Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Năm, 2 tháng 2, 2017

Tướng Hưởng bàn về chính trị thế giới dưới thời Donald Trump

Nguyễn Văn Hưởng

.Theo quan sát của Thượng tướng Nguyễn Văn Hưởng, chỉ trong 10 ngày sau khi nhậm chức Tổng thống, Donald Trump đã gây chấn động chính trị quốc tế. Chắc chắn ông Trump không dừng bước.
.Xung quanh những chuyển động chính trị đang diễn ra trên thế giới, Tuần Việt Nam trân trọng giới thiệu bài viết của Thượng tướng Nguyễn Văn Hưởng, nguyên Thứ trưởng Bộ Công an. Mời quí vị độc giả cùng đọc và suy ngẫm.
———— 
tuong-huong
Thế giới năm 2016 đã chứng kiến những sự kiện chính trị bất ngờ và chưa có tiền lệ, như nước Anh rời khỏi EU (Brexit) và doanh nhân Donald Trump đắc cử Tổng thống Mỹ. Trước những diễn biến bất định này, nhiều chính trị gia, học giả trên thế giới đang đặt câu hỏi thế giới sẽ đi về đâu, trật tự quốc tế sẽ ra sao? Liên minh tư bản phương Tây có tồn tại không?
Thực tế, sự kiện Donald Trump trở thành Tổng thống Hoa Kỳ và Anh rời EU là hệ quả tất yếu thể hiện những mâu thuẫn tột cùng của thế giới tư bản mà Mỹ và EU là trụ cột. Thế giới phương Tây đang đứng trước những xung đột nội tại vô cùng lớn, làm nảy sinh xu hướng dân tộc biệt lập, mà Trump và Brexit chỉ là điểm khởi đầu.
Khi chiến tranh lạnh kết thúc, Liên Xô và các nước Đông Âu đổ vỡ, thế giới chỉ còn hệ thống Chủ nghĩa tư bản do Mỹ cầm trịch. Hệ thống tư bản đã cho rằng đây là chiến thắng cuối cùng của họ, nhưng trên thực tế, những vấn đề tự thân, nội tại trong hệ thống này vẫn còn đó không được giải quyết. Cho dù luôn nêu cao dân chủ, nhân quyền như những giá trị cao nhất, cho dù tuyên bố hướng tới một xã hội thịnh vượng, bình đẳng, bác ái, tự do, những tuyên bố này không phải lúc nào cũng đi đôi với việc làm để đạt được những mục tiêu.
Trong khi tìm mọi cách gây ảnh hưởng, áp đặt giá trị dân chủ nhân quyền của Mỹ và phương Tây lên các quốc gia khác, chính Mỹ và phương Tây lại vấp phải những vấn đề tương tự trong nội bộ của họ. Đây chính là những căn nguyên dẫn tới các hiện tượng chính trị như Trump ở Hoa Kỳ, Brexit ở Anh. Có thể sơ bộ nêu ra các căn nguyên chính như sau:
Thứ nhất, toàn cầu hoá kinh tế và hội nhập quốc tế đã đem lại sự thịnh vượng của thế giới, nhiều quốc gia từ nghèo khó nhờ các dòng chảy tài chính và khoa học công nghệ đã sớm trở thành giàu có thịnh vượng. Các giá trị về quyền con người đã được cải thiện đáng kể nhưng sự phát triển của nó không đồng đều. Châu Âu không đạt được những mục tiêu như mong muốn nên, những thành tựu của toàn cầu hoá không thay đổi được những mặt trái của nhiều quốc gia Châu Âu vốn có từ trước. Các định chế quốc tế từ các hiệp định tài chính, ngân hàng, thương mại và các thoả thuận khu vực về an ninh đã làm mất đi chủ quyền của các quốc gia do sự ràng buộc nhau về kinh tế, chính trị, làm mất đi tính chủ động đối phó với những thách thức của các quốc gia.
Tướng Hưởng bàn về chính trị thế giới dưới thời Donald Trump
Thế giới năm 2016 đã chứng kiến những sự kiện chính trị bất ngờ và chưa có tiền lệ, như nước Anh rời khỏi EU (Brexit) và doanh nhân Donald Trump đắc cử Tổng thống Mỹ. Ảnh: Reuters
Thực trạng này đã gây ra khủng hoảng kinh tế có tính chất định kỳ cho nhiều nước ở Mỹ La tinh năm 1980, ở Mỹ lần thứ nhất vào năm 2001, lần thứ 2 bắt đầu từ năm 2007, Nga năm 1998, Châu Âu năm 2010. Sự khủng hoảng kinh tế ở các nước Châu Âu đã kéo dài từ nhiều năm nay, bắt nguồn từ những định hướng chiến lược sai lầm, khiến EU phải hứng chịu nhiều thiệt hại nặng nề, nhất là kể từ khi khởi xướng đối đầu với Nga.
Nhiều năm nay EU đắm chìm trong mâu thuẫn nội tại giữa các quốc gia, những quốc gia nòng cốt trong EU như Anh, Đức, Pháp kinh tế ngày càng suy giảm. EU không còn là chiếc phao cứu mạng khủng hoảng kinh tế Châu Âu. Các nước Hy Lạp, Thổ Nhĩ Kỳ đang xói mòn EU trên mọi khía cạnh. Sự rạn nứt trong liên minh ngày càng gia tăng do nhiều quốc gia điều chỉnh chiến lược để đảm bảo quyền lợi của họ mà không tuân thủ các thiết chế chung.
Xu hướng của chủ nghĩa dân tộc biệt lập để đối phó với toàn cầu hoá ở EU ngày càng tiềm tàng. Việc Anh rút khỏi Liên minh Châu Âu là một tất yếu từ xu hướng này. Sau Anh, “bài ca” Brexit đang cất lên ở nhiều nước trong Liên minh Châu Âu. Hệ thống kinh tế thế giới đã trở thành toàn cầu, trong khi cơ chế chính trị của EU vẫn dựa trên nhà nước – quốc gia, đó là hệ thống chính trị trái ngược với trật tự thế giới của toàn cầu hoá kinh tế, nhấn mạnh tới yếu tố biên giới xuyên quốc gia. Đây là mâu thuẫn cơ bản của khối Liên minh Châu Âu (EU) và cũng là nguyên nhân khởi nguồn cho Brexit ở vùng địa chính trị này của thế giới.
Thứ hai, toàn cầu hoá kinh tế điều chỉnh dòng vốn và lao động toàn cầu trong nhiều năm vừa qua, tới những vùng các nhà đầu tư kiếm được lợi nhuận cao nhất nhờ chính sách ưu đãi và lao động rẻ của các địa phương. Điều đó đã gây ra khủng hoảng lao động ở các quốc gia bản xứ có nền công nghiệp phát triển như Mỹ và một số nước Châu Âu, đã góp phần gia tăng tỉ lệ thất nghiệp cao ở những nước này.
Thất nghiệp đi đôi với nghèo đói, bệnh tật, khiến người dân nước này thức tỉnh một điều là chính quyền đã bỏ rơi họ. Những giá trị dân chủ, nhân quyền họ thường nghe từ chính sách của nhà nước và từ những phát ngôn của các nhà chính trị khi tranh cử chỉ là những lời hứa suông. Cuộc sống hàng ngày phải vật lộn kiếm miếng cơm manh áo và an toàn bản thân bị đe doạ từ những người ở nơi khác đến.
Đặc biệt, người lao động đã lên án giới chủ ứng dụng công nghệ tiên tiến và tự động hoá đẩy họ ra khỏi nhà máy, xí nghiệp bất kể lúc nào. Đây là vấn đề làm trầm trọng thêm mâu thuẫn trong xã hội tư bản, sự đối lập của người lao động với giới chủ và chính trị gia đã là một xu hướng khơi dậy sự phản đối toàn cầu hoá và mong chờ sự thay đổi hệ thống chính trị hiện tại nhằm quay lại chủ nghĩa quốc gia biệt lập. Đó là thời cơ cho những người theo chủ nghĩa dân tộc, dân tuý giành thắng lợi để tranh quyền lãnh đạo, khi họ nắm bắt được xu hướng đó. Donald Trump đã giành được thắng lợi trong cuộc tranh cử Tổng thống bởi ông đã nắm bắt được xu hướng này của nước Mỹ.
Trong lễ nhậm chức Tổng thống Hoa Kỳ 20/01/2017, Donald Trump đã phát biểu rằng: “Từ lâu một nhóm nhỏ ở thủ đô đã thu lợi từ chính phủ trong khi người dân phải chịu thiệt. Washington đã phát triển mạnh mẽ nhưng người dân không được hưởng chung sự giàu có đó. Các chính trị gia ngày càng thành công phát đạt, nhưng việc làm lại ra đi, các nhà máy thì đóng cửa,” hoặc “trong nhiều thập kỷ qua chúng ta làm giàu cho các tập đoàn nước ngoài bằng cái giá của nền công nghiệp Mỹ.”
Xu hướng quay lại chủ nghĩa dân tộc biệt lập không chỉ xảy ra ở nước Mỹ mà trước đó thắng lợi của những người chủ trương Brexit cũng xuất phát từ phong trào này ở nước Anh, và đang rục rịch diễn ra ở nhiều nước Châu Âu, được hé lộ từ những cuộc tranh cử đang diễn ra ở một số nước.
Thứ ba, sau khi chiến tranh lạnh kết thúc, phe tư bản chủ nghĩa coi như thắng cuộc. Trật tự thế giới được thiết lập dựa trên sức mạnh của siêu cường duy nhất là Hoa Kỳ với hai cường lực là sức mạnh quân sự và giá trị dân chủ của Hoa Kỳ. Hoa Kỳ cùng với các nước phương Tây đã sử dụng hai cường lực này để áp đặt cho các nước, trong đó giá trị dân chủ, nhân quyền của Hoa Kỳ đã là hướng tấn công quan trọng để thay đổi chế độ chính trị đối với các nước mà Mỹ cho là nhà nước độc tài, kéo theo đó là dùng quân sự Mỹ để gây áp lực hoặc tiến hành chiến tranh để lật đổ các nhà nước không khuất phục Mỹ.
Kết quả là Mỹ đã “xé nát” nhà nước Nam Tư ra nhiều quốc gia khác nhau, dựa trên sự kích động tư tưởng dân tộc và tôn giáo cực đoan. Mỹ và phương Tây đã tạo ra nhiều cuộc Cách mạng hoa, Cách mạng mầu ở Nam Âu, Nam Á và Bắc Phi, gây sụp đổ nhiều nhà nước đã tồn tại ổn định hàng chục năm, trong đó có nhà nước Iraq, Lybia, Yemen. Với sự can thiệp trực tiếp của quân đội Hoa Kỳ và NATO, nhà nước của Sadam Hussein mà Mỹ cho là nhà nước khủng bố cũng nằm trong kịch bản này.
Hậu quả Mỹ và phương Tây gây ra đối với các quốc gia nói trên đến nay cả thế giới đều đã biết. Các nhóm khủng bố của người Hồi giáo cũng bắt nguồn từ đây. Chiến tranh giữa các quốc gia Bắc Phi và Trung Đông không biết khi nào chấm dứt. Chiến tranh tàn phá và nghèo đói đã đẩy hàng triệu dân ở các nước Bắc Phi bỏ quê hương nhập cư bất hợp pháp vào các nước Châu Âu và Mỹ. Nước Mỹ và Châu Âu đang phải hứng chịu hậu quả này. Họ bị khủng bố tấn công liên tục từ nhiều phía, vào mọi thời điểm, dòng người nhập cư bất hợp pháp làm xáo động chính trị xã hội Mỹ và Châu Âu, đe doạ chế độ chính trị của nhiều quốc gia Châu Âu và đe doạ an ninh toàn cầu.
