Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Chủ Nhật, 24 tháng 9, 2017



Gửi Giấy triệu tập vô tội vạ, bất chấp quy định của ngành và pháp luật. Ảnh: FB Le Dung.

Từ 6.10: Công an không được hạch sách,
nhũng nhiễu dân

Lao Động
24/09/2017

Công an nhân dân không được có hành vi, lời nói hạch sách, nhũng nhiễu, thái độ thờ ơ, vô cảm trước yêu cầu hợp pháp của người dân; không gây căng thẳng, bức xúc, dọa nạt người dân; không hẹn gặp người dân giải quyết công việc bên ngoài cơ quan và ngoài giờ làm việc.

Đây là quy định tại Thông tư 27/2017/TT-BCA do Bộ Công an mới ban hành về quy tắc ứng xử của Công an nhân dân.

Thông tư quy định rõ về ứng xử với nhân dân: Kính trọng, lễ phép với nhân dân; gắn bó mật thiết với nhân dân; tận tình, trách nhiệm giải quyết công việc, yêu cầu chính đáng của nhân dân.

Giao tiếp, làm việc với người dân bằng thái độ niềm nở, tận tình, trách nhiệm; xưng hô đúng mực, thái độ lịch sự, hòa nhã, khiêm tốn, cầu thị, lắng nghe và tiếp thu ý kiến đóng góp đúng đắn; ưu tiên giải quyết công việc với người già, yếu, người khuyết tật, đau ốm, phụ nữ mang thai.

Công an nhân dân không được có hành vi, lời nói hạch sách, nhũng nhiễu, thái độ thờ ơ, vô cảm trước yêu cầu hợp pháp của người dân; không gây căng thẳng, bức xúc, dọa nạt người dân; không hẹn gặp người dân giải quyết công việc bên ngoài cơ quan và ngoài giờ làm việc.

Trong ứng xử với người vi phạm pháp luật: Thực hiện nghiêm đường lối, chủ trương của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước, quy định của ngành Công an trong đấu tranh, xử lý đối với người phạm tội và người có hành vi vi phạm pháp luật khác.

Khi tiếp xúc với người vi phạm pháp luật, cán bộ, chiến sĩ Công an nhân dân phải giữ đúng tư thế, lễ tiết, tác phong; có thái độ ứng xử đúng mực, không có lời nói, hành vi xúc phạm, phân biệt đối với người vi phạm. Không lợi dụng chức trách, nhiệm vụ được giao làm sai lệch hồ sơ vụ việc, vụ án dẫn đến bỏ lọt, oan, sai hoặc nhằm mục đích khác.

Về ứng xử, giao tiếp qua điện thoại và phương tiện điện tử khác, Thông tư nêu rõ, khi giao tiếp qua điện thoại, cán bộ, chiến sĩ Công an nhân dân phải xưng tên, chức danh, đơn vị công tác, nội dung trao đổi đầy đủ, rõ ràng; ngôn ngữ giao tiếp văn minh, lịch sự, ngắn gọn, dễ hiểu; không trao đổi nội dung bí mật qua điện thoại.

Khi sử dụng các phương tiện điện tử khác, cán bộ, chiến sĩ Công an nhân dân không được truy cập, lưu trữ, phát tán, bình luận, chia sẻ các thông tin, tài liệu, bài viết, hình ảnh có nội dung trái với thuần phong, mỹ tục; trái với đường lối, chủ trương của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước và quy định của ngành Công an; không giới thiệu, sử dụng tên, hình ảnh, phiên hiệu đơn vị công an lên các trang mạng xã hội.

Thông tư này có hiệu lực thi hành từ 6.10.2017. 
TS

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Cả làng trở thành triệu phú sau khi đại gia qua đời, để lại cho mỗi người gần 60 tỉ đồng


