Bọn quỷ nhảy múa mừng ngày 17 tháng 2 tại tượng đài Lý Thái Tổ, Hà Nội. Vào ngày này năm 1979, quân bành trướng Bắc Kinh tự xưng người anh cả dạy cho thằng em bài học bằng cách xua quân đầu trâu mặt ngựa tràn sang biên giới tàn sát gần cả triệu người Việt Nam.
Hàng năm vào đúng ngày này, tại nơi này, khi mọi người làm lễ dâng hương tưởng niệm các liệt sĩ hy sinh trong chiến tranh biên giới là luôn xuất hiện bọn quỷ nhảy múa hát mừng quân cướp nước.
Ban đầu lạ, lâu dần thành quen.
Không chừng người ta sẽ bổ sung một lễ hội mới vào trong hệ thống những lễ hội cũ. Cùng với hoạt động đâm (trâu), chém (heo), tranh (ấn), cướp (lộc) trong nội bộ người Việt là hoạt động giết, hiếp của quân xâm lược?
Khẩu hiệu của quỷ: Hát mừng quân xâm lược giết người là yêu nước?
Người xưa có câu “Bán anh em xa mua láng giềng gần”, “Trăm vạn mua nhà, ngàn vạn mua láng giềng” (Bách vạn mãi trạch, thiên vạn mãi lân).
Thật bất hạnh nếu chẳng may ở bên cạnh tay láng giềng xỏ lá, quen thói côn đồ, lấn rào, lấp ao,… Mà đất hương hoả cha ông ngàn đời để lại đâu phải chuyện bán đi ở chỗ khác. Đôi phen phải chửi nhau, đánh nhau đến vỡ đầu sứt trán. Nhưng nếu cứ suốt ngày đánh chửi nhau, thì làm gì mà ăn?
Thế nên cũng phải bằng mặt dù không bằng lòng. Lý do đơn giản nhất, để lỡ con gà nhà mình sang đống rơm nhà nó đẻ lang, thì cũng có thể chào một câu, hỏi nó một câu để mang về. Nhưng nếu nó vẫn lăm le, giữ thói côn đồ xỏ lá, thì dù không đánh, cũng phải chửi. Cha mẹ “nể mặt” không chửi, thì phải để con cái nó ra chửi. Miệng vờ quát mắng bảo mấy đứa “im mồm”, “vào nhà ngay”, không được “láo với bác”, nhưng lại nói nhỏ: “Các con cứ ra chửi đi! Réo ông bà tổ tiên nhà nó ra mà chửi… Chửi vung lên cho thiên hạ biết cái thói côn đồ của cha ông nhà nó. Không đánh thì các con cũng phải chửi, phải doạ để nó chờn, để nó hiểu rằng nhà ta vẫn sẵn sàng đương đầu với nhà nó..."”.
Ấy mới là khôn khéo!
Bằng không, con cái lên tiếng, mà cha mẹ lại mắng át đi, thậm chí đánh đập, nhốt tiệt vào nhà, rồi bảo rằng đó là “láng giềng tốt” của nhà ta, nhà tôi, thì khi nó giở thói côn đồ, lấy ai xông pha, bênh vực?
Cha mẹ im lặng, có lẽ chưa phải là điều đáng sợ. Đáng sợ nhất là con cái cũng thờ ơ, im lặng nốt!
Tôi đặc biệt thú vị với chi tiết Trần Anh Hùng đã làm phim Người thiếu phụ Nam Xương như một tác phẩm đầu tay. Để tốt nghiệp trường điện ảnh ở Pháp. Làm nhớ đến việc các trí thức Việt Nam thời đầu thế kỉ 20 nối tiếp nhau dịch (hay phong tác) Người thiếu phụ Nam Xươngra tiếng Pháp để giới thiệu với người Paris và thế giới châu Âu. Tựa như hình tượng người đàn bà Việt Nam, như người thiếu phụ Nam Xương, có gửi gắm vào đó niềm kiêu hãnh ngấm ngầm của đàn ông Việt Nam khi đối diện với châu Âu. Hồi tưởng được viết vào năm 2010, của bác Thái Kế Toại - vốn là cựu sinh viên Khoa Ngữ Văn - Đại học Tổng hợp Hà Nội, sau là người của công an văn hóa A25, từng là Giám đốc Điện ảnh Công an.
Ông ghi lại một số câu chuyên liên quan đến những tác phẩm điện ảnh của đạo diễn Trần Anh Hùng (một Việt kiều ở Pháp) đã thực hiện, hay chưa thực hiện xong, tại Việt Nam hồi đầu thập niên 1990. Nhiều chuyện "bí mật" đến bây giờ mới được biết đến.
ĐĂNG KÝ 253SUBSCRIBE SUBSCRIBED UNSUBSCRIBE Đạo diễn: Trần Anh Hùng - diễn viên: Như Quỳnh, Trần Nữ Yên Khê, Lương Triều Vỹ Tên của phim cũng chính là tên nhân vật chính -- người thanh niên nghèo mồ côi lương thiện người làm nghề chở xích lô tại Sài Gòn. Sống cùng anh còn có chị gái (vai của Trần Nữ Yên Khê), em gái và ông nội trong một căn nhà rách nát. Cuộc đời của anh bước sang giai đoạn mới khi chiếc xích lô bị cướp đẩy anh vào một băng đảng xã hội đen của bà Buồn (Như Quỳnh) và nhân tình của bà tên Nhà Thơ (Lương Triều Vỹ). Điều đáng nói là Nhà Thơ chính là người yêu của chị gái Xích Lô. Từ đây, anh bắt đầu phạm những tội ác ghê gớm: cướp của, giết người... Dù muốn "hoàn lương" nhưng anh đều thất bại và luôn sống trong sợ hãi, dằn vặt lương tâm. Nhưng phim còn được đẩy lên cao trào mạnh mẽ hơn khi chị gái của Xích Lô bị cưỡng bức, con trai của bà Buồn bị xe cán chết, Nhà Thơ quyết tự thiêu mình còn Xích Lô dùng súng để tự sát thương bản thân. Kết phim, nhân vật chính trở về sống đúng với nghề cũ của mình.
