Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Bảy, 4 tháng 2, 2017

Láo nào:

Ở đâu cũng có... nhưng ở Việt Nam thì…
Bạn đã nghe câu này bao nhiêu lần rồi? “Ở đâu cũng có người này người nọ, ở đâu cũng có cái tốt và cái xấu, ở đâu cũng có tiêu cực.” Ờ, ở đâu cũng có, nhưng ở Việt Nam thì…..
Ở đâu cũng có kẹt xe, nhưng kẹt xe ở Việt Nam thì kẹt từ sáng tới tối.Ở đâu cũng có công an cảnh sát tiêu cực, nhưng ở Việt Nam điều đó đã trở nên quá bình thường.
Ở đâu cũng có công lý, nhưng ở Việt Nam công lý có thể được mua bằng tiền.

Ở đâu cũng có rác, nhưng ở Việt Nam thì rác ở khắp nơi, từ ống cống cho tới trung tâm thành phố.

Ở đâu cũng có tham nhũng, nhưng ở Việt Nam nó đã trở thành một quốc nạn, một căn bệnh nan y không thể chữa được.

Ở đâu cũng có đút lót, nhưng ở Việt Nam nó được coi là điều hiển nhiên, nó là một sự bắt buộc khi làm thủ tục hành chính.

Ở đâu cũng có ô nhiễm, nhưng ô nhiễm ở Việt Nam là ô nhiễm không kiểm soát và vô trách nhiệm.

Ở đâu cũng có tiêu cực trong giáo dục, nhưng ở Việt Nam nó được coi là hiển nhiên. Cha mẹ phong bì thầy cô, học sinh phong bì cô giáo, giáo viên phong bì hiệu trưởng, hiệu trưởng phong bì quan chức.

Ở đâu cũng có người tốt người xấu, nhưng ở Việt Nam người tốt được phong lên làm thánh, được coi là nhân vật hiếm có khó tìm.

Ở đâu cũng có sự gian dối, nhưng ở Việt Nam lòng trung lực là điều đó rất quý hiếm.

Ở đâu cũng có nhà thầu xây dựng tiêu cực, nhưng ở Việt Nam cái nhà hay cái gì xây vài tuần đã xuống cấp, vật liệu đã biến đâu rồi?

Ở đâu cũng có thuế phí, nhưng ở Việt Nam người dân chỉ trả nhưng không nhận lại đồng nào.

Ở đâu cũng có tiêu cực trong bệnh viện, nhưng ở Việt Nam đi khám bệnh mà không phong bì thì chỉ có chết.

Ở đâu cũng có phí đường bộ, nhưng ở Việt Nam thì đường đẩy ổ gà ổ voi.

Ở đâu cũng có bất công, nhưng ở Việt Nam sự bất công đó được coi là công bằng.

Ở đâu cũng có nạn COCC, nhưng ở Việt Nam nó được coi là truyền thống gia đình.

Ở đâu cũng có việc nhà nước in tiền, nhưng ở Việt Nam thì việc này đã đẩy đồng Việt Nam vào top 10 đồng tiền vô giá trị nhất thế giới.

Ở đâu cũng có thực phẩm bẩn, nhưng ở Việt Nam thì không thể phân biệt được đâu là sạch đâu là bẩn.

Ở đâu cũng có tai nạn giao thông, nhưng ở Việt Nam nó đã giết chết 10,000 người mỗi năm và vô số người bị thương.

Ở đâu cũng có làn sóng di dân, nhưng ở Việt Nam đa số chỉ ra đi chứ không phải là ngược lại.

Ở đâu cũng có đầu tư bất động sản, nhưng ở Việt Nam giá nhà lại cao gấp 30-40 lần thu nhập mỗi năm của người dân.

Ở đâu cũng có người giàu người nghèo, nhưng ở Việt Nam đi đâu cũng thấy người nghèo, đi đâu cũng thấy trẻ em cụ già ăn xin hay bán vé số.

Ở đâu cũng có thủ tục hành chính rườm rà, nhưng ở Việt Nam nó lại rườm rà cả trăm lần thế giới.

Ở đâu cũng có hệ thống tương tự như Hộ Khẩu, nhưng ở Việt Nam nó lại là công cụ để kiểm soát sự đi lại của người dân chứ không vì lợi ích của họ.

