Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Sáu, 22 tháng 9, 2017

Vấn đề Nhân quyền: Chính phủ Việt Nam đã cam kết những gì?


Chủ Nhật, 1 tháng 12, 20132nhận xét

Ngày 12 tháng 11 năm 2013, Việt Nam trúng cử vào Hội đồng Nhân quyền Liên hợp quốc với 184/192 phiếu bầu. Truyền thông trong nước cung cấp thông tin với những vui mừng lớn lao.

Hình như người ta coi đây là thắng lợi của nền ngoại giao Việt Nam mà quên đi mất rằng Liên Hợp Quốc mong muốn Nhà nước và Chính phủ Việt Nam chứng tỏ và cam kết Việt Nam là quốc gia có trách nhiệm về vấn đề nhân quyền (quyền con người).  

Nhà nước và Chính phủ Việt Nam đã ký cam kết này trước Liên Hợp Quốc và trước Hội đồng Nhân quyền Liên Hợp Quốc, chỉ có điều báo chí chính thống trong nước đã "ỉm" thông tin này đi. Dưới đây là 14 điểm mà Nhà nước và Chính phủ Việt Nam đã cam kết với cộng đồng quốc tế và nhân loại tiến bộ về việc bảo đảm và củng cố các quyền con người cơ bản cho công dân Việt Nam.


14 điềm chính quyền Việt Nam đã cam kết khi ứng cử vào Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc - Tin và bản dịch từ André Menras


1 . Thực hiện chính sách, biện pháp và tăng cường nguồn lực để bảo đảm tốt hơn cơ bản về kinh tế, xã hội, văn hoá , dân sự và quyền chính trị của con người phù hợp với những tiêu chuẩn được quốc tế công nhận.

2 . Đạt được các Mục tiêu Phát triển Thiên niên kỷ.

3 . Tiếp tục hoàn thiện hệ thống pháp luật và tư pháp, xây dựng nhà nước pháp quyền, củng cố các tổ chức quốc gia bảo vệ nhân quyền, trong đó có thể thành lập một cơ quan nhân quyền quốc gia.

4 . Thực hiện chính sách, biện pháp và tăng cường nguồn lực để bảo đảm tốt hơn về an sinh xã hội, phúc lợi và công lý, đặc biệt là quyền của các nhóm dễ bị xâm phạm như phụ nữ ,trẻ em, người già, người khuyết tật và dân tộc thiểu số.

5 . Tăng cường giáo dục và đào tạo về nhân quyền, nâng cao nhận thức và năng lực của các cơ quan thi hành pháp luật để bảo đảm tốt hơn quyền và tự do cơ bản của người dân.

6 . Tiếp tục thực hiện các khuyến cáo mà Việt Nam nhận được trong chu kỳ UPR (Universal Periodic Review=Thẩm định định kỳ phổ quát) đầu tiên trong năm 2009, tham gia một cách có trách nhiệm và xây dựng trong chu kỳ UPR thứ hai.

7 . Tăng cường nền tảng dân chủ và sự tham gia của nhân dân vào sự lập kế hoạch và thực hiện các chính sách, cải thiện việc Việt Nam tham gia trong các tổ chức chính trị, xã hội trong lĩnh vực nhân quyền.

8 . Tham gia một cách tích cực, xây dựng và có trách nhiệm trong các công tác của Hội đồng (NQ) để góp phần làm gia tăng hiệu năng và hiệu quả của Hội đồng, tính minh bạch, khách quan và cân bằng, trong tinh thần đối thoại và hợp tác.

9 . Tăng cường hợp tác và đối thoại với cơ chế Liên hợp quốc về quyền con người, đặc biệt là các cơ quan điều ước quốc tế và Văn phòng Cao Ủy Nhân Quyền về các thủ tục đặc biệt, bao gồm cả lời mời thêm các nước thăm viếng Việt Nam.

10 . Hỗ trợ và tích cực tham gia tham vấn liên chính phủ về nâng cao năng lực và hiệu quả của cơ quan điều ước quốc tế về quyền con người.

11 . Tham gia và đóng góp vào việc thúc đẩy sự hợp tác nhân quyền ASEAN, đặc biệt là trong khuôn khổ AICHR và trong việc thực hiện các tuyên bố nhân quyền ASEAN.

12 . Duy trì đối thoại nhân quyền song phương và các cơ chế hợp tác với các nước đối tác, với mục tiêu chung là thúc đẩy và bảo vệ nhân quyền trên thế giới.

13 . Hoàn thành thủ tục sớm gia nhập Công ước chống tra tấn .

14 . Làm thủ tục cho việc phê chuẩn Công ước về Quyền của Người khuyết tật.

Nguyên văn cam kết của Việt Nam trước LHQ

To be admitted as a member of the united nations Council of Human rights, the vietnamese government in power has undertook the 14 following voluntary pledgees:
I. Promotion and protection of human rights at the national, regional and international levels
II. Viet Nam’s voluntary commitments as a member of the Human Rights Council
1. Adopt policies and measures and increase resources to better ensure all fundamental economic, social, cultural, civil and political human rights in line with internationally recognized norms.
2. Achieve the Millennium Development Goals.
3. Continue to improve the legal and judicial systems, build a rule-of-law State and strengthen national institutions protecting human rights, including the possible establishment of a national human rights institution.
4. Adopt policies and measures and increase resources to ensure social security, welfare and justice, particularly the rights of vulnerable groups, such as women, children, the elderly, people with disabilities and ethnic minorities.
5. Promote human rights education and training to improve the awareness and capacity of law-enforcement agencies to better ensure peoples’ rights and fundamental freedoms.
6. Continue to implement the recommendations that Viet Nam has accepted in the first UPR cycle in 2009, and to participate in a responsible and constructive manner in the second UPR cycle.
7. Strengthen grass-roots democracy and the people’s involvement in the planning and execution of policies, and improve Viet Nam’s engagement with political, social organizations working in the field of human rights.
8. Participate in an active, constructive and responsible manner in the work of the Council to contribute to strengthening the Council’s efficiency and effectiveness, transparency, objectivity and balance, in the spirit of dialogue and cooperation.
9. Strengthen cooperation and dialogue with United Nations human rights mechanisms, particularly treaty bodies and Office of the United Nations High Commissioner for Human Rights special procedures, including possible invitations for additional country visits to Viet Nam.
10. Support and actively participate in intergovernmental consultations on improving the capacity and effectiveness of human rights treaty bodies.
11. Participate in and contribute to the promotion of ASEAN human rights cooperation, particularly in the AICHR framework and in the implementation of the ASEAN Human Rights Declaration.
12. Maintain bilateral human rights dialogue and cooperation mechanisms with partner countries, with the common goal of promoting and protecting human rights in the world.
13. Complete procedures for early accession to the Convention against Torture.
14. Complete procedures for the ratification of the Convention on the Rights of Persons with Disabilities.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Việt Nam học được gì từ nghịch lý giáo dục Phần Lan: Không bài tập về nhà, tăng chơi, giảm học mà vẫn đứng đầu thế giới?


