Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Hai, 23 tháng 10, 2017

Nhìn lại tình hình nông nghiệp Việt Nam những năm 60 thế kỷ trước


KỶ NIỆM 50 NĂM ĐẶNG KIM GIANG BỊ BỎ TÙ VÀ 100 NĂM NGÀY SINH KIM NGỌC, NHÌN LẠI TÌNH HÌNH NÔNG NGHIỆP VIỆT NAM NHỮNG NĂM 60 THẾ KỶ TRƯỚC – HAI QUAN ĐIỂM, HAI CHỦ TRƯƠNG.
Kim Trần
(Bài viết của tác giả gửi cho tôi, xin chia sẻ cùng các bạn. Những chỗ in đậm, in nghiêng, gạch dưới đều bị mất vì tôi không biết cách làm trong Facebook, mong các bạn thông cảm – Vũ Thư Hiên).
22554952_10214363093374986_4911518291448415258_n
LÊ DUẨN:
Tại Đại hội Đảng III (5-10 tháng 9.1060) Đảng Lao động Việt Nam, Bí thư Thứ nhất Lê Duẩn đọc Báo cáo chính trị, có đoạn:
“Công cuộc cải tạo xã hội chủ nghĩa nhằm cải tạo những quan hệ sản xuất không xã hội chủ nghĩa thành quan hệ sản xuất xã hội chủ nghĩa trong đó mấu chốt là cải biến chế độ sở hữu cá thể và chế độ sở hữu tư bản chủ nghĩa về tư liệu sản xuất thành các hình thức khác nhau của chế độ sở hữu xã hội chủ nghĩa, mở đường cho sức sản xuất phát triển” (Báo cáo Chính trị đọc tại Đại hội toàn quốc đảng Lao Động Việt Nam lần thứ III tháng 5/9/1960. Văn kiện Đảng Toàn tập, tập 21 trang 531. NXB Chính trị Quốc gia. 2002).
Tháng 12 năm 1960, Chính phủ kiểm điểm kế hoạch 3 năm cải tạo và phát triển kinh tế, văn hoá (1958-1960), đánh giá:
“Công tác cải tạo xã hội chủ nghĩa đối với nông nghiệp, thủ công nghiệp và công thương nghiệp tư bản tư doanh đã thu được thắng lợi có tính chất quyết định”.
Kinh tế quốc doanh bắt đầu trở thành lực lượng chủ đạo của nền kinh tế quốc dân. Số lượng nông trường quốc doanh từ 16 năm 1957 đã tăng lên 59 năm 1960. Công nghiệp quốc doanh năm 1960 chiếm 89, 9% giá trị sản lượng công nghiệp. Nhờ quốc hữu hoá các nhà máy, xí nghiệp tư nhân nên công nghiệp quốc doanh tăng trưởng tới 49, 6%/năm. Vận tải quốc doanh chiếm 79, 7% tổng khối lượng vận tải hàng hoá. Thương nghiệp quốc doanh chiếm 49, 5% lưu chuyển bán lẻ, nếu kể cả thương nghiệp hợp tác xã và tư bản nhà nước thì chiếm 92% tổng ngạch bán buôn.
Những con số tuyệt vời làm nức lòng người.
Nhưng…
Sau khi hoàn thành hợp tác hóa và phát triển nông trường quốc doanh, sản xuất nông nghiệp Bắc Việt Nam lập tức tuột dốc.
Năm 1959, năng suất lúa từ 2,9 tấn/ha tụt xuống còn 1,8 tấn/ha năm 1960. Tương tự, sản lượng lúa từ 5,2 triệu tấn tụt xuống còn 4,2 triệu tấn, sản lượng bình quân đầu người giảm từ 335 kg thóc/người xuống còn 261kg/người (Tổng cục Thống kê dẫn theo Võ trí Nhân Viện Nghiên cứu Châu Á 1990).
Cho đến năm 1980, khi hoàn thành hợp tác hóa trên phạm vi cả nước thì năng suất lúa miền Bắc tụt xuống hàng thấp nhất các nước Đông Nam Á từ mức kỷ lục cao nhất Đông Nam Á của Việt Nam năm 1959. Cân đối lương thực phải dựa hẳn vào viện trợ nước ngoài.
NHỮNG KẺ PHÁ RÀO:
clip_image002
KIM NGỌC
Tại Vĩnh Phúc (Vĩnh Yên và Phúc Yên hợp nhất) nhiều hợp tác xã dù đã trải qua hai vòng cải tiến quản lý, nhưng càng mở rộng qui mô thì làm ăn ngày càng sa sút. Vụ đông xuân năm 1965-1966, thời tiết xấu, sản lượng lương thực giảm 20%, nhiều hộ dân đói. Không chịu bó tay chờ chết, nông dân một xã của huyện Lập Thạch tự chia ruộng hợp tác xã cho các hộ để họ chủ động tổ chức sản xuất. Nạn đói lập tức được giải quyết.
Bí thư tỉnh ủy Vĩnh Phúc Kim Ngọc khảo sát tình hình, thấy đó là kinh nghiệm tốt, liền cho phép hợp tác xã Thôn Thượng xã Tuân Chính, huyện Vĩnh Tường làm thí điểm giao khoán sản xuất cho nhóm, cho lao động và cho hộ nông dân trong vụ mùa 1966 và sau đó mở rộng ở 12 xã khác trong toàn tỉnh dưới hình thức “điều tra thực tế”.
Ngày 10 tháng 9 năm 1966 tỉnh ủy Vĩnh Phúc thông qua nghị quyết số 68 “Về một số vấn đề quản lý lao động nông nghiệp trong hợp tác xã nông nghiệp hiện nay”, chính thức hoá chủ trương với nhiều cách khoán: a/ Khoán hộ làm một khâu hoặc nhiều khâu sản xuất’; b/ Khoán hộ các khâu dài ngày hoặc suốt vụ; c/ Khoán sản lượng cho hộ, cho nhóm; d/ Khoán trắng ruộng đất cho hộ.
