Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Năm, 2 tháng 2, 2017

NỖI CÔ ĐƠN CỦA NGƯỜI TRÍ THỨC


2-2-2017
Khi nghe đến hàng trăm nghìn những sinh viên trẻ Hồng Kông, rồi hàng chục vạn người trẻ Hàn Quốc xuống đường biểu tình phản đối lãnh đạo cao nhất của chính quyền nước họ phải từ chức và chịu điều tra độc lập, phải trao trả quyền lực độc lập về cho nhân dân, tôi thấy đau đớn cho sự im lặng trong thân phận bé mọn của giới trẻ và sinh viên Việt Nam mình.
Hôm nay, sinh viên luật ở Mỹ lại có một hành vi chính trị được coi là quyền đương nhiên đến mức bình thường của một con người mà bất kỳ một công dân Hoa Kỳ nào cũng đều có thể hực hiện – họ chung tay đâm đơn kiện tân Tổng thống Donald Trump ra Toà án bảo hiến để chống lại sắc lệnh vừa mới ban hành của ông ấy khi họ cho rằng nó có dấu hiệu vi phạm vào Hiến pháp nước này. Tôi lại tự đặt câu hỏi, giới trẻ và sinh viên luật của chúng ta đang làm gì và ở đâu khi đất nước cần đến? Chúng đang hưởng thụ và học tập những thứ học thuật cao siêu nào mà không nhìn thấy những thảm trạng trên đất nước mình trong tình cảnh vi phạm pháp luật một cách hiển nhiên và đầy rẫy trước mắt mỗi ngày?
Chúng đang học để làm gì? Để bảo vệ điều đúng đắn và phụng sự quốc gia hay nhất mực im lặng rồi sẽ luồn lách để tìm kiếm cái niêu cơm cho đầy cái bụng và ấm cái tổ của mình sau này?
Tôi hiểu nỗi cô đơn đến tột cùng của những người trí thức chân chính. Bởi lẽ, những tiếng nói của họ có thể lan toả và thuyết phục, đánh thức được những tâm hồn và lương tri xa lạ, không hề quen biết, nhưng thực sự đau đớn là những người thân quen và biết họ trong đời thường lại xem nhẹ, thậm chí chỉ trích hay dè bỉu những tiếng nói lương tâm của những người đang nhìn về và dành nỗi cảm thông cho đồng loại trên tổ quốc mình.
Với người thân quen, họ nhận được sự ngăn trở và xa lánh, với người xa lạ, họ nhận được sự ủng hộ và quý mến, động viên. Những nghịch lý để tạo nên nỗi cô đơn đến cùng cực của người trí thức.
Và còn nữa, đó chính là đặc tính rời rạc của giới trí thức Việt Nam, họ không có tinh thần chung, họ thường soi xét nhau, họ sợ người khác hơn mình, thậm chí sẵn sàng chà đạp nhau để mà thoả cái lòng ích kỷ của bản thân. Còn phần khác thì im lặng trong sợ hãi cốt để yên thân và nghĩ rằng đó là vì thế hệ con cháu để chúng được vô sự như cha mẹ chúng hôm nay.
Tôi đi ra đường, ngồi những nơi tôi đến, thường thì tôi nghe được rất nhiều những lời nói phù phiếm, sáo rỗng, phô trương, khoe mẽ và chuyện nhảm nhí đời thường. Tôi không nghe thấy những lý tưởng hay những câu chuyện chia sẻ về đất nước mình hoặc phương cách để thay đổi chúng tốt hơn lên mà có cơ hội tìm kiếm tương lai cho đời mình của những người xung quanh.
Tuổi trẻ và thế hệ trẻ của chúng ta đang ở đâu và làm gì? Họ học gì và nói gì với nhau trên tổ quốc đầy thương tổn và ngày càng khánh kiệt này?
Họ chỉ lo mưu cầu đời mình mà không tính dựng xây đất nước.
Họ không hiểu giá trị của họ nên thành ra trở nên như những công dân đầu gỗ trên mảnh đất quê hương dung dưỡng chúng.
Ngẩng đầu lên, nhắm mắt lại mà tư duy, mà suy nghĩ và đau đớn với những phận người và mệnh đời. Để hiểu rằng đất nước này là của chính mình, do mình gây dựng và tạo lập nên, mà rồi sẽ trở thành di sản cho con cháu hưởng chung. Đừng cố kiếm tìm và ký sinh trên mảnh đất là tổ quốc của mình rồi âm thầm rời bỏ quê hương trong nỗi hèn mọn đến bạc nhược.
Vì khi ra đi bằng nỗi hèn mạt, thì ở đâu bạn cũng chỉ có sự hèn mạt để sống mà thôi.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

ĐỘC ĐÁO ! LỄ KHAI BÚT, KHAI ẤN CỦA NHỮNG NGƯỜI MÙ CHỮ



GÓP Ý VỀ MẤY LỖI CHỮ HÁN trong lễ Khai ấn và Khai bút ở Quảng Ninh từ 6-8 tháng Giêng 2017.

- Cái font chữ dõng dạc thế mà trên cái ấn đóng ở đó lại sai hai chữ quan trọng: (1) khai ấn "Hồng Đức hiệu" 洪德號 thì viết chữ Hồng 洪 (lớn) sai thành Hồng 紅 (màu đỏ). (2) khai bút "Tao Đàn hội" 騷壇會 thì viết chữ Tao 騷 (phong nhã) sai thành chữ Tao 遭 (gặp gỡ), đều là lỗi sai đồng âm Hán Việt, thường do tra tự điển để viết chữ. Ở đây khoan chưa nói đến tính thẩm mĩ của mấy chữ ấy. 


- Không biết có phải cái ấn ấy đóng ra cái chữ in trên font đó không? Nếu đúng thì bao nhiêu người khai nhầm ấn bút rồi? Thôi thì cứ coi là lỗi nhỏ, vì có phải ai cũng biết chữ Hán đâu! Biên ra vài lời, mong cơ quan tổ chức Lễ này nghe được và xem xét, kẻo cụ Lê Thánh Tông và các cụ hội Tao Đàn về quở đám con cháu chúng ta!

(ảnh từ facebook của người quen)
FB. N.T.C (Viện Hán Nôm) 
--------------------

Dưới đây là tin do VOV đưa năm ngoái.
Họ mù chữ từ năm ngoái đến năm nay vẫn mù.


Quảng Ninh: Lễ khai bút - khai ấn hội Tao Đàn xuân Bính Thân 2016 

VOV
Thứ 7, 16:34, 13/02/2016

VOV.VN -Lễ khai ấn Hội Tao Đàn được lồng ghép vào ngày mùng 6 tháng Giêng với ý nghĩa mong một năm mới thành công và may mắn.

Khai bút đầu xuân là một nét đẹp văn hóa thể hiện truyền thống hiếu học của dân tộc Việt Nam. Mỗi năm, cứ vào dịp Tết đến xuân về, mọi người lại ngồi cùng nhau tiến hành những nghi thức khai bút, khai ấn với ước muốn về một mùa xuân may mắn, thi cử đỗ đạt, học hành tấn tới và sự nghiệp luôn luôn suôn sẻ.

Sáng ngày 13/2 (mùng 6 Tết Bính Thân), tại khu Bài Thơ cổ và trung tâm Văn Hóa núi Bài Thơ (TP Hạ Long) đã diễn ra lễ Khai bút – Khai ấn Hội Tao Đàn Xuân Bính Thân 2016 do Hội VHNT Quảng Ninh phối hợp với UBND TP Hạ Long tổ chức. Đến dự lễ hội có sự góp mặt của đại diện Ban lãnh đạo Trung ương, lãnh đạo Tỉnh, lãnh đạo TP Hạ Long, các vị đại biểu, các văn nghệ sỹ và đông đảo các em học sinh cùng phụ huynh. 