Sau khi qua đời, một đại gia ở Tây Ban Nha đã để lại cho dân làng của mình mỗi người gần 60 tỷ đồng. Thế là sau một đêm, 80 người dân đã thành tỷ phú.
Đấy là câu chuyện nói về làng Cerezales del Condado thuộc tỉnh Leon của Tây Ban Nha.
Theo đó, vận may của họ được mang đến từ tỉ phú Antonino Fernández. Ngôi làng này là nơi sinh ra vị tỉ phú này.
Sau khi qua đời, ông đã di chúc để cho cư dân làng Cerezales mỗi người một số tiền khoảng 2 triệu bảng (khoảng 56,6 tỉ đồng). Con số này nếu cộng lại sẽ lên tới 210 triệu USD (gần 5,000 tỷ). Được biết, dân làng này có khoảng 80 dân cư.
Cả làng trở thành triệu phú sau khi đại gia qua đời, để lại cho mỗi người gần 60 tỉ đồng - Ảnh 1.
Ngôi làng nhỏ nơi ông Fernández từng sinh sống.
Theo thông tin trên Daily Mail, ông Antonino Fernández sinh năm 1917 trong một gia đình có 13 đứa con. Ông phải nghỉ học năm 14 tuổi do cuộc sống khó khăn.
Năm 32 tuổi, ông chuyển đến sinh sống ở Mexico và bắt đầu làm việc với tư cách nhân viên kho bãi cho nhà máy bia của hãng bia Grupo Modelo. Đây là hãng bia do chú vợ của ông sở hữu.
Cả làng trở thành triệu phú sau khi đại gia qua đời, để lại cho mỗi người gần 60 tỉ đồng - Ảnh 2.
Ông Antonino Fernández tại làng Cerezales del Condado
Trong quá trình làm việc tại đây, ông Antonino Fernández trải qua nhiều cấp bậc và cuối cùng ông trở thành giám đốc điều hành của hãng bia Grupo Modelo.
Ông là người có công mang bia Corona xuất khẩu nhiều sang các nước, trong đó có Tây Ban Nha, nơi nó được bán dưới thương hiệu Coronita.
Cả làng trở thành triệu phú sau khi đại gia qua đời, để lại cho mỗi người gần 60 tỉ đồng - Ảnh 3.
Người sáng lập ra hãng bia Corona - ông Fernández
Ông Antonino Fernández giữ chức giám đốc điều hành cho đến năm 1997 và là Chủ tịch Hội đồng quản trị cho đến năm 2005. Ông Fernández mất ở tuổi 99 vào năm 2016.
Theo chia sẻ của những người trong làng, ông Fernández là một nhà từ thiện có tiếng, chưa bao giờ quên quê hương của mình và được cựu vương Tây Ban Nha Juan Carlos vinh danh.
Không chỉ giúp đỡ những người trong làng, ông Fernández còn thành lập một tổ chức có tên Leon Soltra giúp cung cấp các cơ hội việc làm cho người khuyết tật…


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Hoàng Hưng: YÊU ĐẢNG NHƯ THẾ BẰNG 1O HẠI ĐẢNG THÔI !



Đình chỉ, thu hồi sách đã xuất bản: 
Nghịch lý hay “tiến thoái lưỡng nan” của Cục Xuất Bản
Hoàng Hưng
23-9-2017

Nhân vụ Cục Xuất bản lệnh “đình chỉ” tiểu thuyết “Mối chúa” của Đãng Khấu (tức Tạ Duy Anh), nhớ lại 2 việc:

1. Năm 2007, khi Cục XB ra lệnh cho NXB Hội Nhà văn “tự thu hồi” tiểu thuyết “Cọng rêu dưới đáy ao” của Võ Văn Trực, tôi đã viết trên talawas về nghịch lý hay thế “tiến thoái lường nan” này:

“Có điều, tôi thực sự không hiểu chiêu thức trên có lợi gì cho “định hướng xã hội chủ nghĩa” một khi lệnh thu hồi chẳng bao giờ khả thi mà chỉ giúp cho các cuốn sách bị thu hồi được săn tìm và một số người in sách lậu vớ bở, còn nhà nước tiếp tục mang tiếng là hẹp hòi, thiếu dân chủ trong lĩnh vực văn hoá? Nó có gì khá giống cái dòng… (toà báo tự ý đục bỏ) nhan nhản trong báo chí chế độ Sài Gòn một thời tồn tại Nha Kiểm duyệt.

Xem ra việc ép nhà xuất bản tự thu hồi sách là một chiêu thức tiến thoái lưỡng nan của nhà quản lý văn hoá. Thoái thì sợ các nhà văn, các nhà xuất bản hiểu lầm là “đã cởi trói” và “làm tới”; tiến thì chẳng thể nào thẳng cánh như trước, mà lại hóa ra quảng cáo không công cho sách “có vấn đề”.