Chỉ sau hai vụ năm 1967, đã có 75% số hợp tác xã trong tỉnh thực hiện khoán hộ. Kết quả: sản lượng lương thực tăng thêm 4000 tấn, tình trạng thiếu đói chấm dứt, có 4 huyện, 46 xã và 160 hợp tác xã (chiếm 70% số hợp tác xã trong tỉnh) đạt năng suất lúa kỷ lục 5-6 tấn/ha. Tổng sản lượng quy ra thóc năm 1967 toàn tỉnh Vĩnh Phú đạt 222. 000 tấn, tăng hơn năm 1966 là 4. 000 tấn. Đàn lợn tập thể nhờ khoán chăn nuôi cũng tăng 20% đầu con so với năm 1966 và tăng 38% so với năm 1965. Đây là những thành tích chưa từng có trong các hợp tác xã ở Miền Bắc khi đó.
Phát biểu tại Hội nghị Trung ương 16 năm 1969, bí thư thứ nhất Lê Duẩn nhận xét:
“Hiện bây giờ trên Vĩnh Phúc khoán cho hộ, thế là thế nào? Hợp tác hoá ở Việt Nam không phải là máy móc, mà tổ chức lao động là chính. Đó là nội dung hợp tác hoá của ta. Đất ruộng vẫn ở đây, chủ yếu là tổ chức lao động lại để năng suất có thể lên 15-20%. Lênin nói như vậy, mà ta cũng nói như vậy, nói từ đầu rằng, đó là nội dung hợp tác hoá. Bây giờ lại ra mấy chỗ giao khoán, là sai đấy… Bóc lột là tư bản chứ không phải xã hội chủ nghĩa. Có những vấn đề quan trọng như vậy đã nói rồi mà vẫn cứ sai. Cho nên nông nghiệp có khó khăn như vậy”.
Ngày 17 tháng 2 năm 1955, Chính phủ ban hành Nghị định số 2 qui định việc tổ chức các “cơ quan nông lâm trung ương và quốc doanh nông nghiệp ở địa phương” với nội dung: “Các nông trường quản lý công nhân như trong nhà máy, lương theo thang bậc cố định, làm việc theo tổ đội. Nông trường có qui mô đất đai rộng, được trang bị nhiều máy móc, quản lý sản xuất như trong công nghiệp. Số lượng nông trường quốc doanh tăng nhanh từ 16 năm 1957 lên 59 nông trường năm 1960 nhưng về chất lượng thì rất yếu” (Báo cáo nghiên cứu hỗ trợ giám sát tối cao của Quốc hội về tình hình thực hiện chính sách pháp luật về quản lý sử dụng đất tại các nông lâm trường quốc doanh giai đoạn 2004 – 2015. Hỗ trợ giám sát tối cao của Quốc hội năm 2015).
ĐẶNG KIM GIANG
Không phải chỉ thủ tướng Phạm Văn Đồng mới nhận thấy “…Các nông trường … kế hoạch không thực hiện được, sản lượng thấp, phẩm chất xấu, giá thành cao, lãng phí nhiều, thua lỗ lớn” (Chỉ thị 366 của Thủ tướng Chính phủ ngày 16 tháng 8 năm 1957).
Bí thư Đảng đoàn bộ Nông trường Quốc doanh Đặng Kim Giang đã nhận thấy tình trạng đó từ lâu - đó là chủ trương duy ý chí muốn quản lý nông nghiệp theo kiểu công nghiệp.
Việt Nam là nước đất chật người đông, bình quân mỗi hộ nông dân chỉ có 0,5 - 0,6ha, nên quĩ đất của các nông lâm trường quốc doanh chiếm đến ¼ diện tích đất tự nhiên của cả nước là một sai lầm chết người. Khốn nỗi Đảng lại muốn hình thành một hệ thống nông trường quốc doanh “đóng vai trò chủ đạo đối với kinh tế tập thể, kinh tế gia đình” trong nông nghiệp giống như đã áp đặt vai trò chủ đạo của doanh nghiệp nhà nước nói chung cho toàn nền kinh tế.
Nhìn thấy đời sống cơ cực của công nhân các nông trường, ngay từ năm 1963, tại nông trường mang tên “1-5”, với tư cách thứ trưởng Bộ Nông trường Đặng Kim Giang mở “Hội nghị bàn về công tác đời sống” của Bộ Nông trường, chính thức đề nghị cho phép áp dụng “hình thức tăng gia cá nhân, mỗi gia đình tăng gia riêng tùy theo điều kiện, khả năng của mình”.
Theo đề nghị này, các nông trường cho phép nông trường viên được dùng đất hoang hóa, đất đầu lô, đầu bờ tổ chức sản xuất với mục tiêu tăng gia, tự cấp, tự túc để cải thiện đời sống, giao đất ở cho công nhân nông trường về sinh hoạt theo gia đình, bỏ bếp ăn tập thể như trong nhà máy, mọi sản phẩm tăng gia được “thuộc quyền sở hữu cá nhân, hoa lợi tăng gia thuộc quyền sử dụng cá nhân”.
Ông cũng đề nghị khoán các vườn cây ăn quả, cây công nghiệp của nông trường theo từng hàng cây, từng khu vườn cho cán bộ công nhân chăm sóc. Tương tự, đối với chăn nuôi, ông đề nghị khoán từng đàn gia súc cho người lao động, phần vượt khoán thuộc về người được giao hưởng, một phần dành cho quĩ phúc lợi. Trong báo cáo chính thức, nội dung này được trình bày dưới dạng hiền lành: “Một số vấn đề cần nghiên cứu”. Lần đầu tiên trong cơ chế kế hoạch ở Việt Nam, khái niệm “khoán” được nói đến trong quản lý kinh tế.
