Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Hai, 19 tháng 9, 2016

Không biết sợ là gì


Khó mà kìm cơn giận trước hành vi ngạo ngược của Công ty Lọc hóa dầu Nghi Sơn khi họ cố tình xả thải hơn 42.000m3 nước có hóa chất độc hại ra biển. Nếu không bị phát hiện và ngăn chặn kịp thời thì hàng chục ngàn mét khối nước thải độc nữa sẽ tiếp tục được họ lén hòa vào biển. Thật đáng sợ.

Giả dụ có cuộc bình chọn nhà vô địch liều hủy hoại môi trường năm nay, có lẽ Formosa sẽ đứng bục cao nhất, nhưng đó là về quy mô, chứ nếu ở góc độ coi trời bằng vung, nhắm mắt làm liều thì Công ty Lọc hóa dầu Nghi Sơn dễ giật ngôi số 1. Vì sao?

Suốt gần 1 năm nay, môi trường là vấn đề nóng nhất ở nước ta, trên mọi diễn đàn xã hội. Từ nghị trường quốc hội tới vỉa hè đều bàn về môi trường, sự ô nhiễm môi trường, những nguy cơ hủy hoại môi trường - hủy hoại cuộc sống. Từ những nhà lãnh đạo cấp cao nhất tới người dân thường đều giác ngộ rằng bảo vệ môi trường là mệnh lệnh sống còn, liên quan đến an nguy của quốc gia, của dân tộc, của cộng đồng. Hủy hoại môi trường là hành vi tự sát. Đã qua rồi cái thời tự hào về những ống khói nhà máy cao vút ngút trời khói tỏa bởi phát triển kiểu như thế thì lợi một trước mắt nhưng hại vô vàn về sau. Giờ đây chỉ có con đường duy nhất: phát triển phải đi với bền vững, an toàn cho mai sau.

Bài học Formosa đang còn nóng rẫy, những kinh sợ về vụ cá chết suốt một dọc dài biển mấy tỉnh miền Trung đã khiến cả chính quyền lẫn người dân bị nỗi ám ảnh khó phai nhạt. Điều đó tưởng như sẽ khiến những kẻ lăm le hủy hoại môi trường hiểu ra và chùn tay, biết sợ, biết dừng lại, nhưng hóa ra không phải. Công ty Lọc hóa dầu Nghi Sơn là minh chứng rõ nhất. Cố tình vi phạm, hủy hoại môi trường vào ngay lúc này, thời điểm cực kỳ nhạy cảm này, có phải họ muốn chứng minh “vua cũng thua thằng liều”, anh hùng làng này cóc thằng nào bằng ta.

Không cần phải dài dòng, cứ như kết luận của Bộ Tài nguyên - Môi trường tại văn bản số 734/KLKT-TCMT ngày 30.8 thì Công ty Nghi Sơn đã súc rửa đường ống dẫn dầu dài 35km bằng nước biển có pha gần 32.000 lít hóa chất hydrosure và hơn 1.500 lít hóa chất CH2Na3O4, sau đó xả thẳng ra biển. Văn bản của Bộ khẳng định ấy là hành vi trái phép, không đúng quy định về bảo vệ môi trường. Còn với dân, hóa chất mà có tác dụng làm sạch đường ống thì không thể bảo rằng nó vô hại được.

Tại sao những vua liều ở Lọc hóa dầu Nghi Sơn dám làm vậy. Không thể bảo họ “điếc không sợ súng”. Họ hoàn toàn không “điếc” bởi họ thừa sự hiểu biết lợi hại thế nào, họ chỉ thiếu đạo đức và trách nhiệm với cộng đồng thôi. Họ là thứ tiểu nhân không biết sợ. Thời xưa, con người ta cũng phải biết sợ trời, sợ quỷ thần, sợ thánh nhân, còn nay ít ra cũng phải biết sợ pháp luật, nhưng họ bất chấp. Đối với họ, mọi chỉ đạo của Chính phủ, của Thủ tướng, mọi bức xúc của dân chúng, mọi bài học kinh nghiệm xương máu mà cộng đồng vừa rút ra được từ sự kiện tày trời Formosa đều chả là gì, chỉ như con số 0 tròn trĩnh. Biển khơi - nguồn sống của biết bao người, với họ chỉ như vũng nước thải vô chủ, vứt gì, đổ gì ra đó mà chẳng được. Với họ, hàng mấy chục ngàn mét khối nước thải có pha hóa chất không đổ ra biển thì đổ đi đâu. Dư luận thắc mắc, nói lắm cũng thế thôi.

Cho đến lúc này, người tiêu dùng vẫn còn kinh chưa dám dùng cá biển. Hành vi cố ý của Công ty Lọc hóa dầu Nghi Sơn chả khác chi thêm dầu vào lửa, thêm nỗi sợ sệt vào sự e ngại của dân chúng. Ai dám bảo hiện tượng cá chết hàng loạt trên vùng biển Thanh Hóa những ngày qua không liên quan gì đến việc xả thải nước độc hại của Lọc dầu Nghi Sơn. Biển rộng mênh mông, nước tưởng chừng vô tận mà con cá còn chịu chết thì phải nói độ ô nhiễm độc hại kinh khủng đến mức nào. Không vội quy kết, còn đợi kết luận của nhà chức trách, biết đâu do tảo đỏ thì sao, nhưng sự liều lĩnh táo tợn coi thường pháp luật, coi thường dư luận của công ty này thì chớ nên bỏ qua.

Với xứ ta, một Formosa đã quá đủ tởn đến già rồi, đừng có thêm Formosa phết phẩy nào nữa. Nếu có, phải nghiêm trị.

Nguyễn Thông


Phần nhận xét hiển thị trên trang

TƯỚNG LẠ


Tổ các quan họ Trịnh, họ Lê đều có nguồn gốc Thanh Hóa.
Thanh Hóa có mấy cái lạ:
1- Tỉnh to thế mà dưới thời nhập tách loạn cào cào cộng sản, nó vẫn nguyên xi.
2- Lắm rừng lắm núi mà tuyệt không có long mạch.
3- Chả cần long mạch thì vẫn sinh nhiều vua chúa, vương giả, đời nào cũng có.
Nhân bài lê thê của tay  bút cung đình Xuân Ba tụng ca về 1 ông họ Trịnh Xuân, đưa lại 1 truyện viết về cái dạng "long mạch" rất chi là quái lạ của người xứ Thanh. Bạn nào ngại đọc dài xin cảm phiền.


TƯỚNG LẠ
(Truyện ngắn)

