Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Sáu, 23 tháng 3, 2018

Tràng An, Kong và nô lệ kiểu mới


Giới chủ nô hiện chưa rõ hình lắm, nhưng ông trùm chủ nô thì ai cũng biết. Đó là đại gia Xuân Trường, vừa là chủ nô và buôn thần bán thánh, vừa ăn chay niệm phật. Tôi biết một số chuyện về Xuân Trường, nhưng nói ra cũng khó vì nhạy cảm và liên quan đến nhiều người, nhiều túi catap đầy ắp những tập tiền 500.000 đồng. Ở Ninh Bình, tầm ảnh hưởng của 2 tập đoàn doanh nghiệp Xuân Thành và Xuân Trường là rất lớn. Ngày 30/06/2011, Báo Nhân dân có đăng tin về vụ án kiện Bí thư tỉnh ủy ở Ninh Bình, trong bài viết có đoạn: "đất nước này là của Xuân Trường (doanh nghiệp Xuân Trường-PV), thành phố này là của Xuân Thành (doanh nghiệp Xuân Thành- PV). Xem ở đây.
Tràng An, Kong và nô lệ kiểu mới
Hầu hết nông dân Tràng An mất đất để sống, ngoài việc đi chèo đò thuê, nhiều người trong số họ chuyển sang giết mổ, mang thịt dê ra đường đứng bán cho khách du lịch. Các cô gái trẻ, các thiếu nữ đang độ tuổi ăn học thì bỏ học, vào làm việc trong các nhà nghỉ, tiệm massage, quán nhậu… Hình ảnh các cô gái mặc váy, đeo tất đen và ngồi chở hai, ba cô mắt xanh mỏ đỏ trên một chiếc xe giống như xe ôm nhưng ai cũng thừa biết đây là loại ma cô dắt gái dường như đầy rẫy đất Tràng An. “Bởi nó đầy rẫy, mà toàn là gái quê, các cháu chỉ mới biết việc vài năm thôi!”. Có thể nói rằng tại Tràng An, Ninh Bình, một kiểu nô lệ mới đã ra đời cùng du lịch tuy rằng giới chủ nô hiện chưa rõ hình lắm!

Khu di sản Tràng An, Ninh Bình
‘Tràng An, Kong và nô lệ kiểu mới’ đó là cách nói hài hước dở khóc dở cười của nhiều nông dân ở Tràng An, Ninh Bình sau khi phim bom tấn Kong quay tại đây và đất Hoa Lư. Kể từ khi Tràng An được UNESSCO công nhận là di sản thế giới, cộng thêm phim bom tấn Kong trình chiếu thì du lịch ở Tràng An, Ninh Bình đã phát triển một cách dữ dội, kéo theo không ít vấn đề bất cập và hệ lụy. 

Người nông dân Ninh Bình từ chỗ tuy khó khăn, vất vả nhưng có mảnh ruộng, mảnh vườn cũng như tình làng nghĩa xóm để sống, giờ họ bị trưng thu, đền bù đất ruộng với giá rẻ mạt và sau đó lại quay sang đi làm thuê với mức lương rất thấp cho những ông chủ, bà chủ từng tới mua ruộng của họ.
Thu hồi đền bù hay lừa đảo?


Có một vấn đề hết sức lạ đối với người nông dân nơi đây và kể cả chúng tôi, bởi theo luật đất đai năm 2013 cùng các thông tư, văn bản dưới luật của nó thì mức đền bù một sào ruộng ở miền Bắc không thể nào có giá 10 ngàn đồng trên một mét vuông. Bởi mức giá này chỉ mới đạt chưa được 10% yêu cầu. Nhưng đa số các diện tích đất vàng làm du lịch tại Tràng An đều là đất bị thu hồi đền bù với giá rẻ mạt.
Câu chuyện thâu tóm đất và ép người nông dân trở thành loại nô lệ kiểu mới tại Ninh Bình là một câu chuyện của một con bạch tuộc khổng lồ.
Ông Nguyễn Văn Hốc, nông dân bị thu hồi đất với giá 3,6 triệu đồng/sào, chia sẻ: “Lấy ruộng của chúng tôi ra mà có bao nhiêu, có ba triệu sáu, bốn triệu một sào. Có đền bù đó nhưng mà đền bù chưa thỏa đáng”.

Đồng cảm với những nông dân khó khăn, bị bắt chẹt trong câu chuyện thu hồi, đền bù tại Ninh Bình, nhiều cán bộ về hưu tỏ ra bức xúc nhưng họ không thể nói giúp gì được cho người nông dân. Bởi câu chuyện thâu tóm đất và ép người nông dân trở thành loại nô lệ kiểu mới tại Ninh Bình là một câu chuyện của một con bạch tuộc khổng lồ.

Ông Lý Tùng Binh, cựu công chức ngành địa chính Ninh Bình, chia sẻ: “Mức giá đền bù ba triệu rưỡi tới bốn triệu đồng một sào thì không gọi là đền bù được, bởi nó quá thấp!”.

Một sào đất ở miền Nam có tổng diện tích 1000 mét vuông, tại miền Trung, mỗi sào tương ứng với 500 mét vuông diện tích, tại miền Bắc, mỗi sào tương ứng 360 mét vuông diện tích. Điều đó chứng tỏ quĩ đất phía bắc rất hạn hẹp và giá trị trao đổi, mua bán hay thu hồi đền bù cũng cao hơn các vùng khác rất nhiều. Bởi mỗi sào đất ăn lúa, ăn ruộng của người nông dân là máu thịt gắn liền. Nó được chia từ những năm 1995 theo Khoán 10. Những đứa trẻ sinh sau 1995 đến nay không được chia đất nữa và cũng không có đợt chia đất nào nữa, chúng chỉ được thuê hoặc mua từ nhà nước với giá rất cao dưới hình thức “đầu tư nông nghiệp”.

Chính vì vậy, việc mất đi một sào ruộng đối với người nông dân miền Bắc là xem như mất đi phần sinh kế rất căn bản, thậm chí mất cả tương lai học hành. Và với giá đền bù 3,5 triệu đồng đến 4 triệu đồng trên một sào đất, cũng tương đương với 9 hoặc 10 ngàn đồng trên một mét vuông. Số tiền này có thể mua được một gói mì ăn liền loại vừa, hoặc một ổ bánh mì thịt tạm bợ ở quán ven đường. Và khi nhận tiền đền bù xong, dường như người nông dân lâm vào bế tắc.

Nô lệ kiểu mới thời kinh tế du lịch phát triển?


Ông Nguyễn Văn Hốc chia sẻ thêm là với giá ba triệu sáu một sào, ông và bà con ở đây chẳng thể làm gì hết. Bởi nhà nông thì có đôi ba đồng, loay hoay đôi ba bữa không đủ để mua cho con mấy cái đồ chơi hiện đại. Ông khẳng định vị trí đất gia đình ông và hàng trăm gia đình khác bị thu hồi, đền bù với giá rẻ mạt chính là đất bến đò Tràng An, một vùng nóng nhất, sôi động nhất trong bản đồ du lịch Tràng An, Ninh Bình hiện nay.
Và mức lượng chèo đò ở Tràng An chưa có người nào có được 3 triệu đồng trên một tháng cho dù họ phải vừa chèo đò, khi rảnh thì quét rác, dọn vệ sinh…
Bà Nguyễn Thị Nêm, người chèo đò trên bến đò Tràng An, chia sẻ: “Giờ thì khách nước ngoài nó sang nhiều đấy, sang nhiều thì chuyến nó tăng nhiều hơn. Tháng nào họ sang nhiều thì mình kiếm được chục chuyến trở lên, còn ít thì chẳng bao nhiêu. Chủ yếu là đi chèo đò, đi làm thêm và mỗi tháng kiếm chừng hai triệu đồng…”.

