Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Hai, 25 tháng 9, 2017

Những chuyện nực cười trong cái chết của Stalin

https://baomai.blogspot.com/ 
Bộ phim mới của tác giả series phim The Thick of It, In the Loop và Veep được đánh giá bốn sao, Caryn James cho điểm.

Bộ phim Cái chết của Stalin của đạo diễn Armando Iannucci đặt ra một câu hỏi có thể ứng với nhiều quốc gia khác trong lịch sử, nhưng có lẽ cũng cho thấy sự hoang mang chính đáng của những người đang quan sát thế giới của ông Trump - Trumpland: bao nhiêu điều trong số những gì đang xảy ra trong chính phủ là nhờ vào sự dễ mua chuộc, nhờ vào sự hèn nhát cá nhân, và bao nhiêu điều là do thói huênh hoang tự mãn?

https://baomai.blogspot.com/

Tuy nhiên, bộ phim mang tính trào phúng chính trị này không nhắm trực tiếp vào vị tổng thống Hoa Kỳ hay bất kỳ nhà lãnh đạo nào. Nó đề cập tới quan điểm toàn cầu mà Ianucci đã lồng vào cách hành xử chính trị của Anh và Mỹ trong phim In the Loop, bộ phim hài dựa trên nguyên mẫu có thật, và trong series Veep, một trong những loạt phim châm biếm sâu cay nhất, nghiệt ngã nhất từ trước tới nay.

Ông xác nhận những nỗi sợ hãi tồi tệ nhất về những gì các chính trị gia nói và làm phía sau hậu trường, và đưa ra những tin xấu theo cách gây cười rất hài hước nhưng sắc sảo.

Phim Cái chết của Stalin (The Death of Stalin) lấy bối cảnh Liên Xô hồi 1953, đem lại sự hài hước bất tận nhưng cũng lột tả sự lố bịch ở mức mạnh mẽ hơn những tác phẩm trước đó.

Câu chuyện xoay quanh các sự kiện có thật.

https://baomai.blogspot.com/

Khi Josef Stalin bị đột quỵ và ngã gục, các nhân viên bảo vệ đã sợ phải vào phòng ông tới mức để bỏ mặc ông nằm trên sàn nhà, giữa vùng nước tiểu trong hàng tiếng đồng hồ.

Sau khi ông chết, các bộ trưởng thân cận nhất, những người từng run sợ trước mỗi cái liếc mắt của ông, nay bắt đầu lao vào cuộc chiến tranh cướp quyền lực. Iannucchi đã hòa trộn vô cùng tài tình những tình tiết hài hước có thật về một chế độ độc tài với sự khôi hài lố bịch tới nực cười diễn ra khi đó.

Đời sống dưới chế độ của nhà độc tài được mô tả ngay ở đầu phim, khi Stalin nghe trên đài phát thanh một chương trình hòa nhạc và gọi điện cho đài đòi phần ghi lại buổi diễn. 

https://baomai.blogspot.com/

Nhưng chương trình hòa nhạc đó lại chưa hề được thu âm hay ghi hình lại, cho nên nhà sản xuất chương trình (Paddy Considine) vốn đã rất lo lắng nay rơi vào tâm trạng hoảng loạn.

Chạy trên phố chèo kéo tất cả những ai qua đường vào dự buổi hòa nhạc thứ hai, được tổ chức chỉ để ghi hình phục vụ yêu cầu của Stalin, anh vui sướng trấn an mọi người, "Chớ lo, sẽ không có ai bị giết đâu." Dưới những tình huống này, đó chính là sự bảo đảm mà mọi người cần có.

https://baomai.blogspot.com/

Iannucci đã khéo léo thể hiện sự sợ hãi với sự lố bịch của tình huống dở khóc dở cười này với những hình ảnh 'độc', chẳng hạn như trong số những vị khách ngơ ngác có một nông dân ôm theo con gà sống vào khán phòng xem buổi diễn.

Khi các vị bộ trưởng được báo tin rằng nhà lãnh đạo của họ đang ốm bệnh, họ vội chạy tới nhà nghỉ của ông. Họ tụ tập xung quanh Stalin, khúm núm trước ông khi đó vẫn ở giữa vũng nước trên sàn nhà, ai cũng sợ hãi không dám có hành động gì thất thố.

https://baomai.blogspot.com/

Steve Buscemi hầu như nổi bật nhất trong phim với vai Nikita Khrushchev, với cách diễn xuất rất thông minh trong vai một kẻ xun xoe. Nhân vật này bắt vợ ghi lại hết những câu nói đùa ông ta nói ra khiến Stalin thích thú, và những câu không được tán thưởng. Khi phản ứng về tin Stalin chết bằng câu "Đây là một tai họa," Buscemi đã thể hiện câu thoại vô cùng tuyệt vời, đủ để lột tả sự giả dối và tham vọng leo cao của Khrushchev.

Đối thủ chính của ông ta trong cuộc đua quyền lực là Beria, người đứng đầu các lực lượng an ninh, người nắm trong tay danh sách những người bị xử tử theo ý của Stalin. Simon Russel Beale thủ vai hung thần khát máu, tàn bạo này.

Cuộc chơi quyền lực

Dàn diễn viên của Iannucci đều rất xuất sắc, với mỗi gương mặt đều thể hiện được một khía cạnh khôi hài khác nhau.

Jeffrey Tambor trong vai Malenkov xấu xa, một cái tên nằm trong danh sách lên kế nhiệm Stalin nhưng thật ra chỉ là một quân cờ trong tay Beria.

Michael Palin trong vai Molotov gặp nhiều xui xẻo, bị chủ nghĩa Stalin tẩy não tới mức sẵn sàng giả đò tin rằng vợ mình là một kẻ phản bội, chỉ để nhằm cứu lấy mạng sống của chính mình.

https://baomai.blogspot.com/
Phương pháp lãnh đạo kiểu Stalin dùng bộ máy an ninh để khủng bố nhân dân và cán bộ đảng cộng sản

Andrea Riseborough thủ vai Svetlana, người con gái điềm đạm, bình tĩnh và đa nghi của Stalin, người nhìn thấy được rằng những chuyện rắc rối đang kéo đến.

https://baomai.blogspot.com/

Người anh trai của cô là Vasily (Rupert Friend) thì nốc vodka như hũ chìm và không hề ý thức được rồi đây cuộc sống sẽ có gì khác trước sau cái chết của cha mình. "Tôi muốn đọc diễn văn tại tang lễ cha," Vasily, một gã luôn không đáng tin cậy, nói. Và Buscemi trong vai Khrushchev độp lại rằng ông ta muốn ngủ với Grace Kelly, diễn viên người Mỹ về sau trở thành hoàng hậu Monaco nhờ cuộc hôn nhân với ông hoàng Rainer đệ tam. Tất nhiên là cả hai điều đó đều là chuyện không thể xảy ra.

Bộ phim được dựa trên một cuốn tiểu thuyết hình ảnh (graphic novel), và Iannucci đã phát triển từ những hình vẽ hoạt hình trong đó. Khi các vị cố vấn khiêng xác Stalin vào phòng và quăng lên giường, đó là hoạt cảnh ngắn đầy tếu táo. Những nét chấm phá thể hiện sự lố bịch khiến bộ phim tạo cảm giác hài hước dễ chịu chứ không nghiệt ngã như trong phim In the Loop.