2. Đầu năm 2008, Cục XB lại ra lệnh “thu hồi” tập Trần Dần Thơ (NXB Đà Nẵng). Anh em chúng tôi (Dương Tường, Châu Diên, HH, Phạm X Nguyên, Nguyễn Huệ Chi,…) đã lập tức khởi xướng kiến nghị phản đối (bản kiến nghị online đầu tiên trong “lịch sử kiến nghị” của người Việt). Thu được ngay trăm mấy chục chữ ký, nhiều tên tuổi lớn trong-ngoài nước. Sau 3 ngày, Cục phải rút lệnh, thay bằng “phạt vạ” NXB vì lỗi… người cấp phép (nhà văn Đà Linh, Phó Giám đốc & Tổng biên tập) ko đủ thẩm quyền!!! An ninh gọi tôi “làm việc” 2 ngày liền! Kết luận, một thủ trưởng cấp hơi cao bực bội: “Thế là các anh thắng phải không?” Tôi cả cười: “Sao anh nói thế? Chúng ta đã thắng chứ! Chúng ta đã ngăn chặn được 1 việc làm xấu mặt Nhà nước!” (hihi…)

Mười năm sau, giờ vẫn cứ thế! Thậm chí gay gắt hơn, ko cần chiêu “tự thu hồi” nữa, mà thẳng thừng “đình chỉ” có văn bản phê phán hẳn hoi! Mà càng phê phán càng như “quảng cáo” cho sách. Và nhiều blogger, facebooker (trong đó có các nhà văn đang hành chức trong hệ thống) đã “sung sướng” trích lời “phê phán/ quảng cáo”, và dự báo việc in lậu sách nay mai!

Vậy là sao? Cục XB ko biết hậu quả ngược của những lệnh này? Tôi nghĩ: biết nhưng vẫn phải làm để “tròn trách nhiệm” với cấp trên và… đề phòng “nội bộ” (có kẻ moi sơ suất “lập trường” để hất cẳng, chiếm ghế?).

Lời bình: “Yêu nhau (Đảng) như thế bằng mười hại nhau!” Hihi…
 

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Khai trương lâu đài Ruby của con gái Võ Kim Cự


Tối 22.9 khai trương, Ruby - Karaoke cho khách VIP, hàng trăm xe hơi sang trọng đã tập trung tại đây. Người dân Hà Tĩnh rất sốc với lâu đài của con gái Võ Kim Cự, kẻ từng là Bí thư tỉnh uỷ, Chủ tịch UBND tỉnh Hà Tĩnh. Lâu đài toạ lạc ngay tại ngã tư vị trí đẹp nhất của đại lộ Hàm Nghi, thành phố Hà Tĩnh.
Mảnh đất này vốn của một gia đình hai ông bà già neo đơn, bị chính quyền Hà Tĩnh thu hồi nói là xây trung tâm tài chính nhưng sau khi lấy của hai ông bà thì bán lại cho con gái Võ Kim Cự. Hai ông bà có nhờ báo chí đăng lên vụ việc nhưng cũng đã bị chìm xuồng.











Đức Bảo Phạm
(FB Đức Bảo Phạm)

............

Karaoke Ru By vừa khai trương vài bữa nay. Trên mạng, người ta nói nhiều đến toà nhà này là của con gái ông Võ Kim Cự, cựu bí thư, cựu chủ tịch tỉnh Hà Tĩnh.



Nói Ru By là của con gái ông Cự hoàn toàn không sai. Nhưng nói rằng người có tên là Võ Tú Hương, đại diện của công ty Đại Thành, đứng tên chủ sở hữu của Karaoke Ru By, là con gái ông Võ Kim Cự thì hoàn toàn sai.

Ông Võ Kim Cự có 2 người con. Con trai út tên là Võ Kim Sơn, công tác tại sở Tài chính Hà Tĩnh. Con gái là Võ Thị Thuỷ – Phó chủ tịch hội liên hiệp phụ nữ tỉnh Hà Tĩnh; chồng của cô Thuỷ là ông Trần Văn Hoá, phó giám đốc nhà máy nước Hà Tĩnh.

Khu đất mà nay là “lâu đài” Karaoke Ru By, trước đây là đất của vợ chồng ông giáo nghèo.


Trong quy hoạch phát triển tây Hà Tĩnh, người ta “vẽ” ra một khu tài chính để thu hồi đất của vợ chồng ông giáo. Do được quy hoạch khu tài chính nên tập thể lãnh đạo tỉnh này lúc bấy giờ mới “đồng thuận” để chính quyền thu hồi đất.

Sau khi thu hồi khu đất, quy hoạch khu tài chính tự nhiên biến mất, mà thay vào đó là khu vui chơi giải trí.

Chị Võ Tú Hương, cư trú tại TP. Vinh (không có liên quan máu mủ với ông Cự), thông qua quan hệ bắc cầu, được phò mã “vời” vào tham gia dự án.

