Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Tư, 28 tháng 12, 2016

Ngôi làng vẫn coi Gorbachev là anh hùng



Sarah Rainsford
BBC News, Privolnoye, Nga.
Vào năm 1987, ông Gorbachev và Tổng thống Mỹ lúc đó là Reagan đã ký hiệp ước giải trừ vũ khí hạt nhân. Ảnh: AFP
Bao phủ bởi những lớp tuyết dày, ngôi làng Privolnoye là một nơi yên tĩnh xa rời trung tâm quyền lực.
Nhưng đây chính là nơi Mikhail Gorbachev, lãnh đạo cuối cùng của Liên bang Xô Viết, từng sinh sống. 25 năm sau ngày Xô Viết sụp đổ, di sản do ông để lại vẫn là chủ đề gây nhiều tranh cãi.
“Thật xấu hổ cho Privolnoye khi là nơi đã sản sinh ra người đàn ông đó”, tài xế taxi Andrei càu nhàu khi được chúng tôi yêu cầu đưa đến làng Privolnoye.
Như nhiều người Nga, Andrei cho rằng Gorbachev là người phải chịu trách nhiệm cho sự sụp đổ của Liên bang Xô Viết.
Nhưng ở làng Privolnoye, nhiều người vẫn dành những lời trìu mến cho ông, người được phương Tây ngưỡng mộ vì đã kết thúc cuộc Chiến tranh Lạnh mà không cần đổ máu.
“Chúng tôi tự hào vì biết ông ấy
h1Raisa Kopeykina còn nhớ người từng học cùng trường với bà, nhân vật sau này leo lên hàng ngũ lãnh đạo cao nhất của chính quyền Xô Viết.
Tôi gặp Raisa Kopeykina khi bà đang gạt tuyết khỏi căn nhà xây bằng đá của mình, ngay trên con phố có ngôi trường tiểu học mà chính bà và Mikhail Gorbachev cùng theo học.
Raisa sau này trở thành giáo viên môn hóa học, trong khi cậu bé xuất thân từ nhà nông mà bà biết dưới cái tên Misha, đã leo lên hàng ngũ lãnh đạo cao nhất của Đảng Cộng sản Liên Xô.
“Cậu ấy là một người đơn giản và dễ gần, sinh ra từ một ngôi làng bình thường. Và rồi cậu ta trở thành Tổng bí thư ngay trước mắt chúng tôi,” Raisa hào hứng cho tôi xem rất nhiều bức ảnh từ thời niên thiếu của mình để trên bàn.
“Cậu ấy là người rất thông minh và chúng tôi tự hào vì từng sống và làm việc cùng Gorbachev”, bà nói.
Vào ngày 25/12/1991, Raisa còn nhớ mình đã lo lắng rất nhiều khi thấy người bạn học cũ tuyên bố từ nhiệm trên vô tuyến truyền hình.
Liên bang Xô Viết chính thức tan rã vào ngày hôm sau.
h1Ông Gorbachev tuyên bố trên truyền hình quốc gia hệ thống chuyên chế bị xóa bỏ. Ảnh: AFP
h1Mikhail Gorbachev (người đứng bên trái lá cờ), lớn lên trong một gia đình nhà nông ở Privolnoye, và được chọn tham gia đại hội Đảng Cộng sản năm 30 tuổi
Vẫn còn nhiều kỉ vật thời kỳ Xô Viết hiện hữu tại ngôi làng Privolnoye.
Một bức tượng Lenin bằng đá dựng ngay bên ngoài Nhà Văn hóa. Nhưng bên cạnh đó là một nhà thờ Chính thống Nga, do chính Gorbachev tài trợ mặc dù ông từng lãnh đạo một đất nước theo đường lối vô thần.
h1Tượng Lenin bên cạnh Nhà Văn hóa ở làng Privolnoye

Tự do tôn giáo

Bên trong nhà thờ là tranh thờ Đức mẹ Kazan, cũng do Gorbachev đóng góp cho làng.
“Tôi đã được rửa tội một cách bí mật, không ai biết điều này,” người trông nom nhà thờ, ông Viktor Kudrin nhớ lại, trước khi kể lại quá trình thay đổi sau này.
“Lý do thầy tu không còn ở đây nữa là vì đã có các nhà thờ mới ở ngôi làng bên cạnh và cả ngôi làng kế đó nữa,” ông Kudrin nói với tôi.
h1Viktor Kudrin nói ông Gorbachev đã đóng góp nhiều cho nhà thờ Chính thống giáo ở ngôi làng này
“Thực sự là có nhiều nhu cầu, song chúng tôi không kịp đào tạo thêm các thày tu”.
Bên trong Nhà Văn hóa, một vài người dân làng lớn tuổi cũng rất vui vẻ vì giờ đây họ có thể tự do thờ cúng.
Một người phụ nữ nhớ rõ ngày một người Mỹ đầu tiên đến thăm nhà thờ, mang theo quyển Kinh thánh.

