Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Chủ Nhật, 17 tháng 9, 2017

Tây Hồ ở giữa núi rừng Tây Nguyên


Có một hồ nước lớn và thơ mộng, mang tên Tây Hồ nằm giữa núi rừng Tây Nguyên. Không phải Tây Hồ của Hà Nội.

Cùng một cái tên Tây Hồ (Hồ Tây) thì thấy cả ở Hàng Châu, ở Hà Nội, ở Thanh Hóa, ở Tây Nguyên. Có cả Tây Hồ ở Lạng Sơn. Nhiều câu chuyện của Tây Hồ này bị nhầm lẫn sang Tây Hồ kia.

Những cái Tây Hồ kể ở trên, tôi đã có dịp du lãng hầu khắp. Lúc vào Tây Nguyên, sau khi vượt qua "hàng rào" nhân viên của Bầu Đức quảng cáo bán căn hộ Hoàng Anh - Gia Lai và nhiều thứ khác, chúng tôi đã đi đến ngắm Tây Hồ. Bẵng cái, đã mười năm trôi qua.

Ở dưới là một bài về Tây Hồ ở Tây Nguyên của tác giả Lữ Hồng, trên báo Gia Lai. Tiếc là bài không có nhiều ảnh đáng giá để minh họa.




---


Ngắm Tây Hồ giữa lòng cao nguyên

(GLO)- Nhắc đến Tây Hồ, hẳn ai trong chúng ta đều nghĩ ngay đến hồ nước tự nhiên lớn nhất nội thành Hà Nội, một trong những địa danh nổi tiếng thu hút hàng triệu khách du lịch trong và ngoài nước. Nhưng ít ai biết rằng, giữa lòng cao nguyên hùng vĩ, cách trung tâm TP. Pleiku chừng 25 km về phía Nam cũng có một hồ nước ngọt không kém phần lộng lẫy mà người dân địa phương quen gọi là Tây Hồ. Hồ rộng gần 100 ha, tọa lạc ở thôn Tây Hồ, xã Bàu Cạn, huyện Chư Prông, cung cấp nước tưới cho những đồi chè gần đó. Hồ được xem là tuyệt tác mà đất trời đã cất công kiến tạo qua hàng ngàn năm.
Một góc Tây Hồ.    Ảnh: Lữ Hồng
Một góc Tây Hồ. Ảnh: Lữ Hồng
Xuất phát từ ngã ba Hàm Rồng, đi thẳng tuyến quốc lộ 19B vào tới xã Bàu Cạn, chúng ta bắt đầu rẽ vào cung đường khá bằng phẳng, dốc nhẹ thoai thoải với những bãi cỏ mượt mà. Ở cuối đường sẽ hiện ra một “ốc đảo” với hồ trong nước biếc, với nương chè cuộn làn sương sớm và một trời hoa a-xia (tên gọi khác của hoa muồng) đang rực cháy ánh vàng.

Tây Hồ không rộng thênh thang nhưng mặt hồ thoáng, nước trong như màu mắt của thiếu nữ vào thu. Bình minh vừa hé đã hiện ra những góc trời rực nắng, ấy là màu của hàng ngàn chùm hoa a-xia bồng bềnh đổ xuống ven hồ. Cảm giác bâng khuâng biết bao khi đứng dưới một khoảng trời rực rỡ mà chẳng thể nhận ra đâu là hoa của đất, đâu là nắng của trời. Nhiều bạn trẻ cứ say đắm mãi sắc vàng của hoa dã quỳ bung nở quanh hồ Tơ-nưng (Pleiku), nhưng có lẽ một ngày gần đây thôi, các bạn sẽ yêu sắc vàng của hoa a-xia nhiều hơn thế nữa. Những tán lá a-xia xanh um ôm lấy hồ chính là loài cây trồng chắn gió và che mát cho nương chè từ những năm đầu thế kỷ XX, khi đồn điền của người Pháp được dựng lên ở nơi đây.

Phía bên kia hồ là đồi chè rộng lớn. Tôi đến đây vào một buổi sớm cuối tuần, bà con hái chè đều nghỉ cả. Có đôi khi, sự vắng thưa bóng dáng con người cũng có cái hay riêng, khiến cho cảnh sắc núi đồi càng hoang dại hơn, mộc mạc hơn… như cái thuở còn ban sơ. Những khóm chè trồng từng hàng thẳng tắp, nương vào gốc a-xia, vươn lên từ vùng đất đỏ. Tôi nghiêng mình xuống, ngắm từng chồi non vừa hé dưới ánh mặt trời, hít một hơi thật dài và đắm mình trong làn gió mát lành. Làn gió ấy từ mặt hồ bay lên, cuốn theo vị chè non, không đắng chát mà ngọt dịu đến vô cùng. Dẫu trải qua thật nhiều biến cố lịch sử cùng với những thăng trầm của ngành chè, nhưng hương chè Bàu Cạn vẫn còn thơm mãi quanh Tây Hồ, thơm mãi với đất trời cao nguyên.

Gần đây, Tây Hồ trở thành địa điểm được các đôi tình nhân lựa chọn để ghi lại những khoảnh khắc lãng mạn trong ngày trọng đại của mình. Có lẽ, vẻ đẹp của thiên nhiên bao giờ cũng là một “nốt trầm xao xuyến” trên hành trình tìm đến hạnh phúc lứa đôi.

