Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Ba, 21 tháng 2, 2017

CHỈ TẠI NHÀ THƠ...


  Bịa chuyện cho vui       

 Quỷ Đầu Trâu dạo này được Giời giao cho cai quản dưới âm phủ. Đáng nhẽ cái chức trách ấy là của Diêm vương nhưng Diêm Vương lại mải chơi nên hay xí xớn đi thăm chỗ này chỗ khác để ra điều với thiên hạ rằng thì là nếu Giời mà nghỉ hưu thì sẽ lên thay... Chính vì vậy mà Quỷ Đầu Trâu được cai quản âm ty địa ngục.
          Ngặt một nỗi những thằng người bị chết đều được Giời chứng nhận thuộc diện trong sạch nên được lên Thiên đường ráo cả, chả có đứa nào phải xuống âm phủ. Thành thử Quỷ Đầu Trâu nhận chức mà không có việc gì để làm.
          Đầu tiên Quỷ muốn ra oai định lên trần thế bắt mấy thằng có chức quyền xuống mà khảo cho đỡ “nhạt ghế”. Thật ra quan chức trên này thì thằng nào cũng có tội cả. Lại nhớ lệnh của Giời là làm gì cũng phải tính trước tính sau, bắt hết hỏi tội hết... thì bầu không kịp... Quỷ muốn cắt “Cu” thì phải theo khuôn phép nhà Giời, Giời đã bảo như thế thì đứa nào dám trái, nên đành chịu.
          Được giao “Quyền”  mà lại không có việc gì thì sinh ra chán. Trong không gian âm ty mờ mịt nhờ nhờ nước hến, Quỷ ngồi ngoẹo cổ ngủ gật trên ngai, dãi rớt lòng thòng ướt cả ngực áo. Thấy lành lạnh ở ngực, quỷ tỉnh dậy. Ngáp vài cái mồm rách đến mang tai... chợt thấy sự vô lý của cái chức vị đang quyền. Nghĩ một hồi rồi Quỷ ta khăn gói quả mướp lên giời...
          Qua chín tầng cửa quyền mới vào đến chỗ Giời. Thấy giời cũng đang... ngủ ngồi. Đánh thức dậy thì phạm đến long thể đấng Chí tôn cai quản muôn loài. Mà không  đánh thức thì đến bao giờ mới tâu trình được. Quỷ Đầu Trâu gõ sừng cồng cộc vào chân ngai vàng mà Giời vẫn cứ ngủ. Chắc đêm vừa rồi ngài thức khuya lo việc tầm vũ trụ. Kể cũng thương. Nhưng một ngày trên giời bằng 1 năm dưới trần, một năm dưới trần lại bằng mười năm dưới âm phủ, cứ ngồi đợi thế này thì không khéo phải đóng cửa Âm phủ thì gay. Tính sao bây giờ.
          May sao giữa lúc ấy có Tiên nữ bên cung Quảng hớt hải chạy sang:
          - Giời ơi giời... dậy đi dậy ngay!
          Quái, con này láo thế, dám gọi Giời như thể bằng vai phải lứa. Nhưng Quỷ chợt hiểu ra từ cái câu của người trần thế “gần chùa gọi bụt bằng anh”... cùng giường thì Giời cũng được gọi bằng anh... chả trách nào Ngài vẫn còn mệt.
          Khiếp ngủ gì mà ngủ ác thế. Gọi đến lần thứ hai thứ ba thì Giời mới giật mình hốt hoảng (ôi thì ra Giời vẫn biết sợ):
          - Có việc gì? Việc gì?
          Tiên nữ nói một hơi:
          - Công chúa Hằng Nga nguy... nguy rồi!
          - Sao mà nguy?
          Tiên nữ nhìn Quỷ Đầu Trâu ngại ngại. Giời cũng nhìn thấy Quỷ Đầu Trâu... nhưng ngài phẩy tay:
          - Nói... không việc gì phải ngại! Thằng này ngu lắm, mấy lị dưới âm phủ thì nói được với ai mà ngại. Cứ nói đi, con ta làm sao? Nguy là nguy thế nào?
          - Dạ... dạ. Công chúa Hằng Nga bị bị vỡ... vú.
          Nghe đến đây mặt Giời tái mét... suýt ngất. Cũng may ngài là Giời nên trấn tĩnh được:
          - Sao mà vú con ta lại vỡ được?
          - Dạ... vỡ là do bị nổ ạ! Dạ là do phẫu thuật bơm thẩm mỹ ạ. Do cái mụ Thiên y mắt trố cập bờ lờ nên...
          - Giời ơi là... Chợt nhớ ra mình là giời nên đành kêu khổ thế... khổ thế. Nói cụ thể ta nghe xem nào? Vú nó đang hẳn hoi vậy mà sao phải bơm thẩm mỹ...
          Tiên nữ lập bập thưa:
          -Tại... tại... mấy thằng nhà thơ dưới hạ giới ạ...
          -? ? ?
          - Là bởi nhẽ thế này: ở cung Quảng dạo này buồn quá nên Công chúa sinh ra hay đọc thơ để giải buồn. Đọc nhiều lắm ạ! Nhưng càng đọc Công chúa lại càng tức. Tức vì các nhà thơ toàn ca ngợi Hằng Nga đẹp vào lúc tròn đầy. Mà Giời cũng biết rồi đấy, cả tháng chỉ đầy được có vài ngày còn thì lép xẹp: Đầu tháng mỏng như cái lá lúa, cuối tháng thì nham nhở như thể bị chó gặm. Những lúc ấy chả đứa nào ca ngợi cả. Vậy là Hằng Nga quyết bơm ngực cho đầy cả tháng để bọn nhà thơ lúc nào cũng phải ca ngợi. Vậy là bảo Thiên Y bơm ngực. Thiên Y đặt mức bơm một giờ từ lúc 12 giờ trưa đến 1 giờ chiều... Nào ngờ Thiên y mải buôn dưa lê quên cả thời gian lại mắt cập bờ lờ nên nhìn đồng hồ “nhầm” kim ngắn hóa kim dài kim dài thành kim ngắn... 1 giờ chiều lại tưởng mười hai giờ năm phút... vậy là cứ bơm... cứ bơm... vậy là đoành một phát... nổ to lắm... vậy là Hằng Nga vỡ vú... Vậy là...