Do vợ chồng ông giáo khiếu nại nên khu đất này mất tương đối nhiều thời gian mới xong thủ tục. Nay ông giáo đã qua đời vì bệnh ung thư nhưng vợ ông vẫn tuyên bố tiếp tục khiếu nại.

Một lãnh đạo tỉnh Hà Tĩnh, nói với chúng tôi rằng: “Vụ này bậy lắm, dân bức xúc lắm, khiếu kiện kéo dài…”.

Ông giáo đã qua đời, bà vợ tuyên bố kiện tiếp, nhưng Ru By thì cứ nghiễm nhiên khai trương hoành tráng!

Phạm Việt Thắng
(FB Phạm Việt Thắng)

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Ai đưa cụ Nguyễn Bá Thanh về trời...



Huy Đức - Các quyết định liên quan tới bất động sản, đặc biệt là công sản trước 2013, cho dù là chủ tịch thời Hoàng Tuấn Anh hay Trần Văn Minh ký bán cho anh em "Thời Đồ Bành", Vũ Nhôm hay, sau này, Sun Group... thì cũng đều phải qua "anh Ít" tức là phải có phê chuẩn của "cụ" Nguyễn Bá Thanh.

Đồng ý rằng, "nói Nguyễn Bá Thanh ăn được, làm được" để xí xóa là "không tôn trọng nhà nước pháp quyền"(như ý kiến của nhà báo chân chính Hoàng Hải Vân). Nhưng, nếu có nhà nước pháp quyền thì làm sao cung cách chia đất trong ngần ấy năm của "cụ Bá" có... đất mà tồn tại. Theo một bộ trưởng thuộc Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng, thời của ông chủ yếu chỉ có "3 loại cán bộ: loại ăn mà không làm gì; loại có làm có ăn; loại vừa ăn vừa phá".

Khi ông Nguyễn Bá Thanh còn làm Bí thư kiêm Chủ tịch HĐND, hễ khi nào tôi chỉ trích những việc làm và tuyên bố mang tính độc tài và mị dân của ông là có hàng trăm "fans" Nguyễn Bá Thanh xông vào phê phán (tôi dùng từ có ý giảm nhẹ đi).Về mặt mị dân, Đinh La Thăng chỉ là học trò của cụ Bá. Nhưng, dù cùng là "độc tài, mị dân", Nguyễn Bá Thanh và Đinh La Thăng vẫn ở hai thái cực: một bên làm 10, "ăn" 2, 3; một bên vì muốn "ăn" 1, sẵn sàng phá 5 phá mười.

Xét lại các quyết định của Nguyễn Bá Thanh cũng có thể coi chính quyền hiện thời đang áp dụng nguyên tắc pháp bất vị "đồng minh, phe phái"; xét lại các quyết định của Nguyễn Bá Thanh cũng cho thấy chính quyền không còn quá e dè trước các "thần tượng của dân" (như trước đây người ta đã không khởi tố Tướng Nguyễn Việt Thành - tội lạm dụng quyền lực và chia chác tang tài vật các vụ án - vì ông ta đã lỡ được tô vẽ như anh hùng, trong khi gần hết những người thừa lệnh ông ở PC16 Tiền Giang đều đã phải vào tù hoặc trú ẩn trong nhà thương tâm thần).

Không rõ về mặt pháp lý, các đời chủ tịch Đà Nẵng ký các quyết định đang bị điều tra hiện nay có chặt chẽ không, nếu phải "thế Thanh chịu tội", chắc phận "rau răm ở lại" cũng sẽ khiến hai ông ngậm ngùi không ít [nhất là "đời chủ tịch" phải ký tá những gì liên quan tới thương vụ sân vận động Chi Lăng].

Huy Đức
(FB Trương Huy San)


Phần nhận xét hiển thị trên trang

"Đồng chí X" trong tiểu thuyết hiện sinh "Mối Chúa" của Tạ Duy Anh


Tiểu thuyết “Mối chúa” được Đãng Khấu-Tạ Duy Anh vay mượn một số thủ pháp cấu tứ tác phẩm, mô tả nhân vật của các nhà văn hiện sinh, một trào lưu tiểu thuyết thịnh hành ở Tây Âu vào những năm 50-60 của thế kỷ trước… Với tiểu thuyết “Mối chúa” (MC), NXB Hội Nhà văn VN ấn hành 2017 đã lập tức bị Cục Xuất bản-Bộ Thông tin-Truyền thông ra quyết định đình chỉ phát hành; MC đang gây nên một cơn sốt trên các trang mạng xã hội…
Trong MC người đọc dễ dàng nhận thấy bóng dáng cái lâu đài bí ẩn vô hình nhưng lại uy hiếp, ảm ảnh biết bao con người trong tiểu thuyết Lâu đài của Frank Kafka… Theo dân chạy mánh đất đai, dưới triều đại của đồng chí X, hàng ngày có tới hàng ngàn quyết định cấp đất được ký và với một cấp số nhân về dân oan vì bị cướp đất đã tạo nên những cuộc chiến tranh dành vô nghĩa lý và phi nghĩa lý…

