Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Bảy, 17 tháng 9, 2016

Bữa ăn tối của hai ông chủ cá tầm và …. Trịnh Xuân Thanh


Tác giả: Nguyễn Trọng Cử
.KD: Chàng Luật gia Nguyễn Trọng Cử bay sang Đức có công chuyện về sự nghiệp cá tầm của chàng, vậy mà vẫn không quên vụ Trịnh Xuân Thanh. Vừa uống bia vừa quan sát sự đời, chàng viết một bài bình luận vụ này. Sâu sắc, hóm hỉnh, am tường…. 
.Xin đưa lên để bạn đọc chia sẻ.

anh-ntc

Tối qua trước lúc lên tàu vể Berlin, Enzo – ông bạn người Ý, chủ Nhà hàng “Da Enzo” sang trọng ở Hanau – mời cơm 02 ông bạn cá tầm. Đưa mấy bức hình lên nhằm nhắn nhủ NV Nhà hàng Thác Bạc của mình là cốc Bia người ta rót ngon thế, trang trí bàn ăn sang trọng thế. Thế thôi.
Hôm nay ông bạn xem ảnh và bảo sao ông giống Trịnh Xuân Thanh thế rồi hỏi ông nghĩ gì về Trịnh Xuân Thanh và Người Buôn Gió. Chả nhẽ nói tôi đi nuôi cá tầm, cá hồi như đi tu hành không màng đến thời cuộc, đành lên giọng trả lời để khỏi xấu hổ mang danh Luật gia và là người nhiều năm làm việc ở Bộ phận đặc trách Ngoại kiều của TP Leipzig:
Mình đọc loáng thoáng về TXT ở FB tình cờ đập vào mắt, trong đó có của Gió. Gió viết hay, hình như dùng đề ” TXT- con dê tế thần” thì phải và cũng hay.
Đã tế thì phải có người dâng, có lễ nghi, tế sống thì dê thành thiêng, ai cũng muốn chia phần thịt. Tế chín thì miếng ngon các trưởng lão chén trước, bạc nhạc mới đến bọn hạ lưu. Tức là Gió biết trước TXT trước sau gì cũng toi, nhưng diễn và những lời khuyên của Gió lại biến TXT thành người hùng và vẽ ra cho TXT một tương lai xán lạn của một Nhà đầu tư gốc Việt – lời khuyên của Gió một phần do chân thành và có sự “đàn anh” của người đi trước, một phần có sự ngộ nhận của Gió về dân chủ phương Tây trong mối liên hệ của nó về hành pháp và tư pháp. Với số lượng bài viết và cách khai thác triệt để của Gió TXT không chỉ là con Dê tế thần, mà hơn hết là “Con Dê tế Gió”. 
Gặp Gió là đại hoạ của TXT.
1. Từ một PCT tỉnh lẻ, TXT trờ thành một người hùng so găng vơi TBT. Cơ hội cho một gải pháp gầm bàn mất đi và nhũng người quý TXT cũng phải chùn bước, kết cục là Công báo khẩn cấp của Bộ công an và lệnh truy nã quốc tế. Sự phóng bút vô tội vạ của Gió đang rọi đèn cho truy bắt: TXT đang ở đâu.
2. Gió nhầm cứ tưởng ở phương Tây có tiền là có tất cả: nhập tích nước này nước kia, đầu tư chổ này chổ kia, lãnh đạo hàng ngàn người sao không tạo được công việc cho 5-10 người, về hưu v.v. Thực tế TXT bây giờ không lo nổi cho bản thân. TXT nếu đang lưu trú ở Đức thì theo đường du lịch, thăm thân, công tác, hội chợ hay chữa bệnh. Đây là loại thị thực ngắn hạn và không thể chuyển được sang bất cứ loại giấy phép cư trú dài hạn nào khác, trừ trượng hợp TXT đặt đơn tỵ nạn chính trị và được chấp nhận quy chế tỵ nạn chính trị. Để có được lưu trú theo đầu tư một khoản tiền nhất định và tạo công việc làm cho một số người nhất định thì TXT phải xin nghỉ việc thời làm CTHDQT doanh nghiệp NN và âm thầm chuẩn bị cho bước này. Một PCT tỉnh với lệnh truy nã khả năng bước lên thảm đỏ của nhà đầu tư ít hơn là ngồi sau chấn sắt.
3. Với Gió, TXT đã đốt nốt cơ hội mỏng manh và cuối cùng của mình: Đơn tỵ nạn chính trị với lý do của khác biệt chính kiến của một PCT với TBT dẫn đến có khả năng bị bắt, tù dày, cực hình ở Việt Nam. Đáng lẽ TXT phải khổ nhục kế xin phép (kể cả khi ở nước ngoài rồi) nghỉ dài hạn dưỡng bệnh, câu lưu thời gian và âm thầm tạo chứng cớ đối đầu chính trị với TBT theo từng bước. TXT có đủ gian hùng để làm việc này những hỡi ôi ở chân trời xa lạ đã bị “cuốn theo chiều Gió”.
4. Công lao của Gió đối với nhân dân: hình ảnh vào đảng ra đảng của cán bộ nguồn, thái độ phản thùng thủ lĩnh (theo nghĩa giang hồ) và cuối cùng là 3.300 tỷ tiền thuế của nhân dân, làm PCT thì ngoan nhưng làm CT HDQT thì hư, đấy là chân dung Gió vẽ TXT mà Gió không chủ ý. Nhân dân sẽ nhận thức sâu sắc thêm qua TXT: cho chúng nó làm quan – quản lý gián tiếp tiền mình – còn hơn cho chúng nó làm CT, TGĐ quản lý trực tiếp tiền của mình. Chỉ có tư hữu và tư nhân hoá thì dân mới giàu, nước mới mạnh được.
Theo đó TXT trở thành “Con Dê tế Gió”, thế mới biết chơi với “lưu manh” (Gió hay tự nhận) thật không dễ!
Cho nên: “Dân biết Thanh đi sẽ trở về”!
anh-ntc-1anh-ntc-2
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Nạn đầu gấu làng, và tình cảnh xuất khẩu vợ đi làm ô-sin nước ngoài ở thôn quê hiện nay


