Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Hai, 29 tháng 1, 2018

Người sáng lập hãng IKEA qua đời


https://baomai.blogspot.com/
Tỷ phú Ingvar Kamprad, người sáng lập hãng nội thất Ikea của Thụy Điển, mới từ trần, thọ 91 tuổi.

Reuters dẫn lời công ty này hôm 28/1 cho biết: “Một trong những doanh nhân vĩ đại nhất thế kỷ 20, ông Ingvar Kamprad, đã qua đời tại nhà ở Smaland, Thụy Điển, hôm 27/1”.

https://baomai.blogspot.com/
Ingvar Kamprad Elmtaryd Agunnaryd

Thủ tướng Thụy Điển Stefan Lofven ca ngợi ông Kamprad là một nhân vật gợi cảm hứng với sức ảnh hưởng lan tỏa vượt xa cả quê hương mình.

https://baomai.blogspot.com/

Các sản phẩm của IKEA với thiết kế đơn giản nhưng chắc chắn và người mua có thể tự lắp ráp đã xuất hiện trong các ngôi nhà khắp thế giới.

https://baomai.blogspot.com/

Hãng này nhắm mục tiêu gia tăng doanh thu hàng năm lên khoảng 62 tỷ đôla vào năm 2020.

https://baomai.blogspot.com/

Ông Kamprad sáng lập IKEA vào năm 1943 khi mới 17 tuổi, nhưng ông chỉ đạt thành công lớn năm 1956 khi công ty tiên phong việc đóng gói sản phẩm nội thất trong các hộp phẳng, theo Reuters.

https://baomai.blogspot.com/

Ông có ý tưởng này khi chứng kiến một nhân viên tháo chân bàn để cho vừa vào xe của một khách hàng.

https://baomai.blogspot.com/

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Chiến lược “ngoại giao bẫy nợ” của Trung Quốc


Huỳnh Hoa, 28/1/2018, (TBKTSG) 

Gần đây ngày càng có nhiều quốc gia ở Đông Nam Á và Nam Á rơi vào bẫy nợ của Trung Quốc: vì không trả được nợ mà phải nhượng đất nhượng biển, hoặc làm theo những yêu cầu chính trị và ngoại giao của Bắc Kinh. Với đại dự án “Một vành đai, một con đường” (BRI - Bell and Road Initiative) đi qua nhiều nước mà Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình đang ra sức quảng bá, dự đoán sẽ có thêm nhiều nước mắc vào chiếc bẫy này.

Cảng nước sâu Hambantota ở Ấn Độ Dương. Do không trả được lãi vay của Trung Quốc, Sri Lanka buộc phải nhượng cho Bắc Kinh quyền sử dụng hải cảng này 99 năm. Ảnh: Wikipedia

Câu chuyện Sri Lanka

Tháng 12 năm ngoái, Chính phủ Sri Lanka phải cho một doanh nghiệp nhà nước Trung Quốc thuê hải cảng Hambantota trên bờ Ấn Độ Dương 99 năm để “cấn trừ” bớt khoản nợ mà nước này đã vay để phát triển khu vực hẻo lánh này.

Khác với chuyện vay tiền của Ngân hàng Thế giới (WB) hoặc Quỹ Tiền tệ quốc tế (IMF), những món vay từ Trung Quốc luôn phải được thế chấp bằng những tài sản quốc gia có tầm quan trọng chiến lược và có giá trị cao trong dài hạn, dù trước mắt có thể không sinh lợi; mỏ khoáng sản và cảng biển là hai loại tài sản thế chấp được ưa chuộng nhất. Khi Sri Lanka không trả được nợ mà phải “cấn trừ” bằng cảng nước sâu Hambantota thì Trung Quốc mừng như bắt được vàng vì cảng Hambantota có giá trị chiến lược rất lớn, nó nằm ngay giao điểm các con đường giao thương hàng hải từ châu Âu, châu Phi, Trung Đông sang Đông Nam Á; khoảng 80% lượng dầu mỏ mà Trung Quốc nhập khẩu từ Trung Đông phải đi ngang qua vùng biển này trước khi vượt eo biển Malacca vào biển Đông. Sau khi thuê được cảng Hambantota, Trung Quốc lên kế hoạch xây dựng một khu công nghiệp lớn ở bên cạnh, tạo thành một “bàn đạp” chính trong chương trình Con đường Tơ lụa trên biển vươn tới châu Phi và châu Âu.