by anle20
Việt Nam học được gì từ nghịch lý giáo dục Phần Lan: Không bài tập về nhà, tăng chơi, giảm học mà vẫn đứng đầu thế giới?
Không bài tập về nhà, hạn chế thi cử, tăng giờ chơi, giảm giờ học nhưng chất lượng sinh viên vẫn xếp hạng nhất thế giới. Đó là nghịch lý kỳ diệu của giáo dục Phần Lan.
Một nền giáo dục hạnh phúc
Phần Lan từ lâu được xem là nước đứng đầu thế giới về giáo dục. Bí mật của thành công này được Nguyên bộ trưởng giáo dục Krista Kiuru bật mí: "Bọn trẻ không có bài tập về nhà, bọn trẻ nên có thời gian nhiều hơn để làm trẻ con, để làm người trẻ, để tận hưởng cuộc sống".
Học sinh Phần Lan đi học 20 tiếng mỗi tuần, ngoài thời gian đó chúng dành thời gian cho hoạt động ngoài trời, thể chất và học các môn nghệ thuật như ca hát hay làm bánh. Ngoài ra nhà trường Phần Lan còn không áp đặt điểm số, thi đua hay xếp loại phần thưởng lên giáo viên hay học sinh.
Mục tiêu của giáo dục Phần Lan là làm cho học sinh vui, hạnh phúc và tự tin khi các em thành công hay thất bại. Ở quốc gia này không có trường chuyên lớp chọn, mọi trường học đều có chất lượng như nhau dù thành phố hay nông thôn.
Ngoài ra giáo viên được tự thể hiện giáo trình, họ quyết định phương pháp giảng dạy, sử dụng sách giáo khoa. Quy định thanh tra trường học đã được bãi bỏ sau năm 1990 và cũng không có đánh giá nội bộ giáo viên. Hệ thống giáo dục Phần Lan ít có sự đánh giá và hoàn toàn không có sự cạnh tranh.
"Ở Phần Lan người ta xác định mỗi học sinh là một thiên tài, khơi dậy được năng lực, khả năng của từng học sinh một. Vì thế học sinh là học cho bản thân họ, tự thân họ. Vì vậy không có luyện thi, trường chuyên lớn chọn nhưng điểm PISA vẫn cao nhất trên thế giới", ông Nguyễn Xuân Vang, Cục trưởng Cục hợp tác quốc tế, Bộ giáo dục và đào tạo chia sẻ với báo chí.
Đặc biệt điều khiến ông Vang ấn tượng là sự quan tâm của nhà nước đối với giáo viên. Lựa chọn giáo viên là một trong những điều quan trọng nhất để quyết định sự thành công của Phần Lan. Giáo viên khơi dậy được động cơ học tập tự thân cho học sinh. Học sinh được chơi nhiều hơn để phát triển khả năng của mình.
Một ví dụ đơn giản khác là trong một ngôi trường tiểu học được thiết kế theo không gian mở, một phòng học có thể gồm 2 lớp khác nhau được ngăn cách bởi rèm. Bàn ghế và các vật dụng khác cũng có bánh xe và rất cơ động để giáo viên và học sinh có thể sắp xếp lại lớp học khi cần. Nếu học cá nhân bàn được xoay ra, nếu học nhóm chúng sẽ xếp lại với nhau.
Trong giờ học học sinh rất thoải mái, các em có ghế xoay để ngồi vì giáo viên hiểu lứa tuổi này rất hiếu động. Chương trình học do giáo viên tự quyết định. Học sinh sẽ cùng với cô tham gia sắp xếp thời khóa biểu vào buổi sáng hôm đó.
Ngay bên ngoài lớp học có một không gian chung, các học sinh có thể học với nhau ở đây ngoài giờ học chính nếu thích. Một số em khác có thể chơi, nằm hay ngủ. Các không gian được tận dụng tối đa để các em cảm thấy thoải mái nhất. Mỗi ngày theo quy định học sinh phải ra ngoài chơi ngoài trời ít nhất 2 giờ đồng hồ vì vậy cứ hết tiết học là cô giáo lại yêu cầu học sinh xuống sân chơi.
Mô hình hay nhưng khó áp dụng
Đúng như ấn tượng của ông Vang, giáo viên tại Phần Lan có vai trò và tính tự quyết cao trong công việc. Giáo viên Phần Lan phải trình độ thạc sỹ trở lên và có quyền tự chủ lớn tham gia vào các chính sách giáo dục.
"Toàn bộ giáo viên ở Phần Lan kể cả mầm non đều phải có bằng Thạc sỹ mới được đi dạy học. Vì vậy họ có trình độ và chất lượng rất cao. Giáo dục ở nước chúng tôi yêu cầu giáo viên phải am hiểu kiến thức, lý thuyết, phương pháp giáo dục, và kỹ năng thực hành phải tốt. Chính vì vậy khi các trường đại học xét tuyển các ngành sư phạm có chính sách xét tuyển rất chặt chẽ. Các trường chọn sinh viên sư phạm không chỉ dựa trên bảng điểm, nền tảng kiến thức tốt mà còn phải có tính cách, khả năng phù hợp với việc làm giáo viên.
Đối với các cơ quan quản lý chính sách, chúng tôi tin ở giáo viên. Chúng tôi luôn hỏi ý kiến của họ trước khi có những điều chỉnh về chính sách. Vì vậy giáo viên cảm thấy ý kiến của họ là có giá trị, điều đấy rất quan trọng. Sự đóng góp của họ là rất quan trọng.", bà Imeli Halinen, nguyên trưởng ban Phát triển chương trình, Ủy ban giáo dục quốc gia Phần Lan cho biết.
Ví dụ tại Phần Lan có chương trình khung của quốc gia nhưng theo từng tuần học, giáo viên sẽ chủ động đề tài và không có bất kỳ ai kiểm tra. Hiệu quả học sẽ do học sinh và phụ huynh đánh giá. Quyền tự chủ của hiệu trưởng trường cũng rất lớn khi được quyền chọn giáo viên, thuê giáo viên theo hợp đồng hàng năm. Và nếu giáo viên cảm thấy có điều gì chưa hài lòng, cần hỗ trợ thêm sẽ đến gặp hiệu trưởng trực tiếp để đề đạt ý kiến.
"Chúng ta có thể học rất nhiều tuy nhiên tùy thuộc vào điều kiện chúng ta nữa. Với Phần Lan, họ đặt mục tiêu phải tạo ra trường học là thiên đường của trẻ em đến đó học tập, chơi, phát huy hết khả năng của mình. Với Việt Nam có thể học tập một vài điểm của mô hình Phần Lan như hiện tại là lấy học sinh là trung tâm, để tập trung vào năng lực từng học sinh một. Tuy nhiên để cả hệ thống làm thì đang là khó nhưng với các trường tư thục có điều kiện đầu tư thì có thể làm tốt. Chúng ta không có chủ trương đi copy hay sao chép toàn bộ mô hình đào tạo của các nước Bắc Âu vào Việt Nam vì chúng ta không thể làm được và phải làm hệ thống riêng.
Một số nước châu Á như Thái Lan, Indonesia cũng đã bê cả mô hình về áp dụng nhưng không thành công vì nó phụ thuộc vào nhiều thứ trong đó có chính sách của nhà nước, quan niệm, triết lý giáo dục của giáo viên, học sinh và gia đình. Chúng ta vẫn có thể lọc những cái gì tốt nhất để áp dụng vào Việt Nam theo điều kiện của chúng ta", ông Vang chia sẻ quan điểm về việc áp dụng mô hình vào Việt Nam.
Điều khiến ông trăn trở hiện này là cần phải nghiên cứu để có chính sách tốt nhất cho giáo viên Việt Nam hiện nay. "Hiện lương của giáo viên là chưa xứng đáng, vẫn phải bươn chải, mưu sinh để kiếm sống", ông cho biết.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Làng Vũ Đại vẫn còn


Thằng nào chứ hai thằng ấy chết thì không ai tiếc! Rõ thật bọn chúng nó giết nhau, nào có phải cần đến tay người khác đâu”. Mừng nhất là bọn hào lý ở trong làng. Họ tuôn đến hỏi thăm, nhưng chính là để nhìn Lý Cường bằng những con mắt thỏa mãn và khiêu khích. Ðội Tảo, không cần kín đáo, nói toang toang ngay ngoài chợ, trước mặt bao người: “Thằng bố chết, thằng con lớp này không khỏi người ta cho ăn bùn”. Ai chả hiểu “người ta” đó là chính ông. Bọn đàn em thì bàn nhỏ: “Thằng mọt già ấy chết, anh em mình nên ăn mừng”. Những người biết điều thì hay ngờ vực, họ chép miệng nói: “Tre già măng mọc, thằng ấy chết, còn thằng khác, chúng mình cũng chẳng lợi tí gì đâu...”.

Bí Thư Đà Nẵng Nguyễn Xuân Anh.
Khả năng ông Nguyễn Xuân Anh, Bí thư Thành ủy Đà Nẵng kiêm Chủ tịch Hội đồng nhân dân của thành phố này tiếp tục “lập ngôn” gần như không còn.

Gần như công chúng Việt Nam sẽ mất cơ hội được trưởng nam của ông Nguyễn Văn Chi (cựu Bí thư Tỉnh ủy Quảng Nam – Đà Nẵng, cựu Trưởng Ban Bảo vệ chính trị nội bộ, cựu Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra của Ban Chấp hành Trung ương Đảng CSVN, cựu Ủy viên Bộ Chính trị của Đảng CSVN) massage lỗ nhĩ qua những tuyên bố kiểu như:

- “Không có quyền lực ngoài pháp luật, phải thượng tôn pháp luật và quản lý bằng pháp luật”.

- “Phòng chống tham nhũng ở Đà Nẵng tuyệt đối không có vùng cấm”.

- “Trong công tác cán bộ, tư tưởng chủ đạo là phải đấu tranh không khoan nhượng với nạn ‘chạy chức, chạy quyền’, kiên quyết chống ‘thị trường ngầm và thương mại hóa công tác tổ chức cán bộ’, phải tập trung xây dựng cho được một đội ngũ cán bộ vừa có đức vừa có tài, trong đó đức là gốc”.

- “Đã đến lúc xây dựng văn hóa từ chức… Cả tôi cũng vậy, nếu làm không được thì tôi sẽ xin nghỉ”...

