Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Tư, 28 tháng 3, 2018

Cuộc đời của Robert Swan Mueller III - Donald Trump



https://baomai.blogspot.com/
Họ đều được sinh ra trong những gia đình giàu có và quyền lực, được dạy dỗ để trở thành nhà lãnh đạo. Nhưng họ lại đi theo 2 con đường hoàn toàn khác nhau.

Họ đều đã chạm tới những nấc thang quyền lực cao nhất, một người là tổng thống Mỹ, người kia là công tố viên đặc biệt được bổ nhiệm để điều tra tổng thống có cấu kết với Nga trong cuộc bầu cử 2016 hay không.

Họ ăn mặc chỉnh tề hơn những người xung quanh, đầu tóc ngay ngắn. Họ đều giành được sự trung thành một mực từ những người ủng hộ. Họ đều học những trường dự bị đại học hàng đầu, giỏi thể thao và đậu các đại học Ivy League danh giá nhất nước Mỹ. Hơn nữa, cả hai đều bị tác động mạnh bởi cái chết của một người họ kính trọng.

Thế nhưng, Robert Swan Mueller III và Donald John Trump, 2 người sinh cách nhau chỉ 22 tháng cùng ở thành phố New York, cũng dường như đến từ 2 thế giới khác nhau. Mueller lịch sự, kiệm lời, còn Trump bặm trợn, nóng nảy.

https://baomai.blogspot.com/

Vào những thời điểm quyết định trong cuộc đời, họ đi theo 2 con đường khác nhau, khi họ đều là những chàng sinh viên trong một thế hệ phải đối diện với cuộc chiến tranh ở Việt Nam xa xôi. 2 chàng trai tham vọng này đã phải quyết định xem sẽ đặt sức lực của mình vào đâu.

Giờ đây, khi họ không tránh khỏi một cuộc chạm trán quyền lực mà hậu quả có thể càng chia rẽ người Mỹ, và làm lung lay ghế tổng thống, Trump, 71 tuổi và Mueller, 73, vẫn giống như con người của họ trong suốt cuộc đời. Trong khi tổng thống nổi điên về cuộc điều tra ông gọi là “cuộc săn phù thủy” và xả cơn giận trước đám đông người ủng hộ, công tố viên đặc biệt vẫn im hơi lặng tiếng, thay lời nói bằng các cuộc thẩm vấn và lệnh truy tố.

Sau nhiều tháng, cuộc chạm trán đã tới gần giữa Mueller và Trump, một người được phong là anh hùng chiến tranh, người kia trốn nhập ngũ. Họ đều dậy sớm, làm việc cả ngày trong văn phòng, và họ đều xả stress trên sân golf. Họ theo dõi động tĩnh của nhau từ xa. Cố vấn của họ thi thoảng nói bóng gió về một cuộc gặp trực tiếp, nhưng chưa chắc chắn. Vì vậy, họ đi tiếp con đường riêng của mình, Trump luôn lớn tiếng, Mueller lại thầm lặng. Không ai biết hồi kết sẽ thế nào.

https://baomai.blogspot.com/

Mueller xuất thân trong gia đình quyền quý thuộc tầng lớp WASP (người Anglo-Saxon da trắng theo đạo Tin lành, được coi như nhóm quý tộc lâu đời nhất ở Mỹ) giờ gần như không còn tồn tại. Những gia đình này gửi con vào các trường dự bị đại học ở vùng đông bắc do nhiều thế hệ cha ông giàu có lập nên.

https://baomai.blogspot.com/

Cha của Mueller là giám đốc của DuPont, thuộc một gia đình có chỗ đứng trong tầng lớp giàu có trên cả nước Mỹ. Mueller lớn lên ở Princeton, bang New Jersey, và ngoại ô Philadelphia, theo học ở trường nam sinh St. Paul ở New Hampshire, nơi mà những gia đình dòng dõi giàu có nhất ở Mỹ lúc đó như Astor, Vanderbilt và Mellon gửi gắm con trai. Mueller trở thành đội trưởng của đội bóng đá, hockey và bóng vợt. Ông chơi hockey với John. F. Kerry, ngoại trưởng Mỹ tương lai, và một trong ba cựu học sinh của St. Paul sau này tranh cử tổng thống.

Mueller là tấm gương cho một hình mẫu có tên “học sinh Công giáo cường tráng” ở các trường dự bị hàng đầu, tức các nam sinh vừa khỏe mạnh vừa “tốt bụng, tôn trọng người khác và có đạo đức”, Maxwell King, 73 tuổi, bạn cùng lớp với Mueller ở St. Paul. “Bob được quý mến trong lớp. Cậu ấy được nhận xét là người luôn nghĩ cho người khác trong đội và luôn gương mẫu”.

https://baomai.blogspot.com/
Robert Mueller (left) and John Kerry (right)
King, cựu biên tập viên của báo Philadelphia Inquirer và quản lý một quỹ từ thiện, nói Mueller “có tính hài hước, nhưng cậu ta không khôn lỏi. Cậu ta nghiêm túc, nhưng theo một cách khiến mọi người quý mến và thích gần”.

Mueller ngay từ đầu đã luôn gương mẫu. Một lần, một nhóm học sinh tụ tập, và một bạn đã nói xấu bạn khác không có mặt ở đó. “Bob nói cậu ấy không muốn nghe điều đó”, King kể với Washington Post. “Thực ra, chúng tôi cũng thường nói lời xúc phạm trước mặt nhau. Nhưng nói về một người không có mặt khiến Bob không hài lòng, nên cậu ấy nói thẳng và bỏ đi”.

Ở Đại học Princeton, nơi cha ông từng học, Mueller gia nhập một hội kín gồm các sinh viên thường ăn uống cùng nhau, và các bạn thấy cậu thường chơi bài bridge gần lò sưởi củi trong phòng khách. Mueller định học trường Y, nhưng một bạn học kể lại, Mueller chật vật với hoá hữu cơ. Mueller đầu hàng môn này và nhận ra mình sẽ không trở thành bác sĩ.

Vài tuần sau khi Mueller học xong Princeton chuyên ngành chính trị năm 1966, cậu nhập ngũ Thuỷ quân lục chiến, lựa chọn hiếm hoi với người tốt nghiệp Ivy League trong bối cảnh các thanh niên khác bảo nhau cách trốn nghĩa vụ. Mueller từ chối phỏng vấn của báo Washington Post, và thường nói động lực để nhập ngũ là đồng đội trong đội bóng vợt David Hackett, người tốt nghiệp Princeton trước ông một năm và rời nhà sang Việt Nam chiến đấu.

