Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Hai, 23 tháng 10, 2017

Người Khánh Hòa số 12 - Nhà thơ Lê Khánh Mai

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tạp chí HƯƠNG THIỀN số Đông 2017 đăng truyện ngắn " LỖI TẠI HOA ĐÀO" của Quang Đại



LỖI TẠI HOA ĐÀO
Truyện ngắn : Quang Đại
Chuyện này không biết nên bắt đầu từ tượng Đức Ông chùa làng Dăm nổi tiếng linh thiêng. Trước nay, dân làng hay người tứ xứ đến cầu báo mộng điều gì, Ngài phán đều đúng hết, chẳng lần nào sai. Với dân làng Dăm thì ngài đích thực là một ông “Bao công mặt đỏ”…
Hay bắt đầu từ việc nhà bác Thộn khao nhiêu?
Thôi! Cứ khởi từ buổi đại sự ở nhà bác Thộn vậy.
Xin thưa! Người viết chuyện này thực tình cũng chẳng rõ chức nhiêu là như thế nào. Nghe bảo đàn ông ở các làng quê sau những lũy tre xanh ngày trước mà lên được chức nhiêu thì sẽ không còn phải đi phu phen, tạp dịch cho làng, xã nữa.
Vì thế mà bác Thộn mới mua nhiêu.
Một người chưa phải là nhiêu sẽ thành nhiêu sau một buổi mổ lợn khao làng. Giả dụ như có một anh mọi ngày người có tuổi trong làng vẫn thường kêu là thằng Tý Toét thì sau khi khao nhiêu sẽ được thay là bác Nhiêu Toét. Mua nhiêu hay khao nhiêu đại loại như thế.
Bác Nhiêu Thộn sẽ chẳng dính dáng gì đến chuyện này nếu như hôm khao nhiêu mà nhà bác ấy không mượn, hay là chỉ mượn chín hoặc mười chiếc nồi của nhà chùa. Đằng này, nhà bác ấy lại mượn đúng mười một chiếc nồi ba.
Thế mới nên chuyện.
Xong việc khao nhiêu. Nghĩa là khi mà anh Đĩ Thộn được người làng gọi là bác Nhiêu Thộn. Khi mà các quan viên và dân làng ai nấy bước thấp bước cao, chân nam đá chân chiêu, hết thảy theo lệnh rượu đi tản mát về mọi phía trong làng. Khi lũ trẻ con chí chóe la hét, đánh đấm để tranh giành nhau những quả pháo tịt ngòi. Khi trong nhà, ngoài sân ông tân nhiêu vương vãi rất nhiều thứ nảy cảm hứng cho bầy chó gầy của làng Dăm gây chiến tranh nội bộ với nhau ỏm tỏi…
Vào lúc ấy thì cô Nhớn Thộn, con gái đầu của bác Nhiêu toòng tanh gánh mười một chiếc nồi ba đi trả nhà chùa.
Nếu ai mà để ý sẽ thấy cô Nhớn Thộn vừa gánh nồi đi vừa nhảy chân sáo suốt từ nhà lên chùa. Không phải cô ấy nhảy chân sáo chỉ là do bất ngờ trốn được cuộc dọn dẹp la liệt ở nhà mà cô rất hãi. Cũng không bởi gánh nồi đồng trông cồng kềnh, chật cả đến ngọn quang chành trông tưởng nặng nhưng thực ra lại nhẹ tênh tếch, khiến cô ấy đi đong đưa đâu. Chẳng là… cô nàng đã hẹn gặp anh chàng Lóc, nhân tình của mình ở gốc đào bên giếng chùa. Sau khi trả nồi xong thì nàng sẽ đi ra chỗ ấy để dốc bầu tâm sự cùng chàng…
Xưa nay, các cuộc hẹn hò của trai gái thường hay gặp những trúc trắc, trục trặc. Nhất là những cuộc hẹn ở đình, ở chùa.
Khi cô Nhớn Thộn lên chùa, vào nhà chung rồi đặt gánh xuống. Cô xếp những chiếc nồi vào góc nhà rồi gọi bà sãi ra nhận. Nhưng gọi mãi mà chẳng thấy ai thưa. Rõ ràng, lúc mới tới cô đã nghe thấy tiếng lục cục trong buồng bà sãi cơ mà. Thậm chí, cô còn nghe thấy tiếng thở hổn hển trong ấy. Thế mà sau đó lại im bặt. Tiếng thở hổn hển cũng mất tăm, im thít. Cô chõ mồm về tứ phương gọi thêm chừng hơn chục tiếng nữa cũng chẳng ai bảo gì.
Cô Nhớn Thộn sốt ruột quá. Nhưng cô không gọi nữa. Cô nghĩ: tiếng lục cục trong buồng thì còn có thể là chó hay mèo, chuột hoặc con gì đó. Nhưng rõ ràng là chó, mèo, chuột thì không thở hổn hển như thế. Đích thực là bà vãi trêu. Cô liền lấy ngay đầu đòn gánh thúc vào cửa buồng bà vã gọi toi:
- Vãi ơi! Con biết thừa là vãi đang ở trong đó rồi! Vãi trêu con chứ gì? Con là cái gái nhớn con nhà Đĩ Thộn, bây giờ là Nhiêu Thộn đây! Thày con bảo con đến trả nồi cho nhà chùa, vãi ra nhận để cho con về ạ!
Quả nhiên là bà sãi có ở trong buồng thật. Nhưng bà sãi không mở cửa mà nói vọng từ trong ra ra:
- Tao không đùa với nhà mày! Nhưng… tao có việc bận. Tao không ra được!
- Bận việc gi mà không ra được? Việc gì lại chỉ có mấy bước từ trong ấy mà vãi không ra ạ! Con xin vãi! Vãi đừng trêu con!
Bà sãi quát từ phía trong:
- Ơ! Cái con bé này! Hay nhỉ! Tao lại thèm đi trêu trọc mày à? Cứ để mười một nồi ở đấy. Tao nhận rồi là xong chứ gì?
Cô Nhớn Thộn lắc đầu:
- Ứ ừ! Không được đâu sãi ơi! Thày con bảo là phải trao tận tay sãi. Con về mà vẫn chưa đưa mười một nồi ba tận tay sãi thì về nhà thày con đánh con chết!
- Như thế này là tận tay rồi! Con ngu ạ! Đúng mười một cái hử?
- Vâng ạ!
- Mày gõ vào từng cái tao nghe rồi tao nhận!
Cô Nhớn Thộn hớn hở:
