Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Ba, 6 tháng 3, 2018

Mê tín và chuyện kinh doanh tâm linh



Quốc Khánh 























VNN - Chưa bao giờ việc "phong thần" lại dễ dàng như hiện nay. Một con cá, rắn, cây cảnh, tảng đá,... đều có thể được thờ cúng, chiêm bái như những bậc thánh thần. Phải chăng chúng ta đang bị khủng hoảng niềm tin hay đó chỉ là chiêu trò của những người thích "kinh doanh tâm linh"?

Con cá sống dở chết dở do bị chích điện đến dị tật bỗng chốc được bái vọng, được thờ cúng như thần. Người ta mang đồ tế lễ, rải tiền bạc,... thờ con cá tội nghiệp để cầu mong danh lợi tiền tài. Khốn nỗi, ngay đến cái thân mình, con cá còn không thể lo nổi thì nói gì đến chuyện cứu nhân độ thế. Thế nên, việc chú "cá thần" được mang om dưa như cách để kết thúc một huyền thoại thêu dệt.

Gần đây nhất, hai con rắn xuất hiện trên một nấm mộ vô chủ cũng được hàng nghìn người mang lễ phẩm đến cúng bái lạy tạ. Thế mới biết, việc lựa chọn vị trí xuất hiện có ý nghĩa quan trọng. Nếu đôi rắn này xuất hiện không phải trên ngôi mộ này, rất có thể, nó đã phải trẫm mình trong một bình rượu nào đó.

Không chỉ vậy, một phiến đá, một gốc cây, một đám mối,... cũng có thể trở thành "thần thánh" trong sự thêu dệt của nhiều người.

Thực ra, "trào lưu rắn thần", "cá thần" đã có từ nhiều năm trước. Tuy nhiên, trong thời gian gần đây, sự "tiếp sức" của mạng xã hội khiến cho trào lưu này lại được bùng phát và gây sự chú ý cho cộng đồng.

Ngoài việc "phong thần" cho những con vật tội nghiệp, rất nhiều người còn kéo đến các đình, miếu, chùa chiền nổi tiếng để cầu danh lợi tiền tài. Đi lễ chùa đầu năm là nét đẹp văn hóa của người Việt. Tuy nhiên, việc chen chúc nhau ở đền Bà Chúa Kho, tranh cướp "ấn" ở Đền Trần với mong muốn tài lộc, vinh hiển lại là một hành động "phản văn hóa".

Dường như càng ngày càng có nhiều người tin vào sức mạnh của các thế lực siêu nhiên. Càng có nhiều người tin thì càng xuất hiện nhiều những rắn thần, cá thân hay... tảng đá thần ở khắp nơi.

Nhiều người cho đó là sự "khủng hoảng niềm tin". Tuy nhiên, nó chưa hẳn đã phải là khủng hoảng niềm tin mà xuất phát từ sự "mê tín", sự cả tin của nhiều người.

Mê tín ở đây được hiểu là việc quá tin tưởng vào một điều gì đó mà không cần biết đúng sai, phải trái. Thấy ai đó bảo có "rắn thần" ngay lập tức người ta tin đó là sự thật. Sự tiếp sức của mạng xã hội khiến cho bệnh mê tín càng trở nên nghiêm trọng. Chỉ cần ai đó đăng một câu chuyện lên mạng xã hội facebook mang tính tâm linh, thần kỳ, ngay lập tức có hàng ngàn lượt like, chia sẻ, bình luận,...

Trong số ấy, không ít người vì tò mò, vì tin tưởng mà sắm sanh lễ vật đến tận nơi để "bắt tận tay day tận mặt". Cũng chính những người tò mò ấy đã đẩy câu chuyện đi xa thêm. Nhiều người đến vô tình tạo nên niềm tin cho nhiều người khác.

Cứ như thế, từ một thông tin vu vơ, người ta thêu dệt, thêm thắt để thành một câu chuyện thần kỳ. Cũng cứ như thế, một con cá chép bị chích điện dở sống dở chết, một cặp rắn chọn ngôi mộ vô danh làm nơi ở trở thành... thần rắn, thần cá.

Sự cả tin và mê tín ấy đang được tận dụng một cách triệt để. Người ta lấy chuyện tâm linh, thánh thần để câu view, câu like. Nếu lướt qua trang cá nhân của các bà mẹ bỉm sữa bán hàng online, sẽ thấy có rất nhiều người biết "xem chỉ tay", xem tướng, nhiều người kể chuyện mình "gặp ma" hay những câu chuyện tương tự như vậy.

Nhiều ngôi đền, ngôi miếu, chùa chiền cũng đang trở thành nơi cung cấp "dịch vụ tâm linh". Dù chẳng phải đạo giáo nhưng nhiều ngôi chùa sẵn sàng tổ chức "dâng sao giải hạn" cho nhiều người. Ngôi chùa ở làng tôi là một ví dụ. Đầu năm, nhiều người mang tiền đến "đóng" để nhà sư làm lễ dâng sao giải hạn, đọc một loạt những người "đóng tiền" ấy để cầu mong họ "tai qua nạn khỏi" trong năm mới.

Cũng chính sự mệ tin ấy khiến cho chúng ta bỏ ra hàng nghìn tỉ đồng làm vàng mã để "đốt" hàng năm. Làm vãng mã trở thành một nghề "hái ra tiền" trong vài năm trở lại đây.

Việc "buôn thần bán thánh" đã trở thành "nghề" của không ít người. Chính vì vậy, rắn thần, cá thần hay những câu chuyện khác cũng chỉ giống như những chiêu trò nhằm gây sự chú ý để kéo người ta đến với những "dịch vụ tâm linh" mà thôi. Chừng nào những hoạt động "kinh doanh tâm linh" vẫn còn tồn tại thì những câu chuyện thêu dệt ấy vẫn còn đất sống.

