Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Chủ Nhật, 18 tháng 6, 2017

Luận tội tổng thống diễn ra như thế nào?


Phạm Nguyên Trường dịch

Với những vụ bê bối đang diễn ra xung quanh Nhà Trắng, trong Quốc hội có người đã nhắc tới chữ “I” (chữ cái đầu tiên của từ Impeachment, nghĩa là luận tội tổng thống – ND) . Đây là tất cả những gì bạn nên biết.


Trong suốt lịch sử của mình, Hạ viên mới luận tội hai vị tổng thống, cả hai sau đó đều được Thượng viện tuyên bố trắng án. Năm 1868, Andrew Johnson bị luận tội vì cuộc khủng hoảng chính trị, liên quan tới chính sách của ông đối với miền Nam sau Nội chiến; còn năm 1998 thì Bill Clinton bị luận tội vì câu chuyện tình ái với cô thực tập sinh ở Nhà Trắng, Monica Lewinsky. Richard Nixon bị đe dọa luận tội, nhưng ông đã từ chức từ trước. (Xem bên dưới). Hiện nay, sau khi công tố viên đặc biệt - điều tra về khả năng thông đồng giữa ban lãnh chiến dịch bầu cử của tổng thống Trump và Nga – được chỉ định, người ta nói rằng đội ngũ luật sư của Trump bắt đầu nghiên cứu những biện pháp bảo vệ nếu ông ta bị đưa ra luận tội.

Theo công ty các cược Paddy Power, khả năng Trump bị luận tội ngay trong năm cầm quyền đầu tiên đã tăng lên đến 60% và ít nhất đã có 26 đảng viên Dân chủ và 2 đảng viên Cộng hòa nói đến “từ có chữ I”. Nhưng quá trình luận tội thường kéo dài và phức tạp, và bị ảnh hưởng nhiều bởi những tính tóan của các đảng. Nếu nó xảy ra, Bill McCollum - một cựu nghị sĩ Cộng hòa, người đã từng bỏ phiếu đòi luận tội Clinton – nói: “Nó sẽ không xảy ra ngay lập tức được”.


Luận tội có nguồn gốc từ đâu?

Qui trình này xuất hiện ở Anh hồi thế kỉ XIV, người ta sử dụng nó để truy tố các nhà quí tộc (lord) và cố vấn của hòang gia, mà tòa án không có quyền động tới. Những người chấp bút Hiến pháp Mỹ - quan ngại vể khả năng xuất hiện chế độ chuyên chế - đã mượn ý tưởng luận tội để đưa vào hiến pháp như là biện pháp hòa bình, nhằm lọai bỏ những vị tổng thống, cũng như phó tổng thống, các bộ trưởng, các thẩm phán liên bang và thẩm phán tòa án tối cao có tội. Người ta đã từng tranh luận gay gắt về việc có nên giao cho Tòa án tối cao quyền luận tội hay không, nhưng cuối cùng, Hiến pháp Mỹ đã giao cho Hạ viện “quyền luận tội”, và Thượng viện “quyền phán xét tất cả các vụ luận tội” – nghĩa là quyết định có tuyên bố người phạm lỗi là có tội hay trắng án.


Những tội lỗi nào?

Theo Hiến pháp, đấy là những tội: “phản quốc, ăn hối lộ, và những tội nặng và hành vi xấu xa khác”. Nhưng không có định nghĩa thế nào là “những tội nặng và hành vi xấu xa khác”. Một số học giả về hiến pháp cho rằng, đấy là những hành động vi phạm luật pháp thành văn, một số người khác lại khẳng định rằng có thể áp dụng cho mọi hành động lạm dụng quyền lực hay hành vi làm hạ thấp phẩm giá của chức vị tổng thống. Trên thực tế, việc giải thích hầu như hòan tòan mang tính chính trị.

Clinton bị luận tội vì khai man trước tòa và cản trở công lý vì ông đã nói dối, sau khi thề nguyền – cả bằng văn bản lẫn lời khai trước bồi thẩm đòan – về quan hệ với Lewinsky. Trong quá trình này, các nhà báo còn phát hiện ra rằng một số nhà lãnh đạo đảng Dân chủ cũng phạm tội ngọai tình, nhưng họ khẳng định – không thành công – rằng đấy là nói dối chứ không phải ngọai tình. Nhưng năm 1970, Gerald Ford, lúc đó là lãnh đạo nhóm thiểu số tại Hạ viện, đã nói đùa rằng: “Bất cứ tội gì mà đa số tại Hạ viện vào thời điểm đó cho là đáng luận tội thì bị luận tội thôi”.

Quá trình này diễn ra như thế nào?


Trước hết, Hạ viện phải bỏ phiếu - bằng đa số đơn giản – cho phép bắt đầu quá trình luận tội. Bất kì hạ nghị sĩ nào cũng có thể trình nghị quyết về vấn đề này, một ủy ban náo đó, một thỉnh nguyện thư nào đó, một ủy viên công tố đặc biệt hay tổng thống cũng có thể trình nghị quyết. Chỉ cần đa số đơn giản chấp thuận một điều khỏan của kiến nghị luận tội thì tổng thống đã chính thức bị luận tội – tức là bị coi là có tội. Vụ việc được đưa lên Thượng viện để xét xử.


Quá trình xử án diễn ra như thế nào?

Hạ viện cử ra một số đại diện, gọi là “managers”, làm đại diện cho bên “nguyên”. Tổng thống lựa chọn các luật sư đại diện cho bên “bị”. Các thượng nghị sĩ làm bồi thẩm đòan, đứng đầu bồi thẩm đoàn là chánh án Tòa án Tối cao – Thượng viện còn phải xác định một số thủ tục, ví dụ, có cần nghe nhân chứng hay là không.

“Luận tội là hiện tượng cực kì đặc biệt”, cựu nghị sĩ Cộng hòa, Bob Barr, một trong những manager trong vụ xử Clinton, giải thích như thế. “Bồi thẩm đòan trong vụ án hình sự không đưa ra luật lệ và không được quyết định họ muốn thấy bằng chứng nào và không muốn thấy bằng chứng nào”, ông này nói. Cũng chưa có tiêu chuẩn xác định tội lỗi – vấn đề tội lỗi là do các thượng nghị sĩ tự quyết định theo ý mình. Nếu hơn hai phần ba thượng nghị sĩ cho rằng tổng thống có tội thì ông ta sẽ mất chức – phó tổng thống sẽ lên thay.


Trump có thể bị luận tội hay không?

Cuộc điều tra do công tố viên đặc biệt, Robert Mueller, chắc chắn làm gia tăng khả năng đó. Nghị sĩ Cộng hòa bang Texas, Al Green, nói rằng ông ta đã bắt đầu chuẩn bị những điều khỏan luận tội của riêng mình. Ông này khẳng định rằng, Trump có tội trong việc cản trở công lý vì bị nghi là đã gây áp lực đối với James Comey, giám đốc FBI lúc đó, để ông này chấm dứt việc điều tra những mối quan hệ có thể có giữa những người thân cận với Trump và điện Kremlin, và sau đó thì bãi chức Comey với hi vọng rằng có thể ngăn chặn được quá trình điều tra.

Cả Clinton lẫn Nixon đều bị đưa ra luận tội vì cản trở công lý, nhưng khác với Trump, họ phải đối mặt với Quốc hội có thái độ thù nghịch, do phe đối lập kiểm sóat. Các đảng viên Cộng hòa chỉ quay sang chống lại vị tổng thống thuộc đảng của mình khi tỉ lệ cử tri ủng hộ ông ta thấp đến mức ông ta trở thành mối nguy cho tòan đảng. “99% phụ thuộc vào việc tổng thống được lòng dân tới mức nào”, Bruce Fein, cựu quan chức của Bộ Tư pháp nói như thế.


Nixon suýt bị luận tội

Richard M. Nixon bị dính vào vụ bê bối chính trị lớn nhất trong thế kỉ XX: Watergate. Bằng chứng chống lại ông rõ ràng đến mức hầu như chắc chắn là ông đã bị luận tội và mất chức, nhưng ông đã tránh được vụ ô nhục bằng cách từ chức. Tháng 7 năm 1974, Ủy ban Tư pháp Hạ viện đã thông qua ba điều khỏan để luận tội liên quan đến việc thâm nhập trái phép trụ sở của đảng Dân chủ vào năm 1972: cản trở công lý, lạm dụng quyền lực và coi thường Quốc hội.