Đến nay, đã thấy rõ rằng Mỹ và các nước phương Tây chẳng làm được gì để ngăn được làn sóng di cư này. Những gì gọi là tự do cư trú, quyền lao động.. không còn được chính phủ và các chính trị gia nói tới nữa, thay vào đó là những đạo luật cấp thời cấm cản người nhập cư. Quyền của con người đều bị kiểm soát chặt chẽ trước sự phản đối, gây áp lực của dân địa phương. 
Tướng Hưởng bàn về chính trị thế giới dưới thời Donald Trump
Chỉ trong 10 ngày sau khi nhậm chức Tổng thống, Donald Trump đã gây chấn động chính trị quốc tế. Chắc chắn ông Trump không dừng bước. Ảnh Reuters.
Đối phó với những vấn đề khủng bố, và nhập cư trái phép đã gây cho Hoa Kỳ và các nước phương Tây suy yếu đi nhiều so với thời kỳ kết thúc Chiến tranh Lạnh. Cùng với khủng hoảng, suy thoái kinh tế kéo dài, đã làm mờ dần hình ảnh một phương Tây và Hoa Kỳ hùng mạnh. Thay vào đó là một Hoa Kỳ với nợ nần chồng chất, tiềm lực quân sự suy giảm, dân chủ nhân quyền bị tổn hại. Hoa Kỳ và phương Tây trở thành thù địch của nhiều quốc gia và lực lượng Hồi giáo.
Người dân Châu Âu đã thấy rõ sự bất lực của chính quyền nước họ, đặc biệt là đa số người dân Mỹ không chấp nhận sự điều hành, quản trị của chính quyền Obama và Đảng Dân chủ cầm quyền trong tám năm vừa qua. Những tiếng nói phản đối từ người dân Mỹ đã và đang lên án chính quyền đã chi hàng ngàn tỉ cho nước ngoài, làm giàu cho nước khác, trong khi sự thịnh vượng, sức mạnh, sự tự tin của đất nước đã bị đánh mất. Sự lên án đó như luồng gió thổi vào nền chính trị Mỹ, làm trầm trọng thêm sự mâu thuẫn giữa Obama và Quốc hội Mỹ khi Quốc hội không phê chuẩn luật sử dụng vũ khí, Hiệp định thương mại xuyên Thái Bình Dương TPP, và đòi xem xét lại nhiều Hiệp định khác như Bảo hiểm y tế.
Donald Trump, tỉ phú Mỹ, đại diện cho lớp người muốn thay đổi nước Mỹ đã thổi bùng lên các mâu thuẫn ở nước Mỹ. Ông ta đưa ra nhiều quan điểm và chương trình đi ngược lại với các nhà lãnh đạo Mỹ truyền thống. Ông bị các chính trị gia phản đối và “ném đá” ngay khi bước vào tranh cử Tổng thống lần thứ 45 của Hoa Kỳ. Một ứng cử viên độc lập như ông Trump, không được cả hai Đảng Cộng hoà và Dân chủ ủng hộ, không ai tin rằng ông Trump sẽ trúng cử Tổng thống, nhưng chính dư luận Mỹ đã nhầm và bất ngờ khi điều đó đã thành sự thật, bởi vì ông đã nói đúng những điều người dân lao động Mỹ đang đòi hỏi: người dân lao động Mỹ cần việc làm, phải được an toàn, nước Mỹ phải đứng đầu thế giới, nước Mỹ là trước hết. Ông Trump đã được phần lớn người lao động Mỹ da trắng chấp nhận ông từ những tuyên bố đó.
Khi tranh cử Tổng thống Hoa Kỳ, ông Donald Trump đã tuyên bố ông sẽ xem xét lại các Hiệp định Hoa Kỳ đã tham gia, ông không chịu bị thua thiệt từ Hiệp định thương mại WTO, và hiệp định thương mại với Trung Quốc. Ông cũng chấm dứt Hiệp định thương mại xuyên Thái Bình Dương TPP, một hiệp định cốt lõi trong chiến lược xoay trục Châu Á Thái Bình Dương của chính quyền Obama.
Ông cho rằng Hoa Kỳ không đủ sức và không cần thiết phải lo cho những nước đồng minh trong hệ thống tư bản, nếu họ không trả tiền cho Mỹ. Ông sẽ cho xây bức tường ngăn cách biên giới với Mexico, bắt nước này phải trả tiền cho nước Mỹ.“Mỹ không cần che ô cho người khác nếu điều đó chẳng đem lại lợi lộc gì cho Mỹ”. Rõ ràng ông Trump muốn quay về chủ nghĩa dân tộc biệt lập. Đó là cách làm của ông để lấy lại sức mạnh Mỹ, việc rút khỏi các liên minh để lo cho Hoa Kỳ đã được báo trước.
Nếu Trump thực hiện những điều ông nói khi ông ngồi vào ghế Tổng thống Mỹ thì điều gì sẽ xảy ra?
Thứ nhất, đối với Mỹ, ông sẽ “hạ bệ” hệ thống chính trị truyền thống của Mỹ. Khi ông thực hiện “chuyển giao” quyền lực của chính quyền Mỹ cho nhân dân như ông tuyên bố, người dân Mỹ sẽ kiểm soát chính phủ, người dân Mỹ sẽ cai quản đất nước của họ như ông nói. Nền chính trị Mỹ sẽ xảy ra nhiều xung đột mới giữa các chính trị gia truyền thống với Tổng thống đương nhiệm, giữa Thượng viện và Hạ viện Hoa Kỳ do 2 Đảng nắm giữ, ông Trump sẽ phải đối phó với cả 2 Đảng của Hoa Kỳ không ủng hộ ông.
Thứ hai, đối với thế giới, nếu ông Trump thực hiện việc xem xét rút khỏi các hiệp định ông cho là không có lợi cho nước Mỹ, thì trật tự thế giới sẽ khủng hoảng lớn, do nhiều định chế quốc tế bị phá vỡ trong đó có các định chế về an ninh và thương mại. Điều đó báo trước sự tan vỡ của các liên minh do Hoa Kỳ bảo trợ trước đây, trong đó có Liên minh Châu Âu.
Liệu điều đó có khuyến khích các nước Châu Âu rời bỏ EU như đã từng xảy ra với nước Anh hay không? Khi đó chưa định trước điều gì sẽ phải làm để ngăn chặn sự khủng hoảng kinh tế, và những mối đe doạ an ninh toàn cầu như vấn đề vũ khí hạt nhân và khủng bố đang hàng ngày diễn ra. Thế giới sẽ rơi ào hoàn cảnh rối loạn? Vai trò của Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc sẽ được thể hiện ra sao để thiết lập trật tự thế giới?
Thứ ba, từ khi điều hành chính quyền, ông Trump đã làm ngay những gì ông đã tuyên bố khi tranh cử Tổng thống. Ông ký ngay sắc lệnh huỷ Hiệp định thương mại xuyên Thái Bình Dương TPP do Obama dựng lên, ông huỷ bỏ chương trình bảo hiểm y tế của Obama, ông ký lệnh xây bức tường ngăn biên giới với Mexico để ngăn người xâm nhập bất hợp pháp vào nước Mỹ, theo đó ông đã ra lệnh cấm nhập cảnh vào Mỹ có thời hạn đối với công dân của 7 quốc gia phần lớn có đông người theo đạo Hồi. Sự kiện này đang làm chấn động thế giới Hồi giáo. Ông cũng bắt tay ngay vào thiết lập quan hệ mới với Anh và đưa ra nhận định EU sẽ không tồn tại. Như một lời khích lệ các nước Châu Âu rời khỏi EU, ông cũng sốt sắng thảo luận với Tổng thống Nga Putin để thiết lập quan hệ giữa Mỹ và Nga.
Điều này cho thấy ông Trump đã làm những gì ông nói, chỉ có điều ông đã thực hiện lời ông nói quá nhanh khiến quốc tế phải bất ngờ và lúng túng. Việc làm của Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump đã có tác động mạnh, trước hết tới các doanh nghiệp Hoa Kỳ và Nhật Bản. Họ đã điều chỉnh chiến lược đầu tư, chuyển lại Hoa Kỳ một số nhà máy lớn từ Mexico và một số nước về Mỹ để thực hiện những tuyên bố của Trump đưa ra. Điều đó đã khiến chính phủ Mexio lên tiếng Mexico sẽ xem xét có tham gia Hiệp định thương mại Bắc Mỹ nữa hay không?
Chỉ trong 10 ngày sau khi nhậm chức Tổng thống, Donald Trump đã gây chấn động chính trị quốc tế. Chắc chắn ông Trump không dừng bước. Ông ta sẽ tiếp tục làm những lời ông từng tuyên bố, nếu điều đó xảy ra thì thế giới đang ở bước ngoặt lớn của lịch sử, chủ nghĩa dân tộc biệt lập đang phục hồi ở các nước phương Tây xuất phát từ những thất bại của những định hướng chiến lược của chủ nghĩa tư bản diễn ra ở Mỹ và Liên minh Châu Âu, để nhường chỗ cho khuynh hướng lấy lợi ích quốc gia là tối thượng.
Đã có tiếng nói tặng cho Donald Trump “thành tích” làm sụp đổ nền chính trị truyền thống của Hoa Kỳ, theo đó sẽ làm tan rã Liên minh Châu Âu, giống như Boris Yeltsin đã làm sụp đổ Liên Xô, theo đó làm tan rã hệ thống Chủ nghĩa xã hội vào năm 1991. Lời nhận định tuy còn quá mới, nhưng hãy chờ xem điều gì sẽ xảy ra ở EU sắp tới.
Tuy nhiên ta phải thấy một vấn đề là khi Mỹ và phương Tây suy yếu, Trump đang thực hiện xây dựng nước Mỹ hùng mạnh trở lại, thì Trung Quốc sau hơn 30 năm trỗi dậy đã trở thành một cường quốc có tầm ảnh hưởng quốc tế quan trọng, cạnh tranh với Mỹ và tư bản phương Tây.
Trước bối cảnh quốc tế diễn ra, Brexit ở Anh và Trump ở Hoa Kỳ, Trung Quốc sẽ đóng vai trò như thế nào đối với trật tự quốc tế. Các nhà nghiên cứu cho rằng khoảng trống này sẽ là cơ hội cho Trung Quốc gây ảnh hưởng của mình đối với các khu vực, đó là điều tốt hay là mối đe doạ các nước thì cần nghiên cứu tiếp, nhưng chắc chắn rằng thế giới sẽ bước vào kỷ nguyên sự tranh giành ảnh hưởng giữa các cường quốc như Mỹ, Trung Quốc, Nga, Nhật Bản sẽ diễn ra không kém phần quyết liệt, trật tự thế giới sẽ không còn như trước nữa.
Dư luận đang theo dõi sát sao những việc làm của Tổng thống Trump, với nhiều tâm trạng khác nhau. Nhiều chính trị gia và nguyên thủ một số nước đã lên tiếng phản đối, nhưng cũng có nhiều quốc gia mong muốn thiết lập quan hệ với Trump. Bên cạnh đó, cũng xuất hiện những nhận định khá bi quan về tính hiện thực của Trump sẽ tồn tại đến khi nào?
Việc đưa ra đánh giá gì về hậu quả trong chính sách của Trump làm ở Mỹ còn quá sớm. Điều có thể chắc chắn là Tổng thống Trump sẽ phải đối mặt với nền chính trị truyền thống của nước Mỹ. Sự thành bại của ông sẽ phụ thuộc trước hết là xử lý được những mâu thuẫn trong nội tại của nước Mỹ và những nhân sự Trump lựa chọn cùng đi với ông trong bốn năm tới.
———— 

