Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Sáu, 16 tháng 9, 2016

Từ một bài báo bị kiểm duyệt


Tuấn Khanh Blog
Ngày 13.9.2016 là một ngày đáng nhớ của báo chí Việt Nam. Tin tức cho hay, trong ngày này, 13.9, ông Phạm Văn Linh – Phó Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương, gửi thư điện tử cho giới báo chí Việt Nam, ra lệnh rằng phải dừng phản biện, đưa tin về dự án thép của Tôn Hoa Sen. Sự kiện nóng bỏng về tương lai của một vùng sinh tồn của người Việt bị bịt chặt lại. Bất chấp mọi phản biện khoa học hay chính luận kêu gọi hãy dừng lại tội ác này, cuộc chơi của một nhóm người trên lưng dân tộc sẽ vẫn tiếp diễn, chỉ khác là từ đây sẽ được tổ chức quy mô hơn, đê tiện hơn.

Báo chí Việt Nam bị tấn công trực diện bằng một cái tát. Những ai thật sự sống với nghề làm báo, trong sự kiểm soát của Nhà nước, chắc đều cảm thấy sự nhục nhã dâng ngập tim mình.

Báo chí Nhà nước bị khóa cánh cửa thời cuộc. Người viết bị nhốt vào chuồng và được giới thiệu những bức tranh màu về để đời sống để viết. Và khi đó, truyền thông tự do trên mạng lưới lại có cơ hội chứng minh giá trị và đẳng cấp của mình. Kể cả việc những nhà báo ăn lương nhà nước cũng bước vào, tham gia như cách để khẳng định tư cách làm người, dù phải ẩn danh.  


Dưới đây là một trong những bài viết liên quan về dự án thép ở Cà Ná trong ngày 13.9, đã bị gỡ bỏ khỏi trang báo, bởi lưỡi kéo kiểm duyệt. Người viết xin tạm ẩn danh – cũng như rất nhiều nhà báo khác cũng ẩn danh – như sự khẳng định một cuộc chiến truyền thông cho sự thật còn dài, mà người tham gia thì mỗi lúc một đông hơn, từ nhiều phía.

Xin giới thiệu bài viết này đến những ai quan tâm về vận mệnh đất nước, về sự dối trá và thô bỉ của những kẻ có tiền, có quyền trên đất nước này.  Đọc bài viết này để nhớ một cột mốc vùng biển tươi đẹp Cà Ná, Ninh Thuận khi còn vẹn nguyên.

____

Tiếng kêu cứu của môi trường

Mấy ngày qua, dư luận xã hội và báo chí truyền thông đã lên tiếng mạnh mẽ phản đối dự án thép công nghệ lò cao của Hoa Sen tại Cà Ná, Ninh Thuận. Nhưng không hiểu sao trong trả lời gần đây nhất, lãnh đạo Vụ Công nghiệp nặng vẫn khẳng định “ Nếu Hoa Sen không làm, Thép Cà ná vẫn vào quy hoạch”. Sự việc này một lần nữa cảnh báo chính phủ có nên khuyến khích công nghệ lò cao không khi bài học cá chết của Fomosa vẫn còn nhức nhối, giết chết đời sống của ngư dân suốt dải bờ biển miền Trung?

Ngành thép: Công nghệ lò cao sử dụng quặng đã phát thải nhiều chất độc hại ra môi trường

Mới đây, trong trả lời báo chí, ông Phạm Chí Cường, Chủ tịch Hội Đúc Luyện kim Việt Nam cho biết, Khu liên hợp gang thép của Formosa tại Vũng Áng sử dụng công nghệ lò cao. Theo phương pháp này, quặng sắt phải nghiền ra thành bột cùng với than, trộn với than coke rồi đốt trong lò cao ở nhiệt độ trên 2.000°C, tạo ra gang lỏng. Sau đó đưa gang lỏng vào lò và thổi khí oxy để đốt carbon thừa. Mặc dù đã có nhiều tiến bộ, nhưng phương pháp này tiêu thụ nhiều than và sinh ra xỉ, khí dioxyd carbon và nhiều bụi. Trong quặng sắt còn chứa nhiều hóa chất rất độc hại khác như chì, arsen (thạch tín), lưu huỳnh, phốt pho; cùng với đó, công đoạn luyện than coke cũng phát thải nhiều chất độc hại ra môi trường …