Sáu ngày sau khi cuốn băng ghi âm chứng tỏ rằng, ngay từ đầu, Nixon đã tìm cách ngăn cản cuộc điều tra. Khi các nhà lãnh đạo đảng Cộng hòa nói với ông ta rằng ông ta đã không còn được cả hai viện Quốc hội ủng hộ, Nixon quyết định từ chức. “Không cần kéo dài thêm nữa”, ông tuyên bố như thế. Một tháng sau, cựu phó tổng thống, người kế vị ông, Gerald Ford, tuyên bố ân xá tất cả những tội lỗi mà Nixon đã phạm. Nixon, Ford nói, “đã khổ đủ rồi”.

Đã đăng trên Việt Nam Thời Báo

Nguồn: http://theweek.com/articles/702650/how-does-impeachment-work

Phần nhận xét hiển thị trên trang

CHỈ ÔNG TRỌNG MỚI CỨU ĐƯỢC ÔNG CHUNG


Nguyen Ngoc Chu - Chính người dân Đồng Tâm đang tin tưởng vào Đảng. Họ tin tưởng không bờ bến rằng Đảng và chính quyền của Đảng không bao giờ bội ước với những điều đã cam kết. Nếu chính quyền thủ đô Hà Nội mà bội ước với cam kết của mình trước quốc dân đồng bào thì nhân dân sẽ tin tưởng vào ai? Nếu một chính quyền bội ước thì có đủ tư cách để cai trị dân không?

Trong vụ Đồng Tâm, chưa thấy TBT Nguyễn Phú Trọng lên tiếng chính thức qua truyền thông nhà nước. Một vụ việc quan trọng như thế chắc chắn ông Trọng không thể bỏ qua. Điều đó có nghĩa là đã có ý kiến ngầm của ông Trọng, chỉ là ở mức độ nào mà thôi.

Nhưng ông Trọng sẽ phải can thiệp sâu hơn vào vụ Đồng Tâm. Vì đây là vấn đề tồn vong của chế độ. Điều ông Trọng đã lo lắng và không chỉ một lần nhắc đến. Trên cương vị TBT Đảng CSVN, ông Trọng không thể không nhìn thấy hậu quả của vụ Đồng Tâm.

THỎA ƯỚC ĐỒNG TÂM

Muốn bảo vệ Đảng và chế độ thì phải nhìn rõ vấn đề.

Nhìn thẳng vào gốc rễ của vấn đề, thì Đồng Tâm là vụ nổi dậy của người dân chống lại sự cướp đoạt ruộng đất và bắt người phi pháp. Cuộc phản kháng có tính tổ chức cao. Được sự đồng lòng của toàn dân, của cả lãnh đạo tổ chức Đảng và chính quyền địa phương. Điều chưa từng có trong lịch sử lãnh đạo của Đảng CSVN, khác hẳn với vụ Thái Bình năm 1997 và vụ Làng Nhô (Làng Nhác, Đồng Hóa, Kim Bảng, Hà Nam) năm 1992.

Cũng khác hẳn với vụ Thái Bình và Làng Nhô, vụ Đồng Tâm xảy ra trong thời kỳ internet hóa toàn cầu. Đồng Tâm nhận được sự ủng hộ tức thì của nhân dân cả nước và sự theo dõi sát sao của dư luận thế giới. Vì thế, hiệu ứng Đồng Tâm vừa là sóng ngầm vừa là cuồng phong, có sức lan tỏa tức thì rất lớn, không thể so sánh với Thái Bình và Làng Nhô.

Vì tính chất đối kháng hai phía, nên cam kết ba điểm mà ông Nguyễn Đức Chung - Chủ tịch UBND TP Hà Nội, đại diện chính quyền TP Hà Nội - đến Đồng Tâm đàm phán và ký với đồng bào Đồng Tâm, là thỏa thuận của chính quyền Hà Nội với bên nổi dậy Đồng Tâm. Do vậy, có thể gọi tương đương bằng một cách khác là Thỏa ước Đồng Tâm.

Do có Thỏa ước Đồng Tâm mà làng kháng chiến Đồng Tâm được tự nguyện dỡ bỏ, phía chính quyền Hà Nội trả những người chính quyền bắt giữ của Đồng Tâm, và phía Đồng Tâm trả những người mà Đồng Tâm bắt giữ của chính quyền Hà Nội. Xung đột hai phía được tháo gỡ.

Từ thỏa thuận của hai phía xung đột thì thấy được tính pháp lý của Thỏa ước Đồng Tâm. Rằng tôn trọng các điều khoản trong Thỏa ước Đồng Tâm là ưu tiên áp đảo, chứ không phải luật pháp của một bên ký thỏa thuận là pháp lý để phủ nhận các điều khoản đã được hai bên thỏa thuận. “Thượng tôn pháp luật” phải được đặt đúng chỗ.

Nếu không có Thỏa ước Đồng Tâm thì hai bên vẫn là đối kháng, và chắc chắn cuộc đối đầu sẽ tiếp diễn mà kết cục khó lường về tai họa. Pháp lý của một bên sẽ được “thượng tôn” khi hoàn toàn tiêu diệt bên kia.

Thỏa ước Đồng Tâm là dấu mốc đá tảng khẳng định rằng:

1. Mâu thuẫn về sở hữu đất đai đã đạt đến điểm đối kháng. Vấn đề sở hữu đất đai là vấn đề đá tảng mà Đảng CS VN phải giải quyết mà không thể né tránh.

2. Sở hữu đất đai toàn dân đã đưa đến nhiều hậu quả tai hại. Trong đó có sử dụng đất đai lãng phí không hiệu quả; Tạo cơ hội cho nhiều kẻ lợi dụng chiếm hữu đất đai; Hình thành tầng lớp chúa đất mới.

3. Tai hại thêm nữa, cơ chế quản lý đất đai hiện thời không chỉ sỉnh ra những bất công to lớn trong phân chia sở hữu đất đai, mà còn tạo cơ hội cho một số kẻ xấu bắt bớ đàn áp mọi sự phản kháng chính đáng của người dân.

Bởi thế, Thỏa ước Đồng Tâm sẽ là điểm đá tảng mà sự tôn trọng hay phá bỏ nó có ảnh hưởng nghiêm trọng đến uy tín của Đảng và chế độ.



TẠI SAO THỎA ƯỚC ĐỒNG TÂM BỊ LẬT LẠI

Khi ông Chung ký cam kết với đồng bào Đồng Tâm, nhân dân cả nước đã thở phào nhẹ nhõm. Tất cả đều cảm thấy đó là một kết thúc tốt đẹp. Dẫu ngay từ lúc đó đã có nhiều người hoài nghi và lo lắng về sự tôn trọng thỏa thuận của phía chính quyền.

Điều đó rất dễ hiểu bởi được lý giải bằng mấy nguyên nhân chính sau đây.

1. Vụ Đồng Tâm không hoàn toàn nằm trong quyền kiểm soát của Hà Nội, mà còn nằm trong quyền điều hành của Bộ Quốc phòng. Vai trò của Bộ Quốc phòng trong vụ Đồng Tâm trên thực tế lớn hơn vai trò của Hà Nội. Vụ việc ở Đồng Tâm có nguyên nhân từ Bộ Quốc phòng nhiều hơn từ Hà Nội. Bởi thế, cam kết của chính quyền Hà Nội không mấy có hiệu lực với Bộ Quốc phòng.

2. Những người đã bắt đầu khởi tố vụ Đồng Tâm sẽ tìm mọi cách để tiếp tục thực hiện, nhằm đạt được mục đích của họ, và quan trọng hơn là để biện minh rằng họ đã đúng.

3. Cơ chế quyền lực chồng chéo hiện thời, cũng như sự khiếm khuyết của pháp lý, đã cho phép một nhóm người lợi dụng để thực hiện mưu đồ riêng, cố ý đi ngược lại cam kết của UBND TP Hà Nội.

4. Tiểu xảo nghiệp vụ thanh trừng đã thành đặc tính di truyền cố hữu của cơ chế chuyên chính.

5. Thế lực đối kháng với ông Nguyễn Đức Chung.

ĐỪNG NHẦM LẪN VỀ “THƯỢNG TÔN PHÁP LUẬT”

Có một số người nhầm lẫn cho rằng, bất chấp cam kết của chính quyền Hà Nội, quyết định của Công An Hà Nội khởi tố đồng bào Đồng Tâm là có lý và để “thượng tôn pháp luật”.

“Thượng tôn pháp luật” được hiểu đúng ở Việt Nam như thế nào?

1. Việt Nam hiện nay không phải là một quốc gia tam quyền phân lập.

2. Ở Việt Nam, sự lãnh đạo của Đảng CSVN là duy nhất, toàn diện và tuyệt đối. Điều này đã được ghi trong điều 4 của Hiến Pháp nước CHXHCN VN.

