Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Sáu, 9 tháng 6, 2017

"Việt Nam không ngả sang Trung Quốc, và Mỹ không bỏ Biển Đông"


HỒNG THỦY
(GDVN) - Tuyên bố chung kế thừa tất cả các yếu tố của quan hệ đối tác toàn diện Việt - Mỹ được thiết lập dưới thời Tổng thống Barack Obama. Ngoài ra, nó còn tiến xa.

Giáo sư Alexander L. Vuving từ Trung tâm Nghiên cứu An ninh châu Á - Thái Bình Dương Daniel K. Inouye ngày 7/6 có bài viết đăng trên tạp chí The National Interest nhận định:

Trái ngược với suy nghĩ của nhiều người, Việt Nam đang không nghiêng sang Trung Quốc và Hoa Kỳ không thay đổi triệt để chính sách của họ với khu vực châu Á.

Một thời gian khá dài kể từ khi ông Donald Trump trúng cử Tổng thống, người ta đã dự đoán rằng chủ nhân mới của Nhà Trắng sẽ thay đổi triệt để chính sách, làm giảm sự tham gia của Mỹ ở châu Á.

Nhiều người cũng tin rằng, hệ quả của sự thay đổi chính sách này sẽ khiến các quốc gia chủ chốt trong khu vực, chẳng hạn như Việt Nam, sẽ phải điều chỉnh các mối quan hệ của họ theo hướng xích lại gần hơn với Trung Quốc.

Nhưng ấn tượng này đã được chứng minh là sai với hội nghị giữa Tổng thống Donald Trump và Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc tại Nhà Trắng hôm 31/5.

Chính quyền mới của ông Donald Trump không đảo ngược quá trình chính sách của Mỹ với khu vực châu Á - Thái Bình Dương.

Thậm chí họ có thể mạnh mẽ hơn chính quyền cựu Tổng thống Barack Obama ở Biển Đông.

Thông điệp bắt nguồn từ Tuyên bố chung tăng cường quan hệ đối tác toàn diện Hoa Kỳ - Việt Nam ban hành sau cuộc họp giữa hai nhà lãnh đạo.

Sự thay đổi chủ nhân Nhà Trắng và cam kết của ông Donald Trump khi tranh cử đã làm nhiều người tin rằng:

Washington không chỉ sẽ hạ thấp cam kết an ninh với đồng minh và đối tác trong khu vực, mà còn trừng phạt những nước làm mất cân đối thương mại lớn với Hoa Kỳ, bỏ qua một số diễn đàn đa phương.

Điều này đã không xảy ra, và nó khó có khả năng xảy ra, ít nhất là đối với khu vực châu Á - Thái Bình Dương.

Bản Tuyên bố chung Mỹ - Việt nhắc lại rằng, Hoa Kỳ là một nước lớn có lợi ích rộng rãi và cam kết mạnh mẽ với khu vực châu Á - Thái Bình Dương.

Tuyên bố chung kế thừa tất cả các yếu tố của quan hệ đối tác toàn diện Việt - Mỹ được thiết lập dưới thời Tổng thống Barack Obama.

Ngoài ra, nó còn tiến xa hơn một bước khi nói rằng, Tổng thống Donald Trump và Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc cam kết thúc đẩy quan hệ đối tác song phương "sâu sắc hơn, thực chất hơn và hiệu quả hơn".

Đây cũng là lần đầu tiên 2 cựu thù nhấn mạnh tại một hội nghị cấp cao về cam kết tăng cường hợp tác trong lĩnh vực an ninh và tình báo.

Hợp tác quốc phòng và vấn đề Biển Đông được thể hiện nổi bật trong Tuyên bố chung. Hai nhà lãnh đạo khẳng định, Biển Đông là một đường thủy có ý nghĩa chiến lược.

Họ cũng hướng tới khả năng viếng thăm hải cảng Việt Nam của một tàu sân bay Mỹ, thảo luận về các bước tiếp tục hợp tác giữa hải quân hai nước.

Điều này báo hiệu một động lực mới cho sự tham gia sâu hơn của Hải quân Hoa Kỳ vào Biển Đông.

Về lâu dài, việc quân đội Mỹ có thể truy cập thường xuyên các hải cảng của Việt Nam, đặc biệt là Cam Ranh, và hợp tác hải quân Mỹ - Việt chặt chẽ, sẽ có tiềm năng vô hiệu hóa lợi thế khổng lồ của Trung Quốc từ các đảo nhân tạo (bất hợp pháp) ở Biển Đông.

Tuyên bố chung cũng nhắc lại cam kết của chính quyền Tổng thống Donald Trump về các diễn đàn khu vực rộng hơn, chẳng hạn như Diễn đàn Hợp tác kinh tế châu Á - Thái Bình Dương (APEC), các diễn đàn ASEAN và ủng hộ vai trò trung tâm của khối trong cấu trúc khu vực.

Sự thay đổi quan trọng nhất trong chính sách của Mỹ đối với châu Á - Thái Bình Dương vẫn là Washington rút khỏi Hiệp định Đối tác xuyên Thái Bình Dương (TPP).

Nhưng điều này đã không và cũng sẽ khó có thể tiếp nối bằng các biện pháp bảo hộ mậu dịch lớn. 

Thay vì đơn phương tăng thuế nhập khẩu đối với một số nước có thâm hụt thương mại lớn với Mỹ, chính quyền Tổng thống Donald Trump đã ngồi xuống với họ để tìm cách khắc phục tình trạng thâm hụt cán cân thương mại.

Nhật Bản xếp thứ 2 trong số các nước có thâm hụt thương mại lớn nhất với Mỹ, đã là nước đầu tiên tham gia đối thoại với chính phủ ông Donald Trump.

Tiếp theo là Trung Quốc - nước có thâm hụt thương mại lớn nhất với Mỹ. Và bây giờ là Việt Nam, nước xếp thứ 6 trong danh sách thâm hụt thương mại lớn với Mỹ năm ngoái.

Chuyến thăm chính thức đầu tiên đến Hoa Kỳ của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã tăng cường một xu hướng mới trong chính sách đối ngoại của Việt Nam.