Bà Nêm cho biết thêm là hầu hết nông dân mất đất, thất nghiệp và cũng chẳng còn biết làm gì hơn là đi chèo đò thuê, đàn ông đàn bà ở Tràng An đi chèo đò thuê cho công ty du lịch. Mỗi tháng, người nào làm được cao lắm thì hai triệu đến hai triệu rưỡi đồng, công việc chèo đò khá vất vả, mệt mỏi và người lao động được chi trả với mức tiền chiết khấu 10% trên mỗi tấm vé hoặc theo chuyến đi nhưng cách tính của giới chủ hoàn toàn không rõ ràng, người lao động chỉ ngậm bồ hòn nhận tiền, nếu lên tiếng thì bị đuổi việc.

Nhiều người lái đò mà chúng tôi tiếp xúc tại bến đò Tràng An vui vẻ kể cho chúng tôi nghe nỗi khổ của họ, kể từ chi tiết họ bị giới chủ ép quét rác cả một con đường dài lên bến đò như thế nào và họ được trả thù lao nhỏ tẹo. Và ai cũng phải quét, nếu từ chối quét thì ngày đó không có phiên đi chèo đò. Và mức lượng chèo đò ở Tràng An chưa có người nào có được 3 triệu đồng trên một tháng cho dù họ phải vừa chèo đò, khi rảnh thì quét rác, dọn vệ sinh… Nhưng khi chúng tôi có ý định quay phim, chụp hình thì họ xua tay, nói thôi đừng chụp, đừng ghi, như vậy mất công ăn việc làm của họ, và nguy hiểm cho họ.

Hầu hết nông dân nơi đây mất đất để sống, ngoài việc đi chèo đò thuê, nhiều người trong số họ chuyển sang giết mổ, mang thịt dê ra đường đứng bán cho khách du lịch. Các cô gái trẻ, các thiếu nữ đang độ tuổi ăn học thì bỏ học, vào làm việc trong các nhà nghỉ, tiệm massage, quán nhậu… Hình ảnh các cô gái mặc váy, đeo tất đen và ngồi chở hai, ba cô mắt xanh mỏ đỏ trên một chiếc xe giống như xe ôm nhưng ai cũng thừa biết đây là loại ma cô dắt gái dường như đầy rẫy đất Tràng An. Ngay cả những ông xe ôm ở đây cũng hay gợi ý rằng nếu muốn vui vẻ, ông sẽ chở đến cho một em chân dài… “Bởi nó đầy rẫy, mà toàn là gái quê, các cháu chỉ mới biết việc vài năm thôi!”.

Có thể nói rằng tại Tràng An, Ninh Bình, một kiểu nô lệ mới đã ra đời cùng du lịch tuy rằng giới chủ nô hiện chưa rõ hình lắm!

RFA

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Vụ cháy chung cư Carina Plaza: Ai đền bù hàng trăm ô tô, xe máy bị thiêu rụi?


Nguyễn Khánh





















Dân Trí - Trao đổi với Dân trí, luật sư Trương Anh Tuấn - Trưởng Ban Pháp chế Hiệp hội bất động sản Việt Nam cho rằng, hậu quả của đám cháy tại chung cư Carina Plaza là rất nghiêm trọng. Việc xác định được ai sẽ phải là người chịu trách nhiệm đối với các thiệt hại sẽ căn cứ vào kết luận điều tra của cơ quan chức năng.

Sự cố cháy chung cư Carina Plaza vào hồi 0h30’ ngày 23/3/2018 tại đường Võ Văn Kiệt, phường 16, quận 8, TP.HCM gây thiệt hại lớn về người và tài sản.

Cụ thể, theo báo cáo của Cảnh sát PCCC TP.HCM, vụ cháy đã khiến ít nhất 13 người thiệt mạng và hàng chục người bị thương, ngoài ra còn thiêu rụi 13 ô tô và 150 xe máy.

Trao đổi với Dân trí, luật sư Trương Anh Tuấn - Trưởng Ban Pháp chế Hiệp hội bất động sản Việt Nam cho rằng hậu quả của đám cháy tại chung cư Carina Plaza là rất nghiêm trọng. Việc xác định được ai sẽ phải là người chịu trách nhiệm đối với các thiệt hại sẽ căn cứ vào kết luận điều tra của cơ quan chức năng.

“Trong đó, quan trọng nhất đó là điều tra xem nguyên nhân vụ cháy là gì, do lỗi chủ quan hay khách quan. Từ đó xem xét các bên chịu trách nhiệm chính, liên đới trong việc bồi thường”, luật sư Trương Anh Tuấn nói.

Theo luật sư Tuấn, nếu lỗi khách quan như do chập điện hoặc một thiết bị nào đó của tòa nhà hư hỏng dẫn đến cháy nổ thì trường hợp này lỗi thuộc chủ đầu tư.

“Chủ đầu tư có thi công, lắp đặt thiết bị không đúng tiêu chuẩn thiết kế không. Trang thiết bị có đạt chất lượng không, việc bảo dưỡng định kỳ có được đảm bảo không…”, ông Tuấn cho tiết cả những vấn đề sẽ được đặt ra để đảm bảo đúng trách nhiệm của chủ đầu tư.

Còn nếu do lỗi chủ quan của một cá nhân hay tổ chức thì ông Tuấn cho rằng cần phải xem xét do vô ý hay cố tình. Theo luật, vô ý hay cố ý gây thiệt hại cho người khác thì đều phải bồi thường. Tuy nhiên sẽ căn cứ vào việc cố ý hay vô tình để xem xét mức độ bồi thường.

Đối với trường hợp này theo luật sư Tuấn, chủ đầu tư vẫn sẽ bị xem xét trách nhiệm trong việc có đảm bảo hệ thống phòng cháy, chữa cháy vận hành đúng yêu cầu, quy định khi xảy ra cháy nổ hay không.

“Ngoài ra còn có bên bảo hiểm phải vào cuộc xem những lỗi này có nằm trong phạm vi phải bồi thường hay không. Trong trường hợp xảy ra cháy nổ trong điều kiện được bảo hiểm, đơn vị bảo hiểm sẽ có trách nhiệm bồi thường, và cùng xác minh thiệt hại với người mua bảo hiểm”, ông Tuấn cho biết.

Theo đó, đối với những xe tham gia bảo hiểm cháy nổ, theo Luật Kinh doanh bảo hiểm năm 2000 tại điểm C, khoản 2 Điều 17 thì “Trả tiền bảo hiểm kịp thời cho người thụ hưởng hoặc bồi thường cho người được bảo hiểm khi xảy ra sự kiện bảo hiểm”.