          Giời hốt hoảng nhảy từ trên ngai vàng xuống miệng lẩm bẩm: Mấy thằng nhà thơ khốn kiếp... rồi biết tay ông. Xỏ vội chân vào đôi hia rồi khoát tay một phát Giời bảo: Đi! Thế là Giời đi sang cung Quảng cùng Tiên nữ.
          Quỷ Đầu trâu vội chạy theo nắm lấy vạt áo Giời níu lại. Giời cáu:
          - Đang vội. Có việc gì? Nói mau.
          Quỷ lập bập:
          - Dạ bẩm...
          - Bẩm cái con khỉ. Nói mau... vội bỏ mẹ lại còn bẩm...
          Quỷ vội thưa:
          - Bẩm dạo này dưới âm ty không có việc để làm!
          Giời chửi ngay:
          - Sao ngu thế. Tao đã đặt ra chức cho mà ngồi thì phải tự nghĩ ra việc để mà làm. Có vậy mà còn hỏi.
          Nói xong Giời tất tả đi miệng vẫn lẩm bẩm: mấy thằng nhà thơ khốn kiếp... rồi biết tay ông.
          Quỷ nghe được những nhời vàng ngọc của Giời nhưng chả hiểu ra làm sao. Hắn đứng gãi tai, gãi mũi một hồi rồi nhẩm: “Nghĩ việc mà làm... mấy thằng nhà thơ khốn kiếp... rồi biết tay ông”. Thế là thế nào nhỉ? À đúng rồi mình là quân của Giời, phải nhớ câu “còn Giời thì còn quỷ...” mà Giời đang ghét mấy tay nhà thơ. Vậy thì phải trị mấy tay nhà thơ. Đúng. Phải trị. Thay Giời hành đạo, trị mấy tay nhà thơ lập công với Giời. Thế nào cũng được thưởng công, thế nào cũng lên chức. Rồi mình sẽ lên làm Diêm Vương, rồi dần dần được đề bạt làm ông Giời, thoát khỏi kiếp tay sai làm quỷ. Sướng quá. Quỷ vội ba chân bốn cẳng rời khỏi Thiên đình để đi tìm mấy tay nhà thơ dưới trần thế.
          Đến trần thế thì Quỷ Đầu Trâu lại băn khoăn. Nhà thơ là người như thế nào, hắn đâu có biết và cũng chưa gặp bao giờ. Nhưng nghe cái danh xưng “nhà” thơ thì chắc chắn nó phải có cái nhà rất to. Rồi! Nó phải biết làm thơ. Rồi! Nhưng Thơ là cái gì nhỉ... chắc là phải nói có vần... Rồi thì gì nữa nhỉ... Quỷ Đầu Trâu vốn không biết chữ. Không biết chữ nó khổ thế đấy giời ạ...Ôi thôi chết! Phạm húy... Quỷ vội rụt lưỡi lại.
          Từ xa xa Quỷ trông thấy một thằng người. Thằng này đang dạng chân đứng đái. Lại thấy hắn vừa đái vừa hét rõ to:
                   Ta đứng đây mắt nhìn bốn hướng
                   Trông hôm nay và trông cả mai sau
                   Trông bắc trông nam trông cả địa cầu...
          Hiên ngang gớm, vần gớm... Có thể thằng này là nhà thơ- Quỷ nghĩ vậy. Nhưng không biết nhà nó có to không? Cần phải kiểm tra. Nhưng lộ mặt quỷ thì không được: nếu gặp thằng nhát thì nó sẽ chạy bán sới, còn nếu gặp thằng cùn thì... nó đập vỡ mặt. Lại phải nghĩ cách. Quỷ bèn hóa thành đứa con gái. Đứa con gái ưỡn ẹo đến gần thằng người:
          - Em chào anh!
          Thằng người thấy gái thì vội quay người kéo khóa quần... rồi đon đả:
          - Anh chào em gái yêu kiều.
          Ối giời... lại còn yêu kiều. Đúng nhà thơ thật rồi. Vậy là cô gái quỷ hỏi:
          - Anh là nhà thơ phải không ạ.
          Thằng người thấy gái gọi là nhà thơ thì sướng nở mặt nở mũi. Hắn trả lời ngay tắp lự: Đúng anh là nhà thơ... công nhận em gái tinh thật. Vừa xinh đẹp vừa thông minh.
          Thực ra thằng này là thằng chăn vịt, suốt ngày lông nhông ngoài đồng. Nay thấy gái thì ra cái điều thơ phú. Quỷ thì chỉ biết là thơ phải có vần... muốn hỏi nhanh nhanh để biết rõ thằng người có phải nhà thơ không để còn trị tội. Nhưng lại có một cái luật giời là quỷ chỉ được phép biến thành người trong một quãng thời gian ngắn nên cần phải xác định cho rõ. Vậy là cô gái quỷ phải ưỡn ẹo hỏi tiếp vào cái chủ đề chính mà quỷ đang cần biết để khẳng định:
          - Nhà anh ở đâu, có to không?
          Thằng chăn vịt đang cơn hứng và cũng muốn tỏ ra mình là nhà thơ bèn vung tay như nghệ sĩ, mắt nhắm nghiền đầu ngẩng cao ung dung uốn giọng:
          -Trời cao biển rộng ngày đêm
          Mây che làm mái, đất êm giường nằm
          Quân gia kẻ dưới hàng ngàn
          Lúc vui tiên cảnh... lúc nhàn làm thơ.
