Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Sáu, 3 tháng 11, 2017

Đại biểu quốc hội Dương Trung Quốc nói về vụ Đồng Tâm


Nhà văn Nguyễn Quang Lập:
Phát biểu chất lượng cao của một ĐBQH, tâm huyết và đúng đắn.
Nghe các ĐBQH phát biểu ta biết khi nào họ nói cho họ, khi nào họ nói cho nhóm lợi ích của họ và khi nào họ nói cho dân.
Hoan hô anh Dương Trung Quốc. Giá như lúc nào anh cũng nói thế này thì hay biết bao nhiêu.

‘Vụ Đồng Tâm là lòng tin chứ không chỉ là vụ án hình sự’

TTO – Thảo luận ở Quốc hội sáng nay 2-11, đại biểu Dương Trung Quốc nhắc lại vụ việc Đồng Tâm, đề nghị Quốc hội, Chính phủ coi đó là bài học và đừng để là “bài học tiêu cực”.
Dưới đây là phát biểu của ông Dương Trung Quốc được Tuổi Trẻ Online ghi lại:
Chúng ta đã mất đi ngôn ngữ để đối thoại với dân rồi sao?
Nhiều chỉ tiêu kinh tế – xã hội đã được đánh giá, nhưng nếu chúng ta có thêm một chỉ tiêu có thể đánh giá được, định lượng được, đó là chỉ tiêu về lòng tin thì chắc chắn sẽ làm cho sự phát triển kinh tế bền vững.
Tôi muốn trở lại một sự kiện cách đây một kỳ họp, đó là vụ việc ở Đồng Tâm. Nên nhìn nhận đây là một vụ khủng hoảng về lòng tin chứ không thuần tuý chỉ là vụ án hình sự. Có một yếu tố mà tôi thấy Quốc hội, Chính phủ, các cơ quan có trách nhiệm cần quan tâm, đó là những khiếu nại của người dân không được quan tâm, xem xét kịp thời, để tích tụ lại, trở thành hiện tượng “tức nước vỡ bờ”.
Tôi nói điều này bởi vì cho đến thời điểm này, TP Hà Nội cũng như Chính phủ đã chỉ đạo rất sát sao trong việc giải quyết vụ việc Đồng Tâm. Nhưng đã 2 tháng rưỡi nay, người dân Đồng Tâm có kiến nghị xem xét lại kết luận của thanh tra Hà Nội mà vẫn chưa được một cơ quan nào trả lời.
Ngay tại cuối kỳ họp trước của Quốc hội, tôi đã viết thư gửi tới 7 lãnh đạo cao nhất của Trung ương và Hà Nội. Thủ tướng đã trả lời tôi, xin trân trọng cảm ơn Thủ tướng.
Trong bức thư đó, tôi có nêu một vấn đề cử tri nhờ tôi đặt ra: Tại sao một lực lượng tinh nhuệ nhất, được trang bị tốt nhất lại bị bắt và giữ? Câu trả lời duy nhất: Đó là vì họ vẫn giữ được phẩm chất của người công an nhân dân. Họ không coi dân là kẻ thù. Họ chấp nhận giải pháp như vậy.
Tôi đã chứng kiến cảnh người dân và những người chiến sỹ công an bị giữ chia tay nhau. Không biết đến bây giờ TP Hà Nội đã trả tiền cơm cho dân chưa, vì họ bỏ tiền túi ra nuôi dưỡng anh em và chăm sóc như con cháu trong nhà.
Vậy mà vụ việc được xử lý thế nào? Chúng tôi tán thành phải thượng tôn pháp luật, xử lý đến cùng. Chúng ta khởi tố những người dân ở Đồng Tâm vi phạm, nhưng cho đến nay những cán bộ công an đánh dân, bắt dân không đúng quy định của luật pháp vẫn hoàn toàn đứng ngoài pháp luật.
Điều đó đã gây bức xúc cho người dân. Gần đây công an Hà Nội đã kêu gọi những người bắt và giữ lực lượng công an ra đầu thú. Tôi nghĩ rằng dùng từ “đầu thú” là không ổn. Chúng ta đã mất đi ngôn ngữ để đối thoại với dân rồi sao?
Ai cũng có thể hình dung rằng để bắt và giữ lực lượng ấy thì một vài người bị kích động, không phải là số ít, mà có hàng trăm, thậm chí hàng ngàn người – phụ nữ, bà già, trẻ con.
Ngoài việc dùng từ “đầu thú”, chúng ta có thể xuống gặp dân, nghe dân, gạn lọc để có phương pháp xử lý tốt hay không? Và ngay cả thượng tôn pháp luật cũng không phải để bắt bớ, mà để củng cố lòng tin.
Tôi cho rằng chúng ta phải rút ra bài học sâu sắc để Đồng Tâm không phải là bài học tiêu cực, mà chúng ta góp phần làm cho nó không lặp lại. Tôi rất mong các cơ quan có trách nhiệm trả lời cho người dân khi họ còn chưa thông với kết quả thanh tra của TP Hà Nội.
Vụ Đồng Tâm là lòng tin chứ không chỉ là vụ án hình sự - Ảnh 2.
Các đại biểu Quốc hội Dương Trung Quốc và Lưu Bình Nhưỡng đã có mặt tại cuộc đối thoại của chủ tịch UBND TP Hà Nội Nguyễn Đức Chung với người dân Đồng Tâm ngày 22-4-2017 và chứng kiến cuộc “trao trả” các cán bộ, chiến sỹ công an bị người dân giữ – Ảnh tư liệu báo Tuổi Trẻ
Những dấu hiệu suy thoái đạo đức nguy hại
Những người viết sử khi đề cập đến thời thịnh trị, họ chỉ cần viết mấy câu thôi: “Thời đó cửa không cần then, cổng không cần khoá”. Vậy cái hiện tượng nuôi lợn hai chuồng, trồng rau hai luống, sẵn sàng đưa độc hại cho đồng bào của mình, cho người tiêu dùng nó trở thành phổ biến thì điều đó cực kỳ nguy hại.
Ba mươi năm trước chúng tôi cùng các bạn đồng nghiệp Nhật Bản nghiên cứu về nạn đói 1945 thì kết luận cuối cùng là: Nạn đói ấy rất khủng khiếp, nhưng đã không xảy ra hiện tượng như nơi khác là người ta ăn thịt lẫn nhau, và rất nhiều các giá trị đạo lý truyền thống của dân tộc được phát huy, người ta cưu mang nhau.
Rõ ràng chúng ta thấy suy thoái đạo đức nguy hiểm thế nào. Suy thoái kinh tế còn dễ vực dậy, co khi chỉ nửa nhiệm kỳ. Tôi rất mong chúng ta quan tâm đến lĩnh vực này. Mấy hôm nay chúng ta nghe câu chuyện Khaisilk, câu chuyện EU rút “thẻ vàng” đối với ngành cá của chúng ta… Đó là những dấu hiệu hết sức nguy hại mà Quốc hội nên quan tâm.
Tôi cũng muốn nói đến việc thảo luận của chúng ta. Dường như chưa ai quan tâm đến câu chuyện để giải đáp cho dân, thông tin liên quan đến bản án của một cựu đại biểu là vào Quốc hội có “chạy” không? Tôi nghĩ Quốc hội cần giải đáp rõ cho cho dân về việc này, để củng cố lòng tin của người dân vào bộ máy nhà nước.
Ngay sau phát biểu của đại biểu Dương Trung Quốc, đại biểu Nguyễn Thanh Hồng (Bình Dương) cũng bày tỏ: “Vụ Đồng Tâm ý đại biểu Quốc là phải tập trung giải quyết dứt điểm nhưng phải chú ý vấn đề lợi dụng bức xúc của dân để có ý đồ không tốt phía sau. Tôi không nói có điều này ở vụ Đồng Tâm, nhưng một số việc khác thì cần hết sức tỉnh táo xem có ý đồ hay không”.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Ai sẽ thực sự được hưởng lợi?


