Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Năm, 23 tháng 2, 2017

HÃY CHẤM DỨT THÔNG TIN CHO DÂN NHƯ VỚI KẺ ĐỊCH!


Thứ trưởng Bộ TN&MT Võ Tuấn Nhân chủ trì cuộc họp báo thông báo nguyên nhân cá chết hàng loạt ở biển miền Trung: Do thủy triều đỏ, không phải Formosa. Nguồn: báo TT 

HÃY CHẤM DỨT THÔNG TIN CHO DÂN 
NHƯ VỚI KẺ ĐỊCH! 

Mạc Văn Trang 
23-2-2017 
“Nếu chính quyền liêm chính, tôn trọng dân và muốn được dân tin, dân tôn trọng thì, hãy chấm dứt những trò tuyên truyền giả dối, lừa bịp đi. Dân không phải kẻ địch. Dân bây giờ dân trí cao hơn quan trí nhiều rồi!“ 
Ngày xưa có lần mình rất khoái nghe ông Hoàng Tùng Trưởng ban Tuyên huấn TƯ nói về đấu tranh ngoại giao: Trung quốc phê Liên Xô xét lại, Liên Xô phê TQ giáo điều… ta ở giữa như anh chồng có 2 bà vợ đáo để, ghen tuông, mà ta vẫn giữ được trong ấm, ngoài êm…Hai bên đều phải gắn bó với ta… Rồi ông nói, khi kẻ địch tố cáo ta bất cứ điều gì, chưa biết đúng sai ra sao, cứ phải phản ứng quyết liệt, ngay tức khắc, rằng đó là vu cáo, bịa đặt, mình phải nói mạnh hơn, to hơn nó để thế giới biết… Lúc đó mình mới biết “à đối với địch là phải như thế”! 

Nay thấy có một số vụ việc, chính quyền thông tin cho dân cũng theo kiểu như với địch vậy. 

Ví dụ 1: “Bộ TN&MT: “Cá chết do thủy triều đỏ, không phải Formosa”. 

“Bộ TN&MT công bố 2 nguyên nhân khiến cá chết hàng loạt, trong đó có thủy triều đỏ, không liên quan đến Formosa. 

Thứ trưởng Bộ TN&MT Võ Tuấn Nhân chủ trì cuộc họp báo thông báo nguyên nhân cá chết hàng loạt ở biển miền Trung: Do thủy triều đỏ, không phải Formosa” 27/04/2016. 

Ví dụ 2: “Phó Chủ tịch Hà Tĩnh: Yên tâm ăn cá, tắm biển ở Vũng Áng”, 23/04/2016 – “Phó Chủ tịch UBND tỉnh Hà Tĩnh Đặng Ngọc Sơn khẳng định: Yên tâm ăn cá, tắm biển ở Vũng Áng” 

Ví dụ 3: “Là người vào sinh ra tử trong cả 2 cuộc kháng chiến thần thánh của dân tộc, biết đánh giặc từ năm 8 tuổi và từng điều trị nhiễm chất độc chiến tranh trong vòng 10 năm nhưng Trung tướng Nguyễn Quốc Thước cũng phải khen hành động của Bộ trường Hà và một số quan chức rất dũng cảm” (!). 

Trung tướng Thước nói: “Anh Hà như thế là dũng cảm hơn tôi, nếu là tôi mà làm Bộ trưởng bây giờ tôi cũng không dám xuống biển tắm sau hàng loạt sự cố cá chết do nhiễm độc trong thời gian qua”.

Ví dụ 4: Bộ trưởng Nguyễn Thị Kim Tiến khoe ảnh ‘ăn tôm cá tại Hà Tĩnh’ 

(VNF) – Người đứng đầu ngành y tế đăng hình “ăn tôm cá tại Hà Tĩnh” giữa lúc cuộc khủng hoảng cá chết chưa có kết luận chính thức.’ 

Tối 3/5, trên tài khoản facebook được cho là của Bộ trưởng Bộ Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến, xuất hiện một tấm hình Bộ trưởng đang ăn uống cùng một số đồng nghiệp tại Hà Tĩnh với nội dung như sau: “Ăn tối với tôm, cá và hải sản tươi sống vào tối 1/5/2016 tại Hà Tĩnh với Giám đốc Sở Y tế Hà Tĩnh, Nghệ An, Phó cục trưởng cục ATVSTP, Viện trưởng Viện kiểm nghiệm thực phẩm quốc gia, Bộ Y tế… sau cuộc họp về hải sản chết bất thường tại Hà Tĩnh do Thủ tướng chủ trì”. 