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tư duy của người TQ trong mắt một người phương Tây kỳ quặc như thế nào?

Theo Kiệt Phu – Mộc Vệ biên dịch, Tuesday , 31 January 2017
Ông Lexus, một người Đức từng du học ở Trung Quốc vừa có phát ngôn gây tranh luận rộng rãi trên mạng xã hội Trung Quốc. Ông Lexus nói, trên Weibo ông thấy người Trung Quốc rất khó hiểu, dường như ông nói gì cũng bị người Trung Quốc chửi bới…
Người Trung Quốc có thói quen cảnh giác lẫn nhau, nguyên cớ vì đâu? (Ảnh: Internet)
Ông đề cập một hiện tượng: “Những bài viết bị gỡ bỏ trên Weibo đa số là vì có người tố giác. Tôi cảm thấy mọi người luôn rình rập lẫn nhau, thật khó hiểu. Chúng ta chỉ nên tố giác phần tử xấu, khủng bố. Còn đối với người khác quan điểm mà hành động như thế là hỏng bét, hệ quả là mọi người tự tạo thành thói quen kiểm duyệt chính mình, những điều nên nói lại không dám nói, gặp ai cũng phải cảnh giác”.
Ông Lexus cảm nhận, trên Weibo người ta chỉ tìm cách chụp mũ và chửi nhau. Dường như nhiều người Trung Quốc không kể lý lẽ, không thích nghe nói lý sự… Phải giải thích về vấn đề này như thế nào?
Lý giải của Lexus
Thứ nhất, chuyện người Trung Quốc bất cần logic và đạo lý dường như bắt đầu có từ thời học tiểu họcVí dụ, nếu học trò đánh nhau sẽ bị thầy cô mắng. Đạo lý ở đây là: người tốt sao lại đánh nhau?
Rõ ràng đây là thứ logic hoang đường, nhưng người Trung Quốc sợ phiền phức nên không muốn tìm hiểu để nhận rõ thị phi, cuối cùng không cần phân định ai đúng ai sai, cứ đánh mỗi đứa 50 thước cho “công bằng”. Nhưng thứ logic này ngày nay rất phổ biến ở Trung Quốc.
Về năng lực tư duy logic của người Trung Quốc, ông Lexus nói, tư duy logic của người Trung Quốc có vấn đề. Đừng nói học trò và nhà giáo, ngay cả người phát ngôn Bộ Ngoại giao nhiều khi cũng cứ như thiếu những hiểu biết thông thường. Ví dụ có người hỏi người phát ngôn Bộ Ngoại giao, điều luật nào của quốc gia cấm phóng viên nước ngoài đến khu vực nhạy cảm săn tin? Người phát ngôn kia đã đáp lại rằng: “Đừng lấy luật pháp ra làm lá chắn”. Câu trả lời này không chỉ thể hiện ý thức kém cỏi về pháp luật, còn cho thấy thứ văn hóa không màng gì đến lý lẽ, thích dùng quyền lực thay cho lý lẽ.
Ngoài ra, người Trung Quốc còn có logic kiểu “biện chứng”, loại này thường hay xuất hiện trong ngôn từ của những dư luận viên trên mạng, ví như khi họ vừa thấy có ai đó ca ngợi nước Mỹ hoặc tán thành di dân ra nước ngoài là họ hét lên: “Con không chê cha mẹ khó, chó không chê chủ nghèo”. Hoặc những phát ngôn như: “Xã hội chuyên chế dĩ nhiên không tốt, nhưng xã hội dân chủ cũng không thấy có điểm nào hay ho”.
Khi cho rằng cái gì cũng có ưu có khuyết thì cũng có nghĩa không còn phân biệt vấn đề tốt hay xấu nữa. Tư duy này rất phổ biến ở Trung Quốc hiện nay, đây là kiểu tư duy không phân biệt đâu là nặng hay nhẹ, là chủ yếu hay thứ yếu. Loại người tư duy kiểu này thường nói: trên thế giới này không có gì tuyệt đối, vì thế không có gì là quan trọng. Những dẫn chứng cho trường hợp này đếm không xuể.
Nhiều người Trung Quốc không tập trung vào logic của vấn đề tranh luận mà bắt đầu từ lập trường cố hữu (định kiến) của mình và kết thúc bằng việc công kích cá nhân người kia, hệ quả là từ tranh luận lý lẽ biến thành hai bên chửi rủa nhau.
Thứ hai, có khi hiểu lý lẽ nhưng nói không được vì bên kia không quan tâm đến lý lẽ. Ví dụ trong thời Cách mạng Văn hóa có câu nói kinh điển: “Nói Cách mạng Văn hóa tốt nghĩa là tốt”. Đại Cách mạng Văn hóa tốt ở chỗ nào không rõ, nhưng nghe tuyên truyền thường xuyên là tốt, như vậy có nghĩa là tốt.
Ở Trung Quốc, người có tri thức có khi lại chỉ để dùng vào việc đánh lạc hướng người khác. Vì thế nhiều phát ngôn của các chuyên gia khiến người ta phải “trố mắt líu lưỡi”. Nào là khoảng cách giàu nghèo ở Trung Quốc không có gì đáng ngại, khoảng cách giàu nghèo càng lớn thì càng kích thích phát triển kinh tế. Nào là hủ bại có ích cho phát triển kinh tế. Nào là lạm phát của Trung Quốc chủ yếu là vì đồng Đô la Mỹ mất giá… Vô số người động một chút là chửi người khác là Hán gian, bán nước, hận không thể xẻ thịt lột da đối phương. Trong tiềm thức, những người này muốn mượn sức mạnh chính trị giúp bản thân giành thắng lợi trong tranh luận.
Về mặt tâm lý, không nghi ngờ gì, kiểu chửi người khác này chính là phép thắng lợi tinh thần. Khi chửi người khác là ngu si thì kẻ chửi kia có cảm giác được ở tầng bậc cao hơn, qua đó cảm thấy tinh thần vui vẻ… Bi đát hơn, có những người lời hồ đồ phát ngôn trên truyền hình mà lại được nổi danh.
Ví dụ, khi Nhuế Thành Cương (MC truyền hình nổi tiếng Trung Quốc đã bị bắt giam) đón Gary Locke đến Trung Quốc nhậm chức bằng vé máy bay Hạng phổ thông đã nói: để nhắc nhở người Mỹ còn nợ tiền Trung Quốc. Những ai có chút hiểu biết về kinh tế đều hiểu rằng, mua trái phiếu của Mỹ là một kiểu đầu cơ, vì số ngoại tệ khổng lồ của Trung Quốc kiếm được từ hoạt động xuất khẩu không thể cứ để yên trong ngân hàng cho nên cần tham gia vào các kênh đầu tư. Nếu anh muốn thể hiện bất mãn chuyện mua trái phiếu của Mỹ thì nên kháng nghị tại cơ quan quản lý ngoại hối chính phủ chứ không nên châm biếm Đại sứ Mỹ đến Trung Quốc nhậm chức. Không nên vì chuyện Trung Quốc mua trái phiếu của Mỹ mà làm dáng kiêu căng, hành xử như vậy không chỉ cho thấy bản thân vô văn hóa mà còn để lộ thiếu kiến thức hiểu biết thông thường.
Thứ ba, trong tâm lý người Trung Quốc chỉ chú trọng đến uy quyền, coi nhẹ chân lý, đa số người Trung Quốc đi học không vì tìm kiếm chân lý mà vì tìm kiếm quyền lực, đặc biệt là quyền lực chính trị, sau đó là quyền lực đối với những người thân trong gia đình, thứ nữa là quyền lực “có văn hóa”.