Trong hai thập kỷ qua, Việt Nam do dự nhiều hơn là chủ động trong việc tiếp xúc với cựu thù.

Sự do dự này đã rút lại sau cuộc khủng hoảng Trung Quốc cắm giàn khoan 981 bất hợp pháp vào vùng đặc quyền kinh tế, thềm lục địa Việt Nam năm 2014.

Tháng 10 năm ngoái, 2 Ủy viên Bộ Chính trị Đảng Cộng sản Việt Nam đã thăm chính thức Hoa Kỳ, trong đó có Thường trực Ban Bí thư Đinh Thế Huynh.

Chuyến thăm này là chưa từng có tiền lệ với một lãnh đạo cấp cao trong Đảng Cộng sản Việt Nam.

Ngoại giao tích cực của Hà Nội cũng nhấn mạnh vai trò lãnh đạo của Việt Nam trong ASEAN.

Trong hai thập kỷ qua, gần như chỉ có Singapore và Philippines dẫn đầu ASEAN trong việc thúc đẩy hợp tác với Hoa Kỳ. Bây giờ là Việt nam.

Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc là nhà lãnh đạo ASEAN đầu tiên trở thành khách mời của Tổng thống Donald Trump.

Tiếp theo chuyến thăm này, sẽ có một chuyến thăm Mỹ của Bộ trưởng Quốc phòng Việt Nam dự kiến vào cuối năm nay.

Và khi Tổng thống Donald Trump đến Đà Nẵng dự Hội nghị thượng đỉnh APEC vào tháng 11 này, ông sẽ ở lại lâu hơn với một chuyến thăm chính thức Việt Nam. [1]

Cá nhân người viết đánh giá cao những phân tích, nhận định sắc sảo của Giáo sư Alexander L. Vuving về kết quả chuyến thăm chính thức Hoa Kỳ của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, quan hệ Việt - Mỹ và chính sách đối ngoại chủ động của Việt Nam hiện nay.

Chúng tôi cho rằng, thành công của chuyến thăm này có phần đóng góp rất tích cực, chủ động và hiệu quả của cơ quan ngoại giao hai nước, trên cơ sở chia sẻ chung lợi ích và nhận định cục diện an ninh địa chính trị - địa chiến lược khu vực châu Á -Thái Bình Dương hiện nay.

Phát biểu mới nhất của Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ James Mattis tại Đối thoại Shangri-la hôm 3/6 hay Ngoại trưởng Rex Tillerson tại Australia hôm 5/6 về Biển Đông cho thấy:

Chính sách của Mỹ ở Biển Đông nói riêng, khu vực châu Á - Thái Bình Dương nói chung đã được thể hiện rõ ràng.

Các nước có chung lợi ích nên chủ động hợp tác và phối hợp với Mỹ, thay vì đòi hỏi Hoa Kỳ tiếp tục phải "làm rõ" hay tiếp tục "cam kết".

Thứ nhất, Mỹ không can thiệp vào các tranh chấp lãnh thổ giữa các quốc gia, nhưng Mỹ cam kết sẽ bảo vệ quyền tự do và an ninh hàng hải, hàng không ở các vùng biển quốc tế đang là tâm điểm tranh chấp.

Mỹ bảo vệ trật tự quốc tế sau Chiến tranh Thế giới II vốn đã mang lại hòa bình, ổn định và phát triển, phồn vinh cho cả khu vực, trong đó có Trung Quốc.

Thứ hai, các nước phải có trách nhiệm và "đóng góp xứng đáng" vào việc bảo vệ an ninh và lợi ích chính đáng, hợp pháp của mình.

Đừng đòi hỏi và càng đừng nên trông chờ Mỹ làm thay phần việc của mình.

Thứ ba, trên Biển Đông Mỹ sẽ tiếp tục bảo vệ Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển 1982 và Phán quyết Trọng tài 12/7/2016 trong vụ kiện Biển Đông giữa Philippines và Trung Quốc.

Hoạt động tuần tra bảo vệ tự do hàng hải của khu trục hạm USS Dewey hôm 24/5 là một minh chứng rõ ràng và mạnh mẽ.

Cam kết ấy một lần nữa được nhắc lại một cách rõ ràng bởi Ngoại trưởng Rex Tillerson hôm 5/6 rằng:

"Chúng tôi phản đối việc Trung Quốc xây dựng đảo nhân tạo và quân sự hóa những cấu trúc nằm trên vùng biển quốc tế.

Trung Quốc là một cường quốc đáng kể về kinh tế và thương mại.

Chúng tôi mong muốn có quan hệ hợp tác mang tính xây dựng, nhưng chúng tôi không cho phép Trung Quốc sử dụng sức mạnh kinh tế của mình, dùng tiền bạc để mua chuộc trong các vấn đề khác;

Cho dù đó là việc quân sự hóa đảo nhân tạo ở Biển Đông, hay thất bại trong việc gây áp lực với Triều Tiên.

Họ phải thừa nhận rằng, với vai trò là một cường quốc ngày càng tăng về kinh tế và thương mại, Trung Quốc phải ngày càng có trách nhiệm hơn với an ninh khu vực.". [2]

Một dấu hiệu nữa cũng rất đáng lưu ý, đó là những nhân vật lãnh đạo cấp cao thời chính phủ Tổng thống Donald Trump đều đã hiện diện tại châu Á - Thái Bình Dương.

Đó là Phó Tổng thống Mike Pence, Thượng nghị sĩ John McCain, Ngoại trưởng Rex Tillerson và Bộ trưởng Quốc phòng James Mattis.  

Do đó, cá nhân người viết nhận thấy chuyến thăm chính thức Hoa Kỳ của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc không chỉ là một sự chủ động chiến lược, mà còn là một sự làm chủ tình thế trước những biến động quá nhanh của cục diện quốc tế và khu vực.

Xu thế này hoàn toàn phù hợp với mục tiêu bảo vệ hòa bình, ổn định và luật pháp quốc tế, cân bằng quyền lực siêu cường trong khu vực Biển Đông.

Đó cũng chính là lựa chọn của nhiều quốc gia khác, điển hình như Australia qua phát biểu đề dẫn của Thủ tướng Malcolm Turnbull tại Đối thoại Shangri-la, hay chính sách đối ngoại của Singapore lâu nay.