Nếu không thuộc trường hợp đã mua bảo hiểm, ông Tuấn cũng cho rằng, chủ bãi xe phải chịu trách nhiệm trực tiếp đối với những người gửi ô tô, xe máy bị cháy.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tìm thấy ngôi nhà “cao cấp” có hệ thống sưởi ấm của cư dân La Mã thời cổ đại

Các nhà khảo cổ đã tìm thấy một sàn nhà lát gạch khảm ấn tượng và những bằng chứng về đời sống cao vào hơn 1.500 năm trước của người La Mã, trong một căn nhà có hệ thống sưởi ấm dưới sàn, tại trung tâm thành phố Leicester, nước Anh.

người La Mã, ngoi nha, hệ thống lò sưởi,
(Ảnh minh họa: ancient-origins.net)
Nhóm nghiên cứu từ Đại học Leicester đã khai quật một địa điểm lớn nằm ở góc đường Highcross và Vaughan, bên cạnh bãi đậu xe John Lewis ở Leicester. Dự án này đã khám phá được những dấu tích mới về quá khứ của người La Mã ở Leicester, gồm di tích của một con đường thời La Mã cổ đại, và một ngôi nhà được lát sàn bằng gạch khảm.
Cuộc khai quật được tài trợ bởi Ingleby, người sẽ xây dựng các căn hộ tại khu vực này. Nhóm nghiên cứu từ Đại học Leicester Archaeological Services (ULAS) đã hợp tác chặt chẽ với các kiến ​​trúc sư để giảm thiểu tác động của tòa nhà mới đến việc khảo cổ.
Cuộc khai quật trải rộng trên gần ⅔ ô phố, tạo cơ hội tuyệt vời cho các nhà khảo cổ học nghiên cứu cuộc sống thời xưa ở khu vực đông bắc của thị trấn La Mã cổ này. Và họ đã tìm thấy một con đường cùng ba ngôi nhà cổ.
người La Mã, ngoi nha, hệ thống lò sưởi,
Sàn nhà lát gạch khảm được khai quật. (Ảnh: Carl Vivian / Đại học Leicester)
Ngày nay, đường Highcross vẫn chạy dọc theo con đường chính dẫn từ khu chợ La Mã xưa (bên dưới Quảng trường Jubilee) tới cổng phía bắc, tại đường giao nhau với cổng Sanvey. Ở phía tây khu vực khảo cổ, một tòa nhà La Mã lớn đã được phát hiện, với hai dãy phòng hai bên hành lang dường như bao quanh một cái sân. Ít nhất có một căn phòng có lò sưởi dưới sàn, và đây có thể là một ngôi nhà khá rộng, gợi nhớ đến căn nhà trên đường Vine được khai quật gần đó vào năm 2006, bên dưới bãi đậu xe John Lewis.
Ở phía bắc ngôi nhà này, các nhà khảo cổ cũng phát hiện một con đường sỏi cát chạy theo hướng từ đông sang tây. Các hoạt động dọc con đường này dường như đã lắng xuống trong thời kỳ La Mã. Những con mương bên đường và các bức tường đã được phát hiện nhưng không có ngôi nhà lớn nào. Thay vào đó, các hoạt động dường như mang tính chất tạm thời diễn ra trong vườn, bãi, và một số ngôi nhà gỗ. Họ cũng tìm thấy một số dấu tích về việc sản xuất công cụ bằng đồng, cho thấy hoạt động thương mại hoặc công nghiệp đã diễn ra dọc con đường này.
Ở phía đông khu khảo cổ, gần bãi đậu xe John Lewis, ngôi nhà La Mã thứ hai đã được tìm thấy. Trong đó có ít nhất 3 căn phòng được lát bằng gạch khảm, và một trong những mảnh ghép có kích thước khoảng 2m x 3m. Đó là một trong những mảnh ghép lớn nhất được tìm thấy ở Leicester trong 30 năm qua.
Mathew Morris, giám đốc dự án của ULAS, nói: “Mảnh ghép này thật ấn tượng, lâu rồi chúng ta mới tìm thấy một tấm gạch khảm lớn được bảo tồn tốt đến vậy ở Leicester. Theo kiểu dáng, chúng tôi tin rằng nó có niên đại vào đầu thế kỷ thứ 4 SCN. Có thể nó được đặt tại một căn phòng vuông trong nhà, có một đường viền bằng gạch đỏ xung quanh viên gạch vuông màu xám ở giữa. Đường viền này đi theo mẫu hình chữ “Vạn” (卍). Chữ Vạn là một biểu tượng cổ đại được tìm thấy trong hầu hết các nền văn hóa trên thế giới, và nó cũng là một mô hình phổ biến trong các tấm khảm của người La Mã. Như một phần của dự án, kế hoạch của chúng tôi là khai quật nó lên và bảo tồn để trưng bày trong tương lai”.
Tuy nhiên, tò mò hơn là ngôi nhà thứ ba được tìm thấy ở khúc giữa địa điểm khảo cổ. Nó có một căn phòng lớn hoặc hầm chứa nằm sâu bên dưới lòng đất. Đó có thể là một phần của lăng mộ. Một số bức tường của nó vẫn có chỗ còn nguyên vẹn. Hiện các nhà nghiên cứu vẫn chưa biết rõ mục đích của ngôi nhà này là gì.
người La Mã, ngoi nha, hệ thống lò sưởi,
Các nhà khảo cổ tìm thấy một căn phòng lớn với một phần bức tường vẫn còn nguyên vẹn. (Ảnh: Mathew Morris / Đại học Leicester)
Hồng Liên, theo ancient-origins.net

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Nội tình TQ trong tiểu thuyết Hồ Cẩm Đào (P.1): Trọng trách và tang thương

Sau cuộc nói chuyện với Giang Trạch Dân, Hồ Cẩm Đào rất bực bội. Nghĩ đến người bạn tốt Trương Mạnh Nghiệp của mình, nhưng rồi lại nghĩ đến các cuộc vận động chính trị thì bất chợt lạnh run. Lúc này, Hồ thấy thật khó xử…