3. Ở Việt Nam, Quốc Hội, Chính Phủ và Toàn Án đều chịu sự lãnh đạo trực tiếp của Đảng CS VN.

4. Ở Việt Nam, quyết định của Đảng có giá trị cao nhất.

Đó là thực tế không chối cãi từ năm 1945 đến nay. Để cho ai đó khỏi mơ hồ và đừng tranh cãi điều này, xin dẫn ra vài thí dụ gần đây.

Ông Võ Kim Cự gây ra tội tày trời, Đảng chỉ đạo Chính phủ cho nghỉ hưu, Đảng chỉ đạo Quốc hội cho thôi chức vụ ĐBQH.

Ông Đinh Là Thăng gây ra thất thoát hàng trăm ngàn tỉ đồng, Đảng chỉ đạo cho thôi chức UV BCT, thôi chức BT Thành ủy TP HCM, cho nhận chức Phó ban Kinh tế TƯ.

Còn về vụ Đồng Tâm, nếu tới đây BCT chỉ đạo dừng khởi tố, CA Hà Nội tất phải chấp hành.

Bởi thế, quay về vụ Đồng Tâm. sau khi được sự đồng ý của Thành ủy Hà Nội, ông Chung mới ký cam kết 3 điểm với đồng bào Đồng Tâm. Quyết định của Thành ủy Hà Nội là quyết định cao nhất trong phạm vi Hà Nội. Hủy bỏ hay phủ nhận quyết định của Thành ủy Hà Nội chỉ có quyết định của Đảng ủy cấp trên là Bộ Chính trị và của BCH TƯ Đảng.

Nhưng tại sao vẫn khởi tố vụ Đồng Tâm? Đó là còn yếu tố Bộ Quốc Phòng. Nếu vấn đề Đồng Tâm chỉ là vấn đề của riêng Hà Nội, thì giám đốc CA Hà Nội không thể hành động trái với ý kiến của Thành ủy Hà Nội.
Từ đó để thấy, quyết định khởi tố của CA Hà Nội đã không “thượng tôn pháp luật” của Thành ủy Hà Nội.

Cho nên, ông Chung cần phải viện cứu đến Đảng ủy cấp trên, bao trùm cả Hà Nội lẫn Bộ Quốc phòng.

THƯỢNG TÔN CÔNG LÝ

Pháp luật của ai? Pháp luật phục vụ ai? Pháp luật như thế nào?

Từ ba câu hỏi trên có thể suy ra rằng, không phải thượng tôn pháp luật mà thượng tôn công lý mới là điều quan trọng hơn.

Trong quá trình phát triển của xã hội loài người, mâu thuẫn và đấu tranh là hai nhân tố cơ bản đã thúc đẩy các chế độ không ngừng phải hoàn thiện pháp luật về hướng phụng sự cho công lý. May mắn cho những quốc gia nào có hệ thống pháp luật phục vụ cho lợi ích của số đông, nơi đó công lý được cơ bản thượng tôn. Bất hạnh cho quốc gia nào pháp luật phục vụ cho lợi ích của thiểu số, nơi đó công lý bị chà đạp.

Bởi thế trong vụ Đồng Tâm, nếu muốn nói đến công lý thì phải nhìn nhận đúng bản chất vấn đề.

1. Đất đai của dân bị thu hồi không đúng mục đích sử dụng, bị bỏ hoang phí nhiều năm, bị kẻ có chức quyền lợi dụng chiếm đoạt một cách phi lý. Từ đó làm cho người dân phẫn uất dẫn đến khiếu kiện lâu dài.

2. Đã không trả lại công bằng cho dân, một số kẻ lại còn lợi dụng quyền lực để tiến hành bắt người phi pháp, rồi đánh người gây thương tích. Cực chẳng đã nhân dân Đồng Tâm đã buộc phải tự vệ bắt giữ người của đối phương.

Hành động của nhân dân Đồng Tâm là tự vệ chính đáng. Muốn thượng tôn công lý thì phải khởi tố:

- Những kẻ đã làm lãng phí đất đai của dân trong nhiều năm;
- Những kẻ đã sử dụng đất đai không đúng mục đích trưng thu;
- Những kẻ đã chiếm đoạt đất đai phi lý;
- Những kẻ đã bắt người phi pháp;
- Những kẻ đã đánh người gây thương tích;


Rồi mới xét đến khởi tố người dân Đồng Tâm.


Nhưng công lý đã không được thượng tôn. Vụ án được khởi tố với mục đích rõ ràng là chĩa mũi dùi duy nhất vào nhân dân Đồng Tâm.

HOÀN CẢNH CỦA ÔNG CHUNG

Ở trên đã nêu ra những nhân tố thúc đẩy sự lật lại Thỏa ước Đồng Tâm. Và tất cả đã đưa ông Chung vào một hoàn cảnh khó khăn. Những người chủ trương khởi tố vụ án đã dựa vào các lý do sau đây.

1. Nếu không khởi tố, sẽ tạo tiền lệ xấu, và hậu quả là bạo loạn sẽ xẩy ra nhiều nơi.
2. Khởi tố để tìm ra nguyên nhân và rút ra bài học.
3. Khởi tố để thượng tôn pháp luật. Cam kết là công việc của chính quyền. Còn khởi tố là nhiệm vụ tuân thủ pháp luật của cơ quan bảo vệ pháp luật.
4. Khởi tố nhưng chưa truy cứu. Dựa vào cáo trạng mới biết ở đâu và ai nên miễn truy cứu. Đây là điểm bảo vệ danh dự cam kết cho chính quyền.

Ông Chung biết tất cả 4 điểm nêu trên đều là ngụy biện. Nhưng ông đã không cương quyết để phản bác rằng, muốn khởi tố thì phải khởi tố kẻ bắt người trái pháp luật trước, rằng phải khởi tố kẻ đánh người bị thương tích trước, rằng phải khởi tố kẻ đã điều lính cơ động đi chống đối dân thường trước... Ngoài những điểm đã nêu, còn một nguyên do quan trọng hơn nữa, là ông đã không có thế lực đủ mạnh để gạt đi.

Trên thực tế, ông Chung có một vũ khí cực kỳ lợi hại để phản bác. Nhưng không hiểu vì sao ông chưa sử dụng đến. Đó là Tín Nghĩa.

Nếu chính quyền thủ đô Hà Nội mà bội ước với cam kết của mình trước quốc dân đồng bào thì nhân dân sẽ tin tưởng vào ai? Nếu một chính quyền bội ước thì có đủ tư cách để cai trị dân không? Bốn điểm mà những kẻ ngụy biện nêu ra ở trên sẽ trở thành vô nghĩa khi chính quyền đánh mất lòng tin của nhân dân, bởi vì hậu quả là chính quyền sẽ không thể giữ được chính quyền.

Ông Chung đã rất dày vò trăn trở khi đặt bút ký cam kết ở Đồng Tâm. Nhưng khi thấy được nỗi hân hoan vui mừng của toàn dân, ông nhẹ đi và cảm thấy đã hành động đúng.

Còn giờ đây, những đồng chí của ông lại đặt ông vào một hoàn cảnh khó khăn hơn ở Đồng Tâm, khi bắt ông phải đối mặt với một tội lớn của nhân cách làm người, đó là bội tín.

KỊCH BẢN THỎA HIỆP

Nhiều người đang kỳ vọng vào một kết cục thỏa hiệp. Rằng sau khi khởi tố, dựa vào điều này... miễn trừ truy tố hình sự cho người dân Đồng Tâm.

Là một người từng giữ chức giám đốc CA Hà Nội, ông Chung dự báo được một kết cục khác.

Thỏa thuận với bên phản kháng được tha bổng, sau đó âm thâm tiêu diệt từng người cốt cán một của bên phản kháng, với những lý do hoàn toàn khác, là thủ đoạn kinh điển mà các vua chúa Trung Hoa vẫn làm. Đó là loại thủ đoạn mà loài người căm phẫn khinh rẻ. Bởi đó là sự tráo trở và lật lọng, đối lập với các đức tính Tín Nghĩa mà nhân loại nuôi dưỡng và trân trọng.

VAI TRÒ CỦA TBT NGUYỄN PHÚ TRỌNG

Những người không trọng Tín Nghĩa, gió chiều nào che chiều ấy, như ông Dương Trung Quốc và ông Lưu Bình Nhưỡng thì ông Nguyễn Đức Chung không thể kỳ vọng gì. Họ vỗ tay hò reo theo ông Chung nơi hào quang chiến thắng nhanh nhảu bao nhiêu, thì họ sẽ lẳng lặng bỏ rơi ông Chung trong lúc cam go cũng chóng vánh bấy nhiêu.

