Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Chủ Nhật, 19 tháng 11, 2017

Tứ giác Kim cương hồi sinh, “Giấc mộng Trung Hoa” gặp đối thủ đáng gờm


Tứ giác Kim cương hồi sinh, "Giấc mộng Trung Hoa" gặp đối thủ đáng gờm
Thủ tướng Narendra Modi, Tổng thống Mỹ Donald Trump và Thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe cùng các lãnh đạo khác tại Hội nghị cấp cao Đông Á. Ảnh: PTI
Hiện nay, Tứ giác Kim cương gồm Mỹ, Nhật Bản, Ấn Độ, Australia đang có đủ cả thiên thời, địa lợi và nhân hoà để tiến hành chiến lược này.
Mới đây bên lề Hội nghị cấp cao Đông Á ở Philippines, quan chức chính phủ bốn nước Mỹ, Nhật Bản, Ấn Độ và Australia đã có cuộc gặp gỡ, làm việc đầu tiên. Kết quả cuộc gặp này là thoả thuận về tăng cường hợp tác giữa bốn đối tác này trên mọi lĩnh vực vì thịnh vượng chung trong khu vực Ấn Độ - Thái Bình Dương.
Người ta coi đó là sự hồi sinh của ý tưởng được Thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe đưa ra cách đây 10 năm với tên gọi là Chiến lược Kim cương hay cũng còn được gọi là Bộ tứ Kim cương hay Tứ giác Kim cương.
Thiên thời, địa lợi, nhân hòa
Tứ giác Kim cương hồi sinh, Giấc mộng Trung Hoa gặp đối thủ đáng gờm - Ảnh 1.
Sáng kiến Ấn Độ - Thái Bình Dương được coi là sự hồi sinh từ ý tưởng của Thủ tướng Abe.
Trước đây, ý tưởng không được thực hiện vì ông Abe cầm quyền quá ngắn, vì phía Australia dưới sự trị vì của Công đảng không thật sự mặn mà và vì Mỹ chuyển giao chính quyền và chính quyền mới về sau có sự điều chỉnh chiến lược tập trung vào khu vực châu Á - Thái Bình Dương. Việc thực hiện nó khi ấy thất bại vì không hội tụ được đầy đủ cả thiên thời lẫn địa lợi và nhân hoà.
Bây giờ, ý tưởng ấy được phục sinh nhờ ông Abe tái đắc cử Thủ tướng ở Nhật Bản và có ở phía trước hẳn một nhiệm kỳ cầm quyền mới, nhờ thời thế đã thay đổi ở cả Mỹ và Australia cũng như nhờ Ấn Độ với Thủ tướng Narendra Modi thúc đẩy mạnh mẽ việc thực hiện Chính sách hướng Đông".
Ở Mỹ có Tổng thống mới là ông Donald Trump. Ở Australia, đảng Bảo thủ đã thay thế Công đảng cầm quyền. Ấn Độ hướng về Thái Bình Dương, Australia vươn tầm nhìn đến Ấn Độ Dương và cả ông Abe lẫn ông Trump đều quan tâm tới "khu vực Ấn Độ - Thái Bình Dương".
Trong cách hiểu của họ, khu vực này không phải là khu vực Thái Bình Dương cùng với Ấn Độ mà là cả châu Á - Thái Bình Dương với Ấn Độ Dương, tức là châu Á ở giữa Thái Bình Dương và Ấn Độ Dương.
Từ tầm nhìn về địa lý có thể nhận diện ra ý đồ chính trị và mưu tính chiến lược của các đối tác này. Bộ tứ tạo ra tứ giác địa lý mà mỗi góc đều có thể là tâm điểm của khu vực ấy. Khu vực địa lý rộng lớn hơn này không có tâm điểm mà mọi chuyện đều xoay quanh như Trung Quốc đối với khu vực châu Á - Thái Bình Dương.
Nhưng một khi đã liên kết lại với nhau tạo thế cục liên hoàn và thế ỷ dốc thì bộ tứ lại tạo nên được trung tâm mới. Rất có thể cái tên Chiến lược kim cương có nguồn gốc từ đó.
Liên kết mới ở khu vực mới đối với cả bốn nước này giúp họ hoàn tất các khuôn khổ hợp tác. Giữa họ đã định hình các khuôn khổ quan hệ hợp tác song phương và ba bên. Liên kết mới bây giờ giống như dấu chấm trên chữ cái i. Phạm vi địa khu vực thay đổi thì tương quan lực lượng và cục diện quan hệ, thế và lực, sức mạnh thực tại và tiềm năng đều thay đổi.
Một khi cuộc chơi mới được mở ra thì những người chơi tham gia cuộc chơi đầu tiên sẽ quyết định luật chơi. Đấy cũng là những mục đích mà bốn nước này cùng hướng tới. Luật chơi ở đây không chỉ liên quan thuần tuý đến hợp tác kinh tế, trao đổi thương mại và hoạt động đầu tư mà còn cả về chính trị an ninh và địa chiến lược.
Với liên kết mới trong khu vực mới, cả bốn đối tác này nhằm trước hết vào thúc đẩy hợp tác kinh tế và thương mại. Co cụm lại để nâng tầm lẫn nhau. Liên kết với nhau để tương hỗ triệt để và tạo thế cho nhau.
Nhưng cho dù không nói rõ ra thì cả bốn đều có ý đối phó Trung Quốc, đối phó với sự trỗi dậy mạnh mẽ của Trung Quốc về mọi phương diện, đối phó việc Trung Quốc tăng cường sử dụng sức mạnh quân sự trong thực hiện ý đồ chiến lược trước mắt cũng như lâu dài, đối phó với những kế hoạch lớn của Trung Quốc như Vành đai và con đường hay với Ngân hàng đầu tư cơ sở hạ tầng châu Á...
Họ dùng "Giấc mộng Ấn Độ - Thái Bình Dương" để đối phó với "Giấc mộng Trung Hoa" của Trung Quốc.
Với cuộc gặp làm việc vừa rồi ở Philippines, bộ tứ này đã cho thấy chủ ý thực hiện ý tưởng Chiến lược Kim cương. Hiện tại, họ có đủ cả thiên thời, địa lợi và nhân hoà để làm việc lớn này.
Nhưng để trở thành liên kết thực thụ và có giá trị như "kim cương" thì chặng đường phải đi vẫn còn rất xa và đầy trắc trở buộc họ phải kiên định quyết tâm và thận trọng nhưng đồng thời cũng phải nhanh chân bởi cơ hội thuận lợi khó có lại được và thiên thời, địa lợi, nhân hoà không thể duy trì được mãi.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Đêm ở bãi rác lớn nhất Hà Nội