Phap Luan Cong, hồ cẩm đào, Giang Trạch Dân,
Qua việc đàn áp đẫm máu sinh viên tại quảng trường Thiên An Môn, Đặng Tiểu Bình đã chú ý đến Giang Trạch Dân và đề bạt Giang làm tổng bí thư trung ương đảng. Giang Trạch Dân với ý đồ khuếch đại việc sùng bái cá nhân, coi mình như thần thánh, nên đã lập ra kế hoạch phục hồi nền kinh tế xã hội chủ nghĩa chuyên chính, lấy mô thức của cuộc cách mạng văn hóa làm cơ sở. Đặng Tiểu Bình thấy vậy thì hối hận, lại muốn phế truất Giang; vì vậy khi xuống phương Nam có nói câu: “Ai không cải cách, người ấy phải hạ đài!”.Giang sợ đến hồn bay phách tán, chạy đến chỗ Đặng khóc lóc, cầu xin Đặng chấp nhận cải cách mở cửa nền kinh tế thị trường theo ý của mình. Đặng Tiểu Bình cảnh báo Giang: Nếu muốn củng cố quyền lực chính trị, phải dựa vào lòng dân, lo cho dân được ấm no, không được để dân bần cùng khốn khổ.
Giang cung kính cúi đầu lắng nghe như con đang ngoan ngoãn nghe lời cha căn dặn, lại còn đề xuất việc cho phép các nhà tư bản gia nhập Đảng. Nhưng về sau, khi Đặng Tiểu Bình sức khỏe suy yếu phải nhập viện, Giang Trạch Dân lại nói ngược: trong cải cách mở cửa cũng phải có tính đấu tranh giữa xã hội và tư bản. Lúc này, Đặng không đủ năng lực để thay đổi vị trí Tổng bí thư của Giang nữa. Ông nghĩ: Phải tìm ra người trong ủy viên trung ương đảng có thể thay thế vị trí của hắn (Giang), để duy trì cải cách mở cửa nền kinh tế và chế ngự Giang.
Nghĩ tới nghĩ lui, Đặng nhớ ra một người, người này có tài là đã bình định được khu vực phân tranh, tất có đủ trí mưu để đối phó với Giang Trạch Dân. Điều quan trọng là người này phải biết nghe lời, đó chính là Hồ Cẩm Đào.
Đặng Tiểu Bình cho gọi Hồ Cẩm Đào lại, nói: “Hiện tại trong trung ương đảng có người không nghe lời tôi, việc cải cách mở cửa nền kinh tế trong tương lai khiến tôi lo lắng, kỳ bầu tổng bí thư sắp tới đây, tôi muốn anh thay thế Giang Trạch Dân tôi mới an tâm. Gọi anh đến là muốn anh chuẩn bị tâm lý, đến kỳ đại hội 16 sẽ hoàn toàn thay thế Giang”.
Hồ Cẩm Đào trong lòng chấn động, thật không ngờ lại có việc như vậy, Hồ chợt nghĩ đến kết cục của các vị tổng bí thư các khóa trước, từ Trần Độc Tú đến Triệu Tử Dương, tất cả khi hạ đài đều có kết cục bi thảm: Trần Độc Tú bị liệt vào thành phần thiên hữu; Cù Thu Bạch bị Quốc Dân đảng sát hại; Vương Minh bị Mao Trạch Đông lật đổ; Mao Trạch Đông tự mình đoạn tử tuyệt tôn, thân thể bất toàn, mộ táng trên mặt đất, bị toàn thế giới lên án, lão bà (ý chỉ Giang Thanh, vợ của Mao) lại tự sát trong giám ngục; Hoa Quốc Phong bị Đặng Tiểu Bình phế truất; Ngô Diệu Bang tức giận đến đột quỵ mà chết, Triệu Tử Dương thì bị giam lỏng… Lúc này Hồ hạ giọng, nói: “Tôi chẳng có đức độ và năng lực gì, chỉ sợ mọi người không phục”.
Đặng Tiểu Bình nói: “Quân sự có Nhị Dương phụ trách, kinh tế có Dung Cơ giúp anh. Anh có nhiệm vụ áp chế Giang Trạch Dân, anh phải nắm vững chính sách lớn, chọn thời cơ thích hợp nói lên tiếng nói của mình, sao cho sau 16 năm mở cửa cải cách nền kinh tế thị trường được tiếp tục phát triển”.
Hồ Cẩm Đào không biết nói sao, đành gật đầu ưng thuận. Do vậy, Đặng nói với tất cả thường ủy và ủy viên rằng: “Hồ Cẩm Đào sẽ làm tổng bí thư của nhiệm kỳ tới. Xét về trí tuệ và năng lực trong việc thúc đẩy cải cách mở cửa với quốc tế, tôi thấy Hồ Cẩm Đào đạt yêu cầu, nên tôi giao trọng trách này”.
Giang Trạch Dân bề ngoài vẫn lộ vẻ tươi cười, trước mặt Đặng bắt tay Hồ rất nhiệt tình, nhưng trong tâm rất căm hận Đặng và Hồ. Giang rủa thầm: “Cái lão Đặng lùn này mau mau đi gặp Marx đi, mi không tin tưởng lão gia, sau này lão gia sẽ xử lý con cháu của mi, khiến cho mi ở địa ngục cũng không được an lòng”. (Quả thật, sau này khi Đặng chết, con cháu của Đặng đã bị Giang trả thù thê thảm, và đây chính là nguyên nhân)
Không lâu sau, Đặng Tiểu Bình chết. Giang Trạch Dân lòng mừng đến phát cuồng, ngay trong lễ truy điệu, đã chịu không nổi, cầm khăn tay lau nước mắt, khóc vì sung sướng. Tiếp sau đó, Giang lấy danh nghĩa loại trừ phần tử hủ hóa trong giới lãnh đạo quân đội, thu tóm hết quyền lực trong tay, tất cả tinh lực lúc này dồn vào việc loại trừ Hồ Cẩm Đào, có thế Giang mới hy vọng nắm được quyền lực tối cao. Những người như Kiều Thạch, Lý Thụy Hoàn đã thấy được mưu kế tiểu nhân của Giang, nên âm thầm trợ giúp Hồ Cẩm Đào, bèn nghĩ ra cách đem việc Đặng Tiểu Bình chỉ định Hồ Cẩm Đào giữ chức tổng bí thư nhiệm kỳ tới công bố ra bên ngoài, làm cho việc chỉ định này trở hành sự thật. Giang Trạch Dân không thể thay đổi gì được, nên rất hận Kiều Thạch và Lý Thụy Hoàn.
Lúc Giang từ Thượng Hải đến Trung Nam Hải có mang theo một kẻ rất thân tín và trung thành, đó là Tăng Khánh Hồng. Tăng hiến kế cho Giang: “Chúng ta lợi dụng người Mỹ cùng lực lượng trong nước phế bỏ Hồ Cẩm Đào”. Giang hỏi:“Làm như thế nào?”. Tăng kề tai Giang nói nhỏ… Giang hiểu ra vô cùng cao hứng.
Đương thời Trung Đông rất rối loạn, người Mỹ đem quân đến Trung Đông, hy vọng dùng vũ lực duy trì hòa bình ở đó. Giang theo kế sách của Tăng, cũng phái quân đội sang, lấy danh nghĩa duy trì hòa bình tại Trung Đông, tại đại sứ quán Nam Tư bí mật đối kháng quân Mỹ. Mỹ chịu không được bèn oanh tạc đại sứ quán Nam Tư. Giang thấy người Mỹ trúng kế, vô cùng đẹp ý, tiếp tục kích phát sự cừu hận của nhân dân trong nước đối với Mỹ, khiến Hồ Cẩm Đào phải xuất hiện trên truyền hình để lên tiếng nói cùng nhân dân, phản đối Mỹ Quốc.
Hồ Cẩm Đào hiểu rõ ý đồ của Giang, một sự việc lớn như vậy, nếu giải quyết không ổn, sẽ bị Giang Trạch Dân mượn cớ đó mà phế truất mình. Lần đầu nếm độc thủ của Giang, Hồ thấy mình càng phải đề phòng, bởi tương lai toàn là cạm bẫy đang chờ.
Nhưng Hồ cũng rất khôn khéo, một mặt đàm phán với Mỹ, một mặt dùng đủ cách để hạ cơn giận của dân chúng, khiến chuyện lớn thành nhỏ, chuyện nhỏ biến thành không.
Giang yêu cầu Hồ dùng lực lượng dân chúng đứng lên biểu tình phản đối nước Mỹ. Hồ nói: “Chính quyền cộng sản trước nay đã ổn định, nay nếu để dân chúng đứng lên thị uy một cách quy mô như thế. Mai kia dân chúng lại dùng hình thức này để phản đối đảng cộng sản, thì chúng ta rất khó khống chế”.
Nghe vậy Giang sợ ảnh hưởng đến chính quyền của mình, nên vội đình chỉ lập tức vấn đề cho dân đứng lên biểu tình. Mọi việc bình ổn trở lại, coi như Hồ Cẩm Đào đã thắng được một keo.