Sau khi chụp vài tấm ảnh để lưu lại trong nhật ký lữ hành của mình, tôi rẽ vào một quán nước ven hồ. Trời cũng chợt đổ mưa, một cơn mưa rào tưới mát cho giàn dây leo trên tường rào và tưới mát cho cả tuổi thanh xuân của tôi nữa. Lần này, tôi đã có một góc lữ hành thật đẹp, được tận hưởng bầu không khí trong lành của thiên nhiên và thấy mình căng tràn nhựa sống. Hẹn với Tây Hồ một lần nữa, để thêm một lần hạnh ngộ với món quà của mùa thu.

Lữ Hồng

http://baogialai.com.vn/channel/12400/201709/ngam-tay-ho-giua-long-cao-nguyen-5550032/

Giao Blog

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Choáng ngợp trước biệt phủ nguy nga của Giám đốc Công an tỉnh Hải Dương



Tiếp nối hàng loạt biệt phủ, lâu đài nguy nga tráng lệ theo phong cách Châu Âu được các công bộc cuả dân xây lên từ việc ngày đêm nỗ lực làm thêm đủ thứ nghề nhằm kiếm thêm thu nhập, như chạy xe ôm thâu đêm sau giờ hành chính, buôn chổi đót, làm thêm đến thối cả móng tay … Nay, lại thêm một quần thể biệt thự cao tầng và biệt phủ thấp tầng được cho là của gia đình ông Bùi Ngọc Phi – Giám đốc CA tỉnh Hải Dương, cũng như cuộc sống sang chảnh của cô con gái rượu của ông được hé lộ thông qua những hình ảnh cá nhân do chính cô chia sẻ trên mạng xã hội. Nhìn những hình ảnh bên dưới đây, nhiều người đã tự hỏi liệu ông Phi và gia đình phải nỗ lực làm thêm bao nhiêu nghề, trong thời gian mấy chục năm để tích góp được cơ ngơi hoành tráng như thế?
Dưới đây là những hình ảnh được cho là con gái ông Bùi Ngọc Phi chụp tại căn biệt thự 9 tầng nguy nga lộng lẫy có giá trị ước tính hàng trăm tỷ trên đường Trường Chinh, Tp Hưng Yên đang được lan truyền trên mạng.
Được biết, căn biệt thự này nằm trên khu đất rộng không dưới 2.000m2, bốn mặt giáp các khu đô thị An Phú, khu biệt thự Đỉnh Long (phía Đông), khu đô thị Vạn Phúc, khu biệt thự Trường An (phía Tây), khu đô thị Trường Thịnh (phía Nam) và Sở Tài Nguyên Môi trường, trường chuyên Nguyễn Trãi ở phía Bắc, gần bệnh viện Đa khoa tỉnh với hai mặt tiền gần ngã tư.
Quần thể gồm biệt thự cao tầng và biệt phủ thấp tầng được cho là của ông Bùi Ngọc Phi – Giám đốc CA tỉnh Hải Dương
Cuộc sống sang chảnh của cô con gái ông Bùi Ngọc Phi được chính cô chia sẻ trên mạng xã hội
Hai xe siêu sang của vợ chồng con gái ông Bùi Ngọc Phi
Chồng của con gái ông Giám đốc CA tỉnh Hải Dương, với tuổi đời còn khá trẻ (sinh năm 1989) đã sớm được bổ nhiệm chức vụ quan trọng
Trái ngược với cuộc sống của phần lớn người dân trên đất nước còn khốn khó, cơm áo không đủ ăn mặc, thì gia đình ông Phi – một công bộc của dân lại hưởng thụ một cuộc sống trưởng giả, sang chảnh với cơ ngơi ước tính hàng trăm tỷ , nằm tại vị trí đất đẹp bậc nhất thành phố Hải Dương. Số tiền này có nguồn gốc từ đâu?
* Cập nhật: vào lúc 15h00 ngày 12/09/2017, FB Mạc Ánh Vy đã bị đóng, không truy cập được nữa.
(Tổng hợp Facebook)
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Ông Hữu Thỉnh “chiêu dụ” nhà văn Phan Nhật Nam