Nhặt rác cũng là một nghề mưu sinh cũng đủ nuôi sống gia đình, tính trung bình một người nhặt rác trong 30 ngày (một tháng) cũng có thể kiếm được từ 2 đến 3 triệu đồng một tháng. 3 giờ sáng, hàng trăm người lam lũ ùa vào trong bãi rác Nam Sơn và cần mẫn nhặt nhạnh dưới ánh đèn mờ tỏ. Ảnh của độc giả Minh Trí giúp ta thấy một mảng cuộc sống Hà Nội về đêm.
Số lượng người sống bằng nghề nhặt rác tới đây hàng đêm từ vài trăm cho tới cả nghìn. Mỗi đêm, người nhặt rác ở đây có thể bỏ túi từ 30.000 đến 80.000 đồng.
Ngay cả ở Mỹ cũng có biết bao người đi lụm lon, thu nhặt giấy bìa "carton" cũng kiếm được vài trăm đô nếu chịu khó đi nhặt, tiện lợi cả đôi đường (vừa làm sạch môi trường vừa có chút đỉnh tiền bỏ túi) có sao đâu.




Bãi rác Nam Sơn, Sóc Sơn, là một trong những khu tập kết rác thải lớn nhất Hà Nội, mỗi ngày trung bình có tới cả nghìn tấn rác của thủ đô được tập kết về đây và hầu hết được xử lý bằng cách chôn sống.

