Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Bảy, 26 tháng 8, 2017

Cuôc Đời Đau Thương Của Loài Chim Yến




Có 1 lần lâu lắm rồi tôi có gặp người bạn nói ngày xưa ở VN trước năm 75 có lần ông trúng thầu để lấy tổ yến…

Sau lần đó ông giải nghệ luôn vì thấy ác độc quá…Ông nói tội lắm cô ơi…đôi khi phải vứt trứng yến hay chim non xuống biển để lấy tổ…Chim mẹ bay về quanh quẩn nơi tổ yến đã mất kêu thảm thiết lắm…Nghe ông nói mà tôi ứa nước mắt thương cho chim mẹ…

CHUYỆN CỦA CHIM YẾN

Câu chuyện day dứt lòng người. Xé gió biển, đôi cánh nhỏ dang rộng hết cỡ, lượn lên mất hút trên không trung rồi bất thần lao xuống hết tốc lực. Chẳng có gì ngăn cản nổi, Yến mẹ lao đầu vào vách đá dựng đứng. Để lại trên vách núi vệt máu tươi uất nghẹn và tiếng kêu khản đặc xé lòng của chim trống…Cảnh tượng đó lặp đi lặp lại trong những ngày vào mùa, mùa mà một loài hân hoan trên sự chết chóc đau thương của một loài khác. Mùa khai thác Tổ Yến.Yến, sống trung thành – chết thuỷ chung. Một đôi Yến khi đã sống cùng nhau là trọn đời trọn kiếp. Khi đã xây tổ ở đâu là vĩnh viễn không dời đi nữa. Tập tính đó giết hại Yến. Người vẫn thầm ngưỡng mộ và tự hỏi: Trong hàng ngàn chim Yến bay rợp biển kia mà vì sao các cặp đôi không bao giờ nhầm lẫn, không đời nào lang chạ? Hàng vạn tổ Yến ken đặc trên vách đá đó mà Yến luôn về đúng nhà của mình. Không bao giờ chiếm tổ chim khác? Rồi người lợi dụng triệt để đặc tính này để dụ Yến, nuôi Yến, lấy tổ Yến và vô tâm nhìn xác Yến…Nếu không may gặp một thợ hái tổ không chuyên hay thiếu kinh nghiệm. Không chừa lại một phần tổ, hoặc lấy đúng chiếc tổ của Yến sắp sinh. Chim mẹ trở về trong tình trạng mất tổ, không chịu nỗi đau đớn vì cơn chuyển dạ. Yến sẽ quẩn và chọn cách gieo mình vào vách núi, chính nơi đã xây mái ấm để quyên sinh.

Đa số chim Yến trống sau đó bay lượn điên cuồng, kêu gào thảm thiết rồi lao thẳng vào đúng chỗ vợ chết. Nên các vệt máu khô buồn in lại trên vách đá lạnh lẽo thường là vệt đôi bên nhau, thậm chí là chồng lên nhau. Nếu không tự tử, chim Yến trống sẽ sống cô độc suốt quảng đời còn lại.

Xưa, kẻ cùng đinh mạt vận mới phải ra nơi heo hút, leo trèo nguy hiểm tìm hái tổ Yến để mong đổi đời. Thường thì khi có chút vốn họ bỏ nghề và ăn năn sám hối. Họ không đời nào muốn con cái tiếp tục cái việc quá sức mạo hiểm, quá sức thất đức. Và đó là lý do không có “nghề lấy tổ Yến gia truyền” là vậy.

Nay, lòng tham con người vô cùng vô tận.


Tạo hoá không ban phát cho ai tất cả. Loài chim hiền hoà xinh đẹp và thuỷ chung đó lại có đôi chân cực ngắn và mềm yếu. Yến dường như không thể đậu trên mặt đất, Yến treo thân trên vách cheo leo lúc đêm về. Còn lại gần như bay suốt, liên tục từ 12-15 giờ mỗi ngày. Săn mồi và ăn trong khi đang bay, ngủ trong lúc bay, thậm chí là “làm chuyện vợ chồng” trên không luôn.