.
Lễ hội Khai bút - Khai ấn Hội Tao Đàn xuân Bính Thân 2016.

Lễ hội có nhiều nghi thức trang trọng như: Lễ cáo yết Hoàng đế, thi sĩ Lê Thánh Tông và lễ rước, Lễ khai bút – khai ấn, Lễ vinh danh…Cũng tại lễ hội, lãnh đạo Tỉnh, lãnh đạo Hội đã phát ấn cho nhân dân và du khách, các văn nghệ sỹ tổ chức viết thư pháp tặng nhân dân.

Ông Phạm Ngọc Thành, trưởng ban tổ chức Lễ khai bút – khai ấn Hội Tao Đàn xuân Bính Thân 2016 chia sẻ: "Năm nay, thể theo nguyện vọng của nhân dân, chúng tôi đã nâng cấp lên thành lễ hội khai bút và khai ấn. Đây là lần đầu tiên chúng tôi rước bài thơ cổ của hoàng đế, thi sỹ Lê Thánh Tông và rước bút, rước nghiêng, rước sách thánh hiền và rước bảng vàng ghi danh từ khu Bài Thơ cổ về Trung tâm Văn hóa núi Bài Thơ để tổ chức lễ hội này, và có hàng trăm người tham gia lễ rước. Cùng với đó chúng tôi có tổ chức lễ vinh danh những em học sinh có thành tích đặc biệt xuất sắc, các văn nghệ sỹ đạt giải cao quốc gia để vinh danh và tạo dựng thành một lễ hội tưởng nhớ tiền nhân, thi đua học tập ngay những ngày đầu năm mới". 

.
Các đ/c lãnh đạo thực hiện nghi lễ dâng hương hoàng đế cùng các anh hùng tiền liệt.


Các đ/c lãnh đạo trao hoa và biểu tượng vinh danh cho các em h/s có thành tích xuất sắc.

Theo quan niệm dân gian xưa kia, mỗi người thường tự chọn cho mình một thời điểm được coi là giờ tốt, giờ đẹp nhất vào dịp đầu năm mới để làm lễ khai bút, khai ấn. Những chữ “khai bút đầu xuân” phải do mình tự nghĩ ra chứ không được sao chép của người khác. Đó có thể là dòng chữ ghi họ tên, tuổi, quê quán của người cầm bút hoặc một vài câu thơ được sáng tác ngẫu hứng. Đôi khi chỉ đơn giản là những cảm xúc, những mong ước tốt đẹp về gia đình, bạn bè, công việc, học hành, thi cử…

Riêng lễ khai ấn Hội Tao Đàn, niên hiệu Hồng Đức được tổ chức lần đầu năm 2014 và được lồng ghép vào ngày mùng 6 tháng Giêng với ý nghĩa mong một năm mới thành công và may mắn.

Lễ khai bút- khai ấn năm nay sẽ kéo dài trong 3 ngày từ ngày mùng 6 đến hết ngày 8 Tết với nhiều hoạt động văn hóa, văn nghệ đặc sắc.

Ngoài những giá trị chân thiện mỹ, việc khai bút, khai ấn đầu xuân còn có giá trị nhân văn sâu sắc. Khai bút, khai ấn không chỉ tượng trưng cho sự khởi đầu một sự nghiệp, sự học mà còn gửi gắm rất nhiều tâm tư, nguyện vọng về một năm mới suôn sẻ, hạnh phúc và thành công./. 
Trần Huyền - Trường An/VOV - Đông Bắc

Phần nhận xét hiển thị trên trang

đứng dậy từ đổ nát và li tán, để tái tạo một quốc gia độc lập và dân chủ

Chính sách Đối ngoại Viêt Nam Giai đoạn Mới
Trước cơn địa chấn chính trị với hệ quả khôn lường đang diễn ra tại Mỹ và toàn cầu, trước đám mây đen và sóng dữ tại Biển Đông, con tàu Việt Nam phải làm thế nào để thoát hiểm và vượt ra biển lớn? Đây là thách thức to lớn và cơ hội mong manh đối với Việt Nam, tại bước ngoặt lịch sử khi thế giới đang bước sang một giai đoạn mới. 

Ảnh minh họa. Nguồn: Asisa Observer.
Bước ngoặt lịch sử
Tuy đã hơn bẩy thập kỷ sau ngày độc lập (2/9/1945) và hơn bốn thập kỷ sau ngày kết thúc chiến tranh Việt Nam (30/4/1975), nhưng đất nước dường như vẫn còn luẩn quẩn tại ngã ba đường của lịch sử. Việt Nam có quyết tâm đổi mới thể chế toàn diện hay không? Có thực sự đi theo con đường kinh tế thị trường và dân chủ hóa hay không? Liệu tranh luận về “hai con đường” đã đến lúc ngã ngũ, hay Việt Nam vẫn tiếp tục “đu dây”? 

Một yếu tố mới xuất hiện, như một cơn địa chấn chính trị đang xô đẩy Việt Nam phải chọn một con đường. Ngày 8/11/2016 là “ngày định mệnh” đối với nước Mỹ (cũng như nhiều nước khác), khi Donald Trump bất ngờ thắng cử, trở thành tổng thống thứ 45 của Mỹ. Đó là một chính biến làm thay đổi cuộc chơi (game changer), khiến nước Mỹ (và phần lớn thế giới) ngỡ ngàng, bối rối và lo sợ. Đó không phải chỉ là sự kiện thay đổi tổng thống Mỹ như “đến hẹn lại lên”, mà là một bước ngoặt lịch sử, mở ra một giai đoạn mới bất định. Khủng hoảng chính trị Mỹ có thể làm đảo lộn trật tự thế giới, “như khi Liên Xô sụp đổ” (năm 1991). (“America: the Failed State”, Francis Fukuyama, Prospect, December 13, 2016)

Cơn địa chấn chính trị bất ngờ và bất định này đang làm nước Mỹ chia rẽ sâu sắc, đe dọa trật tự thế giới cũ và quan hệ quốc tế. Trong cuốn sách mới xuất bản, Richard Haass (Chủ tịch Council on Foreign Relations) nhận xét rằng từ đầu năm 2017, chúng ta đang chứng kiến “sự đảo lộn có tính hệ thống” (systemic disorder) và “mất phương hướng chiến lược” (strategic disorientation). (“A World in Disarray: American foreign Policy and the Crisis of the Old Order”, Richard Haass, Penguin Press, January 2017).

Nếu Donald Trump chơi lá bài Nga để chống Tàu (khác với Nixon-Kissinger chơi lá bài Tàu để chống Nga trước đây) thì ông ta có thể làm đảo lộn bàn cờ chiến lược Biển Đông, cũng như chính sách đối ngoại của các nước Đông Á và ASEAN (trong đó có Việt Nam). Học thuyết Kissinger về tam giác chiến lược Mỹ-Nga-Trung có thể bị đảo ngược (“Reverse Kissinger”, Blake Franko, American Conservative, January 10, 2017).

Nghịch lý Donald Trump là một hiện tượng lạ, nhưng đã có tiền lệ trong lịch sử. Thời xưa tại Trung Quốc, Lã Bất Vi ngộ ra rằng “buôn vua” lãi hơn tất cả, nên đã bỏ kinh doanh đi “buôn vua” và dựng lên Tần Thủy Hoàng. Lã Bất Vi còn đúc kết kinh nghiệm viết “Lã Thị Xuân Thu”. Nay tại Mỹ, Donald Trump cũng bỏ kinh doanh bất động sản, nhưng không “buôn vua” mà làm vua luôn. Donald Trump là Lã Bất Vi của nước Mỹ!

