Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Năm, 26 tháng 10, 2017

Bà Phạm Khánh Phong Lan và những phát ngôn chẳng giống ai


KIẾN VĂN

  
(GDVN) - Người xưa đã dạy “Sảy chân gượng lại còn vừa, sảy miệng còn biết đá đưa đường nào”. 4 năm trước dù đã bị chỉnh phát ngôn nhưng đến giờ bà Lan không thay đổi.
Xin được bắt đầu bằng phát ngôn mới nhất của bà Phạm Khánh Phong Lan vào ngày 24/10 được một số phương tiện truyền thông đăng tải.
Ấy là khi đề cập tới về vấn đề bác sĩ Hoàng Công Truyện (tại Thừa Thiên – Huế) bị kỷ luật vì “phê bình” Bộ trưởng Bộ Y tế trên mạng xã hội, bà Lan tỏ thái độ bức xúc và đánh giá Bộ Y tế không cầu thị tiếp thu phản ánh mà hễ bị phê bình là “nhảy đong đong lên”.
Tờ Lao động dẫn lời bà Lan như sau: “Thời gian qua có biết bao nhiêu cuộc tấn công các bác sĩ, hiếp dâm điều dưỡng, còng tay bắt bác sĩ vụ chạy thận ở Hòa Bình… rất nhiều vấn đề xảy ra trong ngành nhưng khi cần thì không thấy đâu hoặc phản ứng hết sức chậm chạp.
Trong khi đó, chỉ cần một lời góp ý cá nhân của bác sĩ từ ngày 14/7 thì ngay một ngày sau, ngành phản ứng hết sức nhanh nhạy.
Tôi cũng không hiểu làm thế nào mà Bộ Y tế có cơ chế phát hiện những chuyện thế này nhanh như vậy.

Chúng tôi thấy đây là việc đáng buồn, làm cho tư tưởng người bác sĩ, cán bộ y tế rất hoang mang.
Cái nhanh nhạy của mình trong xử lý nhưng lại không phù hợp.
Nếu nhận định của bác sĩ Truyện có yếu tố xúc phạm Bộ trưởng với tư cách cá nhân có thể kiện ra tòa và tòa án sẽ phán xử đúng sai.
Đó là lối ứng xử trong một xã hội dân chủ và văn minh.

Bộ Y tế đến giờ vẫn chưa một lời xin lỗi mà khăng khăng cho rằng mình đúng và Bộ không chỉ đạo kỷ luật bác sĩ Truyện.
Thế nhưng nếu không có sức ép của Bộ Y tế với công văn ban hành đó thì các sở ngành kia có nhanh nhảu làm như vậy hay không?

Ai bảo vệ cho bác sĩ khi lãnh đạo của mình đáng lẽ phải đau đớn với nỗi đau của bệnh nhân hoặc người trong ngành của mình đang bị đối xử như thế nào, chứ xá gì cái chuyện người ta đánh giá mình chưa hoàn thành nhiệm vụ.
Việc mình làm tới đâu xã hội đánh giá chứ đâu thể ngồi nghe khen thì sướng mà nghe chê thì nhảy đong đong…”.

Thật khó hiểu với phát biểu này của bà Lan vì ai cũng có thể nhận ra nội dung rõ ý quy kết cho Bộ Y tế mà gián tiếp là Bộ trưởng Nguyễn Thị Kim Tiến có lỗi trong việc Sở Thông tin Truyền thông tỉnh Thừa Thiên – Huế xử phạt bác sĩ Truyện. 
Trên thực tế thì Bộ Y tế không yêu cầu xử phạt bác sĩ Truyện, nhưng bà Lan vẫn cố gắng trút sự bực tức vào Bộ Y tế.
Thậm chí bà Lan tự suy diễn, tự tưởng tượng ra rằng các bác sĩ, cán bộ y tế hoang mang vì phản ứng của Bộ Y tế.
Bà Phạm Khánh Phong Lan liên tục có những phát biểu nhằm vào Bộ Y tế trong những năm qua. ảnh trên An ninh Thủ đô.
Những người tinh ý có lẽ sẽ nhận thấy những phát ngôn của bà Phạm Khánh Phong Lan nhằm vào Bộ Y tế không còn xa lạ gì, thậm chí nó còn có thể được ví von là “đặc sản” của bà trong mấy năm qua.
Điều này cũng đặt ra câu hỏi có vấn đề gì phía sau thành kiến này của bà Lan không?
Gần đây khi xảy ra vụ án VN Pharma, bà Lan đã vài lần khiến dư luận nháo nhào, dù chẳng đưa ra được chứng cứ gì cụ thể.
Đầu tiên phải kể đến: "Nếu nói khi cấp phép không biết thuốc này là thuốc giả thì vô lý. Công ty nước ngoài cung cấp thuốc là công ty ma như thế, chỉ cần lên mạng tìm tên thuốc H-Capita là ra ngay có công ty nào phân phối hay không, làm sao có thể dễ dàng qua mặt Cục Quản lý dược như vậy được. Tôi nghi ngờ có sự bao che ở đây. Đáng lo nữa là có 7 mặt hàng khác do VN Pharma nhập về đã bán hết rồi".
Rõ ràng, ai cũng có thể thấy, kiểu phát ngôn như vậy của bà Phạm Khánh Phong Lan gây ra những nghi ngờ của dư luận với chính các cơ quan chức năng trong quá trình điều tra, xét xử.
Cho đến nay, chưa có bất kỳ cơ quan nào kết luận rằng thuốc H-Capital đã được thu hồi là giả, mà chỉ có đánh giá là thuốc kém chất lượng. Dù vậy, bà Lan tự cho mình quyền phán xét bằng khẳng định đây là thuốc giả.