Đạo diễn: Trần Anh Hùng - diễn viên: Như Quỳnh, Trần Nữ Yên Khê, Lương Triều Vỹ
Tên của phim cũng chính là tên nhân vật chính -- người thanh niên nghèo mồ côi lương thiện người làm nghề chở xích lô tại Sài Gòn. Sống cùng anh còn có chị gái (vai của Trần Nữ Yên Khê), em gái và ông nội trong một căn nhà rách nát. Cuộc đời của anh bước sang giai đoạn mới khi chiếc xích lô bị cướp đẩy anh vào một băng đảng xã hội đen của bà Buồn (Như Quỳnh) và nhân tình của bà tên Nhà Thơ (Lương Triều Vỹ). Điều đáng nói là Nhà Thơ chính là người yêu của chị gái Xích Lô. Từ đây, anh bắt đầu phạm những tội ác ghê gớm: cướp của, giết người... Dù muốn "hoàn lương" nhưng anh đều thất bại và luôn sống trong sợ hãi, dằn vặt lương tâm. Nhưng phim còn được đẩy lên cao trào mạnh mẽ hơn khi chị gái của Xích Lô bị cưỡng bức, con trai của bà Buồn bị xe cán chết, Nhà Thơ quyết tự thiêu mình còn Xích Lô dùng súng để tự sát thương bản thân. Kết phim, nhân vật chính trở về sống đúng với nghề cũ của mình.
Ngoảnh đi ngoảnh lại từ khi phim Xích lô bị cấm chiếu ở Việt Nam đã 16 năm. Mười sáu năm gần như là khoảng cách một thế hệ, nhiều đồng nghiệp trẻ trong làng điện ảnh thì hầu như không biết đến chuyện này. Một số đồng nghiệp già thì không biết đầy đủ. Mấy người biết đầy đủ thì im lặng. Trong mấy năm vừa rồi tôi có nêu lại việc này với Cục Điện ảnh. Những người lãnh đạo cũ trong cuộc thì đã nghỉ hưu. Người mới thì dường như cảm thấy mình không có trách nhiệm trả lời về một vụ án oan trong làng điện ảnh đã thuộc về quá khứ. Tôi cũng đã nghỉ hưu, gần như giã từ các hoạt động điện ảnh để tập trung làm mấy tác phẩm văn học cuối đời nhưng tôi cứ băn khoăn về câu hỏi Tại sao có vụ cấm chiếu phim Xích lô? Tại sao lại có chuyện đối xử kì quái, bất công với đạo diễn Trần Anh Hùng như thế? Tại sao một bộ phim của người đạo diễn người Việt với các diễn viên Việt Nam về đề tài đương đại Việt Nam, quay tại thành phố Hồ Chí Minh, được giải Sư tử vàng tại Liên hoan phim Venise danh giá – lần đầu tiên người Việt được giải Sư tử vàng, một giấc mơ và có lẽ còn lâu nữa mới lại có một sụ kiện như thế mà giới lí luận phê bình điện ảnh im lặng không bàn đến một lời, trừ một vài bài ‘’đánh’’ không có động cơ nghề nghiệp?
Tôi là một người trong cuộc. Lúc đó tôi đang là Trưởng phòng An ninh Văn hóa quốc gia, A25 Bộ Công an.
Chuyện bắt đầu như thế này:
Vào đầu thập niên 90 người Việt có một tài năng điện ảnh kiệt xuất. Người đó là đạo diễn Trần Anh Hùng.
Trần Anh Hùng tên Pháp là Guy Phimasset sinh ngày 5- 6- 1966 tại Mỹ Tho, quốc tịch Pháp. Bố mẹ TAH quê ở Nam Đàn, Nghệ An, theo đạo Thiên chúa, di cư vào Nam từ 1954, sang Lào sinh sống từ 1973, rồi sang Pháp năm 1975, hiện làm nghề may quần áo ở Pháp. TAH có một người em trai tên là Dũng sinh năm 1968 tên Pháp là Henry Phimasset, tốt nghiệp ngành kinh tế thương mại. Từ phim Xích Lô anh Dũng làm trợ lý đạo diễn cho TAH.
Tại Pháp TAH học và đậu tú tài văn chương bậc A, học Đại học Triết một năm rồi bỏ để thi vào học Trường Điện ảnh Lumière bốn năm, quay phim ngắn Thiếu phụ Nam Xương trong trường. Học xong chương trình TAH không thi tốt nghiệp, ở nhà viết một loạt kịch bản chào bán cho các hãng phim như:
Thiếu phụ Nam Xương, Hòn Vọng Phu, Saint Julien L’ Hospitalien,
Phim trinh thám dựa theo một cuốn tiểu thuyết của Nhật, năm nay đã quay tại Nhật.
Phim về cuộc chiến của giặc Cờ Đen ở Việt Nam năm 1910.
Phim về đời sống người Việt ở Pháp.
Mùi đu đủ xanh. Phim đã được sản xuất.
Cyclo ( Xích lô). Phim đã được sản xuất.
Rượu đế củ kiệu. Đề tài Việt Nam dự định quay ở Hà Nội.
Những ngày không mưa. Đã quay ở Hà Nội.
Năm 1991 lần đầu tiên TAH về Việt Nam để chọn cảnh cho phim Mùi đu đủ xanh nhưng không thực hiện được việc quay phim ở Việt Nam vì lí do tài chính mà chỉ có thu thanh tiếng động Việt Nam trong tháng 10- 1992.
Tại Liên hoan phim Cannes 1993 Mùi đu đủ xanh đoạt Giải Caméra vàng. Ngày 15-7-1993 Trần Anh Hùng cùng Christophe Rosignon Giám đốc hãng LAZENNEC FILM vào Việt Nam mang phim Mùi đu đủ xanh chiếu báo cáo cho Hội đồng duyệt phim quốc gia và xin đi khảo sát thực tế cho kịch bản phim Xích lô.
Từ tháng 2 đến tháng 5 – 1994 TAH vào sửa chữa và trình duyệt kịch bản phim Xích lô. Trong thời gian này phim Mùi đu đủ xanh được gửi đi dự giải OSCAD, lọt vào chung kết cùng bốn phim khác. TAH cùng Trần Nữ Yên Khê nữ diễn viên vợ chưa cưới của TAH, Rosignnon và Giám đốc Hãng phim Giải phóng Trần Thanh Hùng đi Hollywood dự lễ trao giải OSCAR năm 1994.
Cần nói một chút về ảnh hưởng của phim Mùi đu đủ xanh. Tôi quan sát thấy bộ phim này mang đến một giọng điệu kể chuyện lạ khác với cách kể chuyện truyền thống trong phim của chúng ta và cách tác giả khai thác những chi tiết đời sống nông thôn Nam Bộ một cách chuyên nghiệp, hiện đại. Một vài nghệ sĩ đã mượn tôi kịch bản Mùi đu đủ xanh để tham khảo. Sau đó tôi thấy quả là ngôn ngữ Trần Anh Hùng có tác động tạo ra sự chuyển biến ở một số tác phẩm, trong đó có thể nói có cả nghệ sĩ cỡ hàng đầu trong nước. Trong bối cảnh lúc ấy, sự tác động đó là quý giá.