Ở đâu cũng có cũng có thuế xe hơi, nhưng ở Việt Nam nó khiến giá xe cao gấp 2-3 lần giá nước ngoài.

Ở đâu cũng có lạm phát, nhưng ở Việt Nam 500 đồng trước đây có thể mua được nhẫn vàng, bây giờ nó không đủ để gửi xe.

Ở đâu cũng có chính phủ kiểm soát internet, nhưng ở Việt Nam họ lại chặn các trang thông tin nhạy cả và làm chậm tốc độ khi cần thiết.

Ở đâu cũng có quân đội, nhưng ở Việt Nam quân đội lại đi làm kinh tế và kinh doanh.

Ở đâu cũng có sự kém minh bạch, nhưng ở Việt Nam chẳng ai hiểu minh bạch là gì.

Ở đâu cũng có sinh viên du học, nhưng ở Việt Nam nó được coi là cách đi định cư.

Ở đâu cũng có công ty quốc doanh, nhưng ở Việt Nam các công ty đó không hoạt động vì lợi ích công chúng.

Ở đâu cũng có người tàn tật, nhưng ở Việt Nam họ sẽ ngay lập tức bị cho ra rìa và cô lập trong xã hội.

Ở đâu cũng có sự tăng trưởng kinh tế, nhưng ở Việt Nam chỉ tầng lớp chính trị mới được hưởng còn dân thường thì không.

Ở đâu cũng có đảng viên, nhưng ở Việt Nam nó là một giai cấp đặc biệt.

Ở đâu cũng có phim ảnh, nhưng ở Việt Nam thì phim ảnh nội địa chất lượng như gì.

Ở đâu cũng có chửi hay nói tục, nhưng ở Việt Nam thì “đờ mờ, cái lờ, địt mờ” đã trở thành câu cửa miệng, không chửi thì cảm thấy khó chịu và không thân thiết.

Ở đâu cũng có người bắc nam, nhưng ở Việt Nam nó cũng như 2 phe phái.

Ở đâu cũng có lòng yêu nước, nhưng ở Việt Nam nó đồng nghĩa với việc phải yêu một tổ chức chính trị.

Ở đâu cũng có chặt chém, nhưng ở Việt Nam thì đó trở thành một nét văn hóa.

Ở đâu cũng có người nước ngoài sinh sống, nhưng ở Việt Nam đa số là nhân sự cao cấp, còn dân Việt ra nước ngoài thì đi làm thuê làm mướn.

Ở đâu cũng có báo chí, nhưng ở Việt Nam họ được coi là đ* bút.

Ở đâu cũng có trí thức, nhưng ở Việt Nam họ là một đám cừu.

Và ở đâu cũng có ngày mai, cũng có tương lai, nhưng ở Việt Nam thì nó là cái gì đó mà người dân tìm hoài chẳng thấy.

Cho nên, đừng bao giờ nói “ở đâu cũng này cũng nọ với tôi.” Câu đó nhàm chán và trở nên vô nghĩa quá rồi.

Ku Búa @ Cafe Ku Búa

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Rất cảm động!




Phần nhận xét hiển thị trên trang

"TỨ VẬT" - LỜI TRUYỀN TRONG DÂN GIAN


Thưa chư vị,

Sau nhiều năm ngao du đây đó, đi qua nhiều vùng đất, gặp gỡ nhiều kỳ nhân, tôi có được nghe những lời nguyền ghê gớm. Xin được hầu chuyện các vị về 4 lời nguyền “Tứ vật” (bốn điều chớ làm) còn gọi là “tứ bất”, "tứ mạc" mà tôi được nghe truyền miệng trong dân gian ở nhiều địa phương khác nhau. 

Tất cả những lời nguyền dưới đây đều là lời truyền miệng trong dân gian, không có lời nào do tôi hoặc ai đó bịa đặt ra.Và việc ghi chép lại đây chỉ nhằm trước là hầu chuyện, sau là để chư vị bổ sung các “tứ vật” nữa mà các vị được biết, hoặc các cách lý giải khác về các “tứ vật” dưới đây. 