Rất ít viên chức nằm trong nhóm mà chỉ Bộ Chính trị của Đảng CSVN mới có quyền quyết định về sự nghiệp vừa cam kết “chịu trách nhiệm”, vừa liên tục dọa… từ chức như ông Nguyễn Xuân Anh. Hồi cuối năm 2015, trước tin đồn gia đình ông Nguyễn Xuân Anh thâu tóm nhiều lô đất ven biển Đà Nẵng, ông Anh khẳng định, ông chỉ có một căn nhà ở số 43, đường Nguyễn Thái Học, thành phố Đà Nẵng. Nếu ai đó chứng minh được ông sở hữu thêm nhà, đất nào khác, ông sẽ “chịu trách nhiệm, thậm chí từ chức”.

Cuối năm 2016, Thành ủy Đà Nẵng công bố một… nghị quyết được soạn riêng cho kế hoạch xây dựng đường hầm băng ngang sông Hàn - - nối quận Hải Châu với quận Sơn Trà, dự trù khởi công vào năm 2018, hoàn tất vào năm 2021 và sẽ ngốn 4.700 tỉ đồng. Sở dĩ Thành ủy Đà Nẵng phải làm như thế vì có nhiều người, nhiều giới khuyến cáo không nên thực hiện kế hoạch này.

Theo nhiều chuyên gia, mật độ công trình vượt sông Hàn vốn đã rất dày. Trong phạm vi 12 cây số đã có tới 11 cầu và bên kia sông Hàn chỉ có 150.000 gia đình. Mặt khác, Đà Nẵng chỉ có 1,1 triệu dân với 60.000 xe hơi, chưa tới 800.000 xe hai bánh gắn máy, xây thêm một công trình nữa để vượt sông Hàn là quá thừa. Những chuyên gia này gợi ý, nếu chính quyền thành phố Đà Nẵng khăng khăng phải có thêm công trình vượt sông Hàn thì nên làm cầu, chi phí sẽ chỉ gần một nửa chi phí làm đường hầm… Tuy nhiên ông Nguyễn Xuân Anh tuyên bố, vì ông là lãnh đạo, phải để ông tự quyết định và tự chịu trách nhiệm, dứt khoát không chạy theo dư luận.

***

Theo kết luận mà Ủy ban Kiểm tra của Ban Chấp hành Trung ương Đảng CSVN công bố rộng rãi hồi đầu tuần này, sau khi kiểm tra nội tình Ban Thường vụ Thành ủy thành phố Đà Nẵng thì ông Nguyễn Xuân Anh có nhiều sai phạm nghiêm trọng. Chẳng hạn “thiếu gương mẫu trong việc nhận, sử dụng xe hơi do doanh nghiệp biếu, tặng và sử dụng hai căn nhà của doanh nghiệp”.

Vào thời điểm Ủy ban Kiểm tra của Ban Chấp hành Trung ương Đảng CSVN công bố kết luận vừa kể, tờ Tuổi Trẻ công bố một bài điều tra cho biết, ngoài căn nhà ở số 43, đường Nguyễn Thái Học, thành phố Đà Nẵng, gia đình ông Anh đang sử dụng hai căn nhà khác nằm hai bên bất động sản mà ông Anh khẳng định là “duy nhất”. Cả hai căn nhà từng là công sản rồi được hai doanh nghiệp xin mua lại. Căn mang số 45 do Công ty I.V.C đứng tên, căn mang số 47 do Công ty Minh Hưng Phát đứng tên.

Giám đốc Công ty I.V.C là ông Phan Văn Anh Vũ – nhân vật được xem như một “bố già” chi phối tất cả các dự án thu hồi đất, phát triển nhà và hệ thống hạ tầng ở Đà Nẵng. Năm 2013, Thanh tra Chính phủ Việt Nam từng xác định, nhờ sự tùy tiện trong định giá, giao đất, thu tiền sử dụng đất của chính quyền thành phố Đà Nẵng, với vai trò trung gian, chỉ qua một phi vụ, ông Vũ hưởng chênh lệch khoảng 500 tỉ đồng. Tất cả những sai phạm này đều xảy ra dưới thời ông Nguyễn Bá Thanh làm Bí thư Thành ủy, ngân sách thiệt hại khoảng 3.400 tỉ đồng nhưngông Thanh vô sự, ông Vũ cũng vô sự. Tháng 5 năm 2017, người sử dụng Internet tại Việt Nam được xem hàng loạt hình ảnh, văn bản được dùng để minh họa cho tố giác, ông Phan Văn Anh Vũ, sử dụng danh nghĩa “thượng tá, sĩ quan tình báo của Bộ Công an Việt Nam” và sự hỗ trợ của Bộ Công an Việt Nam để thâu tóm hàng loạt bất động sản đắc địa ở cả Sài Gòn với giá rẻ mạt. Tuy hệ thống công quyền Việt Nam chưa xác nhận hay bác bỏ những tố giác đó nhưng trang web mang tên Trần Đại Quang – trước nay vẫn được xem như công cụ giao tiếp của Chủ tịch Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam trên Internet, giới thiệu bài viết của một cộng tác viên nhận định, những tố cáo liên quan tới ông Phan Văn Anh Vũ dẫu chỉ nhằm gạt bỏ “Vũ nhôm” (biệt danh của ông Vũ) đã “phá hủy luôn những kế hoạch bảo vệ an ninh quốc gia mà Bộ Công an đang thực hiện”. 

Còn Giám đốc Công ty Minh Hưng Phát được tờ Tuổi Trẻ xác định là “một phụ nữ tên Bùi Thị Diễm – trùng tên với vợ ông Nguyễn Xuân Anh”.

Hồi tháng 3 năm nay, sau khi công chúng bàn tán về sự kiện ông Nguyễn Xuân Anh sử dụng xe hơi mà giá trị vượt mức cho phép, ông Anh khẳng định, hệ thống công quyền không phải xuất tiền mua chiếc xe này vì đó là quà của một doanh nghiệp. Cả ông Anh lẫn chính quyền thành phố Đà Nẵng đều từ chối tiết lộ tên doanh nghiệp. Theo tờ Lao Động thì đó là Công ty Minh Hưng Phát và có nhiều dấu hiệu bất thường quanh món quà ấy: Tuy không phải công xa dùng cho hoạt động bảo vệ trật tự, an ninh nhưng xe lại được Bộ Công an cấp chứng nhận kiểm định. Trong năm năm, Công ty Minh Hưng Phát – chuyên mua bán nhà và làm dịch vụ chuyển quyền sử dụng đất - chỉ dùng ba hóa đơn mà một trong ba là tặng xe cho chính quyền thành phố Đà Nẵng. Trên thị trường, giá chiếc xe được tặng không dưới hai tỉ đồng nhưng Công ty Minh Hưng Phát định giá (kèm VAT) chỉ tròm trèm 1,3 tỉ đồng – ngang mức mà một cá nhân ở vị trí như ông Anh có quyền sử dụng

***

Sai phạm cuối cùng được Ủy ban Kiểm tra của Ban Chấp hành Trung ương Đảng CSVN xác định là nghiêm trọng: Ông Nguyễn Xuân Anh khai – dùng bằng cấp không đúng quy định, thiếu trung thực.

Trong lý lịch cá nhân, ông Nguyễn Xuân Anh khai rằng từ tháng 3 năm 2001 đến tháng 9 năm 2002, ông học Thạc sĩ Quản trị kinh doanh tại trường Southern California University for Professional Studies. Sau đó, từ tháng 3 năm 2005 đến tháng 12 năm 2006, ông tiếp tục theo học và đã lấy văn bằng tiến sĩ hệ chính quy, ngành quản trị kinh doanh tại trường này.

Tại Hoa Kỳ, văn bằng chỉ có giá trị sử dụng nếu chúng do các trường đã được kiểm định về chất lượng đào tạo (accredited) cấp phát. Bộ Giáo dục Hoa Kỳ có một trang web hỗ trợ công chúng kiểm tra xem các trường cao đẳng, đại học mà họ quan tâm có thuộc loại này hay không. Nếu vào trang web này để kiểm tra về Southern California University for Professional Studies (SCUPS), ai cũng có thể thấy rằng không có bất kỳ dữ liệu nào về SCUPS.

Sai phạm cuối cùng ấy hiện đang là một trong những chủ đề nóng nhất cả trên mạng xã hội lẫn các cơ quan truyền thông chính thống. Nóng tới mức, Nguyen Son than trên facebook: Dân mình lạ lắm! Sự quan tâm đến chính trị cũng chẳng khác gì sự quan tâm dành cho showbiz kiểu như lộ hàng, bồ bịch và những thứ râu ria bên lề. Nguyen Son đề nghị đừng chúi mũi vào chuyện bằng Tiến sĩ. Theo facebooker này, vấn đề là ông Nguyễn Xuân Anh thăng tiến nhờ ai, có phải là nhờ bố và vây cánh? Tại sao chuyện bổ nhiệm các “thái tử đỏ” diễn ra từ lâu mà bây giờ mới nói, mới lôi ra? Tại sao chỉ có vài địa phương bị bêu trong khi rất nhiều chuyện tương tự chưa thấy đả động gì? Nguyen Son bảo, các bạn cứ việc xôn xao, riêng anh thấy “chả khác gì, bố con nhà này này xuống thì bố con nhà khác lên,... còn dân lành như mình thì vẫn è cổ ra gánh đủ thứ thuế phí, vẫn sống trong môi trường đầy ô nhiễm, bất an”.