Ở Trung Quốc, pháp luật đứng dưới quyền lực, còn đạo lý càng không đáng để bàn luận.Người Trung Quốc có câu: “Tú tài gặp quân nhân, có lý nói không ra”. Vì thế mà xảy ra vô số chuyện phi lý và bi hài trong hệ thống quyền lực Trung Quốc hiện nay. Có những nơi nếu bạn nói lý với họ thì họ sẽ giở trò lưu manh với bạn; bạn lưu manh với họ thì họ nói chuyện pháp luật với bạn; bạn nói pháp luật với họ thì họ lại nói chính trị với bạn…
Truyền thông từng đưa tin một trường hợp bị cảnh sát chặn xe phạt, người lái xe hỏi phạt vì lý do gì, cảnh sát chỉ nói: “Phạt gấp đôi!”. Hay có trường hợp một người đi nói chuyện phải trái với Bí thư Chính pháp, Bí thư Ban Chính pháp nói: “Môi trên của tôi là trời, môi dưới là đất, tôi chính là pháp luật…
Thứ tư, vì thiếu tư duy logic nên người Trung Quốc không có khả năng tự phản tỉnh, vì thế mà đối với nhiều người Trung Quốc, có thể nói “gì cũng hiểu, gì cũng biết, gì cũng dám tin, gì cũng dám nói”. Loại logic này đưa loài người vào chiến tranh và khổ nạn, đặc biệt là khi người lãnh đạo quốc gia mà bất cần lý lẽ, chỉ biết có quyền lực.
Ví dụ có thống kê chỉ ra 90% phát ngôn của Hitler là các nhận định, nhưng tỉ lệ hợp lý chưa tới 10%! Hoặc có thể dẫn ra những kiểu tư duy phi lý hay niềm tin vô căn cứ như trong thời Cách mạng Văn hóa ở Trung Quốc đã gây ra bao nhiêu tội ác: Nếu kẻ thù phản đối thì chúng ta nên ủng hộ; nếu kẻ thù ủng hộ thì chúng ta nên phản đối.
Lại ví dụ, khi nói đến lịch sử cận đại, người Trung Quốc thường cho rằng nỗi nhục của họ do chủ nghĩa đế quốc gây ra, bọn đế quốc luôn ức hiếp Trung Quốc, chúng quá tàn nhẫn, quá tham lam. Mỗi khi chiến tranh thất bại thì Trung Quốc lại nói do vũ khí người ta quá tiên tiến, vũ khí chúng ta quá lạc hậu, rất ít người xem lại những sai lầm và khiếm khuyết của mình. Ai có ý phê bình thì lo sẽ bị quy là phản quốc, bị mọi người lên án, nguyền rủa.
Ở đây không chỉ do nguyên nhân chính trị, quan trọng hơn là người Trung Quốc thiếu khả năng tự kiểm điểm lại mình, không thích bị phê bình, đa số mọi người thường cảm thấy khó chấp nhận khi nghe những lời không tốt về mình. Đặc biệt khi nói về thời kỳ Cách mạng Văn hóa, mọi người thường quy tội ác vào sai lầm của một số lãnh đạo, là âm mưu của một thiểu số người chứ không chịu tự phản tỉnh về những nguyên nhân sâu xa hơn, như tính cách dân tộc, chế độ, nền văn hóa, tư tưởng. Dường như mọi người đều là người vô tội, đều là người thanh bạch.
Trong thời kỳ này có vô số người bị đấu tố, bị giam cầm, đánh chết, lăng nhục, hãm hại, phải tự sát; nhưng càng có nhiều hơn những kẻ đi mật báo, đi ức hiếp, giết chóc và làm nhục người khác. Trong khi vài chục năm qua rất hiếm khi nghe chuyện có người tự trách đã từng làm mật báo, làm đấu tố, giết người… cho dù vô số những kẻ từng làm việc này đang sống ung dung tự tại, thế nhưng lại luôn tự cho bản thân vô tội, thanh bạch, những sai lầm toàn là do người khác gây ra…
Khi nói lý lẽ phải đứng ở góc nhìn khách quan, không thể thay đổi quan điểm vì lợi ích vị kỷ. Victor Hugo từng phẫn nộ lên án liên quân Anh Pháp cướp bóc tại Vườn Viên Minh, thậm chí chửi đồng bào của mình là giặc, nhưng có ai vì thế mà dám lên án ông phản quốc? Đạo đức là phải nói lên sự thật, nếu như sợ sự thật làm tổn hại danh dự quốc gia mà phải nói lời giả dối, vậy thì người Trung Quốc có nên oán trách nếu người Nhật Bản muốn tìm cách che giấu hành vi xâm lược của họ không?


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Những văn nghệ sĩ tuổi Dậu nổi tiếng


Thế kỷ XX đi qua cùng 8 lần "năm con gà" đáo ngộ. Thông thường, người ta vẫn hay nói về người tuổi Dậu với những ưu điểm như: sự chăm chỉ, tận tụy, trung thực, thẳng thắn, cởi mở, cá tính, có sức mạnh dẻo dai, bền bỉ. Ngoài ra, cầm tinh con gà còn là những người tháo vát, sáng tạo và đa tài, luôn nỗ lực cao nhất để đạt được điều mình muốn.

Nhân dịp Tết Đinh Dậu, chúng tôi xin phác họa 7 gương mặt văn nghệ sĩ tuổi Dậu nổi tiếng sinh vào các năm Dậu của thế kỷ XX có sức ảnh hưởng lớn đối với nền văn học nghệ thuật nước nhà.

Nhà phê bình Hoài Thanh (tuổi Kỷ Dậu - 1909):

Nhà phê bình văn học Hoài Thanh (1909-1982) tên thật là Nguyễn Đức Nguyên, sinh năm Kỷ Dậu tại xã Nghi Trung, huyện Nghi Lộc, tỉnh Nghệ An trong một gia đình nhà nho nghèo. Nhắc đến Hoài Thanh, người ta không thể không nhắc tới "Thi nhân Việt Nam" - một tuyệt phẩm được ông viết trước Cách mạng Tháng Tám đã đưa ông lên đến đỉnh vinh quang.
Mặc dù trong cuộc đời văn chương của mình, ông đã để lại nhiều tác phẩm, chủ yếu là thể loại lý luận - phê bình văn học, nhưng tác phẩm có sức sống bền lâu và sự lan tỏa rộng lớn nhất vẫn là "Thi nhân Việt Nam".
Cho đến nay, vẫn chưa có ai vượt được Hoài Thanh trong việc thẩm, bình và tôn vinh Thơ Mới. Ông được coi là người có tài bình thơ thiên bẩm, uyên bác và tài hoa với ngôn ngữ ngắn gọn mà thấu đạt, có câu chữ dành cho một tác giả rất "đắc địa" khó ai bì kịp.
Sau khi tham gia giành chính quyền ở Huế năm 1945, cuộc đời nhà phê bình Hoài Thanh đã trải qua nhiều cương vị công tác, nắm giữ nhiều vị trí quan trọng như Tổng Thư ký Liên hiệp các Hội Văn học nghệ thuật Việt Nam, Phó Viện trưởng Viện Văn học, Chủ nhiệm tuần báo Văn nghệ... Ông được truy tặng Giải thưởng Hồ Chí Minh về Văn học - Nghệ thuật đợt II năm 2.000 với các tác phẩm: "Phê bình tiểu luận" (3 tập), "Nói chuyện thơ kháng chiến",  "Thi nhân Việt Nam".