Bù lại, Mẹ Thiên Nhiên dạy Yến cách sinh tồn, mách bảo Yến sống trên cao, làm tổ nơi vách núi thẳng đứng, hẻo lánh và trơn trượt. Hòng tránh loài ăn thịt hiểm ác như rắn hay cú vọ. Có điều, ngay cả thiên nhiên cũng không biết được có loài ăn…tạp còn tàn độc hơn thú dữ. Loài có thể chinh phục bất cứ núi cao vực sâu hiểm trở nào hầu nhét cho đầy lòng tham tanh tưởi. Loài đã làm những cuộc tàn xác đẫm máu mang tên “Yến Sào”.

Yến chống chọi để tồn tại, tạo hoá không đành lòng diệt vong một biểu tượng của tình yêu, tình mẫu tử. Trong thiên nhiên hoang dã, chắc Yến là loài duy nhất được mệnh danh “rút ruột cho con” nhờ đặc tính làm tổ bằng nước dãi. Cả chim mẹ và chim cha cùng nhau xây tổ. Nước dãi kết dính cây cỏ và chính những chiếc lông rứt ra đau đớn thành chiếc tổ kỳ diệu. Con người ranh mãnh khi lấy tổ yến đã cố tình chừa một ít. Yến hồn nhiên xây lại, dãi không đủ cho mùa sinh nên thổ huyết ra xây. Tước lông đến xơ rơ đôi cánh, trơ da thịt trân mình chịu đựng cơn gió biển rít buốt đến xương tuỷ. Cho đến chết đi rồi Yến vẫn không thể hiểu được một số giống người man rợ hoan hỉ gọi đó là “Hồng Yến”…

Cuộc đời loài chim yến hiện nay thật quá thương tâm, vì lòng tham và sự tàn nhẫn của con người chưa từng giảm bớt…Hãy dừng lại việc nuôi yến, bán tổ yến cho đến tiêu thụ các sản phẩm từ chim yến.

Nhân nào quả đấy, nếu mình phá hoại nhà cửa của người ta, chia rẽ gia đình người ta, cướp đoạt cái mà chẳng phải thuộc về mình, ăn nuốt vật phẩm dựa trên máu, nước mắt và sinh mạng của chúng sanh thì tương lai gia đình mình, con cháu mình, và cá nhân mình chẳng lẽ không bị quả báo tương tự hay sao?

Vì vậy: Trước khi làm điều gì, hãy nghĩ đến hậu quả của nó.

(st.)


Read more: http://jeffreythaiblog.blogspot.com/2017/08/cuoc-oi-au-thuong-cua-loai-chim-yen.html#ixzz4qtv2ht4d


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Trịnh Vĩnh Bình mắc bẫy?