Giữa biển thông tin trên hệ thống truyền thông chính thống và bình luận trên mạng xã hội về ông Nguyễn Xuân Anh, một số facebooker cùng chia sẻ một đoạn trong Chí Phèo của Nam Cao, mô tả cảnh làng Vũ Đại sau khi Chí Phèo đâm Bá Kiến chết rồi tự sát, trên các trang facebook của họ: …Cả làng Vũ Ðại nhao lên. Họ bàn tán rất nhiều về vụ án không ngờ ấy. Có nhiều kẻ mừng thầm. Không thiếu kẻ mừng ra mặt. Có người nói xa xôi: “Trời có mắt đấy, anh em ạ!”. Người khác thì nói toạc ra: “Thằng nào chứ hai thằng ấy chết thì không ai tiếc! Rõ thật bọn chúng nó giết nhau, nào có phải cần đến tay người khác đâu”. Mừng nhất là bọn hào lý ở trong làng. Họ tuôn đến hỏi thăm, nhưng chính là để nhìn Lý Cường bằng những con mắt thỏa mãn và khiêu khích. Ðội Tảo, không cần kín đáo, nói toang toang ngay ngoài chợ, trước mặt bao người: “Thằng bố chết, thằng con lớp này không khỏi người ta cho ăn bùn”. Ai chả hiểu “người ta” đó là chính ông. Bọn đàn em thì bàn nhỏ: “Thằng mọt già ấy chết, anh em mình nên ăn mừng”. Những người biết điều thì hay ngờ vực, họ chép miệng nói: “Tre già măng mọc, thằng ấy chết, còn thằng khác, chúng mình cũng chẳng lợi tí gì đâu...”.

Sau khi đọc đoạn trích ấy trên facebook của Đỗ Thu Hà, Phạm Thị Thanh Hương nhận định: Thật! Chúng mình chẳng lợi tý gì đâu!. Lê Đức Dục thì khen Nam Cao là “tiên tri số dách”, cần gì Vanga với Nostradamus bên Tây.

1.415 người mến mộ ông Nguyễn Xuân Anh đã lập “Hội Những người ủng hộ Bí thư Đà Nẵng” trên facebook. Không rõ đó có phải là tác động của việc hệ thống truyền thông chính thống thi nhau gom - rải những lời vàng, ý ngọc của ông Nguyễn Xuân Anh hay không? Nhóm thực hiện “Góc nhìn Báo chí – Công dân” trên facebook vừa gửi thăm dò: Hiện có một loạt tờ báo đang “dìm hàng” Nguyễn Xuân Anh và Đinh La Thăng dù trước đó chính những tờ báo này “nâng niu” từng lời nói, hành động của cả hai “tư lệnh”. Vậy thì (A) Báo chí thể hiện sự cơ hội, gió chiều nào theo chiều đó hay (B) Báo chí thể hiện sự sòng phẳng, công - tội rạch ròi. Trừ một số thành viên như Hai Trân Hoang thắc mắc: Hai thằng này có công gì? Đa số chọn A. Tuy nhiên cuộc thăm dò vẫn chưa kết thúc.

Trân Văn


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Khi người dân đã vượt qua sợ hãi, dám xuống đường...


"Khi người dân bãi thị, bước chân xuống đường đòi hỏi quyền lợi chính đáng là họ đã bước một bước qua nỗi sợ đàn áp, họ đã tiến một bước trong việc nhận thức quyền công dân. Hãy ca ngợi điều đó và hi vọng nó lan tỏa. Việc chê bai chỉ trích và bài bác hình thức, sự khác biệt chỉ đẩy các nhóm người ra xa nhau, làm cho xa cách và tạo sự mâu thuẫn không đáng có, không cần thiết. Từ những bước đầu tiên này, họ sẽ có những bước tiếp theo, hãy ủng hộ và chia sẻ mà không phán xét, điều đó mới làm cho các nhóm người đấu tranh vì những mục đích khác nhau dần dần có điểm chung".
Tại sao phải làm cho cách xa?
Ngày 19/9/2017 bà con tiểu thương chợ An Đông bãi thị, biểu tình trước cổng chợ để đòi quyền lợi chính đáng, đòi minh bạch, yêu cầu câu trả lời thỏa đáng từ ban quản lý chợ và UBND quận 5 về việc: Số tiền họ đóng góp sửa chợ sau bốn năm mà BQL chợ không thực hiện thi công. Bắt tiểu thương ký hợp đồng thuê sạp trong khi họ đã mua hẳn sạp trước đó nhiều năm.


Hình ảnh người dân chợ An Đông biểu
 tình hôm qua. Nguồn ảnh: Báo Thanh Niên.
Bà con tiểu thương xuống đường biểu tình và tuần hành về UBND thành phố với đồng phục áo đỏ in chữ “chợ truyền thống An Đông.” Băng rôn, “Đảng cộng sản Việt Nam quang vinh.” Nhìn hình ảnh và theo dõi live stream, tôi thấy:

1.Về nội dung: Yêu cầu và đòi hỏi rõ ràng, tập trung vào chủ đề chính. Mục tiêu rõ ràng.

2.Về tổ chức: Rất quy củ. Thể hiện qua đồng phục, nội dung yêu cầu in trên băng rôn. Người tổ chức đoàn đi nhắc nhở việc giữ hàng và bà con tiểu thương làm theo. Tính tổ chức cao.

3.Thành công bước đầu: Có được cuộc đối thoại với lãnh đạo quận 5 và lãnh đạo thành phố. (Việc sau đó lãnh đạo thực hiện lời hứa như thế nào tính sau và đấu tranh tiếp.)

4.Chiếm được sự đồng cảm và ủng hộ của rất nhiều người dân.

Những gì cần có và cần đạt được cho một cuộc biểu tình họ đã làm được và làm rất tốt.

Từ hôm qua đến nay, tôi cũng đọc kha khá stt chê bai họ, chủ yếu nhắm vào hình thức, việc họ sử dụng màu đỏ làm nền áo, cờ nước và băng rôn ghi “đảng cộng sản quang vinh.” Những chỉ trích:

-“Họ chỉ đấu tranh cho quyền lợi của chính họ thôi.”

Xin thưa, đấu tranh cho chính quyền lợi của mình là điều thiết thực nhất, căn bản nhất, chính đáng nhất. Có gì sai mà chê? Đừng thần thánh, lý tưởng hóa mục đích đấu tranh và đòi hỏi sự hi sinh “cho dân cho nước” mà không phải ai cũng có thể làm được.

-“Mang cờ máu, băng rôn ghi đảng quang vinh là chưa nhận thức được nguyên nhân vì sao mình bị chèn ép thì đấu tranh không hiệu quả, đấu tranh mà đầu còn đảng thì đừng có đấu tranh.”

Xin thưa, đừng dùng nhận thức, hệ quy chiếu của bản thân áp vào họ và buộc họ phải nghĩ như mình, làm như mình. Hãy tôn trọng nhận thức và hành động của họ. Đó là bước đầu tiên trong việc thấu hiểu. Đừng đòi hỏi họ những điều mà bản thân mình muốn vì mục đích của bạn và của họ khác nhau.

Khi người dân bãi thị, bước chân xuống đường đòi hỏi quyền lợi chính đáng là họ đã bước một bước qua nỗi sợ đàn áp, họ đã tiến một bước trong việc nhận thức quyền công dân. Hãy ca ngợi điều đó và hi vọng nó lan tỏa. Việc chê bai chỉ trích và bài bác hình thức, sự khác biệt chỉ đẩy các nhóm người ra xa nhau, làm cho xa cách và tạo sự mâu thuẫn không đáng có, không cần thiết. Từ những bước đầu tiên này, họ sẽ có những bước tiếp theo, hãy ủng hộ và chia sẻ mà không phán xét, điều đó mới làm cho các nhóm người đấu tranh vì những mục đích khác nhau dần dần có điểm chung.

Cá nhân tôi, nhìn những điểm 1,2,3,4, tôi thấy bà con giỏi hơn mình rất nhiều.