Ngữ điệu của các diễn viên là giọng Anh pha giọng Mỹ - không hề giả giọng Nga ở đây, khiến độ lố bịch càng được thể hiện rõ nét. Cảnh phim trông không giống như đời thật mà trông rõ là được thực hiện trong trường quay, giống như các phim được làm trong thời kỳ mà phim này mô tả.

Trong phim cũng có một số khoảnh khắc châm chọc sắc bén. Khrushchev, như ở phần giới thiệu cuối phim ghi rõ, trở thành nhà lãnh đạo duy nhất của Liên Xô vào năm 1956. Những cảnh cuối cùng của phim về nhân vật này cho thấy sự tàn nhẫn ẩn giấu của ông ta.

https://baomai.blogspot.com/

Được bấm máy trước khi ông Trump trở thành tổng thống Hoa Kỳ, Cái chết của Stalin là một trong nhiều bộ phim được thực hiện vào giai đoạn bối cảnh toàn cầu đã có những thay đổi, đã trở nên rất khác so với những gì các nhà làm phim có lẽ đã dự đoán.

Có một sự cộng hưởng mới ở cảnh Khrushchev nói về tầm quan trọng của việc cần phải kể đúng chuyện vào đúng thời điểm, bất kể chuyện đó có phải là sự thật hay không. "Con người ta bị giết chết khi các câu chuyện mà họ kể ra không phù hợp," ông ta nói.

Sự hài hước trong phim có thể ứng với bất kỳ ý kiến chính trị nào. Đây là một trong những bộ phim của Iannucci có tính thuyết phục nhất, nhất quán nhất trong việc thể hiện rằng vào những thời điểm khác nhau, bất kỳ ai nắm quyền lực đều trông có vẻ đần độn.





Caryn James

https://baomai.blogspot.com/

Phần nhận xét hiển thị trên trang

TÓM TẮT "MỐI CHÚA"



Lại Nguyên Ân

Có vẻ nhiều bạn chưa có sách để đọc Mối Chúa. Tôi xin đưa cái tóm tắt lên đây hầu quý bạn.

[....] Có vẻ như Mối Chúa không phải nhan đề đích thực của câu chuyện chính, mà chỉ là nhái lại cái tên một tiểu thuyết khác, đã được tác giả nào đó viết ra rồi; thiên tiểu thuyết ấy kể về cuộc đời, về việc kinh doanh của người bố của nhân vật xưng “Tôi”, nhưng “Tôi” cho là trong cuốn ấy có nhiều chỗ viết không đúng về bố anh ta; vậy là anh ta viết chừng 20 đoạn “Tường thuật”, kể những việc mình đang làm ở công ty mà mình kế tục bố làm giám đốc điều hành. Xen giữa các đoạn tường thuật ấy là một số đoạn trích lại từ cuốn tiểu thuyết Mối Chúa kể trên. 


Xét về thể thức kể chuyện thì Mối Chúa là như vậy. 

Còn về đường dây câu chuyện thì tựu trung toàn truyện xoay quanh hai sự kiện chính: việc thu đất làm sân gôn hiện tại, và vụ thu đất làm nhà máy thép mà ông bố đã thực hiện trong nhiều năm trước. Người bố là giám đốc điều hành công ty đang vất vả bắt tay vào dự án thu hồi đất làm sân gôn thì ông bệnh nặng rồi chết. Con trai ông vừa du học về được giao thay bố tiếp tục công việc. Để đối phó với dân làng Đồng xã Hoàng, nơi mà đất đai sẽ bị thu hồi, nhân vật “Tôi” xúc tiếp với những người như Huyện trưởng, kẻ sẵn sàng dùng mọi biện pháp, kể cả cưỡng chế bằng vũ lực, để giải phóng mặt bằng, với những tính toán riêng; trong khi đó dân làng mà tiêu biểu là Xã trưởng, cương quyết giữ đất sản xuất, sẵn sàng liều thân mình để giữ mảnh đất từ cha ông tiền tổ. 

Nhưng, đối phó với nông dân chỉ là một mặt của người điều hành công ty; còn một mặt khác nữa là cái dự án sân gôn họ đang tìm cách giải phóng mặt bằng ấy, hóa ra vẫn chỉ là ý đồ của chủ đầu tư và của tay Huyện trưởng, chứ chưa hề có giấy phép chính thức. Nhân vật “Tôi” loay hoay tìm cách tiếp cận một nhân vật rất thế lực, được gọi là Mr. Đại, vì qua nhận xét từ nhiều người khác nhau, anh tin rằng đó là người có siêu quyền lực, có thể đảm bảo dự án sân gôn còn trên giấy kia được phê duyệt cấp phép chính thức. Nhân vật “Tôi” tìm gặp một kẻ môi giới, hắn cùng anh ta tìm cách đột nhập những địa chỉ vào những thời khắc mà may ra có thể tiếp cận Mr. Đại. Cuối cùng, kẻ môi giới kia tiếp cận được một nhân vật mà y tin chắc là Mr. Đại, nhưng chính lúc ấy nhân vật kia nhận được cuộc gọi từ ai đó mà qua cử chỉ của hắn thì rõ ra người gọi tới ấy còn nhiều thế lực gấp ngàn lần hắn ta. Vỡ mộng vì không tìm được Mr. Đại, kẻ môi giới lâm trọng bệnh rồi chết, (thực ra sau sẽ rõ là y bị sát hại). 

Vấp váp trong xung đột với dân làng Đồng, nhân vật “Tôi” tìm tới nơi mà bố anh đã thực hiện thành công dự án nhà máy thép. Anh được thấy một vùng đất bị ô nhiễm nặng nề do nhà máy thép gây ra. Anh cũng được biết những xử lý bất nhân, tàn bạo, của công ty bố anh đối với dân làng, đặc biệt là thủ đoạn trấn áp người được dân coi là thủ lĩnh. Điều đình, tống tiền không xong, họ bắt cóc ông, tra tấn ông đến bán thân bất toại, khiến vợ ông lo lắng rồi lâm bệnh chết để lại đứa con gái nhỏ. Anh dần dần biết, bố anh mang một nỗi ân hận lớn từ vụ việc ấy, đến mức muốn đưa tiền để ông bố tật nguyền nuôi cô gái nhỏ; và mẹ anh thì hiểu ra nỗi ân hận của chồng, cũng kín đáo chăm sóc cô gái kia. Nhưng cô gái lớn lên, đi học đại học luật và dấn thân vận động dân quê bảo vệ môi trường, chống các dự án công nghiệp, vừa chiếm đất trồng trọt của dân, vừa gây ô nhiễm môi trường sống. Anh đã tình cờ gặp cô về vận động chống lại chính dự án sân gôn mà công ty anh đang triển khai. Anh cảm thấy mến, thấy yêu người con gái kia. 

