Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Tư, 14 tháng 6, 2017

Khởi tố Đồng tâm: sai về áp dụng luật, sai cả về nhân tâm


Khởi tố vụ án hình sự tại xã Đồng Tâm, có thể nhận ra, chính quyền chỉ tìm cách thỏa mãn vai trò trị quyền của mình nhưng không nhận thức rõ ràng hệ quả sẽ diễn ra trong tương lai. Bởi quyết định được đưa ra, đồng nghĩa với “thương thuyết, đối thoại” (theo ông ĐBQH Dương Trung Quốc là – chia sẻ chung) giữa người dân và chính quyền trong những vụ việc tương tự sẽ chấm dứt - tạo mầm mống cho sự “chiến đấu tới cùng” giữa dân và chính quyền về đất đai trong tương lai.

Công an Hà Nội đã khởi tố vụ án hình sự hủy hoại hoặc cố ý làm hư hỏng tài sản và bắt, giữ hoặc giam người trái pháp luật xảy ra tại xã Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức, Hà Nội. Mặc dù đây chưa phải là khởi tố bị can, nhưng khởi tố vụ án là giai đoạn tố tụng mở đầu các hoạt động điều tra, xác định sự việc xảy ra trong thực tế có dấu hiệu của tội phạm. 

Trước đó, trong “chiến dịch giải cứu 19 cán bộ, chiến sĩ” người bên nhà nước, Chủ tịch Nguyễn Đức Chung cam kết không truy cứu trách nhiệm hình sự đối với người dân xã Đồng Tâm về vụ việc hôm 15/4.

Về luật, khi viết thư “xá tội” cho nhân dân xã Đồng Tâm, đó có thể là một quyết định nhân tâm, nhưng về mặt luật pháp (tam quyền phân lập) thì ông Nguyễn Đức Chung sai. Lý do vì ông Nguyễn Đức Chung có tư cách Chủ tịch UBND thành phố (mảng hành pháp), và ông không có quyền miễn tội cho bất kỳ ai. Quyền hạn “định/miễn tội” thuộc về các cơ quan tư pháp (Tòa án, Viện Kiểm soát, Công An),…

Tuy nhiên, bản thân nhà nước Việt Nam - theo một số luật sư, dù hướng đến tính Pháp quyền, nhưng bộ máy lại được tổ chức theo nguyên tắc “tập quyền” (Đảng ra chủ trương, chỉ đạo). Về mặt chức vụ Đảng (hay cơ cấu Đảng bộ thành phố), ông Nguyễn Đắc Chung là Phó Bí thư thành ủy, tức “cấp trên” của Giám đốc Công an Thành phố, Viện trưởng Viện Kiểm soát, thậm chí là cả đối với ông Chánh án TAND thành phố. Theo Luật sư Tô Như Năng, khi Thành ủy Tp. Hà Nội họp và giao cho ông Chung “toàn quyền xử lý”, tức là ông Nguyễn Đức Chung đã có quyền được “xá tội”.



Tiếp đó, theo Điều 25 (Miễn trách nhiệm hình sự), cho biết: “Người phạm tội được miễn trách nhiệm hình sự, nếu khi tiến hành điều tra, truy tố hoặc xét xử, do chuyển biến của tình hình mà hành vi phạm tội hoặc người phạm tội không còn nguy hiểm cho xã hội nữa.”. Thực tế cho thấy, bản thân nhân dân xã Đồng Tâm luôn căng băng-rôn, biểu ngữ bày tỏ sự “tin tưởng vào đường lối và chính sách của Đảng - Nhà nước”; dù tạm giữ cán bộ - chiến sĩ nhưng bà con tạo mọi điều kiện sinh hoạt tốt nhất cho họ; bà con thậm chí kiên quyết không tiếp nhận sự hỗ trợ từ bên ngoài (“thế lực phản động”). Kết quả, sự kiện Đồng Tâm cũng đã đi vào quỹ đạo của cái gọi là “ổn định chính trị”.

Thế nhưng, với quyết định khởi tố vụ án hình sự lần này của Cơ quan Công an Tp. Hà Nội, nó đã trở thành một bước đi sai về cả mặt lý lẫn mặt tình. Nó hiện thức hóa quan điểm của ông ĐBQH Trịnh Ngọc Phương (Tây Ninh) khi lật lọng cho rằng: người dân Đồng Tâm mới là đàn áp lại nhóm người thực thi nhiệm vụ.

Quyết định khởi tố vụ án cũng minh chứng rõ nét nhất câu nói hàm chứa sự bất bình đẳng về mặt pháp luật, trong đó, “chính quyền làm sai thì chính quyền xin lỗi, dân làm sai thì dân chịu tội trước pháp luật”.

Nhưng trên cả, sự “tin tưởng” của người dân về chủ trương, đường lối của Đảng – ngay về mặt “đối thoại” đã bị đả phá thông qua quyết định này. Và ở chừng mực nào đó, có thể nhận ra, chính quyền chỉ tìm cách thỏa mãn vai trò trị quyền của mình nhưng không nhận thức rõ ràng hệ quả sẽ diễn ra trong tương lai. Bởi quyết định được đưa ra, đồng nghĩa với “thương thuyết, đối thoại” (theo ông ĐBQH Dương Trung Quốc là – chia sẻ chung) giữa người dân và chính quyền trong những vụ việc tương tự sẽ chấm dứt - tạo mầm mống cho sự “chiến đấu tới cùng” giữa dân và chính quyền về đất đai trong tương lai.