Nhà thơ Quang Dũng (tuổi Tân Dậu - 1921):

Nhà thơ Quang Dũng (1921-1988), thường được nhắc với tên thật là Bùi Đình Diệm, nhưng theo một tài liệu được công bố bởi nhà thơ Vân Long, tên thật của Quang Dũng lại là Bùi Đình Dậu (tức Diệm). Có thể, cái tên Bùi Đình Dậu của ông đã được đặt theo năm sinh vốn là cách ghi nhớ tên con cái của các cụ ngày xưa, còn Bùi Đình Diệm là tên được dùng khi ông đi... công tác.
Nhắc tới nhà thơ Quang Dũng, người ta nhớ ngay tới bài thơ "Tây Tiến" - tác phẩm nổi tiếng nhất, âm vọng nhất trong gia tài thơ của ông. Bài thơ được nhiều thế hệ người Việt Nam yêu thích bởi vẻ đẹp bi tráng, hào hoa và đầy lãng mạn đã âm vang trong tâm tưởng nhiều thế hệ bạn đọc,  đặc biệt là những người lính. "Tây Tiến" không chỉ là bài thơ đặc biệt trong sự nghiệp thơ Quang Dũng, nó còn là niềm vinh dự, thành phiên hiệu nổi tiếng của một Trung đoàn quân đội.
"Tây Tiến" đã được khắc vào bia đá, bia tưởng niệm các liệt sĩ và ghi chiến tích trung đoàn 52 Tây Tiến dựng ở Mai Châu (Hòa Bình), với  10 câu thơ được khắc, bắt đầu từ câu "Anh bạn dãi dầu không bước nữa" đến "Sông Mã gầm lên khúc độc hành".
Không chỉ có tài thơ, Quang Dũng còn là người tài hoa với tài vẽ đẹp và giỏi hát. Có lẽ vì thế, thơ Quang Dũng rất giàu tính nhạc và một số bài thơ nổi tiếng như "Tây Tiến", "Đôi mắt người Sơn Tây", "Mây đầu ô", "Không đề"... đã được một số nhạc sĩ danh tiếng phổ nhạc. Nhà thơ Quang Dũng được truy tặng Giải thưởng Nhà nước về Văn học nghệ thuật năm 2001.

Nhà văn Nguyễn Xuân Khánh (tuổi Quý Dậu - 1933):

Nhà văn Nguyễn Xuân Khánh năm nay đã bước sang tuổi 84. Ông vừa trải qua một ca phẫu thuật nên vẫn đang trong thời gian dưỡng bệnh, nghỉ ngơi. Dù đã vào tuổi 84 nhưng ông vẫn hoạt bát, nhanh nhẹn, đặc biệt là trí tuệ minh mẫn với lối nói chuyện thông minh, dí dỏm.
Nhà văn Nguyễn Xuân Khánh là một người luôn làm việc chăm chỉ, cần mẫn, siêng năng mà theo cách nói của ông là "năng nhặt chặt bị". Trò chuyện với phóng viên VNCA, nhà văn cho biết ông thường dành thời gian có thể để đọc những tác phẩm đỉnh cao của nhân loại, bởi theo ông, nếu đọc hết thì không có thời gian nên ta phải lựa chọn để đọc một cách hiệu quả. Mặc dù đã ở tuổi "cổ lai hy" song ông không ngừng đọc, ngừng tích lũy kiến thức, kinh nghiệm sống. Với ông, nghề sáng tác không hề là một cuộc dạo chơi, lúc nào ông cũng làm việc miệt mài.
Kỳ lạ là ông càng viết càng say, càng viết càng có nhiều thành công đáng nể. Nhà văn Nguyễn Xuân Khánh đã liên tiếp nhận những giải thưởng danh giá của văn chương Việt Nam: 2 lần đoạt Giải thưởng của Hội Nhà văn Hà Nội cho tiểu thuyết "Hồ Quý Ly" (2001) và tiểu thuyết "Mẫu thượng ngàn" (2006). Tiểu thuyết "Đội gạo lên chùa" đã đoạt  Giải thưởng Hội Nhà văn Việt Nam 2011.
Đặc biệt, bằng phương pháp tự học, ông đã trở thành một dịch giả với hàng chục đầu sách như "Chuông nguyện cầu cho kẻ đã khuất" (tiểu thuyết của Taha Ben Jelloun, Trung tâm Văn hoá - Văn minh Pháp và NXB Phụ nữ,  1998), "Bảy ngày trên khinh khí cầu" (Jules Verne, NXB Kim Đồng, 1998), "Hoàng hậu Sicile" (tiểu thuyết của Pamela Schoenewaldt, NXB Kim Đồng, 1999), hay cuốn "Sự hình thành biểu tượng ở trẻ nhỏ" của tác giả Jean Piaget. Nhà văn Nguyễn Xuân Khánh thực sự trở thành một tấm gương đáng nể về tác phong, lối sống, cách thức học tập, lao động và sáng tạo văn học.

Ca sĩ, NSƯT Vũ Dậu (tuổi Ất Dậu - 1945):

Ca sĩ, NSƯT Vũ Dậu sinh năm 1945 tại Hà Nội trong một gia đình khá giả rất yêu nghệ thuật. Từ năm 13 tuổi, cô bé Vũ Dậu đã tham gia Đội Sơn ca của Đài Tiếng nói Việt Nam. Năm 16 tuổi, khi đang học trường Trung học Việt Đức, Vũ Dậu nhận được giấy gọi vào Đoàn Ca múa nhạc Trung ương và tham gia vào Đoàn văn công chiến trường.
Ca sĩ Vũ Dậu kể, tuy đi hát từ khá sớm song bà lại nổi tiếng muộn hơn nhiều so với một số ca sĩ cũng thời như Bích Liên, Diệu Thúy, Mỹ Bình... Mặc dù có cả thanh lẫn sắc, nhưng do bản tính nhút nhát nên Vũ Dậu thường chỉ đứng hát tốp ca. Mãi đến năm 1972, khi đã 27 tuổi bà mới bắt đầu sự nghiệp hát đơn. Bà nhớ mãi ca khúc đầu tiên hát đơn là bài dân ca "Trèo lên trái núi Thiên Thai" do nghệ sĩ Đinh Thìn đệm sáo trúc.
Tên tuổi Vũ Dậu dần được khẳng định và bà được tham gia nhiều chuyến đi biểu diễn ở nước ngoài. Bước vào thập niên 80 của thế kỷ trước, bà cùng một số nghệ sĩ như Lê Dung, Mạnh Hà, Thúy Hà, Ái Vân... là những ca sĩ đầu tiên hát nhạc nhẹ ở Miền Bắc. Tuy nhiên, ca sĩ Vũ Dậu vẫn nổi tiếng hơn cả với những ca khúc thuộc dòng nhạc Đỏ như "Cô gái mở đường", "Cô gái Sài Gòn đi tải đạn", "Trường Sơn đông, Trường Sơn tây", "Đôi dép Bác Hồ"...
Bà đặc biệt thành công với những ca khúc của nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu như "Hành khúc ngày và đêm", "Những ánh sao đêm", "Đêm nay anh ở đâu"..., để lại dấu ấn sâu đậm, đến nay chưa có ca sĩ nào "vượt" được. Năm 1989, ca sĩ Vũ Dậu xin nghỉ hưu khi nhà nước tinh giản biên chế còn Bộ Văn hóa có chủ trương "thanh xuân hóa đội ngũ nghệ sĩ".
Trở về với cuộc sống đời thường, bà mở một cửa hàng trên đường Đê La Thành để kinh doanh và chăm lo cho việc học hành, sự nghiệp âm nhạc của 2 con. Không chỉ nổi tiếng với vai trò ca sĩ, nghệ sĩ Vũ Dậu còn được biết đến là một người mẹ hiền mẫu mực, hết lòng chăm lo, vun đắp cho tài năng âm nhạc của con trai đầu lòng là nhạc sĩ Ngọc Châu và nữ ca sĩ Khánh Linh - người có giọng hát thánh thót như tiếng họa mi.
Trong gia đình, lúc nào nghệ sĩ Vũ Dậu cũng như một "mẹ gà" thực sự, luôn xòe đôi cánh ấm áp che chở cho các con. Ca sĩ Khánh Linh và nhạc sĩ Ngọc Châu đều là người nổi tiếng, nhưng  đều có những nỗi buồn riêng. Và họ, mỗi khi nhắc tới mẹ, tới gia đình thì cả Ngọc Châu và Khánh Linh đều dành cho bố mẹ những lời biết ơn sâu nặng.