“Lâu đài” của Kafka mang trong một mê lộ ý nghĩa. Đó là một thiết chế quyền lực lỗi thời, độc tài, phi lý, bất công vẫn cứ từng ngày thản nhiên đày đọa con người; một người bị đày đọa cô đơn và xa lạ trước thế giới, sống mòn mỏi trong nỗi bất an; một cộng đồng bị quyền lực ám ảnh từ trong vô thức và từ chối tiếp nhận bất kỳ ai không giống họ; một kẻ tự giao cho mình nhiệm vụ khám phá bản chất quyền lực để giải phóng sự tự do…

Trong các tác phẩm của Kafka, nhìn chung ta sẽ thấy một thế giới u tối, phức tạp và phi lí với nhiều tầng thế lực đan xen, vừa mơ hồ vừa rất thực, và nhân vật chính ở mọi tác phẩm của ông đều là những con người tự giao cho mình nhiệm vụ phải làm rõ ràng cái phi lí đó, thoát ra khỏi cái phi lý đó.


Và xét về nhân vật trong tác phẩm của ông, đó là kiểu nhân vật “khác biệt” – cũng như ông, kiểu người bị nhỏ bé đến thảm hại bị bỏ quên bên rìa của xã hội, đang điên cuồng tìm hiểu về chỗ đứng trong chính thế giới của mình.

Franz Kafka sinh ngày 3 tháng 7 năm 1883, trong một gia đình tư sản Do Thái thuộc tầng lớp trung lưu ở thành phố Prague lúc bấy giờ thuộc Đế quốc Áo – Hung (đế quốc này sụp đổ năm 1918 và Prague trở thành thủ đô của Czechoslovakia độc lập).


Tiểu thuyết Lâu đài kể về K., một người làm đạc điền đến Lâu đài của bá tước West West để làm việc. Chàng được thông báo là chuẩn bị nhận việc, và một chức sắc trong vùng là Klamm còn viết thư động viên K. làm việc. Tuy có quen một số người như bà chủ quán trọ, anh chàng đưa thư Barnabás và người chị là Olga, thậm chí có người yêu là Frida, nhưng K. không sao đến được lâu đài hay gặp được nhà chức trách để xem kết quả tuyển dụng. 

K. sống trong một thế giới có thực mà cứ như là ảo; anh nhìn thấy Lâu đài, nhưng không sao đến được đó, cũng như không sao gặp trực tiếp được Klamm cũng như chức sắc cao nhất trong vùng. Dù đã cố gắng hết sức để tìm hiểu Lâu đài – thiết chế quyền lực thống trị nhưng K. vẫn không thể lý giải nổi nó. K đành phải chờ và sống mòn mỏi, kiệt sức trong cảnh lo âu chờ đợi, trong khi những người dân làng không chấp nhận chàng, cô người yêu Frida cuối cùng cũng mệt mỏi bỏ rơi K. để theo một tên phụ tá của chính chàng. Kết thúc câu chuyện K. vẫn còn lang thang vô định trước tòa lâu đài.

Nhân vật Mr. Đại trong MC giống nhân vật Klamm trong tiểu thuyết Lâu đài; Mr Đại trú ngụ trong một cái biệt thự nào đó chưa ai được gặp ông ta, người có khả năng điều tiết, chi phối, quyết định tới các dự án đất đai hiện lên trong MC của Tạ Duy Anh: vừa bí hiểm, vừa nhân từ, vừa tàn ác, vừa dân chủ, vừa độc tài, vừa ga lăng vừa mafia, vừa Bá Kiến… tùy vào góc nhìn, khả năng tiếp cận khai thác của dân chạy dự án đất đai…

MC còn kế thừa, vay mượn các dàn truyện, những cuộc chạy đua vô tận trong bóng tối với những sự đợi chờ vô vọng của GodoWaiting for Godot (tạm dịch: Chờ đợi Godot hay Trong khi chờ Godot) là vở kịch của Samuel Beckett - nhà văn được giải Nobel Văn học.