Làm tốt chính sách này, Biển Đông sẽ giữ được hòa bình và ổn định.

Cho dù Trung Quốc không dễ từ bỏ tham vọng, nhưng Bắc Kinh cũng không thể hất cẳng Washington khỏi khu vực.

Cục diện Biển Đông hay bán đảo Triều Tiên sẽ vẫn tiếp tục xu thế hợp tác xen cạnh tranh trong thế "lưỡng long tranh châu", không hòa - không chiến giữa Trung Quốc và Hoa Kỳ.

Hợp tác và đấu tranh, xử lý vấn đề đối tượng trên nền đối tác sẽ là lựa chọn phù hợp nhất cho các nước nằm trong vòng tranh giành ảnh hưởng của các siêu cường.

Vấn đề còn lại đối với Việt Nam là làm sao tận dụng tối đa mọi cơ hội để canh tân đất nước, phát triển nội lực kết hợp với bảo vệ hòa bình, ổn định và giữ nguyên hiện trạng, từng bước tìm cách tháo gỡ dần các mâu thuẫn, bất đồng qua đàm phán trên cơ sở luật pháp quốc tế.

Hoa Kỳ, Nhật Bản, Australia, Ấn Độ và đặc biệt là ASEAN đóng vai trò không thể thiếu để cân bằng lại tham vọng của Trung Quốc, ngăn chặn chủ nghĩa phiêu lưu quân sự trên Biển Đông.

Khi trò chơi quyền lực Trung - Mỹ được cân bằng, khu vực sẽ hòa bình và phát triển. Ngược lại, mọi sự mất cân bằng có thể dẫn đến xung đột và chiến tranh.

Tài liệu tham khảo:

[1]http://nationalinterest.org/feature/why-trump-capitalizing-obamas-us-vietnam-comprehensive-21047

[2]https://www.theguardian.com/us-news/2017/jun/05/us-escalates-pressure-on-china-over-south-china-sea-and-north-korea?utm_source=The+Sinocism+China+Newsletter&utm_campaign=f233fff896-EMAIL_CAMPAIGN_2017_06_06&utm_medium=email&utm_term=0_171f237867-f

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Việt Nam có thể giúp Mỹ kiềm chế chương trình hạt nhân của Bắc Hàn


Hà Nội có thể đóng vai trò trung gian hòa giải giúp Mỹ kìm cương Bắc Hàn và xoa dịu chính sách hạt nhân và tên lửa của nước này.

Vụ phóng tên lửa mới nhất được chụp lại qua kênh truyền hình của Bắc Triều Tiên được thấy ở một bến tàu điện ngầm ở Seoul, Hàn Quốc. Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã tái khằng định với Tổng thống Donald Trump về sự ủng hộ của Việt Nam trong việc phi quân sự hóa bán đảo Triều Tiên.
Vụ phóng tên lửa mới nhất được chụp lại qua kênh truyền hình của Bắc Triều Tiên được thấy ở một bến tàu điện ngầm ở Seoul, Hàn Quốc. Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã tái khằng định với Tổng thống Donald Trump về sự ủng hộ của Việt Nam trong việc phi quân sự hóa bán đảo Triều Tiên.
Các chuyên gia nhận định với VOA Tiếng Việt rằng mặc dù có một mối quan hệ song phương tốt đẹp với Bắc Hàn và không muốn làm phật lòng Trung Quốc nhưng Việt Nam vẫn có thể đóng vai trò gián tiếp giúp Mỹ và Bắc Triều Tiên giải quyết những bất đồng đang tăng cao.

"Tổng thống Trump muốn Việt Nam sử dụng những mối quan hệ với Bắc Triều Tiên để gây áp lực về mặt ngoại giao và chính trị, ép nước này ngừng thử nghiệm hạt nhân và phát triển tên lửa đạn đạo.”
Carl Thayer, Đại học New South Wales

Chương trình hạt nhân của Bắc Triều Tiên là một trong những mối quan tâm hàng đầu của chính phủ mới kể từ khi ông Trump nhậm chức vào tháng 1 năm nay. Theo phân tích của giáo sư Carl Thayer của trường Đại học New South Wales, ông Trump đang tìm kiếm sự hậu thuẫn của các thành viên của Hiệp hội các quốc gia Đông Nam Á (ASEAN) để giải quyết vấn đề này. Trước khi gặp Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc tại Nhà Trắng vào tuần trước, Tổng thống Trump đã gọi điện cho tổng thống Philippines và thủ tướng Thái Lan để tìm sự ủng hộ cho vấn đề Bắc Triều Tiên.

Theo các chuyên gia, tổng thống Mỹ muốn Việt Nam giúp để gây sức ép lên Bình Nhưỡng. Trong thông cáo chung sau cuộc gặp thượng đỉnh Mỹ-Việt hôm 31/5, 2 nhà lãnh đạo tái khẳng định sự ủng hộ đối với việc phi hạt nhân hóa bán đảo Triều Tiên.

Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc (trái) gặp Tổng thống Donald Trump tại Nhà Trắng ở Washington hôm 31/5. Theo chuyên gia về Việt Nam Carl Thayer, "Tổng thống Trump sẽ muốn Việt Nam sử dụng ảnh hưởng của mình trong khối ASEAN để tạo ra một mặt trận ngoại giao đoàn kết mạnh hơn chông lại Bắc Triều Tiên."
Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc (trái) gặp Tổng thống Donald Trump tại Nhà Trắng ở Washington hôm 31/5. Theo chuyên gia về Việt Nam Carl Thayer, "Tổng thống Trump sẽ muốn Việt Nam sử dụng ảnh hưởng của mình trong khối ASEAN để tạo ra một mặt trận ngoại giao đoàn kết mạnh hơn chông lại Bắc Triều Tiên."

Tiến sĩ Lê Hồng Hiệp, nhà nghiên cứu chính trị Đông Nam Á của viện nghiên cứu ISEAS nhận định với VOA Tiếng Việt rằng “Việc ông Trump đề cập vấn đề Bắc Triều Tiên trong cuộc gặp với thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc để khẳng định sự ủng hộ của Việt Nam đối với chính sách phi hạt nhân hóa của chính quyền Trump đối với bán đảo Triều Tiên.”