          Cô gái quỷ nghe thằng chăn vịt nói vậy thì chắc mẩm đây là nhà thơ. Vì nó nói ra là đã có vần, nhà nó to đến vậy cơ mà, gia nhân nó đông hàng nghìn cơ mà... chắc chắn thằng này là nhà thơ nhớn. Mày chết với ông. Vậy là quỷ nắm lấy lưng quần chàng chăn vịt. Thằng chăn vịt thấy buồn buồn ở lưng... sướng mê tơi nghĩ bụng: “Em cảm mình rồi.” Ôi... thì ra bốc phét vài câu mà gái đẹp phải lòng đã bày tỏ tấm tình ngưỡng mộ gửi trao.
          Đang cao hứng định bịa tiếp thì hắn mở mắt. Mở mắt nhìn mặt cô gái để mong chứng kiến sự ngưỡng mộ của người đẹp. Chợt hắn thấy cái mũi cô gái to dần, to dần lại đen sì, còn cái tai vểnh ra như lá mít và trên đầu cô gái thấy nhu nhú cặp sừng... thì phát hoảng. Chả nhẽ lại là quỷ. Quả thật Quỷ đã hết thời gian hóa thân đành hiện nguyên hình. Thằng chăn vịt thất thần tắc giọng... tính bài co cẳng chạy. Nhưng Quỷ đã giữ chặt lấy cạp quần, thằng chăn vịt ngã sóng xoài. Quỷ cũng ngã theo nhưng tay vẫn giữ chắc cái lưng quần của thằng người. Chàng chăn vịt vội vàng xoay người nằm ngửa, chuồi chân ra khỏi cái quần... rồi chạy thục mạng.
          Quỷ ngơ ngẩn tiếc rẻ, rồi cầm cái quần của chàng chăn vịt: Xem trong quần của “nhà thơ” có cái gì. Thấy cồm cộm, quỷ ta lôi ra một tờ giấy. Thấy đầy chữ. Nhưng Quỷ lại không biết chữ nên chắc mẩm đấy là “thơ” vì Nhà thơ chắc chắn phải giữ thơ ở trong túi quần. Thực ra đấy là một tờ công văn hay thông báo gì đó mà chàng chăn vịt nhặt được. Mục đích là để làm giấy chùi sau khi đại tiện, để khỏi phải dùng bằng đất mỗi khi ở ngoài đồng.
          Dẫu Giời bảo là ngu nhưng quỷ ta cũng chịu khó nghĩ ngợi. Chả vậy mà người trần thế có câu mưu ma chước quỷ. Thế là Quỷ đần mặt ngồi tập hợp các dấu hiệu mà quỷ chắc chắn đấy là nhà thơ: Ở nhà to này; có đông kẻ hầu người hạ này, lúc mơ tiên cảnh tức là chơi bời rượu chè nhậu nhẹt chân dài nhà nghỉ... lúc nhàn làm thơ: Thơ thì phải viết ra tức là phải viết rất nhiều chữ như cái tờ giấy mà quỷ vừa bắt được. Được rồi. Thế thì rất dễ tìm. Đợt này ông cho chúng mày toi.
          Thế là quỷ tàng hình đến tất cả các nhà to có gác cổng, có kẻ hầu người hạ... tìm những anh chàng hay nhậu nhẹt rượu chè chân dài nhà nghỉ để đánh dấu. Sau đó lại lượn lờ theo đuôi những anh chàng ấy để xem xét... Nếu thấy ngồi viết lách trong biệt thự nguy nga thì chắc chắn đấy là nhà thơ.
          Sau khi xác định được các “nhà thơ” rồi thì Quỷ ta lên bá cáo với Giời: Hiện nay bọn “nhà thơ” rứt là đông. Những điều chúng viết ra bị dân chúng la ó chửi bới Giời thậm tệ: nào là Giời quan liêu, nào là Giời dung túng, ngầm tiếp tay cho đám ăn bớt ăn chặn, thậm chí có người còn bảo là Giời ngu... Uy tín của ông Giời ngày càng giảm sút nghiêm trọng.
          Quỷ kết luận: Đây là bọn phá hoại.
          Nghe nhời Quỷ tâu lên, Giời tức quá. Đúng là bọn phá hoại! Ngài ban cho Quỷ Đầu Trâu “Thượng phương Bảo kiếm” truy nã bắt tất cả bọn “nhà thơ” ấy xuống âm phủ. Bắt cơ man là người. Quỷ lúc này rất bận rộn vì phải ra oai hỏi cung để trị tội. Nhưng oái oăm... bọn này không tên nào chịu nhận là nhà thơ.
          Quỷ chả hiểu ra làm sao... lại lên tâu với Giời. Giời lúc ấy đích thân xuống âm phủ xem xét.  Sau khi xem xét xong Ngài hằm hằm chỉ tay vào mặt Quỷ Đầu Trâu: Đồ ngu. Đấy chính là các quan, các chủ dự án của thiên đình... Trách nào khi vá vú cho Hằng Nga xong thì nhìn thiên đình vãn đi quá nửa. Làm gì có nhà thơ nào!
          Thế là Quỷ bị phạt. Một năm Giời chỉ cho lên mặt đất có vài ngày. Đến bây giờ hắn vẫn tức vì cái sự ấy và lầm bầm chửi “chỉ tại mấy tay nhà thơ.”
          Còn Hằng Nga dạo này vẫn xẹp lép đầu tháng, nham nhở cuối tháng... mấy ngày giữa tháng thì vơ những đám mây để che những đám vá víu trên ngực mình cho đỡ xấu hổ. Bây giờ có thách kẹo cũng chả dám nghĩ đến chuyện bơm ngực thẩm mỹ nữa.
          Các nhà thơ thật thì  đang ở nhà tôn nóng chảy mỡ, vén quần quá đầu gối củ lạc, uống rượu nút lá chuối nhắm lạc rang đang cười ha hả... khoái chí lắm.
          Và họ lại rổn rảng đọc thơ: “trăng tròn tròn, tròn như cái mâm con”
           ( bài của đ/c Cua rận )