Nếu Lâu đài và Đợi chờ Godot đã xây dựng các nhân vật vô vọng trong các cuộc chạy đua theo các giả trị ảo thì các nhân vật trong MC đang lao như thiêu thân để tranh đoạt các dự án đất đai… Người nắm quyền lực, cục nam châm thu hút các cuộc chạy đua này là một nhân vật bí hiểm và bí ẩn như nhân vật Klamm trong tiểu thuyết Lâu đài của Kafka…

Đợi chờ Godot là tác phẩm được đánh giá là “Vở kịch tiếng Anh” đáng lưu ý nhất thế kỷ 20.[1] Đây là tác phẩm nói về hai người đàn ông cả đời chờ đợi một nhân vật không quen biết tên là "Godot", Godot viết giống như God (Chúa Trời)…

Waiting for Godot là một tác phẩm tiêu biểu cho loại kịch phi lý. Nó không có cốt truyện, cũng không có cao trào. Cũng có thể gọi nó là bi kịch mang tính chất trào lộng. Ở đây, Beckett muốn gửi đến khán giả 1 thông điệp mang tính hư cấu, tượng trưng cho hình ảnh xã hội hiện đại hoang tàn hay sự cô độc và ý thức đang bị già cỗi của con người hiện đại. Tuy nhiên, thông điệp đó lại được thể hiện hết sức thú vị qua những tình tiết hài hóa bi kịch.[2]) (WikiPedia )

T/S Alan Phan đã viết về vở kịch Đợi chờ Godot như sau:

“Tôi nhớ năm đầu của đại học, trong môn Nghệ Thuật 101, tôi phải xem một vở kich của Samuel Beckett tựa đề là Waiting for Godot. Tóm lược của kịch bản là hai anh lãng tử dưới gốc cây sồi trọc lá, nói chuyện và tranh luận về đủ mọi đề tài trong khi đợi một người tên là Godot mà họ có hẹn.

Vài nhân vật khác cũng đi ngang chỗ đợi, tương tác cùng hai nhân vật chính, rất phức tạp và mâu thuẫn như trong một giấc mơ. Cuối cùng, Godot không bao giờ xuất hiện, vì có lẽ ông chỉ là một nhân vật tưởng tượng của hai anh lãng tử trên.

Vở kịch bắt đầu khoảng 10 phút là tôi quay ra ngủ ngon lành. Chuyện vớ vẩn của 2 anh “khùng” không liên quan gì đời sống hay cảm xúc của tôi. Ngược lại, con bé đi “date” cùng, có một mùi nước hoa nhè nhẹ như hoa lài cộng hưởng với mùi con gái vừa lớn. Cho nên khi đó, Godot thực đang ngồi cạnh tôi, đẹp tuyệt vời và những lời lảm nhảm trên sân khấu chỉ làm tôi khó chịu.

Ba năm sau, tôi tình cờ coi lại vở kịch. Hôm đó, tôi vừa thất tình, vừa bị cảm cúm, mệt ngất ngư nhưng không muốn nằm trên giường than thân trách phận. Lần này tôi có chút đồng cảm hơn với 2 chàng lãng tử. Họ loay hoay trong những hành động vô nghĩa và vớ vẩn vì chung quanh họ, từ môi trường đến những con người giao thoa đều thể hiện cái “hư không” trong nội tại của mình. Chúng ta ăn uống, suy nghĩ, đàm thoại, yêu ghét, làm việc, lo lắng…vì đây là những kỹ năng xã hội đã huấn luyện và trao trách cho chúng ta. Trong khi đó, chúng ta vẫn cứ hy vọng là Godot sẽ đến và sẽ đem một vài ý nghĩa gì đó cho cuộc sống. Dĩ nhiên, Godot (theo suy diễn là God hoặc idiot?) không bao giờ xuất hiện.

Beckett là một tác giả thuộc trường phái hiện sinh (existentialism). Cùng với Camus, Sartre, Kafka, Dostoyevsky,…các ông này luôn luôn ngồi trên tháp ngà của trí thức để suy ngẫm về những “phù du, ảo tưởng” của kiếp người. Những ngày cón là sinh viên, sách của các ông là gối đầu giường của tôi. Vả lại, những suy tưởng và túi khôn của các ông giúp anh sinh viên trẻ “làm dáng trí thức” và chiêu thức “cuộc sống vô nghĩa” cũng lôi kéo được khá nhiều bạn nữ lên giường.