" Nếu Google, Facebook và Youtube rút khỏi Việt Nam thì:
- Các DN sẽ mất đi kênh truyền thông hữu hiệu và nhiều DN sẽ chết,
- Các doanh nghiệp viễn thông sẽ mất đi rất nhiều doanh thu từ dịch vụ internet như 3G, 4G...
- Hàng chục triệu cá nhân sẽ phải thay đổi hộp thư cá nhân và kho dự trữ dữ liệu của Gmail
- Thói quen và tiện ích của Google khi tra cứu thông tin sẽ biến mất.
- Đội quân bán hàng online sẽ không biết làm gì (Khoảng 500k người) và thất nghiệp.
- Biển đảo sẽ bị bọn Tàu tăng cường gặm nhấm, ngư dân sẽ bị đàn áp trên biển dã man hơn vì chúng không sợ mạng xã hội và truyền thông quốc tế lên án.
- Các quan tham sẽ tha hồ ăn chơi nhảy múa, công chức tha hồ hành dân vì không sợ đưa lên mạng xh.
- Biệt phủ sẽ đua nhau mọc lên vì không còn lo mạng xã hội ném đá.
Và còn rất nhiều những thứ khác nữa sẽ xảy ra.
=>Khi đó an ninh quốc gia có được bảo đảm hơn? Ai sẽ thực sự được hưởng lợi?" Thanks.
Theo FB LS Nguyễn Danh Huế.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

“Chúc mừng” cô giáo Lan vì giọt nước mắt không… đơn độc!



Bùi Hoàng Tám
(Dân trí) - Cô giáo Lan ở đây là cô giáo Trương Thị Lan (Trường mầm non Lê Duẩn, xã Cẩm Duệ, huyện Cẩm Xuyên, tỉnh Hà Tĩnh), người đã khóc không thành tiếng khi cầm quyết định nghỉ hưu với mức lương hưu 1,3 triệu đồng/tháng mà báo Dân trí đã phản ánh.

Câu chuyện không chỉ xôn xao cộng đồng mạng mà được nhiều vị lãnh đạo cao cấp quan tâm và thậm chí, làm nóng nghị trưởng trong phiên thảo luận về kinh tế - xã hội ngày 1/11 vừa qua.