Ngày 6-4-1994 Thứ trưởng BVHTT Nguyễn Trung Kiên ký Quyết định số 501 HTQT/ QĐ đồng ý cho phép Hãng phim Giải phóng cung cấp dịch vụ cho hãng Lazenec Film thực hiện bộ phim truyện Xích lô của đạo diễn Trần Anh Hùng tại Việt Nam.
Xin nói thêm để có kịch bản trình duyệt lãnh đạo Bộ VHTT các chuyên viên, lãnh đạo Cục Điện ảnh, Vụ HTQT Bộ VHTT và A25 trong đó có tôi đã phải đọc và giúp tác giả sửa chữa nhiều lần. Đến khi nội dung kịch bản đạt yêu cầu, có chính kiến của A25 ủng hộ, Cục Điện ảnh ra văn bản Giám định nội dung kịch bản trình lãnh đạo Bộ VHTT ký quyết định cho phép sản xuất phim. Tôi phải đọc kịch bản Xích lô nhiều lần. Với bản thảo lần cuối cùng tôi chấp nhận được về nội dung và tin rằng với ý đồ của TAH, cách trình bày câu chuyện đầy ấn tượng của anh sẽ có một bộ phim độc đáo.
Vì phim được thực hiện chủ yếu tại thành phố Hồ Chí Minh, lại do Hãng phim Giải phóng cung cấp dịch vụ nên A25 giao cho A25B tức bộ phận thường trực của A25 ở phía Nam do anh Trương Hòa Bình phụ trách, trong đó có bộ phận của đơn vị tôi anh Hoàng Phước Thuận và anh Bùi Dương Minh phụ trách công tác bảo vệ.
Phim Xích lô quay trong 77 ngày từ 4-11-1994 đến 11-2-1995. Trong thời gian đó giám sát viên A25b liên tục làm việc cùng đoàn phim. Tôi được nghe báo cáo có những cảnh trên hiện trường thấy có thể gây tác động không tốt, cán bộ A25b còn yêu cầu thay đổi chi tiết. Ví dụ trường đoạn đứa bé con mụ trùm băng cướp bôi sơn đỏ vào người chạy ra đường bị xe chẹt chết, giám sát viên không yên tâm vì mầu đỏ có thể gây phản cảm đã đề nghị TAH thay bằng sơn màu xanh lơ. TAH đã đồng ý thay đổi nhiều phân đoạn theo ý các cán bộ giám sát.
Từ 21-4 đến 6-5- 1995 thu tiếng động thật cho phim tại Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh vẫn có cán bộ giám sát của A25b.
Từ 29-8 đến 9-9-1995 Trần Anh Hùng cùng các Đoàn nghệ sĩ của Xích lô đi dự Liên hoan phim VENISE lần thứ 52 tại Italya. Trong đoàn có diễn viên Lê Văn Lộc vai Xích lô, Đinh Hoài Ngọc trợ lý đạo diến kiêm phiên dịch của đoàn phim, hai vợ chồng nghệ sĩ Nguyễn Văn Đây Chủ nhiệm kiêm diễn viên Thầy ru con.
Đêm 9-9-1995 phim Xích lô được đăng quang nhận Giải thưởng lớn Sư tử vàng. Tôi và nhiều đồng nghiệp, nghệ sĩ điện ảnh cũng xúc động vì cái tin này. Lần đầu tiên một đạo diễn người Việt Nam còn rất trẻ, một phim về Việt Nam hiện tại, làm tại Việt Nam với các diễn viên Việt Nam được một giải thưởng vào loại danh giá nhất của điện ảnh thế giới. Đấy là một dịp để quảng bá cho đất nước Việt Nam, cho con người Việt Nam và cho cả tương lai của điện ảnh Việt Nam nữa nếu nó quy tụ được những người con tài năng đang sống ngoài đất nước.
Nhưng thật đáng tiếc, ngay sau đó tôi được nghe đã có những phản ứng bất lợi cho Xích lô. Sớm nhất là ý kiến của ông Lý Chánh Trung từ bên Pháp về làm xao động tại thành phố Hồ Chí Minh… trong lúc dư luận ồn ã như vậy thì bản phim nhựa chưa về đến Việt Nam. Hầu hết người Việt Nam chưa biết mặt mũi bộ phim được Giải Sư tử vàng là thế nào.
Tôi nhớ một buổi chiều nóng nực cuối tháng 9-1995 tại phòng họp của Cục Điện ảnh, phòng họp thôi, ngày ấy chưa có phòng chiếu hiện đại như bây giờ, Xích lô được trình chiều bằng băng video. Thành phần xem phim gồm có Hội đồng duyệt phim quốc gia và một số cán bộ của Ban Tuyên huấn, Bộ VHTT, Hội ĐAVN. Công an có anh Khổng Minh Dụ, tôi và anh Nguyễn Trọng Đạo. Tôi thấy nội dung phim vẫn như kịch bản nhưng cách dựng phim và sử dụng âm thanh, màu sắc của Trần Anh Hùng đã tạo ra một ấn tượng dữ dội. Bây giờ thì cái kiểu âm thanh đó đã trở nên bình thường vì người ta đã quen với âm thanh Xơ rao [surround -VV] các phim bom tấn của Mỹ của châu Âu nhưng lúc đó tôi thấy mấy gương mặt thật tội nghiệp. Có người còn la hét đòi giảm âm lượng. Âm thanh của phim gây sốc cho những người thần kinh yếu. Trong không khí oi bức, nhộn nhạo với cách tổ chức chiếu phim cẩu thả, Xích lô đã tạo ra một ấn tượng để tự giết nó. Cuối cùng có một cuộc hội ý nhưng lộn xộn và ý kiến không thống nhất, đợi bàn lại với một buổi chiếu bản phim nhựa.
Sau buổi chiếu có các bài báo Suy ngẫm sau khi xem phim Xích lô – Giải thưởng Sư tử vàng của Nguyễn Tường trên báo Tuần tin tức số 40 (2-8 / 10/ 1995), Phim Cyclo: Việt Nam là phương tiện hay là đối tượng phản ánh trên báo Văn Hóa ngày 15-10-1995.