Theo quy định của ban quản lý Nam Sơn, cứ sau 3 giờ sáng khi chuyến xe cuối cùng rời bãi thì người dân mới được phép vào nhặt phế liệu.



Số lượng người sống bằng nghề nhặt rác tới đây hàng đêm từ vài trăm cho tới cả nghìn. Mỗi đêm, người nhặt rác ở đây có thể bỏ túi từ 30.000 đến 80.000 đồng.


(1 đến 3 đô la) tiền bán phế liệu cho những lán tư nhân mọc lên quanh đó.


Tất cả các xe chở rác đều kết thúc công việc lúc 2 rưỡi đêm và bắt đầu lúc 7 giờ sáng. Để đảm bảo an toàn, những người nhặt rác được vào khi không còn chiếc xe nào trong bãi



Những người nhặt rác trong này hầu như đều có "trưởng lán" (như lời của nhân viên bảo vệ ) đứng ra thuê nhặt rác, mỗi trưởng lán quản lý khoảng 30 tới 50 người. Nhiệm vụ trưởng lán thay mặt công ty đảm bảo việc an toàn, tránh tranh cướp, cãi vã nhau trong thời gian làm việc.


Ngoài ra cũng có khá nhiều người làm tự do mà không chịu sự quản lý của trưởng lán nào cả.


Mỗi người có 1 đèn chiếu nhỏ sạc ắc quy để chiếu sáng vùng tìm kiếm.


Phút nghỉ ngơi


Người đàn ông này đang xem có còn sót gì trong chiếc ví bỏ đi.


Chú Minh - nhà khu Bắc Sơn: mỗi ngày người lớn tuổi như chú chỉ kiếm đước 100 tới 150ngàn. Tụi thanh niên khỏe hơn có thể kiếm gấp đôi.


Anh Vinh - đang cự ngụ gần khu vực bãi rác thải Nam Sơn chia sẻ: " nhặt rác cũng là 1 nghề, không phải tự ti với nghề đã nuôi sống mình và gia đình"


Cái gì họ cũng có thể nhặt như nilong, nhựa, dây điện, lốp.... ngay cả những chiếc gối cũ, gấu bông.


Chú Chính cùng con trai tên Trọng chuyên chủng loại cao su về đốt làm nhựa đường.


Thành quả sau 1 buổi làm việc.


Toàn cảnh cọc số 7 Khu xử lý rác thải Nam Sơn, nơi hàng ngàn con người đang vật lộn mưu sinh với núi rác khổng lồ.


“Mỗi đêm, tôi cũng kiếm được vài chục nghìn từ tiền nhặt rác bán. Anh bảo, nghề ngỗng không có, ruộng đất vài sào sao đủ ăn được. Đi bới rác tuy vất vả, nhưng cũng có đồng ra đồng vào”- chị Nguyễn Thị Thủy ở thôn Thanh Hà, xã Nam Sơn, Sóc Sơn, Hà Nội cho biết.


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Bảy, 18 tháng 11, 2017

Mugabe: độc tài nào cũng tan hoang đất nước


Một xã hội luôn bị đè bởi bằng đó tảng đá thì thở được bình thường đã là phép lạ, chứ đừng nói gì đến “cất cánh” hay “sánh vai thế giới”. Nhiều dân tộc đã không chấp nhận cái chết từ từ vì nghẹt thở và chọn đứng lên hất các khối đá xuống. Chẳng phải vì họ anh hùng mà vì đường nào cũng chết. Nếu đứng lên, ít nhất, họ được chết và con cháu họ được sống NHƯ NHỮNG CON NGƯỜI.

Tổng thống đôc tài Zimbabwe, 93 tuổi, ông Robert Mugabe. Ảnh: internet
Vũ Thạch - Tin tức từ đất nước Zimbabwe vẫn còn khá lùng bùng. Quân đội đưa xe tăng chận các ngã đường chính tại thủ đô, và cô lập Tổng thống Mugabe tại nhà riêng, nhưng vẫn tuyên bố trên đài truyền hình “đây không phải là cuộc đảo chính”. Tuy nhiên, ít nhà phân tích nào còn tin ông Mugabe sẽ trở lại nắm quyền.