Đương nhiên, những người đi vái lạy "thần rắn", "thần cá" cũng mang theo những lời khấn nguyện cho tiền tài, sự thăng tiến, mong muốn vinh thân phì gia. Họ bỏ tiền "đút lót" thánh thần để được mãn nguyện. Sẽ không quá nếu cho rằng việc lễ bái ấy thực chất chỉ là cuộc "mua bán". Người bỏ tiền ra để cầu cho được... nhiều tiền hơn. Việc làm ấy vô tình làm giàu cho những người cung cấp các "dịch vụ tâm linh". Như vậy, cả kẻ "bị lừa" và kẻ "đi lừa" đều cảm thấy thỏa mãn.

Chắc hẳn sẽ có nhiều người cảm thấy xấu hổ khi lỡ cúi đầu trước con cá chép sống dở chết dở đã bị om dưa. Bớt đi sự cuồng tín, tự tin vào chính bản thân mình, chúng ta sẽ không trở thành nạn nhân của những trò mê tín. Bởi trên thực tế, không có bất kỳ ai có thể đem đến hạnh phúc, may mắn và an nhiên cho chúng ta ngoài sự nỗ lực của chính bản thân mình.


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Hai, 5 tháng 3, 2018

Quan chức có dám thề?


Tranh minh họa của họa sĩ Lê Phương (Leo).



Tuần Việt Nam
01/03/2018 02:00 GMT+7

Việc các cán bộ lãnh đạo địa phương và cả cán bộ cấp cao hơn khi về dự Lễ hội nghiêm trang giơ tay thề làm người tử tế, nhất là thực hiện “cần, kiệm, liêm, chính, chí công vô tư” chỉ đem lại điều tốt, lợi ích chung.

Có thể nói cho đến nay Lễ hội Minh thề, hay còn gọi là Miêng thệ, là một trong những lễ hội dân gian độc đáo và rất có ý nghĩa trong hơn 8.000 lễ hội ở Việt Nam diễn ra trong năm. Độc đáo vì đây là lễ hội duy nhất mà các quan chức dự lễ phải thề. Nó ý nghĩa bởi vì gắn với công cuộc chống “giặc nội xâm” đang diễn ra rất sôi nổi, quyết liệt trong suốt mấy năm qua, và chắc chắn sẽ còn tiếp tục.

Vào thế kỷ XIX, triều đình nhà Nguyễn đã sắc phong bốn chữ vàng “Mỹ tục khả phong” cho Lễ hội Minh thề. Năm 1993, khu đền chùa Hòa Liễu được công nhận là Di tích lịch sử cấp Quốc gia. Hiện nay, trên cơ sở hương ước cổ của làng, người làng Hòa Liễu đã soạn thảo bản hương ước mới gồm 5 chương 20 điều. Năm 2017, Lễ hội Minh thề được công nhận là Di sản phi vật thể cấp quốc gia và tại lễ hội năm nay, TP Hải Phòng sẽ tổ chức đón nhận danh hiệu này.

Từ 15 năm qua, Lễ hội Minh thề được khôi phục, mang “hơi thở” hiện đại. Tuy nhiên, bởi lý do, đây là lễ hội của làng, nên chỉ có Trưởng Ban tổ chức, thường là cán bộ thôn và một số cán bộ thôn, các vị bô lão và một số nhân dân thề “không tham nhũng”. Các cán bộ lãnh đạo từ cấp xã, cấp huyện hay cấp thành phố trở lên dù có tham dự cũng không phải thề. Xin mở ngoặc rằng, cán bộ thôn chưa phải là cán bộ trong các chức danh cán bộ, công chức 4 cấp ở nước ta hiện nay. 

Nhưng, đông đảo người dân, không chỉ ở Hải Phòng mà từ các miền đất nước về dự Lễ hội vẫn mong muốn cán bộ lãnh đạo các cấp về dự lễ hội cũng nên đứng lên thề trước thần linh. Song mong muốn này vẫn chưa được các cấp lãnh đạo của địa phương chấp thuận.

Gần đây, khi trả lời báo chí, một cán bộ lãnh đạo của UBND huyện Kiến Thụy, Hải Phòng cho rằng, Hội Minh Thề là lễ hội của làng, cán bộ, đảng viên phải học tập và làm theo Bác Hồ chứ không phải đi thề trước thần linh. “Không ai đi làm việc đó, cán bộ, đảng viên phải thực hiện theo quy định của pháp luật”; rằng “Cán bộ nào đi thề, ai đi thề với thần linh, vi phạm pháp luật à?”.

Còn khi được hỏi “Sau khi được công nhận là Di sản văn hóa phi vật thể quốc gia, địa phương có nên nhân rộng lễ hội Minh Thề đến các cán bộ xã, huyện, thậm chí là thành phố cùng tham gia thề trước thần linh?", một lãnh đạo của UBND TP Hải Phòng cho biết: trong ngày tổ chức lễ hội Minh Thề, lãnh đạo thành phố sẽ về dự và cùng với lãnh đạo huyện Kiến Thụy bàn cụ thể cách thức tổ chức những năm sau; rằng “Trong thời điểm này, đất nước ta đang tích cực phòng chống tham nhũng dưới sự chỉ đạo quyết liệt của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng. Do đó, qua Lễ hội này sẽ phát động phong trào phòng chống tham nhũng trong toàn thể cán bộ, đảng viên và nhân dân. Bất kể cán bộ, đảng viên nào cũng đều phải thực hiện”[1].

Như vậy, có thể nói, đối với việc cán bộ có thề hay không thề trong Lễ hội Minh thề đang có hai luồng ý kiến khác nhau. Đông đảo nhân dân thì muốn, còn không ít cán bộ lãnh đạo địa phương lại không muốn có quy định cán bộ phải thề trong Lễ hội.

Người viết bài này trộm nghĩ, thề, hay ngày nay được gọi là tuyên thệ, là một hành vi rất quan trọng, thiêng liêng trước anh linh Tổ quốc, trước tổ tiên và các bậc tiền nhân... Dù có được gọi theo chữ Hán là “tuyên thệ” nhưng thực chất là “thề”. Sau khi đọc các nội dung tuyên thệ thì mọi người đều phải giơ tay hô “Xin thề” chứ không ai nói “Xin tuyên thệ” cả!