Hình như có một thế lực vô hình nào đó tạo ra sụ trấn áp Xich lô. Trong cơ chế bộ máy của chúng ta những người lãnh đạo nhiều khi rất sợ những người cực đoan tả khuynh hay nhân danh chế độ XHCN như thế. Chẳng lẽ vài người như thế lại tài giỏi, sáng suốt hơn một guồng máy làm việc của chúng tôi ư? Một guồng máy chuyên môn trực tiếp với nghề nghiệp phải nghĩ kỹ hơn họ chứ.
Bộ trưởng Bộ VHTT đã yêu cầu Hãng phim Giải phóng kiểm điểm về việc hợp tác với Hãng Lazennec làm phim Xích lô. Sau đó có quyết định cấm chiếu phim Xích lô ở Việt Nam. Còn tôi và A25 không được hỏi ý kiến về việc này. Tôi dự định khi có một buổi họp đàng hoàng hơn với bản phim nhựa sẽ phát biểu chính kiến của mình. Tất nhiên là tôi bảo vệ đạo diễn Trần Anh Hùng và người bạn của tôi Trần Thanh Hùng Giám đốc Hãng phim Giải phóng một người đầy nhiệt huyết và mạnh dạn tìm cầu nối điện ảnh nước nhà với thế giới.
Vậy mà tôi cứ chờ… Cuối cùng cho đến nay không hề có một buổi họp như thế. Tôi không rõ những cá nhân nào đã làm các văn bản tham mưu cho lãnh đạo Bộ VHTT ra một quyết định vội vã như vậy. Với một quyết định của ông Bộ trưởng Bộ VHTT người ta đã coi Trần Anh Hùng như một nghệ sĩ chống chế độ, ra tiếp một cái lệnh cấm anh về nước trong nhiều năm.
Quay lại nội dung phim Xich lô. Bộ phim đã gây ra sự phân hóa cao độ trong số người đã được xem phim. Tôi hỏi ý kiến một số nghệ sĩ, người khen thì khen hết lời, người chê thì cũng chê thậm tệ. Nhưng tựu trung người ta đều cho rằng nó trình bày thực trạng xã hội một cách táo bạo mới mẻ quá. Ấn tượng của nó mãnh liệt quá. Các bài báo lên án phim Xích lô nói gì? Người ta cho là bộ phim đầy những hình ảnh bạo lực, nhiều cảnh sex và hiện thực trong phim không đúng với thực tế Việt Nam.
Sau này các đĩa phim Xích lô được bán chui ở trong nước nhưng bản quay trộm chất lượng xấu. Anh Ba Đây có cho tôi mượn một cái băng video din, tôi lại cho bạn tôi Lê Cẩm Lượng ở Trường Đại học Sân khấu Điện ảnh sao lại cho sinh viên xem.
Tôi cứ tự hỏi tại sao Liên hoan phim Venise năm 1995 người ta trao giải Sư tử vàng cho phim Xích lô? Lẽ ra các nhà phê bình phim Việt Nam phải giải đáp câu hỏi đó. Có lẽ vì sợ hãi Bộ VHTT mà họ im lặng. Không một ai bênh vực cho bộ phim tội nghiệp đó.
Chả lẽ LHP Venise chỉ nhằm chống Việt Nam? Chả lẽ vì chống Việt Nam Ban Giám khảo lại hạ mình để trao giải cho một bộ phim mà người Việt Nam cho là thấp kém? Lý trí của một người tỉnh táo có thiện chí giải đáp câu này không khó lắm.
Ở phim Xích lô, Trần Anh Hùng trình bày một phong cách khác hẳn Mùi đu đủ xanh. Tôi cho rằng với những đạo diễn có biên độ phong cách giữa các tác phẩm xa nhau như vậy là một tài năng. Nhịp điệu của Xích lô co dãn thất thường, chất liệu và cốt truyện Á Đông được trình bày với các thủ pháp ấn tượng hậu hiện đại. Các hình tượng mang tính ẩn dụ cao, mang cả tinh thần triết học, nó cho người ta thấy cuộc sống các xã hội Á Đông kiểu như Việt Nam đang vươn tới thị trường và thế giới hiện đại như thế nào cùng cái giá mà nó phải trả, cái giá rất đắt, thậm chí kinh hoàng. Tuy vậy TAH đã đưa ra được lời giải cho câu hỏi đó. Gìn giữ gia đình là chỗ cứu rỗi cho con người. Thực trạng xã hội đen hôm nay sau 15 năm cho thấy đã vượt qúa xa những cảnh báo của anh.
Sau này hệ lụy của vụ Xích lô còn theo tôi và Trần Anh Hùng khi tôi chuyển sang làm Giám đốc Điện ảnh CAND. Giữa năm 1998 tôi hợp tác với Hãng Laennec Film. Tôi đã tạo điều kiện cho TAH về nước đi thăm Hà Nội và một số nơi để viết một kịch bản phim mới. Chúng tôi nói chuyện nhiều về những biến đổi của Hà Nội. Đầu tiên Hùng muốn ba người đàn bà Hùng yêu quý cùng đóng trong một bộ phim. Như Quỳnh, Lê Khanh, Trần Nữ Yên Khê. Sau Hùng định hình ý tưởng, cho ba người này vào dòng xoáy của một gia đình gốc Hà Nội lâu đời đang rạn vỡ vì các tác động của đời sống hiện đại. Hùng vẫn băn khoăn về việc bảo vệ các giá trị của gia đình Á Đông. Đó là kịch bản phim Những ngày không mưa.
Kịch bản Những ngày không mưa cũng phải sửa chữa nhiều lần, cuối cùng cũng được ĐACAND chấp nhận và chuẩn bị trình Cục Điện ảnh thì rắc rối lại rơi xuống.
Báo Quân đội nhân dân ngày 23-8-1998 đăng bài HàNội và Sài Gòn thời mở cửa qua cách nhìn phiến diện của đạo diễn Trần Anh Hùng. Bút pháp của tác giả khá chuyên nghiệp, có thể là một nhà phê bình chuyên nghiệp ở Cục Điện ảnh nhưng ký tên Hạnh Lê.
Tiếp theo báo Văn Nghệ số 36 ngày 5-9-1998 đăng bài Cần một chữ Tâm khi làm phim về Việt Nam. Tác giả là Phạm Viết Đào, một người đã có nhiều chỉ trích gay gắt ngành điện ảnh.
