Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Tư, 26 tháng 7, 2017

MẶT THẬT CỦA TỔNG BIÊN TẬP NGUYỄN CÔNG KHẾ.


Image may contain: 1 person, sitting, table and indoor
Ảnh : Nhà báo Lê Phú Khải
Trích trong tập" Lời ai điếu " của nhà báo Lê Phú Khải.
Chọn một ông Tổng Biên tập thật điển hình cho thời kinh tế thị trường định hướng XHCN ở VN thì phải chọn ông Nguyễn Công Khế, TBT Báo Thanh Niên.
Tôi đã bị Nguyễn Công Khế lừa một vố đau. Đó là vào cuối năm 2002 Đài TNVN có một bản tổng kết năm gửi cho cơ quan thường trú tại TPHCM và các đơn vị trực thuộc Đài. Đọc bản tổng kết đó người ta thấy thành tích to lớn mở rộng cơ quan thường trú của Đài trên thế giới. Rồi còn có cả một công văn của Phó Tổng GĐ Kim Cúc ca ngợi công lao của TGĐ Trần Mai Hạnh từ khi về Đài năm 1996 gửi đi khắp nơi.
Biết rõ mười mươi cái gọi là “mở rộng” cơ quan thường trú của Đài TNVN nên tôi viết bài nhan đề “Chuyện ông Trần Mai Hạnh ở Paris”, gửi đích danh Trần Công Khế, Tổng Biên tập Báo Thanh Niên, một tờ báo mà một người ngu ngơ như tôi cho là tích cực chống tiêu cực. Một người bạn ở Báo Thanh Niên cho tôi hay, TBT Khế đã đọc bài đó và OK!
Bản thảo bài báo đó tôi còn giữ đến bây giờ, nguyên văn:
CHUYỆN ÔNG TRẦN MAI HẠNH Ở PARIS
Vừa qua, tôi có đến Đài Phát thanh Truyền hình Bình Dương làm việc. Các anh trong Ban Lãnh đạo đài Bình Dương bảo tôi: Đài Tiếng nói VN (TNVN) cò nhiều cán bộ tốt lắm. Chúng tôi ra làm việc với Đài, thấy nhiều cán bộ cấp trưởng ban (tương đương vụ trưởng) vẫn còn cọc cạch xe đạp đi làm, mà làm việc rất tận tâm, lại là nhà báo, nhà văn có tên tuổi nữa.
Là một phóng viên của Đài TNVN 27 năm có lẻ, mới được nghỉ hưu từ 1.5.2002, nghe được những lời như thế của đồng nghiệp, tôi không khỏi vui trong lòng, nhất là trong lúc này. Tôi phải nói thêm rằng, chẳng những nhiều đồng chí trưởng ban của Đài TNVN mà còn nhiều phóng viên, ở Hà Nội cũng như ở các cơ quan thường trú của Đài ở nhiều vùng trong cả nước, đã lặn lội ngày đêm để “canh sóng” cho Đài. Họ không quản bão tố, lũ lụt để đến tận những nơi hang cùng, ngõ hẻm đưa một cái tin, viết một phóng sự nhằm nâng cao chất lượng phát thanh. Và, hàng tháng vẫn nhận một đồng lương rất khiêm tốn theo qui định của nhà nước, có người phải “viết thêm” cho các báo để tăng thu nhập! Thật là không công bằng với các cán bộ của Đài TNVN như thế, bên cạnh sự chi tiêu tiền của từ ngân sách nhà nước một cách vô tội vạ của một số cán bộ lãnh đạo Đài mà điển hình là ông Trần Mai Hạnh và ê-kíp, như các ông Vũ Văn Khánh, trưởng ban kế hoạch tài vụ của Đài, các ông ở văn phòng Đài v.v. Những gì mà một phóng viên thường trú tận xa như tôi biết được, đủ nói lên điều đó. Đầu năm 2001, tôi có việc riêng qua Paris thăm người chú ruột, tôi có đến Cơ quan Thường trú của Đài TNVN tại Pháp ở 5. Rue de Tremple Villeneuve la Garrenne 923.90, thuộc vùng ven Paris. Đó là một khu phố sang trọng của những người có tiền. Ngôi nhà mà cơ quan thường trú của Đài mới mua là một villa nhỏ, có sân trước và vườn sau rất đẹp. Thấy tôi khen nhà và xe con của cơ quan sang trọng, anh Trần Kim Thâu, Trưởng Cơ quan Thường trú nói ngay: “Không cần thiết, lãng phí ngân sách”. Thời buổi này thiếu gì những phương tiện lấy tin mà phải mua một cái nhà đến 230.000 đô la thế này! Còn máy móc nữa. Có làm nhiều tin, bài cũng lấy chỗ đâu mà phát v.v. và v.v…
Cả cơ quan chỉ có 2 người, anh Thâu là trưởng, lái xe giỏi, nói tiếng Pháp khá giỏi, từng trải và đã công tác ở nước ngoài nhiều năm. Anh Thâu còn là người rất trung thực và thẳng thắn, anh sẵn sàng nói rõ suy nghĩ của mình. Buổi tối, anh xếp cho tôi ở riêng một phòng khá lịch sự, xưa nay vẫn bỏ không ở trên lầu 1. Tôi thật thà hỏi:- Chắc sếp Hạnh sang đây cũng ở phòng này!? Anh lắc đầu, nói: -Sếp ở khách sạn sang trọng tại Paris chứ đâu có ở đây bao giờ (!?) (Từ nơi cơ quan đóng vào Paris chừng 10 km). Sáng dậy, xuống tầng trệt nấu mì ăn sáng, tôi thấy cái bếp điện của cơ quan quá tồi tàn, lại thật thà hỏi:- Nhà ông chú tôi nghèo thế, ở tận quận 19 dành cho người nghèo mà tôi thấy cái bếp điện cũng không đến nỗi tồi tệ thế này! Sao cơ quan ta nhà đẹp, xe sang mà lại phải đun nấu bằng cái bếp thế này?! Anh Thâu lại cau mặt nói:- Ở Pháp, người bán nhà phải thuê người đem bếp cũ vứt đi, vì chủ mới không ai lại xài bếp cũ, vậy mà ông Khánh (trưởng ban Kế hoạch- Tài vụ của Đài) thì lại mua lại của chủ cũ với giá gấp hai lần cái bếp mới để chúng tôi dùng đó (!) Anh tính có “giỏi” không? Tiền ngân sách mà!!!
Tôi về nước và tìm hiểu, được biết rằng từ khi ông Hạnh về làm TGĐ Đài TNVN, từ 1995, ông đã cùng ê-kíp của mình còn mua và thuê nhà ở Băng Cốc, Bắc Kinh, Matxơcơva và đang chuẩn bị để mua nhà ở Le Caire(Ai Cập) làm cơ quan thường trú một cách không cần thiết như chính người đi thường trú là anh Thâu đã nói. Và, tất nhiên là ê-kip của ông đã kéo nhau đi các nước mua và thuê nhà với giá như đã mua cái bếp điện ở Paris. Chỉ trong một thời gian ngắn, ê-kip của ông Hạnh đã giàu tấng lên. Ông Khánh, Trưởng ban Tài vụ có 2 con đi học ở nước ngoài!
Cách đây hơn 1 tuần, bà Kim Cúc, Phó Tổng GĐ Đài TNVN còn ký hẳn một công văn gửi cán bộ công nhân viên của Đài từ Bắc chí Nam ca ngợi những đóng góp to lớn của ông Trần Mai Hạnh từ khi ông về Đài, trong việc “mở rộng” cơ quan và tăng giờ phát sóng. Toàn là những việc phải tiêu tiền tỷ của ngân sách nhà nước mà bất cứ ai cũng có thể làm được nếu được chi tiền còn chất lượng của phát thanh và nhà cửa khắp nơi được thuê và mua nhằm mục đích gì, có tác dụng như thế nào để nâng cao chất lượng phát thanh thì không hề được nói tới. Xưa nay, từ suốt 27 năm tôi làm việc ở Đài TNVN, chưa hề có chuyện tự nhiên Phó TGĐ lại ký công văn “khen” Tổng giám đốc như thế ở Đài TNVN bao giờ. Điều đó làm dư luận toàn Đài TNVN rất bất bình.