- Vâng! Thế thì vãi nghe nhá!
Nói rồi, cô nhặt mẩu que gần đấy gõ đánh “côông” một cái vào chiếc nồi gần đó rồi đếm: một, hai, ba, bốn…cho đến mười một.
Cuộc trao trả nồi như thế là xong.
Cô Nhớn Thộn chạy ù đi gặp nhân tình.
Bà sãi tiếp tục việc bận gì đó ở bên trong buồng.
Chuyện lúc đầu chỉ có thế, tưởng chẳng có gì. Ai hay sau đó lại trở nên to chuyện. Thậm chí, trở thành một vụ án.
Số là khi ấy bà sãi đang “bận” với một ông đầu trọc…
Lúc cô Nhớn Thộn gánh nồi đến trả thì cuộc “bận” vừa mới bắt đầu, phải một lúc lâu sau mới vãn. Hết “bận”. Bà sãi ra đếm lại nồi. Đếm đi, đếm lại, đếm tái đếm hồi, đếm đến cả trên chục lần vẫn chỉ có mười chiếc nồi ba. Bà sãi lẩm bẩm:
- Lạ thật! Rõ ràng mình nghe nó gõ đúng mười một tiếng côông. Thế mà bây giờ lại chỉ có mười cái nồi! Thế là thế nào nhỉ?
Ấy! Khi vướng vào chuyện “bận” con người ta cứ như lẩn thẩn, mụ mẫn vậy đó. Phải mãi về sau, bà sãi mới nghĩ ra là: mười một tiếng “côông” mà bà nghe được từ trong buồng cũng có thể chỉ là do cô Nhớn Thộn gõ từ… mỗi một chiếc nồi.
Bà sãi căm cái con bé bản mặt trông hiền ngoan thế mà điêu. Căm nhiều mà lo sợ cũng nhiều. Vì sợ sư cụ phạt mà bà sãi cuống lên, nghĩ cách tìm ra manh mối chiếc nồi bị mất. Bà không dám đến bắt bẻ cô Nhớn Thộn bởi việc trao trả nồi bằng nghe đếm là khởi từ bà chứ không tại cô ấy. Với lại, bà sãi cũng không muốn chuyện “bận” của bà lộ ra ngoài…
Có người bảo với bà sãi: khi cái Nhớn Thộn vào chùa trả nồi thì thằng Lóc con ông Cóc đứng ở gốc đào giếng chùa ngó ngiêng rất lâu về phía nhà chung. Chắc là nó lấy nồi chứ còn ai vào đó nữa!
Thế là, bà sãi lập tức đi thắp hương lên bàn thờ Đức Ông cầu báo mộng.
Rồi đêm ấy, Đức Ông cũng hiện về báo mộng đúng là thằng Lóc đã lấy trộm nồi. Bà sãi liền đến báo Lý trưởng. Lý trưởng làng Dăm cũng cẩn thận đến thắp hương, xin đài trước tượng Đức Ông, thấy đồng xấp đồng ngửa mới sai người đến bắt thằng trộm Lóc.
Lóc một mực kêu oan.
Ông lý hỏi:
- Có phải mày thậm thụt, ngó nghiêng từ gốc đào giếng chùa lúc người ta mang nồi dến trả nhà chùa không?
- Dạ…phải ạ!
- Mày đến đó làm gì?
-…
- Mày nghó nghiêng ở đấy làm gì?
-…
Ông lý quát to:
- Ơ! Cái thằng này! Cứng họng rồi hả? Mày đứng đó làm gì? Ngó nghiêng ở đó làm gì? Mày không nói ông gang họng mày ra bây giờ! Ông lý Dăm chọc ngón tay chỏ vào mặt Lóc quát to: Nói!
Anh chàng Lóc lúc này cuống lên:
- Dạ! Dạ! Bẩm ông lý con… con … con ăn trộm ạ!
Thế là khởi đầu cho một vụ án oan.
*
* *
Vụ án đặc biệt này được xử vào sáng hôm mồng một Tết.
Nhà chùa mất nồi vào tối hăm chín. Như vậy là chỉ vào hai ngày, hai đêm mà cô Nhớn Thộn đã gầy tọp đi. Trông cô tàn tạ, tóc tai rũ rượi, nhan sắc xuống dăm bảy phần. Chỉ cô là biết chắc chắn chàng Lóc bị oan mà không làm gì được. Cô thương chàng không ăn, không ngủ. Cô khóc suốt từ hôm đó đến lúc ra chùa để xem quan xử vụ án mất nồi.
Cô Nhớn Thộn vô cùng bất ngờ, ngạc nhiên khi nghe bảo quan phụ mẫu sẽ xử án ngay tại gốc đào giếng chùa, nơi Lóc và cô hẹn hò và tâm sự suốt buổi tối hôm hăm chín tết. Cây đào hôm đó đang nụ thì hôm nay đã bừng hoa. Có điều, hoa đào nở chỉ làm cô gái đau đớn, tái tê thêm…
Dân làng tụ tập quanh gốc đào rất đông từ sớm. Đến non trưa mới thấy quan phụ mẫu cưỡi ngựa đi đầu tiến về chùa làng. Theo sau đít ngựa là một thư lại. Tiếp nữa là hai lính lệ áp giải hai can phạm mà một trong đó chính là chàng Lóc.
Ngựa quan hướng mõm về gốc đào. Quan hạ mã. Lý trưởng và quan viên làng Dăm nhất loạt ra cúi chào. Quan bảo bọn họ đứng ra cả một bên, cạnh đống rạ dưới gốc đào. Quan cũng bảo dân làng đứng dãn ra, không ai được dẵm lên đống rạ dưới gốc đào.
A! Hình như đống rạ dưới gốc đào liên quan gì đó đến vụ án này chăng?
Đúng là như vậy. Dưới đống rạ phải chăng có một vật gì quan trọng lắm. Tuy nhiên, chúng ta hãy xem quan huyện Na Ngạn xét xử rồi mới biết.
Quan huyện hỏi Lý Dăm:
- Ông lý có chắc chắn bạch đinh Nguyễn Văn Lóc lấy trộm nồi không?
- Bẩm quan lớn! Chắc như đinh đóng cột ạ!
- Vì sao mà như đinh đóng cột?
Lý trưởng bẩm:
- Dạ! Vì chính nó đã khai nhận ạ!
- Nhưng nếu không phải nó thì sao?
- Bẩm quan lớn! Nó đã khai nhận thì đích thị nó ăn trộm ạ!
- Ta hỏi ông: nếu không phải nó thì sao? Ta sẽ đóng đinh vào người ông nhé?
Mặt lý trưởng hơi ngắn đi một chút. Nhưng sau một lát nghĩ ngợi ông ta lại tự tin, dõng dạc thưa quan:
- Bẩm quan! Nếu không phải nó thì con xin chịu phạt ạ!
Quan phụ mẫu nhếch mép cười bảo lý Dăm:
- Thày lý nhớ điều thày vừa nói đấy nhé! Ngài quay về phía dân làng: bà con đã nghe thày lý nói rồi đấy. Bây giờ ta không để mọi người chờ lâu. Lệ đâu! Đưa thằng Tẻo ra đây!
Hai lính lệ “dạ, vâng” rồi đưa một can phạm ra phía trước. Dân làng Dăm ai cũng nhận ra đó là một người làng bên là anh cu Tẻo. Khi anh cu Tẻo đã quỳ phía trước, quan hất hàm bảo:
- Bạch đinh làng Tè Cù Văn Tẻo! Hãy khai mọi sự với lý trưởng làng Dăm cùng dân làng bên này đi!
Anh cu Tẻo khúm núm lạy quan rồi quay ra tứ phía lạy dân làng. Sau đó, anh ta hướng lại phía quan mà trình bẩm:
- Lạy quan lớn! Hôm đó là hăm chín tết, Nhà con ngèo lại ít thịt nên con tính đem nơm đra đồng làng Dăm đơm ít cá để thêm chút tanh ăn tết ạ! Con đi qua chùa Dăm thì dừng lại…
- Mày dừng lại chùa Dăm làm gì? Định vào ăn trộm nồi hả?
- Dạ! Bẩm không ạ! Lúc ấy con làm gì biết ngoài nhà chung chùa Dăm có để nồi đâu ạ! Con vào đấy để…
- Để làm gì?
Anh cu Tẻo đỏ mặt, ngập ngừng, ấp úng mãi. Quan quát hỏi một lúc mới đành thưa thật:
- Dạ! Con vào chùa để… xem bà vãi với sư bác ạ!
- Sao lại xem họ? Mà họ làm gì để mày xem?
- Bẩm quan lớn! Họ… họ ôm nhau ạ!
- Mày xem họ ôm nhau làm gì?
- Dạ! Con thích thì con xem ạ! Con xem trộm nhiều lần rồi nên con quen mui ạ!
Quan bật phì cười. Dân làng cũng cười ồ theo quan. Quan ra hiệu cho cho anh cu Tẻo trình báo tiếp. Thì ra, hôm ấy anh ta vác nơm đi đơm cá rồi tiện chân vào xem trộm. Thực ra chỉ được nghe trộm là chính…
- Sau đó - Tẻo kể tiếp - con thấy chồng nồi xếp ở phía ngoài. Thế là con nghĩ đến chuyện mượn tạm. Vâng! Con chỉ tính mượn tạm thôi. Con xin thề nếu con nói sai thì trời chu đất triệt cả nhà con. Vì con không dám ăn trộm của đình, của chùa mà mang tội, mang vạ ạ! Nhưng anh em nhà con nghèo quá. Hăm chín tết mà hơn chục anh chị em trong nhà chẳng ai có lấy một chiếc nồi để luộc bánh chưng. Thế là, con mượn tạm một cái về cho anh em nhà con luộc bánh ạ! Con cho nồi vào phía trong nơm úp cá rồi thò tay, cầm cổ nồi mà mang đi, chẳng ai thấy được. Nhưng rồi, hôm sau bên làng Dăm rộ lên vụ bác Lóc ăn trộm nồi nên dù chưa luộc được nồi bánh nào con cũng đã đem trả ngay. Con cũng lại cho nồi vào nơm rồi mang đi như con vừa bẩm. Đi đến gốc đào này thì bất chợt có người gần đến, thế là con vùi vội dưới đống rạ này ạ! Sau đó thì con nghe thấy chị Nhớn Thộn bảo sẽ đâm chết tươi nếu vớ được đứa nào lấy trộm nồi, để anh Lóc bị oan. Thế là con sợ quá, không dám ra moi nồi ra để đem trả trộm cho nhà chùa nữa ạ!
Quan hỏi:
- Thế rồi vì sao mày lên quan tự thú?
- Dạ ! Bẩm quan. Con thấy thương anh lóc bị oan. Thương chị Nhớn Thộn khóc lóc đêm ngày đến nỗi gầy rạc cả đi nên con…
Quan cắt lời Tẻo:
- Tao hiểu rồi! Thế mày để cái nồi đem trả trộm không thành ấy ở chỗ nào thì lấy ra cho thày lý và dân làng Dăm mục thị.
Ngay lúc đó, anh cu Tẻo moi ở đống rơm ngay dưới chân ra một chiếc nồi ba. Ai cũng nhận ra đó chính là chiếc nồi của nhà chùa. Toàn dân làng Dăm đều ớ ra, lần nữa ồ lên một loạt. Lý Dăm co người lại, run như cầy sấy, sụp lạy dưới chân quan xin tha tội. Quan huyện Na Ngạn lệnh nọc lý trưởng làng Dăm ra đánh hăm lăm gậy.
Nhưng lệnh quan chưa được thực thi thì xảy ra việc cô Nhớn Thộn đột ngột cướp chiếc nồi ba chạy như bay lên chùa.
Đến tượng Đức Ông Ngài, cô ta mắm môi, mắm lợi ấn đít nồi vào mặt tượng mà day. Mỗi nhát day cô lặp lại câu đay nghiến: “Thánh thần mà nói điêu này! Nói điêu này! Nói điêu này!” Mặt tượng Đức Ông liền bị đít nồi chà cho sứt sát, nhọ lem.
Sau đó, cô gái đem chiếc nồi ba tang vật trả lại cho quan rồi quỳ xuống, phủ phục trước đức phụ mẫu nhận phạt. Ngay lúc ấy, cả bà sãi và sư thày cũng đến quỳ xin chịu tội với quan trên và dân làng. Sư thày van lạy xin quan và dân làng cho được hoàn tục để… lấy vợ sau tết này.
Mới hay lỗi là do Đức Ông báo mộng sai. Nhưng cơ sự cũng còn là do nọ, do kia…
Quan huyện Na Ngạn nhìn lên khóm đào rực rỡ mà nghĩ rằng tất cả chỉ tại tết đến, xuân về. Có lẽ ánh hồng rực rỡ, mới mẻ từ hoa đào khiến cả Đức Ông cũng hoa mắt mà phán nhầm…
Rồi cũng vì tết đến, xuân về mà hai đôi tình nhân kia rạo rực. Xuân về, tết đến cho anh cu Tẻo phải cần có nồi để luộc bánh chưng…
Đúng rồi! Quan mỉm cười nghĩ: lỗi tại hoa đào.
Quan tuyên tha tội cho tất cả.
Tuy nhiên, trên mặt tượng Đức Ông thì cho đến mấy trăm năm sau vẫn còn vệt đen. Vết nhọ ấy dù sơn phủ lên thế nào rồi cũng vẫn cứ bong ra.
Mùa xuân 2014