Đừng nghĩ là Đại biểu Quốc hội thích nói thế nào cũng được!   Nếu bà Lan thấy “nghi ngờ” thì cần chỉ ra bằng những chứng cứ thật rõ ràng, bằng ứng xử “văn minh” (như chính bà Lan khuyên Bộ Y tế) chứ không phải là theo kiểu “tung hỏa mù” để tạo ra một bầu không khí “nghi ngờ” khắp nơi. 

Nói không ngoa thì cách phát biểu “tung hỏa mù” của bà Lan chẳng giải quyết được gì mà chỉ làm cho mọi chuyện thêm phức tạp hơn mà thôi.
Những người hiểu biết sẽ nhận ra ngay bởi phát biểu của bà Lan luôn là chê bai thậm tệ Bộ Y tế. Nhưng thật tiếc, đó chỉ đơn thuần là các lời chê bai, chỉ trích mà không đưa ra được các giải pháp để khắc phục.
Những phát biểu của một đại biểu quốc hội như thế, có được xem là mang tinh thần xây dựng không?
Giả sử bây giờ một ai đó cũng phát ngôn rằng họ “nghi ngờ” bà Lan có dính vào chuyện này, chuyện khác, dù chẳng chỉ ra được cái gì cụ thể cả, thì bà nghĩ sao về tư cách của con người ấy?
Chưa dừng lại ở đó, bà Lan còn mắng những cán bộ đại diện của Bộ Y tế và Bộ Công thương: “Thời gian vừa qua, theo dõi các phiên tòa xét xử vụ án này, tôi rất không hài lòng vì đại diện Bộ Y tế, Bộ Công Thương đến tòa nhưng không phát biểu, không nêu ý kiến gì, đây là sự thiếu tôn trọng pháp luật”.
Thật khó hiểu vì trong khi đang là Đại biểu Quốc hội, trực tiếp tham gia xây dựng các dự án luật, được biểu quyết thông qua các Luật, Bộ luật, Nghị quyết… lẽ ra chính bản thân bà Lan phải hiểu rằng, những người này là đại diện thì họ có quyền không trả lời trực tiếp, nhưng có trách nhiệm tiếp nhận các câu hỏi ấy để cơ quan, đơn vị trả lời rõ ràng bằng văn bản.
Và, minh chứng rõ nhất là sau khi tiếp nhận các câu hỏi của Tòa vào ngày 19/10 thì đến 23/10 Cục Quản lý Dược (Bộ Y tế) đã gửi văn bản trả lời thẳng thắn phục vụ cho công tác xét xử.
Cách làm ấy được dư luận đánh giá là thận trọng, đảm bảo tính chính xác của thông tin, là thể hiện sự tôn trọng pháp luật chứ không phải là “thiếu tôn trọng” như cách nói của bà Phong Lan.
Là một Đại biểu Quốc hội, có lẽ bà Lan cần có cái nhìn toàn diện hơn với những vấn đề như vậy chứ không nên quy kết một cách cực đoan.
Bà Lan từng bị chỉnh phát ngôn
Trong khi các cơ quan chức năng đang ráo riết điều tra, xét xử vụ án VN Pharma căn cứ vào các quy định pháp luật hiện hành, bà Phong Lan liên tục xuất hiện trên nhiều tờ báo khác nhau tự khẳng định thuốc H-Capital giả và buông những câu “mỉa mai”:
“Không lẽ nơi đây có cả một cơ quan cấp cục, gọi là Cục Quản lý dược mà lại non kém kiến thức đến thế là sao?”; “Tất cả những người trên Bộ Y tế vừa phát ngôn trên các báo này đều không ai có chuyên môn về dược. Thật vậy sao?”.
Bà Lan cũng khoe được đào tạo bài bản về chuyên ngành dược, cũng châm biếm luôn cả Giáo sư Nguyễn Viết Tiến (nhưng rồi lại giải thích là không có ý nói ông).
Nguyên văn bà Lan nói như sau: “Thứ trưởng Nguyễn Viết Tiến, đại diện cho Bộ Y tế nói thuốc H-Capita 500mg Caplet là thuốc thật, nhưng ông cũng chỉ là một bác sĩ, chứ không phải là dược sĩ; còn lại những người khác nói thuốc này là thuốc thật mà tôi biết đều là những người không có chuyên môn về dược.
Kể cả Phó Giáo sư-Tiến sĩ Trần Thị Hồng Phương - Phó Cục trưởng Cục Quản lý Y dược Cổ truyền (Bộ Y tế) lên tiếng với báo chí mới đây cũng không có kiến thức về dược”.
Kiểu cách phát ngôn “tung hỏa mù” của bà Lan khiến cho nhiều người nhớ lại vào năm 2014, trong một cuộc làm việc với Hội đồng Nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh, vẫn với “phong cách” đốp chát như thường lệ, bà Lan đã bị Giám đốc Sở Y tế thời điểm đó là ông Nguyễn Tấn Bỉnh “chỉnh lại phát ngôn”.
Bà Lan cho rằng ngành dược đang tồn tại vấn đề rất lớn giữa giá và chất lượng. Cần xây dựng chính sách thống nhất trên quan điểm “phải có thuốc chất lượng và giá cả hợp lý, chứ không thể có thuốc chất lượng mà giá cả rẻ…”.
Ngay lập tức, ông Bỉnh đứng dậy nhắc nhở: “Phát biểu vừa rồi của Phó Giáo sư Phong Lan nếu với tư cách Phó Giám đốc sở thì phải đính chính lại.
Nếu nói như vậy thì chẳng khác nào người bệnh của chúng ta vừa qua đã được điều trị bằng những loại thuốc không có chất lượng”.
Là một đảng viên, đồng thời là Đại biểu Quốc hội và lại có chức vụ nhất định trong cơ quan hành pháp, nếu bà Phạm Khánh Phong Lan thấy chưa nhất trí với các kết luận cơ quan có thẩm quyền thì có thể gửi văn bản hoặc trực tiếp báo cáo kiến nghị đến các cơ quan có trách nhiệm để thực hiện các quyền cá nhân theo trình tự pháp luật quy định. 
Những phát ngôn trên các phương tiện thông tin đại chúng cũng phải có chừng mực, nhất là không lệch khỏi sự thật, không thể lấy quan điểm của cá nhân gắn với tư cách Đại biểu Quốc hội mà gây hoang mang trong dư luận.
4 năm trước, ở cương vị Phó Giám đốc Sở Y tế Thành phố Hồ Chí Minh, bà Phong Lan đã bị chỉnh lại phát ngôn.
Còn bây giờ, với hàng loạt phát ngôn kiểu "tung hỏa mù" như vậy, không biết ai sẽ chấn chỉnh bà?
Tài liệu tham khảo:
http://nld.com.vn/thoi-su/vu-nhap-lau-thuoc-dieu-tri-ung-thu-gia-toi-nghi-ngo-co-su-bao-che-20170825225553207.htm 
Kiến Văn


