Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Sáu, 21 tháng 7, 2017

bàn về quyền lực



trong xã hội loài người, quyền lực là cái không thể thiếu. quyền lực định hướng và không chế các cá thể. theo nghĩa tích cực, quyền lực tạo nên trật tự, kích thích và tạo điều kiện để con người tự hoàn thiện, nhưng ngược lại, quyền lực cũng tạo ra hỗn loạn, hạn chế năng lực, đẩy con người vào u tối.



quyền lực khác với quyền lợi. nếu chỉ là quyền mà không có lực, nó rất dễ bị tước đoạt, ví dụ điển hình là những quyền cơ bản của con người (bị tước đoạt theo nhiều cách, trong đó quan trọng phải kể tới việc con người tự nguyện từ bỏ quyền của mình), như quyền bình đẳng (về cơ hội, về chính trị, về pháp luật...), quyền bầy tỏ... v.v.

quyền lực, một cách khái quát, ta có thể chia làm ba loại: 1/quyền lực được trao/phân công, 2/quyền lực chuyên môn (thường gọi là thẩm quyền chuyên môn), và 3/ quyền lực uy tín.

có một loại quyền lực, tạm tính là thứ tư - tuy nó luôn thể hiện sức mạnh trong suốt lịch sử nhân loại, xã hội càng hiện đại thì loại quyền lực này càng có cơ hội khuynh loát - nhưng về mặt lí thuyết công chính, quyền lực này không được xét tới, đó là quyền lực của đồng tiền.

1/ quyền lực được trao

đây là quyền lực chính trị, quyền lực nhà nước. gọi nó là "quyền lực được trao" là ngầm mặc định quyền lực đó đang tồn tại nơi xã hội văn minh, tiến bộ nhất. nó mang tính lí tưởng. trên thực tế, quyền lực nhà nước, cho tới giờ, vẫn chia làm 3 loại. một là được thừa kế (quân chủ), hai là cướp được (cách mạng), và ba là được trao (dân chủ).

quyền lực nhà nước là lớn nhất, cần thiết nhất đối với xã hội. một nhà nước/chính quyền thối nát vẫn hơn là một xã hội không nhà nước, vô chính quyền (trong xã hội hiện đại vẫn tồn tại những xã hội vô chính quyền, vd như somali). cũng chính vì đặc điểm này mà quyền lực nhà nước là thứ quyền lực phải bị giám sát chặt chẽ nhất. dĩ nhiên, giám sát quyền lực nhà nước chỉ có thể thực hiện khi nó là quyền lực được trao đúng nghĩa.

quyền lực được trao vào tay nhà nước và nhà nước có nghĩa vụ đáp ứng nguyện vọng, đảm bảo quyền lợi của nhân dân thông qua luật pháp. luật pháp ấy phải là sự đồng thuận giữa nhân dân và nhà nước. nói ngắn gọn, đó là mô hình pháp quyền. tất cả thượng tôn và bình đẳng trước pháp luật (khác với pháp trị, là nhà nước dùng luật pháp để cai trị).

quyền lực của nhà nước chỉ bị giám sát cách hiệu quả khi các công dân của nó biết, và kiên quyết bảo vệ quyền lợi của mình, nói cách khác là các công dân phải hiểu biết và có lòng tự trọng.

2/quyền lực chuyên môn

thẩm quyền chuyên môn, dĩ nhiên, khu biệt rất nhiều. nó chỉ có quyền lực trong địa hạt của nó. quyền lực chuyên môn không được trao, cũng chẳng thể thừa kế, cũng không thể ăn cướp, mà nó đạt được bằng năng lực.

tuy khu biệt nhưng thực tế là rất nhiều thẩm quyền chuyên môn đã lạm quyền, ảo tưởng sức mạnh, chẳng những trong địa hạt của mình mà còn lấn sân sang địa hạt khác, điều này bắt nguồn tự sự u mê của đám đông (vd: một văn nghệ sĩ lớn, một chuyên gia có tiếng tăm ngành bất kì có thể chém về cả những lĩnh vực hắn không biết mà đám đông vẫn há mõm chảy rãi ra nghe).

đối với thẩm quyền chuyên môn, một thái độ đúng là tôn trọng nó, nhưng luôn nhớ rằng, nó có thể sai, nghĩa là không phục tùng nó cách mù quáng, nhưng cũng không được phép nhờn mặt coi thường nó, bởi nó là nguồn tham khảo, tham chiếu đáng giá nhất, hữu ích nhất.

gần đây, quan sát trên mạng, tôi thấy hiện tượng người ta đả kích thao tác trích dẫn, rằng họ chẳng cần biết socrates, de tocqueville... v.v, là ai, vì những tên tuổi lớn cũng có thể sai, rằng họ tư duy độc lập nên không cần biết thằng con nào hết. đây là thái độ của những kẻ ngu dốt (dù họ có học hàm học vị) nhưng thích làm trò nguy hiểm, tôi không chấp, nhưng tôi muốn xét tới thái độ này để chúng ta cảnh giác.

trích dẫn, cho tới nay vẫn luôn là thao tác có tính`khoa học. trích dẫn nhằm làm sáng tỏ ý kiến của mình nếu trích dẫn ấy (tạm thời) được coi là đúng. người ta còn trích dẫn bởi diễn ngôn diễn đạt được vấn đề theo cách hay nhất, sâu sắc nhất, hàm súc nhất. trích dẫn không phải phục tùng quyền lực uy tín vô điều kiện, bởi trích dẫn là chắt lọc. một uy tín lớn không có nghĩa sẽ được chép tất cả làm kim chỉ nam.

cuối cùng, quan trọng không kém, là không phải ai cũng có thể trích dẫn một cách hợp lí, đúng lúc, đúng chỗ. đó là chưa kể, nếu muốn, kẻ trích dẫn phải sở đắc lượng tri thức nhất định.

thẩm quyền chuyên môn cũng có xu hướng lạm quyền, biểu hiện rõ nhất là thói học phiệt. khi thói học phiệt lộng hành mà không bị phản bác quyết liệt, học thuật sẽ suy đồi. thói học phiệt đặc biệt phát huy ở những nơi u mê, các cá nhân cả tin, thiếu tư duy lí luận và tinh thần hoài nghi.

