Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Chủ Nhật, 9 tháng 4, 2017

Dự luật 'trừng phạt Trung Cộng gây hấn biển Đông'


image
Đảo nhân tạo của Trung Cộng xây dựng trên Đá Gạc Ma

Hai nghị sĩ quốc hội Mỹ hôm 16/3 đưa ra dự luật nhằm chế tài Trung Cộng về các hành động trên Biển Đông và biển Hoa Đông.

Dự luật do Thượng nghị sĩ Marco Rubio của đảng Cộng hòa và Ben Cardin của đảng Dân chủ đề xuất, sẽ trừng phạt các cá nhân và thực thể Trung Cộng tham gia các hoạt động bất hợp pháp của Bắc Kinh trên 2 vùng biển này.

image
Thương nghị sĩ  Marco Rubio, thành viên đảng Cộng hòa đại diện tiểu bang Florida, là một trong 2 người đưa ra dự luật trừng phạt Trung Cộng vì các hành vi phạm pháp trên biển Đông và biển Hoa Đông.

Trong thông cáo báo chí ra ngày 15/3, ông Rubio, thành viên cao cấp của Ủy ban Đối ngoại Thượng viện và Tiểu ban Đông Á-Thái Bình Dương của Thượng viện nói: “Hành động bất hợp pháp của Trung Cộng trên biển Đông đe dọa an ninh và thương mại khu vực. Những vụ vi phạm trắng trợn các tiêu chuẩn quốc tế đang diễn ra và không thể được bỏ qua, và các biện pháp trừng phạt được ghi trong luật này là một cảnh báo đối với Bắc Kinh rằng Hoa Kỳ thật sự nghiêm túc và có ý định buộc những người vi phạm phải chịu trách nhiệm về hành động của mình."

Thượng nghị sĩ Cardin, thành viên của Ủy ban Đối ngoại thượng viện, nói trong thông cáo báo chí do Văn phòng của thượng nghị sĩ  Rubio đưa ra: “Trong những năm gần đây, chúng ta đã thấy một Trung Cộng ngày càng gây hấn hơn trên biển, trấn áp và đe dọa các nước láng giềng ở cả Biển Hoa Đông lẫn Biển Đông, đồng thời sử dụng mối đe dọa về sức mạnh quân sự để giải quyết các vụ tranh chấp lãnh thổ và khu vực, Trung Cộng còn thực hiện chiến dịch rầm rộ xây đảo và quân sự hóa các đảo này, đe dọa sự ổn định trong khu vực.”

Thượng nghị sĩ Cardin đại diện bang Maryland kêu gọi chính phủ Hoa Kỳ “phải minh bạch về các lợi ích quốc gia lâu dài của chúng ta trong các hoạt động tự do thương mại, tự do hàng hải và giải quyết hòa bình những vụ tranh chấp qua ngã ngoại giao, phù hợp với luật pháp quốc tế. Làm như thế nào để bảo vệ các lợi ích quốc gia và lợi ích của các đồng minh và đối tác của chúng ta hầu duy trì một nền trật tự dựa trên luật pháp cho khu vực Châu Á Thái Bình Dương.”

image
Cùng với Marco Rubio, thượng nghị sĩ  của đảng Dân chủ Ben Cardin (phải) đã đưa ra những chế tài đối với các cá nhân và thực thể của Trung Cộng vi phạm luật quốc tế trên các vùng biển tranh chấp.

Ông Cardin nói thêm rằng luật này cung cấp những công cụ và sự lựa chọn mới cho các chính sách của Mỹ trong khu vực và ông lấy làm “vui mừng được cùng Thượng nghị sĩ Rubio tham gia vào nỗ lực này."

Reuters hôm 16/3 tường thuật rằng Trung Cộng đã bắt đầu xây dựng các công trình mới trong Biển Đông, dựa trên những hình ảnh vệ tinh mới. Đây là một dấu hiệu cho thấy Bắc Kinh đang tiếp tục củng cố khả năng quân sự trên tuyến hàng hải thương mại vô cùng quan trọng này.

image

Đạo luật trừng phạt Biển Đông và Biển Hoa Đông của Hoa Kỳ, nếu được thông qua sẽ:

• Buộc Tổng thống áp đặt các biện pháp trừng phạt và cấm nhập cảnh đối với các cá nhân và thực thể Trung Cộng tham gia các dự án xây dựng và phát triển trên các vùng biển liên hệ, cũng như những người đe doạ đến hòa bình, an ninh hoặc sự ổn định trên Biển Đông (SCS) hoặc Biển Hoa Đông (ECS);