Thời Hồng Đức, phủ Thanh Hoa có quan thừa tuyên sứ họ Lê tuổi ngoại tứ tuần, thê thiếp hàng đàn mà tuyệt không người nào chịu sinh cho ngài một mụn con nối dõi. Một hôm buồn tình, ngài bèn tổ chức một cuộc đi săn trong núi, dắt theo đàn thê thiếp có đến mấy chục cô son phấn má đào.
Đoàn người ngựa tiền hô hậu ủng, cung tên, dáo mác bời bời vừa đi vừa ngoạn cảnh, mấy ngày mới lên tới một vùng núi cao, những ngọn núi chập trùng, cây cối rậm rạp phủ một màu xanh biếc. Một hôm, đoàn người ngựa đang đi bỗng nhiên dừng lại, lúc bấy giờ ngài còn đang mải hoan lạc với mấy người thiếp trong kiệu loan, chợt thấy cái nhịp nhịp dập dình đang cộng hưởng với lạc thú bỗng dừng tắp lại bèn vạch màn ra hỏi vì sao. Chúng bẩm trước mặt có một cái hồ lớn như thể vừa thình lình hiện ra chắn mất lối đi. Thấy lạ, ngài bèn chỉnh lại y phục rồi thong thả bước xuống. Quả nhiên là một hồ nước lớn trải rộng vào tít phía những ngọn núi xa xa. Mặt hồ xanh ngắt in rõ bóng mây, những làn hơi nước bảng lảng vật vờ làm cho phong cảnh như đượm màu bồng lai, tiên cảnh. Cao hứng quá, ngài bèn ra lệnh cho quan quân tản vào rừng tha hồ săn bắn, còn ngài lập trại ngay tại đó để cùng các thê thiếp thù tạc vui vầy và thưởng ngoạn cảnh hồ…
Sau chuyến đi ấy, một người thiếp của ngài bỗng nhiên thụ thai. Ngài mừng lắm, cho là vì gặp được cảnh lạ thần tiên nên mới có sự kì diệu tình cờ này. Tai sao ngài lại quả quyết rằng mình đã gặp cảnh lạ thần tiên? Bởi vì sau mấy ngày lập trại bên hồ, trên đường trở về, ngài có sai gọi người địa phương tới hỏi thì tuyệt không ai biết trong vùng lại có cái hồ ấy. Vậy là thần tiên đã có ý giúp cho mình có con nối dõi, ngài bèn quyết định xa lánh hết thảy mọi cô khác, suốt ngày chỉ quấn quýt người thiếp ấy mà thôi. Đủ chín tháng mười ngày, người thiếp quả nhiên sinh hạ một đứa bé trai kháu khỉnh. Ngài mừng lắm, đặt ngay tên con là Lê Cực Kì, có ý muốn nói đến chuyến đi săn cực kì quái lạ và thú vị của mình.
Lê Cực Kì lớn lên trong nhung lụa và sự quan tâm đặc biệt của cha. Đúng ba tháng biết lẫy, bảy tháng biết bò, chín tháng lò dò biết đi, bấy giờ mới xuất hiện một điều… cực kì nữa. Số là vào một đêm nọ, đang ngủ say, ngài bỗng giật mình thức giấc, cảm thấy có một luồng ánh sáng xanh lè không biết từ đâu phát ra loang loáng ngoài khe cửa. Nhẹ bước ra khỏi phòng, ngài phát hiện luồng ánh sáng đó xuất phát từ bên trong phòng ngủ của cậu quý tử. Thận trọng mở cửa bước vào, đứa trẻ vẫn ngủ ngon lành trong lòng người vú già. Và thứ ánh sáng đó đúng là từ chỗ nó phát ra. Vừa ngạc nhiên vừa hồi hộp, ngài bước tới bên cạnh, lấy tay lật tấm lụa đắp trên mình thằng bé. Ngài phát hiện thấy phía dưới bụng nó, hình như có dấu một viên ngọc đang phát ra ánh sáng. Tiếp tục vạch bụng thằng bé để xem cho kĩ, bấy giờ ngài mới kinh ngạc thật sự. Cái bìu dái xinh xắn nhỏ xíu của nó, bình thường nhăn nhăn và đỏ hỏn là thế, mà bây giờ bỗng trong veo, nhìn rõ hai hòn dái cũng trong biếc, nom hệt như hai viên ngọc đang chiếu ra những tia sáng lấp lánh, xanh lè…
Quá đỗi ngạc nhiên không thể lý giải, ngài cứ đứng trân trân ngắm mãi cảnh tượng đó. Một, rồi hai canh giờ trôi qua. Tới gần sáng thì ánh sáng xanh đó từ từ yếu dần rồi tắt hẳn. Tới sáng ra thì trở lại bình thường, vẫn là cái bộ phận nhỏ nhắn xinh xinh và đỏ hỏn mọi khi. Ngài bắt đầu theo dõi, những đêm sau cũng có ánh sáng nhưng độ dài cứ giảm dần, vài hôm sau thì hết hẳn. Sau đó khoảng một tháng, hiện tượng đó lại lặp lại y như tháng trước. Không còn nghi ngờ gì nữa, cái chỗ ấy của công tử rõ ràng có tướng lạ kì, nó theo tuần trăng mà biến đổi, nhưng đó là quý tướng hay tiện tướng thì ngài không biết, xưa nay ngài chưa hề nghe các sách tướng nói đến bao giờ. Ngài linh cảm đây là việc hệ trọng, liên quan đến dòng giống sau này nên ngài hết sức giữ kín, chỉ vài người tâm phúc biết đến mà thôi.
Trong đám sư gia thân tín của quan thừa tuyên có gã họ Du, vốn xuất thân áo vải lưu manh, nhưng được cái tài cao học rộng vẫn được ngài tin dùng. Biết tâm tư của ngài về chuyện cái tướng lạ ấy của công tử, bèn dốc chí đọc sách, tìm tòi tra cứu, song mãi vẫn không tìm ra điều gì. Một hôm thong thả cưỡi ngựa ra ngoài thành, ghé vào một quán nước chè gọi một bát, vừa uống vừa ngẫm nghĩ. Chợt có một vị sư nón tơi áo lá cũng ghé vào quán. Chủ quán rót ngay một bát nước đưa cho vị sư, tựa như hai người đã quen biết từ trước. Cầm bát nước trong tay song chưa vội uống, vị sư bỗng buột mồm ngâm mấy câu thơ:
“Nhân duyên dựng một góc trời
Non cao, nước biếc là nơi hữu tình
Rõ ràng long mạch rành rành
Đế vương từ chỗ ngọc hành mà ra”
Đọc xong, vị sư đưa bát nước lên miệng uống một hơi cạn sạch rồi đặt bát xuống, khẽ chào ông chủ quán một tiếng rồi đứng dậy đi thẳng. Sư gia họ Du nghe mấy câu ấy bỗng cảm thấy ngay có gì quái lạ, chưa kịp hỏi thì vị sư đã đi mất rồi, bèn hỏi ông chủ quán:
“Chẳng hay ông có biết vị sư này là ai, ở đâu không?”
Ông chủ quán nước trả lời:
“Dạ bẩm, tôi chỉ biết ông ta tục danh họ Phạm, còn pháp danh là gì thì chẳng ai biết. Ông ta vốn người vùng ngoài, nghe nói gần sáu mươi tuổi mới xuất gia, tình cờ xuất hiện ở vùng này cách đây chưa lâu, hiện tu ở một cái am nhỏ trong núi, thỉnh thoảng có ghé qua đây uống nước, nói đôi ba câu chuyện, vì thế mà tôi biết.”
Sư gia họ Du nghe nói thế thì càng lấy làm lạ, bụng cứ ngẫm nghĩ mãi về mấy câu thơ kia. Bỗng như chợt ngộ ra điều gì, bèn đứng phắt dậy, chào ông chủ quán rồi lên ngựa trở vào trong thành. Về đến nơi, ông ta lập tức vào ra mắt quan thừa tuyên ghé tai nói nhỏ:
“Bẩm quan lớn, nô tài đã tìm đọc đủ các loại sách tướng cổ kim, song tuyệt không sách nào nói đến cái tướng lạ ấy. Hôm nay tình cờ gặp một người tu hành, hành tung có vẻ bí ẩn, ông ta tự dưng vô cớ đọc mấy câu như có ý ám chỉ… Biết đâu đây là người ta cần tìm để hỏi cho ra về chuyện cái tướng lạ của công tử…”
Quan thừa tuyên nghe người sư gia của mình đọc lại mấy câu đó cũng cảm thấy nghi ngờ. Thế là chủ tớ bàn nhau sắm sửa lễ vật, bí mật cải trang, lên ngựa ra ngoài thành hướng vào trong núi, tìm đến chỗ vị sư nọ. Rẽ cây vạch cỏ, khúc khuỷu gần nửa ngày trời, hai người mới thấy một am cỏ hiện ra dưới chân một ngọn núi, bên cạnh có một dòng suối nhỏ. Không có tiếng gõ mõ tụng kinh, cũng chẳng có tượng Phật. Trong am cỏ, vị sư già đang ngồi tĩnh tọa, mặt quay vào vách dường như không biết có khách đến sau lưng… Cuối cùng, bằng sự kiên trì của 2 con người trần tục kia, cuộc nói chuyện rốt cuộc cũng diễn ra. Quan thừa tuyên kể lại câu chuyện của mình từ lúc đi săn gặp hồ nước, sinh con trai, đến lúc phát hiện tướng lạ của công tử… Nhà tu hành nghe xong nói:
“Vậy thì có lẽ đúng là cái hồ ấy. Vào thời lâu lắm rồi, nó vốn ở tít trong núi sâu, cách biệt hẳn với những bản làng cao nhất nên người thường không ai có thể tới được. Đó là nơi các thiên nữ ở cung trời Dạ Ma thường hay xuống tắm. Các thiên nữ cách ngày tắm một lần, nhưng một ngày đêm trên cung trời Dạ Ma bằng hơn hai trăm năm hạ giới, nên ở hạ giới thì phải hơn bốn trăm năm mới thấy một lần. Cách đây vào khoảng sáu trăm năm, có người họ Cao là thuật sĩ phương Bắc, thấy vùng này núi non hùng vĩ, cho rằng tất sẽ có nhiều long mạch quý bèn tìm đến. Lặn lội khắp vùng hàng năm trời, họ Cao không thấy có long mạch nào đáng kể thì lấy làm lạ. Cuối cùng bắt gặp cái hồ ấy, nom thấy có tiên khí bốc lên rất mạnh thì nghĩ rằng, nếu tạo được nhân duyên, để tục dương kết hợp được với tiên khí ắt sẽ xảy ra nhiều chuyện lạ. Phải cái là hồ nằm giữa một vùng núi non hiểm trở, người thường còn không ai biết đến sự có mặt của nó, nói chi đến chuyện bén mảng đến đó để mà gặp gỡ với tiên khí…