Robert Mugabe là một nhà độc tài khét tiếng Phi Châu. Năm nay 93 tuổi, ông đã cai trị đất nước này 37 năm, nhân danh công trạng lãnh đạo kháng chiến chống thực dân Anh, giải phóng đất nước vào cuối thập niên 1970 của thế kỷ trước.

Kể từ đó, phần đất nổi tiếng giàu đẹp Rhodesia được đổi tên thành nước Zimbabwe, được cai trị bởi độc đảng Zanu-PF, đứng đầu là ông Mugabe, và tiến nhanh xuống hàng chót trong bảng xếp hạng kinh tế thế giới. Nhà nước Zimbabwe cũng xóa sạch hệ thống nông trại nhân danh đánh tư sản da trắng, phân chia bổng lộc cho hệ thống cán bộ trung thành, và chuyên khai thác tài nguyên đem bán. Họ nổi tiếng thế giới vào năm 2008 khi mức lạm phát lên đến 231 triệu phần trăm (tức áp dụng tối đa công thức “cần tiền thì cứ in ra mà dùng” của cụ ...................).

Ông Mugabe cũng sử dụng nhuần nhuyễn bạo lực cách mạng dựa trên quân đội và công an. Đặc biệt ông mời các “thầy” Bắc Hàn vào dạy cho các lữ đoàn hung thần chuyên trấn áp quần chúng. Cứ mỗi lần cho bầu cử mà ông có vẻ thua phiếu, hàng chục ngàn người dân tại những vùng ủng hộ ứng viên đối lập lại bị thảm sát, mặc cho thế giới lên án. Và thế là các ứng viên đối lập lại trân trọng nhượng ghế tổng thống cho ông Mugabe, rồi khép mình vào ghế phó tổng thống hoặc chạy ra nước ngoài.

Lần này, quân đội ra tay vì mới tuần trước Tổng thống Mugabe hạ bệ Phó tổng thống Mnangagwa để chuẩn bị nhường ngôi cho bà vợ trẻ Grace Mugabe (thua ông 41 tuổi). Lỗi lầm của bà Mugabe là chưa lên tổng thống đã công khai chê bai quân đội.

Zimbabwe với Robert Mugabe một lần nữa tô đậm bài học: Độc tài, toàn trị, hay chuyên chính đều làm tan hoang đất nước, dù được bọc trong lá cờ Phát-xít, Cộng Sản, hay Giải Phóng.

Tại sao vậy? Lịch sử cận đại của nhân loại đã cung cấp những câu trả lời rõ đến độ hiển nhiên:

– Điều hiển nhiên thứ nhất: Chế độ độc tài không tận dụng được sức lực và trí tuệ của toàn dân.

Chẳng ai dại gì đổ sức ra làm chỉ để cán bộ “nhân danh nhân dân” độc quyền hưởng thụ. Những người có lòng với đất nước cũng không dám đề xuất sáng kiến vì có thể bị trừng phạt nặng nề nếu không hợp ý lãnh đạo. Đặc biệt những trường hợp mới hôm nay “có công”, ngày mai đã trở thành “có tội” vì quan điểm của Đảng đã thay đổi.

– Điều hiển nhiên thứ nhì: Chế độ độc tài là ổ sinh bệnh hoạn.

Quyền lực cá nhân tuyệt đối và dành riêng cho hệ thống cán bộ trung thành, tức tương đương hệ thống vua và chư hầu, không thể không dẫn đến các loại bệnh hoạn ăn sâu vào xương tủy Đảng và làm hấp hối cả xã hội:

– Bệnh tham nhũng tràn lan như một loại thuế phí bất thành văn.

– Bệnh hoang phí trong các cung điện giữa một đất nước cạn kiệt.

– Bệnh lừa dối, bịp bợm nhau hàng ngày và được xem là qui luật tự nhiên.

– Bệnh bạo hành như giải pháp nhanh gọn cho mọi vấn đề.