Chuyện bắt đầu từ bức thư được đăng trên Dân trí cô Nguyễn Thị Thu Hà - Hiệu trưởng Trường Mầm non Lê Duẩn (Hà Tĩnh) với mong muốn nhờ các cấp, ban ngành cùng mọi người tư vấn thêm.

"Ở trường mầm non Lê Duẩn xã Cẩm Duệ chúng tôi có 1 giáo viên vừa có quyết định nghỉ hưu vào tháng 9/2017.Tên cô là Trương Thị Lan. Ngày vào ngành 5/9/1980 có 37 năm cống hiến, phục vụ dạy học trong bậc mầm non. Năm đóng bảo hiểm kể cả đóng lùi là 22 năm 8 tháng. Hệ số lương hiện hưởng đến ngày nghỉ hưu là 3,46.

Đến ngày nghỉ hưu được hưởng số tiền 1.268 ngàn/tháng và được nhà nước cho bù thêm 32 ngàn đồng.Tổng cộng 1.300 ngàn đồng/tháng.

Cầm quyết định vừa được nhận trên tay mà cô khóc không thành tiếng làm cho cả tập thể giáo viên của nhà trường không biết động viên cô bằng cách nào chỉ có khóc theo…”.

Như đã nói ở trên, câu chuyện không chỉ xôn xao cộng đồng mạng mà được nhiều vị lãnh đạo cao cấp quan tâm và thậm chí, làm nóng nghị trưởng trong phiên thảo luận về kinh tế - xã hội những ngày qua.

Bộ trưởng Bộ Giáo dục & Đào tạo Phùng Xuân Nhạ bày tỏ sự băn khoăn “Trường hợp của cô Lan vừa rồi tôi rất trăn trở nhưng làm việc thì Bảo hiểm xã hội (BHXH) nói không sai. Đứng về mặt nhà nước thì quy định như thế nhưng về mặt con người, các thầy cô hy sinh gần như cả đời như thế, giờ lương hưu 1,3 triệu thì sống sao?” – Bộ trưởng Nhạ nói.

Đại biểu Quốc hội Ngọ Duy Hiểu đầy trăn trở: "Đây là một vấn đề chúng ta hết sức phải suy nghĩ. Chúng ta phải điều chỉnh cơ chế, chính sách để làm sao người dân tham gia vào hệ thống BHXH và phải đảm bảo được cuộc sống khi về già".

Tranh luận với ĐB Ngọ Duy Hiểu, ĐB Bùi Sĩ Lợi sau khi dẫn ra một loạt con số cũng khẳng định BHXH đã làm đúng theo qui định hiện hành, thực chất mức lương căn cứ theo mức đóng bảo hiểm xã hội của cô giáo Trương Thị Lan chỉ 1.270.000 đồng/tháng. Cô Lan đã được nhà nước cấp bù 37.000 đồng để bằng mức lương cơ sở hơn 1,3 triệu đồng/tháng.

Ông Hoàng Văn Minh (Giám đốc Bảo hiểm xã hội Hà Tĩnh) cũng khẳng định mình làm đúng qui định: “Căn cứ các quy định của Nhà nước thì BHXH tỉnh Hà Tĩnh tính mức tiền lương hưu hàng tháng đối với bà Trương Thị Lan là hoàn toàn đúng quy định".

Người viết bài này xin không bàn về đúng sai của sự việc bởi đã không ít vấn đề tuy đúng với qui định nhưng không đúng với thực tế và ngược lại, sai với qui định nhưng không sai với thực tế mà vấn đề nằm ở chỗ cái qui định đó đúng hay sai?

Tuy nhiên, dù đúng hay sai thì đã qui định, phải làm theo qui định còn sai, khi nào sửa hãy hay. Đó là một nguyên tắc có tính pháp quyền

Vì thế, người viết bài này chỉ ái ngại cho cô giáo Lan. 37 năm dạy học dài lắm, nó được tính từ năm 18 tuổi cho đến lúc nghỉ hưu 55 tuổi. Tức là cả đời mình, cô Lan không làm nghề gì ngoài dạy học. Do đó khi về hưu, mọi chi phí cho cuộc sống nhìn cả vào dồn lương hưu. Trong khi đó, cái số tiền 1,3tr đồng so với đời sống bây giờ nó bé nhỏ, nó lỏm loi lắm.

Bé nhỏ, lỏm loi nhưng nó phải gánh đầy đủ “sứ mạng”, tức là mọi chi phí cho sự tồn tại của một con người, mà người đó lại già, lại yếu với đủ loại chi phí thuốc thang, tật bệnh...

Cho nên cô giáo Lan không ngất xỉu mới là lạ. Có lẽ chỉ có một niềm an ủi, đó là cô Lan ơi, không chỉ mình cô ngất xỉu mà theo bà Đinh Thu Hiền - Phó trưởng Ban thực hiện chính sách BHXH Việt Nam cho biết, theo số liệu mới nhất, hiện có 3.228 đối tượng sẽ phải nhận mức lương hưu dưới 1,3 triệu đồng/tháng chắc nhiều người cũng đang “ngất xỉu”.