Theo giáo sư Thayer, “Tổng thống Trump muốn Việt Nam sử dụng những mối quan hệ với Bắc Triều Tiên để gây áp lực về mặt ngoại giao và chính trị, ép nước này ngừng thử nghiệm hạt nhân và phát triển tên lửa đạn đạo.”

"Việt Nam coi Bắc Triều Tiên là một nước bạn truyền thống.... nhưng về lâu dài Việt Nam sẽ theo hướng thực dụng hơn tức là nghiêng nhiều hơn về phía các đối tác quan trọng của mình, cụ thể ở đây là Mỹ và Hàn Quốc.”
Lê Hồng Hiệp, Viện nghiên cứu ISEAS

Theo giáo sư của Đại học New South Wales, ông Trump cũng muốn Việt Nam “sử dụng ảnh hưởng của mình trong khối ASEAN để tạo ra một mặt trận ngoại giao đoàn kết chống lại Bắc Triều Tiên.”

Tháng 4 năm nay vào lúc diễn ra Hội nghị thượng đỉnh ASEAN ở Philippines, Bình Nhưỡng gửi thư cho Tổng thư ký ASEAN Lê Lương Minh, yêu cầu ASEAN hỗ trợ để chống trả lại hành động của Mỹ cô lập hóa miền Bắc. Tuy nhiên vào tháng 5, các ngọai trưởng ASEAN ra thông báo bày tỏ “quan ngại sâu sắc” về các vụ thử nghiệm hạt nhân của Bắc Triều Tiên, và kêu gọi Bình Nhưỡng tuân thủ các nghị quyết của Hội đồng Bảo an LHQ.”

“Mỹ muốn thấy ASEAN hành động quyết liệt hơn để thực thi các biện pháp chế tài của Liên Hiệp Quốc,” theo giáo sư Thayer.

Việt Nam là một thành viên của Liên Hiệp Quốc và do đó ủng hộ các chế tài của cộng động quốc tế đối với Bắc Hàn.

Lãnh tụ Bắc Hàn Kim Jong Un tại lễ diễu binh ở Pyongyang tháng 5/2016. Nhà lãnh đạo của Bắc Triều Tiên tuyên bố vào tháng trước rằng nước này đã chế tạo được tên lửa có thể bắn tới lục địa Mỹ.
Lãnh tụ Bắc Hàn Kim Jong Un tại lễ diễu binh ở Pyongyang tháng 5/2016. Nhà lãnh đạo của Bắc Triều Tiên tuyên bố vào tháng trước rằng nước này đã chế tạo được tên lửa có thể bắn tới lục địa Mỹ.
Tuy nhiên, cũng theo phân tích của Giáo sư Thayer, bất cứ hành động nào của Việt Nam cũng có thể làm tổn hại đến các mối quan hệ song phương và ảnh hưởng đến chính sách của Hà nội là làm “bạn tốt và đối tác tin cậy” của tất cả các quốc gia. Giáo sư Thayer cảnh báo Việt Nam phải cẩn thận để không làm phật lòng Trung Quốc.

Nhà phân tích chính trị của viện ISEAS, Tiến sĩ Lê Hồng Hiệp, cho rằng đây là một tình huống tế nhị đối với Việt Nam vì “Việt Nam vẫn coi Bắc Triều Tiên là một nước bạn truyền thống và muốn duy trì quan hệ tốt bất chấp những vấn đề liên quan tới chương trình hạt nhân và tên lửa của nước này.”

“Nhưng mặt khác Việt Nam cũng muốn duy trì quan hệ tốt với Mỹ và Hàn Quốc. Vì vậy Việt Nam sẽ giữ nguyên tắc ủng hộ quá trình phi hạt nhân hóa bán đảo Triều Tiên và giải quyết xung đột và mâu thuẫn bằng biện pháp hòa bình." Tuy nhiên, nhà phân tích của viện ISEAS nói, "tôi nghĩ về lâu dài Việt Nam sẽ theo hướng thực dụng hơn tức là nghiêng nhiều hơn về phía các đối tác quan trọng của mình, cụ thể ở đây là Mỹ và Hàn Quốc.”

"Bắc Hàn thân với Trung Quốc, phục vụ Trung Quốc nhưng lại nghi ngờ Trung Quốc. Bắc Hàn lại không nghi ngờ Việt Nam... Việt Nam có thể có một ảnh hưởng nào đó đối với chính sách của Bắc Hàn, làm cho nó xoa dịu đi.”
Nguyễn Mạnh Hùng, Đại học George Mason

Nhà nghiên cứu này nhận định Việt Nam có thể đóng vai trò trung gian hòa giải hoặc tạo thuận lợi cho việc tiếp xúc giữa Hoa Kỳ và Bình Nhưỡng. Đã có những đồn đoán rằng ASEAN, mà Việt Nam đang là chủ tịch luân phiên, sẽ đóng vai trò một bên thứ 3 để tạo điều kiện cho một cuộc tiếp xúc giữa Hoa Kỳ và Bắc Triều Tiên.

Giáo sư Thayer thuộc đại học New South Wales dự đoán Hà Nội có thể tìm cách tổ chức các cuộc hội đàm kín giữa Bình nhưỡng và Washington, tương tự như những cuộc hội đàm để hòa giải giữa Bắc Triều Tiên và Nhật trong thập niên qua.

Nhận định về vai trò trung gian mà Việt Nam có thể đóng, giáo sư Nguyễn Mạnh Hùng của Đại học George Mason ở Washington nói Việt Nam sẽ có thể giúp Mỹ kìm cương Bắc Hàn bằng mối quan hệ thân tình với quốc gia cộng sản này.

“Bắc Hàn thân với Trung Quốc, phục vụ Trung Quốc nhưng lại nghi ngờ Trung Quốc. Bắc Hàn lại không nghi ngờ Việt Nam." Giáo sư Hùng nói nếu Bắc Hàn mở cửa kinh tế thì họ hy vọng Bắc Hàn sẽ học tập chính sách cải tổ kinh tế của Việt Nam. "Và do đó Việt Nam có thể có một ảnh hưởng nào đó đối với chính sách của Bắc Hàn, làm cho nó xoa dịu đi.”