Tiếng Dân giới thiệu: Ngày 1/9 vừa qua, nhà thơ Hữu Thỉnh, Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam, có gửi thư chiêu dụ nhà văn Phan Nhật Nam về Việt Nam tham dự cuộc gặp mặt, sẽ diễn ra ở Hà Nội và một số địa phương ở phía Bắc, từ ngày 20 đến 25 tháng 10 năm 2017. Ngày 9/9, nhà văn Phan Nhật Nam đã có thư trả lời ông Hữu Thỉnh. Dưới đây là nội dung thư trao đổi giữ hai người.
Nhà thơ Hữu Thỉnh. Ảnh: internet
THƯ CỦA THỦ ĐÔ HÀ NỘI
Thư gửi: Nhà văn Phan Nhật Nam
Thưa anh,
1- Để đỡ đường đột, xin giới thiệu. Tôi là Hữu Thỉnh, người từng đọc anh đã lâu, hiện nay đang làm việc tại Hội Nhà văn Việt Nam. Tôi mới gặp Thụy Kha vừa ở bên ấy về, cho biết có gặp anh và hai người đã từng cùng nhau uống bia vui vẻ. Đấy quả là một sự kiện bất ngờ thú vị. Với dư âm của các cuộc gặp ấy, tôi viết thư này thăm anh và bày tỏ nguyện vọng “tái bản” cuộc gặp ấy, và di chuyển nó về quê nhà với quy mô rộng hơn, thời gian dài hơn trong khuôn khổ một cuộc gặp mặt của Hội Nhà văn Việt Nam với các nhà văn Việt Nam đang sống và làm việc tại nước ngoài. Đây là một cuộc hội ngộ mà chúng tôi mong mỏi từ lâu, nay mới có thể thực hiện được. Với ý nghĩa cao cả, góp phần làm giàu các giá trị truyền thống của dân tộc, xứng đáng để chúng ta vượt qua mọi xa cách và trở ngại, cùng ngồi lại với nhau trong tình đồng nghiệp. Tôi chờ đợi được anh chia sẻ điều đó và chân thành mời anh tham gia sự kiện nói trên.
Anh Nam ơi, tôi muốn nói thêm rằng, chúng ta đều không còn trẻ nữa. Tôi hình dung cuộc gặp này là rất có ý nghĩa cho những năm tháng còn lại của mỗi chúng ta. Tôi cũng dự đoán rằng, có thể có những khó khăn. Nhưng từ trong sâu thẳm thiên chức nhà văn, chúng ta cùng chọn Dân Tộc làm mẫu số chung để vượt qua tất cả.
2- Cuộc gặp mặt dự kiến sẽ diễn ra từ 20 đến 25 tháng 10 năm 2017 tại Hà Nội và một số địa phương ở phía Bắc. Trường hợp anh Nam, Ban tổ chức sẽ lo chi phí toàn bộ đi về và thời gian tham gia Cuộc gặp mặt. Vì là lần đầu, còn nhiều bỡ ngỡ, xin anh vui lòng lấy vé giúp và cho biết thời gian chuyến bay để chúng tôi ra đón anh tại sân bay Nội Bài. Quá trình chuẩn bị có gì cần trao đổi, xin anh cho chúng tôi biết sớm.
3- Ngay sau khi được hồi âm của anh, tôi sẽ gửi giấy mời chính thức cùng chương trình của Cuộc gặp mặt. Mùa Thu Hà Nội cùng những giá trị bền vững của tâm hồn Việt đang chờ đón Cuộc gặp mặt của chúng ta.
Chúc anh sức khỏe, may mắn, gia đìnhh hạnh phúc và mong sớm nhận tin tốt lành.
Hà Nội 1/9/2017
Nhà văn Phan Nhật Nam. Ảnh chụp từ clip
Thư gửi ông Hữu Thỉnh,
Hội Nhà Văn Hà Nội
Qua địa chỉ điện thư cô Đào Kim Hoa
Phụ Tá Ngoại Vụ Hội Nhà Văn
Tôi, Phan Nhật Nam, nguyên là một sĩ quan cấp Đại Úy Hiện Dịch Thực Thụ thuộc Sư Đoàn Nhẩy Dù/ Quân Lực VNCH gởi đến Ông Hữu Thỉnh, Chủ Tịch Hội Nhà Văn Hà Nội để trả lời thư đề ngày 1 tháng 9, 2017 qua điện thư của cô Đào Kim Hoa
#1-Từ vị thế một quân nhân thuộc đơn vị tác chiến của Quân Lực Miền Nam như trên vừa kể ra, với tính khách quan, độc lập của người không liên hệ đối với sinh hoạt của giới văn hóa, học thuật trong nước, ở Hà Nội trước, sau 1975. Tôi có thư nầy để trả lời mời gọi mà ông Hữu Thỉnh đã trực tiếp gởi đến cá nhân tôi nhằm thực hiện tiến trình gọi là “Hòa Hợp Hòa Giải”. Câu trả lời trước tiên, dứt khoát là: Tôi xin được hoàn toàn từ chối sự mời gọi vì những lẻ…
#2- Là một người sinh trưởng từ thập niên 1940, tiếp sống qua hai cuộc chiến 1945-1954; 1960-1975, thực tế lịch sử, chiến tranh, xã hội Việt Nam trước, sau 1975 đã cho người lính chúng tôi xác chứng: KHÔNG HỀ CÓ CHỦ TRƯƠNG HÒA HỢP HÒA GIẢI từ người/ chủ nghĩa/ chế độ cộng sản trong lý thuyết cũng như qua sách lược hành động.
#3-Từ thực tiễn của #2 thêm kinh nghiệm mà bản thân cá nhân là một đối tượng thụ nạn của thành phần gọi là “Ngụy Quân-Ngụy Quyền” thuộc chế độ Quốc Gia Việt Nam (1948-1954); Việt Nam Cộng Hòa (1955-1975) đến hôm nay vẫn tiếp tục bị miệt thị, xuyên tạc, và triệt hạ dẫu chiến tranh đã chấm dứt từ 1975.
#4- Trong tình thế chung nhất của #2; #3, chắc chắn rằng không thể nào thực hiện được “Hòa Hợp Hòa Giải” như thư ông Hữu Thỉnh đề nghị! Cũng bởi, giới Nhà Văn chính là đối tượng hàng đầu bị bách hại đối với tất cả chế độ cộng sản Đông-Tây. Lịch sử đẫm máu 100 năm của chế độ cộng sản từ 1917 đến nay như một vũng tối ghê rợn phủ chụp lên lương tri nhân loại. Hỏi thử buổi gặp mặt tháng 10 tại Hà Nội (cho dẫu thực lòng đi nữa) sẽ gây được tác dụng gì? Nhà Văn? Nhà Văn Việt Nam đích thực là những ai? Nhưng đây không phải là vấn đề của cá nhân tôi – Trước sau chỉ là một Người Lính-Viết Văn. Cũng bởi, tôi chưa hề nhận Chứng Chỉ Giải Ngũ của Bộ Quốc Phòng/ VNCH cho dù đã không mặc quân phục từ 1975.
#5- Cuối cùng, với bản chất đơn giản, chân thật của một Người Lính, tôi có một đề nghị như sau: Để thực hiện tinh thần và nội dung “Hòa Hợp, Hòa Giải Dân Tộc” như lá thư mời của ông Hữu Thỉnh đã đề cao. Hệ thống cầm quyền, cụ thể thành phần cán bộ làm công tác văn hóa, học thuật, truyền thông, báo chí… dưới chỉ đạo của Bộ Chính Trị Trung Ương Đảng nơi Hà Nội chấm dứt, điều chỉnh MỘT CÁCH THÀNH THỰC danh xưng miệt thị “Ngụy Quân/ Ngụy Quyền” trong tất cả sử liệu, văn khố, tài liệu giáo khoa, văn thư hành chánh, sinh hoạt xã hội… Cụ thể hơn hãy chấm dứt cách biểu tình với lời hô “Đả đảo Thương Phế Binh VNCH!!” như đã xẩy ra nơi Dòng Chúa Cứu Thế Sài Gòn!
Hãy nhìn lại… Thương phế binhVNCH là những lão nhân phế binh, thương trận đã không được sống với dạng Con Người từ 30 Tháng 4, 1975. Hãy để cho Người Lính QLVNCH còn sống sót và gia đình được trở lại Miền Nam sửa sang phần mộ Chiến Hữu nơi Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa là nơi giới cầm quyền Hà Nội chủ trương phá bỏ một cách có hệ thống, dẫu người chết gần nửa thế kỷ qua không thể nào đe dọa đối với Chế độ XHCN!
Xin hãy “Hòa Hợp Hòa Giải” với những người đã chết. Với người đang cố sống sau thảm họa Formosa, Nghệ An. Hãy hoà hợp, hòa giải với “Khúc ruột ở trong nước” trước. Khi ấy không cần mời, chúng tôi “Khúc ruột ngàn dặm” sẽ về. Về rất đông. Người Viết Văn – Lương Tri và Chứng Nhân của Thời Đại sẽ VỀ. TẤT CẢ CÙNG VỀ VIỆT NAM.
Kính thư,
Người Lính-Viết Văn,
Công Dân Mỹ gốc Việt,
Phan Nhật Nam
Washington DC, 9 Tháng 9, 2017
Nguồn: FB Tuấn Lê/Tiếng Dân