Mấy năm gần đây, đi các nơi vùng thôn quê, thấy nhiều chỗ bàn tán về nạn đầu gấu làng. Chúng kết bè đảng, có tổ chức, có bảo kê ở trên. Chuyên "làm phần trăm" ở các công trình xây dựng dân sự, các vụ lúa gặt máy, các vụ cày máy,...

Người phụ nữ Việt Nam tần tảo, hi sinh vì chồng vì con như bao đời. Có những cảnh cười ra nước mắt ở làng quê Việt Nam hiện nay: vợ đi làm ô-sin ở nước ngoài, rồi để có thêm kinh tế gửi về cho chồng con ở nhà đã cặp bồ với đàn ông nước sở tại. Về nhà nghỉ phép, người vợ phải giả làm li hôn với chồng. Rồi bồ nó sang, nó ngang nhiên sống ở nhà đó (nhà chia làm hai, vì trên giấy tờ đã li hôn). Bồ ngoại quốc nó tự nhiên như nhiên sống với vợ. Ông chồng lại ở chân phục dịch cho đôi ấy. Bồ nó về, thì đôi ta lại đoàn tụ. 

Dưới là bài của bác Phong mới lên.




---


Làng toàn đàn ông, chờ tiền vợ làm ‘ôsin’ xứ người


 Thực tế cho thấy vẫn còn bao nhiêu chuyện bất thường trĩu nặng ưu tư đã, đang và sẽ tiếp tục bủa vây người nông dân sau lũy tre làng.
Đồng quê trĩu nặng ưu tư 
Theo báo cáo thẩm tra về tình hình xây dựng nông thôn mới của Ủy ban Kinh tế Quốc hội khóa 13, đến tháng 3/2016, cả nước có 1.761 xã (chiếm 19,7%) đạt tiêu chí nông thôn mới. Trong 5 năm qua, cả nước đã huy động khoảng 851.380 tỷ đồng cho xây dựng nông thôn mới.  
Nhìn chung, ngân sách nhà nước huy động cho chương trình còn thấp. Một số địa phương có biểu hiện chạy theo thành tích nên huy động quá sức dân, nợ đọng xây dựng cơ bản không có khả năng thanh toán, để lại hậu quả lớn và ảnh hưởng đến chủ trương xây dựng nông thôn mới của Đảng và Nhà nước.
Thực tế cho thấy vẫn còn bao nhiêu chuyện bất thường trĩu nặng ưu tư đã, đang và sẽ tiếp tục bủa vây người nông dân sau lũy tre làng.
Có xã, các chủ máy gặt năm trước bị “đầu gấu làng” thu tiền bảo kê; năm nay, công an xã “vào cuộc” thu chính thức 2 triệu đồng, theo chỉ đạo của chính quyền xã, nhằm đảm bảo vấn đề an ninh trên địa bàn, mà không biên lai và càng không căn cứ vào bất kỳ cơ sở pháp lý chính thức nào. Rốt cuộc thì người dân thuê gặt lúa phải gánh chịu hết các phí tổn “mãi lộ” này.
Nhiều nơi, người dân nghèo bạc mặt, mất ăn mất ngủ khi vào “mùa đóng góp”, với đủ các khoản tự nguyện  hay bắt buộc cho đủ loại quỹ và vô số khoản thu có tên và không thể đặt tên theo bất kỳ luật định nào. Vài chục khoản thu dù lắt nhắt, cũng khiến tổng số tiền gia chủ phải đóng tới cả chục triệu đồng/năm; thậm chí vượt cả tổng thu nhập từ ruộng lúa của người nông dân; mà nếu thiếu hoặc chậm nộp, con nợ sẽ chịu phạt lãi suất nợ quá hạn cao y như ngân hàng vậy!
Nông thôn mới, chuẩn hộ nghèo, ôsin, lợi ích nhóm, cường hào địa phương
Một trong những ngôi biệt thự được xây bằng tiền “đi ôsin” tại một vùng quê. Ảnh: Tuổi trẻ
Nhiều làng xóm quạnh quẽ, chỉ toàn trẻ con và người già, còn thanh niên vắng bóng vì phải tứ tán tha hương khắp nơi mưu sinh, dù tạm bợ; có làng toàn đàn ông trông con và chờ tiền vợ gửi về từ công việc “ô sin” ở nước người.
Không ít vùng miền, cảnh “bờ xôi, ruộng mật” bị bỏ hoang, “chuồng treo” và ao cạn, không có hoạt động trồng cấy và chăn nuôi đặc trưng, vì người dân không chịu nổi chi phí đầu vào và thiếu đầu ra ổn định.
Đặc biệt, hàng trăm ngàn hộ dân vùng ven biển và cả sâu trong nội địa, mất nghề đánh bắt, nuôi trồng và khai thác thủy, hải sản ngàn đời nay, vì bất lực trước nạn ô nhiễm biển, sông, hồ ngày càng trầm trọng. Chợ cá và du lịch cũng mất theo, Thất nghiệp khiến vùng quê nghèo càng thêm nghèo, buồn…
Có miền quê quanh năm người dân chỉ lo đầu tắt mặt tối kiếm tiền chi cho nạn ăn cỗ, từ cưới hỏi, ma chay, đến đỗ đạt và tân gia, nhân dịp hàng loạt sự kiện lớn nhỏ trong làng và trong họ, gia đình...
Loại bỏ “cường hào địa phương” mới
Thực tế cho thấy, mục tiêu cao nhất của chương trình xây dựng nông thôn mới là không ngừng nâng cao chất lượng đời sống của người dân theo chuẩn nghèo đa chiều bền vững. Những bất thường kể trên không thể có trong tiêu chí và hình ảnh nông thôn mới Việt Nam trong thời gian tới.
Nỗi buồn quê nghèo dường như ngày càng nhiều và muôn hình vạn trạng, đồng thời có nguyên nhân chung: Cán bộ thì nhiều, đông đảo với đủ các ban, ngành, đoàn thể. Chi ngân sách Nhà nước để chăm nuôi bộ máy này càng không ít, nhưng chất lượng bộ máy chính quyền còn nhiều hạn chế.  
Đằng sau và nguyên nhân hàng đầu của tất cả những nỗi buồn trong miền quê nghèo là vấn đề sai lệch nhận thức, sự quan liêu, vô cảm hoặc “lực bất tòng tâm” của chính quyền các cấp trong nhận diện và xử lý những nỗi lo cơm áo gạo tiền cho người dân quê, đặc biệt là sự coi thường người dân và mải mê với lợi ích nhóm và chủ nghĩa cá nhân.
Chấn chỉnh nhận thức và nâng cao năng lực lãnh đạo các cấp chính quyền địa phương theo tinh thần xây dựng nhà nước kiến tạo, liêm chính; đặc biệt, nhận diện và kiên quyết xử lý những sai phạm và biểu hiện kiểu “cường hào địa phương” mới ở nông thôn là đòi hỏi bức thiết của người dân và phải là một trong những ưu tiên của chương trình xây dựng nông thôn mới giai đoạn tới.
Những thông điệp buồn từ miền quê nghèo thường ít được lắng nghe nhất, nhưng luôn có sức ảnh hưởng riêng và đòi hỏi phải có thái độ đúng trong tiếp nhận và hành xử…
Làng quê vốn yên bình và người quê vốn hiền lành, nhưng cũng là mạch nguồn của các cơn sóng lừng theo tinh thần người xưa đúc kết “Chở thuyền là dân và lật thuyền cũng là dân, khi lật thuyền mới thấy sức dân như nước”./.
TS. Nguyễn Minh Phong