Trump vốn là con người thất thường, nên chính sách của Trump cũng bất thường. Đặc điểm chính sách của Trump là hành động ngay (không cần nghĩ trước), vì vậy mọi chính sách của chính quyền Trump có thể là “lâm thời” (adhoc). Chính vì Trump thiếu nhất quán nên làm thiên hạ khó đoán. Lệnh cấm nhập cảnh (travel ban) đối với 7 nước Hồi giáo là một ví dụ, đang gây tranh cãi và phản ứng làm náo loạn cả nước Mỹ.

Trong khi Trump quyết định rút khỏi TPP (bỏ ngỏ khu vực này cho Trung Quốc thao túng) thì ông ấy lại bổ nhiệm những nhân vật “diều hâu” chống Trung Quốc (như Peter Navarro và Rex Tillerson) vào những vị trí then chốt. Trước đây, Nixon-Kissinger đã “vô tình” tạo ra con quái vật Frankenstein và dung dưỡng nó lớn mạnh bằng kế sách “Constructive Engagement”, nay Trump lại “vô ý” rút khỏi TPP vì “America First”, mà hệ quả là bỏ rơi khu vực này để nó tha hồ lũng đoạn. Trung Quốc có thể thay thế TPP (do Mỹ đứng đầu) bằng RCEP (do TQ cầm cái), phân hóa và làm đảo lộn trật tự của Mỹ tại khu vực này.

Sắp xếp nhân sự

Sắp xếp nhân sự chủ chốt của Trump chính là dấu hiệu về đường lối chính sách (đối nội cũng như đối ngoại). Không chờ nhậm chức (20/1/2017) Trump đã bất ngờ ra tay trước bằng mấy nước cờ táo bạo, làm đảo lộn bàn cờ quốc gia lẫn quốc tế, đe dọa xóa sổ di sản của Tổng thống Obama và các đời tổng thống trước đó. Theo Newt Gingrich, “khoảng 60 hoặc 70% sắc lệnh của Obama sẽ bị Trump hủy bỏ” (Fox News, 26/12/2016).

Thứ nhất, Trump không đợi Trung Quốc nắn gân mà đã phá lệ, thách thức Trung Quốc trước bằng cuộc điện đàm với tổng thống Đài Loan Thái Anh Văn (2/12/2016). Sự kiện đó không phải ngẫu nhiên, mà là kết quả chuẩn bị nhiều tuần trước đó, giữa các quan chức hàng đầu hai bên (Bob Dole, Reince Priebus, Edwin Feulner). Bằng 10 phút điện đàm, Trump đe dọa làm sụp đổ chính sách “Một Trung Quốc” đã tồn tại hơn 4 thập kỷ. Tiếp theo điện đàm, Trump còn khẳng định, “Tôi quá hiểu chính sách ‘Một Trung Quốc’, nhưng tôi không hiểu tại sao chúng ta bị ràng buộc bởi chính sách đó” (Fox News, 11/12/2016).

Thứ hai, Trump bổ nhiệm Peter Navarro đứng đầu Hội đồng Thương mại Quốc gia, có văn phòng ngay trong Nhà Trắng, có nhiệm vụ phối hợp chính sách kinh tế để đối phó với sự trỗi dậy của Trung Quốc. Navarro là nhân vật chống Tàu, tác giả cuốn sách (và bộ phim) “Chết Bởi Trung Quốc”, nay trở thành nhà kinh tế quyền lực nhất. Bắc Kinh bị sốc trước quyết định bổ nhiệm Peter Navarro, cũng như Wilbur Ross (Bộ trưởng Thương mại), Robert Lighthier (Đại diện Thương mại). Sau cuộc điện đàm với Thái Anh Văn, việc bổ nhiệm ba nhân vật “diều hâu” chống Tàu là tín hiệu rõ ràng về ưu tiên của Trump. Chiến tranh thương mại và chạy đua vũ trang với Trung Quốc chỉ là vấn đề thời gian. Có nhiều lý do để Trung quốc lo ngại vì kinh tế đang xuống dốc và chính trị bất ổn. (“Peter Navarro is about to become one of the world’s most powerful economists”, Economist, Jan 21, 2017).

Thứ ba, Trump bổ nhiệm Rex Tillerson làm Ngoại Trưởng, một quyết định gây tranh cãi, không phải chỉ vì Tillerson là CEO của Exxon-Mobil, mà còn là nhân vật thân với Putin. Phát biểu của Tillerson trong buổi điều trần tại Thượng Viện (12/1/2017) càng làm lãnh đạo Trung Quốc bị sốc. Tillerson đã nói thẳng thừng rằng chiến dịch Trung Quốc xây đảo nhân tạo trị giá hàng tỷ đô-la tại Biển Đông (với tài nguyên dầu khí) là “bất hợp pháp và giống Nga chiếm Crimea…” và “Chúng ta sẽ nói rõ với Trung Quốc rằng trước hết, họ phải chấm dứt xây dựng đảo và thứ hai, chúng ta sẽ không cho phép họ tiếp cận các đảo này…”

Đó là một tín hiệu thay đổi lớn trong quan điểm của Mỹ về Biển Đông, với hàm ý là Mỹ sẽ dùng sức mạnh quân sự để ngăn chặn Trung Quốc bành trướng. Phát biểu của Tillerson đã làm chính giới và dư luận Trung Quốc bất ngờ và tức giận. Thực ra, Tillerson từ lâu đã lo ngại về Trung Quốc và thấy phải chống lại ý đồ quân sự hóa và bành trướng của Trung Quốc tại Biển Đông, sau vụ Exxon-Mobil (và các công ty khác) bị Trung Quốc ngăn cấm hợp tác dầu khí với Việt Nam. (“Rex Tillerson’s South China Sea Remarks Foreshadow Possible Foreign Policy Crisis”, Michael Forsythe, New York Times, Jan 12, 2017).

Stephen Bannon (chiến lược gia của Trump tại Nhà Trắng) cũng quan tâm đến chiến lược Châu Á và cho rằng chủ trương “xoay trục” sang Châu Á của Obama thất bại vì thiếu ngân sách quốc phòng nên yếu thế. Trump cũng bổ nhiệm nhiều tướng “diều hâu” và chuyên gia về Trung Quốc vào các vị trí chủ chốt như Bộ trưởng Quốc phòng (James Mattis), Cố vấn An ninh Quốc gia (Michael Flynn), Bộ trưởng Hải Quân (Randy Forbes), Giám đốc Châu Á tại Hội đồng An ninh Quốc gia (Matt Pottinger), Trợ lý Bộ trưởng về Châu Á tại Bộ Ngoại Giao và Bộ Quốc Phòng (Randall Schiver và Victor Cha). Đại sứ Mỹ tại Trung Quốc là Terry Branstad, tại Nhật là William Hagerty, tại Ấn Độ là Ashley Tellis. (“Trump could make Obama’s pivot to Asia a reality”, Josh Rogin, Washington Post, Jan 8, 2017).

Bối cảnh quốc tế

Có thể nói, chính sách đối ngoại của chính quyền mới hình thành ngay trong giai đoạn chuyển giao quyền lực, trước khi Donald Trump nhậm chức. Diễn văn nhậm chức của Trump sặc mùi dân túy, chẳng khác diễn văn tranh cử trước đó, khẳng định quan điểm đối ngoại cứng rắn của Trump, và phủ nhận gần hết các di sản của Obama. Nó không chỉ làm người Mỹ chia rẽ mà còn làm thế giới hoang mang lo ngại, nhất là Trung Quốc.