– …

– Điều hiển nhiên thứ ba: Chế độ độc tài không có khả năng chữa bệnh hay đổi đường đi.

Khi cả tập thể cán bộ đang sống “an lạc” với cơ chế đó, ai nghĩ đến kế hoạch chữa bệnh thường bị loại trừ ngay bởi chính đồng đội của họ. Lãnh đạo, do đó, chỉ NÓI về các căn bệnh mà thôi.

Chế độ độc tài cũng không có khả năng đổi đường đi dù biết sẽ chết nếu tiếp tục kéo dài các căn bệnh. Lý do đơn giản là vì các lãnh tụ sau lên nắm quyền đều dựa trên “công đức” của lãnh tụ khai sáng. Họ KHÔNG dám phê bình con đường do lãnh tụ khai sáng đã chọn, đặc biệt vì con đường ấy biện minh cho chiếc ghế cai trị độc tài họ đang ngồi. Hệ quả là họ chỉ dám điều chỉnh đôi chút nhưng giữ cốt lõi nguyên thủy theo tinh thần “hoà hợp chứ không hoà tan”, “đổi mới chứ không đổi màu”.

– Điều hiển nhiên thứ tư: Chế độ độc tài luôn có sóng ngầm bất ổn rất lớn.

Khi cả 3 ngành hành pháp, lập pháp, và tư pháp đều do 1 đảng nắm chặt để chỉ phục vụ kẻ cầm quyền, xã hội không có nơi thực sự giải quyết cho những nạn nhân từ các căn bệnh của cán bộ. Bức xúc chỉ có thể tích tụ ngày một cao.

Cùng lúc với việc không rút củi bức xúc ra khỏi đáy nồi đó, nắp nồi còn bị niềng ngày một chặt hơn bằng hệ thống công an, an ninh, trật tự, dân phòng, đảng ủy cơ quan, tổ dân phố theo nỗi lo của lãnh đạo. Trái bom uất ức, do đó, chỉ chờ ngày nổ chứ không có con đường nào khác.

Và đóng góp không nhỏ vào các cuộn sóng ngầm bất ổn là nạn giành quyền đến mức sinh tử giữa các phe cánh trong đảng, đặc biệt vào mỗi chu kỳ chia lại ghế.

Trong xã hội bất ổn đó (mà chỉ người sống bên trong mới biết) chẳng ai muốn làm gì lâu dài. Mọi người chỉ vừa làm vừa ngó dáo dác; cứ có lợi ngắn hạn trước mắt là chụp ngay, bất kể các tai hại lâu dài; và có được bao nhiêu của cải là đem cất kỹ bên ngoài đất nước.

oOo

Một xã hội luôn bị đè bởi bằng đó tảng đá thì thở được bình thường đã là phép lạ, chứ đừng nói gì đến “cất cánh” hay “sánh vai thế giới”.

Nhiều dân tộc đã không chấp nhận cái chết từ từ vì nghẹt thở và chọn đứng lên hất các khối đá xuống. Chẳng phải vì họ anh hùng mà vì đường nào cũng chết. Nếu đứng lên, ít nhất, họ được chết và con cháu họ được sống NHƯ NHỮNG CON NGƯỜI.

© Vũ Thạch


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Cây xương khỉ trị ung thư hiệu quả

Phần nhận xét hiển thị trên trang

kỹ thuật xử lý ra hoa bưởi da xanh theo ý và tạo quả không hạt

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Việt Nam: ‘Nước chiến trường’ trên bàn cờ Biển Đông