TS. Nguyễn Minh Phong

Giới thiệu : Tiến sĩ Kinh tế; Phó Vụ truởng, Phó Ban tuyên truyền lý luận Báo Nhân Dân; Nguyên trưởng phòng nghiên cứu kinh tế, Viện Nghiên cứu phát triển KT-XH Hà Nội

http://vietnamnet.vn/vn/tuanvietnam/tieudiem/326351/lang-toan-dan-ong-cho-tien-vo-lam-osin-xu-nguoi.html

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Không sửa đổi căn bản hệ thống sẽ còn vô số Trịnh Xuân Thanh


Giống như thông lệ kiểm tra chất lượng hàng hóa, người ta chỉ lấy mẫu ngẫu nhiên để kiểm tra. Mẫu đó tốt, cả lô hàng tốt và ngược lại. Nên chắc chắn vẫn còn rất nhiều ông Thanh khác đang yên vị ở khắp nơi. Tại sao cũng hành xử như nhiều người mà chỉ ông Thanh bị xử trảm?

Vụ ông Trịnh Xuân Thanh khiến không ít người ngạc nhiên. Tại sao ông Thanh không chịu hạ cánh an toàn, mà chỉ bỏ cái cành bị ông làm mục để bay sang cành khác tươi tốt hơn.

Nếu hạ cánh, chắc ông cũng đã an toàn như nhiều người khác rồi. Hẳn là ông Thanh đã không chỉ rất tin tưởng vào sức mạnh của những người che chở, bổ nhiệm ông, mà còn hiểu rất rõ hệ thống ông đang lợi dụng.

Vụ này có nhiều điều đáng chú ý. Trước hết, nó có vẻ như chỉ được phát hiện một cách ngẫu nhiên. Ai đó phát hiện một cán bộ tỉnh đi xe sang, gắn biển số công. Nhưng còn vô số cán bộ đi xe sang hơn xe Lexus, mang đồng hồ đắt tiền, ở trong những biệt thự có giá trị hơn chiếc Lexus hàng trăm lần, hoặc có thừa tiền cho tất cả con cháu đi du học…

Giống như thông lệ kiểm tra chất lượng hàng hóa, người ta chỉ lấy mẫu ngẫu nhiên để kiểm tra. Mẫu đó tốt, cả lô hàng tốt và ngược lại. Nên chắc chắn vẫn còn rất nhiều ông Thanh khác đang yên vị ở khắp nơi. Tại sao cũng hành xử như nhiều người mà chỉ ông Thanh bị xử trảm?

Xử lý cán bộ gây thua lỗ, bổ nhiệm sai, chỉ là một trong nhiều nhiệm vụ của pháp luật, của qui trình, của hệ thống chính trị. Tại sao giải quyết vụ ông Thanh - một vụ thông thường như thế - vẫn phải có ý kiến chỉ đạo trực tiếp của cán bộ cao cấp nhất của đảng, của chính phủ?