Bất chấp những chế tài liên tiếp của Liên Hiệp Quốc, Bắc Hàn đầu tuần này lại tiếp tục phóng tên lửa – đây là lần thứ 4 trong tháng. Nhà lãnh đạo Kim Jong Un của quốc gia cộng sản trên bán đảo Triều Tiên tháng trước loan báo Bắc Triều Tiên đã chế tạo được tên lửa có khả năng phóng tới lục địa Mỹ.

(VOA)

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Luật sư Lê Văn Luân: NHỮNG KỲ VỌNG TƯƠNG LAI


Luân Lê, 7 - 6 - 2017 - Hàng trăm luật sư tương lai này là những người có trách nhiệm với nghề của chính họ và cả số phận của luật pháp mà sau này họ là người mang mặc nó trên mình.

Ở thành phố HCM, có một cái hội luật lệ nọ lớn nhất cả nước mà họ tự hào là cái nôi của Hội nghề này của quốc gia, hiện tại với hơn 5.000 thành viên và cộng thêm khoảng 5.000 những người tập sự nghề nghiệp chờ ngày cấp chứng chỉ hành nghề. Nhưng trong sự đòi hỏi của luật pháp và thực tiễn, họ im lặng tuyệt nhiên và còn yêu cầu các văn phòng, công ty hành nghề báo cáo hoạt động về hội.

Tôi không tìm thấy nổi ở đâu mà cái hội nghề có thể hành động đi ngược lại những sự kỳ vọng và trách nhiệm nghề nghiệp của những thành viên đang ngày đêm lo lắng và kêu gào cho chính số phận của mình và của luật pháp. Và nó sống chủ yếu nhờ tiền đóng góp từ chính các thành viên của hội.

Chẳng lẽ, nó lại giống với sự im lặng của một bầy người, mà như đã nói có tới 15 hội đoàn liên quan đến quyền lợi trẻ em nhưng những nạn nhân bị hiếp dâm không thể trông cậy vào?

http://lsvn.vn/…/hang-tram-luat-su-tuong-lai-kien-nghi-bo-k…


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Còn tư tưởng cai trị, các mầm mống bạo lực sẽ tiếp tục nảy nở sinh sôi!


>> Ông Putin lên tiếng về 5 lần thoát ám sát
>> Nữ dược sĩ tố cáo được vinh danh, rồi bị đuổi việc
>> Giật mình với giá phòng “cắt cổ” của Bệnh viện Nhi Trung ương
>> Gài mìn nhà Giám đốc Công an tỉnh rồi... tự tử
>> Giấu bọc tiền lớn trong TV, người đàn ông sốc khi nhận lại 30 năm sau


FB Phuoc M Nguyen
Xem phim Bến Thượng Hải hay đọc truyện Bố Già, Luật Im Lặng, thì các thủ lĩnh băng nhóm xã hội đen đều có lực lượng "cảnh vệ" bảo vệ 24/24, nhưng cuối cùng các ông trùm đều bị thanh toán bằng chính lực lượng khát máu ấy.

Cảnh vệ cho yếu nhân là một điều cần thiết, nhưng nếu mức độ cảnh vệ được phân phối cho nhu cầu của quá nhiều cấp quan chức thì đất nước đó đang phản ánh tình trạng bất an!

Một đất nước thượng tôn công lý, hướng đến công bằng xã hội, văn minh nhân bản thì nhu cầu cảnh vệ cho các quan chức sẽ được hạn chế tối đa, khi đó, mối quan hệ của quan với quan, của quan với cộng sự, của quan với dân, của dân với dân... là những mối quan hệ hành chính dân sự ôn hòa, lý lẽ và phản biện chứ không phải là bạo lực. Khi bế tắc lời nói, đuối lý thì kẻ hạ lưu thường tìm đến hành động.
Nhu cầu thuê vệ sĩ là chuyện thường thấy của các doanh nhân, là hiện tượng bình thường trong nền kinh tế thị trường và theo các nguyên tắc của luật định. Còn nhu cầu cảnh vệ đối với các quan vụ nó liên quan đến tiền thuế dân, liên quan đến bộ mặt của một nhà nước pháp quyền, liên quan đến tính thân thiện chí công vô tư trong các quan hệ giữa công vụ và người dân.

Một nhà nước mà yếu tố pháp quyền được đặt lên hàng đầu, các lãnh đạo sẽ bao quát quản lý người dân theo tinh thần quản trị... thì đất nước đó sẽ hạn chế được rất nhiều các yếu tố manh động, bạo lực.

Vừa rồi, ngay cái chuyện UBND TP.HCM đặt "máy soi như an ninh sân bay" cũng đã là bước lùi của công cuộc cải cách hành chính, đã là bước lùi trong cái đích đến của nhu cầu văn minh, là dấu hiệu của sự bất an nội tại trong các cơ quan công quyền.

Sẽ không bao giờ đủ cảnh vệ nếu các quan thật sự muốn triệt hạ nhau bằng... bạo lực, luật rừng! Điều đó thì các quan rõ hơn bao giờ hết! Còn tư tưởng cai trị, các mầm mống bạo lực sẽ tiếp tục nảy nở sinh sôi!

MP

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Dân bất an khi tham nhũng nhiều, rừng sắp hết, biển gần chết...



>> Người giữ nước ở Iraq
>> Một phụ nữ Italia tìm người thân thất lạc ở Việt Nam
>> Sự thực 'tình bạn' giữa hai nguyên thủ Trump-Putin
>> Sẽ thành lập Ban điều phối sự cố an ninh mạng
>> Chủ tịch Đà Nẵng nói về dự án ở Sơn Trà: Ngày trước không ai nói gì, giờ xới tung lên!


T.CHUNG (ghi)
TTO - Đại biểu Đặng Thuần Phong (Bến Tre) nói trước Quốc hội sáng nay về 6 điều bất an mà nhân dân luôn bức xúc như tham nhũng, lãng phí, thương mại hóa quan hệ xã hội, tài nguyên cạn kiệt...