FB Nguyễn Thị Bích Ngà
Phần nhận xét hiển thị trên trang

DU KHÁCH VIỆT NAM BỊ LỪA Ở TRUNG QUỐC




Trong hình ảnh có thể có: 5 người, mọi người đang cười

Trong khi người Việt Nam tẩy chay hàng hóa Trung Quốc do hàng rởm, hàng nhái, hàng độc hại thì họ lại đang mắc vào những chiêu trò lừa đảo rất tinh vi khi tham gia các tour du lịch Trung Quốc....
Sau chuyến du lịch 7 ngày do Vietravel tổ chức đi Thượng Hải, Hàng Châu, Tô Châu, Bắc Kinh, trở về, tôi thề là không bao giờ quay lại đất nước này. Tại các điểm du lịch, người Trung Quốc chen chúc, nói rất to, tranh giành chỗ, đánh chửi nhau ầm ĩ rất phản cảm. Thay vì phát cho khách du lịch tai nghe như các nước khác thì HDV du lịch Trung Quốc cầm loa chõ vào đoàn du lịch khác nói oang oang rất khó chịu và không nghe thấy gì trong khi đây là những địa danh văn hóa, lịch sử rất có giá trị.
Điều làm du khách một đi không trở lại Trung Quốc là những chiêu trò lừa khách du lịch diễn ra rất phổ biến, bài bản, tinh vi ở những điểm du lịch, những cửa hàng bán thuốc, bán đồ trang sức, ngọc trai, vàng bạc, tơ lụa, đồ lưu niệm… được các HDV địa phương đưa đến theo lịch trình đã ấn định. “Văn hóa lừa” của những người bán hàng và cả các HDV du lịch làm cho khách du lịch Việt Nam như bị thôi miên, bị ma ám, không suy nghĩ mà cứ lao vào mua hàng rởm, hàng kém chất lượng và cuối cùng, người bán hàng ăn rất đậm, rất nhiều chứ họ không thèm ăn vặt.
Ví dụ: con nghê đá xanh, đỏ, vàng ở Ngũ Hành Sơn (Đà Nẵng) bên Trung Quốc gọi là “tỳ hưu linh thiêng” bán vài chục, hay vài trăm ngàn thì ở đây họ bán vài trăm đô la. HDV du lịch người Trung Quốc tên Lâm nói tiếng Việt làu làu kể rằng: Một số người Việt Nam đã đến đây cúng tiến vài ngàn tệ để có con Tỳ Hưu và đã trở thành các doanh nhân giàu có, người thì đứng đầu đường dây buôn bán quần áo từ Ấn Độ, Mông Cổ sang Nga, người lại đang sở hữu vài chục căn hộ tại Hà Nội, người làm giám đốc doanh nghiệp làm ăn rất phát. Thế là các du khách thuộc một công ty may của quân đội (đi cùng đoàn với tôi) mua đến 3,4 con tỳ hưu với số tiền cả ngàn đô la. Dầu gió, thuốc bỏng kỳ diệu cũng được chúng nhân lên thành thuốc thánh, thuốc kỳ diệu để bà con thi đua mua theo phong trào …
Trắng trợn hơn, du khách VN còn bị đưa đến Đồng Nhân Đường, Vương Phủ Tỉnh trá hình (các cơ sở này đã ký hợp đồng với Công ty Du lịch Vietravel của Việt Nam) để giở trò khám bệnh và kê đơn thuốc bởi các bác sĩ dởm mặc áo blu trắng. Họ khám bệnh bắt mạch cho tôi và bảo tôi rất nhiều bệnh trong khi tôi chả có bệnh gì. Rồi họ kê đơn thuốc gần 900 đô, tôi bảo đi du lịch không mang tiền. Bác sĩ dởm tỏ vẻ ái ngại giảm giá cho tôi còn một nửa và theo tôi từng bước, kể cả khi tôi vào nhà vệ sinh.
Để vét sạch túi tiền của khách du lịch VN, họ lấy bất cứ loại tiền gì người VN mang theo từ đồng Nhân dân tệ, đô la, euro, Yên Nhật và cả tiền Việt. Chứng kiến bà con mình mua hàng Trung Quốc theo kiểu phong trào, mua lấy được, tôi không khỏi xót xa, bức xúc khi ở trong nước người dân tẩy chay hàng giả, hàng độc hại, chất lượng kém của Trung Quốc thì đi du lịch, họ lại bị móc túi đến đồng xu cuối cùng. Du khách Việt Nam đã trở thành món mồi béo bở bởi các chiêu trò lừa đảo tinh vi, bài bản ở nước này.
Điều đáng nói là lẽ ra, HDV du lịch của các công ty du lịch Việt Nam phải tư vấn, khuyến cáo du khách để họ không mua phải hàng giả, hàng nhái, không bị lừa thì họ lại câu kết với HDV du lịch địa phương để lừa khách du lịch Việt Nam và hưởng hoa hồng…
Tham gia chuyến du lịch trên, người viết bài này mong muốn góp một lời cảnh tỉnh cho những ai có ý định đi du lịch Trung Quốc và xin chuyển những băn khoăn, day dứt trên đến các công ty du lịch Việt Nam....

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tuấn Anh đã loại bỏ "di sản tham nhũng" của Ba Dũng


( Theo tôi biết, Trần Tuấn Anh đang được quy hoạch thành Thủ tướng tương lai ).

Ông Trần Tuấn Anh đã loại bỏ "di sản tham nhũng" của Nguyễn Tấn Dũng
Điểm nhấn kiến tạo: Bộ Công Thương cắt thẳng 675 điều kiện kinh doanh
Huy Đức (Fb): Di sản lớn nhất của Nguyễn Tấn Dũng không chỉ là tham nhũng mà còn là hơn 5.000 giấy phép con & điều kiện kinh doanh (con số của VCCI là 7.000). 5.000 GFC & ĐKKD này không chỉ huỷ hoại nền kinh tế trong hai nhiệm kỳ. Một khi những rào cản kinh doanh này vẫn còn thì cho dù có loại bỏ được "di sản tham nhũng", nguời dân vẫn sẽ còn bị nhũng nhiễu. Tôi cho rằng đây là quyết định quan trọng nhất của Bộ Công Thương cũng như của Chính phủ hiện nay:
Bộ trưởng Bộ Công Thương Trần Tuấn Anh.
Bạch Hoàn (Fb): Một việc tốt hiếm hoi...
Có một việc tốt tôi muốn nói lời khen chân thành và thể hiện sự ủng hộ đối với việc làm ấy. Anh chị nào quen biết có thể giúp tôi nói điều này với ông Bộ trưởng Bộ Công thương Trần Tuấn Anh. Hôm nay, ông Trần Tuấn Anh đã làm được một việc chưa từng có trong lịch sử ngành công thương, đó là cắt giảm tới 675 điều kiện kinh doanh, chiếm tới 55% tổng số điều kiện kinh doanh thuộc quản lý của ngành này.


Nếu anh chị nào làm kinh doanh sẽ thấy, các giấy phép con, các thủ tục hành chính, trên thực tế đang là thứ khiến các doanh nghiệp mệt mỏi đến nhường nào. Chỉ một giấy phép thôi đã có thể ngốn của doanh nghiệp vô số nguồn lực, từ con người, đến thời gian, tiền bạc...

Có một thực tế không thể phủ nhận là từ năm 2016 trở về trước, dù kêu gọi các bộ ngành, các địa phương phải tăng cường cải cách hành chính, tạo sự thông thoáng cho doanh nghiệp đầu tư, kinh doanh, nhưng số lượng điều kiện, giấy phép con lại đẻ ra ngày càng nhiều. Đã có những con số thống kê chỉ ra rằng, từ năm 2014-2016, cứ 3 doanh nghiệp thì lại có 1 doanh nghiệp phải bỏ ra 10% quỹ thời gian để giải quyết các vấn đề liên quan đến thủ tục hành chính đặt ra từ các cơ quan nhà nước. Trong khi tỉ lệ trước đây là 1/5.

Thủ tục hành chính rườm rà, cồng kềnh, nhiều điều kiện phức tạp, chồng chéo, là cơ sở để các cán bộ, công chức có thể hành doanh nghiệp, từ đó sinh ra tệ quan liêu, nhũng nhiễu, khiến doanh nghiệp tốn kém thời gian và chi phí. Điều này cũng chính là nguyên nhân làm giảm khả năng cạnh tranh của nền kinh tế, ảnh hưởng không nhỏ đến sự phát triển của đất nước.

Một thống kê mới nhất liên quan đến thủ tục hành chính đã cho kết quả có đến 66% doanh nghiệp phải thường xuyên chi trả các khoản không chính thức và các khoản chi này chiếm tới 10% tổng doanh thu của họ.

Nghĩa là, doanh nghiệp làm ra 100 tỉ đồng thì phải chi 10 tỉ đồng cho các khoản chi không chính thức để thủ tục hành chính xuôi chèo mát mái.