Một số nhà phân tích cho rằng Trump sẽ chơi trò “ngoại giao tay ba” (Triangular Diplomacy) với Nga và Trung Quốc, nhưng “tinh tế hơn” (Alexander Vuving). Thay vì dùng lá bài Trung Quốc để chống Nga (thời Nixon-Kissinger), Trump sẽ dùng lá bài Nga để chống Trung Quốc. Lãnh đạo Trung Quốc tỏ ra lúng túng và bị động (như bị “phục kích”), chưa biết nên phản ứng và đối phó thế nào. Họ chưa gặp một Tổng thống Mỹ nào lại ăn nói và hành xử như vậy. Đối với một người không biết sợ như Trump, Trung Quốc rất khó nắn gân và hù dọa. Khó đoán được ý đồ thực của Trump là một thách thức lớn đối với Trung Quốc (“Trump Tweets China Retreats”, Gordon Chang, National Interest, Jan 6, 2017).

Trong khi Trung Quốc trỗi dậy “không hòa bình”, bắt nạt các nước khu vực và thách thức vai trò của Mỹ, thì Mỹ vẫn “chiều” họ bằng chính sách “Một Trung Quốc” (như chiều “Frankenstein”). Tuy Nixon đã qua đời, nhưng Kissinger, là tác giả của chính sách “Một Trung Quốc” (theo “Shanghai Communique”), vẫn còn nhiều ảnh hưởng như một cây cổ thụ về chính sách đối ngoại từ thập niên 1970 (dù nay đã 93 tuổi). Tính đến nay, Kissinger đã đến thăm Trung Quốc tới 80 lần, và quen biết hầu hết lãnh đạo nước này.

Gần đây nhất, sau khi Trump đắc cử, Kissinger đã đến Bắc Kinh gặp Tập Cận Bình và Vương Kỳ Sơn (1/12/2016), trong khi Trump điện đàm với Thái Anh Văn (3/12/2016). Không biết là Kissinger đã nói gì với Trump khi họ gặp nhau bàn về Trung Quốc, nhưng sau đó khi được hỏi ông nghĩ gì về cựu ngoại trưởng Kissinger, Trump đã Twitted, “Một cây cổ thụ đã mục ruỗng, thì không nên tưới bón làm gì, chỉ tốn thời gian”.

Không phải Kissinger chỉ quan hệ chặt chẽ với Bắc Kinh, mà còn quan hệ chặt chẽ với Nga. Gần đây nhất, Kissinger đã đến Moscow đàm phán (bí mật) với Putin (3/2/2016). Ông cho rằng Mỹ sai lầm lớn nếu để Nga và Trung Quốc hình thành một liên minh kinh tế và chính trị. Vì vậy, Mỹ phải hợp tác với Nga để “cân bằng lực lượng toàn cầu”. Nhưng tại sao Trump lại thân thiện với Nga mà không thân thiện với Trung Quốc, trong khi cả Nga và Trung Quốc đều tìm cách thách thức lợi ích và vai trò toàn cầu của Mỹ?

Theo các cơ quan tình báo Mỹ (CIA và FBI), Nga đã can thiệp vào chính trị Mỹ bằng hacking (qua tin đồn giả) không phải chỉ làm Hillary Clinton thất cử, mà còn làm Donald Trump đắc cử, nhưng trở thành tổng thống “vịt què”, vì có tin đồn là Trump đã quan hệ với gái điếm Nga tại Moscow. Nói cách khác Trump đã từng bị tình báo Nga theo dõi và khống chế. Việc rò rỉ tin xấu vào đúng lúc Trump sắp nhậm chức có thể là đòn gió của Putin, muốn tác động vào sắp xếp nhân sự và chính sách của Trump (đối với Nga).

Dưới chính quyền Obama, chủ trương xoay trục sang Châu Á là một tầm nhìn đúng, nhưng thực hiện lại yếu vì Obama thiếu quyết đoán. Nay dưới chính quyền Trump, triển vọng có thể ngược lại, vì Trump là một tổng thống “con buôn” (dealer). Theo John Hudak (Brookings), có nhiều khả năng Trump sẽ điều hành Nhà Trắng như CEO của một tập đoàn kinh doanh. Có người còn cho rằng lãnh đạo thực sự của nước Mỹ không phải là Donald Trump mà là Rex Tillerson, vì “nước Mỹ không còn là một chế độ dân chủ, mà là một chế độ tài phiệt”. (Jimmy Carter interviewed by Oprah Winfrey, September 27, 2015).

Bối cảnh khu vực

Tuy ASEAN đã trở thành “cộng đồng kinh tế” (AEC), nhưng đoàn kết ASEAN ngày càng yếu, vì bị Trung Quốc thao túng. Không chỉ có Campuchea và Thailand, mà cả Philippines và Malaysia cũng “xoay trục” sang Trung Quốc. Nếu không sớm cải tổ cơ chế thì ASEAN có thể mất vai trò và “Đoàn kết ASEAN” chỉ còn là khẩu hiệu.

Nếu vai trò lãnh đạo của Mỹ về kinh tế và an ninh khu vực giảm đi, với tương lai bất định của TPP và chính sách “xoay trục” dưới chính quyền mới, thì vai trò kinh tế và an ninh của Nhật tại khu vực phải mạnh lên tương ứng. Bất ổn trong “tam giác Mỹ-Trung-Việt” cần được hóa giải bằng “tứ giác Nhật-Úc-Ấn-Việt” trên cơ sở đối tác chiến lược toàn diện, với vai trò đầu tàu của Nhật, thay thế một phần vai trò lãnh đạo của Mỹ.

Quan điểm cứng rắn của Rex Tillerson về Biển Đông là một dấu hiệu đáng mừng, xuất phát từ kinh nghiệm của ông ấy tại khu vực này, khi Exxon-Mobil có quan hệ hợp tác tốt về dầu khí với PetroVietnam (năm 2009) để khoan thăm dò hai vị trí tại Biển Đông. Khi bị Trung Quốc phản đối, các công ty khác buộc phải rút, nhưng Exxon-Mobil không bỏ cuộc, mà vẫn lặng lẽ theo đuổi dự án khai thác dầu khí tại Biển Đông. Vai trò của Exxon-Mobil (như một cường quốc) không chỉ có hợp tác dầu khí, mà còn vì địa chính trị.

Đáng chú ý là quan điểm cứng rắn của Rex Tillerson lại trùng hợp với quan điểm cứng rắn của TNS John McCain (và một số người khác). McCain cho rằng không quốc gia nào ủng hộ cho sự thành công của Trung Quốc nhiều hơn là Mỹ… nhưng Trung Quốc lại chọn cách sử dụng sức mạnh và vị thế đang lớn lên của họ để phá vỡ trật tự đó. Trung quốc đã từng bước triển khai chính sách dọa dẫm và cưỡng bức để hỗ trợ cho mục tiêu bành trướng, một tiến trình được tăng tốc quyết liệt dưới sự lãnh đạo của Tập Cận Bình.