Anh hùng bất đắc dĩ

Phần lớn người dân làng Privolnoye ủng hộ việc cải tổ kinh tế do ông Gorbachev khởi xướng, mà nhờ có những chính sách đó, nông trại của họ trở nên năng suất và sinh lời nhiều hơn.
Tuy nhiên, khi nhắc đến việc Liên Xô tan rã, đến những người trung thành nhất ở làng Privolnoye cũng có những cảm xúc lẫn lộn.
“Dĩ nhiên là Mikhail Gorbachev đã làm rất nhiều điều cho ngôi làng này”, một người đàn ông nói với tôi khi uống trà và ăn bánh.
“Nhưng về việc Liên bang Xô Viết sụp đổ, thì chúng tôi rất thất vọng”.
Ở ngôi làng này còn có một viện bảo tàng nho nhỏ, nơi người đàn ông nổi tiếng nhất Privolnoye được vinh danh.
Trong bảo tàng, bên dưới bức ảnh của Mikhail Gorbachev có dòng ghi chú, ông là người lãnh đạo đầu tiên mà người Nga có thể công khai phản đối.
“Suy nghĩ khác biệt chấm dứt tội ác,” dòng chữ chú thích và cũng đề cập đến việc phục hồi cho tù chính trị.
h1Cùng với các quyển sách và tập thơ, trẻ em địa phương được giáo dục về những bài học lịch sử tại viện bảo tàng

Nuối tiếc quá khứ vàng son

Tuy nhiên, chính sách cải tổ sâu sắc do Gorbachev đề ra, cuối cùng đã phá đổ nền tảng Liên bang Xô Viết, và ngày càng có nhiều người Nga cảm thấy hối tiếc về điều đó.
Một cuộc điều tra vào tháng này của viện nghiên cứu độc lập Levada, đã đưa ra con số 56% số người nuối tiếc Liên bang Xô Viết.
Vào đầu tuần này, người phát ngôn của Tổng thống Vladimir Putin cũng nói, Tổng thống vẫn cho rằng việc Liên Xô sụp đổ là một thảm họa.
Đây là sự kết thúc của một siêu cường, và nhiều người Nga vẫn cảm thấy khó khăn khi đối diện việc mất đi danh nghĩa này kể từ đó.
“Nước Đức đã thống nhất, trong khi đất nước chúng tôi lại tan rã,” một người về hưu có tên Nikolai nói với tôi.
“Đó là sai lầm của những người lãnh đạo. Đáng ra họ phải cứu vãn tình thế.”

Phần nhận xét hiển thị trên trang

TIN MỚI- Báo Cáo "TỐI MẬT" của PWC Về Chiến Tranh sắp Tới ở Biển Đông.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