Quyết định này cũng cho thấy tính chất ba phải của nhà cầm quyền, khi vận mọi luật lệ có lợi nhất cho việc “răn đe” người dân, mặt dù tinh thần chung của sự việc là “đối thoại” – xây dựng niềm tin chung. Riêng đối với ông Nguyễn Đức Chung, với quyết định này, ông trở thành nạn nhân của Thành ủy Hà Nội (khi được giao toàn quyền xử lý sự vụ nhằm mục đích ổn định tình hình), vừa là tội đồ của khái niệm “đối thoại với nhân dân” – và nó sẽ đồng thời kém giảm uy tín về mặt chính trị của ông trong cả thời gian dài về sau.

Anh Văn


Phần nhận xét hiển thị trên trang

động lực để chữa bệnh..


Cuối giờ hành chính chiều qua vào BV hữu nghị thăm nhà thơ Phạm Đông Hưng vừa bị đột quỵ, sau cả tháng trời trước đó ông bà dung giăng dung giẻ vào vườn "thần tiên" Long An dưỡng sức bằng cách ngồi thiền dưới bóng cây trong vườn nghe nói có trường năng lượng siêu nhiên có thể tiêu tán bách bệnh. Lần nào về ông cũng có bài báo nói về những điều kỳ diệu qua chứng thực của nhiều ca bệnh đã chữa khỏi hoặc giảm nhiều tại vườn. Thấy tôi đến, ông nhìn một lúc mới à lên:
- Mai Liễu đấy à? Tiếng ông nhỏ và có vẻ mệt. Con rể trưởng đang trông nom bố vợ ngồi giường bên cạnh.
- Có vẻ vườn Long An cũng không được như ta tưởng, anh nhỉ?
Nếu lúc khỏe ông đã đỏ mặt tranh luận về vấn đề này. Hôm nay ông chỉ bảo:
- Làm sao mà tránh được hết. Nếu không đến vườn anh còn bị nặng hơn nữa đấy!
Ông nằm trên giường liệt bên tay và chân trái. Nói như các cụ xưa: bán thân bất toại.
Tôi sờ chân trái ông bấm nhẹ, hỏi: anh có cảm giác gì không? Ông bảo: bấm mạnh thấy đau, còn không thì chưa có cảm giác. Ông nói: chụp chiếu rồi. Bác sỹ bảo có cục máu đông nhỏ chèn chỗ nhạy cảm trong não bên phải ảnh hưởng giây thần kinh vận động bên trái... Tôi bảo : Đúng rồi, nếu nó tắc ở bán cầu não trái, anh sẽ liệt bên phải và mất luôn khả năng giao tiếp như Lò Ngân Sủn ấy! Chữa sớm thì cục máu đông nhỏ sẽ tan và sẽ khỏi thôi.
Ông lạc quan lắm, còn hỏi tôi: Nghe nói hội Thiểu số sắp có trại sáng tác ở đâu đó chú cho anh đi nhé! Bảo: Em chưa biết có KH đó đâu mà nếu có thì anh thế này đi sao được? Ông lại bảo: Có xe đưa đón lo gì, đến lúc đó cũng phải khỏi chứ! Ông nói đang viết dở cái truyện ngắn: Chuyện của Tớ (Tớ là dấu ă chứ không phải dấu sắc. Tôi nói: biết rồi, như dấu v trên đầu chữ cái trong chữ viết Gia rai... ấy chứ gì. Anh cười gật đầu.) Ông bảo truyên này tiếp theo truyện trước: Chuyện của Tớm... Nhiều người khen lắm!
Đúng là trong thơ và truyện của ông ngồn ngộn sức vóc, quyết liệt, không à ơi nửa vời. Yêu ghét rõ ràng, bỗ bã. Yêu thì ngợi ca hết mực, ghét thì chỉ mặt chửi luôn! Anh bảo: người hiền lành thì thơ không thể hay được...! Ông đang ốm chả muốn tranh luận hay nói thêm gì chuyện văn chương. Ông bảo con rể đưa cho cái cặp. Một tay đè, gạt, kéo mãi cái khóa không ra... (thế mới biết người ta có một tay mà phải làm ăn cực khổ đến mức nào; có người còn liệt cả hai tay mà vẫn phải sống, mọi việc làm chỉ bằng chân thì quả là vĩ đại - thấy ông loay hoay mở cái cặp giả da , tôi nghĩ vậy). Ông lấy trong cặp ra tập sáng tác đã vi tính viết chân dung các nhà văn đương đại. Anh viết được khoảng hơn hai trăm các nhà văn rồi. Ông bảo Đỗ Hoàng viết 500 nhà văn, nghe nói Đõ Hoàng nói mạnh lắm... Không có thời gian, tôi chỉ lướt qua vài người mà tôi quen biết. Mỗi người 4 câu, cũng thấy anh có cái nhìn sâu sắc mà độ lượng. Hay hay. Nếu in ra chắc dư luận cũng quan tâm...
Trong hình hài mập mạp, có phần nặng nề của một ông già gần 80 tuổi, dẫu đang nằm trên giường bệnh, tôi vẫn thấy cả một khối nhiệt huyết sôi sục, cứ như sắp bùng nổ những cuộc tranh luận, bút chiến sắc sảo và không thỏa hiệp... Ông bảo con rể nâng ngồi dậy tiếp tôi; tôi nói: Thôi anh cứ nằm. Bệnh này càng tĩnh tại càng tốt; cử động nhiều, quan tâm nhiều đến thế sự không có lợi. Con rể anh bảo: Đúng đấy bố ạ. Bố không nên ngồi dậy đâu! Nghe con rể nói ông nằm yên hỏi: chú có mail không? Có nhưng để làm gì? Để gửi bài cho chú! Em có làm báo đâu mà nhận bài của anh. Vả lại anh ốm thế này vào mạng sao được! Tôi thuê đánh máy và gửi bài mà... Chịu ông, nếu ông vào mạng xã hội mấy ngày nay chắc bệnh còn nặng hơn ... Rất may ông không thạo vi tính, điện thoại cũng không biết nhắn tin nên cũng chả có facebook ! Vì thế nên chả thấy ông nhắc gì đến chuyện nóng trên mạng xã hội mấy ngày gần đây: Sơn Trà, Sân gôn TSN, Yên Bái, chuyện cả họ làm quan, chuyện Hà Nội sắp chặt 1300 cây xanh... mặc dù ông dùng cái điện thoại kiêm ra- đi-ô to như cái mõ trâu người miền núi... Tôi bảo: chuyện thế sự bác quan tâm làm gì! Yên tâm mà điều trị khỏi về đi trại sáng tác! Ông bảo: Đấy là động lực để chữa bệnh đấy! Ha.ha. Chịu nhà thơ Phạm Đông Hưng! Người thợ xây dựng đường điện cao thế năm nào !!! Mong ông chóng khỏi, ra viện để thi thoảng gặp nhau, nghe ông đọc thơ và tranh luận chuyện xã hội...