Nguyễn Đình Cống
Một trong những nguy hiểm của cuộc đời là bị lừa; hoặc nói cách khác là bị mắc bẫy. Trong cuộc đời, trong lịch sử đã có hàng triệu triệu chiếc bẫy như vậy. Chỉ xin phân tích một trong những cái bẫy mà ông Trịnh Vĩnh Bình đã mắc phải.
Trong quá trình thương lượng về điều khoản của thỏa thuận Singapore , ông Bình đòi được trả lại toàn bộ tài sản đã bị tịch thu. Hai bên nhất trí. Thế nhưng trong văn bản ký kết có câu sau: ”Chính phủ VN sẽ trả lại cho ông Bình toàn bộ tài sản hợp pháp”.
Cái bẫy ở đây là đã thay cụm từ “Toàn bộ tài sản bị tịch thu” bằng cụm từ “toàn bộ tài sản hợp pháp”. Vì không tinh ý và thiếu kinh nghiệm trong việc tránh bị lừa, tránh mắc bẫy nên ông Bình đã ký văn bản. Phía CP VN đã không trả lại cho ông Bình bất kỳ một thứ gì đã tịch thu, viện cớ là ông Bình chưa chứng minh tài sản đó là hợp pháp. Xin đọc một đoạn trong lời tường trình của ông Bình:
“Khi họ đến công ty tôi thì họ ập vào phòng riêng của tôi. Trong đó có mấy cái két sắt, trong đó tôi giữ những đồ cổ do tàu Âu châu chở đồ sành sứ của Trung quốc bị chìm ở hòn Cao, đồ sành sứ do tàu chìm, trong đó họ lấy đi 394 món của tôi. Bên Bộ Tư pháp Việt Nam nói: phần này có thể trả lại nhưng với điều kiện ông phải chứng minh đây là tài sản hợp pháp. Tôi không biết họ có còn nhân tính hay không nữa? Trước khi anh vào nhà tôi, anh muốn lấy một cái chén, một cái ly, một món đồ nào đó thì anh phải chứng minh đó là món đồ phạm pháp, đồ ăn cắp. Còn một khi anh đã lấy đi rồi anh bắt tôi chứng minh là đồ hợp pháp? Đồ trong nhà tôi là đồ hợp pháp. Chứng minh đó là đồ phạm pháp để lấy đi là trách nhiệm của quý anh. Muốn lấy đồ của người khác đi thì cơ quan công quyền phải chứng minh đó là đồ phạm pháp. Tôi không có trách nhiệm phải chứng minh đó là hợp pháp. Quý vị đã thấy lòng tham lam của quan chức Việt Nam như thế nào. Sự vô nhân tính của họ như vậy. Nói đến đây tôi rất là bức xúc. Từ một chuyện nhỏ quý vị suy ra chuyện lớn, họ chiếm đất đai, nhà cửa. Từ đây tôi là một móc xích để tôi cảm thấy là phải kiện chính phủ Việt Nam lần thứ 2!”.
Biết mình đã bị lừa, bị mắc bẫy cài sẵn, không tự gỡ ra được nên ông Bình phải bỏ ra hàng chục triệu đô la thuê luật sư giỏi nhờ gỡ hộ. CP VN cũng phải bỏ ra nhiều chục triệu đô la để thuê luật sư giỏi bảo vệ cái bẫy đã cài. Tòa Trọng tài Quốc tế họp ở Paris lần này là để hai đoàn luật sư thuộc loại giỏi nhất thế giới tranh tụng. Một cái bẫy chỉ có 2 chữ HỢP PHÁP đã làm tiêu tốn của 2 bên nhiều chục triệu đô la và có giá trên một tỷ đô.

N.Đ.C.
Tác giả gửi BVN

Phần nhận xét hiển thị trên trang

TƯƠNG TƯ thơ đẹp như người:



Tương tư
Trúc Bạch hồn xanh
Câu thơ bẩy vía 
trên cành mộng du
Nôn nao sóng mắt cầm tù
Lấm lưng khúc ghẹo
Lời ru tròn vần
Chuông chùa
Trấn Quốc hồi xuân
Bánh tôm quán Gió ...
Ai phần Bản Đôn???
Cháy vai
cái liếc chẻ hồn
Câu thơ chết nghẹt
Ai chôn đỉnh đèo???
Tóc chiều Trúng bả trăng treo
Trăm năm!
Thèm bát nước lèo Dược Sư .

TTU.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Giấc mơ của LS Tèo:

Tôi mơ một giấc mơ…
Tuan Ngo 

Tôi mơ một giấc mơ…
Hôm nay, tôi vui mừng vì có mặt ở đây cùng với các bạn trong cuộc tuần hành lớn nhất kể từ khi đất nước lập lại hòa bình…


Hơn 70 năm trước đây, một người Việt Nam lớn, người mà hôm nay chúng ta đứng trước lăng của ông – người đã đọc bản Tuyên ngôn độc lập, khai sinh ra Nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Cùng với Tuyên ngôn độc lập, bản Hiến pháp năm 1946 đã thắp sáng cho niềm hy vọng của toàn thể dân tộc Việt Nam sau hàng nghìn năm Bắc thuộc khổ đau, sau chế độ phong kiến hà khắc và những cuộc chiến tranh chống đế quốc xâm lược triền miên.