Vai trò của luật pháp, của hệ thống chính trị còn khá mờ nhạt. Dường như nó phải được cấp lãnh đạo cao nhất ấn nút cho từng trường hợp cụ thể thì mới bắt đầu vận hành. Đây là điều rất bất thường đối với một Nhà nước mà Việt nam đang muốn xây dựng: Nhà nước pháp quyền.

Làm sao để không tái diễn tình trạng bổ nhiệm cán bộ không có năng lực, tình trạng chạy chỗ để rũ bỏ trách nhiệm, là một câu hỏi rất khó có câu trả lời phù hợp. Trong hoàn cảnh hiện nay, ngăn chặn thành công các tình trạng đó là ảo tưởng, phi thực tế.

Nhưng chắc chắn phải có những thay đổi cơ bản, những biện pháp quyết liệt hơn để bắt đầu một quá trình thường xuyên với mục tiêu ngăn chặn triệt để các tình trạng này. Chỉ cần thành tâm và cương quyết thực hiện chúng, cũng đã có thể bắt đầu được nhân dân tin tưởng.

Các qui định hiện hành của Luật Hình sự và các bộ luật khác cũng đủ để trừng phạt thích đáng ông Thanh vì những hành vi liên quan đến việc làm thua lỗ hơn 3000 tỷ đồng ở PVC. Nên điều cần thiết nhất hiện nay phải là sửa đổi một cách căn bản các nguyên tắc, cơ sở và chuẩn mực liên quan đến việc bổ nhiệm, sử dụng cán bộ.

Sai lầm tiềm ẩn

Trong bất kỳ chế độ xã hội nào, việc bổ nhiệm người có chức, có quyền luôn có khả năng dẫn đến sai lầm. Do cả người có quyền bổ nhiệm, lẫn người được bổ nhiệm đều có xu hướng lợi dụng quyền hạn của mình. Đây là vấn đề xưa như Trái đất. Và vì vậy, con người cũng đã tìm ra những nguyên tắc cơ bản có thể hạn chế đến mức thấp nhất sai sót như:

1. Hạn chế bổ nhiệm sai:

• Tuân thủ nguyên tắc quyền hạn phải gắn liền với trách nhiệm.

Quyền hạn được trao chỉ là để hoàn thành những nhiệm vụ và trách nhiệm xác định. Người có quyền bổ nhiệm phải là người chịu trách nhiệm hoàn toàn về quyết định bổ nhiệm, về những hậu quả do quyết định của mình gây ra. Hiện nay, để bổ nhiệm cán bộ các cấp, có hai hệ thống, hai qui trình đan quyện chặt chẽ với nhau: hệ thống tổ chức cán bộ của chính quyền, hệ thống tổ chức cán bộ của Đảng Cộng sản.

Chính quyền ký quyết định bổ nhiệm về mặt hình thức, nhưng ý kiến của tổ chức đảng mới là ý kiến quyết định cuối cùng. Tuy vậy, tổ chức đảng hoặc cán bộ có thẩm quyền của đảng không phải chịu trách nhiệm, ít nhất là về mặt chính quyền và đối với xã hội, cho các quyết định nhân sự của mình.

Ban tổ chức trung ương, Ban Nội chính, Ủy ban kiểm tra các cấp của đảng, đều biết trước và cho ý kiến quyết định, dù là trực tiếp hay gián tiếp, trong việc bổ nhiệm, điều động ông Trịnh Xuân Thanh, ông Vũ Quang Hải. Qui định, qui trình bổ nhiệm cán bộ của chính quyền, của đảng không sai.

Nhưng, như thực tiễn cho thấy, chúng còn rất nhiều lỗ hổng. Sự đan quyện, phải sử dụng đồng thời hai hệ thống có nhiều sơ hở không làm chúng tốt lên, mà tạo ra nhiều lỗ hổng hơn cho cả hai. Điều đó, cộng với quyền quyết định mà không phải chịu trách nhiệm của Ban tổ chức, Ủy ban kiểm tra, Ban nội chính của đảng, sẽ khuyến khích và tạo điều kiện thuận lợi cho việc lợi dụng những lỗ hổng ấy. Vì thế, điều căn bản nhất cần làm ngay là nhất thể hóa đảng với chính quyền, trước mắt là trong lĩnh vực tổ chức, cán bộ.

• Sửa đổi nguyên tắc, tiêu chuẩn bổ nhiệm:

Khi vụ ông Thanh vừa bị phát hiện, tỉnh ủy Hậu giang ngay lập tức thẩm định. Tiêu chuẩn thẩm định quan trọng đầu tiên là lòng trung thành với đảng. Báo cáo của tỉnh ủy hậu giang khẳng định ông Thanh có lập trường tư tưởng chính trị vững vàng, chấp hành tốt chủ trương, đường lối của Đảng Cộng sản.

Hiện nay, đây cũng chính là nguyên tắc và tiêu chuẩn quan trọng nhất để bổ nhiệm cán bộ. Điều này đúng, nếu là bổ nhiệm cán bộ cho đảng. Nhưng đối với một cán bộ chính quyền (Nhà nước), nguyên tắc và tiêu chuẩn bổ nhiệm quan trọng nhất phải là trung thành với đất nước, với nhân dân. Tiêu chuẩn trung thành với đảng kết hợp với thẩm quyền quyết định cuối cùng mà không phải chịu trách nhiệm của đảng, cũng khuyến khích “chạy chọt” các chức vụ chính quyền.

Khi được hỏi vì sao chọn ông Vũ Quang Hải, một lãnh đạo công ty rất hồn nhiên trả lời, đại ý khi có hai ứng viên tài đức ngang nhau, nhưng một người là con cán bộ lãnh đạo, thì tất nhiên phải chọn con cán bộ rồi. Đây cũng là một luật bất thành văn trong công tác tiếp nhận cán bộ hiện nay. Nó cũng khiến Việt nam là một ngoại lệ trong công tác cán bộ.