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Ba, 13 tháng 6, 2017

Bỏ sân gôn sẽ đủ xây thêm nhà ga, sân đỗ, đường băng


LÊ NAM

TTO - Đường băng thứ 3 ở Tân Sơn Nhất nếu dài 2.500m, theo các chuyên gia, hoàn toàn phù hợp. Bởi sân bay Narita (Tokyo, Nhật Bản) đường băng chỉ dài 2.100m cho phép máy bay cỡ lớn như Boeing B777 cất, hạ cánh an toàn.

"Đường bay TP.HCM - Hà Nội nếu bay đúng theo kế hoạch chỉ mất khoảng 1 giờ 32 phút nhưng hiện nay chưa bao giờ bay ít hơn 1 giờ 45 phút vì nghẽn trên không, bay chờ..." - Cơ trưởng Nguyễn Nam Liên

Trao đổi với Tuổi Trẻ, cơ trưởng Nguyễn Nam Liên, người có nhiều năm kinh nghiệm và là giáo viên giảng dạy cho các thế hệ phi công trẻ, cho rằng nếu sân bay Tân Sơn Nhất có thêm diện tích sân golf sẽ thông thoáng, linh hoạt hơn nhiều. Nhiều chuyên gia cũng nhận định diện tích sân golf đủ để xây dựng thêm nhà ga sân đỗ và cả đường băng thứ 3 với độ dài 2.500m.

Giảm thời gian chờ đợi, tắc nghẽn

Theo cơ trưởng Nguyễn Nam Liên, nếu có thêm bãi đậu máy bay ở phía bắc sân bay Tân Sơn Nhất chắc chắn sẽ giảm đáng kể ách tắc, đợi chờ trong quá trình máy bay lăn ra, lăn vào... Nếu mở được nhà ga và cả đường cất hạ cánh ngắn ở phía bắc sân bay sẽ làm giảm ùn tắc bên trong và cả bên ngoài sân bay như hiện nay.

Hiệu quả sẽ rất lớn, bởi theo ông Liên, thử tính sẽ thấy mỗi ngày tốn nhiều tấn nhiên liệu vì sự tắc nghẽn cả trên bầu trời và mặt đất, từ nhiên liệu máy bay của các hãng hàng không tới hàng chục ngàn xe thường bị kẹt cứng bên ngoài đường Trường Sơn. Trong khi đó, sân golf rộng lớn chỉ ưu tiên cho số ít người chơi golf.

Ông Nguyễn Nam Liên cho biết đường bay TP.HCM - Hà Nội nếu bay đúng theo kế hoạch bay chỉ mất khoảng 1 giờ 32 phút nhưng hiện nay chưa bao giờ bay ít hơn 1 giờ 45 phút vì nghẽn trên không, phải bay chờ. “Có những chuyến tôi điều khiển đã phải bay đến 2 giờ đồng hồ vì sự tắc nghẽn này” - ông Liên nói.

Theo ông Liên, khi có đường băng số 3, cơ quan quản lý nên thu phí cất hạ cánh ở đường băng ngắn thấp hơn để khuyến khích các hãng hàng không giá rẻ sử dụng, vừa giảm tải cho các đường băng dài, vừa tạo điều kiện cho dịch vụ hàng không giá rẻ có điều kiện cạnh tranh và hoạt động.

Tất cả các máy bay đi và đến sân bay Tân Sơn Nhất vào bãi đậu đều dựa vào duy nhất một đường lăn (Taxiway W-11) nên thường bị nghẽn và tắc ở đây khi mật độ khai thác bay cao. Nếu có thêm nhà ga, đường lăn, đường băng... ở phía bắc chắc chắn sẽ giảm tải ít nhất 50% sự tắc nghẽn như hiện nay - cơ trưởng Nguyễn Nam Liên nhận định.

Đảm bảo an toàn

Về độ an toàn, một cơ trưởng cũng có rất nhiều năm kinh nghiệm hiện đang lái Boeing B787 của Hãng hàng không Vietnam Airlines cho biết các loại máy bay A321 chỉ cần đường băng 2.400m và 760m giãn cách là đủ để cất và hạ cánh an toàn. Cơ trưởng này cũng xác nhận sân bay quốc tế Narita của Nhật trước đây chỉ có 2.100m mà vẫn đủ để các máy bay Boeing B777 được mãi sau này họ kéo dài thành 2.500m.

Ông Nguyễn Nam Liên cũng xác nhận đường băng 2.500m của sân bay quốc tế Narita (Tokyo, Nhật Bản) (RWY-34R/16L) trước đây máy bay của Vietnam Airlines đã từng sử dụng cho đường bay nối liền TP.HCM, Hà Nội đến/đi Tokyo.