• Áp dụng các biện pháp trừng phạt đối với các tổ chức tài chính nước ngoài cố ý tiến hành hoặc tạo điều kiện cho một giao dịch tài chính lớn cho các cá nhân và tổ chức bị xử phạt, trong trường hợp Trung Cộng thực hiện một số hành động nhất định trên Biển Đông và Biển Hoa Đông, kể cả tuyên bố một khu nhận dạng phòng không hoặc tăng cường hoạt động trên bãi cạn Scarborough;

• Lập hồ sơ về các cá nhân và tổ chức tham gia các hoạt động đáng bị trừng phạt, kể cả nhân viên làm việc cho một số công ty Trung Quốc;

• Cấm xuất bản các tài liệu mô tả Biển Đông hoặc Biển Hoa Đông như là một phần thuộc Trung Quốc, các dự án đầu tư vào Biển Đông hay Biển Hoa Đông, hay công nhận việc sáp nhập Biển Đông hoặc Biển Hoa Đông;
• Hạn chế viện trợ nước ngoài cho các nước công nhận chủ quyền của Trung Cộng tại Biển Đông hoặc Biển Hoa Đông.

Thượng nghị sĩ Rubio, hiện là chủ tịch Ủy ban Hành pháp Quốc hội về vấn đề Trung Cộng (CECC), đã đưa ra một phiên bản của dự luật này vào tháng 12 vừa qua.

image

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Làm sao bỏ được thói quen vào mạng liên tục?


image

Những cảm giác tiêu cực và kéo dài về sử dụng truyền thông xã hội và việc không thể giảm sử dụnng có thể làm tăng cảm giác chán nản,

Chúng ta đều biết là dành nhiều thời gian vào mạng làm giảm năng suất, ấy vậy mà ta vẫn bị. Việc hoàn toàn bỏ vào mạng, ngay cả ít ngày thôi, cũng có thể giúp ta có thói quen tốt hơn.

Khi David Erickson rời nhà ở Long Beach, bang California để tới bờ biển nam Panama trong vài ngày, ông cũng không muốn rời bỏ chiếc điện thoại cầm tay.

Ở đây không có internet và băng truyền để tải tin, do vậy không thể xem truyền thông xã hội và email. Ông thậm chí phải đến một chỗ khác trong khu nhà để gọi điện thoại. "Smartphone của tôi chỉ còn chức năng như chiếc đồng hồ," Erickson, người sáng lập một công ty có dịch vụ họp trực tuyến, nói.

image

Trong 1,5 ngày đầu của chuyến nghỉ 4 ngày, ông lo lắng về tình trạng bị ngắt mạng này. Ông thường dò hỏi trong vùng về dịch vụ mạng, bàn bạc đi xe tới một khách sạn gần đó có kết nối internet chậm. Ít nhất thì lúc đầu cũng rất khó khăn: "Tôi cảm giác như trời sập, lo lắng vô cùng vì bị tách biệt," ông nói.

Chưa bao giờ con người lại nghiện smartphone như bây giờ, theo một nghiên cứu năm 2016 của Deloitte.

Có tới 1,86 tỷ người tích cực dùng Facebook (cứ 7 người thì có gần 2 người). Và 24% người sử dụng internet dùng Twitter, 29% dùng LinkedIn, theo nghiên cứu của Pew Research. Quan trọng hơn là Facebook cho hay những người sử dụng dành 50 phút mỗi ngày trên các trang đó.

image
Nhiều người muốn giảm thời gian vào mạng nhưng lại thấy lo lắng một khi rời xa smartphone.

Nhưng ngay cả khi ta không muốn để mình sa vào các tranh luận rối rắm trên Facebook lúc làm việc hoặc mải mê gọi điện thoại trong bữa ăn thì nhiều người vẫn thấy lo lắng khi cố gắng bỏ những thói quen này. Bị dứt khỏi truyền thông xã hội có thể làm ta thấy lo lắng, Stefan Hofmann, giáo sư tâm lý của Đại học Boston và là chuyên gia nghiên cứu cảm xúc, nói.

Hãy gọi nó là mối lo internet. Những cảm giác tiêu cực và kéo dài về sử dụng truyền thông xã hội và việc không thể giảm sử dụnng có thể làm tăng cảm giác chán nản, giáo sư Hofmann nói.

Một số người thấy sốt ruột khi mất kết nối theo smartphone là vì họ cảm thấy họ phải theo dõi một mối đe dọa trong tương lai, hoặc các tin tức chính trị, ông Hofmann nói thêm. "Đây là kỷ nguyên của lo lắng," ông nói.

Những lý do để lướt mạng

image
Một số người thấy sốt ruột sợ mất kết nối cùng với smartphone vì họ cảm thấy phải theo dõi một mối đe dọa trong tương lai, hoặc tin tức chính trị.