Điều 10, bản Hiến pháp 1946 ghi rõ: “Công dân Việt Nam có quyền: Tự do ngôn luận, tự do xuất bản, tự do tổ chức và hội họp, tự do tín ngưỡng, tự do cư trú, đi lại trong nước và ra nước ngoài”. Những từ ngữ ấy, cha ông chúng ta trước đấy chưa từng được nghe thấy, chưa nói đến việc được thực hiện.

Tuyên ngôn độc lập đã văng vẳng vang lên tại Quảng trường Ba Đình lịch sử. Bản Hiến pháp đầu tiên của Nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa cũng đã được thông qua. Nhưng, chiến tranh vẫn chưa dừng lại: Hết chống đế quốc rồi nội chiến và chống quân xâm lược phương Bắc – khổ đau của dân tộc vẫn bị kéo dài thêm và những quyền của người dân theo Hiến pháp vẫn chưa được hưởng trọn vẹn.

Gần 70 năm sau, những quyền cơ bản của công dân theo bản Hiến pháp đầu tiên của dân tộc vẫn được ghi nhận rõ ràng trong Hiến pháp năm 2013. Điều 25 của bản văn này ghi rõ: “Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tiếp cận thông tin, hội họp, lập hội, biểu tình”.

Tuy nhiên, thực tế thì:

- Quyền tự do ngôn luận vẫn chỉ nằm trên giấy;

- Quyền lập hội vẫn chỉ nằm trên bàn hội nghị;

- Quyền biểu tình vẫn chỉ nằm trong sách vở…

Nói khác đi, các quyền cơ bản của công dân vẫn chỉ là một sự mơ hồ, vô định. Và, các quyền mà hiến pháp, bản văn có giá trị pháp lý cao nhất của quốc gia cho chúng ta ngay từ ngày đầu lập quốc tới nay vẫn treo lơ lững mà chưa biết bao giờ chúng ta mới thể có được.

Hôm nay đây, chính tại nơi này sẽ là nơi khởi đầu cho việc đi đòi lại những gì chúng ta đáng được nhận; chúng ta phải đòi lại những gì là của mình, những thứ mà cha ông ta đã phải đánh đổi bằng máu thịt để mong một ngày chúng ta được hưởng hạnh phúc - chúng ta đi đòi quyền tự do ngôn luận, quyền lập hội và quyền biểu tình - đó là những quyền làm người, một con người trọn vẹn!

Độc lập đã có rồi – tự do, dân chủ, hạnh phúc của chúng ta đâu?

Chúng ta đấu tranh không nhằm phá bỏ mọi thành quả hiện tại, cũng không để phục dựng lại quá khứ. Chúng đấu tranh giành lại quyền làm người, đấu tranh cho sự tiến bộ xã hội chứ không nhằm trả thù cá nhân. Do vậy, trong suốt cuộc đấu tranh này, mọi hành vi bạo lực là không được chấp nhận và cần được loại bỏ, dù mới chỉ là trong suy nghĩ.

Chúng ta đã từng cô đơn và hiện vẫn chưa hết cô đơn trong cuộc đấu tranh này, nhưng hãy nhìn xung quanh, vẫn còn đó những người bạn của ta đang ủng hộ ta, dõi theo ta và một ngày sắp tới đây, họ sẽ bước cùng chúng ta. Những người dân đang hối hả mưu sinh ngoài kia; những quân nhân đang đứng quanh đây hay những chiến sĩ an ninh đang đứng trong này… họ cũng là người dân mang dòng máu Việt, cuộc đấu tranh này không phải chỉ của riêng chúng ta, thành quả cuối cùng không chỉ thuộc về chúng ta, một ngày không xa nữa, họ sẽ đồng hành cùng chúng ta – Tất cả chúng ta là bạn, hoàn toàn không phải là kẻ thù của nhau...

Hãy đừng tuyệt vọng, hãy chớ buông tay!

Các bạn và tôi, chúng ta sẽ tiếp tục nắm tay nhau, hãy cùng nhau bước đi. Chúng ta sẽ mang hơi ấm tự do phủ kín từ miền Bắc tới miền Nam, từ miền xuôi lên miền ngược để đâu đâu cũng có thể cảm nhận, tự tin mà rằng "Sự thay đổi đã bắt đầu!”