Thứ Tư, 25 tháng 10, 2017

Bộ trưởng Công an: Lộ, mất nhiều tài liệu tuyệt mật



Thúy Hạnh – Hồng Nhì
VNN - Từ năm 2001 đến nay đã phát hiện hơn 840 vụ lộ, mất bí mật nhà nước. Trong đó, nhiều tài liệu thuộc danh mục tuyệt mật, tối mật.

Trình QH chiều nay dự thảo luật Bảo vệ bí mật nhà nước, Bộ trưởng Công an cho biết, từ năm 2001 đến nay, phát hiện hơn 840 vụ lộ, mất bí mật nhà nước. Trong đó, nhiều tài liệu thuộc danh mục tuyệt mật, tối mật liên quan đến đường lối, chủ trương, chính sách đối ngoại của Đảng, Nhà nước; chủ trương giải quyết các tranh chấp về biên giới, biển đảo.

Hình thức lộ, mất bí mật nhà nước chủ yếu là qua thông tin, liên lạc, báo chí, xuất bản, quan hệ quốc tế...

Bộ trưởng Tô Lâm cho rằng, việc xây dựng dự án luật Bảo vệ bí mật nhà nước là yêu cầu khách quan và cần thiết.

Dự thảo luật phân loại bí mật nhà nước thành 3 cấp độ: Tuyệt mật, tối mật và mật. Tiêu chí phân loại dựa theo hậu quả nếu bí mật bị lộ, mất.

Dự thảo luật quy định cụ thể thời hạn bảo vệ bí mật nhà nước (Tuyệt mật: 30 năm; Tối mật: 20 năm; Mật: 10 năm). Thời hạn bảo vệ bí mật nhà nước được gia hạn nếu việc giải mật gây nguy hại đến lợi ích quốc gia, dân tộc.

Thẩm tra dự án luật, Chủ nhiệm UB Quốc phòng An ninh Võ Trọng Việt cho rằng bí mật nhà nước độ tuyệt mật thường liên quan đặc biệt đến an ninh quốc gia, lợi ích quốc gia, dân tộc, nên thời hạn bảo vệ cần quy định dài hơn (có thể là 50 hoặc đến 60 năm) hoặc không nên xác định thời hạn giải mật. Một số ý kiến khác đề nghị bổ sung loại bí mật nhà nước bảo vệ không thời hạn.

Về nội dung này, UB Quốc phòng An ninh cơ bản tán thành quy định về thời hạn bảo vệ bí mật nhà nước. Tuy nhiên đề nghị nghiên cứu các ý kiến trên để quy định cụ thể hơn nhằm bảo đảm công tác quản lý, bảo vệ bí mật nhà nước được chặt chẽ, phù hợp.

Cơ quan thẩm tra cũng đề nghị Bộ Công an quy định cụ thể hơn về phạm vi bí mật nhà nước, làm rõ nội hàm “cần giữ bí mật”. Đồng thời, cần quy định rõ thời hạn bảo vệ bí mật nhà nước trong dự thảo luật là thời hạn tối đa hay tối thiểu; số lần gia hạn và thời gian cụ thể cho từng lần gia hạn thời hạn bảo vệ bí mật nhà nước.