Nhiều người muốn giảm thời gian vào mạng nhưng lại có biểu hiện lo lắng khi phải xa smartphone. Khoảng 3/4 số người trung niên khi phải rời smartphone trong một thời gian ngắn cảm thấy như bị thay đổi chỗ ở, nghĩa là sốt ruột hoặc bồn chồn, theo các nhà nghiên cứu ở Viện Hàn Lâm Khoa Học Hungary và Đại học Eotvos Lorand ở Budapest. Phân tích một cách kỹ lưỡng vì sao bạn muốn thay đổi việc sử dụng truyền thông sẽ có thể là một cách mạnh mẽ để chống lại mối lo internet, Christina Crook, tác giả cuốn Joy of Missing Out, nói.

Vậy có phải giải pháp là bạn có thể chỉ cần tự nhắc mình là giảm thời gian cho truyền thông xã hội thì bạn sẽ có thêm thời gian hơn với một số người trong gia đình và bạn bè.

Hiểu rõ ràng về việc đánh đổi lớn lao sẽ làm bạn ít sợ và lo lắng là mình đã rời xa mạng, bà Crook nói. "Nếu bạn không có một lý do chính đáng thì bạn sẽ không có đủ ý chí để tách khỏi internet," bà nói.

Có nhiều lý do để người ta không muốn rời mạng. Một số sợ để lỡ những lời mời dự sự kiện và sự đàm thoại của bạn bè hoặc người quen, hoặc thấy lo lắng khi nghĩ rằng đã sao lãng việc gìn giữ ấn tượng về mình. Những người khác thì bị ràng buộc vì họ cần phải có sự hiện diện trên truyền thông xã hội vì lý do công việc. Việc thành thực với bản thân về lý do bạn phải vào mạng và mức có lợi cho bạn cũng sẽ có ích trong việc này.

Kris Dugan, tổng giám đốc Betterworks, một công ty phần mềm ở Redwood City, California, đã có lần sử dụng Facebook để giảm sức ép trong thời gian giữa các dự án. Nay ông không còn làm thế nữa, ông nói. "Nó gần giống như một đợt xả hơi hoặc đợt nghỉ ngắn," ông nói. Nay, với rất nhiều chức vụ chính trị hiện tại, ông cảm thấy "điên đầu và căng thẳng."

image
Thành thật với bản thân về lý do mình vào mạng, và nó có lợi cho mình hay không, có thể giúp ta không vào mạng nữa.

Mặc dù ông vẫn còn quan tâm đến một số nội dung mà ông thấy trên mạng, Dugan phải thừa nhận rằng diễn đàn truyền thông xã hội không còn giúp ông làm dịu đầu óc được nữa. Do vậy ông dễ dàng rời mạng mà không bị cảm giác rời cuộc chơi. Tháng trước, công ty của Dugan có làm một cuộc điều tra và thấy rằng người lao động dành khoảng 2 tiếng một ngày để lướt xem tin tức chính trị và gần 1/4 số người dành từ 3 tiếng trở lên.

Giải độc hoặc không giải độc

Dừng hẳn việc sử dụng truyền thông xã hội có thể làm bạn lo lắng về điều bạn bỏ lỡ. Tuy nhiên, hoàn toàn không vào mạng (ngay cả trong thời gian ngắn, qua cái gọi là giải độc mạng) có thể giúp bạn có được thói quen mới và kiểm soát được sự thôi thúc của mình, Crook nói.

image
Một số người không muốn rời bỏ mạng vì họ sợ rằng họ có thể để lỡ việc trò chuyện của bạn bè hoặc người quen, hoặc làm sao lãng hình ảnh xã hội đã gây dựng của mình.

"Một việc giải độc mạng thực tế làm giảm sự lo lắng vì khi các thông số là rất rõ ràng thì tất cả những lựa chọn riêng biệt này không còn nữa," bà nói. Sử dụng các công cụ được thiết kế để bạn không vào được mạng, hoặc gỡ bỏ một số ứng dụng trong điện thoại, có thể giúp kiểm soát được việc sử dụng truyền thông của bạn đồng thời hạn chế tác động lo lắng của việc làm này. Do khó nhất là việc rời mạng vào buổi tối, Crook đêm nào cũng không dùng điện thoại sau 10 giờ đêm.

Nhưng đó không phải là giải pháp duy nhất. Đối với người sử dụng truyền thông xã hội mong muốn giảm bớt vào mạng thì Hofmann khuyên họ nên xem xét nguyên nhân chính khiến họ vào mạng, và xác định thể loại nào mà họ nghiện xem để chống trả chúng trong tương lai. Việc này có thể khó. Những diễn đàn này có thể thu hút nhiều người để chống sự cô đơn, nhưng người ta bắt đầu thấy đó là sự tương tác giả tạo trên mạng, ông nói.