"Khi tốt nghiệp, chúng tôi ... khó xử trước cuộc chiến đang diễn ra ở Việt Nam", Mueller nói trong một bài phát biểu năm ngoái. "Khi một nhóm bạn của Hackett gia nhập Thuỷ quân lục chiếnvì ông ấy, tôi cũng làm theo". Tháng 4/1967, khi Hackett dẫn một trung đội vào giải cứu những lính thuỷ đã ngã xuống, Hackett trúng đạn vào sau đầu. Mueller tới ngày nay vẫn nói cái chết của Hackett là một bước ngoặt thúc đẩy ông theo đuổi một sự nghiệp có ích cho xã hội.

https://baomai.blogspot.com/

Trước khi huấn luyện cho quân đội, trong khi chờ khỏi chấn thương đầu gối, Mueller học quan hệ quốc tế ở Đại học New York. Sau đó, cậu bắt đầu huấn luyện sĩ quan ở Quantico, Virginia, và đạt nhiều điểm cao dù bị D môn giao phó nhiệm vụ. Mueller tiếp tục học trường biệt kích và trường không quân. Ông đã học nhiều khóa huấn luyện hơn người bình thường, báo hiệu một tương lai rộng mở.

Tới tháng 11/1968, ông đã dẫn đầu một trung đội súng trường chiến đấu trong các cánh rừng Việt Nam.

https://baomai.blogspot.com/

Giống Mueller, Trump lớn lên trong nhung lụa. Gia đình ông có đầu bếp và lái xe riêng, nhưng chưa hề coi mình thuộc tầng lớp cai trị ở Mỹ. Họ mang dòng máu nhập cư, đến từ Đức và Scotland, là những doanh nhân cứng cỏi chinh phục những vùng đất mới bằng hàng loạt các khoản đầu tư nhà hàng, khách sạn và bất động sản.

https://baomai.blogspot.com/

Cha của tổng thống Mỹ, Fred Trump, tự làm nên gia tài cho mình nhờ xây nhà ở cho các công nhân và công chức ở các quận xung quanh New York. Ngay cả sau khi tạo được chỗ đứng trong số các công ty xây dựng lớn nhất New York, Fred Trump vẫn luôn chân luôn tay, đưa cậu bé Donald đi theo vào những buổi cuối tuần, gõ cửa từng nhà ở Khu phố Trump ở Brooklyn để thu tiền thuê nhà.

Donald Trump lớn lên ở một dinh thự cổ 23 phòng ở Queens, với chiếc limo hiệu Cadillac đậu trước cửa. Từ mẫu giáo trở đi, ông đã được học trường tư. Trump nói với Washington Post năm 2006 ông dành hết tâm trí vào “bày trò nghịch ngợm, vì chẳng hiểu sao, tôi thích trêu mọi người và thử họ… không phải vì ác ý, mà là nghịch ngợm”.

Lên lớp 2, cậu học sinh Trump đấm vào mặt giáo viên âm nhạc. Cậu thường xuyên bị kỷ luật. Trước năm học lớp 8, cha cậu chuyển cậu sang trường của quân đội.

Ở Học viện Quân đội New York, nổi tiếng nghiêm khắc tới mức một học sinh đã nhảy xuống sống Hudson bên cạnh để chạy trốn, Trump lại xếp loại tốt. Mặc dù giờ đây cậu ăn trong nhà ăn thay vì được đầu bếp gia đình phục vụ bò bít tết, và mặc dù ngủ trong doanh trại thay vì phòng riêng trong biệt thự, Trump lần đầu tiên tự hào về điểm số của mình. Cậu được khen thưởng vì ngăn nắp và nề nếp. Cậu cũng gây chú ý vì thường khoe của cải gia đình và khoe “một ngày nào đó tôi sẽ nổi tiếng”.

https://baomai.blogspot.com/

Trump ganh đua để trở thành đội trưởng và thích ra lệnh. Cậu ra lệnh đánh vào mông một học viên khác vì làm hỏng hàng ngũ. Một lần khác, trong khi kiểm tra ký túc xá, Trump thấy học viên Ted Levine chưa gấp chăn gối, cậu nổi khùng, rút tấm ga giường vứt xuống sàn, Levine kể lại. Levine ném chiếc giày tập vào Trump và đánh lại với cái chổi. Trump điên tiết, tóm lấy Levine và cố đẩy bạn mình ra ngoài cửa số tầng 2.

Trump được sự kính nể của các học viên nam khác, những người đều nói họ không muốn làm Trump thất vọng. Trump bày nhiều trò vui cho họ, tự làm một buồng nhuộm da ngay trong ký túc xá, mời được các cô gái xinh đẹp về trường, và dẫn dắt tuyển bóng chày giành chiến công.

Nhưng những học viên khác nói Trump trù dập những người không theo ý của mình. Trong năm lớp 12, sau khi một học viên do Trump quản lý đẩy một học sinh mới vào tường vì không đứng nghiêm ngay lập tức, Trump bị đình chỉ nhiệm vụ, theo lời kể của Lee Ains, học sinh bị đẩy.

https://baomai.blogspot.com/

Nhưng Trump lại phủ nhận việc bị giáng chức, mà nói ông thực ra được lên chức. Sau đó Trump được phụ trách đội diễu hành ngày lễ Columbus ở New York. “Nếu đúng thế thì sao tôi còn được làm như vậy”, Trump nói với Washington Post năm 2016.


https://baomai.blogspot.com/

Chiến trường ở Quảng Ngãi hiểm trở và khốc liệt như một cối xay thịt là nơi lính Mỹ đã giành giật nhiều năm trời, chiếm rồi lại bỏ các căn cứ, trong chiến dịch dai dẳng nhằm cắt tuyến chi viện cho miền Nam.

Năm này qua năm khác, dãy núi nằm giữa vùng phi quân sự chia cắt Bắc – Nam này chứng kiến sự giết chóc thảm khốc.

Ngày 11/12/1968, Mueller chỉ huy một trung đội lính thủy đánh bộ chiến đầu 8 tiếng xung quanh các cứ điểm và boong-ke của đối thủ đang “dội hỏa lực khủng khiếp vào lính của Mueller bằng súng, vũ khí tự động và súng phóng lựu”, theo một ghi chép của Thủy quân lục chiến Mỹ.

https://baomai.blogspot.com/

Trong chiến đấu, Mueller dẫn một nhóm lính qua địa hình đầy khói lửa để giải cứu một đồng đội khác bị thương gần chết. Mueller được trao tặng huân chương Sao Bạc hạng ‘V’ dành cho lòng dũng cảm trên mặt trận, và được thăng chức lên trung úy.
Năm chiến đấu ở Việt Nam là bước ngoặt với Mueller, theo bạn bè của ông. “Anh ấy không bao giờ nhắc tới sự kinh hoàng hay những gì anh ấy trải qua”, theo Thomas B. Wilner, một người bạn lâu năm, luật sư ở Washington.