Trình luật An ninh mạng

Cũng trong chiều nay, Bộ trưởng Công an trình dự thảo luật An ninh mạng.

Trong bối cảnh toàn cầu hóa, không gian mạng trở thành môi trường lý tưởng cho âm mưu “diễn biến hòa bình”, phá hoại tư tưởng, chuyển hóa chế độ chính trị nước ta, thông qua các hoạt động thúc đẩy “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”.

Cũng thông qua không gian mạng, các đối tượng chống phá liên lạc, móc nối, chỉ đạo và thành lập tổ chức hoạt động chống phá; sử dụng không gian mạng để kích động biểu tình, gây rối an ninh...

Dự thảo luật gồm 8 chương, 55 điều, trong đó quy định các hành vi xử lý thông tin trên không gian mạng có nội dung kích động gây bạo loạn, phá rối an ninh, gây rối trật tự công cộng; làm nhục, vu khống; tuyên truyền chống nhà nước... đều sẽ bị xử lý.

Thẩm tra dự án luật, Chủ nhiệm UB Quốc phòng an ninh Võ Trọng Việt cũng nhận định, các thế lực thù địch, một số loại tội phạm, một số đối tượng khác đã và đang sử dụng không gian mạng để thực hiện các hành vi phá hoại, trục lợi hoặc xâm phạm, đe dọa xâm phạm đến quốc phòng, an ninh quốc gia, trật tự, an toàn xã hội, tài sản của Nhà nước, cơ quan, tổ chức và cá nhân. Nhất là trong điều kiện hệ thống cơ sở hạ tầng công nghệ thông tin chưa đồng bộ, công tác quản lý còn nhiều sơ hở, hệ thống chính sách chưa đồng bộ.

Một số ý kiến không tán thành ban hành luật An ninh mạng cho rằng, đây là một bộ phận của luật An ninh quốc gia, tuy nhiên UB nhận định việc xây dựng luật là cần thiết vừa để bảo vệ an ninh quốc gia. Đồng thời thể hiện trách nhiệm của Việt Nam trong hợp tác giải quyết các vụ việc sử dụng không gian mạng để khủng bố, phá hoại an ninh, hòa bình thế giới.

Tuy nhiên cơ quan thẩm tra cho rằng, các hành vi bị nghiêm cấm trong dự thảo chung chung, đề nghị cơ quan xây dựng nghiên cứu, tiếp thu, quy định cụ thể hơn để bảo đảm tính khả thi.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

TÒA ÁN TUYÊN ÁN 6 NĂM TÙ VỚI PHAN KIM KHÁNH


 Nhà hoạt động sinh viên Phan Kim Khánh.Courtesy of Phan Kim Khánh's Facebook

6 năm tù tuyên cho nhà hoạt động Phan kim Khánh


 
RFA 2017-10-25 
 
Sáu năm tù giam và 4 năm quản chế là bản án mà Tòa tỉnh Thái Nguyên vào ngày 25 tháng 10 tuyên đối với sinh viên Phan Kim Khánh, nhà hoạt động sử dụng công cụ mạng xã hội để nói lên tình trạng tham nhũng và các vấn đề xã hội khác tại Việt Nam.

Cáo buộc mà cơ quan chức năng Việt Nam đưa ra với sinh viên Phan Kim Khánh là ‘tuyên truyền chống nhà nước’ theo điều 88 Bộ Luật Hình sự Việt Nam.


Luật sư Hà Huy Sơn, người bào chữa cho Phan Kim Khánh tại phiên sơ thẩm ngày 25 tháng 10 ở Thái Nguyên, cho hay chỉ có ông Phan Kim Dung, bố của Phan Kim Khánh được tham dự phiên tòa với vai trò người có nghĩa vụ liên quan đến phần dân sự, tài sản của vụ án.

Sau phiên xử, luật sư Hà Huy Sơn nói với Đài Á Châu Tự Do: 

“Khánh cũng thừa nhận các hành vi của mình, cho rằng đó là kết quả của quá trình nhận thức và thực tế xã hội. Tôi cũng trình bày các quan điểm thoải mái thôi, nhưng mà tòa người ta không nghe. Tôi cho rằng các chứng cứ kết tội nó không có chứng cứ cho nên cái việc mà kết tội Phan Kim Khánh theo tội ‘Tuyên truyền chống nhà nước’ thì đó là điều rất đáng tiếc, và tôi cũng nêu ra với Hội đồng xét xử những tình tiết cần xem xét. Tuy nhiên cuối cùng người ta vẫn tuyên án như vậy thôi”.

Cựu tù nhân lương tâm Bùi Thị Minh Hằng cùng một số nhà hoạt động khác đến trước tòa án Thái Nguyên vào ngày 25 tháng 10 nhưng không được cho phép vào dự phiên tòa. Bà nhận xét về bản án mà tòa Thái Nguyên tuyên cho sinh viên Phan Kim Khánh: 

“Bởi vì trước Phan Kim Khánh thì có rất nhiều bản án nặng nề như chị Trần Thị Nga 9 năm tù, Nguyễn Ngọc Như Qunh 10 năm. Có lẽ tôi nghĩ rằng tất cnhững người lên tiếng đấu tranh đều xác định rất rõ những bản án nặng nề màphía nhà cầm quyn dành cho họ. Về phía nhân dân và những người quan sát đương nhiên là không ai chp nhận hài lòng”.