Thường thì truyền thông xã hội làm cho người sử dụng có cảm giác gần gũi mà không cần phải tương tác trực diện. "Nó đơn giản là một cách để kết nối với những người suy nghĩ giống mình để thấy mình có giá trị," ông nói. Có thể giải pháp sẽ là tìm cách để có thêm nhiều tương tác trực diện để bàn những chủ đề đó, đồng thời cân nhắc chúng trên mạng.

image
Hoàn toàn không vào mạng (ngay cả trong thời gian ngắn, qua cái gọi là giải độc mạng) có thể giúp bạn có được thói quen mới và kiểm soát được sự thôi thúc của mình.

Tự tha thứ cho những thất bại của bản thân cũng có thể có ích. Thay vì tự trách mình thiếu tự chủ, ta hãy thừa nhận rằng nhiều ứng dụng và diễn đàn truyền thông xã hội được thiết kế để dễ gây nghiện và lôi kéo bạn quay trở về khi không thấy bạn lướt xem, thí dụ Facebook và Twitter sẽ gửi email cho những người sử dụng lâu không thấy nhập. Nói cho cùng, biết được những thói quen khó gỡ này là khó lìa bỏ (nhưng không phải là không thể) cũng có thể làm ta mạnh thêm.

"Nhiều khả năng là bạn sắp sửa không thực hiện được cam kết," bà Crook nói. "Nhưng, theo tôi, bạn nên luôn tin rằng việc rời bỏ mạng xã hội là có thể làm được."



Alina Dizik

image 


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Lý giải sự im lặng của Nga khi Mỹ bắn tên lửa vào Syria


image

Câu hỏi lớn nhất mà tất cả thắc mắc lúc này là tại sao Nga không sử dụng hệ thống phòng không tại Syria để bắn hạ tên lửa Mỹ.

image

Sau khi Mỹ dội "cơn mưa" tên lửa xuống sân bay quân sự Al-Shayrat ở tỉnh Homs ( Syria ), nhiều người thắc mắc rằng tại sao các hệ thống phòng không tinh vi của Nga, như Pantsir, S-300, S-400, Buk-M2 và Tor không bảo vệ Syria trước 59 tên lửa hành trình Tomahawk phóng từ hai tàu khu trục USS Ross và USS Porter của Hải quân Mỹ.

image

Lý giải vấn đề này, trang tin Pravda.ru cho hay, các hệ thống phòng không Nga tại Syria được triển khai theo thỏa thuận với chính phủ hợp pháp của Syria để bảo vệ các cơ sở của Nga tại quốc gia này, bao gồm sân bay, căn cứ, binh lính và cơ sở hạ tầng khác của Không quân Nga.

image
Căn cứ Al-Shayrat của Syria sau vụ tấn công của tên lửa Mỹ

Trong quá khứ, Nga từng cung cấp một số khí tài phòng không cho Syria nhưng những tổ hợp đó do quân nhân Syria tự vận hành, bảo dưỡng và họ đã không có phản ứng kịp thời (trước các vụ tấn công).

Nga muốn tránh xung đột hạt nhân ...

Theo một số chuyên gia Nga được Pravda dẫn lời, Nga hiển nhiên có thể đánh chặn các mục tiêu bay tầm thấp của Mỹ bằng hệ thống pháo/tên lửa phòng không Pantsir. Tuy nhiên, Moskva đã được báo trước về vụ tấn công tên lửa để sơ tán nhân viên quân sự và dân sự khỏi căn cứ không quân Al-Shayrat nếu có.

image

Thiếu tướng Igor Konashenkov - đại diện Bộ Quốc phòng Nga cho biết, chỉ 23 trong số 59 tên lửa hành trình của Mỹ đánh trúng căn cứ không quân Syria.

"Nếu Syria dùng các hệ thống phòng không của Nga để đáp trả vụ tấn công tên lửa của Mỹ thì họ sẽ châm ngòi một cuộc xung đột hạt nhân. Tuy nhiên, nhờ có sự điềm tĩnh của Tổng Tư lệnh Nga mà có thể tránh được nguy cơ này" - ông Sergei Sudakov, thành viên Học viện Khoa học Quân sự Nga nói.

"Câu hỏi lớn nhất mà tất cả thắc mắc lúc này là tại sao Nga không sử dụng hệ thống phòng không tại Syria để bắn hạ tên lửa Mỹ. Hầu hết người ta cho rằng Nga đáng ra nên làm điều ấy để ngăn chặn sự hung hăng của Mỹ tại Syria.

Song trong tình hình đó, nếu Nga bắn hạ tên lửa Mỹ thì chúng ta có lẽ sẽ không tỉnh dậy vào sáng hôm nay được nữa. Nếu Nga đáp trả Mỹ thì điều đó sẽ kích động cuộc xung đột hạt nhân giữa 2 cường quốc trên lãnh thổ của nước thứ 3" - Vị chuyên gia phân tích.

image
Hệ thống phòng không S-400 của Nga tại căn cứ Hmeymim, Syria

Còn theo ông Vladislav Shurygin, một chuyên gia quân sự khác, các hệ thống phòng không Nga tại Syria chỉ có nhiệm vụ bảo vệ cơ sở quân sự của Nga tại đây.

