Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Sáu, 20 tháng 1, 2017

Rất vớ vẩn



Hôm 20.1, vừa mới nghe một đơn vị xây dựng của quân đội (tưởng của ai, hóa ra của bên quốc phòng) báo cáo 3 phương án mở rộng, cải tạo sân bay Tân Sơn Nhất để nâng công suất gấp đôi hiện tại, sau khi có sự thảo luận cho phải phép, ông Phó thủ tướng Trịnh Đình Dũng liền chốt ngay, nhất trí chọn phương án 3. 

Một vấn đề lớn quốc kế dân sinh như thế, đáng lý phải lấy ý kiến các nhà khoa học, các chuyên gia thì lại phụ thuộc vào một cá nhân. Ông Dũng dù có thiên tài chăng nữa cũng không thể tự ý thế được. Ở xứ ta, khá nhiều "thiên tài" đã tự ý mình đặt dân đặt nước vào sự đã rồi, gây ra bao nhiêu tai họa, há chẳng rút ra được tí kinh nghiệm xương máu nào ư?

Điều đáng nói, cái phương án mà ông Dũng phó chọn đã "thành công" trong việc né sân golf, không đụng đến phe nhà binh. Giời ạ, ông bà nào cũng sợ sân golf thì Tân Sơn Nhất dù có cải tạo sửa chữa mấy đi chăng nữa cũng vẫn chỉ là tấm áo vá chằng đụp, tốn tiền mà chả nên cơm cháo gì.

Quân đội (thực ra thì chỉ có đám tướng lĩnh nào đó câu kết với kẻ nắm quyền, chứ không phải toàn quân) không có lý gì để khư khư giữ cái sân golf, dù họ đã hàng trăm lần bao biện. Hãy tử tế, đàng hoàng, đặt quyền lợi của dân lên trên hết, đừng cố chấp nữa. Thời nay chiến tranh hiện đại, bảo rằng một cái sân golf giữa đô thị để làm đất dự trữ cho quốc phòng chỉ là thứ lý sự cùn, lý luận giẻ rách.

Quốc hội nếu đúng là quốc hội của dân thì hãy quyết định lấy lại ngay cái sân golf đó phục vụ dân sinh, đừng để dân chê cười. Mắc cỡ lắm.

Nói thêm: Hôm 13.1, tôi ngồi trong phòng chờ ở ga trong nước sân bay Tân Sơn Nhất để ra Bắc. Căn đồng hồ, thấy chính xác cứ hơn 2 phút lại có một máy bay cất cánh, nếu tính cả máy bay hạ cánh có lẽ chỉ hơn 1 phút là có 1 chuyến lên hoặc xuống. Hồi trước, tôi nghe kể ở sân bay Kennedy bên Mỹ cứ 1 phút là có chuyến bay, trên bầu trời sân bay lúc nào cũng có máy bay, chỉ lắc đầu lè lưỡi, không dám tin đó là sự thực. Nay thì tận mắt chứng kiến trên đất mình. Điều đó chứng tỏ sự phát triển vượt bậc của ngành hàng không nước nhà, sự tiếp cận của dân chúng đối với loại phương tiện giao thông lâu nay chỉ dành riêng cho người giàu và quan chức. Nay chỉ vì quyền lợi ích kỷ của đám lợi ích (trong đó có giới chóp bu quân đội) mà ngăn cản những quyền lợi chính đáng của nhân dân, thì đó chính là tội ác.

Hãy trả sân golf về cho nhân dân.

Nguyễn Thông

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thơ vụn:

HG


Ta về thôi !

Bây giờ
em biết anh đang buồn gì không ?
- Em nào có biết !
- Bạn anh đang gặp chuyện buồn !
- Liên quan gì đến em ?
- Anh ấy là người tốt ,
Một người hẳn hoi , anh gặp trong đời..
Em bảo :
Tốt thôi!
Nhưng có điều chưa tốt:
- Bạn anh đang gặp chuyện buồn,
như đêm nay nguyệt thực mây đen,
che bớt ánh trăng chan hoà mặt đất
- Nhưng em làm gì được?
Thôi
đừng nói thì hơn!
Đi chơi mà thở than,
chán ngắt!
Bông hồng trên tay , tự lúc nào rơi xuống đất!

Bây giờ thì anh chẳng thiết
thôi
 Ta về đi em!



Nơi ta về

Nơi nào phụ bạc?
Nơi nào mến yêu ?
Nơi nào ngơ ngác ?
Ta về nơi đâu ?

Dù ở đâu,
ta cũng sợ lòng người hiểm ác,
không sợ sẻ chia,
phận người khổ đau!
Ở đâu ta cũng làm con thiêu thân lao vào cõi thiện!
Không làm thân bụi
bám quanh bờ rào,
không làm thân sên dùng miệng leo cau!
Làm thân lươn rúc bùn tránh nắng!
Nắng có bao giờ soi tỏ đáy ao?

Ở đâu,
có lẽ phải,
lòng chân thành
 - Nơi âý ta về theo !!


 Tư lự

Ngày đông..
Cánh đồng buồn lên khói,
sông nhuộm phiền, phơi cát sỏi khô..
Ta đợi ai ?
để thơ đứng mỏi!
Lời nhắn tìm,
tay gõ chốn hư vô!

Đừng thế..
Tâm tư mình gói lại,
có nắng đâu mà phơi ướt muộn phiền?
Còn gì nữa,
thương hão mùa mong đợi?
Có lẽ nào ,
sỏi đá lại lên men ?

Đừng thế...
Dẫu đông còn rét mướt,
vẫn thương
câu hát ngọt môi người,
trăm năm,
đá vàng còn đợi mãi..
Một chiều
ngồi ngóng cánh chim bay...




Phần nhận xét hiển thị trên trang

2017: Đâu là toan tính của TQ ở Biển Đông trong những ngày sắp tới ?