Tôi chỉ muốn nói một điều, rất nhiều đồng chí đã có công lớn với Đài, xây dựng nên uy tín cho Đài TNVN mấy chục năm qua như các anh Trần Lâm, Huỳnh Văn Tiểng, Mai Thúc Long, các nhà văn như Mai Văn Tạo, Phạm Tường Hạnh, Đoàn Minh Tuấn, nhạc sĩ Phan Nhân, nhạc sĩ Dương Hương Bang, nghệ sĩ ưu tú Trần Phương thì không bao giờ được ban lãnh đạo hiện nay của Đài nhắc nhở tới.
Giá thử công văn của bà Kim Cúc lúc này nhắc đến những người có công lao với Đài TNVN, nhắc đến truyền thống tốt đẹp của Đài thì hay biết bao nhiêu!
Đợi mãi không thấy báo Thanh Niên đăng bài kể trên. Ít lâu sau, tôi nhận được thông tin của một cán bộ trong ban lãnh đạo Đài TNVN cho hay, Nguyễn Công Khế đã gửi bài của tôi ra Hà Nội cho bên An ninh, với nhận xét bài viết không có gì sai, nhưng vì để “giữ uy tín” cho nhà nước nên không đăng. Gửi cho an ninh để biết. Một cán bộ an ninh đã cầm bài viết này qua Đài để tống tiền Kim Cúc và Trần Mai Hạnh!
Hiện bài đó đã được rất nhiều cán bộ lãnh đạo của Đài truyền tay nhau đọc.
Tôi rất hối hận về sự ngu ngơ của mình (từ ngu ngơ là từ của nhà văn Dương Thu Hương dùng để chỉ quần chúng ngu ngơ, bị lừa bịp)! Tôi cũng rất phẫn nộ với Nguyễn Công Khế khi được cán bộ lãnh đạo của Đài cho biết như thế. Tôi đem chuyện này than phiền với các đồng nghiệp báo chí ở Sài Gòn. Một người bạn tôi mắng tôi là thằng ngu vì không biết gì về Nguyễn Công Khế cả. Anh còn cho biết Khế luôn dùng tờ báo của mình để gây thanh thế, chẳng hạn y cho phóng viên của báo đi viết về tiêu cực, nhung khi vụ việc có liên quan đến một ông lớn nào đó. Ví dụ, đồng chí X xưa kia ở tỉnh Y, nay đã lên trung ương làm đến Bộ Chính trị mà bài viết có dính líu đến đồng chí đó khi còn ở địa phương thì Khế không đăng mà gửi bài cho đồng chí ấy biết “để giữ uy tín” cho lãnh đạo, thế là đồng chí X đã “mắc nợ” Khế. Khi báo Thanh Niên tổ chức một cuộc thi hoa hậu nào đó, Khế gửi giấy mời, thế là đồng chí ấy, dù là Chủ tịch nước cũng phải đến dự tận quê Khế ở Miền Trung xa xôi!!! Một tờ báo hạng B mà Bộ Chính trị phải đến dự thì uy tín của Khế lên như diều. Cứ thế mà Khế “ra roi”, cứ thế mà dọa nạt thiên hạ để tống tiền. Trong cái mớ bòng bong của một xã hội được gọi là “kinh tế thị trường định hướng XHCN”, Khế cứ thế mà vơ vét. Anh bạn tôi kết luận: Nguyễn Công Khế là “tên lưu manh ngang tầm thời đại”! Nhà thơ L đi viếng mẹ của Nguyễn Công Khế mất vào tháng 9 năm 2007 về, hốt hoảng nói với tôi, đám tang còn hơn cả tỷ phú bên Mỹ có mẹ mất. Giàu có không bút nào tả xiết, xe du lịch đời mới đỗ dài cả cây số. Cái “cảm tạ” của báo Thanh Niên ra ngày 5.9.2007 của gia đình Khế về cái mất của cụ bà Lê Thị Liễu, 79 tuổi đã gây chấn động dư luận. Trang mạng của báo TN đăng lên đã bị các trang “lề trái” ném đá dữ dội, vội vàng phải gỡ xuống, nhưng trang 10 báo in ngày 5.9.2007 kín cả trang còn đó. Xin bạn đọc hãy thử lướt qua danh sách gần 200 cá nhân và các đơn vị (được đăng gộp)… “đã đến thăm viếng, giúp đỡ, chia buồn và tiễn đưa linh cữu” như báo đã đưa gồm: Ông Võ Văn Kiệt, nguyên Thủ tướng CP, ông Nguyễn Minh Triết, Chủ tịch nước và gia đình, ông Nguyễn Tấn Dũng, Thủ tướng CP và gia đình, bà Nguyễn Thị Bình, nguyên Phó Chủ tịch nước, ông Nguyễn Văn Chi, Ủy viên Bộ Chính trị, Chủ nhiệm Ủy ban kiểm tra trung ương, ông Hồ Đức Việt, Ủy viên BCT, trưởng ban Tổ chức trung ương, Đại tướng Lê Hồng Anh, Ủy viên BCT, Bộ trưởng Bộ Công an, ông Lê Thanh Hải, Ủy viên BCT, Bí thư thành ủy TPHCM và gia đình rồi còn cả ông Thống đốc Ngân hành nhà nước, các bí thư tỉnh, chủ tịch tỉnh, các cơ quan báo chí, các nghệ sĩ, các Hội v.v và v.v.
Những người đứng đầu bộ máy cai trị đồ sộ của chế độ toàn trị đã đến “thăm viếng, chia buồn và tiễn đưa…” cụ bà Lê Thị Liễu. Ngay cả đến đương kim nguyên thủ một cường quốc trên thế giới mà bố mẹ mất cũng không được như thế.
Có thể nói, đây là đám tang mẹ một Tổng biên tập một tờ báo ngành của một nước nhỏ nhưng “vĩ đại” nhất hành tinh, chưa hề thấy trong lịch sử báo chí nhân loại. Trong chế độ toàn trị, một tổng biên tập chỉ cần không chống chế độ, không nói ngược với đường lối của Đảng cầm quyền, biết luồn lách, biết dùng tờ báo của mình để nịnh bợ, dọa nạt và khống chế, biết té nước theo mưa, biết gió chiều nào che chiều ấy, giả vờ chống tham nhũng thì anh ta kiếm bẫm hơn bất cứ nhà buôn nào, có thế lực như một “ông vua không ngai”. Cứ xem danh sách những người đến viếng mẹ anh ta thì thấy. Nếu xét về mặt nào đó thì đây còn hơn quốc tang!
Tờ báo quốc doanh Thanh Niên đã trở thành tờ báo riêng của Khế trong một đất nước không có báo tư nhân! Đội ngũ tổng biên tập như thế thì đội ngũ phóng viên đương nhiên là như thế. Nói cho công bằng thì không phải tất cả anh em làm báo đều như Hồng Vinh, như Khế, như Phan Huy… Có rất nhiều anh em tâm huyết với đất nước, muốn dùng ngòi bút của mình để “tải đạo”, nhưng số phận của các anh vô cùng hẩm hiu. Nhà báo Nguyễn Việt Chiến, Nguyễn Văn Hải, HoàngKhương… là những ví dụ điển hình.
Báo chí ngày càng xuống cấp. Tàu của giặc Tàu đâm vỡ tan tàu của ngư dân ta, trong vùng biển của ta, nhưng báo chí của ta phải nhục nhã kêu là “tàu lạ”. Nỗi nhục này của báo chí Việt Nam “thời kỳ đồ đểu” này không thể nào rửa sạch trong lịch sử dân tộc.
( Hết trích )
Lời Ai Ðiếu của Lê Phú Khải, Người Việt xuất bản lần thứ nhất tại Hoa Kỳ, 2016.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Đám tang tướng Trần Độ…