Ơ, chợt nhớ cái khoản tiền cả ngàn tỉ đồng BHXH cho công ty cho thuê tài chính vay, thất thoát cách đây mấy năm báo chí nêu không biết giờ thế nào nhỉ? Mà cũng chả biết làm ăn thế nào mà BHXH nay “dọa” vỡ quĩ, mai “đe” tăng tuổi nghỉ hưu…!


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Những làn điệu dân ca quan họ Bắc Ninh

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Bắt mẹ đi ăn mày rồi lóa mắt trước "tài sản ngầm" của mẹ


Ở thành phố Liễu Châu, tỉnh Quảng Tây, Trung Quốc có một người con bất hiếu tên là Thạch. Gia đình anh ta chẳng lấy gì làm khá giả, bản thân anh ta không có trình độ học vấn, lại dày ăn mỏng làm, lấy được cô vợ cũng ngang ngược, không biết điều.

Ảnh minh họa.
Thạch có một người mẹ già mù lòa. Bà họ Lưu nên người trong thôn đều gọi bà là bà Lưu. Kể từ sau khi chồng mất, vì mù lòa nên bà chẳng thể làm gì, lại cần có người chăm sóc.

Người con dâu rất khó chịu về việc này. Một hôm, cô ta buông lời tàn nhẫn, nói bà chỉ biết ăn bám, tốn tiền của trong nhà. Bà Lưu giận lắm, quyết định bỏ nhà ra đi.

Tối đến, Thạch ra ngoài trở về, thấy mẹ thu dọn đồ thì vội giữ bà lại và nói vợ một hồi: "Tại sao lại để mẹ đi, mẹ là cây tiền của chúng ta đó."

Cô con dâu hứ một tiếng, đúng lúc định mắng chồng, nghe đến hai từ cây tiền thì im bặt, lập tức hỏi lại chồng nói thế là có ý gì. Thạch cố làm ra vẻ bí mật, nói: "Đến mai cô sẽ biết".

Thì ra lúc trên thành phố, ngồi trong quán rượu, anh ta nhìn thấy một người ăn xin kiếm được khối tiền nhờ có người bố thí.. Anh ta có tay có chân mà mỗi ngày còn kiếm ra nhiều tiền thế, mẹ mình, một bà già mù lòa, tuổi lại cao, người ta nhìn thấy sẽ thương tình mà nhất định sẽ bố thí nhiều tiền.

Phát hiện này khiến Thạch mừng như bắt được vàng. Anh ta tự cho rằng mình thật thông minh, nhà anh ta sắp giàu to.

Kế hoạch này, Thạch đem trình bày với người mẹ già mù lòa, đồng thời còn bỏ cả buổi tối ra dạy bà cách làm để xin được nhiều.

Bà Lưu vốn không muốn đi nhưng rồi lại bị những lời ngon ngọt của con trai làm cho mềm lòng. Cuối cùng, bà đồng ý, vì bà nghĩ mình tuổi đã cao, cũng không muốn hằng ngày phải va chạm với con dâu. Đây xem ra cũng là một cơ hội cho bà.

Ngày hôm sau, trời vừa sáng, Thạch đã dắt mẹ già mù lòa lên thành phố. Anh ta chọn một gốc cây lớn ngay cạnh một đầu cầu đông người qua lại, bảo mẹ ngồi ở đó rồi đưa cho bà một cái gậy, một cái bát vỡ và nói:

"Mẹ, công cụ cần thiết con đã đặt cả trong tay mẹ rồi, mẹ cứ làm ra vẻ đáng thương một chút, càng đáng thương càng tốt, người ta nhìn thấy mới cho mẹ tiền.

Nếu có ai hỏi mẹ vì sao phải đi ăn xin, mẹ cứ nói là mình mắc bệnh nặng, không có tiền chữa trị sẽ chết. Con cái trong nhà thấy mẹ bệnh nặng đều bỏ mặc, không biết giờ chúng sống chết ra sao. Tối con sẽ lại đến đón mẹ về nhà."

Bà Lưu nghe con trai nói vậy liền đáp: "Con trai, con yên tâm, mẹ biết rồi.


Thạch rút từ trong túi ra một cái bánh bao, đặt vào tay mẹ, nói rằng đó là đồ ăn cả ngày, mẹ phải ăn tiết kiệm. Bố trí xong xuôi, anh ta nhanh chóng vào quán trà đánh bài.

Đến tối, anh ta mới ra khỏi quán rượu trong trạng thái say túy lúy. Thấy mẹ vẫn đang ở chân cầu ăn xin nhưng bà không ngồi mà nằm, giống như đang nằm ngủ.

Thạch vội lại gần, lay mẹ, hỏi mẹ làm sao. Bà Lưu biết con đến đón, vội giải thích: "Mẹ già rồi, không kiếm được bao nhiêu lại còn nằm ngủ".

Nói xong, bà vội nhét toàn bộ số tiền xin được trong ngày v
ào tay con trai. Thạch đếm, không nhiều lắm nhưng dù sao đó cũng là một sự khởi đầu thuận lợi với anh ta.
Những ngày sau đó, ngày nào Thạch cũng đưa mẹ lên thành phố ăn xin, tiền kiếm được ngày một nhiều, đủ để chi tiêu cho cả gia đình, thậm chí còn đủ cả cho anh ta vào quán trà, quán rượu ăn chơi.