Bước sang năm mới 2017, điều mà có lẽ nhiều người Việt quan tâm là những động thái có thể của TQ ở Biển Đông sắp tới là gì và VN sẽ phải có những biện pháp đối phó nào ?
Câu trả lời dễ mà khó.
Điều dễ, dĩ nhiên là TQ sẽ tiếp tục các chiến dịch của họ (cho thấy là thành công) từ nhiều năm nay, như đẩy mạnh các chiến dịch tuyên truyền về pháp lý, siết chặt vòng vây về kinh tế và gia tăng áp lực về quốc phòng.
Điểm khó đoán là thái độ của VN và chính sách đối ngoại của chính phủ Trump trong những ngày tới. Tùy theo thái độ của VN và Mỹ, TQ có thể thực hiện được mục tiêu chiến lược của họ (ở Biển Đông) hay là không.
Dầu vậy, điểm qua một số sự kiện trọng yếu về pháp lý, về kinh tế và quốc phòng (ở các chiến dịch của TQ) ta có thể có một kết luận (chủ quan) để tiên đoán những gì có thể xảy ra trong tương lai.
1/ Chủ quyền là vấn đề cốt lõi.
Từ lâu tôi luôn cho rằng cốt lõi của mọi tranh chấp và xung đột giữa các nước chung quanh Biển Đông là vấn đề “chủ quyền”. Đến nay điều này cho thấy vẫn đúng, bất kể phán quyết của Tòa CPA ngày 12-7-2016 có hiệu lực hay không.
Vấn đề chủ quyền đã được các chiến lược gia quốc tế nhấn mạnh trong các tác phẩm của họ từ thập niên 60-70 của thế kỷ trước. Theo đó ai nắm chủ quyền các đảo Hoàng Sa và Trường sa sẽ kiểm soát Biển Đông, ở tất cả các mặt tài nguyên kinh tế và chiến lược biển (như mặt nước, cột nước, thềm lục địa… chung quanh các đảo và nhứt là vùng không gian ở trên và chung quanh các đảo).
Một cách sơ lược, trên mặt biển, quốc gia có chủ quyền các quần đảo sẽ có thể kiểm soát các hải lộ cực kỳ quan trọng (chiếm trên 50% tổng số lượng hàng hóa thế giới), bao gồm hải lộ năng lượng nối các nước cung cấp năng lượng Trung Đông với các nước tiêu thụ Đông Á (và Đông Nam Á), hay hải lộ kinh tế nối Châu Âu với các nước Đông Á…  
Quốc gia có chủ quyền các đảo cũng là quốc gia nắm chìa khóa kinh tế. Họ có thể khai thác tài nguyên trên mặt nước hay trong cột nước (tôm cá, các loại hải sản), trên mặt và dưới thềm lục địa như băng cháy (nodule métalique), gaz, dầu khí…. Về chiến lược, quốc gia có thể kiểm soát tàu bè quân sự, các thiết bị ngầm (như tàu ngầm) qua lại trong khu vực.
Quốc gia kiểm soát được hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa cũng là quốc gia kiểm soát vùng không gian bận rộn của thế giới, nối giữa các quốc gia Đông Á, Nam Á với phần còn lại của thế giới...
Tầm quan trọng của HS và TS (về kinh tế và chiến lược) là như vậy. Từ Đệ Nhị Thế chiến đến nay, Khu vực Biển Đông tương đối bình ổn, tạm gọi là trật tự “statu quo ante”, vì sau khi đế quốc Nhật đầu hàng tháng tám năm 1945 đến nay thì chưa có nước nào có khả năng (kinh tế và quốc phòng) để có thể chiếm hữu và khai thác kinh tế cũng như lợi ích chiến lược của Hoàng Sa và Trường Sa.
Trật tự “statu quo” này bắt đầu thay đổi. Với một Trung Quốc mạnh mẽ đang lên, khẩu hiệu tuyên truyền thường nghe “Trung Quốc hòa bình phát triển”, mà thực chất là che đậy một Trung Quốc đang trên đường “quang phục” bằng mọi phương cách. Trung Quốc đang trỗi dậy để tái lập lại thế lực của đế quốc Trung Hoa đã thiết lập từ nhiều thế kỷ trước. Bằng các biện pháp hòa bình như tuyên truyền pháp lý, áp lực kinh tế và đe dọa quốc phòng. Nhưng để có thể áp đặt một “trật tự mới”, lãnh đạo Bắc Kinh có thể đang tính toán đến những biện pháp “không hòa bình” trong những ngày sắp tới.
Thông điệp đầu năm 2017 của Tập Cận Bình ta không ngạc nhiên khi đã nhấn mạnh đến vấn đề “chủ quyền”. Việc này cũng đã xảy ra tương tự từ nhiều thập niên nay. Nên biết, lúc lãnh đạo Bắc Kinh quyết định ra chiến dịch xâm lăng Hoàng Sa tháng giêng năm 1974, thì bộ máy tuyên truyền của họ ra rả những luận điệu “giải phóng các vùng lãnh thổ hiện đang bị địch chiếm đóng trở về đất mẹ”. Cốt lõi của việc tuyên truyền vẫn là “chủ quyền” của TQ ở HS và TS.
2/ Tuyên truyền pháp lý và bao vây kinh tế.
Về mặt tuyên truyền pháp lý, đối với dư luận quốc tế, mục tiêu trọng yếu là thuyết phục dư luận quốc tế về cái gọi là  “chủ quyền bất khả tranh nghị của TQ ở hai quần đảo HS và TS và vùng biển chung quanh”. Sau đó nhằm “hóa giải” phán quyết bất lợi ngày 17-7-2016 của Tòa CPA.
Ta thấy trên phương diện này TQ đã thành công.
Phán quyết của CPA hiển nhiên đã "hạ thấp" giá trị của các "đảo" ở Trường Sa. Theo Tòa thì không có thực thể nào ở Trường Sa có hiệu lực “đảo”, theo điều 135 của Bộ Luật quốc tế về Biển 1982 (UNCLOS) để có thể đòi hỏi hiệu lực vùng “kinh tế độc quyền - EEZ” 200 hải lý. Kể cả đảo lớn nhứt là Ba Bình (hiện do Đài Loan kiểm soát) cũng không có hiệu lực “đảo”. "Quần đảo" Trường Sa từ nay phải đổi tên là "quần thạch". Điều này khiến người ta hy vọng rằng cuộc chạy đua "mở rộng hải phận" của các nước ở Biển Đông sẽ chấm dứt. Việc này sẽ đem lại ổn định cho khu vực.
Nhưng hy vọng sớm tiêu tan.
TQ từ đầu đã biểu lộ lập trường không nhìn nhận “thẩm quyền” của Tòa CPA và dĩ nhiên không tham gia vụ án. Theo họ, nguyên nhân của mọi tranh chấp đến từ vấn đề “chủ quyền” và việc “phân định biển”, là hai điều Tòa CPA không có thẩm quyền phân xử. Sau khi Tòa ra phán quyết, TQ tuyên bố không nhìn nhận đồng thời cho rằng phán quyết vô nghĩa và không có hiệu lực đối với TQ.
Song song đó TQ dùng những biện pháp kinh tế và ngoại giao để thuyết phục một số quốc gia ủng hộ cho lập trường về pháp lý của họ.
Bằng các biện pháp kinh tế, đối với các nước trong khu vực, TQ tiếp tục các chính sách ve vuốt và đầu tư, nhằm lệ thuộc hóa nền kinh tế các quốc gia này vào các chính sách của TQ. Như “dự án hai hành lang một vành đai” đối với VN. Dùng những “củ cà rốt” đầu tư,  xây dựng cơ sở hạ tầng (đường xá, cảng biển…) đối với Thái Lan, Mã Lai, Phi... để các nước này phụ thuộc vào “Ngân hàng Xây dựng cơ sở hạ tầng” cũng như dự án “Con đường tơ lụa trên biển” của TQ. Đối với Campuchia thì vừa mua chuộc giới lãnh đạo vừa hứa hẹn đầu tư. Các chính sách phủ dụ bằng kinh tế của TQ cho thấy có kết quả hết sức ngoạn mục.
TQ đã sử dụng Campuchia để “phân hóa nội bộ” của ASEAN. Bằng việc mua chuộc các cấp lãnh đạo và hứa hẹn đầu tư, Campuchia đã ngăn cản khối ASEAN, không ra tuyên bố chung về phán quyết của Tòa. Điều này trái với thông lệ của khối. ASEAN luôn có chủ trương “trọng luật”, khuyến cáo các quốc gia thành viên “chấp hành phán quyết của Tòa theo pháp luật của quốc gia”, như trường hợp các phán quyết của Tòa Công lý Quốc tế (CIJ) về các tranh chấp Thái-Campuchia (ngôi đền Préah Vihear, CIJ 2013), hay Singapour-Mã Lai (chủ quyền đá Petra Branca, CIJ 2008), hay Mã Lai - Indo (chủ quyền các đảo Poulo Legitan và Poulo Singapan, CIJ 2002).
TQ cũng thuyết phục được Mã Lai, một bên có tranh chấp phân định biển với TQ. Nước này cũng có khuynh hướng “đông lạnh” phán quyết của Tòa CPA. Bởi vì TQ đã đầu tư lớn lao vào nước này, qua Ngân hàng Xây dựng hạ tầng mà TQ đã lập nên từ vài năm trước. TQ cũng hứa hẹn sẽ giúp cho Mã Lai, qua dự án “Con đường tơ lụa trên biển”, thay thế Singapour, về kinh tế và cảng biển, thông qua eo biển Singapour.