Tác giả: Ngô Di Lân
Nói đến nước Mỹ, người ta sẽ lập tức nghĩ đến các bang lớn và nổi tiếng như California, Texas hay New York. Thế nhưng về mặt chính trị, đây không phải là những bang chủ chốt. Bằng chứng là số tiền các ứng viên tổng thống rót cho các chiến dịch tranh cử ở những bang lớn này thường thấp hơn nhiều so với số tiền được đổ vào những “bang chiến trường” (battleground state) như Michigan, Ohio, Pennsylvania, v.v… Trong khi đa số các bang còn lại gần như luôn luôn bỏ phiếu ủng hộ một đảng duy nhất thì những bang chiến trường có thể nghiêng về bất kỳ bên nào và do đó cả hai đảng buộc phải cạnh tranh quyết liệt tại những bang này để giành chiến thắng.
Xét trên phương diện này, chính trị quốc tế không khác chính trị Mỹ là bao. Ở bất kỳ khu vực nào trên thế giới đều có những quốc gia quan trọng hơn và các quốc gia kém quan trọng hơn. Tương tự, ở đâu cũng có những nước nằm chặt trong bán cầu ảnh hưởng của một cường quốc nhất định và có những nước có thể ngả về bất kỳ bên nào tùy thuộc vào hoàn cảnh.
Ở khu vực Biển Đông hiện nay, Việt Nam đang là một trong những nước chiến trường có vai trò đặc biệt quan trọng nhờ vị trí địa-chính trị trung tâm và mối quan hệ đặc biệt với cả hai siêu cường là Mỹ và Trung Quốc. Do đó, Việt Nam có thể tận dụng vị thế đặc biệt của mình hiện nay để mặc cả với cả hai siêu cường trong vấn đề Biển Đông, song điều này cũng tiềm ẩn không ít rủi ro mà các nhà làm chính sách Việt Nam sẽ phải lường trước để chuẩn bị kế sách ứng phó.
Việt Nam trên bàn cờ Biển Đông
Không phải tình cờ mà Việt Nam trở thành tâm điểm của khu vực Đông Nam Á trong gần như suốt thời kỳ Chiến tranh Lạnh. Ngoại trừ Trung Quốc thì Việt Nam là nước duy nhất vừa nằm trên lục địa Á Châu, vừa có phần lãnh thổ trải dài, gần như bao quanh trọn một cạnh của Biển Đông. Trong khu vực Đông Nam Á chỉ có duy nhất Việt Nam vừa có chung biên giới trên đất liền với Trung Quốc, vừa có phần lãnh thổ tiếp giáp với Biển Đông. Thế nên xét về mặt địa lý, Việt Nam có vị trí vô cùng thuận lợi để tiếp cận với Biển Đông và các đảo, đá đang có tranh chấp.
Bên cạnh đó, tuy Việt Nam là một nước nhỏ nhưng lại là nước đông dân thứ ba trong khu vực (chỉ sau Indonesia và Philippines). Quân đội Việt Nam nổi tiếng thiện chiến và là nước duy nhất từng đánh bại nhiều cường quốc khác nhau qua các thời kỳ. Hiện nay, Việt Nam đang sở hữu một trong những nền kinh tế năng động bậc nhất ở khu vực Châu Á và nền chính trị Việt Nam cũng hết sức ổn định.
Về mặt ý thức hệ, Việt Nam gần gũi hơn với Trung Quốc so với những nước như Mỹ, Nhật Bản, v.v… Tuy nhiên về mặt an ninh, sự song trùng lợi ích lại lớn hơn giữa Việt Nam và Mỹ cũng như một số quốc gia láng giềng khác. Hơn nữa, từ trước đến giờ chính sách đối ngoại của Việt Nam luôn nhấn mạnh tính độc lập, thể hiện qua nguyên tắc đối ngoại – quốc phòng “ba không”. Vì vậy, không có lý do gì để bất kỳ ai nghĩ rằng Việt Nam “thuộc” về bất kỳ cường quốc nào. Tùy vào tình thế cụ thể, Việt Nam có thể là lực lượng trấn giữ con đường nam tiến của Trung Quốc, là tiền đồn cho bất kể thể lực nào muốn kiềm chế sự bành trướng của Trung Quốc, mà cũng có thể là một nước láng giềng hữu nghị và là một vùng đệm để Trung Quốc ngăn chặn sự tiếp cận của các thế lực thù địch.