Ông Đặng Thuần Phong - Phó Chủ nhiệm Ủy ban các vấn đề xã hội Quốc hội, dành 7 phút phát biểu tại phiên thảo luận kinh tế - xã hội sáng nay 9-6 để liệt kê những điều đang làm người dân lo lắng thời gian gần đây.

Bất an thứ nhất, theo ông, là “tại sao chỉ có một mình Chính phủ hành động kiến tạo và liêm chính trong khi đất nước có cả hệ thống chính trị”.

“Chức năng của Chính phủ là kiến tạo, nhưng còn hành động và liêm chính tại sao không mở rộng?”, đại biểu Bến Tre đặt câu hỏi.

Bất an thứ hai là nạn tham nhũng và lãng phí quá lớn, chưa bị chặn đứng, là vấn nạn đưa quốc gia tới bờ vực sa sút niềm tin.

“Tiền của dân chắt chiu gom góp trong mồ hôi nước mắt, nhưng tham nhũng nhiều, lãng phí lớn là dấu hiệu hết sức đáng báo động”, ông Đặng Thuần Phong nói.

Bất an thứ ba là sự xuất hiện của dấu hiệu mất cân đối ngân sách, sự ổn định của kinh tế vĩ mô chuyển biến chậm, đặc biệt là hiệu quả đầu tư thấp, nợ công tăng cao, các yếu tố tăng trưởng chưa tận dụng hết, hiệu quả chú trọng đầu tư thấp.

“Chỉ số bây giờ mỗi người dân VN có thể đang gánh 1.000 USD nợ lãi và xu hướng còn tăng trong những năm tới, áp lực trả nợ quá lớn, chi đầu tư cho phát triển chưa ngang bằng, chi thường xuyên gần 70%, mức bội chi gấp 3 lần tăng trưởng”, ông Phong nói.

“Như vậy chúng ta làm 1 đồng nhưng xài 3 đồng. Người dân hưởng lợi và tạo sinh kế từ kết quả tăng trưởng GDP chưa như mong muốn”.

Bất an thứ tư là thương mại hóa các quan hệ xã hội: “Đồng tiền đã chi phối mỗi hoạt động và làm phai nhạt tính công tâm của các cơ quan công quyền”.

“Đáng ngại hơn là đồng tiền đã làm suy thoái đạo đức, dẫn dắt chính sách. Minh chứng cho vấn đề này là tình trạng ‘chạy’ ở Việt Nam”, Phó chủ nhiệm Ủy ban các vấn đề xã hội Quốc hội chỉ ra.

“Thực tế rất đau lòng, trong bụng mẹ đã chạy chỗ sinh đẻ. Học phổ thông các cấp, vào đại học cũng phải chạy trường chạy lớp. Rồi chạy chỗ, chạy chức, chạy quy hoạch, chạy luân chuyển. Vi phạm pháp luật thì chạy điều tra, truy tố, chạy án thậm chí chạy khỏi Tổ quốc đến nơi Việt Nam chưa ký kết về dẫn độ tội phạm để an thân”.

Bất an thứ năm khiến dân không an tâm, theo ông Đặng Thuần Phong, là rừng sắp hết, biển gần chết, tài nguyên khoáng sản quốc gia cho các đời sau cạn kiệt dần...

“Đất ở, đất sản xuất của đồng bào dân tộc thiểu số không có trong khi nông lâm trường hoạt động kém hiệu quả, chính sách rải thảm và sử dụng lao động giá rẻ, kêu gọi đầu tư thiếu trách nhiệm, biến Việt Nam thành bãi rác công nghệ lạc hậu”, ông Phong bày tỏ bức xúc.

“Đừng vì tâm tưởng tức thì mà buông bỏ tương lai dân tộc, tiền có nhiều đến đâu đi nữa cũng không mua được môi trường tươi đẹp đã mất và đang mất”.

Bất an thứ sáu, không kém phần nghiêm trọng, là vấn đề an toàn sống: “Bữa cơm trong nhà cũng cũng lo vì an toàn vệ sinh thực phẩm. Ra đường thì sợ an toàn giao thông, gặp chuyện bất bình thì không dám can thiệp vì sợ vạ lây”.

“Mọi thứ đều do người Việt hại người Việt và từng bước biến sự vô cảm thành vấn đề đạo đức ứng xử đạo giữa người với người”, đại biểu Bến Tre kết bài phát biểu của mình.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

MƯA TRÊN ĐẢO SƠN CA


Nắng nóng đất liền, lại nhớ bài thơ viết trên đảo Sơn Ca ngày mưa:

Mưa về xanh đảo Sơn Ca
Cây rau muống biển níu ta vào người
Ở đây chỉ cát trắng thôi
Mà cây ngăn ngắt, mặt người nở hoa
Quả bàng vuông – nỗi nhớ nhà
Rơi vào chiều giục sóng òa vào ai
Cây phong ba vẫy xanh trời
Mưa bay như thể tóc người buồn tênh
Vục tay vào sóng lênh đênh
Có ai níu khẽ, chòng chành ban mai
Tiếng chim đậu xuống môi người
Đất lành nên mới ngọt lời SƠN CA
Người và cây trước phong ba
Dáng bất khuất trước bao la biển trời
(Đảo Sơn Ca, ngày 14/5/2017)

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Năm, 8 tháng 6, 2017

Phát triển kinh tế nông nghiệp: Bắt đầu từ con người, từ niềm tin


08/06/2017 08:30 - Nguyễn Minh Nhị
Gần đây, có nhiều kiến nghị về chính sách khuyến khích tích tụ, tập trung đất nông nghiệp, coi đó là một yếu tố quyết định cho sự phát triển nhanh và bền vững của nông nghiệp Việt Nam. Tôi cho rằng, không hoàn toàn như vậy. Phát triển kinh tế nông nghiệp phải bắt đầu từ con người, từ niềm tin chứ không phải từ đất – hạn điền, tiền vốn hay khoa học công nghệ nào khác.
Tập đoàn Lộc Trời là đơn vị đã triển khai tiêu chuẩn Sản xuất lúa gạo bền vững (Sustainable Rice Platform-SRP) với các tiêu chí đảm bảo sức khỏe, an toàn thực phẩm, môi trường… cho tới các yếu tố bình đẳng như nữ quyền, quyền trẻ em. Nguồn ảnh: TBKTSG.