Câu chuyện bắt đầu năm 2009, sau khi đập tan phe nổi loạn Hổ Tamil, Tổng thống Mahinda Rajapaksa quyết định đầu tư 1,4 tỉ đô la Mỹ để phát triển vùng Hambantota hẻo lánh - một thị trấn chỉ có 11.000 dân nằm ở cực Nam của đảo quốc và là quê hương của ông tổng thống. Khi các định chế tài chính quốc tế từ chối tài trợ, ông Rajapaksa đã tìm đến Trung Quốc - một nước sẵn sàng cho vay mà không quan tâm tới mức độ tham nhũng của nước đi vay. Đồng tiền vay được một phần chảy vào túi các quan tham, một phần đổ vào xây dựng sân bay quốc tế Hambantota - sân bay vắng vẻ nhất thế giới; vào hải cảng Hambantota - hải cảng không có tàu đến, và vào một sân thi đấu môn cri-kê (cricket) hoành tráng. 


Tất cả các công trình này - giới kinh doanh gọi là dự án “bạch tượng” (white elephant projects), đều không hiệu quả, không tạo ra lợi nhuận để thanh toán lãi vay. Chính phủ mới của Sri Lanka lên cầm quyền năm 2015 thừa kế một núi nợ từ chính phủ tiền nhiệm, đã cam kết bằng mọi cách làm giảm nợ; quyết định cho Trung Quốc thuê cảng Hambantota 99 năm là một giải pháp bất đắc dĩ. Tiền cho thuê được khoảng 1,1 tỉ đô la Mỹ, vẫn chưa đủ bù cho số nợ vay để phát triển khu vực này; chưa kể ngoài khu vực Hambantota, Sri Lanka còn nợ Trung Quốc khoảng 7 tỉ đô la nữa, chưa biết lấy gì để trả.

Và chiến lược “ngoại giao bẫy nợ”

Câu chuyện Hambantota ở Sri Lanka được nói tới nhiều như một bài học về hậu quả nợ nần sinh ra từ việc vay vốn của Trung Quốc. Nó đồng thời minh họa cho một chiến lược mới của Trung Quốc: cho các quốc gia nghèo vay những khoản nợ lớn theo những điều kiện có lợi cho Trung Quốc. Bắc Kinh không quan tâm tới tình trạng của nước đi vay; thậm chí không đoái hoài tới tác động môi trường, tác động xã hội hoặc hiệu quả kinh tế của các dự án vay nợ; chỉ cần con nợ phải trả theo lãi suất thương mại, trả nợ bằng tài nguyên thiên nhiên, bằng cổ phần chi phối trong các doanh nghiệp sở tại hoặc quyền tiếp cận thị trường ưu đãi cho hàng hóa xuất khẩu của Trung Quốc. Ngoài ra, các dự án sử dụng vốn vay của Trung Quốc phải do các nhà thầu Trung Quốc thực hiện, bằng nguyên vật liệu và nhân công Trung Quốc. Rất nhiều dự án như vậy - những con đường không dẫn tới đâu, những trụ sở chính quyền to lớn - sinh ra những núi nợ, lãi mẹ đẻ lãi con không thể nào trả nổi, khiến cho những nước vay nợ dễ dàng rơi vào vòng ảnh hưởng và kiểm soát của Trung Quốc, đánh mất chủ quyền về kinh tế và đối ngoại.

Chuyên gia Brahma Chellaney, nhà phân tích Trung Quốc thuộc Trung tâm Nghiên cứu chính sách New Delhi của Ấn Độ, trong một bài bình luận trên trang Project Syndicate đã ví chuyện Trung Quốc thuê cảng Hambantota 99 năm với chuyện triều đình Mãn Thanh phải nhượng Hương Cảng cho đế quốc Anh sử dụng 99 năm, sau thất bại trong Chiến tranh Nha phiến giữa thế kỷ 19. “Cũng như các đế quốc châu Âu sử dụng ngoại giao pháo hạm trước kia, Trung Quốc đang sử dụng nợ công để uốn nắn các nước khác theo ý muốn của họ”, ông Chellaney viết.

Báo The Straits Times của Singapore số ra ngày 19-01-2018 nói rõ hơn: “Bằng cách làm cho các quốc gia trở nên phụ thuộc vào Trung Quốc về mặt tài chính, chiến lược “ngoại giao bẫy nợ” (debt-trap diplomacy) tỏ ra rất hiệu quả trong việc cho phép Bắc Kinh cùng lúc đạt được nhiều mục tiêu chỉ thông qua các phương tiện kinh tế đơn thuần: xác lập thị trường cho hàng hóa xuất khẩu của Trung Quốc, giành quyền tiếp cận các nguồn tài nguyên thiên nhiên quý giá, bảo đảm sự ủng hộ của nước vay nợ cho những lợi ích địa chiến lược của Bắc Kinh và giành lợi thế so sánh so với các đối thủ cạnh tranh như Mỹ, Ấn Độ, Nhật Bản hoặc Úc”.