Nhà địa chính trị nổi tiếng Halford MacKinder từng viết rằng “Ai kiểm soát được Vùng đất trung tâm, sẽ chỉ huy được đảo-thế giới; ai kiểm soát được đảo-thế giới, sẽ chi phối được cả thế giới”. Ngày nay, chúng ta có thể đưa ra nhận định rằng “Ai kiểm soát được Việt Nam, sẽ chỉ huy được Biển Đông; ai kiểm soát được Biển Đông sẽ chi phối được khu vực Châu Á”. Vì lẽ đó, chừng nào Mỹ-Trung còn cạnh tranh quyền lực ở Biển Đông thì cả hai còn phải coi trọng mối quan hệ của mình với Việt Nam. Đây chính là con át chủ bài của Việt Nam vào lúc này.
Hàm ý đối với chính sách đối ngoại Việt Nam
Trong thời kỳ chiến tranh chống Mỹ diễn ra căng thẳng, các nhà lãnh đạo Việt Nam khi đó đã khéo léo khai thác mâu thuẫn Trung-Xô, tránh nghiêng quá về bên nào nhưng cũng không hoàn toàn trung lập, nhằm tranh thủ sự ủng hộ của cả hai. Lúc này hơn bao giờ hết, với vị thế là một nước chiến trường, Việt Nam nên tiếp tục duy trì chính sách đối ngoại “đu dây” giữa hai siêu cường Mỹ-Trung thay vì liên minh với một bên để chống lại bên còn lại. Lý do bởi một khi chúng ta chọn gắn mình với một siêu cường duy nhất thì chúng ta sẽ đánh mất vị thế của mình và không còn sức mặc cả với cả hai siêu cường nữa. Điều này rất có thể sẽ gây nguy hại đến an ninh quốc gia khi hai siêu cường đạt được thỏa thuận với nhau hay một bên rút về và không tiếp tục can dự vào khu vực Châu Á nữa.
Mặt khác, để bảo toàn được vị thế này Việt Nam luôn phải để ngỏ khả năng sẵn sàng nghiêng về một bên nếu bị đẩy vào đường cùng. Nếu như chúng ta tuyên bố rằng Việt Nam sẽ kiên trì theo đuổi chính sách “ba không” dù bất kỳ chuyện gì xảy ra thì rất có thể sẽ gửi đi tín hiệu sai lệch đến các nước láng giềng và khiến một số nước hành xử hung hăng hơn. Các cường quốc sẽ hành xử một cách có kiềm chế đối với Việt Nam ngày nào họ còn tin rằng chúng ta có thể sẽ bắt tay với một bên khác để chống lại họ.
Tuy nhiên cũng cần lưu ý rằng vị thế then chốt của Việt Nam chỉ được đảm bảo ngày nào Mỹ-Trung còn cạnh tranh ở khu vực Ấn Độ-Thái Bình Dương nói chung và Biển Đông nói riêng. Nếu như Mỹ-Trung mặc cả thành công như khi Nixon đến Trung Quốc hay Mỹ không thể tiếp tục duy trì sự hiện chính trị – quân sự của mình ở khu vực này thì Việt Nam rất có thể sẽ lâm nguy.
Chính vì vậy, một trong những mục tiêu đối ngoại lớn trong thời gian trước mắt là duy trì được sự quan tâm của chính quyền Trump đối với khu vực Biển Đông. Trong chuyến thăm tới Việt Nam mới đây, Tổng thống Trump đã nói với Chủ tịch nước Trần Đại Quang rằng Mỹ sẵn sàng đóng vai trò “trung gian hòa giải” trong tranh chấp Biển Đông. Việc Mỹ đóng vai trò trung gian hòa giải không đảm bảo sẽ mang lại kết quả có lợi cho Việt Nam nhưng Trump luôn tự hào rằng mình là một nhà đàm phán “thượng thặng”, việc Việt Nam bật đèn xanh đối với mong muốn trở thành nhà trung gian hòa giải của Trump rất có thể sẽ duy trì được sự quan tâm của vị tổng thống Mỹ đối với khu vực này và giảm thiểu rủi ro Mỹ rút lui khỏi Châu Á hoặc dùng Việt Nam làm con bài để mặc cả với Trung Quốc về vấn đề Triều Tiên.
Ngô Di Lân là nghiên cứu sinh tiến sĩ tại Đại học Brandeis, Hoa Kỳ.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thần đồng