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Người trong hệ thống không có tư cách phê bình hệ thống?





Bộ trưởng Bộ Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến thị sát một cơ sở y tế. Ảnh: VTV.ShareTweet


Bài xã luận “Chỉ trích bộ trưởng là quyền, không phải tội” của tác giả Trịnh Hữu Long đăng trên Luật Khoa hôm 22/10 vừa qua đã làm dấy lên nhiều tranh luận trên mạng xã hội.
Cả với tư cách một biên tập viên của Luật Khoa và một người đọc bình thường, tôi quan tâm nhất đến một tranh luận do anh Nguyễn Như Huy, một chuyên gia giám tuyển nghệ thuật tại Sài Gòn, khởi xướng trong phần comment trên trang Facebook Luật Khoa.
Bài xã luận này của tôi là một nỗ lực đối thoại với anh Huy về một số luận điểm của anh trong phần comment đó. Tôi không có ý định thanh minh hay giải thích gì thay mặt tác giả Trịnh Hữu Long. Tôi chỉ thấy vấn đề anh Huy đề cập rất thú vị và xứng đáng được bàn luận thêm, cho dù việc trả lời rõ ràng cho các khúc mắc trong vấn đề này có khó khăn đến mấy, và cho dù bài xã luận ngắn này có thể không giúp gì thêm cho việc trả lời các khúc mắc đó.
Các vấn đề anh Nguyễn Như Huy đặt ra
Bạn có thể theo dõi đầy đủ cuộc tranh luận ở link Facebook phía trên. Tôi mạn phép tóm tắt lại luận điểm của anh Huy theo cách hiểu của tôi:
  • Bản chất của hình thức quản lý ngành y tế, từ cấp Bộ của bà Bộ trưởng Nguyễn Thị Kim Tiến đến cấp bệnh viện huyện của bác sỹ Hoàng Công Truyện, là “quản lý ngành dọc”. Tức là dựa vào chuyên môn ngành y mà quản lý: bộ cao hơn sở, sở cao hơn trung tâm y tế huyện, v.v.
  • Bộ Y tế nắm chuyên môn ngành y cả nước, vì thế họ quản lý tất cả những ai có chuyên môn ngành y bao gồm cả bác sỹ Truyện. Ngay cả khi các văn bản pháp luật chi tiết có nói khác đi thì Bộ Y tế trong thực tế vẫn phải có một mức độ kiểm soát nhất định, dù là gián tiếp, với bác sỹ Truyện chứ không phải là không có thẩm quyền gì hết.
  • Vì bác sỹ Truyện thuộc thẩm quyền quản lý của Bộ Y tế, ông ta cũng có thể được xem là một nhân viên của bộ này.
  • Vì bác sỹ Truyện là nhân viên của Bộ Y tế (cho dù là gián tiếp) do bà Nguyễn Thị Kim Tiến đứng đầu, nên phát ngôn của ông Truyện về bà Tiến được coi là phát ngôn về thủ trưởng (hay cấp trên) của mình.
  • Ở đây có một vấn đề đạo đức (cho dù có thể không phải là một vấn đề pháp luật): Bác sỹ Truyện là một “người trong hệ thống” của Bộ Y tế mà lại đang “trách cứ hay kết tội Bộ Y tế (thông qua người đứng đầu của nó), về các yếu kém của nó”. Đó là một vị trí “thực sự là không minh bạch”, hay nói cách khác, là không “công chính”. Bởi vì “chính [bác sỹ Truyện] cũng đang đóng góp vào sự yếu kém của tổ chức do ông chỉ trích (về mặt logic)”.
Luật Khoa có hồi đáp cho anh Huy rằng bác sỹ Truyện “là nhân viên của bệnh viện huyện Phong Điền, cấp trên trực tiếp của ông ấy là Giám đốc bệnh viện. Xét về cơ cấu tổ chức, bệnh viện này trực thuộc sự quản lý trực tiếp của Sở Y tế Thừa Thiên – Huế và sự quản lý nhà nước của UBND huyện. Do đó, Bộ trưởng Bộ Y tế không phải là cấp trên trực tiếp của ông ấy”.
Đồng thời, Luật Khoa cũng giải thích thêm rằng dựa trên nội dung văn bản pháp luật có liên quan thì bác sỹ Truyện (cụ thể là việc tuyển dụng, bổ nhiệm vị bác sỹ này) không thuộc thẩm quyền của Bộ Y tế.
Hồi đáp của tôi với các luận điểm của anh Huy
Có hai vấn đề trong luận điểm của anh Huy:
1. Quản lý y tế dọc hay ngang: chưa chắc là dọc.
Anh cho rằng bản chất của hình thức quản lý trong ngành y tế Việt Nam là “quản lý ngành dọc”.
Ở điểm này anh Huy có lẽ thuần túy nghĩ rằng vì ngành y tế là một chuyên ngành đặc biệt, có tính chuyên môn cao nên phương thức quản lý cũng phải phù hợp, quản lý hoàn toàn dựa vào chuyên môn.
Tuy nhiên, nếu nhìn sâu hơn thì có thể thấy rằng bản chất phương thức quản lý ngành y tế của Việt Nam là một vấn đề mà bản thân ngành này có vẻ còn chưa giải quyết được.
Một bài báo năm 2014 có tựa đề “Quản lý y tế dọc hay ngang?” giải thích:
“Hiện nay, mô hình tổ chức hệ thống y tế Việt Nam được tổ chức theo bốn cấp phụ thuộc vào hệ thống tổ chức nhà nước (trung ương, tỉnh, huyện, xã). Theo đó, Bộ Y tế quản lý theo ngành, chính quyền địa phương quản lý theo địa bàn. Nhưng hiện nay, trong một tỉnh lại có các phương thức quản lý khác nhau, nơi quản lý theo ngành dọc, nơi thì vẫn quản lý theo ngành ngang, có nơi thì kết hợp quản lý cả ngang và dọc. Các cơ sở y tế vừa chịu sự quản lý về chuyên môn y tế do Bộ Y tế ban hành, vừa chịu sự lãnh đạo của địa phương về tổ chức, nhân lực y tế. Chính vì việc xác định trách nhiệm công vụ chưa rõ ràng, cụ thể, minh bạch nên khi có vấn đề xảy ra, việc quy trách nhiệm không dễ.”