Một người bạn lâu năm nói sau Việt Nam, Mueller thay đổi từ “một chàng trai tốt bụng, dễ tính, giỏi thể thao” thành “một người có tinh thần thép như ngày nay”. 

Nhưng Mueller không nói về những năm tháng chiến đấu đáng sợ trong rừng. “Đó là tính của anh ấy, không thích khoe khoang về bản thân mình”.

https://baomai.blogspot.com/

Nước Mỹ gần như đang tan rã. Ở Đại học Pennsylvania, nơi Trump chuyển tiếp sau 2 năm ở Đại học Fordham ở New York, các cuộc biểu tình phản đối chiến tranh ở Việt Nam đang lớn hơn và đầy phẫn nộ. Có những buổi tọa kháng, thắp nến cầu nguyện, và tuần hành phản đối việc đại học hợp tác với quân đội, giữa một thế hệ mới chống lại chiến tranh, phân biệt chủng tộc, lệnh giới nghiêm hay các kiểu ăn mặc cũ.

Trump thờ ơ với tất cả. Cậu sinh viên này cũng không để tâm tới học hành, các bạn học kể lại. Cậu dành nhiều thời gian vào việc kinh doanh nhà đất của cha hơn là ở trên trường. Ông nói ông bỏ nhiều thời gian rảnh tìm mua nhà quanh trường để có thể cho sinh viên thuê.

Trump chưa bao giờ đốt giấy gọi nghĩa vụ quân sự như ngôi sao quyền anh Muhammad Ali, nhưng ông cũng chưa hề nhập ngũ. Ông tìm cách hoãn nghĩa vụ 5 lần từ 1964 tới 1968, 4 lần nhờ đang theo học đại học và 1 lần do sức khỏe không đạt.

Trump nói ông bị gai xương ở gót chân. Tuy nhiên khi tranh cử, Trump lại không nhớ nổi mình bị ở chân nào. Sau này, chiến dịch tranh cử lại nói ông bị ở cả 2 chân. Trong một dịp khác, họ lại nói ông hoàn toàn đủ sức khỏe để nhập ngũ và “nếu được gọi thì sẽ đi”.

https://baomai.blogspot.com/

Mueller dành 2 thập kỷ đầu tiên của nghề luật sư để truy tố tội phạm. Ông là công tố viên ở San Francisco và Boston. Ở Washington, ông đứng đầu Vụ Hình sự của Bộ Tư pháp, dưới thời Tổng thống George H. W. Bush (Bush cha), phụ trách các vụ án được chú ý nhiều như vụ truy tố độc tài Panama Manuel Antonio Noriega hay vụ khủng bố chuyến bay Pan Am 103.

https://baomai.blogspot.com/

Nhưng tới năm 1995, ông còn sung túc hơn trong vị trí luật sư tranh tụng có lương 400.000 USD/năm ở văn phòng Washington của công ty luật Hale & Dorr. Nhưng ông không cảm thấy hạnh phúc.

“Anh ấy ghét công việc đó”, Wilner, bạn lâu năm của Mueller, nói với Washington Post. “Anh ấy khó chịu vì phải bào chữa cho những người mà anh ấy nghi có tội… và Bob không ngần ngại bỏ công việc lương ngất trời đó… để làm việc khác mà anh ta cho rằng sẽ giúp ích cho cuộc đời”.

Vì vậy một ngày, Mueller nhấc máy gọi công tố viên liên bang của thủ đô Washington D.C., Eric Holder Jr., để xin việc, không phải để làm những vụ tầm cỡ quốc gia, mà là những vụ án mạng ngoài đường phố của thủ đô. Ông không đòi hỏi chức vị hay quyền uy. Ông nói với Holder ông cảm thấy kinh hãi trước làn sóng giết người ở Washington D.C., điểm nóng của cả nước Mỹ khi đó, và ông chỉ muốn truy tố những vụ án mạng.

“Tôi thấy khó hiểu,” Holder nhớ lại. Ông nhắc Mueller rằng tới làm việc ở văn phòng “3 đồng 5 xu” – vì địa chỉ là số 555 đường số 4 NW – đồng nghĩa lương của Mueller sẽ chỉ còn 25% mức lương hiện tại. Thủ đô D.C. bị cơn đại dịch ma túy đá kèm 400 vụ án mạng mỗi năm, là cơn ác mộng của các công tố viên, những người phải chống chọi với các vụ án chất đống và các nhân chứng sợ hãi không dám khai báo.

Mueller nói ông biết rõ công việc mình đang xin. Holder nhận Mueller về làm việc, và sau này giao cho ông đứng đầu bộ phận án mạng.  Tuy vậy, ngày qua ngày, Mueller chỉ như là “một chuyên viên bình thường”, Holder nói. “Anh ta luôn đích thân đến những khu ở Washington D.C. chịu đau thương nhất do bạo lực… Anh ta luôn tự đi phỏng vấn ở hiện trường, tới nhà người dân để thu thập tự liệu, cộng tác với cảnh sát bám đường phố”.

https://baomai.blogspot.com/

Ông cảm thấy tự hào khi trả lời điện thoại “Phòng Án mạng, Mueller đây!”.

“Tôi yêu thích mọi mặt của việc điều tra”, Mueller nói nhiều năm sau khi trả lời phỏng vấn tạp chí của Trường Luật Virginia, nơi ông lấy bằng luật. “Tôi thích pháp y. Tôi thích vân tay, vỏ đạn và đại loại như thế”.

Ông dẫn đầu truy tố các vụ nổi tiếng như vụ 3 nhân viên quán cà phê Starbucks bị sát hại dã man ở Georgetown. Cảnh sát D.C. ngần ngại, nhưng Mueller mời một đặc vụ ngôi sao của FBI giúp điều tra. 3 năm sau vụ giết người, thủ phạm ở D.C. lãnh án chung thân.

“Nếu không nhờ Mueller, vụ đó chắc đành chịu”, theo James Trainum, thám tử án mạng lâu năm cùng điều tra vụ đó với Mueller. “Ông ta chèo lái cuộc điều tra một cách khéo léo, không ồn ào”.

Mueller thường nói làm việc gì cũng không quan trọng bằng “làm như thế nào”. Ông nói trước sinh viên sắp tốt nghiệp năm 2013: “Các bạn chỉ giỏi giang như lời nói của các bạn mà thôi. Các bạn có thể thông minh, táo bạo, lưu loát và đanh thép, nhưng nếu không trung thực, uy tín của các bạn sẽ chết, và khi đã mất thì không bao giờ lấy lại được”.

https://baomai.blogspot.com/

Trump quyết tâm vươn xa hơn lãnh địa bất động sản của cha mình ở vùng ven New York để làm lớn ở quận trung tâm Manhattan. Ông không đủ kiên nhẫn và thời gian để leo từng nấc thang một. Ông tin vào những bước nhảy vọt táo bạo, kể cả phải phá vỡ quy tắc hay luật lệ.