Điều có vẻ vô lý và không đàng hoàng cho lắm là sự phê phán nhằm vào một kịch bản còn ở thời kỳ bí mật, chưa trình duyệt, chưa công bố chỉ có những người có trách nhiệm mới được cầm nó, lý lẽ phê phán với những tiêu chí không phải là tiêu chí nghệ thuật, phiến diện, thô thiển, nặng về quy chụp chính trị. Để thêm nặng đòn người ta còn lật lại cả phim Xích lô, tức là Trần Anh Hùng chống Việt Nam có cả quá trình, có cả hệ thống quan điểm…
Thời gian này tại Bộ VHTT đang có mâu thuẫn của một vài người với Cục Điện ảnh, với anh Nguyễn Khoa Điềm về vấn đề hợp tác làm phim với nước ngoài. Theo tôi mâu thuẫn này không phải là bản chất vấn đề hợp tác làm phim với nước ngoài mà xuất phát từ một góc độ khác nhưng hợp tác làm phim với nước ngoài là một cái cớ tốt nhất có thể lợi dụng vì nó rất dễ bị khai thác về chính trị. Anh em nghệ sĩ chúng ta nhiều khi bị những cú đòn oan trong một xã hội lỏng lẻo về pháp luật như thế.
Trần Anh Hùng đưa cho tôi bản thảo bài viết của anh để trả lời hai bài báo ở trên.
Về phim Xích lô TAH viết:
Để nói rõ sự thật về tôi, trước hết tôi xin nói đến vấn đề bạo lực trong phim Cyclo. Người ta thấy bạo lực trong phim này rất ghê tởm. Tôi cho đó là điều tốt. Bạo lực phải đưa ra một cảm giác ghê tởm. Đây không phải là một loại bạo lực giải trí. Và phim này đoạt giải Sư Tử Vàng tại Venise không phải “về thành công trong thể loại phim bạo lực” như có người Việt Nam mới viết trên báo. Trong liên hoan Phim Venise không có phân biệt thể loại.
“Chúng tôi trao giải Sư Tử Vàng cho phim Cyclo về phong cách thể hiện bạo lực”. Đây là lời nói của ông Jorge Semprun thì cái từ “bạo lực” trong miệng ông có một giá trị đặc biệt.
Jorge Semprun là một nhà văn, cũng là Bộ trưởng Bộ Văn hóa của Tây Ban Nha trước kia. Và cái điều quan trọng nhất có liên quan đến bạo lực là ông ta đã bị giam trong trại tập trung của Đức trong Thế Chiến Thứ Hai, ông đã thấy cái bạo lực và cái chết của mình rất rõ ràng. Vậy thì ông ta thừa biết bạo lực là như thế nào và thế nào là cái nhìn đạo đức về bạo lực và thế nào là kích động bạo lực.
Khi tôi làm phim Cyclo tôi không hề nghĩ đến chuyện bôi nhọ đất nước của tôi. Tôi là một nghệ sĩ Việt Nam định cư ở nước ngoài. Và Tổ quốc Việt Nam rất thiêng liêng đối với tôi. Nếu ai không hiểu về tôi mà kết luận vội vàng về tôi thì đó là một ác cảm ghê tởm tôi không thể tưởng tượng nổi… Cái mục đích của tôi khi làm phim này là để đưa vào nền Điện ảnh thế giới một tác phẩm nghệ thuật do một người Việt Nam làm.
Và tôi chọn một con đường đi cực kỳ khó khăn là vì phim Cyclo không phải là một loại phim dễ thương. Sự giằng xé giữa cái thiện và cái ác là một đề tài rất nặng nề, rất khó xử. Đã nói đến cái thiện và cái ác thì đừng nói đến sự cân bằng giữa hai khái niệm này. Cái ác thường phô trương một cách ly kỳ. Còn cái thiện thì không. Cái thiện không phải là loại sức mạnh biểu hiện ở bên ngoài. Phim Cyclo gắn bó rất chặt chẽ với cái ý này. Để tránh sự giả tạo và để gần sự thật, phim Cyclo dành cho cái thiện một chỗ đứng đặc biệt, đó là giữa hai hình ảnh, giữa hai cảnh, ở khoảng trống giữa hai hàng chữ. Phong cách mô tả cái thiện qua âm bản tạo cho tâm hồn thèm muốn cái thiện và đi tìm nó. Ai cũng biết trong xã hội nào cũng có mảng sáng và mảng tối. Đó cũng có nghĩa là thiện và ác. Tôi muốn thể hiện cái ác ghê gớm bao nhiêu thì sụ tồn tại và giá trị của cái thiện càng lớn bấy nhiêu.
… Tôi xin kể một giai thoại rất riêng tư đã đến với tôi trong liên hoan Phim Venise làm cho tôi hiểu rõ vì sao tôi phải đấu tranh quyết liệt để thuyết phục những nhà sản xuất phải để cho tôi làm phim nói tiếng Việt. Việc này là rất phức tạp vì không có một lý do gì khiến cho một người Pháp bỏ tiền ra để làm một cuốn phim không nói gì về dân tộc của họ. Không có lý do gì ngoài tình yêu tha thiết của tôi đối với Việt Nam mà thuyết phục được họ.
…Sau khi xem phim Cyclo chiếu lần đầu tiên ở Venise, tôi hỏi bố tôi xem phim thấy thế nào, có được không?
- Ba phải xem lại vì đoạn đầu của phim, nước mắt nó cứ ứa ra làm ba chẳng thấy gì cả.
- Sao vậy?
- Thì… trên màn ảnh khổng lồ, ba thấy những khuôn mặt Việt Nam, mà trong đó chứa đầy sự trưởng thành của con. Họ nói tiếng Việt tại liên hoan phim lớn này làm ba xúc động.
Đây là lời nói của một người cha khoan dung.
Nhưng tôi rất tin ở lời nói này bởi vì tôi chợt nhớ cảm xúc tự hào của tôi khi tôi nghe âm thanh của những câu nói bằng tiếng Việt vang lên trong Liên hoan Phim Cannes với cuốn phim đầu tay của tôi.”
Do những rắc rối ở nội bộ đơn vị tôi, một nhóm người vì cá nhân chống lại việc làm phim Những ngày không mưa, Những ngày không mưa phải chuyển sang Hãng phim truyện Việt Nam do nhà thơ Nguyễn Thị Hồng Ngát mới lên Giám đốc. Và cuối cùng do tài ngoại giao khéo léo của Hồng Ngát, phim đã làm xong và được công chiếu ở Việt Nam. Những người cản bước Trần Anh Hùng đã không thực hiện được ý đồ đen tối của họ. Niềm vui của Hãng phim truyện Việt Nam cũng là niềm vui của tôi, bởi trước đây khi còn ở A25 tôi đã coi đây là chỗ thân thiết của mình, nơi tôi vào ngành điện ảnh với bộ phim đầu tay cùng đạo diễn Vương Đức, phim Cỏ Lau.