Ra trường đời, tôi phải tạm quên các ông. Phải lao đầu vào việc mưu sinh để kiếm tiền nuôi vợ con, phải loay hoay bò mỗi ngày quanh miệng chén vì nợ nần ngập đầu không buông tay được. Khi khôn ra, lòng tham lại nặng hơn ý chí tự do; nhất là cảm nhận luôn bất an nhìn về tương lai khi sức khỏe và may mắn không còn. Thấm thía những bài học thời trẻ từ các ông, nhưng cuộc đời vẫn là một bẫy sập không ra được. Và cũng trong những loay hoay đó, tôi bắt đầu chờ Godot…”


MC của Tạ Duy Anh viết kiếp phù du của con người xoay quanh canh bạc đất đai; tìm mọi cách được tiếp kiến Mối chúa - Đồng chí X -  để được cầm cái … Tạ Duy Anh vay mượn các thủ pháp của Frank Kafka và Samuel Beckett để viết nên Mối chúa…

Chú thích: Theo dân chạy mánh đất đai, dưới triều đại của đồng chí X. hàng ngày có tới hàng ngàn quyết định cấp đất được ký và với một cấp số nhân về dân oan vì bị cướp đất đã tạo nên những cuộc chiến tranh dành vô nghĩa lý và phi nghĩa lý…

Phạm Viết Đào.
(FB Phạm Viết Đào)
Phần nhận xét hiển thị trên trang

"Bàn tay nào" đẩy Bí Thư Đà Nẵng đến nông nỗi này?

Nguyễn Xuân Anh

"Bàn tay nào" đẩy Bí Thư Đà Nẵng đến nông nỗi này?