"Tôi đánh bóng tên tuổi của mình chủ yếu nhờ táo bạo", ông viết trong cuốn "Trump: Nghệ thuật Đàm phán". "Tôi đánh vào sự mơ mộng của con người. Người ta có thể không suy nghĩ lớn, nhưng họ vẫn thích những người suy nghĩ lớn. Cho nên tôi nói quá một chút cũng chẳng sao".

Lẽ ra anh trai của Trump, Fred Jr., là người kế thừa cơ nghiệp gia đình. Nhưng Freddy, tính tình hiền hoà và theo Donald là không đủ mạnh mẽ để thành công, luôn không đạt được k vọng của cha. Năm 1981, ở tuổi 43, Fred chết vì đau tim sau nhiều năm nghiện rượu. Donald rất mực yêu quý anh, và quyết tâm sẽ không bao giờ uống rượu để ghi nhớ bài học từ cái chết của Freddy: "đề phòng 100%... cuộc đời là một chuỗi tranh giành chỉ có thắng hoặc thua. Không thể để người khác làm nhục mình".

https://baomai.blogspot.com/

Trái ngược với anh trai, Donald sẵn sàng làm mọi thứ để thành "kẻ chiến thắng", như cha ông luôn kỳ vọng. Khi thực hiện dự án khách sạn đầu tiên năm 1976, Trump thuyết phục một phóng viên New York Times mô tả ông là một "nhà xây dựng lớn ở New York" mặc dù ông chưa xây được gì và chưa kêu gọi được đầu tư.

Ông cũng rất hay "nổ" về quan hệ với các lãnh đạo. Trong những năm 1970, khi muốn mua Trung tâm Thương mại Thế giới, Trump ăn trưa với Peter Goldmark, giám đốc Port Authority ở New York, cơ quan sở hữu toà tháp đôi. Goldmark kể lại Trump doạ "ông không giữ ghế được lâu đâu nếu Thống đốc Hugh Carey phát hiện ông không làm điều mà ông nên làm. Tôi có nhiều quan hệ ở Albany lắm". (Albany là thủ phủ bang New York.)

Goldmark nói ông không muốn thảo luận gì sau đó nữa. Trump phủ nhận lời kể của Goldmark "tôi có ăn nói kiểu vậy đâu".

Tài gây chú ý của Trump có lúc đã khiến các quan chức xấu hổ và phải nhượng bộ. Khi các quan chức thành phố New York muốn phản đối ưu đãi thuế cho Trump tổ chức họp báo bên ngoài khách sạn Commodore đã đóng cửa, Trump xuất hiện và đe doạ sẽ bỏ dự án nếu thành phố không ưu đãi thuế.

Trump chuẩn bị cho màn kịch đó bằng cách chỉ đạo thợ xây của ông thay thế các tấm ván che cửa sổ của khách sạn với các tấm gỗ phế thải, khiến công trình đã cũ trông còn thảm hại hơn. Màn kịch đó đã kết thúc như mong đợi, ông được ưu đãi thuế.

https://baomai.blogspot.com/

Sau khi Mueller làm công tố viên liên bang ở San Francisco một thời gian, Tổng thống George W. Bush (Bush con) đề bạt ông làm giám đốc FBI. Ông nhậm chức ngày 4/9/2001, một tuần trước khi 2 máy bay lao vào toà tháp đôi.

Trong 12 năm tiếp theo, trong cả chính quyền Dân chủ lẫn Cộng hòa, Mueller đưa FBI qua thời kỳ khó khăn nhất trong lịch sử. Cục Điều tra này chuyển hướng từ cơ quan thực thi pháp luật nội địa, tập trung các tội hình sự, thành tổ chức tình báo toàn cầu có sứ mệnh chống khủng bố.

https://baomai.blogspot.com/

Mặc dù mối đe dọa khủng bố ngày càng nhiều, Mueller quyết tâm không hi sinh quyền tự do cá nhân của người Mỹ, theo những người từng làm việc cho ông. "Ông ấy không để các đặc vụ FBI thời hậu 11/9 sử dụng các chiêu thức không phù hợp luật pháp và giá trị của nước Mỹ", theo Holder. Holder chính là sếp của Mueller lần thứ 2 vì ông là Bộ trưởng Bộ Tư pháp dưới thời Obama.

Mueller lúc nào cũng làm việc, đi từ nhà ở Georgetown tới trụ sở FBI trong chiếc xe SUV màu đen trước 6 giờ sáng và về nhà rất muộn. Ông luôn mặc “đồng phục” kinh điển của FBI: áo vest sẫm màu, cà vạt đỏ hoặc xanh và áo sơ mi trắng - luôn là áo trắng.

"Ông ta không bao giờ mặc áo sơ mi xanh", Wilner nói. "Ông ta chỉnh tề lắm, luôn mặc áo trắng. Ông ta nghiêm nghị tới nỗi nhiều khi làm tôi bực mình... vì ông ấy biết mình là người nổi tiếng và không muốn điều gì ảnh hưởng tới sự thanh liêm của mình, kể cả áo sơ mi xanh".

https://baomai.blogspot.com/

Xung quanh văn phòng FBI, một số người gọi ông là "Bobby 3 cái que", ý nói số III La mã ở cuối tên ông và kiểu chào của hội nam thiếu niên Boy Scouts với 3 ngón tay. Nhưng không ai dám nhắc tới biệt danh đó trước mặt ông, các cựu quan chức Bộ Tư pháp cho biết.

Mueller luôn tránh ánh nhìn của dư luận. Ông khiến người viết diễn văn phải vất vả khi gạch hết các chữ "tôi" trong bài phát biểu họ viết. Ông nói với họ ông "phát biểu không phải về tôi, mà là về tập thể".

Trong lúc Mueller cặm cụi làm việc trong hệ thống chính quyền, và được lòng mọi người nhờ tránh sự chú ý, Trump nhảy vào hết các lĩnh vực, từ sòng bạc tới bò bít tết tới giáo dục và cuối cùng là chính trị. Điểm chung duy nhất trong sự nghiệp của Trump là cái thương hiệu mang tên ông.

Dường như trên mọi khía cạnh từ việc nhà cho tới việc nước, hai người đàn ông này đều trái ngược. 3 tháng sau khi tốt nghiệp đại học, Mueller cưới bạn gái của mình, Ann Standish. Hai người gặp nhau năm 17 tuổi, và có 2 con gái, nhưng một cô bị mắc tật nứt đốt sống, và có thời kỳ Mueller làm việc ở phòng công tố Boston để gần nơi con gái chữa bệnh.