Bởi vậy, muốn thoát khỏi hoàn cảnh hiện nay, ông Chung chỉ có hai con đường, hoặc là đấu tranh quyết liệt đến cùng để bảo vệ Tín Nghĩa, hoặc là phải tìm con đường đến với người có thể cứu giúp ông – đó là TBT Nguyễn Phú Trọng.

TBT Nguyễn Phú Trọng tất phải can thiệp vào vụ Đồng Tâm. Ở cương vị TBT ông phải nhìn thấy được, nếu chính quyền Hà Nội bội ước với nhân dân đồng Tâm thì Đảng sẽ mất lòng tin của nhân dân không chỉ ở Đồng Tâm.

ĐẢNG PHẢI BIẾT ƠN NGƯỜI DÂN ĐỒNG TÂM

Chính người dân Đồng Tâm đã tham gia quyết liệt chỉ cho Đảng thấy cơ chế quản lý của Đảng khuyết tật.

Chính người dân Đồng Tâm rất quyết liệt chỉ cho Đảng thấy những kẻ cơ hội núp bóng Đảng đang hủy hoại uy tín và thanh danh của Đảng.

Chính người dân Đồng Tâm đang chỉ cho Đảng thấy người Việt kiên cường bất khuất, sẵn sàng hy sinh tất cả vì chính nghĩa.

Chính người dân Đồng Tâm đang tin tưởng vào Đảng. Họ tin tưởng không bờ bến rằng Đảng và chính quyền của Đảng không bao giờ bội ước với những điều đã cam kết, rằng nếu động trời có điều đó xẩy ra, thì đó là do kẻ xấu núp danh Đảng.

Với những người dân như thế, Đảng có thể tin tưởng rằng không có kẻ xấu nào có thể lợi dụng và xúi dục được họ. Với những người dân như thế, Đảng có thể dựa vào họ để đánh tan mọi kẻ thù ngoại xâm.

Đảng phải biết ơn người dân Đồng Tâm.

https://www.facebook.com/chu.nguyenngoc/posts/1110767425723353

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Du lịch Việt Nam có thể “đuổi kịp” Thái Lan trong 15 năm tới


Hà Trang 

(Dân trí) - Bộ trưởng Nguyễn Ngọc Thiện cho biết, trong những năm tới nếu chúng ta vẫn duy trì tốc độ tăng trưởng 20 - 25% mà ngành du lịch của Thái Lan tăng 7% như hiện nay thì khoảng 15 năm nữa chúng ta sẽ “gặp nhau” với Thái Lan, Singapore là khoảng 2 năm nữa.

Sáng nay (14/6) trong phiên trả lời chất vấn của Bộ trưởng Bộ VH,TT&DL Nguyễn Ngọc Thiện trước Quốc Hội, nhiều vấn đề nóng về việc phát triển du lịch như: tình trạng quá tải tại các điểm du lịch, tour 0 đồng, quy hoạch du lịch… đã được các đại biểu chất vất, đặt câu hỏi. Liên quan đến vấn đề làm thế nào để du lịch Việt Nam đuổi kịp các nước trong khu vực, Đại biểu Đỗ Thị Lan (Quảng Ninh) chất vất: “Tại kỳ họp cuối nhiệm kỳ Quốc hội khóa 13, có đại biểu đã đặt câu hỏi đối với Bộ trưởng Bộ VHTT&DL Hoàng Tuấn Anh về giải pháp phát triển du lịch Việt Nam và có nhắc tới câu hỏi bao giờ du lịch Việt Nam phát triển như du lịch Thái Lan? Bộ trưởng có nói bỏ ngỏ câu hỏi này và sẽ truyền đạt lại cho Bộ trưởng kế tiếp trả lời. Trên cương vị Bộ trưởng Bộ VH,TT&DL, bộ trưởng đã có thể trả lời câu hỏi này chưa và giải pháp nào để đưa du lịch trở thành ngành kinh tế mũi nhọn vào năm 2020?”

Trả lời câu hỏi này, Bộ trưởng Nguyễn Ngọc Thiện cho biết, bản thân ông luôn lo lắng, trăn trở và suy nghĩ về vấn đề này. Trong những qua, du lịch Việt Nam luôn đạt tốc độ tăng trưởng tốt, tuy nhiên lượng khách quốc tế đến Việt Nam vẫn còn ở khoảng cách khá xa so với các nước trong khu vực. “Năm 2016, khách du lịch quốc tế đến Việt Nam đạt 10 triệu lượt trong khi Thái Lan là 32 triệu lượt, Malaysia là 26 triệu, Singapore khoảng 16 triệu, Indonesia 12 triệu… chúng ta hiện mới bằng 1/3 của Thái Lan”, Bộ trưởng Thiện thông tin.

Bộ trưởng Bộ VH,TT&DL cũng cho biết, trong năm 2016 và 2017, tốc độ tăng trưởng ngành du lịch của Việt Nam tăng khoảng gần 30%. Đây là một con số rất đáng mừng. So với Thái Lan chúng ta cũng có những điểm mạnh hơn để phát triển du lịch. “Trong tốc độ cạnh tranh du lịch về di sản văn hóa, di sản tự nhiên thì chúng ta tương đương. Thái Lan chỉ hơn ta về hạ tầng dịch vụ du lịch. Chúng ta đứng 113/135 còn Thái Lan đứng thứ 16. Về mức độ ưu tiên cho ngành Du lịch thì chúng ta 101, Thái Lan là 34. Về an ninh chúng ta 57, Thái Lan 118. Tức là nếu so với Thái Lan chúng ta cũng có những cái mạnh hơn, xét một cách toàn diện chúng ta và Thái Lan là tương đương trong khả năng tăng trưởng du lịch”, Bộ trưởng Thiện nói.

Người đứng đầu ngành Văn hóa cũng khẳng định, trong những năm tới nếu chúng ta vẫn duy trì tốc độ tăng trưởng 20 - 25% mà ngành du lịch của Thái Lan tăng 7% như hiện nay thì khoảng 15 năm nữa chúng ta sẽ “gặp nhau” với Thái Lan, với Indonesia thì sang năm Việt Nam có thể đuổi kịp, Singapore là khoảng 2 năm nữa. Bộ Trưởng Nguyễn Ngọc Thiện cũng cho rằng, thời gian tới chúng ta phải đẩy nhanh tốc độ phát triển du lịch, để tăng lượng khách quốc tế đến Việt Nam. “Bộ Chính trị cũng đã ban hành Nghị quyết 08 về việc phát triển du lịch trở thành ngành kinh tế mũi nhọn. Thời gian tới, rất hi vọng luật Du lịch sẽ được Quốc Hội thông qua để chúng ta thực hiện được mục tiêu này. Ngoài ra, những giải pháp quyết liệt và mạnh mẽ khác khả năng sẽ giúp tốc độ tăng trưởng du lịch trong thời gian tới sẽ tăng khá cao”, Bộ trưởng Thiện khẳng định.

Liên quan đến câu hỏi của ĐB Tô Thị Bích Châu về hiện tượng các khu dịch quá tải mỗi dịp lễ lớn, vấn đề xả rác, chặt chém du khách tại các địa điểm du lịch, Bộ trưởng Thiện thừa nhận tình trạng này và cho biết, thời gian qua có những hình ảnh chụp bãi biển chỉ thấy toàn người, vào các ngày nghỉ nhiều khu du lịch có sự quá tải. Điều này cho thấy một tín hiệu mừng, du lịch của chúng ta có sự phát triển, nhiều người đi du lịch và nguồn thu từ ngành này cũng lớn hơn. Tuy nhiên làm thế nào để du khách cảm thấy thoải mái và được đảm bảo an ninh, an toàn có dịch vụ tốt hơn thì sẽ phải có thời gian nghiên cứu, xem xét cụ thể.


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Mỹ cáo buộc công ty Trung Quốc ‘làm bình phong rửa tiền’ cho ngân hàng Triều Tiên


Trung Trực (theo New York Times)

MTG - Mỹ cáo buộc công ty Trung Quốc ‘làm bình phong rửa tiền’ cho ngân hàng Triều Tiên, vi phạm lệnh cấm vận, theo báo New York Times.