Đề xuất của ông bị coi là hành động phá hoại. Không phải tới khi khởi lên vụ “nhóm xét lại chống đảng" Đặng Kim Giang mới bị quy kết là một tên “xét lại”.
Một tháng sau Hội nghị Đời sống ngành Nông trường (1963), Trưởng ban Tổ chức Trung ương Lê Đức Thọ đã đến Bộ Nông trường quốc doanh kết tội Đặng Kim Giang là “chủ trương xét lại” và hạ lệnh chấm dứt áp dụng.
Ngày 2 tháng 9 năm 1963, báo Nhân Dân đăng bài “Phát huy truyền thống cách mạng” của Lê Đức Thọ. Bài báo kết tội “tư tưởng hữu khuynh” và “chủ nghĩa xét lại” cho các đảng viên phản đối chiến dịch tập thể hóa trong nông nghiệp.
Nguyễn Chí Thanh cũng viết bài “Nâng cao lập trường, tư tưởng vô sản” trên tạp chí Học Tập tháng 10 năm 1963 tố cáo một số đảng viên có tư tưởng “hữu khuynh”.
Trong báo cáo của Đảng đoàn Bộ Nông trường “Về hoạt động phá hoại của Đặng Kim Giang trong ngành nông trường”, trong hoạt động đó ngoài kiến nghị về cải tiến quản lý trong nông trường còn có cả những đề nghị về hợp tác xã: “Việc xây dựng hợp tác hóa của ta, y cho là sớm quá, thiếu cơ sở vật chất kỹ thuật, do đó mà đời sống của nông dân bị sút kém, hợp tác xã bị vỡ hàng loạt, nông dân không phấn khởi sản xuất. Cuộc vận động quản lý hợp tác xã của ta chưa phải là vấn đề căn bản mà căn bản là vấn đề cơ sở vật chất kỹ thuật kia. ” (Đảng đoàn Bộ Nông trường. Báo cáo Về hoạt động phá hoại của Đặng Kim Giang trong ngành nông trường. Hà Nội ngày 5/7/1968)
Đột phá khoán hộ của Kim Ngọc sau khi bị cấm 12 năm mới có Chỉ thị 100 (xem:https://thuvienphapluat.vn/…/Chi-thi-100-CT-TW-1981-Cai-tie…), và đến tận 8 năm sau, năm 1988 thì Bộ Chính trị mới ban hành Nghị quyết 10, chính thức giao trả đất đai, tư liệu sản xuất cho hộ xã viên.
Mất 20 năm người ta mới thấy được hợp tác hóa nông nghiệp đã thất bại hoàn toàn, Đảng lẳng lặng sửa chữa sai lầm tập thể hóa sản xuất nông nghiệp. Đề xuất khoán trong nông trường quốc doanh của Đặng Kim Giang bị cấm áp dụng năm 1963, thì mất 21 năm sau Ban Bí thư mới ra Chỉ thị 35 cho áp dụng việc tăng gia và khoán sản xuất trong nông trường. Và chỉ đến khi các nông trường đã phá sản hẳn thì năm 1995, vị chi là mất 32 năm Đảng mới chịu chấp nhận xóa bỏ mô hình nông trường quốc doanh.
Kim Ngọc được chiêu tuyết, nhưng Đặng Kim Giang vẫn nằm trong sách tội đồ của chính quyền. Ông bị bắt năm 1967, sau 6 giam năm cầm và 3 năm lưu đầy biệt xứ, ông bị bắt lần thứ hai năm 1981 và khi bệnh tình nguy kịch mới được trả về nhà để chết.
Những nỗ lực của ông ít người biết đến vì những người dính dáng đến cuộc đấu tranh này đều bị vùi dập nặng nề. Không kể đến hàng chục, hàng trăm người bị xử trí tàn bạo trong vụ án “Nhóm xét lại chống Đảng, chỉ riêng ở bộ Nông trường Quốc doanh và trong các nông lâm trường đã có nhiều người bị liên lụy đến việc thử nghiệm khoán trong nông trường. Ông viết trong thư gửi Đại hội Đảng Cộng sản Việt Nam lần thứ V, năm 1981:
“Tôi bị bắt, được trên gợi ý, một số cán bộ Bộ Nông trường vốn thèm khát địa vị, muốn tạo thêm vây cánh mượn gió bẻ măng lập ra danh sách 40-50 người “do Đặng Kim Giang tổ chức” gồm chánh, phó văn phòng, thanh tra, cục trưởng, cục phó… Các đồng chí khốn khổ này bị treo giò, bị kiểm điểm, đưa đi “hạ phóng” hàng năm trời. Sau khi bị vùi dập chán chê, mọi sự bịa đặt trở nên quá vô lý thì tất cả anh em mới được phục hồi, lẳng lặng công nhận sự “lầm lẫn” này. Nhưng những tháng năm tủi nhục, đã in đậm nét trong cuộc đời, uy tín, vị trí xứng đáng của họ đã mất hẳn đi. Ai phải giải quyết vấn đề này?” (Đặng Kim Giang. Thư gửi Ban trù bị Đại hội và các đoàn đại biểu tham dự Đại hội Đảng Cộng sản Việt Nam lần thứ V, năm 1981)
Đúng 50 năm đã trôi qua kể từ ngày Đặng Kim Giang bị bắt giam vào tháng 10 năm 1967, nó cũng trùng vào dịp kỷ niệm 100 năm ngày sinh Kim Ngọc.
Cả hai ông sớm hoạt động cách mạng giành độc lập rồi tham gia kháng chiến chống Pháp. Điểm khác biệt ở những nhân vật can đảm dám "phá rào" vì nhân dân, vì đất nước là lòng yêu nước trong sáng, luôn vì nhân dân, khiến họ nhìn ra được những sai lầm có quyền bắt nhân dân cả nước phải tuân theo.
10.2017