Họ Cao vốn là người rất giỏi thuật phong thủy, có phép hô sấm gọi sét, lại có thuật dời cơ rút đất. Nghĩ tới cả một vùng núi non hùng vĩ hiếm có dưới trời Nam này, mà không có lấy một long mạch đế vương thì cũng uổng phí, nay thử dùng kiến thức phong thủy mà tạo lập cơ trời một phen, biết đâu những đời sau, có kẻ sẽ nhân đó mà chuyển được mạng giời… Bèn làm thuật rút đất, dời cả một vùng dân cư tới gần bên chiếc hồ đó mà không một ai cảm thấy có điều gì khác lạ. Cứ thế đến mấy trăm năm, khi ấy họ Cao từ lâu đã trở thành người thiên cổ, các thiên nữ cung trời Dạ Ma không hề biết hiện đã có nhiều bản làng người phàm trần sống xung quanh hồ nên cứ tự nhiên xuống tắm. Và điều tiên liệu của thuật sĩ họ Cao ngày trước đã xảy ra. Có rất nhiều trai làng vùng ấy đã tình cờ được hưởng những cuộc hoan lạc ái ân tuyệt đỉnh với các nàng thiên nữ.
Sự cố ấy làm kinh động các tầng trời, suốt từ trời Dạ Ma xuống đến trời Tứ thiên vương gồm 3 tầng trời. Và đã kinh thiên thì tất nhiên động địa. Các thiên vương tức giận đã gây ra một cuộc động đất, phế bỏ tuyệt tích cái hồ đó. Việc xảy ra đã hơn hai trăm năm nay, vì thế dân ở đó không còn ai biết đến cái hồ ấy nữa. Không hiểu vì nhân duyên gì, mà cho tới tận ngày nay, khi quan thừa tuyên đến, cái hồ ngày trước lại hiện ra?
“Nhưng ngay sau đó, tôi có sai người đến đúng chỗ ấy tìm thì tuyệt không thấy một cái hồ nào cả. – quan thừa tuyên vội nói với vị sư – Đúng là một cái hồ tiên. Chẳng hay câu chuyện tiếp theo thế nào, xin sư phụ kể tiếp cho biết?”
Vị sư ngừng lại một lát rồi thong thả kể:
“Các thiên vương chỉ xóa bỏ cái hồ, chứ không trừng phạt những trai tráng kia. Về phần những anh chàng may mắn gặp được cái duyên kì ngộ ấy, kể từ đó, trên người anh nào cũng xuất hiện tướng lạ, đúng hệt như của công tử nhà ta, nghĩa là cứ mỗi tháng một lần, hai quả cà nằm trong cái túi da ấy lại biến thành ngọc, phát ra ánh sáng màu xanh, vài ngày thì hết… Chuyện đồn ra đến tận kinh thành. Bấy giờ nước ta vẫn còn nằm dưới quyền cai trị của người phương bắc, quan thái thú lúc ấy là Sĩ Vương thấy việc lạ kì thì tỏ ra thích thú lắm, bèn đặt tên vùng đất ấy là Ngọc Cặc.
Tại sao lại có cái tên nửa chữ nửa nôm, lại nửa thanh nửa tục như vậy? Nguyên lúc ấy, quan thái thú ngài mới bắt đầu đem chữ của người Hán sang giáo hóa người phương Nam ta, công cuộc truyền bá mới được non nửa, vậy nên vẫn phải dùng một nửa là tiếng tục của dân bản địa thì mọi người mới hiểu. Quan thái thú ngài còn bảo trước: “Đợi khi nào giáo hóa xong, đời sau tất có kẻ sẽ tìm chữ khác để thay thế cho cái chữ đứng sau kia. Nhưng việc này mà không đặt tên ngay, sợ không ghi nhớ được cái sự kiện không tiền khoáng hậu ấy…”
Câu chuyện của vị sư đến đây làm hai người khách đã sáng tỏ phần nào. Song việc quan trọng nhất là cái tướng lạ ấy, rốt cuộc là quý tướng hay tiện tướng? rằng nó có liên quan gì đến hậu vận sau này? Chừng như biết được những lo lắng sốt ruột ấy trong đầu khách, vị sư thong thả nói tiếp:
“Đó là chỗ sinh ra tinh khí của đàn ông, gọi là huyệt “dương lai âm thụ”, do hình dáng đặc biệt của nó mà mọi khí dương của trời đất được hấp thụ vào đó, tụ lại ở đó để chờ dịp sản sinh ra tinh khí. Hình dạng của mặt đất gọi là “Địa cơ”, thì huyệt “dương lai âm thụ” chỉ “kết” trên những long mạch quý, đó là long mạch đế vương. Hình dạng con người gọi là “Nhân cơ”, tuy cũng chẳng khác gì Địa cơ, song huyệt dương lai âm thụ trên con người chỉ dùng trong việc nam nữ giao hợp, làm cái duyên cho nghiệp dẫn để sinh con đẻ cái thông thường mà khó tác động đến việc chuyển nghiệp đột biến…”
Nói đến đây, vị sư dừng lại một lát như thể cân nhắc điều gì rồi tiếp tục:
“Trường hợp của công tử nhà ta có cái tướng ấy thì cũng giống những trai tráng vùng ấy hơn hai trăm năm về trước. Điều này cực hiếm, sách cổ gọi là “nhân cơ sinh đế huyệt”. Đó là một quý tướng, một “huyệt đạo” đế vương nằm trên cơ thể con người. Tướng ấy không những sinh quý tử, mà còn có thể từ đó sinh ra bậc đế vương…”
Quan thừa tuyên nghe đến đây thì trong lòng bừng bừng cảm động, sung sướng quá không kìm được, buột mồm hỏi ngay:
“Thưa sư phụ, vậy chẳng lẽ… bao nhiêu trai tráng hai trăm năm về trước kia sinh ra… đế vương cả hay sao?”
“Họ tuy tự dưng vớ được tướng quý – vị sư bình tĩnh giải thích – song không phải là tướng bẩm sinh cho nên chỉ sinh ra những hạng trưởng giả mà thôi. Duy trong số đó, nếu có chàng trai nào ngẫu nhiên có sự trùng hợp với tử vi thì cái ngọc hoàn ấy mới đích thị là một huyệt đạo đế vương…”
Quan thừa tuyên và người sư gia của mình hết sức hài lòng về chuyến đi. Sau khi tặng lễ vật, hai người chào nhà sư để quay về. Trước khi đi, nhà sư còn căn dặn một điều cuối cùng, rằng cái tướng ấy tuy là đại quý, song vẫn có chỗ độc. Đó là người mang cái tướng ấy và cả những con cháu sau này thường rất ham dâm loạn, nên phải hết sức giữ mình thì “lộc” mới kéo dài được…
Trên đường trở về thành, chủ tớ bàn nhau dấu kín việc này, bởi nếu triều đình biết việc con cháu nhà mình sau này sẽ thành đế vương thì họa ắt tới nơi. Gã sư gia họ Du còn cẩn thận hơn, ấy là không để câu chuyện này qua vị sư kia mà bị lọt ra ngoài. Thế là về đến dinh, quan thừa tuyên lập tức sai dựng một ngôi chùa khang trang ngay trong phủ đệ của mình, đặt tên là chùa Thiên Ứng, mời nhà sư họ Phạm kia về làm trụ trì, vừa lấy tiếng công đức xây chùa độ sư, vừa như giam lỏng nhà sư, không để câu chuyện lọt ra ngoài.
Nói về công tử Lê Cực Kì, càng lớn càng tỏ ra là con nhà thế phiệt học hành sáng dạ, đọc đâu thông đấy. Năm hai mươi tuổi lên kinh đô thi. Quan thừa tuyên lúc này tuy đã già, song vẫn định bụng cho chàng kiếm chút khoa cử rồi lấy vợ sinh con quý tử hoặc đế vương cũng chưa lấy gì làm vội. Trên đường trẩy kinh, công tử cùng mấy người theo hầu vào nghỉ đêm ở một ngôi đình của làng nọ. Hôm đó lại đúng vào thời kì mà cái ngọc hoàn của chàng nó phát quang. Vào lúc mọi người, kể cả chàng đã ngủ say, thứ ánh sáng xanh kia bỗng phát ra le lói. Thành hoàng làng ấy nom thấy thế thì giật nảy mình, song vốn là một bậc có tâm cơ, ngài nghĩ ngay rằng đất nước hiện đang thái bình, may có được một vị minh quân trị vì. Nay nếu người này sinh con đế vương thì chẳng bao lâu, trăm họ sẽ lại lâm vào cảnh tranh ngôi đoạt vị, loạn lạc dấy lên thì không phải phúc cho dân lành. Âu là ta phế béng cái tướng quý này đi là xong.
Nghĩ thế rồi vị Thành hoàng bèn thò tay vào móc hai hòn dái ngọc đang rực sáng của chàng ra mà bỏ vào… nồi đun chừng nửa canh giờ. Khi lấy ra khỏi nồi thì cái ánh sáng xanh kia giờ đã tắt lịm. Ngài lại bỏ hai hòn dái vào vị trí cũ rồi dùng tay thoa thoa, miệng hà thần khí, giây lát cái chỗ đó trở lại đen ngòm như bình thường mà chàng cũng không hề cảm thấy gì.
Khoa thi ấy chàng trượt ngay từ vòng sơ khảo. Chẳng hiểu sao kinh sử rơi đâu mất sạch. Quan thừa tuyên chưa kịp buồn vì chuyện đó thì bỗng phát hiện cái tướng đại quý kia của chàng cũng tự dưng biến mất, chờ mấy tháng tuyệt chẳng thấy tăm hơi gì, công tử hiện nguyên hình là một chàng trai ngốc nghếch, tầm thường như bao chàng trai cùng lứa tuổi. Chẳng lẽ nhà sư kia nói sai? Quan thừa tuyên bèn tức tốc sang chùa gặp nhà sư kể lại chuyện ấy. Nhà sư nghe thấy cũng hơi ngẩn ra một lát rồi bảo:
“Chẳng lẽ lại có chuyện đó… Quan lớn có thể gọi công tử sang đây cho tôi hỏi kĩ lại có được không?”
Lê Cực Kì lập tức được gọi tới trước mặt nhà sư và quan thừa tuyên. Nhà sư hỏi:
“Chẳng hay trên đường đi, công tử ngủ qua đêm ở những đâu?”
Lê Cực Kì cứ theo hành trình mà kể lại cho nhà sư nghe. Đến chỗ ngủ qua đêm ở một ngôi đình làng nọ, nhà sư bỗng ngắt lời:
“Công tử có nhớ tên cái làng có ngôi đình ấy không?”
“Bạch sư phụ, làng ấy có tên là Cung Hỉ…”
“Thôi phải rồi – vị sư ngắt lời chàng rồi quay sang phía quan thừa tuyên – Bẩm quan lớn, làng ấy bần tăng cũng đã từng qua. Nó vốn có tên là Cung Thỉ, chỉ vì ngày trước, trong làng có người đỗ đạt, thấy chữ “Thỉ” xấu, mới thay bằng chữ “Hỉ”. Thành hoàng làng ấy vốn xuất thân làm nghề hoạn lợn. Đó là một làng chuyên nghề thiến hoạn súc vật. Ngày trước, bần tăng đã dặn quan lớn về chuyện dâm loạn, song quên dặn rằng cái tướng ngọc hoàn này rất kị gần những người làm nghề thiến hoạn. Nếu không bị nó triệt mất tướng quý thì cũng dễ gặp tai họa, nửa chừng đứt gánh… Âu cũng là mệnh trời…”