Dần dà, trong nội bộ công ty, nhân vật “Tôi” nhận ra bàn tay chỉ huy của những “papa”, tức những bố già, vốn là những cổ đông lớn, lại có nhiều quan hệ với các nhân vật thế lực trên chính trường, chính họ điều khiển anh. Trong số này nổi lên một kẻ được gọi là Mối Chúa, nhân vật của cuốn tiểu thuyết Mối Chúa bản chính mà anh ta từng đọc. Anh dần dần tin rằng Mối Chúa chính là kẻ đã ký tên Mr. Đại trong một bức thư gửi cho anh vào ngày anh ngồi vào vị trí thay bố mình. Rồi chính bố già này công nhiên lộ mặt với anh tại văn phòng công ty, cho anh ta biết giải pháp cho dự án sân gôn của y là sẽ thủ tiêu cô sinh viên luật. Anh ta quyết bảo vệ cô, và âm thầm lập hồ sơ tội lỗi của Mối Chúa. Nhờ người lái xe vốn là trợ thủ đắc lực của bố, vụ bắt cóc thủ tiêu đã bị chặn lại, cô gái được giải thoát. Rồi chính mâu thuẫn riêng của tên vệ sĩ của Mối Chúa với ông chủ đã khiến y bị hắn giết chết. Nhân vật “Tôi” hiểu kết cục đó không phải do người mà là do trời! 

Trở lên là tóm tắt diễn tiến câu chuyện Mối Chúa, có thể còn sót hoặc có chỗ lầm, bởi người viết những dòng này mới chỉ đọc lướt một lần.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Chiến tranh sẽ nổ ra nếu Bình Nhưỡng thử nguyên tử tại Thái Bình Dương ?


Thủy quân lục chiến Hàn Quốc tập trận tại đảo Baengnyeong, gần biên giới trên biển với Bắc Triều Tiên ngày 07/09/2017, sau khi Bình Nhưỡng thử bom nguyên tử.

Les Echos hôm nay nhận định « Bình Nhưỡng có nguy cơ gây ra chiến tranh sau khi thử nguyên tử tại Thái Bình Dương », vì như vậy các cường quốc sẽ không còn có thể khoanh tay đứng nhìn.
Tờ báo cho biết, các cố vấn ngoại giao của tổng thống Mỹ Donald Trump đã nhiều lần khuyên ông đừng sỉ nhục cá nhân lãnh đạo Bình Nhưỡng trong bài diễn văn trước Liên Hiệp Quốc, nhưng một lần nữa ông Trump lại để ngoài tai. Trên diễn đàn Đại hội đồng, Kim Jong Un lại bị gọi là « Rocket Man », và Donald Trump còn đe dọa « hủy diệt toàn bộ » Bắc Triều Tiên. 

 Trước những lời lẽ đúng như tuyên truyền của Bình Nhưỡng lâu nay, là Mỹ muốn tiêu diệt Bắc Triều Tiên, tất nhiên là nhà độc tài trẻ phản ứng ngay. Hôm thứ Sáu, Kim Jong Un công khai tuyên bố Donald Trump là « găng-tơ », « côn đồ », « lão hóa trí tuệ »,nhưng nhất là sẽ « kiên quyết trả đũa ». Sau đó ngoại trưởng Bắc Triều Tiên Ri Yong Ho loan báo có thể cho nổ một quả bom H trên Thái Bình Dương.

Một vụ thử nguyên tử như vậy sẽ là sự khiêu khích trắng trợn nhất từ trước đến nay của Bình Nhưỡng. Cho đến nay, Bắc Triều Tiên vẫn thận trọng, chỉ cho phóng các hỏa tiễn đạn đạo đến những vùng biển hoang vắng, và cho thử hạt nhân sáu lần tại các căn cứ ngầm dưới lòng đất, ngay trên lãnh thổ nước mình. Ông Daryl Kimball, chủ tịch Arms Control Association cảnh báo : « Một vụ nổ nguyên tử trên bầu trời Thái Bình Dương có thể gây ra một sự leo thang, vượt khỏi tầm kiểm soát của Washington và Bình Nhưỡng ».

Hỏa tiễn liên lục địa Hwasong-12 của Bắc Triều Tiên.
Có rất ít quốc gia (Trung Quốc, Liên Xô cũ, Hoa Kỳ) dám cho thử hạt nhân trên không vì rất nguy hiểm. Theo Cơ quan Năng lượng Nguyên tử Quốc tế (AIEA), vụ gần đây nhất do Bắc Kinh tiến hành hồi tháng 10/1980. Nhà nghiên cứu Morris Jones của Lowy Institute for International Policy viết : « Chưa nói đến vấn đề chiến lược, vụ nổ và các tác động điện từ của một quả bom như thế sẽ là thảm họa. Nếu thử bom H mà không báo trước, các phi cơ sẽ bị rơi từ trên trời xuống và các bộ phận điện tử bị rối loạn. Ngay cả các vệ tinh bay ở độ thấp cũng bị ảnh hưởng. Tác động đến môi trường đại dương và nguồn lợi hải sản sẽ nghiêm trọng ».

Trước một cú đòn vang dội như vậy, khẳng định năng lực quân sự của chế độ Bình Nhưỡng, các cường quốc đặc biệt là Hoa Kỳ sẽ buộc phải có hành động mạnh mẽ chống lại Bắc Triều Tiên. Ông Van Jackson, chuyên gia về quốc phòng của trường đại học Victoria ở New Zealand lo lắng : « Khi thấy những con diều hâu ở Washington đã sẵn sàng lao vào cuộc chiến với Bắc Triều Tiên như thế nào, tôi không cho là ông Trump sẽ biết kềm chế trước một sự khiêu khích mới ».
Lo sợ trước viễn cảnh này, các đối tác hiếm hoi của chế độ toàn trị Bình Nhưỡng hồi cuối tuần qua đã kêu gọi đôi bên xuống thang. Bắc Kinh đã tỏ rõ sự bực bội trước đồng minh khó chịu này, qua việc chính thức loan báo hạn chế xuất xăng dầu và ngưng nhập hàng dệt may của Bắc Triều Tiên.

Khách bộ hành trên đường phố Tokyo xem phóng sự truyền hình về vụ Bắc Triều Tiên thử bom nguyên tử, ngày 03/09/2017.
Hậu quả chiến lược của bom nguyên tử Bắc Triều Tiên

Quả bom của Bắc Triều Tiên sẽ dẫn đến những hậu quả về mặt chiến lược như thế nào ?Le Figaro nhận định, cuộc khủng hoảng kể từ mùa hè năm nay không còn đơn giản là vấn đề răn đe, mà là một sự phổ biến vũ khí nguyên tử, có thể khiến một số nước khác chạy đua theo, đặc biệt là Iran.

Hậu quả đối với Hàn Quốc và Nhật Bản rất quan trọng. Quả bom H, sự tiến bộ ngoạn mục của Bình Nhưỡng đã khiến Seoul phải lao vào vòng tay của Washington, tuy lúc mới được bầu lên, tổng thống Moon Jae In có ý định xích lại gần Bình Nhưỡng. Việc bố trí các vũ khí nguyên tử chiến lược Mỹ tại Hàn Quốc, vốn đã được rút đi từ khi bức tường Berlin sụp đổ, nay đang được Seoul bàn bạc với bộ trưởng Quốc phòng James Mattis. Tăng cường vũ khí phòng không nay là đề tài được đồng thuận tại cả Hàn Quốc lẫn Nhật Bản : Tokyo muốn mua các hỏa tiễn tấn công được Bắc Triều Tiên.