TQ cũng dùng miếng mồi đầu tư và viện trợ đối với Phi để “hóa giải” phán quyết của Tòa CPA. Sự “trở mặt” của Phi gần đây, sau khi tổng thống Rodrigo Duterte đắc cử, đã không yêu cầu TQ thi hành phán quyết của Tòa CPA ngày 12-7. Có thể do nguyên nhân đe dọa quốc phòng cũng như miếng mồi kinh tế béo bở. Điều tệ hại là qua những tuyên bố thiếu thống nhứt, người ta cũng hiểu là tổng thống R. Duterte có thể sẽ đứng vào hàng ngũ của TQ (và Nga) để chống lại Hoa Kỳ nếu cá nhân ông bị dư luận lên án (vì cách thức diệt trừ nạn ma túy trong nước).
3/ Áp lực quân sự.
Về áp lực quân sự trong khu vực, 7 đảo nhân tạo mà TQ đã xây dựng (nhanh kỹ lục từ năm 2013)  trên các bãi đá Chữ Thập, Su bi, Gạc Ma, Châu Viên, Huy Gơ, Ga Ven và Vành Khăn đã hoàn tất năm 2015. Các đảo nhân tạo này được lần hồi “quân sự hóa” từ năm 2016. Hình ảnh từ các vệ tinh gần đây đã cho thấy các đảo nhân tạo này đã trở thành những căn cứ không quân, hải quân với những giàn ra đa, những phi trường (có cái dài trên 3.000 mét ở đá Chữ Thập) với bãi đậu máy bay và bến tàu. Vừa rồi báo chí cũng đăng tin TQ đã đưa trên 400 hỏa tiễn địa không (tầm ngắn 40km và tầm trung 400km) ra đặt ở các đảo. Việc “quân sự hóa” các đảo xem như hoàn tất.
Song song đó TQ liên tục gia tăng chi phí quốc phòng, đẩy mạnh nghiên cứu và phát triển các loại vũ khí thông minh ứng dụng cho không gian cũng như trên mạng tin học. TQ thúc đẩy chế tạo và sản xuất các loại khí tài mà trước đây phải mua của Nga như phi cơ chiến đấu, tàu chiến, tàu ngầm, thậm chí hàng không mẫu hạm. TQ cũng huấn luyện và hiện đại hóa các lực lượng hải quân, không quân cho phù hợp với các cuộc chiến cục bộ (đổ bộ, chiếm đảo…), vừa chống lại sự tiếp cận (vào Biển Đông) của các lực lượng  hải, không quân thuộc các quốc gia thù nghịch.
Bằng lực lượng quân sự vừa được bố trí trên các đảo nhân tạo ở Trường Sa, TQ có thể uy hiếp không chỉ bất kỳ tàu bè, phi cơ của các quốc gia chung quanh, mà còn có thể đánh chiếm bất cứ đảo nào ở TS, hiện do VN hay Phi kiểm soát.
4/ Động thái có thể của TQ ở Biển Đông.
Những vận động đã nói ở trên để làm gì, nếu không phải là “khẳng định chủ quyền” để tiến tới việc thiết lập vùng “nhận diện phòng không” (Air Defense Identification Zone - ADIZ) ở Biển Đông ?
Về vùng ADIZ, câu hỏi đặt ra, trên phương diện công pháp quốc tế, TQ có “quyền” làm vậy hay không ?
Câu trả lời sẽ sẽ tương tự như tuyên bố ngày 23-11-2013 vùng ADIZ khu vực Hoa Đông của TQ. Khu vực “nhận diện phòng không” này bao trùm quần đảo Điếu Ngư, tức Senkaku, mà quần đảo này đang trong tình trạng tranh chấp và hiện do Nhật kiểm soát.
Nếu vùng ADIZ khu vực Hoa Đông là “hợp pháp” thì khó có thể kết luận rằng vùng ADIZ khu vực Hoa Nam (tức khu vực Biển Đông) là “bất hợp pháp”.
Tuyên bố vùng ADIZ ngày 23-11-2013 của Trung Quốc mang hình thức một “tuyên bố đơn phương”, liên quan đến nội dung của các điều ước cũng như tập quán quốc tế (điều 1 Công ước Quốc tế về Hàng không Dân sự - còn gọi là công ước Chicago 1944) và Công ước về Luật Biển 1982.
Theo tập quán quốc tế, có từ thời chiến tranh lạnh, các quốc gia ven biển có thể mở rộng vùng trời của nước mình, gọi là “vùng nhận dạng phòng không”. Các nước Hoa Kỳ, Nhật, Pháp… đều có vùng nhận diện phòng không mở ra ít nhứt là 200 hải lý. Mục tiêu của việc thiết lập vùng nhận diện phòng không là nhằm bảo vệ an ninh quốc gia.
Đến đây ta thấy rằng “chủ quyền” quần đảo TS, ngay cả khi phán quyết của Tòa CPA có hiệu lực thi hành, vẫn hết sức quan trọng về chiến lược. TQ mở được vùng ADIZ khu vực này là dựa lên “chủ quyền” các đảo.
Các nước Hoa Kỳ, Nhật, VN... sẽ phải đối phó ra sao nếu TQ tuyên bố vùng ADIZ ở Biển Hoa Nam (tức Biển Đông) ?
Thử tưởng tượng, đối với VN, bất kỳ chiếc phi cơ hay tàu bè nào đi vào vùng ADIZ của TQ đều có thể bị không quân hay hải quân nước này khống chế, thậm chí bắn hạ. Lực lượng của VN không đủ để chống chỏi. Điều này đưa đến các đảo của VN ở TS sẽ mất về TQ.
VN cũng không thể trả đũa bằng cách ra tuyên bố vùng ADIZ tương tự. Bởi vì VN không có khả năng để khiến các quốc gia khác tuân thủ nội dung tuyên bố của mình.
5/ Yếu tố Đài Loan.
Nhưng sự việc không dễ đối với Hoa Kỳ và Nhật.
Đài Loan vừa rồi được tổng thống đắc cử Donald Trump nhắc tới. Ta có thể xem như đây là một “cảnh cáo” của Hoa Kỳ đối với TQ. HK có thể sử dụng yếu tố Đài Loan, như ủng hộ Đài Loan độc lập, để làm rối rắm các chính sách về kinh tế và quốc phòng của TQ.
Điều nên biết là từ năm 2005 TQ có bộ luật “chống ly khai”, theo đó Đài Loan là một phần lãnh thổ của TQ. TQ sẽ sử dụng vũ lực để cản trở bất kỳ âm mưu nào đưa tới việc ly khai.
Nếu Đài Loan tuyên bố độc lập, HK và Nhật ủng hộ, TQ có đủ khả năng phát động chiến tranh hay không ?
Từ lâu TQ đã có lý thuyết về một cuộc chiến tranh với Mỹ và Nhật bao gồm ba mục tiêu: giải phóng Đài Loan, Điếu Ngư và các đảo TS. Sở dĩ có lý thuyết này là vì TQ quan niệm không thể giải phóng Đài Loan mà không có chiến tranh với Mỹ và Nhật. Cũng không thể giải phóng Điếu Ngư mà không gây chiến tranh với Nhật và Mỹ (do ràng buộc của hai bên từ các hiệp ước an ninh hỗ tương). Bất kỳ cuộc chiến xảy ra theo hình thức nào, có Nga hay không có Nga là đồng minh, TQ cũng sẽ thua.
Chỉ có “giải phóng” Trường Sa là không đụng độ với các cường quốc Mỹ và Nhật.
Thì bây giờ, nếu chiến dịch “giải phóng Trường Sa”, thông qua việc tuyên bố vùng ADIZ, lại bị Mỹ gắn liền với việc ủng hộ Đài Loan độc lập. Cuộc chiến ở đây TQ vẫn có thể phải đối mặt với HK và Nhât.
Rốt cục việc thiết lập vùng ADIZ của TQ có thể như cái “gân gà” trong truyện Tam Quốc, nuốt vào không trôi mà nhả ra thì lại tiếc.
6/ VN phải làm gì?
Những nét phác thảo về chiến lược của TQ, qua những toan tính về pháp lý, kinh tế, quốc phòng của TQ cho thấy VN không có phương pháp nào hữu hiệu để chống trả, ngoài biện pháp “núp” dưới “cây dù” của Hoa Kỳ (và Nhật). Điều khó đoán là chính sách Châu Á của tân tổng thống Donald Trump sẽ ra sao ?
Nhưng dầu thế nào, VN là phía yếu, vì vậy phải vận dụng pháp luật quốc tế để tự bảo vệ.
Phán quyết của Tòa CPA 12-7 là “giải thích” Luật (UNCLOS), cho dầu Phi chủ trương không thi hành phán quyết, nhưng bản chất của phán quyết vẫn là “Luật”.
Từ đầu những năm 2000, khi được kết nối vào WTO, ngay từ hiến pháp TQ đã cam kết “xây dựng một quốc gia trên pháp luật và cai trị bằng pháp luật”. Cho dầu đó là “nhà nước pháp trị” với cái đuôi “xã hội chủ nghĩa”, thì bản chất của các cam kết của TQ vẫn là “tôn trọng pháp luật”.
Vì vậy, theo tôi, VN không thể bỏ qua phán quyết của Tòa, không chỉ vì đó là một “lợi thế” của VN, mà vì đó là “luật” mà TQ phải tôn trọng.
VN cũng nên tính toán đến điều tệ hại nhứt. Giải pháp của sự “tận cùng”. Là phải “đông lạnh” yêu sách chủ quyền của mình ở HS và TS.
Trên lý thuyết, sau Thế chiến thứ II, HS và TS thuộc thẩm quyền “quản lý” của Hoa Kỳ. Một điều khoản của Hội Quốc liên thời đó, tất cả các đảo ở Thái Bình Dương do Nhật chiếm đóng sẽ thuộc quyền “quản lý” của Hoa Kỳ. Phần lớn các đảo này hiện nay thuộc “chủ quyền” của Hoa Kỳ, ngoại trừ quần đảo Nam Tây (bao gồm quần đảo Lưu Cầu, Okinawa), trả lại cho Nhật đầu thập niên 70 thế kỷ trước.  