Mức chi như vậy thực sự quá kinh khủng. Nó bào mòn tất cả mọi nỗ lực của doanh nghiệp, của nền kinh tế, nó khiến nền kinh tế khó có thể ngóc đầu lên được.

Thế nên, nếu cắt giảm bớt thủ tục hành chính, chắc chắn doanh nghiệp sẽ giảm được chi phí, có thêm tích luỹ để lớn mạnh, năng lực cạnh tranh tăng và nền kinh tế có đà để phát triển.
....

Điểm nhấn kiến tạo: Bộ Công Thương cắt thẳng 675 điều kiện kinh doanh

Bộ trưởng Bộ Công Thương Trần Tuấn Anh đã ký Quyết định số 3610a/QĐ-BCT ban hành phương án cắt giảm, đơn giản hóa điều kiện đầu tư, kinh doanh thuộc lĩnh vực quản lý nhà nước của Bộ Công Thương giai đoạn 2017 – 2018.

Theo Quyết định này, 675 điều kiện đầu tư, kinh doanh được cắt giảm. Đây là con số lớn chưa từng có trong lịch sử ngành Công Thương (cao hơn dự kiến ban đầu 63 điều kiện và chiếm tới 55,5% tổng các điều kiện đầu tư kinh doanh).

Trước đó, vào tháng 10/2016, Bộ Công Thương cũng tiến hành một đợt cắt giảm các thủ tục hành chính theo quyết định số 4846, gồm: bãi bỏ 15 thủ tục hành chính, đơn giản hóa 108 thủ tục hành chính trong tổng số 443 thủ tục, tương đương 27,8% tổng số thủ tục hành chính hiện có của Bộ Công Thương.

Sau đợt cắt giảm “lớn chưa từng có” này, số điều kiện kinh doanh còn lại của ngành Công Thương là 541.

Như VietnamFinance đã thông tin, ngày 15/9 vừa qua, Bộ trưởng Trần Tuấn Anh đã có buổi làm việc với tổ công tác về cải cách hành chính Bộ Công Thương.

Tại buổi làm việc, tổ công tác đã đề xuất 2 phương án cắt giảm: phương án 1, cắt giảm 464 điều kiện, tương đương với 38,15% tổng số điều kiện kinh doanh; phương án 2, mức cắt giảm lên đến 612 điều kiện kinh doanh, tương đương với mức cắt giảm 50,3% tổng số 17 ngành nghề.

Trong 27 ngành nghề nằm trong diện rà soát, có 10 ngành, nghề không có đề xuất cắt giảm gồm: Kinh doanh ngành, nghề có sử dụng vật liệu nổ công nghiệp và tiền chất thuốc nổ; dịch vụ nổ mìn; xuất khẩu gạo (lĩnh vực này đã được đề xuất đơn giản hóa theo hướng bỏ yêu cầu về quy mô trong từng điều kiện và thay vào đó áp dụng quy chuẩn); tạm nhập tái xuất hàng hóa có thuế tiêu thụ đặc biệt; tạm nhập tái xuất hàng hóa thuộc danh mục hàng hóa đã qua sử dụng.

Cùng với đó là kinh doanh khoáng sản; hoạt động mua bán hàng hóa và mua bán hàng hóa của doanh nghiệp FDI; hoạt động dầu khí; kiểm toán năng lượng, kiểm định kỹ thuật an toàn lao động máy, thiết bị có yêu cầu nghiêm ngặt về an toàn lao động; sản xuất, gia công quân phục cho các lực lượng vũ trang nước ngoài.

17 ngành, nghề kinh doanh còn lại đề xuất cắt giảm gồm: Xăng dầu; khí; tiền chất thuốc nổ; hóa chất; rượu; thuốc lá; thực phẩm; điện; tạm nhập tái xuất hàng thực phẩm đông lạnh; nhượng quyền thương mại; logistics; tiền chất công nghiệp; sở giao dịch hàng hóa; giám định thương mại; đa cấp; thương mại điện tử; vật liệu nổ công nghiệp (bao gồm cả hoạt động tiêu hủy).

Vĩnh Chi
(Vietnamfinance)

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Chuyện hợp tác xã


Nhân chuyện ông Võ Kim Cự, “người hùng” Formosa bị hàng loạt kỷ luật, vừa rồi lại thôi chức Chủ tịch Liên minh các hợp tác xã Việt Nam để về hưu (chắc là tiếc đứt ruột), bất giác nhớ những gì liên quan đến hợp tác xã hồi trước.
Bây giờ, mở tờ báo ra là thấy nhan nhản những công ty, tổng công ty, tập đoàn, những đơn vị kinh tế hùng mạnh, những quả đấm thép này nọ, với người đứng đầu là giám đốc, tổng giám đốc, chủ tịch quyền nghiêng thiên hạ. Nhưng cái thời tôi còn trẻ, báo chí ít, giá có mở trang báo ra thì chỉ thấy nói đến hợp tác xã. Chỗ nào cũng hợp tác xã. Nhiều đến mức người ta viết tắt thành HTX cho gọn, viết mãi thành quen, cứ đọc 3 chữ cái tắt ấy hiểu ngay là hợp tác xã, không cần ai giải thích.
Những năm 60-70 ở miền Bắc, HTX có 2 loại chính: HTX nông nghiệp và HTX của những ngành nghề khác, ví dụ HTX mua bán (thương nghiệp), HTX vận tải, HTX bốc vác, HTX tín dụng, HTX chụp ảnh, HTX may mặc, v.v.. Phổ biến nhất, đáng kể nhất là HTX nông nghiệp và HTX mua bán. Xã Thụy Hương (huyện Kiến Thụy, Hải Phòng quê tôi) có cả hai HTX ấy.

Những năm 1953-1956, chính quyền cách mạng thực hiện cuộc cải cách ruộng đất tịch thu ruộng đất nhà cửa của địa chủ phú nông chia cho nông dân. Trong những thất bại của cách mạng thì đây là “thất bại vĩ đại” nhất, kinh khủng nhất, tuy nhiên ráng gạn đục khơi trong thì cũng nên công nhận một điều là khá đông nông dân nghèo (chứ không phải tất cả) đã có ruộng đất, có đất mà làm ăn canh tác. Mơ ước nghìn đời “người cày có ruộng” thành sự thực, dù nó phải trả bằng bao nhiêu máu, bi kịch của người khác. Chỉ có điều, ruộng đất về tay nông dân chưa được bao lâu thì vài năm sau chính quyền lại làm cuộc cách mạng vĩ đại tiếp theo là tịch thu ruộng đất của nông dân, bắt họ vào HTX. Lần này triệt để hơn, bất cứ hộ nông dân nào, dù trước đó có được chia ruộng đất hay không, dù đất đai do cha ông để lại, dù tự mua được, đều phải “tự nguyện” gia nhập HTX.
Thày bu tôi chịu khó làm ăn cày cấy, dành dụm từng đồng nên dần mua được ruộng. Tới đầu thập niên 1960 nhà tôi có gần 9 sào (mỗi sào Bắc bộ 360 mét vuông), tổng cộng hơn 3.000m2 vừa nhà cửa, vườn tược, ruộng nương, thực ra không phải là nhiều, chừng ấy chỉ đủ cho một gia đình nông dân sống tạm đủ. Bão HTX lan tới quê tôi (Hải Phòng), hầu hết hộ dân phải nộp đất nộp trâu vào hợp tác. Tới năm 1963 xã tôi chỉ còn 3 hộ cá thể là nhà tôi, nhà bác Ỷ, nhà bà Nhu chưa vào. Lý do, thày tôi sau vài năm quan sát chuyện làm ăn của HTX nhận thấy ngày càng phú quý giật lùi, người ta chỉ dựa dẫm nhau, người lười cũng như người chăm chả phân biệt gì, thóc gạo khoai sắn ngày càng ít, nồi cơm độn ngày càng nhiều, nhìn chung là đói, nên nhất quyết không chịu vào. Thày tôi bảo vào mà đói rã họng thì vào làm gì.
Hồi ấy người ta hay kể cho nhau nghe chuyện trời sáng bảnh mắt, mặt trời lên cao cả cây sào xã viên mới đủng đỉnh ra đồng. Chả ai tha thiết với ruộng đồng, với việc chung, chỉ cốt có mặt, có công điểm để được chia thóc thôi. Có cả chuyện mấy xã viên nghỉ giải lao chán chê mới giương cái vồ lên đập nương (đập đất ải cho tơi) vừa lúc nghe tiếng kẻng báo hết buổi làm liền không tội gì đập xuống nhát ấy, tiện vác vồ lên vai về nhà luôn. Chả bù với nhà tôi khi chưa vào hợp tác, biết mùa hè thường nắng gắt nên cả nhà ra đồng sớm lúc còn mờ sương, làm tầm này rất mát, nào tát nước, đập nương, dỡ khoai, gặt lúa, làm cỏ, bón thuốc lào… nên khá nhàn nhã mà được việc. Thuế má, lương thực nghĩa vụ cho nhà nước vẫn nộp đủ, nồi cơm trắng thơm không phải độn, có tiền mua con cá con tôm. Nhiều nhà xã viên cũng biết vậy nhưng họ đã trót vào hợp tác mất rồi, không giãy ra được.
Cuối năm 1963, thấy vận động không được, chính quyền thông báo sẽ cưỡng bách 3 hộ phải vào HTX bởi không thể để vài gia đình lạc hậu cản trở con đường tiến lên sản xuất lớn xã hội chủ nghĩa. Không vào hợp tác sẽ không có nước tưới ruộng, con cái không được kết nạp đoàn, không cho đứa nào đi học chuyên nghiệp, đi thoát ly, chỉ có mỗi đi bộ đội thì được. Căng quá, thày bu tôi tặc lưỡi, không vào thì sẽ khổ các con. Thế là đầu năm 1964, 3 thành lũy cuối cùng làm ăn tư hữu, nhà tôi, bác Ỷ, bà Nhu làm “đơn tự nguyện vào hợp tác”. Cả xã tôi kể từ đó chính thức tiến lên chủ nghĩa xã hội. (còn tiếp)