 
Bộ trưởng Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến cùng các quan chức của Bộ, ăn hải sản, 
nhằm chứng minh hải sản không còn chất độc. Nguồn: FB

Ví dụ 5: Những ngày qua dư luận Việt Nam xôn xao về một vệt nước đỏ xuất hiện ở khu vực cầu cảng Formosa, Hà Tĩnh. Dễ hiểu cho sự quan tâm này của người dân sau những gì đã xảy ra gần 1 năm qua liên quan đến thảm họa cá chết. 

Tuy nhiên, dường như chưa rút được kinh nghiệm gì từ khủng hoảng truyền thông lần trước, giới chức hữu quan lại tiếp tục đưa ra những nhận định bất nhất. Ban đầu họ cho rằng đây là hiện tượng tự nhiên bình thường, sau lại giải thích rằng chất thải hữu cơ từ sinh hoạt của con người mới là nguyên nhân chính. 

Giáo sư TSKH Lê Huy Bá, chuyên gia độc học môi trường hàng đầu Việt Nam, trong cuộc phỏng vấn với BBC Việt ngữ đã phản đối giải thích của chính quyền thị xã Kỳ Anh về vệt nước đỏ là do “ô nhiễm hữu cơ, do con người sinh hoạt xả thải”. 

Cũng trong cuộc phỏng vấn này, Giáo sư Bá tin rằng màu đỏ của vệt nước là do oxit sắt 3 và có hai nguyên nhân khả dĩ nhất cho hiện tượng này. Một là bởi “đất nhiệt đới có mầu đỏ vì chứa nhiều chất sắt, sau khi mưa nước chảy ra biển mang màu đỏ”. Hai là “do sản phẩm của chất xả thải công nghiệp”. (Blog RFA- Nguyễn Anh Tuấn-22-2-2017). 

Ví dụ 6: Cứ thấy dân biểu tình là lập tức truyền thông lu loa “Do các thế lực thù địch kích động”, “bỏ tiền ra thuê người đi biểu tình” … Có lần mình đã đề nghi công bố xem những “thế lực nào xúi giục? Bắt mấy tên xúi giục, thuê tiền ra xét xử đi! 

Còn nhiều ví dụ lắm. Ở đây muốn nói, nếu chính quyền liêm chính, tôn trọng dân và muốn được dân tin, dân tôn trọng thì, hãy chấm dứt những trò tuyên truyền giả dối, lừa bịp đi. Dân không phải kẻ địch. Dân bây giờ dân trí cao hơn quan trí nhiều rồi!

23/2/2017 
MVT

Phần nhận xét hiển thị trên trang

CHỮ HÀNH

DHG


Con mắt giấu sau cặp kính đổi màu
Miệng và mũi sau khẩu trang
Chỉ riêng đôi tai sơ hở
Nhìn bằng nghe?
Nhìn bằng quả tim trong ngực
Không hiểu vì sao đập liên hồi
Qua quãng đường xe chật
Qua cánh rừng, cánh đồng im hơi
Nhìn bằng bàn tay thô ráp
Vục xuống lòng sông u hoài
Vục xuống giếng sâu hun hút
Bây giờ còn bao nhiêu xăng ti mét đây?
Nhìn bằng bàn chân tháng năm lấm láp
Giày thủng ngón chân thò ra ngoài
Ngỡ ngàng đất ta quen
Chốc đâu thành đất lạ?
Dấu ngựa ngàn xưa còn hay mất rồi?
Giấu cái lưỡi ngậm sâu trong miệng
Nói lời vô duyên
không bằng lặng im
Chỉ con chữ không sao giấu nổi
Thường về khi khuya..
Hành ta đêm đêm!

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Đã

DHG


Đã. Ngày tôi thực là tôi
Một vườn xanh lá, một trời tự do
đêm dài, ngày ngắn tôi ca
nỗi âu lo, nỗi thiết tha tháng ngày
tri âm nhiều ít trên đời
người đi
kẻ đến
hợp rồi
lại tan
cơ duyên mặc sức luận bàn
còn hơn ngồi chỗ,
thở than trách trời
Không chê mệnh,
không oán người
nổi chìm một thủa,
nổi trôi.
Đã.
Đành
Vườn tôi giờ lá thêm xanh
Câu thơ tôi viết..Đã.
Đành thơ tôi!


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Người giàu ngày nay, họ là ai?