“Tôi và các đồng nghiệp khác lái Boeing B777 vẫn hạ và cất cánh ở đường băng 2.500m này. Nhiều hãng hàng không khác nếu bay các máy bay cỡ lớn như Airbus A330 hay tương đương vẫn có thể hạ và cất cánh an toàn” - ông Liên nói.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Ầm ầm cư dân mạng về việc khởi tố vụ Đồng Tâm


Tác giả: theo FB Lương Ngọc Huỳnh)
.KD: Bạn bè trên FB lại vừa gửi cho bài viết này- một quan điểm hoàn toàn khác về vụ Đồng Tâm. Thực hư ra sao cuộc nói chuyện đó, stt của Lương Ngọc Huỳnh không nói rõ. Nhưng để rộng đường dư luận, tôn trọng tính thông tin đa chiều, xin đăng lên để bạn đọc quan tâm chia sẻ. Đồng Tâm là một cái tên đẹp, nhưng hóa ra khiến cho XH đủ thứ… Phân tâm
——————-
Chiều 13-6 đồng loạt các báo đưa tin công an Hà Nội sẽ khởi tố hình sự vụ bắt giữ trái pháp luật 38 cảnh sát và cán bộ tại Đồng Tâm!
Tối nay Cụ Kình đã có cuộc điện thoại trao đổi thẳng thắn với chủ tịch Chung.
Quan điểm của cụ Kình là 59 hec ta đất ở đồng xênh là của dân vì chưa có bất kỳ một văn bản nào chứng minh đất đó là của quốc phòng. Cụ nói: ” chúng tôi có đầy đủ tất cả các giấy tờ chứng minh điều đó”.
Trao đổi về việc tội phá tài sản là xe của công an. Cụ Kình nói: ” dân có làm vỡ một vài cái kính, tháo xịt lốp vài cái xe, nhưng đó là phương tiện của bọn cướp đất thì dân không có tội” theo quan điểm của cụ thì khi chưa có kết luận bằng văn bản mà thu hồi đất là hành động ăn cướp, cho nên dân tháo xịt lốp xe của kẻ cướp thì sao có tội?.
Chủ tịch Chung phân trần: ” công an là đi bảo vệ dân chứ công an không đi ăn cướp”! Hai bên nói đi nói lại khoảng 16 phút qua điện thoại. Chủ tịch Chung cho rằng: ” dân tự viết biên bản rồi ép tôi ký và lăn tay, anh Đồng và cô Lan xử lý thế là không được! Nếu lúc đó tôi không ký thì chỉ cần ai hô một câu thì hậu quả như thế nào cụ biết rồi,… tôi cũng lo cho dân chứ.” Theo chủ tịch Chung nói: “thời hạn 45 ngày đến 23-6 là hết nhưng anh em còn mất 15 ngày báo cáo, và 15 ngày xem xét kết luận và công bố, cho nên phải giữa tháng 8…..(hơi ngập ngừng một chút)…tháng 8 tháng 7 mới công bố được, mà tôi sẽ công bố công khai”.
Cụ kình cũng phân trần: “vụ Đồng Tâm đang sóng yên gió lặng bà con đang chờ kết luận thanh tra, bây giờ làm thế này khác gì thổi nóng lên, như vậy làm mất uy tín của cách mạng đảng nhà nước”.
Câu chuyện dừng lại vì chủ tịch nói :” thôi muộn rồi, và điện thoại cũng không tiện, cụ nghỉ đi cho khoẻ “….
Việc cãi ai đúng ai sai trong câu chuyện này thật là buồn cười. Nếu đã làm theo hiến pháp và pháp luật thì phải làm triệt để công tâm, công bằng.
Thành phố đang thanh tra chưa trả lời ai đúng ai sai mà lại đi khởi tố vụ án khi chưa có kết luận của thanh tra thì liệu có nên không? Chính quyền cũng cần xem xét phần sai của mình vì không rõ ràng và minh bạch trong hồ sơ đất đai.
Cứ để cho thanh tra làm rõ hai bên ký kết đúng sai rồi lúc đó ta ngồi bàn về vấn đề ai vi phạm ai? Lúc đó khởi tố vụ án để làm cho rõ mọi vấn đề… Vậy mới thấu tình đạt lý.
Tôi khuyên chính quyền nên xem lại việc này, vì tôi cảm nhận thấy sự bất ổn trong cách xử lý!
Chúng ta không thể chiến đấu với dân bằng mọi giá hay mọi thủ đoạn! Điều đó là sai lầm hoàn toàn!
Chính quyền phải biết lắng nghe và học thuộc bài “Thua Dân” thế mới là chính quyền thông minh.
Mình thua dân mình có gì mà xấu hổ? Thua giặc ngoại xâm, giặc tham ô, tham nhũng mới nhục chứ còn thua dân là vinh quang.
Tôi đã nghe hết cuộc điện thoại của cụ Kình và chủ tịch Chung.
Tôi thấy thành phố còn non tay ấn lắm, chưa vững vàng và chưa linh hoạt. Tự mình hạ thấp giá trị lời hứa của mình là không nên các anh ạ!
Tôi cũng hy vọng các đại biểu quốc hội nên quan tâm việc này, thậm chí cả các lãnh đạo đảng, nhà nước nên theo dõi và chỉ đạo sát vụ này vì không khéo thì sẽ làm cho niềm tin của dân bất ổn với cách vận dụng thực thi pháp luật của chính quyền.
Hà nội 14-6-2017

Phần nhận xét hiển thị trên trang

cam kết không truy cứu trách nhiệm hình sự đối với toàn thể nhân dân xã Đồng Tâm???

Hà Nội khởi tố vụ án bắt 38 cán bộ ở Đồng Tâm


BBC - Cảnh sát điều tra - Công an TP Hà Nội vào hôm 13/6 đã ra quyết định khởi tố điều tra vụ án hình sự vụ việc xảy ra tại thôn Hoành, xã Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức, Hà Nội ngày 15/4.