Công ty thương mại quốc tế TNHH Mingzheng (ở Thẩm Dương, Trung Quốc) là đối tượng bị ngành công tố Mỹ cáo buộc ‘rửa tiền’ giúp Ngân hàng Ngoại thương CHDCND Triều Tiên, trong một đơn kiện trình Tòa án quận Columbia ngày 15.6, để đòi Mingzheng phải nộp số tiền phạt 1,9 triệu USD.

Ngân hàng Ngoại thương của Triều Tiên là đối tượng bị Bộ Tư pháp Mỹ trừng phạt hồi tháng 3.2013, cáo buộc ngân hàng ngoại hối thuộc nhà nước Triều Tiên này dính líu tham vọng phát triển vũ khí hạt nhân (VKHN) của Bình Nhưỡng.

Bộ Tư pháp Mỹ nói 1,9 triệu USD tương đương số tiền mà Mingzheng đã chuyển cho Triều Tiên hồi tháng 10 và tháng 11.2015.

Những khoản chi trả bằng đồng USD này dược “rửa” ở Mỹ, theo các công tố viên đang muốn được tòa này cho phép tịch thu số tiền.

Theo tuyên bố của các công tố viên, nếu Tòa án quận Columbia phê duyệt khoản phạt này thì sẽ là “một trong những vụ kê biên nguồn tiền Triều Tiên lớn nhất của Bộ Tư pháp Mỹ”. Các công tố viên còn viết Mingzheng được lập để “lén lút chuyển tiền từ Mỹ cho Triều Tiên”, và nguồn tiền này nằm trong một tài khoản ngân hàng ở Mỹ.

Đơn kiện nêu Mingzheng tạo điều kiện cho các giao dịch tài chính bất hợp pháp ở Mỹ, với tư cách là đại diện cho Ngân hàng Ngoại thương Triều Tiên, sau đó “rửa tiền” từ các giao dịch này.

Các công tố viên dẫn nguồn tin, nói Mingzheng do một công dân Trung Quốc điều hành. Người này không bị nêu tên, có quan hệ với Ngân hàng Ngoại thương Triều Tiên.

Theo hồ sơ Công ty Mingzheng khi đăng ký tham gia thị trường chứng khoán Hồng Kông, cổ đông lớn của Mingzheng là Sun Wei, sống ở một vùng gần thành phố Thẩm Dương thuộc tỉnh Liêu Ninh.

Các công tố viên còn trình với tòa: những giao dịch tài chính của Mingzheng có liên quan chặt chẽ với một công ty Trung Quốc khác có tên công ty phát triển công nghiệp Dandong Hongxiang.

Hồi tháng 9.2016, chính quyền Trung Quốc tuyên bố đang điều tra Dandong Hongxiang, sau khi các nhà nghiên cứu nước ngoài nói công ty này bán cho Triều Tiên những phương tiện có thể dùng cho chương trình VKHN của Bình Nhưỡng. Đến nay Trung Quốc vẫn chưa thông báo kết quả điều tra.

Năm 2016, Bộ Tư pháp Mỹ đã nộp cáo buộc hình sự đối với bà Ma Xiaohong, lãnh đạo Dandong Hongziang cùng nhiều nhân viên công ty, buộc tội họ vi phạm lệnh cấm vận của Mỹ thông qua một đường dây ‘rửa tiền’ tương tự. Bắc Kinh đã phản đối nỗ lực trên, nói Mỹ đang áp đặt luật Mỹ đối với các nước khác.

Người phát ngôn Lục Khảng của Bộ Ngoại giao Mỹ cáo buộc Mỹ đơn phương trừng phạt ngân hàng Triều Tiên, chứ Ngân hàng Ngoại thương nước này không có tên trong danh sách trừng phạt Triều Tiên của Hội đồng bảo an LHQ.

Các công tố viên còn dẫn nguồn tin rằng Mingzheng giữ một vai trò thanh toán giữa một công ty viễn thông Triều Tiên với ZTE, một nhà sản xuất phương tiện viễn thông Trung Quốc.

Hồi tháng 3.2017, ZTE chịu nộp phạt 1,19 tỉ USD,nhận tội vi phạm lệnh cấm vận của Mỹ vì  bán đồ điện tử cho Triều Tiên và Iran. Hiện Mỹ tăng cường truy vết nguồn tiền của Triều Tiên ở nước ngoài, nhằm ngăn chặn tham vọng phát triển VKHN của Bình Nhưỡng.

Nỗ lực này khiến các quan chức Mỹ chú ý những công ty ở Trung Quốc có “tiền sự” trốn tránh các lệnh cấm vận, gây hại cho nỗ lực ngăn chặn tham vọng này cùng những cuộc thử tên lửa đạn đạo của Bình Nhưỡng.

Năm 2016, Bộ Tài chính Mỹ nói sẽ cắt khỏi hệ thống tài chính Mỹ đối với bất kỳ ngân hàng hoặc công ty nào có giao dịch tài chính với Triều Tiên.

Các chuyên gia nói động thái này có thể gây tổn thất cho những ngân hàng nhỏ ở Trung Quốc, nhất là ngân hàng ở những vùng giáp biên giới Triều Tiên.

Quyết định đòi Mingzheng nộp tiền phạt vào lúc chính quyền Tổng thống Mỹ Donald Trump đang gây sức ép với Trung Quốc ngưng hoạt động thương mại với Bình Nhưỡng, trong chiến lược “chặt đứt” các nguồn tiền và phương tiện để Bình Nhưỡng theo đuổi chương trình VKHN.

Trung Quốc được xem là “bảo vệ” duy nhất của chế độ Triều Tiên. Họ cũng hưởng lợi nhiều nhất từ Triều Tiên, với quan hệ thương mại Trung-Triều chiếm 90% thương mại của Triều Tiên.

Bắc Kinh là đồng minh duy nhất của Bình Nhưỡng nhưng Trung Quốc hiện thất vọng lớn đối với lãnh đạo Kim Jong-un.

Hồi tháng 5, các quan chức Trung Quốc nói với các nhà ngoại giao Mỹ: họ đã siết chặt khâu tuần tra vùng biên giới giáp Triều Tiên, theo quyền trợ lý Ngoại trưởng Mỹ Susan Thornton cho biết.

Bắc Kinh cũng ngưng hoàn toàn việc nhập than Triều Tiên cùng hạn chế thương mại làm ăn, nhưng vẫn còn sự nghi ngại Trung Quốc có thật sự muốn chặn láng giềng “hay quậy” phát triển vũ khí hủy diệt hàng loạt hay không.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Nữ lao công bị hành hung bất tỉnh và chuyện “thích thì đánh”!



Trần Ngọc Thọ

















(Dân Việt) Trước khi xảy ra vụ việc chị Trần Thị Thanh (Công nhân Công ty Môi trường đô thị Urenco 2) bị đánh ngất xỉu giữa trung tâm Hà Nội, tôi đã chứng kiến không ít vụ việc các lao công bị xúc phạm, đe dọa.

Tối 15.6, chị Trần Thị Thanh (sinh năm 1985, công nhân Công ty Môi trường đô thị Urenco 2, chi nhánh Hoàn Kiếm) đang tuyên truyền nhắc nhở một hộ dân bán nước mía đừng xả rác ra phố thì liền bị đối tượng Phạm Thị Bích Diệp (sinh năm 1985, số 24 Hàng Muối, quận Hoàn Kiếm, Hà Nội) cùng chồng đánh ngất xỉu phải đi cấp cứu tại Bệnh viện Thanh Nhàn.

Tại bệnh viện, chị Thanh cho hay ngay khi chị vừa nhắc nhở Diệp giữ vệ sinh chung, đừng vứt bã mía bừa bãi thì đã bị vợ chồng Diệp chửi bới. Nghiêm trọng hơn, chồng Diệp đã chạy theo giữ chị Thanh để Diệp tự do tấn công chị Thanh tới ngất tại chỗ. Tỉnh dậy, chị đã thấy mình nằm trong bệnh viện nhờ những người dân khác đưa đi cấp cứu.

Trước khi xảy ra vụ việc chị Trần Thị Thanh bị đánh, ngay tại Hà Nội, tôi đã chứng kiến không ít vụ việc các lao công bị xúc phạm, đe dọa.

Mới đây thôi, trên phố Gia Ngư, không chỉ tôi mà nhiều người sững sờ khi nghe rõ mồm một nguyên văn câu nói của một cô gái trẻ ăn vận rất sành điệu: “Tao thích là tao vứt rác. Việc của mày là dọn rác. Chúng tao trả tiền cho mày dọn rác” với một bác lao công mà tôi đoán chắc chí ít cũng bằng tuổi bố mẹ của cô gái này. 