Ngay như lời tuyên thệ của các chiến sĩ QĐND Việt Nam cũng có xuất phát từ “Mười lời thề danh dự của đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân” đọc trong lễ thành lập ngày 22/12/1944. Nội dung "Mười lời thề" được đại tướng Võ Nguyên Giáp, khi đó là Đội trưởng đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân, soạn thảo. Nội dung cơ bản của 10 lời tuyên thệ được giữ nguyên từ thời đó đến giờ.

Trừ những người thất tín, để lời thề thành “cá trê chui ống” còn tất cả cán bộ, đảng viên nếu giữ được lời thề khi đứng trước cờ Tổ quốc, cờ Đảng, trước bàn thờ tổ tiên, trước anh linh các bậc tiền nhân thì họ sẽ suốt đời suy nghĩ và hành động có lợi cho nước, cho dân. Do vậy, Lễ hội Minh thề có thể coi là “đặc sản” tinh thần, độc nhất vô nhị của TP Hải Phòng nói riêng và của Việt Nam chúng ta nói chung. Việc các cán bộ lãnh đạo địa phương và cả cán bộ cấp cao hơn khi về dự Lễ hội nghiêng mình, cúi đầu trước anh linh tổ tiên, giơ tay thề làm người tử tế, nhất là thực hiện “cần, kiệm, liêm, chính, chí công vô tư” chỉ đem lại điều tốt, lợi ích chung.

Làm được như thế cán bộ chẳng những không mất gì mà sẽ có thêm động lực, một cam kết thiêng liêng để giữ mình không sa vào tội lỗi và chiếm được lòng tin của người dân. Điều này chỉ có lợi mà thôi, mà theo Bác Hồ: “Việc gì có lợi cho dân thì cương quyết làm”.

Hội thề mà không có người thề thì không còn là hội, thề mà chỉ có cán bộ thôn thôi thì cũng mất đi ý nghĩa thực tiễn. Cán bộ thề trong Lễ hội Minh thề sẽ góp phần làm cho Lễ hội này thêm phần linh thiêng, độc đáo, thực chất như ông cha ta từng có “Hội thề Thăng Long” mang tầm cỡ quốc gia ngày xưa.

Vũ Lân
--------
[1] Hội thề không tham nhũng ở Hải Phòng, Chủ tịch huyện: 'Ai đi thề với thần linh, vi phạm pháp luật à!', VVTC.vn, 27/02/2018.


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Bài ca tự do


Thơ của Ái Nữ
        
“Các bạn là những người dân hạnh phúc
Trên đất nước anh hùng của dân tộc vinh quang”.
Trái tim tôi thổn thức
Bạn ơi, đó không phải là lời tôi nói
Mà là tiếng từ xa xăm vọng lại
Của những thời đã qua, của những tháng năm chưa tới…
Tôi chỉ là một con người với trăm nghìn bối rối
Với những khát khao, với bao trăn trở cùng hai chữ Niềm Tin…
“Xã hội chúng ta công bằng dân chủ văn minh
Tương lai của con em chúng ta tươi sáng”.
Bạn ơi, xin chớ làm cho tôi kinh ngạc
Tôi biết đó không phải là những lời bạn mới viết sáng nay
Chúng ta vẫn ngày ngày nhìn thấy dòng chữ đó trên cây
Ước mơ của chúng ta đang hô vang trên đường phố
Niềm tự hào của chúng ta hiện lên to và rõ
Trong các tấm bảng gắn trên những cây cột bên đường…
Bạn nói với tôi bạn là người tuyệt vọng
Trong bi kịch khốn cùng của thân phận nhỏ nhoi
Giữa chốn đông người mà bạn vẫn thấy đơn côi
Bạn trò chuyện ồn ào để quên lòng mình nặng trĩu
Đã lâu rồi bạn không còn tin vào những điều kỳ diệu
Của ánh sáng yêu thương trong khối nhân quần…

Vũ Trụ vẫn còn đây những mùa xuân
Hoa vẫn nở và chim vẫn hót
Nhạc dương cầm vẫn vang lên thánh thót
Những người dũng cảm vẫn lên đường
                            bỏ lại chúng ta đằng sau với nỗi hoài nghi…
Chúng ta kiếm tìm gì trong những quán rượu kia?
Chúng ta còn lại gì sau những cuộc hát hò vui vẻ?
Ngậm ngùi cho những cuộc đời dâu bể
Tự giấu lòng rằng mình không đến nỗi đớn hèn.
Chúng ta thấy gì sau những gương mặt thân quen?
Ôi cũ kỹ, ôi vô duyên, ôi nhàm chán
Chẳng khác nào khuôn mặt chúng ta hàng ngày soi gương
                                                         nhìn thấy mà ngao ngán
Đâu mất rồi những mơ ước tuổi thanh xuân
Những điều ta từng mơ không chỉ một đôi lần…

“Các bạn là những người dân hạnh phúc
Trên đất nước anh hùng của dân tộc vinh quang”.
Ôi ôi đừng nói nữa, xin đừng nói nữa
Trái tim tôi không đựng nổi những tình cảm quá lớn lao
Con người tôi không có chút gì đáng tự hào
Tôi không phải anh hùng không vinh quang chi hết
Càng nghe những lời ngợi ca càng thấy mình mỏi mệt
Hồn chơi vơi đi trong cõi mịt mùng…
“Xã hội chúng ta công bằng dân chủ văn minh
 Tương lai của con em chúng ta tươi sáng”.
Thôi thôi đi, bạn của tôi không muốn nghe những mỹ từ sáo rỗng
Hãy nói những gì xoa dịu trái tim đau
Nhưng ngôn từ giờ cũng ích chi đâu
Bạn của tôi nhìn thấy tương lai toàn màu xám
Và tâm hồn dường như đã thành vô cảm…

Ước mơ của chúng ta đang hô vang trên đường phố
Niềm tự hào của chúng ta hiện lên to và rõ
Trong các tấm bảng gắn trên những cây cột bên đường…
Sự thật trong lòng chúng ta giấu kín như bưng
Để giết thời gian ta viết những vần thơ thương xót nhớ nhung
Thơ ta thương người không khiến ai nhỏ lệ
Thơ ta thương mình thiên hạ đọc rồi chúc tụng khen hay
Hồn ta đang ở đâu trong thế giới này?
Ta muốn như cánh chim vút bay lên trời biếc
Ta muốn làm ngọn sóng du ngoạn giữa trùng khơi
Nhưng tâm hồn ta kìm nén giữa cuộc đời
Ai sẽ giúp hồn ta tung cánh rộng?
Ai sẽ nâng bước chân ta trên đường gió lộng?
Trái tim ta muốn tha thiết yêu người
Nhưng nhìn lại quanh mình, chỉ còn ta với ta thôi.