Bà Lưu mất tích

Một buổi tối, chừng 1 tháng sau ngày bà Lưu đi ăn xin, Thạch đến chân cầu đón mẹ về nhà như thường lệ nhưng anh ta tìm khắp một lượt quanh đó không thấy mẹ đâu.

"Mẹ đi đâu được nhỉ, chẳng phải đã dặn là ở đây đợi mình sao?" – anh ta lẩm bẩm trong miệng rồi cấp tốc đi tìm. Thế nhưng tìm đã nhiều nơi mà vẫn không thấy bóng dáng mẹ đâu.

Cuối cùng, anh ta đốt đuốc lên định đi tìm tiếp thì phát hiện tại chỗ mẹ ngồi có dòng chữ: Muốn tìm bà cụ, hãy đến Chúc Gia Thôn ở ngoại thành.

Chúc Gia Thôn? Ai mà to gan vậy, dám đưa mẹ mình đến đó? Cho đến khi nhớ ra chủ nhân của Chúc Gia Thôn là Chúc viên ngoại giàu có nổi tiếng, Thạch mới giật mình.
Nhưng tại sao ông ta lại đưa mẹ mình đến đó? Lẽ nào ông ta sẽ cho mẹ tiền? Nhưng cho tiền thì đâu cần phải đưa người đi như vậy?

Nghĩ đến tiền, mắt anh ta sáng lên, bất chấp đường đến đó có xa đến mấy, anh ta vẫn quyết định sẽ đến đó làm cho rõ mọi chuyện.

Đến Chúc Gia Thôn, Chúc viên ngoại ra tận bên ngoài đón Thạch và nói rằng chính ông ta đã đón bà Lưu về nhà mình, hiện tại bà đang được người giúp việc trong nhà chăm sóc tử tế.

Thạch nghe vậy liền hỏi Chúc viên ngoại vì sao làm vậy, người này cười nói: "Trong nhà có người lớn tuổi giống như có báu vật trong nhà.. Mẹ cậu trên người có bảo bối đó, lẽ nào cậu không biết?"

Thạch lắc đầu, nói không biết. Chúc viên ngoại lại nói:

"Hôm nay lúc đi qua cầu, tôi thấy mẹ cậu rất giống mẹ tôi nên bất chợt, tôi nhớ đến người mẹ quá cố của tôi. Thêm nữa, mẹ cậu có bán ngọc Lam Điền, đó là loại ngọc quý, một mẩu nhỏ cũng đã hơn trăm lượng.

Tôi không mang đủ tiền nên đã đưa bà ấy về nhà. Tôi muốn nhận bà ấy làm mẹ nên mới bảo cậu đến đây thương lượng, chắc cậu không có ý kiến gì chứ?"

Thạch tỏ ra kinh ngạc, đề nghị Chúc viên ngoại đợi một chút, giọng không tin tưởng cho lắm:"Làm sao có thể thế được. Mẹ tôi làm sao có thể làm mẹ ông được. Mẹ tôi không thể có ngọc Lam Điền. Nhà tôi nghèo khó suốt mấy đời nay, nếu có ngọc quý, chúng tôi đã sớm phát tài rồi, cần gì phải đi ăn màynữa?"

Chúc viên ngoại giải thích: "Trước khi qua đời bố cậu làm nghề mài dũa ngọc Lam Điền, lẽ nào cậu không biết ông ấy có của riêng?"

Thạch biết bố mình trước đây từng làm thợ đá nhưng anh chưa từng nghe nói bố làm nghề mài dũa ngọc Lam Điền. Lẽ nào bố đã từng đến huyện Lam Điền thật? Thậm chí còn bí mật cất giữ một ít làm của riêng? Nếu như vậy thì đúng là số ngọc đó mẹ đang giữ rồi.
Bây giờ bà Lưu mới bỏ ngọc Lam Điền ra, Chúc viên ngoại lại muốn nhận mà làm mẹ, hai việc này đã khiến Thạch không thể không sinh nghi. Lẽ nào Chúc viên ngoại biết mẹ vẫn còn ngọc? Lẽ nào mẹ đã nói với ông ta như vậy?

Nghĩ đến đây, Thạch lo lắng ra mặt, biết đâu Chúc viên ngoại muốn cuỗm hết sốt ngọc mà mẹ anh ta đang giữ, phen này anh ta phải vạch trần âm mưu của Chúc viên ngoại.
"Vậy không được, mẹ tôi không phải mẹ ông, ông không thể nhận. Cho dù nhà tôi thực sự có ngọc Lam Điền đi chăng nữa thì ngọc đó cũng là của nhà tôi, không phải của ông. Nếu ông muốn, ông có thể bỏ tiền ra mua. Bây giờ tôi phải đưa mẹ tôi về." – Thạch quả quyết.

Chúc viên ngoại nói thế nào cũng không làm Thạch thay đổi quyết định, quyết gọi mẹ ra bằng được. Lúc đó, bà cụ mới lấy ra một viên ngọc Lam Điền, quả thực rất sáng, rất đẹp. Thạch nhìn không chớp mắt, quả nhiên nhà mình có bảo bối mà sao mẹ chưa từng nói với mình một câu.