FB Lưu Trọng Văn
09-08-2015

Lão tướng TRẦN ĐỘ
Nhà thơ Chế Lan Viên chê tướng Trần Độ khi làm thứ trưởng bộ Văn hóa (thực chất quyền như bộ trưởng) đã đem cách điều hành mệnh lệnh trong quân đội vào trong điều hành một cơ quan quản lý văn hóa. Tính của Chế Lan Viên thường châm trích cay nghiệt, ông bảo với gã, muốn gặp ông Độ phải báo cáo qua từ anh tiểu đội trưởng…

Rồi nghe cha gã kể, một lần có việc cha gã đến bộ Văn hóa ở đường Ngô Quyền để nói với ông thứ trưởng về tình hình văn hóa nghệ thuật theo cha gã là đang bê bết. Gặp ông Độ ở cầu thang, cha gã đi lên, ông thứ trưởng đi xuống, ông Độ hỏi sẵng, việc gì ? Cha gã tức khí gắt lên, có việc với anh đấy.

Gã rất hiểu tính cha gã. Có lần cha gã đã đập bàn với ông Trường Chinh vì ông phê phán Nguyễn Tuân khi Mỹ ném bom thảm sát Hà Nội lại chỉ viết chuyện về…phở.

Khi ông Lê Duẩn như cụ Huỳnh Thúc Kháng xưa, bảo truyện Kiều của Nguyễn Du là dâm thư, cha gã đã gân cổ bảo vệ nàng Kiều. Khi trong cuộc họp bàn về kỷ niệm 600 năm Nguyễn Trãi toàn các trí thức tên tuổi cả, ông Võ Nguyên Gíap chắp tay sau đít cứ đi đi lại lại, cha gã bảo ông Giáp, anh ngồi xuống như anh em đi.

Thực ra tướng Trần Độ cùng trong một guồng máy quá lâu không thể không nhiễm cái thói quen của hầu hết các vị lãnh đạo tự cho mình có chức là đương nhiên ngồi trên đầu bất cứ ai.

Gã không thích cái thói ấy. Đến bây giờ gã vẫn nói như Phùng Quán, không thích thì bảo là không thích.

Nhưng rồi đám tang của ông, từ Sài Gòn chân ướt chân ráo ra, gã đã đến dự. Nắng gắt lắm. Cả cái sân Nhà Tang lễ như đổ lửa. Gã đến không hề vì tò mò, không hề vì muốn ta đây tỏ một thái độ chống đối này nọ mặc dù chống đối… đang là mốt thời thượng.

Vậy mà đã 13 năm trôi qua rồi.

Hôm nay 9.8 ngày ông Trần Độ mất.

Gã xin thắp nén nhang tưởng nhớ ông. Và cái ngày nắng gắt ấy gã cũng đã khóc chia tay ông cùng một nén nhang.

Không thích một việc, đó là cái thói đời, thương cho những người như ông cũng bị nhiễm. Nhưng lại có nhiều cái thích khác lớn hơn, đè khuất cái gờn gợn không thích kia.

***

Vòng hoa của đại tướng Võ Nguyên Giáp, và vòng hoa của gia đình đại tướng Lê Trọng Tấn, đại tướng Hoàng Văn Thái bị ách lại chưa được đưa vào viếng trung tướng Trần Độ. Tình hình rất căng thẳng, đại tá Huyên, trợ lý của đại tướng Võ Nguyên Giáp nói sẽ điện về xin ý kiến của đại tướng.

Lý do là trên băng tang đề dòng chữ “vô cùng thướng tiếc” trung tướng Trần Độ. Chỉ thị từ cấp cao nhất, không để lọt bất cứ “vô cùng thương tiếc” nào mà chỉ được, “kính viếng” hoặc “viếng” thôi.

Gã ngồi bệt vỉa hè dưới tán cây phượng với ông Nguyễn Kiến Giang, một người mà gã kính yêu. Khi ông Độ trên đỉnh cao quyền lực hoặc dẫn đầu đoàn quân xung trận thì ông Nguyễn Kiến Giang bị nhốt trong tù.

Một lần cà fê với ông dưới gốc đa già công viên Lý Tự Trọng bên hông báo Lao Động, ông Giang kể gã nghe vì sao ông bị đích thân ông Lê Đức Thọ tống ông vào tù. Rồi trong tù hai ông đã tranh luận thế nào về con đường phát triển của đất nước.

Gã thích ông Giang ở lòng nhân ái bao la của ông, ông không hề hằn học tức giận những người đã cho ông vào tù và ông tôn trọng quan điểm lập trường của những người chống ông. Sau này tìm hiểu về ông Mandela của Nam Phi gã thấy tấm lòng nhân ái của ông Giang chả khác ông Mandela.

Chính vì yêu mến ông Kiến Giang mà gã có cái nhìn khác đi về tướng Độ. Một người như ông Giang sẵn sàng đứng dưới cờ của tướng Độ, thì chắc chắn phải có lí do. Và gã được biết ông Giang chính là nhà tư tưởng của nhóm tướng Độ, thế là gã cảm mến ông Độ vì không phải tự dưng lại chọn ông Giang. Thế đấy. Dắt dây. Sợi dây tình cảm. Suốt đời của gã, gã chỉ chấp nhận cho sợi dây tình cảm xỏ mũi mình.

Nói thế, là, gã đến dự đám tang tướng Độ, người gã chưa hề gặp ngoài đời, hoàn toàn không vì ông là người chống chế độ.

Gã cứ ngồi bệt thế trên vỉa hè với ông Nguyễn Kiến Giang. Thỉnh thoảng gã lấy tờ báo quạt quạt cho ông. Mồ hôi. Oi. Không khí tang. Buồn. Tức. Đủ chuyện.

Khi thấy ông Giang, bất cứ ai quen biết, kính trọng ông khi đi qua đều đon đả tới chào ông. Dương Thu Hương, Hoàng Minh Chính… hầu hết là những nhân vật bất đồng chính kiến. Trong nhiều người đến chào ông Giang nhà tư tưởng của nhóm tướng Độ, gã biết một số người cơ hội. Gã nói thẳng với ông Giang, ông Giang khẽ cười, cậu nói số ít à, theo mình là không ít đâu. Giọng ông nhẹ tênh coi chuyện kẻ cơ hội trong một phe nhóm nào đó là…đương nhiên.

Gã nhớ lại cũng lần dưới gốc đa ở Sài Gòn ấy, gã đã hỏi thẳng ông Giang rằng ông anh có cảm thấy có sự nhầm lẫn về ngọn cờ, về thủ lĩnh chưa xứng tầm không?

Gã nghĩ mình hỏi câu hỏi có ý xúc phạm ấy sẽ làm ông Giang khó chịu. Nhưng thật không ngờ, ông chỉ cười, vẫn nụ cười rất chân thành, mộc mạc, mà hiếm có một nhà tư tưởng, một triết gia hàng đầu đất nước như ông có được. Ông nói, có những cái vì việc lớn mình phải chấp nhận thôi.

Gã thực sự xúc động và càng thương yêu ông vì cái nụ cười và câu nói ấy. Ông bảo, Văn ạ, cậu sướng hơn mình rất nhiều. Mọi quyết định thay đổi của cậu có thể chỉ trong ba mươi giây, còn mình phải mất ba mươi năm đấy.

Gã đủ không ngốc lắm để hiểu thông điệp mang tính khoảng cách các thế hệ vô cùng tinh tế này. Ông Trần Độ cũng thế thôi, có khi để có quyết định thay đổi ông đã phải mất hơn cả cái thời gian dằng dặc ba mươi năm ấy nữa.

Thế rồi ông Giang không phải tự dưng kể cho gã nghe câu chuyện khi ông bị bắt giam, mẹ ông một nữ anh hùng cuộc Khởi nghĩa Xô Viết Nghệ Tĩnh, một đảng viên cộng sản năm 1930 đã tuyên bố từ ông.

Ông đau đớn lắm. Ông cảm giác cái nỗi đau của ông từ Đảng, Đảng mà cả tuổi trẻ của ông theo đuổi, phấn đấu hy sinh cũng không thể bằng nỗi đau của mẹ ông khi mẹ ông từ ông. Và càng không thể bằng nỗi đau của chính ông khi bị mẹ khước từ tình mẹ con.

Gã nhận thêm thông điệp nữa, ông Trần Độ cũng có những quặn đau như thế.

Dám từ bỏ một niềm tin, hơn thế nữa niềm tin ấy lại hun đúc bằng cả tuổi thanh xuân, bằng cả bao xương máu thành đức tin, thì chỉ chuyện ấy thôi cũng phải biết trân trọng những con người như ông Giang, như ông Độ rồi.

Gã vỡ lẽ ra nhiều điều. Bây giờ gã mới hiểu hết nỗi đau của cha gã khi gã hoặc thằng Ninh em trai gã đem chuyện tiêu cực xã hội, những bất công xã hội, những tha hoá xã hội ra kể. Có lần cha gã quăng đũa, bỏ cơm. Cha ơi con xin lỗi cha. Ngàn lần xin lỗi.Vì con đã làm cho cha buồn.

Thương quá một thế hệ chiến đấu vì lý tưởng cách mạng như ông Giang, như cha gã. Và từ tình thương này gã dắt dây thương những người như ông Trần Độ. Nhà cao cửa rộng. Gia đình êm ấm, con cái tử tế, bổng lộc không thiếu, uy danh có thừa, nhưng đã bỏ tất cả.