.......................................

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Vua bếp Táo Quân ở vùng miền núi (ghi chép của Xuân Bách)


Bạn Xuân Bách là người Nùng Inh ở Lạng Sơn.

Nhân ngày 23 tháng Chạp hôm nay (20/1/2017), bạn có biên nhanh mấy dòng về Táo Quân.

Chép nguyên từ Fb XB về, cả ảnh cả văn.

---




"
CÚNG TÁO QUÂN


Ở đây mình lạm bàn về tục thờ Táo quân của người Tày, Nùng. Tất nhiên là mỗi nơi có 1 lệ riêng, không nơi nào giống nơi nào 100% nên tớ khoanh vùng luôn ở vùng Thất Khê. Quê tớ.

Vào bất cứ gia đình người Tày, Nùng nào ta đều thấy cơ bản có 4 ban thờ. Ban thờ ngoài cửa thờ phji nooc chàn, bàn thờ giữa nhà thờ tổ tiên (gọi là tàm/ thản cha sliên), bàn trong buồng thờ bà mụ (tàm/ thản va) và 1 cái ở bếp chính là thờ Táo Quân. Tiếng dân tộc ta gọi Táo Quân là Nàng Cháo. Nàng Cháo trông vậy thôi nhưng mà uy quyền hơi bị lớn nhé! Việc bé, việc to mà không thông qua Nàng Cháo là chết dở. Mo, Then về cúng cho nhà ai cũng đều phải vào cửa Nàng Cháo để chào hỏi đàng hoàng. Xét theo tên gọi thì ta thấy rõ là tục thờ Táo Quân của người Tày, Nùng ban đầu vốn là gắn với nữ tính, mẫu hệ. Vì Nàng <=> nữ. Sau này thì người ta vẫn cứ thừa nhận là 2 ông, 1 bà.

Bàn thờ Nàng Cháo rất đơn giản. Nhà nào giàu thì 1 bát nhang đặt trên bàn thờ cạnh bếp. Nhà nào khó khăn thì 1 cái ống tre cài trên vách. Nhưng dứt khoát là dưới bếp phải có ban thờ. 

Cái sự dứt khoát này đã trở thành mặc định nên mình đã từng rất ngạc nhiên khi thấy dưới vùng xuôi xuôi như tp Thái Nguyên thì rất ít nhà có bàn thờ Táo quân. Lạ ghê! Minh chứng là bà chủ xóm trọ mình (người Tày nhưng xuống tp Thái Nguyên định cư, các lễ thức cũng theo đa số) xây nhà từ năm 2007. Nhưng phải đến tận năm 2012, khi nhà làm then để nối số cho ông thì mới lập bàn thờ Táo Quân. 

Các lễ thức thờ Táo Quân.

Quê mình không có tục cúng 23 tháng Chạp. Mấy năm gần đây, do ảnh hưởng của truyền thông nên đã bắt đầu cúng 23 tháng Chạp và đi thả cá. Tuy không có ngày "truyền thống" riêng nhưng Táo Quân luôn có vị trí quan trọng trong tâm thức. Bất kể việc gì to nhỏ cũng đều phải thông qua Táo quân. Nhà có thịt con gà hay luộc cái bánh cũng đều phải tâu trình Táo Quân rồi muốn mần chi thì mần.