Hãy tự tin rằng súng ống và nhà tù không thể ngăn được khi chúng ta có chính nghĩa, chúng ta có niềm tin mãnh liệt...

Hãy tin rằng, những kẻ cố tình phủ nhận hay lờ đi những quyền lợi cơ bản, chính đáng của chúng ta, phủ nhận quy luật phát triển tự nhiên của giống nòi, rồi sẽ đến lúc bị xóa tan….

Và, giữa muôn trùng sóng gió bủa vây, tôi vẫn luôn ấp ủ một giấc mơ, một giấc mơ cũ kỹ của nhân loài. Tôi mơ, sự tự do, dân chủ trọn vẹn được hiện hình.

Trong giấc mơ tôi, những người bất đồng chính kiến được trả tự do vô điều kiện. Ai ai cũng có quyền được biểu đạt chính kiến của mình và được quyền bảo lưu điều đó mà không phụ thuộc vào sự điều khiển của ai.

Trong giấc mơ tôi, cảnh sát, công an, quân đội bảo vệ, dọn đường cho người dân đi biểu tình.

Trong giấc mơ tôi, những người đi tranh đấu, tất cả vì mục tiêu duy nhất là xây dựng một dân tộc hùng cường; không ai ôm tham vọng bá quyền cá nhân trong tương lai hay nhằm khôi phục hào quang quá khứ.

Trong giấc mơ tôi, những binh sỹ hai bên trong nội chiến năm xưa gặp gỡ nhau, móm mém hỏi thăm “cậu tên gì”? Ai hy sinh vì tổ quốc đều được vinh danh là “liệt sỹ”. Những bà mẹ già có mất con trong chiến trận đều cũng được thăm nuôi… những vết thương trong quá khứ sẽ được chữa lành.

Tôi mơ, những đứa trẻ lớn lên không hướng về phương Tây như mơ tới chốn thiên đường hay nhìn về mẫu quốc; những người có tài, không phải nhìn qua biên giới tự hỏi “sắp tới sẽ đi đâu”…

Trong giấc mơ tôi, chốn công đường, thượng tôn là pháp luật…

Tôi mơ, một ngày nào đó, sẽ trả được ơn sâu cho những người đi trước và để lại chút gì đó đáng ghi cho con cháu mai sau…

Chính các bạn, không ai khác sẽ là người viết tiếp giấc mơ, là người sẽ cùng tôi, chúng ta sẽ hoàn thành giấc mơ đó. Dẫu rằng giấc mơ tôi là mơ ước đơn sơ, cũ kỹ, lạc bước với dấu chân thời gian nhưng nó vẫn chỉ là một giấc mơ không bao giờ thành sự thực nếu không có sự đồng hành của các bạn ở đây, các bạn ở ngoài kia và cả những bạn đang ngồi êm ấm trên những chiếc ghế sofa trong ngôi nhà đẹp đẽ, khang trang của mình nữa... Tôi tin, tôi có niềm tin sâu sắc rằng, chúng ta sẽ hoàn thành giấc mơ đó.

Cha mẹ cho ta sự sống nhưng quyền làm người do chúng ta chọn, chúng ta được quyền chọn cách sống và chọn cách "ra đi". Vâng! Các bạn có quyền chọn! Và, tôi cũng vậy!

Nào, hãy cùng bước! Mỗi đoạn đường đã đi qua là chúng ta đang rút ngắn lại quảng đường đi tới sự tự do cho bản thân, cho con cháu, cho dân tộc mình...

Tôi cảm nhận được hơi ấm của sự tự do trong mỗi bước chân đi, trong mỗi tiếng hô vang...

Tự do, tự do đang về với chúng ta!!!


P/s: Chủ nhật tới đây là tròn 54 năm kể từ ngày Mục sư Martin Luther King, người mà tôi luôn kính trọng đã đọc bài diễn văn “I have a dream” trước hàng trăm ngàn người ủng hộ trong một cuộc tuần hành tại thủ đô Washington, Hoa Kỳ (28/8/2017). Bài viết này của tôi có lối hành văn cũng như mang nhiều âm hưởng của bài diễn văn trên...