XUÂN DƯƠNG
(GDVN) - Khi người giàu có sống cuộc sống vương giả thì hàng trăm nghìn cử nhân thất nghiệp, không ít người có năng lực nhưng lại không có cơ hội vươn lên.
Khi nói đến người Việt giàu có, tài sản cỡ vài trăm, vài nghìn tỷ không mấy người cho rằng họ làm giàu một cách minh bạch.
Và cũng không mấy người dám quả quyết, rằng sự giàu có của người này, người khác không liên quan gì đến “nhóm lợi ích”, đến mối quan hệ “phía sau cánh gà”, nhất là với quan chức chính quyền.
Như một lẽ tự nhiên, khi một quan chức lộ ra khối tài sản khủng, không ít người lập tức đặt nghi vấn, rằng tiền của mà họ kiếm được có phải bằng trí tuệ, sự nỗ lực bản thân hay từ vị thế quan chức của họ, nói cách khác người ta lập tức nghĩ đến tham ô, hối lộ, ăn của đút,…
Cũng là một lẽ tự nhiên khi có người hôm nay là doanh nhân thành đạt, được vinh danh, được tặng bằng khen, huân chương,… ngày mai ngồi tù vì phạm pháp, vì cấu kết với xã hội đen hoặc quan chức bòn rút công quỹ kể cả buôn gian bán lận.
Tại sao tâm lý của một bộ phận người Việt ngày nay cứ nghĩ đến người giàu là nghĩ đến mặt tiêu cực, là xem người giàu như một dị biệt mà xã hội cần phải lên án?
Có nhận định thế này, sau cải cách ruộng đất, người Việt đều nghèo như nhau (chứ không phải đều giàu như nhau), xuất phát điểm về tài sản của mọi tầng lớp cư dân Việt - lấy mốc từ khi hòa bình lập lại (1954) - là tương đồng, bần cố nông được chia một ít ruộng, địa chủ tư sản bị tịch thu gần hết của cải, phần còn lại không khác gì công nhân, nông dân.
Người giàu ngày nay, họ là ai? (Minh họa của Economist.com)
Dù nói với ngữ điệu gì thì cũng không thể phủ nhận một sự thật, rằng thể chế mới đã giúp một số người giàu lên rất nhanh, bộ phận còn lại vẫn nghèo nhưng mức độ nghèo có khác so với thời kỳ cải cách.
Nghèo ngày nay không có nghĩa là đói ăn, đóng khố và mặc áo tơi, nghèo nhưng đa số gia đình có tivi, tủ lạnh, xe máy, gần 100% con cái được học hành trừ một vài nơi ở vùng sâu, vùng xa.
Điều khác nhau cơ bản là khi người nghèo có xe máy thì người giàu có máy bay, du thuyền.
Khi người nghèo, trong đó có nhiều công nhân ở các khu công nghiệp tập trung chỉ có thể biết đến thế giới quanh mình qua màn hình tivi thì người giàu du lịch sang châu Âu, châu Mỹ, họ dễ dàng mua cặp vé vài triệu đồng nghe ca nhạc và mở những chai rượu ngoại trị giá vài chục triệu đồng đãi khách.
Vấn đề không phải là sự tái xuất hiện hai tầng lớp: “người giàu - người nghèo” mà nằm ở việc phân chia không công bằng những thành quả đạt được của tăng trưởng kinh tế.
Có người tích lũy (hoặc vơ vét) được rất nhiều của cải trong khi đại bộ phận dân chúng vẫn phải lo ăn từng bữa.
Khi người giàu có cùng với con cái, gia đình họ sống cuộc sống vương giả thì hàng trăm nghìn cử nhân thất nghiệp, không ít người có năng lực nhưng lại không có cơ hội vươn lên.
Trong khi đời sống văn hóa, vật chất ở các thành phố, khu đô thị được cải thiện rõ rệt thì cuộc sống của người dân vùng núi cao, hải đảo vẫn hết sức khó khăn, đặc biệt trong các lĩnh vực giáo dục, chăm sóc sức khỏe, giao thông…
Vấn đề cũng còn nằm ở cách thức giáo dục, tuyên truyền được định hướng suốt mấy chục năm qua về một xã hội “công bằng, dân chủ, văn minh”.
Đặt câu hỏi với một số người trẻ: “Theo anh/chị thế nào là công bằng xã hội?”, đa số trả lời: “Công bằng nghĩa là mọi người phải được đối xử như nhau”.
Hiểu vấn đề như thế là chưa đầy đủ.
Kẻ mạnh luôn bắt nạt kẻ yếu, biên giới các quốc gia luôn biến động, các tộc người dù màu da khác nhau vẫn có xu hướng muốn nô dịch, đồng hóa tộc người khác, người khôn luôn hưởng lợi hơn người dốt,… Lẽ ra cần phải trang bị cho dân chúng cách nhìn đa chiều về bất kỳ sự kiện nào, cần phải dạy cho công dân từ lúc còn học phổ thông - kể cả khi đã trưởng thành - rằng lịch sử phát triển của xã hội loài người từ xưa đến nay không bao giờ có sự công bằng đúng nghĩa.
Cần phải chỉ cho mọi người hiểu, để tồn tại mỗi người cần phải phấn đấu, phải bươn chải để mình không phải là kẻ vừa dốt vừa yếu.