Các báo Việt Nam đồng loạt tường thuật việc khởi tố vụ án "nhằm điều tra làm rõ các hành vi bắt giữ người trái pháp luật theo Điều 123 và hành vi hủy hoại hoặc cố ý làm hư hỏng tài sản theo Điều 143 Bộ luật Hình sự".

Hôm 15/4, người dân Đồng Tâm đã bắt giữ hơn 30 người gồm cán bộ, cảnh sát cơ động để đòi giới chức thả chín người dân bị công an bắt, đồng thời xử lý các khiếu nại đất đai.

Hôm 22/4, khi đến Đồng Tâm để đối thoại, Chủ tịch UBND TP Hà Nội Nguyễn Đức Chung được truyền thông dẫn lời:

"Tôi từng làm điều tra, từng làm thủ trưởng cơ quan cảnh sát điều tra, giám đốc công an thành phố, hôm nay tôi về với tư cách chủ tịch TP. Tôi ghi nhận việc làm của bà con là từ bức xúc đất đai, từ việc bắt giữ người không công bố lệnh, không mặc trang phục, bắt đưa lên ô tô.

"Tôi tin đất nước ta có truyền thống đánh kẻ chạy đi không đánh kẻ chạy lại. Luật pháp có quy định thành khẩn, khắc phục hậu quả, tôi tin bà con sẽ được giảm nhẹ."

Ông Chung cũng đã viết bản cam kết gồm 3 điều với người dân xã Đồng Tâm.

Thứ nhất, ông cam kết trực tiếp kiểm tra đoàn thanh tra về đất đai.

Thứ hai, cam kết không truy cứu trách nhiệm hình sự đối với toàn thể nhân dân xã Đồng Tâm.

Thứ ba, ông cam kết chỉ đạo điều tra, xác minh việc bắt và gây thương tích cho cụ Lê Đình Kình (83 tuổi, ở xã Đồng Tâm).


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Chia sẻ với đ/c Nguyên:

Chủ tịch Hội nhà văn Hà Nội từ chức 'vì tự trọng'

>> ODA chấm hết, làm sao đây?
>> '50% công chức ngồi bói chữ hơn là làm'
>> Thế nào là một dân tộc văn minh?

BBC - Nhà phê bình văn học Phạm Xuân Nguyên, Phó Chủ tịch Hội Liên Hiệp Văn Học Nghệ Thuật Hà Nội, Chủ tịch Hội Nhà Văn Hà Nội vừa tuyên bố từ chức hôm 13/6 vì "lòng tự trọng và trách nhiệm".

Trả lời BBC Tiếng Việt qua điện thoại từ Hà Nội, ông Nguyên cho hay nguyên nhân chính là do "lãnh đạo thành phố Hà Nội không muốn tôi tiếp tục làm chủ tịch Hội nhà văn Hà Nội, không muốn tôi tiếp tục tham gia ban lãnh đạo Hội Nhà văn Hà Nội nữa".

Ông khẳng định ông không gửi đơn xin từ chức mà là tuyên bố từ chức đơn phương. "Tôi cảm thấy là "game over" - cuộc chơi đã kết thúc," ông Nguyên nói.

Ông được bầu làm Chủ tịch Hội Nhà Văn Hà Nội khóa 11 (2011-2015). Do việc tổ chức Đại hội nhiệm kỳ 12 của Hội Nhà Văn Hà Nội bị trì hoãn từ năm 2015, nên ông Nguyên vẫn tiếp tục giữ chức chủ tịch cho tới giờ.

Ông Nguyên cho rằng lý do Đại hội Hội Nhà văn Hà nội đến nay vẫn chưa tổ chức được là vì "Thành phố Hà Nội chưa tìm được phương án nào tốt nhất để loại trừ tôi".

'Chia rẽ sâu sắc'

Ông Nguyên cho BBC hay trong Ban chấp hành Hội Nhà văn Hà Nội có sự chia rẽ sâu sắc.

"Trong ban chấp hành có 5 người thì đều hoàn toàn không ủng hộ tôi. Không biết họ có nhận được chỉ đạo của cấp trên không, nhưng gần như là họ xổ toẹt tất cả công lao hoạt động của tôi với cương vị chủ tịch hội trong 5 năm."

Theo ông Nguyên, trong ban chấp hành đã có sự đấu tranh quan điểm rất gay gắt nhưng cũng không đạt được sự đồng thuận. "Và tôi thấy cái sự bất đồng quan điểm sâu sắc như vậy nó cũng phản ánh ý muốn của lãnh đạo thành phố," ông Nguyên nhận định.

"Lòng tự trọng của tôi, vì trách nhiệm của tôi, tôi thấy tốt nhất là nên rút khỏi cuộc chơi này."

Bình luận về việc Đại hội của Hội Nhà Văn Hà Nội đã bị chậm tổ chức 1 năm rưỡi nay, ông Nguyên nói: "Các hội khác làm hồ sơ lên, kể cả vấn đề chuẩn bị dân sự đều được thông qua một cách đơn giản và dễ dàng. Nhưng riêng với Hội Nhà văn Hà Nội thì bị nâng lên đặt xuống".

Vì sao không ủng hộ?

Trả lời câu hỏi vì sao lãnh đạo thành phố lại không ủng hộ ông, ông Nguyên nói "từ trước đến nay tôi vẫn là một đối tượng bị họ e ngại và dè chừng, mặc dù tôi vẫn là công dân tự do tôi vẫn là Đảng viên với 35 tuổi Đảng và là cán bộ của Viện Văn học."