Trong trả lời báo Tuổi Trẻ ngày 29/8/2016, GS Nguyễn Mại, nguyên thứ trưởng Bộ Kế hoạch – đầu tư cũng cho rằng thế giới cơ bản chỉ có Trung Quốc còn sản xuất thiết bị thép lò cao. Ông nói: “Không phải cứ sắt thép là ảnh hưởng môi trường, mà vấn đề là làm sao có công nghệ để không ảnh hưởng đến môi trường. Liên quan đến công nghệ sản xuất lò cao, theo tôi được biết cơ bản chỉ có Trung Quốc là còn sản xuất một số thiết bị lò cao. Không có nhiều nơi sản xuất nên Formosa đã mua thiết bị của Trung Quốc. Vậy vấn đề đặt ra là ông Lê Phước Vũ, chủ tịch HSG, sẽ mua thiết bị ở đâu? Liệu có phải sẽ mua từ Trung Quốc. Formosa mới chỉ vận hành thử và rửa đường ống mà đã như vậy. Về sắt thép, tôi nói nghiêm túc rằng VN không nên làm sắt thép nữa. Lựa chọn sắt thép hay lựa chọn gì đó là câu chuyện của quốc gia, quan trọng nhất là mình ưu tiên sản xuất gì để tránh đi lại “vết xe” của người khác. Lựa chọn con đường người khác đã đi hàng thế kỷ qua hay đi vào công nghệ hiện đại nhất?”

Còn nhớ trước đây, Hiệp hội Thép và các doanh nghiệp thép đã từng kiến nghị với các cơ quan chức năng cần giám sát chặt chẽ những dự án thép dùng công nghệ lò cao, một công nghệ đã bị lỗi thời, bị các nước tẩy chay. Nhưng không hiểu sao nó vẫn được tiếp tục khởi công xây dựng tại Việt Nam?

Trong bức tâm thư gửi Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc về vấn đề gây ô nhiễm của lò cao, ông Đỗ Duy Thái, Tổng Giám đốc công ty Thép Việt đã khẩn thiết cảnh báo: “Các doanh nghiệp sử dụng lò cao dùng quặng có lợi thế hơn so với doanh nghiệp sử dụng lò điện. Tuy nhiên, do ô nhiễm môi trường cao hơn nên các khoản phí môi trường phụ trội đánh trên các doanh nghiệp sử dụng lò cao sẽ góp phần duy trì thế cạnh tranh cân bằng của các doanh nghiệp sử dụng 2 loại công nghệ này. Thậm chí, ở một số nước có tiêu chuẩn môi trường cao và việc kiểm soát xả thải gắt gao, doanh nghiệp sử dụng công nghệ lò cao thường bị đánh thuế môi trường rất cao hoặc thậm chí bị cấm. Úc là nước điển hình có nguồn quặng sắt lớn nhất thế giới, nhưng nước này không khuyến khích các hoạt động sản xuất thép sử dụng lò cao do những tác hại môi trường quá lớn lên sự phát triển kinh tế bền vững. Các khoản thuế, phí môi trường, phí phát thải quá cao khiến cho các doanh nghiệp sử dụng lò cao không phát huy được lợi thế và do vậy không hiện diện, trong khi hoạt động khai thác quặng sắt chủ yếu được xuất khẩu – rất xa lạ với quan điểm sử dụng quặng để chế biến sâu như Việt Nam, khiến cho chính sách phát triển công nghiệp nặng trở nên quá tốn kém nhưng quan trọng là vẫn không có khả năng cạnh tranh.