Phần nhận xét hiển thị trên trang

VỤ BIỆT PHỦ YÊN BÁI - THANH TRA CP CÓ ẨN KHUẤT GÌ?


Biệt phủ của ông Phạm Sỹ Quý ở Yên Bái
 
NÓI THẲNG: Ngâm thanh tra biệt phủ như ngâm giấm

Người lao động
18/09/2017 07:18 
 
(NLĐO) - Các ông lần lữa không công bố kết luận thanh tra thì dư luận càng thêm bức xúc, thiên hạ lại cớ dịp vẽ rồng vẽ rắn suy diễn lung tung.

Xin nhắc ông Phạm Trọng Đạt, Cục trưởng Cục chống tham nhũng - Thanh tra Chính phủ (TTCP), dân tình có người tỉ mẩn ngồi đếm thì thấy ông đã thất hứa đến những 7 lần về việc công khai kết luận thanh tra về tài sản của Giám đốc Sở Tài nguyên và Môi trường tỉnh Yên Bái - ông Phạm Sỹ Quý.

Vậy thì không được rồi. Ở cương vị như ông ai lại lên báo hứa đi hứa lại, ngẫm kỳ cục lắm.

Hồi tháng 6, trước sự xôn xao của dư luận về tòa "biệt phủ" của ông Phạm Sỹ Quý trên diện tích đất hơn 13.000 m2 tại một vị trí đắc địa trên TP Yên Bái, ông thay mặt TTCP vào cuộc với đoàn gồm 6 chuyên viên cấp cao và "tuyên bố" như đinh đóng cột rằng sẽ tiến hành trong 15 ngày, đầu tháng 7 công bố kết luận.
 
Vẫn nhớ lúc ấy dân tình hả hê lắm và tin lắm. Không tin thì còn tin vào đâu nữa khi Chính phủ đã tuyên bố kiêm quyết không khoan nhượng với tham nhũng, lãnh đạo tỉnh Yên Bái cũng "tuyên bố" để TTCP làm cho khách quan.

Cái "biệt phủ" của ông Quý phơi bày công khai trước mắt thiên hạ. Cuộc thanh tra cũng chỉ giải quyết có mấy vấn đề: Ấy là có gì không bình thường trong việc 1 ngày mà có tới 6 quyết định được ký để chuyển 13.000 m2 đất rừng thành đất ở cho ông Quý?

Rồi ông Quý nói đã đi buôn chít để gom tiền xây "biệt phủ" là buôn bao nhiêu tấn, mỗi tấn lãi bao nhiêu? Nói vay ngân hàng 20 tỉ đồng thì vay ngân hàng nào? Có những tài sản thế chấp nào để vay được từng ấy tiền? Tiền lương được bao nhiêu để có thể trả cả gốc lẫn lãi cho ngân hàng tới trên 300 triệu mỗi tháng?

Dân tình nhìn vào thì rối mù chứ với các thanh tra viên cấp cao của TTCP thì việc chỉ như "muỗi". Vậy mà kết quả thanh tra cứ được hẹn công bố hết lần này đến lần khác và rốt cuộc là "vẫn chưa chốt được ngày công bố kết luận".

Lại nhớ có lần ông nói phải lùi ngày công bố vì Yên Bái đang mưa lũ, sạt lở chết người nên địa phương đang tập trung giải quyết. Ừ thì có chuyện đó và cũng là sự tế nhị nên dư luận đành chia sẻ. Bây giờ, có người nói hay tại bão số 10 mới tung hoành vào nước ta nên lại phải lùi thời điểm công bố. Nhưng bão số 10 chỉ quét vào miền Trung chứ Yên Bái có ảnh hưởng chi đâu?