Trong cùng một bệnh viện, người ít tiền phải nằm chung 2 người một giường, người có tiền nằm phòng tự nguyện mỗi người một giường hoặc tìm đến bệnh viện có vốn đầu tư nước ngoài, bệnh viện tư.
Con em lao động chỉ có thể học các trường do nhà nước xây dựng còn con cái người giàu (trong đó có không ít cán bộ lãnh đạo đương chức) lại du học nước ngoài ngay từ bậc phổ thông?
Vậy thế nào là “mọi người phải được đối xử như nhau”?
Đó là trước pháp luật mọi công dân đều bình đẳng.
Không thể có chuyện một cựu quan chức ở thủ đô do “phạm tội lần đầu và có nhân thân tốt” nên được đề nghị miễn truy cứu trách nhiệm hình sự, còn mấy thanh thiếu niên ở Tiên Lãng - Hải Phòngcướp một cái mũ và một cái nón (trị giá 60.000 đồng) thì bị kết án tổng cộng 94 tháng Sự ngộ nhận này tích tụ lâu dài qua nhiều thế hệ đã khiến không chỉ người dân mà cả một số quan chức cũng có tư tưởng ỷ lại, hễ khó khăn là yêu cầu trung ương hỗ trợ. Cần phải báo động về một xu hướng nhận thức, rằng “công bằng, dân chủ, văn minh” nghĩa là mọi người hoặc phải giàu như nhau (hoặc cùng nghèo như nhau), phải được hưởng thụ như nhau trong khi năng lực của mỗi cá nhân lại hết sức khác biệt.
Một số lãnh đạo địa phương xem việc điều tiết ngân sách từ các địa phương làm ăn khá cho địa phương mình là thể hiện sự ưu việt của thể chế, là nghĩa vụ của tỉnh bạn, là việc làm đương nhiên để đảm bảo tiêu chí “công bằng”?
Cũng có người khi nhận thấy mình kém người ta là phản ứng, là “ném đá” mà không biết rằng sự không “bằng nhau” vốn là đặc tính của tự nhiên, của vũ trụ mà xã hội loài người buộc phải chấp nhận.
Mặt trời quá nóng mà sao Hỏa thì quá lạnh, biển quá nhiều nước mà sa mạc thì khô cằn, người thì “đẹp từng milimets” trong khi người khác lại như Chung Vô Diệm.
Có người sinh ra với chỉ số IQ khá cao nhưng có người ngay từ lúc sinh ra đã bị thiểu năng trí tuệ.
Vấn đề của “Người dẫn dắt” là làm sao chỉ cho dân chúng biết vị thế, quyền lợi và trách nhiệm của họ, đừng tạo cho họ ảo tưởng làm thì thế nào cũng được nhưng hưởng là phải do/theo ý mình muốn. Đòi hỏi sự công bằng cho mọi tầng lớp cư dân là mục tiêu mà một xã hội nhân văn hướng tới song để làm được, không phải dễ, thậm chí có ý kiến nói là không.
Mặt khác, muốn củng cố vai trò dẫn dắt thì phải đặt lợi ích của số đông lên trên lợi ích của chính mình hay “nhóm” của mình.
Nếu chỉ vì mình hay “nhóm” của mình thì hậu quả không tránh khỏi là tạo sự hoài nghi, kích thích sự phẫn nộ của số đông.
Tâm lý người Việt hiện nay được hình thành trong bối cảnh mà thể chế nhà nước - như lời ông Vũ Ngọc Hoàng, nguyên Phó ban Tuyên giáo Trung ương - bị các “nhóm lợi ích độc quyền về kinh tế và chính trị thâu tóm, lũng đoạn”. [1]
Niềm tin bị suy giảm trong khi sự hoài nghi, bức xúc tăng cao vừa là môi trường vừa là chất xúc tác khiến người ta dễ nghi ngờ, không tin vào bất cứ ai, bất cứ phát ngôn hay động thái nào kể cả khi đó là sự thật.
Sự mất phương hướng của một bộ phận dân chúng một phần là do những gì họ tiếp xúc hàng ngày, phần khác chính là do cách giáo dục, tuyên truyền nặng về lý thuyết, về lý tưởng, không phù hợp với thực trạng xã hội.
Biểu hiện của thói nghi ngờ, dễ nổi khùng của người Việt rõ nhất là ở lớp trẻ, động tí là túm tóc, lột quần áo, động tí là vác dao, mã tấu đâm chém nhau.
Sự phân hóa giàu nghèo trong xã hội là một tất yếu lịch sử, vấn đề là người ta làm giàu như thế nào và bị nghèo như thế nào.Cuồng si trước thần tượng, vô cảm trước nỗi bất hạnh và giả dối không còn là biểu hiện cá biệt, ngay cả Bí thư Thành đoàn một thành phố trực thuộc trung ương - đại biểu Quốc hội vẫn có thể giả dối trong học tập thì làm sao để người ta không nghi ngờ, không đặt câu hỏi về uy tín và vị trí lãnh đạo của vị đại biểu được dân chúng ủy quyền thay mặt mình.
Làm ăn chân chính mà giàu có thì không có gì phải bàn, ngược lại còn phải khuyến khích, phải vinh danh vì dân có giàu thì nước mới mạnh.
Lãnh đạo sáng suốt đương nhiên hiểu đạo lý đó và nói chung dân chúng cũng hiểu đạo lý đó.