Giang Trạch Dân đâu chịu bỏ cuộc, lúc ấy phong trào luyện khí công nơi quần chúng nhân dân trong nước đang lên thành cao trào. Vài chính trị gia tại Trung Nam Hải đề xướng vận động rèn luyện thân thể. Đặc biệt là môn Pháp Luân Công được truyền ra vào năm 1992, rất có hiệu quả trong việc giữ gìn sức khỏe và nâng cao đạo đức, đã tiết kiệm rất lớn cho chi phí y tế của quốc gia; chỉ sau 7 năm phổ truyền môn tập ra công chúng, toàn quốc đã có 100 triệu người luyện tập. Người sáng lập môn Pháp Luân Công có uy tín rất lớn đối với dân chúng. Do vậy Giang Trạch Dân mười phần đố kỵ, Tăng Khánh Hồng lại chõ miệng nói vào: “Dân chúng đều tin Pháp Luân Công, còn ai tin vào ông nữa? Cần phải thủ tiêu Pháp Luân Công. Pháp Luân Công giảng về Chân -Thiện – Nhẫn, ta đem vấn đề này ra để đấu tranh chính trị thì rất dễ đàn áp nó. Một mặt để củng cố uy thế của ông, mặt khác để những người tại Trung Nam Hải bày tỏ thái độ, xem ai hài lòng với ông, đặc biệt là tên họ Hồ, bắt hắn phải ra mặt đối địch cùng dân chúng, từ đó cho hắn hạ đài không khó”.
Do vậy mới có việc La Cán cùng tay sai tại Thiên Tân soạn ra văn bản bôi nhọ Pháp Luân Công. Từ đó mới có cảnh sát Thiên Tân tìm bắt học viên Pháp Luân Công, khiến họ phải lên Bắc Kinh khiếu nại; cũng do kế sách của Giang, Tăng, La mới dẫn đến việc học viên Pháp Luân Công ngồi tĩnh tọa trên đường Phủ Hữu.
Giang Trạch Dân thấy kế hoạch sắp thành, quá vui mừng, cố ý viết thư cho cục thường ủy nói: “Pháp Luân Công đồng tâm hiệp lực như vậy, nhất định sau lưng phải có người chỉ đạo, có thế lực chống Trung Quốc ở nước ngoài hậu thuẫn, nên phải kiên quyết diệt tuyệt”.
Phap Luan Cong, hồ cẩm đào, Giang Trạch Dân,
Ngay sau đó, toàn quốc trên vạn người viết thư gửi đến Giang nói rằng: Pháp Luân Công đã đem lại biến đổi kỳ diệu cho cả thân lẫn tâm, mang lại điều tốt đẹp cho đất nước, Pháp Luân Công là cứu người, khuyên Giang đừng trấn áp Pháp Luân Công, để tương lai không bị quả báo.
Giang Trạch Dân hoàn toàn chẳng xem các thư đó, mỗi ngày đều kêu thư ký đốt bỏ từng chồng từng chồng thư. Tuy nhiên, tâm Giang rất lo sợ, sợ vì mỗi ngày đều thấy có nhiều người đồng lòng bảo vệ Pháp Luân Công như vậy, chứng tỏ Pháp Luân Công rất được lòng dân, vượt xa hắn tưởng; nên Giang càng tức tối và đố kỵ.
Giang kêu Hồ Cẩm Đào đến, cố tình hỏi: “Anh thấy Pháp Luân Công ra sao?”. Hồ Cẩm Đào ý thức được cuộc đại vận động chính trị, nên đã sớm suy nghĩ về việc này, bèn nói: “Trong các vị thường ủy về hưu có nhiều người đang luyện, cũng có không ít thân nhân của các thường ủy đương nhiệm cũng đang luyện, nếu trấn áp Pháp Luân Công, sẽ là một việc rất hệ trọng”.
“Thật là hồ đồ, giác ngộ chính trị quá trì độn, số học viên Pháp Luân Công vượt xa số đảng viên, đây chính là cơ sở để tranh đoạt quần chúng cùng đảng ta, sợ gì hệ trọng hay không hệ trọng” – Giang đưa mắt nhìn Hồ, nói thêm: “Nghe nói anh có người bạn thân tên Trương Mạnh Nghiệp cũng đang luyện Pháp Luân Công, người đó thế nào, anh nên đem người đó ra làm vai phản diện điển hình”.
Hồ Cẩm Đào thấy buổi nói chuyện có vẻ không ổn, đôi mắt đảo nhanh, chuyển giọng nói liền: “Anh ta là bạn thời đại học của tôi, lúc trẻ còn là người bạn tốt, hiện tại đang luyện Pháp Luân Công. Nghe nói, anh ta cũng có uy tín trong các bạn đồng học, vậy nên trước tiên phải hạ thủ anh ta trước”.
Giang Trạch Dân nghĩ một hồi, rồi nói: “Ngày mai khai mạc đại hội thường ủy, đem việc trấn áp này ra bàn, để mọi người thống nhất tư tưởng”.
Sau khi đi ra, Hồ thấy trong lòng bực bội, đây rõ ràng là hắn cố ý kiếm chuyện với mình mà, Trương Mạnh Nghiệp là người bạn tốt của mình; lúc hội giao lưu bạn học Thanh Hoa mới mở, ba ngày trước trong buổi gặp gỡ, Trương Mạnh Nghiệp còn quan tâm đến sức khỏe của vợ chồng mình, tặng mình hai bản Chuyển Pháp Luân; vợ chồng mình đã đọc qua, thấy đây là sách khuyến thiện, sách dạy tu Phật, mình rất cung kính đặt trên giá sách ở tầng cao nhất. Nhưng khi nghĩ đến các cuộc vận động chính trị của Đảng, Hồ Cẩm Đào cảm thấy lạnh run, lúc còn trẻ cha và mình đã bị liệt vào thành phần hữu khuynh, bắt về quê làm các hoạt động khổ sai, mất hết tự do, đến nay trong ký ức vẫn còn nhớ rõ, các cuộc vận động của đảng cộng sản thật giống như khổ hình trong địa ngục, quả là đáng sợ. Nghĩ vậy, Hồ Cẩm Đào thấy thật khó xử. Hồ nghĩ tới nghĩ lui, bèn gọi điện thoại cho bạn học cũ ở Bắc Kinh, thông báo cuộc vận động chính trị mới sắp xảy ra, nói Trương Mạnh Nghiệp tạm thời không nên luyện công nữa, tốt nhất là lánh ra nước ngoài.
Trong ngày thứ hai của đại hội thường ủy, Giang Trạch Dân bức bách các ủy viên khác phải đồng thuận đàn áp Pháp Luân Công, sau cùng hỏi Hồ Cẩm Đào: “Đồng chí Cẩm Đào hãy bày tỏ thái độ”. Hồ Cẩm Đào nhìn thấy lính tráng tuần tra ngoài hội trường, biết rằng trong cuộc vận động này, nếu bày tỏ thái độ khác, là đã chọn con đường chết. Hồ lại nghĩ tới Đặng Tiểu Bình, lúc sống kêu Hồ phải phản đối, chống lại Giang. Nghĩ vậy Hồ liền nói: “Trấn áp thì tôi hoàn toàn đồng ý, nhưng kinh phí sẽ rất lớn”. Giang nhảy dựng lên, chỉ vào mặt Hồ, mắng: “Phải cho anh xuống đài thôi, anh sợ tốn tiền, tiền có nhiều, tính gì nữa?”.
Thế là, sau khi thống nhất ý kiến, cuộc đại truy sát học viên Pháp Luân Công vào cuối thế kỷ chính thức bắt đầu. Đây là cuộc bức hại nhân quyền nghiêm trọng nhất của nhân loại thế kỷ 20. Trường bức hại này diễn ra trên toàn thế giới, kéo dài gần 20 năm.
Kỳ thực trước khi Giang Trạch Dân phát động cuộc bức hại Pháp Luân Công, thiên tượng đã sớm cảnh báo nhiều lần. Năm đó tại Trung Quốc hồng thủy tràn lan, mưa to bão lớn suốt mùa hạ, nước dâng ngập tràn phá hoại mùa màng nông trại. Tại các tỉnh Hồ Nam, Hồ Bắc, Hà Giang, An Huy, hồng thủy ngập tràn biến thành thành phố biển nước, có nơi nước dâng cao đến hai tầng lầu, khiến bao dân chúng bỏ mạng. Thấy vậy Giang lại rất phấn khích, cho rằng trời báo điềm may, trong họa loạn mà đoạt quyền thị uy, cũng chính là cơ hội chỉnh đốn chính trị. Giang ra lệnh cho các nơi bị hồng thủy nghiêm trọng phải phá đê đập để thoát nước. Một vài tỉnh thành, trong lãnh đạo có vài người không đồng ý, nói: “Nước dâng đã chậm lại, nếu bây giờ phá đập thoát nước mà không báo dân biết, sẽ gây tai họa nghiêm trọng, đấy là xem thường mạng sống con người”. Nhưng Giang lại hạ lệnh: “Vì phòng chống lụt phải phá đê đập, ai không nghe lời sẽ chịu trách nhiệm!’.