Lỗi hẹn một lần thì đã là thất hứa. Lỗi hẹn đến 7 lần thì chắc nhiều người đã hết tin. Mà nói như cố Hoàng đế Napoleon (Pháp) thì "mất tiền bạc là mất nhỏ. Mất danh dự là mất lớn. Mất lòng tin là mất tất cả".

Kết luận thanh tra đâu phải giấm mà ngâm lâu vậy!

Các ông đi thanh tra mà lần lữa không công bố kết luận thì dư luận càng thêm bức xúc vì không biết trắng đen thế nào, thiên hạ lại cớ dịp vẽ rồng vẽ rắn suy diễn lung tung, có khi phương hại đến cả thanh danh nhà nước.

Mà người bị thanh tra cũng khổ lắm. Chắc ông Quý cũng mất ăn mất ngủ vì mình "làm ăn chân chính", tích cóp từng xu mới tạo được chút cơ đồ mà dư luận bày đặt xỏ xiên mãi đến mức TTCP phải vào cuộc.

TTCP mà kết luận ông chẳng có gì sai thì cứ yên tâm mà sống, cái bọn lắm điều có muốn nói xấu cũng không sao xấu được. Đã không sai, không xấu thì biết đâu nhiều hội đoàn còn phải lấy ông để nhân điển hình vượt khó đi lên chứ chẳng đùa! 
 
Lương Duy Cường

Phần nhận xét hiển thị trên trang

VỤ ĐỒNG TÂM: GS CHU HẢO VÀ BÀ CHI LAN LÊN TIẾNG



Đồng Tâm: 'Không nhất thiết phải xử tội người dân' 

BBC Việt ngữ
17 tháng 9 - 2017

Vụ việc ở Đồng Tâm, Hà Nội nên được xử lý theo hướng mà Chủ tịch UBND Thành phố Nguyễn Đức Chung đã cam kết, với hy vọng những vi phạm của người dân 'không đáng phải xử lý', nhưng cũng cần phải xử lý những quan chức đã làm sai, như những người đã hành hung ông Lê Đình Kình, theo một cựu thành viên của Ban tư vấn Thủ tướng Chính phủ Việt Nam.


Cần có sự 'điềm tĩnh' để 'hỗ trợ chính quyền giải quyết' tuy nhiên đã có 'các chỉ dấu' cho thấy dường như đã có sự 'không nghiêm chỉnh' trong xử lý vụ việc, một cựu quan chức từng giữ chức Thứ trưởng ở Bộ Khoa học, Công nghệ và Môi trường của Việt Nam nêu nhận định.

Trước hết bà Phạm Chi Lan, nguyên Phó Chủ tịch, Tổng thư ký Phòng Thương mại & Công nghiệp Việt Nam, trong một trao đổi với BBC Việt ngữ từ Budapest, Hungary thượng tuần tháng 9/2017, nói với BBC Tiếng Việt:

Còn đối với một số người của chính quyền, họ đã làm sai, họ phải được xử lý, kể cả những người như đã đánh ông già Kình mà đánh ông ấy đến mức gẫy chân như vậy, thì những trường hợp đó phải được xử lý
Bà Phạm Chi Lan
"Về những vụ việc cụ thể như Đồng Tâm, tôi rất trông đợi chính quyền rút cục sẽ xử lý theo cách như ông Nguyễn Đức Chung đã xử lý khi đến với người dân Đồng Tâm và ký biên bản chấp thuận như vậy.

"Bây giờ họ có thể nói là theo luật pháp thì sẽ phải đưa vấn đề này ra để xem xét xem vi phạm luật đến đâu của người dân, hoặc là những người công chức liên quan vi phạm đến đâu để xử lý, thì tôi mong là kết luận của việc xem xét vi phạm đó sẽ là người dân không vi phạm, hoặc là vi phạm của người dân không đáng đến mức phải xử lý.

"Còn đối với một số người của chính quyền, họ đã làm sai, họ phải được xử lý, kể cả những người như đã đánh ông già Kình mà đánh ông ấy đến mức gẫy chân như vậy, thì những trường hợp đó phải được xử lý.

"Cũng phải nói thật là tôi giữ một thái độ điềm tĩnh khi nghe tin, được biết là chính quyền sẽ đưa vụ này ra để xử lý và tôi tin là cách xử lý không nhất thiết cứ phải là phải xử tội người dân, xử lý hoàn toàn có thể xem xét theo pháp luật và kết luận là vô tội, tôi nghĩ những trường hợp cụ thể cần phải được giải quyết theo cách đó," bà Phạm Chi Lan nói với BBC.
'Cần điềm tĩnh hỗ trợ giải quyết' 


Tiếp theo ý kiến trên, Giáo sư Chu Hảo, nguyên Thứ trưởng Bộ Khoa học, Công nghệ & Môi trường, phát biểu:

Tôi cũng nghĩ là chúng ta phải điềm tĩnh để mà hỗ trợ chính quyền giải quyết, tuy nhiên rất nhiều chỉ dấu cho thấy rằng hình như không nghiêm chỉnhGiáo sư Chu Hảo

"Tôi rất chia sẻ với ý kiến của bà Phạm Chi Lan, về Đồng Tâm, tôi cũng nghĩ là chúng ta phải điềm tĩnh để mà hỗ trợ chính quyền giải quyết, tuy nhiên rất nhiều chỉ dấu cho thấy rằng hình như không nghiêm chỉnh, xử lý như vậy là không nghiêm chỉnh.

"Không nghiêm chỉnh ở chỗ là cái mà cần xem xét đầu tiên là những vấn đề cụ thể của ông Kình mà ông ấy đã đặt ra về nhà nước có chiếm dụng, có tước đoạt đất đai của nhân dân hay không?