Cuối cùng, Chúc viên ngoại đã bỏ ra 100 lượng bạc để mua viên ngọc đó, sau đó đồng ý để Thạch đưa mẹ anh ta về.

Lúc bà Lưu chuẩn bị đi, Chúc viên ngoại nói với bà: "Mẹ, dù mẹ có đi đâu thì mẹ vẫn là mẹ của con. Đã nhận mẹ là mẹ, con sẽ luôn là con của mẹ.

Từ giờ có khó khăn gì, mẹ cứ đến tìm con. Nếu trong nhà mẹ vẫn còn ngọc Lam Điền, mẹ cứ bán lại cho con, con sẽ trả mẹ giá cao, có bao nhiêu con sẽ mua bấy nhiêu, con sẽ không để mẹ chịu thiệt."

Bà Lưu gật đầu, rơm rớm nước mắt: "Chúc viên ngoại quả thực là một người tốt, tôi sẽ bán hết số ngọc tôi có cho cậu, cảm ơn cậu đã giúp tôi!"

Hồi kết

Đưa mẹ về nhà, Thạch nói với vợ chuyện mẹ có ngọc quý. Cả hai hí hửng lắm, nghĩ mình sắp giàu to. Kể từ đó, cả hai đối xử với mẹ vô cùng tử tế, không bắt mẹ làm bất cứ việc gì, ngày nào cũng cười nói hân hoan, giống như cung phụng Đức Phật vậy.
Tất nhiên, không ít lần Thạch dò hỏi mẹ về số ngọc quý nhưng bà Lưu nhất định không nói. Con dâu sợ mẹ chồng giận nên bảo chồng: "Đừng vội, chúng ta đều là người nhà, sớm muộn gì mẹ cũng sẽ lấy ra cho chúng ta thôi, không phải vội."


Cho đến ngày qua đời, bà Lưu vẫn không lấy ngọc ra cho con trai và con dâu. Tuy nhiên bà đã có những ngày cuối đời được chăm sóc tử tế, được vui vẻ hạnh phúc.
Sau khi bà Lưu chết, vợ chồng Thạch đã lục tung cả nhà lên tìm nhưng chẳng thấy ngọc Lam Điền đâu. Đến lúc này, cả hai mới vỡ lẽ rằng họ đã mắc lừa Chúc viên ngoại. Họ quyết tìm đến nhà ông này nói cho ra nhẽ.

Thấy vợ chồng Thạch, Chúc viên ngoại cười lớn, nói: "Đúng thế, mẹ hai người làm gì có ngọc. Đó là vở kịch do tôi tạo ra đó. Tôi thương mẹ các người, mục đích của tôi là để các người phải hiếu thảo với mẹ của mình."

Lúc này, Thạch tỏ ra hối hận lắm, nhưng anh ta vẫn còn một việc không hiểu: "Thế nhưng viên ngọc mẹ tôi bán cho ông thì sao?"
Chúc viên ngoại đáp: "Viên ngọc đó là của tôi đấy."

nguồn: internet

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tướng Sùng Thìn Cò: Nhìn lên đỉnh núi biết rằng hàng nghìn đồng chí vẫn nằm đó...


Bảo Bình 

Tướng Sùng Thìn Cò: Nhìn lên đỉnh núi biết rằng hàng nghìn đồng chí vẫn nằm đó...
Đại biểu Sùng Thìn Cò khiến cả hội trường lặng đi khi nhắc đến những liệt sỹ còn nằm trên núi cao. Ảnh: VGP

Vị đại biểu Hà Giang đề nghị Quốc hội, Đảng, Nhà nước quan tâm trong phân bổ ngân sách năm 2018 để đưa hài cốt các liệt sỹ trở về với gia đình.

Phát biểu tại kỳ họp thứ 4 Quốc hội khóa 14, Thiếu tướng Sùng Thìn Cò (Đại biểu Hà Giang) - Phó tư lệnh Quân khu 2, phát biểu với tư cách là chiến sĩ từng cầm súng chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc của Tổ Quốc, ông nói:
Hiện nay, tại các điểm cao 1.800A, 1.800B, 1.722, 1.220 , 1.030, bình độ 300, 400, 800 có rất nhiều chiến sỹ của chúng ta đã hy sinh tại đây. Do điều kiện chiến tranh, do điều kiện bom mìn còn sót lại nên chưa đưa hết hài cốt của các đồng chí liệt sỹ về.
"Tại khu vực này, theo thông tin của các đơn vị và các đồng chí cựu chiến binh trực tiếp chiến đấu, chúng ta còn khoảng 2.500 liệt sỹ đang nằm tại đây.
Hằng ngày, ở dưới bãi bằng nhìn lên trên đỉnh núi biết rằng các đồng chí vẫn nằm ở đó nhưng chưa thể đưa về được. Đã hơn 30 năm qua, thân nhân gia đình các liệt sỹ có người còn, người mất, các cụ chỉ mong ước trước khi nhắm mắt còn được thấy con mình trở về nhà".
Vì vậy, đại biểu Sùng Thìn Cò đề nghị Quốc hội, Đảng, Nhà nước quan tâm trong phân bổ ngân sách năm 2018:
"Chỉ cần các đồng chí cấp một lần cho Bộ Quốc phòng và Quân khu 2, chúng tôi sẽ quyết tâm trong năm 2018, 2019 đưa hết toàn bộ hài cốt của các đồng chí về với gia đình, với quê hương, quy tập về các nghĩa trang của đất nước, mà tập trung là địa bàn của huyện Vị Xuyên, tỉnh Hà Giang".
theo Trí Thức Trẻ