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Khó xử lý sai phạm tại bệnh viện vì nguyên giám đốc bị... tâm thần?


Dương Phong 

Dân Trí - Gần 3 năm sau khi có kết luận thanh tra về những sai phạm xảy ra tại Bệnh viện đa khoa tỉnh Đắk Nông, nhưng đến thời điểm này những sai phạm vẫn chưa được xử lý vì nguyên giám đốc bệnh viện đang đi chữa bệnh tâm thần!

Bệnh viện Đa khoa (BVĐK) tỉnh Đắk Nông được thành lập tháng 2/2004, với quy mô 320 giường bệnh.

Vào tháng 10/2004, để nâng cấp bệnh viện, UBND tỉnh này đã phê duyệt dự án BVĐK tỉnh Đắk Nông với đầu tư giai đoạn 1 là 176 tỷ đồng, đến tháng 6/2008 điều chỉnh tăng gần 215 tỷ đồng, và tiếp tục điều chỉnh tăng lên trên 233 tỷ đồng vào tháng 10/2011. Các dự án này đều do BVĐK tỉnh Đắk Nông làm chủ đầu tư.

Từ 19/2/2014 - 11/6/2014, Đoàn thanh tra số 13 của UBND tỉnh Đắk Nông đã tiến hành thanh tra tại BVĐK tỉnh Đắk Nông, tại đây phát hiện nhiều vi phạm trong việc quản lý đầu tư xây dựng, mua sắm thiết bị y tế, mua sắm, quản lý sử dụng thuốc, vật tư y tế tại bệnh viện này.

Theo kết luận thanh tra số 09/KL-TTr ngày 14/1/2015 của UBND tỉnh Đắk Nông về việc quản lý đầu tư xây dựng, mua sắm trang thiết bị y tế, mua sắm, quản lý sử dụng thuốc, vật tư y tế tại BVĐK tỉnh Đắk Nông cho thấy: trách nhiệm chính về những vi phạm tại bệnh viện thuộc về cá nhân ông Nguyễn Mạnh Cường, nguyên Giám đốc BVĐK tỉnh Đắk Nông thời kỳ 2004-2011.

Cũng liên quan tới các sai phạm còn có trách nhiệm ông Nguyễn Đình Nga, nguyên Trưởng phòng Tài chính kế toán của bệnh viện có phần trách nhiệm khi không giữ lại 5% giá trị hợp đồng tại 5 gói thầu để ràng buộc trách nhiệm của nhà thầu, từ đó dẫn đến việc thu hồi một số khoản sai phạm gặp khó khăn.

Chánh Thanh tra tỉnh Đắk Nông đã ban hành các quyết định thu hồi hơn 2,6 tỷ đồng từ các khoản sai phạm ở các gói thầu xây lắp, thiết bị để nộp ngân sách nhà nước.