3/ quyền lực uy tín

đây là dạng quyền lực cổ xưa nhất, xuất hiện trước cả các mô hình nhà nước. quyền lực này có thể đạt được bằng những phẩm chất nổi trội, được các thành viên tin tưởng, nhưng nó cũng có thể đạt được bằng cách... sống lâu (biểu hiện là quyền lực của các "già làng", "tiên chỉ", "già bản"). nhìn chung, quyền lực của uy tín cần thiết trong các mô hình xã hội nhỏ bé, nguyên thủy. tuy vậy, quyền lực của uy tín vẫn tồn tại, cho tới ngày hôm nay. quyền lực uy tín cũng ảo tưởng, cũng tha hóa, lạm quyền, biểu hiện bằng cách ngôn dân gian "cụ bẩy mươi phải hỏi cụ bẩy mốt", "đkm bố nói cấm cãi"...v.v

cuối cùng, nói qua một chút về quyền lực của tiền bạc. mà thôi zít kặc nói nữa, zài zòng zồi. chỉ nói thật ngắn, rằng quyền lực của tiền lớn hay nhỏ không phụ thuộc vào bản thân đồng tiền, mà phụ thuộc vào nhận thức của mỗi cá nhân.

cô-đa huy hoàng: quyền lực và mối quan hệ với những kẻ bị chi phối bởi quyền lực là mối quan hệ hữu cơ, tương hỗ.

một xã hội tốt đẹp, văn minh là xã hội mà kẻ nắm quyền không lạm quyền và không ảo tưởng bởi quyền lực (như anh tướng đéo gì ở miền tây về hiu con mẹ nó dồi vẫn đòi cách chức hết người nọ tới người kia) còn kẻ chịu đựng quyền lực phải biết tôn trọng nhưng cũng biết hoài nghi, biết tuân thủ nhưng cũng biết giám sát quyền lực.

kẻ có quyền chỉ không lạm quyền khi bị giám sát, ngược lại, kẻ chịu đựng quyền lực chỉ có ý thức giám sát quyền lực khi hắn có một sự hiểu biết và lòng tự trọng nhất định.  

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Cải cách từ dưới lên (bài Lưu Hiểu Ba 2006, bản dịch Phạm Thị Hoài)


Thêm một bản dịch từ tiếng Đức của Phạm Thị Hoài. Tức là vẫn cố gắng chuyển dịch tư tưởng của Lưu Hiểu Ba theo cách trùng dịch (Trung văn - Đức văn - Việt văn).

Lấy nguyên về báo Trẻ.


---





July 20, 2017
Bài viết sau đây được nhiều lần nhắc đến trong bản án ngày 25.12.2010 của Nhân dân Pháp viện số 1 tại Bắc Kinh đối với nhà văn và nhà hoạt động chính trị Lưu Hiểu Ba, như một chứng cứ về tội “xúi giục lật đổ chính quyền”. Trong lời tự bào chữa trước đó, ông Lưu Hiểu Ba cũng dẫn ra chính bài viết này để bác bỏ lập luận trên, song tranh tụng trong một vụ án chính trị ở một quốc gia độc tài dĩ nhiên là vô nghĩa. Ông không còn sống nữa để thấy thành tựu của con đường cải cách hòa bình mà mình theo đuổi. Tất cả những điều ông nói về Trung Quốc dường như đều trùng khít với Việt Nam. Tôi cũng muốn tin rằng đó là con đường khả dĩ hơn cả với quê hương tôi, dù các chế độ độc tài châu Á những thập niên qua chỉ đổi màu mà trước sau không thay đổi bản chất và thậm chí đang quyến rũ thế giới.
Người dịch   





Lưu Hiểu Ba
(bản dịch Phạm Thị Hoài qua tiếng Đức)