Cu Tèo năm nay 6 tuổi, học lớp ba trường tiểu học . Nhưng được tiếng thông minh, như thần đồng tí hon: Mấy tuần lễ vừa qua: Tèo vào lớp chỉ ngủ, không chịu học hành gì cả. Cô giáo gạn hỏi, Tèo nói:
- Thưa cô, học chán lắm rồi. Cái gì Tèo cũng biết cả, học làm gì nữa. Chương trình học thấp lè tè. "Cô xin cho Tèo lên học Trung học đi." 


Cô giáo dẫn Tèo lên văn phòng Ông Hiệu trưởng, trình bày đầu đuôi câu chuyện.
Ông Hiệu Trưởng bán tín bán nghi, bàn với Cô giáo là ông và cô sẽ thay nhau trắc nghiệm, cả về kiến thức tổng quát, toán học và khoa học xem Tèo có đúng là thần đồng để được lên Trung học, học trước tuổi không. 


Ông Hiệu Trưởng lần lượt hỏi:
- 25 lẩn 25 là bao nhiêu?
Tèo chằng cần tính toán trả lời ngay:
- Dạ, 625 

- Công thức tính diện tích vòng tròn?
- Dạ là bình phương bán kính nhân Pi
- Nước bốc hơi khi nào ?
- Dạ nước bốc hơi ở độ sôi 100 độ C 

Sau gần tiếng trắc nghiệm Ông Hiệu Trưởng rất hài lòng về khả năng toán và trình độ khoa học của Tèo. Đến phần Cô giáo khảo hạch về kiến thức tổng quát.

Cô giáo:
- Con gì càng lớn càng nhỏ?
Ông Hiệu Trưởng hơi chột dạ, nhưng Tèo đáp ngay:
- Thưa cô, con cua có càng lớn, càng nhỏ 

- Cô giáo: trong quần Tèo có cái gì mà cô không có?
Ông Hiệu Trưởng giật nẩy người, Tèo từ tốn, điềm tĩnh trả lời:
- Trong quần Tèo có 2 túi quần, quần cô không có. 

Cô giáo:
- Ở nơi đâu lông đàn bà quăn nhiều nhất? .
Ông Hiệu Trưởng tái mặt nhưng Tèo trả lời đễ dàng:
- Dạ ở Phi châu ... 

- Cái gì cô có ở giữa 2 chân của cô?
Ông Hiệu Trưởng sợ đến há hốc mồm. Tèo nói:
- Dạ là cái đầu gối. . 
Cô giáo:
- Cái gì trong người của cô lúc nào cũng ẩm ướt?
Ông Hiệu Trưởng sợ đến gần chết điếng người, ra dấu định cho ngừng ngay cuộc sát hạch nhưng Tèo đã đáp:
- Dạ là cái lưỡi. 

Cô giáo:
- Cái gì của cô nhỏ bé và rộng lớn ra khi cô lập gia đình?
Ông Hiệu Trưởng ra dấu không cho Tèo trả lời nhưng Tèo vẫn đáp tỉnh bơ:
- Dạ là cái giường ngủ của cô. 

Cô giáo:
- Cái gì mềm mềm, nhưng khi vào tay cô một hồi thì cứng ra
Ông Hiệu Trưởng không dám nhìn cô giáo.
Tèo:
- Dạ thuốc sơn móng tay. 

Cô giáo:
- Cái gì dài dài như trái chuối, cô cầm một lúc nó chảy nước ra?
Ông Hiệu trưởng đứng phắt dậy, định nạt cô giáo bắt ngưng.
Tèo nói:
- Dạ, cây cà lem. .. 

Ông Hiệu Trưởng toát mồ hôi hột, la lớn:
- Thôi, cô giáo không được hỏi nữa, đủ rồi. Gửi Tèo lên đại Học ngay, không cần qua Trung học nữa: Nãy giờ Tèo nó đáp đúng cả, còn tôi, nếu trả lời, tôi ...không đúng đến được phân nửa!

Phần nhận xét hiển thị trên trang