Đến tháng 5/2017, theo kết luận mới nhất của Thanh tra Nhà nước tỉnh Đắk Nông, các sai phạm tại dự án BVĐK tỉnh Đắk Nông liên quan đến quản lý, sử dụng vốn đầu tư, nghiệm thu chất lượng công trình, mua sắm và sử dụng trang thiết bị y tế hiện đại gây lãng phí, thất thoát…

Tuy nhiên trong thời gian này, ông Nguyễn Mạnh Cường, nguyên Giám đốc Bệnh viện Đa khoa tỉnh Đắk Nông đã nghỉ hưu và bỗng mắc bệnh... tâm thần, đang được điều trị tại TPHCM.

Ông Ngô Xuân Lộc, Chánh Văn phòng, người phát ngôn của UBND tỉnh Đắk Nông cho biết, liên quan đến những sai phạm tại Bệnh viện Đa khoa tỉnh Đắk Nông đến nay địa phương vẫn chưa xử lý do ông Nguyễn Mạnh Cường, nguyên Giám đốc BNĐK tỉnh Đắk Nông đang điều trị tâm thần.

“Về các khoản chi sai tại bệnh viện, văn phòng sẽ tham mưu UBND tỉnh ban hành các quyết định để thu hồi”, ông Lộc nói.

Tương tự, lý giải về việc chậm trễ trong việc xử lý trách nhiệm những sai phạm trên đối với ông Nguyễn Mạnh Cường, bà Nguyễn Thị Thanh Hương, Giám đốc Sở Y tế Đắk Nông cho biết, do hiện nay ông Cường đang đi chữa bệnh nên đơn vị chưa có hướng xử lý.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thượng tá Võ Đình Thường: 'Tôi đâu có bị đuổi khỏi ngành'


H.MI - ÁI NHÂN
TTO - Thượng tá Võ Đình Thường nói rằng tin đồn trên mạng xã hội những ngày qua về việc ông bị đuổi khỏi ngành công an 14 năm trước là hoàn toàn sai sự thật.

Sau nhiều ngày im tiếng, ngày 21-10, thượng tá Võ Đình Thường - phó Phòng cảnh sát giao thông Đồng Nai (người ký giấy mời tài xế qua trạm BOT Biên Hoà lên làm việc) - đã có cuộc trò chuyện với Tuổi Trẻ Online.

Ông Thường nói: "Lẽ ra tôi không muốn nói gì nữa nhưng một số trang mạng đề cập đến cá nhân tôi, làm ảnh hưởng đến uy tín và gia đình nên tôi phải lên tiếng".

Để rộng đường dư luận, chúng tôi đã có cuộc trao đổi thẳng thắn.

Dư luận đang thắc mắc việc ông từng sai phạm khi làm ở trạm CSGT Dầu Giây, chỉ đạo cấp dưới tiêu cực và bản thân ông bị ban giám đốc cho ra khỏi ngành nhưng nay lại làm phó phòng cảnh sát giao thông?

- Năm 2003, lúc đó Đội CSGT Dầu Giây bị báo chí phản ánh tiêu cực nên tôi và nhiều cán bộ chiến sĩ khác bị xử lý kỷ luật. Cá nhân tôi bị cách chức, không cho làm CSGT và đưa về làm lính ở phòng cảnh sát trật tự - hành chính (PC 64).

Sau thời gian sửa chữa lỗi lầm, tôi được xóa án kỷ luật. Năm 2005, ban giám đốc Công an tỉnh Đồng Nai đã bố trí tôi làm đội trưởng đội cảnh sát 113 (PC 64) kéo dài đến năm 2010. Sau đó tổ chức điều động, bổ nhiệm tôi làm phó phòng cảnh sát môi trường.

Đến giữa năm 2015, ban giám đốc luân chuyển tôi qua làm phó phòng cảnh sát giao thông đến nay.

Tôi nghĩ sinh ra và lớn lên ai không có sai lầm nhưng vấn đề biết nhìn vào sai lầm ấy để sửa chữa, phấn đấu.

Xã hội cũng không ít người mắc sai lầm, vướng vào vòng lao lý nhưng họ đã phấn đấu vươn lên, chuộc lại lỗi của họ.

Tôi đã nỗ lực nhưng người ta nhắc lại chuyện cũ làm tôi rất buồn, ảnh hưởng đến đời tư, gia đình.

Nếu như tôi sai phạm, bị kỷ luật rồi người ta hệ thống lại thì tôi chấp nhận tất cả, nhưng đằng này tôi đã phấn đấu chuộc lại lỗi lầm suốt 14 năm qua, được tổ chức ghi nhận.

Người ta cũng đặt vấn đề trước đây báo chí từng đề cập rằng ông "chống lưng" để người nhà cung cấp rượu cho quán bar của nhóm giang hồ ở Biên Hòa nên cho rằng việc thăng tiến của ông là bất thường?

- Lúc đó, thanh tra Công an tỉnh Đồng Nai đã vào xác minh và hồ sơ vẫn còn đó. Nếu tôi dính líu chắc chắn tổ chức không phân công nhiệm vụ và việc thăng cấp hàm của tôi cũng không xong.