Sau hơn hai mươi năm cải cách, do Đảng Cộng sản Trung Quốc trước sau vẫn tự tư quyền lực và sức mạnh của xã hội dân sự còn quá phân tán, trước mắt tôi không thấy một lực lượng chính trị nào đủ sức cải triều hoán đại; trong nội bộ guồng máy chính thống không có những nhân vật khai minh cấp tiến như Gorbachev hay Tưởng Kinh Quốc, và xã hội dân sự cũng không có cách nào tích tụ lực lượng đủ để cạnh tranh với chính thể tập quyền. Vì thế, chuyển hóa Trung Quốc thành một đất nước tự do, hiện đại buộc phải là một quá trình tiệm tiến dài lâu với những khúc quanh và bước lùi. Thời gian để làm việc đó có thể vượt quá hình dung của cả những người bảo thủ nhất.
So với cường quyền của Đảng Cộng sản, xã hội dân sự hiện vẫn còn quá nhỏ nhoi, dũng khí công dân còn quá yếu ớt và ý thức công dân còn quá non nớt. Xã hội dân sự mới ở giai đoạn nảy mầm và trong ngắn hạn chưa đủ sức sinh sôi thành một lực lượng chính trị hùng mạnh để thay thế chế độ cộng sản. Trong tình huống đó, mọi cương lĩnh, kế hoạch hay hành động hướng tới một sự cải biến cấp tốc chế độ hiện tại đều không khác gì những lâu đài trên mây.
Nhưng điều đó không có nghĩa tương lai một Trung Hoa tự do là vô vọng. Bởi lẽ, sau Mao, không một nhà lãnh đạo cực quyền nào còn có thể một tay che cả bầu trời chính trị Trung Quốc. Ở đó đã bắt đầu có những vệt sáng trên nền hắc ám. Quan hệ giữa chính quyền và người dân không chỉ là những tam hô vạn tuế ngưỡng vọng, còn lại là bóng tối im lìm như xưa nữa. Trái lại, sự xơ cứng chính trị của quan quyền và sự thức tỉnh của quyền công dân, sự trấn áp của chính quyền và sự phản kháng của người dân, đều song hành tồn tại. Chế độ vẫn độc tài như bao giờ, song xã hội không còn ngu muội. Quan chức vẫn độc đoán như bao giờ, song phong trào dân quyền không hề tàn lụi. Pháp đình tù ngục vẫn khủng bố, song không còn răn đe uy hiếp được toàn dân. Chính quyền vẫn nuôi dưỡng tâm lý địch thù, song những ai bị coi là “nhạy cảm” không còn bị tránh như ôn dịch.
Thời Mao, sự thống trị cực quyền sở dĩ được xác lập vì bốn điều kiện sau đây được đáp ứng:
  1. Một sự quốc hữu hóa toàn diện, dẫn đến triệt tiêu mọi khả năng tự chủ kinh tế của các cá nhân, biến chính quyền thành người bảo mẫu toàn năng của quốc dân, khiến từ lúc nằm nôi đến lúc xuống mồ người dân hoàn toàn lệ thuộc vào chính quyền về kinh tế.
  1. Một hệ thống tổ chức thâu tóm tất cả, dẫn đến triệt tiêu mọi tự do cá nhân; đứng trong tổ chức là khả năng duy nhất chứng minh tư cách pháp nhân của mỗi người; ly khai tổ chức tức đi một bước là khó một bước; từng cá nhân đều phụ thuộc vào chế độ đến mức nằm ngoài sự bao cấp toàn diện của tổ chức đồng nghĩa với việc bị đẩy ra rìa xã hội.
  1. Một bộ máy chuyên chính bạo lực áp dụng cho toàn bộ cơ thể xã hội. Một bầu không khí độc tài hình thành từ chế độ lấy người trị người cực đoan và tâm lý địch thù, toàn dân là chiến sĩ, nhà nhà cảnh giác, nơi nơi kiểm soát, mỗi cặp mắt là một thiết bị giám sát, mỗi cá nhân đều chịu sự giám sát của một đơn vị, một khu phố, một tổ hàng xóm hay thậm chí của cả bạn bè và người thân.
  1. Sức huy động và mê hoặc của một ý thức hệ hòa cùng áp lực độc tài tinh thần từ những cuộc vận động quy mô lớn trong dân chúng, tệ sùng bái cá nhân hòa cùng uy quyền tuyệt đối của lãnh tụ dẫn đến chế độ kiểm soát tư tưởng, nơi chỉ một bộ não có thể khống chế và quyết định tư duy của toàn dân và những ai bị coi là bất đồng chính kiến không chỉ bị bức hại về kinh tế, chính trị và địa vị xã hội, mà còn bị sỉ nhục về phẩm giá, thanh danh và tinh thần. “Phê đảo phê xú”, phê đấu cho đến ngã gục chết thối, là sự bạo hành kép với cả thân thể lẫn tinh thần, khiến tuyệt đại đa số các nạn nhân cuối cùng đều khuất phục và tự sỉ nhục mình công khai.
Ở thời hậu Mao, cái chính thể quan quyền thống trị đó không còn tồn tại như trước. Xã hội đã tiến một bước lớn về hướng đa nguyên hóa. Quan quyền không còn khả năng khống chế được toàn bộ xã hội. Vốn tư bản tư nhân không ngừng tích tụ của xã hội dân sự đang xói mòn nền tảng kinh tế của chính quyền. Những quan niệm về giá trị ngày càng phân hóa đang thách thức hệ tư tưởng chính thống của chế độ. Phong trào dân quyền ngày càng khuếch trương đang đối đầu với giới quan chức lộng quyền. Tinh thần công dân ngày càng lớn mạnh đang thu hẹp hiệu quả của khủng bố chính trị.
Đặc biệt là sau Sự kiện Lục Tứ, ba trong bốn trụ cột của chế độ cực quyền nêu trên đã hoặc là mục nát ở những cấp độ khác nhau, hoặc thậm chí đã sụp đổ. Sự phụ thuộc vào chế độ về kinh tế bắt đầu được thay thế bằng sự độc lập cá nhân; niêu cơm tự mình kiếm ra cho người ta cơ sở vật chất để tự chủ lựa chọn quyết định và đa nguyên hóa những lợi ích và động cơ xã hội. Thay vì hoàn toàn lệ thuộc vào các tổ chức của chính quyền, người Trung Quốc nay đã phần nào có được những tự do cá nhân, không còn bị bắt buộc bị một tổ chức nào đó quản lý. Thời ly khai tổ chức là “thốn bộ nan hành” đã vĩnh viễn qua đi, xã hội Trung Hoa ngày nay đã chuyển mạnh về hướng tự do cư trú, tự do đi lại và tự do nghề nghiệp. Sự thức tỉnh của ý thức cá nhân và nhận thức về quyền lợi đã dẫn đến sự băng hoại của hệ tư tưởng quan quyền nhất thống. Sự đa nguyên hóa các quan niệm về giá trị buộc phía cầm quyền phải thụ động điều chỉnh các diễn ngôn ý thức hệ. Một hệ giá trị nảy sinh từ xã hội dân sự, độc lập với hệ giá trị chính thống của chế độ, đã hình thành. Tuy dối trá và kiểm duyệt ngôn luận tiếp tục tồn tại, song sức truyền bá đã suy giảm đáng kể. Đặc biệt, cuộc cách mạng thông tin do internet mang lại đã đa dạng hóa và nhân rộng nguồn thông tin và phương tiện phát ngôn của xã hội dân sự, khiến các công cụ của chính quyền nhằm phong tỏa thông tin và ngăn chặn thảo luận chính trị về cơ bản đã thất bại.
Trong bốn trụ cột nêu trên, chỉ còn lại một, đó là thể chế chính trị nhất nguyên tập quyền và bộ máy đàn áp của nó. Tuy nhiên sự trấn án kép, vừa đày đọa thể chất bằng tù ngục, vừa tra tấn tinh thần bằng những chiến dịch tuyên truyền quy mô lớn, không còn như cũ và tác dụng của khủng bố chính trị đã giảm đáng kể. Nó có thể tước đoạt tự do của bạn và bức hại bạn về kinh tế, song nó không còn khả năng hủy hoại thanh danh của bạn và lại càng không thể cô lập bạn trong xã hội, không thể sỉ nhục phẩm giá của bạn và triệt tiêu lòng tự trọng của bạn. Ngược lại, bạn có thể được coi là lương tri xã hội hay anh hùng sự thật, còn những kẻ côn đồ hành hung bạn bị coi là tay chân thừa hành những công việc bẩn thỉu cho chính quyền. Phần lớn những người bị truy bức không còn phải rập đầu kiểm thảo, cầu xin được tổ chức khoan thứ; không còn phải khom lưng tự sỉ nhục mình trước công luận. Ngược lại, thậm chí trước vành móng ngựa họ hầu hết đều xác quyết lý tưởng, đanh thép tự biện hộ và qua đó đặt chính chế độ Trung Cộng vào ghế bị cáo.