                                                                    11-8-2013

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Phỏng vấn nhà bình luận chính trị Quang Hữu Minh


       
       Tháng Tư năm 2017, khi tìm hiểu về hoạt động của các tổ chức xã hội dân sự ở mảng "chưa được cấp phép", tôi đã thực hiện phóng sự mang tên "Nhóm Biển Xanh với người dân và Formosa", trong đó nội dung chủ yếu là các cuộc phỏng vấn. Không tìm được báo nào thích hợp để đăng, tôi đã đưa nội dung các cuộc phỏng vấn đó vào bài "Đối thoại tháng Tư", mở đầu cho chuyên mục "Phóng sự" của blog này.
       Năm 2017 vừa qua là một năm có rất nhiều các sự kiện chính trị xã hội bất ngờ, báo hiệu một thời kỳ vô cùng "nhạy cảm" của đất nước. Nhà hoạt động Nguyễn An Dân, nhân vật khởi xướng nhóm Biển Xanh với chương trình vận động chữ ký yêu cầu minh bạch Formosa vào tháng Ba năm ngoái, hiện được biết tới nhiều hơn chủ yếu trong vai trò của một nhà quan sát bình luận chính trị. Nhân vì phóng sự dang dở của tôi năm ngoái liên quan đến nhóm Biển Xanh, tôi đã đề nghị với anh một cuộc phỏng vấn mà tôi cho đây là thời điểm thích hợp. Nguyễn An Dân đã dùng tên khai sinh là Quang Hữu Minh kể từ khi trả lời phỏng vấn của BBC hồi tháng 10-2017: "VN: Vì sao chưa "nhất thể hóa" các chức cao nhất?"  

       Cuộc phỏng vấn này được thực hiện tại Đồng Xoài, Bình Phước vào 21h 18-01-2018.

       Ái Nữ (AN):  Như anh đã biết, những bài phỏng vấn tôi thực hiện hồi tháng Tư năm ngoái về hoạt động của nhóm Biển Xanh thì tôi chưa thành công trong việc hợp tác với báo chí, vì thế nên tôi đã mở riêng một chuyên mục tại blog của tôi để đăng tải những thông tin đó. Rất cảm ơn anh ngày hôm nay đã đồng ý trả lời phỏng vấn của tôi như là phỏng vấn của một blog cá nhân. 
       Đầu tiên, tôi muốn tiếp tục biết những thông tin về nhóm Biển Xanh. Nhóm Biển Xanh còn tồn tại và hoạt động hay không, nếu còn thì đường hướng hoạt động trong thời gian sắp tới ra sao?
      
       Quang Hữu Minh (QHM):  Ở đây chúng ta phải có sự phân biệt:  chương trình vận động chữ ký Formosa là riêng và nhóm Biển Xanh là riêng. Nhóm Biển Xanh chỉ là một nhóm những người quan tâm đến hiện tình đất nước thực hiện chương trình chữ ký này. Nếu không có nhóm Biển Xanh thì sẽ có những nhóm khác, nếu như họ muốn tiếp tục thì chương trình vẫn thực hiện được. Khi đó thì mặc dù nhóm Biển Xanh đã giải tán nhưng tôi sẽ bàn giao lại cho những nhóm khác (nếu họ muốn làm) những danh sách chữ ký đã thu thập được, mạng lưới những anh chị em đã từng đi vận động chữ ký, thậm chí là cả một phần tài chính còn dư. Nếu có nhóm Biển Đỏ hay nhóm Biển Vàng, Biển Trắng nào đó đứng ra tiếp tục làm công việc của nhóm Biển Xanh thì dự án vẫn còn nguyên giá trị.
      
       AN: Năm ngoái, nhóm Biển Xanh với hoạt động minh bạch Formosa, mặc dù hợp pháp nhưng đã bị can thiệp từ phía an ninh, cho nên các hoạt động dừng lại. Năm 2017 vừa qua đã có những nhà hoạt động bất đồng chính kiến bị kết án tù rất nặng, cụ thể là chị Nguyễn Ngọc Như Quỳnh với bản án 10 năm tù, chị Trần Thị Nga 9 năm tù. Anh có dự báo gì về khả năng và giới hạn hoạt động của các tổ chức xã hội dân sự chưa được cấp phép trong thời gian tới?

      