Nhưng việc siết chặt liên minh với Hoa Kỳ không phải là hậu quả duy nhất. Chuyên gia Valérie Niquet, phụ trách về châu Á của Quỹ Nghiên cứu Chiến lược nhận xét : « Việc Mỹ không phản ứng có thể thúc đẩy Bình Nhưỡng lao vào một cuộc phiêu lưu quân sự nhằm thống nhất bán đảo Triều Tiên bằng vũ lực. Đối với Kim Jong Un, quả bom cộng với việc thống nhất đất nước sẽ giúp ông ta trở thành người hùng ». Thăng bằng chiến lược trong khu vực không còn nữa, các nước láng giềng đang phải xem xét lại chính sách của mình. Cú sốc còn lan xa hơn tại Thái Bình Dương, nhiều nước thậm chí cả Úc lo sợ hậu quả quân sự, chính trị và kinh tế của một cuộc khủng hoảng lâu dài.
Phi cơ Nhật-Mỹ tập trận trên Biển Hoa Đông ngày 09/09/2017.
Còn đối với Trung Quốc và châu Âu ? Bắc Kinh và Bình Nhưỡng cùng chia sẻ một lợi ích chiến lược : đẩy Mỹ ra khỏi bán đảo Triều Tiên. Có thể đó là một trong những lý do khiến Trung Quốc đã « để cho vị thần thoát ra khỏi cây đèn », ít nhất là trong lúc này. Cũng theo bà Valérie Niquet, sự thiếu vắng phản ứng của Mỹ cũng có thể khiến « Bắc Kinh coi đây là một sự khuyến khích bành trướng trên Biển Đông », và cao giọng tranh giành Biển Hoa Đông với Tokyo. Thậm chí còn có thể lại đặt vấn đề đưa Đài Loan về với « đất mẹ »Hoa lục.

Về phía châu Âu, cũng có thể trở thành mục tiêu tiềm năng của quả bom Bắc Triều Tiên. Ván cờ không còn như trước, nhất là đối với Pháp : một số lãnh thổ hải ngoại như Tân Calédonie nằm trong tầm ngắm của hỏa tiễn Bình Nhưỡng. Là thành viên thường trực Hội đồng Bảo an, Pháp còn nằm trong số những nước tham gia hiệp ước đình chiến năm 1953 trên bán đảo Triều Tiên. Và như vậy, theo chuyên gia Valérie Niquet, Paris « không còn có thể coi hồ sơ Bắc Triều Tiên chỉ đơn giản là một vấn đề ngoại giao ».

Trong bối cảnh đó, liệu sẽ tái diễn chạy đua vũ khí nguyên tử hay không ? Nhiều người lo ngại Iran sẽ lại chế tạo bom hạt nhân, đặc biệt từ khi ông Donald Trump đe dọa xé bỏ thỏa thuận đã ký với Teheran. Ngoài ra, còn phải kể thêm Nhật Bản và Hàn Quốc. Tuy nhiên theo ông Bruno Tertrais, phó giám đốc Quỹ Nghiên cứu Chiến lược, thì một khi Seoul và Tokyo còn tin vào cam kết bảo vệ an ninh của Mỹ, thì không phải lo lắng về nguy cơ này.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

NHÀ VĂN HỒ TĨNH TÂM: Cái mới đã bị chìm đi trong tư duy chưa chịu thay tủ lạnh đời mới (*)