Trong 1 đoạn clip được nhà hoạt động Bùi Hằng đưa lên trang cá nhân vào cùng ngày, bà Đỗ Thị Lập, mẹ của Khánh có mặt trước tòa nói bà tin tưởng tuyệt đối vào những gì con mình làm: 

“Phiên tòa con em ngày hôm nay không đúng pháp luật như bố mẹ các anh chị em đến phiên tòa công khai nhưng không được vào tòa....Theo như tôi đây là luật mơ hồ, luật rừng chứ không phải luật của nhà nước, chính phủ từ xưa, hay bác Hồ dạyNếu như tôi được gặp Khánh tôi sẽ nói : “Bố mẹ ủng hộ việc con làm”. Tôi tin tưởng, con tôi yêu nước, yêu chính trị chứ không phải này kia”.

Sinh viên Phan Kim Khánh, sinh năm 1993, nguyên là Chủ tịch Hội sinh viên Khoa Quốc tế, Đại học Thái Nguyên. Anh bị bắt vào ngày 21/3 năm nay, chỉ vài tháng trước khi hoàn thành chương trình Đại học.

Truyền thông trong nước loan tin, từ tháng 3/2015 Phan Kim Khánh đã lập và quản trị 2 trang blog, 3 tài khoản facebook và 2 kênh YouTube.

Cơ quan công an cho rằng Phan Kim Khánh dùng các trang mạng xã hội để đăng nhiều thông tin mà theo Công An Việt Nam là ‘có nội dung bịa đặt, xuyên tạc nhằm chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam, phần lớn được lấy từ các trang mạng phản động khác”.

Hãng thông tấn AFP loan tin về việc xử án sinh viên Phan Kim Khánh vào ngày 25 tháng 10 cho rằng phiên tòa được tiến hành vào khi chính quyền Việt Nam xiết chặt kiểm soát đối với những tiếng nói chỉ trích trước dịp diễn ra hội nghị thượng đỉnh Diễn Đàn Hợp tác Kinh tế Châu Á- Thái Bình Dương (APEC) vào tháng 11 tới đây ở Đà Nẵng.

Tổ chức Theo dõi Nhân quyền Quốc tế (Human Rights Watch) hôm 24/10 cũng ra tuyên bố đòi chính phủ Việt Nam phải trả tự do cho sinh viên Phan Kim Khánh, và kêu gọi các nhà tài trợ cho  Việt Nam và các lãnh đạo trong khu vực cần có yêu cầu Hà Nội phóng thích những tù chính trị trong nước trước APEC.

Theo AFP thì hằng chục nhà bất đồng chính kiến đang bị giam tù và theo các tổ chức giám sát nhân quyền thì năm 2017 là một năm đặc biệt khắc nghiệt đối với những nhà hoạt động tại Việt Nam, khi mà Hà Nội cho tiến hành đợt bắt giữ và kết án nặng nề những tiếng nói chỉ trích chính quyền.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tin buồn: THÀNH KÍNH CHIA BUỒN CÙNG GIA ĐÌNH PGS VĂN GIÁ



.
.
.
.
.

TIN BUỒN

Chúng tôi đau buồn báo tin,
Thân mẫu của PGS. TS Nhà văn Ngô Văn Giá
Chủ nhiệm Khoa Viết văn - Báo chí, 
Trường ĐH Văn hoá Hà Nội 

Cụ bà TỐNG THỊ LỊCH

Nguyên quán: Làng Liên Bộ, xã Liên Chung, 
huyện Tân Yên, tỉnh Bắc Giang

Đã tạ thế hồi 23h30 phút ngày 25-10-2017, 
(tức ngày 6 tháng Chín năm Đinh Dậu)
hưởng thọ 92 tuổi.

 Lễ viếng từ 13h00 ngày 26-10-2017 
Tại gia đình:Làng Liên Bộ, xã Liên Chung,
huyện Tân Yên, tỉnh Bắc Giang

Lễ đưa tang vào hồi 07h30 ngày 27-10 - 2017

****
Chúng con xin dâng lời cầu nguyện hương linh Cụ bà Tống Thị Lịch thung dung về Cõi Phật, an lạc vĩnh hằng, và phù hộ cho con cháu chắt mọi sự an lành.
Và thành kính nghiêng mình chia buồn Nhà văn, PGS. TS Ngô Văn Giá cùng toàn thể tang quyến trước mất mát vô cùng lớn lao này!
.
Những ngày u nằm bất tỉnh, 21/10/2017

Ngô Văn Giá 
21 Tháng 10 lúc 8:34 · 


U CHO ĐI HỌC

Những năm ấy, ở quê rất đói. Nhà mình, tính cả ông, cả bố và u có đến già chục miệng ăn. Có năm lũ lụt, bữa cơm chỉ toàn là sắn thôi, kèm theo một rổ rau khoai lang luộc. Nhìn nồi cơm, chỉ thấy lơ thơ vài hạt gạo. Có ai nói tếu: đây không phải là cơm độn sắn mà là sắn độn cơm…

Ấy thế mà mấy anh chị em vẫn được đi học, ít nhất là hết cấp hai, có mấy người cấp ba, không ai bỏ giữa chừng.