       QHM:  Khi mà công an Sài Gòn họ quyết định giải tán nhóm Biển Xanh thì họ nói rằng việc thu thập chữ ký minh bạch là đúng, nhưng tư cách pháp nhân hoạt động của nhóm chưa đúng, do nhóm chưa đăng ký với các cơ quan quản lý nhà nước về hoạt động hội nhóm. Đó là lý do họ giải tán nhóm. Đó là nói về việc của nhóm Biển Xanh. 
       Nói rộng ra về xã hội dân sự và dân chủ chính trị của đất nước thì tôi cảm thấy không mấy lạc quan. Ở đại hội khóa XI của Đảng Cộng Sản Việt Nam thì trong Đảng vẫn có những luồng tư tưởng chấp nhận xã hội dân sự, chấp nhận kinh tế thị trường, chấp nhận đa nguyên về chính trị, đa phương về ngoại giao. Hiện nay những xu hướng đó đã phải tàn lụi đi do quyết định 102 của Ủy ban Kiểm tra Trung ương Đảng CS Việt Nam vừa ban hành vào tháng 11-2017. Chúng ta thấy rằng Đảng cấm đoán các hoạt động xã hội dân sự dân chủ của nhân dân thì Đảng tự mình ngăn cản mình trước. Chính vì Đảng có động thái đó nên tôi không mấy lạc quan.
       Cái thứ hai là các nhà hoạt động đối lập với chính quyền thì án nặng hay nhẹ còn phụ thuộc vào họ đối lập theo hình thức nào, đối lập đến mức nào. Tuy nhiên hiện nay có một sự buông lỏng nhất định cho những người đối lập mà hoàn toàn không liên quan đến các đảng phái ở nước ngoài, còn những hoạt động của những người đối lập mà có liên quan đến các hoạt động đảng phái ở nước ngoài thì tôi cho là không mấy lạc quan. Thứ nhất là quan điểm của Đảng họ không thích. Thứ hai là chính phủ các nước mà các đảng phái đó hoạt động cũng không lên tiếng mạnh mẽ về vấn đề nhân quyền như trước đây. Thí dụ như chính sách mới của Mỹ với Đảng CS Việt Nam là họ chuyển hóa Đảng CS Việt Nam chứ họ không đặt nặng vấn đề nhân quyền dù vẫn có nói. Xét về yếu tố bên trong và yếu tố bên ngoài thì tôi không thấy có gì lạc quan.

Nhà bình luận chính trị Quang Hữu Minh - Hình chụp vào tối 18-01-2018

      
       AN:  Tôi đánh giá rất cao bài trả lời phỏng vấn BBC của anh ngày 27-10-2017 về vấn đề nhất thể hóa. Anh có nói là theo anh thì nên nhất thể hóa lên cấp trung ương, kể cả các chức danh cao nhất như chủ tịch nước, tổng bí thư. Với tình hình hiện nay, theo quan sát của anh thì sự nhất thể hóa đó sẽ xảy ra sớm hay không?
      
       QHM:  Theo tôi thì sự nhất thể hóa này sẽ xảy ra sớm. Tại vì hiện giờ thì quyền lực về mặt thực tế đã tập trung hết về tổng bí thư, mặc dù trên danh nghĩa thì các chức danh khác như là thủ tướng, chủ tịch nước vẫn tham gia công việc điều hành đất nước, nhưng vai trò mờ nhạt và hạn chế hơn trước đây nhiều. Mà nếu thực chất đã nhất thể hóa về quyền lực thì tiến tới nhất thể hóa luôn về hình thức về chức danh cho danh chính ngôn thuận. Chứ danh không chính thì ngôn không thuận. Bất kỳ ai đang tập trung quyền lực về mình, không chỉ riêng ông tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, đều muốn danh chính ngôn thuận để họ còn làm việc. Còn việc làm của họ tích cực hay không tích cực cho đất nước là chuyện về sau. Nhất thể hóa là một điều kiện cần trong tiến trình dân chủ hóa Việt Nam, phải tập quyền rồi mới tản quyền được. Tản quyền là theo hình thức mới, chứ không phải tản quyền như bây giờ. Nhất thể hóa là một điều kiện cần, nó chưa phải là điều kiện đủ, nhưng nếu không có nó thì các điều kiện đủ không thể xảy ra được. Xét về Đảng, về dân chủ, về đối nội đối ngoại chúng ta nên nhất thể hóa.
      
       AN: Ngày hôm qua, nhiều báo chính thống đồng loạt đăng tin nhấn mạnh về phát ngôn của nhân vật Trịnh Xuân Thanh trước tòa, trong đó ông Trịnh Xuân Thanh đặc biệt gửi lời xin lỗi đến ông tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, xin ông ấy thương như thương con cháu trong gia đình và tạo điều kiện nương nhẹ, gọi ông ấy là “bác” và xưng “cháu”. Tôi có xem clip của báo Thanh Niên và thấy là các báo đã nói không sai về chi tiết này. Tôi không biết phải hiểu ra sao về cách xử xự ấy của ông Trịnh Xuân Thanh. Nó đơn giản chỉ nói lên hiểu biết ấu trĩ của một vị quan chức, hay là triệu chứng báo hiệu sự nhất thể hóa mang màu sắc tiêu cực? Tôi muốn nghe ý kiến của anh về việc này.
      