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Người Việt từng được ăn đồ rất sạch và rất rẻ


Hiệu Minh 

Người Việt từng được ăn đồ rất sạch và rất rẻ

Thế hệ U50-70 vùng đồng bằng Bắc Bộ chắc còn nhớ thời chưa có đê quai nhiều, về mùa nước lũ, cá đủ loại trên ruộng hay vào bờ đẻ trứng từng bầy.

Chuyện bắt được cá chép dăm ký là thường. Nhà nghèo vác cái nơm hay cái giậm ra bờ sông, sáng sớm bắt được vài kg cá. Nhà không có gạo ăn thì mang ra chợ bán, vài kg cá ngon chỉ được vài bơ gạo.
Về mùa nước rút, tôm tép nhiều tới mức chỉ vài mẻ dủi đã đầy rổ. Vài lần quăng giậm đủ đầy giỏ cua. Nắng hạn cua cá trồi lên bờ trẻ con cũng bắt được. Mang ra chợ chẳng ai mua vì nhà nào cũng bắt được, dân chỉ thích gạo.
Rau cỏ cũng thế. Trồng bắp cải chỉ tưới nước tiểu là đủ tốt. Chỉ tội nhiều sâu tới mức cứ mỗi sáng có thể bắt hàng trăm con cho gà ăn. Bắp cải luộc ngọt lừ chỉ tội thiếu gạo.
Vụ đông xuân, hàng đàn chim di cư bay rợp trời. Đống rơm còn sót ít lúa hạt, lũ chim sẻ hàng trăm con thi nhau chui vào để kiếm ăn. Lũ trẻ 4-5 tuổi biết cầm cái roi, rình vụt được vài con đem nướng chả.
Một thời đất nước này có thịt sạch, cá sạch, gạo sạch, rau sạch, có lúc bán rẻ như cho. Nhưng lịch sử đã sang trang. Phát triển không gắn với môi trường là phát triển không bền vững.
Người Việt từng được ăn đồ rất sạch và rất rẻ - Ảnh 1.
Sáng 23/8, Chương trình Diễn đàn kết nối Doanh nghiệp – người tiêu dùng: ĐÓN SÓNG THỰC PHẨM SẠCH do Báo điện tử Trí Thức Trẻ, Soha.vn, Bộ Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn đồng tổ chức tại Khách sạn Melia Hà Nội.
Khoa học đã biến đổi
Khoa học đã biến đổi mọi thứ. Thay vì phải bắt sâu hay nhìn mùa màng bị rầy nâu phá hoại thì thuốc trừ sâu đã làm giúp. Đắp đê quai làm tăng vụ, sản lượng tăng gấp 3-4 lần so với canh tác kiểu cũ.
Nhưng phát minh khoa học có giá của nó. Từ khi thuốc sâu có trên luống rau thì rau bớt ngọt và nhiều khi trở nên nguy hiểm. Phun trên diện rộng thì mọi sinh vật trên đồng bị tiêu diệt. Cá tôm không còn, ngay cả loại sống dai như đỉa cũng không thể tồn tại.
Chưa kể công nghiệp phát triển làm ô nhiễm sông suối, khói bụi gây ra mưa axit, đến như loài vắt trong rừng cũng chết. Chất thải công nghiệp đổ xuống sông thành ra nguồn nước độc.
Dân số tăng, người khôn của khó, thay vì chỉ bắt cá tôm theo mùa, người ta dùng mìn, kích điện để tiêu diệt hàng loạt.
Chim muông, thú rừng không còn thức ăn, không còn đất sống và bị săn đuổi tới mức cùng kiệt.
Rừng bị tàn phá, thủy điện mọc lên vô tổ chức, những dòng nước mang đầy phù sa cũng không còn, đất bị bạc mầu, phân hóa học phải dùng nhiều lên.
Muốn môi trường trong sạch như xưa là không thể, chỉ còn cách sống chung với hậu quả do con người gây ra và tìm cách thay đổi từ ngày hôm nay.
Người Việt từng được ăn đồ rất sạch và rất rẻ - Ảnh 2.
TS. Hoàng Đình Chân phát biểu tại Diễn đàn kết nối Doanh nghiệp – người tiêu dùng: ĐÓN SÓNG THỰC PHẨM SẠCH sáng 23/8.
Xem bài cùng tác giả TẠI ĐÂY
Làm thế nào?
Thuốc kích thích sinh trưởng, biến đổi gien trong chăn nuôi hay trồng cấy là một trong những phát minh quan trọng. Hóa chất giữ thực phẩm tươi rất cần trong bảo quản vì phải vận chuyển đi xa hàng ngàn km.
Các quốc gia phát triển đều cho phép dùng hóa chất trong cấy trồng, vật nuôi và thực phẩm nhưng có chuẩn để không hại đến sức khỏe.