1. Bắc Ninh tứ vật:

Vật giao Phù Lưu hữu
Vật thú Đình Bảng thê
Vật ẩm Đồng Kỵ thuỷ
Vật thực Cẩm Giang kê

 
(Chớ đánh bạn với người Phù Lưu
Chớ lấy con gái Đình Bảng làm vợ
Chớ uống nước làng Đồng Kỵ
Chớ ăn thịt gà Cẩm Giang)

 
2. Ứng Hoà tứ vật:
(tên huyện, thuộc Hà Tây cũ) 
 
Vật thú Vân Đình thiếp
Vật giao Hoà Xá hữu
Vật thực Tử Dương kê
Vật thính Bài Lâm thuyết

 
(Chớ lấy con gái Vân Đình làm vợ bé
Chớ kết bạn với người Hòa Xá
Chớ ăn thịt gà Tử Dương
Chớ nghe lời người Bài Lâm)

 
3. Sơn Tây tứ mạc: 

Mạc tranh Đại Đồng trưởng
Mạc thú Tảo Thượng thê
Mạc giao Đông Sàng hữu
Mạc thực Mỹ Lương kê

 
(Chớ tranh trưởng với dân Đại Đồng
Chớ lấy con gái Tảo Thượng làm vợ
Chớ kết bạn với người làng Đông Sàng
Chớ ăn thịt gà Mỹ Lương)

 
4. Nghi Xuân tứ vật:
(một huyện thuộc Hà Tĩnh)
 
Vật hành Cương Gián lộ
Vật giao Mỹ Dương nho
Vật thú Tả Ao thê
Vật bằng Cộng Khánh hữu

 
(Chớ đi đường Cương Gián
Chớ giao du với nhà Nho ở Mỹ Dương
Chớ lấy con gái làng Tả Ao làm vợ
Chớ kết bạn với dân Cộng Khánh)

 
5. Thừa Thiên tứ bất:
 
Bất giao Nguyệt Biều hữu
Bất thú Dạ Lê thê
Bất ẩm Thạch Hàn thuỷ
Bất thực Lương Quán kê

(Chớ kết bạn với dân Nguyệt Biều,
Chớ lấy con gái Dạ Lê
Chớ uống nước ở Thạch Hàn
Chớ ăn thịt gà Lương Quán)

 
6. Quảng Nam tứ bất:
 
Bất giao Thừa Thiên hữu
Bất thú Quảng Nghĩa thê
Bất thương Bắc Hà khách (cổ)
Bất đấu Bình Định kê

 
(Chớ kết bạn với dân Thừa Thiên
Chớ lấy con gái Quảng Nghĩa (Ngãi) làm vợ
Chớ buôn bán với khách buôn Bắc Hà
Chớ chọi gà với dân Bình Định)

 
7. Hoằng Hóa tứ mạc:
(một huyện thuộc tỉnh Thanh Hóa)
 
Mạc giao Hoằng Nghĩa hữu
Mạc thú Nguyệt Viên thê
Mạc đả Bút Sơn kỳ
Mạc thương Quan Nội huyện

 
(Chớ đánh bạn với dân Hoằng Nghĩa,
Chớ lấy vợ Nguyệt Viên,
Chớ đánh cờ với người Bút Sơn,
Chớ buôn bán dân chợ Huyện).

.
Nguyễn Xuân Diện (sưu tầm)   

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Các quan Nghệ An quả là có hiếu!

Nghệ An: Cặp bánh chưng 7 tạ và gần 1.800 tấn gạo cứu đói

>> Giải mã sự tụt hậu của Việt Nam
>> Cảnh cáo kiểm sát viên làm oan vụ ‘đi tè’
>> Hiến máu bắt buộc chỉ là giả định!
>> Việt Nam đối diện thách thức về an ninh nguồn nước


Lê Tra















TTVN - Là địa phương vừa xin gạo cứu đói nhiều nhất trong số các tỉnh trong dịp Tết Nguyên đán 2017, nhưng ra Tết, Nghệ An vẫn tiếp tục làm cặp bánh chưng nặng 7 tạ để dâng mộ. 

Sáng 2/2 (mùng 6 Tết Đinh Dậu), Tỉnh ủy, UBND tỉnh Nghệ An đã tổ chức Lễ dâng bánh chưng tại khu mộ bà Hoàng Thị Loan, thuộc xã Nam Giang, huyện Nam Đàn (Nghệ An).