McCain còn cho rằng Mỹ và Việt Nam chia sẻ một loạt những quyền lợi kinh tế và chiến lược, và tin rằng đã đến lúc hai quốc gia cần triển khai “Sáng kiến Hàng hải Việt-Mỹ” (US-Vietnam Maritime Initiative). Sáng kiến này có thể bao gồm việc mở rộng các cuộc tập trận hỗn hợp trên biển. McCain hoan nghênh Việt Nam tham gia cuộc tập trận “Pacific Rim” và cho rằng Hải quân Hoa Kỳ cần tăng cường thăm Việt Nam…

TNS John Mccain và TNS Jack Reed đã cộng tác để bảo trợ “Sáng kiến An ninh Hàng hải” (Maritime Security Initiative), với kinh phí 1/2 tỉ USD, cho phép Bộ Quốc phòng Mỹ nâng cao năng lực hàng hải cho các đối tác của Mỹ tại Đông Nam Á…Năm nay, Ủy ban hành động lưỡng đảng sẽ nâng cấp sáng kiến này và cung cấp thêm nhiều nguồn lực mới. McCain cũng ủng hộ TPP, và cho rằng “Nếu TPP thất bại thì sự lãnh đạo của Mỹ tại Châu Á-Thái Bình Dương có thể thất bại theo…” (“The Need for Renewed American Leadership in Asia-Pacific”, John McCain, the Herritage Foundation, December 29, 2016).

Bối cảnh Việt Nam

Trong giai đoạn mới, ngoại giao Việt Nam lại đứng trước ngã ba đường. Việt Nam phải định hướng lại mục tiêu chiến lược (vì lợi ích dân tộc) và điều chỉnh chính sách kịp thời. Chính sách “đu dây” của Việt Nam nhằm giữ thăng bằng với hai nước lớn (Trung Quốc và Mỹ) là một đặc thù lâu nay gây nhiều tranh cãi. Đây là một dịp tốt để lý giải nhằm làm rõ và điều chỉnh chính sách “đu dây” này trong bối cảnh quốc tế mới.

Trong lịch sử, Việt Nam đã từng phải “đu dây” giữa hai cường quốc cộng sản “thân hữu” nhưng “đồng sàng dị mộng” là Liên Xô và Trung Quốc. Muốn hay không, đó là định mệnh (hay nghịch lý) đối với Việt Nam, một nước nhỏ phải dựa vào hai nước lớn “thân hữu” để “chống Mỹ cứu nước”. Thật trớ trêu, Việt Nam nay lại phải “đu dây” giữa Mỹ và Trung Quốc, như sự kế thừa và tiếp nối một định mệnh (hay một nghịch lý).

Trong khi Trung Quốc là nước láng giềng khổng lồ mà Việt Nam không được lựa chọn nhưng phải chung sống suốt đời, thì Liên Xô và Mỹ (cũng như Pháp) là những đế quốc “ngoại bang” mà Trung Quốc luôn ôm mối hận để phục thù. Điều đó lý giải tại sao Việt Nam phải “đu dây”. Vấn đề không phải chỉ là hành động “đu dây” mà là lý do “đu dây”, và cách thức “đu dây”, liên quan đến bối cảnh lịch sử, lợi ích dân tộc, ràng buộc ý thức hệ, có thể làm người ta lẫn lộn về thái độ chính trị và ngộ nhận về bạn/thù. Đừng quên rằng, “không có đồng minh và kẻ thù vĩnh viễn, chỉ có lợi ích dân tộc vĩnh viễn” (Palmerston).

Chủ nghĩa “tiệm tiến” (gradualism) và quan niệm “đặc thù” (exceptionalism) trong chính sách của Việt Nam, phản ánh tư tưởng bảo thủ (vì ý thức hệ), tư duy truyền thống (theo quy trình), và tâm trạng lo sợ hoặc nghi ngại (do tâm lý). Tâm trạng này có thể trở thành rào cản đối với tư duy đổi mới sáng tạo trong một cục diện mới. Theo Alexander Vuving, “Việt Nam tiếp tục tách xa dần (nhưng không quá xa) Trung Quốc, và tiếp tục xích lại gần (nhưng không quá gần) Mỹ, sợ làm Trung Quốc tức giận”. (“Cops, Robbers and the South China Sea’s New Normal”, Alexander Vuving, National Interest, Dec 23, 2016).

Đến lúc phải xoay trục

Đã đến lúc phải “kiểm toán” chính sách đối ngoại Việt Nam trong thời kỳ “Hậu Thành Đô” (1990-2016), trên cơ sở thành công hay thất bại. Qua mấy thập kỷ, Việt Nam đã bị lệ thuộc quá nhiều vào Trung Quốc, cả về kinh tế, chính trị, và đối ngoại, vì mắc phải cái vòng “kim cô”. Muốn khắc phục những hệ lụy to lớn và lâu dài đó, Việt Nam phải đổi mới thể chế toàn diện, cả về kinh tế lẫn chính trị, cả về đối nội lẫn đối ngoại.

Quan hệ “4 tốt” và “16 chữ vàng” chính là cái vòng “kim cô” để Trung Quốc thực hiện tham vọng bành trướng bá quyền ở Biển Đông (như “Đường 9 đoạn”). Nó làm Việt Nam tụt hậu, bất ổn, và mất dần chủ quyền lãnh thổ. Theo World Bank, Viêt Nam đã mất 15.420 km2 đất liền (năm 2000), ngoài mất Hoàng Sa (1974) và một phần Trường Sa (1988). Sự kiện dàn khoan HD981 tại Biển Đông là một bước ngoặt bộc lộ bộ mặt thật của Trung Quốc, làm lãnh đạo Việt Nam giật mình tỉnh giấc khỏi ảo tưởng và ngộ nhận.

Chính sách đối ngoại của Việt Nam giai đoạn trước dựa trên bốn trụ cột: (1) độc lập tự chủ (trong đó có chính sách “3 không”), (2) đa phương đa dạng hóa (trong đó có chủ trương “thêm bạn bớt thù”), (3) vừa hợp tác vừa đấu tranh (trong đó có “đối tác hợp tác” và “đối tượng đấu tranh”), (4) chủ động và tích cực hội nhập quốc tế (để trở thành “đối tác tin cậy” của cộng đồng quốc tế). Các trụ cột đó về cơ bản là đúng (như khẩu hiệu), nhưng không ổn (về thực chất) vì sự bất cập giữa tuyên bố chính sách (declared policy) và thực tiễn (reality), do thể chế lỗi thời và cái “vòng kim cô” làm lệ thuộc quá nhiều vào Trung Quốc.

Chính sách đối ngoại giai đoạn mới phải giúp Việt Nam thoát khỏi lệ thuộc vào Trung Quốc, để quan hệ dựa trên “tái cân bằng tích cực” (active rebalance). Tái cân bằng tích cực không phải là “đu dây”, và “thoát Trung” không có nghĩa là quay lưng lại với Trung Quốc. Sau sự kiện dàn khoan HD 981 và chiến dịch quân sự hóa các đảo mà Trung Quốc chiếm giữ tại Biển Đông, Việt Nam đã xích lại gần Mỹ. Chuyến thăm Mỹ chính thức của CTN Trương Tấn Sang (7/2013) và TBT Nguyễn Phú trọng (7/2015) là một bước ngoặt cho “đối tác toàn diện” và tầm nhìn chung Mỹ-Việt về an ninh quốc phòng, làm tam giác Mỹ-Trung-Việt thay đổi, nhưng vẫn chưa đủ trở thành “đối tác chiến lược” (vì cái “vòng kim cô”).