Luật sư Tèo

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Vào thời điểm này, đúng sai chưa bàn, nhưng ông Chênh không nên viết bài này. Người ta nói đấy là nối dáo cho giặc ông ệ:

HAI ÔNG HỌ NGUYỄN ĐAU ĐẦU VỚI HAI ÔNG HỌ TRỊNH

Huynh Ngoc Chenh 

Đó là ông TBT Nguyễn Phú Trọng và ông TT Nguyễn Xuân Phúc. Còn hai ông kia là doanh nhân Việt Kiều yêu nước Trịnh Vĩnh Bình và doanh nhân nhà nước tham nhũng Trịnh Xuân Thanh.

Ông Nguyễn Phú Trọng đương nhiên là người chịu trách nhiệm trực tiếp trong vụ đưa Trịnh Xuân Thanh về nước để "đầu thú". Còn ông Nguyễn Xuân Phúc là người đứng đầu chính phủ kế thừa hậu quả để lại của các tiền nhiệm, nên phải đối mặt trực tiếp với vụ Trịnh Vĩnh Bình kiện chính phủ VN.

Trịnh Xuân Thanh được cho là người của phe Đinh La Thăng và Nguyễn Tấn Dũng, thời làm chủ doanh nghiệp nhà nước đã làm thất thoát trên 3000 tỷ đồng nên là nghi can trong vụ đại án kinh tế đang bị xử lý theo chỉ đạo trực tiếp của TBT Nguyễn Phú Trọng, nhưng đã trốn thoát qua nước Đức xin tị nạn. Sau đó xảy ra vụ y bị đưa về nước xin "đầu thú" như công bố chính thức từ phía VN. Tuy nhiên phía Đức đã phản ứng mạnh mẽ và cho đó là một vụ bắt cóc vị phạm nghiêm trọng chủ quyền và pháp luật Đức cũng như công pháp quốc tế.


Ông Trọng đau đầu và cơn đau này cứ kéo dài như bị tra tấn mỗi khi từ Berlin, một trung tâm lớn của Châu Âu hé ra từng thông tin về vụ bắt cóc kèm thêm thông tin về các biện pháp trừng phạt của Đức. Bắt đầu là phản ứng mạnh mẽ của bộ ngoại giao Đức, rồi lệnh trục xuất một nhân viên tình báo của tòa đại sứ VN, rồi tin cho nghỉ việc để điều tra một người gốc Việt trong cơ quan xét duyệt tỵ nạn (BAMF) vì nghi ngờ dính líu đến vụ bắt cóc, rồi chuyển việc điều tra bắt cóc lên cơ quan công tố cấp liên bang, rồi toàn thể dân biểu quốc hội Đức đòi trừng phạt VN, rồi tin tìm ra chủ hảng xe cho thuê để bắt cóc, rồi hành trình xe bắt cóc bị ghi lại toàn bộ qua máy định vị GPS, rồi tìm ra người gốc Việt ở Sec thuê xe phục vụ bắt cóc, rồi tin người nầy bị bắt và bị dẫn độ về Berlin, rồi tin người bị bắt cóc được đưa vào sứ quán VN ở Berlin trước khi bị đưa về VN qua sân bay ở Sec trong tình trạng nằm trên cáng khiêng, rồi tin phát hiện ra nhân tình của TXT cũng có mặt tại hiện trường vụ bắt cóc và bị đánh đến gãy tay....

Mỗi thông tin đưa ra như một tiếng búa nện vào tai ông ấy. Mà gần một tháng qua, từ trung tâm Berlin cứ thế, chậm chạp, đều đặn và từ tốn vang lên từng nhát búa, chưa biết đến lúc nào mới ngưng. Khổ thân ông. Phải chi trắng đen, nước Đức lạnh lùng ấy làm quách một lần cho xong để ông Trọng dứt cơn đau đầu, yên tâm lo việc đốt lò cứu đảng.