Thể hiện rõ nhất về tục thờ Táo quân có lẽ là tục dán giấy đỏ vào kiềng bếp ngày tất niên.

Ngoáy sang bên người Dao.

Do cũng ở với người Dao Lù Gang 1 thời gian nên mình biết được là trong các loại "miến" (ma) thì người Dao sợ nhất là Táo quân. Ai mà mạo phạm Táo quân là rất dễ bị "miến múa" (ma làm). Thế nên người Dao rất kiêng người lạ vào bếp nhà mình. Đặc biệt là kiêng mặc áo trắng và đùa nghịch trong bếp. Nếu vi phạm rất dễ bị "miến múa". Lúc ấy là phải giết gà tạ tội.


"


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Một tấm gương xấu, để lại hậu quả không dễ khắc phục


XUÂN DƯƠNG




(GDVN) - Nếu kiểu “tự chuyển hóa” này được tiếp tục và nhân rộng, lớp trẻ Việt Nam sẽ ra sao, đội ngũ kế cận của Đảng sẽ ra sao?

Gian lận trong học tập “nâng cao trình độ” của một bộ phận không nhỏ công chức, kể cả cán bộ, đảng viên là điều đã được báo chí nhiều lần nhắc tới.

Cấp thấp nhất là xã phường, năm 2015 Chủ tịch UBND xã Uy Nỗ Đặng Bá Sướng, (huyện Đông Anh, Hà Nội) nhờ người thi hộ 14 môn trong chương trình tại chức đại học Luật. 

Cấp huyện/thành phố trực thuộc tỉnh có ông Lê Thành Nhân, nguyên Trưởng ban Tổ chức, Ủy viên Ban Thường vụ Thành ủy Vị Thanh - Hậu Giang từ chỗ chưa tốt ngiệp cấp 2 đã mượn bằng của bạn học để học cấp 3 rồi học đại học và cao cấp chính trị - hành chính. 

Với cấp sở, báo Nld.com.vn trong bài “Hà Nội: Người dính chuyện “thi hộ” lên chức giám đốc sở” đăng ngày 30/8/2013 viết: “buổi thi hết học phần được tổ chức ngày 19-10-2011 tại Trường đào tạo cán bộ Lê Hồng Phong.

Học viên Nguyễn Trọng Đông (Phó Giám đốc sở TN-MT) vắng mặt nhưng bài thi của ông Đông lại do một người khác thực hiện. Khi các cán cán bộ coi thi phát hiện sự việc, người thi hộ đã không nộp bài mà bỏ chạy khỏi địa điểm thi.

Trường đào tạo cán bộ Lê Hồng Phong và Sở TN-MT Hà Nội sau đó đã xác định được người thi hộ là ông Phan Thanh Quang, cán bộ Sở TN-MT”.

Cấp thành phố trực thuộc trung ương có Bí thư Thành Đoàn thành phố Cần Thơ, cô Trần Thị Vĩnh Nghi nhờ cấp dưới đi học và điểm danh hộ khi theo học chương trình quản lý nhà nước ngạch chuyên viên tại trường Chính trị Cần Thơ.

Trường hợp của cô Nghi là rất đặc biệt bởi lẽ:

Thứ nhất, đây là một cán bộ đoàn tuổi còn trẻ (33 tuổi), không chỉ là Bí thư Thành đoàn Cần Thơ, cô Nghi còn là Ủy viên Ban thường vụ Trung ương Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh.

Thứ hai, thành phố Cần Thơ là một trong năm thành phố trực thuộc trung ương (Hà Nội, Hải Phòng, Đà Nẵng, Thành phố Hồ Chí Minh, Cần Thơ), chức danh Bí thư đoàn tương đương Giám đốc sở và thường được cơ cấu những chức vụ cao hơn trong tương lai.

Thứ ba, Bí thư đoàn Trần Thị Vĩnh Nghi là Đại biểu Quốc hội khóa 14.

Cuối năm 2016, trường Đại học Kinh tế Thành phố Hồ Chí Minh đã xác nhận Ông Nguyễn Minh Châu, Giám đốc của công ty CP Xây lắp đường ống bể chứa dầu khí (PVC-PT) - Tổng công ty Xây lắp dầu khí Việt Nam (PVC), sử dụng bằng tại chức “giả” trong suốt 20 năm để leo lên vị trí Giám đốc một doanh nghiệp nhà nước. 

Nêu vài dữ liệu hơi dài dòng để thấy những người dính chàm không chỉ làm việc tại cơ quan công quyền, tổ chức, đoàn thể mà còn cả trong doanh nghiệp nhà nước. 

Việc người đứng đầu đơn vị nhờ cấp dưới điểm danh, học hộ (hoặc thi hộ) không phải là cá biệt, nhưng một Bí thư Thành đoàn làm việc này thì lại là rất đặc biệt vì các lý do sau đây:

Không trung thực

Theo ý kiến của ông Phạm Minh Phúc, Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Thành ủy Cần Thơ: “bà Nghi vì vi phạm quy chế học tập, cụ thể là biểu hiện gian lận trong học tập". [1] 

Là Bí thư Thành đoàn, chắc chắn cô Nghi sẽ có những buổi diễn thuyết, huấn thị, chỉ đạo công tác đoàn tại các trường phổ thông, cao đẳng, đại học trên địa bàn thành phố.

Học sinh, sinh viên sẽ nghĩ gì khi người đứng đầu tổ chức đoàn không trung thực trong học tập?

Liệu lớp trẻ có xem hành động của Bí thư Đoàn là tấm gương để “vô tư” nhờ người điểm danh hộ, học hộ, thi hộ?

Việc người đứng đầu cơ quan “nhờ” người khác điểm danh, học hộ không chỉ là “gian lận” mà phải xem là lợi dụng chức vụ, quyền hạn gây hậu quả nghiêm trọng. 

Thành ủy Cần Thơ đã quyết định kỷ luật bằng hình thức khiển trách đảng viên Trần Thị Vĩnh Nghi, vậy Trung ương Đoàn có cần xem xét tư cách một cán bộ đã bị kỷ luật về mặt Đảng?

Đành rằng kỷ luật là hình thức giáo dục cán bộ đảng viên, nhưng hình thức kỷ luật phải bảo đảm tính nghiêm khắc, khiến cho người khác coi là bài học để bản thân không tái phạm.

Khiển trách rồi vẫn là Bí thư Thành đoàn thì người khác có cần phải tự răn mình?

Khi ngành Giáo dục và các cơ quan quản lý rất vất vả với vấn nạn “học giả, bằng thật”, với thói gian dối của một bộ phận học sinh, sinh viên thì hành động của một Ủy viên Ban thường vụ Trung ương Đoàn rõ ràng là một tấm gương xấu, để lại hậu quả không dễ khắc phục.

Coi thường kỷ cương, phép nước

Không những gian dối, Bí thư Thành đoàn Cần Thơ còn thể hiện sự coi thường kỷ cương, phép nước khi tự ý bỏ học.