Chúng ta nên học tập các nước tiên tiến, ban hành điều luật cấm người nhà, bà con họ hàng của quan chức chính phủ được làm việc trong các lĩnh vực chịu ảnh hưởng – trực tiếp và gián tiếp – của quan chức đó.

Thực tế, có khá nhiều trường hợp một cán bộ làm sai ở chỗ này, được chuyển sang chỗ khác với chức vụ thậm chí còn cao hơn. Cũng chưa có đủ qui định pháp luật rõ ràng cho những trường hợp tương tự. Do đó, cần qui định rõ về trách nhiệm của cán bộ đối với những công việc đã đảm nhận.

Nên học tập các nước tiên tiến, ban hành luật về miễn trách. Chẳng hạn, nếu có luật miễn trách, Hội đồng quản trị Công ty PVC sẽ phải xem xét toàn diện trách nhiệm và kết quả hoạt động của ông Thanh đối với PVC. Nếu thấy hoàn toàn tốt, Hội đồng này sẽ ra quyết định cho ông Thanh được hoàn toàn miễn chịu trách nhiệm về bất cứ điều gì trong thời gian ông Thanh làm việc tại PVC. Với một quyết định như vậy, nếu ông Thanh có gây thất thoát, thì người chịu trách nhiệm là Hội đồng quản trị PVC. Chỉ khi cán bộ một quyết định miễn trách như vậy, cơ quan tổ chức mới xem xét bổ nhiệm vị trí khác.

Nhưng, điều quan trọng nhất, căn bản nhất có thể ngăn chặn bổ nhiệm sai, là làm sao để mỗi một cán bộ, công chức chính quyền hiển nhiên ý thức được rằng có chức, có quyền là để phục vụ đất nước, phục vụ nhân dân, chứ không phải là để kiếm chác, tận thu lợi ích vật chất, là để bù cho các khoản chi phí để mua được chức quyền.

2. Phát hiện kịp thời bổ nhiệm sai:

Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng cam kết bài trừ tham nhũng.
• Phát hiện kịp thời những cán bộ, quan chức không phù hợp cũng góp phần quan trọng giúp cơ quan tổ chức cán bộ có thể nhanh chóng sửa sai, hạn chế thiệt hại và rút kinh nghiệm. Để làm được điều đó rất cần các tiêu chí luật định đánh giá cán bộ một cách khách quan. Rất tiếc Việt nam còn chưa có đầy đủ các tiêu chí này. Luật chống tham nhũng, Luật kê khai tài sản là những công cụ thích hợp giúp phát hiện cán bộ công chức có vấn đề, nhưng vẫn còn nhiều bất hợp lý. Nên nhanh chóng tiếp thu ý kiến của các chuyên gia pháp luật, của người dân để sửa đổi bổ sung 02 đạo luật này.

Thêm vào đó, cũng nên khuyến khích cán bộ, người dân phát hiện những trường hợp bổ nhiệm cán bộ bất bình thường. Để làm được điều đó, có thể ban hành qui định cho phép cán bộ, công chức trong cùng một cơ quan, một ngành, có quyền khiếu nại chính thức (như một khiếu nại hành chính) đối với một quyết định bổ nhiệm mà họ thấy bất thường. Người dân có quyền gửi tố giác các trường hợp cán bộ có biểu hiện bất thường đến cơ quan chính quyền vượt cấp cơ quan quản lý cán bộ đó. Trong một thời hạn xác định, cơ quan này phải trả lời người dân.

3. Xử lý sai phạm:

Việc xử lý sai phạm do bổ nhiệm sai phải theo nguyên tắc: Người có quyền bổ nhiệm phải chịu trách nhiệm về quyết định của mình. Cho đến khi chưa thực hiện được nhất thể hóa đảng và chính quyền, thì các cơ quan, tổ chức đảng có liên quan phải dũng cảm chịu trách nhiệm trước nhân dân. Không được chỉ xử lý kỷ luật trong nội bộ đảng đối với những cán bộ đảng có liên quan đến bổ nhiệm sai, mà phải công bố cho người dân biết.

• Phải hướng đến mục tiêu để hệ thống pháp luật tự xử lý nghiêm minh, hiệu quả những trường hợp bổ nhiệm sai, lợi dụng kẽ hở của hệ thống để thủ lợi, mà không cần đến sự chỉ đạo của lãnh đạo. Hàng loạt vụ việc gần đây cho thấy, việc điều tra xử lý chỉ thật sự bắt đầu khi có sự chỉ đạo trực tiếp của thủ tướng hoặc tổng bí thư.

Điều này khiến người ta nghĩ rằng: a) hệ thống luật pháp, các cơ quan điều tra, giải quyết vụ việc chỉ thật sự vào cuộc nếu được lãnh đạo đảng và chính phủ cho phép; b) vì vậy, có thể ngăn được các cơ quan điều tra nếu biết chạy đúng cửa, đúng người; và c) cố gắng kéo dài thời gian thì sẽ thoát, vụ việc sẽ chìm xuồng, do lãnh đạo không đủ thời gian để giải quyết hết các vụ tương tự.