Đúng sai không bàn.

Dấn thân là trả giá.

Ông Nguyễn Kiến Giang kể: Sau này, bà mẹ của mình từ quê ra tìm mình, bà ôm lấy mình, khóc, bà nói, con ơi, con đúng, mẹ xin lỗi con.

***

Đã tới giờ làm lễ tang tướng Trần Độ.

Ông Giang đứng dậy, khẽ đọc cho gã nghe mấy câu thơ của ông Độ.

Những mơ xóa ác ở trên đời
Ta phó thân ta với đất trời
Ngỡ ác xóa rồi thay cực thiện
Ai hay, biến đổi ác luân hồi.
Gã và ông Giang bước vào hàng những người vào viếng lần cuối. Lúc này bên cạnh gã là nhà văn Xuân Cang, nữ đạo diễn sân khấu Phạm Thị Thành và rất nhiều tướng tá, sĩ quan quân đội, rất nhiều trí thức nổi tiếng, rất nhiều những khuôn mặt của lực lượng dân chủ.

Gã hỏi ông Giang câu nói nào của ông Trần Độ mà ông nhớ nhất. Ông Giang nói: Có hai câu.

Một. Văn hóa mà không có tự do là văn hóa chết.

Hai. Mọi sự độc quyền, độc tôn đều đưa đến thoái hóa, ruỗng nát.

Gã đã run run thắp nén nhang cho tướng Trần Độ, khói nhang như hai câu nói kia cứ quẩn quanh gã.

Gã lẩm bẩm như nói với tướng Độ, ở tuổi 27 tôi đã nhiều tháng ngày cùng trung đoàn Sông Lô mà ông từng làm chính ủy khi ông 27 tuổi, tiêu diệt bọn diệt chủng tàn ác Khmer đỏ.

Cái ác phải bị tiêu diệt.

Bản nhạc Hồn tử sĩ vang lên. Hơn một ngàn con người đứng im mặc niệm tướng Trần Độ.

Gã thấy vòng hoa của đại tướng Võ Nguyên Giáp không hiểu ai đã…lén đặt lên bên quan tài của tướng Trần Độ, dòng chữ “vô cùng thương tiếc” không bị bóc bỏ.

Và rồi ông Vũ Mão, chánh văn phòng Quốc hội, nơi ông Trần Độ từng là phó chủ tịch, lên đọc điếu văn. Giọng ông hùng hồn ngợi ca công lao của ông Độ đối với đất nước, dân tộc. Nhưng đến kết thúc điếu văn giọng ông tự dưng tụt âm lượng, tiếc rằng, cuối đời đồng chí đã phạm những sai lầm…

Cả khán phòng im lặng sững sờ vì “nghĩa tử là nghĩa tận” theo truyền thống dân tộc Việt xưa nay, vậy mà một ông đại diện cho Quốc hội lại cố tình bất chấp…

Gã cảm nhận như ông Vũ Mão biết cái gì sẽ xảy ra. Đọc xong điếu văn ông lặng lẽ đi xuống mà không nhìn vào mặt bất cứ ai. Ông đứng sát bên gã ở hàng đầu bên phải. Mồ hôi đầm đìa khuôn mặt vốn luôn khá cởi mở của ông.

Gã thú thật gã vốn có cảm tình với ông khi chứng kiến ông, bí thư thứ nhất trung ương Đoàn đã say sưa hát cho công nhân Công trình Thủy điện Sông Đà nghe bài hát mà chính ông sáng tác nói về tình yêu tuổi trẻ. Bây giờ thì ông chuẩn bị đón chờ bão tố đấy. Ông liên tục lấy khăn tay lau mồ hôi. Gã nghe được cả tiếng thở phập phồng của ông.

Và bão tố đã nổi khi Trần Thắng, con trai của tướng Trần Độ thay mặt gia đình: Chúng tôi không công nhận lời điếu văn của ông Vũ Mão. Những tiếng hò hét, những tiếng vỗ tay vang dội ủng hộ lời tuyên bố kia.

Một người đàn bà mặc áo nâu sồng nét quê kệch gào lên: Ối anh ơi là anh ơi, anh chết rồi mà người ta vẫn không để anh yên.

Gã thấy một loạt tướng tá, cựu chiến binh huân chương đầy ngực từng là đồng đội vào sinh ra tử khắp các chiến trường từ Điện Biên Phủ đến chiến trường Nam bộ, chiến trường Trị Thiên vây lấy ông Vũ Mão. Họ chỉ chỏ vào mặt ông Vũ Mão chửi thậm tệ. Trước khi chửi họ đều xưng họ tên cấp bậc từng chiến đấu ở chiến trường nào.

Gã biết đa số trong họ có thể không tán đồng tư tưởng chọn lựa con đường khác như ông Trần Độ, nhưng họ hơn ai hết hiểu cái tấm lòng yêu nước xả thân của người từng là chỉ huy hoặc đồng đội của mình.

Gã ké một câu hỏi, ai buộc anh cho cái đoạn phê phán ông Trần Độ vậy?

Ông Vũ Mão lấy một ngón tay chỉ lên… trời.

***

Năm 2007, ông Vũ Mão có viết một bức thư rất chân thành, ông kể lại sự kiện ông bị phân công đọc điếu văn mà chính ông không muốn.

Ông nói rằng, ông rất khổ tâm về điều này vì có thể có các quan điểm khác nhau “nhưng nghĩa tử là nghĩa tận, đặc biệt trong tang lễ đọc cả điều thiếu sót là điều tối kỵ”.

Và ông thanh minh, là ông đã xúc động thật sự khi cố tình dõng dạc kể công lao của ông Trần Độ, và ông chủ động xuống giọng khi nói tới sai lầm, thiếu sót.

Gã ghi nhận điều ông nói là sự thật. Và hôm nay, sau 13 năm cái sự kiện lần đầu tiên trong một đám tang nhà nước có cuộc vỗ tay phản đối điếu tang, gã xin kể cho ông Vũ Mão, người mà bây giờ thích được gọi là nhà thơ, hay nhạc sĩ hơn bất cứ chức danh lãnh đạo nào mà ông từng nắm giữ, một sự thật mà chắc chắn ông không hề biết, đó là, khi ra khỏi Nhà Tang lễ, nhà cách mạng chân chính Nguyễn Kiến Giang đã đọc hai câu thơ của ông viết tặng tướng Trần Độ ngày 17.3.1993.

Vì dân vì nước anh hiến dâng cuộc đời
Anh là đóa hoa hồng đẹp tươi.

Rồi người đồng chí gần gũi thân thiết nhất của tướng Trần Độ ấy đã nói, đừng trách Vũ Mão.

Cuối cùng thì sự khác biệt của những nhà cách mạng thực sự vì dân vì nước với những ai khác cũng chỉ là cái tình và cái dám chiến đấu, dám tù đày, hy sinh vì cái tình ấy.

Lúc này, khi viết những dòng cuối cùng này, gã thú thật gã chẳng còn nhớ đến ông Trần Độ, thậm chí cả ông Nguyễn Kiến Giang nữa.

Mà gã nhớ đến hình ảnh bà mẹ của ông Giang sau nhiều năm vật vã đau đớn trăn trở đã ôm người con trai của mình mà vì niềm tin, đức tin của mình đã từ bỏ:

Mẹ xin lỗi con!
Phần nhận xét hiển thị trên trang

"Sâu" đã ăn, mục ruỗng những trái tim...


Nguyễn Thị Thúy Hà - Phó Chủ tịch phường Văn Miếu, thủ đô Hà Nội.

Mạnh Quân 



Vừa đọc stt của anh Trần Đăng Tuấn, câu chuyện về một người phụ nữ ra phường xin giấy chứng tử để kịp làm đám tang cho người bố vừa mất. Bà Chủ tịch Phường (Văn Miếu) vẫn ở trụ sở nhưng tay nhận hồ sơ bảo, cứ phải đợi PCT Phường về để ký. Chính vì sự chậm trễ này, nhà cô ấy không kịp đăng ký đúng ngày ở nhà tang lễ và đám tang phải lui lại 1 ngày. 


Không hiểu sao , hôm nay đọc chuyện đó, mình lại không cảm thấy bức xúc gì lắm như anh Trần Đăng Tuấn, hay là mình cũng chai sạn trước những tin này rồi?