Hợp tác xã (HTX) nông nghiệp là sản phẩm của những người chủ trương tiến lên sản xuất lớn xã hội chủ nghĩa. Hồi ấy (những năm 1960-1970) bên Liên Xô có nông trường-nông trang, bên Trung Quốc có công xã thì ta chả nhẽ không đi theo bắt chước hai anh. Bước đi đầu tiên là HTX rồi sau đó cũng sẽ tiến nhanh tiến mạnh tiến vững chắc lên nông trường, công xã. Cứ Liên Xô, Trung Quốc thế nào thì ta phải như vậy.

Hồi tôi còn bé, thường thấy các anh chị thanh niên buổi tối tập trung ngoài sân HTX tập văn nghệ, hò hát nhảy múa. Cứ sẩm tối họ đã í ới gọi nhau. Cả ngày làm quần quật nhưng tối phải sinh hoạt đoàn, phải tập văn nghệ để thể hiện niềm vui, niềm yêu cuộc sống mới. Họ hát ca ngợi nông trường ở Liên Xô “dân Liên Xô vui hát trên đồng hoa”, ca ngợi công xã bên Trung Quốc “công xã là mây xanh, là hoa đẹp sáng tươi, rọi chiếu trên đồng quê trên bao gia đình trong ấm êm”, đại loại tôi còn nhớ như vậy. Sau này có nghe mấy người đi Triều Tiên về kể lại ở Triều Tiên lâu nay chính quyền vẫn bắt người dân phải hằng ngày ca hát nhảy múa để quên đi sự vất vả, để không còn thời gian rảnh mà oán trách chính quyền, để chứng minh với thế giới rằng cuộc sống của họ đầy sinh sắc. Khiếp thật, chả biết xứ ta hồi xưa có mục đích vậy không.

Lại một dạo, coi họa báo Trung Quốc có bài và ảnh về công xã Đại Trại, điển hình nông nghiệp của Trung Quốc (giống như HTX Đại Phong tỉnh Quảng Bình ở ta, do đại tướng Nguyễn Chí Thanh khơi mào) Kinh nhất là có bức ảnh lúa cấy dày mọc ken chặt, bông chín vàng, thóc hạt nào hạt nấy mẩy to như đầu ngón tay út. Và đặc biệt nhất, một đứa trẻ con trèo ngồi lên trên đám lúa chín, vững như trên bàn đá cẩm thạch, khiếp thật. Còn tay chủ nhiệm HTX công xã Đại Trại là Trần Vĩnh Quý (tôi nhớ như in tên ông ta) học chỉ hết tiểu học nhưng được Mao phong anh hùng lao động, cất nhắc làm Phó thủ tướng phụ trách nông nghiệp, khiến nông nghiệp Trung Quốc càng ngày càng lụn bại. Mao chết, đám hậu sinh đạp Quý xuống cái một, kể tội ngu dốt vô học, háo danh…, không đưa ra tòa là may.

Quên, cứ nói lạc sang chuyện người. Giở lại chuyện nhà. Hồi ấy dân thưa đất rộng nên nhà nước miền Bắc rộng tay thí điểm thực hiện mọi mô hình. Cũng có đủ cả nông trường, nông trang kiểu Liên Xô, như nông trường Ba Vì, nông trường Mộc Châu, nông trường Quỳ Hợp, nông trường Điện Biên, các nông trường Ninh Hải, Thành Tô (ở quê tôi Hải Phòng), nông trường Tam thiên mẫu (ba nghìn mẫu, vùng giáp ranh Hà Nội - Hưng Yên)…, sau này đều phá sản, có nơi chỉ còn vết tích vài dãy nhà lợp mái fibro xi măng. Ngay huyện Kiến Thụy quê tôi người ta còn định gộp hai HTX Minh Tân và Tân Phong thành công xã kiểu Tàu, cũng may nó chửa ra đời thì công xã bên Tàu bị phá tanh bành nên thôi. Cứ thấy người ta làm gì, chẳng cần biết hay dở thế nào, các vị cai quản xứ này chỉ nhắm mắt nhắm mũi làm theo, đến khi thất bại lại đổ cho khách quan, rồi rút kinh nghiệm sâu sắc. Chỉ chết nông dân.

Xã Thụy Hương quê tôi có 3 thôn (làng) là Trà Phương, Quế Lâm, Phương Đôi, lẽ ra chỉ cần 3 HTX nhưng do thôn Trà Phương nhỉnh hơn chút nên được tách ra thành 2 HTX. Buồn cười, cũng chả biết ông bà nào chủ trương (có lẽ đám tuyên huấn tuyên giáo của ông Tố Hữu), các HTX được đặt tên rất kêu, chẳng hạn Chiến Thắng, Vinh Quang, Thắng Lợi, Hòa Bình, Hạnh Phúc, Bình Minh, Đại Thành… Làng Trà nhà tôi cũng vậy, chia thành 2 HTX Bình Minh và Thụy Sơn, mỗi HTX lại chia nhỏ thành nhiều đội sản xuất. Bộ máy lãnh đạo xã ngoài đảng ủy, ủy ban còn có xã đội, công an, đoàn thanh niên, phụ nữ, ban chủ nhiệm HTX, các đội trưởng. So với thời thực dân phong kiến vốn chỉ có vài “thằng” chánh tổng, lý trưởng, trương tuần thì dàn cai trị nông thôn của chế độ mới phình to gấp chục lần. Đội ngũ cán bộ lãnh đạo này chỉ có mỗi nhiệm vụ là… lãnh đạo, chỉ tay 5 ngón, lương lậu bổng lộc của các vị ấy đều trông cả vào hột thóc của nông dân. Nông dân đi cày thật lực cả ngày, nắng mưa bất chấp cũng chỉ được công rưỡi (15 điểm) nhưng chủ nhiệm hoặc phó chủ nhiệm HTX cứ mỗi ngày, dù ra đồng chỉ đạo hay đi họp ở ủy ban hoặc trên huyện đều nghiễm nhiên được chấm 2 công (20 điểm). Thằng còng làm cho thằng ngay ăn là vậy. 

Suốt bao năm tồn tại HTX ở miền Bắc, người ta truyền nhau mấy câu thơ lục bát mỉa mai chủ nhiệm HTX, hầu như người lớn trẻ con đều thuộc:

Mỗi người làm việc bằng hai
Để cho chủ nhiệm có đài có xe
Mỗi người làm việc bằng ba
Để cho chủ nhiệm xây nhà xây sân
Mỗi người làm việc bằng tư
Để cho chủ nhiệm có dư thóc thừa
Mỗi người làm việc bằng năm
Để cho chủ nhiệm vừa nằm vừa xơi
Mỗi người…