"Trong 5 năm tôi làm Chủ tịch hội, không hề có một văn bản nào bắt tôi phải giải trình bất kỳ một hoạt động nào, cũng không hề có một sự kiểm điểm nào. Nhưng tôi có thể là đối tượng người ta nghi kỵ, dè chừng vì quan điểm học thuật của tôi, sự dấn thân của tôi ví dụ như xuống đường biểu tình phản đối Trung Quốc gây rối ở Biển Đông.

"Những chuyện ấy lãnh đạo họ không ưa, nhất là ở một người ở vị trí lãnh đạo Hội Nhà văn như tôi," ông Nguyên nói.

"Khi tôi được bầu làm chủ tịch Hội Nhà Văn khóa VI, nhiều người cũng nói đó là sự 'để xổng' của họ, chứ một người như tôi mà lên vị trí ấy là không được. Nên bây giờ tôi hết nhiệm kỳ, họ tìm cách loại trừ tôi. Và họ biết rằng tín nhiệm của tôi trong hội viên là cao, nên họ lo ngại khi ra đại hội là có thể tôi được số phiếu cao."


Ông Nguyên cho biết sau khi từ chức, ông sẽ không tham gia các hoạt động của Hội Nhà Văn Hà Nội, Hội Liên Hiệp Văn Học Nghệ Thuật Hà Nội và Ban chấp hành hai Hội.

Tuy nhiên ông sẽ vẫn tiếp tục hoạt động văn học vì ông là nhà lý luận phê bình và dịch thuật.

"Tôi sẽ vẫn tham gia đời sống văn học vì đó là nghề của tôi," nhà phê bình Phạm Xuân Nguyên cho biết.


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Hai, 12 tháng 6, 2017

Giải cứu “Văn hóa”




XUÂN DƯƠNG
(GDVN) - Liệu có thể khẳng định cách nói “30% công chức cắp ô” không còn đúng nữa, 30% ấy không chỉ lười biếng mà còn dốt nát, cả trong chuyên môn lẫn đối nhân xử thế.

Theo tên gọi Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch thì “Văn hóa” xếp đầu tiên, có lẽ vì thế nên trong quan niệm dân gian, bà con đều nghĩ rằng “văn hóa” của cơ quan này chắc là rất cao, cao hơn các cơ quan cùng cấp khác.

Nếu mà căn cứ vào thực tế “tai nghe, mắt thấy” mấy năm vừa rồi thì hình như dân chúng đang bị nhầm, đang hơi tiếc vì tốn khá nhiều tiền thuế để nuôi bộ máy có đến “mấy chục phần trăm văn hóa cao” khác thường này.

Sở dĩ nói “mấy chục phần trăm” vì bình thường ra, như Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc trước đây nhận định là “khoảng 30% không có cũng được”, tuy nhiên với những biểu hiện mấy năm nay thì tại Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch chắc không phải là con số bình quân 30% như cả nước.

Năm 2015, nghị trường Quốc hội được phen vui vẻ khi ông nguyên Bộ trưởng Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch trả lời chất vấn của đại biểu rằng:

“Trách nhiệm là tôi sẽ truyền đạt lại cho Bộ trưởng kế tiếp. Biết làm thế nào được, thời gian không còn nữa, nhiệm kỳ sắp hết”.

Đầu năm 2017, nghĩa là “thời” của nhiệm kỳ sau, báo chí viết như sau:

“Bộ trưởng, Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ Mai Tiến Dũng cho biết, sáng nay ông được Thủ tướng gọi sang và nhắn nhủ, nếu Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch không lên tiếng, phản hồi về những bức xúc trong lễ hội thì báo cáo để Thủ tướng lên tiếng”.

Thủ tướng nhắc nhở Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch tức là nhắc Bộ trưởng. Dân chúng suy đoán theo nguyên lý “giật cấp lùi” chắc sẽ còn nhiều nhắc nhở khác, quả nhiên là như vậy. 

Dưới cấp Bộ là cấp “Thứ”, ngày 2/6/2017, ông Thứ trưởng Huỳnh Vĩnh Ái ra văn bản yêu cầu xử lý phát ngôn của Chủ tịch Hiệp hội Du lịch Đà Nẵng về quy hoạch bán đảo Sơn Trà. 

Hai ngày sau, ngày 4/6/2017 cũng chính ông Thứ trưởng lại ra văn bản thu hồi quyết định chỉ đạo của mình. Hình như còn có chuyện ông Ái yêu cầu xử lý những cán bộ đã tham mưu cho ông ban hành văn bản này.

Chuyện này liên quan đến ông Tổng cục trưởng Tổng cục Du lịch Nguyễn Văn Tuấn, công văn mà ông Ái ký là do ông Tuấn chuyển đến, lại còn yêu cầu ông Ái ký ngay (vào lúc 7 giờ tối) vì đây là chỉ đạo của Phó Thủ tướng? [1]

Theo ông Ái: “tôi xem xét và đề nghị chỉnh sửa lại câu chữ cho mềm mại hơn, ban đầu văn phong quản lý nhà nước rất dữ dội”!

Ông Ái đã “chỉnh sửa” cho ông Tuấn, vậy đến lượt ông Tuấn, ông sẽ “chỉnh sửa” tiếp xuống cấp nào?

Cứ tưởng ông chỉ “giật cấp lùi” xuống cấp cục, vụ ai ngờ ông giáng thẳng xuống đầu cái vật vô tri là… “công văn” chứ không phải các cộng sự mẫn cán do ông lãnh đạo.  

Nguyên lời ông Tổng cục trưởng là “công văn có sai sót nội dung và từ ngữ”, thật là khéo, cái “công văn” đó sai chứ làm gì có chuyện các chuyên viên soạn thảo và bề trên phê duyệt sai! 