Ai có thể nói rằng: Chuyện này phải để xem người ta giải thích thế nào abcd, và "người ta" cũng có giải thích thật, rằng không phải cái thằng nhận hồ sơ kia có thói quen có phong bì 200 k như lời người dân mách nhau...thì mới làm nhanh, kể cả cấp giấy chứng tử. Nhưng không hiểu sao, tôi cứ tin chuyện đó là thật.

Lê Hiếu - cán bộ phường Văn Miếu. Hà Nội.
Bởi tôi chứng kiến quá nhiều việc tương tự.

Cách đây 4 năm, cô bạn thân tôi tử nạn khi lặn biển ở Cù Lao Chàm, gia đình cô ấy cũng khốn khổ về những thủ tục ở phường để chứng nhận giấy nọ, giấy kia...để giải quyết nhiều việc trước và sau đám tang. Mình lúc đó nghe thì sôi cả máu lên, nhưng không dám tham gia vì sợ nóng tính cũng chỉ tổ hỏng việc.

Gần đây nhất thì thấy nhiều người dân mới về trong khu cũng khốn khổ, khốn nạn làm giấy tạm trú. Nghe đâu bảo cứ phải mấy trăm ngàn mấy nhanh. Không thì anh xxx khu vực có đủ thứ lý do để chậm.

Tôi cũng không nghi ngờ gì chuyện đó (họ post đầy trong group FB của khu dân cư, nói rõ người làm khó, mách nhau cách đưa tiền hoặc không đưa tiền). Tôi thì hồi mới về cũng bị làm khó y như vậy nhưng gân, không chịu lì xì. Chẳng hiểu sao anh công an phường cứ bận vào lúc hẹn tôi đến đưa giấy, hoặc là anh có mặt lúc mình đến nhưng lại bảo sếp anh đi vắng, không ai ký ? Có thể sau biết mình làm báo nên thái độ bất ngờ trở nên niềm nở, nhăn nhở hay không?

Cái nền hành chính tệ hại này, sao bao nhiêu năm hô hào cải cách, nó vẫn thế thôi. Vụ xin giấy chứng tử kia là một vụ điển hình nhưng rồi mấy bữa, lại đâu vào đấy. Cái thói vô cảm, những trò láu cá, tham nhũng vặt ...để kiếm thêm tý tiền, để lại lì xì cho cô giáo của con, để dấm giúi vài tay bác sĩ khi đến bệnh viện...nó cứ quẩn quanh, quẩn quanh, làm mục ruỗng những trái tim, làm thối rữa những tâm hồn, dị dạng các khuôn mặt người... 

Phần nhận xét hiển thị trên trang

MỘT CUỐN SÁCH SẼ GÂY CHẤN ĐỘNG HỌC GIỚI VỪA CHÀO ĐỜI !



Lời tựa công trình "Từ điển Tiếng Việt của GS. Nguyễn Lân - Phê bình và Khảo cứu" 

Hoàng Dũng (Dzung Hoang)(Phó Giáo sư, Tiến sĩ Ngôn ngữ)

Từ cuối năm 2013, trên trang Blog Tuấn Công Thư Phòng, Hoàng Tuấn Công bắt đầu công bố những bài viết chỉ ra những sai sót trong trước tác của GS Nguyễn Lân. Những bài viết này gây ra nhiều luồng dư luận khác nhau trong giới chuyên môn và cả trong độc giả đại chúng. Người thì thích thú, kẻ thì bất bình vì sự táo gan của tác giả: một nhà nghiên cứu trẻ, chưa được nhiều độc giả biết tới, dám viết cả một loạt bài đến 300 trang, nay tập hợp lại, cộng thêm những khảo cứu về sau, dày tới hơn 600 trang, tập trung nói đến chỗ chưa được trong những công trình then chốt của một giáo sư lão làng, “vua biết mặt chúa biết tên”. Trong sinh hoạt học thuật, hiếm có một công trình dày dặn do một người viết phê phán một người. Ở nước ta, hình như đây là lần đầu tiên.

Thật lạ lùng! Khi đăng bài bút chiến trên Đông Pháp thời báonăm 1928 với một tên tuổi lão thành như Mính Viên Huỳnh Thúc Kháng, Phan Khôi mới 41 tuổi, trẻ hơn Hoàng Tuấn Công bây giờ. Thế mà dư luận thời đó và ngay cả cụ Huỳnh tuyệt nhiên không ai vin vào cớ này để kết tội Phan Khôi xấc láo. Trái lại, cụ Huỳnh nhanh chóng trả lời, nói thẳng tâm phục lời chỉ trích của Phan Khôi!

Cứ đọc Từ điển tiếng Việt của Nguyễn Lân – Phê bình và khảo cứu và bỏ qua tất cả những gì ngoài học thuật. Cuốn sách cho thấy tác giả sở đắc một vốn Hán học vững chắc và vốn hiểu biết dân gian giàu có – đây là những tri thức nền nhất thiết phải có đối với những ai muốn nghiên cứu từ và thành ngữ, tục ngữ; mặt khác, tác giả có một cách làm việc minh bạch, khoa học: mỗi luận điểm đều được biện giải, dẫn chứng nguồn tư liệu của chính tác giả hay của các công trình đi trước; độc giả hoàn toàn có thể tự kiểm tra. Hoàng Tuấn Công không phải là người đầu tiên viết về những sai sót trong từ điển của GS Nguyễn Lân, nhưng có lẽ sẽ là người cuối cùng căn bản khép lại vấn đề đã kéo dài hàng chục năm qua với nhiều tranh cãi. Nhìn theo một chiều hướng khác, cuốn sách vượt ra ngoài khuôn khổ cuộc tranh luận với một cá nhân. Nói như tác giả, “nội dung sách thực chất là những Phê bình và khảo cứu về việc giải nghĩa tiếng Việt”. Đó là một đóng góp lớn cho khoa Từ điển học của nước ta. 

Và đâu chỉ khoa Từ điển học. Không khí học thuật ở ta đang trầm lắng quá. Trong cuộc sống tất bật hiện nay, người ta tránh phê phán người khác, “cho nó lành”! Cuốn sách thoát ra khỏi tâm lý “nước sông không phạm nước giếng” ấy, không khoan nhượng trước những sai sót trong khoa học, khiến cho giới nghiên cứu đã cẩn trọng càng cẩn trọng hơn. Mặt khác, không phải tất cả các luận điểm của Hoàng Tuấn Công đều thuyết phục. Và như thế, nó mời gọi tranh luận.


Chẳng phải học thuật tiến lên bằng con đường chông gai của tranh luận hay sao?
--------------------
.
PHÊ BÌNH VÀ TIẾP THU

Đỗ Ngọc Thống
(PGS. Tiến sĩ ngữ văn) 


Cuối năm 2016, trong bài "Nếu GS Nguyễn Lân còn sống..." tôi có nói tới bản thảo cuốn sách của Hoàng Tuấn Công phê bình, khảo cứu hàng loạt sai sót của cụ Nguyễn Lân qua một số cuốn từ điển tiếng Việt. Cũng trong bài ấy, tôi tỏ ý băn khoăn không hiểu sao một bản thảo hay và có ích như thế lại liên tiếp bị mấy nhà xuất bản từ chối.... Sau đó rất nhiều ý kiến lý giải khác nhau về hiện tượng này.

Nhưng đó là năm 2016... còn bây giờ (7/2017) cuốn sách ấy đã ra mắt bạn đọc; đã có nhà xuất bản "dũng cảm" nhận "trách nhiệm" để nó được chào đời.

Tôi mừng cho HTC 5 thì mừng cho NXB ấy 10. Xin trân trọng thông báo với bạn đọc xa gần.

Và bây giờ tôi lại băn khoăn: không hiểu các con, cháu của GS Nguyễn Lân sẽ thế nào khi đọc cuốn sách này ???

Phản ứng như thế nào trước sự góp ý cho những sai sót của mình sẽ là thước đo chính xác về tầm văn hoá của mỗi con người.

Trộm nghĩ, nếu có vinh dự làm con cháu GS Nguyễn Lân, nhất định tôi sẽ đến cảm ơn tác giả cuốn phê bình, khảo cứu này.

HN, 25/07/2017
----------------
CHÚC MỪNG HOÀNG TUẤN CÔNG!
Nguyễn Quang Lập
(Nhà văn)


Từ tháng 10/2014 khi Quốc Hội tuyên bố kiên quyết ban hành luật biểu tình thì Hoàng Tuấn Công cũng bàn với tôi sẽ viết hẳn một cuốn chỉ ra toàn bộ sai sót của bộ từ điển của Nguyễn Lân. Sau ba năm, luật biểu tình vẫn nằm yên trong ngăn kéo của QH thì cuốn sách của Hoàng Tuấn Công đã ra đời. Sách dày 1.200 trang khổ 13x19, in khổ 16x24 và thu nhỏ chữ lại chỉ còn... 570 trang!