Bài học cảnh giác

Câu chuyện Sri Lanka không phải là trường hợp cá biệt. Theo chuyên gia Chellaney, từ Argentina tới Namibia tới Lào, nhiều nước đã rơi vào bẫy nợ của Trung Quốc, buộc họ phải đối mặt với những sự lựa chọn đau đớn để tránh bị phá sản. Món nợ từ Trung Quốc đang đe dọa buộc Kenya phải nhượng cho Bắc Kinh hải cảng sầm uất Mombasa - cánh cửa vào vùng Đông Phi rộng lớn - một trường hợp Hambantota ở châu Phi.

Năm ngoái, Djibouti - một nước nhỏ ở vùng Sừng châu Phi từng vay của Trung Quốc hàng tỉ đô la mà không trả nổi đã phải đồng ý cho Bắc Kinh thiết lập căn cứ hải quân trên lãnh thổ của mình - căn cứ quân sự đầu tiên của Trung Quốc ở nước ngoài.

Pakistan là một trường hợp rất đáng chú ý. Chặng đầu tiên trong đại dự án BRI mà Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình gọi là “dự án thế kỷ” là dự án Hành lang kinh tế Trung Quốc - Pakistan (CPEC), gồm rất nhiều dự án đường bộ, đường sắt, ống dẫn dầu, nhà máy điện, hải cảng... từ Tân Cương (Trung Quốc) kéo dài 3.200 ki lô mét, tới cảng nước sâu Gwadar trên bờ vịnh Oman thuộc Pakistan nhưng gần eo biển Hormuz của Iran. Trung Quốc cam kết đầu tư và cho vay 62 tỉ đô la để thực hiện các dự án thuộc CPEC, kỳ vọng hành lang này sẽ bảo đảm cho hàng hóa và năng lượng xuất nhập khẩu của Trung Quốc được vận chuyển thông suốt, giảm chi phí mà không phải phụ thuộc vào con đường biển độc đạo qua eo biển Malacca có thể bị hải quân Mỹ phong tỏa bất cứ lúc nào. Năm ngoái, Trung Quốc đã đạt được hợp đồng thuê cảng nước sâu Gwadar trong 40 năm và bắt đầu đẩy mạnh các dự án thuộc CPEC khi quan hệ Trung Quốc - Ấn Độ có dấu hiệu căng thẳng gần đây.

Tuy nhiên, mới tháng trước, Pakistan quyết định rút lui khỏi một dự án thủy điện có vốn đầu tư tới 14 tỉ đô la nằm trong Hành lang CPEC vì không chấp nhận những điều kiện vay vốn quá khắc nghiệt mà phía Trung Quốc đưa ra và lo ngại Pakistan sẽ bị phụ thuộc quá nhiều vào Bắc Kinh. Cả WB và IMF đều cảnh báo, những món vay của Trung Quốc với lãi suất lên tới 7%/năm có thể gây nguy hiểm cho nền tài chính Pakistan và sẽ buộc nước này phải xin cứu nguy (bailout) từ các định chế tài chính quốc tế.

Nhưng một lần nữa Trung Quốc lại gặp may. Quyết định mới đây của Tổng thống Mỹ Donald Trump “treo lại” các khoản viện trợ cho Pakistan trị giá hơn 1 tỉ đô la Mỹ, làm mối quan hệ Mỹ-Pakistan xấu đi đột ngột, chắc chắn sẽ đẩy Islamabad lún sâu hơn vào ảnh hưởng của Bắc Kinh và giúp Trung Quốc có thêm lợi thế để triển khai chiến lược ngoại giao bẫy nợ đến các nước khác trong vùng. Ngay sau khi quyết định của Mỹ, ngân hàng trung ương Pakistan đã tuyên bố bắt đầu sử dụng đồng nhân dân tệ trong thương mại và đầu tư song phương và đại sứ Trung Quốc ở Pakistan tuyên bố sẽ đẩy nhanh tiến độ xây dựng các dự án trong Hành lang CPEC.

Ông Chellaney ví chiến lược ngoại giao bẫy nợ của Trung Quốc như một nắm đấm thép bọc nhung. Những trường hợp kể trên, mà tiêu biểu là Sri Lanka, là lời cảnh báo về nguy cơ rơi vào bẫy nợ, về tầm quan trọng của việc xem xét chi phí thực sự trong làm ăn với Trung Quốc.

http://www.thesaigontimes.vn/268237/Chien-luoc-ngoai-giao-bay-no-cua-Trung-Quoc.html

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Lỗi do ai mà quan tham Việt Nam nảy nở?


