Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Hai, 31 tháng 7, 2017

Mức sống giới trung lưu Việt Nam như thế này chăng?


>> “Trùm phát xít Hitler” bước ra ánh sáng sau 72 năm?
>> Tư pháp Mỹ rất khác tư pháp Việt Nam?
>> Giải mật câu nói gây tranh cãi suốt 2.000 năm của Lưu Bị


LÊ THANH PHONG
LĐO - Kết thúc phiên họp lần 2 của Hội đồng Tiền lương Quốc gia chưa có kết quả, trước một vấn đề lớn của quốc gia, chuyện tranh luận là bình thường. Tuy nhiên, có những phát ngôn sau đó khiến cho dư luận và đặc biệt là đa số công nhân lao động vô cùng bức xúc.

Đó là, ý kiến của đại diện giới chủ trong Hội đồng Tiền lương Quốc gia cho rằng, mức sống tối thiểu mà Tổng LĐLĐVN đưa ra là mức sống trung lưu chứ không phải của đại đa số người dân. 

Mức 4,2 triệu đồng lương tối thiểu vùng 1 có thể là của giới trung lưu hay không?

Hiện nay, chưa cơ quan nào đưa ra tiêu chí chuẩn của mức sống tối thiểu, và cũng chưa cơ quan nào đưa ra chuẩn của mức sống trung lưu. Nhưng ngay cả khi chưa có những tiêu chuẩn đó, căn cứ vào thực tế cũng có thể biết được với thu nhập như thế nào thì người lao động có thể sống cho ra con người.

Kiếm đủ cái ăn lay lắt qua ngày khác với cuộc sống của một con người. Vì những khó khăn nhất định, khi chưa lo được cuộc sống đàng hoàng tử tế cho người lao động, thì hãy cảm thông, chia sẻ, thay vì đổ cho họ có cuộc sống trung lưu. Có nghĩa là họ sung sướng rồi, no đủ rồi.

Những ai phát ngôn như vậy thì hãy làm phép chia đi, 4,2 triệu đồng chia cho 30 ngày, mỗi ngày được 140.000 đồng. Số tiền này chi tiêu như thế nào ở thành phố có mức sinh hoạt cao như TPHCM hay Hà Nội. Chưa kể, ai cũng còn phải nuôi gia đình, con cái, chữa bệnh, phải có những quan hệ cộng đồng tối thiểu như hiếu hỉ, lễ tết, thăm hỏi người thân bạn bè khi ốm đau... Ngay cả thu nhập tăng gấp đôi mức 4,2 triệu đồng, thì cuộc sống cũng vô cùng chật vật.

Với mức thu nhập đó, người lao động phải sống trong những nhà trọ bẩn thỉu, phải đi chợ “công nhân” với những thực phẩm ôi ế, phải gửi con cho các bảo mẫu tự phát, và tất nhiên cái vé xem phim đối với họ là thứ xa xỉ. Mức sống của giới trung lưu của Việt Nam là như thế này chăng?

Chắc chắn một điều, tất cả các chủ doanh nghiệp đều hiểu rõ với mức thu nhập hiện nay, công nhân lao động không thể sống cho ra con người. Đối với nhiều ông chủ, số tiền đó không đủ cho vợ họ đi một bữa chợ, hay họ trả một cuộc nhậu. Cho nên, khi nói điều này ra là nói không đúng với thực tế và không đúng với lương tâm mình.

Đại diện giới chủ có thể tranh luận, đưa ra những khó khăn khách quan hiện nay của cộng đồng doanh nghiệp để tìm tiếng nói chung, bảo vệ lợi ích hài hòa cho cả đôi bên, nhưng nói phải có lý, có tình và tôn trọng người lao động.

Thêm chút tiền lương mà cho họ là giới trung lưu là điều không thể chấp nhận.

Trịnh Xuân Thanh đã ra đầu thú!


>> Phát hiện ra phim 'nô lệ tình dục' cho lính Nhật
>> Giám định chết trong đồn công an VN 'là bí mật'?
>> Đề xuất bị can được nộp 30 triệu đồng để tại ngoại
>> Nữ Giám đốc Sở: Luật không cấm tuyển người thân

VNExp - Sau gần 10 tháng truy nã quốc tế, ông Trịnh Xuân Thanh đã "nộp mình" tại cơ quan an ninh điều tra Bộ Công an.  

Ngày 31/7, Bộ Công an cho biết nghi can Trịnh Xuân Thanh đã ra đầu thú tại trực ban hình sự Cơ quan An ninh điều tra, sau gần một năm trốn lệnh truy nã quốc tế.

Ông Thanh bị Cơ quan Cảnh sát điều tra (Bộ Công an) khởi tố về tội Tham ô và Cố ý làm trái quy định về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng do liên quan trách nhiệm về hàng loạt sai phạm xảy ra ở Tổng công ty Xây lắp dầu khí Việt Nam (PVC) và vụ án mua bán đất ở khu đô thị Thanh Hà A (Hà Nội).

Sau 6 năm làm Tổng giám đốc, Chủ tịch HĐQT PVC, năm 2013 ông Thanh được bổ nhiệm làm Phó chánh văn phòng Bộ Công Thương; Vụ trưởng, Trưởng ban đổi mới tại Bộ Công Thương; Vụ trưởng, chánh văn phòng Ban cán sự Đảng, Bộ Công Thương. Tháng 5/2015, ông Thanh làm Phó chủ tịch UBND tỉnh Hậu Giang. Một năm sau, ông trúng cử Đại biểu Quốc hội.

Các sai phạm của  phó chủ tịch Hậu Giang 50 tuổi dần bị phát giác khi đầu tháng 6/2016, báo chí thông tin ông được đưa đón bằng xe tư nhân Lexus LX570 giá 5 tỷ đồng, nhưng gắn biển xanh. Việc PVC thua lỗ nặng dưới thời ông quản lý song ông vẫn thăng tiến "ầm ầm" được xác minh.