Mueller đã yêu cầu các phóng viên không viết về đời sống gia đình. Còn Trump từ hàng chục năm đã tìm cách để các cuộc tình của ông được lên báo lá cải, và kể lại chuyện hẹn hò và chăn gối của chính mình với phát thanh viên Howard Stern.

Trump có 5 người con với 3 người vợ. Không người con nào lớn lên trong hưởng thụ. Cũng giống cha mình, Trump tạo khoảng cách với các con khi chúng còn nhỏ, nhưng gần gũi hơn khi chúng đủ trưởng thành để học hỏi công ty gia đình và đi gặp khách hàng với ông.

https://baomai.blogspot.com/

Mueller là người ủng hộ Đảng Cộng hòa, đã làm việc cho chính quyền của cả 2 đảng, còn Trump lớn lên trong gia đình Cộng hòa, và cha ông thường tới thăm các hội Dân chủ ở Brooklyn, tạo quan hệ với các chính khách có thể giúp ông trong các dự án xây dựng.

Hơn 40 năm, Trump đùa giỡn với ý tưởng bước vào chính trường. Ông thay đổi đảng phái 7 lần trong giai đoạn 1999-2012. Một lần, khi được hỏi trên TV tại sao ông lại theo đảng Cộng hòa, Trump nói "tôi cũng không biết".

https://baomai.blogspot.com/

https://baomai.blogspot.com/

Ngày 21/6/2013, Obama tuyên bố James B. Comey sẽ thay Mueller làm giám đốc FBI. "Giống như một lính thủy đánh bộ mà ông từng làm, Bob chưa bao giờ lơ là nhiệm vụ", Obama nói. "Bob khiêm tốn tới mức hầu hết người Mỹ không nhận ra ông, nhưng cuộc sống chúng ta tốt đẹp hơn nhờ sự tận tụy của ông".

4 năm sau, tháng 5 năm ngoái, tân tổng thống Mỹ mời Mueller trở lại Nhà trắng. Trump đã đột ngột sa thải Comey và bây giờ, theo đề nghị của Bộ trưởng Tư pháp Jeff Sessions, Mueller tới để trao đổi về vị trí giám đốc FBI mà ông từng đảm nhiệm.
Mueller và Trump nói chuyện khoảng 30 phút, theo một người biết về cuộc phỏng vấn. Đó là một cuộc nói chuyện thân thiện, nhưng dường như chỉ là hình thức, vì Mueller đã nói rõ ông không muốn nhận lại công việc mình đã làm trong 12 năm.
Trump thích Mueller, người này cho biết. "Ông nghĩ Mueller thông minh và rắn rỏi", mẫu người mà Trump mến mộ hơn cả.

https://baomai.blogspot.com/

Nhưng cục diện thay đổi chỉ trong vài ngày, khi Thứ trưởng Tư pháp Rod Rosenstein bổ nhiệm Mueller làm công tố viên đặc biệt để điều tra liệu chiến dịch tranh cử của Trump có cấu kết với Nga hay không. Trump nghe tin và hỏi cố vấn "chẳng phải ông ta vừa ở đây phỏng vấn hay sao".




Trọng Thuấn
(Theo Washington Post)

https://baomai.blogspot.com/

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Nữ bác sĩ Hungary 'làm bạn' với Kim Nhật Thành



https://baomai.blogspot.com/


https://baomai.blogspot.com/
Cuốn "Bạn tôi - Kim Nhật Thành" (Barátom, Kim Ir Szen) của Szilágyi-Herman Erzsébet (giữa), trên kệ bên cạnh các sách về chủ đề Triều Tiên trong hiệu sách ở Budapest

Hiếm ai trên thế giới có thể gọi ông Kim Nhật Thành, lãnh tụ lập quốc, người đặt sự cai trị đã ba đời của dòng họ Kim tại Bắc Hàn là bạn.

Vậy mà, một phụ nữ bình thường người Hungary lại có thể làm điều đó, trong một cuốn sách mới phát hành của bà vào cuối năm ngoái.

Triều Tiên luôn là một quốc gia bí ẩn và khép kín đối với người Phương Tây, với những phong tục tập quán và tính cách nhiều khi khó hiểu, và điều này càng được gia tăng khi tại Bắc Hàn, đã hình thành một thể chế độc tài kinh điển, đi kèm rất nhiều nét cá nhân đặc biệt mà tới giờ vẫn giữ nguyên nét bí hiểm.

Bà Erzsebet Herman (theo cách viết tiếng Hung thì họ trước tên sau, là Herman Erzsébet), người điều trị cho họ Kim trong nhiều năm, đã ngẫu nhiên có được mối quan hệ trực tiếp với nhà độc tài họ Kim.

Cuốn hồi ký "Bạn tôi - Kim Nhật Thành" của bà là một tư liệu đặc biệt và thu hút sự chú ý của bạn đọc.

Con đường dẫn tới Bình Nhưỡng

Herman Erzsébet sinh ra tại một làng nhỏ cách Budapest chừng 250km, sát cạnh nơi chào đời của tài tử điện ảnh gốc Hungary Tony Curtis.

Bà đã từng làm những công việc bình thường, như tại một công trình xây dựng, tính toán lương bổng, rồi rốt cục làm y tá tại thành phố mang tên Stalin ở Hungary.

Khi đó, bà có mối quan hệ đầu tiên với Bắc Hàn: trong thời kỳ 1950-1957, vào lúc chiến tranh Bắc-Nam bùng nổ ở bán đảo Triều Tiên, chính quyền Hungary cộng sản đã xây cho Bình Nhưỡng một bệnh viện với đầy đủ trang thiết bị, và trong nhiều năm có cả một đội ngũ chuyên viên, nhân viên người Hung.

Bà Erzsébet cũng xung phong đi Bắc Hàn theo lời kêu gọi, nhưng không được chấp nhận vì chưa đủ bằng cấp. Cách mạng 1956 bùng nổ, bà di tản sang Áo, rồi Thụy Sĩ và kết hôn với một ký giả gốc Hung. Đó cũng là quãng thời gian bà có dịp theo học những phương pháp chữa bệnh truyền thống Á Đông.

Nhiều năm học châm cứu và xoa bóp, bà có thêm chứng chỉ về trang điểm và với thời gian, Erzsébet đã có một phòng khám tư tại Lausanne thu hút bệnh nhân từ mọi miền Thụy Sĩ. "Tiếng lành đồn xa", năm 1986, một nhà ngoại giao Triều Tiên đã tìm gặp bà, nhờ bà dạy xoa bóp cho một môn sinh nước này.