Phần nhận xét hiển thị trên trang

VẠCH MẶT NHỮNG KẺ TIỂU NHÂN


Nãy có đọc bài này bên tường nhà chị Thái Lai. Thấy có lý nên share về cho bà con đọc để cảnh giác về những kẻ tiểu nhân luôn hiện diện xung quanh chúng ta bất kể trong mọi môi trường xã hội.
Sống trong cuộc sống này, gặp được quý nhân đã khó nhưng biết được kẻ tiểu nhân thì lại càng khó hơn. Cổ nhân dạy có 8 loại tiểu nhân và thủ đoạn ghê tởm, chúng ta nên thận trọng.
* Kẻ gây chuyện thị phi
Dựa vào gây chuyện thị phi, xúi dục, khiêu khích, ly gián mọi người là phương pháp đơn giản nhất, thuận tiện nhất để thực hiện mục đích cá nhân. Trong cuộc sống rất nhiều kẻ tiểu nhân, chỉ vì một chút lợi riêng, một chút ham muốn không đạt được, là ăn không nói có, từ bé xé ra to, biến trắng thành đen, biến tốt thành xấu, khiến những người thân cận phải xa lánh.
* Kẻ đặt điều
Bọn tiểu nhân đều hiểu rằng: “Những điều không có thật, lặp đi lặp lại nhiều lần sẽ biến thành chân lý”. Có lúc chỉ dựa vào sức mạnh của bản thân khó thực hiện được ham muốn cá nhân, họ sẽ đặt điều, tạo dư luận huyễn hoặc mọi người. Khi họ đặt điều thường thường giả vờ thẳng thắn, chính trực, khiến người nghe hiểu lầm thực hư, vì thế rất dễ bị lừa, dễ bị mê hoặc.
* Kẻ khiêu khích ly gián
Kẻ tiểu nhân từ xưa đến nay, khi làm việc phần lớn thích vụng trộm, úp úp, mở mở. Bọn chúng hiểu rõ rằng: “Đục nước béo cò “, thì luôn dùng những thủ đoạn đê tiện để ly gián người khác, khơi ra mâu thuẫn giữa mọi người. Chờ đến khi những người ly gián đấu tranh với nhau, chúng sẽ trục lợi. Thủ đoạn này hễ thực hiện được thì cái hại vô cùng lớn không thể lường hết.
Vì vậy, khi bạn quan hệ với mọi người, nhất định phải thấy rõ, hiểu rõ, không thể chỉ nghe một phía, tin một phía để tránh mắc câu bọn tiểu nhân, gây phiền toái cho công việc và cuộc sống.
* Cáo mượn oai hổ
Để thực hiện được ý đồ riêng, bọn tiểu nhân thường thường tranh thủ lãnh đạo, nhìn nét mặt lãnh đạo cấp trên để làm việc, chú ý nắm bắt từng ly, từng tí tâm lý của lãnh đạo cấp trên, cố được lòng lãnh đạo. Sau đó lấy lãnh đạo làm chỗ dựa, mượn “oai hổ” để áp chế người khác, lăng nhục, nói xấu người khác, hãm hại người khác.
* Gió chiều nào che chiều ấy
Từ cổ chí kim, kẻ tiểu nhân đều không bao giờ có ý chí và nhân cách độc lập. Bọn họ chính cống là loại “rồng đổi màu”. Chỉ cần lãnh đạo thay đổi là chúng chuyển hướng ngay lập tức, nói cách khác ngay. Bọn họ giỏi quan sát và nắm bắt tâm tư của người khác, luôn luôn để ý đến xu thế phát triển của sự việc, luôn luôn sẵn sàng gió chiều nào che chiều ấy. “Tuyệt chiêu” của họ là mắt nhìn bốn phương, tai nghe tám hướng. Vì lợi ích cá nhân luôn ngả theo cái có lợi.
* Kẻ qua cầu rút ván
Kẻ tiểu nhân không bao giờ có bạn bè chân chính. Họ kết bạn chỉ là tạm thời, là giả tạo. Đối với họ, lợi ích bản thân cao hơn tất cả. Chỉ cần nhu cầu, lợi ích bị đụng chạm, họ coi bạn là thù ngay lập tức. Thậm chí họ dám hy sinh cả ân nhân và người thân của mình, lấy đó để đổi lấy cái gọi là “hạnh phúc” cho mình. Trong đầu họ, chỉ có người nào có lợi cho mình, người đó mới được coi là bạn.
* Kẻ mượn gió bẻ măng
Một trong những thủ đoạn của kẻ tiểu nhân từ xưa đến nay lợi dụng lúc nguy ngập của người khác để trục lợi. Đối với những kẻ tiểu nhân mà nói, nắm thời cơ vô quan trọng. Vì thời cơ chín muồi, chúng sẽ hành động dễ dàng. Hơn nữa chớp được thời cơ, chúng còn có thể biến hành động không chính đáng thành hành động chính đáng và hành động “quang minh chính đại”. Ngược lại, hành vi của bọn tiểu nhân rất bị người ra nhận ra. Nhưng chúng luôn biến hóa. Nếu thấy sức mạnh của đối phương thật quá lớn, thì chúng tạm thời che dấu bộ mặt thật của mình. Nếu thấy đối phương ở vào hoàn cảnh bất lợi chúng thừa cơ tấn công ngay.
* Kẻ đạo đức giả
Đây là một trò rất dễ mê hoặc người khác, khiến người ta mắc lừa. Đó là thủ đoạn lúc đầu là lùi sau đó là tiến lùi vừa có thể tự vệ lại vừa có thể khiến người khác lơ là cảnh giác, hễ thời cơ chín muồi, kẻ tiều nhân sẽ bất chấp tất cả tiến hành phản kích, cho đến khi đạt được mục đích. Biểu hiện chủ yếu của thủ đoạn, của bọn tiểu nhân là:
– Một là, cố ý tỏ ra vẻ nhân từ, rộng lượng, thật thà, thành tâm, công bằng trước mặt người khác. Có khi để đạt được mục đích nào đó, không ngại chịu đau khổ tạm thời, tỏ ra tốt với người khác, để được hài lòng người. Hễ điều kiện đến là trở mặt tấn công.
– Hai là, trước tiên có đối xử tốt hoặc có chút ân huệ nào đó với đối phương, để được đối phương nếm chút ngọt ngào. Hễ đối phương sa vào tròng, liền trở mặt tấn công thít chặt và giết thịt.
– Ba là, dùng phương thức kết hợp vừa kéo vừa đánh. Trước tiên là lôi kéo, sau đó là sẽ đánh, hay nói cách khác là vừa đấm vừa xoa, xoa là để đánh cho họ đau hơn. Thủ đoạn này bộc lộ rõ sự giả dối, xảo trá của kẻ tiểu nhân.
Vậy đối với loại tiểu nhân này, tuyệt đối không được sơ suất, không được mềm lòng mà phải kiên quyết.
ST

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Vì sao giới tri thức lại gọi Phát Xít là “cực hữu?”