Tháng 9/2016, Cơ quan Cảnh sát điều tra (C46, Bộ Công an) khởi tố về tội Cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng để điều tra khoản thua lỗ gần 3.300 tỷ đồng tại PVC. Trước đó, Ủy ban Kiểm tra trung ước xác định ông Thanh phải chịu trách nhiệm chính do thiếu trách nhiệm, buông lỏng lãnh đạo, quản lý điều hành, thiếu kiểm tra, giám sát... dẫn đến nhiều sai phạm và thua lỗ số tiền trên trong giai đoạn 2007-2013. Dưới thời ông Thanh, PVC đã dành 86% vốn điều lệ rót vào các hạng mục đầu tư ngoài ngành, công ty con, công ty liên kết và "mắc cạn" trong nợ nần...

Ngày 8/9/2016, Ban Bí thư biểu quyết 100% bằng phiếu kín quyết định thi hành kỷ luật bằng hình thức khai trừ ra khỏi Đảng với ông Thanh.

Chiều 16/9/2016, Ủy ban Kiểm tra Trung ương đến Hậu Giang thi hành quyết định khai trừ Đảng, tuy nhiên ông Thanh vắng mặt. Tối cùng ngày, Bộ Công an phát lệnh truy nã quốc tế.

Nhà chức trách sau đó xác nhận có thông tin ông Thanh đã trốn sang Châu âu. Tổng bí thư, lãnh đạo Bộ Công an nhiều lần khẳng định quyết tâm sẽ "truy bắt đến cùng".

Vụ án Trịnh Xuân Thanh liên tục bị Ban chỉ đạo Trung ương về phòng chống tham nhũng xác định là một trong những đại án của năm 2016-2017, yêu cầu các cơ quan chức năng tập trung điều tra, truy bắt.

Hiện, 10 người liên quan vụ án đã bị bắt, trong đó có 4 cựu lãnh đạo PVC gồmông Vũ Đức Thuận (ủy viên HĐQT kiêm tổng giám đốc), Nguyễn Mạnh Tiến (phó tổng giám đốc), Trương Quốc Dũng (phó tổng giám đốc), Phạm Tiến Đạt (kế toán trưởng).


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Cựu chủ tịch PVN có thể sẽ lãnh án tử hình


ĐỨC MINH 

(PL)- Cáo trạng mới của VKSND Tối cao quy kết Nguyễn Xuân Sơn, cựu chủ tịch Tập đoàn Dầu khí Việt Nam (PVN), tham ô và lạm dụng chức vụ, quyền hạn chiếm đoạt 246 tỉ đồng.

VKSND Tối cao vừa hoàn tất cáo trạng truy tố Hà Văn Thắm và đồng phạm trong vụ án xảy ra tại Ngân hàng TMCP Đại Dương (OceanBank). Đáng chú ý, Nguyễn Xuân Sơn, cựu tổng giám đốc OceanBank, cựu chủ tịch Tập đoàn Dầu khí Việt Nam (PVN), sẽ phải đối mặt với khung hình phạt đến chung thân, tử hình khi bị truy tố về tội tham ô tài sản và lạm dụng chức vụ, quyền hạn chiếm đoạt hơn 246 tỉ đồng.

Tham ô 49 tỉ, lạm dụng chiếm đoạt 197 tỉ

Cáo trạng kết luận lời khai của các bị can khác và những người có liên quan cùng với các chứng từ kế toán cho thấy Nguyễn Xuân Sơn đã nhận số tiền hơn 246 tỉ đồng từ OceanBank.

Cụ thể, PVN góp vốn 800 tỉ đồng vào OceanBank (tương đương 20% vốn điều lệ), do đó trong số tiền hơn 246 tỉ đồng mà Sơn đã chiếm đoạt từ OceanBank có 20% là tiền của Nhà nước do PVN góp vốn, tương ứng hơn 49 tỉ đồng. Nguyễn Xuân Sơn với chức vụ phó tổng giám đốc PVN đã nhận và sử dụng số tiền này. hành vi chiếm đoạt 49 tỉ đồng của Sơn đã cấu thành tội tham ô tài sản theo quy định tại Điều 278 BLHS 1999. Hà Văn Thắm được xác định là đồng phạm giúp sức cho Sơn chiếm đoạt số tiền này.

Cạnh đó, Sơn cũng bị cáo buộc đã lạm dụng chức vụ, quyền hạn chiếm đoạt hơn 197 tỉ đồng. Hà Văn Thắm được xác định là đồng phạm giúp sức cho Sơn.

Nhận hàng trăm tỉ tiền mặt mà không cần ký

Theo cáo trạng, số tiền 246 tỉ đồng nói trên đã được OceanBank chi cho Nguyễn Xuân Sơn, phó tổng giám đốc PVN, trong thời gian từ tháng 1-2011 đến tháng 6-2014 để chi lãi ngoài hợp đồng tiền gửi của PVN theo yêu cầu của Sơn. Số tiền này được chuyển qua Nguyễn Xuân Thắng, phó giám đốc khối khách hàng lớn và đối tác chiến lược OceanBank, nhận hơn 226 tỉ đồng và Võ Việt Trung, phó tổng giám đốc OceanBank, nhận hơn 20 tỉ đồng.

Thắng là em con chú ruột của Sơn, sau khi Sơn về PVN giữ chức phó tổng giám đốc đã nhiều lần nhờ Thắng nhận tiền giúp tại OceanBank. Mỗi lần Sơn nhờ Thắng lấy tiền thường gặp trực tiếp ở văn phòng Sơn tại tầng 18 tòa nhà Láng Hạ (trụ sở PVN) hoặc ở nhà riêng. Sau đó Thắng sẽ sang gặp Hà Văn Thắm để truyền đạt lại ý kiến của Sơn. Thông thường Thắng nhận tiền tại quầy giao dịch OceanBank vào cuối giờ làm việc.