Thế là tan giấc mộng đế vương. Quan thừa tuyên buồn bã, thở dài ngao ngán. Song ngài bỗng dừng phắt lại chú ý vì nhà sư đã tiếp tục cất tiếng:
“Nhưng quan lớn cũng chớ có buồn vội. Kẻ chuyên nghề thiến hoạn kia tuy triệt được cái tướng hiển lộ ra trong một đời, song không thể triệt được gốc “căn” của nó. Đời này, công tử tuy không sinh được quý tử nữa, song trải những đời sau, khi nào hội đủ duyên, cái tướng quý ấy sẽ lại hiển lộ. Dòng dõi quan lớn sau này tất có đời sẽ làm đến đế vương. Chỉ cần quan lớn ghi rõ trong gia phả, dặn con cháu đời sau rằng bất luận thế nào, thì cũng phải tránh xa những người từng làm nghề thiến hoạn, tuyệt đối không kết bạn, giao du hay cùng cộng tác…”
Câu chuyện về cái tướng đại quý của Lê Cực Kì xin kết thúc tại đây. Quả có một lời chúc lụy rằng con cháu sau này phải tránh xa những người từng làm nghề thiến hoạn trong gia phả nhà họ Lê. Đó là một lời chúc lụy kì lạ và bí ẩn nhất trong những bản gia phả mà người viết đã từng xem qua. Chừng sáu mươi năm sau, khi tất cả những nhân vật trên đây đều đã trở thành người thiên cổ, bấy giờ vào đời Uy Mục Đế thì phải. Một hôm có viên quan thái bốc dâng sớ bạch rằng:
“Thần trộm nghĩ bảo vệ cái uy của mình thì không tiếc hình phạt, tiêu diệt kẻ khinh lờn. Lo cho cái ngôi của mình thì phải đề phòng có kẻ tranh cạnh… Nay xứ Thanh Hoa vượng khí chói lọi, tất có long mạch đế vương ở đó. Xưa vua Trần đã từng nghe lời thày địa lý bên Tàu mà đào sông nhằm phế bỏ long mạch của tiên Tổ ta (trỏ Lê Lợi), việc không thành là do mắc mưu gian của bọn người phương bắc. Tiên tổ ta mới nhân đó mà nổi lên. Việc trước tuy như thế, song ngẫm lại, vẫn có chỗ phải theo, huống chi nay ta có Tả Ao là một người tài giỏi việc phong thủy, lại là một bậc trung thần. Dám xin bệ hạ xuống chiếu sai Tả Ao đi phá long mạch xứ ấy, để phòng có kẻ tiếm vị sau này thì cơ nghiệp của tiên đế để lại sẽ mãi mãi vững bền. Thần tin rằng với kiến thức và lòng trung của mình, Tả Ao tất sẽ vì bệ hạ mà không lặp lại cái sai lầm của vua Trần ngày trước…”
Uy Mục Đế xem sớ bỗng rùng mình rợn gáy, lập tức xuống chiếu, cấp cho Tả Ao mười vạn quan tiền, phong làm Khâm sai trạch địa, sai ngày đêm đi gấp vào xứ Thanh, tìm bằng được long mạch để phá cho tiệt những mầm mống đế vương nếu có.
Tả Ao tiên sinh là một bậc thần cơ diệu toán. Kiến thức phong thủy của ngài ở nước Nam thì cổ kim chưa ai có thể so sánh. Có lẽ cũng chẳng kém thuật sĩ họ Cao người phương bắc ngày trước. Nhận chiếu chỉ, ngài chỉ mang theo một chú tiểu đồng cắp tráp theo hầu rồi theo đường trạm đi gấp vào Thanh Hoa.
Lại suốt nửa năm trời trèo đèo, lội suối khắp các vùng núi non Thanh Hoa, cũng giống như thuật sĩ họ Cao ngày trước, thầy trò Tả Ao cũng không phát hiện được một long mạch nào đáng kể. Trong khi cái vượng khí đế vương kia thì cứ xông lên bời bời như trêu ngươi. Chẳng lẽ kiến thức phong thủy của mình còn có chỗ khiếm khuyết? Tả Ao tiên sinh băn khoăn trăn trở. Không có lẽ như thế. Bởi phong thủy dẫu có trầm (lặn), có phù (nổi), song nó là “ngôn ngữ” của cái khí ngũ hành vốn là nguồn năng lượng bất tận tạo nên mọi sự sinh, diệt trên thế gian này. Tuy không thể “bắt” được nó, song nó luôn thể hiện thông qua sự uốn lượn của địa hình, có khi nổi lên thành gò đống, có khi thụt xuống thành vực sâu… Người biết thuật phong thủy thì chỉ cần nhìn cây cỏ cũng biết bên dưới đang ẩn chứa điều gì… Một hôm đang trên đường tìm kiếm, thầy trò bắt gặp một ngôi chùa, ngẩng nhìn thấy ba chữ: “Thiên Ứng Tự”. Bỗng nghe bên trong có tiếng người ngâm nga mấy câu sau:
“Chặn dòng đóng cọc yểm bùa
Đem ba việc ấy ra đùa thế gian
Cơ trời khi hợp khi tan
Biết đâu ẩn dưới một màn nhung y”
Tảo Ao tiên sinh nghe lấy làm quái lạ, mấy câu đó nghe như muốn ám chỉ đến việc trấn yểm long mạch mà mình đang theo đuổi. Nếu vậy thì trong chùa ắt có kì nhân. Lúc ấy trời cũng gần tối, bèn gõ cửa chùa xin vào ngủ qua đêm.
Vị sư trụ trì ngôi chùa ấy là người cũng đã có tuổi, chính là người vừa ngâm mấy câu đó. Nom tướng mạo Tả Ao tiên sinh thì biết ngay không phải người tầm thường, bèn mời vào phương trượng pha trà tiếp đãi, hầu chuyện rất mực cung kính. Tả Ao tiên sinh lòng đang nóng như lửa đốt, bèn hỏi ngay:
“Chẳng hay mấy câu mà hòa thượng vừa ngâm là có ý gì chăng?”
Vị sư dường như cũng biết tâm trạng của khách nên trả lời ngay:
“Đó là mấy câu kệ của sư phụ tôi truyền lại ngày trước. Trước khi viên tịch, sư phụ tôi có dặn rằng có khi nào thấy ngài dừng chân trước cổng chùa thì đọc cho ngài nghe…”
Tả Ao tiên sinh nghe thấy thế thì càng giật nảy mình. Không ngờ nơi đây có bậc chân tu đắc đạo, đã biết trước cả việc mình sẽ dừng chân trước cổng chùa này. Bèn hấp tấp hỏi dồn:
“Sư phụ của ngài là ai, tại sao Ngài biết tôi sẽ tới đây? Ngài có dặn gì nữa không…”
Vị hòa thượng trụ trì – chính là đệ tử truyền thừa của nhà sư họ Phạm ngày trước thong thả kể lại toàn bộ câu chuyện của quan thừa tuyên sứ và công tử Lê Cực Kì ngày trước cho Tả Ao tiên sinh nghe rồi nói:
“Sự phụ tôi, Ngài có bảo rằng trong tam tài, Thiên cơ, Địa cơ và Nhân cơ, thì phong thủy xứ này thịnh về Nhân cơ. Luận về Thiên, Địa, thì sở học của quan Khâm sai có thể nói đã đạt tới bậc tuyệt kĩ rồi. Song về Nhân cơ thì ngài còn có chỗ chưa chú ý lắm.”
“Hèn nào mà tôi lặn lội suốt từ đó đến nay, không tìm ra một long mạch nào đáng kể, trong khi đó cái vượng khí thỉnh thoảng cứ xông lên ngùn ngụt. Té ra đế huyệt nó “kết” trên thân người. Vậy chẳng hay Ngài có truyền bảo cách để trấn yểm cái Nhân cơ ấy hay không?” – Tả Ao tiên sinh hỏi.
Vị hòa thượng lắc đầu:
“Thiên cơ và Địa cơ là do nghiệp chung của cả một cộng đồng kết lại nên có thể dùng lòng người mà cảm hóa, hoặc dùng bùa ngải, dùng sức người lấp dòng, đóng cọc… để trấn. Song Nhân cơ vì nó kết theo nghiệp riêng của từng người nên không có cách gì trừ cho tiệt nọc, chẳng qua chỉ làm cho nó lặn đi vài ba đời, rồi nó sẽ lại hiển lộ ở một đời nào đó…”
“Một vài đời cũng được – Tả Ao tiên sinh mừng rỡ ngắt lời – chẳng dấu gì hòa thượng, tôi nhận chiếu chỉ của đương kim hoàng thượng, nếu không nhất thời trừ được cái vượng khí này thì có lẽ mất đầu… Vậy phải làm thế nào xin hòa thượng ra ân chỉ bảo cho biết.”
Vị hòa thượng tủm tỉm nói:
“Thì… cứ theo cách của thành hoàng làng Cung Hỉ ngày trước ấy mà làm. Nhưng tôi chắc rằng ngài cũng không phải lo đến điều đó đâu.”
Câu nói của vị hòa thượng hình như còn ẩn giấu một điều gì. Song Tả Ao tiên sinh lúc ấy thì như người đã vén được đám mây mờ. Bụng nghĩ dẫu có phải hoạn hết dái của trai tráng xứ này, để trừ cho được cái mầm mống đế vương, thì một ông vua như Uy Mục Đế cũng sẵn sàng dám làm. Âu là ta cứ về tâu lại rồi tùy ý nhà vua định đoạt.
Quả nhiên Tả Ao tiên sinh cũng chẳng phải lo đến điều đó nữa. Bởi khi ngài vừa về tới kinh thành, chưa kịp viết xong bản tấu phúc trình về chuyến đi thì Uy Mục Đế Lê Tuấn đã bị Giản Tu Công Danh (Lê Tương Dực sau này) nổi lên lật đổ và ép phải tự sát. Việc trấn áp vượng khí xứ Thanh Hoa thế là được xếp lại.
Xứ Thanh Hoa không bị trấn áp vượng khí nữa. Và nơi đó tuy không có long mạch, song do cái sự kì duyên tục dương tiên khí từ thuở xa xưa ấy mà đã tạo ra cả một vùng Nhân cơ kì bí. Đó vẫn là nơi đã từng sinh ra nhiều bậc đế vương, trưởng giả… Truyền mãi cho đến tận ngày nay, vẫn nổi tiếng là nơi phát tích của nhiều hạng đế vương. Và đặc biệt, các loại trưởng giả thì đời nào cũng nhiều không kể xiết.
Về phần Tả Ao tiên sinh, ông buồn vì tưởng mình đã học hết cái chỗ tinh diệu của thuật phong thủy, vậy mà té ra chỉ biết có Thiên cơ, Địa cơ, còn cái Nhân cơ kia thì không hề biết đến. Sau chuyện đó, ông hầu như không màng gì đến phong thủy nữa. Và đó hình như cũng là nguyên do, khiến ông không truyền lại sở học của mình cho bất kì ai, khiến cho thiên hạ từ đó đến nay vẫn không hết ngạc nhiên, cứ đoán già đoán non, lại còn đưa ra hết giả thuyết này đến giả thuyết nọ…
2015