Ở trung tâm khác của Châu Âu còn lớn hơn, một ông Trịnh khác đang làm đau đầu nhức óc ông Nguyễn thứ hai. Việc xét xử vụ án đang diễn ra căng thẳng. Hai đội ngũ luật sư danh tiếng từ hai nước Mỹ và Anh đại diện quyền lợi cho hai phe Trịnh và Nguyễn đang nã pháo lý lẽ vào nhau, tranh giành từng milimet lợi thế. Mấy ngày nay, ông Nguyễn này phải mất ăn mất ngủ để hóng tin thuộc cấp báo về từng giờ diễn biến tranh tụng tại tòa.

Ông Phúc ắt rất hận mấy tay tiền nhiệm cấp trên và cấp dưới quá tham lam và lạm quyền để xảy ra cớ sự này. Phải chi sau vụ hòa giải thành ở Singapore, đừng tham tiếc, trả quách hết tài sản lại cho ông Trịnh như đã cam kết. Tôi thấy ở đường Trần Hưng Đạo Sài Gòn, ngay bên cạnh tòa nhà đồ sộ của công an thành phố có một khách sạn 10 tầng của ông Trịnh xây dựng cách đây hơn 20 năm vẫn còn bỏ hoang, sao không trả lại cho ông ta? Còn bao nhiêu tài sản khác, nhiều lắm, do tham lam tẩu tán hết rồi thì tịch thu lại hoặc không thu lại được thì quy ra tiền rồi rút tiền ngân khố ra đền bù cho ông ta. Hồi đó không làm những việc đó để bây giờ phải đi hầu tòa.
Ở phiên tòa Paris này, dù ông Nguyễn có thắng ông Trịnh thì VN cũng thua to. Bao nhiêu cái xấu xa của hệ thống tư pháp không độc lập bị phơi bày ra trước mắt thiên hạ qua vụ hình sự hóa quan hệ kinh tế với nhà đầu tư Trịnh Vĩnh Bình trước đây ở VN.

Qua hai sự việc lùm xùm ở hai trung tâm trời Âu nầy chúng ta thấy nổi lên số phận của hai ông họ Trịnh.
Một ông là dân thường sinh ra ở miền Nam, được hấp thu nền giáo dục khai hóa nhân bản, sau 75 không thể sống chung được với cộng sản nên bỏ nước ra đi, tự thân lập nghiệp ở xứ người, vươn lên thành doanh nghiệp thành đạt có tiền triệu đô la. Với số tiền đó, ông có thề ở không hưởng thụ suốt đời hoặc tiếp tục đầu tư mở rộng để phát triển lên hơn. Nhưng nghe lời kêu gọi của những người cộng sản mà ông tin rằng đã thay đổi, cộng thêm thôi thúc của lòng yêu nước, ông Trịnh mang bạc triệu đô la về đầu tư phát triển quê hương. Và thế là ông dính bẫy, không những bị cướp hết tài sản mà bản thân còn bị đày đọa vào chốn ngục tù. Quá sức bi kịch cho số phận của một con người.

Ngược lại, ông Trịnh kia là công tử đỏ, sinh ra, lớn lên, học tập trong cái nôi cộng sản, chẳng cần tự thân nỗ lực, học hành chưa qua trình độ viết đúng chính tả cơ bản, vẫn được o bế đưa lên ngồi vào những chức vụ ngon lành nhất, nắm trong tay một doanh nghiệp với hàng ngàn tỷ đồng vốn. Rồi lại thăng tiến lên phó chủ tịch tỉnh, rồi đại biểu quốc hội, rồi sẽ mọi thứ chức tước cao ngất nữa đang chờ phía trước, nếu như...

Kiểu công tử đỏ, thái tử đỏ như Trịnh Xuân Thanh có đầy rẫy đang ngồi trên đầu nhân dân ở khắp mọi nơi để làm tàn lụi đất nước. Trường hợp công tử đỏ TXT chỉ là một sự cố hết sức cá biệt bị lộ, bị hy sinh, bị biến thành củi để nhóm lò cứu đảng.