Năm 2013 cũng đã diễn ra một hội thảo khoa học về vai trò của chính quyền địa phương trong công tác y tế do Bộ Y tế tổ chức tại Hà Nội. Tại đó, vị Vụ trưởng Vụ Pháp chế của Bộ Y tế xác nhận: “hiện nay mô hình quản lý y tế nước ta theo nguyên tắc song trùng. Bộ Y tế quản lý ngành, chính quyền địa phương quản lý theo lãnh thổ”.
Đồng thời, theo vị này:
“[V]iệc tuyển dụng, sử dụng, bổ nhiệm, miễn nhiệm, kỷ luật công chức, viên chức y tế tuyến tỉnh đều thuộc về chính quyền địa phương và Bộ Y tế nếu có phát hiện cán bộ, nhân viên y tế cấp tỉnh trở xuống vi phạm thì cũng chỉ được đề nghị xử lý.”
Địa vị pháp lý nói trên cũng được bản thân cổng thông tin Bộ Y tế xác nhận.
Hội thảo khoa học nói trên kết thúc với ý kiến được đa số các đại biểu đưa ra, đó là “nên thống nhất quản lý y tế theo ngành dọc.”
Việc thống nhất phương thức quản lý sẽ giúp phân định rõ ràng hơn trách nhiệm của Bộ Y tế trong các vụ bê bối nóng hổi vốn thường diễn ra tại các địa phương khác nhau. Nếu sai sót là của địa phương thì trách nhiệm Bộ Y tế là tới đâu? Đó là một câu hỏi nên được luật pháp và chính sách nhà nước trả lời rõ ràng, thay vì để cho lương tâm mỗi người Việt Nam tự quyết.
Đây là một vấn đề hay mà theo quan sát hạn hẹp của tôi thì báo chí Việt Nam gần đây không nhắc đến. Rất cảm ơn những nỗ lực đẩy tranh luận đi tiếp của anh Huy để giúp phát hiện ra vấn đề này.
Tuy nhiên, có thể gút lại một phản hồi của tôi với tranh luận của anh: Việc anh cho rằng quản lý y tế Việt Nam hiện nay đang theo phương thức quản lý ngành dọc là không có cơ sở chắc chắn.
2. Người trong hệ thống không có tư cách phê bình hệ thống?
Tôi cảm thấy khó đồng ý nhất với luận điểm của anh Huy rằng vì bác sỹ Truyện là “nhân viên Bộ Y tế”, nên bác sỹ Truyện “cũng đang đóng góp vào sự yếu kém của tổ chức do ông chỉ trích”. Trên cơ sở đó, việc bác sỹ Truyện trách cứ hay kết tội Bộ Y tế thông qua việc trách cứ hay kết tội bà Nguyễn Thị Kim Tiến, là một hành vi không ổn thỏa về mặt đạo đức.
Vì sao có thể phán xét như đinh đóng cột rằng hễ một con người là một phần bên trong một hệ thống nào đó thì bản thân con người đó chắc chắn là “đang đóng góp vào sự yếu kém” của hệ thống đó?
Tôi cho rằng phán xét này có vấn đề đạo đức của chính nó. Vì nó áp đặt một mức truy cứu trách nhiệm rất cao lên mọi cá nhân bên trong một hệ thống mà không xét đến hoàn cảnh riêng biệt của mỗi cá nhân cũng như của bản thân hệ thống.
Ở đây tôi không thể biện minh cho cá nhân bác sỹ Truyện vì tôi không biết gì về sự nghiệp của ông. Tôi đang nói trên cơ sở dùng đúng tiêu chuẩn của anh Huy để phán xét bất kỳ thành viên nào trong bất kỳ hệ thống nào, và đang dùng thứ ngôn ngữ về đạo đức chung chung, thay vì pháp lý chính xác.
Nếu một cá nhân đã làm hết sức mình để giúp cho hệ thống vận hành hiệu quả, nhưng có các vấn đề cố hữu bên trong hệ thống, vốn chịu ảnh hưởng của rất nhiều thành viên khác, lại nằm ngoài tầm kiềm soát của cá nhân đó thì sao? Cá nhân đó vẫn không có quyền lên tiếng, phê phán, cảnh tỉnh để giúp mọi người bên ngoài và bên trong hệ thống nhìn ra vấn đề ư?
Chắc anh Huy cũng biết rằng ở nhiều nước tiên tiến trên thế giới có các điều luật, án lệ đặc biệt liên quan đến việc bảo vệ quyền lợi những người thổi còi (whistleblower), những người bên trong một hệ thống, tổ chức, công ty nào đó can đảm lên tiếng tiết lộ các hành vi sai trái, phạm pháp của chính các hệ thống, tổ chức, hay công ty mà họ là thành viên.
Các tiết lộ đó giúp nhà nước phát hiện và trừng phạt các hành vi phạm pháp, ảnh hưởng nặng đến quyền lợi công cộng của các tổ chức lớn.
Trong nhiều tình huống, các hành vi phạm pháp, hay “yếu kém” nói chung, của một hệ thống không thể bị quy trách nhiệm, dù là pháp lý hay đạo đức, cho một cá nhân chỉ đơn giản vì cá nhân đó là thành viên trong hệ thống đó.
Việc quy trách nhiệm pháp lý về hành vi của một hệ thống phải dựa vào luật pháp, cơ cấu tổ chức, quy trình ra quyết định của hệ thống đó. Và nên dựa trên nguyên tắc cá nhân: ai sai người ấy chịu.
Còn nếu muốn quy trách nhiệm đạo đức, có lẽ nên quy trách nhiệm cho những ai là thành viên của một hệ thống, biết nó phạm pháp, “yếu kém” mà vẫn im lặng bất kể những tác hại công cộng của các hành vi phạm pháp, của những “yếu kém” đó.
Tôi cho rằng, nếu đẩy xa hơn luận điểm của anh Huy theo cách tôi đã hiểu như trên, rằng bất kỳ ai là người trong hệ thống thì không có tư cách phê bình hệ thống, thì sẽ dẫn đến việc biện minh hay cổ súy cho sự im lặng thụ động của những cá nhân bên trong những hệ thống đầy “yếu kém” và sai phạm vẫn đang tồn tại.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Đâu chỉ tài sản, ngay lí lịch kê khai của quan chức Việt cũng mung lung