NHỮNG CHUYỆN MÀ NHẠC SĨ PHẠM TUYÊN KHÔNG NÓI…


Xuân Ba
Lời dẫn của Phạm Tôn: Sắp đến Tết Đinh Dậu rồi, chúng tôi mời các bạn đọc một bài báo Tết Bính Thân của nhà báo quen thuộc Xuân Ba, người nặng lòng với Nhạc sĩ Phạm Tuyên và gia đình học giả Phạm Quỳnh từ nhiều năm nay.
—o0o—
Chất giọng khàn trầm nhưng âm sắc khá vang và đanh của nhạc sĩ (NS) Phạm Tuyên trong máy khiến tôi thở phào và có ngay cảm giác an lành. Thoạt ngó số máy của NS trên màn hình điện thoại đã hơi hoảng nhỡ có mệnh hệ gì? Cái tuổi 85 của NS, ai dám chắc điều gì… May quá, NS nhắn qua nhà có việc.nhac-si-pham-tuyen-va-vo
Quen biết gia đình NS Phạm Tuyên cũng đã lâu, có lẽ từ dạo tôi viết loạt bài về nhà văn hóa Phạm Quỳnh, thân phụ NS. Căn hộ trên tầng 3 một khu tập thể xây theo kiểu của những năm bảy mươi đã xập xệ dành cho gia đình NS Phạm Tuyên cũng khiêm tốn…
Đã mấy bận qua lại nơi này chứng kiến bản sao bức hoành bốn chữ Thổ nạp Á Âu nói lên chí hướng của tờ Nam Phong một thuở cụ Phạm Quỳnh làm chủ bút… Mà nhà văn Vũ Ngọc Phan từng lý giải rốt ráo 4 chữ ấy như thế này Ông (Phạm Quỳnh) chủ trương cái thuyết đọc sách Tây để thâu thái lấy tư tưởng tinh thần văn hóa Âu Tây để bồi bổ cho nền quốc văn còn khiếm khuyết để chọn lọc lấy cái hay của người mà dung hòa với cái hay của mình… Và kia, chiếc đàn piano đen bóng lặng lẽ góc nhà, bộ bàn ghế tầm tầm… Tất cả như chưa, như không có gì thay đổi kể từ khi người vợ của NS biệt với dương thế đã sáu năm…
Thì ra NS nhắn tôi qua là có quà. Tôi khẽ khàng đỡ lấy cuốn sách bìa trắng mà NXB Tri thức vừa mới in. Cuốn Chúng tôi đã sống như thế của vợ NS, bà Nguyễn Thị Ánh Tuyết. Thoáng thêm chút rờn rợn lẫn bâng khuâng, vóc dáng, hình hài thanh thoát cùng chất giọng hơi thoảng chút miền Trung phu nhân của NS ngày nào bây giờ chỉ còn lại cuốn di cảo này?
NS Phạm Tuyên chất giọng như trầm khàn hơn nhiều người khuyên mình viết hồi ký. Nhưng mình thấy cũng không cần thiết phải viết. Điều gì cần nói thì mình cũng đã nói trong hơn 700 ca khúc rồi. Nhiều bài viết xong rồi quên. Thế mà bà ấy nhớ. Nhớ rồi ghi chép lại rất tỉ mỉ… Mình đọc cảm động quá…
Một cuốn sách, một hồi ký vợ viết về chồng. Cũng là chuyện thường. Nhưng cầm cuốn sách về nhà đã choán của tôi quá nửa phần đêm.
Cái thực lẫn cái tình bện quện với dung lượng vừa phải. Một tuổi thơ không mấy phẳng lặng. Những năm học tập ở khu học xá Nam Ninh cô sinh viên Ánh Tuyết và anh giáo sinh âm nhạc Phạm Tuyên đã đến với nhau… Rồi cả hai cùng vượt thoát sức nặng cùng nỗi ám ảnh lý lịch để giữ được giữ bền tình yêu và gây dựng sự nghiệp…
Nếu chỉ bình bình có vậy thì chỉ là sự râu ria chi tiết thêm của một thứ lý lịch trích ngang với mô típ đầu tiên là trục trặc và sau là may mắn nhan nhản của các cặp vợ chồng và những thân phận thành danh. Nhưng càng đọc càng thấp thoáng lời bộc bạch của NS Phạm Tuyên đại ý, vợ ông đã âm thầm làm cuốn hồi ký gần 10 năm trời mà ông không biết! Việc chỉ phát lộ khi nó đã hoàn tất. Không có gì cũ hơn và mới hơn gia đình?
Cũng tương tự như vậy, còn gì cũ hơn… vợ? Thế nhưng NS Phạm Tuyên thú nhận rằng ông đã rất ngạc nhiên khi đọc vợ. Ngạc nhiên không phải những chi tiết những việc, những ca khúc ông vô tình quên? Càng đọc càng vỡ vạc ra cái điều ngạc nhiên của NS, có vẻ như bà đã đọc được ông đã nhìn thấy ông ở nhiều chiều kích? Bà như đã vượt thoát được những sự kể lể và thứ mặc định như thiên kiến rằng vợ bao giờ chả nói tốt cho chồng? Và nữa, như ngạn ngữ nước ngoài chả có ai vĩ đại trong con mắt người hầu phòng, huống hồ gần gũi sát sạt bên mình, cùng mình là vợ!
PGS.TS Nguyễn Ánh Tuyết ít hơn NS Phạm Tuyên 6 tuổi là chủ nhiệm đầu tiên của Khoa Giáo dục mầm non Đại học SP Hà Nội, nguyên Chủ tịch Hội đồng giáo dục mầm non, người từng đào tạo hướng dẫn nhiều cử nhân thạc sĩ tiến sĩ về tâm lý học và giáo dục mầm non, là tác giả và đồng tác giả của 34 cuốn sách về tâm lý học, giáo dục mầm non, giáo dục cái đẹp trong gia đình của các nhà xuất bản Giáo dục, Phụ Nữ, Sự thật…
Phải vậy không mà đời sống sáng tác cùng những ca khúc của NS Phạm Tuyên bà dẫn ra trong cuốn hồi ký đã mang một sắc thái hiệu ứng bất ngờ? Không phải là nhạc sĩ và chuyên nghiên cứu âm nhạc, nhưng nhà sư phạm Nguyễn Ánh Tuyết, có lẽ bằng cảm quan của một người mẹ, người vợ, hơn thế là một phụ nữ đã rất tinh tường khi giải mã một NS Phạm Tuyên tài năng, tinh tế…
Nhờ có bà Ánh Tuyết mà chúng ta biết được NS Phạm Tuyên với vẻ ngoài lặng lẽ và dịu dàng, nho nhã là thế nhưng cương cường tiết tháo.
Chuyện dạo nọ người ta làm một tổng tập đại thành hoành tráng tập hợp những ca khúc quân hành có tên Những khúc quân hành vượt thời gian. Người ta không thể không nhắm đến bài Chiến đấu vì độc lập tự do của NS Phạm Tuyên viết ngay ngày 17-2 Tiếng súng đã vang trên bầu trời biên giới gọi dân ta vào cuộc chiến đấu mới. Quân xâm lược bành trướng dã man đã giày xéo mảnh đất tiền phương lửa đã cháy và máu đã đổ… Ca khúc ấy tưởng như chắc khừ và tất yếu phải vào tập đại thành đồ sộ nọ!
Nhưng những người có trách nhiệm đã đến gặp NS Phạm Tuyên. Không phải một lần mà tới năm, bảy bận. Lần nào cũng với một nội dung thưa NS ông có thể thay cụm từ quân xâm lược bành trướng dã man bằng ca từ nào khác được không ạ. Nếu bài này không vào được tuyển thì tiếc lắm ạ!
Nhưng NS,  những tưởng nụ cười lặng lẽ thường trực ấy sẽ dễ dãi này khác nhưng đã đột ngột tắt cùng với động thái kiên quyết lắc đầu.
Tập tuyển đồ sộ ấy đã không có bài Chiến đấu vì độc lập tự do!
Dạo cả nước sôi lên vì phong trào thi quốc ca mới. Bao nhiêu là vận động khuyến khích này khác, trực tiếp có, gián tiếp có. Nhưng NS Phạm Tuyên vẫn lặng lẽ… Nhiều người muốn ông giúp đỡ để viết quốc ca. Người thì gửi thơ đến nhờ ông phổ nhạc người thì mang bản quốc ca mới viết để ông góp ý. Nhưng ông khéo léo chối từ rằng đây là việc làm quá sức mình.
Một trưa bà Tuyết về nhà thấy chồng đương có khách. Khách là một lão nông rinh theo bó mía và bịch sắn nói là để bồi dưỡng cho NS để NS hướng dẫn ông viết quốc ca dự thi. Ông chồng bà đã ôn tồn mà rằng thưa cụ viết quốc ca là việc quá sức với tôi và việc ấy cũng quá sức với cụ. Mãi rồi cụ già kia cũng nghe ra.
Rồi Trung tâm tiểu sử Quốc tế IBC (Internationnal Biographical Centre) của Anh và Viện Nghiên cứu tiểu sử của Mỹ ABI (Americal Biographical Institus) đã gửi đến NS Phạm Tuyên hơn 100 (xin nhắc lại là hơn một trăm) lá thư cái thì phong tặng Giải thưởng Hòa bình quốc tế, thứ thì phong tặng Giải thưởng vì sự nghiệp suốt đời hoặc phong là một trong 500 người nổi tiếng nhất thế giới!
Hoặc mời NS giữ chức vụ lãnh đạo của những tổ chức quốc tế hoặc khu vực. Lời mời mới nhất của IBC (16-8-2008) sẽ trao tặng NS mề đay Bắc đẩu bội tinh và mời đi dự hội thảo quốc tế vv… Không phải những tổ chức danh tiếng ấy là rởm này khác nhưng với bản tính khiêm nhường, NS đã lặng lẽ chối từ.
Nhưng NS Phạm Tuyên lại có lúc dễ tính đến không ngờ. Ấy là năm 1974, gia đình NS Phạm Tuyên chuyển về khu tập thể Khương Thượng, Đống Đa. Cô con gái NS đã lên lớp mẫu giáo lớn. Bà Tuyết tìm được Trường Mẫu giáo Mầm non Đống Đa gần nhà rất tiện để gửi con. Cô giáo Hiệu trưởng tên là Bắc cười, sẽ nhận cháu vào học với điều kiện bố cháu là NS Phạm Tuyên phải không ạ. Thế thì bố cháu phải viết cho trường một bài hát! NS Phạm Tuyên chấp thuận.
Và rồi ca từ Trường của cháu đây là trường mầm non như chất giọng reo vui của con trẻ làm câu kết cho ca khúc nổi tiếng. Để rồi hàng triệu, hàng triệu cô cùng trò cả nước hát câu ấy mãi tới hôm nay! Và có lẽ mai sau nữa?
Nhà thơ Trần Đăng Khoa có lần đã nói về sức làm việc của NS Phạm Tuyên qua hình ảnh cái lưng rất thẳng của NS… Trần Đăng Khoa nói đó là cái lưng của người vượt núi.
Núi, tôi hiểu, có thể là những dấu mốc những ca khúc nổi tiếng mà ông phải vượt qua để không lặp lại cái cũ cái mòn, sáo? Núi có thể là một lần NS bộc bạch, việc chiêu tuyết cho nhà văn hóa Phạm Quỳnh hàng bao năm nay vẫn để ngỏ đấy mà sức ông, mà vị thế của một mình NS Phạm Tuyên khó làm nổi đòi hỏi sự xúm tay của văn hóa cùng lịch sử nước nhà?
Như là hậu thế phải có trách nhiệm thực thi, phải giải mã câu nói của Chủ tịch Hồ Chí Minh năm 1945 khi nghe tin nhà văn hóa Phạm Quỳnh bị sát hại Cụ Phạm là người của lịch sử sau này lịch sử sẽ phải đánh giá lại. Còn bây giờ gia đình cứ yên tâm gắn bó với đất nước với cách mạng không phải lo lắng gì cả.
Có điều bâng khuâng, sáu năm nay, kể từ lúc bà vợ mất, NS Phạm Tuyên đang phải vượt núi một mình? Nhưng có lẽ không nhiều lắm những tài danh đất Việt có được người vợ đằm thắm  tinh tường cùng tinh tế về đức ông chồng lại hào phóng sẻ chia những tinh tế ấy cùng thiên hạ? Những sẻ chia ấy không còn là chuyện riêng mà là trữ lượng cho NS Phạm Tuyên tiếp thêm năng lượng để vượt thoát cái cõi vô thường này?