Thế thì sao lại để tâm lý hoài nghi người giàu lan tỏa trong xã hội? Và liệu tâm lý hoài nghi ấy có phải là thói xấu của người Việt hiện đại?
Bằng cách nào gia đình bà Thứ trưởng Hồ Thị Kim Thoa (em, mẹ, con…) thâu tóm gần toàn bộ quyền hành ở một doanh nghiệp vốn thuộc sở hữu nhà nước - Công ty Điện Quang - sau khi cổ phần hóa?.
(Gia đình bà Thoa sở hữu 11,8 triệu cổ phiếu DQC, chiếm 34,12% vốn điều lệ doanh nghiệp). [2]
Sẽ không có gì đáng nói nếu việc thâu tóm hơn 1/3 vốn điều lệ tại Điện Quang được thực hiện minh bạch, hợp pháp, nhưng ngay cả như thế cũng cần phải làm rõ, cả về phía cá nhân lẫn cơ chế, chính sách để dân chúng không phải chờ đợi.
Tất nhiên chẳng nhà tư bản nào dại gì mà tự treo cổ mình, vậy nên họ sẽ tìm cách lũng đoạn nhà nước, khiến chính quyền phải ban hành các “lệnh bài miễn tử” cho họ. Những tín đồ của Chủ nghĩa Mác, không thể không biết nhận định này: “nếu tỷ suất lợi nhuận lên đến 300% thì tự treo cổ mình nhà tư bản cũng sẵn sàng làm”.
Một trong những phương thức lũng đoạn nhà nước là kết nạp các thành viên bộ máy công quyền vào đội ngũ tư bản hoặc ngược lại, tìm cách biến mình thành thành viên của cơ quan quyền lực nhà nước.
Con trai một vị Bí thư tỉnh ủy bỏ doanh nghiệp về làm Giám đốc sở, bà Hồ Thị Kim Thoa “bỏ” doanh nghiệp về làm Thứ trưởng hay một ông Tổng Giám đốc “bỏ” Cienco4 về làm Phó Chủ tịch tỉnh.
Doanh nhân Châu Thị Thu Nga, Đặng Thị Hoàng Yến, Hoàng Hữu Phước,… trở thành đại biểu Quốc hội, tỷ phú Donald Trump thành Tổng thống Mỹ còn Rex Tillerson trở thành ngoại trưởng Mỹ… chính là ví dụ về việc các doanh nhân tìm cách nắm giữ quyền lực nhà nước.
Có vị chủ tịch tỉnh khi đương chức sở hữu hàng trăm héc ta cao su, có quan chức sở hữu nhiều triệu cổ phiếu tại doanh nghiệp lại là con đường mà giới chủ tư bản kết nạp “thành viên mới”.
Tầng lớp người giàu mới nổi ngày nay, một số là doanh nhân, số còn lại không biết nên gọi là gì?
Theo ngôn ngữ thời xa xưa, người sở hữu hàng trăm héc ta cao su, hàng chục bất động sản, khu nghỉ dưỡng, ngân hàng, nhà máy, công ty,… được gọi là “địa chủ, tư sản”.
Tuy nhiên trong số “nhà giàu mới” có những người sở hữu khối tài sản trị giá nhiều trăm tỷ lại là cán bộ, công chức, họ đang hưởng lương từ ngân sách nhà nước và không ai trong số đó ghi thành phần trong lý lịch là “địa chủ” hoặc “tư sản”.
Gọi họ là “địa chủ, tư sản” e rằng hơi “bất kính” vì theo lời một vị Thiếu tướng quân đội - ông Nguyễn Xuân Tỷ: “Có một đội ngũ giàu rất nhanh, cưỡi lên đầu nhân dân, còn kinh khủng hơn địa chủ, tư sản ngày xưa”.
Một khi họ “kinh khủng hơn địa chủ, tư sản ngày xưa” mà gán cho họ thành phần “địa chủ, tư sản” là không “phải phép”.
Thiếu tướng Tỷ đã không sai khi sử dụng cụm từ “Cán bộ” để gọi tầng lớp này, nguyên văn ý kiến của ông như sau:
Làm “Cán bộ” mấy năm mà trong nhà có vài ba trăm tỷ đồng, thậm chí cả ngàn tỷ đồng thì lấy ở đâu ra nếu không tham nhũng…”.
Xóa bỏ tầng lớp “quý tộc cũ” để rồi lại hình thành tầng lớp “quý tộc mới” dù là nghịch lý song lại là sự thật không thể phủ nhận. Và cũng là một sự thật khi lớp “quý tộc mới” giàu có gấp nhiều lần so với lớp “quý tộc cũ”.
Sự khác nhau, có chăng là ở chỗ ngày nay tài sản (hợp pháp) của người giàu được pháp luật bảo vệ và họ cũng cảnh giác hơn khi không ít người cất giấu tài sản bằng cách đầu tư ra nước ngoài, một số còn có hai quốc tịch như trường hợp một vị đại biểu Quốc hội mới bị hủy tư cách.
Thời gian qua, số doanh nhân nổi đình nổi đám một thời bị đưa ra trước vành móng ngựa không ít: Bầu KiênHà Văn ThắmPhạm Công Danh,… một số đang bóc lịch, kẻ chuẩn bị lĩnh án. Một trong những cách đầu tư khôn ngoan ra nước ngoài là cho con cái du học, du học xong không về nước, ở lại một thời gian rồi xin nhập quốc tịch, sau đó yên chí với mác “Việt kiều yêu nước” mỗi khi về thăm quê cha đất tổ!
Theo chiều ngược lại, số quan chức cấp cao vi phạm, dù đã nghỉ hưu như các ông Vũ Huy HoàngTrần Văn TruyềnTrần Xuân GiáPhí Thái Bình,… có bao nhiêu người bị xử lý hình sự?