"Vì thế mà chúng ta thấy thi thoảng Israel và Thổ Nhĩ Kỳ lại ném bom Syria nhưng Nga chỉ bảo vệ cơ sở hạ tầng quân sự của mình tại đây mà thôi" -ông Shurygin nói.

Song, vị chuyên gia không loại trừ khả năng chính phủ Nga quyết định không đánh chặn tên lửa Mỹ vì lo ngại nguy cơ xung đột với Washington.

Theo ông Shurygin, Mỹ đã cảnh báo Nga về vụ tấn công bằng tên lửa hành trình và Nga đã thông báo cho Syria để họ kịp thời sơ tán nhân sự ra khỏi sân bay trước khi tên lửa Mỹ dội xuống. Đây được xem là bước đi khôn ngoan của Moskva.

Vị chuyên gia lưu ý thêm rằng, Bộ Quốc phòng Nga đã kiên quyết phủ nhận tin đồn nói rằng các tên lửa Mỹ bắn trượt mục tiêu là do Nga đánh chặn.

S-400 không thể phát hiện Tomahawk?

image

Trong khi đó, trên trang svpressa.ru, ông Viktor Murakhovski - thành viên Hội đồng chuyên gia thuộc Ủy ban Công nghiệp - Quân sự liên bang lại cho rằng, hệ thống phòng không S-400 mà Nga triển khai tại căn cứ không quân Hmeymim ở Syria không thể phát hiện tên lửa Tomahawk của Mỹ.

Về mặt kỹ thuật, hệ thống phòng không S-400 triển khai tại Hmeymim đủ khả năng bắn hạ tên lửa Tomahawk. Tuy nhiên, căn cứ không quân Al-Shayrat - mục tiêu của vụ tấn công lần này - cách Hmeymim khoảng 100km.

image

Ông Murakhovski nhận định, tầm bắn tối đa của S-400 là 400km. Song tầm bắn này chỉ có thể bắt các mục tiêu bay ở độ cao trung bình hoặc độ cao lớn. Còn tên lửa hành trình bay ở độ cao 30-50m như Tomahawk không thể bị phát hiện ở cự ly như vậy, đơn giản là do độ cong của Trái Đất.

Nói cách khác, Tomahawk nằm ngoài đường chân trời vô tuyến của S-400.

"Về mặt vật lý mà nói thì không một hệ thống phòng không nào có khả năng phát hiện ra tên lửa hành trình ở khoảng cách như vậy - dù là của Nga hay Mỹ" - ông Murakhovski nhấn mạnh.

Vị chuyên gia cho biết thêm rằng, Nga đã sử dụng nhiều biện pháp khác nhau để mở rộng đường chân trời vô tuyến. Một trong số đó là đưa radar của các hệ thống phòng không lên tháp cao. Tháp này cũng có tại Hmeymim, tuy vậy nó vẫn không thể tăng tầm phát hiện mục tiêu lên tới 100 km.

image

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tấn công Syria, một mũi tên nhiều đích của ông Trump ?


CÔNG CHÍNH

Cuộc tấn công được triển khai khi Tổng thống Mỹ đang tiếp đón Chủ tịch Trung Quốc gửi đi tín hiệu rằng ông Donald Trump không ngại tiến hành các hành động quân sự đơn phương.

Diễn biến xung quanh vụ Mỹ tấn công Syria bằng tên lửa hành trình diễn ra hết sức dồn dập và kịch tính. Quyết định tấn công được đưa ra chưa đầy 72 giờ đồng hồ kể từ khi xảy ra vụ tấn công bằng vũ khí hóa học ở Syria mà Washington và các đồng minh quy trách nhiệm cho lực lượng của Tổng thống Bashar al-Assad vào ngày 4/4. Và tin tức về việc Tổng thống Trump cân nhắc hành động quân sự được tiết lộ chỉ vài giờ trước khi các tên lửa được tàu khu trục Mỹ phóng đi vào sáng 7/4.

Nói là làm

Thông điệp trực tiếp từ hành động quân sự bất thình lình của Mỹ trước hết nhằm vào chính quyền của Tổng thống Assad, rằng Mỹ sẽ không dung thứ việc sử dụng vũ khí hóa học trong cuộc chiến ở Syria. Mục đích đầu tiên của hành động quyết đoán này là răn đe lực lượng của ông Assad tiến hành các vụ tấn công tương tự vụ họ bị cáo buộc là thủ phạm.