"Chứ không phải chỉ là xử lý 14 ông mà đã tham nhũng trước đây.

"Và khi xem xét vấn đề đó, thì phải xem xét ngay đến những người đã nhân danh công lý đàn áp, trấn áp và đã gây thương tích cho ông Kình, cái đó phải làm trước, tại sao bây giờ lại không nhắc gì đến?

"Cho nên ở Đồng Tâm, đừng để ông Kình phải nói lên tiếng nói đau xót như sau, mới đây tôi rất đau xót khi nghe ông nói rằng là 'chúng ta có thể phải hy sinh cả xương máu để bảo vệ quyền đất đai của chúng ta.'

"Tại sao trong một chế độ mình cứ xưng là vì dân, do dân, rồi nhà nước có pháp luật, mà lại để cho người dân phải nói những tiếng nói như vậy?

"Điều đó rất là bất cập và còn gây ra nhiều hậu quả không đáng có," Giáo sư Chu Hảo, người hiện đang là Giám đốc Nhà Xuất bản Tri thức, thuộc Liên hiệp các Hội Khoa học và Kỹ thuật Việt Nam (Vusta) nói với Quốc Phương của BBC hôm 01/9/2017.

Quý vị có thể bấm vào đường dẫn này hoặc ở đây để theo dõi một số ý kiến của Giáo sư Chu Hảo và chuyên gia Phạm Chi Lan mà BBC Tiếng Việt thực hiện từ đầu tháng Chín tới nay.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Quốc gia đáng sống – Một nước cộng hòa khoan dung