Khi nhận tiền tại quầy giao dịch, Thắng không phải ký bất cứ giấy tờ gì. Vì thời gian đã lâu, Thắng không ghi chép theo dõi nên không nhớ số lần và số tiền Thắng đã nhận từng lần. Bình quân Thắng nhận 5 tỉ đồng/tháng...

Sau khi được CQĐT cho xem chứng từ và bảng kê do kế toán theo dõi, lập, Thắng xác nhận đã nhận tổng số tiền hơn 226 tỉ đồng từ nguồn tiền tạm ứng và chi phí của OceanBank. Sau khi nhận được tiền, Thắng liên hệ với Sơn để đưa lại tiền cho Sơn, chỉ có một lần Sơn nhờ Thắng cầm 10 tỉ đồng nhận được để làm thủ tục mua đất tại dự án Geleximco.

Thực chất tiền vào túi ai?

Tại CQĐT, Nguyễn Xuân Sơn thừa nhận đã nhờ Thắng đến OceanBank để lấy tiền; các lần nhờ Sơn đều nói rõ cho Thắng là tiền VND hay USD... Đến nay, Sơn mới chỉ xác định được từ đầu năm 2009 đến tháng 6-2014, tổng số tiền mà Sơn đã nhận từ OceanBank khoảng 200 tỉ đồng.

Số tiền này Sơn khai chuyển cho Ninh Văn Quỳnh, kế toán trưởng PVN (hiện giữ chức phó tổng giám đốc PVN), 60%, tương đương khoảng 120 tỉ đồng. Trong đó có vài lần Thắng trực tiếp mang tiền vào phòng làm việc của ông Quỳnh để giao. Tuy nhiên, ông Quỳnh không thừa nhận việc này.

Còn 40% (khoảng 80 tỉ đồng), Sơn nhờ Nguyễn Thị Minh Phương (nguyên phó tổng giám đốc OceanBank) giữ hộ (gửi tiết kiệm) khoảng 31 tỉ đồng và 900.000 USD. Khi nào Sơn cần, Phương rút ra và đưa lại cho Sơn. Đến đầu năm 2015, Phương đã đưa lại hết cho Sơn và Sơn đã sử dụng vào mục đích cá nhân.

Sơn có đưa cho Thắng khoảng 15 tỉ đồng, trong đó có 10,5 tỉ đồng Sơn nhờ trả cho cha mẹ Thắng, còn lại nhờ Thắng quản lý, bao gồm cổ phiếu, tiền nhưng Sơn không nhớ cụ thể.

Đối với khoản tiền 10 tỉ đồng ngày 9-2-2012 từ tài khoản tạm ứng của OceanBank chi qua Nguyễn Xuân Thắng, Sơn khai nhận là người chỉ đạo đến lấy 10 tỉ đồng của OceanBank để đi mua đất cho Đỗ Văn Hậu, nguyên tổng giám đốc PVN, sau đó Hậu không nhận và Đỗ Văn Chiểu (em Hậu) đã mua lại đất và chuyển tiền vào tài khoản do Sơn chỉ định để Phương quản lý hộ. Số tiền này Phương gửi trong hai năm (từ tháng 5-2012 đến tháng 5-2014), sau đó đã tất toán, gửi lại toàn bộ cho Sơn. Tuy nhiên, Sơn không thừa nhận chiếm hưởng số tiền này mà khai đưa lại toàn bộ cho Ninh Văn Quỳnh. Tuy nhiên, ông Quỳnh khai không nhận tiền từ Sơn và Thắng.

Sau đó Sơn đã thay đổi lời khai, phủ nhận hoàn toàn các nội dung đã khai nhận trên, rằng Sơn không nhận khoản tiền 200 tỉ đồng từ Thắng và Phương. Tuy nhiên, cáo trạng của VKSND Tối cao khẳng định có đủ chứng cứ để kết luận Sơn đã chiếm đoạt số tiền này.
***

Hà Văn Thắm, Nguyễn Xuân Sơn bị truy tố thêm tội tham ô

Theo cáo trạng mới, cựu chủ tịch OceanBank Hà Văn Thắm bị truy tố cùng lúc bốn tội danh: Tham ô tài sản, lạm dụng chức vụ, quyền hạn chiếm đoạt tài sản, vi phạm quy định về cho vay trong hoạt động của các tổ chức tín dụng và tội cố ý làm trái… (Cáo trạng trước đó truy tố Hà Văn Thắm ba tội: Vi phạm quy định về cho vay trong hoạt động của các tổ chức tín dụng, lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ và cố ý làm trái các quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng).

Nguyên tổng giám đốc OceanBank Nguyễn Xuân Sơn bị truy tố ba tội danh: Tham ô tài sản, lạm dụng chức vụ, quyền hạn chiếm đoạt tài sản và cố ý làm trái… (Cáo trạng ban đầu Sơn bị truy tố tội lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ và cố ý làm trái…).

Gần 50 bị cáo liên quan, trong đó có Phạm Công Danh (chủ tịch Tập đoàn Thiên Thanh) và bà Hứa Thị Phấn (cổ đông lớn tại Ngân hàng TMCP Đại Tín) lần lượt bị xem xét trách nhiệm về hai tội danh vi phạm quy định về cho vay trong hoạt động của các tổ chức tín dụng và cố ý làm trái…

Phần nhận xét hiển thị trên trang

TGĐ Bkav Nguyễn Tử Quảng bị điều tra vì xâm phạm nghiêm trọng đến An ninh Quốc gia?


Quang Anh
BPL - Đề nghị cơ quan an ninh điều tra Bộ Công an tiến hành điều tra, khởi tố ông Nguyễn Tử Quảng-Tổng giám đốc Bkav có dấu hiệu chiếm đoạt trái phép tài sản nhà nước và xâm phạm nghiêm trọng đến an ninh quốc gia. Đây là kết luận của thanh tra Bộ GDĐT sau thời gian làm việc tại trường Đại học Bách Khoa Hà Nội.