Việc bổ nhiệm, điều động, phân công cán bộ trong lực lượng vũ trang hết sức chặt chẽ. Cá nhân đó muốn được bổ nhiệm, luân chuyển phải hoàn thành tốt nhiệm vụ, là chiến sĩ thi đua, có ý kiến của tập thể đơn vị cơ sở, của lãnh đạo phòng… ban giám đốc mới phân công nhiệm vụ.

Không chỉ cá nhân tôi phấn đấu 14 năm qua. Đã có nhiều cán bộ, chiến sĩ mắc sai lầm cùng tôi ở đội Dầu Giây lúc đó đã khắc phục sai lầm, phấn đấu nên đã được bổ nhiệm chức vụ.

Sau khi ông ký giấy mời tài xế qua trạm thu phí BOT Biên Hòa lên làm việc, trên mạng đã lan truyền ông là con rể của lãnh đạo chủ đầu tư trạm thu phí nên nóng lòng?

- Đó là thông tin bịa đặt. Lãnh đạo lớn nhất ở đó chỉ hơn tôi vài tuổi. Tôi nói rõ luôn là con gái tôi lấy một người cháu của lãnh đạo Công ty Cường Thuận (chủ đầu tư trạm thu phí). Nhưng "pháp bất vị thân" nên không có gì dính dáng đến gia đình cả.

Chuyện tài xế trả tiền lẻ, gây hỗn loạn ở trạm thu phí BOT khiến cả hệ thống chính trị của tỉnh Đồng Nai vào cuộc giải quyết.

Việc tôi ký thư mời đều theo chỉ đạo của cấp trên, hơn nữa tuyến giao thông quốc lộ 1 là do tôi phụ trách nên tôi được phân công ký chứ không thể tự ý ký thư mời.

Việc mời tài xế cũng trên tinh thần giải thích pháp luật, ổn định trật tự xã hội địa bàn chứ tôi đã xử phạt, nói nặng tài xế câu nào đâu.

Vậy mà trên mạng họ chĩa vào đời tư của tôi nên tôi rất buồn…

Chánh văn phòng Bộ Công an: Yêu cầu Công an Đồng Nai báo cáo

Trao đổi với Tuổi Trẻ Online, thiếu tướng Lương Tam Quang - chánh văn phòng Bộ Công an - cho hay Cơ quan Bộ Công an đã biết thông tin về việc dư luận thắc mắc, cách đây 14 năm cán bộ CSGT là đại úy Võ Đình Thường - trưởng trạm CSGT Dầu Giây, tỉnh Đồng Nai - đã bị kỷ luật cho ra khỏi lực lượng CSGT. 

Như vậy thượng tá Võ Đình Thường - phó Phòng CSGT Đồng Nai hiện nay có phải là một người hay không?

Thiếu tướng Lương Tam Quang cho biết đã có yêu cầu Công an Đồng Nai báo cáo về cán bộ CSGT Võ Đình Thường hiện nay và trước đây khiến dư luận thắc mắc.

Về việc một cán bộ CSGT giữ vị trí lãnh đạo một trạm giao thông bị kỷ luật vì tiêu cực ra khỏi lực lượng CSGT, nay quay lại làm lãnh đạo lực lượng CSGT của địa phương liệu có hợp lý? 

Tướng Lương Tam Quang cho biết hiện Bộ Công an đang đợi báo cáo cụ thể về việc kỷ luật, quá trình công tác... Bị kỷ luật thì cũng có quy định về thời hạn. Nếu hết thời hạn kỷ luật, mà cán bộ chiến sĩ đó có phấn đấu, tiến bộ thì công nhận sự tiến bộ đó. Hiện toàn bộ sự việc đang đợi kiểm tra, cụ thể thế nào sẽ có thông tin chính thức.

Một cán bộ thuộc phòng tổ chức ở Công an tỉnh Đồng Nai (xin không nêu tên) cho biết: "Hiện không có quy định cán bộ chiến sĩ vi phạm cho ra khỏi ngành giao thông thì không được bố trí trở lại".

"Hiện chỉ quy định bố trí cán bộ, chiến sĩ làm việc đúng nghề, đúng chuyên môn nên tổ chức sẽ căn cứ vào đó phân công, luân chuyển, bổ nhiệm. Trên thực tế, có cán bộ điều tra, cảnh sát giao thông… trong quá trình làm việc xảy ra vi phạm, bị dính đến tiêu cực đã bị cho thôi làm nhiệm vụ một thời gian".

"Sau đó, nếu tổ chức thấy người vi phạm đã sửa chữa khuyết điểm, phấn đấu tốt thì tổ chức sẽ có đánh giá, bố trí họ trở lại đúng với nghiệp vụ đã được đào tạo…".
***

Từ tư liệu cũ

Dưới đây là trích từ một bài báo của Tuổi Trẻ xuất bản ngày 12-4-2004 được lưu trữ tại đây...

- Tháng 6-2003, một tờ báo tại TP.HCM đã đăng loạt bài phóng sự điều tra về nạn tiêu cực, mãi lộ tại CSGT đường bộ Công an Đồng Nai. Trong đó cho thấy nạn nhũng nhiễu, thu tiền mãi lộ của CSGT - đặc biệt tại trạm Dầu Giây - gần như có hệ thống, tổ chức.