Anh cả đi bộ đội chiến trường B. Ở nhà còn 7 chị em. 

Một hôm nghe tin bố đi đánh bạc mất hết cả gói tiền mà u dành dụm được, trong nhà không còn gì, chỉ còn mỗi cái xác nhà. Mình vừa khóc vừa nói với chị Hai hay là em bỏ học ở nhà cho u đỡ khổ. Chị bảo em học sáng dạ nhất nhà, không được bỏ, để chị ở nhà đỡ u, chị thôi không đi học sư phạm nữa…Chắc là chị Hai nói với u, u gọi hai chị em ra bảo: “Con phải đi học tiếp. Nếu bố mày không nuôi được chúng mày ăn học thì u sẽ nuôi. Dù u có chết đói cũng sẽ nuôi được chúng mày. Không được bỏ con nhé!”. Mình thút thít bảo con thấy u khổ quá…Nói rồi ba mẹ con ôm nhau khóc.

Mình là cái đứa nhà quê vụng thối vụng nát. Nhớ có lần đi tát nước gầu dai, mỗi lần kéo dây lên đổ nước, chị mình lại cười, cười lăn cười lóc ngã cả ra bờ ruộng. Mình tức, vứt luôn cả gầu, không thèm tát nữa. Chị Hai bảo sao mỗi lần kéo nước lên cái cái mồm em lại cứ phải nhệch ra đến tận mang tai như thế chứ…

Lại có lần theo mấy đứa hàng xóm đi bắt cua ngoài đồng. Suốt cả buổi sáng. Đến gần trưa, chúng hô về. Nhìn chúng giỏ lớn giỏ bé đầy cứng. Mình mở ra đếm được cả thảy 14 con, trong đó có 3 con đã chết. Chúng nó bảo mày bắt gì mà hèn thế. Rồi chúng thương tình, bảo nhau mỗi đứa cho 10 con để mang về đủ một bữa canh.

U lại kể, có lần mình đi học về, nhóm bếp nấu cơm. Mình không biết gầy củi cho cháy. Mồ hôi mồ kê mướt mát. Mình chạy ra bảo: “U ơi cái củi nó làm sao í, nó không cháy, chỉ toàn khói thôi”. U lại chạy vào dạy cách xếp củi sao cho dễ cháy…

Thấy mình vụng, u bảo: “Con cố mà học hành, sau này đi thoát ly, kiếm cơm nhà nước, chứ bộ dạng con ở nhà thì có mà chết đói”. Nói xong u cười, cái cười thoáng chút lo âu.

Thương u, mình đi học. Rồi vào đại học. Bây giờ mình cũng đã sắp già. Thỉnh thoảng trong mâm cơm xúm xít bên con cháu, u vẫn nhắc đến mấy chuyện này, rồi cười lất ngất. Chắc bây giờ u cũng đã ít nhiều yên tâm về cái thằng con vụng đoảng nhất nhà.

Nghĩ lại, nếu mình không nghe lời u đi học, chắc bây giờ đã là một lão nông tri điền nghèo khó, bên cạnh một mụ vợ suốt ngày nghiến răng ken két than khổ, than thằng chồng vô tích sự, và một đám con sàn sàn nối đời đồng đất. Hoặc nếu giời thương, biết đâu cũng có một đời sống hạnh phúc giản đơn và bình dị ở thôn làng. Hoặc vào cái đận ấy, đánh nhau biên giới Bắc Nam thon thót, nếu đi bộ đội khéo đã xanh cỏ rồi…Đời người chả biết thế nào.

Những năm đói khổ, giặc giã, u như một gà mẹ vững chãi che chở cho lũ gà con đỡ phải đói khát và được cắp sách đến trường…