Sáp nhập trái phép Trung tâm Bkis vào công ty cổ phần Bkav

Ngày 25/07, Thanh tra Bộ GDDT đã có buổi làm việc với trường ĐH Bách Khoa HN và đại diện Bộ Giáo dục đào tạo để công bố kết quả thanh tra trường Đại học Bách Khoa Hà Nội. Tại buổi công bố, ông Nguyễn Huy Bằng, Chánh thanh tra Bộ GDĐT đã thông báo nhiều điểm sai phạm. Cụ thể, “Trung tâm an ninh mạng Bách Khoa- Bkis” thuộc sở hữu của Trường Đại học Bách Khoa Hà Nội, đã bị sáp nhập trái phép vào công ty Cổ phần Bkav. Và các sản phẩm thuộc sở hữu của Bkis đã chuyển sang thuộc sở hữu của Bkav. Cả hai đều do ông Nguyễn Tử Quảng làm Giám đốc trực tiếp điều hành.

Bkis tiền thân là nhóm Bkav. Sản phẩm đầu tiên của Bkis chính là phần mềm Bkav do Nguyễn Tử Quảng, sinh viên khoa Công nghệ thông tin trường Đại học Bách Khoa Hà Nội viết năm 1995.

Tháng 12/2001, Đại học Bách Khoa Hà Nội, hiệu trưởng lúc bấy giờ là ông Hoàng Văn Phong (5/1997- 11/2002), thành lập trung tâm Phần mềm và Giải pháp an ninh mạng (Bkis), ông Nguyễn Tử Quảng làm giám đốc trung tâm. Nhóm nòng cốt phát triển phần mềm Bkav trở thành thành viên của Bkis.


Nhiệm vụ của Bkis là nghiên cứu, tư vấn, thiết kế, triển khai phần mềm và giải pháp trong lĩnh vực an ninh mạng, phòng chống virus máy tính. Đặc biệt hỗ trợ chuyên môn cho các cơ quan chức năng của Bộ GDĐT trong công tác phòng chống, truy tìm tội phạm tin học. Tham gia các hoạt động phòng chống tấn công phá hoại bằng công nghệ thông tin, xây dựng luật pháp về tội phạm tin học. Đồng thời hợp tác với các tổ chức an ninh mạng và cứu hộ sự cố máy tính, chia sẻ thông tin về an ninh thông tin. Ngoài ra Bkis còn tham gia công tác đào tạo nhân lực mảng an ninh mạng và công nghệ thông tin.

Trong quá trình hoạt động, Bkis đã được được nhiều thành tựu cũng như sản phẩm đóng góp cho ngành CNTT nước nhà: phần mềm Bkav, phần mềm điều hành tác nghiệp trực tuyến eOffice, phần mềm một cửa điện tử Bkav eGate. Hơn hết là giúp đỡ nước bạn trong việc tìm ra lỗ hổng của Chrome, nguồn gốc hacker của các cơ quan chính phủ Mỹ, Hàn…

Ngày 25/06/2009, Bkis thực hiện tái cơ cấu tổ chức, thành lập thêm: Bkis Security, Bkis Soft, Bkis R&D, Bkis Telecom và Bkis HCM. Và hiệu trưởng trường Đại học Bách Khoa Hà Nội thời điểm này là ông Nguyễn Trọng Giảng (6/2008- 10/2014).

Cuối 2011, Bkis tuyên bố tự giải thể theo quyết định của hiệu trưởng Đại học Bách Khoa Hà Nội Nguyễn Trọng Giảng vào thời điểm đó. Thế nhưng toàn bộ tài sản của Bkis và các dự án mà trung tâm Bkis nghiên cứu và phát triển lại không được thu hồi về Đại học Bách Khoa Hà Nội theo đúng quy định pháp luật. Ngay cả website chính thức của Bkis hiện tại cũng chỉ nói về công ty cổ phần Bkav chứ không phải Trung tâm an ninh mạng Bách Khoa. Cũng theo kết luận thanh tra, tất cả các lĩnh vực hoạt động của công ty cổ phần Bkav đều trùng khớp với hoạt động của Bkis trước đây.

Như vậy, trung tâm Bkis (thuộc sở hữu Đại học Bách Khoa) đã bị sáp nhập trái phép vào công ty cổ phần Bkav (công ty tư nhân do ông Nguyễn Tử Quảng làm tổng giám đốc). Theo thanh tra, việc sáp nhập giữa 2 công ty này hiện tại không hề thông qua giấy tờ hay có bất kỳ thông tin chính xác xác nhận sự việc.

Trung tâm Bkis có nhiệm vụ hỗ trợ chuyên môn CNTT cho các cơ quan của Bộ GDĐT, truy tìm tội phạm an ninh, giúp bảo mật hệ thống an ninh Quốc gia. Đó là một nhiệm vụ hết sức quan trọng và ảnh hưởng lớn đến an ninh của quốc gia. Trong khi đó, Bkav là một công ty tư nhân chuyên về kinh doanh, phát triển phần mềm diệt virus làm lợi nhuận. Vậy việc sáp nhập Bkis với Bkav đã làm ảnh hưởng đến những bí mật an ninh quốc gia nghiêm trọng.


Vì vậy, thanh tra Bộ GDĐT cho rằng việc Bkav thâu tóm trái phép Bkis có dấu hiệu xâm phạm nghiêm trọng đến an ninh quốc gia, đồng thời sử dụng trái phép tài sản nhà nước cho việc kinh doanh cá nhân.

Kiến nghị xử lí của thanh tra Bộ GDĐT

Với những hậu quả nghiêm trọng, đồng thời xem xét những khuất tất trong việc sáp nhập giữa Bkis và Bkav. Cơ quan thanh tra Bộ GDĐT kiến nghị xử lí đối với những cá nhân, tập thể.