Đúng là phim Xích lô là một chuyện buồn của ngành điện ảnh Việt Nam. Một bài học điển hình về cách đối xử với tài năng nghệ thuật và các tác phẩm đỉnh cao của bộ máy quản lý nghệ thuật một nước tiểu nông. Nhưng vụ phim Xích lô không chỉ liên quan đến vài ba cá nhân trong cuộc. Nó ảnh hưởng đến những vấn đề lớn hơn đối với nền điện ảnh của chúng ta. Tác hại lâu dài của nó vẫn còn đang ám ảnh đời sống điện ảnh với những cách hành xử vô lối tùy tiện. Và cũng không ít chuyện buồn đã diễn ra như thế trong mấy chục năm qua. Nhiều số phận nghệ sĩ phải trả giá, nhiều tác phẩm bị chìm nổi. Những con người ấy, những tác phẩm ấy đang đợi chúng ta nói lại về họ… Đó cũng là điều tâm huyết của tôi muốn nói với các đồng nghiệp điện ảnh của mình.
Những tấm ảnh màu, được chụp vào dịp áp Tết Bính Dần 1986, bởi một nhà nghiên cứu Nhật Bản. Chính xác là 28 tháng Chạp năm Ất Sửu, dương lịch là ngày 6 tháng 2 năm 1986 (Thứ Năm).
Lúc ấy, tôi mới ở tuổi lên mười, nhưng chắc là đang đạp xe một mình dọc bờ sông Kiến Giang. Bây giờ, ngẫm ra, sở thích du lãng có lẽ đã bắt đầu hình thành từ lúc ấy.
Cũng năm đó, vào khoảng mùa hè, lúc tôi cũng đang du lãng dọc bờ sông Kiến Giang như vậy, thì nghe tin ông Lê Duẩn từ trần từ hệ thống loa phong thanh công cộng. Đoạn ấy là sắp vượt cây cầu ở xã V.N ngày nay, hướng về phía thị xã, mà bên trái cầu là nhà của ông thầy dạy môn sinh học.
Loạt ảnh được lấy nguyên về từ Fb của học giả Kurihara - một chuyên gia hàng đầu về phong trào quốc tế cộng sản và Đảng Cộng sản Việt Nam.
Toàn bộ ảnh được ông đưa lên vào dịp Tết Ất Mùi 2018, tức là sau 32 năm tính từ tháng 2 năm 1986.
Lâu nay ta nghe bài hát Gởi em ở cuối sông Hồng ở đoạn cuối thấy ngô nghê và lạc lõng bởi những hình ảnh trong đoạn trên và khúc dưới trong ca từ không ăn nhập với nhau. Đi tìm bài thơ ta lại gặp ba dấu chấm như bỏ mất một đoạn. Đọc tờ báo Thể thao văn hoáthuật lại đoạn nhà thơ Dương Soái, tác giả bài thơ nói về hoàn cảnh ra đời bài thơ trong chương trình Giai điệu tự hào, ta cũng bắt gặp ba dấu chấm lửng đó. Hoá ra bài thơ đã bị lưỡi kéo kiểm duyệt cắt bỏ mất một khúc, mà lại là đoạn thơ quan trọng, là cái hồn của cả bài thơ. Tuyên huấn không dám nhắc đến cuộc chiến tranh chống bọn xâm lược Trung quốc năm 1979 nên không cho phổ biến đoạn thơ này, khiến bài thơ mất đi tính chiến đấu vốn có của nó. Điều đó cho thấy lãnh đạo ta cố tránh né không muốn nhớ đến cuộc chiến đấu chống bọn xâm lược Bắc Kinh khởi đầu từ ngày 17.02.1979.
Nguyên văn bài thơ đã bị cắt xén và phổ biến lâu nay:
“Anh ở Lào Cai Nơi con sông Hồng chảy vào đất Việt Tháng Hai, mùa này con nước Lắng phù sa in bóng đôi bờ
Biết em năm ngóng, tháng chờ Cứ chiều chiều ra sông gánh nước Nên ngày ngày cùng bạn bè lên chốt Anh lại xuống sông Hồng cho thoả nỗi em mong
Đài báo gió mùa, em thương ở đầu sông Đỉnh đồi cao chiến hào anh gặp rét Biết mùa màng đồng quê chưa cấy hết Tay em ngập dưới bùn, lúa có thẳng hàng không?
Giá chúng mình còn cái thuở dung dăng… Anh thả lá thuyền xuôi về dưới ấy Em ra sông chắc em sẽ thấy Chỉ nỗi nhớ chúng mình đủ ấm mọi mùa đông. … Thì hỡi em yêu ở cuối sông Hồng Nếu gặp dòng sông ngàu lên sắc đỏ Là niềm thương anh gửi về em đó Qua màu nước sông Hồng, em hiểu chiến công anh.”
Nguyên văn bài thơ chưa bị kiểm duyệt cắt bỏ (Copy từ face Nguyễn Anh Tuấn)
Gửi em ở cuối sông Hồng (Dương Soái)
“Anh ở Lào Cai Nơi con sông Hồng chảy vào đất Việt Tháng Hai, mùa này con nước Lắng phù sa in bóng đôi bờ
Biết em năm ngóng, tháng chờ Cứ chiều chiều ra sông gánh nước Nên ngày ngày cùng bạn bè lên chốt Anh lại xuống sông Hồng cho thoả nỗi em mong
Đài báo gió mùa, em thương ở đầu sông Đỉnh đồi cao chiến hào anh gặp rét Biết mùa màng đồng quê chưa cấy hết Tay em ngập dưới bùn, lúa có thẳng hàng không?
Giá chúng mình còn cái thuở dung dăng… Anh thả lá thuyền xuôi về dưới ấy Em ra sông chắc em sẽ thấy Chỉ nỗi nhớ chúng mình đủ ấm mọi mùa đông.
Nhưng thơ ngây đâu còn ở chúng mình Khi Tổ quốc trao anh lên tuyến đầu chặn giặc Khi biên cương trong anh đã trở thành máu thịt Đạn lên nòng anh giữ trọn nguồn sông
Nỗi nhớ cho em chưa viết được đôi dòng Đạn quân thù bỗng cuồng điên vào thị xã Xe tăng thù nghiến mặt sông êm ả Nhịp cầu thù chặt đứt chờ mong
Bão lửa này mang sức mạnh hờn căm Phá cầu thù, xé vụn xe tăng giặc Giữa dòng sông nghìn xác thù ngã gục Máu giặc loang ố cả một vùng
Thì hỡi em yêu ở cuối sông Hồng Nếu gặp dòng sông ngàu lên sắc đỏ Là niềm thương anh gửi về em đó Qua màu nước sông Hồng, em hiểu chiến công anh.