Ngoài ra, không như các điều luật chặt chẽ, ý kiến chỉ đạo của lãnh đạo có thể dễ bị diễn giải đa nghĩa có lợi cho người làm sai. Về vụ Trịnh Xuân Thanh, Tổng bí thư Nguyễn Phú trọng chỉ đạo phải làm chắc chắn, chặt chẽ, thận trọng, hiệu quả, đồng thời giữ cho được ổn định để phát triển đất nước. Làm thận trọng cũng có thể là kéo dài thời gian mà không sợ bị mang tiếng bao che…

• Đối với người cố ý chạy chọt để được bổ nhiệm, ngoài việc xử lý như một hành vi vi phạm pháp luật, cần có thêm qui định cấm đảm nhiệm chức vụ trong một thời gian xác định.

Ông Thanh và ông Hải dù mới chỉ là hai trường hợp về bổ nhiệm cán bộ sai được công luận phát hiện, nhưng là điển hình cho hai cách chạy chức quyền: hoặc là bằng quan hệ thân thích; hoặc là phải có tiền.

Sự quyết tâm của các lãnh đạo cao nhất của đảng và chính quyền muốn giải quyết vụ việc đến nơi đến chốn, chỉ rõ sai phạm ở đâu và ai là người chịu trách nhiệm, khiến người dân lại đang hy vọng.

Hy vọng rồi đây việc kiểm soát và xử lý công khai, hiệu quả công tác cán bộ sẽ trở thành công việc thường ngày của cả hệ thống chính trị. Muốn vậy, không thể không sửa đổi căn bản hệ thống.

Nguyễn Vân Nam 


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Trịnh Xuân Thanh ‘bái sư’ Dương Chí Dũng?


Hơn 4 năm trước, cựu Cục trưởng Hàng hải Dương Chí Dũng “gây bão” dư luận với hành trình trốn chạy có một không hai. Tưởng việc tày trời ấy không thể lặp lại, thì nay, vụ Trịnh Xuân Thanh tái diễn?
Dương Chí Dũng không ngờ sau hơn 4 năm, mình lại có... "học trò"? Ảnh: VCMedia
Tháng 5/2012, mới chỉ 2 tháng sau khi nhận chức Cục trưởng Hàng hải, cựu Chủ tịch HĐQT Vinalines Dương Chí Dũng nhận được “mật báo” về thông tin ông ta sẽ bị truy nã để xử lý kỷ luật vì những sai phạm trong quản lý. Vậy là trong suốt 4 tháng tiếp theo, với sự giúp sức nhiệt tình của em trai là cựu Phó Giám đốc Công an Hải Phòng Dương Tự Trọng, ông Dũng đã liên tiếp lẩn trốn để tìm đường sang Mỹ.

Nhưng khi còn đang mắc kẹt ở Campuchia, ông Dũng đã bị cơ quan chức năng sở tại phối hợp với Việt Nam bắt giữ.

Xin nhắc lại vài chi tiết như vậy, để chúng ta nhớ ra rằng nhiều chi tiết tày trời khi ấy đã làm tốn bao giấy mực của báo chí, như ai “mật báo” cho ông Dũng để chạy trốn, và hành trình gian nan của lực lượng an ninh Việt Nam trong cuộc đua truy bắt ông về chịu tội…

Đã hơn 4 năm trôi qua, tưởng như câu chuyện trốn chạy như trong phim của một vị cựu quan chức tham nhũng lắm tiền nhiều của sẽ không bao giờ lặp lại, vì nó tồn tại quá nhiều dư vị đắng cay cho những người có trách nhiệm, những người liên quan, để họ rút ra bài học cho mình.

Vậy mà… vâng, giờ Trịnh Xuân Thanh dường như vẫn có đầy đủ cơ hội để “bái sư” Dương Chí Dũng!

Trong bối cảnh bị phanh phui liên tiếp sai phạm, cựu Phó Chủ tịch tỉnh Hậu Giang “Thanh Lexus” đứng trước những án kỷ luật nặng, bị đích thân Tổng Bí thư yêu cầu điều tra làm rõ.

Vậy mà… trong nháy mắt, ông Thanh biến mất, mặc cho dư luận và báo chí xì xào trong suốt một thời gian dài.

Tỉnh ủy Hậu Giang không biết vị cựu quan vẫn do họ quản lý đã đi đâu, thậm chí còn phải cắt một khoản ngân sách để cử cán bộ… đi tìm, nhưng không thấy. Lực lượng công an chưa có câu trả lời rõ ràng, vì khi phóng viên báo Người đưa tin tới hỏi công an địa phương, họ cho biết cũng chỉ nắm thông tin qua… báo chí.

Cả một hệ thống tưởng như được thiết lập rất chặt chẽ ấy, hóa ra lại tồn tại những lỗ hổng giật mình, để một cựu quan làm thất thoát hàng loạt khoản tiền khổng lồ của nhà nước vẫn có cơ hội học hỏi chính “tiền bối” Dương Chí Dũng: Biến mất trong lúc nước sôi lửa bỏng nhất!

Phía an ninh sẽ lại phải mướt mải mồ hôi kiếm tìm, bao nhiêu nhân lực và ngân sách lại đổ vào hành trình vất vả này…


Đang trong "cơn bão" dư luận và đứng trước hình thức xử lý kỷ luật, ông Thanh biến mất rất kỳ lạ. Ảnh: TP

Có lẽ, sau vụ việc này, nhiều cơ quan chức năng có liên quan sẽ lại có thêm nhiều mét dây kinh nghiệm để mà rút… Riêng đối với lĩnh vực báo chí, tôi xin mạo muội thay mặt để rút kinh nghiệm trước!