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Vụ lãnh đạo Yên Bái bị sát hại: Vì sao khẩu súng gây án nằm trong tủ của nạn nhân?



Tiến Nguyên
Dân Trí - Quá trình khám nghiệm hiện trường vụ hai lãnh đạo tỉnh Yên Bái bị sát hại, cơ quan điều tra phát hiện và thu giữ khẩu súng gây án trong ngăn tủ làm việc của ông Ngô Ngọc Tuấn, một trong hai nạn nhân. Chi tiết khiến dư luận đặt nghi vấn này được cơ quan điều tra lý giải.

Chiều 26/12, Công an tỉnh Yên Bái đã tổ chức họp báo thông tin chính thức về vụ Bí thư Tỉnh ủy và Chủ tịch HĐND kiêm Trưởng ban Tổ chức Tỉnh ủy Yên Bái bị sát hại.

Theo công bố của Cơ quan CSĐT - Công an tỉnh Yên Bái, căn cứ vào kết quả điều tra và các tài liệu chứng cứ thu thập được, Cơ quan CSĐT - Công an tỉnh Yên Bái kết luận, Đỗ Cường Minh là thủ phạm duy nhất đã dùng súng K59 bắn chết ông Phạm Duy Cường (thời điểm đó là Bí thư Tỉnh ủy Yên Bái) và ông Ngô Ngọc Tuấn (thời điểm đó là Chủ tịch HĐND, Trưởng ban Tổ chức Tỉnh ủy Yên Bái), sau đó tự sát.

Với những tài liệu chứng cứ thu thập được, Cơ quan CSĐT - Công an tỉnh Yên Bái kết luận và ra Quyết định đình chỉ điều tra vụ án theo quy định của pháp luật (lý do đình chỉ: người thực hiện hành vi nguy hiểm cho xã hội là Đỗ Cường Minh đã chết).

Theo tài liệu công bố của cơ quan điều tra, khoảng 6h30 ngày 18/8/2016, Đỗ Cường Minh (SN 1963), thời điểm đó là Chi cục trưởng Chi cục Kiểm lâm tỉnh Yên Bái, điều khiển xe ô tô đến Văn phòng Tỉnh ủy. Minh đợi ông Phạm Duy Cường đến phòng làm việc thì đi vào theo. Sau đó, Minh dùng súng K59 bắn ông Cường.