Được biết, hơn 600kg gạo nếp, 100kg đậu xanh, thịt, dưa hành và nhiều chiếc lá dong đã được huy động để làm thành cặp bánh với kích thước 1m x 1m x 0,25m mỗi chiếc.

Cặp bánh do hơn 60 người gói, nấu liên tục trong 2 ngày. Đến sáng 2/2, xe chở bánh đi từ TP.Vinh, qua hơn 12 km tới dưới chân núi Động Tranh. Tiếp đó, 20 người địa phương khênh tiếp cặp bánh đi nhiều bậc thang để lên sảnh chính của khu mộ.

Đây là năm thứ 5 UBND tỉnh Nghệ An tổ chức lễ dâng bánh chưng lên khu mộ bà Hoàng Thị Loan dịp đầu năm. Năm ngoái, việc làm cặp bánh chưng nặng 7 tạ bị dư luận phản ứng gay gắt do gây lãng phí, tốn kém. Trả lời về việc này, ông Nguyễn Mạnh Cường, Phó Giám đốc Sở VHTT&DL Nghệ An cho biết chi phí làm bánh là huy động từ các doanh nghiệp chứ không lấy ngân sách của nhà nước. Ông Cường cho hay đây là một hoạt động “có chiều sâu và sự lan tỏa mạnh trong hoạt động từ thiện và du lịch” theo ý tưởng của các Hiệp hội du lịch Nghệ An.

Trong năm nay, ban tổ chức cho biết toàn bộ kinh phí thực hiện hoạt động dâng bánh chưng cũng được huy động từ nguồn xã hội hóa do các các công ty du lịch, lữ hành trong và ngoài tỉnh đóng góp, hoàn toàn không sử dụng đến nguồn ngân sách của Nhà nước. Tuy nhiên, việc này vẫn vấp phải ý kiến từ dư luận cho rằng thay vì tôn vinh giá trị tinh thần, việc làm bánh lớn bị sa vào hình thức, dễ dẫn đến lãng phí trong khi nhiều người dân phải trông chờ vào gạo cứu đói trong dịp Tết.

Vừa qua, Nghệ An cũng là tỉnh xin nhiều nhất trong số các tỉnh xin gạo cứu đói Tết Nguyên đán 2017. Theo danh sách 15 tỉnh được phê duyệt cấp gạo, Nghệ An nhận gần 1.800 tấn gạo, gấp hơn 5 lần so với tỉnh nhận ít nhất (Tuyên Quang).

Trong 10 năm qua, hầu như năm nào Nghệ An cũng có tên trong danh sách các tỉnh xin hỗ trợ gạo. Đáng chú ý, năm 2015, thu ngân sách của Nghệ An là hơn 8.712 tỷ đồng nhưng tổng chi lên tới 20.783 tỷ đồng. Năm 2016, dự toán tổng thu ngân sách là 10.281 tỷ đồng, nhưng dự toán tổng chi là hơn 19.938 tỷ đồng, trong đó chi cho đầu tư phát triển chỉ chiếm 1/4 ngân sách.


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Nhớ


Kết quả hình ảnh cho Hình ảnh Tam Đảo mùa xuân?

Nhớ ngày ta bên nhau
Trời xanh mở trên đầu
Tam Đảo tươi màu núi
Tản Viên xinh hoa đào!
Đôi ngựa vờn trong gió
Thăm Thác Bạc, Thác Vàng ..
Rừng thông, thềm lối cũ
Đèn Mẫu hồng trong sương ..
Giờ vẫn con đường ấy ..
Xuân một mình tơ vương
Gió thì thầm như hỏi
Quyến luyến xưa hương rừng?
Hoa đào vờ không biết
Vẫn đắm say môi hồng
Đường xuân ..Người đón tết ,
Còn nhớ ngày xưa chăng?

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Mưa phùn



Hết năm - nhớ mùa đông giá!
Liêu xiêu bóng mẹ trên đồng
Mạ non chưa xanh kịp cỏ
Mưa phùn 
nghiêng đẫm bờ sông


Mẹ đi lên trời để lại
Áo tơi lá cũ bạc rồi
Con về làng xưa nào thấy?
Nghẹn ngào 
mưa ướt bờ vai!