Do không di dời dân lại không báo dân biết, nên khi phá đê đập, thôn trang vùng thấp bị nước dâng cao đến ba tầng lầu, dân chết vô số. Ba chữ “giang trạch dân” có hàm ý là mượn nước để giết dân, khiến dân lầm than khổ cực, hủy diệt đất nước Trung Quốc. Hồng thủy thật sự đã khiến Giang hưng phấn, mời vài người ngoại quốc đến Trung Nam Hải ăn mừng, ngẩng cao đầu hát khúc: “Đại hải đây – cố hương của ta”.
Thư ký của Hồ Cẩm Đào nói với Hồ: “Dân chúng đang trong cảnh lầm than cơ cực, bây giờ ông đi thị sát vài nơi, xem xét dân tình. Đây là cơ hội tốt để ông lấy được lòng dân cùng chính trị tư bản, không nên thông báo cho bất kỳ nơi nào, sáng mai ông nên thực hiện ngay chứ?”.
Hồ Cẩm Đào nghĩ ngợi hồi lâu rồi nói: “Không nên lập công cao hơn chủ, từ từ đợi đã, có thể Giang chủ tịch có cách tính khác”.
Ý của Hồ là: trong sự việc hồng thủy vừa qua, cần tìm đến nơi không bị thủy tai để thị sát, cho quay phim vài nơi nước lụt mà dân không bị thương hại đến một cọng lông, đem lên truyền hình, thì làm sao ảnh hưởng đến mình được? Quả nhiên, đến ngày thứ 3, tại Hồ Bắc nơi có ngập lụt nhưng dân không bị tai nạn, Giang cầm loa phóng thanh nói: “Dưới sự lãnh đạo của đảng, nhất định sẽ chống trời đấu đất, giành lấy thắng lợi!”, rồi ra lệnh Hồ đến thị sát nơi bị thủy tai nghiêm trọng nhất tại Hồ Bắc. Thư ký tỉnh Hồ Bắc là tay chân Hồ Cẩm đào, đã cho Tân Văn Liên Bá phát thanh trong 20 phút nói: tử vong tại Hồ Bắc rất nghiêm trọng, kinh tế tổn thất rất nặng nề, Hồ Bắc đang cần người phụ trách. Ý của tay thư ký này là Hồ Bắc cần có Hồ Cẩm Đào phụ trách.
Trên truyền hình, thư ký tỉnh Hồ Bắc vừa kể việc thủy tai vừa khóc lóc, nói cấp đảng ủy đáng lẽ có thể dẹp thủy tai tốt hơn lại không làm, sau khi xảy ra vụ việc mới đưa Hồ Cẩm Đào đến khảo sát. Mà đảng ủy là Giang Trạch Dân đứng đầu. Do vậy Giang nổi trận lôi đình, định cách chức thư ký tỉnh Hồ Bắc. Sau này Tăng Khánh Hồng, La Cán đề xuất, nếu muốn bức hại Pháp Luân Công trên toàn quốc, thì nên lấy Hồ Bắc làm thí điểm, thư ký tỉnh Hồ Bắc sẽ có chỗ dùng tới, thư ký tỉnh ủy các tỉnh khác không nên đụng trước. Để xử trí Hồ Bắc cần tạm thời giữ lại tay thư ký này.
Lúc mới bắt đầu trấn áp Pháp Luân Công, thiên tượng biến đổi dị thường. Vào ngày đó của tháng 7/1999, trời đang quang đãng trong sáng, đột nhiên trở nên ảm đạm thê lương, phát sinh nguyệt thực, toàn Trung Quốc từ Đông sang Tây, trời đều u tối, dân chúng khắp nơi sợ hãi. Giang Trạch Dân lệnh cho quân cảnh, đặc vụ giả làm học viên Pháp Luân Công vừa đi chơi đàng điếm, đánh nhau chửi nhau, bài bạc hút sách… lại vừa đi khắp nơi tự xưng là người luyện công, hô Pháp Luân Đại Pháp hảo. Khiến dân chúng ngộ nhận học viên Pháp Luân Công là những người xấu.
Hồ Cẩm Đào về đến nhà, lấy bản Chuyển Pháp Luân trên giá xuống, đưa cho vợ mình là Lưu Vĩnh Thanh, nói: “Nhờ em giao cuốn này cho bạn đồng học ở Bắc Kinh, nói họ trả lại cho bạn Trương giúp anh”.
Sau khi bà Lưu nhận sách, trời đang ảm đạm trở nên trong sáng.
Nhân dân Trung Quốc đã rất chán ghét các cuộc vận động chính trị của ĐCSTQ, hơn nữa Pháp Luân Công đã xuất hiện ở Trung Quốc được 7, 8 năm, đều cảm thấy môn này rất tốt, không ai muốn tham gia bức hại Pháp Luân Công, họ chỉ muốn kiếm tiền, sống cuộc sống an nhàn thoải mái. Do dân chúng không tích cực trong việc bức hại Pháp Luân Công, Giang cảm thấy không đạt hiệu quả như ý muốn, nên sai khiến Tăng, La ngụy tạo vụ tự thiêu ở Thiên An môn đăng lên báo chí, lập tức toàn quốc bị thật giả lẫn lộn khó lòng phân biệt.
Phap Luan Cong, hồ cẩm đào, Giang Trạch Dân,
Giang Trạch Dân chỉ đạo dàn dựng vụ tự thiêu giả ở quảng trường Thiên An Môn để vu khống Pháp Luân Công.
Ngụy án về vụ tự thiêu tệ hại nhất trong thế kỷ, đã khiến toàn Trung Quốc chìm trong bóng tối, dân chúng cừu hận, mọi đấu đá oán thù phát sinh từ đây. Cuộc đại truy nã toàn quốc bắt đầu, rất nhiều học viên Pháp Luân Công bị bắt bớ, bị giam vào lao ngục, bị nhốt trong chuồng hổ, bị ngâm trong nước ớt, bị tiêm thuốc độc, thậm chí bị mổ sống cướp nội tạng, còn  bị thủ tiêu thân thể… Cảnh sát nào đánh chết học viên Pháp Luân Công cũng không coi là  phạm pháp, mà còn được khen thưởng. Mục đích của việc tra tấn hành hạ học viên Pháp Luân Công là bắt họ phải viết chuyển hóa thư, yết phê thư, hối quá thư, quyết liệt thư, bảo chứng thư mục đích là ép họ từ bỏ tu luyện. Thân bằng quyến thuộc của họ cũng bị liên đới, bị đuổi việc, ai bao che thì bị trừng phạt, ai tố giác thì được thưởng. Do vậy trên toàn quốc, nhiều người vì ham lợi, đã bán rẻ lương tâm, tham gia vào cuộc bức hại Pháp Luân Công, cũng từ đây thế thái dân tình đã trở nên biến dị với đầy ma tính.
Trương Mạnh Nghiệp bị đặc công dùng xe đụng chết, mẹ của ông thì bị bắt giam, Tiểu Trương là con gái của Trương Mạnh Nghiệp lúc trước hay theo cha đến thăm gia đình Hồ Cẩm Đào ở Bắc Kinh nên vợ Hồ biết mặt, trốn đến Bắc Kinh, điện thoại nhờ vợ của Hồ là Lưu Vĩnh Thanh bảo vệ nhưng Hồ không đồng ý. Cuối cùng bà Lưu cũng đồng cảm, kêu bảo mẫu đem con gái của Trương Mạnh nghiệp về nuôi dưỡng.
Bà Lưu không đến thăm Tiểu Trương, chỉ kêu bảo mẫu đem tư liệu lịch sử cho Tiểu Trương xem. Tiểu Trương không biết ý gì, xem qua thấy đó là tư liệu của nội bộ ĐCSTQ từ năm 1936 đến 1989:
Năm 1936, Hồng quân trên đường hành quân, đến Giang Tây, Mao Trạch Đông vì để tập trung quyền lực, đã phát động cuộc vận động đoàn AB, chỉnh túc các phần tử làm trái ý, giết hại hết một phần ba Hồng quân.
Cuối năm 1940, trong cuộc vận động chỉnh an tại Diên Phong, một số lớn các phần tử trí thức toàn quốc trong việc kháng Nhật tại Diên An phải viết bản tự kiểm về việc có liên hệ với Quốc Dân đảng, rất nhiều người tận mắt chứng kiến thân nhân bị giết bởi cuộc chỉnh lý hoặc tự sát, hoặc bị điên, tổng số ước độ một phần tư.
Từ năm 1951 đến 1956, trong các cuộc vận động: tam phản, ngũ phản, phản hữu, phản phú, có khoảng 500 vạn nhà địa chủ, tư bản, phú ông hoặc các người thuộc phe cánh hữu bị giết chết bởi các cán bộ hoặc dân quân địa phương.
Cuộc cách mạng Đại nhảy vọt làm chết đói 4 ngàn vạn người.
Trong cuộc Văn Cách số phần tử tri thức, đảng viên, cán bộ bị chết bởi các vệ sĩ giai cấp vô sản, dân quân và hồng vệ binh ước khoảng 500 vạn.
Năm 1989 khoảng 100 vạn học sinh, thanh niên, thị dân bị chết bởi quân cảnh vệ.
(Còn nữa)
Tác giả: Đồ Xích Long
Lưu ý: Bài viết không phải là tác phẩm văn học kỷ thực, mà chỉ là tiểu thuyết, vậy nên mời quý độc giả đọc tham khảo.
Chánh Bình, dịch từ Epoch Times