Thông tin trên báo chí cho thấy, cô Trần Thị Vĩnh Nghi “được cử đi học lớp quản lý nhà nước ngạch chuyên viên tại trường Chính trị Cần Thơ”.

Được cơ quan, tổ chức cử đi học nhưng “Do bà Nghi đã tự động bỏ học nên trường đã gửi báo cáo đến Thành ủy, Thành đoàn, Đảng ủy khối Cơ quan Dân chính Đảng TP Cần Thơ”. [1] 

Sự việc chắc chắn không bình thường nên Trường Chính trị Cần Thơ mới phải báo cáo tới ba cơ quan là Thành ủy, Thành đoàn, Đảng ủy khối Cơ quan Dân chính Đảng.

Phải chăng học hay không học với cô Nghi cũng chẳng có ý nghĩa gì, không có bằng “quản lý Nhà nước” cô vẫn là Bí thư đoàn, vẫn là Thành ủy viên, vẫn là đại biểu Quốc hội? Vị trí của cô là “vững chắc” không thể thay đổi?

Phải chăng báo cáo xin thôi học hay không báo cáo với trường Chính trị (ngày xưa gọi là trường Đảng) cũng không cần thiết, dù là phê bình hay khiển trách cũng chưa đến mức đưa cô ra khỏi Đảng, vì cô đã được mặc nhiên công nhận thuộc vào “đội dự bị cho tương lai”?

Một cán bộ ý thức tổ chức yếu kém như vậy có nên giữ lại bồi dưỡng thành lực lượng kế cận, nói theo ngôn ngữ thông dụng là “cánh tay phải của Đảng”?

Nhận thức kém về trách nhiệm và những điều Đảng viên không được làm

Là đại biểu Quốc hội, được cử tri gửi gắm niềm tin và trao trọng trách thay mặt nhân dân, đại biểu Trần Thị Vĩnh Nghi sẽ làm gì tại nghị trường?

Với nhận thức yếu kém về pháp luật, coi thường cơ quan, tổ chức quản lý mình, đại biểu Nghi có thể trung thực phát biểu nguyện vọng của nhân dân tại Hội trường Diên Hồng, có thể đảm bảo lá phiếu của mình tại Quốc hội là chính xác khi biểu quyết thông quan các đạo luật?

Không thể đòi hỏi người trẻ tuổi không va vấp trong cuộc sống, trong công tác nhưng cũng không thể đưa những người trình độ chuyên môn và chính trị chưa đạt chuẩn vào những vị trí rất quan trọng, liên quan đến vấn đề quốc gia đại sự.

Việc phải nghỉ học cùng Ban chấp hành Trung ương Đoàn tham gia một chương trình tổ chức tại một đơn vị hải quân ở miền Tây là hoàn toàn chính đáng.

Vấn đề là tại sao không báo cáo nhà trường xin nghỉ học đàng hoàng sau đó xin phụ đạo hoặc học lại mà lại nhờ người học hộ?

Một việc cỏn con như vậy còn không biết xử lý thì làm sao có thể xử lý những vấn đề quốc gia đại sự tại diễn đàn Quốc hội? 

Cộng đồng mạng từng xôn xao chuyện hoa hậu Kỳ Duyên hút thuốc hay một ca sĩ “tố” mẹ mình vay nợ mấy chục tỷ.

Trở thành người của công chúng nghĩa là trở thành thần tượng, một chút sơ sảy cũng phải trả giá bằng uy tín và sự nghiệp. 

Hoa hậu Kỳ Duyên tuy không bị tước vương miện song báo Tiền Phong với tư cách đơn vị lập đề án xin cấp phép và là đơn vị thường trực Ban Tổ chức cuộc thi Hoa hậu Việt Nam 2014 đã đề nghị xử lý:

“Ban Tổ chức cuộc thi Hoa hậu Việt Nam 2016 không sử dụng hình ảnh và không để Hoa hậu Nguyễn Cao Kỳ Duyên tiếp tục đồng hành với các sự kiện tiếp theo của cuộc thi”. [2]

Là thành viên Ban Thường vụ Trung ương Đoàn, là Đại biểu Quốc hội nghĩa là người đại diện của thanh thiếu niên, của nhân dân, có thể xem là cao hơn một mức so với “người của công chúng”.

Kỳ Duyên bị dư luận phê phán, bị đòi tước vương miện vì hút thuốc lá và uống rượu nơi công cộng, đó chính xác là những hành vi không phù hợp với một Hoa hậu song các hành động của Kỳ Duyên không phải là gian dối, không phải là coi thường kỷ cương.

Một khi Kỳ Duyên bị “cấm” đồng hành với các sự kiện tiếp theo của cuộc thi hoa hậu thì có công bằng không nếu một Ủy viên Ban Thường vụ Trung ương Đoàn - người bị tổ chức Đảng địa phương đánh giá là “gian lận trong học tập” lại không bị “cấm” đồng hành cũng các sự kiện của Đoàn?

Và có công bằng không khi người đó tiếp tục đồng hành cùng các sự kiện của Quốc hội?

Trung ương Đảng đã có nghị quyết về chống “tự diễn biến, tự chuyển hóa”, hành động nhờ người học hộ của Bí thư Thành đoàn Cần Thơ đã góp phần “tự chuyển hóa” một người không học thành người có học.

Nếu kiểu “tự chuyển hóa” này được tiếp tục và nhân rộng, lớp trẻ Việt Nam sẽ ra sao, đội ngũ kế cận của Đảng sẽ ra sao?     

Nếu không lo lắng về những con người như thế, nếu “khiển trách” là động thái xử lý cuối cùng thì các thế hệ đổ máu xương giành độc lập tự do cho tổ quốc có yên tâm chuyển giao sự nghiệp cho những người xem “gian lận trong học tập” cũng chỉ là một cách để thăng tiến?

Tài liệu tham khảo:

[1] http://vnexpress.net/tin-tuc/thoi-su/nu-bi-thu-thanh-doan-bi-ky-luat-vi-nho-nguoi-di-hoc-thay-3530161.html

[2] http://hoahau.tienphong.vn/hoa-hau-2016/thong-cao-bao-chi-ve-viec-xu-ly-hoa-hau-ky-duyen-1035504.tpo

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tạm biệt Obama!



FB Mạnh Kim






Cách hơn 8 năm, khi Barack Obama vừa đắc cử, bà Michelle Obama trả lời một cuộc phỏng vấn: “Theo quan điểm riêng, tôi thích tổng thống kế tiếp là người có thể hiểu những gì có ý nghĩa đối với một người cha và người chồng và đóng góp của ông ấy cho gia đình như thế nào. Bởi tôi không tin rằng một tổng thống có thể mang lại những giá trị tương tự cho quyền lợi quốc gia nếu ông ấy không thể làm được những điều cơ bản đó cho chính ngôi nhà và gia đình riêng của mình”… Trong 8 năm Nhà trắng, Obama đã chứng tỏ điều đó.

Không tổng thống Mỹ nào kể từ thời George H. W. Bush chụp nhiều hình gia đình bằng Barack Obama. Ông muốn cho thấy vai trò nguyên thủ dù quan trọng thế nào cũng không thể làm giảm đi trách nhiệm và bổn phận người chồng và người cha.