Đồng thời, sau trận núi long tuyết lở chôn vùi chủ nghĩa toàn trị Sô-viết, xu hướng tự do và dân chủ hóa toàn cầu dâng cao, áp lực từ chính sách nhân quyền của các quốc gia chủ đạo và các tổ chức nhân quyền quốc tế khiến phí tổn để duy trì thể chế độc tài ngày càng đội trần trong khi hiệu quả của đàn áp chính trị ngày càng giảm, chính quyền cộng sản Trung Quốc không có cách nào khác là đối nội thì tiếp tục độc tài thống trị, đối ngoại thì trưng bày những chương trình “dân chủ” và “nhân quyền” đề huề.
Trong một xã hội phi tự do, với tiền đề là tạm thời chưa có một lực lượng nào có thể cải biến bản chất độc tài của chính thể hiện hành, tôi hiểu lộ trình thúc đẩy sự chuyển hóa Trung Quốc từ dưới lên trên bằng các phương tiện của xã hội dân sự như sau:
  1. Phong trào dân quyền bất bạo động không theo đuổi mục tiêu giành chính quyền, mà cam kết kiến thiết một xã hội nhân đạo, tôn nghiêm phẩm giá của con người. Thông qua cải biến phương thức sinh tồn của xã hội – phương thức tồn tại của những người ngu muội, những người hèn yếu, những người quỳ gối khuất phục -, vận dụng hết trí lực để khuếch trương một xã hội công dân độc lập, để mở rộng không gian hoạt động và phát huy nguồn lực của xã hội dân sự ở chính những điểm mà chính quyền ít khả năng kiểm soát. Tiếp theo là không ngừng tăng cao các hoạt động phản kháng dân sự để thu hẹp tầm khống chế của chính quyền. Do các chi phí để đối phó với xã hội dân sự ngày càng cao, phí tổn để duy trì chế độ độc tài sẽ ngày càng đắt đỏ. Cuối cùng là từng bước nâng dân quyền, giảm quan quyền.
  1. Phong trào dân quyền bất bạo động không theo đổi mục tiêu cải biến toàn diện bộ máy chính quyền ngay một lúc, mà cam kết biến tự do thành thực tiễn trong đời sống hàng ngày. Bằng những ý tưởng khai sáng cho từng chi tiết trong sinh hoạt, bằng những thảo luận công khai, bằng các hoạt động dân quyền, đặc biệt bằng từng vụ án oan để tích lũy vốn công lý, vốn tổ chức và vốn kinh nghiệm thực tế cho các khu vực hoạt động của xã hội dân sự. Khi sức mạnh dân sự chưa đủ để thay đổi môi trường chính trị vĩ mô, ít nhất bạn có thể dựa vào lương tri cá nhân và sự phối hợp trong những nhóm nhỏ để thay đổi môi trường đó ở những hoàn cảnh vi mô.
  1. Chính quyền và bộ máy trấn áp của nó có mạnh đến chừng nào để ngăn cấm tự do, song mỗi cá nhân chúng ta cần nỗ lực để sống một cuộc đời tự do trong khả năng của mình, tức cần nỗ lực để sống trong phẩm giá và trung thực. Trong một xã hội độc tài, khi những người tranh đấu cho tự do công khai cổ xúy và thực hành tự do thì chỉ cần không sợ hãi trong những tiểu tiết của đời thường là những lời nói và việc làm thường ngày đã có thể trở thành một sức mạnh rung chuyển chế độ nô dịch. Nếu thấy mình còn có một lương tri cơ bản và muốn đi theo tiếng gọi của nó, bạn hãy công khai phơi nó ra trong ánh mặt trời của công luận, hãy để nó phát sáng cho xã hội thấy rõ, và quan trọng hơn nữa, cho các nhà độc tài thấy rõ.
  1. Chúng ta vừa kiên trì theo đuổi những giá trị tự do, vừa cam kết đi theo nguyên tắc khoan dung và đề xướng đối thoại đa nguyên, nhất là trước những tiếng nói và lựa chọn bất hòa đồng trong xã hội. Nên coi những hành vi nhỏ trong đời thường là bổ sung cho hành động phản kháng quật cường, chứ đừng lấy mình ra làm gương anh hùng mà chỉ trích người khác. Cưỡng chế đạo đức không cùng một hạng như cưỡng chế chính trị, song nó khác xa những chuẩn mực của tự do và khoan dung. Bạn có thể tự nguyện lựa chọn và trả giá đắt cho lý tưởng của mình, song đó không phải là lý do để bắt người khác phải hy sinh tương tự.
  1. Đứng ngoài hay trực tiếp tham gia thể chế, chọn con đường thúc đẩy chuyển hóa xã hội từ trên xuống hay từ dưới lên, bất kể từ vị trí nào cũng cần tôn trọng quyền tự do chính kiến của người khác. Ngay cả phát ngôn và hành động chính thống của các quan chức, miễn là không cưỡng chế diễn ngôn của xã hội dân sự, cũng nên coi là những tham khảo bổ ích cho sách lược chuyển đổi xã hội và quyền phát ngôn của họ phải được tôn trọng. Nhưng khoan dung không có nghĩa là mặc nhiên chấp nhận bạo hành của chế độ độc tài, lại càng không phải là sa vào vũng lầy của chủ nghĩa tương đối. Tinh thần tự do mấu chốt của xã hội dân sự phải kiên quyết đương đầu với mọi hình thức cưỡng bức và áp lực từ phía chính quyền, bất kể đó là hăm dọa, mua chuộc, chỉnh đốn, khai trừ, cấm đoán, bắt bớ hay tuyên án.
  1. Chính quyền độc tài hiện diện ở mọi nơi mọi chỗ thì chúng ta trực diện đối đầu chứ không né tránh, tình trạng dân chúng vô quyền lợi thì chúng ta chủ động cải thiện chứ không ngồi chờ một bậc minh quân. Trong cuộc đấu giữa những kẻ cai trị và nhân dân, bất luận chính sách bên trên biến hóa thế nào, điều quan trọng nhất là khuyến khích và hỗ trợ phong trào dân quyền và giữ vững tính độc lập của xã hội dân sự. Nhất là khi người dám đối đầu với chính quyền tàn bạo thì ít, người ca tụng chính quyền lên mây xanh thì nhiều, chúng ta phải kiên quyết xuất phát từ vị trí bên ngoài hệ thống để phê phán và đấu tranh với hệ thống. Chính sách quan quyền cứng rắn thì chúng ta đấu tranh để nới lỏng; thái độ quan quyền có phần cởi mở thì chúng ta tận dụng để mở rộng sân chơi và tăng cường nguồn lực cho xã hội dân sự; và với tất cả sự ủng hộ dành cho những quyết định cởi mở của hệ thống, bạn đừng quên rằng chúng ta vẫn kiên định giữ vị trí độc lập bên ngoài hệ thống của mình.
Tóm lại, con đường để Trung Quốc trở thành một xã hội tự do chủ yếu dựa vào cải cách tiệm tiến từ dưới lên, chứ khó có thể là một cuộc cách mạng từ trên xuống theo mô hình Tưởng Kinh Quốc. Cải cách từ dưới lên đòi hỏi ý thức tự giác của xã hội dân sự, đòi hỏi những vận động bất tuân dân sự tự phát, liên tục và không ngừng phát triển, và đòi hỏi một phong trào dân quyền. Nói cách khác, việc theo đuổi tự do và dân chủ của xã hội dân sự không phải là mưu cầu cải biến toàn diện xã hội bằng lật đổ chế độ, mà là buộc chế độ phải cải biến thông qua cải biến xã hội tiệm tiến dần từng bước. Có nghĩa là, thông qua sự lớn mạnh không ngừng của xã hội công dân, chế độ độc tài không thể biện minh buộc phải thay đổi.
Viết ngày 26.2.2006 tại Bắc Kinh
Lưu Hiểu Ba
Phạm Thị Hoài dịch
Nguồn: Dịch từ bản tiếng Đức, in trong tập Ich habe keine Feinde, ich kenne keinen Hass, Fischer, Frankfurt am Main, 2013, tr. 46-54