Sau thời gian dài thỏa thuận, một quyết định được đưa ra: Erzsébet sẽ sang mảnh đất Triều Tiên xa lạ và khi đó, bà mới biết cái đích không phải là Hán Thành, mà là Bình Nhưỡng. Cho dù nhiều người ngăn cản, nhưng chuyến đi đầu của bà vẫn diễn ra năm 1987, khi bà đã mất người chồng và em trai.

Bệnh nhân bí hiểm

Tất nhiên, Erzsébet không thể biết rằng thay vì vài tuần như bàn bạc ban đầu, bà sẽ có tổng cộng khoảng hai năm ở Bắc Hàn trong hàng chục chuyến đi - về, và điều quan trọng nhất, bà cũng không hề biết, bên cạnh việc dạy học, bà sẽ phải tận tay điều trị cho một bệnh nhân 'cao tuổi và yếu', là ai?

"Tôi có thể giúp được nhiều nhưng sẽ mất thời gian. Có điều không thể chữa khỏi hoàn toàn", Erzsébet nói với đội ngũ bác sĩ đông đảo của bệnh nhân nọ, dầu bà không thể nghĩ ra đó là ai. Lập tức, bà được chuyển từ khách sạn tới một biệt thư có phòng chiếu bóng, chơi bi-a và hệ thống điều hòa hiện đại.

Tại đó, Erzsébet được phục vụ rất tận tình, nhưng không bao giờ được đi đâu một mình. Những khi không được tổ chức chương trình, bà chỉ còn cách tiêu thời gian trong biệt thự, và luôn bị theo dõi. Cho tới một tối, không có việc gì làm, ngồi rồi trong phòng, bà mở tivi Bắc Hàn và thấy chỉ có ba kênh.

Một kênh tường thuật một phiên họp chính trị và đột ngột, Erzsébet nhận thấy bệnh nhân của mình.

https://baomai.blogspot.com/
Lãnh tụ vĩnh cửu Kim Nhật Thành (trái) và con trai Kim Chính Nhật (phải)

Những hình ảnh khiến bà hiểu rằng, người đàn ông 'cao tuổi và yếu' như người ta nói với bà, không chỉ là một lãnh đạo cao cấp, mà còn chính là Kim Nhật Thành, 'Chủ tịch Vĩnh cửu' của Bắc Hàn.

Kể từ đó giữa hai người hình thành một quan hệ đặc biệt: nhà độc tài rất hài lòng với sự chữa chạy của Erzsébet, còn tìm cách làm bạn với bà theo cách của ông.

Tiếp xúc với Kim Nhật Thành hàng ngày nên dù không chủ đích, bà Erzsebet cũng có dịp nhìn vào thế giới tinh thần bí hiểm của nhà lãnh đạo này.

Sống trong lồng son

Trong những năm 1987-1992, Erzsébet đã đi đi về về nhiều lần để chữa chạy cho họ Kim, khiến thời gian tổng cộng của bà ở Bắc Hàn lên tới hai năm.

Càng ngày, bà càng có quan hệ khá mật thiết với vị Chủ tịch và nhóm phiên dịch, tài xế, đầu bếp, vệ sĩ gồm chín người luôn theo sát bà từng bước.

Những chuyện của Erzsébet với ông Kim, dù ít khi đả động tới chuyện chính trị, cũng để lại các ấn tượng mà du khách bình thường tới Bắc Hàn không có được.

Ông Kim đôi lúc cũng chia sẻ với bà những quan điểm và cả những nỗi âu lo, đặc biệt là vào thời điểm Liên Xô sụp đổ.

Cũng chính ông Kim đã báo cho Erzsébet về cái chết vào năm 1989 của lãnh tụ cộng sản Hungary Kádár János - người đứng đầu nước Hungary trong hơn 30 năm sau cách mạng 1956 - đúng vào thời gian bà cố chữa chứng phù bạch huyết cho ông Kim, đều đặn với thời gian một tiếng rưỡi mỗi ngày.

Một bận, họ Kim đã không giấu giếm, mà còn dùng những từ ngữ thô lỗ để nói với bà về Yasser Arafat, khi vị thủ lĩnh Palestine tới quá chậm trễ trong một chuyến thăm chính thức.
Erzsébet cũng được chứng kiến người con Kim Chính Nhật, bị coi là mắc hội chứng nôn nóng của những kể kế nghiệp.

Mặc dù nắm trong tay quyền hành rất lớn, nhưng 'hoàng thái tử' này tỏ ra rất sốt ruột vì không biết bao giờ mới được lên nối ngôi cha.

Thậm chí, ông ta còn nóng nảy khi thấy thân phụ có vẻ hơi làm thân với Hoa Kỳ.

"Cứ để con làm cho. Cha nghỉ đi, thư giãn đi, có người xoa bóp cho đấy", ông ta nói.

Erzsébet không nói nhiều về mối quan hệ giữa hai cha con, nhưng đáng chú ý là trong khoảng thời gian hai năm cạnh ông Kim bố, bà không hề gặp trực tiếp Kim Chính Nhật, chỉ thấy ở khoảng cách xa xa.

Thế nhưng bà cũng được xem nhiều vở kịch, opera và phim được cho là do ông Kim con đạo diễn.

Ấn tượng từ xứ sở khép kín

Hồi tưởng của Erzsébet có thể thú vị ở chỗ dù không được chứng kiến những bí mật động trời, nhưng ít nhiều bà có tiếp cận được khía cạnh con người của Kim Nhật Thành, người đã cám ơn bà bằng những bận mời cơm trưa, hoặc nhiều quà cáp (một lần bà còn nhận được một két bia Bắc Hàn).

Bởi lẽ, trạng thái bệnh tật của họ Kim trong những năm cuối có đỡ hơn rất nhiều: đa phần nhờ công của Erzsébet, ông hồi phục, đi lại được và nhà lãnh đạo Bắc Hàn cũng biết điều này.
Đây cũng là điều mà bà nhắc tới nhiều trong hồi tưởng: giúp đỡ, chữa chạy cho một kẻ độc tài có ý nghĩa như thế nào.

Erzsébet cho rằng bà có bổn phận điều trị cho tất cả những ai cần tới sự giúp đỡ của bà.

Tuy nhiên, với thời gian, dù không quá mạnh mẽ, nhưng bà cũng không khỏi cảm thấy chán và ngán hoàn cảnh trớ trêu của mình, nhất là khi hầu như bà bị giam lỏng trong ngôi biệt thự ở cảnh 'lồng son'.

https://baomai.blogspot.com/
Một quán ăn ngoài phố ở Bình Nhưỡng

Hiếm hoi, nhưng Erzsébet có lần được nghe và nói tiếng Hung tại Bắc Hàn, khi các đội viên thiếu nhi Hungary tới thăm xứ này, nhưng cuộc trò chuyện bằng tiếng mẹ đẻ nhanh chóng bị người phiên dịch bắt ngừng, vì nó được diễn ra bằng thứ ngôn ngữ người bản địa không hiểu, và do đó đáng nghi ngờ.