Mẹ ơi nắng mưa thay đổi
Buồn vui chưa trọn kiếp người
Nhớ ấm lửa hồng tay mẹ
Đường đời 
nước mắt.. mẹ rơi!

Bờ sông vẫn lên màu cỏ
Lối xưa bước mẹ từng qua
Mưa như mưa phùn năm cũ
Chỉ còn..
vắng mẹ năm xưa..!

Một lần xin mưa ngừng lại
Để cây nhang cháy tận cùng
Cho khói nhang lên hình mẹ
Cho con
một chút ấm lòng!

Mạ non uốn theo chiều gió
Cùng con lạy mẹ trên đồng
Khắc ghi trong lòng con nhớ :
Mẹ là nồng ấm,
quê hương!

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Có những điều GS Ngô Bảo Châu chưa biết


Hà Văn Thùy -

 Đọc bài GS Ngô Bảo Châu bàn về yêu nước trên BBC, giữa chừng thấy chán nên tôi bỏ. Nhưng rồi nhà thơ Đỗ Minh Tuấn chuyển lại với lời nhắn gửi: “Ngô Bảo Châu nói trên BBC là văn hóa Bắc kỳ là bản sao thu nhỏ của văn hóa Trung Hoa… nhưng lại thiếu hiểu biết về văn hóa Việt. Anh viết phản biện đi…” Tôi đọc lại và “bật ngửa” vì những dòng sau:

GS Ngô Bảo Châu đưa tay bỏ giá đấu quyển 
Việt Nam văn hóa sử cương – Ảnh: L.Điền
– Hoá ra cái điểm Việt Nam thân thương không hề là trái tim của nhân loại. Nó nằm ở nơi cùng trời cuối đất.
– Có lẽ vì đất nước của chúng ta nằm ở nơi cùng trời cuối đất mà trong gần hai ngàn năm, nó hầu như nằm bên rìa sự phát triển của văn minh của nhân loại.



.– Người di dân hầu hết cũng đến từ Trung hoa. Trước khi người Pháp xâm chiếm Việt Nam, văn minh Trung Hoa là hệ quy chiếu duy nhất của người dân đồng bằng Bắc Bộ.

– Cuộc sống bây giờ đã khác nhiều. Ngay cả những thanh niên nông thôn mà tôi gặp ở sân bay Narita, dù có lẽ họ không có một hệ quy chiếu nào khác ngoài một bộ ứng xử của người nhà quê, mà nền tảng lý luận dường như là một dạng tối giản của văn minh Trung Hoa, 

– Cảm giác quan tâm đó đến từ đâu, nếu không phải là khát vọng có ở trong mỗi chúng ta, khát vọng thoát ra khỏi thân phận của một nơi cùng trời cuối đất, gắn vào thế giới bằng một sợi dây lơ lửng buộc vào Trung hoa, thoát ra khỏi cái khung chật chội của Khổng giáo.

Bài viết ngắn này xin bàn với Giáo sư đôi điều:

1. Giáo sư đứng ở chỗ nào để nói rằng đất nước chúng ta nằm ở nơi cuối đất cùng trời? Nếu tôi không lầm thì đó là cách nhìn của những nhà thực dân Bồ Đào Nha, Tây Ban Nha thế kỷ XVII. Xuất phát từ quan niệm Âu trung – châu Âu là trung tâm phát sinh văn hóa nhân loại, họ cho rằng người da trắng có sứ mệnh khai hóa các dân tộc man mọi phương Đông. Đến lượt mình, suốt nửa đầu thế kỷ XX, các học giả người Pháp của Viễn Đông Bác Cổ cố công chứng minh chủ nghĩa Hoa tâm: Trung Hoa là trung tâm phát sinh con người và văn hóa châu Á. Đông Nam Á là vùng trũng của lịch sử, không sáng tạo được bất cứ điều gì cho gia tài văn hóa nhân loại. Lớp lớp người Việt được dạy như thế và chúng ta tin như thế.