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Một cách hiệu nghiệm để tăng cường trí nhớ


https://baomai.blogspot.com/ 
Trí nhớ của chúng ta đối với những thông tin mới là đặc biệt mong manh ngay sau khi nó được nhập mã.

Một kỹ thuật hiệu nghiệm không ngờ có thể làm tăng cường trí nhớ ngắn hạn và dài hạn của bạn, và nó thể hiện là tốt cho mọi người, từ học sinh đến đến bệnh nhân Alzheimer.

Khi cố gắng ghi nhớ những điều mới, ta thường dễ dàng cho rằng bỏ thêm công sức vào đó thì ta sẽ nhớ hơn. Tuy nhiên, dừng tạm thời, nghĩa là không làm một tý gì, lại chính là điều cần làm. Chỉ cần tắt đèn, ngồi và tận hưởng 10-15 phút suy ngẫm yên tĩnh, và bạn sẽ thấy rằng trí nhớ về những sự kiện mà bạn vừa học được sẽ tốt hơn nhiều so với nếu bạn cố gắng sử dụng thời gian đó cho có hiệu quả hơn.

Mặc dù ta đã biết rất rõ rằng việc học nên được tiến hành đều đặn nhưng nghiên cứu mới cho thấy ta nên "can thiệp tối thiểu" vào thời gian nghỉ này, phải cố tình tránh bất kỳ hoạt động nào có thể gây xáo trộn cho nhiệm vụ tinh tế của việc hình thành trí nhớ. Vì vậy, không làm việc vặt, không kiểm tra email, hoặc lướt web trên điện thoại. 

Bạn thực sự cần phải dành cho não mình cơ hội để nó được nạp lại đầy đủ mà không bị quấy rầy.

https://baomai.blogspot.com/

Một cái cớ để không làm gì có vẻ như là một kỹ thuật ghi nhớ hoàn hảo cho học sinh lười biếng, nhưng phát hiện này cũng có thể tạo sự cứu giúp cho những người mắc chứng quên và mất trí, nó đề xuất ra những cách mới để phát huy khả năng tiềm ẩn, chưa được công nhận trước đó, để học và nhớ.

Những lợi ích vượt trội về nâng cao trí nhớ của việc nghỉ ngơi mà không bị sao nhãng lần đầu tiên được nhà tâm lý học người Đức Georg Elias Muller và học sinh Alfons Pilzecker của ông chứng minh bằng tài liệu năm 1900. Ở một trong nhiều thí nghiệm của họ về củng cố trí nhớ, Muller và Pilzecker trước tiên đã yêu cầu những người tham gia học một danh sách các âm tiết vô nghĩa. Sau một thời gian học ngắn, một nửa nhóm, ngay sau đó, cho học tiếp một danh sách thứ hai, trong khi phần còn lại được nghỉ ngơi 6 phút trước khi học tiếp.

Sau 1 tiếng rưỡi, khi được thử nghiệm thì hai nhóm này cho thấy những mẫu hình nhớ khác nhau một cách đáng ngạc nhiên. Những người tham gia được nghỉ ngơi nhớ lại được gần 50% danh sách của họ, so với mức trung bình là 28% của nhóm người không có thời gian để nạp pin trí óc. Phát hiện này cho thấy bộ nhớ của ta về thông tin mới là đặc biệt mong manh ngay sau khi nó được nhập mã lần đầu, làm cho nó dễ bị can thiệp vì những thông tin mới.

Mặc dù một số nhỏ các nhà tâm lý học khác thỉnh thoảng có nhắc tới phát hiện này, nhưng chỉ tới đầu những năm 2000 thì ý nghĩa rộng lớn hơn của nó mới được biết đến, với một nghiên cứu tiên phong của Sergio Della Sala của Đại học Edinburgh và Nelson Cowan của Đại học Missouri.

https://baomai.blogspot.com/

Nhóm nghiên cứu này quan tâm đến việc nghiên cứu xem liệu sự can thiệp được đi giảm có cải thiện được trí nhớ của những người đã bị chấn thương thần kinh, thí dụ như đột quỵ, hay không. Sử dụng cách làm tương tự như nghiên cứu ban đầu của Muller và Pilzecker, họ đã cho những người tham gia xem các danh sách có 15 từ và rồi thử nghiệm họ sau đó 10 phút. Trong một số thử nghiệm, những người tham gia vẫn phải tham gia vào các bài kiểm tra thông thường về nhận thức; ở những thử nghiệm khác, họ được yêu cầu nằm, không được ngủ, trong một căn phòng tối.

Tác động của sự can thiệp nhỏ này là sâu sắc hơn là bất cứ ai có thể tin. Mặc dù hai bệnh nhân có chứng quên thì không thấy có lợi gì, nhưng những người khác đã tăng gấp ba lần số từ mà họ có thể nhớ được, từ 14% lên 49%, đưa họ xếp hạng vào những người khỏe mạnh không bị tổn thương thần kinh.