Thanh tra Bộ GDĐT kiến nghị với Bộ GDĐT xem xét, điều tra và đưa ra những biện pháp xử lí kỷ luật đối với ông Nguyễn Trọng Giảng- Nguyên Hiệu trưởng trường Đại học Bách Khoa Hà Nội (6/2008- 10/2014). Trong thời gian tại chức, ông Nguyễn Trọng Giảng đã để xảy ra việc sáp nhập trái phép trung tâm Bkis (thuộc Đại học Bách Khoa) với công ty Bkav, gây ra những ảnh hưởng nghiêm trọng tới an ninh quốc gia, làm tổn thất tài sản nhà nước.

Thanh tra Bộ GDĐT cũng kiến nghị với Cơ quan An ninh điều tra Bộ Công an xem xét, điều tra và truy cứu trách nhiệm hình sự với ông Nguyễn Tử Quảng, Tổng giám đốc công ty cổ phần Bkav về hành vi chiếm đoạt tài sản nhà nước, xâm phạm nghiêm trọng đến an ninh quốc gia.

Đề nghị Bộ GDĐT và Bộ Công an sớm điều tra, đưa ra những biện pháp xử lí thích đáng đối với những cá nhân, tập thể nêu trên theo đúng quy định của pháp luật.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Vì sao hơn 100.000 DN “mất tích”?


>> Dân ơi, xin cố mà chờ!
>> Bệnh đã đến ngay ngoài ngõ
>> Trump thề sẽ hủy diệt băng đảng tàn bạo nhất thế giới

ĐÀO TUẤN
LĐO - “Ra nước ngoài chữa bệnh”, thay họ đổi tên lẩn trốn, chui vào một cái “hang” nào đó gặm nhấm nỗi đau tay trắng, hoặc lao lý. Cũng có thể bán xong hoá đơn, thực hiện xong một “phi vụ” là chuồn... Có rất nhiều khả năng, rất nhiều kịch bản có thể xảy ra xung quanh con số “đứng hình”: 100.000 doanh nghiệp (DN) “mất tích” chỉ tính riêng tại TPHCM.

Con số chính xác là 115.000 DN. Và đây là con số từ Tổng Điều tra kinh tế TPHCM, gắn kèm, là đề nghị “lập kế hoạch xác minh sự tồn tại”!

Gọi là “mất tích” cũng được, dẫu thực tế một DN mà ngay cả cơ quan thuế còn không tìm thấy thì khả năng nó đã thuộc diện “chết mà không khai tử”!

115.000 DN ấy như thế nào còn cần xác minh. Nhưng rất dễ để nhìn thấy tại sao chúng mất tích.

Có một con số nhức nhối được nhắc rất nhiều lần là 70% số DN tư nhân không tiếp cận được vốn vay ngân hàng. Chuyên gia kinh tế Nguyễn Minh Phong gọi đây là sự “đứt quãng về nguồn lực”!

Có một tình trạng lặp lại triền miên là thanh kiểm tra quá nhiều. Có những DN tiếp 4 đoàn thanh kiểm tra trong một tháng, có DN tiếp tới 15 đoàn một năm.

Nhưng nhiêu khê nhất là việc phải chạy, phải lót tay, phải làm luật trong cả tỉ những vấn nạn từ cơ chế xin cho.

“Đứt quãng nguồn lực”, bị kiểm tra thăm hỏi liên miên, thường xuyên phải chạy, phải xin. Làm được một đồng mất 0,7 đồng bôi trơn. DN không “mất tích” mới là thần kỳ.

Tất nhiên, phải công bằng rằng còn những lý do khác thuộc về... “khách quan”, sinh ra từ “cơ chế”.

TS Lê Xuân Nghĩa, một chuyên gia kinh tế vừa hôm trước đặt một câu hỏi: DN Việt Nam nhiều năm qua chết nhiều nhất bởi cái gì?!

Và một trong mấy nguyên do, theo ông Nghĩa, là vì DN bị chiếm dụng vốn quá nhiều, và cũng chiếm dụng của nhau ở mức độ “khủng khiếp”!

Có nghĩa, mỗi DN Việt Nam sinh ra đã thành một ông chủ nợ bất đắc dĩ, phải đi van xin từ ngân hàng, chủ đầu tư đến đối tác để được “trả lại tiền của mình”! Và ông chủ nợ ấy cũng đồng thời là “con nợ khó đòi” của những ông... Chúa Chổm khác.

Ít tháng trước, Thủ tướng Chính phủ có một chỉ thị chỉ được thanh kiểm tra DN mỗi năm một lần.

Có lẽ, để các DN thôi “mất tích” còn cần phải có nhiều, rất nhiều chỉ thị mang tính gỡ rối trong bòng bong mối nhợ khó khăn kia nữa.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Dân chủ hay là chết


Các thiết chế dân chủ của Venezuela đang bị hủy hoại nghiêm trọng, kho bạc trống rỗng, người dân tìm thức ăn trong bãi rác. Người dân đất nước này đang chết vì đói, vì những căn bệnh có thể phòng ngừa và chữa trị (với tỷ lệ cao hơn nhiều so với mức trung bình của châu Mỹ Latinh), và vì bạo lực – trong đó có một số trường hợp bị thương do súng đạn từ chính chính phủ của họ.

Hơn ba phần tư trong số 31 triệu người Venezuela muốn giải phóng mình khỏi vòng kìm kẹp của những người cầm quyền, một nhóm nhỏ chỉ gồm 150 nhân vật không khác gì mafia (phần lớn là quân đội), những người đã cưỡng đoạt nền dân chủ của đất nước, cướp bóc người dân, và tạo ra một cuộc khủng hoảng nhân đạo kinh hoàng.


Chế độ 18 tuổi đời này – do Hugo Chávez thành lập và giờ được điều hành bởi Tổng thống Nicolás Maduro – thà bắt toàn bộ đất nước làm con tin hơn là từ bỏ quyền lực và có khả năng phải trả lời những câu hỏi về tội ác chống nhân loại trước Tòa án Hình sự Quốc tế. Nhưng tình trạng này còn tiếp diễn được bao lâu?