Dầu xin nhiều lần, Erzsébet không được chứng kiến đời sống thật sự của người dân. Không chịu được, hai lần bà tìm cách nổi loạn.

Lần đầu bà lẩn được ra khỏi tòa nhà trong vòng vài giờ, lần thứ hai khi vừa ló ngó khỏi biệt thự, bà đã bị đội tùy tùng chạy tới chặn ngay lại để khỏi 'lạc đường'.

Chính vì nhờ việc người phiên dịch lén nhờ Erzsébet kiếm giùm họ vài cuốn phim khiêu dâm khi bà chuẩn bị trở lại châu Âu, hoặc cảnh tượng Kim Nhật Thành dùng dao làm ngay con cá mới câu được trong dịp hai người cùng đi câu là những chi tiết rất 'người' hiếm có mà bà được thấy ở Bắc Hàn.

Chuyện đáng đưa vào phim

Một phụ nữ thôn quê, mất chồng mới cưới khi vượt biên, nhờ quảng cáo có được bạn đời hơn 35 tuổi ở nơi xa để rồi nhờ chồng được gặp gỡ Picasso hay Friedrich Dürrenmatt, rồi trở thành chuyên gia hàng đầu thế giới về xoa bóp chữa phù bạch huyết... tự bản thân nó có thể đã là đề tài điện ảnh.

Nhưng từ một quốc gia thịnh vượng và dân chủ hàng đầu thế giới, sang làm việc tại một xứ sở độc đoán và khép kín nhất hoàn cầu để rồi làm bạn với một nhà độc tài bí hiểm tới mức kỳ quặc, và góp phần kéo dài cuộc sống cho ông ta, còn là cả một câu chuyện ly kỳ hơn. Và đáng để chúng ta suy nghĩ.

Báo chí Hungary bình luận rằng, lịch sử thường hay ghi lại tên tuổi những kẻ ám hại một chính khách nào đó, nhưng không mấy khi nhớ tới những người kéo dài mạng sống của những kẻ độc tài. Trên góc độ đó, Herman Erzsébet là một mắt xích vô hình nhưng ít nhiều cũng quan trọng của lịch sử.

https://baomai.blogspot.com/
Tình bạn 'đặc biệt' của nữ bác sĩ Hungary và ông Kim Nhật Thành

"Với tôi, họ Kim là một bệnh nhân, chứ không bao giờ là một lãnh tụ", người phụ nữ 87 tuổi cho hay, và bà nói thêm rằng, họ Kim trong mắt bà là người rất có trình độ và dễ chịu. Và ngay khi bà cho biết bà không hề thích thú gì hệ tư tưởng cộng sản, ông ta đã đáp "giữa bạn bè thì điều này không tính".

Những chi tiết nho nhỏ, có khi tưởng chừng phi lý ấy, thật ra là sự bổ khuyết thú vị cho các bộ chính sử hoặc kho tàng nghiên cứu về lịch sử, và có thể phần nào giúp người đọc tiếp cận theo một hướng khác thế giới nội tâm của những nhà độc tài, và về thể chế kỳ quặc mang cái tên cộng sản ở đó.

Cuốn "Bạn tôi - Kim Nhật Thành" (Barátom, Kim Ir Szen), Szilágyi-Herman Erzsébet kể lại, do Bod Péter chấp bút và phỏng vấn, NXB Szépmíves Könyvek, Budapest2017.




Nguyễn Hoàng Linh



Phần nhận xét hiển thị trên trang

Ông Bùi Tín viết gì về chuyến thăm Pháp của TBT Nguyễn Phú Trọng?

Chuyến Paris cấp cao nhạt nhẽo, bẽ bàng!

https://baomai.blogspot.com/
Nguyễn Phú Trọng chiều ngày 25/3 có mặt ở Paris bắt đầu thăm chính thức Cộng hòa Pháp từ ngày 25 đến ngày 27/3.

Ông tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng rất quan tâm đến sĩ diện, bộ cánh hào nhóang của mình. 

Chuyến đi Pháp, rất hiếm hoi sang một nước Tây Âu đang diễn ra là một cuộc viễn du quan trọng, một cuộc sát hạch xem uy tín của ông và của nước Việt nam XHCN của ông trước thế giới văn minh đang ở mức nào.

Cuộc đi thăm có hơn 2 ngày ngắn ngủi, chưa kết thúc, nhưng trong hơn 1 ngày qua đã có thể sơ kết về kết quá thật sự thấp kém và nghèo nàn đến thê thảm của nó.

Trước tiên nơi chiếc chuyên cơ từ Hà Nội sang đến vào tối 25/3 đã được mời đỗ ở sân bay nhỏ Orly, thường chỉ dùng cho các chuyến bay nội địa và các chuyến bay gần.

https://baomai.blogspot.com/

Ra đón đòan, người Việt đông gấp nhiều lần người Pháp là chủ nhà. Theo tin trên báo Nhân dân có phóng viên đi theo đòan, ra đón đòan có đại diện chính phủ Pháp (báo trong nước không nêu tên và chức vụ!?), đại sứ Pháp tại Việt Nam, đại sứ VN tại Pháp, đông đảo người Việt. Tuyệt nhiên không có một nghi thức lễ nghi nào thường dành cho đòan khách cấp cao, cấp nhà nước. Không chào cờ, không quốc ca, không có phát đại bác nào!

Sáng 26 nghi thức đón chính thức mới được tổ chức tại sân Hôtel des Invalides, nơi có bảo tàng quân sự, xưa là nơi nghỉ dưỡng của các thương binh chiến tranh nặng, tàn tật. Không hiểu sao lễ đón lại diễn ra ở đây, chuỵện chưa từng có.

https://baomai.blogspot.com/

Trên báo Pháp, người đại diện của chính phủ Pháp ra đón đòan là ông Jacques Mézard, bộ trưởng bộ đất đai, nhà ở và quy họach đô thị; xem trong danh sách chính phủ, ông thường đứng ở vị trí thứ 13 trong thứ bậc về cấp, chức. Chỉ có một vụ phó bộ ngọai giao và một cục phó bộ quốc phòng! Rẻ rúng thế !

https://baomai.blogspot.com/

Ông Trọng được ông chủ tịch Quốc hội François Rugy ‘’hội kiến’’ chiều 26 và sáng 27 được ‘’hội kiến’’ với Thủ tướng Edouard Philippe, sau đó ‘’hội kiến’’ với Chủ tịch Thượng viện Gerard Larcher.