Chiến dịch chống tham những của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã bắt đầu từ hai năm nay. Biết bao quan tham bị "trảm". Lỗi thuộc về ai mà quan tham nảy nở nhiều như lá mùa thu? Đằng sau sự thao túng của các “đại gia”, sự bất chấp kỷ cương phép nước của các tham quan – là ai và là cái gì?
Các đại án kinh tế, tham nhũng lần lượt được đưa ra ánh sáng. Hàng loạt “đại gia” và tham quan phải trả giá cho hành vi phạm tội của mình. Đã làm thì phải nhận, tội ai làm người ấy chịu, quyết tâm chính trị của Đảng và sự nghiêm minh của pháp luật sẽ giúp “của Nhân dân phải trả lại cho Nhân dân”.


Điều mà dư luận bấy lâu vẫn ấm ức, đằng sau sự thao túng của các “đại gia”, sự bất chấp kỷ cương phép nước của các tham quan – cả tiền bạc, tài sản và quyền lực – là ai và là cái gì?!

Không nói ra nhưng ai cũng biết, nếu không có sự che chắn, nâng đỡ, làm ngơ từ lãnh đạo cấp này, cấp khác thì hẳn sẽ không hoặc khó có thể xảy ra những sai phạm nghiêm trọng đến vậy. Và, nói cho cùng, muôn việc thành công hay thất bại, đều do cán bộ tốt hoặc kém.

Đến đây, người viết lại băn khoăn, những cán bộ sai phạm, yếu kém đó ở đâu ra? Vì sao bây giờ họ đông đảo đến vậy? Chắc chắn họ không thể tự đặt mình vào những chiếc ghế quyền lực đó.

Công tác cán bộ là trách nhiệm của Đảng. Nói thẳng, Ban Tổ chức cấp ủy các cấp không thể thoái thác trách nhiệm; bởi lẽ, cho dù bất kỳ quy trình nào, thì tờ trình cuối cùng về cán bộ phải là của Ban Tổ chức cấp ủy.

Bộ Công Thương hay Ban cán sự Đảng Bộ Công Thương, Ban Thường vụ Tỉnh ủy Hậu Giang không thể tùy tiện điều động Trịnh Xuân Thanh về làm Phó Chủ tịch UBND tỉnh Hậu Giang; ông Đinh La Thăng, ông Nguyễn Xuân Anh không thể “hiển nhiên” tham gia Ban chấp hành Trung ương, Bộ Chính trị nếu không có vai trò tham mưu của cơ quan hữu trách; Lê Phước Hoài Bảo (Giám đốc Sở KH-ĐT tỉnh Quảng Nam), Huỳnh Thanh Phong (Giám đốc Sở Công Thương tỉnh Hậu Giang) cũng không thể có bước thăng tiến thần tốc như vậy nếu không có “tờ trình” của Ban Tổ chức Tỉnh ủy…



Đó chỉ là những điển hình “dậy sóng”. Còn bao nhiêu “khúc gỗ mục” đã yên vị trong tờ trình bổ nhiệm và đang chễm chệ ở những vị trí đầy quyền lực?

“Tội nhân” chính được nói đến với nhiều mỉa mai, đó là “quy trình”. Trớ trêu thay, cái “quy trình” đó chắc chắn phải qua bước thẩm định hoặc vai trò tham mưu trực tiếp của Ban Tổ chức cấp ủy các cấp. Thực tế cho thấy “quy trình” là vô cùng chặt chẽ với rất nhiều người mà thời gian thẩm tra, cân nhắc, đánh giá họ còn dài hơn cả quá trình thăng tiến “thần tốc” của hai ông giám đốc sở nêu trên. Như vậy, “quy trình” đâu có tội, tội là của người vận hành cái “quy trình” ấy.

Hệ thống các cơ quan tham mưu tổ chức cán bộ phải thẳng thắn nhận trách nhiệm trước Đảng và Nhân dân về những sai lầm, yếu kém của mình. Có như vậy, chúng ta mới có đủ dũng khí và quyết tâm đổi mới.

Làm công tác cán bộ mà vì lòng yêu ghét, vì thân thích, vì chạy chọt… để gây ra bao hậu quả đau lòng là có tội với dân, với nước!

http://vietbf.com/forum/showthread.php?t=1131739

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Nhà văn Lê Lựu: Hoài vọng và cô đơn