Nhà thơ Nguyễn Quang Thiều (tuổi Đinh Dậu - 1957):

Nhà thơ Nguyễn Quang Thiều sinh ra và lớn lên ở làng Chùa, xã Sơn Công, huyện Ứng Hòa, tỉnh Hà Tây (cũ), nay thuộc Hà Nội. Ông được biết đến là một trong những nhà thơ đi tiên phong trong trào lưu thơ cách tân, hiện đại, là một cây bút viết văn xuôi tài hoa, giàu cảm xúc, đồng thời là một nhà báo tài năng.
Nguyễn Quang Thiều là một nhà văn có sức sáng tạo dồi dào, đến nay ông đã có gần 30 tác phẩm ở các thể loại được xuất bản. Các tập thơ: "Ngôi nhà tuổi 17" (1990), "Sự mất ngủ của lửa" (1992), "Những người đàn bà gánh nước sông" (1995), "Nhịp điệu châu thổ mới" (1997), "Bài ca nhưng con chim đêm" (1999), "Cây ánh sáng" (2009), "Châu thổ" (2010)... đã khiến tên tuổi Nguyễn Quang Thiều được nhắc tới ở bất cứ một diễn đàn nào nói về thơ hậu chiến.
Ở thể loại văn xuôi, Nguyễn Quang Thiều cũng đã xuất bản trên 15 tác phẩm, tiêu biểu là tập truyện "Mùa hoa cải bên sông" (1989), tiểu thuyết "Kẻ ám sát cánh đồng" (1995), tiểu luận "Có một kẻ rời bỏ thành phố" (2010)...
Nhà thơ Nguyễn Quang Thiều là một điển hình của sự lao động, sáng tạo nghệ thuật nghiêm túc và không ngưng nghỉ. Ông chia sẻ, ông không có quan niệm nặng nề về việc cầm tinh con gì, nhưng có một điều rất "ứng" với bản thân ông, đó là có lẽ vì cầm tinh con gà nên ông là người lúc nào cũng làm việc, như con gà cần mẫn bới cỏ, kiếm mồi. Vì thế, ông có một gia sản văn chương đáng nể và cũng nhiều lần đoạt những giải thưởng lớn.
Nếu tính từ Giải thưởng của Hội Nhà văn Việt Nam năm 1993 cho tập thơ "Sự mất ngủ của lửa", đến nay nhà thơ Nguyễn Quang Thiều đã là chủ nhân hàng chục giải thưởng Văn học danh giá trong và ngoài nước. Ông là một nhà thơ có sự gắn bó đặc biệt với mẹ và quê hương. Hầu như các tác phẩm của ông dù tư tưởng có đi xa đến đâu, nhưng rồi cũng dẫn dụ người đọc về với làng Chùa thân thương của ông, về "Trong ngôi nhà của mẹ" như tên một tác phẩm ông xuất bản năm 2016.
Ngoài làm thơ, viết văn, viết báo, Nguyễn Quang Thiều còn là một họa sĩ. Ông vẽ tranh từ hơn chục năm nay và đã tham gia một số triển lãm nhóm. Trước thềm xuân Đinh Dậu, cũng là năm ông bước sang tuổi 60 - tròn "một vòng hoa giáp" - nhà thơ kiêm họa sĩ Nguyễn Quang Thiều đã ngẫu hứng họa một số hình tượng gà để tham gia một triển lãm với chủ đề Gà cùng nhóm họa sĩ G39 đón chào năm mới.

Ca sĩ, NSƯT  Thanh Lam  (tuổi Kỷ Dậu - 1969):

Ca sĩ, NSƯT Thanh Lam là trưởng nữ của nhạc sĩ Thuận Yến và NSƯT Thanh Hương. Sống trong môi trường nghệ thuật, được rèn luyện từ rất sớm nên Thanh Lam có thâm niên biểu diễn trên sân khấu. Đặc biệt, năm 12 tuổi đã lần đầu tiên một mình xa nhà đi dự Festival âm nhạc quốc tế tại Đức và sau đó còn nhiều chuyến đi biểu diễn ở nước ngoài. Vốn thừa hưởng nhan sắc xinh đẹp từ mẹ và nét tài hoa của bố, lại có cá tính mạnh, chỉ thích làm theo ý mình nên Thanh Lam đã không ít lần khiến cha mẹ phải buồn phiền.
Với sự thương yêu, đùm bọc và hậu thuẫn từ cha mẹ, dù cuộc sống hôn nhân đổ vỡ song "gái một con" Thanh Lam đã gặt hái được nhiều thành công trong các cuộc thi ca hát chuyên nghiệp để trở thành một trong những ngôi sao nhạc nhẹ nổi tiếng nhất của thập niên 90 của thế kỷ trước. Thanh Lam thể hiện thành công nhiều ca khúc nhạc nhẹ trữ tình của các nhạc sĩ Thanh Tùng, Dương Thụ, Phú Quang, Nguyễn Cường, Phó Đức Phương... song theo đánh giá của nhiều người, những ca khúc được Thanh Lam hát hay nhất lại chính là những sáng tác của bố - nhạc sĩ Thuận Yến - với các bài hát "Chia tay hoàng hôn", "Khát vọng", "Em tôi"...
Chính Thanh Lam cũng là nguồn cảm hứng để nhạc sĩ Thuận Yến viết nên nhiều ca khúc trữ tình đặc sắc, đầy tình cảm yêu thương, những tâm sự, những hi vọng và cả day dứt, trăn trở gửi gắm ở con gái của mình.
Sau này, Thanh Lam có nhiều thay đổi trong việc thể hiện âm nhạc mà nhiều người thường nói là "gào rú, quái dị", song không thể phủ nhận Thanh Lam là một trong những ca sĩ có ảnh hưởng đối với nền tân nhạc đương đại Việt Nam. Sau khi cuộc hôn nhân với nhạc sĩ Quốc Trung tan vỡ, Thanh Lam lại dọn về ở với bố mẹ và tiếp tục ca hát. Chị là một trong số không nhiều nghệ sĩ tự do đầu tiên của Việt Nam được phong danh hiệu NSƯT.

Diễn viên, MC Phan Anh (tuổi Tân Dậu - 1981):

Tốt nghiệp Trường Đại học Công đoàn, nhưng với ngoại hình điển trai, tài ăn nói lưu loát, ứng phó tình huống nhanh, Phan Anh thường xuyên được mời là MC cho các chương trình truyền hình. Sau đó, anh trở thành MC có danh tiếng, có sức hút và đã tham gia dẫn nhiều chương trình truyền hình nổi tiếng như "Sao online" "Vietnam Idol", "Giọng hát Việt", "Cặp đôi hoàn hảo", "Không giới hạn"... Phan Anh cũng tham gia làm diễn viên với một số bộ phim như "Lời nguyền huyết ngải", "Cầu vồng tình yêu", "Có lẽ bởi vì yêu"...
Năm 2016 vừa qua là một năm vô cùng đặc biệt với Phan Anh. Sau khi công bố bỏ 500 triệu tiền túi ra ủng hộ đồng bào miền Trung đang bị ảnh hưởng nặng nề bởi lũ lụt, chỉ sau một đêm MC Phan Anh đã thực sự trở thành người hùng, thành "soái ca" trên hầu khắp các trang báo, các diễn đàn, trên mạng xã hội Facebook... với số tiền nhận được từ các tổ chức, cá nhân tự nguyện quyên góp và gửi vào tài khoản cá nhân lên tới trên16 tỉ đồng.
Về sau, con số tăng lên đến trên 20 tỉ đồng đã thực sự như một "giấc mơ". MC Phan Anh là một "người của công chúng" với vai trò chính là diễn viên, người dẫn chương trình nên hành động nghĩa hiệp của anh đã nhận được sự cộng hưởng mạnh mẽ từ cộng đồng là bởi vì anh có một lượng fan khá đông đảo. Đến nay, trang Facebook cá nhân của anh đã có tới trên 1 triệu lượt người theo dõi - một con số khủng đáng mơ ước của bất kỳ một nghệ sĩ hoạt động trong lĩnh vực nghệ thuật - giải trí.
Ngày xuân, VNCA điểm xuất  một số gương mặt tuổi Dậu thành đạt để hầu chuyện bạn đọc nhàn tản phút giây chào đón gà vàng năm Đinh Dậu! Xin chúc quý độc giả xuân mới chúc quý độc giả xuân mới an khang thịnh vượng!



Phần nhận xét hiển thị trên trang

Niên đại các triều Hùng Việt thời phục hưng

 