Những ngày u nằm bất tỉnh, 21/10/2017
VG

Phần nhận xét hiển thị trên trang

CHÚNG TA VẪN BỊ THUYẾT VỀ GIÁ TRỊ LAO ĐỘNG ÁM ẢNH


Steven Horwitz
🖊
Tại sao có quá nhiều sinh viên tin rằng họ phải được điểm cao hơn cho những bài viết mà họ đã mất nhiều thời gian viết như thế?
Đấy không phải là tin vào chất lượng của bài làm mà là tin vào số giờ bỏ ra để làm bài.
Hiểu lầm cơ bản này về giá trị của lao động lại nằm ở trung tâm của phần phê phán chủ nghĩa tư bản của Marx.
+Trung tâm của mọi thứ trên đời
Hàng ngàn năm qua, người ta tin chắc rằng trái đất là trung tâm của vũ trụ và mặt trời quay quanh trái đất. Với sự ra đời của việc khảo sát có hệ thống, các nhà khoa học đã đưa ra nhiều giải thích ngày càng phức tạp hơn nhằm giải thích vì sao những điều họ quan sát được về vũ trụ không nhét được vào giả thuyết đó.
Khi Copernicus và những người khác đưa ra cách giải thích khác, đủ sức giải thích những sự kiện quan sát được, và đã giải thích một cách rõ ràng hơn và chính xác hơn, mô hình nhật tâm đã giành chiến thắng. Cuộc cách mạng của Copernicus đã cho khoa học không còn như xưa nữa.
Trong kinh tế học cũng có câu chuyện tương tự như thế.
Hàng trăm năm qua, nhiều nhà kinh tế học tin rằng giá trị của một món hàng hóa phụ thuộc vào chi phí để sản xuất ra nó. Đặc biệt là, nhiều người tán thành thuyết về giá trị lao động, tức là thuyết khẳng định rằng giá trị của hàng hóa bắt nguồn từ số lượng lao động dùng để làm ra nó.
Tương tự như quan điểm địa tâm, học thuyết về giá trị lao động bề ngoài dường như là hợp lý, vì thường thường, dường như món hàng cần nhiều sức lao động có giá trị cao hơn.
Nhưng, tương tự như những câu chuyện trong môn thiên văn học, lý thuyết ngày càng trở nên phức tạp khi nó tìm cách giải thích một số mâu thuẫn hiển nhiên.
Bắt đầu từ những năm 1870, trong kinh tế học đã diễn ra cuộc cách mạng tương tự như cuộc cách mạng của Copernicus,
đấy là khi lý thuyết chủ quan về giá trị (subjective theory of value) được nhiều người sử dụng để giải thích giá trị của hàng hóa và dịch vụ.
Hiện nay, thuyết về giá trị lao động chỉ còn rất ít tín đồ, đấy là nói trong số các nhà kinh tế học chuyên nghiệp, nhưng trong các môn học khác, cũng như trong dân chúng nói chung, nó vẫn được nhiều người sử dụng khi thảo luận các vấn đề kinh tế.
(Lý thuyết về giá trị lao động trong việc tính điểm, như tôi đã nói ở trên, đặc biệt thông dụng trong giới sinh viên đại học.)
+Bóng của Karl Marx
(và Adam Smith)
Một trong những lý do làm cho thuyết này vẫn là cách giải thích ngấm ngầm về giá trị trong nhiều môn học khác nhau vì những môn này dựa vào người ủng hộ nổi tiếng nhất của thuyết này, người đã giúp đưa kiến thức về kinh tế học vào những môn học này:
Karl Marx.
Marx không phải là nhà kinh tế học duy nhất ủng hộ quan điểm này, thuyết giá trị lao động cũng không phải chỉ liên quan tới những người xã hội chủ nghĩa. Adam Smith cũng tin vào phiên bản yếu hơn của thuyết này.
Đối với Marx, thuyết này là phần quan trọng nhất của quan điểm của ông về những vấn đề của chủ nghĩa tư bản.
Luận cứ cho rằng chủ nghĩa tư bản bóc lột công nhân được xây dựng chủ yếu trên quan điểm cho rằng lao động là nguồn gốc của tất cả các giá trị và lợi nhuận của nhà tư bản, vì vậy mà người công nhân - những người xứng đáng được hưởng những giá trị này đã bị tước đoạt.
Khái niệm của Marx về tha hóa tập trung vào vai trò trung tâm của lao động trong việc biến chúng ta thành con người và những biện pháp mà chủ nghĩa tư bản dùng nhằm tiêu diệt khả năng hưởng niềm vui trong công việc của chúng ta và kiểm soát những điều kiện mà chúng ta sử dụng để tạo ra giá trị.
Nếu không có thuyết về giá trị lao động, thì không rõ lời phê phán chủ nghĩa tư bản của Marx còn giá trị đến mức nào.
Một phần khó khăn đối với Marx và những người chấp nhận thuyết này là có quá nhiều mâu thuẫn dường như rõ ràng đến mức họ phải tạo ra những lời giải thích phức tạp để giải quyết những mâu thuẫn đó.
Giải thích thế nào về giá trị của đất đai hay các nguồn tài nguyên thiên nhiên khác?
Giải thích thế nào về những tác phẩm nghệ thuật lớn, chẳng tốn bao nhiêu công lao động nhưng lại có giá rất cao?
Giải thích thế nào sự khác biệt về tay nghề của từng cá nhân, điều đó có nghĩa là sẽ cần khoảng thời gian khác nhau để làm ra cùng một món hàng?
Những nhà kinh tế học cổ điển, trong đó có Marx, đã đưa ra những lời giải thích cho tất cả những trường hợp rõ ràng là ngoại lệ này, nhưng cũng như những giải thích ngày càng phức tạp của những người theo phái địa tâm, họ bắt đầu cảm thấy là những cách giải thích như thế không đúng và người ta bắt đầu tìm kiếm câu trả lời phù hợp hơn.
+Cuộc cách mạng của trường phái Áo
Trong kinh tế học, câu trả lời xuất hiện khi, tương tự như
Copernicus, một số nhà kinh tế học nhận ra rằng cách giải thích cũ đã thuộc về quá khứ.
Điều này đã được trình bày một cách rõ ràng trong tác phẩm của Carl Menger, cuốn Những nguyên lý của kinh tế học của ông không chỉ đưa ra lời giải thích mới về bản chất của giá trị kinh tế, mà còn tạo ra nền tảng của trường phái kinh tế học Áo.
Menger và những người khác khẳng định rằng, giá trị là chủ quan. Nghĩa là, giá trị của một món hàng không được xác định bởi những yếu tố đầu vào có tính vật lý, trong đó có lao động, giúp tạo ra nó.
Thay vào đó, giá trị của một món hàng hình thành trong nhận thức của con người về tính hữu dụng của nó đối với những mục đích cụ thể mà người ta có tại một thời điểm cụ thể nào đó.
Giá trị không phải là một cái gì đó khách quan và siêu nghiệm. Nó là một chức năng của vai trò mà đối tượng đóng như là phương tiện nhằm đạt được những mục tiêu vốn là một phần của những mục đích và kế hoạch của con người.
Như vậy là, những người theo thuyết chủ quan cho rằng, đất đai có giá trị không phải vì số lao động dùng để cày nó, mà vì người ta tin rằng nó có thể góp phần làm thỏa mãn một số nhu cầu trực tiếp của chính họ (ví dụ như trồng cây để ăn) hoặc là nó sẽ góp phần gián tiếp nhằm thỏa mãn những mục đích khác nếu được sử dụng để trồng những loại cây để bán trên thị trường.
Tác phẩm nghệ thuật có giá trị vì nhiều người cho rắng đấy là tác phẩm đẹp, nhiều công sức hay ít công sức bỏ ra không phải là vấn đề. Khi giá trị được xác định bằng phán đoán về tính hữu dụng thì sự khác biệt về chất lượng lao động không còn gây khó khăn cho việc giải thích giá trị nữa.
Thật vậy, giá trị kinh tế là phạm trù khác hẳn với những hình thức khác của giá trị, ví dụ như giá trị khoa học.
Đấy là lý do vì sao người ta trả tiền để có một người lập cho họ lá số tử vi đầy đủ, mặc dù chiêm tinh học chẳng có tí giá trị khoa học nào.
Điều quan trọng trong việc tìm hiểu giá trị kinh tế là nhận thức về tính hữu dụng trong việc theo đuổi mục đích và kế hoạch của con người, chứ không phải giá trị “khách quan” của hàng hóa hay dịch vụ.