Nguyên nhân bắt đầu khi Đảng Quốc Xã Đức bắt đầu vận động để được bầu vào quốc hội Đức. Họ phải cạnh tranh trực tiếp với địch thủ không đội chung trời của mình, Đảng Cộng Sản. Cả 2 bên đều có tư tưởng toàn trị giống nhau và chỉ có 1 mới có thể tồn tại được. Nhưng Đảng Quốc Xã và phát xít nói chung có vài điểm khác biệt sau đây:
1) Họ tôn vinh chủ nghĩa dân tộc và quân sự, một giá trị mà cánh hữu luôn đề cập đến. Trong khi đó ĐCS thì nhấn mạnh đến lý tưởng, không phân biệt chủng tộc, anh em cộng sản là một nhà.
2) Phát xít vẫn cho phép tư hữu và thị trường tự do trong một phạm vi nhất định. Vì Hitler hiểu rằng ông ta cần giới tư sản đầu tư, phát triển và tài trợ cuộc vận động của mình. Không những vậy ông ta cần các sĩ quan quân đội đề cao chủ nghĩa dân tộc để chiến đấu. Cộng sản thì không cho phép tư hữu.
Thực chất thì cả 2 vẫn nằm bên cánh tả, vì cả 2 đều muốn có sự quyền lực tập trung và cấm tự do ngôn luận. Các nhà tri thức cánh tả muốn dìm hàng chủ nghĩa tư bản, tư hữu và chủ nghĩa dân tộc nên đã gắn kết Phát Xít với Cánh Hữu. Vì nếu họ cho rằng Phát Xít là cánh tả thì chẳng khác nào họ dìm hàng chính họ.
Các nhà tri thức, nhất là trong giới sử học và truyền thông khi đề cập đến Quốc Xã hay Phát Xít đề gắn kết nó với “cánh cực hữu” để dìm hàng cánh hữu, bác bỏ những liên kết của nó với lý tưởng cánh tả và cộng sản.
Đó là lý do vì sao. — Ku Búa



Phần nhận xét hiển thị trên trang

kẻ sát nhân hàng loạt

Tổng thống Philippines Duterte bị tố cáo là kẻ sát nhân hàng loạt

RFI - Một thượng nghị sĩ Philippines hôm nay, 21/02/2017, tố cáo ông Rodrigo Duterte là kẻ sát nhân hàng loạt và kêu gọi phế truất vị tổng thống này.

Tiếp theo lời cáo buộc của một cựu cảnh sát Philipines về việc ông Duterte khi còn làm thị trưởng vùng Davao, ở miền nam, đã đích thân ra lệnh và khuyến khích cảnh sát thẳng tay trấn áp, giết chết những người bị nghi ngờ dính líu đến ma túy và hạ sát các nhân vật đối lập chính trị, hôm nay, đến lượt bà Leila de Lima, một thượng nghị sĩ thuộc phe đối lập Philippines, tuyên bố với giới báo chí rằng, « không còn gì nghi ngờ nữa, vị tổng thống của chúng ta là một kẻ bệnh hoạn, giết người hàng loạt ». Bà de Lima khẳng định, Hiến Pháp cho phép chính phủ, với đa số ủng hộ, cần phải khẩn trương buộc ông Duterte từ chức vì về mặt tinh thần, ông không đủ khả năng đảm nhiệm chức vụ tổng thống.

Thượng nghị sĩ de Lima còn nhắc đến cuộc cách mạng « Quyền lực nhân dân », cách nay ba thập niên, đã lật đổ chế độ độc tài Marcos vào năm 1986.

Bà de Lima là cựu quan chức phụ trách vấn đề nhân quyền. Tuần trước, chính phủ của ông Duterte đã cáo buộc bà khi còn làm bộ trưởng Tư Pháp, đã có dính líu đến buôn lậu ma túy.

Thượng nghị sĩ de Lima, cùng những người ủng hộ bà và các tổ chức nhân quyền cho rằng đây là một thủ đoạn của chính phủ nhằm bịt miệng bà và đe dọa những ai muốn lên tiếng chống lại tổng thống Duterte.

Kể từ khi nhậm chức vào tháng Sáu năm ngoái, ông Duterte đã phát động một chiến dịch xóa bỏ tệ nạn ma túy, cho phép áp dụng các biện pháp bạo lực, làm hàng ngàn người thiệt mạng. Theo cảnh sát Philippines, 2555 người đã bị giết chết, và khoảng 4000 trường hợp tử vong khác chưa rõ nguyên nhân.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thêm một sự loạn:

BÓC TRẦN SỰ THẬT VỤ ĐÀO THẤY MẢ TRẠNG TRÌNH Ở HẢI PHÒNG

Ông Long (bên trái) cùng PGS.TS Nguyễn Lân Cường bên hiện vật . Ảnh tư liệu.

Sự thật vụ tìm mộ cụ Nguyễn Bỉnh Khiêm bằng ngoại cảm: 
Các chuyên gia lên tiếng

VTC
Thứ hai, 20/02/2017, 07:20 AM

(VTC News) - PGS.TS Bùi Văn Liêm đến dự hội thảo, nhưng nghe xong báo cáo diễn văn khai mạc, liền đứng dậy về luôn, vì ông không có thì giờ để nghe những thể loại nhảm nhí như cuộc tìm mộ cụ Nguyễn Bỉnh Khiêm. 


Kỳ 1: Vụ mộ cổ chỉ nghiên cứu dưới góc độ tâm linh

Sau loạt bài điều tra “Đi tìm sự thật chuyện tìm thấy mộ Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm ở Hải Phòng” , nhóm PV VTC News đã chứng minh được việc đào thấy ngôi mộ cổ ở Vĩnh Bảo và được đồn thổi là mộ Trạng ở nhà “nữ ngoại cảm” Bùi Thị Hiền (xã Cộng Hiền, Vĩnh Bảo, Hải Phòng) có nhiều điểm phi lý.

Tuy nhiên, dư luận vẫn đặt ra câu hỏi rằng chiếc thẻ tre ở đâu ra? Tại sao hiện vật tìm thấy lại gọi là quách? Tại sao PGS.TS Nguyễn Lân Cường cùng Viện nghiên cứu, ứng dụng tiềm năng con người vẫn khẳng định là chiếc thẻ có chữ, như các thông tin đang lan truyền trên mạng hiện nay?

Mới đây nhất, ngày 17/2/2017, PGS.TS Nguyễn Lân Cường tiếp tục có bài viết đăng trên báo Công an nhân dân: “Thông tin thêm về việc phát hiện mộ Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm”, nội dung xoay xung quanh chuyện chiếc quách gỗ ở trong nhà bà Hiền.