Sau đó, Minh tiếp tục đến phòng ông Ngô Ngọc Tuấn, dùng súng K59 bắn ông Tuấn rồi tự bắn 1 viên đạn vào đầu mình để tự sát.

Khám nghiệm hiện trường, cơ quan điều tra phát hiện và thu giữ tại phòng làm việc của ông Phạm Duy Cường 4 vỏ đạn và 2 đầu đạn. Tại phòng làm việc của ông Ngô Ngọc Tuấn, cơ quan điều tra phát hiện và thu giữ 4 vỏ đạn và 4 đầu đạn; 1 súng quân dụng K59 để trong ngăn tủ làm việc của ông Tuấn, súng ở tình trạng đã bắn hết đạn (nòng súng thò ra ngoài).

Chi tiết khẩu súng K59, hung khí gây án, nằm trong ngăn tủ làm việc của ông Tuấn khiến dư luận băn khoăn. Lý giải về việc này, Cơ quan CSĐT - Công an tỉnh Yên Bái cho biết, sau khi vụ án xảy ra, cơ quan điều tra đã lấy lời khai của anh Âu Văn H., lái xe của Ban Tổ chức Tỉnh ủy, đồng thời là người phát hiện sự việc.

Quá trình điều tra, Cơ quan CSĐT xác định, khoảng 7h25 ngày 18/8, Đỗ Cường Minh xách chiếc cặp màu đen đi một mình đến phòng ông Ngô Ngọc Tuấn thì gặp anh H. ở ngoài cửa. Anh H. nói trong phòng đang có khách nên Minh đứng chờ và nói chuyện với anh H. tại hành lang ngoài cửa. Minh hỏi thăm anh H. về công việc và gia đình, sau đó bảo anh H. làm gì cứ làm, đi đâu thì cứ đi để Minh ở đây. Anh H. trả lời rằng mình phải đứng bên ngoài chờ, khi sếp gọi là có mặt ngay.

Khoảng 3 phút sau, đoàn khách ra về thì Minh đi vào phòng ông Tuấn và khép cửa lại, anh H. đứng ở bên ngoài chờ. Hơn một phút sau, anh H. nghe tiếng súng nổ phát ra từ phòng làm việc của ông Ngô Ngọc Tuấn và nghe thấy tiếng gọi “anh H. ơi”.

Anh H. vội chạy vào phòng thì thấy ông Ngô Ngọc Tuấn ngồi dựa lưng vào tường, người có nhiều vết máu; còn Đỗ Cường Minh nằm ở giữa phòng, xung quanh chảy nhiều máu, tay phải áp lên trên khẩu súng. Do thấy Minh vẫn đang thở dốc, sợ Minh bắn tiếp nên anh H. đã cầm khẩu súng cất vào tủ phòng làm việc của ông Tuấn. Sau đó, anh H. đỡ ông Tuấn nằm xuống rồi chạy ra ngoài cửa hô hoán mọi người.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Hình mẫu nào cũng có những ưu điểm và cả những điều tồi tệ:

Liên Xô đứng trước cơ hội hồi sinh sau 25 năm!
Tổng thống Mỹ mới đắc cử Donald Trump được cho là đang tìm cách vận dụng những nguyên tắc của kinh tế Xô viết vào việc bảo vệ lợi ích cho người dân Mỹ, cho kinh tế Mỹ. Đây là những thực tế không thể phủ nhận về tính ưu việt của nền kinh tế kế hoạch mà Nga, Trung Quốc và một số quốc gia khác đã kế thừa của nhà nước Xô viết, dù Liên Xô đã không còn tồn tại 1/4 thế kỷ. Trong khi đó, kinh tế Nhật Bản – một trong hai thần kỳ kinh tế thời hậu Thế chiến II – suy thoái kéo dài đã 1/4 thế kỷ nhưng vẫn chưa có dấu hiệu khởi sắc.
 
VBF-Có thể nói lúc Liên Xô tan rã đã khiến cho con người trên cả TG phải nuối tiếc nhưng cũng không ít người cảm thấy vui mừng vì điều này. Và cho tới nay đã 25 năm chuyện này vẫn chưa 1 ai quyên nhất là các lãnh đạo hàng đầu TG. Rất có thể những nguyên lý mà trước đây Liên Xô đã áp dụng sẽ được hồi sinh trở lại.

Khi Liên Xô tan rã, phương Tây tôn vinh tuyệt đối giá trị của nền kinh tế thị trường tự do. Song trước hàng loạt những “lợi bất cập hại” của việc nền kinh tế được quyết định hoàn toàn bởi quy luật của thị trường tự do, thì giới lãnh đạo, giới đầu tư, giới phân tích và giới nghiên cứu phương Tây đã và đang bắt đầu tìm cách khôi phục những giá trị tích cực của kinh tế Xô viết.

Ngày 26.12.1991 là ngày đầu tiên người dân thế giới dùng từ “Liên Xô cũ” để gọi tên Liên bang Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Xô Viết - 1 trong 5 cường quốc vĩ đại nhất mọi thời đại, theo Tạp chí The National Interest của Mỹ - một ngày sau khi nhà lãnh đạo Mikhail Gorbachev tuyên bố từ chức Tổng thống Liên Xô và cũng chính thức kết thúc sự tồn tại của nhà nước Xô viết.

The New York Times ngày 25.12.1991 đã cho biết, lúc 7 giờ 32 phút tối hôm đó,chứng kiến cảnh quốc kỳ Liên Xô trên Quảng trường Đỏ bị hạ xuống, một người đàn ông Nga đã nói với những người nước ngoài rằng “đừng vội cười vào di sản của Lênin”, rằng nước Nga sẽ tái sinh – Liên Xô sẽ tái sinh. Trong khoảnh khắc đặc biệt ấy, lời nói của người đàn ông đó bị xem như lời của một gã say rượu.