Là quan chức nhà nước nhưng lại được “kết nạp” vào hàng ngũ “địa chủ, tư sản” thì không thể không quan tâm đến “tỷ suất lợi nhuận 300%”.
Thế nên bảo họ ngừng làm giàu khi trong tay vừa có quyền, vừa có tiền e là phải xem xét lại những nguyên lý cơ bản.
Lỗi ở đây là do cơ chế, là “lỗi hệ thống” bởi chúng ta đang vận hành một cơ chế thị trường khác với các nước tư bản, bởi chúng ta chưa có những đạo luật như “Đạo luật chống xung đột lợi ích tài chính áp dụng với quan chức các cơ quan hành pháp” ở nước Mỹ.
Đạo luật này bắt buộc giới chức các cơ quan hành pháp không được phép có thu nhập từ việc kinh doanh.
Ví dụ cựu Giám đốc điều hành Goldman Sachs Hank Paulson phải bán hết cổ phiếu công ty của ông trước khi trở thành Bộ trưởng Tài chính Mỹ năm 2006. [3]
Ngày 16/2/2017, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng “yêu cầu Ủy ban Kiểm tra trung ương chủ trì, phối hợp với các đơn vị khẩn trương kiểm tra, thanh tra, xem xét, kết luận những nội dung liên quan đến thông tin về tài sản của Thứ trưởng Bộ Công Thương Hồ Thị Kim Thoa”.
Có thể nói người dân được đón nhận thêm một tín hiệu đáng mừng.
Nói “đáng mừng” không phải là nghi ngờ, là quy kết bà Thoa phạm tội mà ở khía cạnh phản ứng của lãnh đạo Đảng, Nhà nước trước thông tin truyền thông đăng tải.
Cũng như vụ Trịnh Xuân Thanh, “thông tin về tài sản của Thứ trưởng Bộ Công Thương Hồ Thị Kim Thoa” là do truyền thông phát hiện trước khi cơ quan chức năng vào cuộc.
Phản hồi tích cực, nhanh chóng của các vị lãnh đạo cấp cao giống như luồng gió mới tạo nên những con sóng.
Người dân mong muốn nhiều hơn thế, mong muốn khí phách của bà Triệu Thị Trinh “Tôi muốn cưỡi cơn gió mạnh, đạp luồng sóng dữ, chém cá trường kình ở biển Đông, lấy lại giang sơn, dựng nền độc lập, cởi ách nô lệ, chứ không chịu khom lưng làm tì thiếp cho người” sẽ được phát huy trong công cuộc phục hưng đất nước ngày nay.
Để có thể “cưỡi cơn gió mạnh, đạp luồng sóng dữ, chém cá trường kình” thì không thể chỉ làm một số việc đơn lẻ.
Vai trò của đảng cầm quyền là lãnh đạo về đường lối, chính sách, chiến lược phát triển kinh tế, văn hóa, giáo dục, an ninh quốc phòng của quốc gia chứ không phải là xử lý một vài cán bộ, công chức.
Không thể vụ việc nào cũng phải chờ ý kiến của Tổng Bí thư thì các bộ phận chức năng mới vào cuộc.
Sự chuyển biến của các cơ quan bảo vệ pháp luật dường như chậm hơn nhiều so với những gì mà ban lãnh đạo cao cấp mong muốn.
Ông Nguyễn Đình Quyền, nguyên Phó Chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp của Quốc hội cho rằng: “cơ quan điều tra Việt Nam là một trong những cơ quan giỏi nhất thế giới, phá án rất nhanh”. [3]
Điều này đúng với các vụ cướp của, giết người, tội phạm ma túy,… nhưng với một số quan chức có biểu hiện nghi là phạm tội thì hình như nhận định của ông Nguyễn Đình Quyền chưa chính xác lắm?
Vấn đề không phải chỉ là xử lý các đối tượng phạm tội mà còn là xử lý chính các quan chức chịu trách nhiệm thực thi công vụ khi họ không thực hiện đầy đủ những quy định của Hiến pháp và pháp luật hiện hành.
Thực tế cho thấy còn nhiều, rất nhiều vụ việc, dù có ngót trăm bài báo, như vụ 146 Quán Thánh (Ba Đình, Hà Nội), vụ chìm ca nô tại Cần Giờ, vụ “chiếm đoạt tài sản tại công ty TNHH L&M Foundation Specialist Việt Nam” (gọi tắt là Công ty L&M Việt Nam) ở Thành phố Hồ Chí Minh, dù có chỉ đạo trực tiếp của Thủ tướng, dù quá hạn nhiều tháng so với mốc thời gian Thủ tướng đặt ra song vẫn chưa có kết luận cuối cùng.
Người Nga từng bị sốc khi Liên Xô tan rã, của cải thuộc sở hữu toàn dân bỗng chốc biến thành của riêng bằng con đường cổ phần hóa.
Liệu Việt Nam có tránh được vết xe mà nước Nga đã đi qua, liệu sự giàu có của gia đình Thứ trưởng Hồ Thị Kim Thoa là nhờ lao động tích lũy mà có hay nhờ cách thức chỉ người trong cuộc mới biết?
Trả lời câu hỏi này chính là giải tỏa nỗi bức xúc của dân chúng, xóa tan nghi ngờ về sự giàu có của quan chức và cũng là cách để những người giàu bằng con đường chân chính tự hào khẳng định mình là người giàu.
Tài liệu tham khảo:
Xuân Dương