       QHM: Chúng ta muốn xét cái phát ngôn của ông Trịnh Xuân Thanh tại tòa thì phải xét một quá trình xét xử và bản chất vụ án Trịnh Xuân Thanh, chứ không phải chỉ căn cứ vào một phát ngôn để đánh giá về một quá trình. Có những tấm hình mà báo chí nhà nước chụp hình đưa lên, chúng ta thấy là Trịnh Xuân Thanh có những nụ cười rất thanh thản, mặc dù anh ta biết anh ta phải đối mặt với mức án chung thân hoặc tử hình. Có nghĩa là cái thanh thản ở đây là thanh thản về tâm lý. Thành ra là dư luận phê phán ông Trịnh Xuân Thanh chuyện xưng “bác cháu” rồi xin lỗi ông tổng bí thư mà không ai hiểu được cái ý của Trịnh Xuân Thanh. Muốn hiểu được ý của Trịnh Xuân Thanh phải nhìn vào những nụ cười trong những phiên tòa diễn ra trước đó. Ở đây ông Trịnh Xuân Thanh muốn gửi gắm ra một thông điệp rằng cái sai của Trịnh Xuân Thanh là cái sai của bề dưới đối với bề trên. “Cháu” là bề dưới, “bác” là bề trên. Nó không còn là vấn đề pháp luật hay là vấn đề về mặt tổ chức nữa. Đáng lẽ là ông Trịnh Xuân Thanh nên nói là xin lỗi đồng chí tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, chứ không phải là “cháu” xin lỗi “bác” Nguyễn Phú Trọng, đó là nói về mặt Đảng. Thành ra đây là cái xin lỗi của bề dưới đối với bề trên. Cái thứ hai, ông Trịnh Xuân Thanh muốn nói rằng cái sai của ông Trịnh Xuân Thanh là cái sai với cá nhân ông Nguyễn Phú Trọng, chứ ông Trịnh Xuân Thanh không sai với nhân dân và với Đảng. Lẽ ra ông Trịnh Xuân Thanh nên xin lỗi nhân dân về mặt pháp luật, còn về mặt Đảng thì xin lỗi Đảng. Ông Trọng cũng chỉ là một đồng chí của ông Trịnh Xuân Thanh thôi, về mặt Đảng nó là như thế. Chúng ta thấy là trong lời phát biểu, ông Thanh có nói là tôi xin được về Đức thăm vợ con, có nghĩa rằng ông Thanh muốn nói là tôi không có đi đầu thú, bởi vì nếu ông Thanh đi đầu thú thì ông Thanh phải đón cả vợ con về đây, nó mới đúng ý nghĩa là một người biết rằng mình sai, mình đi đầu thú để sửa cái sai của mình. Ông Thanh muốn nói với dư luận rằng nhà của tôi là ở Đức, tôi muốn được về Đức. Tại sao ông Thanh không nói là tôi muốn đón một cái tết ở Việt Nam, xin được tại ngoại để đón một cái Tết ở Việt Nam mà nói rằng tôi muốn được trở về Đức? Có nghĩa là đối với ông Thanh bây giờ, ông không còn coi Việt Nam là đất nước của ông nữa, ông muốn trở về với nước Đức. Phải hiểu cái thông điệp như vậy. Chúng ta phải nhìn cái đó cộng với những nụ cười mím chi, thanh thản và hơi có phần khinh đời của ông Trịnh Xuân Thanh để hiểu về tâm lý phát ngôn của ông Trịnh Xuân Thanh. Hiểu như vậy để chúng ta hoặc là phê phán ông Trịnh Xuân Thanh cho nó trúng nếu cần, hoặc là chúng ta hiểu những thông điệp chính trị của những người trong cuộc nói ra.
       
       AN: Câu hỏi cuối cùng: Facebook cá nhân của anh đang được nhiều người theo dõi để tìm hiểu, tham khảo về tình hình chính trị. Vậy mà giữa lúc có nhiều sự kiện sôi nổi kịch tính, anh lại đóng Facebook. Do anh bận nhiều việc quá, hay là có vấn đề gì nhạy cảm?
      
       QHM:  Có cái chung và cái riêng. Nói về cái riêng thì Facebook của tôi, tôi mở nó ra được thì tôi đóng nó được, nó không phục vụ cho ai hay là thế lực nào, tôi có toàn quyền chủ động đóng hay mở nó mà không phải chờ xin ý kiến của ai cả.
       Nói về cái chung thì người ta hay lẫn lộn giữa phe chuyển hóa và đường lối chuyển hóa. Phe chuyển hóa có nghĩa là ông này ông kia trong Đảng lắp ghép lại. Còn đường lối chuyển hóa của Đảng là một hệ tư tưởng, nó phù hợp với quy luật vận động chính trị đa nguyên và đa phương hóa của Đảng CS Việt Nam. Người ta sai lầm khi nghĩ là tôi thuộc về phe chuyển hóa, mà người ta quên là tôi đang thúc đẩy đường lối chuyển hóa. Khi bàn về đường lối thì phải bàn về phe, chứ đường lối mà không có phe thì không có đường lối. Đó là một. Cái thứ hai, như tôi nói, đường lối chuyển hóa của Đảng CS Việt Nam phải tiếp tục, cho dù là ông A ông B ông C nào đó có hay không có quyền lực. Tại vì rõ ràng là ông có quyền lực ông chuyển hóa rồi ông về hưu ông mất quyền lực, trong cái đầu ổng nó vẫn chuyển hóa, sự chuyển hóa vẫn diễn ra liên tục, giống như chúng ta hít thở vậy, làm sao ngừng được, chỉ là nổi lên hay lắng xuống. Cái thứ ba, cội nguồn của vấn đề chuyển hóa là gì? Là tư bản dùng kinh tế chuyển hóa chính trị Việt Nam. Tư bản ở đây là Mỹ. Các bạn hãy chú ý rằng ông cựu bộ trưởng ngoại giao của Mỹ là một nhân vật đã từng xếp hàng quyền lực số ba ở Mỹ, chỉ sau tổng thống và phó tổng thống. Ông ấy đang có mặt ở Việt Nam. Tôi thừa biết một điều rằng là về danh nghĩa thì ông ấy sang đây hỗ trợ Việt Nam làm điện gió, nhưng bên trong thì chắc chắn rằng ông ấy sẽ thực hiện những kế hoạch có lợi cho chính sách của nước Mỹ để chuyển hóa Việt Nam. Có một nhân vật tầm cỡ như thế hiện diện ở Việt Nam rồi thì sự có mặt hay không có mặt của Facebooker Quang Hữu Minh cũng không đảo ngược được tiến trình của lịch sử.
       Tuy nhiên, Facebook của tôi đóng lại cũng để tôi gạn lọc những bạn đọc trong nhà tôi. Tôi muốn gạn lọc lại những người thực sự đọc Facebook của tôi để tìm hiểu về hiện tình đất nước, tôi không muốn tiếp nhận những người vào đọc rồi không chịu ngẫm nghĩ để hiểu vì sao người viết viết như vậy mà phê bình phiến diện một chiều. Rồi những người đọc mà họ cho rằng tôi nói vô lý, nhưng họ vẫn đọc thì tôi không hiểu họ đọc để làm gì, những người đó tôi không cần họ đọc của tôi.
       Cái thứ ba là tôi cũng muốn mình lắng lại một thời gian, nhìn nhận lại mình, xem sắp đến con đường chính trị của đất nước sẽ đi về hướng nào, mình nên viết những cái gì để phục vụ quần chúng tốt hơn.
       Cái cuối cùng tôi muốn chuyển đến thông điệp khi đóng Facebook một thời gian là gì? Chúng ta là những người viết lách trên mạng xã hội, đọc mạng xã hội, chúng ta phải tập làm quen với việc một người có quyền đóng hay mở Facebook của họ, chúng ta đừng suy diễn hay bàn tán những gì thuộc về đời tư của họ. Đó là tập cho bạn đọc của tôi thói quen sử dụng mạng xã hội một cách lành mạnh, đúng nghĩa, và hợp lý.