“Khoan dung” (tolerance) như định nghĩa của UNESCO chính là “sự tôn trọng, chấp nhận, và coi trọng”[1] tính đa dạng của thế giới và là nỗ lực sống hòa hợp trong khác biệt”[2]. Khoan dung được xem là nền tảng của tình anh em và là phẩm chất để tạo nên hòa bình, cũng như thay thế văn hóa chiến tranh bằng văn hóa không tiếng súng.
Khoan dung không chỉ là một phẩm hạnh của cá nhân, mà còn là một tính chất của cộng đồng và trách nhiệm của một quốc gia.
Một quốc gia khoan dung sẽ cởi mở với các quan điểm, hay tính đa dạng. Trong một quốc gia khoan dung không tồn tại sự khác biệt vì tính đa dạng khiến cho từ ngữ “khác biệt” trở nên vô nghĩa. Mỗi cá nhân trong cộng đồng, quốc gia đó đã là một bản thể độc lập, duy nhất, và đầy màu sắc. Ở quốc gia đó, màu da không còn quá quan trọng, văn hóa đa dạng trở thành niềm thích thú của con trẻ, ngôn ngữ khác nhau là cơ hội để học hỏi, và quan điểm trái chiều chính là rường cột của sự phát triển.
Khoan dung là đỉnh cao của tôn trọng nhân quyền, là cơ sở để đạt đến tự do tuyệt đối, cho dù là tự do cá nhân hay tự do của cộng đồng.
Đây không phải là một quan điểm mộng tưởng hay mơ hồ. Từ năm 1995, bằng Tuyên ngôn về Lòng khoan dung, UNESCO đã đề ra những phương thức để một quốc gia hay một cộng đồng trở nên khoan dung. Một quốc gia khoan dung theo định nghĩa của UNESCO phải làm được ba yêu cầu sau:[3]
  • Quốc gia ấy phải ban hành các đạo luật và quy trình thật sự công bằng và vô tư (just and impartial). Điều này cũng đòi hỏi rằng các đạo luật kể trên tạo cơ hội bình đẳng cho người dân cả về kinh tế lẫn xã hội. Cơ hội bình đẳng nghĩa là không phân biệt đối xử dựa trên bất cứ điều gì.
  • Quốc gia ấy phải tôn trọng quyền con người bằng cách phê chuẩn toàn bộ các văn kiện quốc tế về quyền con người của Liên Hiệp Quốc.
  • Quốc gia ấy phải đối xử với các cá nhân và cộng đồng khác một cách tôn trọng và ghi nhận tính đa văn hóa của thế giới.
Điều này có nghĩa là các quốc gia phải chấp nhận đa nguyên. Đa nguyên ở đây không chỉ là đa nguyên văn hóa, đa nguyên ngôn ngữ, mà còn là đa nguyên tư tưởng, đa nguyên ý thức hệ.
Kẻ thù của đa nguyên chính là chủ nghĩa giáo điều, chủ nghĩa cực đoan, và khuynh hướng toàn trị. Chúng đều là kẻ thù của khoan dung và do đó, là kẻ thù của một quốc gia đáng sống. Có ai thực sự muốn sống trong một quốc gia của sự giáo điều, của cực đoan, của độc tài?
Giới hạn của lòng khoan dung
Nhưng đâu sẽ là giới hạn của lòng khoan dung? Có phải một quốc gia khoan dung sẽ chấp nhận cả những tư tưởng cực đoan? Nói cách khác, có nên khoan dung với sự không khoan dung?
Bertrand Russell từng đưa ra một định nghĩa về giới hạn của khoan dung, đó là: “Khoan dung với các tư tưởng nghĩa là không trừng phạt sự tồn tại của các tư tưởng đó cho đến khi nó gây ra một tội phạm”[4]. Vì tự do tư tưởng là một quyền tự do tuyệt đối nên không thể viện dẫn bất cứ lý do gì để ngăn cản cả. Tuy nhiên, nếu tư tưởng đó dẫn đến các hành vi phạm tội thì đó sẽ là giới hạn của lòng khoan dung.
Nhưng liệu có ai đó sẽ sử dụng luận điểm này để nói rằng những hành vi như ngôn luận chống lại nhà nước là một hành vi phạm tội, do đó không cần khoan dung? Liệu quốc gia như vậy có còn là một quốc gia đáng sống? Tính pháp quyền có khả năng bị lợi dụng hay không?
Chúng ta không thể quên câu nói nổi tiếng của Martin Luther King rằng “những gì Hitler làm đều đúng pháp luật, và những gì các chiến sĩ tự do của Hungary đấu tranh đều là bất hợp pháp”. Nhìn vào đó để hiểu rằng giới hạn của lòng khoan dung không thể chỉ dừng ở các điều luật vô nghĩa. Pháp luật thành văn chưa bao giờ là thước đo của lòng khoan dung cả, mà chỉ có thể là tinh thần dân chủ và lòng yêu tự do.
Nếu một ai đó chống lại các đạo luật được thông qua một cách dân chủ, minh bạch, bởi các cử tri thực sự có thông tin, thì lòng khoan dung sẽ không vươn tới họ. Trái lại, khi đó, tinh thần khoan dung buộc chúng ta theo đuổi đấu tranh đến cùng để chống lại sự vi phạm đó. Nhưng nếu một đạo luật được đưa ra một cách phi dân chủ, phi tự do, bởi những cử tri không có lựa chọn đúng nghĩa trong các cuộc bầu cử, thì lòng khoan dung buộc chúng ta phải chống lại chính đạo luật đó.
Cốt lõi cuối cùng của lòng khoan dung chính là giúp mỗi con người được tự hào về bản thân, bản dạng, sự khác biệt của mình, và hạnh phúc với cuộc đời họ. Không ai có thể hạnh phúc nếu phải sống cuộc đời của người khác, hoặc phải sống như người khác áp đặt. Và pháp luật trong một quốc gia khoan dung cũng đi theo con đường đó.
Như vậy, giới hạn của lòng khoan dung không gì khác hơn là các hành vi chống lại chính lòng khoan dung đó. Đó là gì nếu không phải là những hành vi phản tự do, phản nhân quyền, phản dân chủ? Không ai được phép khoan dung với những điều phản tự do đó. Một quốc gia khoan dung cởi mở với khác biệt nhưng không bao giờ yếu mềm trước kẻ thù của lòng khoan dung.
Giáo dục như chìa khóa để mở ra lòng khoan dung
Kẻ thù lớn nhất của lòng khoan dung chính là sự giáo điều. Giáo điều (dogmatism) đóng sập các cánh cửa của sự đa dạng, ép buộc những thứ khác biệt trở thành đồng dạng dựa trên một hệ tư tưởng, một ý chí của một nhóm người nào đó.
Có rất nhiều ví dụ về chủ nghĩa giáo điều và hậu quả của nó với tự do mà lịch sử có thể kể ra. Giáo điều không cho phép con người đặt câu hỏi, tước bỏ quyền phản biện với hệ tư tưởng đó.
Hậu quả nhánh của giáo điều chính là tệ sùng bái thần tượng. Một người Nga sống dưới thời Stalin sẽ cho ta biết tệ sùng bái thần tượng đã giết chết tự do và khiến cuộc sống của người này tồi tệ thế nào. Một người Trung Quốc trong thời Cách mạng Văn hóa cũng có trải nghiệm tương tự khi đứng trước chân dung Mao Chủ tịch. Trong các quốc gia đó không có lòng khoan dung. Con người hoặc phải chấp nhận thất bại trước sự đồng dạng, hoặc chấp nhận bị thể chế trừng phạt.
Cần lưu ý rằng không phải cứ ca ngợi tự do là con người sẽ trở nên tự do. Khoan dung là một trạng thái con người chấp nhận sự phản biện liên tục của cái mới. Những gì “hợp thời đại” ngày hôm nay có thể lỗi thời ngày mai.
Như Isaiah Berlin đã gửi gắm trong lá thư cuối cùng ông cho nhân loại, sự cuồng tín dù là cho một lý tưởng tốt hay một lý tưởng tồi tệ, đều đem đến hậu quả cho nhân loại. Nhân danh chủ nghĩa dân tộc thượng đẳng, hay nhân danh tự do, để khinh thường sự khác biệt, để bịt miệng đối lập, để đàn áp phản biện (cả về tinh thần, trí tuệ, lẫn bằng vũ lực) đều là bất khoan dung. Khoan dung do đó đòi hỏi những quốc gia thực hành nó cởi mở ngay cả với những gì bạn không đồng ý, như cách Voltaire đã nói: “Tôi có thể không đồng ý với những gì anh nói nhưng tôi sẽ bảo vệ đến chết quyền được nói của anh”.
Vậy làm thế nào để mở ra được lòng khoan dung trong một thế giới thiếu khoan dung? Câu trả lời đó chính là khoan dung không đến một cách tự nhiên mà là thông qua giáo dục. Giáo dục ở đây không phải là một nền giáo dục tạo ra những con người phục vụ chế độ một cách mù quáng. Giáo dục phải thực sự phát triển một con người toàn diện, khai phóng.
Hãy lấy ba tiêu chí của lòng khoan dung mà UNESCO đã đưa ra để làm thước đo cho một con người hoàn thiện và một quốc gia đáng sống: (1) bắt đầu bằng việc tôn trọng tính đa dạng, (2) tiếp nối bằng việc chấp nhận khác biệt như một phần không thể thiếu của nhân loại, và (3) kết thúc bằng nỗ lực cảm nhận cái đẹp trong chính điều khác biệt đó. Tất cả những điều này, đều có thể, và chỉ có thể đạt được nhờ vào một nền giáo dục phục vụ lòng khoan dung.
***
Hãy thử tưởng tượng về một quốc gia như vậy, một nước cộng hòa khoan dung. Chẳng phải đó là một đất nước đáng sống? Mà, chẳng phải nếu khoan dung phủ bóng toàn thế giới thì địa cầu càng trở nên đáng sống hơn?
Thomas More từng mô tả một xã hội của lòng khoan dung như vậy trong quyển sách “Utopia” nổi tiếng của mình. Đến chết, ông cũng một mực buộc nhà vua nước Anh phải thực hành khoan dung trong tôn giáo. Những gì More viết quá thần tiên, quá mơ tưởng đến mức người ta đã lấy tên quyển sách của ông để đặt cho chủ nghĩa không tưởng (utopianism).
Nhưng đó là câu chuyện của thời đại của More, cách đây 500 năm. Thế giới đã trải qua quá nhiều sự kiện và nhân loại đã trưởng thành hơn rất nhiều kể từ khi More viết Utopia. Những đại diện ở UNESCO khi soạn thảo Tuyên ngôn về Lòng khoan dung năm 1995 chắc hẳn đã là những người thực sự mơ mộng. Họ mơ về một thế giới không còn chiến tranh và hòa bình lên ngôi cùng với khoan dung. Đó sẽ là một thế giới thực sự đáng sống.
Hãy tin rằng đó là những điều có thể đạt được. Chớ quên rằng quốc gia của bạn với tư cách là một thành viên của UNESCO đã công nhận những giá trị được nêu trong bản tuyên ngôn tưởng chừng mơ mộng đó. Những gì được đưa ra tuy khó nhưng hoàn toàn có thể, nếu tất cả mọi người cũng thực hành khoan dung ở cấp độ cá nhân. Từ những cá nhân khoan dung, các cộng đồng khoan dung sẽ được hình thành. Từ các cộng đồng khoan dung, các quốc gia khoan dung sẽ xuất hiện. Từ các quốc gia khoan dung, một thế giới khoan dung sẽ hiện ra.
Chú thích:
[1] Điều 1, Tuyên ngôn của UNESCO về Lòng khoan dung.
[2] Như trên
[3] Điều 2,Tuyên ngôn của UNESCO về Lòng khoan dung.
[4] Trích trong Evgeny Abramyan – Civilization in the Twenty First Century, 4th Edition, trang 45
——-