Người dân Venezuela đã tích cực theo đuổi việc thay đổi chính phủ. Trong cuộc bầu cử quốc hội hồi tháng 12 năm 2015, hai phần ba cử tri đã ủng hộ phe đối lập dân chủ. Kết quả ấy đáng lẽ ra đã phải nới lỏng vòng kìm kẹp của chế độ đối với đất nước và giúp tái thành lập các cơ chế kiểm soát và cân bằng vốn được vạch ra trong bản hiến pháp mà chính Chávez soạn thảo.

Nhưng chế độ nước này đã làm suy yếu Quốc hội một cách có hệ thống thông qua các phán quyết của một Tòa án Tối cao gồm những người trung thành với chế độ được chọn ra bởi cơ quan lập pháp sắp mãn nhiệm. Cuối tháng 3 vừa qua, Tòa án Tối cao đã đi thêm một bước xa hơn, đó là chiếm đoạt toàn bộ quyền lực của Quốc hội – một hành động bất hợp pháp trắng trợn đến nỗi ngay cả một trong những người ủng hộ Chávez là Tổng Chưởng lý Luisa Ortega Díaz cũng phải lên án đây là hành động làm “băng hoại trật tự hiến pháp.”

Bởi vậy, những người dân Venezuela tuyệt vọng đã quyết định xuống đường phản kháng. Bắt đầu từ ngày 1 tháng 4, hầu như ngày nào họ cũng tổ chức biểu tình đòi một cuộc tổng tuyển cử khác, bất chấp những nguy hiểm đến tính mạng do hành động công khai phản đối. Đúng như vậy, từ khi làn sóng biểu tình bắt đầu, lực lượng an ninh của chế độ đã sát hại 85 người biểu tình và làm bị thương hơn 1.000 người, bao gồm những hành động như ném bình xịt hơi cay vào đám đông và bắn đạn súng hơi vào ngực người dân ở cự ly gần. Hơn 3.000 người biểu tình đã phải đối mặt với những cáo buộc hình sự, chỉ vì họ đã thực hiện các quyền dân chủ của mình.

Bị dồn vào thế bí, phe cầm quyền đã trở nên ngang ngạnh. Gần đây Tổng thống Maduro đã tuyên bố rằng nếu chế độ không thể tập hợp những lá phiếu cần thiết để tiếp tục nắm quyền thì nó sẽ dùng đến vũ khí của mình. Nhưng ông ta cũng sử dụng nhiều hành động chính trị cực đoan hơn để bảo vệ chế độ: bằng sắc lệnh tổng thống (thay vì bằng một cuộc trưng cầu ý dân, như hiến pháp yêu cầu) ông ta đã yêu cầu thành lập một hội đồng lập hiến, sẽ được chọn ra vào ngày 30 tháng 7, để soạn thảo một bản hiến pháp “chung” mới.

Các cuộc biểu tình đến nay về cơ bản đã trở thành các cuộc nổi dậy của dân chúng, khi người dân Venezuela kêu gọi các lực lượng vũ trang tước quyền lực khỏi tay chế độ. Về phần mình, bà Ortega đã kêu gọi Tòa án Tối cao bác bỏ việc chế độ hối thúc viết lại hiến pháp, nhưng chính tòa án này đã tuyên bố yêu cầu của bà là “không thể chấp thuận.”

Người dân Venezuela đã nhận ra rằng một bản hiến pháp Marxist-Leninist được phê chuẩn bởi những đại diện do chế độ chỉ định sẽ biến Venezuela thành một Cuba khác chỉ trong vòng một tháng. Câu hỏi là liệu phần còn lại của thế giới có khoanh tay đứng nhìn hay không.

Luis Almagro, tổng thư ký Tổ chức các nước châu Mỹ (OAS), đã kêu gọi các nước thành viên quan tâm đến những vi phạm hiến pháp và nhân quyền nghiêm trọng của chế độ Venezuela. Tại Đại hội đồng OAS ở Mexico tháng trước, 14 quốc gia (Argentina, Brazil, Bahamas, Canada, Chile, Colombia, Guyana, Jamaica, Mexico, Hoa Kỳ, Peru, St. Lucia, Uruguay, và Paraguay) đã đề xuất một dự thảo nghị quyết về cách mở một cuộc đối thoại với chế độ Venezuela – nhưng vô ích.

Một cuộc đối thoại như vậy sẽ tập trung vào việc thúc đẩy chế độ Venezuela tuân theo những cam kết do Tòa thánh Vatican điều đình vào mùa thu vừa qua, bao gồm việc tổ chức các cuộc bầu cử tự do và công bằng trong năm nay, phóng thích các tù nhân chính trị, lập lại quyền lực hợp hiến của Quốc hội, và chấp nhận sự trợ giúp nhân đạo. Nhưng, dù nghị quyết được 20 thành viên OAS ủng hộ, 10 thành viên đã từ chối do phụ thuộc vào dầu mỏ và tài chính của Venezuela. Điều này khiến nghị quyết thiếu ba phiếu để đạt được đa số hai phần ba cần thiết.

Coi đây là một thắng lợi, chế độ Venezuela càng thêm táo bạo trong việc gia tăng bạo lực nhằm vào người biểu tình và tổ chức một cuộc đảo chính giả chống lại chính mình. Trong cuộc bao vây Cung điện Lập pháp gần đây, một sĩ quan thuộc Vệ binh Quốc gia Venezuela đã tấn công nghị sĩ Julio Borges, chủ tịch Quốc hội – thiết chế duy nhất còn mang tính chính danh. Chế độ cũng đã ra quyết định bổ nhiệm một phó tổng chưởng lý mới thuần tính hơn nhằm thay thế bà Ortega, người đã bị đóng băng tài khoản ngân hàng và bị cấm xuất cảnh.