Phần nhận xét hiển thị trên trang

CÁCH CHỨC TGĐ CTY TƯ VẤN XÚI ĐỔ RÁC XUỐNG BIỂN

 


Bạch Hoàn

Như tôi đã viết hôm qua, ông Hà Quốc Quân, tổng giám đốc Công ty cổ phần tư vấn xây dựng cảng biển Việt Nam - đơn vị tư vấn dự án đổ 1 triệu m3 bùn thải xuống biển Vĩnh Tân, đồng thời "trùng tên" với ông Hà Quốc Quân, giám đốc Trung tâm tư vấn đầu tư và chuyển giao giao công nghệ thuộc Viện Nghiên cứu chiến lược, chính sách công nghiệp của Bộ Công thương.


Sáng nay, Bộ Công thương đã kỷ luật đình chỉ công tác đối với ông Hà Quốc Quân.

Ông Hà Quốc Quân, đường đường là giám đốc Trung tâm Tư vấn đầu tư và Chuyển giao công nghệ, thuộc Viện Nghiên cứu chiến lược, chính sách công nghiệp, Bộ Công thương, lại đứng ra mở Công ty cổ phần tư vấn đầu tư cảng biển Việt Nam và giữ vai trò tổng giám đốc. Luật Phòng chống tham nhũng, Luật Viên chức quy định viên chức không được đứng ra quản lý, điều hành doanh nghiệp tư nhân.

Tại Công ty cổ phần tư vấn xây dựng cảng biển Việt Nam, ông Hà Quốc Quân nắm giữ 81,6% cổ phần. Công ty này nhận được hàng loạt dự án tư vấn làm báo cáo tiền khả thi, lập hồ sơ, khảo sát thiết kế, "thoả thuận với Bộ Công thương", xin duyệt dự án... cho các dự án nhiệt điện than - vốn là các dự án thuộc lĩnh vực Bộ Công thương quản lý.

Bộ trưởng Bộ Công thương Trần Tuấn Anh đã xử lý nhanh trường hợp này. Đây là lần đầu tiên tôi ủng hộ một quyết định nhanh và dứt khoát của ông ấy.

Tuy nhiên, để những lợi ích nhóm bớt hoành hành, lũng đoạn ở Bộ Công thương và cả nền kinh tế, với những dấu hiệu giả mạo hồ sơ ở dự án nhận chìm, tôi nghi ngờ các dự án khác, đa số liên quan đến nhiệt điện và cảng biển, hồ sơ dự án và đánh giá tác động môi trường có thể cũng bị làm cẩu thả, mạo danh các nhà khoa học. Vì thế, cơ quan an ninh điều tra cần vào cuộc, nhiều khả năng sẽ truy ra hàng loạt vấn đề.
--------------------

Bộ Công thương ra thông cáo báo chí về viên chức Hà Quốc Quân liên quan đổ bùn thải của nhiệt điện Vĩnh Tân 1.

Thời gian gần đây, phương tiện thông tin đại chúng đưa tin về việc Dự án nhận chìm 1 triệu m3 bùn xuống biển Bình Thuận của Công ty TNHH Điện lực Vĩnh Tân 1. Trong đó, ông Hà Quốc Quân, hiện là Giám đốc Trung tâm Tư vấn đầu tư và Chuyển giao giao công nghệ của Viện Nghiên cứu Chiến lược, Chính sách công nghiệp thuộc Bộ Công Thương, đồng thời là Chủ tịch Hội đồng quản trị, Tổng Giám đốc Công ty Cổ phần Tư vấn xây dựng cảng biển Việt Nam, là đơn vị tư vấn cho Dự án.
Về việc này, Bộ Công Thương xin thông tin như sau:

Sau khi nhận được thông tin phản ánh nêu trên, Bộ Công Thương đã thành lập Tổ công tác làm việc với Viện Nghiên cứu Chiến lược, Chính sách công nghiệp để xác minh thông tin một số báo chí về việc ông Hà Quốc Quân tham gia điều hành doanh nghiệp trong thời gian trong khi đang là viên chức tại Viện nghiên cứu Chiến lược chính sách công nghiệp.

Theo kết quả buổi làm việc sơ bộ của Tổ công tác, việc ông Hà Quốc Quân, Giám đốc Trung tâm Tư vấn đầu tư và chuyển giao công nghệ thuộc Viện Nghiên cứu Chiến lược và Chính sách công nghiệp, là viên chức thuộc thẩm quyền quản lý của Viện nghiên cứu Chiến lược chính sách công nghiệp, tham gia quản lý, điều hành doanh nghiệp là Cổ phần Tư vấn xây dựng cảng biển Việt Nam là vi phạm Điều 37 Luật phòng chống tham nhũng năm 2005 sửa đổi bổ sung năm 2012, Luật Viên chức. Theo đó, viên chức không được tham gia quản lý, điều hành doanh nghiệp.

Trên cơ sở đó, Bộ Công Thương đã yêu cầu Viện Nghiên cứu Chiến lược, chính sách công nghiệp tiến hành việc kiểm điểm, làm rõ các vi phạm và xem xét xử lý kỷ luật đối với ông Hà Quốc Quân theo đúng quy định.

Viện trưởng Viện Nghiên cứu Chiến lược, chính sách công nghiệp đã ban hành Quyết định tạm đình chỉ công tác 15 ngày đối với ông Hà Quốc Quân để tập trung kiểm điểm, làm rõ các vi phạm và sẽ xem xét xử lý kỷ luật ông Hà Quốc Quân theo đúng quy định.