15 năm qua, tôi học tập, công tác và sinh sống tại Hà Nội và đã bất đắc dĩ chứng kiến không ít cảnh chướng tai gai mắt. Ấy là cảnh nhưng nam, nữ sinh vẫn nguyên đồng phục, kẹp ba kẹp bốn mở miệng là văng tục bất kể trước mặt họ là ai: trẻ hay già, nam hay nữ...

Những sự việc như tổ trưởng tổ dân phố bị đánh vì bị vu rằng “trộm xe SH” hay vụ việc nữ nhân viên hàng không Nguyễn Lê Quỳnh Anh bị 2 khách vip là Trần Dương Tùng, Đào Vịnh Thuấn chửi bới, hành hung giữa sân bay Nội Bài không còn là chuyện lạ giữa Thủ đô Hà Nội.

Nói thật, không thấy ở đâu như Hà Nội, các hộ kinh doanh mặt tiền trên phố ngang nhiên xem vỉa hè là của mình.

Tôi đã thử làm một phép thử: cùng một người bạn 5 lần thử dừng xe “khẩn cấp” trên phố thì có tới 3 lần bị chủ cửa hàng chạy ra hỏi mua gì và xua đuổi, 2 lần bị văng tục “Biến đi cho người ta bán hàng”.

Nên nói không ngoa, dường như việc tiện đâu văng tục thậm chí là tấn công những người đang làm nhiệm vụ, đang làm đẹp cho xã hội vì lý do “bực tức nhất thời” ngày càng nhiều lên theo kiểu “Đây thích thì đây đánh”.

Nhẽ ra, tại Hà Nội - trái tim của cả nước, nơi được coi là hội tụ tinh hoa, văn hóa, kinh tế - chính trị, xã hội của nước nhà phải là nơi văn minh nhất, người với người coi trọng nhau nhất.

Nhẽ ra, không ở đâu xa, Hà Nội phải là nơi chứng kiến những hình ảnh đẹp và nhân văn nhất chứ không phải hơi tí ra đường phải nghe văng tục và gặp hành vi phản cảm.

Và nhẽ ra, với những hành vi hung hăng, tấn công chị lao công tới mức bất tỉnh và nhập viện phải bị lên án, phản ứng bởi những người chứng kiến vụ việc thay vì đợi dư luận, đoàn thể lên tiếng rồi cơ quan chức năng mới vội vàng vào cuộc.

Và nhẽ ra với những hành vi manh động, bất chấp như thế, phải ngay lập tức khởi tố và bắt giữ ngay những kẻ hành hung.

Có như vậy mới đủ sức răn đe và trừng trị những hành vi bất chấp, coi thường sức khỏe, tính mạng của người khác!


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Bảy, 17 tháng 6, 2017

NGHĨ VỀ CÁC TẤM ẢNH CHỤP Ở ĐỒNG TÂM


LỜI NHẮN NHỦ CỦA ĐẠI THI HÀO DÂN TỘC NGUYỄN TRÃI: “VIỆC NHÂN NGHĨA CỐT Ở YÊN DÂN”

(Nguyễn Việt Chiến- thơ Hiện thời PLUS)

Khi anh cúi đầu vái
Những người dân đất này
Tình quân-dân-cá-nước
Sẽ bắt đầu từ đây ?
Một ảnh hình cảm động
Không thể nói nên lời
Cho triệu người dân Việt
Thấy ấm lòng khôn nguôi
Vốn sinh ra từ đất
Lại trở về đất thôi
Mẹ đất luôn che chở
Những đứa con của người
Khi dân mình nghèo khó
Lâm vào bước đường cùng
Xin đừng truy bức nữa
Hãy rộng lòng bao dung
Sau Đồng Tâm lại thấy
Bao nhiêu chuyện động lòng
Hãy thành tâm nhận lấy
Tình người ta hằng mong
Các anh đều thấu hiểu
Là con của nhân dân
Hãy vì dân mà sống
Cho trọn tình nghĩa nhân
Trận này ai cũng thắng
Trận này chẳng ai thua
Người với người là bạn
Bỏ qua mọi oán, thù
Những lão nông chất phác
Hiền lành giống sắn khoai
Lo nỗi lo mất đất
Dân biết nhờ cậy ai
Chỉ xin máu đừng đổ
Bình yên cho mọi nhà
Một người con dũng cảm
Cúi đầu vái dân ta
Nghĩ về hai tấm ảnh
Chiều qua ở Đồng Tâm
Xứ Đoài mây vẫn trắng
Mây có về làm dân?

HOAN HÔ TƯỚNG NGUYỄN ĐỨC CHUNG
XỨNG DANH LÀ MỘT ANH HÙNG BẠN DÂN
XIN ĐỪNG KẾT TỘI NHÂN DÂN
NHÂN DÂN MẤT ĐẤTLÀ NHÂN DÂN MÌNH
MẤT ĐẤT SỐNG VỚI BẤT BÌNH
BẤT BÌNH ĐỪNG KẾT TỘI MÌNH NHÂN DÂN
NHÂN DÂN CHÂN ĐẤT ĐẦU TRẦN
KHI NƯỚC CÓ GIẶC-NHÂN DÂN ĐI ĐẦU
ĐI ĐẦU GÁNH MỌI KHỔ ĐAU
KHI TAN GIẶC GIÃ, VỀ SAU MỌI NGƯỜI
NHÂN DÂN ĐẠP ĐẤT ĐỘI TRỜI
TRỒNG KHOAI CẤY LÚA BAO ĐỜI KHÓ KHĂN
XIN ĐỪNG KẾT TỘI NHÂN DÂN
HẠT GẠO THƠM THẢO NGHĨA NHÂN MUÔN ĐỜI
HẠT ĐẤT THẤM ĐẪM MỒ HÔI
THẤM XƯƠNG MÁU CỦA BAO NGƯỜI DÂN QUÊ
CHIỀU QUA, LÀNG CÓ MƯA MƯA VỀ
SỚM NAY MÂY TẠNH GIỜI NGHE HỬNG DẦN


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Cái đầu lạnh nhưng trái tim phải nóng



Trực quán: Hoàng Đăng Khoa
khách văn: Nhà văn Tống Ngọc Hân

 
32 han (1)Sinh năm 1976 tại Phú Thọ
Hiện vừa kinh doanh vừa viết văn tại Lào Cai
Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam
Đã xuất bản 1 tập thơ, 6 tập truyện ngắn và 2 tiểu thuyết
Giải thưởng: Giải truyện ngắn Tạp chí VNQĐ (2013-2014), giải tiểu thuyết đề tài “Vì an ninh Tổ quốc và bình yên cuộc sống” do Bộ Công an và Hội Nhà văn Việt Nam phối hợp tổ chức (2012-2015), giải tập truyện ngắn đề tài “Nông thôn đổi mới” do Bộ NN&PTNT và Hội Nhà văn Việt Nam phối hợp tổ chức (2015-2016).

- Vài năm trở lại đây, văn đàn Việt Nam chứng kiến sự trình hiện và “phủ sóng” khá ấn tượng của Tống Ngọc Hân. Thiết nghĩ, đối với chủ thể nào cũng thế, đối với chủ thể viết lại càng vậy, “lực” không phải bao giờ cũng “tòng tâm”. Chị đã bước đầu giải thành công bài toán “lực” và “tâm” như thế nào, để có thể liên tục viết, liên tục đăng đàn, liên tục ra sách, liên tục dự giải và “rinh” giải như thế?
+ Nếu xem “tâm” và “lực” là một bài toán mà người viết văn cần giải, thì với tôi, nó là một bài toán đố. Bài toán này có rất nhiều cách giải mà không ai có thể giảng cho ai, hay “gà bài” cho ai. Nhiều khi, mối quan tâm của độc giả và người viết không trùng nhau. Đối với những tác giả nổi tiếng, độc giả tìm họ để đọc, đón đợi sách của họ để đọc. Còn đối với những người bắt đầu cầm bút thì sẽ là hành trình ngược lại - hành trình tác giả đi tìm độc giả. Tôi đã lặng lẽ đi tìm sự đồng cảm của người đọc bằng những trăn trở, rằng bây giờ họ thích đọc gì, họ quan tâm đến vấn đề gì trong cuộc sống, trong văn chương… Khi đã được người đọc biết đến và ủng hộ là lúc tôi mạnh dạn viết ra những gì mình quan tâm nhất, thấu hiểu nhất. Nhiều người cho rằng truyện của tôi xuất hiện dày là do tôi có mối quan hệ tốt với các tạp chí, các báo, mà họ quên mất cốt lõi của vấn đề là nằm ở tác phẩm. Người thợ nói chuyện bằng tay nghề. Người kinh doanh nói chuyện bằng đồng vốn. Còn người viết văn thì phải nói chuyện bằng tác phẩm hoàn chỉnh. Người ta không quan tâm anh đang viết gì, thực hiện kế hoạch gì, mà chỉ cần nhìn thấy tác phẩm của anh. Những trường hợp “lực bất tòng tâm” trong văn chương, theo tôi, hoặc là do thiếu nhạy bén trong cái nhìn về phía độc giả, hoặc là do thiếu khả năng và kĩ năng lôi cuốn độc giả. Với tôi, mỗi tác phẩm là một lần sáng tạo. Mỗi tác phẩm là một phần đời tôi đã sống. Mỗi tác phẩm là một bức thư chân thành mang thông điệp rõ ràng của cá nhân tôi (hoặc của người mà tôi hóa thân, nhập vai) gửi đến cộng đồng để tìm kiếm sự chia sẻ, đồng cảm.    