Lào Cai, 1979”.
Qua đó, ta thấy rằng người ta không những tránh né trong lịch sử, trong sách giáo khoa dạy học sinh mà cả những tác phẩm văn chương viết về cuộc chiến tranh chống xâm lược Trung quốc, người ta cũng cắt bỏ không thương tiếc. Lịch sử Việt Nam thời hiện đại đã bị cố ý bỏ sót chương chống bè lũ xâm lược Bắc Kinh .
Đã đành vì muốn giữ hoà khí, vì hữu nghị để phát triển đất nước, tránh hoạ chiến tranh. Nhưng không vì thế mà phải đục bỏ lịch sử, quên đi xương máu của anh hùng liệt sĩ, của nhân dân đã đổ xuống để giữ yên bờ cõi. Bỏ quên hay xoá bỏ lịch sử là một tội lỗi khó tha thứ.
Nguyễn Trung - Báo chí thế giới rộn lên những hình ảnh và tin tức về các vận động viên Hàn Quốc và Triều Tiên cùng diễu hành dưới lá cờ chung của hòa bình trong lễ khai mạc Thế vận hội mùa đông Pyeongchang, về sự kiện bà Kim Yo Jong – người được coi là nhân vật thứ hai của Bắc Triều Tiên – tham dự thế vận hội này với tính cách đại diện chính thức cho anh trai mình và chính thể Cộng Hòa dân Chủ Nhân Dân Triều Tiên và đã được chủ nhà đón tiếp rất trọng thị, tổng thống Hàn Quốc được mời đi thăm chính thức CHDCNDTT…
Toàn bộ những động thái này tạo nên một sự kiện trọng đại, một hiện tượng hy hữu lần đầu tiên trong 7 thập kỷ vừa qua trên bán đảo Triều Tiên. Chí ít, qua sự kiện này nhân dân hai miền trên bán đảo Triều Tiên có thể thở phào nhẹ nhõm, dù chỉ là trong giây lát, trước tình hình bán đảo này đang cận kề miệng hố chiến tranh – mà lại là miệng hố có thể là chiến tranh hạt nhân, có thể là chiến tranh sẽ hủy diệt cả khu vực…
Hiện tượng nói trên là một thắng lợi của hòa bình đối với nhân dân cả hai miền Nam - Bắc trên bán đảo Triều Tiên, bất luận ẩn sâu bên trong sự kiện này là những toan tính hay tham vọng gì của bất kỳ bên hữu quan nào – dù là ai, bên trong hoặc bên ngoài bán đảo Triều Tiên! Bất luận những kẻ yêu hay ghét, hoặc không thích, hoặc không mong muốn sự kiện này là ai – dù họ là những người bên trong hay bên ngoài bán đảo Triều Tiên!
Loại trừ bất kể tính toán nào của mỗi bên trên bán đảo Triều Tiên – dù ở tầm địa chính trị nào, kể cả hiện tượng diễu hành quân sự quy mô lớn ở Bình Nhưỡng ngay trước khi thế vận hội Pyeongchangkhai mạc – có thể nói lãnh đạo hai miền trên bán đảo Triều Tiên đã có một bước đi đúng đắn nhân dịp thế vận hội này, ít nhiều có lợi cho hòa bình của nhân dân ai miền trên bán đảo là tổ quốc mình.
Dù thế nào, mỗi bên có ý đồ gì.., bước đi nói trên ít nhiều phản ánh họ - lãnh đạo của hai miền – mong muốn vượt lên trên những mối ràng buộc địa chính tri khu vực và toàn cầu, để tự quyết định lấy công việc và vận mệnh của hai miền trên đất nước họ. Dù đấy chỉ là một bước nhất thời, bước đầu tiên! Vô cùng mong manh… Vô cùng thách đố!..
Câu chuyện thống nhất hai miền trên bán đảo Triều Tiên còn vô cùng xa vời, và có lẽ chưa ai đủ trí tưởng tượng dám vẽ ra một kịch bản khả thi nào – cho dù là có thể vạch ra những thỏa hiệp lớn nhất, với những cái giá phải trả “rẻ” nhất, ít xương máu nhất cho mỗi bên Nam, Bắc Triều Tiên!.. Vì lẽ giữa hai miền đối với nhau có sự khác biệt quá lớn – gần như giữa nước và lửa, rất khó dung hòa. Song quan trọng không kém hoặc thậm chí có thể hơn thế, là còn vì lẽ những xung đột địa chính trị - địa kinh tế tại khu vực này hội tụ những mâu thuẫn quyết liệt nhất, trực tiếp nhất và mang tính zero sum games toàn cầu giữa Mỹ, Trung Quốc và Nga, kế cận tiếp theo là Nhật, rồi còn có thể loang rộng ra Ấn Độ, Úc.., và rất có thể sẽ kéo theo những tác động khu vực và toàn cầu khác, được hình dung – nếu những mâu thuẫn này bắt lửa và bùng nổ - sẽ có thể như …một sự hủy diệt tận thế – một viễn cảnh inferno tại trần gian này…
Không loại trừ tình huống mọi nỗ lực tránh nguy cơ bùng nổ hủy diệt ở đây lại có thể làm gia tăng nguy cơ “xả sú-páp” bằng những “cuộc chiến tranh qua tay người khác” (proxy wars) tại những nơi khác…
Khó lắm, vì rất nhiều lý do chồng chéo nhau, hầu như trong khoảng thời gian nhất định, sẽ không thể có chuyện “để cho nhân dân hai miền trên bán đảo Triều Tiên tự giải quyết lấy công việc của mình!”.
Song cứ tạm đặt quyền tự quyết này của nhân dân 2 miền trên bán đảo Triều Tiên sang một bên lúc khác sẽ bàn, để đưa ra câu hỏi điểm danh từng bên hữu quan nào bên ngoài bán đảo Triều Tiên:
-Ai là người trong thế giới hiện tại sẽ ủng hộ thống nhất 2 miền trên bán đảo Triều Tiên?