26/01/2018 - Sự cô đơn của Lê Lựu không bao giờ là một sự cô đơn thuần tuý về gia đình, bè bạn, về cơ quan đoàn thể, hiệp hội nghề nghiệp, về quá khứ hay là về tương lai. Cô đơn của ông là sự cô đơn tiền kiếp, chung đúc, bản năng, lạc loài, đơn kép, là một sự cô đơn bản thể, sự cô đơn vĩnh viễn của con người.
Lắm lúc, tôi thấy Lê Lựu ngồi một mình ưu tư nhìn về đâu đó, nhìn về một cõi sâu, cõi đẫm tình người vừa mới đây thôi nhưng bây giờ bỗng thưa vắng và thiểu số? Hẳn ông đã từng biết, từng chứng kiến và phải chịu đựng những trò lố lăng, lừa lọc của con người. Ông đã thấy sự thoái hóa, biến chất, mục ruỗng, thớ lợ, rỗng tuếch, đạo đức giả. Cứ nhìn vào tác phẩm của Lê Lựu mà xem, nhìn vào ứng xử của ông mà xem!

Đặc biệt là những lúc ông ngồi một mình, im lặng rõi vào cái vô cùng. Lúc đó, bỗng đâu những khổ đau của kiếp người như hiện rõ lắm trong khuôn mặt gồ ghề, râu ria, hoang hóa đến rờn rợn ấy. Chao ôi, cái khổ cái nhục của anh nhà văn thì người đời mấy ai biết đến. Nếu có nhớ, có biết đến chỉ là nhớ những khiếm khuyết của anh này, bê tha của anh kia, sự mất lập trường, ăn mặc kỳ dị, những phát ngôn, không tham gia đoàn thể, nói thẳng nói thật không đúng lúc đúng chỗ của các nhà văn mà thôi. Nên những lúc như thế, dường như tôi đã đọc được sự lo lắng, nhẫn nhục, bất lực và cả sự căm giận của nhà văn Lê Lựu. Ông căm giận và bất lực trước những sự thật thối tha hoặc đang công nhiên diễn ra trắng trợn, hoặc được che đậy, tô vẽ, ẩn nấp dưới vỏ đạo đức, nghiệp vụ, thời thế. Điều đó đã bật mầm trong những suy nghĩ của tôi, của kiếp người về nỗi cô đơn của nhà văn, nỗi cô đơn Lê Lựu.

Sự cô đơn của Lê Lựu không bao giờ là một sự cô đơn thuần tuý về gia đình, bè bạn, về cơ quan đoàn thể, hiệp hội nghề nghiệp, về quá khứ hay là về tương lai. Cô đơn của ông là sự cô đơn tiền kiếp, chung đúc, bản năng, lạc loài, đơn kép, là một sự cô đơn bản thể, sự cô đơn vĩnh viễn của con người.

Lắm lúc tôi nghĩ, sự cô đơn của Lê Lựu còn là sự cô đơn vĩnh cửu của tài năng chăng? Có thể nói, sự cô đơn của Lê Lựu là sự cô đơn cộng sinh của bao nhiêu kiếp người lương thiện. Càng tài năng, càng lương thiện, anh – chị càng phải gắng sức mà gánh nó qua thời gian sống ở dương gian này!

Nhà văn Lê Lựu rất nặng lòng với quê hương. Ông có đi chân trời góc bể, trời Âu trời Phi gì nữa thì lâu lâu cũng phải tìm về nơi phủ Khoái. Tìm về nơi cách đây ngót trăm năm đê vỡ liên tục, đất đai, nhà cửa, mồ mả ngập chìm trong nước, dân tình ngoi ngóp, liu điu. Có lẽ cái cám cảnh thê lương đó đã khiến nhà văn luôn nặng lòng ám ảnh. Và tất nhiên, với tư chất của một nhà văn vốn thường hằng đa mang những cung bậc sầu - cảm thì Lê Lựu khó tránh khỏi sự mông mênh, đi xa đó nhưng vẫn hoài vọng và cô đơn lắm lắm!

Lê Lựu phải đi, nhưng rồi quê hương vẫn là một góc gì đó thiêng liêng ám ảnh ông suốt cuộc đời này. Cho đến giờ, dù ở đâu đó có những biến chuyển như vũ bão thì ở quê, nơi thôn dã, vẫn là Lê Lựu ấy với dáng đi lủi thủi cố hữu, vẫn chung thủy bên gốc cau gốc trầu. Vẫn tháng 6, cánh đồng đay, đồng cói nở hoa trắng xóa, và Lê Lựu vẫn thường ngồi một mình thơ thẩn, miệng nhai trầu bỏm bẻm, mắt đủng đỉnh nhìn thấp thoáng dưới con đê. Nơi đó, những con trâu đang thảnh thơi đầm mình giữa dòng sông hiền hòa của buổi trưa hè thôn dã, miệng chúng cũng đang đung đưa nhai lại cỏ.