       AN:  Vâng, rất cảm ơn sự chia sẻ của anh ngày hôm nay!

                                                                                            Đăng ngày 19-01-2018.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

HÚ HỒN VÌ...THƠ

Trương Tuần


TNc: Truyện vui này tôi viết dịp Ngày Thơ 15, năm nay lần 16 rồi. Nhờ BTC, năm nay Trần Nhương được chon câu thơ thả lên trời: "Trách ai chẳng hiểu lòng nhau/ Dựng trăm con sóng cho đau nỗi bờ". Chắc câu thơ của tôi Ngọc Hoàng cũng coi chẳng ra gì. Hì hì

Truyện vui 
Kết quả hình ảnh cho ngày thơ thứ 15



Chương Một
Mười lăm năm nay Ngọc Hoàng thượng đế rất kinh hãi vào ngày Rằm tháng Giêng. Ngài kinh hãi vì cứ ngày ấy trên cung điện, trên vườn thượng uyển đỏ ối những tờ phướn thơ từ sân Văn Miếu nước Việt tung lên. Một phần Ngài ngại ô nhiễm môi trường thượng đế nhưng cái lo nhất của Ngài là bọn tiên nữ hơ hớ nó vớ được thơ rồi gây nghiện sao nhãng việc cầm ca, nâng khăn sửa túi và cả việc giao hoan với Ngài. Kiểu này chả mấy thiên đình biến thành CLB thơ thì chết cha- Ngọc Hoàng nghĩ vậy mà hồn xiêu phách lạc. Không nhẽ chốn thiên đình lại phải treo tòng teng cái biển : “XIN BỎ KHÍ GIỚI VÀ THƠ BÊN NGOÀI”
Ngọc Hoàng đi đi lại lại nghĩ kế. Ngài gọi ngay Thiên Lôi đến:
-    - Bớ Thiên Lôi, chỉ lát nữa thôi mấy thằng Việt Nam nó thả thơ tối tăm mặt mũi lên thiên đình đó. Ta lệnh cho nhà ngươi làm bão cuốn lô thơ này sang thằng Tàu. Đất nước Trung Hoa là đất của thơ ca với những tên tuổi Bạch Cư Dị, Lý Bạch, Đỗ Phủ… lẫy lừng, chắc họ khoái khẩu món này…
-     - Tuân lệnh – Thiên Lôi xá mấy xá lui ra.
Quan hành khiển Trung Hoa vẫn ẩn núp đâu đó nghe được kêu thất thanh, chạy vào:
- Muôn tâu Ngọc Hoàng, xin Ngài đừng thổi thơ Việt sang nước chúng tôi, dân chúng tôi chưa đọc thơ Việt bao giờ mà chỉ quen với Hoàng Hạc lâu, Ô thê khúc, Bắc phong hành…
Ngọc Hoàng ngơ nhác hỏi:
- Thật thế sao ?
- Dạ muôn tâu, đúng như thế đó ạ. - quan hành khiển Trung Hoa cúi gập tấm lưng thưa - Thần xin nói thật nếu Ngọc Hoàng cố tỉnh xua thơ sang nước tôi rồi lãnh đạo nó nổi cáu lại “dạy cho một bài học” thì ai tai ai tai.!
Ngọc Hoàng cáu:
- Ngươi lui, để ta xua sang Huê Kỳ. Lão Trump vừa mới lên lại chuyên kinh doanh chắc nó khoái thơ ca. Ha ha có khi lão Trump lại tưởng quà của người ngoài hành tinh chúc mừng tân tổng thống !  Ngọc Hoàng vén mây nhìn xuống hạ giới thấy các thiếu nữ mơn mởn đang cầm trên tay phướn thơ lẩm bẩm: Mấy thằng nhà văn khôn đếch chịu được, mấy cô non mỡn ra đếch thả lên Trời... lại thả thơ…