Ông Tổng cục không nói “lỗi đánh máy”, “lỗi phông chữ” hoặc “lỗi văn thư” chứng tỏ ông rất có bản lĩnh, đã rút kinh nghiệm sâu sắc các vụ việc, thế nên sáng tạo khái niệm “công văn sai” cần phải xem là một sáng kiến kinh nghiệm để bình xét thi đua cuối nhiệm kỳ!

Dưới cấp “Thứ”, cấp “Tổng” là cấp “Cục”, hàng loạt lùm xùm quanh chuyện cấm một số bài hát trong đó có những bài “đi cùng năm tháng” như “Nối vòng tay lớn”, “Mùa hoa đỏ”,… chưa kịp lắng thì nhân dân lại một phen tá hỏa khi biết 70 năm qua mình hát Quốc ca “không phép”. 

Nói thế là vì bài “Tiến quân ca” chỉ mới được Cục Nghệ thuật biểu diễn đưa vào danh sách bài hát được phép phổ biến gần đây.

Nếu mà kể thêm, thì còn nhiều chuyện cười ra nước mắt khác.

Ngày 15/9/2015, Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam đã đến dự lễ khai giảng năm học mới tại Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn, Đại học Quốc gia Hà Nội.

Nhận định về nguy cơ “suy đồi văn hóa”, ông Vũ Đức Đam cho rằng: “Nguy cơ ấy cũng tương tự như nguy cơ tụt hậu về kinh tế và đấy là nguy cơ hiện hữu có thật”.[2]

Trong khi “văn hóa” cả xã hội xuống cấp mà đòi hỏi “văn hóa” của Bộ Văn hóa đi lên thì có phải là nghịch lý? 

Văn hóa của các bộ không dính đến “văn hóa” có thể lên lên xuống xuống hoặc lúc lên lúc xuống, điều này là bình thường. 

Vì Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch có nhiệm vụ lãnh đạo văn hóa nên tất nhiên phải là “đầu tàu” kéo đoàn tàu văn hóa xã hội, khi cả đoàn tàu lao dốc, chẳng lẽ đầu tàu không chạy trước mà vòng lại phía sau?

Chắc chắn phải nhờ đường lối “vĩ mô” của ngành Văn hóa nên đất nước mỗi năm mới có đến 8.000 lễ hội, mới có cảnh đạp lên người nhau tranh lộc, tranh ấn,… 

Nếu người làm văn hóa có tầm nhìn cỡ 20 năm, nghĩa là từ năm 1997 đã hạn chế việc phát ấn đền Trần, vay tiền bà Chúa Kho, hạn chế việc mua thần bán thánh tại các khu di tích lịch sử, tâm linh thì ngày nay quốc gia không tốn mỗi năm hàng nghìn tỷ cho việc đốt vàng mã, và cũng không phí phạm hàng triệu ngày công đi hối lộ thánh thần.

Chuyện đã xảy ra rồi bây giờ có nói cũng chỉ là nói “vuốt đuôi” ý nghĩa chẳng là mấy, điều đáng nói là chuyện hôm nay, chuyện lúc này.

Đó là chuyện ông Thứ trưởng Huỳnh Vĩnh Ái tiết lộ văn bản mà ông Tổng cục trưởng Du lịch Nguyễn Văn Tuấn đưa sang: “lúc đầu văn phong quản lý nhà nước rất dữ dội”, do đó ông phải chỉnh sửa cho “mềm” đi.

Hóa ra cái mà ông Ái quan tâm là “văn phong” chứ không phải luật pháp. 

Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch là cơ quan quản lý nhà nước trong lĩnh vực được phân công chứ không phải cơ quan bảo vệ pháp luật.

Do đó việc ông Thứ trưởng ký văn bản yêu cầu xử lý Chủ tịch Hiệp hội Du lịch Đà Nẵng là không đúng thẩm quyền. 

Nếu lãnh đạo hiệp hội Du lịch Đà Nẵng làm trái pháp luật thì cơ quan điều tra, kiểm sát và tòa án phải vào cuộc chứ không phải là Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch. 

Nhận thức về pháp luật của ông Thứ trưởng có vấn đề hay đây chỉ là “lỗi kỹ thuật” mà ông thỉnh thoảng mới mắc?

Dùng từ “thỉnh thoảng” là bởi như trình bày phía sau, ông đúng là “thỉnh thoảng” có mắc chuyện này chuyện nọ.

Về vấn đề “văn phong”, sau khi được Thứ trưởng trau chuốt nhưng văn bản vẫn bị buộc phải thu hồi, lý do thu hồi như ông Tổng cục trưởng giải thích là do “công văn có sai sót nội dung và từ ngữ tạo ra những cách hiểu khác nhau gây bức xúc trong dư luận xã hội”. [1]

Qua hai tầng xem xét, cả ông Thứ trưởng lẫn ông Tổng cục trưởng đều không phát hiện “sai sót nội dung và từ ngữ” mà đội ngũ chuyên viên chuẩn bị, vậy có phải các ông không cần quan tâm đến “nội dung” và cũng có đôi chút khó khăn về... “đọc hiểu” văn bản? 

Nói một cách nghiêm túc, theo “ngôn ngữ nghị quyết” thì có một “bộ phận không nhỏ” công chức cơ quan Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch từ cấp đánh máy đến cấp rất cao đều cần được đánh giá lại về năng lực, trình độ và đạo đức. 

Và không loại trừ cần xem xét cả quá trình vì sao những người, với năng lực quản lý nhà nước yếu kém như vậy lại được đề cử, bổ nhiệm vào vị trí hiện thời?

Có sự kết bè kéo cánh hay sự hình thành “nhóm lợi ích” nào trong quá trình đề cử, bổ nhiệm hay không?

Để hiểu thêm về Thứ trưởng Huỳnh Vĩnh Ái, xin trở lại câu chuyện cổ phần hóa hãng phim truyện Việt Nam (VFS). 