Nước Việt cũng như những nước từng bị Trung quốc chiếm đóng cai trị khác , Qúa khứ đất nước chỉ còn lưu giữ trong kí ức hoặc lưu giữ trong dân gian dưới dạng truyện kể – câu vè , Truyền trong dân gian rất nhiều sự kiện có thực được thần bí hóa , mỗi đời truyền lưu lại thêm thắt hoặc  sai lệch đi chút đỉnh đến độ sau thời gian dài khó có thể phục nguyên đúng như sự thực ban đầu . Ở Việt Nam 2 tác phẩm khả tín nhất về qúa khứ ngàn năm của dân tộc tác gỉa cũng phải thêm từ  …Trích quái – U linh vào đề tựa đã cho thấy điều đó  .
Sử gia Việt do thiếu tư liệu thành văn  nên không thể  thể hệ thống hóa về mặt thời gian niên đại các triều đại 1 cách chuẩn xác , trong mặt không gian sử Việt cũng không thể đúng thực do quan điểm sai lầm ….dữ kiện qúa khứ chỉ diễn ra trong phạm vi đất đại lúc viết sử . Vận nước có lúc thịnh lúc suy , lãnh thổ lúc rộng lúc hẹp , tóm hết vào mảnh đất hiện có lúc viết sử là sai lầm từ căn  bản .
Trung quốc là 1 đế quốc đi chinh phục chiếm  các nước khác , chiếm nước nào thì họ ngoài của cải và các báu vật  lập tức chiếm đoạt sách sử tư liệu nước đó đem về nước mình , khi viết sử các triều đại theo ý đồ các Hãn thường thì nhân danh địa danh bị sửa đổi , phương hướng và đường biên bị sửa đổi , vị trí địa lí trên bản đồ bị sửa đổi di dời đến nơi mà họ muốn , xét ra như thế sách sử Trung quốc chẳng còn bao nhiêu phần là sự thực . Về không gian lịch sử thì như thế nhưng về thời gian lịch sử tức  về mặt niên đại thì họ không có lí do để phải cạo sửa .
Vì thế Về niên đại các triều vua Hùng Việt thì sử thuyết Hùng Việt lấy niên đại của sử sách Trung hoa làm chuẩn .
Xét thời họ Hùng phục hưng :
Bắc Ngụy còn gọi là Thác bạt Ngụy và Nguyên Ngụy .
Là quốc gia của dòng Thác bạt thành lập năm 386 , tới năm 439 thì chiếm trọn miền Bắc Trung quốc trong thời sử Trung quốc gọi là Nam – Bắc triều , Bắc Trung quốc hoàn toàn nằm trong tay rợ Hồ giống Mongoloid  , miền Nam do hoàn cảnh cần huy động nhân tài vật lực để chống chọi với phương Bắc vua quan đã áp dụng  chế độ nửa nô lệ , tóm lại  Thiên hạ cả bắc lẫn Nam đều nằm dưới móng ngựa của các Hãn nhưng dân miền Nam dễ thở hơn đôi chút vì còn là người dù chỉ là phó thường dân còn  miền Bắc thì chỉ là đám nô lệ …thú 2 chân  .
Nguyên Ngụy tồn tại đên năm 535 thì kết thúc , lãnh thổ chia làm 2 nước là Đông Ngụy và Tây Ngụy .
Thực ra các tên Bắc Ngụy , Thác bạt Ngụy hay Nguyên Ngụy chỉ là tên của sách Lịch sử  không phải là danh xưng thực sự theo ngôn ngữ của họ .
Ngụy nghĩa là Gỉa , với người Việt thì Ngụy cũng là giặc , ghép chung lại thành từ kép ‘giặc- gỉa’ biến âm thành ‘giặc dã’ .
Xưa ở Bắc Trung hoa có giống rợ hung dữ nổi tiếng  , tên gọi  kí âm La tinh là Tacta , Trung văn độc âm hóa thành ra Thát hoặc Đát.
Theo phép phiên thiết : Thác bạt thiết Thát  , nước Thác bạt Ngụy là nước của rợ Thát cùng nòi với Mông cổ về sau . Hãn Thành cát tư không phải là tên người ; hãn là chúa (độc âm hóa của Khan – khả hãn) , thành cát thiết thát ; Tacta biến thành thành cát tư , Thành cát tư hãn chỉ nghĩa là chúa rợ Tacta mà thôi  .
‘Thác bạt’rợ Thát – Đát   được giới viết sử Trung hoa chuyển ngữ  ra  ‘Nguyên’ theo nghĩa  man dã (mọi rợ chưa văn minh) có gốc từ ‘duôn’ trong ngôn ngữ Môn-Khơme  . Những dòng chữ ngắn gọn trên đã chỉ  rõ bản sắc Nguyên triều  Trung quốc  cả tiền lẫn hậu  là rợ Tacta , tên khác là  Mông cổ – Thác bạt.
Ở nước Tây Ngụy họ Vũ Văn đã làm đảo chánh đưa Vũ văn Giác con của Vũ văn Thái lên làm vua , dẹp bỏ Tây Ngụy lập ra nước sử gọi là Bắc Châu (để phân biệt với các nước Châu khác ).
Năm 560 Vũ văn Ung lên ngôi vương nước Bắc Châu .
Nhưng phải đến năm 577 – 578 sau khi Vũ văn Ung diệt nước Bắc Tề hậu thân của Đông Ngụy thống nhất miền Bắc Trung hoa thì mới được lịch sử công nhận là hoàng đế cao tổ nhà Châu của Thiên hạ , hiệu là (Bắc) Châu vũ đế .
Nước Bắc Châu thay da đổi thịt ; Lịch sử chính thức nhìn nhận triều Bắc  Châu từ Cao tổ Châu vũ đế là 1 triều đình Trung hoa ,Tư liệu lịch sử chép Vũ văn Ung đã dựa theo Châu lễ lập ra 1 triều đình Trung hoa  . Châu vũ đế trở thành Thiên tử của Trung hoa phục hưng chấm dứt thời đen tối nô lệ Tacta hay rợ Hồ nói chung .
Sử thuyết Hùng Việt cho Triều Bắc Châu của  Châu vũ đế  được sử gia Việt      sai lầm viết thành 2 triều đại nước Việt : nhà tiền Ngô của Ngô Quyền và nhà Đinh của Đinh Hoàn (hoàng – vua ?).
Với tư liệu mới tìm được thì Thái hậu Dương vân Nga của nhà Đinh lại chính là con gái của Dương tam Kha , người đã đoạt ngôi vua của nhà Ngô như thế nhà Ngô và nhà Đinh của Đinh Hoàn trong Việt sử chỉ là 1 và kế sau triều đại này là triều đại của Dương tam Kha- Dương bình vương không phải là triều Lê của Lê Hoàn như sử hiện nay viết , hệ quả đương nhiên không hề có vụ án lịch sử nhơ nhớp Thái hậu Dương Vân Nga đồng loã  đem ngôi vua của con trao cho tình nhân  là tướng quân Lê Hoàn  lập nên nhà Tiền Lê .
Do sự đồng nghĩa giữa từ Châu biến âm của ‘chiêu’ chỉ nơi mặt trời lặn và từ ‘Đinh’ chỉ sự định – tĩnh không đổi Dịch tượng của phương Tây ; Sử thuyết Hùng Việt cho nhà Bắc Châu là triều Đinh của Đinh Hoàn chính xác lả Đinh hoàng , Triều tiền Ngô là sự sai lầm lớn của sử Việt .
Năm 577 Châu vũ đế diệt Tề làm chủ cả miền Bắc Thiên hạ được coi như cái mốc thời Trung hoa phục hưng , chấm dứt thời nô lệ rợ Thát . Ở Việt Nam triều tiền Ngô  sau chiến thắng Bạch Đằng năm 938 cũng được coi là thời kì mở đầu cho nền độc lập sau ‘ngàn năm’ Bắc thuộc . Trận đánh Bạch đằng giang năm 938 là sự lầm lẩn của sử gia Việt .., sự thực  năm 928 nước Sở (thời Thập quốc Hoa Nam) mở cuộc đại tấn công Đại Việt – Đại Hưng bằng đường thủy  , Ngô vương Lê Nghiễm cho quân mai phục ở 1 nhánh của sông Tứ  (Châu giang) gần thành phố Triệu khánh ngày nay , thủy  quân Đại Việt Đại Hưng nghênh chiến gỉa thua dụ cho thủy quân Sở đuổi theo , khi nước ròng thuyền chiến của Sở mắc vào những giây xích sắt chăng ngầm dưới lòng sông (cọc nhọn ?) bị đội quân cung thủ của nhà Hậu Ngô chờ sẵn tổng tấn công , quân Sở đại bại … ; Chuyện quân  của Ngô vương Lê Nghiễm  đánh bại quân Sở  éo le thay bị Sử gia Việt Nam mắt nhắm mắt mở  lộn ngược thành ra …Ngô Quyền đánh bại quân Nam Hán ( chính là Đại Hưng) trên sông Bạch Đằng … , hay thật …vua ta đánh bại quân ta à ?.
Sử thuyết Hùng Việt cho là không có nhà Tiền Ngô mà thay vào là triều Đinh của Đinh Hoàn từ năm 577 tới năm 581, Sử thuyết Hùng Việt gọi là triều Việt Cửu của chi tộc Cửu Việt ;  cửu là số 9 dịch tượng chỉ phương Tây (tư liệu chép sai thành Qùy Việt hay Qủy Việt). Tên gọi Tiền Ngô là chỉ nước  Ngô của Ngô vương Quyền hay Ngô tôn Quyền thời Sử Tàu gọi là ‘Tam quốc’ , Sử thuyết Hùng Việt gọi là thời ‘Lưỡng triều kháng Ngụy’ hay thời ‘Thù trong giặc ngoài’ trận Bạch đầng giang thời Tiền Ngô chính là trận Xích Bích , nhân vật Hoằng Tháo chính là Tào Tháo khi còn làm tướng Đông Hán (Không phải Nam Hán) .
Kế theo là Triều đại của Dương bình vương – Dương tam Kha ,trong sử Trung hoa là nhà Tùy từ năm 581 tới 618 . Đây là triều đại của chi Tủy Việt hay Thủy Việt  gốc gác ở nước Sở thời Xuân thu chiến quốc . Triều Tùy tuy ngắn ngủi nhưng khiến diện mạo Thiên hạ thay đổi cực lớn :ngoài việc Thống nhất Bắc – Nam thu thiên hạ về 1 mối , nhà Tùy chia lại Thiên hạ lập ra 9 khu giám sát , đào vận hà nối thông Bắc Nam , lần đầu tiên thực hiện chế độ khoa cử để chọn người bổ làm quan …tức đã đi 1 bước dài trong việc kiến tạo diện mạo Trung hoa mới .