Lịch sử văn hoá Việt chưa có ai viết hẳn một cuốn sách dày như thế để chỉ ra "vô số sai sót" của một giáo sư, nhất là giáo sư đó được mệnh danh là "quốc sư" vừa có tên đường ở Hà Nội.

Hoàng Tuấn Công muôn năm!


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Chết vì ngu và tham





Tác giả: Tô Văn Trường

Có lẽ viết, nói và nghệ thuật ngôn từ thì Việt Nam ta là cường quốc số 1 trên thế giới. Cũng chẳng biết từ bao giờ và từ đâu mà các cụm từ có tiếp đầu ngữ “an ninh” xuất hiện và được sử dụng nhiều đến thế? Nhưng phải công nhận chính những cụm từ ấy, tiêu biểu như “an ninh năng lượng” đã “giải vây”, tạo lối thoát và đường rút cho nhiều chủ trương, chương trình, dự án,…khi gặp bế tắc, thua lỗ. Suy cho cùng thì “giải vây” trong nhiều trường hợp cũng chính là “giải ngân” cho những khoản chi vô tội vạ của các nhóm lợi ích mà thôi.
...Nghĩ lại, nếu không bỏ ra hàng núi tiền để đầu tư bất chấp rủi ro thì lấy đâu ra tiền bỏ vào cái “túi tham nhũng không đáy”! Định hướng lớn của chúng ta sai từ lâu rồi và ngày càng lún sâu vào cái sai đó mà không muốn rút ra. Nguyên nhân của cái ngu này là tham! (TVT)


——————- .
Trong bài báo mới đây “Lại bàn về giá điện ở Việt Nam” tôi đã viết “những giải pháp cải cách chính ngành điện nhằm hạ giá thành, giảm hao tổn, cải tiến công nghệ, tạo khung pháp lý cho cạnh tranh lành mạnh” … ngẫm suy có thể áp dụng cho bất kỳ ngành kinh tế nào của Việt Nam.
Doanh nghiệp nhà nước phần lớn làm ăn thua lỗ
Hầu hết các dự án đầu tư của doanh nghiệp nhà nước hoặc dùng vốn nhà nước (như các công trình giao thông…) đều lỗ nặng hoặc suất đầu tư cao vọt (như 1km đường đắt gấp mấy lần công trình cùng loại ở các nước khác). Kiểu làm ăn này đâu chỉ ở ngành năng lượng và giao thông mà ở hầu hết các ngành mà doanh nghiệp nhà nước mưu chiếm lĩnh đỉnh cao, nhưng thua lỗ kéo dài.
Doanh nghiệp nhà nước sử dụng phần lớn tài sản của kinh tế nội địa và cả tài nguyên quan trọng nhất của quốc gia, nhất là hầm mỏ, không dành cho dân,- dù dân là chủ. Cứ tưởng kinh tế công hữu sẽ có CNXH… nên cố làm bằng mọi giá. Cuối cùng, lại ảnh hưởng đến toàn nền kinh tế. Ngay Nghị quyết phát triển kinh tế tư nhân cũng cố nèo Hợp tác xã và kinh tế nhà nước cùng là… nền tảng. Toàn say sưa với câu chữ cho tròn, “sáo rỗng” mà không đi vào thực chất. Nguồn gốc là ở chỗ kinh doanh mà nếu lỗ, đều do nhà nước chịu (tức là dân chịu) thì tránh sao khỏi tính toán sai, làm ẩu, thậm chí như vậy mới dễ kiếm lợi riêng.
Trên các phương tiện thông tin đại chúng đang rộ lên thông tin “2 tỷ USD bù lỗ cho Lọc dầu Nghi Sơn” làm tôi lại trạnh lòng nghĩ đến Singapore. Họ chủ yếu nhập dầu thô về tinh luyện rồi xuất khẩu thành phẩm kiếm lời, trị giá hàng mấy chục tỉ USD mỗi năm, tạo ra khoảng 5% GDP, thuộc hàng 1 trong 3 trung tâm lọc dầu lớn nhất thế giới.
Còn Việt Nam dùng dầu thô của chính mình để tinh luyện, được hưởng rất nhiều ưu đãi về thuế, chưa đáp ứng nổi 100% nhu cầu xăng dầu trong nước, thế mà ngay cả chuyên gia WB cũng thấy lạ: hết Dung Quất rồi Nghi Sơn lại có vấn đề về tài chính, bù lỗ triền miên càng đẩy đất nước lún sâu vào nguy cơ “vỡ trận tài chính”.
Ngẫm suy, người dân có quyền đặt câu hỏi vì sao Nhà nước phải bỏ ra hàng núi tiền (cũng là tiền thuế của dân) xây nhà máy lọc dầu để chịu lỗ lại tác động xấu đến môi trường, thay vào đó cứ nhập xăng dầu như trước mà dùng, để số tiền đó đầu tư cách nào khác cho sinh lời, thì có lợi hơn cho đất nước không???
Việt Nam không cần làm nhà máy lọc dầu.
Ngay từ đầu những năm 1990, nhiều chuyên gia ngành dầu khí đã khuyên cáo chưa nên xây dựng nhà máy lọc dầu nhưng lãnh đạo cấp cao chỉ đạo phải đảm bảo tự chủ an ninh năng lượng, lỗ cũng phải làm! Ngẫm suy, tư duy đảm bảo an ninh năng lượng ở thời điểm trước 2000 dù có ấu trĩ nhưng có lẽ khi ấy các nhà quản lý các cấp vẫn còn “trong sáng”. Bây giờ thì chắc chả ai nói đến “an ninh” gì nữa, chỉ cần làm mọi cách để lôi kéo được dự án khủng, vay được nhiều tiền cho “chi tiêu” trước mắt, tội vạ con cháu chịu.
Theo tôi hiểu, các điểm chính, chưa nên xây dựng nhà máy lọc dầu ở VN là:

Ở thời điểm năm 1990, các nhà máy lọc dầu ở Singapore có tổng công suất đảm bảo cung cấp đủ nguồn xăng dầu cần thiết cho VN kể cả tính đến tương lai sau 2010, đồng thời tất cả các nhà máy owe Sing đều đã hết thời gian khấu hao, do đó giá bán sản phẩm có thể linh động điều chỉnh mà vẫn có lãi.

Singapore nằm ở vị trí đắc địa về trung chuyển, lại có cảng nước sâu. Nó cũng nằm ở vị trí quan trọng trong khu vực có mỏ dầu: lớn nhất là Indonesia sau đó là Malaixia, Brunei.

Về thuế lợi tức ở Singapore thấp nhất thế giới khoảng 17%, chỉ cao hơn Hong Kong 1 chút là 16,5%, trong khi ở Mỹ là 35%, ở châu Âu còn cao hơn. Thái Lan là 30%, Việt Nam 32-50% (cho hoạt động dầu khí). Thuế cá nhân ở VN cho người nước ngoài là 20% nhưng cho người trong nước là 35%. Thuế ở Singapore thấp hơn nhiều.
Về giảm giá dầu thô, theo nguyên tắc không ảnh hưởng gì đến Dung Quất. Giá giảm thì giá đầu vào của Dung Quất cũng giảm. Dung Quất chỉ cần cộng thêm phí dịch vụ gia công dầu thô thành xăng. Dung Quất lỗ vì phí dịch vụ gia công và phí chuyên chở từ nơi có dầu thô tới nhà máy lọc dầu và từ Dung Quất đến người tiêu thụ chủ yếu ở Hà Nội và TP.Hồ Chí Minh cao.

Kịch bản lạc quan nhất cho trường hợp nhà máy lọc dầu ở VN sử dụng toàn nguyên liệu dầu thô của Việt Nam thì IRR là 7%, tức là nhà máy hết khấu hao sau 15 năm. Trong khi chúng ta đang “mơ” giá sản phẩm ổn định suốt 15 năm để đảm bảo hòa vốn thì các nhà máy ở Singapore ung dung bán được đồng nào là đút túi đồng ấy.
Thực tế trường hợp sử dụng toàn nguyên liệu dầu thô của Việt Nam chỉ được vài năm đầu cho nhà máy lọc dầu vì nguồn dầu của VN không đủ nhiều, chưa kể mấy năm nay tính ra bán dầu thô còn có lãi hơn, Chính phủ đang cần tiền. Đấy là chưa kể “kịch bản lạc quan” không thể xảy ra ở VN với cung cách quản lý “định hướng XHCN”. Ngay cả kịch bản giá dầu đang từ 100 đô/thùng rớt xuống 40 đô/thùng (thậm chí dưới 40 đô) thì thời điểm cuối 1990 không nhà kinh tế nào trên thế giới có thể tưởng tượng được.