https://baomai.blogspot.com/

Hội kiến là gì? là gặp mặt một lúc rất ngắn theo kiểu chào hỏi xã giao, không có bàn bạc, đàm phán gì sâu sắc. Thế là cả đòan VN đông đảo hơn 20 vị cấp cao đi theo tổng bí thư, có phó chủ tịch quốc hội Tòng thị Phóng, có phó thủ tướng kiêm Bộ trưởng ngọai giao Phạm Bình Minh, trưởng Ban đối ngọai Hòang Bình Quân, một lọat thứ trưởng, vụ trưởng, đòan nhà báo đông … đi theo đều ‘’thất nghiệp’’, không có ai tiếp chuyện. Tuyệt nhiên không có cuộc gặp mặt, trao đổi đàm phán gì giữa đòan đại biểu 2 bên. 2 văn bản được ký trong dịp này là văn bản về hợp tác trong lĩnh vực công nghệ vũ trụ và văn bản về sở hữu trí tuệ, thêm mẩu tin về Việt Nam mua một số máy bay chở khách cho hãng vận tải ‘’Tre’’- Bambou. Nghĩa là không có gì đặc biệt.

https://baomai.blogspot.com/

Còn tổng thống E. Macron? Ông gặp ông Trọng trong một buổi ăn trưa ngày 27 tức là ngày cuối cùng của chuyến thăm, và ra một tuyên bố chung sơ sài, ngắn gọn, chỉ có ý nghĩa hình thức. Không có đàm phán thật sự giữa 2 đòan, chỉ có những cuộc gặp nhỏ lẻ, không có diễn văn đón, chào như thường lệ, cũng không có thông cáo chung. Cũng không có lễ tiễn.

Qua loa, đại khái, có thể nói là nhạt nhẽo, không có nội dung gì đáng ghi nhớ, đáng bình luận.

Theo dõi kỹ trên tivi Pháp có hơn 10 mạng khác nhau, không hề thấy mặt mũi ông Trọng và đòan cấp cao của ông trong suốt 3 ngày qua, dù chỉ vài giây. ’’Mình như thế nào nên người ta mới nể trọng, xử sự như thế chứ !’’ lời ông nói sau chuyến đi Hoa Kỳ năm trước sao mà thâm thúy thấm thía cho chuyến đi này.

https://baomai.blogspot.com/

Trên báo le Monde nhân dịp này chỉ có vài tin và bài ngắn về Việt nam cùng ảnh ông Trọng, nhưng lại đăng trên trang Quảng cáo, nghĩa là phải trả tiền, được biết là gần 200.000 Euro/1 trang. Vậy là sứ quán VN tại Pháp đã phải bỏ tiền ra để đánh bóng quảng cáo cho ông Trọng như một món hàng! Thật óai oăm!

Những hiện tượng khác thường trên đây không có gì là lạ lùng, nếu chúng ta hiểu con người và quan điểm chính trị của tổng thống E. Macron. Năm ngóai ông E. Macron ra cuốn sách tự truyện ‘’Révolution’’- ‘’ Cách mạng’’ trong một tháng bán được gần 1 triệu cuốn, được dịch ngay sang 20 thứ tiếng. Tháng trước ở Việt Nam cuốn sách này do nhà xuất bản First news – Trí Việt dịch ra tiếng Việt và phát hành, chỉ trong một buổi hội sách bán được trên 1 ngàn cuốn.

Ngay ngòai bìa sách đã ghi thêm ‘’ Hành trình vì tự do’’.

https://baomai.blogspot.com/

Tư tưởng trung tâm của cuốn sách là sự tự nguyện đấu tranh cho tự do, không khoan nhượng, không do dự, cho tự do và dân chủ thứ thật, chống mọi hình thức độc đóan đảng trị, tự do bình đẳng trong chính trị, trong kinh tế, kinh doanh, trong nghiên cứu khoa học, trong yêu đương, trong xã hội, gia đình, trường học.

Trong con mắt của một lãnh đạo trẻ trung 40 tuổi tròn, dấn thân hết mình cho tự do dân chủ nhân quyền, không thể có chỗ nào dành tình cảm chính trị cho những quyền lực độc tài ác với các chiến  dân chủ chống bành trướng.

https://baomai.blogspot.com/

Chưa cần nói ra lời cảnh báo lên án trực tiếp khi gặp mặt, chỉ sự tiếp đón thờ ơ cấp rất thấp ban đầu đến các cuộc hội kiến xã giao nhạt nhẽo với thủ tướng, chủ tịch quốc hội và chủ tịch thượng viện, không có một nghi lễ trọng thị nào – không cờ quạt, quốc ca, không duyệt quân danh dự, không hội đàm, họp báo chung, không có quốc yến, không bắt tay tòan đòan chính thức, tất cả điều ấy còn hơn là lời nói rõ ràng rằng: ông không có tư cách thật sự nguyên thủ quốc gia, mà chỉ là đại diện cho một chính đảng chuyên chính kiểu Mác-xít đã hết thời, thù địch với tự do dân chủ, chúng tôi miễn cưỡng quan hệ với các ông, các ông hãy tự hiểu mình và đi tìm bạn kết thân chỗ khác.

https://baomai.blogspot.com/

Không phải ngẫu nhiên mà đòan ông Trọng đến Pháp khi cuộc khủng bố ở thị trấn Aude xảy ra. Một tên khủng bố Hồi giáo giữ con tin, dọa giết người. Anh trung tá cảnh binh Arnaud Beltrame tự nguyện thay chỗ một phụ nữ bị giữ làm con tin, tự dấn thân vào chỗ chết để cứu sống một phụ nữ không hề quen biết, để cuối cùng anh bị hung thủ bắn chết, khi anh dự định cưới vợ vào tháng 6 tới. Tổng thống E. Macron tuyên dương anh là một anh hùng, ngày 28 anh sẽ được lên cấp đại tá và nhận Huân chương Légion d’honneur và làm lễ quốc tang.

https://baomai.blogspot.com/

Thật là một bài học sống động cho lực lượng công an trong nước Việt, chuyên coi dân là thù địch nhất là tuổi trẻ khát khao tự do dân chủ, - hàng vài chục người bị đánh chết trong trạm công an, cảnh sát mỗi năm - , khi nào biết hy sinh vì dân như Trung tá A. Beltrame trên đây.

https://baomai.blogspot.com/

Mong rằng ông Trọng và đòan 40 cán bộ cấp cao đọc kỹ cuốn tự truyện của Tổng thống E. Macron và ghi nhớ tấm gương sáng của Trung tá A. Beltrame để kể lại cho lực lượng công an cảnh sát trong nước noi gương, coi như 2 món quà quý an ủi cho chuyến Tây du nhạt nhẽo và bẽ bàng này.




Bùi Tín

Phần nhận xét hiển thị trên trang