Bài viết có ghi: Tôi và họa sĩ Đào Ngọc Hân theo sự hướng dẫn bằng điện thoại di động của nhà ngoại cảm Trần Lệ Giang. Nhà ngoại cảm cho biết phải vớt quách ra, cạo lớp sơn ra ở đầu tấm ván địa mới tìm thấy chiếc thẻ… Ngay lúc đó nhà thư pháp Lê Thiên Lý (Hải Phòng) đã đọc được chữ Đạt (tên húy của cụ Nguyễn Bỉnh Khiêm), qua tấm ảnh chụp của tôi được phóng to. Sau đó chiếc thẻ được đưa về Hà Nội…

Để rộng đường dư luận, nhóm PV VTC News đã có buổi làm việc với bảo tàng Hải Phòng, cùng những nhà nghiên cứu, nhà sử học ở Hải Phòng, có mặt trong buổi hội thảo do Hội Khảo cổ học cùng với Viện Nghiên cứu, ứng dụng tiềm năng con người tổ chức. Họ đã chia sẻ lại toàn bộ sự việc mà mình được chứng kiến, và chúng tôi đưa lên đây để bạn đọc có một cái nhìn khách quan nhất về sự việc.

“Câu chuyện ầm ĩ này cũng đã đến lúc kết thúc được rồi, tôi cảm giác mọi việc đều được dựng lên một cách có ý đồ”, ông Đỗ Xuân Trung, Phó giám đốc Bảo tàng Hải Phòng mở đầu trong cuộc gặp với một loạt phóng viên các báo.

Ông Trung cho biết, căn cứ theo luật di sản văn hóa, thì hiện vật thu được phải đưa ngay về cơ quan có chức năng bảo tồn và nghiên cứu, mà cụ thể trong trường hợp này là Bảo tàng Hải Phòng.

Thế nhưng, không hiểu sao một cá nhân chả có chuyên môn gì về khảo cổ là nhà văn Nguyễn Thụy Kha lại tự ý đến nhà bà Hiền cầm lấy và mang lên Hà Nội mất tích. Phải hơn 2 năm sau, tức là cuối năm 2016, chiếc quách mới lại xuất hiện và gây nên câu chuyện ầm ĩ như hiện nay.

“Về nguyên tắc, hiện vật khảo cổ khi đưa ra khỏi hiện trường lúc chưa có kết luận gì, thì nó không có giá trị. Trong sự việc này, bà Hiền mang đi rồi thời gian sau rộ lên, thì chính quyền xã cũng chả biết thế nào mà lần, vì biết đâu người ta mang cái gì về rồi bảo đào lên ở đấy, đúng không các bạn? Ví dụ, nếu như trong nhà tôi có đào được mộ, tôi không biết mộ cổ hay mộ hiện đại nhưng động tác đầu tiên là báo lên chính quyền đã, tiếp theo là yêu cầu chính quyền chuyển cái mộ này đi chỗ khác, vì đây là nhà tôi ”, ông Trung khẳng định. 
.
Bài báo của PGS.TS Nguyễn Lân Cường

Nhà sử học Ngô Đăng Lợi kể lại, mảnh đất đào được mộ ấy trước là đất vườn của ông Trần Rường, nguyên Bí thư huyện ủy Vĩnh Bảo, sau để lại cho con trai là Trần Ròn và vợ là Bùi Thị Hiền. Lúc câu chuyện đồn thổi tìm thấy mộ Trạng ở xã Cộng Hiền rộ lên, ông Lợi có hỏi thì được ông Rường trả lời: “Đất nhà tôi tôi biết, chả có cái gì cả đâu…”.

Ông Nguyễn Bá Thanh Long – Phó Chủ tịch thường trực Hội Cổ vật Hải Phòng tỏ ra ngán ngẩm khi được hỏi đến: “Tôi cũng là người chứng kiến mọi chuyện, chưa cần nói đến chiếc thẻ tre, cứ thấy ông Nguyễn Lân Cường cùng với mấy nhà ngoại cảm của Viện nghiên cứu, ứng dụng tiềm năng con người cho rằng đã tìm thấy mộ Trạng, cái quách tìm thấy ở nhà bà Hiền mà bảo tàng đang giữ là nơi chôn cất Trạng (Trong biên bản bàn giao cho bảo tàng thì quách dài hơn 80 phân, rộng hơn 15 phân), thì chả lẽ bậc thánh nhân như cụ Nguyễn Bỉnh Khiêm mà lại phải để trong cái “hộp” bé tý thế. Con cháu lúc đi chôn làm cách nào để “ấn” di hài Trạng vào cho lọt cái hộp đó? Tôi khẳng định sự việc này là hoàn toàn ngụy tạo, không thể có chuyện như vậy.


Với lại, cụ Trạng an táng một cách bí mật, bao năm nay hậu thế không tìm thấy, lần này để bà Hiền tìm được và “sang cát” như vậy thì còn gì là giấu nữa. Xưa, quan lại rất sợ việc sau khi mình chết, người ta sẽ lại đào mồ đào mả lên. Con cháu cụ tìm hoài không thấy mà lại là một bà ngoại cảm vớ vẩn đào lên được. Việc này hoàn toàn vô lý”. 
.
Ông Long (bên trái) cùng PGS.TS Nguyễn Lân Cường bên hiện vật . Ảnh tư liệu

Ông Nguyễn Văn Phương, Giám đốc bảo tàng Hải Phòng khẳng định: Câu chuyện về chiếc quách tìm thấy ở Vĩnh Bảo, trước đến nay việc nghiên cứu chỉ toàn được triển khai bởi các nhà ngoại cảm, các nhà tâm linh, và mỗi mình PGS.TS Nguyễn Lân Cường. Chứ các nhà khoa học có chuyên môn hiện nay chưa có ai vào cuộc cả.

“Chốt lại, tôi cho rằng sự việc này hoàn toàn bịa đặt”, ông Phương chia sẻ.


Được biết, ngày 16/1/2017, Viện nghiên cứu, ứng dụng tiềm năng con người kết hợp với Hội khảo cổ học “tự” tổ chức một buổi hội thảo ở hội trường Bộ tư lệnh bảo vệ lăng Hồ Chí Minh, và phát giấy mời một số nhà khoa học, trong đó có PGS.TS Bùi Văn Liêm – Phó viện trưởng Viện Khảo cổ học – Viện hàn lâm khoa học Việt Nam, cùng mấy nhà khoa học ở Hải Phòng đến tham dự.
 