Sau cổ phần hóa, đơn vị nắm 65% cổ phần là Tổng Công ty vận tải thủy. Vì sao một đơn vị chuyện vận tải đường thủy lại nắm quyền điều hành hãng phim truyện Việt Nam là một câu chuyện dài. 

Trước phản ứng của giới nghệ sĩ và truyền thông, Thủ tướng Chính phủ đã chỉ đạo rà soát lại toàn bộ quá trình cổ phần hóa hãng phim này.

Ngày 11/1/2017, ông Huỳnh Vĩnh Ái ký công văn yêu cầu VFS rà soát báo cáo với Bộ vào ngày 15/1/2017 tức là trong vòng 5 ngày phải hoàn thành bao gồm cả hai ngày nghỉ cuối tuần?

Kết quả công bố sau đó là hoàn toàn “đúng quy trình, không có gì sai”. 

Chính ông Thứ trưởng Bộ Văn hóa Huỳnh Vĩnh Ái chứ không phải ai khác đã góp phần không nhỏ vào việc đem một biểu tượng của ngành điện ảnh Việt Nam, một đơn vị có bề dày 60 năm hoạt động nghệ thuật chuyển cho một đơn vị - theo mô tả của Tienphong.vn  - “chuyên về lái tàu, kinh doanh cảng sông”. [3]

Không riêng Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch, vừa qua báo chí còn đề cập đến một số vị Cục trưởng, Thứ trưởng các bộ ngành khác như Hồ Thị Kim Thoa (Công thương), Nguyễn Đình Toàn (Xây dựng),… người viết không muốn mở rộng danh sách sang cấp tỉnh bởi sẽ làm mất nhiều thời gian của bạn đọc.

Tuy nhiên vì đang nói đến “văn hóa” nên có một trường hợp hy hữu không thể không nhắc đến, đó là một vị nguyên lãnh đạo ở thủ đô Hà Nội được dư luận “nhớ mãi’ vì phát ngôn nổi tiếng “cướp có văn hóa”.

Không phải Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch là cơ quan duy nhất thể hiện uy quyền với những góp ý của người dân. 

Trước đây từng có những cảnh báo về trình độ, đạo đức của một bộ phận cán bộ lãnh đạo cấp tỉnh (tương đương với cấp bộ) tiếc rằng những đóng góp nghiêm túc như vậy không những không được tiếp thu mà còn bị Bộ chức năng xử phạt rất nặng.

Bài “Động lực cơ bản của quá trình đổi mới” đăng trên Tạp chí Xây dựng Đảng ngày 3/8/2012 (xaydungdang.org.vn) dẫn lời Hồ Chủ tịch: “Dân chủ thật ra có nghĩa là để cho dân được mở miệng”.

“Dân vừa mở miệng” một cách xây dựng, theo con đường chính quy lập tức bị đe, bị nẹt, thế thì dân sai hay có người không biết đến lời dạy của Hồ Chủ tịch?

Vì sao từ lâu rồi vẫn tồn tại nghịch lý là cơ quan chức năng chẳng làm gì được được những trang web mạo danh các vị lãnh đạo Đảng và Nhà nước trong khi lại có thể xử lý khá hiệu quả các trang cá nhân khác? 

Vì sao những thông tin trái chiều đầy rẫy trên mạng xã hội hầu như không được xử lý trong khi đó lại rất để ý đến các tranh biện theo con đường chính thống, đặc biệt là các tin, bài trên báo điện tử?

Chẳng lẽ nhiệm vụ của cơ quan quản lý nhà nước chỉ là quản lý người ngay còn các đối tượng khác thì mặc kệ?

Xây dựng một Chính phủ kiến tạo, minh bạch không phải là nhiệm vụ riêng của Thủ tướng và các Phó Thủ tướng, nếu một bộ phận không nhỏ lãnh đạo cấp bộ năng lực chỉ ở mức “cầm tay chỉ việc” thì những nỗ lực của các ban, ngành, bộ phận khác cũng chẳng khác nào đổ muối xuống biển.

Không phải ngẫu nhiên mà đích thân Thủ tướng phải yêu cầu cách chức ông Cục trưởng Cục Nghệ thuật biểu diễn, cũng không ngẫu nhiên mà nhiều lần Thủ tướng phải chỉ đạo những vụ việc rất nhỏ như vụ “quán cà phê Xin Chào”. 

Liệu có thể khẳng định cách nói “30% công chức cắp ô” không còn đúng nữa, 30% ấy không chỉ lười biếng mà còn dốt nát, cả trong lĩnh vực chuyên môn lẫn đối nhân xử thế.

Những công chức kiểu này nếu không đuổi khỏi cơ quan thì sẽ còn nhiều người dân bị liên lụy và uy tín cơ quan cũng không thể nguyên vẹn.

Lãnh đạo Đảng, Nhà nước và dân chúng đã và đang vất vả giải cứu dưa hấu, chuối, thanh long, thịt lợn cho nông dân, liệu có nên bắt Chính phủ phải vào cuộc “giải cứu Văn hóa” cho không ít lãnh đạo ngành Văn hóa? 

Tài liệu tham khảo:

​[1]http://www.tienphong.vn/van-nghe/lum-xum-quanh-xu-ly-vu-son-tra-thu-truong-nhan-loi-va-sao-nua-1155637.tpo

[2]http://plo.vn/xa-hoi/suy-doi-van-hoa-la-nguy-co-co-that-579322.html

[3]http://www.tienphong.vn/kinh-te/lum-xum-co-phan-hoa-hang-phim-truyen-viet-nam-ra-soat-chong-vanh-nghe-sy-bat-binh-1124837.tpo

Phần nhận xét hiển thị trên trang