Về sau, những câu văn vần ấy không chỉ ưu tiên dành cho chủ nhiệm HTX nông nghiệp nữa mà được chia sớt cho những anh nào làm chủ nhiệm, bất kể ngành nghề. Kể tội chủ nhiệm như thế, có mà kể tới số thứ tự mấy chục. Hình ảnh anh chủ nhiệm trong văn thơ “Anh giơ tay vẽ cánh đồng xanh/Vẽ cả ngày mai thành bức tranh” với anh chủ nhiệm trong đời thực cách xa nhau một trời một vực. (còn tiếp)

tôi có nhắc đến câu thơ trong bài “Anh chủ nhiệm” của nhà thơ Hoàng Trung Thông. Ông thi sĩ này có khá nhiều bài được đưa vào sách giáo khoa, có thể kể ra Bài ca vỡ đất, Bao giờ trở lại, Cửa Tùng, Anh chủ nhiệm, Những cánh buồm… nhưng người ta biết đến ông nhiều nhất có lẽ từ bài thơ “Anh chủ nhiệm”. Ông cũng như các nhà văn Nguyễn Khải, Đào Vũ, Nguyễn Kiên, Bùi Hiển, Nguyễn Địch Dũng, Nguyễn Thành Long… sau mỗi chuyến đi thực tế ở nông thôn lại cho ra đời tác phẩm về “cuộc sống mới, con người mới”. Thời ấy, các nhà văn nhà thơ rất muốn chứng tỏ cho đảng và nhà nước thấy họ đã lột xác, đã cải tạo triệt để như thế nào nên tác phẩm thường tô vẽ khá lòe loẹt, xa thực tế (nhưng gần với ý đồ của đảng), ca ngợi lộ liễu. Phải nói hình tượng anh chủ nhiệm trong bài thơ của nhà thơ Hoàng Trung Thông thật đẹp, đẹp đến mức chỉ có thể tìm thấy người như thế ở chủ nghĩa cộng sản. Thời đó, đọc nó và cảm động lắm, cứ mong sao chủ nhiệm hợp tác xã (HTX) quê mình chỉ bằng móng tay anh chủ nhiệm của bác Thông thi sĩ là cũng khoái củ tỉ rồi: “Cùng bao đồng chí anh đi trước/Đứng mũi chịu sào đầu gió ngược/Có đêm nằm nghĩ cảnh gieo neo/Vợ yếu con đông chưa hết nghèo/Nhưng rồi lại nghĩ đường đi tới/Nước nổi lo chi bèo chẳng nổi/Lại lao vào việc lòng say sưa/Hết sớm thôi chiều nắng lại mưa”, đại loại cứ sáng rỡ như vậy.

Sau thì mọi thứ vỡ ra, văn chương minh họa chỉ làm nhiệm vụ của nó chứ so với đời sống thực thì khác nhau một trời một vực. Thời ấy người ta gọi cách viết như thế là có tính đảng, theo chủ nghĩa hiện thực xã hội chủ nghĩa. Giờ ngẫm lại những thứ đã đọc, nếu đúng như các văn sĩ viết thì chủ nghĩa xã hội đã thành công cả 7 - 8 chục năm nay rồi chứ đâu phải như ông Nguyễn Phú Trọng nói phải chờ cả trăm năm nữa. Kinh lắm: “Dân có ruộng dập dìu hợp tác/Lúa mượt đồng ấm áp làng quê/Chiêm mùa cờ đỏ ven đê/Sớm trưa tiếng trống đi về trong thôn” (Tố Hữu), “Đêm no ấm giọng chèo khuya khoan nhặt/Lúa thêm mùa khi lúa chín về ta/Đều lộng hương thơm những cánh đồng hợp tác/Chim cu gần chim cu gáy xa xa” (Chế)... Các bố ấy ở thành phố, ăn uống đầy đủ, lâu lâu mới mò về nông thôn, đầu óc tưởng tượng quá phong phú, vẽ nông thôn đẹp như thiên đường. Chỉ những đứa như đám chúng tôi, sinh ra từ nông thôn, sống với HTX, lăn lộn với ruộng đồng, hằng ngày bán mặt cho đất bán lưng cho trời, chân lấm tay bùn, ngày hai bữa cơm đèn mới hiểu thực chất của những câu thơ ấy, chứ học trò thành phố khó hình dung được.

Thời đó, trên những bức tường nhà ủy ban, trạm xá, nhà kho, v.v.. chỗ nào cũng kẻ câu khẩu hiệu “Hợp tác xã là nhà, xã viên là chủ”. Ông Lê Duẩn đúc kết lại đó là làm chủ tập thể. Xã viên HTX làm chủ bằng cách làm công ăn điểm. Trẻ con làm (tát nước, đập nương, dỡ khoai, hái thuốc lào…) cả ngày được 6 điểm, các bà đi cấy cả ngày được 10 điểm (1 công), đàn ông cày thì được công rưỡi (15 điểm). Cứ mỗi công, tùy mùa vụ, quy thành thóc, thường 1 công được nửa ký thóc, nếu làm cả vụ 50 công thì được chia 25 ký thóc. Cả nhà tôi tất tật thày bu tôi, các anh chị em đều ra đồng, 6 miệng ăn có vụ chỉ được nhận chưa đầy 3 tạ. 300 ký thóc nếu phơi khô, xay xát, bỏ trấu bỏ cám, chỉ còn hơn 200 ký gạo. Mà đâu phải chỉ bỏ vào mồm, trăm thứ sắm sửa cũng trông vào hạt thóc. Suốt 6 tháng trời, 6 người với 2 tạ gạo, bình quân gạo chỉ hơn 5kg/người/tháng nên ăn độn quanh năm. Vào bữa, nhìn nồi cơm lổn nhổn khoai sắn lại nhớ tiếc ngày chưa vào hợp tác. Khổ nhất là chị cả tôi ngồi đầu nồi, mỗi lần lấy đôi đũa cả xới lên tìm cơm cho thày bu và các em, cứ là tìm đỏ con mắt. Tôi biết chị tôi mỗi bữa luôn “giành” phần độn, chả mấy khi được ăn cơm nhưng nhiều lúc vẫn không thông cảm, cứ nghĩ mình bị chị ép ăn khoai sắn. Sau nhớn lên mới thấy mình tệ. Suốt thời niên thiếu, ao ước cháy bỏng nhất của tôi chỉ là được ăn cơm trắng cả tuần liền cho đã miệng.

Nhắc đến chuyện HTX, sực nhớ vụ làm khoán. HTX quê tôi (xã Thụy Hương, huyện Kiến Thụy, TP.Hải Phòng) làm ăn càng ngày càng lụn bại, dân đói, ruộng đất cằn cỗi, người ly hương ngày càng nhiều. Thấy vậy, ông Nguyễn Văn Sơn người đứng đầu xã quyết định chia ruộng đất cho xã viên. Từ năm 1957 - 1976, ông Sơn lần lượt giữ các chức vụ Chủ tịch Ủy ban Hành chính và Bí thư Đảng ủy xã Thụy Hương. Tháng 3.1967 thấy dân đói quá, ông khởi động bí mật khoán hộ, chia đất phần trăm cho nông dân, cứu được cả nông dân lẫn hợp tác xã. Năm 1976, ông bị kỷ luật do “tội khoán hộ” bị cách hết chức vụ, bị phạt tiền, suýt phải đi tù. Trải qua hai cuộc chiến tranh, tù Tây (hoạt động kháng chiến bị Tây bắt giam, sau trốn được) tù ta (từng bị vu là Quốc dân đảng bị giam rồi được giải oan) đủ cả, cuối đời kể như trắng tay. Nay ông cụ còn sống, đã ngoài 90, người dân địa phương vẫn nhắc đến công lao của ông cụ. Cần nói rõ, vụ khoán hộ ở xã Đoàn Xá (cùng huyện Kiến Thụy) là mãi sau 1975 mới xảy ra chứ ở Thụy Hương đã thực hiện trước đó gần chục năm. Nhưng người ta thường nhắc đến Đoàn Xá bởi nó gắn với khoán 10, với công lao cởi trói của trung ương, vậy thôi.

Cũng may là sau khi đất nước thống nhất nhà cai trị không cố áp đặt mô hình HTX vào nông thôn miền Nam, nhất là đồng bằng sông Cửu Long. Đây đó đã hình thành tập đoàn sản xuất nông nghiệp, cũng là một kiểu HTX nhưng nó tồn tại không được bao lâu và chết yểu. HTX trên cả nước ngày càng teo tóp, có nơi đến giờ vẫn còn nhưng chỉ là danh nghĩa, là hình thức. Nó đã bị đào thải khỏi cuộc sống, bởi cũng như nó, tất cả mọi sự áp đặt, bất hợp lý không sớm thì muộn sẽ đều bị lịch sử cuốn phăng đi.

Chuyện khúc nhôi về HTX có kể mấy cũng chả dứt. Hết phong trào nọ đến phong trào kia, nào nuôi bèo hoa dâu, làm phân xanh bón ruộng, nào xây hố xí hai ngăn, phun thuốc trừ sâu (DDT, 666, Vofatoc), nghĩa vụ lương thực, trại chăn nuôi… thứ nào cũng có vấn đề. Mà thôi, nó đã như nước trôi qua cầu rồi, kể lại thêm buồn. Chỉ nói rằng HTX như tôi đã chứng kiến đã góp thêm một chương khá đen tối trong lịch sử nông thôn xứ này.

Nguyễn Thông

Phần nhận xét hiển thị trên trang