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Chủ Nhật, 18 tháng 9, 2016

Lòng GATO của dân Việt và CNXH


Nếu bạn hỏi tôi, yếu tố văn hóa gì của người Việt Nam khiến CNXH trở nên hấp dẫn trong mắt họ, tôi sẽ trả lời “đó là tư duy GATO.”(ghen ăn tức ở).  Cái này miễn cãi, miễn tranh luận. Dân Việt nam rất GATO, nhất là dân Bắc.

Lòng GATO của dân Việt khác chỗ nào, dân tộc nào mà không GATO? Người Tây khi nhìn thấy một ai đó hơn mình, họ ngưỡng mộ và tự nói với bản thân rằng “người đó thật tài ba, mình phải phấn đấu để được như người đó mới được.”
Còn người Việt Nam khi thấy một ai đó hơn mình, họ bắt đầu soi mói và tự nói với bản thân “ĐM ai cho mày hơn tao? Tao sẽ tìm cách dìm mày xuống.”

Rồi cái này liên quan gì đến CNXH? CNXH được thành lập và thực hiện trên nền tảng “thằng mập kia mập vì nó lấy bớt của thằng ốm, nên chính phủ phải lấy bớt từ thằng mập để đưa cho thằng ốm, cả 2 đều công bằng.”

Ngày xưa ở làng kia có 100 người nghèo bà cố, nhưng có 2-3 gia đình khá giả vì làm ăn dành dụm tích lũy lâu năm. Ai trong làng cũng GATO và ganh ghét và muốn dìm hàng. Bổng nhiên ngày nọ xuất hiện một ông bụt CNXH, ông ta nói “mấy gia đình kia giàu vì họ lấy từ bà con, giờ tụi mình phải cả cách ruộng đất để phân chia tài sản, tái cân đối xã hội.”

Thế là cả làng ùa theo thực hiện CNXH dựa theo nền tảng GATO đã có từ rất lâu. 

Kết quả là gì? Ngu dốt + nhiệt tình = phá hoại.

Cái tư duy đó rất xấu, Bỏ nha, bỏ nha. 

Phải ngưỡng mộ chứ không GATO nhé.

***Chép miễn xin phép***
Ku Búa @ Cafe Ku Búa
Phần nhận xét hiển thị trên trang

VỊ ĐẮNG CÀ PHÊ, VỊ ĐẮNG ĐỜI NGƯỜI


Hoàng Thụy Anh

(Đọc Người Mê - Uông Triều, nxb Hội nhà văn 2016)
Kết quả hình ảnh cho Tiểu thuyết Người mê




































Người Mê là cuốn tiểu thuyết mới nhất của nhà văn Uông Triều, sau Tưởng tượng và Dấu vết và Sương mù tháng Giêng
Đúng như tên gọi của tiểu thuyết Người Mê, tôi đã trở thành người mê, say, mải miết đọc suốt buổi chiều.
Sự phá cách của Uông Triều trong Tưởng tượng và Dấu vết tiếp tục được phát huy ở cuốn tiểu thuyết này.
Những câu chuyện, những kí ức, những tình cảm, những lời dị nghị, nghi hoặc... đều được nhen lên từ quán cà phê. Từ quán cà phê, những mặn chát, ngọt bùi, đắng cay của hiện thực lan tỏa.
Vị đắng của cà phê cũng chính là vị đắng của cuộc đời. Cái cảm giác hồi hộp, chờ đợi, ngóng trông... từng giọt cà phê hệt như chúng ta đang thưởng thức từng cảnh, từng lớp trong một bộ phim đầy lý thú, hấp dẫn. Người đọc bị lôi cuốn, dấn sâu hơn vào chính mê cung tâm hồn của ông B… Ở đó, có sự đan bện giữa thực tại và quá khứ, giữa thực và mộng, giữa đối thoại và độc thoại, giữa tỉnh và mê, giữa tự do và ràng buộc, giữa vui và buồn, giữa sống và chết, giữa tình yêu và vô cảm... Các mặt đối lập ấy va đập, xô đẩy, chồng chéo vào nhau bật lên một trạng thái tinh thần hoang mang, băn khoăn, trăn trở về kiếp người, về cuộc đời. Tiểu thuyết đặt ra những câu hỏi day dứt, ám ảnh, vượt qua mọi thời đại về tình yêu, về lẽ sống, nếp nghĩ. Cuộc đời của ông B. cũng chính là một câu hỏi lớn. Nó buộc người đọc phải nghiền ngẫm, sắp xếp những mảnh rời, vỡ trong dòng kí ức, tâm tư bề bộn và đầy triết lý của nhân vật để khám phá chiều sâu bí ẩn của tâm hồn con người. Cái mụn thịt, bức tượng, bình sứ hai lỗ khuyết, yếu tố sex... như là hiện thân mặt trái của nhân vật. Góc khuất ấy như được cơi nới, phơi trần giữa mùa lòng bão tố.
Vì thế, có thể nói, với Người Mê, Uông Triều đã rất sắc sảo khi phân tích tâm lý nhân vật, đã thực sự chạm vào bản ngã, vùng tối của tâm hồn con người. Đúng như một nhận định: “Đọc Người Mê độc giả như đứng trước một thế giới va đập bạo liệt giữa niềm tin và sự khủng hoảng, cái được và sự mất mát, tội lỗi cùng nỗi sợ hãi, sám hối và lòng ham sống…”
Hoàng Thụy Anh

Phần nhận xét hiển thị trên trang

HÌNH NHƯ K MARX NÓI ĐÚNG!


FB Mạc Văn Trang 13-9-2016 
Chuyện ông Lê Phước Vũ – Chủ tịch HĐQT tập đoàn Hoa Sen – chủ đầu tư dự án thép khổng lồ ở Cà Ná, Ninh Thuận đang gây xôn xao dư luận. Xôn xao bởi vì, dân ta chưa hết bàng hoàng về thảm họa FORMOSA; chưa biết mấy mươi năm nữa mới khắc phục được hậu quả; hàng mấy nghìn dân đã xuống đường đòi tống cổ con quái vật này đi…; nay bỗng nghe thêm một FORRMOSA mới, cũng với tổng mức đầu tư hơn 10 tỷ USD, sản xuất 16 triệu tấn một năm, cũng nằm sát ven biển, nơi có tiềm năng du lịch rất lớn… của Ninh Thuận, ai mà không kinh hãi.

Trong khi dân chưa kịp “biết”, chưa kịp “bàn” thì chính quyền tỉnh Ninh Thuận đã hết lòng hết sức ủng hộ dự án này. Nào là giải phóng mặt bằng, xây tường rào,… còn “Xin Chính phủ cho phép áp dụng mức thuế suất thu nhập doanh nghiệp 10% trong suốt 69 năm. Miễn thuế thu nhập doanh nghiệp trong 4 năm, kể từ khi có thu nhập chịu thuế, giảm 50% thuế phải nộp (5%) cho 9 năm tiếp theo… 

Mặc dù tỉnh Ninh Thuận đang xơ xác, khô héo vì hạn hán, nhân dân phải đi kiếm, đi mua từng can nước… mà tỉnh dám cam kết chủ dự án là cung cấp đủ 250.000-300.000 m3 nước/ngày đêm cho dự án (?). Dân thấp thỏm thấy có cái gì đó mờ ảo trong quan hệ giữa ông chủ Vũ và lãnh đạo địa phương đang lởn vởn trên đầu họ? Rồi nhiều người lại nghi ngờ có “móc ngoặc” gì đó trong mối quan hệ cột chèo giữa ông Lê Phước Vũ và ông Trần Tuấn Anh – Bộ trưởng Bộ Công thương hiện nay?…

Để đỡ cho chính quyền địa phương và cả ông chủ Phước Vũ lẫn BT Tuấn Anh, ông Trương Thanh Hoài – Vụ trưởng Vụ Công nghiệp nặng (Bộ Công Thương) liền cho báo chí biết: “Thực tế dự án thép Hoa Sen Cà Ná được “thừa kế” từ dự án tổ hợp thép Vinashin – Lion từng được Thủ tướng xem xét, phê duyệt cách đây 8 năm”… Như vậy là Dự án thép Cà Ná ra đời rất “đúng quy trình”, chứ không phải ngẫu hứng, bột phát nhé!