Nhưng sang thế kỷ này, khoa học nhân loại khám phá sự thực khác hẳn: 70.000 năm trước, con người từ châu Phi theo ven biển Ấn Độ di cư tới Việt Nam. Tại đây, sau 20.000 năm chung sống, họ hòa huyết sinh ra người Lạc Việt. Sau đó người Lạc Việt lan tỏa ra các đảo Đông Nam Á, chiếm lĩnh tiểu lục địa Ấn Độ, lên khai phá đất Trung Hoa rồi sang chiếm lĩnh châu Mỹ. Từ khảo sát 5.000 chiếc răng hóa thạch tìm thấy ở châu Âu, khoa học xác nhận: 40.000 năm trước, người Việt cổ từ Đông Á đi qua Trung Á tới châu Âu. Tại đây, họ hòa huyết với người Europid vừa từ Trung Đông lên, sinh ra người Eurasian da đen, là tổ tiên người châu Âu. Trong huyết mạch người châu Âu hiện nay có phần không nhỏ dòng máu Lạc Việt! Không chỉ vậy, ngôn ngữ Lạc Việt cũng để lại vô số di duệ trong tiếng Anh: Water là biến âm cùa Nác; Sand là biến âm của Sạn; People là biến âm của Bí Bầu = người… Khoa học cũng chứng minh rằng, không chỉ văn hóa đá mới Hòa Bình mà người Việt còn mang giống cây trồng, vật nuôi cùng tư tưởng nông nghiệp tới phương Tây. Một sự thực được khám phá: Núi Đọ xứ Thanh là nơi phát tích của phần lớn loài người sống ngoài châu Phi.

2. Phải chăng “Người di dân hầu hết cũng đến từ Trung hoa. Trước khi người Pháp xâm chiếm Việt Nam, văn minh Trung Hoa là hệ quy chiếu duy nhất của người dân đồng bằng Bắc Bộ.”?

Ý tưởng này không mới vì cũng như bao thế hệ người Việt khác, nó được dạy từ những nhà Tây học. Nhưng sang thế kỷ này, khoa học cho thấy sự thực trái ngược. Do từ 40.000 năm trước, người Lạc Việt là chủ nhân của Hoa lục nên 93% dân cư Trung Quốc hiện nay là con cháu của người Lạc Việt. Dù mang tên Hoa Hạ hay Hán, họ cũng là hậu duệ của người Việt cổ. Từ năm 1992, di truyền học phát hiện: người Việt Nam có chỉ số đa dạng di truyền cao nhất trong các dân cư châu Á. Điều này có nghĩa, người Việt xưa từng là tổ tiên các dân tộc châu Á! Không chỉ vậy, khoa học cũng khám phá: tiếng Việt là chủ thể tạo nên tiếng Trung Hoa. Chữ tượng hình Giáp cốt văn là do người Lạc Việt sáng tạo. Mọi thành tựu rực rỡ của văn hóa Trung Hoa như kinh Thi, kinh Thư, kinh Dịch… là của người Việt! Tuy nhiên, do sự trớ trêu của lịch sử, người Việt Nam bị xâm lăng mất đất, bị chiếm đoạt văn hóa, lịch sử nên ngộ nhận là mình học nhờ đọc mướn từ Trung Hoa.

3. Gặp những cậu thanh niên xứ Nghệ nhếch nhác ở đất người, cũng như nhiều người khác, Giáo sư Ngô Bảo Châu không hề ngờ rằng, họ là hậu duệ của những người từ thềm Biển Đông lên định cư sớm nhất trên đất Việt Nam. Cái thứ tiếng nói trọ trẹ khó nghe của họ chính là dấu vết của ngôn ngữ Lạc Việt gốc, chẳng những làm nên tiếng nói Việt Nam mà còn là tiếng nói ban đầu của hơn một nghìn triệu người Trung Quốc hôm nay. Điều không dễ thấy là trong tâm hồn họ tiềm ẩn những yếu tố nhân chi sơ của văn hóa Việt…

Không trách Giáo sư vì những điều nói trên còn quá mới mẻ, chỉ được khám phá gần đây. Mong rằng khi biết được sự thật này, Giáo sư sẽ có suy nghĩ chín chắn hơn về con người và đất nước Việt Nam.

https://kimdunghn.wordpress.com/2016/01/31/co-nhung-dieu-gs-ngo-bao-chau-chua-biet/

Phần nhận xét hiển thị trên trang