Chuyến thăm Việt Nam của Tổng thống Obama (23/5/2016) với tuyên bố bỏ cấm vận vũ khí, đã kết thúc quá trình bình thường hóa hơn 2 thập kỷ. Nhưng đáng tiếc, Việt Nam đã “đu dây” quá lâu (suốt 8 năm) không tranh thủ được cơ hội “xoay trục” của Mỹ dưới thời Obama để nâng cấp quan hệ thành “đối tác chiến lược” (như với 10 nước khác). Cơ hội đó đã bị tuột mất vì dưới chính quyền Donald Trump, TPP đã bị gác lại, chủ trương “xoay trục” cũng bị xem xét lại, và di sản của Tổng thống Obama có thể bị xóa sổ.

Những giá trị cốt lõi

Thực chất quan hệ Trung-Việt (thời kỳ “Hậu Thành Đô”) là bất bình đẳng và lệ thuộc quá nhiều vào Trung Quốc. Đã đến lúc Việt Nam phải “xoay trục” để thoát khỏi tình trạng “cân bằng tiêu cực”, thể hiện qua chính sách “3 không” và “đu dây” với các nước lớn để tồn tại. Chính sách đối ngoại trong giai đoạn mới (đổi mới vòng 2) cần dựa trên ba tiêu chí cơ bản, như giá trị cốt lõi: (1) độc lập trưởng thành (mature independence), (2) tái cân bằng tích cực (active rebalance), và (3) hội nhập tích cực (proactive integration).

Một chính sách đối ngoại “độc lập trưởng thành” phải nhất quán về tư duy chiến lược, lấy lợi ích dân tộc làm mục tiêu tối hậu, không lệ thuộc vào ý thức hệ đã lỗi thời. Đã đến lúc người Việt phải đổi mới tư duy triệt để, không thể tiếp tục “đu dây” cả về đối nội và đối ngoại tại ngã ba đường, như mấy thập kỷ qua. Cái giá phải trả về lợi ích lâu dài (do sự trì trệ) lớn hơn nhiều so với cái lợi trước mắt (vì “hoàng hôn nhiệm kỳ”).

Một chính sách đối ngoại “tái cân bằng tích cực” phải dựa trên sự cân đối và tương hỗ giữa đối nội và đối ngoại, giữa lợi ích quốc gia và hội nhập quốc tế, giữa cải cách thể chế kinh tế và đổi mới thể chế chính trị, để phát triển bền vững và dân chủ hóa. Để khai phóng năng lượng sáng tạo của người dân, phải xóa bỏ cơ chế lỗi thời về quyền sở hữu ruộng đất và độc quyền cho doanh nghiệp nhà nước theo “định hướng XHCN”.

Một chính sách đối ngoại “hội nhập tích cực” phải giúp các doanh nghiệp có điều kiện và cơ hội để hội nhập quốc tế, tham gia chuỗi giá trị và cung ứng toàn cầu. Dù tương lai TPP ra sao, thì Việt Nam vẫn phải sẵn sàng tham gia các thể chế tự do mậu dịch quốc tế (thế hệ mới). Việt Nam đã đi được một quãng đường dài từ WTO đến TPP, nhưng nhiều doanh nghiệp Việt Nam vẫn chưa quen với sân chơi toàn cầu hóa. Cần giúp họ phát huy các lợi thế tương đối của mình, để tăng cường năng lực cạnh tranh trên thị trường quốc tế.

Trong bối cảnh Tổng thống đắc cử Donald Trump điện đàm với bà Thái Anh Văn, bổ nhiệm Peter Navarro làm chủ tịch Hội đồng Thương mại Quốc gia, và cử Rex Tillerson làm Ngoại trưởng (với những phát biểu cứng rắn chống Trung Quốc), thì TBT Nguyễn Phú Trọng lại vội vàng sang thăm Trung Quốc (từ 12/1/2017). Ngay hôm sau, ngoại trưởng Mỹ John Kerry tới thăm Việt Nam lần cuối (13/1/2017). Thời điểm hai chuyến thăm bộc lộ sự bất cập chứng tỏ Việt Nam vẫn đang “đu dây” (vì sức ép của Trung Quốc).

Trong khi đó, PetroVietnam và Exxon-Mobil ký hai hợp đồng về khí tại mỏ “Cá voi xanh” (Blue Whale). Điều đáng lưu ý là thời điểm ký kết trùng với chuyến thăm của TBT Nguyễn Phú Trọng và ngoại trưởng John Kerry, điều trần tại Thượng Viện của Rex Tillerson (ngoại trưởng mới được đề cử) với những phát biểu cứng rắn chống Trung Quốc. Trong bối cảnh Trump quyết định rút khỏi TPP, thì hợp đồng hợp tác dầu khí với Exxon-Mobil tại Biển Đông không chỉ quan trọng về kinh tế, mà còn có ý nghĩa lớn về địa chiến lược.

Ngay sau đó, thủ tướng Nhật Shinzo Abe đã đến thăm Việt Nam (16/1/2017) nhằm tăng cường hợp tác tại Biển Đông. Nhật muốn cải thiện năng lực tuần duyên của Việt nam, nên đã quyết định viện trợ cho Việt Nam thêm 6 tầu tuần duyên mới. Một quan chức Bộ Ngoại Giao Việt Nam phát biểu “hy vọng Nhật có vai trò lớn hơn về hợp tác an ninh quốc phòng”. Quan hệ Nhật-Việt cần phát triển theo hướng xây dựng nền tảng cho một tứ giác chiến lược mới do Nhật làm đầu tầu (“Japan-Australia-India-Vietnam Partnership”).

Thay lời kết

Khi môi trường quốc tế và khu vực có nhiều biến động khó lường, và tình hình kinh tế, chính trị trong nước có nhiều bất ổn, đòi hỏi phải cải cách thể chế toàn diện (cả kinh tế và cính trị), thì chính sách đối ngoại cũng phải đổi mới theo tương ứng. Chính sách đối ngoại tuy là cánh tay kéo dài của chính sách đối nội, nhưng có nhiệm vụ làm đòn bẩy, hỗ trợ quá trình “đổi mới vòng 2” để phát triển bền vững. Đề cương đổi mới chính sách đối ngoại cần dựa trên đề cương đổi mới toàn diện của chiến lược phát triển quốc gia.

“Báo cáo Việt Nam 2035” chính là đề cương đổi mới, làm cơ sở xây dựng chính sách đối ngoại thời kỳ mới. Muốn thay đổi, phải gắn kết được trên với dưới, trong với ngoài, để huy động tối đa nguồn lực của dân tộc, nhằm kiến tạo một quốc gia giàu mạnh và văn minh. Đến lúc người Việt phải chứng minh Việt Nam không phải là một quốc gia hèn kém và lệ thuộc, quen dựa vào viện trợ nước ngoài, rằng người Việt Nam có thể hòa giải dân tộc, đứng dậy từ đổ nát và li tán, để tái tạo một quốc gia độc lập và dân chủ. Chỉ có độc lập và dân chủ mới thu phục được nhân tâm để kiến tạo một quốc gia giàu mạnh và văn minh.

1/2/2017
(5 Tết Đinh Dậu)
Nguyễn Quang Dy


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Trump..mặt lạnh:

Gia đình Việt không thể vào Mỹ vì sắc lệnh của Trump
Một gia đình người Việt tị nạn không thể vào Mỹ sau sắc lệnh cấm nhập cảnh của Tổng thống Donald Trump. Sắc lệnh hành chính được ban hành ngày 27/1, có hiệu lực ngay lập tức và trong 120 ngày, đã làm ảnh hưởng trực tiếp tới gia đình hiện đang ở Bangkok, Thái Lan.