Nhưng mệnh đời run rủi thế nào, hai ông họ Trịnh, hai số phận xa lạ khác biệt ấy lại gặp nhau ở một điểm chung. Cùng xuất hiện trong một khoản thời gian tại hai trung tâm lớn ở Châu Âu, được nền luật pháp công minh của nhân loại tiến bộ bảo vệ, để gây ra những cơn đau đầu chưa biết khi nào dứt cho hai ông họ Nguyễn đầy quyền lực ở VN.

Cũng qua vụ đau đầu của hai ông Nguyễn mà chúng ta hiểu ra rằng luật pháp của nhân loại văn minh là luật pháp vì con người, bảo vệ cho từng thân phận con người, dù đó là con người gì.

Huỳnh Ngọc Chênh

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Nhà KỊCH viết về nhà THƠ:



NHẬT KÝ DU LỊCH CỦA QUỲNH NGA 
Quỳnh Nga là một nhà thơ rất hay làm thơ, nhìn cái gì cũng ra thơ, mà thơ khá hay. Ngoài ra còn rất hay viết nhật ký bằng thơ, ngay cả khi đi du lịch cũng không quên thói quen làm thơ. Gần đây nhà thơ có chuyến đi du lịch tại Đà Nẵng. Sau khi thăm quan một số nơi danh lam thắng cảnh về, tối hôm ấy nhà thơ liền đem sổ nhật ký ra ghi mấy câu:
Hôm nay đang ở Đà Năng (Đà Nẵng)
Thăm Bà Nà hít thấy răng chẳng còn
Ngày mai lui bước về luôn

Bà Nà hổn hển: Vẫn còn cầu rông (Cầu rồng)
Thế là nhà thơ lại ở thêm một ngày nữa đi thăm cầu Rồng và một số danh lam khác rồi mới ra về. Khi gần tới Hà tĩnh như chợt nhớ ra điều gì nhà thơ lại giở sổ ra ghi:
Nhớ qua Hà Tĩnh mua Cu...
...Đơ về cho trẻ gật gù nhai chơi
Thế là đến HT nhà thơ dừng xe mua mấy gói cu đơ đem về. Đến Nghệ An lại giẽ ra Cửa Lò tắm biển. Trước khi tắm biền nhà thơ lại viết nhật ký:
Cu đơ Hà Tĩnh có rồi
Đem treo trước Cửa... Lò tôi cho giòn
Bao giờ cu cứng hơn hòn (Hòn đá)
Nhét vào kẻo nhũn lại mòn chân răng (Ý nói nhét vào túi du lịch ngay)
Khi về đến nhà bọn trẻ con chạy ra đón mừng rất háo hức, nhà thơ liền lấy bánh cu đơ ra chia cho bọn trẻ nhưng chẳng đứa nào ăn. Nhà thơ lại giở sổ ra ghi mấy câu:
Tưởng rằng cu cứng hóa mềm
Chia cho bọn trẻ chẳng thèm ăn chơi
Cửa mình lại bỏ vào tôi (Ý nói cửa bếp nhà mình)
Bao giờ cu cứng mình ngồi mình ăn.
NGƯỜI NHẶT NHẠNH

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Chén lưu bôi:




Say!
Ta ngồi bên bờ sông Trà
Uống rượu Linh chi
Say ngồi bên vệ đường
Thấy đời mình chỉ là gỗ mục
Cho loài nấm hiện hình
Trôi nỗi phù vân
Chén Hồng đào
Giả say để dành lưu chủ
Ta về núi uống Hoàng kim tửu
Dốc cạn bầu
Ngỡ mình như loài côn trùng
Ngủ suốt mùa đông
Rồi hạ sang giật mình tỉnh giấc
Cũng chỉ là cỏ lá mong manh
Ta ngồi trên đỉnh cô đơn
Uống giọt sương đêm
Cũng say ngất ngây tư tưởng
Kiếp ba sinh
Ta lạc vào em
Uống môi mềm
Say ngật ngưởng
Đánh thức một tình yêu quá độ
Bản ngã liêu xiêu…
26/08/17
QD
( kỷ niệm với Lãng tử Dũng ĐaLat )

Phần nhận xét hiển thị trên trang