Phe đối lập đang phản ứng, tổ chức một cuộc trưng cầu ý dân chính thức thông qua Quốc hội, dựa trên điều 333 và 350 trong hiến pháp. Người dân Venezuela sẽ có thể tạo áp lực lên kế hoạch viết lại hiến pháp của Tổng thống Maduro và phe đối lập sẽ có thể thúc đẩy một cuộc tuyển cử mới, phục hồi mọi cơ chế kiểm soát và cân bằng, và thiết lập một chính phủ “thống nhất quốc gia.” Cuộc trưng cầu sẽ diễn ra vào ngày 16 tháng 7 tại mọi nhà thờ ở Venezuela, với sự có mặt của các giám sát viên quốc tế.

Đã đánh mất toàn bộ tính chính danh của mình, chế độ bất lương và sát nhân của Venezuela đang đứng trước một mối đe dọa. Nhiều nước thành viên OAS đã chính thức áp đặt các lệnh trừng phạt đối với những quan chức có liên quan đến phe phái buôn bán ma túy hung bạo của chế độ – tiểu nhóm này chịu trách nhiệm cho việc sát hại những người trẻ trên đường phố và tra tấn khoảng 300 tù nhân chính trị. (Liên minh châu Âu chưa tham gia vào nỗ lực này.)

Bằng việc từ chối một quá trình chuyển giao dân chủ, chế độ Venezuela chỉ đang kéo dài nỗi khổ của đất nước và bắt người dân phải trả những cái giá cao hơn. Dù phe cai trị không sẵn sàng thương lượng, một thỏa thuận được đưa ra thông qua OAS hay Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc có thể sẽ tỏ ra là một thỏa thuận khó mà từ chối được trong bối cảnh hiện nay.

Một thỏa thuận như vậy đòi hỏi phải tổ chức ngay một cuộc tổng tuyển cử và hoãn triệu tập hội đồng lập hiến, điều này có thể tiến hành một cách nhanh chóng và dễ dàng theo hiến pháp hiện hành. Nếu thành công, nó có thể giúp lấy lại lòng tin và sự hợp tác quốc tế. Trước mắt, nó sẽ trả lại đất nước cho người dân Venezuela đang trong tình trạng tuyệt vọng, đói kém, và bị đàn áp.

Nguồn: Enrique ter Horst, “Death or Democracy in Venezuela,” Project Syndicate, 05/07/2017.
Biên dịch: Nguyễn Thị Hồng Thư | Hiệu đính: Nguyễn Huy Hoàng

Enrique ter Horst, nguyên đại diện đặc biệt của Tổng Thư ký Liên Hợp Quốc tại El Salvador và Haiti, là phó Cao ủy viên Liên Hợp Quốc về Nhân quyền.
(Nghiên Cứu Quốc Tế)

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Giấc mơ hão huyền của Viettel và ác mộng gánh nợ nghìn tỷ của người dân


20/07/2017, Viettel – một trong những thương hiệu viễn thông mạnh nhất Việt Nam từng được kỳ vọng sẽ làm “thay đổi thế giới”, thế mà mới đây công ty phụ trách đầu tư nước ngoài của Viettel bất ngờ báo lỗ lên tới 22.138 tỷ, toàn dân té ngửa vì “vỡ mộng”. Tưởng rằng dưới sự quản lý của những tướng lĩnh làm kinh tế suốt từ thời chiến tới thời bình, Viettel sẽ đưa thắng lợi trở về. Ai dè, hãng viễn thông quân đội lại học đòi thói hư của các DNNN khác, tiếp tục điệp khúc thua lỗ. Vậy năng lực của Viettel có đúng như những gì truyền thông tung hê, hay là sắp tới toàn dân sẽ phải gò lưng trả món nợ chục nghìn tỷ cho “con cưng” của quân đội!
Công ty con của Viettel – Viettel Global mang 
gánh nợ hơn 22.000 tỷ về cho người dân

Ngay từ đầu, Viettel đã quá kỳ vọng vào tham vọng vươn ra thế giới của mình khi tuyên bố “trong giai đoạn 10 năm tới sẽ là một tập đoàn công nghệ viễn thông toàn cầu”. Kết quả là, chỉ mới 3 năm đầu tư ra nước ngoài, Công ty con của Viettel – Viettel Global mang gánh nợ hơn 22.000 tỷ về cho người dân, nếu tiếp tục đầu tư thêm, liệu số lỗ đó có dừng lại?

Biện bạch cho số lỗ khủng này, chính Viettel thừa nhận: “do thiếu nhân sự giỏi, trình độ luật pháp của nước sở tại kém đã khiến những khoản lỗ vì thế tăng cao”. Việc nhân sự không giỏi là do đâu, do quá trình tuyển dụng còn sơ sài (ưu tiên con ông cháu cha), hay do kỹ năng và chương trình đào tạo kém chất lượng? Rõ ràng Viettel đang tự tạt gáo nước lạnh vào mặt mình khi thừa nhận cách làm ăn thiếu chuyên nghiệp. Chưa kể, nếu thật sự là một tập đoàn lớn với bề dày kinh nghiệm, lẽ ra Viettel phải tìm hiểu rõ pháp luật của nước sở tại, quan hệ song phương cũng như các quy định quốc tế mà Việt Nam và quốc gia sở tại đó tham gia cam kết, trước khi quyết định đầu tư vào thị trường đó.

Thực tế, cách kinh doanh thiếu chuyên nghiệp này từng được lãnh đạo Viettel đề cập trước đó: “Đôi khi không biết gì lại có lợi vì chúng ta chẳng e ngại gì cả”. Có lẽ chính tư duy lối mòn này khiến Viettel tự cho mình cái quyền “không biết gì”, chẳng cần tìm hiểu thị trường đầu tư và cũng chả cần e ngại gì việc thua lỗ, cứ thế mà làm thôi, vì 22.000 tỷ này Viettel đâu phải gánh, có gì phải xót?