HIỀN NGUYỄN
NVTPHCM- Nhân dịpHội thảo “Văn xuôi đồng bằng sông Cửu Long thời kỳ đổi mới”, nhà văn Hồ Tĩnh Tâm đã có cuộc trả lời phỏng vấn, trong đó theo ông: “Không phải tới bây giờ các nhà văn Nam Bộ mới chuyển mình tìm đến với cái mới. Rải rác ở tác phẩm này tác phẩm khác, dấu ấn của cái mới đã có trong kho tàng văn học Nam Bộ, có điều nó đã bị chìm đi trong tư duy chưa chịu thay tủ lạnh đời mới.”
* Theo nhà văn thì văn xuôi đồng bằng sông Cửu Long có những nét đặc trưng gì?
- Trước khi “Cánh đồng bất tận” của Nguyễn Ngọc Tư ra đời, hầu như văn xuôi Nam Bộ rất hồn hậu, khác hẳn với sự dữ dội quyết liệt của báo chí Nam Bộ lúc bấy giờ. Các tác giả nói chung đều có sự dấn thân, nhưng chủ yếu là đi sâu phản ánh tâm hồn, tính cách người dân trên nền địa văn hóa Phương Nam, hào phóng, cởi mở, chân chất, chân tình, dám nghĩ, dám làm, dám chịu, gắn chặt với miệt đồng, miệt vườn, miệt cái, miệt thứ, chằng chịt sông ngòi, kinh rạch. Đề tài về cuộc chiến tranh giải phóng được đề cập khá nhiều, và có những gặt hái giải thưởng, như “Dốc chiều hôm” của Trúc Phương, “Tiếng vạc sành” của Phạm Trung Khâu, nhưng vẫn còn xa mới đạt được tầm vóc lịch sử hào hùng của cuộc chiến tranh vệ quốc thần thánh. Nhiều người nói với tôi, văn xuôi Nam Bộ thiên về lối kể, lấy cốt chuyện làm điểm tựa, ít khi sa vào miêu tả dông dài; các tác giả viết bằng vốn sống là chính, nên lối hành văn thường mộc mạc, giản dị, không cầu kì, rắc rối, phức tạp, không có sự khoe mẽ về kiến thức. Nói chung, đó là đặc trưng chung của dòng văn học hiện thực thế kỉ 20, mang bản sắc văn hóa Nam Bộ, chưa thấy sự bứt phá chuyển sang trào lưu của dòng văn học hậu hiện đại - điều mà thơ Nam Bộ đã đi trước một bước khá xa.
* Nét đặc trưng đó trong bối cảnh hiện nay có gì khác so với trước kia không?
- Có lần nhà văn Ngô Khắc Tài nói với tôi, đồng bằng châu thổ sông Cửu Long bằng phẳng, nên văn xuôi phương Nam có phần phẳng lặng, hiền hậu, không mấy khi gây sóng gió ồn ào trên văn đàn cả nước; cái hay có được là cái hay của sự sâu lắng hồn hậu, thấm đẫm tình đất tình người. Tuy nhiên tôi nghĩ, điều đó không hẳn là như vậy, bởi vấn đề thuộc về bút pháp, thuộc về cá tính sáng tạo của nhà văn. Người Phương Nam có cá tính mạnh, nhưng lại sống sâu lắng về tình người, bởi vậy, dòng chảy của văn xuôi Nam Bộ sau 1975 là dòng chảy sâu lắng của tình người ấy. Tất nhiên, văn xuôi Nam Bộ vẫn đang trong cuộc hành trình vận động đi về phía trước, nên không thể không bị ảnh hưởng, bị chi phối, bởi trào lưu văn học đương đại trong nước và trên thế giới, bởi bối cảnh xoay chuyển chóng mặt của công cuộc công nghiệp hóa hiện đại hóa đất nước. Tôi đọc không hết các tác phẩm của các tác giả Nam Bộ, nên tôi không thể nói được nhiều hơn về điều này, nhưng đọc nhiều truyện ngắn của nhiều tác giả Nam Bộ đăng trên các báo và tạp chí, tôi thấy văn xuôi Nam Bộ đã và đang có một thế hệ mới có sự bứt phá, dù chưa thành công, nhưng đã tạo ra được những con sóng cho dòng chảy văn xuôi Nam Bộ. Ngay cả bản thân các tác giả đã định hình tên tuổi, như Anh Động, Ngô Khắc Tài, Nguyễn Thanh, Phạm Trung Khâu, Lê Đình Trường, Anh Đào, Vũ Hồng, Trần Thôi, Nguyễn Ngọc Tư, Diệp Mai… đều là những tác giả đang có sự chuyển hướng, bắt nhịp nhanh với công cuộc đổi mới của đất nước, góp phần làm nên diện mạo rất riêng của văn xuôi Nam Bộ trong giai đoạn hiện nay.
* Từ truyện ngắn “Cánh đồng bất tận” của Nguyễn Ngọc Tư cho đến một vài cuộc thi văn học đồng bằng sông Cửu Long thời gian qua (sự kiện bài thơ “Trăng nghẹn” của Hoài Tường Phong) khiến nhiều người giật mình vì hiện thực cuộc sống vùng đồng bằng sông Cửu Long được phơi bày. Vậy phải chăng những góc khuất của cuộc sống hiện thực đó được thể hiện trong văn học còn quá ít hay vì lý do gì?
- “Cánh đồng bất tận” của Nguyễn Ngọc Tư, rõ ràng đã làm bùng lên một cơn bão trên văn đàn cả nước, mà theo cá nhân tôi, nó còn mạnh hơn cơn bão “Cù lao Tràm” của Nguyễn Mạnh Tuấn. Bởi vì nó có sức lay chuyển và đánh thức rất lớn. Sự mạnh mẽ quyết liệt đến lạnh lùng của giọng văn có tiết tấu nhanh mạnh, như một ngọn roi quất vào lối tư duy xuôi chiều, như cái xáng cạp, cạp tung lên một tầng địa chất có vẻ như đang bị lãng quên trong sự phản ánh rụt rè của nền văn xuôi minh họa, về sự trụi trần đến đau nhức của nông thôn Nam Bộ. Nhiều tác giả đã đón nhận “Cánh đồng bất tận” như là một tuyên ngôn về văn học cảnh tỉnh, và noi theo đó như là kim chỉ nam cho sáng tác. Tất nhiên sự thật là sự thật, không thể che dấu vì không thể che dấu được. Giá trị của nhà văn không phải là ở sự phản ánh sự thật, mà là ở cách mà nhà văn tái hiện sự thật thành văn chương để đời. Đó là cá tính sáng tạo. Đó là bản lĩnh. Đó là văn học đích thực của phản ánh, để phân tích, để mổ xẻ, để cảnh báo, để hành động tích cực cho dựng xây cái mới. Đó là Nguyễn Ngọc Tư. Các tác giả khác tất nhiên sẽ có và phải có cách phản ánh khác. Văn học là sáng tạo, là cá tính và bản lĩnh sáng tạo. Văn học không chấp nhận sự lặp lại. Hiện thực Nam Bộ là hiện thực bề bộn, ngổn ngang, đan cài giữa muôn vàn cái mới và cái cũ, cái tốt và cái xấu, cái được và cái mất, tất cả đều đòi hỏi văn học phải đề cập đúng với thiên chức phản ảnh của văn học. Và… sự giàu có về hiện thực phong phú sinh động ấy, mặc sức cho các tác giả tha hồ khám phá phản ánh thành tác phẩm. Đó là cánh đồng bất tận để gieo trồng đủ thứ hạt giống văn chương và gặt hái, vấn đề cuối cùng còn lại và quyết định, đó chính là tài năng của nhà văn.