Tuy nhiên, đến nay sau khi Liên Xô biến mất tròn 1/4 thế kỷ, với những gì đang diễn ra trên thế giới và tại nước Nga thời hậu Xô viết thì “lời của gã say rượu” năm nào dường như đang trở thành hiện thực. Tại sao lại đưa ra nhận định như vậy?

Liên Xô ran rã chỉ là kết quả của một cuộc khủng hoảng lịch sử

Sau khi Liên Xô tan rã đã có rất nhiều nhận định cho rằng sự ra đời và tồn tại của chế độ Xô viết là một sai lầm của lịch sử, do vậy sự tan rã của nhà nước Xô viết là tất yếu – là sự khắc phục sai lầm của lịch sử. Tuy nhiên, quan điểm này ngày càng bị phủ định bởi thực tế và quan điểm cho rằng Liên Xô tan rã chỉ là kết quả của một cuộc khủng hoảng lịch sử ngày càng được củng cố.

Thực ra, ngay trước khi nhà nước Xô viết tan rã thì việc nhìn nhận sự khủng hoảng tại Liên Xô là thể hiện của một cuộc khủng hoảng lịch sử đã được nhiều người khẳng định, trong số đó có ông Zbigniew Brzezinski, nguyên Cố vấn An ninh Quốc gia Mỹ dưới chính quyền của cựu Tổng thống Jimmy Carter.

Nhà chính trị Mỹ cho biết: “Theo tôi, cuộc khủng hoảng sâu sắc tại Liên Xô không phải là một cuộc khủng hoảng chuyển đổi mà là một cuộc khủng hoảng lịch sử. Khủng hoảng của Liên Xô có thể giống như khủng hoảng của Đế chế Ottoman. Đó là cuộc khủng hoảng trì trệ, suy yếu dần, mất tinh thần, phân rã và có nguy cơ nổ ra bạo lực”.

Khi Liên Xô tan rã chỉ là kết quả cuộc một cuộc khủng hoảng lịch sử thì ngay trong nguyên nhân tan rã đã có lý do cho nó tái sinh, ngay khi Liên Xô sụp đổ thì cũng là lúc phôi thai sự hồi sinh của chế độ Xô viết. Bởi lẽ sau bất cứ một cuộc khủng hoảng nào, dù là khủng hoảng kinh tế hay khủng hoảng chính trị, thì việc khắc phục hậu quả của nó luôn tạo ra lực hút hướng tâm với mọi nguồn lực xã hội.

Và khi tiến hành khắc phục hậu quả của một cuộc khủng hoảng thì lịch sử cũng đồng thời làm hồi sinh, tái sinh giá trị tiến bộ đã bị vùi lấp trong cuộc khủng hoảng đó. Do vậy, có thể nhà nước Xô viết hồi sinh không phải với tư cách là một cường quốc mang tên Liên Xô ngày nào, song những gì được xem là có giá trị với nền văn minh nhân loại thì chắc chắn sẽ được khôi phục và vận dụng để thúc đẩy tiến bộ xã hội.

Ngày 18.3.2014 khi tuyên bố xác lập chủ quyền của nước Nga với bán đảo Crimea, Tổng thống Putin đã miêu tả sự tan rã của Liên Xô là “bi kịch địa chiến lược vĩ đại nhất của thế kỷ 20”. Có thể nhận diện lời nhận định đó là thể hiện rõ nhất quan điểm của người đứng đầu nhà nước Nga trong việc làm hồi sinh nhà nước Xô viết phù hợp với thực tế phát triển của lịch sử.

Những giá trị tích cực không thể phủ nhận của chế độ Xô viết

Tháng 11.1991, cố Thủ tướng Anh Margaret Thatcher, người cùng với cố Tổng thống Mỹ Ronald Reagan đi tiên phong trong việc bảo vệ tự do tuyệt đối cho kinh tế thị trường - trong một lần phát biểu tại thành phố Houston, bang Texas của nước Mỹ đã cho biết, phương Tây luôn coi Liên Xô là một nguy cơ nghiêm trọng đối với họ.

Tuy nhiên, nữ Thủ tướng Anh không xem nguy cơ nghiêm trọng đó là mối đe doạ quân sự từ Liên Xô, mà đó lại là mối đe doạ về kinh tế. Theo quan điểm của bà Thatcher thì những ưu việt của nền kinh tế kế hoạch – biểu hiện rõ nét nhất của chế độ Xô viết – là mối đe doạ lớn nhất với phương Tây.

Bà Thatcher lý giải rằng, thực ra phương Tây chưa bao giờ lo sợ một cuộc tấn công quân sự từ Liên Xô cả, bởi lẽ điều đó không thể xảy ra vì Liên Xô sẽ không lựa chọn thực hiện một cuộc tấn công để rồi kích hoạt một cuộc chiến tranh mà không có kẻ thắng, người thua khi vũ khí hạt nhân được sử dụng.

Bà đầm thép của nước Anh đã cảnh báo rằng, với một nền kinh tế kế hoạch cùng sự kết hợp đặc biệt giữa động viên tinh thần và khuyến khích bằng vật chất, Liên Xô có khả năng đạt được những thành tích kinh tế cao. Kết hợp với nguồn tài nguyên khổng lồ, nếu có cơ chế quản lý tốt, Liên Xô sẽ có khả năng giáng một đòn nặng vào vị thế của phương Tây trên thị trường toàn cầu.

Trước đó, nhà kinh tế học Mỹ Wassily Leontief - người đoạt giải Nobel Kinh tế năm 1973 và là thầy của Paul Samuelson đoạt giải Nobel Kinh tế năm 1970, Robert Solow đoạt giải Nobel Kinh tế năm 1987 và Vernon L.Smith đoạt giải Nobel Kinh tế năm 2002 – từng ca ngợi nền kinh tế kế hoạch của Liên Xô vì đã đạt được bước đại nhảy vọt về công nghiệp trong những năm 1930.