Mung lung, khó nắm bắt, vì không biết đâu là thật đâu là giả. Ngay lí lịch còn thế. Nói gì đến tài sản công khai, với tài sản ngầm.

Ví dụ về trường hợp ông Đinh La Thăng theo tư liệu đưa về blog này từ hồi tháng 5 năm 2015 - tức là khi ông đang là Bộ trưởng Giao thông, mà không phải là bây giờ (tháng 10/2017, đã bị kỉ luật).

Xem cụ thể so sánh đồng cấp đã lưu hồi tháng 5 năm 2015, ở đây.

Phần kê khai của Bộ trưởng phía Nhật Bản thì rõ ràng, như có thể thò tay vào túi mà lấy được đồ. Còn của phía Việt Nam, cũng như của Trung Quốc thì rất mung lung.

Giao blogger

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Lá chắn hạt nhân


Lâu nay có sự mặc nhiên, nước nào sở hữu vũ khí hạt nhân thì nước ấy được kẻ khác, dù là siêu cường, phải kiêng nể. Muốn đánh nước có vũ khí hạt nhân cũng phải dè chừng, chỉ đơn giản là khi bị dồn tới chân tường, nó bất chấp, nó khùng lên, văng vũ khí hạt nhân ra, ối anh từ chết đến bị thương, có khi cả nhân loại bị tiêu diệt chứ đùa.

Chính vì thế, những nước mạnh luôn tìm cách ngăn cản nước yếu có vũ khí hạt nhân. Đám mạnh tự cho mình cái quyền được phân phối ai có hạt nhân, ai không có, ai không được có. Còn đám yếu cứ tìm mọi cách để có, ông cứ chí phèo đấy, làm gì được nhau. Cuối cùng thì Israel, Pakistan, Iran, Ấn Độ đều có, chứ không phải chỉ Mỹ, Nga, Trung Quốc, Anh, Pháp... 

Xứ Triều Tiên của ông cháu, cha con nhà cu Ủn quyết theo đuổi hạt nhân cho bằng được bởi đó là lá bài, lá chắn duy nhất giúp chúng tồn tại. Buông ra là chết ngay. Có thể vẫn chưa có, nhưng cứ nói có, hư hư thực thực, cũng làm kẻ khác phải chờn.

Lại nhớ vụ Iraq đầu thập niên 80 tìm cách có vũ khí hạt nhân. Husein ký mua lò phản ứng của Pháp và Ý hết nửa tỉ đô. Israel lo sợ Iraq mà có bom hạt nhân thì toi, bèn phản đối, nhưng Pháp, Ý tham tiền nên cứ bán. Israel bèn bí mật cho ngay vài chục chiếc máy bay F15 đem bom sang phá tan tành. Tan giấc mơ hạt nhân, đến năm 1991 Iraq phải chịu thất bại ê chề bởi không có gì để chống đỡ bọn "đế quốc Mỹ" kia.

Bài học Iraq là lý do giải thích vì sao cu Ủn (được sự hậu thuẫn ngấm ngầm của Tàu) phải có hạt nhân cho bằng được.

Còn xứ An Nam không cần hạt nhân bởi đã có thứ vũ khí vô cùng lợi hại là... ban tuyên giáo. Mày đánh ông hả, ông cứ gào lên cho mày biết, lại chả chạy mất dép, haha.

Nguyễn Thông

Phần nhận xét hiển thị trên trang

TIN NÓNG:

CÔNG BỐ KẾT LUẬN THANH TRA GĐ EM BÀ TRÀ

giam-doc-so-tai-nguyen-yen-bai-bi-de-nghi-ky-luat


Khu nhà của gia đình ông Phạm Sỹ Quý. Ảnh: Giang Huy

Giám đốc sở Tài nguyên Yên Bái bị đề nghị kỷ luật

VNE
Thứ hai, 23/10/2017 | 13:45 GMT+7
 

Gia đình ông Phạm Sỹ Quý đã chuyển mục đích hơn 13.581 m2 đất không đúng quy định. 