Để dân thêm tin tưởng, yên lòng, ông chủ Vũ 
còn thề thốt, hứa hẹn xanh rờn: Nhà máy sẽ “không để một giọt nước thải ra biển” (vậy thải đi đâu?) và “nếu dự án gây ô nhiễm, chúng tôi sẽ tự đóng cửa nhà máy và giao toàn bộ tài sản cho nhà nước” (?). Liệu có người dân nào tin vào những lời hứa hẹn, thề thốt của ông chủ Vũ không?

Có người nêu câu hỏi, vì sao Tôn Hoa Sen quyết tâm, tỉnh Ninh Thuận quyết chí làm bằng được dự án sản xuất thép ở Cà Ná, khi gương FOMOSA lù lù kia?

Bà con hãy lắng nghe ông chủ Vũ nói: Hòa Phát (Tập đoàn Hòa Phát ) quý vừa rồi lời đến 2.000 tỉ đồng từ thép mang lại thì “ngu gì không làm, ngu gì không đầu tư”(!). “Năm nay lợi nhuận để lại hơn 2.000 tỷ, năm sau chắc chắn lợi nhuận cao hơn, năm sau nữa chắc chắn cao hơn nữa. Cứ lấy đó đầu tư, nếu làm giai đoạn một xong, có lời, thì lấy tiền đó đầu tư tiếp” – ông Vũ nói.

Vì cái gì mà ông Vũ và những người liên quan đến dự án này “máu lửa” vậy?

Hỏi Cụ Karl Marx, Cụ liền dẫn lời một học giả người Anh và phân tích: Đó là do sức cám dỗ không thể cưỡng lại của lợi nhuận đối với nhà tư bản: “Lợi nhuận mà thích đáng thì tư bản trở nên can đảm, lợi nhuận mà đảm bảo được 10% thì người ta có thể thấy tư bản ở khắp nơi, đảm bảo được 20% thì nó hăng máu lên, đảm bảo được 50% thì nó táo bạo không biết sợ là gì, đảm bảo được 100% thì nó chà đạp lên tất cả mọi luật lệ của loài người, đảm bảo được 300% thì nó chẳng từ một tội ác nào mà không dám phạm, thậm chí bị treo cổ nó cũng không sợ”.
Quả này Cụ Marx nói trúng phooc đấy chứ bà con nhỉ. Mà Cụ còn chưa nhìn thấy tư bản đỏ đấy nhé!


Phần nhận xét hiển thị trên trang

CHUYỆN TRONG TUẦN

Trần Hồng Giang


- Đầu tuần là pha anh Huynh ra cái quyết tâm phải khinh bọn tham nhũng. Vầng, nhất trí cao mí anh! Bọn tham nhũng là khốn nạn lắm, quá bằng cánh địa chủ cường hào ngày xưa ấy chứ, nó cứ bòn rút máu thịt của nhân dân về làm của riêng nhà nó thì hỏi ai mà không bực. Vậy nên giờ nhân dân ta phải quyết tâm khinh chúng nó thôi. Phải như vậy thì chúng mới xấu hổ mà chừa đi cái thói tham nhũng, như thế thì mới thanh toán triệt để được vấn nạn này. Lâu nay nhân dân ta đã quá bao dung rộng lượng, đã không quyết liệt với bọn tham nhũng nên giờ đất nước mới khốn khổ khốn nạn thế này. Giờ thì ta phải khinh nó, phải cho nó biết thế nào là sức mạnh của nhân dân ta ! Hãy tìm bọn tham nhũng mà khinh đi, tìm không thấy thì hỏi anh Minh công an ấy nhá, anh ấy chỉ cho xem bọn tham nhũng nó là những đứa nào, thuộc thành phần nào mà khinh. Thế nhá!

- Ông giời là rất vớ vẩn. Đang yên đang lành làm ngay trận bão vào miền trung cho nó hỏng bố nó cái đập thủy điện. Mà cũng phải thôi, đã là sông Bung thì nó phải bung thôi chứ còn gì. Ai bảo không đặt cái tên nào nó chắc chắn một tý cơ, tỷ như là sông Bền, sông Vững gì đấy có phải hay hơn không! Giờ thì ôi thôi, giời nỡ lòng nào giời đem tiền bạc của nả của nhân dân cho trôi sông như thế hở giời? Rồi còn cả những mạng người nữa, người ta có tội tình gì mà giời nỡ bắt người ta phải chết tức tưởi như thế hở giời? Đã thế chết rồi mà chả thấy ai ỏ ê thương xót gì, ngay đến cả một cái tút chia sẻ lên phây cũng tịnh chả có mí đau chứ. Giá như gia đình người xấu số cũng được tặng cho gói cước truyền hình cáp thì cũng cam lòng. Đấy là giời mới chỉ làm bão có cấp 8 thôi đấy, chứ mà cấp 12, 13 nữa thì còn chết nữa giời nhá. Lần sau giời có bão thì nhớ tránh mấy cái thủy điện ra giời nhá, nhớ đấy!

- Lại vẫn là giời, nhưng đây là các bỏn muốn “lên giời cầu mưa”. Bố tiên sư, ngày xưa cái tay Tôn Ngộ Không phải chạy đi chạy lại xin xỏ vãi đái ra rồi mới được giời thương mà sai ông Long vương ban cho ít giọt. Giờ thì vô tư nhá, thích mưa lúc nào thì mưa, thích bao nhiêu giọt cũng được. Dân ta từ nay khỏi lo hạn hán mí lại lũ lụt nhá, đã thấy sướng cái thằng người chưa, đã thấy chúng anh thần thông quảng đại chưa? Đấy, khoa học là nó cứ phải vĩ mô thế chứ! Mà giá cả thì cũng rất phải chăng nhá, ứng trước có mỗi 5000 tỷ bọ chứ bao nhiêu đâu, còn là sau nó có đội vốn như đường sắt thì lúc ấy sẽ tính sau. Đừng có bảo chúng anh ba hoa chích chòe nhá, khoa học là nó cứ phải bắt đầu từ những cái không tưởng như thế đấy. Biết cái chuyện hai cái ông gì năm xưa phát minh ra máy bay chưa, lúc ấy các ông ý cũng chả bị ném đá tơi bời đấy à? Rồi cả cái ông gì bảo trái đất tròn nữa. Giờ thì chả tôn các ông ý là bậc thánh nhân đấy ư? Vậy thôi đừng có dại mà phỉ báng chúng anh nhá, nhỡ đâu tới lúc chúng anh cũng được phong thánh thì có mà… cứ liệu hồn đấy! Tiên sư, đến như thế mà vưỡn có thằng nó bẩu: Lèo mịa, anh Phúc tao vừa mới phải lọ mọ đi xin xỏ vã bọt mép ra mới vay được tý xiền, giờ chi ra cho các chú lên giời thì còn đéo gì nữa, có phỏng ạ?

- Chúng mày dám cướp hai cái bánh mì thì ông bắt đi tù thôi chứ còn kêu ca cái giề? Vị thành niên thì vị ông cứ nhốt chúng mày vào đã. Cơ mà giờ thôi, ông tha cho chúng mày. Luật pháp ở ta là nhân đạo lắm, mấy nghìn tỷ còn tha được thì hai cái bánh mì của chúng mày là cái đinh. Nhẽ ra chiểu theo luật thì án tù của chúng mày có ít cũng phải đến sáu tháng giam giữ ấy chứ, giờ được tha rồi thì tha hồ mà sướng các con nhá! Thôi thì cũng là cái bài học cũng đủ để chúng mày sáng mắt ra rồi. Luật pháp ở ta là nghiêm minh lắm, nhân đạo lắm, đã biết chửa? Từ nay đừng có đứa nào há mồm ra mà bảo chúng ông cậy quyền, nói thế nó đâm ra mất quan điểm đi. Đã luật là phải nghiêm nhá, đã phạm tội là phải xử thôi, nhớn thì phải họp mà rút kinh nghiệm, bé thì phải giam chứ không thì có mà loạn à? Không thế có mà luật pháp nó ra cái trò trẻ con à? Nhể!