Ngoài ra, Bộ Công Thương cũng yêu cầu các đơn vị trong Bộ tiến hành kiểm tra, rà soát đồng thời tăng cường công tác quản lý cán bộ. Quan điểm của Bộ Công Thương là xử lý nghiêm các trường hợp vi phạm.

Bộ Công Thương xin thông tin tới các Cơ quan báo chí.




Phần nhận xét hiển thị trên trang

CHUYỆN TƯỚNG VỀ HƯU

Nguyễn Quốc Vương: 

Đại tướng Saigo Takamori


Chuyện tướng về hưu
Nguyễn Quốc Vương

Chuyện tướng về hưu vs cảnh sát giao thông ồn ào làm nhớ Đại tướng Saigo Takamori ở Nhật. Ông là một võ sĩ, chí sĩ, người chỉ huy quân đội phe Duy tân tiến vào thành Edo diệt Mạc phủ.

Đảo Mạc thành công ông giữ chức bộ trưởng bộ quốc phòng hàm đại tướng lục quân trong nội các Minh Trị.

Một ngày nọ ông tham dự một buổi họp quan trọng trong cung lúc về ông đi bộ. Khi qua cửa một lính thị vệ trẻ thấy ông xách guốc đi một mình trong mưa liền chặn lại hỏi giấy. Saigo quên không mang theo nên ông kiên nhẫn đứng dưới mưa chờ xe ngựa của đại thần Iwakura Tomomi đi qua chứng thực ông là "Đại tướng Saigo". Người lính có vẻ sợ hãi nhưng ông khen anh và thản nhiên lên xe rời đi.

Saigo cũng là người ghét tiền bạc và thích làm thơ.

Dù là đại tướng trong nhà ông chỉ có một người hầu vì ông tự tay làm mọi thứ.

Về sau bất đồng với Minh Trị ông dấy binh tạo ra cuộc chiến tranh Tây Nam. Bị bao vây cùng đường ông rút gươm tự sát. Ông chết nhưng Minh Trị vẫn nể ông và chiếu cố gia quyến ông nhiều quyền lợi.

The last samurai là bộ phim khai thác nguyên mẫu cuộc chiến Tây Nam và cái chết của Saigo.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Y xì năm trước!

“Hà Nội mùa này, phố cũng như… sông”

>> Người phán xử
>> Lao động đi làm việc ở Nhật Bản chiếm đa số
>> Chuyện thừa kế ở những doanh nghiệp gia đình
>> Ngân hàng bán lẻ là bán cái gì?


Bích Diệp



















(Dân trí) - Hà Nội bước vào mùa mưa bão. Người ta lại ca bài nhạc chế từ gần chục năm về trước “Hà Nội mùa lắm những cơn mưa”: “Hà Nội mùa này phố cũng như… sông - Cái rét đầu đông, chân em run ngâm trong nước lạnh - Hoa sữa thôi rơi, em tôi bơi cả chiều trên phố - Đường Cổ Ngư xưa, ngập tràn nước sông Hồng...”.

Do ảnh hưởng của bão số 2, trong những ngày qua, khu vực miền Bắc xảy ra mưa lớn. Có những thời điểm mưa dai dẳng trút xuống cả ngày khiến nhiều khu vực ở Hà Nội bị ngập úng nặng.

Dọc đại lộ Thăng Long được coi là “rốn ngập” khi khắp nơi chìm trong biển nước, có nơi nước ngập đến ngang bụng người. Nhiều người đi làm sử dụng xe gắn máy phải dắt bộ, mỗi khi có ô tô, xe bus đi ngang qua lại ngả nghiêng theo sóng lớn.

Trước những tòa nhà nằm trong các khu đô thị lớn, người ta phải “đắp thành, đắp lũy” bằng bao tải cát để chặn nước không cho chảy xuống tầng hầm.

Trong khi đó, ở khu phố cổ Hà Nội, có nơi nước ngập hơn 50cm, tràn vào cả nhà dân. Riêng tại phố Phùng Hưng, nước ngập mênh mông, nhiều đoạn ngập sâu 70cm. Nước không kịp thoát khiến rác và nước thải trong cống rãnh cũng duềnh lên hôi thối, buộc những nhà có nền thấp phải che chắn để ngăn nước và rác bẩn tràn vào.

Những hình ảnh đăng tải trên báo chí vừa hài vừa bi, vừa khiến người ta vừa “sốc” lại vừa ngán ngẩm, vì kỳ thực, cảnh này năm nào cũng có và thấy sao cứ… quen quen!

Một độc giả của Dân trí trước tình cảnh trên đã bình luận rằng: “Không biết Hà Nội đến bao giờ mới hết lội! Bao năm nay càng ngày càng ‘lội’. Trời nước mênh mang quá!!!”.

Đương nhiên, khi lý giải cho tình trạng Hà Nội mưa lớn lại ngập, nhà chức trách sẽ nói do thời tiết, do “ông trời”. Nếu không phải là “cơn mưa lịch sử” thì cũng là “mưa cực lớn”. Chỉ cần mưa nặng hạt 30 phút đến 1 tiếng đồng hồ, phố xá đã thành sông, huống hồ mưa suốt cả ngày, kéo dài hàng tiếng liền như thế.

Lực lượng chức năng, bộ phận môi trường đô thị đã được huy động tối đa, căng sức chống chọi với “giặc nước”. Mà chống được hôm này lại qua hôm khác, được năm này lại đến năm kia. Hễ cứ mưa là lụt!

Dĩ nhiên rồi, trời không mưa to thì không có chuyện. Nhưng mưa to lại ngập thì đúng “đặc sản” Hà Nội rồi. Không ngập sao được khi nhìn đâu cũng thấy nhà và nhà, các khu đô thị mọc lên như nấm.

Hạ tầng giao thông, thoát nước không theo kịp với sự phát triển của đô thị. Thậm chí, nhiều khu nhà ở, chung cư san sát - không rõ là được cấp phép hay chưa, nhưng cứ thế xây, dân cứ thế vào ở, trong khi hệ thống thoát nước không hề được nâng cấp.

Chưa kể, ý thức của cư dân Thủ đô tại một số nơi vẫn còn “mệnh ai nhà nấy sống”, xả rác bừa bãi, không phân loại, bất cứ cái gì xả được xuống cống chung là cứ xả!