Vài năm gần đây, những mô hình sản xuất lớn như “Cánh đồng (lúa) mẫu lớn” do tập đoàn Lộc Trời hợp tác với nông dân, làm lúa giống kết hợp trồng cỏ nuôi bò trên quy mô lớn của ông Sáu Đức, nuôi heo theo mô hình hiện đại của ông Huỳnh Chánh Huy ở An Giang… hay những chủ trang trại nuôi cá tra với sản lượng hàng ngàn, thậm chí cả vạn tấn/năm/hộ đang xuất hiện nhiều hơn. Các doanh nghiệp này có mô hình khép kín, tự cung cấp từ con giống, thức ăn, tự nuôi thương phẩm và được ưu đãi hoàn thuế VAT. Tuy nhiên, nhiều hộ sản xuất và cả các doanh nghiệp có qui mô lớn đó... lại đang rất “bí” đầu ra, đang chờ... khó khăn mới.

Hiện nay, hầu như không có doanh nghiệp nào kêu bí “hạn điền” cả. Mặc dù về lâu dài, cũng có tâm lý chưa an tâm về “quyền tài sản” đối với đất, nhưng trước mắt Điều 129 và 130 Luật đất đai 2013 đã cho phép sang nhượng, nhận quyền sử dụng đất cao hơn 10 lần hạn điền cũ, tức là tối đa 30 ha đất sản xuất cây hằng năm, 100 ha đất cây ăn quả và 300 ha đất trồng rừng. Thiết nghĩ, một hộ sản xuất lớn sở hữu quy mô chừng đó là cũng có phần quá sức so với thực tế; còn nếu muốn sản xuất ở quy mô lớn hơn thì các hộ sản xuất phải đăng ký thành doanh nghiệp, lúc đó thì đâu có hạn điền nào bó buộc. Vì vậy việc nông sản các nước ồ ạt vào Việt Nam, thị trường nông sản của Việt Nam ở các nước khác đang bị teo tóp hoặc bị mất chủ yếu do thiếu chữ tín, chất lượng hàng hóa không ổn định và thường là thấp kém… chứ không thể “đổ tội” cho hạn điền. Thậm chí, sản xuất lớn, đưa sản lượng tăng vọt mà sản phẩm chưa khẳng định được chỗ đứng trên thị trường mới càng khiến giá rơi thảm hại, người sản xuất lao đao. Bài học gạo, cá… và mới đây là chuối, heo cho thấy rõ điều này.

Theo tôi thì cái “bí” của sản xuất nông nghiệp vừa qua và hiện nay nằm ở tầm vĩ mô thuộc quản lý Nhà nước đã không bảo đảm các cân đối lớn chủ yếu về sản xuất – thị trường, sự an lòng của người dân về quyền tài sản đối với đất đai; và, về một nền giáo dục phổ thông lành mạnh – vì con người – do con người chưa được đáp ứng vv...

Trong bài trả lời phỏng vấn trên báo An Ninh điện tử ngày 10/5/2017, nguyên Bộ trưởng Bộ NN&PT Nông thôn Lê Huy Ngọ kể: Khi nông dân hỏi Bộ trưởng là nên nuôi trồng cây con gì thì ông trả lời: “Ra chợ hỏi”. Ông lấy ví dụ những chủ trang trại ở Mexico phải bỏ hoang hàng vạn ha đất vì chưa ký được hợp đồng tiêu thụ sản phẩm dẫn chứng về việc là sản xuất phải xuất phát từ thị trường chớ không phải từ Nghị quyết, kế hoạch trong phòng họp. Tôi cũng có thông tin rất mới về “Tích tụ đất ở tỉnh Thái Bình” qua lá thư của ông bạn tôi (A) nhận ngày 12/5/2017 như sau:

“Kính gửi: Anh (A).

Tôi đang ở Thái bình (cũng là quê của Anh), tiếp xúc với người nhà và được biết tình hình chính quyền thuê đất của dân như sau:

1. Lựa chọn vùng bờ xôi ruộng mật, gần đường và đất tốt để quy hoạch mời doanh nghiệp vào. Vùng xa, đi lại khó khăn và đất xấu thì không quy hoạch và không thuê.

2. Đất được thuê với giá 140 kg thóc/sào /năm nhưng chi trả bằng giá thóc nhà nước tính thuế (470.000-480.000 đồng/tạ) trong khi giá thị trường là 800.000 đồng/tạ và chi trả từ hai đến năm năm một lần.

3. Trên 95% nông dân không đồng tình cho thuê đất vì các lý do sau: (1) giá thấp gần như chỉ bằng 50% giá thị trường, nên nông dân cho rằng sẽ không đủ tiền để mua thóc cho an ninh lương thực của gia đình; (2) đưa đất cho doanh nghiệp thì mình lấy gì làm kế sinh nhai, tiền sẽ tiêu hết nhưng đất vẫn có thể tạo ra thu nhập. Doanh nghiệp chỉ thuê lao động trẻ 18 – 35 tuổi trong khi trên 70% lao động đang làm việc ở quê là lao động già và không có doanh nghiệp nào thuê, hiện có một lực lượng lao động trên 35 tuổi đang bị “thải” về và quay trở lại làm nông nghiệp; (3) Mức thuê 140 kg thóc/ sào/ năm lúc này có vẻ hợp lý, nhưng 5-10 năm nữa có sự thay đổi về công nghệ thì mức đó sẽ bị thấp, (4) Diện tích thuê chỉ tính ruộng mà không tính bờ nên diện tích bờ sẽ được chính quyền tính riêng với doanh nghiệp.

Chỉ có khoảng 2-3% hộ đồng ý vì không làm ruộng và bỏ hoang vì nhiều lý do.

Vì thế ở quê tôi, xã Phúc thành, huyện Vũ thư thì dân không đồng ý.