Sắc lệnh cấm người tị nạn nhập cư gây nhiều tranh cãi.
Gia đình muốn ẩn danh vì l‎ý do an toàn từng bỏ trốn từ Việt Nam sang Campuchia sau khi bị bắt giam một tuần vì trước đó tham gia biểu tình đòi tự do tôn giáo hồi 2007, theo VOA Tiếng Việt. Được biết gia đình này đã được UNHCR công nhận tư cách tị nạn vào năm 2014.

Luật sư Trịnh Hội, Giám đốc điều hành tổ chức VOICE, được Luật Khoa tạp chí dẫn lời nói rằng "Họ đã làm xong xuôi hết tất cả các thủ tục ở Thái Lan, đã được một gia đình bên Mỹ bảo trợ, vé máy bay cũng đã đặt xong và chỉ còn chờ lên đường vào ngày 22/2 tới đây.

"Thế nhưng bây giờ mọi thứ sẽ phải đình lại vì lệnh cấm của Tổng thống Trump mà không biết tương lai sẽ ra sao".

Ông Trịnh Hội cũng mô tả rằng trong hơn 20 năm trợ giúp pháp lý cho người tị nạn của mình thì đây là thời điểm khó khăn nhất với những ai được Cao uỷ chỉ định đi Mỹ.


Bản quyền hình ảnhBBC GRAPHIC

"Trước đây, người tị nạn chỉ cần chứng minh là họ bị truy bức ở trong nước là đủ điều kiện được công nhận tư cách tị nạn và được xem xét cho vào Mỹ. Nhưng nay, Tổng thống Trump còn yêu cầu người tị nạn phải chứng minh là họ có thể làm lợi cho nước Mỹ thì mới đủ điều kiện," ông Hội nói với Luật Khoa tạp chí.

"Làm sao những người tị nạn lang thang, chạy trốn khắp nơi hàng chục năm qua có thể chứng minh được điều đó? Điều này vi phạm Công ước Liên Hiệp Quốc về người tị nạn mà chính nước Mỹ đã ký kết".

Gia đình này trong phỏng vấn với VOA nói họ được xác nhận chính thức của Đại sứ quán Mỹ ở Bangkok vào hôm thứ Hai.

"Khi nhận được cái tin này thì làm cho tôi và vợ tôi mất tinh thần luôn.

"Xin ông [Trump] hãy có lòng hảo tâm đối với những người tị nạn, yêu cầu ông nên xét lại và có nhân đạo đối với người tị nạn, không những riêng người Việt Nam mà kể cả các dân tộc khác cũng thế," người chồng trong gia đình nói với VOA.

Khác với thời 'thuyền nhân' sau Cuộc chiến Việt Nam, thời nay, người Việt ít được nhắc tới trong các cuộc khủng hoảng di dân trên thế giới bởi số lượng xin tị nạn không đông và làn sóng đi không ồ ạt như dân các nước khác như Syria.

Hiện có một số người vẫn đang chờ đợi được cứu xét đơn xin tị nạn rải rác tại các nước, trong đó có Thái Lan và Campuchia.

http://www.bbc.com/vietnamese/vietnam-38842961

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tin Mới-Cuộc khủng hoảng toàn cầu và liên minh ba bên giữa Mỹ, Trung Quố...

Tin Mới-Cuộc khủng hoảng toàn cầu và liên minh ba bên giữa Mỹ, Trung Quố... Phần nhận xét hiển thị trên trang

“Mổ xẻ” những đại án kinh tế

Trong số 6 đại án thì có 4 vụ liên quan tới ngân hàng hoặc từ những cái “bắt tay” của kẻ lừa đảo với cán bộ cơ quan quản lý