Cũng theo ông Leontief thì vì có nền kinh tế kế hoạch mà Liên Xô đã nhanh chóng phục hồi sau Thế chiến II. Nhà Nobel Kinh tế năm 1973 cũng cho rằng nhờ nền kinh tế kế hoạch tập trung đã giúp Liên Xô đạt được tốc độ tăng trưởng tương đương với Mỹ, thậm chí còn vượt cả Tây Âu vào thập niên 1970 và đầu thập niên 1980.

Ông Leontief cho biết nhược điểm của nền kinh tế Xô viết chỉ nằm ở chỗ nhà nước can thiệp quá sâu vào việc điều tiết cơ chế vận hành của nền kinh tế. Ngược lại, ông Leontief chỉ ra nhiều khiếm khuyết của nền kinh tế Mỹ, nhất là hệ thống tài chính của Mỹ - vốn không bị chính phủ kiểm soát.

Ông Leontief đã ví kinh tế thị trường tự do của Mỹ như con thuyền ra khơi mà không có bản đồ và la bàn, còn nền kinh tế Liên Xô thì như con thuyền ra khơi nhưng không thể đón gió bởi sự can thiệp và điều tiết thái quá của chính quyền. Do vậy, cả hai hệ thống kinh tế của Liên Xô và Mỹ đều cần phải có những hiệu chỉnh để có thể phát triển ổn định.

Những thua kém của cơ chế kinh tế thị trường tự do so với cơ chế kinh tế kế hoạch

Kể từ khi Liên Xô tan rã đến nay, trên thế giới đã xảy ra nhiều cuộc khủng hoảng kinh tế, cả toàn diện và cục bộ, song có thể thấy rằng cuộc khủng hoảng tài chính tại châu Á năm 1997 và cuộc khủng khoảng kinh tế - tài chính toàn cầu năm 2008 là có ảnh hưởng lớn nhất tới nền kinh tế thế giới. Các cuộc khủng hoảng này đã gây ra hậu quả rất lớn cho nhiều nền kinh tế.

Cho đến nay cuộc khủng hoảng tài chính năm 1997 đã trôi qua gần 20 năm và di chứng của nó cũng đã dần nhạt nhoà trong ký ức của người dân châu Á, còn hậu quả cuộc khủng hoảng kinh tế - tài chính toàn cầu năm 2008 cũng đang được các quốc gia dần khắc phục. Thậm chí có nhiều nền kinh tế đã đi qua cuộc đại khủng hoảng ấy một cách kỳ diệu, trong số đó đáng kể nhất là kinh tế Nga và kinh tế Trung Quốc.

The New York Times ngày 4.12.2015 đã nhận định rằng: “Đối diện với cuộc khủng hoảng kinh tế - tài chính toàn cầu năm 2008, nền kinh tế của Trung Quốc đã vượt qua rất tốt, từ đó tạo ra một sức mạnh đảm bảo ổn định cho kinh tế thế giới, trong khi đó kinh tế nước Mỹ thì lại đứng trên bờ vực của sự sụp đổ. Chính điều đó giúp cho kinh tế Trung Quốc nhanh chóng vượt qua kinh tế Nhật Bản, trở thành nền kinh tế có quy mô lớn thứ hai thế giới”.

Còn trang tin Euromoney ngày 10.10.2010 đã nhận xét: “Chính phủ Nga đã trả gần hết các khoản nợ nước ngoài của những năm 1990, từ đó đưa kinh tế nước Nga vào số các nền kinh tế lớn có tỷ lệ nợ nước ngoài thấp nhất thế giới. Phần lớn doanh thu từ xuất khẩu hình thành nên Quỹ bình ổn đã giúp kinh tế Nga vượt khỏi cuộc khủng hoảng kinh tế - tài chính toàn cầu năm 2008 một cách tuyệt vời nhất, nằm ngoài dự báo của giới chuyên gia”.

Hiện nay, kinh tế nước Nga đang bị hai gọng kìm nguy hại là “lệnh cấm vận và giá dầu thô giảm” bao vây, thậm chí hậu quả của nó khiến cho có nhiều dự báo kinh tế Nga sẽ sụp đổ vào năm 2017. Tuy nhiên, cho đến giờ phút này – trong Thông điệp Liên bang năm 2017 và trong cuộc họp báo cuối năm 2016 – Tổng thống Putin đã lạc quan nhận định kinh tế Nga sẽ không còn tăng trưởng âm vào năm 2017.

Tổng thống Mỹ mới đắc cử Donald Trump được cho là đang tìm cách vận dụng những nguyên tắc của kinh tế Xô viết vào việc bảo vệ lợi ích cho người dân Mỹ, cho kinh tế Mỹ. Đây là những thực tế không thể phủ nhận về tính ưu việt của nền kinh tế kế hoạch mà Nga, Trung Quốc và một số quốc gia khác đã kế thừa của nhà nước Xô viết, dù Liên Xô đã không còn tồn tại 1/4 thế kỷ. Trong khi đó, kinh tế Nhật Bản – một trong hai thần kỳ kinh tế thời hậu Thế chiến II – suy thoái kéo dài đã 1/4 thế kỷ nhưng vẫn chưa có dấu hiệu khởi sắc.

Khi Liên Xô tan rã, phương Tây tôn vinh tuyệt đối giá trị của nền kinh tế thị trường tự do. Song trước hàng loạt những “lợi bất cập hại” của việc nền kinh tế được quyết định hoàn toàn bởi quy luật của thị trường tự do, thì giới lãnh đạo, giới đầu tư, giới phân tích và giới nghiên cứu phương Tây đã và đang bắt đầu tìm cách khôi phục những giá trị tích cực của kinh tế Xô viết.