Ấy là từ lần sau, nếu đưa thông tin về một vị quan chức nào sai phạm, thì ở mỗi nội dung, phóng viên sẽ phải đặt một lời nhắc thật to, thật rõ cuối bài để… loại trừ nguy cơ Dương Chí Dũng trở thành ông thầy bất đắc dĩ, có nhiều “trò” học theo nhất. Kiểu thế này:

“Trịnh Xuân Thanh bị phát hiện sai phạm…. . Nhắc: Lưu ý hiện nay ông Thanh đang ở đâu!”

“Công ty cũ của Trịnh Xuân Thanh chi hơn nửa tỷ mừng sinh nhật bố sếp… Nhắc: Lưu ý hiện nay ông Thanh đang ở đâu!”



Trung Hiếu

* Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả
(Người Đưa Tin)


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Cây gia tộc siêu nhân ở Hà Giang






Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Sáu, 16 tháng 9, 2016

bắt mạch qua một sợi tơ

Trong y học cổ đại, có một loại tuyệt kỹ gọi là “huyền ti bắt mạch”, tức bắt mạch qua một sợi tơ, khiến người ngày nay cảm thấy không thể tưởng tượng nổi. Vậy loại y thuật thần kỳ này có thực sự tồn tại hay không?

y học cổ đại, huyền ti bắt mạch, bắt mạch qua sợi tơ,
Hình ảnh “huyền ti bắt mạch” thường thấy trong hí kịch. (Ảnh: Internet)
Ngoài 72 phép thần thông biến hóa, Tôn Ngộ Không còn có thể “huyền ti bắt mạch”
Mọi người xem trên các bộ phim truyền hình điện ảnh cổ trang, có thể đã từng thấy hình ảnh một vị lang y dùng một sợi tơ để bắt mạch. Ngô Thừa Ân trong “Tây Du Ký”, cũng từng dùng lời lẽ tỏ vẻ kinh ngạc “Huyền ti bắt mạch, bọn ta chưa từng nghe thấy, chưa từng nhìn thấy”, để cho độc giả biết “huyền ti bắt mạch” là hiếm lạ đến mức nào. Sau đó miêu tả Tôn Ngộ Không lẻn nhổ lấy 3 sợi lông biến thành 3 sợi kim tuyến dài hơn 24 thước bắt mạch và khám bệnh cho quốc vương Chu Tử:
 “Tôn Hành Giả lại gần vị thái giám, đi vào trong hoàng cung, đến ngoài cửa tẩm cung thì dừng lại, đem 3 sợi kim tuyến cho thái giám cầm vào bên trong, dặn đem vào buộc vào tay trái của vua, một sợi ngay bộ thốn, một sợi ngay bộ quan, một sợi ngay bộ xích, rồi trao 3 mối chỉ ra ngoài.
Tôn Hành Giả để 3 đầu kim tuyến trên 3 ngón tay trái, lấy 3 ngón tay phải đè lên 3 mối kim tuyến mà coi mạch…”. Cuối cùng, Tôn Ngộ Không không hổ danh là Tề Thiên Đại Thánh, dễ dàng chẩn đoán bệnh của quốc vương Chu Tử là chứng “song điểu thất quần”.
y học cổ đại, huyền ti bắt mạch, bắt mạch qua sợi tơ,
Tôn Ngộ Không bắt mạch cho quốc vương Chu Tử bằng 3 sợi kim tuyến. (Ảnh: Internet)
Mặc dù nói “Tây Du Ký” là tiểu thuyết về các điển cố thần tiên ma quái, tuy nhiên Tề Thiên Đại Thánh Tôn Ngộ Không thông thạo 72 phép thần thông biến hóa vốn không phải là hư danh. Cũng từ đó để biết rằng, không phải ai cũng đều biết sử dụng “huyền ti bắt mạch”, có thể dùng nó để phán đoán bệnh tật, thì chứng tỏ y thuật của vị đó cao đến cỡ nào.
“Huyền ti bắt mạch” trong truyền thuyết
Tương truyền rằng, “huyền ti bắt mạch” bắt nguồn từ cung đình. Bởi vì lễ nghi thời cổ đại là nam nữ thụ thụ bất thân, cho dù là thầy thuốc khám chữa bệnh cho người bệnh, thì cũng phải tuân thủ quy tắc này. Mà lễ nghi trong hoàng cung đương nhiên lại càng thêm nghiêm ngặt, tuyệt đối không thể đảo loạn cung đình. Vậy nên, ngự y trị bệnh cho hậu cung nương nương hoặc công chúa thì sẽ buộc một sợi tơ trên cổ tay của nàng, còn bản thân mình thì cầm một đầu sợi tơ để tiến hành khám chữa bệnh. Hơn nữa, ngự y có thể sẽ ngồi ở một phòng khác hoặc nếu ngồi cùng một phòng thì sẽ cách một tấm rèm che, dùng sợi tơ để phán đoán bệnh tình, tiếp đó kê đơn thuốc. Đây chính cách bắt mạch đoán bệnh mà người ta gọi là “huyền ti bắt mạch”.
Tương truyền rằng, Tôn Tư Mạc cũng từng dùng phương thức “huyền ti bắt mạch” để khám chữa bệnh cho hoàng hậu bởi bà mang thai mãi mà không sinh được. Nhưng mà, thái giám cố ý kiểm tra Tôn Tư Mạc, xem xem y thuật của ông có thật sự lợi hại như lời đồn đại hay không, nên đã lén đem sợi tơ cột vào chân một con vẹt.