- Khổ, có mỗi cái việc nhà anh Vinh có nhiều người làm quan thôi mà thiên hạ cũng lại cứ tị nạnh. Rõ chán mớ đời. Đấy, ông bà nào có ngon thì ra mà làm đi, tưởng mà dễ đấy à, cái gì nó cũng phải đúng quy trình nhá. Tưởng đâu cứ muốn làm quan là vọt cái lên luôn được ý. Cái này nó gồm nhiều yếu tố lắm, thứ nhất là mả cụ tổ nhà mình phải phát, thứ hai là lý lịch phải căn bản, thứ nữa là phải không muốn cho anh em họ hàng nhà mình ra làm quan,… cuối cùng thì tất nhiên phải đúng quy trình rồi. Thế mà cứ tị mới nạnh, nẫu ruột! Đã nghe cái chị gì trên quốc hội bẩu chưa, con cháu nhà quan lại ra làm quan là cái phúc nhớn của dân tộc đoá. Chả chịu nghe phổ biến chủ trương gì lại còn cứ hay nói. Mà cũng đừng có lôi mỗi anh Vinh ra mà soi nhá. Cứ thử xem các quan tiên chỉ ở hơn sáu chục cái tỉnh thành trên đất nước này được mấy cụ là kiên quyết từ chối, kiên quyết không đồng ý cho người nhà ra làm quan? Nói khẽ tẹo, Lam Đệnh nhà cháu có cụ kia xếp kín hết chỗ cho người trong họ rồi, xong thấy còn thằng cháu bên ngoại học cố mãi mới tốt nghiệp được lớp 3 trường làng nên chả biết xếp vào đâu liền bẩu: Thôi, tao cho mày ra làm tổ trưởng bán vé giao thông. He he…

- Trong tuần, hot nhất là phải kể đến cái bài hát “Phen này Thanh không về” của một tác giả ABC nào đó. Gớm, có cái clip thủ công trên youtube mà có đến cả triệu lượt view, cả trăm nghìn lượt share, còm like thì cứ gọi là thôi rồi, như mưa rào cuối hạ. Các anh chị showbizt mà vớ được cú này thì có mà sướng tê mông. Phải công nhận là tay nào đặt lời cho cái bài hát này quá chuẩn. Ngôn từ giản dị mượt mà đâu ra đấy, mỗi cái là giai điệu thì phải đi ăn cắp thôi. Chậc, thôi thế cũng là ngon giồi! Hy vọng cuối năm nay sẽ được trao giải bài hát của năm hoặc là cái giải VTV Award gì đó. Còn bây giờ thì trong lúc đợi trao giải chúng ta hãy cùng nghe bài hát: “Thanh biết bây giờ đảng chờ dân mong/ Nhưng nếu Thanh về thì đời như xong/ Bao đứa dính chàm bị toi hết rồi/ Không lẽ Thanh còn toan tính/ Đảng ơi, Xuân Thanh không muốn về…”

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Bí thư Thanh Hóa Trịnh Văn Chiến: ‘Đó là những thông tin bố láo, bịa đặt’


Tác giả: Nam Phong

.KD: Thật ra, dân gian còn có câu này: Không có lửa sao có khói. “KHói” bác bí thư Thanh Hóa Trinh Văn Chiến đang phải… xua cũng khá mệt đấy. Làm sao chứng minh được để dân Thanh Hóa và xã hội tin rằng bác không có lửa…. tình, chỉ ngoài sự bác bỏ bằng mấy câu nói. Hị…hị…
Xin đăng (ở dưới) cả phần tin đồn mà giang hồ đồn thổi mấy ngày nay trên các trang mạng XH, để hiểu vì sao bác giận dữ đến vậy. Và trang đăng tin đồn này còn hẹn sẽ đăng tiếp phần II. Chả hiểu cơ sự này thực hư ra sao  :D
———–
Ông Trịnh Văn Chiến – Bí thư Tỉnh ủy Thanh Hóa – Ảnh TTX)VN
Ông Trịnh Văn Chiến, Bí thư Tỉnh ủy Thanh Hóa khẳng định những thông tin trên mạng xã hội nói ông quan hệ với bồ nhí là hoàn toàn bịa đặt, vu khống, nhằm bôi nhọ danh dự cá nhân ông và nhiều cán bộ lãnh đạo, nguyên lãnh đạo khác…
Khuya 18.9, PV Báo điện tử Một Thế Giới có cuộc trao đổi với ông Trịnh Văn Chiến – Bí thư Tỉnh ủy Thanh Hóa nhằm làm rõ những thông tin đang lan nhanh trên mạng xã hội liên quan tới khối tài sản kếch xù của một nữ trưởng phòng tại Sở Xây dựng Thanh Hóa – người được cho là “bồ nhí” của ông Chiến và chuyện hai người có con riêng.
Qua điện thoại, ông Bí thư Tỉnh ủy Thanh Hóa Trịnh Văn Chiến khẳng định với phóng viên rằng toàn bộ những thông tin trên mạng xã hội đang phát tán về ông và một số cán bộ, nguyên cán bộ lãnh đạo tỉnh là vu khống, bịa đặt.

“Bịa đặt, dựng chuyện nhằm bôi nhọ danh dự của một số cán bộ lãnh đạo tỉnh, trong đó có mình. Mà thời gian vừa qua, Thanh Hóa có một số vụ việc, nó (thông tin trên mạng xã hội – PV) đẻ ra từ đấy, làm cái trò có thể nói là rất bẩn thỉu, có thể nói là táng tận lương tâm”, ông Trịnh Văn Chiến khẳng định.
Ông Chiến cũng cho biết ông đã báo cáo và đề nghị với các cơ quan chức năng, trong đó có Bộ Công an vào cuộc làm rõ.
Vị Bí thư tỉnh Thanh Hóa nói thêm “đó là những thông tin bố láo, bịa đặt nên mình chẳng có gì phải quan tâm nhiều đến cái này”.
Trước đó, vài ngày nay, trên nhiều trang mạng xã hội, blog lan truyền bài viết kèm hình ảnh nói về mối quan hệ tình cảm giữa Bí thư Tỉnh ủy Thanh Hóa Trịnh Văn Chiến và một nữ trưởng phòng đang công tác tại Sở Xây dựng tỉnh Thanh Hóa. Bài viết còn cho rằng nữ cán bộ này đang nuôi con nhỏ nhưng sở hữu rất nhiều ô tô hạng sang, bất động sản ở Thanh Hóa và Hà Nội có giá trị ước tính lên tới hàng chục tỉ đồng. Bên cạnh đó là những thông tin liên quan đến một Phó chủ tịch UBND tỉnh Thanh Hóa và công tác tổ chức cán bộ ở địa phương này.
Cụ thể, vị nữ trưởng phòng được nhắc tới, cho là “bồ nhí” của ông Chiến, được cho là có khối tài sản là một căn biệt thự sang trọng tại Khu đô thị Bình Minh, TP.Thanh Hóa (diện tích 350m2); 1 biệt thự cao cấp tại Khu du lịch FLC Sầm Sơn (250m2); 1 căn nhà 150m2 phố Triệu Quốc Đạt; 1 quần thể sân tennis cho thuê tại khu vực hồ Đồng Chiệc, TP.Thanh Hóa; 1 căn biệt thự tại quận Thanh Xuân, Hà Nội; 3 xe ô tô dòng cao cấp (trong đó có 2 siêu xe Cadilac và Mercedes)… Bài viết trên mạng xã hội còn cho rằng đây chỉ mới là khối tài sản bề nổi của vị nữ trưởng phòng mới chỉ 30 tuổi ở Sở Xây dựng. 
——-  
http://motthegioi.vn/thoi-su-c-66/bi-thu-thanh-hoa-trinh-van-chien-do-la-nhung-thong-tin-bo-lao-bia-dat-43128.html
Đọc thêm: 