Phần nhận xét hiển thị trên trang

muốn một lần vuông tròn gói lại,


Thoạt đầu là những nụ bé xíu nhỏ xinh
.. rồi những bông hoa trắng tinh
ban đầu còn rụt dè
bừng nở sau mùa xuân khó nhọc
Dù cây không làm được gì
giữa bao điều nghi hoặc
Khi vận thời ngang quang
cũng tự mình đổi khác
Tôi gọi đây là mùa cách mạng của cây
có thể: lá rụng, hoa rơi
nhưng chắc chắn sẽ có mùa quả ngọt,
mây trời dẫu gì, cũng có điều hay!
Mùa lá rụng hoa rơi tràn mặt đất
lòng vừa buồn, vừa vui
muốn một 
lần vuông tròn gói lại,
lại cảm phiền,
- giờ biết gửi trao ai?

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Bài thơ viết tặng Người Tình Ảo



XANH
Lê Khánh Mai
Người lặng lẽ thắp lên tín hiệu xanh
và tôi bừng thức
như chiếc lá thu tàn
tái sinh diệp lục
dòng suối quạnh hiu nơi núi thẳm hoang vu
vươn mình cất lời ca đỉnh thác
tôi vớt mảnh trời xanh dưới đáy hồ
che đời qua bão táp
tôi níu được những câu thơ vụt hiện
khi chúng đang lao nhanh về phía tuyệt mù
tôi hạnh phúc trong đơn độc
ân hưởng muôn giai điệu mê đắm thanh cao
muôn ánh sáng dịu dàng lấp lánh trong màn sương ảo ảnh
tôi yêu cái khoảng cách mơ hồ lọc tôi đến trong veo
và độc chiếm không gian bình yên tự do tận hiến
cám ơn Người thắp lên tín hiệu xanh
biểu tượng của cái đẹp
sự cứu rỗi
cho tôi tin những vẻ đep vĩnh hằng
vẫn xanh thắm trong hồn hoa, cát bụi