Trong năm 2017, nhiều đại án kinh tế sẽ được đưa ra xét xử theo chỉ đạo của Thường trực Ban Chỉ đạo trung ương về phòng chống tham nhũng.
Vung tiền tỉ
Nổi cộm trong các đại án là việc các lãnh đạo, cán bộ, nhân viên ngân hàng (NH) cố ý làm trái các quy định của nhà nước để hưởng lợi cá nhân.
Vụ án gây chấn động trong ngành NH là Huỳnh Thị Huyền Như lừa đảo 1.085 tỉ đồng tại NH TMCP Công Thương Việt Nam (VietinBank) Chi nhánh TP HCM. Huỳnh Thị Huyền Như nguyên là Phó Phòng Quản lý rủi ro của VietinBank, trong quá trình bị xét xử về hành vi chiếm đoạt gần 4.000 tỉ đồng của 15 NH, công ty, cá nhân vào cuối tháng 12-2014 đã bị đề nghị điều tra tội danh “Tham ô tài sản” 1.085 tỉ đồng. Từ đây, tòa cấp sơ thẩm đã tuyên Huyền Như phạm tội “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản” với số tiền 1.085 tỉ đồng của 5 đơn vị mở tài khoản hợp pháp tại VietinBank gồm: Công ty CP Chứng khoán Saigonbank Berjara (210 tỉ đồng), Công ty Bảo hiểm Toàn Cầu (125 tỉ đồng), Công ty An Lộc (170 tỉ đồng), Công ty CP Chứng khoán Phương Đông (380 tỉ đồng) và Công ty Hưng Yên (hơn 200 tỉ đồng). Đến tháng 1-2015, Tòa Phúc thẩm TAND Tối cao tại TP HCM đã hủy án để điều tra lại một số vấn đề.
Trong vụ án về vi phạm cho vay và thất thoát vốn nhà nước tại NH TMCP Đại Dương (OceanBank), Hà Văn Thắm, nguyên Chủ tịch HĐQT OceanBank, đã chỉ đạo cho vay không bảo đảm điều kiện vay vốn, không có tài sản bảo đảm; khách hàng sử dụng vốn vay không đúng mục đích, trái quy định. Nổi lên là khoản vay 500 tỉ đồng mà Hà Văn Thắm đã cho Công ty TNHH MTV Dịch vụ và Thương mại Trung Dung của Phạm Công Danh, nguyên Chủ tịch HĐQT NH TMCP Xây dựng Việt Nam, vay không có tài sản bảo đảm, đến nay mất khả năng thu hồi và có nhiều hành vi sai phạm.
Tháng 5-2014, Hà Văn Thắm chỉ đạo thư ký của HĐQT OceanBank lập khống 24 hợp đồng chuyển nhượng căn hộ của dự án Star City Westlake giữa 9 cá nhân do Thắm chỉ định, sau đó giao Giám đốc Phòng Giao dịch Đào Duy Anh của OceanBank thẩm định cho vay. Hà Văn Thắm đã chiếm đoạt 137 tỉ đồng cho vay với các hợp đồng này. Ngoài ra, Hà Văn Thắm còn chỉ đạo, thống nhất với lãnh đạo OceanBank về chủ trương chi tiền ngoài lãi suất huy động đối với khách hàng gửi tiền tại OceanBank, vượt trần huy động theo quy định của NH Nhà nước, gây thiệt hại cho OceanBank hơn 984 tỉ đồng.
Huỳnh Thị Huyền Như lại chuẩn bị hầu tòa Ảnh: Phạm Dũng
Huỳnh Thị Huyền Như lại chuẩn bị hầu tòa Ảnh: Phạm Dũng
Vô trách nhiệm
Ngoài những “con cá lớn” như Hà Văn Thắm, Huỳnh Thị Huyền Như, trong hệ thống NH xảy ra nhiều vụ án mà nguyên nhân xuất phát từ việc buông lỏng quản lý, vô trách nhiệm với công việc.
Trong vụ gây thiệt hại 90 tỉ đồng tại Công ty In, Thương mại và Dịch vụ Agribank, Phạm Ngọc Ngoạn - nguyên giám đốc, chủ tịch HĐTV công ty này - gây thiệt hại cho nhà nước hơn 90 tỉ đồng thông qua việc chuyển nhượng quyền sử dụng đất và tài sản trên đất tại KCN Quang Minh (huyện Mê Linh, TP Hà Nội) để xây dựng nhà máy in NH. Dù chưa đủ điều kiện thực hiện song Phạm Ngọc Ngoạn vẫn chỉ đạo chuyển hơn 90 tỉ đồng cho đối tác. Sau đó, hợp đồng không thực hiện được, khoản tiền này đến nay không có khả năng thu hồi. Ngoài ra, Phạm Ngọc Ngoạn còn sai phạm trong việc dùng quyền sử dụng đất tại số 10 phố Chùa Bộc để góp vốn vào Công ty CP Bất động sản Agribank; đầu tư vào dự án đẩy giá quyền sử dụng đất tại lô C, khu D1, phường Phú Thượng, quận Tây Hồ, TP Hà Nội và đầu tư xây dựng khách sạn 5 sao tại TP Nha Trang, tỉnh Khánh Hòa.
Trong vụ án lừa đảo chiếm đoạt 66 tỉ đồng tại dự án Dệt Quế Võ (tỉnh Bắc Ninh) thì có sự tiếp tay của Nguyễn Thế Thư, nguyên Giám đốc Chi nhánh Quỹ Hỗ trợ Phát triển Bắc Ninh (NH Phát triển Việt Nam); Trần Đức Lực, nguyên Phó Giám đốc Chi nhánh Quỹ Hỗ trợ phát triển Bắc Ninh; Nguyễn Huy Bình, nguyên Phó trưởng Phòng Tín dụng Chi nhánh Quỹ Hỗ trợ phát triển Bắc Ninh và Nguyễn Thế Tài, nguyên cán bộ NH An Bình (hội sở phía Bắc).
Nhờ sự “vô tư” của những đối tượng này mà năm 2005, vợ chồng Doãn Ngọc Giang và Kiều Thị Thanh Hương (ngụ quận Cầu Giấy, TP Hà Nội) đã chỉ đạo Nguyễn Việt Hoàng (cháu của Giang) vay 45 tỉ đồng của NH Phát triển Việt Nam để đầu tư xây dựng Nhà máy Dệt Quế Võ. Sau khi được NH giải ngân, vợ chồng Giang - Hương đã rút tiền trong tài khoản rồi bỏ trốn.
Tham nhũng, rửa tiền
Trong 2 vụ án liên quan tới tham nhũng thì nổi cộm là tham ô tài sản, rửa tiền tại Công ty TNHH một thành viên Vận tải viễn dương Vinashin (Vinashinlines).
Bốn bị can sắp hầu tòa gồm: Trần Văn Liêm, nguyên Tổng Giám đốc Vinashinlines; Giang Kim Đạt, nguyên quyền Trưởng Phòng Kinh doanh Vinashinlines; Trần Văn Khương, nguyên kế toán trưởng Vinashinlines và Giang Văn Hiển (cha của Giang Kim Đạt).
Từ tháng 5-2006 đến tháng 6-2008, Vinashinlines lập các dự án đầu tư mua tàu biển cũ không bảo đảm chất lượng về cho thuê lại. Các đối tượng đã nâng giá mua tàu cũ của công ty nước ngoài và hưởng tiền chiết khấu khi cho thuê 9 tàu thuộc sở hữu của Vinashinlines. Xác minh các giao dịch, Bộ Công an phát hiện Giang Kim Đạt được đối tác chuyển khoản gần 16 triệu USD sau các thương vụ mua tàu biển cũ. Giang Kim Đạt nhờ Giang Văn Hiển mở nhiều tài khoản NH để rút ngoại tệ, sau đó đem gửi tiết kiệm, mua ô tô và 40 biệt thự, căn hộ cao cấp, đất đai ở vị trí “vàng” khắp cả nước. Vụ án có lúc tưởng đi vào bế tắc khi Giang Kim Đạt trốn ra nước ngoài. Phải đến ngày 7-7-2015, Giang Kim Đạt mới bị bắt để chuẩn bị ra trước vành móng ngựa. Ngoài tài sản bị thu giữ, Giang Kim Đạt phải bồi thường cho Vinashinlines gần 249 tỉ đồng. Còn nguyên Tổng Giám đốc Vinashinlines Trần Văn Liêm chiếm đoạt hơn 3,2 tỉ đồng, Trần Văn Khương chiếm đoạt 120.000 USD khi ký và quyết toán các hợp đồng liên quan.
Đối với vụ đưa hối lộ, nhận hối lộ tại Tổng Công ty Xây dựng đường thủy (Vinawaco), để thực hiện dự án nạo vét luồng hàng hải Hòn Gai - Cái Lân năm 2013, Hồ Thành Nghĩa (nguyên Giám đốc Ban Điều hành dự án nạo vét phía Bắc) và Phạm Đình Hòa (nguyên Trưởng Phòng Kế hoạch thị trường Vinawaco) đã thỏa thuận để Công ty Tân Việt được tham gia đấu thầu và ký hợp đồng thi công. Đổi lại, Công ty Tân Việt phải chi cho Nghĩa và Hòa số tiền bằng 50% giá trị hợp đồng. Cụ thể, Vũ Thanh Huyền (nguyên Chủ tịch HĐQT Công ty Tân Việt) và Trịnh Văn Thắng (nguyên Giám đốc Công ty Tân Việt) đã đưa cho Nghĩa 1,2 tỉ đồng và Nghĩa đưa lại Hòa 1,1 tỉ đồng. Ngoài ra, trong quá trình thi công, Công ty Tân Việt đã thanh toán khống về vị trí đổ thải, cự ly vận chuyển để chiếm đoạt hơn 7,8 tỉ đồng mà 4 cán bộ giám sát thi công của Phòng Quản lý dự án 2, Ban Quản lý dự án Hàng hải II thuộc Cục Hàng hải Việt Nam không phát hiện.
Theo NGUYỄN QUYẾT /NguoiLaodong
Phần nhận xét hiển thị trên trang

NÓI VỚI EM


Nếu lại kể những câu chuyện buồn..
Anh thành người có lỗi
Nhất là vào một ngày xuân mới
Anh đâu muốn làm hỏng niềm vui của em?
Thành phố vẫn như mọi ngày, đèn sáng thâu đêm
Thâu đêm những lời rì rầm to nhỏ
Có cảm giác mọi người đêm đầu năm không ngủ?
Không ngủ niềm vui? Hay không ngủ vì nỗi buồn?
Năm tháng này có lẽ đã khác hơn
Không ai có thể làm ta buồn, hay ta vui theo ý họ
Kẻng không gõ báo trước giờ thức ngủ
Một cái gì rất riêng đã đến thế giới này..
Thế giới còn nhiều lắm những quắt quay
“Nghe nói vậy, nhưng mà không phải vậy”
Nhưng hạnh phúc lần đầu tiên ta thấy:
Là “Độc lập, tự do” chân chất của riêng mình!
Anh đã lâu quên chuyện viết thơ tình..
Ngày đầu năm cả gan viết lời ước hẹn
Nếu tin nhau anh mời
em hãy đến
Dẫu xuân này còn lắm gian truân
Nhưng đã qua rồi
Không dễ nói thiệt hơn
Mùa xuân đâu có ưa những lời giả dối?
Dù là hoa lài, hoa hồng, hay hoa đào tươi mới
Em mong hoa nào?
Anh sẽ tặng em!

Phần nhận xét hiển thị trên trang