- Cái “cường lực” và “trường lực” viết ở chị như tôi thấy, xét ở khía cạnh vốn sống, vốn văn chương, chắc hẳn phải được tích nén, dồn tụ bởi cả một quá trình dài? 
+ Nhiều người cứ tưởng tôi bén duyên với truyện ngắn là từ cuộc thi truyện ngắn Tạp chí Văn nghệ Quân đội 2013-2014. Thực ra, trước đó tôi đã in ba tập truyện ngắn ở Nhà xuất bản Phụ nữ và Nhà xuất bản Hà Nội. Hồi ấy tôi viết khá bản năng. Viết tay lên giấy, thích là viết, rảnh là viết, như người đàn bà Mông buông cuốc, buông cày là vớ lấy cuộn lanh hoặc chiếc kim để thêu thùa may vá vậy. Và hồi ấy, tôi ít gửi truyện của mình đến các tòa soạn báo, tạp chí, trừ báo và tạp chí ở Lào Cai. Cái mà bạn gọi là “cường lực”, “trường lực” ấy, chính là sức chịu đựng của tôi trong cuộc sống cá nhân vốn lắm gian truân, nhiều thử thách. Chịu đựng để tồn tại, để vượt qua và để vươn lên. Chính sự trải nghiệm bất đắc dĩ ấy đã cho tôi nguồn vốn văn vô giá. Tôi thuộc tuýp người không dễ gì rũ bỏ đam mê, nhất là đam mê được kiến giải phận người và phận mình bằng văn chương. Chừng nào còn “lực” thì tôi còn viết…  
  
- Cái “nguồn chưa ai khơi” đáng kể nhất mà chị nỗ lực “đào sâu, tìm tòi” khi dấn thân vào đề tài dân tộc miền núi là gì?
+ Đề tài dân tộc miền núi là một đề tài khá hấp dẫn đối với những người mới viết văn và cả những cây bút đã thành danh. Để có thể thoát khỏi cái bóng của các bậc tiền bối đã đóng đinh tên tuổi vào mảng đề tài này, không còn con đường nào khác ngoài con đường mình tự mở. Chuyện để kể, để viết có thể chỉ chừng ấy. Phong tục, tập quán có thể chỉ chừng ấy, thậm chí ít đi. Thiên nhiên vạn vật, làng bản, dòng sông, con suối, ngọn núi cũng chỉ có chừng ấy. Nhưng con người thì đã khác. Tâm thế sống của con người vùng cao ngày nay đã khác so với trong văn của các nhà văn Tô Hoài, Ma Văn Kháng. Con đường tôi tự mở chính là con đường đi vào tâm tư, tình cảm, nguyện vọng của con người vùng cao ngày nay. Muốn trò truyện với họ, hiểu họ, thì phải đến gần họ, quan tâm đến họ. Dễ đấy, mà cũng khó vô cùng đối với những ai không ở vùng cao. Văn hóa vùng cao giống như những vỉa tầng tài nguyên. Phần nổi người ta nhòm ngó nhiều rồi, bàn tán nhiều rồi, tôi không muốn chen chân nữa. Đành phải vất vả hơn với cái phần chìm sâu mà nhiều người hoặc ái ngại hoặc không có điều kiện để khám phá. Lào Cai nơi tôi sống, có tới hai mươi lăm dân tộc thiểu số. Ước vọng đưa tất cả bản sắc văn hóa của tất cả các dân tộc anh em đó lên trang văn là bất khả hiện thực hóa, nhưng cũng chính sự bất khả này lại là hấp lực khiến tôi không ngừng hăm hở dấn thân…

- Trong một bài viết đã công bố của tôi có đoạn: “Có một nghịch lí khá thú vị là những người viết văn trẻ đang cầm bút trong thời đại được gọi là thời của fast food (thức ăn nhanh), cái đọc, cái viết theo đó cũng hướng đến tiêu chí nhanh và tiện, nhưng hiện tại, nhiều cây bút truyện ngắn đã thành danh thì rẽ sang hướng tiểu thuyết, nhiều cây bút truyện ngắn mới nổi lên cũng nhanh chóng bập vào tiểu thuyết, nhiều tác giả rất trẻ chọn trình làng những tác phẩm đầu tay cũng là tiểu thuyết”. Là một trong những “cây bút truyện ngắn mới nổi lên nhanh chóng bập vào tiểu thuyết”, chị bình luận, kiến giải như thế nào về hiện tượng nói trên?
+ Hiện tượng bạn nói đến, chính tôi cũng đang tìm cách kiến giải. Dù say mê truyện ngắn, nhưng không thể phủ nhận một điều, rằng tôi luôn ngấm ngầm nuôi tham vọng viết tiểu thuyết. Điều gì ở tiểu thuyết cuốn hút tôi và những bạn trẻ đến thế? Có khi nào, câu trả lời là, người ta, đôi khi tự tìm đến những bài toán khó để giải trước, trong khi còn chưa giải xong những bài toán đơn giản? Khi người ta đang có sức trẻ, có nhiệt huyết, thì tại sao lại không thử thách mình chứ? Nếu coi văn chương là những món ăn, thì bản thân cái sự ăn ấy cũng khác nhau. Có món ăn nhanh, ăn vội cho nóng, để nguội mất ngon, có món ăn nếm dặt dè, có món đủng đỉnh, thong dong mà nhấm nháp. Và có món khiến người ta nhận ra giá trị đích thực của sự thưởng thức, chứ không đơn giản chỉ là “đưa thức ăn vào miệng, nhai và nuốt” như cách định nghĩa “ăn” của từ điển. Vì thế, dù trong thời đại của fast food, vẫn có những người say mê chế biến những món ăn cầu kì, tốn kém thời gian và công sức để cho mình và người khác thưởng thức. Hiện tại, tôi chuẩn bị xuất bản một cuốn truyện thiếu nhi với độ dài tương đương một cuốn sách cho người lớn. Vẫn biết, ngày nay, việc học hành lấy gần hết thời gian vui chơi, giải trí của con trẻ, vậy mà tôi vẫn tin, rằng bọn trẻ con sẽ thích đọc cuốn sách của tôi. Chỉ cần tin như vậy là tôi làm. Các bạn viết khác cũng vậy thôi, có niềm tin là họ làm và sẽ làm được. Tuy nhiên cũng cần mở ngoặc ở đây, rằng trong văn chương, nhiều khi một bài thơ tứ tuyệt đáng giá hơn cả chục cuốn trường ca, nhiều khi một truyện ngắn đáng giá hơn cả chục cuốn tiểu thuyết.

 
huyetngoc“Hình ảnh ông khách miền xuôi sau cuộc mua bán mãn nguyện ra về với Tiếng xe nổ giòn giã, khói phụt đen ngỏm cả con dốc đá dài chênh vênh. Khói nhuộm đen cả những chùm mây trắng nõn đang dùng dằng dắt nhau lên núi Rồng trong truyện ngắn Hồn xưa lưu lạc của Tống Ngọc Hân vừa là hình ảnh thực, vừa là hình ảnh biểu tượng. Văn hóa miền xuôi, văn hóa ngoại quốc như một con ác thú khổng lồ đang tấn công, phụt cái nọc độc của nó phá hủy, làm vẩn đục bầu sinh quyển hoang sơ, thuần khiết của văn hóa tộc người. Lâu nay, ở đâu đó có sự đánh đồng, đánh tráo khái niệm. Người ta cứ tưởng hàm lượng văn hóa nơi một vùng miền mặc nhiên tỉ lệ thuận với chỉ số kinh tế của vùng miền đó. Văn hóa sẽ cười nhạo những ai ngớ ngẩn định vị đẳng cấp cao thấp, sang hèn, tân thời lạc hậu cho nó. Nó chỉ đơn giản là nó, là dung môi sinh tồn, là cốt cách tinh thần của một cộng đồng. Mọi vật dụng, vật nuôi, hoa màu thân thiết đều gắn bó máu thịt, đều nồng nực mùi mồ hôi của bao thế hệ gia đình, đều nhuốm phủ hồn vía tiên tổ giống nòi. Chúng thuộc về các cộng đồng sắc tộc nhỏ bé nhưng tài hoa, có đời sống tinh thần trường tồn, bất diệt.”
Hoàng Sông Gianh

- Trong tương lai, chị nghĩ, mình sẽ trung thành phát huy đặc trội, văn hiệu của mình, hay sẽ đa diện hóa mình?
+ Tôi mãi mãi chỉ muốn mình là người kể chuyện. Kể cho tất cả mọi lứa tuổi nghe. Tôi luôn nỗ lực để, dù là truyện ngắn hay tiểu thuyết, nhắc tới tên tôi là người ta nhớ tới giọng điệu và hình dung ngay ra một miền đề tài tôi quyến luyến không rời suốt cả chục năm qua, ấy là trung du và miền núi phía Bắc. 