* Bằng sự quan sát của riêng cá nhân nhà văn, thì văn học đồng bằng sông Cửu Long đã phản ánh được đời sống hiện nay của con người vùng đất này chưa?
- Không có một nhà văn nào lại không viết về quê hương đất nước mình, đồng bào mình, ruột thịt từ thời chung bọc trứng Âu Cơ của mình. Mỗi một cá tính nhà văn là mỗi một cá tính sáng tạo, không ai giống ai, và không ai có thể giống ai. Cái dở của văn học hậu hiện đại bây giờ, chính là sự dần mất đi cá tính ấy, nhà văn viết như máy, giống hệt như các phiên bản lập trình rối rắm của máy. Tôi khóc cùng với tiếng gọi “Cải ơi” nghèn nghẹn của Nguyễn Ngọc Tư. Tôi miên man cùng với “Nhớ khói” của Ngô Khắc Tài. Tôi “Hơ tay trên ngọn khói” với Lê Đình Trường. Tôi trở trăn cùng “Ngổn ngang đất này” của Nguyễn Thanh. Tôi yêu đến tận cùng sướng vui đau khổ miền đất cực Nam tổ quốc, qua từng trang viết của bạn bè. Mỗi người một kiểu, các nhà văn Nam Bộ đương đại, đang ra sức khắc họa chân dung đất nước và con người Nam Bộ. Thế nhưng cuộc sống là cánh đồng bất tận của vui buồn, khổ đau và hạnh phúc, mỗi nhà văn đều sức vóc có hạn, làm sao có thể ôm hết cuộc sống rộng lớn vào tác phẩm của mình. Tất cả còn ở phía trước, còn chờ vào sự đầu tư thiết thực và xứng đáng cho cá tính sáng tạo của mỗi một nhà văn.
* Trở lại với cuộc Hội thảo diễn ra tại Bến Tre, với tên gọi: “Văn xuôi đồng bằng sông Cửu Long thời kỳ đổi mới”, theo nhà văn thời kỳ đổi mới văn xuôi đồng bằng sông Cửu Long có những gì?
- Công cuộc đổi mới là một cuộc cách mạng thật sự. Là sự tuyên chiến quyết liệt với cái cũ lỗi thời và lạc hậu, từ hành động đến tư duy, là một cuộc quật mình sinh nở đầy đau đớn và thách thức. Cái mới ra đời non nớt, cần phải được bảo vệ và chăm sóc. Không phải tới bây giờ các nhà văn Nam Bộ mới chuyển mình tìm đến với cái mới. Rải rác ở tác phẩm này tác phẩm khác, dấu ấn của cái mới đã có trong kho tàng văn học Nam Bộ, có điều nó đã bị chìm đi trong tư duy chưa chịu thay tủ lạnh đời mới. Điều này xin để cho độc giả phán xét, bởi chính độc giả trung thành với văn học đích thực, mới là lực lượng đông đảo thức tỉnh, bảo vệ được “Cánh đồng bất tận” của họ trước búa rìu dư luận.
* Hội thảo “Văn xuôi đồng bằng sông Cửu Long thời kỳ đổi mới” có ý nghĩa như thế nào trong đời sống văn học của khu vực này?
- Mỗi một cuộc Hội thảo, dù thế nào chăng nữa, cũng có ý nghĩa tích cực của nó. Lấy ví dụ, chúng ta đã có nghị quyết về “nông nghiệp, nông thôn, nông dân”, cho dù là quá trễ đối với một đất nước nông nghiệp, với nền văn minh cây lúa nước hàng ngàn năm, nhưng điều đó cũng có ý nghĩa của nó. Tôi nghĩ rằng, không phải cứ tập trung đầu tư nâng cấp mặt bằng cơ sở hạ tầng cho nông thôn, là chúng ta đã làm tốt nghị quyết ấy. Vấn đề là phải tập trung tôn vinh, khẳng định vai trò, địa vị của người nông dân, trong một đất nước vốn ngàn đời tồn vong và hưng thịnh, nhờ vào nền sản xuất nông nghiệp, điều mà giờ đây chúng ta phải tìm cách đánh thức tiềm năng và tiềm lực của nó, biến nó thành nền cơ khí nông nghiệp hiện đại, đưa địa vị người nông dân từ lão nông tri điền lên lão nông tri thức. Chính vì vậy, Hội thảo “Văn xuôi đồng bằng sông Cửu Long thời kỳ đổi mới” đặt ra cho các nhà văn trên quê hương chín nhánh sông rồng, trên miền đất hạt vàng, vựa lúa lớn nhất của cả nước, trách nhiệm lớn lao đối với việc khẳng định địa vị và vai trò lịch sử của người dân Nam Bộ, của nông thôn Nam Bộ thành đồng, luôn đi trước về sau trong hai cuộc chiến tranh vệ quốc đẫm máu, của nền nông nghiệp lúa nước đã góp phần nuôi sống cả nước. Không làm được điều đó, các nhà văn Nam Bộ sẽ suốt đời mắc nợ quê hương của mình.
* Nhà văn có tự nhận thấy mình cần phải thay đổi hình thức, hay nội dung ở sáng tác trong thời kỳ đổi mới không?
- “Tôi tư duy nghĩa là tôi tồn tại”. Bản thân tôi rất sợ sức ì trong tư duy, lối mòn bảo thủ cố hữu trong tư duy. Khát khao tìm kiếm cái mới là vô cùng, là không có điểm dừng; thế nhưng tôi biết sức tôi có thể đi tới đâu, có thể tìm kiếm được gì trong cuộc hành trình sáng tạo của mình. Tôi vẫn sẽ bám chặt vào đất đai của Tổ quốc, để sống, để thao thức trăn trở với từng trang viết. Điều đó thuộc về thế hệ chúng tôi. Các thế hệ sau sẽ làm tiếp việc cách tân theo thời đại, để có được những tác phẩm mạnh mẽ hơn, dữ dội hơn, quyết liệt hơn, đẹp hơn. Thế nhưng, nếu thế hệ chúng tôi cứ bám víu vào lối tư duy sáng tạo xưa cũ, không cách tân cả về hình thức lẫn nội dung, theo nhịp bước hải hà của thời đại, nhất định chúng tôi sẽ bị loại khỏi đời sống văn học đương đại, hoặc giỏi lắm là được cất vào bảo tàng văn học cổ của thế kỉ hai mươi đã trở thành qúa khứ lịch sử.
Cuối cùng tôi muốn nói rằng:
“Tôi đi bằng đôi chân trần trên mặt đất
Tôi chạy đầu trần dưới trưa hè nắng đỏ
Đất nước chạm da thịt thấm linh hồn”
(Thơ Hồ Tĩnh Tâm)