- Ngày 19-6-2003, Công an Đồng Nai đình chỉ công tác 11 cán bộ chiến sĩ CSGT thuộc đội tuần tra kiểm soát giao thông Dầu Giây và một thời gian sau đó đã thông báo kết quả xử lý sai phạm, tiêu cực đối với 11 cán bộ, chiến sĩ này.

Theo đó, cảnh cáo cấp ủy và tập thể ban chỉ huy đội tuần tra; cách chức bí thư chi bộ, đội trưởng đối với ông Võ Đình Thường và chức đội phó đối với ông Trần Vũ Khanh; cảnh cáo về mặt Đảng và chính quyền đối với hai tổ trưởng tổ tuần tra; khiển trách về mặt Đảng và chính quyền đối với bảy CSGT còn lại.

Công an Đồng Nai còn quyết định điều chuyển 11 cán bộ chiến sĩ nêu trên ra khỏi lực lượng CSGT.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Chủ Nhật, 22 tháng 10, 2017

Giáo sư hớt tóc : Ở VN, ngu si nổi tiếng hơn người tử tế...

Phần nhận xét hiển thị trên trang


Nguyễn Tiến Tường

NGÀI THANH HẠ CÁNH

Đọc báo thấy Vietcombank tổ chức tiệc về hưu cho Phó thống đốc NHNN Nguyễn Phước Thanh tại khách sạn Melia sang trọng bậc nhất Hà Nội. Toàn thể bộ sậu Vietcombank và 200 khách mời ăn chơi nhảy múa từ 18-22h. Rượu ngoại tràn cung mây, thực đơn đậm chất vua chúa: Súp hải sâm với điệp, tôm rồng, cá song ngậm ngọc… Trước yến tiệc, Agribank chi tiền cho ngài Thanh du hí vòng quanh thế giới… 


Yến tiệc nghe đâu 5 tỷ, chuyến du hí có lẽ tương đương. Hai ngân hàng này, có phần vốn chi phối của quốc doanh, tức cũng là tiền dân tiền nước. Nhìn yến tiệc sực cám cảnh cho quốc gia kiệt quệ, nợ công chồng chất, nghẹn ngào nhớ đó đây, người chết trong lũ dữ không có nổi chiếc quan tài, người người tị nạnh nhau vì đĩa cơm 2 nghìn qua bữa.

Lại nghe, an ninh của bữa tiệc được thắt chặt, bảo mật rất cao. Toàn bộ thang máy của tòa nhà đều bị tắt, thay vào đó, các khách mời sẽ được di chuyển bằng thang máy riêng. Nghĩ sao một phó thống đốc cơ quan tiền tệ nhiều năm cống hiến, nay về với nhân dân lại thậm thụt như đi ăn trộm. Nếu như sợ soi mói thì đã không làm tiệc. Chẳng biết có dụng đích gì. Hay yến tiệc ấy, là ga cuối cùng của chuyến tàu hoàng hôn nhiệm kỳ mà ông Thanh sẽ là người bán vé?

Ông Nguyễn Phước Thanh làm PTĐ từ 2013, phụ trách thanh tra, giám sát hoạt động của hệ thống ngân hàng, kiêm luôn việc tái cơ cấu ngân hàng, xử lý nợ xấu, quản lý cấp phép các tổ chức tín dụng, giải quyết khiếu nại tố cáo, phòng chống tham nhũng.

Trong thời gian này, xảy ra đại án Ngân hàng Xây dựng thất thoát 9.000 tỷ đồng, Ocean Bank gây thất thoát gần 500 tỷ đồng. Trong thời gian ông Thanh tại nhiệm, hệ thống ngân hàng xảy ra nhiều sai phạm, nợ xấu không xử lý rốt ráo, nhiều ngân hàng kiệt quệ. NHNN dùng tiền dân vươn tay cứu với giá 0 đồng.

Những sai phạm ấy, đã khiến người đồng cấp của ông, PTĐ Đặng Thanh Bình vào lò. Ông Thanh cũng loáng thoáng đâu sắp thành củi nhưng cuối cùng vẫn bình an vô sự. Tương truyền, ông Thanh đương thời ỉa cứt có khuôn, ho một tiếng lãnh đạo ngân hàng mửa mật. Có phải vì thế mà ông “có miễn tử kim bài”. Có phải vì thế mà sợ hổ chết để da, đến ngày cởi áo quan, ông Thanh vẫn được các ngân hàng cung phụng?

Vì nếu theo logic đơn thuần, với chức trách và phận sự đã đảm đương cùng những bê bối như vậy, thì buổi dạ tiệc của ông Thanh phải được tổ chức ở nơi ông Bình đang ở mới hợp lý chứ? Đằng này hai ngân hàng lại khoản đãi linh đình như kiểu đệ tử con nhang mừng đàn anh hạ cánh an toàn, lạ quá!

Trời sinh một cặp Thanh - Bình
Kẻ thời hóa củi, kẻ thành đế vương...
 