Đương nhiên, câu trả lời nào cũng sẽ phải gắn liền hữu cơ ngay lặp tức với những câu hỏi “Đấy sẽ là một quốc gia thống nhất nào trên bán đảo Triều Tiên? Sự thống nhất này có lợi cho ai?.. Ai được hưởng lợi? Ai mất gì, được gì? V… v…”
Những câu hỏi phái sinh nêu trên cho đến giờ phút này hầu như không thể có câu trả lời nào mà tất cả các nước hữu quan bên ngoài có thể cùng chấp nhận! Ngoài nỗi đau riêng của sung khắc như giữa lửa và nước trong lòng đất nước giữa hai miền, bi kịch của nhân dân hai miền trên bán đảo Triều Tiên còn do những câu hỏi phái sinh này làm cho vô cùng nghiêm trọng.
Sự lạnh nhạt của phó tổng thống Mike Pence đối với đoàn Bắc Triều Tiên tại Pyeongchanglà hoàn toàn hiểu được, nói lên nỗi lo của Mỹ là sợ Hàn Quốc có thể mềm lòng và “chệch hướng” trước những áp lực của vũ khí A và tên lửa của Bắc Triều Tiên. Nước chủ nhà Hàn Quốc đã cố ý tạo dựng một sự tiếp xúc nào đấy giữa Mike Pence và Kim Yo Jongnhưng không thành. Xử sự như thế của M. Pence là dở hay khôn ngoan, xin bàn vào dịp khác.
Trung Quốc có muốn một quốc gia thống nhất trên bán đảo Triều Tiên không?
Hầu như trong thời gian nhất định chắc chắn là không.
Hơn nữa, về đại thể Trung Quốc đang là nước có lợi nhất trong kịch bản tồn tại 2 quốc gia trên bán đảo Triều Tiên như hiện nay và trong tình hình vũ khí A và các tên lửa của Bắc Triều Tiên đang hướng vào Mỹ. Cân đong đo đếm mọi bề, Trung Quốc hầu như không thể có một kịch bản nào tốt hơn nào khác cho vấn đề Triều Tiên trong thế giới hiện tại.
Thế còn vấn đề thống nhất Triều Tiên?
Để khỏi đoán già đoán non, xin kể lại lịch sử: Lúc nước ta ở vào thời kỳ cao điểm quyết liệt trong kháng chiến chống Mỹ, lãnh tụ Trung Quốc Mao Trạch Đông đã từng khuyên lãnh đạo Việt Nam: Thống nhất đất nước của Việt Nam là chuyện trăm năm, chổi ngắn không quét được rác xa!.. Còn mọi chuyện đã xảy ra ngay sau khi Việt Nam thống nhất cho đến hôm nay đủ nói lên tất cả.
Nhật có muốn một Triều Tiên thống nhất không?
Câu trả lời hoàn toàn phụ thuộc vào các câu hỏi phái sinh không dễ hoặc tạm thời không thể trả lời được: Sẽ là một quốc gia thống nhất nào trên bán đảo này?!
Nga… .., và có lẽ không ít những cường quốc khác trong EU, không ít những nước khác nữa cũng ở trong tình thế trăn trở nhiều điều trong vấn đề Triều Tiên như đang diễn ra hiện nay.
…
Là con của một đất nước đã từng bị chia cắt, tôi hoàn toàn thông cảm và chia sẻ nỗi sót xa của nhân dân hai miền trên bán đảo Triều Tiên về tình trạng phân ly của đất nước họ. Tôi cầu mong những điều tốt đẹp nhất về thống nhất quốc gia sẽ sớm đến với họ, mặc dù đến giờ phút này trí tuệ của tôi không thể hình dung nổi viễn cảnh này sẽ diễn ra như thế nào. Khi nước Đức thống nhất, tôi vô cùng nhẹ nhõm khi thấy nhân dân Đức không phải trải qua con đường thống nhất như nhân dân nước ta đã phải kinh qua. Tôi không ảo tưởng, nhưng vẫn cầu mong một ngày nào đó chuyện thống nhất nước Đức sẽ có thể tái diễn trên bán đảo Triều Tiên! Cầu mong đến mức như trông chờ vào thượng đế vậy!
Nghĩ đến những điều trên, tôi càng vô cùng thấm thía và nguyện quyết tâm góp phần gìn giữ độc lập thống nhất đất nước đã giành được – một cái đích dù thế nào đi nữa một quốc gia, một dân tộc bị nô lệ và chia cắt nhất thiết phải tìm cách giành lấy để tự bảo tồn chính mình. Cái giá đã phải trả cho độc lập thống nhất đất nước càng đắt, thì càng phải chăm lo cho sự cường thịnh của quốc gia độc lập thống nhất và tự do - hạnh phúc của nhân dân. Suy nghĩ này tự nó nhói lên trong tôi câu hỏi:
-Nếu tổ quốc độc lập thống nhất của chúng ta hôm nay có một nền kinh tế và có một tiềm lực quốc phòng như hai miền trên bán đảo Triều Tiên đã đạt được, thì một Việt Nam vì hòa bình, hữu nghị, hợp tác và phát triển sẽ là gì, và sẽ có vị thế nào trong thế giới hôm nay?
Chữ “nếu…” chợt đến ấy trong tôi lóe lên như một nhát dao khía vào tim: Độc lập thống nhất mà không có được thực lực như thế thì làm sao độc lập thống nhất được – ngay trong lòng dân tộc mình, và cả trong mọi mối tương quan với thiên hạ trong cái thế giới ngày càng quyết liệt hôm nay!?..
Càng nhức nhối hơn nữa là: 42 năm độc lập thống nhất là khoảng thời gian hoàn toàn đủ để có được một Việt Nam tự lập tự cường của một nhân dân tự do – hạnh phúc. Thế nhưng liệu chúng ta hôm nay có thể tự nói với nhau: Tổ quốc của chúng ta đã trở thành một quốc gia như thế?
Câu chuyện quyết liệt hôm nay của hai miền trên bán đảo Triều Tiên chẳng lẽ không thúc giục mỗi người Việt Nam chúng ta dù là ai cũng phải suy nghĩ: Nước ta đang ở đâu trong thế giới này? Đang có gì trong tay? Đang được gì, mất gì? Vì sao?.. Chúng ta đã biết trân trọng những cái đã có trong tay? Đã ý thức được những còn/mất trong 42 năm quốc gia độc lập thống nhất? Vì sao?.. Và đã ý thức được chúng ta và đất nước của chúng ta hiện nay đang thực sự là ai trên thế giới này?.. Muốn biết rõ chính mình, phải tự soi vào gương như vậy!
Nhìn người, tôi không thể không nghĩ đến ta như vậy, nhất là trong những ngày này đang sửa soạn lại bàn thờ, tâm trí đang dành những cảm nghĩ thiêng liêng về tổ tiên, về đất nước.., để chào đón Tết Mậu Tuất/.