Triều Đường của Lí Uyên chính là triều Lí công Uẩn I của sử Việt kéo dài từ năm 618 tới 907; là triều đại huy hoàng bậc nhất trong lịch sử Thiên hạ do người chi Đường Việt hay Việt Thường kiến lập . Thế giới biết đến và nể phục Thiên hạ cũng từ đời Đường này . Âm vang Đường nhân – Đường quốc – Đường triều – Đưỡng ngữ – Đường thi .v.v. còn vọng tới tận ngày nay . Có điều ít người biết : phát âm cái gọi là  từ Hán Việt của người Việt Nam hiện nay chính là Đường âm , cũng có người gọi đấy là phát âm  của tiếng Trung hoa cổ xưa ???.
Năm 907 tới 971 (chính thức xưng vương lập ra nước Đại Việt năm 917) là niên đại nước Đại Việt thủ đô là thành Phiên ngung cũng đọc là Phiên ngu , cũng  là thời của anh em Lê Ẩn – Lê Cung  (Lưu Ẩn – Lưu Cung theo sử Tàu) . Sử Việt gọi là nhà Hậu Ngô của Ngô xương Văn – Ngô xương Ngập , Sử thuyết Hùng Việt gọi là Lí công Uẩn thứ II , theo tư liệu lịch sử Trung hoa Ngô xương Văn thực ra là Ngô Văn Xương tức Ngô vương ( văn xương thiết vương) , Ngô vương hay Ngu vương nghĩa là vương của nước thủ đô ở thành Phiên Ngu hay Phiên Ngô Quảng Châu ngày nay .
Xin ngoài lề 1 chút ; thành Quảng châu xưa còn gọi là Ngũ dương thành , phân tích theo Dịch tượng  ; Ngũ là Ngũ lĩnh  số 5 là số trung tâm của Lạc thư (đồ) trong lãnh vực địa lí nghĩa là trung tâm , dương là Dịch tượng của phía Đông mặt trời mọc (dương); Ngũ dương thành nghĩa là thành trung tâm phía Đông , Thực ra Dương thành là thành phố đã có từ buổi bình minh của Thiên hạ hơn 4000 năm trước ,đấy chính là kinh đô của nhà Hạ trung hưng . Người HẸ tụ cư ở đây chính là con cháu cư dân kinh đô nhà HẠ xưa ,sợ có ai đó nhận ra phía đông ở đây là miền Đông Giao chỉ – chỗ giữa tức vể Địa lí lấy Giao chỉ là trung tâm của Thiên hạ nên  đám con ‘giời…ơi’ đổi chữ tráo nghĩa biến ra thành phố 5 con dê , để củng cố ý tưởng quái gở này họ phịa ra truyện ngàn năm trước 5 con dê thần được Tiên đem xuống trần cứu nguy cho thành phố và để như thật họ cho nặn tượng 5 con dê to tổ bố làm biểu tượng  … thực nhục nhã biết mấy cho dân thành  dê …
Xin trở lại …
Lịch sử Hùng Việt có 3 triều Đinh :
*Triều Đinh của Đinh tiên hoàng trong sử Trung hoa là triều Tần thủy hoàng thời cổ sử .
*Triều  Đinh của Đinh Hoàn  là triều Bắc Châu từ Châu vũ đế về sau trong sử Trung hoa .
*Triều Đinh của Đinh bộ Lĩnh  là tên khác của triều Lí nước Đại Hưng – Đại Việt .
Nhà Đinh của Đinh bộ lĩnh được cho khởi đầu năm 968 nhưng thực lạ mãi 2 năm sau  vào năm 970 vua ‘Đinh’ mới định niên hiệu là Thái bình nguyên niên tức năm khởi đầu triều đại .
Theo Sử thuyết Hùng Việt thì Đinh bộ nghĩa là phần đất phía Tây , lĩnh là thủ lĩnh , ‘Đinh bộ lĩnh’ là danh xưng của người cai quản phần đất phía Tây đất nước không phải họ và tên , sử gia Trần trọng Kim thì cho Đinh là họ còn  bộ lĩnh là chức quan không phải tên gọi .
Người đứng đầu đất phía Tây lên ngôi vua đặt niên hiệu Thái bình nguyên niên năm 970 cũng chính là ông Lí làng Diên uẩn tức Lí công Uẩn thứ III. (Xin đọc thêm trong trang dòng Hùng Việt ) là vua khởi dựng triều Lí trong sử Việt .
Đinh bộ Lĩnh và Lí công Uẩn chỉ là 1 nhân vật lịch sử tên thật là Lí Tiến người  Giao chỉ làm quan điện tiền chỉ huy sứ và cũng là phò mã của vua nước Đại Việt – Đại Hưng ở thành Phiên ngô . Nước đại Việt chia làm 2 vùng địa lí Đông là Quảng đông ngày nay và Tây là Giao chỉ xưa . Khi sức ép của quân Tống lên đến đỉnh điểm , biết khó giữ được kinh đô Phiên ngu triều đình Đại Hưng tính kế lâu dài ; năm 968 đã cử tướng điện tiền chỉ huy sứ Lí Tiến sang làm Toàn quyền cai quản phía Tây đất nước tức miền Giao chỉ để chuẩn bị sẵn cho việc dời đô tiếp tục chiến đấu kháng Tống , chính do vậy mà có danh xưng Đinh bộ lĩnh . Năm 970 – 971 khi kinh đô phía đông là thành Phiên Ngu rơi vào tay giặc Tống vua không dời đi mà ở lại chiến đấu và bị bắt mang về Tống quốc thì Đinh Liễn mới chính thức lên ngôi vua  Đại Hưng khởi đầu triều đại phía Tây tiếp nối triều phía Đông , sau nước Đại Hưng  trên đất Giao chỉ lấy lại quốc hiệu cũ là Đại Việt, kinh đô ban đầu ở Hoa lư Ninh bình ngày nay .
Đền thờ vua Đinh ở Ninh bình là đền thờ Đinh Liễn tức Đinh Lí Tiến cũng là Lí Công Uẩn – Lí Thái tổ . Đền thờ vua Lê là nơi thờ Lí Đức Chính cũng là Lê Đại Hành – Lí Thái Tông vua thứ 2 của triều Lí .., xin dẹp dùm việc tượng thái hậu Dương vân Nga thờ ở đền vua này nhưng quay mặt sang đền vua kia đi (chồng trước chồng sau) …, Dương vân Nga – Dương ngọc Nga – Dương thị Nga là thái hậu triều Đinh Hoàn trước con của Dương tam Kha không phải triều Đinh bộ Lĩnh này .
Có chi tiết đáng lưu ý : Các vua họ Lê hay Lí nước Đại Việt nhận mình thuộc dòng dõi Lí Bôn tư liệu Tàu gọi là Lưu Bang .
Sử chép rõ Lưu Bang quê ở đất Phong làm Đình trưởng ở Tứ thượng , tứ thượng thiết tượng …thì ra chính là Tượng quận thời Tần . Đất Phong gần kề Tượng quận thì chỉ có thể là miền Phong châu nước Việt .
2 vua Lê Ẩn – Lê Cung là con của Lê Khiêm , tư liệu khác viết là Lưu tri Khiêm thứ sử Phong châu đời Đường  , lưu tri thiết Lê , người Tàu viết Lê thành họ Lưu cho có vẻ …giống dòng dõi họ Lưu của Lưu Huyền và Lưu Tú là 2 vua  Hán vốn xuất thân là tướng cướp Lục lâm thảo khấu .
Phong châu thời Tùy đổi thành Hưng châu phải chăng chính vì danh xưng của Lí Bôn – Lưu Bang trong Hùng phả là Hùng Trịnh vương Hưng đức lang mà vua Tùy đổi Phong châu thành Hưng châu và anh em vua Lê thành Phiên ngu đã lấy tên quê gốc Hưng châu của tổ tiên làm quốc hiệu  đổi Đại Việt thành Đại Hưng , sử Tàu …hô biến …Hưng thành Hán , nước Đại Hưng thành nước Nam Hán lừa mọi người ?.
1 phần đất Hưng châu vẫn còn trong ‘địa bạ’ nước Việt thời cận đại  gọi là tổng Hưng hóa .
Theo phép phiên thiết Hán văn Lí Tiến thiết Liễn nên Đinh bộ Lĩnh cũng là Đinh Liễn  nghĩa là ông Liễn đất phía Tây .
Là người làng Diên Uẩn nên Lí Tiến còn được gọi là Lí công Uẩn nghĩa là ông họ Lí làng diên Uẩn .
Theo tư liệu Trung hoa thì Công Uẩn đã gỉa xưng họ Lê để nhận quyền lưu hậu từ các vua họ Lê (Lưu) nước  Đại Việt – Đại Hưng  thành Phiên Ngu , 2 đời vua đầu nhà Lí là Công Uẩn và Đức Chính mang họ Lê cho tới đời thứ 3 là Nhật Tôn mới ‘tiếm xưng’ là hoàng đế thứ 3 triều Lí nước Đại Việt và truy phong cha là Lí thái tông , ông nội là Lí thái Tổ , phải chăng cũng chính vì thế mà Lí đức Chính còn tên khác là Lê đại Hành …khiến sử Việt rối bời .
Tóm lại : triều Lí Việt nam khởi đầu từ năm 970 và kết thúc năm 1225  không phải năm 1010 như sử hiện nay chép và là triều đại tiếp nối  triều Đại Việt – Đại Hưng phía Đông của các vua họ Lê (sử Tàu biến ra Lưu) đô ở thành Phiên Ngung hay Phiên ngu .
Với sự liên tục của 2 triều đại Đông và Tây nước Đại Việt – Đại Hưng xin các đấng con ‘giời …ơi’ đừng nói đến chủ quyền lịch sử trên biển Nam Trung quốc nữa , nước duy nhất có thể nhận chủ quyền lịch sử trên vùng biển ấy là nước Đại Việt Đại Hưng .
Chính sách vở thời Mãn Thanh triều đại sau cùng của Đại Hãn quốc của các vị cũng gọi vùng biển ngoài khơi Bắc Việt Nam nơi có quần đảo Hoàng sa là Giao chỉ dương và vùng biển miền Trung Việt nơi có quần đảo Trường sa là La hải  (La là tên gọi thời xưa của cư dân miền trung Việt Nam).


Phần nhận xét hiển thị trên trang