Không ngờ rằng, Tôn Tư Mạc lập tức biết ở đầu sợi tơ bên kia thực sự không phải là mạch người. Vị thái giám lắp bắp kinh hãi, vội vàng đem sợi tơ cột vào cổ tay hoàng hậu. Tôn Tư Mạc dễ dàng chẩn đoán được nguyên nhân hoàng hậu chậm sinh, sau đó kê một phương thuốc. Sau khi hoàng hậu uống, liền sinh nở dễ dàng, sinh hạ được một hoàng tử. Các ngự y trong cung nghĩ hoài không ra, không biết Tôn Tư Mạc vì sao có thể dựa vào “huyền ti bắt mạch” để bắt đúng bệnh mà kê thuốc. Tuy vậy, trước sự truy vấn của mọi người, Tôn Tư Mạc chỉ cười một tiếng mà không nói gì.
y học cổ đại, huyền ti bắt mạch, bắt mạch qua sợi tơ,
Các danh y thời cổ đại có thể bắt mạch qua một sợi tơ. (Ảnh: Internet)
Tôn Tư Mạc vốn y thuật cao siêu, bởi vậy tuyệt đối không cần phải hoài nghi, nếu có hoài nghi mà kiểm tra thì kết quả cũng sẽ đúng. Nhưng lại nói một ví dụ khác kể rằng, một vị ngự y gặp phải sự kiểm chứng của hoàng đế, suýt nữa thì bại lộ bí mật.
Càn Long có một ngày truyền ngự y vào xem bệnh, ngự y sau khi “huyền ti bắt mạch”, vì để được lòng vua, bèn hoan hỉ chúc mừng Càn Long, nói phi tần có thai, là mạch báo tin vui. Nào ngờ, Càn Long không tin, nói rằng với một sợi tơ làm sao có thể đoán biết được, ngự y vội vàng nói lời thề thốt chắc chắn rằng mình không hề đoán sai.
Sau đó để rõ ràng, Càn Long lệnh cho thái giám dẫn ngự y đi nhìn đầu sợi dây tơ bên kia, hóa ra sợi tơ được buộc vào một cái ghế. Vị ngự y sợ hãi đến thiếu chút nữa thì ngất đi. May mắn là, hắn cũng nhanh trí, nói rằng bên trong ắt có huyền cơ. Sau khi thái giám bổ chiếc ghế ra, mới phát hiện bên trong có mấy con mọt. Lúc này ngự y vội vàng biện luận, nói chiếc ghế này đại biểu cho việc mang thai, là hỉ mạch. Càn Long lúc ấy mới gật đầu, lệnh cho ngự y đi coi bệnh cho công chúa đang bị bệnh. Sự cố chiếc ghế tuy rằng đã êm xuôi, nhưng vị ngự y đã có một phen sợ đến tái mặt, run rẩy không thôi.
“Huyền ti bắt mạch” có thể tin?
Trong lịch sử thực sự có loại y thuật thần kỳ như “huyền ti bắt mạch” sao? Rất nhiều người đã tỏ ra ngờ vực.
Theo “Cổ đại y học tuyệt kỹ: Huyền ti bắt mạch” có viết rằng, “Huyền ti bắt mạch” chính làChướng nhãn pháp, tức là thủ thuật che mắt người khác. Các vị danh y xưa đều không phải là dựa vào sợi tơ mỏng manh kia để chẩn đoán bệnh, mà thực tế là đã dựa vào Thiên mục của bản thân mình.
Những danh y thời cổ đại có thể “huyền ti bắt mạch” đều là những người có đạo đức cự kỳ cao, còn có Thiên mục, có công năng thấu thị; ví dụ như Tôn Tư Mạc đã kể ở trên, còn có Biển Thước, Hoa Đà xem bệnh cho tào Tháo…. Chỉ là những vị thần y này đã sử dụng phương thức chẩn đoán bệnh như vậy để người bình thường có thể tiếp nhận được. Nếu không, người bình thường sẽ nhận ra vị thầy thuốc đã sử dụng thiên mục để nhìn ra chỗ có bệnh.
Bởi vậy có thể thấy rằng, “huyền ti bắt mạch” là những điều thần kỳ mà con người không nhìn thấy được. Nhiều người vẫn cho rằng y học cổ đại là lạc hậu, không bằng công nghệ chữa bệnh hiện đại ngày này. Chúng ta cần phải thay đổi loại quan niệm này. Bởi, bạn hãy thử nghĩ xem: Chỉ bằng một sợi tơ nhỏ, mà các danh y thời cổ đại có thể đoán đúng bệnh; chẳng phải còn thuận tiện hơn những thiết bị khám chữa bệnh hiện đại cồng kềnh của ngày nay hay sao?
Bảo An, theo kannewyork.com


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Ở NƠI ẤY


Hãy cứ để anh về nơi rừng xa núi vắng
Về với xóm nghèo xơ xác lá cành đau
Nơi cay đắnǵ xòe ra thành mái lợp
Che cơn mưa tan vỡ rụng lên đầu
Em ở lại phố phường chật hẹp
Người thì đông hàng cất thì cao
Cửa vẫn mở mà nắng không vào được
Gió lạc cành thổi lại mé tường sau
Ở nơi ấy những mặt người bụi bậm
Bao cuộc đời sướng khổ chẳng đều nhau
Miệng phố rộng đong tiếng cười trăm ngả
Mà trăng rằm người ngắm có ai đâu
Ở nơi ấy chợ chiều khi nắng nhạt
Tiếng xe lăn thấp thoáng dưới đường cây
Nào ai biết ráng chiều loáng đỏ
In hình chim gãy cánh đang bay
Ở nơi ấy nhạc đời khua gấp nhịp
Màn huỳnh quang nhặt sóng giữa tầng mây
Nào ai biết nỗi đau từ ruột đất
Đang trồi lên mầm biếc một loài cây...
Phần nhận xét hiển thị trên trang