Trong khi đó, từ giữa năm 1990 (khi PVN bắt đầu nghiên cứu khả thi cho dự án Lọc dầu Dung Quất) đến năm 2004 (dự án bắt đầu giai đoạn thiết kế tổng thể) giá thành thiết bị công nghệ lọc dầu tăng gần gấp đôi, vị trí đặt nhà máy không thích hợp. Sai từ tổng thể xác định các tiêu chí ban đầu, thế nên không lỗ mới là lạ.
Chính vì thế mà Dung Quất và Nghi Sơn không có tương lai. Làm sao có thể cạnh tranh với Singapore và Malaixia. Ngay hiện nay, Singapore đã bắt đầu gặp khó vì phải cạnh tranh với Malaixia, dù thuế lợi nhuận của Malaixia là 25% cao hơn Singgapore. Malaixia có dầu, lại giá lao động và mọi thứ rẻ hơn.

Tư duy đảm bảo an ninh năng lượng chứng tỏ ở thời điểm 1990-2000 lãnh đạo Việt Nam vẫn chưa hiểu muốn phát triển thì phải tham gia toàn cầu hóa và các hiệp định kinh tế đa phương (2007 Việt Nam mới gia nhập WTO). Bây giờ thì lại mua điện của Trung Quốc, nhập thiết bị, công nghệ nhiệt điện thế hệ cũ từ Trung Quốc chắc tin ông bạn “16 chữ vàng” giúp VN ổn định an ninh năng lượng.
Dân gian có câu “Ngu thì chết chứ bệnh tật gì đâu!” quá đúng ! Việt Nam bấn loạn về nợ công, nợ xấu đại vấn đề vì không biết tham gia vào chuỗi giá trị toàn cầu. Tức là thấy thiên hạ có gì thì VN cũng phải có, mà không tính đến quy luật của nền kinh tế thị trường là cạnh tranh về giá cả, chất lượng, mẫu mã, sự phục vụ vv…
Lời kết
Nghĩ lại, nếu không bỏ ra hàng núi tiền để đầu tư bất chấp rủi ro thì lấy đâu ra tiền bỏ vào cái “túi tham nhũng không đáy”! Định hướng lớn của chúng ta sai từ lâu rồi và ngày càng lún sâu vào cái sai đó mà không muốn rút ra. Nguyên nhân của cái ngu này là tham!
Lọc dầu Dung Quất do VN tự đầu tư, được ưu đãi nhiều vì là dự án lọc dầu đầu tiên, lỗ thì đổ cho chúng ta chưa có kinh nghiệm. Lọc dầu Nghi Sơn ta đã có kinh nghiệm hơn, liên doanh với Cô oét, Nhật Bản để lợi dụng vốn và kinh nghiệm của họ. Nhưng rồi vẫn kêu lỗ, nhưng mà là ta lỗ do “bạn” quá khôn, chỗ nào khó nhằn thì đẩy sang chủ nhà, chứ chắc chắn là “bạn” đời nào chịu lỗ.
Tôi vẫn nhớ Thánh Anthony khi Ngài trả lời câu hỏi của một người mù: “Trí tuệ mẫn tiệp như ngài có phải chịu khổ điều gì không?”. Ngài chỉ thọ được 36 tuổi, nhưng xem ra, câu trả lời của vị Thánh nổi tiếng của Thiên chúa giáo vẫn còn linh nghiệm đến muôn đời : “Khổ nhất là khi ta định hướng sai”.
Dầu nhiều, chẳng thấy giầu đâu ?
Đường sai, hướng lạc khoét sâu cái nghèo
Khéo múa mép vụng tay chèo
“Quất-Sơn” * dùng chuột bắt mèo mới hay ?

—————
* Dung Quất và Nghi Sơn là 2 nhà máy lọc dầu làm ăn thua lỗ.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

dân phản đối ban tổ chức và bỏ về


Truong Huy San: Chỉ khi người dân nhận ra, thay vì trông đợi vào Nhà nước, chính họ phải bảo vệ môi trường sống của mình thì mới ngăn cản được các nhóm "tư bản thân hữu" lũng đoạn chính quyền. Các trí thức salon đừng bao giờ kêu ca về dân trí nữa nhé. Bà con Bến Tre lại một lần nữa cho thấy những bậc mũ cao, áo dài mà cả đời không dám nói một câu cho ra hồn trước sự lộng hành của những kẻ có chức có quyền thì trình độ dân trí cũng không thể so với những nông dân đầu trần, chân đất.
Cho là ban tổ chức 'cài người' khen dự án, dân bỏ về
25/07/2017 TTO - Sáng 25-7, hơn 100 người dân xã Lộc Thuận, huyện Bình Đại, tỉnh Bến Tre đã đến UBND xã Lộc Thuận để nghe chủ đầu tư dự án trạm nghiền xi măng Bến Tre (xây dựng trên địa bàn xã, thuộc Công ty cổ phần đầu tư xây dựng và thương mại DIC Bến Tre) giới thiệu về công nghệ và cam kết bảo vệ môi trường khi dự án đi vào khai thác. Cho rằng ban tổ chức không khách quan khi “cài người” vào để khen dự án và ý kiến của người dân không được tôn trọng nên hầu hết người dân bức xúc bỏ họp về giữa chừng.
Ông Nguyễn Ngọc Thân - tổng giám đốc Công ty cổ phần đầu tư xây dựng và thương mại DIC Bến Tre, chủ đầu tư dự án - giới thiệu công nghệ sản xuất - Ảnh: Mậu Trường

Tuy nhiên, người dân cho rằng ban tổ chức không khách quan khi “cài người” vào để khen dự án và ý kiến của người dân không được tôn trọng nên hầu hết đều bỏ về. Cuối buổi họp chỉ còn lại vài chục người.

Dự án đẹp trên... giấy

Mở đầu buổi làm việc, ông Nguyễn Ngọc Thân - tổng giám đốc Công ty cổ phần đầu tư xây dựng và thương mại DIC Bến Tre, chủ đầu tư dự án - đã giới thiệu về công nghệ sản xuất, tác động của dự án đến kinh tế - xã hội và cam kết của công ty về việc bảo vệ môi trường.

Theo ông Thân, dự án đầu tư công nghệ tiên tiến, hiện đại, máy nghiền chu trình tuần hoàn kín. Các băng tải được bao che kín và bố trí túi lọc bụi hút bụi.

Độ ồn của dây chuyền sản xuất bảo đảm tuân thủ yêu cầu theo quy chuẩn độ ồn QC26-2010/BTNMT. Hệ thống nước sản xuất là hệ thống tuần hoàn kín - tái sử dụng - không phát sinh nước thải ra môi trường. Hệ thống nước thải do sinh hoạt được thu gom đưa về các khu xử lý đạt tiêu chuẩn.

Ngoài ra, theo ông Thân, dự án đóng góp tăng thu ngân sách địa phương khoảng hơn 15 tỉ đồng/năm, tạo công ăn việc làm trực tiếp cho khoảng 180 người lao động trong công ty. Dự kiến sử dụng đến 85% lao động của tỉnh.

Ngay sau phần phát biểu của chủ đầu tư, ông Lê Văn Đạt - 69 tuổi, một cán bộ về hưu của xã Lộc Thuận - đã nêu quan điểm riêng là đồng ý với dự án này. Ngay lập tức, cả hội trường nhao nhao phản ứng, một số người đứng lên định bỏ về nhưng sau đó được vận động ở lại để tiếp tục lắng nghe.


Nhiều người dân bỏ về giữa chừng trong buổi giới thiệu dự án - Ảnh: Mậu Trường

Người dân lo lắng

Bà Nguyễn Thị Ngọc Anh cho biết người dân địa phương trước nay chủ yếu sinh hoạt bằng nguồn nước mưa và nước sông. “Khi dự án này đi vào hoạt động, bụi bay khắp nơi liệu có đảm bảo không hòa vào nguồn nước của người dân không? Hậu quả đó rồi con cháu chúng tôi phải gánh sao?”.