Tôi nhớ một lần, Lê Lựu còn đang công tác tại Tạp chí Văn nghệ quân đội, ông nhận trọng trách thực hiện những cuộc đối thoại hằng tháng của Tạp chí - chuyên mục đối thoại do nhà thơ Trần Đăng Khoa khai khẩn. Nhà thơ cho rằng, thể loại đối thoại là một thể loại mới, nội dung là hai hoặc nhiều người cùng nhìn về một vấn đề, có cái thuận nhau đã đành, còn có không ít điều chưa gặp nhau cũng chẳng sao, đừng vội vàng quy chụp, đừng hô hào hay e ngại gì. Trong một cuộc đối thoại, ai ngờ lại nhằm vào một vấn đề “nhạy cảm” - vấn đề đất ở nông thôn. Đất ở nông thôn thời này được chuyển đổi cơ cấu, tế nhị thì gọi là chuyển giao, là cho các doanh nghiệp trong và ngoài nước thuê. Thời bấy giờ, vấn đề này rất hay, rất lớn và thiết thực. Đối thoại ngay lập tức đặt ra được rất nhiều câu hỏi, toàn là bức xúc và sát sườn với lợi ích của nhân dân.

Cuộc ấy, có nhà văn Lê Lựu, nhà văn Trung Trung Đỉnh, nhà văn Sương Nguyệt Minh, vị Chủ tịch thị trấn nọ cùng vài cán bộ khác và tôi. Hôm đó mưa dầm, bong bóng mưa giương mắt nhìn giời như báo hiệu sẽ mưa liên miên. Nếu là anh phóng viên truyền hình, hoàn toàn có thể dựa vào lý do thời tiết mà bỏ cuộc. Vậy mà...

Vị Chủ tịch thị trấn mà chúng tôi đối thoại là một cựu chiến binh. Ông từng đi đánh trận, từng bị đấu đá và thị phi, từng qua thời kỳ bao cấp và bị oan, bị ức hiếp. Hôm ấy, ông đội mưa đội gió đến trụ sở uỷ ban từ rất sớm, bảo: “Lê Lựu bảo đến là đến đấy, các đồng chí có liên quan cứ chuẩn bị, sau đó thì đi ăn thịt chó ở ngoài quán. Tôi biết anh Lựu từ thuở đi dọc Trường Sơn...”.

Tất cả mấy anh em, thầy trò chúng tôi ai chả con nhà nông, khi ngã xuống lại về với đất. Cho nên bàn luận, ngẫm ngợi, suy diễn, phát biểu rất sôi nổi, hào khí. Đương nhiên có cả sự thái quá bồng bột cố hữu của anh em văn nghệ sĩ khi xuất ngôn rồi. Có khi thoạt nghe đã thấy gờn gợn.

Cuộc ấy, rất nhiều người đưa ra câu hỏi sắc sảo, phân tích, dẫn chứng xa gần, chiến lược với phúc lợi, nhân cách đạo đức và có cả sự viễn tưởng của nhà văn. Người trả lời cũng tài năng không kém, toàn những ông từng ở chiến trường ra, đánh nhau liên miên để giành đất, giữ đất. Cầm trên tay nắm đất, thấy mồ hôi, xương máu của mình, của đồng đội phập phồng trong đấy làm sao không cẩn trọng cho được. Nghĩa là hoàn toàn có thể đường đường chính chính trả lời tay bo với mấy “bố” nhà văn, nói thẳng với mấy “bố” rằng: “Bố ạ, chính các bố mới là mây khói, là lý thuyết giời ạ. Chứ còn bọn tôi đâu vào đấy rồi, đất vào tay doanh nghiệp nào y như là cơ ngơi doanh nghiệp ấy mọc lên, con em mình vừa có việc làm vừa có thu nhập tiền triệu cả đấy. Các bố nhà văn đừng có lo hão lo huyền. Thấp thoáng trong số 55 nghìn công nhân làm việc trong 43 doanh nghiệp nhà em, có nhiều đồng chí công nhân mình cứ hao hao các bác nhà văn đấy ạ”.

Người ta đã nói như thế, mình cũng đã thực mục sở thị như thế rồi còn đâu. Trước đó đi thực tế các doanh nghiệp, đến đâu cũng thấy tiếng cười, thấy sự hớn hở của anh chị em công nhân như được dặn trước là phải cười, phải tươi. Cứ như thế muôn mặt hiện lên, cùng ồ đến níu cái ông nhà văn để phản ánh, để thực chứng và dường như còn có ý đe ông nhà văn chớ có cảnh giác thái quá, thận trọng thái quá mà làm chậm cái tiến trình phát triển của chúng em đi. Nếu cứ đà ấy, lại chẳng may gặp một ông nhà văn yếu bóng vía sẽ dễ bị những sự việc đang diễn ra kia đè bẹp, dễ bị những cái trước mắt làm lóa, có khi ông còn lu loa lên, đòi hỏi những thứ khác cao xa hơn nữa.