Đó là trong nhiều trường hợp, nhà nước phải can thiệp để bảo vệ lợi ích quốc gia, chứ không thể để cho những kẻ đầu cơ lợi dụng cơ chế của thị trường tự do mà làm hại người dân, làm thiệt hại cho đất nước như tân Tổng thống Mỹ Donald Trump đã từng lên án.

Như vậy, Liên Xô tái sinh không chỉ bởi sức mạnh của nước Nga được Tổng thống Putin làm hồi sinh, mà còn cả bởi việc thế giới phương Tây khôi phục và vận dụng những di sản có giá trị của Liên Xô.

http://vietbf.com/forum/showthread.php?t=1033149

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Cái nhà đó vô phúc, ngu thì cho nó chết...


FB Phuoc M Nguyen
Hai cô cháu ruột đưa nhau ra tòa vì miếng đất của ông bà, bản chất thằng cháu lưu manh chạy chọt đủ kiểu hợp thức hóa cái sổ đỏ, người cô bực mình quyết làm cho ra lẽ phải...

Tòa và luật sư nhận hồ sơ, hai cô cháu phong bì đều đặn cho bọn họ, thế là vụ án dân sự kéo dài gần mười năm vẫn chưa kết thúc, lúc bên này thắng, lúc bên kia thắng...

Thỉnh thoảng, tòa và luật sư ngồi nhậu với nhau, chúng lại phá lên cười:

- Cái nhà đó vô phúc, ngu thì cho nó chết, tao với mày cứ có tiền lai rai như vậy là thoải mái rồi!

Ngẫm mà buồn, một nền tư pháp buồn, nhưng trình độ dân trí như vậy thì đáng buồn hơn, điều buồn cười duy nhất còn sót lại là... cả hai cô cháu vẫn tưởng mình "chơi được" và ai cũng hy vọng... cuối cùng mình sẽ thắng kiện!?

MP

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Cuba cấm sử dụng tên Fidel Castro đặt cho các loại danh hiệu, huân chương


HOÀNG DUY LONG
TTO - Luật cấm sử dụng tên Fidel Castro để đặt cho các tổ chức, quảng trường, công viên, đại lộ, đường phố và nơi công cộng khác, cũng như bất kỳ loại huân chương, vinh danh hay danh hiệu cao quý nào.

Theo Reuters, ngày 27-12, Quốc hội Cuba đã thông qua dự luật cấm sử dụng tên của lãnh tụ Fidel Castro để đặt cho các công trình xây dựng công cộng hay dựng đài tưởng niệm vị lãnh tụ lịch sử của cuộc Cách mạng Cuba, thể theo mong muốn của nhà lãnh đạo này trước khi qua đời. 

Hãng tin Reuters cho biết khi còn sống, nhà lãnh đạo lừng lẫy của Cuba vẫn thường nhắc rằng ông không hề muốn kiểu sùng bái cá nhân ông.

Trong bài phát biểu tại Quốc hội Cuba ngày 27-12, Chủ tịch Raul Castro, em trai của Fidel, nhấn mạnh: "Tinh thần chiến đấu của Fidel sẽ sống mãi trong tâm thức của mọi chiến sĩ cách mạng Cuba, ngày hôm nay, ngày mai và mãi mãi về sau. Cách hay nhất để tưởng nhớ 'El Comandante' (Tổng tư lệnh) là theo đuổi quan điểm cách mạng của Fidel".

Theo luật đã được thông qua, chính quyền Havana cấm việc sử dụng tên Fidel Castro để đặt cho các tổ chức, quảng trường, công viên, đại lộ, đường phố và nơi công cộng khác, cũng như bất kỳ loại huân chương, vinh danh hay danh hiệu cao quý nào. 

Ngoài ra, dự luật này cũng không cho phép việc sử dụng hình ảnh của lãnh tụ Fidel Castro để xây dựng đài tưởng niệm, tượng, biển hiệu tưởng nhớ cũng như tất cả các hình thức tưởng niệm tương tự khác tại các địa điểm công cộng. 

Tuy nhiên, dự luật trên cho phép các nghệ sĩ sử dụng hình ảnh và tên của lãnh tụ Fidel Castro trong các sáng tác của mình như trong văn học, âm nhạc, khiêu vũ hay mỹ thuật. Đồng thời, việc sử dụng ảnh của vị lãnh tụ cách mạng Cuba hay những hình ảnh liên quan tới sự nghiệp cách mạng của ông tại các sự kiện mang tính công cộng cũng không bị giới hạn.

Nhà lãnh đạo huyền thoại Fidel Castro đã qua đời ngày 25-11 ở tuổi 90 trong niềm tiếc thương của hàng triệu người dân Cuba và thế giới.

Hàng trăm ngàn người dân Cuba đã tham dự đoàn xe tang đưa di hài (hộp gỗ đựng tro cốt) lãnh tụ Fidel Castro từ thủ đô Havana về nơi an nghỉ cuối cùng ở thành phố Santiago de Cuba, với hành trình dài 1.000 km trong vòng ba ngày. Lễ an táng đã diễn ra vào sáng 4-12 tại Santiago de Cuba.

Đoàn xe tang đã di chuyển đúng hành trình mà các chiến sĩ cách mạng dưới sự lãnh đạo của lãnh tụ Fidel Castro tiến vào thủ đô Havana năm 1959, đánh dấu chiến thắng của cuộc Cách mạng Cuba lật đổ chế độ độc tài Batista.

Phần nhận xét hiển thị trên trang