© Ảnh: Dân trí

Từ khi nhận được thông tin, người viết bài này cứ băn khoăn với câu hỏi, điều gì đã “đưa đẩy” khiến ông Nguyễn Xuân Anh, một người xuất thân từ gia đình có truyền thống (bố ông là ông Nguyễn Văn Chi, nguyên Ủy viên Bộ Chính trị, Chủ nhiệm UBKT Trung ương), đã từng có những lời nói, việc làm rất ấn tượng bị kỉ luật hôm nay?
Ủy ban Kiểm tra Trung ương vừa thông báo kết luận thi hành kỉ luật đối với hai lãnh đạo cao nhất TP Đà Nẵng, Bí thư Thành ủy Nguyễn Xuân Anh và Chủ tịch UBND TP Huỳnh Đức Thơ.
Theo đó, những vi phạm, khuyết điểm của ông Nguyễn Xuân Anh được đánh giá là nghiêm trọng, làm ảnh hưởng xấu đến uy tín của tổ chức Đảng và cá nhân, gây bức xúc trong cán bộ, đảng viên và nhân dân.
Cụ thể, ông Xuân Anh đã vi phạm nguyên tắc tập trung dân chủ và các quy định của Đảng, Nhà nước về công tác cán bộ; kê khai, sử dụng bằng cấp không đúng quy định, thiếu trung thực; thiếu gương mẫu trong việc nhận, sử dụng ôtô do doanh nghiệp biếu, tặng và sử dụng 2 nhà ở của doanh nghiệp, gây dư luận xấu trong xã hội.
Đây là những quyết định nghiêm khắc, thể hiện quyết tâm chống tiêu cực, tham nhũng, làm trong sạch đội ngũ của Đảng đồng thời khẳng định thái độ kiên quyết, "củi khô", "củi tươi", "củi to", "củi nhỏ" đều có thể bị ném "vào lò" bất cứ lúc nào nếu vi phạm.
Từ khi nhận được thông tin, người viết bài này cứ băn khoăn với câu hỏi, điều gì đã "đưa đẩy" khiến ông Nguyễn Xuân Anh, một người xuất thân từ gia đình có truyền thống (bố ông là ông Nguyễn Văn Chi, nguyên Ủy viên Bộ Chính trị, Chủ nhiệm UBKT Trung ương), đã từng có những lời nói, việc làm rất ấn tượng bị kỉ luật hôm nay?
Nhìn lại con đường quan lộ, có lẽ cũng không loại trừ những lợi thế xuất thân, truyền thống gia đình giúp ông Nguyễn Xuân Anh có những bước tiến khá ngoạn mục. Sau 7 năm làm báo Thanh niên (1999 — 2006), khi mới 33 tuổi (2009) ông Xuân Anh đã là Bí thư Quận ủy quận Liên Chiểu.
Năm 35 tuổi (2011), là Ủy viên dự khuyết Trung ương Đảng. Năm 39 tuổi (2015), là Ủy viên chính thức, Bí thư Thành ủy kiêm Chủ tịch HĐND TP Đà Nẵng.
Nhớ dạo khi mới nhậm chức (2015), ông đã có những phát biểu dậy sóng. Trong Diễn văn bế mạc Đại hội XI của Đảng bộ Đà Nẵng, ông viết:
"Mỗi cán bộ, đảng viên phải quán triệt sâu sắc rằng không có quyền lực ngoài pháp luật, phải thượng tôn pháp luật và quản lý TP bằng pháp luật. Quan hệ xã hội giữa con người với con người rộng mở; quan hệ cấp trên cấp dưới thật sự dân chủ, thân tình… Chức vụ là do Đảng phân công, vì vậy, người lãnh đạo muốn làm việc gì thì phải nghĩ "đây không phải quyền lực mà mình được hưởng thụ cho cá nhân hoặc cho gia đình mà tùy tiện muốn làm gì thì làm…"
Kiên quyết chống tham nhũng và các biểu hiện tiêu cực. Đối với công tác cán bộ, tư tưởng chủ đạo là phải đấu tranh không khoan nhượng với nạn "chạy chức, chạy quyền", kiên quyết chống "thị trường ngầm và thương mại hóa công tác tổ chức cán bộ", đặc biệt, trong nhiệm kỳ mới này phải tập trung xây dựng cho được một đội ngũ cán bộ vừa có đức vừa có tài, trong đó đức là gốc, phải đặt niềm tin trọn vẹn vào thế hệ trẻ, tạo những điều kiện tốt nhất để họ có cơ hội phát triển, sẵn sàng gánh vác trọng trách xây dựng thành phố".
Trước những lời phát biểu tưng bừng này, ông Nguyễn Công Khế, nguyên Tổng biên tập báo Thanh niên đồng thời cũng là thủ trưởng cũ của ông Xuân Anh gọi điện. Trả lời phỏng vấn trên Infonet, ông Xuân Anh kể lại:
"Anh Nguyễn Công Khế nguyên là lãnh đạo cũ của tôi, là người đi trước rất quý mến tôi. Sáng sớm nay ảnh gọi điện cho tôi, bảo: "Đọc cái bài anh thấy rất phấn khởi. Xuân Anh à, chú cứ làm y như những gì chú nói. Nếu không làm được như vậy thì đất nước sẽ lộn xộn, nguy cơ ảnh hưởng đến sự tồn vong của chế độ chứ không phải không. Bây giờ anh em mình có phải thiếu thốn gì ấy đâu mà phải tiêu cực, phải này nọ. Chú phải làm y như những điều đã nói!". Tôi nghĩ rất là đúng. Tôi nói với ảnh là: "Anh yên tâm. Em hứa em nói sao em sẽ làm như vậy!".
Trong 2 năm qua, ông Xuân Anh còn "sở hữu" rất nhiều câu nói ấn tượng khiến dư luận có lúc như… "lên đồng" như: "Không ai có khả năng chi phối lãnh đạo thành phố cả", "Thành phố yên bình gì mà thấy xã hội đen nhan nhản ngoài đường?", "Cả tôi cũng vậy, nếu làm không được thì tôi sẽ xin nghỉ", "Kiên quyết chống thị trường ngầm và thương mại hóa công tác cán bộ", "Cách chức giám đốc Sở nếu tai nạn giao thông không giảm", "Đã đến lúc xây dựng văn hóa từ chức", "Đừng để yêu thương, ghét bỏ ảnh hưởng đến quyết định đối với doanh nghiệp", "Tôi sẽ từ chức nếu có bất kỳ lô đất nào"…
Thế mà giờ đây, theo kết luận của UB Kiểm tra Trung ương, ông đã mắc những khuyết điểm ngược hẳn với chính những gì tốt đẹp ông từng nói. Đó là độc quyền, áp đặt trong lãnh đạo, là gian dối về bằng cấp, là biểu hiện lợi dụng chức quyền vụ lợi, sử dụng ôtô do doanh nghiệp biếu, tặng và sử dụng 2 nhà ở của doanh nghiệp.
Điều gì đã đưa đẩy ông Nguyễn Xuân Anh từ lời nói đến việc làm trái ngược nhau như vậy? Người viết bài này thấy bất lực nên chỉ xin dùng duy nhất một từ: Chịu! Còn theo các bạn, vì sao vậy?
Nguồn: Dân trí

Phần nhận xét hiển thị trên trang