Chương Hai
Tổng thông Donal Trump dậy sớm ra ban công tại khách sạn 5 sao của mình. Ông ta thấy tờ phướn màu đỏ chữ vàng lạ quá, ông cầm xoay ngược lại xoay xuôi mà cóc hiểu chữ gì. Ông alo sang Bộ Ngoại giao nói cử ngay chuyên viên đến đây. Chuyên viên thông làu hàng chục ngoại ngữ cầm tờ phướn, thưa:
- Thưa Tổng thống đây là chữ Việt Nam.
- Họ viết gì đó ?
- Có một câu không biết là thơ hay là gì ạ.
- Dich ngay cho ta nghe.
- Câu đó viết thế này:” Người Tày mình tự đục đá kê cao quê hương”
Trump nhăn mặt chả hiểu cái quái gì, mấy ông Việt Nam tí hon kì quặc chết đi được. Tay phiên dịch giải thích chắc là câu thơ ca ngợi dân tộc Tày này có nền văn minh đục đá.
Bỗng Donal Trump phá lên cười:
- Sory, hiểu rồi mấy ông Việt Nam ở thời kì đồ đá ! To Know ! Ô ngày xưa ngài Giôn xơn nói "Đưa Việt Nam về thời kì đồ đá"
Sau đó ông Trump gọi ngay Văn phòng Nhà trắng đến giao cái phướn và dặn gửi trả cho đại diện Việt Nam tại Washington DC.
Ông Trump alo cho FBI cơ quan điều tra liên bang trách cứ rằng mấy cha ăn hại để thơ Việt Nam di tản sang Mỹ như chỗ không người. You are pig !
Chương Ba
Đại sứ quán Việt Nam tại Washington DC nhận được gói bưu phẩm từ Nhà Trắng mừng hú lên. Ôi, ông Trump lịch sự thật chắc tặng quà nhân dịp nhậm chức. Vội vàng mở ta thì toát mồ hôi chỉ thấy một câu không biết là thơ hay là gì. Mấy cuộc họp thâu đêm suốt sáng bàn mãi không hiểu ý tứ của ông Trump ra sao. Sao họ lại gửi câu “ Người Tày tự đục đá kê cao quê hương mình”, hay nó xỏ lá bảo mình hãy tự lực đục đá mà nuôi nhau.. Có khi Trump xì đểu cũng nên, cái lão này khùng hết cỡ…Mãi rồi mọi người mới biết đây là câu thơ thả lên trời ngày Nguyên Tiêu. Thôi thì gửi về cho mấy ông văn nhân là yên chuyện.
Chương Bốn
Hội Nhà văn nhận được bưu kiện từ Mỹ gửi về vui sướng tưng bừng. Các bạn Mỹ chắc có quà chúc mừng nhân Ngày Thơ Việt Nam. Bèn xúm nhau khui ra. Ngã ngửa chỉ thấy cái phướn hôm ở sân Văn Miếu thả lên. Thắp mấy nén nhang lên lầm nhầm khấn vái sự linh diệu của thơ ca, đi gần quanh trái đất nay lại về đây. Câu thơ mang hồn cốt bốn phương rồi lại trở về đúng nơi nó sinh ra. Tuyệt vời…! Đúng là hòa nhập mà không hòa tan…!
Hôm sau bầu doàn thê tử mang gói thơ từ Mỹ gửi về ra Văn Miếu dâng lên ban thờ Thày Chu Văn An. Thắp tuần nhang khấn vái. Bỗng thày Chu Văn An hiển linh xẵng giọng:
- Bớ các người thơ với chả phú, mang đi nhanh kẻo ta không giữ được bình tĩnh viết thêm cái “Trảm sớ nhà thơ” thì rách chuyện….!
Kinh hãi quá, suýt nữa thì...ra quần !
Hú hồn, hú hồn các thi bá, thi huynh, thi hữu ơi…!

Phần nhận xét hiển thị trên trang

CHÍNH TRỊ CÚNG BÁI


FB Hoàng Hải Vân 

- Chưa bao giờ đất nước hỗn loạn trong đồng bóng dị đoan mê tín như ngày nay. Chuyển sang kinh tế thị trường thì nhà nước bé lại, không còn nắm giữ sứ mệnh chăm lo miếng ăn giấc ngủ của dân nữa, bởi vậy dân không còn tin nhiều vào nhà nước. Lẽ ra đó là điều tốt nếu như thay vì tin vào nhà nước thì người ta tin vào chính bản thân mình. Nhưng đằng này không. Người ta tin vào mọi thứ thần linh đồng cốt.


Từ xưa, bên cạnh các thần núi thần sông và các vị thần là biểu tượng của hồn thiêng sông núi, người Việt có những vị thần khai quốc và hộ quốc, họ là những nhân vật lịch sử hay nhân vật trong truyền thuyết, được người dân cúng bái để cầu cho quốc thái dân an. Đó là truyền thống văn hóa tâm linh cần được giữ gìn. Dân ta không có nhiều người tin vào ông đồng bà cốt cũng như thầy phù thủy hô phong hoán vũ. 

Ngày nay các vị thần đó đều được huy động vào làm nhiệm vụ thăng quan phát tài và cạnh tranh cá lớn nuốt cá bé hoặc chụp giật lừa đảo. Dường như vẫn chưa đủ, người ta còn huy động ông đồng bà cốt, biến rắn rết cá tôm gốc cây hòn đá thành thần để hỗ trợ cho các “nhiệm vụ” nói trên.

Nếu như đó là niềm tin tự phát trong dân chúng thì không có gì đáng nói, bởi vì khi nào con người tin vào chính bản thân mình thì thần linh tự khắc sẽ rút lui. Điều đáng nói là sự hỗn loạn đồng bóng dị đoan kia có sự tiếp tay không hề nhỏ của nhà nước.

Các nhà ngoại cảm, thực chất là một thứ đồng cốt, được một số phương tiện truyền thông chính thống của nhà nước vinh danh, được một số cơ quan gọi là khoa học của nhà nước hậu thuẫn.

Không ít cán bộ đảng viên tin vào thần phật hơn là tin vào quốc thái dân an hay thế giới đại đồng. Trước đây nghe nói có cán bộ cấp cao của Đảng còn dùng thầy phù thủy để yểm bùa triệt hạ đối thủ trong cạnh tranh quyền lực.

Còn những lễ hội như “Khai ấn đền Trần”, từ một nghi thức xưa tương tự nghi thức mừng năm mới của triều đình nhà Trần, biến tướng thành một “lễ hội” thu hút rất đông người, đặc biệt là rất đông cán bộ đảng viên đến “xin ấn”, rồi ngang nhiên để diễn ra cảnh dẫm đạp giành giật cướp đoạt “ấn” nhằm thăng quan phát tài. Chẳng hề có cái “lễ hội” kỳ dị như vậy trong lịch sử, chẳng hề có cái gọi là “phát ấn” kỳ dị như vậy vào thời nhà Trần, nhưng vẫn được nhà nước công nhận là “di sản văn hóa phi vật thể quốc gia”. 


Không chỉ công nhận, bảo trợ mà nhà nước còn cho phép những người thi hành công vụ tham gia vào cuộc giành “ấn” hỗn loạn chẳng ra một thể thống gì. Làm như vậy Nhà nước không những cổ xúy cho mê tín dị đoan mà thông qua đây còn khuyến khích việc dùng thần linh để thăng tiến công vụ và mua quan bán tước, trái ngược hoàn toàn với đạo lý khuyến khích và trọng dụng nhân tài trong nền chính trị quốc gia. Nền chính trị gì mà kỳ dị như vậy ?

HOÀNG HẢI VÂN


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Ban nhạc của Hàng không mẫu hạm USS Carl Vinson biểu diễn và giao lưu vớ...

Phần nhận xét hiển thị trên trang