Sau khoảng 30 phút tranh luận với 2 luồng ý kiến, một đồng ý cho nhà máy hoạt động tại địa phương và một nhất quyết không đồng ý, đến khoảng 11h cùng ngày, hầu hết người dân bỏ ra về khi cuộc họp vẫn chưa kết thúc.

Ông Nguyễn Văn Dũng - phó chủ tịch UBND huyện Bình Đại - cho biết huyện Bình Đại chủ yếu là kinh tế nông nghiệp, lại là vùng chịu biến đổi khí hậu nên đời sống nhân dân còn rất nhiều khó khăn. Quan điểm của huyện là muốn phát triển kết hợp giữa nông nghiệp, công nghiệp kết hợp dịch vụ, trong đó tích cực thu hút các nhà đầu tư lớn trong lĩnh vực công nghiệp. “Nhưng quan điểm xuyên suốt là không đánh đổi môi trường để phát triển kinh tế”, ông Dũng nhấn mạnh.

Về dự án trạm nghiền ximăng Bến Tre, ông Dũng cho biết đây chỉ là bước khởi đầu của dự án để thông báo dự án đến người dân. Bước quan trọng tiếp theo là báo cáo tác động môi trường của dự án. Việc này sẽ do Sở Tài nguyên và môi trường Bến Tre chủ trì thực hiện. Khi có kết luận sẽ tiếp tục lấy ý kiến của người dân và trình UBND tỉnh phê duyệt trước khi đầu tư.

Theo quyết định của UBND tỉnh Bến Tre, dự án có tên gọi là “Trạm nghiền ximăng Bến Tre” được xây dựng trên diện tích 12.883m2, tổng vốn đầu tư 300 tỉ đồng, thời gian thực hiện dự án 50 năm. Đơn vị đầu tư là Công ty CP đầu tư và thương mại DIC, có trụ sở tại TP.HCM.

Mục tiêu của dự án là sản xuất ximăng và thạch cao với công suất thiết kế 1 triệu tấn ximăng/năm.

Dự án sẽ xây dựng các hạng mục: kho chứa clinker 10.000 tấn, nhà nghiền ximăng, silô chứa ximăng, nhà đóng bao, cảng xếp dỡ nguyên liệu và sản phẩm cho các phương tiện trên 3.000 tấn, phòng thí nghiệm, hạng mục cấp thoát nước...

Dự kiến đến cuối năm 2017 công trình sẽ hoàn thành và đưa vào sử dụng.

MẬU TRƯỜNG
http://tuoitre.vn/tin/chinh-tri-xa-hoi/20170725/cho-la-ban-to-chuc-cai-nguoi-khen-du-an-dan-bo-ve/1358101.html

Phần nhận xét hiển thị trên trang

SGK TRUNG QUỐC VIẾT VỀ QĐ HOÀNG SA NHƯ THẾ NÀO?



TRUNG QUỐC ĐƯA QUẦN ĐẢO HOÀNG SA VÀO SÁCH GIÁO KHOA NGỮ VĂN LỚP BA NHƯ THẾ NÀY

Phùng Hoài Ngọc giới thiệu và biên dịch 

Lời dẫn: Ở TQ mỗi tỉnh thành phố trực thuộc và khu tự trị đều được phép tự biên soạn giáo khoa thư, căn cứ theo chương trình khung của Bộ Giáo dục. Tôi nhờ một bạn đồng nghiệp đang du học NCS ở Trung Quốc (nữ sĩ Miss Võ Minh Phụng) mua giùm một bộ sách Ngữ văn bên ấy gửi về để nghiên cứu, tôi mới được mục sở thị bộ sách Ngữ văn phổ thông ở Thượng Hải (ngoài ra tôi cũng tìm thấy sách Ngữ văn tỉnh Giang Tô trên mạng). Rất ngạc nhiên thấy sách ngữ văn lớp Ba đã có hai bài văn tả cảnh giàu đẹp Hoàng Sa (Tây Sa) và Trường Sa (Nam Sa). Đọc thấy quả là GIÀU và ĐẸP kỳ lạ !


Mời bạn đọc coi qua, nhân tiện đi du lịch trên trang sách 1 lần cho biết :

PHẦN 1:

HOÀNG SA (Tây Sa)

課文 22 : 富饶的西沙群岛
(KHOÁ VĂN 22: Phú nhiêu đích Tây Sa quần đảo)

Đó là tên bài học số 22 trong sách giáo khoa Ngữ văn lớp Ba quyển 1 xuất bản ở Thượng Hải (xuất bản lần đầu 2003, tái bản 2013, trang 87, 88, 89, bản in).

Sau đây là bài dịch trực tiếp ba trang kể trên từ giáo khoa thư lớp 3, Thượng Hải xuất bản. (Hoài Ngọc dịch, Minh Nguyệt hiệu đính).

BÀI HỌC SỐ 22. QUẦN ĐẢO TÂY SA GIÀU ĐẸP

Quần đảo Tây Sa là một quần đảo nằm trên Nam Hải (Biển Đông), là tuyến tiền tiêu phòng vệ trên biển của tổ quốc ta. Nơi đó cảnh quan đẹp tuyệt, sản vật thiên nhiên phong phú, là một xứ đáng yêu.

Quần đảo Tây Sa có dải nước biển tươi đẹp lấp lánh, tráng lệ không nơi nào sánh được: nước biển có lúc xanh lam, có lúc xanh nhạt, có lúc xanh lục nhạt, có lúc màu vàng quả quất. Từng khối, từng dòng đan xen nhau. Vì đáy biển mấp mô không bằng phẳng, có những vách đá, khe ngòi, nước biển khi đậm khi nhạt, nhìn theo mặt biển, màu sắc khác nhau không đều.

Trên các mỏm đá dưới đáy biển mọc lên các loại san hô, có loại giống đóa hoa đang nở e ấp, có loại phân nhánh như sừng hươu. Hải sâm khắp nơi đều có, dưới đáy biển đung đưa chậm rãi. Loài tôm hùm toàn thân trùm vỏ bọc xẻ rãnh, kéo nhau lượn qua lượn lại, trông vẻ khoan thai oai vệ.

Cá quần tụ thành đàn lũ lượt bơi xuyên qua các bụi cây san hô rất đẹp mắt. Có loài toàn thân chúng như được bao bọc hoa văn nhiều màu sắc; có loài trên đầu mọc lên một cái tua màu hồng, có loài toàn thân giống như gắn những chiếc quạt, lúc bơi lượn lờ mềm mại; có loại mắt tròn bóng loáng, trên thân mọc đầy gai, lúc phồng lên tròn như quả cầu da. Số lượng các loài cá nhiều không kể hết. Như nhiều người thường nói, quần đảo Tây Sa một nửa là nước, một nửa là cá. 

Trên bãi biển có nhiều vỏ sò xinh đẹp đếm không thể hết, loại lớn, loại nhỏ màu sắc không đều, đủ thứ hình thù kì lạ. Thú vị nhất phải kể rùa biển, khoảng thời gian tháng Tư tháng Năm, rùa biển loại lớn kết thành từng đàn kéo nhau bò lên bãi biển đẻ trứng. Ngư dân lật ngửa mình rùa biển khiến bốn chân nó hướng lên trời, không thể nào chạy trốn được.

Quần đảo Tây Sa cũng là thế giới của chim. Trên đảo có từng mảng rừng rậm rạp, trong rừng cây có nhiều loại chim biển làm tổ. Khắp nơi là trứng chim rải rác. Dưới mỗi gốc cây là những đống phân chim dày, đó là loại phân bón rất quý giá.

Quần đảo Tây Sa giàu đẹp ấy là nơi sinh trưởng của nhiều thế hệ tổ tiên chúng ta. Cùng với công cuộc xây dựng tổ quốc, quần đảo Tây Sa ắt sẽ thay đổi ngày càng xinh đẹp, giàu có hơn.
***
Chú thích: 
*Người Việt Nam gọi là quần đảo Hoàng Sa, Trung Cộng gọi Tây Sa, (tiếng Anh: Paracel Islands) hiện là huyện Hoàng Sa thuộc thành phố Đà Nẵng, Việt Nam TRÊN DANH NGHĨA!

Vùng biển của quần đảo Hoàng Sa rộng hơn 500.000 km², có tổng cộng 40 đảo chia ra hai nhóm trong đó có nhóm 29 đảo nổi trên mặt biển.

CHÚ THÍCH ẢNH:
Ảnh: Bìa sách Ngữ văn 3 và ba trang ruột bài học về Hoàng Sa.





Phần nhận xét hiển thị trên trang