Gần 1 thập kỷ chờ đợi, dự án thoát nước giai đoạn II của Hà Nội với tổng vốn đầu tư lên tới 8.000 tỷ đồng sau nhiều lần gia hạn rồi đội vốn, được hy vọng sẽ giúp nhiều quận, huyện của Thủ đô thoát cảnh “lội nước” mỗi mùa mưa.

Thế rồi, trong khi Hà Nội vẫn điệp khúc “lội” thì mới đây, một số cán bộ trong ban bồi thường giải phóng mặt bằng của dự án này đã bị truy tố vì thiếu trách nhiệm, gây thiệt hại cho ngân sách Nhà nước… Thật buồn!

Sáng nay vừa nghe tin, trên khu vực Bắc Biển Đông lại hình thành thêm một vùng áp thấp mới…

Chợt nhớ bài thơ trào phúng của Nhà báo Bùi Hoàng Tám đã từng đăng trên BLOG Dân trí năm nào: “Ai về Hà Nội mùa mưa – Nhớ rằng không được quên mua bản đồ - Bản đồ chỗ lội, chỗ khô – Chỗ nào dùng đến ca nô, tàu thuyền – Chỗ nào nước cống duềnh lên – Chỗ nào rác rưởi phủ trên mặt đường…”
Phần nhận xét hiển thị trên trang

ExxonMobil bị phạt vì vi phạm lệnh trừng phạt Nga


Ông Rex Tillerson lúc còn làm TGĐ ExxonMobil và tổng thống Nga Vladimir Putin trong lễ ký hợp đồng với Rosneft ngày 15/06/2012.

Bộ Tài chính Hoa Kỳ hôm qua 20/07/2017 đã buộc ExxonMobil phải nộp phạt hai triệu đô la vì hồi năm 2014 đã vi phạm các biện pháp trừng phạt Nga. Lúc đó đương kim ngoại trưởng Rex Tillerson đang là tổng giám đốc tập đoàn dầu khí này.
Tháng 5/2014, trong lúc chính quyền Barack Obama ra lệnh trừng phạt Matxcơva vì cuộc xung đột Ukraina, hai chi nhánh của ExxonMobil đã ký kết các hợp đồng khai thác với Igor Sechin, tổng giám đốc tập đoàn dầu khí Nga Rosneft, có tên trong danh sách đen của bộ Tài chính Mỹ. Trong khi hai tháng trước đó, tài sản của ông Sechin đã bị phong tỏa, và tất cả cá nhân, tập thể Mỹ bị cấm làm ăn với quan chức này. Còn bản thân tập đoàn Rosneft thì không bị trừng phạt.

Tập đoàn ExxonMobil, vào thời đó do ông Rex Tillerson, nay là ngoại trưởng Mỹ, lãnh đạo, cho rằng quyết định phạt vạ trên là « bất công », vì các hợp đồng trên được tổng giám đốc Igor Sechin ký « nhân danh tập đoàn Rosneft, với tư cách người đại diện chính thức ». Exxon cho biết đã kháng cáo quyết định của bộ Tài chính.

Ông Rex Tillerson từng làm việc cho ExxonMobil trong suốt 40 năm, là tổng giám đốc tập đoàn này từ 2006 đến 2016, và được coi là người thân cận với tổng thống Nga Vladimir Putin, từng được Nhà nước Nga tặng huân chương hữu nghị năm 2013.

Bị Trump chỉ trích, bộ trưởng Tư pháp Mỹ nhất quyết không rời ghế

Bộ trưởng Tư pháp Hoa Kỳ Jeff Sessions hôm qua 20/07/2017, trước những chỉ trích mạnh mẽ của tổng thống Donald Trump, vẫn khẳng định rất gắn bó với nhiệm vụ của mình và sẽ tiếp tục theo đuổi.

Bên cạnh ông Jeff Sessions là thứ trưởng Rod Rosenstein và quyền giám đốc FIB Andrew McCabe, cả hai cũng là mục tiêu đả kích của tổng thống Mỹ Donald Trump trong cuộc trả lời phỏng vấn báo New York Times. Ông Trump nói rằng nếu biết Jeff Sessions sẽ bị gạt ra ngoài cuộc điều tra về việc Nga can thiệp vào bầu cử Mỹ, thì ông đã không bổ nhiệm ông Sessions làm bộ trưởng Tư pháp.

Bộ trưởng Tư pháp Jeff Sessions đã nhìn nhận và bày tỏ sự hối tiếc vì đã không nói với các thượng nghị sĩ về cuộc gặp gỡ đại sứ Nga trong chiến dịch tranh cử tổng thống. Do đó hồi tháng Ba ông đã bị đặt ra ngoài tất cả các cuộc điều tra liên quan đến hồ sơ này.


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Các dự án BT ngàn tỷ của Hà Nội: "Rờ" đâu cũng có vấn đề


Ngày 19-7, ông Ngô Văn Khánh, Phó Tổng Thanh tra Chính phủ (TTCP) ký Văn bản số 1785/TB-TTCP thông báo Kết luận thanh tra việc chấp hành quy định của pháp luật trong việc thực hiện một số dự án đầu tư theo hình thức hợp đồng BT, BOT trong lĩnh vực giao thông, môi trường thuộc địa bàn TP Hà Nội. Kết luận đã chỉ ra nhiều vi phạm trong quá trình triển khai 7 dự án.
 
Các dự án đều phát sinh chi phí đầu tư
 
7 dự án được tập trung kiểm tra, thanh tra là: Dự án Nhà máy nước Yên Sở, Dự án đường Lê Văn Lương kéo dài, Dự án đường trục phía Nam tỉnh Hà Tây cũ, Dự án đường Lê Đức Thọ - Xuân Phương, Dự án đường bao quanh khu tưởng niệm danh nhân Chu Văn An, Dự án đường liên tỉnh Hà Nội – Hưng Yên và Dự án nút giao thông Long Biên.
 
Nội dung vi phạm chủ yếu tại các dự án này được TTCP xác định do UBND TP Hà Nội chưa thực hiện đúng quy định về việc lập, phê duyệt, công bố danh mục dự án đầu tư theo hình thức hợp đồng BT, BOT; không thực hiện đúng quy trình lựa chọn nhà đầu tư; một số nội dung đầu tư, tổng mức đầu tư, dự toán của một số dự án BT thẩm định, phê duyệt chưa chính xác làm sai tăng tổng vốn đầu tư. Đồng thời,  việc giám sát thực hiện hợp đồng của UBND TP Hà Nội và các cơ quan liên quan còn chưa chặt chẽ, hầu hết các dự án chậm tiến độ, kéo dài làm phát sinh chi phí đầu tư.
 