Báo cáo đề dẫn hội thảo

Báo cáo đề dẫn hội thảo khoa học của Viện nghiên cứu, ứng dụng tiềm năng con người kết hợp với Hội Khảo cổ học có một đoạn giới thiệu như sau: Đặc biệt ngày 8/3 âm năm 2014 theo sự chỉ dẫn của vong cụ ông nhập vào cô Bùi Thị Hiền, người dân Hạ Đồng đã tìm được một quách màu đỏ có mùi thơm và trên các mặt có nhiều chữ Nho. Hài cốt được chuyển sang tiểu và an táng tại nghĩa trang, chiếc quách được cọ rửa, mất nhiều chữ và được chuyển về Hà Nội nghiên cứu…

“PGS.TS Bùi Văn Liêm nghe đúng cái báo cáo diễn văn khai mạc xong liền đứng dậy về luôn, bảo tôi không có thì giờ để nghe những loại nhảm nhí như thế này. Đọc đến báo cáo thứ 2 của hội thảo, đến lượt một số nhà khoa học ở Hải Phòng cũng bỏ về nốt. Bởi họ thấy cái hội thảo này toàn khẳng định sự việc dưới góc độ tâm linh, chả có tý gì là khoa học, hay công trình nghiên cứu khoa học gì cả”, ông Đỗ Xuân Trung, Phó giám đốc Bảo tàng Hải Phòng cho biết thêm.

Vậy, câu chuyện về tấm thẻ tre được cho là có chữ Mạc triều trạng nguyên như sự khẳng định của PGS.TS Nguyễn Lân Cường, cùng với nhà thư pháp Lê Thiên Lý, thực sự là như thế nào? Chúng tôi sẽ có câu trả lời rõ nhất tới quý vị độc giả, qua lời kể của các nhân chứng và các chuyên gia khoa học đã trực tiếp chứng kiến sự việc ấy. Mời bạn đọc tiếp tục theo dõi kỳ sau.

>>> Đọc thêm: Giải mã những tiên tri kinh ngạc sau mấy trăm năm của Trạng Trình

Còn tiếp… 
Hải Minh – Minh Khang 
-------------

Bài liên quan 

Sự thật chuyện tìm thấy mộ Trạng Trình: Thầy bói tung tin thất thiệt, lôi kéo 'chân tay' chống đối
Tìm mộ bằng ngoại cảm ở Hải Phòng: Mục đích của những kẻ tung tin đồn tìm thấy mộ Trạng Trình?
Tận thấy 'đại bản doanh' của thầy bói phán tìm thấy mộ Trạng Trình
Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm: Lời tiên tri kinh ngạc trong phần mộ

Loạt bài tìm mộ cụ Trạng
Đi tìm sự thật chuyện tìm thấy mộ Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm ở Hải Phòng
Ngôi mộ tìm thấy ở Hải Phòng gây xôn xao cả nước là "nhà tiên tri" Nguyễn Bỉnh Khiêm?
Vì sao 'nhà ngoại cảm' và các nhà khoa học khẳng định tìm thấy mộ cụ Nguyễn Bỉnh Khiêm?
Tìm mộ bằng ngoại cảm ở Hải Phòng: Mục đích của những kẻ tung tin đồn tìm thấy mộ Trạng Trình?

Phần nhận xét hiển thị trên trang

"Con voi trong phòng" và sự giàu có bất thường từ cổ phần hóa



Lưu Bích Hồ (Lan Anh ghi)


















VNN - Không phải tự nhiên mà có những doanh nghiệp đã cố tình trì kéo, trì hoãn không muốn bán cổ phần của doanh nghiệp Nhà nước bởi vì họ có thể kiếm lợi được từ những trì hoãn này.

Không thể phủ nhận, nước ta đã tiến hành cổ phần hóa hàng chục năm qua, đến nay kết quả đạt được không phải là nhỏ. Tuy nhiên, vẫn còn không ít lỗ hổng tạo cơ hội cho một nhóm người giàu bất thường. Lâu nay dư luận xôn xao chuyện một số tài sản Nhà nước bị thất thoát qua quá trình cổ phần hóa tại một số tổng công ty và tập đoàn, và họ cũng kháo rằng, đang có một số người trở nên giàu rất nhanh, đặc biệt từ cổ phần hóa doanh nghiệp Nhà nước. Câu chuyện có thực này được tả hài hước bằng câu ngạn ngữ “có một con voi trong phòng”.

Không phải tự nhiên mà có những doanh nghiệp đã cố tình níu kéo, trì hoãn không muốn bán cổ phần của doanh nghiệp Nhà nước bởi vì họ có thể kiếm lợi được từ những trì kéo này. Họ quá hiểu rằng, một khi đưa lên sàn chứng khoán thì mọi thông tin sẽ phải minh bạch. Mà khi đã minh bạch rồi thì muốn "xà xẻo", "kiếm chác" khó hơn rất nhiều. 

Chính việc mua bán không minh bạch sẽ làm thất thoát tài sản của Nhà nước, dẫn đến một số người nắm được thông tin, làm chủ thông tin sẽ có cơ hội sở hữu cổ phiếu giá mềm hơn và trở nên giàu có. Thực tế, sẽ chỉ có rất ít người nắm được những thông tin "quí hiếm" này. Tóm lại, khi mà không minh bạch, cổ đông không được gì, Nhà ước không được gì, có khi còn bị thất thoát…. chỉ có một số ít người trở nên giàu có.

Hiện nay định giá tài sản đất đai để đưa vào cổ phần hóa chưa tốt, cần được tính toán sát giá trị trên thị trường. Nhưng quan trọng hơn cả là sự minh bạch. Nếu không thực hiện nghiêm hai yếu tố này, giá đất theo giá thị trường rất cao nhưng đưa vào xác định thành giá trị tài sản của doanh nghiệp khi cổ phần hóa lại thấp. Đó chính là một kẽ hở lớn mà không ít người trục lợi.

Tại Hội nghị toàn quốc triển khai công tác sắp xếp, đổi mới doanh nghiệp nhà nước (DNNN) giai đoạn 2016-2020 diễn ra hồi cuối năm ngoái, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã nói thẳng, “tôi có nghe rằng, có doanh nghiệp rất lớn vừa qua khi tiến hành định giá và Kiểm toán Nhà nước xác định lại chênh lệch tới 10.000 tỷ đồng”.

Gần đây,  trên khắp các mặt báo lại dành nhiều thời lượng bàn về chuyện một số người đại diện vốn nhà nước tại các tập đoàn, tổng công ty sở hữu một lượng cổ phiếu khủng và rất giàu có. Có lẽ, một trong những câu hỏi đang được dư luận đặc biệt quan tâm hiện nay là: liệu tài sản Nhà nước có còn bị thất thoát qua cổ phần hóa?