Lần đó, tôi thấy Lê Lựu ngồi lặng lẽ, trầm mặc nhìn ra ngoài trời mưa gió. Nhà văn Trung Trung Đỉnh chừng như cũng tỏ ra quan hoài, im lặng, vân vi khi chưa thấy ông anh nói gì. Tôi và nhà văn Sương Nguyệt Minh cứ thao thao với đồng chí Chủ tịch, với các đồng chí phụ trách các mảng kinh tế - xã hội khác nhau.

Mãi gần trưa, Lê Lựu mới lên tiếng, vẻ mặt rất là nghiêm chỉnh: “Tôi xin hỏi thực các anh thế này, bây giờ miếng ăn của nhân dân, của con em mình từ các doanh nghiệp nó có lấm láp lắm không?”. Tất cả lắng đi, Lê Lựu hỏi thế tức là ông đã có nhiều thông tin từ những bất cập nảy sinh trong thời gian gần đây của thị trấn: Nào là chuyện công nhân hùa nhau đình công đốt phá công ty, chuyện các doanh nghiệp bắt phạt vô cớ, xúc phạm công nhân, đánh đập thương tật, rồi tai nạn lao động gây chết người bị ỉm đi; kể cả chuyện một số doanh nghiệp ma về với dự án ma để chiếm đất, rồi kiện cáo, vu cáo; rồi nào nghiện hút, mại dâm và rất nhiều vấn đề tệ nạn xã hội khác; văn hoá bị phá hoại, xây dựng tuỳ tiện các công trình dân sinh; ngay cả các đồng chí lãnh đạo thị trấn, lãnh đạo huyện đứng chân trên địa bàn và cả lãnh đạo tỉnh cũng có đơn thư của nhân dân tố cáo, thậm chí có cả tờ rơi, hò vè… “Dân đã phẫn nộ là có vấn đề đấy! Vấn đề nan giải rồi vì lòng dân vốn đã bao dung bấy lâu, giờ quá lắm nên mới làm vậy...”.

Nghe Lê Lựu nói, mấy đồng chí trong thị trấn cứ nhìn ông đăm đăm. Một nhà văn tưởng như đi mây về gió, nếu quan tâm là quan tâm chuyện bên Mỹ bên Pháp hoặc là ở trung ương cao kia chứ biết đến sự vụ tạp nhạp ở cái thị trấn này làm gì mà nói “ghê thế”! 


Buổi trưa hôm ấy trời vẫn mưa không ngớt. Trong một quán lá ở bìa sông Lăng, sáu bảy ông cán bộ cùng ba bốn ông nhà văn khề khà bên chén rượu với mâm thịt chó. Họ cứ tiếp tục bàn đủ thứ chuyện trên trời, dưới bể. Sau hồi hăng hái, Lê Lựu lặng lẽ nhấm nháp nhìn mưa bong bóng rơi. Nhà văn Trung Trung Đỉnh mơ mơ màng màng phán ngay một câu: “Ơ, bác Lựu nhà mình hóa ra hiểu đất đai doanh nghiệp ra phết. Cơ mà giao đất cho bố thì rất nguy, bởi bố thì làm gì biết tổ chức sản xuất, có khi hứng lên lại cho béng ai đó thì tình hình sẽ ra làm sao nhỉ?”. Tất cả phá lên cười. Lê Lựu vừa nhai củ sả như nhai trầu, cười tít mắt bảo: “Bố láo nào”!

Phùng Văn Khai
http://www.daidoanket.vn/tinh-hoa-viet/nha-van-le-luu-hoai-vong-va-co-don-tintuc393299

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Chủ Nhật, 28 tháng 1, 2018

Xong túc cầu đến..khẩu cầu!

Sương Nguyệt Minh: LỜI XIN LỖI DỐI TRÁ VÀ TRƠ TRẼN CỦA VIETJET


Sương Nguyệt Minh

Lời xin lỗi dối trá và trơ trẽn!

Bà Nguyễn Thị Phương Thảo - TGĐ VietjetAir xin lỗi thế này:

"VietjetAir xin có đôi lời cùng Đoàn bóng đá U23 Việt Nam, với quý vị và các bạn:

Trên chuyến bay đón Đoàn bóng đá U23 Việt Nam từ Trung Quốc về nước, do một diễn viên tham gia tiết mục múa đã tự ý rời vị trí quy định đến xin chữ ký của HLV và cầu thủ U23 VN.

Sự việc này càng đáng tiếc hơn khi bị một số người trên chuyến bay chụp hình bằng điện thoại di động và đưa lên mạng xã hội.