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Kiểm soát quyền lực: "Nhiều việc bị lấy cớ là 'nhạy cảm' để không minh bạch thông tin"


 "Ở Việt Nam còn rất nhiều việc chưa được minh bạch, kể cả việc nhỏ và việc lớn, kể cả những chủ trương, quyết định và những vụ việc tiêu cực, tham nhũng, sai lầm. Nhiều việc được cho là “nhạy cảm” để lấy cớ đó  không minh bạch thông tin.
LTS: Tuần Việt Nam trân trọng giới thiệu Phần 2 bài viết mới nhất của Tiến sĩ Vũ Ngọc Hoàng, nguyên Phó trưởng ban Tuyên giáo Trung ương, xung quanh một vấn đề mà ông luôn trăn trở - quyền lực và kiểm soát quyền lực.
Trong phần 1, tôi đã nói về lý do phải kiểm soát quyền lực. Trong phần 2 này, tôi xin góp bàn về quyền lực cần được kiểm soát như thế nào, bằng cách nào?
Kiểm soát quyền lực, Vũ Ngọc Hoàng, Tham nhũng, Lợi ích nhóm, Tự do ngôn luận, Con ông cháu cha, Tam quyền phân lập
Ông Vũ Ngọc Hoàng. Ảnh: Nhật Minh/ Vnexpress
Trước tiên phải thấm nhuần sâu sắc quan điểm quyền lực tối cao thuộc về nhân dân. Lời ấy không phải là hô khẩu hiệu, mà phải được thấm sâu trong hệ thống chính trị và trong cộng đồng nhân dân. Mọi người phải ý thức rõ ràng và đầy đủ về quan điểm ấy, thường xuyên thể hiện bằng hành động thực tế.
Bảo đảm việc lập hiến là của toàn dân (thông qua cử tri toàn quốc), nhân dân phải trực tiếp quyết định những vấn đề cơ bản của Hiến pháp (chứ không phải là nhân dân góp ý để Quốc hội xem xét). Phải trưng cầu dân ý đối với những vấn đề quan trọng của đất nước. Tiến tới Chủ tịch nước phải do nhân dân trực tiếp bầu (chứ không phải Quốc hội).
Kiểm soát bằng chính quyền lực Nhà nước
Tiếp theo, quyền lực phải được kiểm soát bằng chính quyền lực Nhà nước, quy định trong Hiến pháp và các luật liên quan về cơ cấu và chức năng, nhiệm vụ của bộ máy nhà nước, trong đó có sự phân quyền giữa ba nhánh lập pháp, hành pháp và tư pháp, các nhánh ấy độc lập tương đối với nhau, giám sát chéo và điều chỉnh lẫn nhau, nhằm hạn chế sai lầm, hoặc khi có sai lầm thì được phát hiện và điều chỉnh, khắc phục sớm nhất.
Nói chung, các nhà nước phong kiến chưa giải quyết được việc kiểm soát quyền lực, mặc dù có lúc đã có một số quy định tiến bộ, manh nha của kiểm soát quyền lực. Luật lệ của triều đình có những quy định cấm các quan không được làm.
Một số triều đại đã từng có các quan ngự sử ghi chép trung thực, khách quan mọi việc liên quan đến các quyết định và ứng xử của nhà vua, của triều đình để lịch sử đánh giá, phán xét công, tội. Vua cũng không được kiểm duyệt các ghi chép này. Có các gián quan để can gián vua không làm việc sai; có trống để thần dân kêu oan; có “quan tòa” liêm chính để phán xử đúng sai…
Tuy nhiên, về cơ bản vẫn chưa giải quyết được vấn đề kiểm soát quyền lực. Nguyên nhân là do quyền lực tập trung vào tay vua và hoàng tộc, vua bảo chết thì phải chết, ý vua là ý trời, ý vua là pháp luật, còn nhân dân chỉ là đối tượng bị cai trị, không có quyền tự do, kể cả quyền sống, trái ý vua thì tùy theo mức độ và sự nóng giận của vua mà bị trị tội, kể cả tru di tam tộc.
Thời kỳ đầu của chế độ tư bản cũng vậy, quyền lực tập trung vào tay những người giàu có và cũng không được kiểm soát. Khi chế độ tư bản phát triển đến một mức độ nhất định, đáng kể, có những bước tiến quan trọng về dân chủ xã hội, cộng với sự phát triển của các hệ tư tưởng, nhất là lĩnh vực triết học, làm thay đổi nhận thức và tư duy chính trị, thì quyền lực mới được kiểm soát đáng kể, và ngày nay vẫn đang phải tiếp tục hoàn thiện.
Phương pháp tiếp cận của nước ta lâu nay đối với vấn đề này chưa phải đã tốt, quyền lực nhìn chung chưa được kiểm soát chặt chẽ, thậm chí không ít trường hợp hầu như không có kiểm soát, và trên thực tế, việc lạm dụng quyền lực đã rất nhiều. Chính nó đã tạo nên sự tha hóa đến độ rất phức tạp.
Gần đây Tổng Bí thư nói nhiều lần về việc kiểm soát quyền lực. Chúng ta có thể không dùng cụm từ “Tam quyền phân lập”, không tiếp thu theo kiểu bê nguyên, rập khuôn máy móc mô hình này của các nước phương Tây, vì mỗi quốc gia có đặc điểm văn hóa và ở giai đoạn phát triển khác nhau. Nhưng riêng về vấn đề kiểm soát quyền lực trong đó thì rất nên nghiên cứu một cách thật nghiêm túc.
Đồng thời với việc phân quyền một cách khoa học giữa ba nhánh nói trên, còn có sự phân công và kiểm soát lẫn nhau giữa các bộ phận trong cùng một nhánh, nhất là hành pháp và tư pháp.
Thật sự tạo điều kiện để nhân dân hạnh phúc
Tiếp theo, kiểm soát quyền lực thông qua việc thực thi rộng rãi quyền dân chủ; kể cả hình thức dân chủ trực tiếp, dân chủ đại diện và dân chủ tham dự; thông qua chế độ tranh cử, đề bạt và miễn nhiệm cán bộ; minh bạch thông tin và trách nhiệm giải trình của các tổ chức và cá nhân được giao quyền lực; sự giám sát của công luận, của nhân dân; tự do tư tưởng và tự do ngôn luận để thể hiện chính kiến của những con người tham gia làm chủ đất nước.
Trong đó, cần phát huy tốt vai trò của xã hội dân sự lành mạnh. Ở đây, cần hiểu cho đúng xã hội dân sự với tư cách là các tổ chức và phong trào lành mạnh, hợp pháp, do nhân dân tự giác và tự nguyện lập ra. Nó không phải là một hình thái kinh tế - xã hội nào mà là một bộ phận hợp thành của xã hội hiện tại; không phải là tổ chức của nhà nước mà ngân sách phải cấp kinh phí và cũng không phải là đơn vị kinh tế hoạt động vì mục đích lợi nhuận.
Các tổ chức này ra đời và tồn tại nhằm bảo vệ lợi ích chính đáng của nhân dân, tham gia xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, xây dựng xã hội; nó là phương thức rất quan trọng để thực thi quyền dân chủ của nhân dân. Nó đã từng tồn tại và đang tồn tại trong xã hội Việt Nam truyền thống trước đây và trong xã hội Việt Nam hiện tại, tất nhiên là chưa hoàn chỉnh, chưa hiện đại.
Nhân dân có quyền chất vấn, yêu cầu cơ quan nhà nước phải giải trình; có quyền phản đối những việc làm mà nhân dân cho là sai trái; có quyền yêu cầu cán bộ từ chức hoặc bị cách chức… Các cơ quan nhà nước phải có trách nhiệm lắng nghe, điều tra xác minh, tiếp thu, trả lời, giải trình, không được ngăn cản cấm đoán nhân dân thể hiện chính kiến một cách ôn hòa.
Phải khuyến khích công luận lên tiếng phê phán, phản đối những việc sai trái (kể cả của lãnh đạo) để tăng sức đề kháng của cơ thể xã hội. Ở đâu và khi nào mà công luận bị hạn chế, ngăn cản thì ở đó và lúc ấy cơ thể xã hội đang giảm sức đề kháng (đến một lúc bệnh nặng dần, trở thành liệt kháng - đó chính là căn bệnh HIV chết người).
Trong một xã hội tiến bộ, việc minh bạch thông tin có vị trí rất quan trọng, mọi người dân đều có quyền tiếp cận thông tin, không ai được bưng bít thông tin, giống như “ánh sáng ban ngày” thay cho “đêm tối”, để cái xấu, cái ác không còn nơi ẩn nấp, phải lộ rõ nguyên hình. Lâu nay ở Việt Nam ta còn rất nhiều việc chưa được minh bạch, kể cả việc nhỏ và việc lớn, kể cả những chủ trương, quyết định và những vụ việc tiêu cực, tham nhũng, sai lầm.