Cuối tuần trước, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã yêu cầu Ban cán sự Đảng Chính phủ chỉ đạo các cơ quan chức năng nghiên cứu, rà soát các quy định của pháp luật có liên quan để sớm sửa đổi hoặc kiến nghị việc sửa đổi, bổ sung nhằm hoàn thiện các quy định, khắc phục những hạn chế trong công tác quản lý; lãnh đạo, chỉ đạo, điều hành phòng, chống thất thoát tài sản của Nhà nước, ngăn ngừa tiêu cực, tham nhũng, lợi ích nhóm trong quá trình thực hiện cổ phần hoá doanh nghiệp nhà nước.

Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Xuân Phúc cũng rốt ráo yêu cầu Bộ Kế hoạch và Đầu tư ngay trong tháng 2 năm 2017 trình Đề án tổ chức cơ quan quản lí vốn doanh nghiệp Nhà nước và vốn Nhà nước đầu tư vào doanh nghiệp mà truyền thông gọi là "siêu" Ủy ban.

Trong bối cảnh hiện nay, cá nhân tôi tin rằng, tổ chức này chính là đầu mối có thể quản lý tốt hơn vốn của Nhà nước tại các tổng công ty và tập đoàn. Và việc công khai xác định giá đất sẽ làm minh bạch hóa tài sản trước khi cổ phần hóa. Bên cạnh đó, cùng với việc thông qua Luật Chứng khoán, chúng ta đang xúc tiến để ban hành Luật Đấu giá để bán tài sản của Nhà nước. 

Đây là những bước đi quan trọng chứng tỏ chúng ta đang nỗi lực hoàn thiện về mặt pháp luật theo chuẩn mực kinh tế thị trường, trong đó Nhà nước chỉ quản lý, không kinh doanh. Nếu làm tốt những điều này thì chắc chắn tài sản của Nhà nước sẽ giảm thiểu được thất thoát.

Kết luận cuộc họp về thoái vốn Nhà nước tại các doanh nghiệp lớn, trong đó có CTCP Sữa Việt Nam (Vinamilk), Tổng công ty Bia Rượu Nước giải khát Sài Gòn (Sabeco) và Tổng công ty Bia Rượu Nước giải khát Hà Nội (Habeco) chiều 29/8/2016, Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Xuân Phúc yêu cầu phải thực hiện theo các quy luật, thông lệ thị trường, bảo đảm công khai, minh bạch, chống tham nhũng, tiêu cực, chống lợi ích nhóm, bảo toàn tối đa tài sản nhà nước, bảo đảm lợi ích cao nhất của đất nước. “Các bộ, cơ quan liên quan phải thực hiện nghiêm túc chủ trương này trong cổ phần hóa, thoái vốn nhà nước”. Ông cũng yêu cầu, khi bán cổ phần nhà nước tại 3 doanh nghiệp lớn gồm Vinamilk, Sabeco và Habeco,  phải đấu giá cạnh tranh, giá trị quyền sử dụng đất tính riêng - Theo báo Dân Trí).


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thơ vặt..


ĐI ĐƯỜNG TẠP CẢM
Đôi giày vẹt gót
Những ngón chân muốn chạy ra ngoài
Cái áo khoác 
mốt Tôn Trung Sơn
bây giờ vẫn mặc
Ta đi trên đường chiều mưa lay..
Những ngả đường chiều mê hoặc
Vá víu quanh co
chạy ven chân đồi
Ta qua ngôi nhà của người quen vừa dựng
Vẫn có vì kèo tiếc rẻ
chưa thay
Vẫn những đứa trẻ chân trần trên đất
Làng người H’Mông
Thưa bươm bướm bay
Gặp em mắt buồn như nước
Hoa gạo đỏ tươi,
rơi.
Tiếng hát đồng quê cồn cào đau, nhớ
Nhớ khướu
Nhớ họa mi
Chim bách thanh
đâu rồi?
Đừng nhắc mùa chim công múa lượn!
Vào lúc trời quang
quạ nhao cuối trời
Có đám mây thành chắn ngang phương bắc
Bồn chồn
Đi
Hay về đây?
TIN NHẮN
Thất thường những đám mây mùa hạ
Ngập ngừng trôi
mùa nước lên
Qua đèo
chợt có tin nhắn
Không nhớ số này, lạ hay quen?
Người là ai cợt đùa tôi thế nhỉ?
Người có hay
tôi
Gian nan
Nhường này?
Người có biết trong lòng tôi lửa đốt
Bao bộn bề
Suy tính hôm nay
Mới và cũ nhăn răng cười nham nhở
Đang dở trò như thách thức đây?
Tôi rất sợ tôi không là tôi nữa,
Người đừng vội khen chê tôi lúc này
Vẫn biết đường xa
Chia về nhiều ngả
Mà tôi là tên hèn
Lại có lúc ham chơi!
Xin người để cho tôi yên ổn,
Và cho tôi không hồi âm tin này
Có đoàn tàu đang chạy qua trước mặt
Khỏi khúc cua là tới bến sông rồi!
Những tin nhắn “cơ hội năm mươi triệu”
Tôi chỉ xem như một trò vui
Nếu muốn ghẹo
Xin người chơi kiểu khác
Khi qua sông tôi tới nhà rồi!
ĐỤNG MƯA
Đừng nói bây giờ thơ lạm phát
Thực ra thơ chưa có giá bao giờ
Thực ra thơ chỉ đang mất giá
Vì cách dùng
Khiến người ta thờ ơ..
Sáng ngày hôm qua
Trong lúc đụng cơn mưa
Thật tệ những cơn mưa rừng dai dẳng
Ba kẻ làm thơ cùng một ly rượu đắng
Bảo nhau: “Hình như thơ vừa qua đời!
Vì đã lâu chẳng có được thơ hay?
Không thể đổ lỗi cho ai cả
Thơ có thời
và thế của mình
Ủ mãi một loại men đến lúc chua thì phải
Trách làm chi bởi tôi, hay tại anh?”
“Thơ vốn xưa nay thường hay đỏng đảnh
Đến bất ngờ, thoáng chốc lại đi
Nắm được bàn tay nàng thơ kiêu hãnh
Không thể là kẻ quanh co, ngu độn, ơ hờ”
Tôi đứng bên nghe các ngài luận về thơ phú
Chân tay cũng buồn
Chẳng biết góp thêm chi?
Cơn mưa dứt,
người lại đông trên phố
Chào thơ và các thi sĩ
Tôi đi!


Phần nhận xét hiển thị trên trang