- Là một người vừa kinh doanh, vừa viết văn, “giá trị thặng dư” từ công việc kinh doanh để chị có thể cho “sinh lãi” trong công việc viết văn của mình là gì?
+ Kinh doanh dễ hơn viết văn là ở chỗ, nếu thiếu vốn thì có thể vay mượn ngân hàng, người thân, bạn bè. Còn viết văn thì vốn phải hoàn toàn là của mình. Mà vốn văn thì lấy đâu ra? Có phải ai cũng có điều kiện trải nghiệm để mà viết đâu. Vì thế mà cần phải tìm tòi huy động thêm từ việc đọc, nghiên cứu, và tưởng tượng. Lợi nhuận từ kinh doanh vừa là tiền bạc, vừa là nguồn vốn văn dồi dào. Trong các mối quan hệ, gọi nôm na là “làm ăn”, với chất xúc tác là đồng tiền, bản chất, tính cách của con người bộc lộ rõ ràng nhất, mạnh mẽ nhất. Mọi mâu thuẫn xã hội cũng hiện ra rõ nhất. Rất nhiều nhân vật truyện ngắn hay tiểu thuyết của tôi có nguyên mẫu từ đời sống kinh doanh của bản thân. Và nữa, nếu bạn kinh doanh, thì khi viết văn, dường như không có áp lực về mặt nhuận bút. Do vậy, bạn có thể loại ra những đơn đặt hàng viết về những vấn đề mà bạn không hứng thú hoặc bạn ít quan tâm. “Cơm áo không đùa với khách thơ” là ở chỗ ấy. Bởi khi chuyện “cơm áo” đã có bàn tay kinh doanh lo rồi thì cái tay cầm bút sẽ trở nên nhẹ nhàng hơn, tung tẩy hơn. Chưa kể, một cái đầu kinh doanh sẽ luôn đủ tỉnh táo để mách bảo con tim nhà văn của bạn biết dừng lại trước những lằn ranh mỏng manh nhất, những khu vực “giới nghiêm” không có biển báo. 

- Từ lâu tôi đã lấy làm thú vị với cụm từ “lãng mạn trong kinh doanh” mà mình gặp ở những đâu đó. Là một người văn chương, chị đã lãng mạn trong kinh doanh theo cách của mình như thế nào?
+ Khác với một số người viết văn rồi mới tìm đến kinh doanh, tôi kinh doanh rồi mới viết văn. Nói đến kinh doanh là nói đến chuyện lợi nhuận, chuyện lỗ lãi, mà người kinh doanh phải là người có óc thực tế. Kinh doanh để làm giàu, để đổi đời khác với kinh doanh để đảm bảo cuộc sống. Nhưng dù là thể loại kinh doanh nào thì người kinh doanh cũng đối mặt với rất nhiều áp lực. Với khuynh hướng làm giảm thiểu tính chất khốc liệt của thương trường, nhiều người rất muốn “mềm mại” hóa hoạt động kinh doanh bằng những chiến lược tác động vào tâm lí khách hàng. Bạn có muốn họ là khách hàng lâu dài của bạn không? Bạn có muốn cả gia đình họ, người thân của họ, bạn bè của họ là khách hàng của bạn không? Nếu muốn, thì thực sự bạn nên biết lãng mạn trong kinh doanh. Trời cho người viết văn những linh cảm rất hữu ích khi tiếp xúc với người đối diện. Chỉ qua ít phút giao dịch, bạn có thể sơ đoán tính cách, cũng như tiềm năng tài chính của đối tượng. Và qua đó, việc tư vấn sẽ dễ dàng, thuận lợi hơn. Chưa kể, một nụ cười đúng lúc, một câu chia sẻ đúng lúc, một cử chỉ thân thiện đúng lúc, một hành động giúp đỡ nho nhỏ khi người ta cần… tất cả đều có thể biến người qua đường thành khách hàng thân thiết của bạn (không lúc này thì lúc khác). Cũng có thể gọi là “nghệ thuật kinh doanh” vậy. Tôi nhớ mãi câu chuyện hồi xưa bán tranh thổ cẩm. Một vị khách sau khi chọn ra tám bức tranh đẹp nhất, gấp vào để trong túi, rồi thanh toán tiền. Khi ra đến cửa, vị khách bỗng hỏi: “Tôi giặt nó thế nào?”. Chỉ có vài giây để bản chất “con buôn” đấu tranh với nhân cách người cầm bút. Sau cuối, nhân cách đã thắng. Tôi trả lời: “Bạn chỉ có thể giặt khô. Vì giặt nước thì tranh sẽ phai màu và lem vào nhau”. Vị khách lắc đầu: “Thật đáng tiếc, tôi không có điều kiện để giặt khô”. Và tám bức tranh được treo trả về chỗ cũ, tôi phải trả tiền lại cho khách. Buổi chiều hôm sau, vị khách ấy quay lại, cô ta mua một bức trong số tám bức đã chọn và nói: “Tôi đi bảy cửa hàng, ai cũng nói tranh giặt nước không phai, nên tôi quay về đây”. Trong kinh doanh, tôi đã gặp vô vàn tình huống tương tự. Tôi luôn chọn nói thật dù thiệt hại tài chính có thể là rất lớn. Tôi luôn coi khách hàng là bạn. Mà bạn thì không thể dối gian. Cái đầu lạnh nhưng trái tim phải nóng. Đến giờ này, nhìn lại, tôi thầm cám ơn văn chương. Vì văn chương đã khiến tôi nhân đạo hơn. Mà nhân đạo chính là nền tảng của chiến lược kinh doanh lâu bền. 

- Là người sáng tác, chị nhìn “đám phê bình” như thế nào? Trong một lần ra sách phê bình của mình, tôi đã không ngại đặt hai bài phê bình về tác phẩm của chị cạnh nhau, bài trước về truyện ngắn Hồn xưa lưu lạc, bài sau về truyện ngắn Mầm đắng, bài trước thì không tiếc lời khen, bài sau thì… không dè dặt lời chê. Thật lòng mà nói, chị đã đón nhận “khen”, “chê” này ra sao?
+ Không có đầu bếp nào, kể cả vua đầu bếp, dám khẳng định rằng món ăn nào mình chế biến ra cũng là tuyệt đỉnh, huống là tôi, người kiêm nhiệm quá nhiều “vai” trong cuộc sống. Bạn có lí do để khen thì bạn cũng có lí do để chê. Giống như những món ăn trên bàn tiệc, bạn thích món Hồn xưa lưu lạc thì bạn trầm trồ gật gù, bạn không thích món Mầm đắng thì bạn lắc đầu nhăn mặt. Còn tôi, người chế biến món ăn, cứ thấy Mầm đắng ngon. Vì khẩu vị của tôi khác bạn. Nếu tôi  mà quá bận tâm đến việc khen chê thì tôi đã chẳng viết được nhiều như bạn đã thấy. Trong mắt tôi, dân “phê bình” đôi khi còn nhức đầu hơn cả dân sáng tác. Vì khen không đúng thì ngượng miệng, mà chê không đúng thì cắn rứt. Khen đúng thì được yêu, nhưng chê đúng thì… vẫn bị ghét. Là tôi đoán thế…

- Cám ơn nhà văn Tống Ngọc Hân đã đến với Quán văn VNQĐ!


Phần nhận xét hiển thị trên trang