Chính sự không minh bạch này đã làm cho nhân dân nghi ngờ, mất lòng tin. Nghi ngờ dung túng, bao che, cùng “lợi ích nhóm”. Nhiều việc được cho là “nhạy cảm” để lấy cớ đó mà không minh bạch thông tin. Chính việc không minh bạch ấy đã làm hạn chế hiệu quả của cuộc chiến chống tham nhũng và “lợi ích nhóm”, nếu như không muốn nói rằng nó cản trở các công việc ấy.
Một nhà nước của dân, cớ sao không báo cáo đầy đủ cho nhân dân biết? Nếu lãnh đạo không có ai dính dáng gì tiêu cực trong đó thì tại sao lại sợ minh bạch? Muốn minh bạch thông tin thì lãnh đạo Đảng và Nhà nước phải mở rộng hành lang hơn nữa cho tự do ngôn luận và báo chí, còn bản thân báo chí cũng phải dũng cảm, bản lĩnh và nâng cao đạo đức nghề nghiệp, nhà báo dám dấn thân cho lẽ phải và không để bị mua chuộc.
Cũng có ý kiến lo ngại rằng, khi minh bạch thông tin về các vụ việc thì nhân dân sẽ mất lòng tin hơn nữa. Tôi không nghĩ như vậy? Không minh bạch mới làm mất lòng tin. Ai cũng có quyền nghi ngờ cả. Và người lãnh đạo tốt cũng mang tiếng lây. Không dám minh bạch vì sợ mất lòng tin thì đó là thứ lòng tin bị đánh lừa, lòng tin nhầm lẫn.  
Văn học nghệ thuật cũng cần phải tích cực tham gia “trừ gian” để góp phần “tải đạo” theo các giá trị nhân bản và phương pháp nghệ thuật phù hợp. Để thực thi dân chủ, việc đầu tiên là thật sự tạo điều kiện cho nhân dân được mở miệng. Đó là cách nói mộc mạc dễ hiểu nhưng là chân lý của Hồ Chí Minh.
Nhà nước rất cần nghiên cứu chỉnh sửa các điều luật về tội “Tuyên truyền chống nhà nước” để cho nhân dân với tư cách là “ông chủ” được tự do phê bình đối với bộ máy và cán bộ phục vụ nhân dân, không để cho “đầy tớ” lợi dụng những quy định chưa chặt chẽ mà quy chụp, tống giam “ông chủ”, làm thay đổi bản chất của nhà nước nhân dân. Tất nhiên đồng thời phải chống loạn ngôn, chống vu cáo và xúc phạm các cá nhân và tổ chức, vi phạm tự do của người khác, kể cả nhân dân và người lãnh đạo.
Kiểm soát quyền lực, Vũ Ngọc Hoàng, Tham nhũng, Lợi ích nhóm, Tự do ngôn luận, Con ông cháu cha, Tam quyền phân lập
Còn rất nhiều việc chưa được minh bạch, kể cả những chủ trương, quyết định và những vụ việc tiêu cực, tham nhũng, sai lầm. Ảnh minh họa
Lãnh đạo chủ chốt phải qua tranh cử
Công tác cán bộ lâu nay, bên cạnh những mặt làm được, nhìn chung trong hệ thống chính trị chưa tuyển chọn và sử dụng được nhân tài. Lịch sử nước ta đã nhiều lần lặp đi lặp lại như vậy.
Trong chiến tranh, với sức mạnh thiêng liêng của hồn nước, nhân tài tụ về dưới cờ khởi nghĩa để chiến đấu vì mẹ hiền Tổ quốc. Đến khi hòa bình thì nhân tài, trung thần thưa vắng dần, còn nịnh thần thì chui vào ngày càng nhiều trong triều chính, dẫn đến tha hóa quyền lực và sụp đổ.
Cách làm công tác cán bộ chủ yếu là sắp đặt theo ý chí và cách tư duy còn nhiều chủ quan của người lãnh đạo. Không ít trường hợp sắp xếp cán bộ theo quan hệ, hậu duệ, “lợi ích nhóm”; bị đồng tiền chi phối, thậm chí đồng tiền đã quyết định trong nhiều trường hợp; đề bạt con cháu, đồ đệ và những người ăn cánh.
Từ xưa tới nay, chế độ và triều đại nào cũng vậy, nạn mua bán chức quan là một trong các biểu hiện tha hóa quyền lực nguy hại nhất. Ở Việt Nam, nhiều năm rồi, cụm từ “buôn quan”, “buôn vua” đã xuất hiện, tồn tại và lan truyền. Ngôn ngữ không ngẫu nhiên mà có. Nó ra đời để phản ánh một thực trạng trong đời sống chính trị - xã hội.
Đến nay nạn chạy chức, chạy quyền đã trở nên khá phổ biến, có những trường hợp cứ như là đương nhiên, rất đáng lo ngại, kể cả ở những lĩnh vực hệ trọng. Công tác cán bộ chưa có được một cơ chế khoa học để tuyển chọn và sử dụng được nhân tài, tư tưởng phong kiến còn ảnh hưởng nặng nề và những năm gần đây lại cộng với mặt trái của cơ chế thị trường và sự tha hóa quyền lực.
Cần đổi mới mạnh mẽ và căn bản công tác cán bộ theo hướng cán bộ lãnh đạo chủ chốt phải qua tranh cử trong môi trường thật sự tôn trọng ứng cử tự do và đề cử của các tổ chức chính trị - xã hội; chọn cán bộ chuyên môn phải qua thi tuyển, thực chất và nghiêm túc, khách quan, vừa mở rộng dân chủ, vừa tăng trách nhiệm của người đứng đầu trong công tác cán bộ.
Đó cũng là cách để nhân dân và đông đảo cán bộ tham gia giám sát quyền lực trong việc giao quyền lực cho cán bộ. Nâng cao chất lượng của đại biểu Quốc hội và hội đồng nhân dân các cấp lựa chọn những người có năng lực và bản lĩnh làm đại biểu chân chính và xứng đáng của nhân dân, dám nói tiếng nói trung trực đấu tranh bảo vệ lợi ích của nhân dân.
Khi các đại biểu Quốc hội và HĐND các cấp đã được nhân dân bầu chọn thì phải toàn tâm toàn ý, một lòng một dạ phục vụ nhân dân, lắng nghe nhân dân, nói tiếng nói của nhân dân, biểu quyết vì nhân dân. Tiến tới công khai cho nhân dân biết các đại biểu ấy biểu quyết thế nào đối với những công việc mà nhân dân bức xúc quan tâm, để giám sát sự trung thành với dân.
Tổ chức Đảng phải làm nòng cốt kiểm soát quyền lực
Nếu các đại biểu ấy là đảng viên thì càng phải gương mẫu thức hiện ý dân, coi lòng dân là sơ sở quan trọng nhất để hành động - đó là nguyên tắc cao nhất. Tổ chức Đảng đã giao cho đảng viên nhiệm vụ làm đại biểu chân chính của nhân dân, đảng viên cứ thế mà hành động; tổ chức Đảng không cầm tay chỉ việc, không yêu cầu đảng viên phải biểu quyết và phát ngôn cụ thể theo ý kiến cấp ủy.
Trung thành với nguyện vọng của dân, nói tiếng nói của dân - đó chính là nhân cách và ý thức đảng viên chân chính. Đảng vì nhân dân mà hành động chứ không vì cái gì khác, không để cho “nhóm lợi ích” chi phối và thao túng.
Sự lãnh đạo của các cấp ủy Đảng lâu nay không ít trường hợp đã sử dụng biện pháp hành chính và quyền lực, thậm chí đã trở thành cơ quan quyền lực cao nhất trên thực chất, và cũng chưa có cơ chế kiểm soát quyền lực.
Với cách này, nếu kéo dài thì tổ chức Đảng sẽ bị quyền lực làm tha hóa, vừa hỏng công việc lãnh đạo đất nước, vừa hỏng bản thân tổ chức Đảng. Cần đổi mới một cách căn bản nội dung và phương thức lãnh đạo của Đảng theo hướng Đảng không làm thay, không chồng chéo với công việc Nhà nước, nhất là việc sử dụng quyền lực, mà chuyển mạnh sang lãnh đạo chủ yếu bằng các giá trị văn hóa, từ chủ trương hợp lòng dân đến noi gương và thuyết phục, không áp đặt một chiều bằng biện pháp tổ chức, hành chính và quyền lực.
Đảng phải đại diện chân chính và xứng đáng nhất cho ngọn cờ dân chủ; phát hiện và chọn lựa cho được các hiền tài để giới thiệu với nhân dân. Đó cũng là cách làm truyền thống mà trước đây, trong điều kiện chưa cầm quyền, Đảng đã từng sử dụng để trở thành một Đảng lãnh đạo của nhân dân.
Bản thân trong tổ chức của Đảng cũng cần phải có cơ quan do đại hội cử ra để giám sát cán bộ lãnh đạo về nhân cách và việc sử dụng quyền lực. Tổ chức Đảng không đứng lệch về phía quyền lực và sử dụng quyền lực nhà nước, mà nghiêng về phía nhân dân, tập trung lãnh đạo và làm nòng cốt trong kiểm soát quyền lực, thực hành dân chủ rộng rãi và phát huy vai trò các tổ chức của xã hội dân sự lành mạnh để tham gia xây dựng, bảo đảm cho nhà nước thật sự là nhà nước của nhân dân - là mục tiêu xây dựng nhà nước mà Đảng nói lâu nay.
Vũ Ngọc Hoàng
*Tiêu đề, các tiêu đề phụ của bài viết do Tuần Việt Nam đặt.

Phần nhận xét hiển thị trên trang