Thái độ lạc quan của Viettel cũng là dễ hiểu khi mà tại thị trường trong nước, Viettel nghiễm nhiên nhận được rất nhiều ưu đãi, đặc biệt là cái danh “Bộ Quốc phòng” đã giúp con đường kinh doanh của Viettel chỉ trải đầy hoa hồng. Nổi bật nhất là vụ thu hồi đất tại Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức hồi tháng 4 vừa qua. Thay vì tự đứng ra thuê đất với người dân để làm dự án, Viettel được Bộ Quốc phòng đứng ra thị uy, buộc người dân giao trả 50ha đất “để xây dựng nhà máy sản xuất, xây dựng trạm BTS trên địa bàn thành phố Hà Nội”.

Vì không tốn phí giải phóng mặt bằng, trụ sở,… Viettel nhờ đó kiếm lãi khủng khi hoạt động kinh doanh trong nước. Còn ở nước ngoài, cái mác quân đội của Viettel không phát huy tác dụng, Viettel phải lăn lội kiếm mặt bằng, xây dựng trụ sở,… tiền thuê đất thì đắt đỏ, chưa kể vị trí kinh doanh không thuận lợi, việc làm ăn thua lỗ một phần do đây mà ra. Do quá được “nuông chiều” ở nội địa, khi bước ra thị trường thế giới, Viettel chỉ là “cậu bé đang mò mẫm những bước đi đầu đời”.

Viettel là nguyên nhân tạo nên ngòi nổ Đồng Tâm

Ngoài trình độ chuyên môn yếu kém thì khoản lỗ ở Viettel Global còn được lãnh đạo của hãng lý giải “việc doanh thu giảm mạnh là do một số thị trường Châu Phi bị ảnh hưởng của biến động tỷ giá khi quy đổi từ đồng nội tệ sang đồng USD. Ví dụ tại Mozambique chênh lệch tỷ giá tăng 104%, Burundi chênh lệch tỷ giá tăng 28%”.

Trên thực tế, các nước mà Viettel đầu tư (trừ Peru) đều là các quốc gia nghèo, chưa phát triển: Tanzania, Cameroon, Burundi, Movitel, Natcom,… Lý do của sự lựa chọn này một phần là vì chuyên môn trong kinh doanh và kinh tế của Viettel còn thấp, nếu đầu tư tại các nước phát triển khác, Viettel khó lòng cạnh tranh lại với các hãng viễn thông sở tại. Tuy nhiên, khi chọn đầu tư vào Châu Phi, do quá ỷ y vào thị trường không có cạnh tranh này, hãng nhận ngay cái kết thất bại thảm hại vì vấn nạn tỷ giá hối đoái bất ổn, dân số có lợi tức thu nhập quá thấp, việc nhận phải trái đắng là điều khó tránh khỏi.

Tuy nhiên, cũng cần biết rằng, đó chỉ là vài lý do Viettel đưa ra để xảo biện cho kiểu kinh doanh yếu kém mà thôi, đằng sau nó còn là về vấn đề về chất lượng sản phẩm. Có một sự thật là, các sản phẩm viễn thông của Viettel đều từ lò sản xuất hàng kém chất lượng nhất thế giới hiện nay là Trung Quốc mà ra: đó là sản phẩm của các hãng Huawei, ZTE, Lenovo đầy tai tiếng. Mang theo những thiết bị với đầy lỗ hổng, backdoor để kết nối thế giới, liệu Viettel có được chào đón tại nước bạn không?




Mặc dù liên tục bị các nước cáo buộc là công cụ tình báo đắc lực của chính quyền Trung Quốc, nhưng không hiểu sao hạ tầng viễn thông của Huawei vẫn được Viettel tin dùng

Đáng chú ý, bất chấp việc kinh doanh lỗ lã, Viettel Global mới đây còn cho biết muốn đầu tư thêm 2 dự án tại Nigeria và Indonesia. Tại sao đang ngập ngụa trong hố sâu của lỗ vốn, Viettel lại quyết định đầu tư tiếp? Phải chăng đây là cách kinh doanh mới, thích đi ngược với xu hướng thế giới, dù Việt Nam đang nỗ lực hội nhập sâu? Trên thực tế, trường hợp làm ăn thua lỗ nhưng vẫn tăng cường đầu tư kinh doanh này chỉ xảy ra với các tập đoàn đa quốc gia như Coca Cola, Pepsi, Lotte,… vì muốn trốn thuế, tăng lợi nhuận nên liên tục báo lỗ, nhưng thật sự là lãi rất cao.

Trong khi đó, Viettel Global tự thừa nhận đã không tính toán đến chuyện biến đổi tỷ giá, không nghiên cứu kỹ thị trường,… Trong khi thế giới hiện nay đang tiến tới thời kỳ của cách mạng công nghiệp 4.0, với bao nhiêu công nghệ mới như Facebook, Viber,… cung cấp các cuộc gọi miễn phí, thì liệu khách hàng của Viettel Global có mãi trả tiền “ngu” cho hãng hay không? Hai dự án mới có triển vọng đem lời cho Viettel, hay viễn cảnh thua lỗ lại tiếp tục lặp lại?

Bất cứ nhà làm kinh doanh nào cũng thấy sự quái dị của kiểu làm kinh tế của Tập đoàn Viettel, nhưng không hiểu vì sao Viettel vẫn cứ tồn tại, cứ tiếp tục thực hiện, tiếp tục bòn rút những đồng tiền thuế của người dân để đổ vào các dự án thua lỗ một cách đau xót? Dù có muốn ngược chiều, ngược dòng cũng hy vọng rằng Viettel giữ chút tình với quê hương, hãy thôi dùng tiền thuế của dân để tiêu tốn cho những “giấc mơ hão huyền”.

Nguồn: Enternews / Báo Đầu tư / Vietnambiz
http://bluevn.info/giac-mo-hao-huyen-cua-vtel-va-ac-mong-ganh-no-nghin-ty-cua-nguoi-dan.html

Phần nhận xét hiển thị trên trang