Những hình ảnh gia đình Obama trong 8 năm Nhà trắng là những hình ảnh rất đẹp. Nó tạo ra sự khác biệt đối với các nguyên thủ thế giới, đặc biệt “thế giới cộng sản”, nơi hình ảnh gia đình không chỉ được xem là “riêng tư” mà thậm chí là “bí mật đời sống nguyên thủ” mà công chúng không bao giờ được phép biết. Barack Obama cũng chụp nhiều hình với thiếu nhi. Và trong rất nhiều bức ảnh được chụp ngẫu nhiên khác ở những cuộc họp, gặp gỡ quốc tế hoặc đơn giản hơn là đi tiệm ăn, nụ cười Obama là rất đặc biệt. Nó tự nhiên, thoải mái và chân thành.

Tạm không nói đến thành bại các chính sách trong 8 năm Nhà trắng, nhất là đối ngoại, Obama vẫn luôn chứng tỏ ông là nguyên thủ có phong thái lịch lãm và tư cách chững chạc. Cuộc thăm dò Gallup công bố tháng 12-2016 cho thấy Obama là người “đáng kính trọng nhất thế giới” trong năm. Nếu không kể Dwight Eisenhower, Barack Obama là tổng thống Mỹ duy nhất chiếm được cảm tình thế giới như vậy trong lịch sử thăm dò Gallup.

Trong 8 năm Nhà trắng, bất luận ông có sai lầm hay không trong việc xử lý vấn đề này hoặc vấn đề kia, Obama chưa lần nào phát biểu nhảm nhí và hồ đồ. Trong một số trường hợp, có vẻ ông nói nhiều hơn làm nhưng điều đó cũng không thể phủ nhận được việc ông tạo ra cho mình một hình mẫu về cung cách hành xử chừng mực mà có lẽ nhiều nguyên thủ khác cần học theo.

Ông có thể đã khiến cho nước Mỹ yếu đi về mặt đối ngoại nhưng Obama chưa hề làm nước Mỹ mất đi các giá trị con người mà nền dân chủ Mỹ đã xây dựng.


Phần nhận xét hiển thị trên trang

TRUNG QUỐC ĐANG SỐNG TRONG HỖN LOẠN?


Đa số người dân Trung quốc sống cảm thấy bất an, càng ngày càng nhiều người giầu có mức tiền triệu đô-la trở lên đã đăng ký ồ ạt bỏ nước ra đi định cư tại các nước như Mỹ, Canada, Anh, Úc .
Sản phẩm Trung Quốc muốn đầu độc cả thế giới thì nay chính nguời dân cuà họ đã sống trong hoảng loạn và cố chạy thoát sang những nuớc khác và tuyệt đối không dùng những sản phẩm mà chính nuớc họ sản xuất. Gậy ông thì đập lưng ông.
Báo chí trên các Blog mấy tuần nay ở Trung quốc đã truyền tay nhau đăng tải tình trạng báo động đỏ đó là khách du lịch vào Trung quốc giảm 30% so với giữa năm 2012. Nguyên nhân chính là do 3 yếu tố không thể hóa giải nổi đó là:
Trung Quốc đang sống trong hỗn loạn?

1- Nguồn nước tại Trung quốc cho người ăn và uống nhiễm độc ghê gớm

Đặc biệt là nhiễm chì, a-xít và các hóa chất độc hại suốt hơn mấy chục năm qua, hậu quả của sự phát triển nóng thị trường làm ăn kinh tế do các nhà máy, các xí nghiệp thải ra đã ngấm nặng trong lòng đất và trên các sông hồ, các nguồn nước trên phạm vi cả nước. Người ta tính rằng nay chỉ còn có Tây tạng đã đỡ chút ít mà thôi, nhưng với tình trạng này cứ kéo dài thì cũng không thể là nơi con người có thể sống được.
Trung Quốc đang sống trong hỗn loạn?
Trung quốc trên bờ vực thảm họa sinh thái
Sau khi báo chí đăng tải về lợn chết đổ vứt ra sông, rồi vịt và sau cùng là hình ảnh hàng loạt cá chết đặc trên các hồ thì những lời cảnh cáo này trên các Blog càng lan nhanh hơn bao giờ hết. Chính quyền Trung quốc đang lúng túng không biết sẽ làm gì để trấn an dân, hầu như là bất lực.
Trung Quốc đang sống trong hỗn loạn?

2, Lý do thứ hai là ô nhiễm khí thở của con người từ hai phía:

Đó là từ khí thải ở các nhà máy, các công trường xí nghiệp thải ra. Người ta đo lượng Các-bon-nic và các chất độc trong không khí đã đến mức báo động đỏ, nồng độ đậm đặc khiến cho những người khỏe biến thành người bệnh, nhiều người bị bệnh như hen xuyễn hay phổi nhất là trẻ em và người có tuổi bị tử vong nhiều trong mấy năm qua và nhất là những năm gần đây. Nhưng thảm họa đến nữa là do các trận bão cát do sự sa mạc hóa đang tràn đến các thành phố.
Trung Quốc đang sống trong hỗn loạn?

3, Tình trạng này cùng với vấn đề chính trị, xã hội thiếu minh bạch, công bằng đã khiến đa số người dân Trung quốc sống cảm thấy bất an

Tình trạng này cùng với vấn đề chính trị, xã hội thiếu minh bạch, công bằng đã khiến đa số người dân Trung quốc sống cảm thấy bất an, càng ngày càng nhiều người giầu có mức tiền triệu đô-la trở lên đã đăng ký ồ ạt bỏ nước ra đi định cư tại các nước như Mỹ, Canada, Anh, Úc và nay khi có dấu hiệu các quốc gia này thấy không thể nhận thêm người vào nữa thì họ và nhiều người lưng vốn ít hơn đã đổ vào các nước Nam Mỹ, Capuchia, Lào và có xu hướng cả Việt nam nhưng trên danh nghĩa các nhà đầu tư làm ăn. Họ mang theo cả gia đình, anh em họ hàng thậm chí cả dòng họ.
Như báo chí Trung quốc đã phải nói đây thực sự là cuộc chạy tỵ nạn khỏi Trung quốc chứ không phải là đi định cư như vẫn xảy ra lâu nay.
Người ta thấy phổ biến cảnh ngày ngày tại các đại sứ quán các nước tại Trung quốc, số người xếp hàng ghi tên làm thủ tục ngày càng đông, có người đã thuê phòng trọ gần đó để chờ cho bằng được đến lượt mình. Trung quốc không chỉ lo số ngoại tệ sẽ biến khỏi đất nước này mà lo đây sẽ là hiệu ứng tai hại là sẽ đến ngày khách nước ngoài không dám vào Trung quốc. Như báo chí đăng tải khuyên người đi du lịch rằng bạn không thể đến du lịch Trung quốc nếu cứ đeo mặt nạ cả ngày và đeo bên mình hàng can nước lọc mang theo đi khắp nơi trên đất nước này.
Trung Quốc đang sống trong hỗn loạn?

4, Không còn ai ở Trung quốc dám ăn các loại hoa quả và sữa, thịt từ chính Trung quốc làm ra vì các thứ đó độc hại và nguy hiểm cho con người.