Kính thư!
Giáo sư Đ K C”


Vì vậy, làm nông nghiệp bây giờ là phải: chuyển từ số lượng - diện tích, năng suất, sản lượng sang chất lượng - ngon, bổ, sạch, đẹp, cung cấp ổn định; từ cao trào - phong trào dịu xuống còn bình thường và ổn định; tránh tình trạng “dư cung” trong sản xuất và phải biết tạo ra sự khác biệt. Khác biệt chính là sự hấp dẫn cho thị trường. Đó là quan điểm chỉ đạo nhưng chính quyền, đoàn thể không triển khai, tuyên truyền như xưa nay mà hãy để cho doanh nhân và nông dân làm việc cùng nhau. Chính quyền hãy trở về vai trọng tài và chế tài mà từ lâu quên lãng. Các đoàn thể chính trị trở về với công việc của hội đoàn của mình. Các cấp ủy Đảng với vai trò lãnh đạo kịp thời điều chỉnh, điều chuyển những cán bộ không thích hợp. Nếu cả hệ thống chính trị cùng quan tâm thì sẽ đi vào vết xe “huy động sức mạnh tổng hợp đẩy mạnh phong trào sản xuất” như lâu nay.

Kiến nghị

- Không thay đổi hạn điền, giữ như Luật Đất đai năm 2013 (điều 129, 130) nhưng thời hạn sử dụng đất được giao nên thay đổi. Bởi vì, tại sao thời hạn chỉ là 50 năm? Điều này đã gây lo lắng, hoài nghi trong dân nhưng không ai nói ra. Đó cũng có thể là nguyên nhân sâu xa vì sao dân không mạnh dạn, hứng thú đầu tư vào nông nghiệp như chính phủ kỳ vọng! Đề nghị đất trong hạn điền không ghi thời hạn sử dụng, không thu thuế trực canh hoặc thuế cho thuê lại; không dùng khái niệm “thu hồi đất” mà dùng từ “mua lại”, “trưng mua”, “trưng dụng có thời hạn”, “trưng thu”… Hạn điền là “chiếc giày” do chế độ này đóng cho nông dân đó, đừng tháo nó ra!

- Nên có văn bản quy định rõ việc doanh nghiệp muốn sản xuất lớn ở quy mô nông trại, đồn điền với hàng ngàn ha, ngoài điều 129, 130 Luật Đất đai 2013 thì không hạn chế, doanh nghiệp chỉ cần lập dự án, có phương án và được cấp có thẩm quyền phê duyệt; nếu thuê lại đất công thì ký trực tiếp với chính quyền thuê đất; nếu thuê/ mua lại của dân thì do doanh nghiệp và nông dân tự thỏa thuận, chính quyền chỉ làm trung gian, hòa giải. Nếu chính quyền thay doanh nghiệp thỏa thuận và ký với nông dân hoặc ngược lại là tạo sơ hở cho tham nhũng như cách làm nôn nóng vừa qua thì sẽ làm mất lòng dân, xã hội không ổn định. Cần chú ý nói rõ: Doanh nghiệp có dự án phải sản xuất, kinh doanh đúng mục đích của dự án, nếu chuyển mục đích dự án phải có điều kiện ràng buộc hoặc chế tài nghiêm khắc. Chống đầu cơ đất, “ghim đất” giữ giá, “phát canh thu tô” trá hình. Có quy định thuế lũy tiến với đất cho thuê vượt hạn điền (3ha, 10 ha, 30 ha… theo từng loại đất).

- Cần bổ sung quy định “đa sở hữu”, thừa nhận quyền tài sản cá nhân về đất nằm trong sở hữu toàn dân. Trong sở hữu toàn dân có phần sở hữu do chính quyền trực tiếp quản lý chứ không đồng nghĩa hai chủ thể (Toàn dân – Nhà nước với Chính quyền) là một. Có chế tài nghiêm trị bất cứ ai vi phạm quy định thu hồi đất trái luật như vừa qua.

- Mở rộng quy mô đất đai, thay đổi phương thức canh tác, thị trường... nhưng trên hết là cơ chế-thể chế quản lý kinh tế-xã hội phải đồng thời, đồng bộ. Nếu đất sản xuất rộng, thị trường hẹp ắt sẽ sinh phương thức phát canh thu tô, nếu mọi thứ đều ổn mà lòng người chưa yên thì sản xuất cũng không bền vững. Cần cảnh giác sự biến thái của thị trường đất do “nhóm lợi ích” chi phối, sinh ra tư bản hoang dã mà “nới hạn điền” cũng là một cơ hội lớn cho các nhóm lợi ích!

- Nhà nước “làm thị trường” theo kiểu nhà nước – bằng kinh tế đối ngoại, làm trọng tài và có chế tài luật pháp, đặc biệt là phải bảo vệ chất lượng nông sản, bảo vệ môi trường, chống cạnh tranh không lành mạnh. Còn các đơn vị sản xuất kinh doanh phải “tự lực”, như doanh nhân tự phát triển thị trường trong nước và xuất khẩu; tiểu thương biết bán lẻ đến từng hộ gia đình; nông dân phải biết sản xuất ra con gà, hạt gạo... sạch, ngon và tìm nơi bán... chứ không thể cứ kêu Nhà nước “cứu” như đã quen được bảo hộ trong thời bao cấp.

- Cuối cùng là niềm tin xã hội đang bị tổn thương, nếu không nói là bị mất quá nhiều với khẩu ngữ: “Nói vậy không phải vậy”,“Thấy vậy không phải vậy” đang phổ biến. Ta không tin thực phẩm ta sạch thì ai tin? Và làm sao cho ta tin ? Có lần PGS VTK thốt lên: “Sản phẩm nông nghiệp của ta bẩn như thế chỉ có bán cho Trung Quốc”. Nhưng nay thì ngược lại rồi, họ bán thực phẩm của họ mà dán nhãn Việt Nam, đúng là “quả báo một giây nhãn tiền”! Còn với cung cách làm ăn kiểu “ăn xổi ở thì” của ta thì khách hàng nào thành khách hàng “truyền thống” với ta?
--------
Tác giả nguyên là Chủ tịch tỉnh An Giang.

http://tiasang.com.vn/-dien-dan/Phat-trien-kinh-te-nong-nghiep-Bat-dau-tu-con-nguoi-tu-niem-tin--10719


Phần nhận xét hiển thị trên trang