Nhưng cuộc cách mạng theo kiểu Copernicus thực sự trong kinh tế học là cách thức liên kết thuyết chủ quan về giá trị với giá trị lao động.
Thay vì coi giá trị của đầu ra được xác định bởi giá trị của những yếu tố ở đầu vào như thuyết về giá trị lao động thì thuyết chủ quan về giá trị cho thấy một điều khác hẳn:
"giá trị của những yếu tố đầu vào như lao động được xác định bởi giá trị của đầu ra mà đầu vào góp phần tạo ra."
Món ăn ngon đắt không phải là do giá lao động của đầu bếp. Mà, lao động của đầu bếp được đánh giá cao chính là vì ông ta có thể làm ra món ăn mà công chúng thấy là rất ngon, rất đẹp hoặc có lợi cho sức khỏe.
Theo quan điểm này, lao động được tưởng thưởng theo khả năng của nó trong việc tạo ra những sản phẩm mà người khác cho là có giá trị.
Khi xem xét những cách thức mà lao động kết hợp với vốn, tạo điều kiện cho lao động sản xuất ra những hàng hóa mà người ta coi là có giá trị hơn, đến lượt nó, điều này làm gia tăng thù lao cho lao động thì toàn bộ thế giới quan của Marx trở thành lộn chân lên đầu.
Tư bản không bóc lột lao động. Thay vào đó, nó làm gia tăng giá trị của lao động của bằng cách cung cấp cho lao dộng những công cụ cần thiết để làm ra nhiều món hàng hóa mà người ta coi là có giá trị.
Chủ nghĩa tư bản - hiểu đúng theo thuyết chủ quan về giá trị - về cơ bản là một quá trình, qua đó, con người tìm cách sử dụng một cách tốt nhất những nguồn lực hạn chế của chúng ta nhằm đáp ứng những nhu cầu cấp thiết nhất của chúng ta.
Trao đổi và giá cả thị trường là cách mà chúng ta làm cho người khác thấy được nhận thức chủ quan của chúng ta về giá trị để họ có thể tìm ra cách tốt nhất nhằm cung cấp cho chúng ta những thứ mà chúng ta coi là có giá trị nhất.
+Còn phải làm nhiều việc nữa
Đối với các nhà kinh tế học, thuyết về giá trị lao động có giá trị cũng gần như quan điểm địa tâm về vũ trụ.
Vì lý do đó, toàn bộ lý thuyết của Marx, và do đó, những lời chỉ trích của ông về chủ nghĩa tư bản, là đều đáng ngờ cả.
Đáng tiếc là, nhiều người, các học giả không phải kinh tế học cũng như công chúng nói chung, đơn giản là không biết gì về cuộc cách mạng tương tự như cuộc cách mạng của Copernicus trong kinh tế học. Lật đổ thuyết về giá trị lao động vẫn là nhiệm vụ tốn nhiều thời gian và có giá trị.
Steven Horwitz là Giáo sư kinh tế ở St. Lawrence University và là tác giả cuốn Microfoundations and Macroeconomics:
An Austrian Perspective.
Ông còn là thành viên của Quỹ giáo dục kinh tế (FEE).
Nguồn: http://fee.org/…/were-still-haunted-by-the-labor-theory-of…/

,
The Marxist critique of capitalism depends on a defunct understanding of economics.
FEE.ORG

Phần nhận xét hiển thị trên trang