Hình ảnh thuộc phạm vi của không gian múa trước đó nhưng khi diễn viên tự ý xin chữ ký và bị chụp hình đưa lên mạng xã hội, sự việc đã đi quá đà, tạo bức xúc cho nhiều người.

Dù những lý do vừa nêu, xuất phát từ hành vi bột phát của cá nhân thì Ban lãnh đạo VJA cũng thấy rất lấy làm đáng tiếc và day dứt.

Ban lãnh đạo VJA xin nghiêm khắc kiểm điểm, chân thành nhận lỗi cùng Đoàn bóng đá U23 Việt Nam cùng quý vị và các bạn.

Vietjet rất mong các cơ quan báo chí không sử dụng những hình ảnh đã nêu và không mở rộng thông tin này trên báo chí.

Một lần nữa xin cáo lỗi và mong được sự lượng thứ của quý vị và các bạn!"

Vậy có câu hỏi và lời bàn rằng:

1. Chỉ thấy cô gái mặc biniki ôm vai bá cổ cầu thủ U23, ai có ảnh cô gái khoe da thịt xin chữ ký cầu thủ thì nói đỡ cho bà tổng giám đốc Nguyễn Thị Phương Thảo cái?

2. VietjetAir sao lại đẩy quả bóng cho cô gái mặc biniki và người chụp ảnh? Dám làm dám chịu, VietjetAir vừa dối trá vừa trơ trẽn đẩy cô gái trẻ là nạn nhân ra pháp trường công luận hứng bia đón đạn cho hãng, để nên nỗi cô gái hai lần là nạn nhân. Chỉ có loại người bất nhân mới hành động như thế.

3. Bây giờ đã là thập niên thứ 2 của thế kỉ 21, nhân dân không phải là những người sống ở xứ xở của người mù, người điếc, mà nói thế nào người ta cũng tin đâu. VietjetAir đừng coi thường dư luận đến thế. Người đọc không phải là đứa trẻ lên 3, hay người đần độn bị bệnh đao nhé. 

4. Lỗi thì nhận. Nhận lỗi phải chân thành. Đừng giả dối đến mức trơ trẽn, đổ lỗi cho "người đánh máy" như lâu này dân gian vẫn giễu nhại.

5. Các cụ ngày xưa nói: Học ăn, học nói, học gói, học mở. Đến nói xin lỗi mà cũng không nên lời thì nói gì đến Văn hóa doanh nghiệp, Văn hóa doanh nhân.

6. Tiền nhiều chưa bao giờ là thước đo giá trị văn hóa là thế.

7. Không phải lần này, mà từ lâu múa da thịt nhiều, vải ít đã trở thành một phần không thể thiếu được trong đời sống Hãng VietjetAir để... câu khách.

Tôi đồ rằng: đó không phải là lời xin lỗi của quý bà tỷ phú đô la, mà chỉ là bản trình của đám trợ lý ngu tối, và bà đọc lướt qua rồi ký đại. Tôi không tin quý bà - nữ doanh nhân tỷ phú lại nói lời xin lỗi một cách dối trá, trơ trẽn đến mức đần độn như thế! Không tin! Dứt khoát không tin.




Phần nhận xét hiển thị trên trang

Người Ngoài Hành Tinh: phải chăng họ đã tạo ra con người? Khám phá bí ẩn ��

Phần nhận xét hiển thị trên trang

CẢM ƠN




Không có văn bản thay thế tự động nào.

Cảm ơn nỗi đau cho tôi biết thương mình
Thương từ thuở ấu thơ đánh bò lên núi
Thương ngọn cỏ bị bò gặm bật gốc rồi vẫn non xanh trở lại
Mưa phùn như người tình đeo đẳng... rét đầu năm!
Cảm ơn nỗi đau
Cảm ơn người đã đi qua cuộc đời tôi cho nỗi đau ở lại
Tôi hiểu thêm Nhân Tình Thế Thái
Hiểu trái tim mình không đủ để bao dung!
Cảm ơn nỗi đau
Cảm ơn nước mắt
Cho tôi biết yêu hơn những thân phận đàn bà
Cho tôi biết yêu hơn những nhân vật đàn bà đi vào trang viết
Đàn bà yêu đàn bà... như chính mình thôi!
Cảm ơn cha mẹ đã sinh ra con cho con được là đàn bà
Cho con biết đa đoan, biết hy sinh, biết sống vì người khác...
Nhưng cha mẹ ơi
Ai hiểu được lòng con khi cuộc đời trầu vôi cay bạc?
Con xin yêu mình như cây cỏ yêu nhau!
VTKL

Phần nhận xét hiển thị trên trang