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Tư, 22 tháng 2, 2017

Chính trị là tên trộm công khai


Lê Luân: Tôi ủng hộ chính quyền đánh thuế thật cao tất cả các mặt hàng trong đời sống. Tăng cao hơn nữa giá điện, xăng và nước sinh hoạt, tăng học phí, viện phí và tăng giá những mặt hàng tiêu dùng khác. Tôi ủng hộ những chính sách tài chính ấy, đánh vào túi tiền người dân từ cái nhỏ nhất. Lúc đó, họ mới mở mắt và biết chính trị là gì. Bởi, nó là tên ăn cắp luôn thò tay vào túi bạn mà bạn vẫn nghĩ nó là một tên hung bạo đáng sợ nào đó đang tước đoạt tài sản của một người khác.

Ảnh minh họa – Trang nhất bảo Tuổi Trẻ hôm nay. Nguồn: FB Luân Lê
Facebook không chỉ là một phương tiện để ăn chơi, trưng bày tài sản hay hình hài cá nhân, những bữa nhậu linh đình. Mà facebook đem đến sự tương tác tích cực, mang tri thức, tiền bạc và cả những văn minh của con người đến với nhau nếu biết tận dụng nó.

Facebook của tôi, luôn được cố gắng trong sự nghiêm túc để tạo nên một thứ gì đó giống như một cuốn sách phong phú nhiều màu sắc, trong ấy nói về những thứ tiêu cực, xấu xí của đất nước, con người và xã hội là để gây dựng nên điều tốt đẹp và dẹp bỏ những thứ tồi tệ đó trong lòng của nó đi. Nhưng tất thảy, trong những gì tôi viết ra, đều hàm chứa những thái độ của niềm tin và sự lạc quan sâu sắc.

Ở những nước độc tài, thiếu dân chủ và tự do ngôn luận, từ báo chí bị siết chặt không được đăng tin sự thật, từ sách báo bị cấm xuất bản hay kiểm duyệt ngặt nghèo, mà hầu như chỉ còn những âm loa vang vảng hàng ngày ca tụng đẹp đẽ chế độ đang cai trị nhân dân như thời vua chúa xưa, thì đáng ra facebook phải là phương tiện văn minh và hữu hiệu nhất để con người ta nói với nhau sự thật, trao cho nhau tri thức và lòng tốt, là phương tiện để kết nối và đấu tranh xoá bỏ bất công và tiêu cực, thì lại quá ít người dùng facebook để làm việc hữu ích đó, ngược lại, họ mưu cầu việc trưng diện bản thân, họ phô trương tài sản hoặc những thứ phồn thể dung tục, nhảm nhí.

Tôi tiếc rằng facebook đã bị biến dạng qua những con người lệch lạc và dùng nó vào những việc vô bổ, tệ hại.

Đất nước chúng ta cần được khai sáng, cần được trao đi lòng tốt, gieo nên những mầm tri thức đúng đắn, thì nhiều người lại coi đó là hành động ngu ngốc, chẳng để làm gì và còn gây hại cho bản thân.

Nhưng trong một xã hội, khi công lý như chiếc gậy của kẻ mù loà, toà án không phải nơi cạy nhờ của người dân, quốc hội chỉ là nơi tập hợp nhân lực của tổ chức đảng, với những oan sai hay khiếu kiện kéo dài trong vô vọng, thì đúng lý ra facebook phải là nơi thốt lên tiếng nói của thân phận nhân dân trong xã hội, bỗng nó lại trở thành nơi phô diễn của những thú vui tầm thường và phô bản thể cá nhân là chính.

Chúng ta có văn minh mà không biết sử dụng văn minh. Chúng ta có luật pháp nhưng chẳng thể dùng luật pháp. Chúng ta có truyền thông mà không thể ngôn luận.

Và tôi ủng hộ chính quyền đánh thuế thật cao tất cả các mặt hàng trong đời sống. Tăng cao hơn nữa giá điện, xăng và nước sinh hoạt, tăng học phí, viện phí và tăng giá những mặt hàng tiêu dùng khác. Tôi ủng hộ những chính sách tài chính ấy, đánh vào túi tiền người dân từ cái nhỏ nhất.

Lúc đó, họ mới mở mắt và biết chính trị là gì. Bởi, nó là tên ăn cắp luôn thò tay vào túi bạn mà bạn vẫn nghĩ nó là một tên hung bạo đáng sợ nào đó đang tước đoạt tài sản của một người khác.

FB Luân Lê


Phần nhận xét hiển thị trên trang