Những lần 'lỗi hẹn' công bố kết luận thanh tra biệt phủ ở Yên Bái



Chiều 23/10, tại trụ sở UBND tỉnh Yên Bái, đoàn công tác do ông Bùi Ngọc Lam - Phó tổng Thanh tra Chính phủ, dẫn đầu đã thông báo kết luận thanh tra việc quản lý đất đai, cấp phép xây dựng và quản lý xây dựng theo giấy phép của các cơ quan chức năng đối với khu đất tại tổ 42, tổ 52 phường Minh Tân, TP Yên Bái, tỉnh Yên Bái.

Cơ quan thanh tra cũng công bố việc chấp hành quy định của pháp luật về minh bạch tài sản thu nhập của ông Phạm Sỹ Quý - Giám đốc Sở Tài nguyên Môi trường tỉnh Yên Bái (vợ là bà Hoàng Thị Huệ) liên quan đến khu đất nêu trên. 

Chuyển mục đích hơn 13.581 m2 đất không đúng quy định

Kết luận thanh tra nêu, UBND TP Yên Bái cho phép bà Hoàng Thị Huệ chuyển hơn 13.581 m2 đất nông nghiệp sang đất ở nhưng không thẩm định nhu cầu chuyển mục đích sử dụng đất là không đúng quy định tại Nghị định số 43 hướng dẫn thi hành Luật đất đai.

Cụ thể, năm 2015, UBND TP Yên Bái cho phép chuyển mục đích sử dụng đất từ nông nghiệp sang đất ở vượt hơn 3.854 m2 đất so với kế hoạch sử dụng đất năm 2015 của TP Yên Bái đã được UBND tỉnh phê duyệt.

Cơ quan này còn cho phép bà Huệ chuyển mục đích sử dụng hơn 1.012 m2 đất nuôi trồng thủy sản sang đất ở không có trong kế hoạch phê duyệt.

Để xảy ra vi phạm trên trách nhiệm chính thuộc về Chủ tịch UBND TP Yên Bái; Phó chủ tịch UBND TP Yên Bái phụ trách lĩnh vực; Phòng Tài nguyên Môi trường TP; Văn phòng Đăng ký đất đai và Phát triển quỹ đất TP Yên Bái, các cơ quan, cá nhân có liên quan.

Cũng theo cơ quan thanh tra, Chi cục Thuế TP Yên Bái không thông báo, không xử lý việc chậm nộp tiền sử dụng đất, lệ phí trước bạ của bà Huệ. Điều này là không thực hiện đúng quy định của Luật Quản lý thuế, làm thất thu ngân sách Nhà nước. Trách nhiệm thuôc về Chi cục Thuế TP Yên Bái, các cá nhân có liên quan.

Khi chưa xử lý việc chậm nộp tiền sử dụng đất, lệ phí trước bạ, UBND TP lại cấp Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất cho bà Huệ là không đúng với quy định của Luật Đất đai.

Hơn nữa, khoản chi phí đào, đắp mặt bằng hơn 2 tỷ đồng đã giảm trừ cho bà Huệ khi xác định tiền sử dụng đất là thiếu căn cứ, cơ sở thực tế.

Kết luận thanh tra về khu biệt phủ của Giám đốc Sở Tài nguyên Yên Bái được đưa ra muộn hơn so với dự kiến hơn hai tháng.

Trước đó tại cuộc họp báo Chính phủ ngày 3/10, Phó tổng Thanh tra Bùi Ngọc Lam thừa nhận chậm do cả nguyên nhân khách quan và chủ quan. "Quan điểm của chúng tôi là vụ việc phải được kết luận một cách thận trọng, chính xác, khách quan", ông nói.

Trước đó đầu tháng 6, sau khi tiếp nhận thông tin phản ánh của báo chí về khối tài sản lớn của hộ gia đình bà Hoàng Thị Huệ (vợ ông Phạm Sỹ Quý), UBND tỉnh Yên Bái đã chỉ đạo thành lập đoàn công tác liên ngành thanh tra vụ việc theo thẩm quyền.
Tuy nhiên, trước những băn khoăn về tính minh bạch, khách quan của cuộc thanh tra vì ông Phạm Sỹ Quý là em trai của Bí thư Tỉnh ủy đương nhiệm, UBND tỉnh Yên Bái đã chủ động đề nghị Thanh tra Chính phủ vào cuộc.
 
Tiếp tục cập nhật 
Bá Đô
______________

Chính thức công khai kết luận thanh tra 
tài sản của Giám đốc Sở TN-MT Yên Bái 

Dân trí 
Thứ hai, 23/10/2017 - 10:32

Nguồn tin riêng của PV Dân trí khẳng định, 15h chiều nay (23/10), tại trụ sở UBND tỉnh Yên Bái, Thanh tra Chính phủ sẽ chính thức công khai kết luận thanh tra tài sản của Giám đốc Sở TN-MT Yên Bái Phạm Sỹ Quý thu hút sự quan tâm của dư luận suốt thời gian qua.

>> Lùm xùm Giám đốc Sở TN-MT Yên Bái thể hiện kẽ hở trong kiểm soát tài sản
>> Giám đốc Sở TN-MT Yên Bái nói vay 20 tỷ đồng, tích cóp từ thời trẻ xây dinh thự

.  
Khu dinh thự hoành tráng xây dựng trên diện tích 13.000m2 của gia đình ông Phạm Sỹ Quý, Giám đốc Sở TN-MT Yên Bái (Ảnh: Toàn Vũ).

Ông Bùi Ngọc Lam - Phó Tổng Thanh tra Chính phủ sẽ cùng lãnh đạo UBND tỉnh Yên Bái chủ trì buổi công bố kết luận thanh tra việc quản lý đất đai, cấp giấy phép xây dựng và quản lý xây dựng theo giấy phép của UBND tỉnh Yên Bái với thửa đất tại tổ 42 và tổ 52 phường Minh Tân, thành phố Yên Bái của gia đình bà Hoàng Thị Huệ (vợ ông Phạm Sỹ Quý); việc chấp hành pháp luật về phòng chống tham nhũng đối với những người có nghĩa vụ phải kê khai về thửa đất trên.