Bộ Nông nghiệp Hoa Kỳ (USDA) chịu trách nhiệm quản lý việc xử lý và phân phối thực phẩm bao gồm kiểm soát sản phẩm nội địa, xuất/nhập khẩu, đánh giá rủi ro và hướng dẫn cho công chúng về an toàn thực phẩm.
Cơ quan kiểm soát thực phẩm phải đảm bảo đồ bán ra thị trường có nhãn dán bao gồm nguồn gốc, ngày đóng gói, ngày hết hạn và số liệu dinh dưỡng trên đó.
Một khi nhãn đã dán nhưng khi kiểm tra không đúng trong phòng thí nghiệm thì công ty cung cấp sẽ gặp rắc rối với pháp luật.
Tác giả Hiệu Minh
Khách hàng mua thực phẩm về nhà sử dụng mà bị ngộ độc và nếu chứng minh được nhà cung cấp có lỗi thì khỏi phải nói về tiền đổ ra mà đền cao như thế nào để trả giá cho sự bất cẩn.
Việc kiểm tra thực phẩm do các công ty tư nhân có chứng chỉ của USDA thực hiện. Họ không dễ bị mua chuộc vì nếu làm sai thì sẽ sạt nghiệp vì bị phạt, bị mất hợp đồng do kiểm tra chéo.
Chuẩn quốc gia về thực phẩm và luật pháp nghiêm minh giúp cho đồ ăn an toàn hơn.
Tại Việt Nam, môi trường đã bị hủy hoại và để trả lại như xưa chắc chắn mất hàng thế kỷ. Nhưng nếu bắt đầu từ ngày hôm nay thì vào ngày này sau 100 năm nữa Việt Nam lại có rừng vàng biển bạc, giầu như nước Mỹ.
Nông dân phải được hướng dẫn, đào tạo rất kỹ về dùng hóa chất. Thả nổi thì cái giá phải trả rất lớn vì ảnh hưởng đến sức khỏe của 90 triệu người, uy tín quốc tế, khó mà bán hàng cho TPP.
Người Việt từng được ăn đồ rất sạch và rất rẻ - Ảnh 5.
GS. Nguyễn Lân Dũng phát biểu tại Diễn đàn kết nối Doanh nghiệp – người tiêu dùng: ĐÓN SÓNG THỰC PHẨM SẠCH sáng 23/8.
Số người giầu chiếm 1% dân số nhưng giữ 40% GDP có vai trò lớn trong việc giữ gìn môi trường. Nếu chỉ vì lợi ích riêng, họ lập dự án phá rừng, chiếm đất nông nghiệp, kinh doanh không có đạo đức, thì đó là thảm họa quốc gia, chưa nói đến lãnh đạo tham lam "ăn không trừ một thứ gì".
Những đại gia "tiền vào đầy nhà nhưng văn hóa vẫn ngoài cửa" tiếp tục dùng đồ gỗ độc, vào quán gọi món lẩu nhím ăn vừa hôi vừa nhạt với giá trên trời, không mong gì rừng được bảo vệ.
Đất dành cho nông nghiệp và công nghiệp phải hài hòa. Bài học FORMOSA không cần phải viết ra đây. Kêu gọi đầu tư bằng mọi giá thì phần lãi không đáng kể so với môi trường bị hủy hoại, học hỏi chẳng được gì ngoài chuyện làm thuê với giá rẻ mạt.
Tại Bỉ có những luật về đất thải rất ngặt nghèo. Một xe đất đào lên phải chuyển ra một nơi xử lý, phân loại đất dùng cho trồng trọt thì chuyển cho cây trồng, phần đá sỏi cho mặt đường.
Mảnh đất cấy trồng được thay đổi hàng năm. Năm nay trồng lúa mỳ, năm sau trồng ngô, năm sau nữa lại trồng khoai tây để các giống làm giầu chất dinh dưỡng.
Xử lý sâu phá hoại thông qua phân bón hữu cơ có hóa chất trừ sâu hoặc dùng phương pháp sinh học để không bị ô nhiễm môi trường.
Và cuối cùng, nhân loại hãy ăn vừa đủ nhu cầu. Các nước nghèo bị bệnh do thiếu ăn, các nước giầu bị bệnh do ăn quá nhiều.
Nhiều người ăn thừa dinh dưỡng mà không biết. Người ta tính với cách ăn như hiện nay chỉ đủ cho 1/3 dân số trên hành tinh, 2/3 số còn lại đói khát.
Việc có nhãn dinh dưỡng trên bao bì thực phẩm giúp mỗi người tự biết là ăn bao nhiêu là đủ một cách khoa học.
Để có thực phẩm sạch và rẻ, dễ mà khó. Dễ vì ai cũng làm được, nhưng khó là có hệ thống đồng bộ. Giải pháp có ở mỗi người trên trái đất này. 
theo Trí Thức Trẻ

Phần nhận xét hiển thị trên trang