Choáng với tài sản “khủng” bồ nhí Bí thư tỉnh ủy Thanh Hóa

 Tác giả: Trinh Văn Duy (theo TTHNO)
Đó là 01 căn biệt thự sang trọng tại Khu đô thị Bình Minh, Tp Thanh Hóa (diện tích 350m2); 01 biệt thự cao cấp tại Khu du lịch FLC Sầm Sơn (250m2); 01 căn nhà 150m2 phố Triệu Quốc Đạt; 01 quần thể sân Tenis cho thuê tại khu vực hồ Đồng Chiệc, TP Thanh Hóa; 01 căn biệt thự tại quận Thanh Xuân, Hà Nội; 3 xe ô tô dòng cao cấp (trong đó có 2 siêu xe Cadilac và Mercedes)…
Chân dung Hot girl Trần Quỳnh Anh – vợ bé của Bí thư tỉnh Thanh Hóa Trịnh Văn Chiến
với cuộc sống xa hoa.
Đây chỉ mới là khối tài sản bề nổi của Trưởng phòng nhà và Bất động sản Sở Xây dựng Thanh Hóa – Trần Quỳnh Anh. Cô hiện là “bồ nhí” hay nói chính xác hơn là “vợ bé” của đương kiêm Bí thư tỉnh ủy Thanh Hóa, Trịnh Văn Chiến.
Sinh ngày 15/10/1986, Trần Quỳnh Anh hiện là Trưởng phòng nhà và Bất động sản – một Hot girl của Sở Xây dựng tỉnh Thanh Hóa. Nhờ có nhan sắc và một làn da trắng trẻo, Trần Quỳnh Anh từ một tạp vụ của Liên đoàn Lao động tỉnh, Sở Tài nguyên và Môi trường, Sở Xây dựng đã được các đấng mày râu “hám gái” nâng đỡ và nhanh chóng leo lên chức vị Trưởng phòng nhà & Bất động sản Sở xây dựng. Cô cũng đang sở hữu một khối tài sản “khủng” lên đến nhiều chục tỷ đồng từ sự cung phụng của Bí thư tỉnh ủy Trịnh Văn Chiến. 
Trần Quỳnh Anh luôn tâm niệm: “Mọi phụ nữ đều sẽ cảm thấy an toàn trong vòng tay người đàn ông của mình. Bất kể anh ta có là trộm là cướp là kẻ bệnh hoạn hay một tay chơi mạt hạng. Miễn là cô cảm thấy mình được yêu đủ đầy. Nếu cô ấy cảm thấy bất an chưa chắc đã có nghĩa bạn quá đào hoa hay phong lưu, nhưng chắc chắn là cô ấy cần bạn yêu cô ấy nhiều hơn nữa”.
Từ một nhân viên tạp vụ
Nói đến tài sản và sự thăng tiến đến chóng mặt của một cô bé năm nay vừa tròn 30 tuổi Trần Quỳnh Anh thì bất kỳ ai cũng phải “kinh ngạc”.
Khi nhắc đến tiểu sử của Quỳnh Anh, người dân Thanh Hoá đọc vanh vách: tốt nghiệp Cao đẳng công nghệ thông tin Vinh (tỉnh Nghệ An), Trần Quỳnh Anh được nhận vào làm hợp đồng chân tạp vụ của Liên đoàn Lao động tỉnh Thanh Hóa vào năm 2008. Tại đây Quỳnh Anh có một mối tình khá đẹp với con trai của đương kiêm Trưởng ban Tổ chức tỉnh ủy Cầm Bá Tiến và dự định sẽ đi đến hôn nhân. Tuy nhiên không may cho Quỳnh Anh là ông Tiến đã lên cơn đau tim và qua đời đột ngột nên cô đã rũ bỏ tình yêu một cách không thương tiếc.
Bến đỗ tiếp theo của Trần Quỳnh Anh là nhân viên tạp vụ của Sở Tài nguyên và Môi trường, sau đó là nhân viên tạp vụ của Sở Xây dựng tỉnh Thanh Hóa. 
Và cuộc đời của cô tạp vụ Trần Quỳnh Anh đã sang một trang mới khi lọt vào mắt xanh của Giám đốc Sở Xây dựng, Ngô Văn Tuấn – còn có biệt hiệu là “Tuấn phăn” – (hiện là Phó Chủ tịch UBND tỉnh Thanh Hóa – một quan chức nổi tiếng là man rợ và tàn bạo). Để thăng tiến sự nghiệp, Tuấn đã từng chấp nhận đánh đổi bằng tình phu thê, “dâng hiến” cả cô vợ xinh đẹp cho Bí thư tỉnh ủy Nguyễn Văn Lợi – nhân vật thao túng chính trị – kinh tế của xứ Thanh từ khi còn đương chức cũng như khi nghĩ hưu từ hàng chục năm nay).
Công cụ tình dục
Trở thành tình nhân của ông Giám đốc Ngô Văn Tuấn, Trần Quỳnh Anh ngay lập tức được tuyển vào công chức của Sở Xây dựng mà không cần có bằng đại học. Và cũng từ thời điểm này, cô không chỉ là tình nhân mà còn trở thành công cụ “tình dục” để Ngô Văn Tuấn thăng tiến trên con đường quan lộ. Điều này được minh chứng cụ thể nhất vào năm 2010.
Sự kiện ngày 6/12/2010, ông Trịnh Văn Chiến, Phó Chủ tịch Thường trực được HĐND bầu giữ chức Phó bí thư kiêm Chủ tịch UBND tỉnh Thanh Hóa. 
Là một kẻ hám tiền, hám danh lợi, hám gái nên Trần Quỳnh Anh nhanh chóng trở thành người tình, bồ nhí của Trịnh Văn Chiến từ năm 2010 đến nay chỉ sau vài lần được Ngô Văn Tuấn cố tình sắp xếp “cài bẫy” để hầu rượu ngài Chủ tịch. Những lần phê rượu, Quỳnh Anh đã lên giường với Chiến và đã bị Ngô Văn Tuấn âm thầm cho quay video để dùng làm “bùa’ hộ mệnh trên con đường quan lộ của mình. 
Năm 2015, mọi chuyện suýt bị “phơi bày” khi HĐND tỉnh Thanh Hóa họp bất thường để bầu chức danh Phó Chủ tịch UBND tỉnh. Chỉ vì ông Trịnh Văn Chiến (lúc này đã là Bí thư tỉnh ủy thay ông Mai Văn Ninh) cứ nấn ná, kéo dài thời gian họp HĐND, trong khi Ngô Văn Tuấn thì sốt ruột, sốt gan muốn lên chức nên đã nổi sùng, lu loa là sẽ cho mọi chuyện bại lộ nếu …hắn không trúng PCT tỉnh. Chỉ mới vài câu hù dọa mà ông Bí thư đã vãi cả linh hồn và ngay lập tức vài ngày sau đã tổ chức phiên họp bất thường lần thứ 14, HĐN tỉnh khoá 16 (ngày 10/11/2015), bầu Ngô văn Tuấn vào chức danh Phó Chủ tịch tỉnh Thanh Hóa thay cho ông Nguyễn Ngọc Hồi về hưu.
Từ một giám đốc doanh nghiệp xây dựng, Ngô Văn Tuấn đã patse cả vợ của mình để “dâng” cho ông Nguyễn Văn Lợi, Bí thư tỉnh ủy Thanh Hóa (giai đoạn 2007-2010) để leo lên Giám đốc Sở Xây dựng. Cũng với chiêu bài hối lộ “tình dục”, Ngô Văn Tuấn đã dùng Trần Quỳnh Anh để “trói buộc” Trịnh Văn Chiến leo lên được chức vụ Phó Chủ tịch UBND tỉnh Thanh Hóa. Hiện nay, Ngô Văn Tuấn đi đâu cũng hùng hồn tuyên bố là bác Bí thư đang tìm mọi cách đẩy đ/c Xứng Chủ tịch UBND tỉnh ra trung ương để mình ngồi vào thay thế.
Cung phụng bồ nhí hết mực!
Mặc dù biết mình đã bị Ngô Văn Tuấn gãi bẫy, tuy nhiên Trịnh Văn Chiến lại là kẻ say tình “chung thủy với vợ con, sắc son với bồ bịch”. Ông Bí thư không thể bỏ vợ và càng không thể bỏ được cô vợ bé hotgirl Trần Quỳnh Anh. Và kết quả là món quà “tình dục” mà Ngô Văn Tuấn hối lộ từ năm 2010 đã có với ông Chiến 1 cháu trai khá kháu khỉnh, năm nay đã hơn 4 tuổi (xin giấu tên cháu bé) và giống bố Chiến như hai giọt nước (xem ảnh). Hiện nay, Quỳnh Anh đang mang bầu cháu thứ hai với ông Bí thư Trịnh Văn Chiến và sẽ hạ sinh vào đầu năm 2017.
Cháu bé giống ông Chiến như 2 giọt nước
Không chỉ cung phụng mua siêu xe, biệt thự… Ông Bí thư còn ra tay nâng đỡ người tình “thăng quan, tiến chức” một cách lố bịch. Trần Quỳnh Anh từ vị trí của một cô tạp vụ được đưa lên Trưởng phòng nhà và Bất động sản của Sở Xây dựng, được ưu ái học xong thạc sĩ, Tỉnh ủy cử đi học lớp Cao cấp lí luận chính trị để “làm hạt giống đỏ”, cán bộ nguồn và quy hoạch vào vị trí Phó giám đốc Sở Xây dựng nay mai. Dự kiến, Quỳnh Anh sẽ được nhậm chức Phó giám đốc Sở Xây dựng trước khi hạ sinh cháu thứ hai với ngài bí thư Trịnh Văn Chiến cuối năm nay.
Nói thêm về đám lâu la, “lợi ích nhóm” Ngô Văn Tuấn. Nhờ vào “bùa hộ mệnh” Trần Quỳnh Anh mà Ngô Văn Tuấn cùng Đào Vũ Việt giám đốc Sở Xây dựng thời gian vừa qua đã ngang nhiên coi thường Luật lệ, cậy có Bí thư Trịnh Văn Chiến nâng đỡ “bảo kê” nên lộng hành tham ô, tham nhũng, tàn sát, trả đũa doanh nghiệp một cách không thương tiếc, khiến cho môi trường đầu tư, kinh doanh của tỉnh Thanh Hóa trở nên “xấu xí” chưa từng thấy.
Cũng theo điều tra, Trần Quỳnh Anh và ông Trịnh Văn Chiến còn tinh vi tạo ra cho mình một vỏ bọc rất hoàn hảo về cuộc tình vụng trộm, đó là dựng lên một cuộc hôn nhân giữa Quỳnh Anh và người đàn ông khác có một hôn nhân đúng pháp luật. Tuy nhiên, người dân sống quanh khu vực căn biệt thự mà Quỳnh Anh và con đang ở tại Khu đô thị Bình Minh, TP Thanh Hoá và thậm chí họ hàng, bạn bè của cô ta cũng chưa một lần được gặp mặt ông chồng trong hôn thú. 
Hóa ra, để hợp thức hóa chuyện tình cảm với ông Chiến, Trần Quỳnh Anh đã kết hôn “giả” với một người đàn ông người Việt, sinh sống và làm ăn ở nước ngoài và còn tặng cho anh này món tài sản trị giá 6 tỷ đồng để đánh đổi sự im lặng. Đây là một chiêu bài rất “cao thủ” của ông Bí thư Trịnh Văn Chiến và cô vợ bé Trần Quỳnh Anh. 
Nhưng sự thật con trai của Quỳnh Anh giống ông Trịnh Văn Chiến y đúc thì không thể che dấu được sự đàm tiếu và con mắt thiên hạ!
Dưới đây là chùm ảnh về tài sản “khủng” của Trần Quỳnh Anh được ghi lại tháng đầu tháng 9/2016
Căn biệt thự tráng lệ, diện tích 350m2 trong Khu đô thị Bình Minh, TP Thanh Hóa
hiện Trần Quỳnh Anh và con trai đang ở
Căn biệt thự cao cấp số 94, FLC Sầm Sơn đang được hoàn thiện, diện tích 250m2.
Và Khu thể thao, gồm quần thể nhiều sân quần vợt cho thuê tại hồ Đồng Chiệc,
TP Thanh Hóa của Trần Quỳnh Anh
Siêu xe giấu biển số  – Quỳnh Anh hoàn thành Cao cấp lí luận Chính trị
Chân dung Ngô Văn Tuấn, PCT UBND tỉnh Thanh Hoá
(TTHNO sẽ tiếp tục cập nhật phần II )
 
Tác giả gửi TTHNO

Phần nhận xét hiển thị trên trang