Như báo chí châu Âu và Mỹ , Úc v.v… mấy tuần qua liên tục đăng bài cảnh báo việc người Trung quốc ra sức gom sữa trên khắp các cửa hàng ở châu Âu và các quốc gia phương Tây để đưa về Trung quốc và nay cả quả tươi vì những người có chút tiền ở Trung quốc không dám ăn quả tươi, thịt lợn, gà, vịt và uống sữa, sản phảm làm ra tại chính quốc gia mình. Người ta cho rằng những sản phẩm sữa Trung Quốc vẫn chưa khôi phục được niềm tin người tiêu dùng sau vụ tai tiếng năm 2008 nay chẳng những chưa ngưng mà có khả năng kém phẩm chất và độc hại cao hơn vì không tin vào sự minh bạch của các thông tin nhà nước đưa ra.
“Các siêu thị hay những nơi bán lẻ mặt hàng sữa trẻ em đang hạn chế bán,” ông Richard Dodd cho biết. Họ phải làm điều này vì xuất hiện một số khách hàng mua với số lượng lớn bất thường. Xu hướng không bình thường này được cho là kết quả của việc xuất khẩu sữa không chính thức sang Trung Quốc.
Những tuần qua, các siêu thị tại Anh quốc đã phải dán thông cáo yêu cầu khách hàng không mua nhiều hơn hai hộp sữa một lúc để đảm bảo nguồn cung cấp cho những người khác. Nhiều người tiêu dùng tại Anh cho biết họ để ý thấy có tình trạng khan hiếm sữa tại các siêu thị và phải đi nhiều nơi mới mua được nhãn hiệu mình thường dùng.
“Vào Chủ Nhật, chúng tôi đã không thể tìm được sản phẩm nào từ Asda hay Tesco, chúng tôi đã phải tới Sainsbury’s,” bà Lyn Patterson nói với Reuters.
Hãng thực phẩm của Pháp Danone, công ty sản xuất sản phẩm sữa Aptamil nói hiện đang phải tăng cường sản xuất để đáp ứng nhu cầu tăng bất thường này.
“Chúng tôi hiểu nhu cầu tăng cao bắt nguồn từ những đợt xuất khẩu không chính thức sang Trung Quốc nhằm đáp ứng nhu cầu của các phụ huynh muốn tìm kiếm nhãn hiệu sữa phương Tây cho con cái mình,” công ty này nói trong một thông cáo.
Giá hoa quả tươi ở các chợ và siêu thị ở châu Âu tăng cao gấp rưỡi và nhiều hoa quả đặc sản cũng không thấy có để bán nữa. Nhiều người đã kêu gọi chính phủ phải có biện pháp ngăn chặn ngay nếu không sẽ là vấn nạn. Đến nay cả quả tươi bị người Trung quốc gom mua đóng hòm mang về nước để phục vụ với hơn tỷ người thì khối lượng nhập về sẽ càng ngày càng cao hơn…
Trung Quốc đang sống trong hỗn loạn?
Tại Việt nam các lái buôn cá, thịt, gạo tạp pí lù người Trung quốc đã có mặt trên các thị trường Việt nam để gom hàng mang về bên kia biên giới hay qua các ngã đường biển và hàng không. Đổi lại họ chuyển sang Việt nam các hàng mà người Trung quốc lo sợ độc hại không dám dùng nhưng cho thêm các thuốc hãm độc hại để giữ lâu không héo. Như thế, độc hại lại càng kinh khủng hơn. Như báo chí đăng tải là lòng lợn, chân gà, nạm bò v.v… những thứ khoái khẩu của người Việt và hầu như được mang vào trong tình trạng bị hối thối và đang bị phân hủy. Phương thức vận chuyển bằng đường bộ, đường thủy và nay cả bằng cả đường hàng không nữa, thật là nguy hiểm hết chỗ nói. Nên tỷ lệ người dân bị bệnh ung thư đang tăng cao ở quốc gia này.
Trung Quốc đang sống trong hỗn loạn?
Vơ vét hàng mang về là “Siêu lợi nhuận”
Một sản phẩm sữa chỉ với giá 10 bảng Anh được bán với giá cao gấp ba lần ở thị trường Trung Quốc, Reuters cho biết.
Chính quyền Hong Kong đã phải hạn chế số sữa người dân Trung Quốc được mang về lục địa sau khi tình trạng mua gom đẩy giá và gây khan hiếm sữa tại đây.
Một doanh nhân người Trung Quốc nói với Sky News rằng ông mua sữa từ các siêu thị và sau đó bán qua một trang mua sắm trên mạng Taobao của Trung Quốc.
“Tôi mua với giá 7 đến 9,5 bảng mỗi hộp sữa, và bán với giá từ 16,5-19,5 bảng,” ông này nói.
Ông này cũng cho biết người Trung Quốc gom sữa dưới nhiều hình thức khác nhau:
“Thứ nhất là các sinh viên hay khách du lịch được gia đình hoặc bạn bè nhờ mua một vài hộp sữa. Thứ hai là những công ty nhỏ và vừa như chúng tôi. Và thứ ba là những nhà buôn lớn thường ở London hay Portsmouth. Họ mua trực tiếp từ các nhà phân phối hàng cho siêu thị, với những đơn hàng từ 20.000 bảng.”
Trả lời BBC Tiếng Việt, ông Junqi Yang, người dân tỉnh Quảng Đông, Trung Quốc cũng cho biết các dịch vụ giao hàng, cho thuê kho tại đây đang rất phát triển nhờ sữa nhập từ nước ngoài. Trung Quốc là nước có ngành công nghiệp sản xuất sữa khá phát triển. Tính đến nay, ngành công nghiệp này có giá trị khoảng 30 tỷ đôla, với mức tăng trưởng thường niên trên 20% kể từ năm 2000. Theo ông: “Nhiều người Trung Quốc ở đây thà trả giá cao còn hơn chấp nhận đánh cược với sức khỏe và tình mạng của con cái mình khi dùng sữa nhãn hiệu Trung Quốc.”
Trung quốc gần đây đã ra sức trấn an người dân rằng các sản phẩm sữa tại Trung Quốc là an toàn và được kiểm nghiệm chặt chẽ. Tuy nhiên, hệ thống luật pháp thiếu hiệu quả tại đây đang vẫn là một vấn đề lớn. Vấn đề là ở chỗ người dân Trung quốc đang thấy bất an và tình trạng nay đã trở nên hoảng loạn khó thể trấn an được nữa.
Người ta thấy ngay các quan chức thì gia đình nào cũng đưa con cái ra sống ở nước ngoài và bản thân họ cũng chỉ cần vơ thêm khẩn trương chút nữa là cũng biến mất lúc nào nhà nước cũng không thể biết.
Trung Quốc đang sống trong hỗn loạn?
Tuơng lai của đất nước này đang đến mức bất ổn và chắc chắn sẽ rất ảm đạm từng ngày và phải được đọc tăng lên khi nhìn vào con số tăng trưởng kinh tế. Như chính người Trung quốc nói: “Không thể kiểm soát được nữa, đầu hàng thôi! Nếu tôi có khả năng đi được ra nước ngoài thì tôi cũng đi. Cái cột điện còn muốn dời đi nữa là con người?”
 


Phần nhận xét hiển thị trên trang