Đối với Dự án đường Lê Đức Thọ - Xuân Phương, công tác lập, thẩm định và phê duyệt tổng vốn đầu tư không chính xác đã làm tăng giá trị hợp đồng BT là 19,561 tỷ đồng. Dự án đường bao quanh khu tưởng niệm danh nhân Chu Văn An cũng tăng gần 28 tỷ đồng.
 
Dự án Nhà máy nước Yên Sở khởi công xây dựng khi chưa có kết quả thẩm tra thiết kế cơ sở của Bộ Xây dựng.
Dự án Nhà máy nước Yên Sở khởi công xây dựng khi chưa có kết quả thẩm tra thiết kế cơ sở của Bộ Xây dựng.
 
Dự án nút giao thông Long Biên tăng giá trị hơn 34 tỷ đồng vì công tác lập, thẩm định, phê duyệt tổng mức đầu tư không chính xác do tính sai khối lượng; tăng 12,3 tỷ đồng do sai sót trong tính toán khối lượng dự toán và áp dụng đơn giá định mức… Dự án đường liên tỉnh Hà Nội – Hưng Yên do dự toán điều chỉnh tổng mức đầu tư để điều chỉnh giá trị hợp đồng BT tính sai khối lượng tại một số hạng mục, áp dụng đơn giá và định mức không đúng, làm sai tăng giá trị tổng mức đầu tư hơn 14 tỷ đồng.
 
Đối với Dự án đường trục phía Nam tỉnh Hà Tây cũ, cơ quan nhà nước có thẩm quyền thẩm định, phê duyệt và tính chi phí lãi vay 920 tỷ đồng trong tổng vốn đầu tư dự án BT là chưa có cơ sở dẫn đến việc xác định giá trị tổng vốn đầu tư để ký hợp đồng sai tăng 920 tỷ đồng, gây ảnh hưởng lớn đến việc xác định giá trị để giao đất của các dự án khác đối ứng dự án BT.
 
Thi công trước khi có quyết định phê duyệt dự án
 
Kết luận thanh tra cũng chỉ rõ, quá trình thương thảo và ký kết hợp đồng BT kéo dài, phức tạp, nhiều nội dung không cụ thể, đồng nhất. Có trường hợp ký hợp đồng BT sau khi dự án khởi công và chấp thuận đưa vào dự án, đưa vào nội dung hợp đồng các hạng mục nhà đầu tư đã tự thi công và hoàn thành trước đó.
 
Cụ thể như: Dự án Nhà máy nước Yên Sở thực hiện khi chưa có kết quả thẩm tra thiết kế cơ sở của Bộ Xây dựng và thẩm tra phê duyệt công nghệ của Sở Khoa học Công nghệ Hà Nội, chưa có quyết định phê duyệt dự án đầu tư tại thời điểm ký hợp đồng BT, toàn bộ quá trình thi công, thực hiện dự án trước khi ký hợp đồng BT không có sự tham gia giám sát, thẩm định, kiểm tra của các cơ quan quản lý nhà nước, của các sở, ban, ngành thuộc UBND TP Hà Nội.
 
Dự án này cũng chưa có đầy đủ cơ sở về hồ sơ, tài liệu theo quy định để xem xét quyết toán đối với một số hạng mục chi phí (chi phí lãi vay, chi phí luật...) theo đề nghị của nhà đầu tư. Toàn bộ nước thải sinh hoạt của khu Công viên Yên Sở, các khu đô thị C1, C2 (khoảng 10.000m3/ngày) chưa được Công ty Gamuda Việt Nam tiến hành qua bước thu gom xử lý theo quy định.
 
Giá trị thực hiện nạo vét và đề nghị quyết toán vào giá trị dự án theo báo cáo của nhà đầu tư là hơn 9,8 triệu USD không có hồ sơ tài liệu được cơ quan nhà nước có thẩm quyền thẩm tra, thẩm định và phê duyệt về biện pháp thi công, khối lượng đào vét thực tế, đơn giá, định mức thực hiện…
 
Tại dự án đường Lê Văn Lương kéo dài, do thi công cọc và sàn giảm tải, đường chắn mố cầu vượt sông Nhuệ phát sinh tăng mật độ cọc trị giá gần 8 tỷ đồng khi chưa được cơ quan có thẩm quyền chấp thuận về kỹ thuật, không đúng với quy định về quản lý dự án đầu tư. Chi phí giải phóng mặt bằng liên quan đến việc di chuyển đường điện, nước phục vụ các hộ dân tái định cư, chi phí đo đạc khảo sát với giá trị hơn 7,7 tỷ đồng, trong đó giá trị khối lượng thực hiện trên địa bàn quận Nam Từ Liêm chưa được xác nhận theo quy định, chưa đủ điều kiện để quyết toán đối với khối lượng này.
 
Trên cơ sở kết quả thanh tra, TTCP kiến nghị Thủ tướng Chính phủ chỉ đạo UBND TP Hà Nội xử lý trách nhiệm của lãnh đạo UBND TP Hà Nội liên quan đến khuyết điểm, vi phạm trong việc quyết định lựa chọn nhà đầu tư, thực hiện quy trình chỉ định nhà đầu tư, đôn đốc chỉ đạo, giám sát các đơn vị cấp dưới triển khai, thực hiện hợp đồng BT và các dự án đối ứng…
 
Đồng thời, kiến nghị Thủ tướng Chính phủ chỉ đạo xử lý trách nhiệm của Bộ Kế hoạch và Đầu tư trong việc chậm cấp giấy chứng nhận đầu tư cho dự án đường Hà Nội – Hưng Yên trong giai đoạn thực hiện theo quy định của Nghị định số 78/2007/NĐ-CP.
 
TTCP kiến nghị Thủ tướng Chính phủ chỉ đạo xử lý về kinh tế cụ thể đối với từng dự án, đồng thời làm rõ trách nhiệm trong việc kiểm tra, giám sát các công trình; yêu cầu các nhà đầu tư tập trung hoàn thành đúng tiến độ các dự án BT để phục vụ yêu cầu giải tỏa ùn tắc giao thông của TP Hà Nội; kịp thời điều chỉnh sai sót trong việc tính toán khối lượng, áp dụng đơn giá định mức, biện pháp thi công… ở các bước đầu tư xây dựng, lập hồ sơ đề nghị quyết toán đúng quy định của pháp luật.
 
Theo Việt Hà/ Công an nhân dân

Phần nhận xét hiển thị trên trang