Ngoài ra, Mỹ còn thể hiện rằng nước này không ngại sẵn sàng can dự sâu hơn nữa vào cuộc chiến ở Syria nếu cần thiết, như phát biểu của Ngoại trưởng Mỹ Rex Tillerson: “Nó thể hiện rõ ràng rằng tổng thống sẵn lòng thực hiện hành động quyết đoán khi cần”

Sáng 7/4, các khu trục hạm Mỹ ở Địa Trung Hải đã bắn hơn 50 tên lửa hành trình Tomahawk vào một căn cứ không quân của Syria, theo Reuters.

Với mục tiêu răn đe như thế, nhiều khả năng đây là đợt tấn công duy nhất của Mỹ nhằm vào lực lượng Syria, ít nhất trong khoảng thời gian trước mắt. Lý do là tín hiệu đã được gửi đi khi những quả tên lửa Tomahawk phá hủy các căn cứ không quân Syria. Tuy nhiên, hành động của Mỹ cũng tiềm ẩn khả năng nước này phải dấn sâu hơn nữa nếu lực lượng Syria phớt lờ thông điệp cảnh báo và tiếp tục tiến hành các hành động “không thể dung thứ” trong mắt chính quyền Mỹ.

Thông điệp này dĩ nhiên không chỉ đơn thuần gửi đến Syria mà cả các quốc gia và lực lượng được xem là đồng minh của ông Assad như Nga, Iran và Hezbollah. Tín hiệu với Moscow là Mỹ sẽ không ngại ra tay ngay cả khi hành động của họ kéo theo nguy cơ xung đột trực tiếp với một cường quốc hạt nhân. Điều này rõ ràng giúp trấn an các đồng minh ở châu Âu đang lo ngại sau cuộc khủng hoảng ở Ukraine.

Tương tự, trước thực tế các đồng minh của Mỹ ở Trung Đông ngày càng mất lòng tin vào Washington dưới thời chính quyền Barack Obama, cuộc tấn công cũng phục vụ như một sự tái cam kết với các nước đồng minh rằng Mỹ sẽ tiếp tục duy trì vai trò “sen đầm” ở khu vực.

Tín hiệu cho châu Á-Thái Bình Dương

Ngoài bối cảnh liên quan đến cuộc chiến Syria, quyết định của Tổng thống Trump nhiều khả năng còn ẩn chứa nhiều thông điệp khác, đặc biệt khi chính quyền non trẻ của ông đang đối mặt với thách thức an ninh ở nhiều nơi trên thế giới.

Cuộc tấn công diễn ra khi ông Trump đang tiếp đón Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình tại resort Mar-a-Lago, bang Florida. Đây là chuyến thăm nhằm mục đích định hướng quan hệ giữa hai nước trong thời gian tới, cũng như giải quyết nhiều vấn đề khúc mắc giữa Washington và Bắc Kinh.

Vấn đề nổi cộm hiện nay là chương trình tên lửa và vũ khí hạt nhân của CHDCND Triều Tiên. Cuộc hội đàm thượng đỉnh Mỹ-Trung diễn ra ngay sau khi Triều Tiên phóng một tên lửa đạn đạo tầm trung. Phản ứng trước động thái của Bình Nhưỡng, Ngoại trưởng Tillerson chỉ đưa ra một thông điệp không thể ngắn gọn hơn: “Mỹ đã nói quá đủ về vấn đề này. Chúng tôi sẽ không bình luận gì thêm”. Tín hiệu ẩn chứa trong thông điệp của ông Tillerson là không như thời “kiên nhẫn chiến lược” của chính quyền Barack Obama, Mỹ từ lúc này sẽ không nói nữa mà hành động.

Diễn biến kịch tính xảy ra khi các cố vấn an ninh quốc gia Mỹ gấp rút nhóm họp cùng ông Trump để “bật đèn xanh” cho vụ tấn công ngay trước tiệc chiêu đãi ông Tập Cận Bình. Và hành động của Mỹ ở Syria là thông điệp không thể nhầm lẫn gửi đến Bình Nhưỡng rằng Mỹ sẽ không ngại hành động dứt khoát với các phương án quân sự sẵn có nếu lợi ích của mình bị đe dọa. Tương tự Triều Tiên là Iran, một quốc gia mà chính quyền của ông Trump luôn nhìn vào với sự nghi kỵ, liên quan đến nỗ lực phát triển hạt nhân của Tehran trước đây.

Tín hiệu này dĩ nhiên cũng được gửi đến Trung Quốc, quốc gia bị Washington cho là không làm đủ để kiềm chế chương trình hạt nhân và tên lửa của Triều Tiên. Cũng như Mỹ gây áp lực với Nga về Syria, tín hiệu gửi đến Bắc Kinh là Mỹ không ngại và sẵn sàng hành động đơn phương với bất kỳ vấn đề gì bị cho là đe dọa an ninh và lợi ích Mỹ. Động thái của Mỹ củng cố độ khả tín của tuyên bố cách đây vài ngày của ông Trump rằng nếu Trung Quốc không giải quyết vấn đề Triều Tiên thì Mỹ sẽ ra tay.