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Khùng!

Bắc Triều Tiên dọa "nghiền nát" Mỹ và "đánh chìm" Nhật

Thùy Dương























RFI - Một cơ quan tuyên truyền của Bắc Triều Tiên hôm nay 14/09/2017 kêu gọi « nghiền nát Hoa Kỳ thành tro bụi » để trả đũa việc Washington đề xuất trừng phạt Bình Nhưỡng lần thứ tám sau khi chế độ Kim Jong Un tiến hành vụ thử hạt nhân lần thứ sáu vào ngày 03/09. Cơ quan tuyên truyền của Bình Nhưỡng cũng dọa « nhấn chìm Nhật Bản xuống đáy biển »

Một phát ngôn viên của Ủy Ban Hòa Bình Châu Á – Thái Bình Dương của Bắc Triều Tiên chỉ trích nghị quyết trừng phạt mà Hội Đồng Bảo An nhắm vào Bình Nhưỡng và gọi đó là « một nghị quyết trừng phạt bỉ ổi ». Ủy ban này khẳng định ngày càng nhiều cơ quan, tổ chức của Bắc Triều Tiên ủng hộ việc trả đũa mạnh mẽ nhắm vào Hoa Kỳ và các đồng minh của Washington.

Theo AFP, phát ngôn viên của Ủy Ban Triều Tiên đã dùng những ngôn từ rất mạnh : « Quân đội và nhân dân Bắc Triều Tiên đồng lòng yêu cầu là Mỹ, thủ phạm chính gây ra nghị quyết trừng phạt, phải bị đánh chết bằng gậy như những con chó dại » và Nhật Bản, nước tuân theo mệnh lệnh của Mỹ, phải bị « nhấn chìm xuống đáy biển bằng bom nguyên tử ».

Theo bộ Thống Nhất Hàn Quốc, Ủy Ban Hòa Bình Châu Á – Thái Bình Dương của Bắc Triều Tiên là một « cánh cửa » để Bình Nhưỡng cải thiện quan hệ với các nước như Mỹ, Nhật Bản và thay đổi hình ảnh tiêu cực của Bắc Triều Tiên.

Vẫn liên quan tới Nhật Bản và Hoa Kỳ, Reuters hôm nay cho biết Hải Quân Nhật Bản đang cung cấp nhiên liệu cho tàu khu trục chở hệ thống lá chắn chống tên lửa đạn đạo (BMD) của Mỹ hiện đang hiện diện trên biển Nhật Bản. Một nguồn tin cho biết đây là một dấu hiệu tăng cường hợp tác giữa các đồng minh trong bối cảnh mối đe dọa từ Bắc Triều Tiên đang gia tăng.

Bằng cách cung cấp nhiên liệu cho tàu khu trục Aegis của Hoa Kỳ cũng như các tàu chở BMD của chính mình, Nhật Bản hy vọng bảo đảm việc tuần tra được duy trì liên tục, không bị ngắt quãng. Trước đó, nhật báo tài chính Nikkei cho biết, việc Nhật Bản tiếp liệu cho tàu Mỹ đã được bắt đầu từ hồi tháng 04/2017.

Phần nhận xét hiển thị trên trang