Các kết quả tiếp theo thậm chí còn ấn tượng hơn nữa. Những người tham gia được yêu cầu nghe một số câu chuyện, và trả lời các câu hỏi sau đó một giờ. Không có cơ hội để nghỉ ngơi, thì họ chỉ có thể nhớ lại 7% sự việc trong câu chuyện; nhưng với những người còn lại, tỷ lệ này đã tăng tới 79%, một sự gia tăng khủng khiếp tới 11 lần về những thông tin mà họ nhớ được. Các nhà nghiên cứu cũng phát hiện thấy một lợi ích tương tự, mặc dù ít nổi trội hơn, ở những người khỏe mạnh trong từng trường hợp, tăng trí nhớ từ 10% đến 30%.

https://baomai.blogspot.com/

Della Sala và cựu sinh viên của Cowan, Michaela Dewar ở Đại học Heriot-Watt, hiện đã tiến hành một số nghiên cứu tiếp theo, lặp lại các phát hiện với nhiều bối cảnh khác nhau. Ở những người tham gia lành mạnh, họ đã phát hiện ra rằng những khoảng thời gian nghỉ ngắn này cũng có thể cải thiện trí nhớ về không gian, ví dụ như giúp người tham gia nhớ lại vị trí của các điểm mốc khác nhau trong môi trường thực tế ảo. Điều quan trọng là lợi ích này còn kéo dài một tuần sau khi thực hiện nhiệm vụ học tập ban đầu, và có vẻ như lợi ích là như nhau với người trẻ và cũng như người già. Và ngoài những người từng bị đột quỵ, các nhà nghiên cứu cũng thấy những lợi ích tương tự với những người bị Alzheimer nhẹ, ở giai đoạn đầu.

https://baomai.blogspot.com/
Lập kế hoạch thời gian nghỉ ngơi đều đặn có thể giúp tất cả chúng ta lưu giữ những điều mới biết

Trong từng trường hợp, các nhà nghiên cứu chỉ đơn giản yêu cầu những người tham gia ngồi trong một căn phòng sẩm tối, yên tĩnh, không mang theo điện thoại và các thứ gây xao lãng tương tự. "Chúng tôi không có hướng dẫn cụ thể với họ phải hoặc không phải làm gì trong khi nghỉ ngơi," Dewar nói. "Nhưng việc trả lời cho các câu hỏi vào cuối đợt thử nghiệm cho thấy hầu hết mọi người chỉ đơn giản là nghĩ vẩn vơ."

Ngay cả khi đó, chúng ta nên cẩn thận đừng cố gắng quá khi ta mơ mộng. Ví dụ, trong một nghiên cứu, những người tham gia được yêu cầu tưởng tượng một sự kiện trong quá khứ hoặc trong tương lai trong thời gian nghỉ của họ, điều này làm giảm trí nhớ của họ sau đó về những điều mới học được. Vì vậy, có thể an toàn nhất là tránh mọi nỗ lực về tinh thần trong thời gian nghỉ.

Cơ chế chính xác thì vẫn chưa được biết, mặc dù người ta thấy một số manh mối về sự hiểu biết ngày càng tăng của việc hình thành trí nhớ. Giờ đây người ta đều thừa nhận rằng một khi trí nhớ được nhập mã ban đầu thì nó trải qua một giai đoạn củng cố để gắn kết nó vào bộ nhớ dài hạn. Điều này đã từng được cho là xảy ra chủ yếu trong thời gian ngủ, với sự trao đổi tăng cường giữa hồi hải mã (nơi ký ức được hình thành lần đầu tiên) và vỏ não, một quá trình kiến tạo và tăng cường cho các các kết nối mới về thần kinh cần thiết để nhớ lại sau này.

https://baomai.blogspot.com/

Hoạt động về đêm được tăng cường này có thể là lý do vì sao chúng ta thường học tốt hơn ngay trước khi đi ngủ. Nhưng theo luồng nghiên cứu của Dewar, một nghiên cứu năm 2010 của Lila Davachi tại Đại học New York cho thấy điều này không chỉ hạn chế ở giấc ngủ, và những hoạt động thần kinh tương tự cũng xảy ra trong những lúc nghỉ ngơi. Ở nghiên cứu này, mới đầu người tham gia được yêu cầu ghi nhớ các cặp hình ảnh sánh đôi (một mặt người đi đôi với một vật thể hoặc một cảnh) và sau đó nằm xuống và để tâm trí vẩn vơ trong một thời gian ngắn. Điều chắc chắn là bà đã phát hiện thấy có sự liên kết gia tăng giữa hồi hải mã với các vùng vỏ não thị giác trong thời gian nghỉ ngơi. Đặc biệt quan trọng là những người có sự liên kết mạnh giữa các khu vực này là những người nhớ được nhiều hơn, bà nói.

https://baomai.blogspot.com/

Có lẽ bộ não đã tận dụng mọi thời gian nghỉ ngơi có thể có để gắn kết những gì nó vừa học được, và việc giảm sự kích thích bổ sung trong thời gian này có thể làm cho quá trình này dễ dàng hơn. Có vẻ như tổn thương thần kinh có thể làm cho não đặc biệt dễ bị ảnh hưởng bởi sự can thiệp đó sau khi phải nhớ một điều mới lạ, đó là lý do tại sao thời gian nghỉ ngơi tỏ ra đặc biệt mạnh mẽ đối với những người từng bị đột quỵ và những người bị bệnh Alzheimer.

Các nhà tâm lý học khác rất phấn khích về nghiên cứu này. "Tác động này là hoàn toàn đồng nhất ở tất cả các nghiên cứu mà hiện nay được thực hiện ở một loạt các thí nghiệm và nhiệm vụ nhớ," Aidan Horner ở Đại học York, nói. Horner đồng ý rằng nó có thể cung cấp những cách thức mới để giúp những người bị suy yếu chức năng.

https://baomai.blogspot.com/
Bộ não có thể sử dụng thời gian nghỉ để gắn kết những gì nó vừa mới học được

Trên thực tế, ông chỉ ra rằng khó có thể sắp xếp đủ thời gian nghỉ ngơi để tăng cường trí nhớ tổng thể hàng ngày của họ. Nhưng ông nghĩ rằng nó vẫn có thể có giá trị để giúp bệnh nhân học được những thông tin mới quan trọng, thí dụ như học tên và khuôn mặt của người chăm sóc mới. "Có lẽ một thời gian ngắn nghỉ ngơi sẽ làm tăng khả năng nhớ được người chăm sóc, và do vậy quan hệ sẽ thoải mái hơn." Dewar nói với tôi rằng bà ấy biết một bệnh nhân, do có thời gian nghỉ ngơi, đã học được tên cháu mình, mặc dù bà nhấn mạnh rằng đó chỉ là những bằng chứng có tính giai thoại.

Thomas Baguley tại Đại học Nottingham Trent ở Anh cũng lạc quan một cách thận trọng. Ông chỉ ra rằng một số bệnh nhân Alzheimer đã được khuyên tham gia vào các kỹ thuật chánh niệm (như thiền) để giảm bớt căng thẳng và cải thiện sức khỏe tổng thể. "Một số những can thiệp này có thể thúc đẩy sự nghỉ ngơi, nhưng vẫn tỉnh táo, và cần phải khám phá xem liệu chúng có tác dụng một phần hay không do việc giảm yếu tố gây nhiễu," ông nói, mặc dù khó có thể thực hiện được ở những người mắc chứng quên trầm trọng, ông nói.

https://baomai.blogspot.com/

Ngoài những lợi ích lâm sàng cho những bệnh nhân này, Baguley và Horner đều đồng ý rằng việc sắp xếp để nghỉ ngơi đều đặn, và không bị xao lãng, có thể giúp tất cả chúng ta lưu nhớ được những điều mới mẻ tốt hơn một chút. Xét cho cùng, đối với nhiều học sinh sinh viên, sự cải thiện 10-30% ghi nhận được ở những nghiên cứu này có thể tạo sự khác biệt từ 1 đến 2 điểm. "Tôi tưởng tượng rằng bạn có thể đưa xen các lần nghỉ 10-15 phút này vào thời kỳ ôn bài," Horner nói, "và điều đó có thể là một cách hữu ích để có những tiến bộ nhỏ cho khả năng nhớ của bạn sau này."

Trong thời đại quá tải về thông tin, bạn nên nhớ rằng điện thoại thông minh không phải là thứ duy nhất cần thường xuyên được nạp lại. Đầu óc ta cũng cần nạp lại.




David Robson

https://baomai.blogspot.com/


Phần nhận xét hiển thị trên trang