Liên quan đến vấn đề Triều Tiên, thông điệp này còn mang tính trấn an đối với các đồng minh của Mỹ trong khu vực như Hàn Quốc và Nhật Bản, các nước nhiều khả năng sẽ chịu ảnh hưởng trực tiếp từ chương trình tên lửa và hạt nhân của Bình Nhưỡng.

Một tín hiệu quan trọng không kém được gửi đến cho ông Tập Cận Bình là quyết tâm của Mỹ trong vấn đề động chạm đến lợi ích khác là các tranh chấp ở Biển Đông và Hoa Đông, rằng Mỹ sẽ không ngồi yên nếu các quyền tự do hàng không và hàng hải ở các vùng biển này bị đe dọa, thậm chí nếu phải hành động trong thời gian rất ngắn.

Trong bối cảnh có nhiều đồn đoán về việc Trung Quốc có ý định tiếp quản vai trò siêu cường số 1 của Mỹ trên trường quốc tế. Các quả Tomahawk được phóng vào Syria còn thể hiện sức mạnh quân sự vượt trội của Mỹ bởi khó có quốc gia nào sở hữu năng lực hoạch định và triển khai cuộc tấn công trong thời gian ngắn như thế.

Với một mũi tên trúng rất nhiều đích như vậy, phản ứng của các quốc gia trên thế giới trước vụ tấn công vào Syria sẽ ẩn chưa cách nhìn nhận của họ với thông điệp bất ngờ của Mỹ.

Theo Báo Thanh Niên

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Làng lạ!


Truyện ngắn

Chiếc tàu nhỏ chở khách du lịch đang xuôi theo dòng nước của con sông rộng bỗng chựng lại, rồi máy tàu gầm lên như muốn tăng tốc. Cô hướng dẫn viên yên lặng nảy giờ bỗng bật nói: “Quý khách chú ý, chúng ta đang tiến vào địa phận của một ngôi làng rất đặc biệt. Chúng ta sẽ ghé lại để quí khách tham quan nhưng lưu ý đây là ngôi làng rất đặc biệt!”.

Có lẽ cụm từ “rất đặc biệt” được nhắc lại hai lần trong một câu nói ngắn đã làm nhiều du khách chú ý. Họ như tỉnh cơn buồn ngủ vì tốc độ chạy tàu rì rầm nảy giờ và nhất loạt nhìn về phía hai bờ con sông. Ngoài chuyện con sông uốn quanh như chữ S thì cũng không có gì "đặc biệt" khi hiện ra dưới bóng những hàng dừa, bụi tre là những ngôi nhà lá tuềnh toàng, một vài khoảnh ruộng với con trâu và người nông dân áo nâu. Thế nhưng khi ánh mắt du khách vượt qua một đoạn đường quê, bỗng hiện ra một khoảng trống khang trang, có những dinh thự lớn. “Chúng ta sẽ ghé tại đây một vài giờ để quí vị tìm hiểu phong tục và sản vật địa phương”- cô hướng dẫn viên lại lên tiếng và chiếc tàu du lịch bẻ lái, hướng mũi và một cầu tàu có cắm hai dãy cờ đuôi nheo đủ màu phấp phới.

Tàu cập bến, du khách lần lượt lên bờ. Bất chợt họ nhìn thấy trên con đường trải đá dăm một đám tang đang di chuyển về phía bến tàu. Đám tang đã đến gần nhưng tiếng cười đùa của đám thanh niên làm du khách ngạc nhiên. Có sáu người đàn ông khiêng một chiếc quan tài lớn và phía sau khá đông người đi tiễn nhưng nhìn mặt không thấy ai lộ vẻ u buồn. Một du khách đứng tuổi, có lẽ từ nước ngoài về tò mò tách đoàn du lịch, bước theo những người đưa tang làm một cuộc “phỏng vấn” được ghi lại như sau:
-          Xin lỗi chị, chị đi đưa tang?
-          Đúng rồi! Người chết là anh trai tôi!
-          Xin lỗi chị, nhưng nhìn chị không có vẻ đau buồn. Có thể cho tôi biết vì sao anh của chị qua đời không ạ ?
-          Anh tôi mất vì ăn no, và chết trong bồn tắm !
-          Ô, vậy à. Tại nhà của anh ấy ?
-          Không, tại cơ quan công quyền. Chúng tôi được cho biết là anh ấy bị tạm giữ. Anh được cơ quan bảo vệ pháp luật ân cần mời ăn trưa, ăn no anh ấy lại được mời vào phòng tắm và xui xẻo là anh ấy bị chết đuối. Cơ quan điều tra họ thông báo vậy và chúng tôi tin chắc là vậy!
-          Trời ! Chết đuối trong bồn tắm? Tại cơ quan công... à công quyền? À, xin lỗi... Vậy giờ gia đình đưa anh ấy ra... nghĩa trang?
-          À, chúng tôi đưa ra Ủy ban trước để cám ơn chính quyền đã truy tặng anh tôi chức "hiệp sĩ" và "hỗ trợ" một số tiền khá lớn. Vì vậy gia đình vui lắm!