Đọc báo chợt nghĩ, không lẽ cái lò biết lựa củi ?
 
--------------------
 
Củi Yên Bái không cháy.
Rác y tế còn nguyên.
Võ Kim Cự cười khẩy,
Trần Hồng Hà làm duyên!
 

Phần nhận xét hiển thị trên trang

BẾN TƯƠNG TƯ



Được giận mất khôn
bạn kể với tôi rằng:

"Thời con hoang huy hoàng
kẻ tiểu nhân đắc chí
đứa phản trắc vỗ tay trong bị
người hiền lương cay đắng bị lừa..
lẽ nào ta chịu "tà lưa"?
một đời tà ám
quỷ đùa hai vai?
mắt trắng môi thâm
giả rắn, giả lươn có dịp khoe tài
Ta đứng nhìn
chống hai con mắt
cụp vào đôi tai.."
Rồi bạn nhổ đám nước bọt lên bãi cỏ
đám cỏ biết gì
đám cỏ ngu ngơ
đã là thân phận cỏ
không lo sợ gió lùa
Bạn có nói gì cũng thành vô ích!
Chỉ tôi thêm nặng trĩu lòng
nhìn bạn qua sông
con đò ngập ngừng e ngại
tôi chưa thể đi cùng
ở lại hay đi đâu chỉ mình tôi vướng mắc
Bên bến bờ.. 
tương tư?

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Điều cần nói thì không nói - Chỉ phán linh tinh!

Xin hãy thôi làm “người phán xử”!

TUYẾT VÂN 

LĐO - Tôi từng là sinh viên, và nếu là người xuất hiện trong bức ảnh mà bạn Vũ Tuấn Anh chia sẻ trên Facebook thì có lẽ những ngày qua sẽ là những ngày xấu hổ nhất trong cuộc đời tôi.

Tuấn Anh chia sẻ rằng anh sững sờ khi thấy cảnh những thanh niên sức dài vai rộng lại đi giành giật suất ăn với những người nghèo, còn tôi lại thấy sững sờ bởi chia sẻ đó lại được thốt ra từ miệng một người sáng lập dự án phát triển nghề nghiệp cộng đồng cho sinh viên, người đáng lẽ ra phải hiểu sinh viên đủ để không vội vàng “phán xử” họ chỉ từ một bữa cơm như vậy.

Chúng ta cần phải biết rằng, mỗi chia sẻ trên mạng xã hội luôn cần được cân nhắc cẩn thận để không gây tổn hại đáng tiếc đến bất kỳ ai. Thế nên, nếu tôi là anh Tuấn Anh, nhìn thấy cảnh sinh viên xếp hàng ăn cơm 2.000 đồng, tôi sẽ bình tĩnh mà nghĩ rằng:

Thứ nhất, về lý, sinh viên ăn cơm 2.000 đồng có phải là đối tượng đáng bị lên án gay gắt như thế? Họ có vi phạm nội quy quán ăn không? Có chen lấn, xô đẩy người khác không? Có trang phục, thái độ không phù hợp không? Bức ảnh đã cho thấy họ vẫn trật tự xếp hàng giữa trời trưa nắng, mặc đồng phục trường, đi những đôi giày giản dị. Họ không ăn cắp, không chửi bới, không hành xử thô lỗ. Quán cơm cũng ghi rõ là “dành cho người nghèo, học sinh, sinh viên nghèo”. Thế thì hà cớ gì đánh giá họ là những người “không có lòng tự trọng”?

Thứ hai, về tình, những sinh viên xếp hàng để có được 1 suất ăn 2.000 đồng có thể có nhiều hoàn cảnh khác nhau. Họ có thể là những sinh viên nghèo, có thể có một công việc làm thêm cực nhọc, họ muốn tiết kiệm những đồng tiền ít ỏi đó vào những việc khác quan trọng. Họ có thể vẫn chưa kiếm được một công việc làm thêm phù hợp với lịch học của mình, đang tiết kiệm từng đồng tiền bố mẹ từ quê gửi lên.

Họ cũng có thể là những sinh viên có điều kiện, muốn trải nghiệm một bữa cơm nghèo để hiểu được giá trị đồng tiền và từ đó có những suy nghĩ trưởng thành, những đóng góp tích cực cho xã hội. Hà cớ gì phải ngay lập tức quy chụp rằng những sinh viên ăn cơm 2.000 đồng là những người lười lao động, thiếu tự trọng, giành ăn của người nghèo để dành tiền đàn đúm ăn chơi?

Những ngày đầu khi quán mới mở cửa, trong lần trả lời phỏng vấn Báo Lao Động, ông Nam Đồng - Chủ nhiệm quán cơm xã hội 2.000 đồng, chia sẻ: “Cơm ở đây không hề miễn phí mà được bán với giá 2.000 đồng. Tất cả mọi người đến quán đều được chào đón nhiệt tình”. Thế nên, ông không đồng ý với những ý kiến như của Tuấn Anh bởi đó là ý kiến sẽ làm người khác tổn thương.

Vậy nên, trước khi phán xét, xin hãy mở rộng lòng mình để đừng làm người khác tổn thương!

Phần nhận xét hiển thị trên trang