Mặc dù báo chí không được mời tham dự buổi công bố kết luận thanh tra nhưng Thanh tra Chính phủ sẽ có thông báo kết luận với đầy đủ nội dung, công khai trên website www.thanhtra.gov.vn .

“Những điều dư luận mong muốn thì chúng tôi đã làm hết sức để trả lời dư luận được rõ. Chiều nay chúng tôi sẽ có thông báo cụ thể về nội dung kết luận thanh tra”- một thành viên đoàn thanh tra nói với PV Dân trí.

Trước đó, như Dân trí phản ánh, Thanh tra Chính phủ đã phát hiện ông Phạm Sỹ Quý kê khai tài sản không trung thực, không đúng so với thực tế.

Trong bản kê khai tài sản, thu nhập năm 2016 được niêm yết công khai tại Sở Tài nguyên và Môi trường Yên Bái, ông Phạm Sỹ Quý cho biết đang sở hữu nhà thứ nhất tại Tổ 51 phường Minh Tân (công trình cấp 3) có diện tích xây dựng 600 m2. Nhà thứ hai tại khu chung cư Mandarin Garden (quận Cầu Giấy, Hà Nội) rộng trên 130 m2 với giá trị tại thời điểm xây dựng là 2,5 tỷ đồng và đã có giấy chứng nhận quyền sở hữu.

Ngoài ra, gia đình ông Quý có nhà tạm diện tích xây dựng 150 m2, giá trị 200 triệu đồng; sở hữu mảnh đất 1.000 m2 trị giá 500 triệu đồng; trang trại diện tích 2 ha giá trị 1 tỷ đồng và đang sử dụng một ô tô Camry.

Ông Quý kê khai, tổng thu nhập trong năm 2016 quy đổi thành tiền Việt Nam tăng 1 tỷ đồng và đây là thu nhập các nguồn từ trang trại được nhận thừa kế từ bố mẹ năm 2016.

Khi báo chí chất vấn về việc xây dựng khu dinh thự hoành tráng, ông Phạm Sỹ Quý đã hé lộ việc vay ngân hàng 20 tỷ đồng. Ngay lập tức đoàn thanh tra của Cục Chống tham nhũng (Thanh tra Chính phủ) đã yêu cầu ông Quý giải trình về thông tin không được nêu trong bản kê khai tài sản, thu nhập năm 2016 này.

Trả lời PV Dân trí vào thời điểm công bố quyết định thanh tra (ngày 27/6), ông Phạm Trọng Đạt khẳng định “không có sức ép nào ” khi thanh tra tài sản của em trai Bí thư Tỉnh uỷ Yên Bái Phạm Thị Thanh Trà.

Thế Kha

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Ai đã tạo ra bảng chữ cái đầu tiên?


2015-10-21-1
Nguồn: “Who created the first alphabet?”, History.com (truy cập ngày 21/10/2015).
Biên dịch & Hiệu đính: Lê Hoàng Giang
Trước khi bảng chữ cái ra đời, những hệ thống chữ viết sơ khai thường được tạo nên từ các ký tượng ghi hình gọi là chữ tượng hình, hoặc các loại chữ hình nêm được viết bằng cách ấn đầu bút trâm lên mặt đất sét mềm. Do những phương pháp này đòi hỏi phải có rất nhiều biểu tượng tượng trưng cho từng chữ viết một, nên việc viết chữ rất phức tạp và chỉ có một số nhỏ những kinh sư được đào tạo kỹ lưỡng mới làm được. Trong thiên niên kỷ thứ hai (ước tính vào khoảng năm 1850 – 1700) trước Công nguyên, một nhóm người nói tiếng Semit đã sử dụng một phần trong bộ chữ tượng hình Ai Cập để biểu đạt âm thanh của thứ tiếng họ nói. Loại chữ viết nguyên thủy xuất hiện ở vùng Sinai này thường được coi là bảng chữ viết có hệ thống đầu tiên, trong đó những biểu tượng riêng biệt tượng trưng cho các phụ âm đơn (không có biểu tượng cho các nguyên âm).
Bảng chữ cái phụ âm này – còn gọi là abjad – được viết từ phải qua trái và được các thương nhân Phoenicia (ngày nay thuộc lãnh thổ Li-băng, Syria, và Israel) truyền bá qua đường biển. Bảng chữ cái này gồm 22 biểu tượng đủ đơn giản để các thương nhân bình thường cũng có thể học và viết, vì vậy nó dễ học hơn và phổ biến hơn rất nhiều.
Đến thế kỷ 8 TCN, bảng chữ cái Phoenicia được truyền sang Hy Lạp, tại đây nó đã được trau chuốt và phát triển để ghi lại tiếng Hy Lạp. Một số ký tự Phoenicia đã được giữ lại, một số khác bị bỏ đi, song tiến bộ vượt bậc nhất là việc sử dụng chữ cái để ghi lại nguyên âm. Nhiều học giả tin rằng chính sự bổ sung này – thứ đã giúp ta đọc và phát âm chữ viết một cách chính xác – đã đánh dấu sự ra đời của bảng chữ cái “thực sự” đầu tiên.
Clip nói về sự ra đời của bảng chữ cái đầu tiên. Nguồn: History.com
Tiếng Hy Lạp ban đầu được viết từ phải sang trái, nhưng cuối cùng được chuyển thành xen kẽ các dòng từ phải qua trái và từ trái qua phải. Đến thế kỷ 5 TCN, hướng viết chữ đã cố định theo chiều từ trái sang phải và giữ nguyên như vậy cho đến ngày nay. Dần dần, bảng chữ cái Hy Lạp đã sản sinh ra nhiều bảng chữ cái khác, trong đó có bảng chữ cái Latin, sau này đã được truyền bá khắp châu Âu, và bảng chữ cái Cyrillic (Ki-rin), tiền thân của bảng chữ cái tiếng Nga hiện đại.

Phần nhận xét hiển thị trên trang