Cuộc “phỏng vấn” bị đứt đoạn tại đây, có lẽ do lúc đó du khách bị chen lấn quá dữ khi đám tang bắt đầu tiến vào sân Ủy ban. Vừa qua là phần âm thanh, giờ chúng ta cùng tiếp tục theo chân người khách tò mò này qua những ghi chép của ông ta...

“Cô hướng dẫn viên nói rằng chúng tôi có thể tự do đi lại và cô ấy muốn ngủ một chút trong khi con tàu nằm đợi dưới bến. Chúng tôi đồng ý và thử thăm thú vài nơi ngôi làng đặc biệt vừa gây ấn tượng với cái đám tang vui nhộn này. Sau khi lướt qua những dinh thự khang trang mang bảng công quyền, nơi đó có những người đàn ông mặt bự như có mỡ, những người đàn bà phởn phơ son phấn, chúng tôi theo con đường chính dẫn vào làng. Đường sá quá tệ, lầy lội nhưng có gắn nhiều biển đỏ chót mang chữ “chào mừng” các sự kiện nổi bật trong địa phương. Có một cái chợ tồi tàn ngay trên lối đi, vài gian hàng bày bán trái cây. Một khách nữ trong đoàn muốn mua vài ký xoài nhưng không hiểu sao cô lại cãi cọ với người bán. Tôi bước lại xem sự tình thì được biết cô có đem theo một chai nước suối loại 500ml chưa dùng, nghĩa là nó nặng hơn 1/2kg kể cả vỏ chai. Thế nhưng khi cô để lên cái cân của người bán xoài để so sánh thì nó nặng 2kg, vì vậy cô không đồng ý mua 4kg xoài mà cô cho rằng nó chỉ nặng có 1kg này. Cuộc mua bán bất thành và may là không có xích mích gì lớn. Chúng tôi đi qua một cái trường học rách nát mà tôi chỉ nhận ra nó qua tấm bảng ngoài cổng trường và những đứa trẻ đang hát đồng ca. Những đứa trẻ ở đây đặc biệt gầy ốm nhưng mắt sáng ngời rạng rỡ đang gân cổ (chữ dùng này theo nghĩa đen, nghĩa là nhìn thấy rất nhiều đường gân trên cổ các em) hát một bài ca tụng về một vị già làng đã quá cố. Qua khỏi ngôi trường, có một cái trạm xá nhỏ có dấu hiệu chữ thập đỏ. Một bà trạm trưởng có lỗ mũi to đầy lông và một cái nốt ruồi bự nhìn chúng tôi chăm chăm trong khi người bệnh lèn chặt nhau trên những chiếc giường 80cm và cả dưới nền đất, ngoài sân trạm xá nên chúng tôi không dám bước vào. Sau cái trạm xá đó là những khoảng ruộng, vườn nhưng cảnh vật rất buồn tẻ. Không còn gì để xem, chúng tôi quyết định quay về tàu và gần như không tiêu tốn xu nào... ”

Tôi, người viết lại cái truyện nho nhỏ này, hỏi ông bạn từng là du khách:
-          Vậy thôi sao ? Anh có thấy nó quá đặc biệt hay bị cô hướng dẫn viên lừa?
Ông bạn tôi cười :
-          Hihi, chắc bị lừa. Vì cô ta là người dân làng này !
-          Sao anh biết ? Cô ta thú nhận vậy ?
-          Ừ, thấy cô ta trẻ trung, nói năng cũng lưu loát, tôi muốn mời cô ta về làm việc cho công ty du lịch của tôi (quên kể ông bạn tôi đi du lịch để nghiên cứu thị trường) nhưng cô ta không đồng ý.
-          Cô ta nói sao ?
Người bạn lại cười vang :
-          Cô ta trả lời : Không, tôi chẳng dại. Chúng tôi đang sống một nơi hạnh phúc nhất thế giới và nói về quyền làm chủ thì gấp triệu lần hơn những ngôi làng khác! Mà ông là ai ? Đi du lịch sao hỏi nhiều vậy ? Là gián điệp hay thế lực thù địch đây?

6.2013

Phần nhận xét hiển thị trên trang