Tuy nhiên, từ năm 2012 đến nay, chính sách áp thuế cao lên xuất khẩu quặng sắt rồi tiếp đó là chính sách cấm xuất khẩu quặng sắt đã phá vỡ môi trường cạnh tranh bình đẳng, công bằng trong ngành thép Việt Nam, làm bóp méo các quan hệ kinh tế và giá cả, tạo cơ hội tiêu cực và tham nhũng trong việc thực thi chức năng quản lý nhà nước cũng như việc thực thi và giám sát các quy định chính sách. Ngay khi chính sách này được áp dụng, đơn vị sản xuất thép từ quặng có qui mô lớn là công ty Hòa Phát có mức lợi nhuận rất cao và liên tục tăng trưởng trong những năm sau đó, ngay cả khi nền kinh tế vẫn còn nhiều khó khăn và chưa hồi phục. Tỉ suất lợi nhuận trên vốn tự có của Hòa Phát đạt mức trung bình hơn 50% qua các năm. Tỉ suất lợi nhuận này được cho là cao bất thường trong ngành công nghiệp nặng. Chính sách hiện nay phát ra một tín hiệu khuyến khích cho việc đầu tư vào công nghệ lò cao lạc hậu, gây ô nhiễm môi trường. Ngay cả chính phủ Trung Quốc đã và đang nỗ lực đóng cửa hàng loạt các lò cao luyện thép từ quặng. Trong khi đó, chính sách của Việt Nam lại vô tình khuyến khích và dành ưu đãi bất hợp lý cho doanh nghiệp theo đuổi công nghệ ô nhiễm này”.

Phải chăng tỷ suất lợi nhuận 50% mỗi năm của Hòa Phát đã khiến cho ông Vũ Hoa Sen, một “Phật tử” ăn chay… mờ mắt, sẵn sàng dẫm đạp lên dư luận và coi thường mạng sống của chính đồng loại mình suốt dải biển miền Trung?

Phần nhận xét hiển thị trên trang

TUYÊN BỐ CỰC LỰC PHẢN ĐỐI DỰ ÁN THÉP HOA SEN Ở NINH THUẬN



TUYÊN BỐ CỰC LỰC PHẢN ĐỐI
DỰ ÁN PHIÊU LƯU NGUY HIỂM THÉP HOA SEN 
Ở NINH THUẬN

Hà Nội, ngày 15-9-2016

Chúng tôi, các tổ chức, cá nhân đứng tên dưới đây, tuyên bố cực lực phản đối dự án thép khuất tất, cực kỳ phiêu lưu, nguy hiểm đối với đời sống kinh tế xã hội đất nước của Tập đoàn Hoa Sen (Hoa Sen Group – HSG, còn gọi là Tôn Hoa Sen) đang toan tính triển khai ở khu vực Cà Ná, tỉnh Ninh Thuận, bởi những lẽ sau:


1. Đại thảm họa môi trường khủng khiếp do nhà máy thép Formosa Hà Tĩnh đã cho thấy rất rõ ràng, vì lợi ích nhóm bất chính, chủ dự án và giới chức quản lý hữu trách Việt Nam bất chấp tính mạng, sức khỏe và lợi ích chính đáng của nhân dân. Hậu quả Formosa gây ra là cực kỳ tệ hại, khó lường hết mức độ và thời gian di hại. Khả năng chuyên môn, cơ sở vật chất kỹ thuật và trách nhiệm của các cơ quan, cán bộ quản lý, bảo vệ môi trường của Việt Nam hiện nay quá yếu kém.

2. Trong bối cảnh các quốc gia tiên tiến và minh bạch siết chặt quản lý môi trường, thận trọng với những dự án công nghiệp tiềm ẩn cao ô nhiễm, các chủ đầu tư luôn tìm mọi cách đưa  dự án này vào các quốc gia chưa phát triển, hệ thống pháp luật môi trường yếu kém, giới chức tham nhũng, trong đó có Việt Nam.

3. Dự án thép 16 triệu tấn thép/năm của HSG ở Ninh Thuận tiềm ẩn nhiều mâu thuẫn, khuất tất, hiểm họa rất lớn về kinh tế – xã hội:

– Ninh Thuận vốn vô cùng khan hiếm nguồn nước cho nông nghiệp, thậm chí cho sinh hoạt. Nhà máy thép ngốn một lượng nước khổng lồ. HSG tuyên bố sẽ không thải một giọt nước ra biển, nhưng lãnh đạo Ninh Thuận lại cam kết cung ứng đủ cho nhà máy thép 250.000 – 300.000 m3/1 ngày đêm (?). Vậy nước thải đi đâu?

– Ngoài nước thải độc hại, nhà máy thép còn thải một lượng khổng lồ chất thải rắn, tro xỉ, khói bụi độc hại đối với sức khỏe con người và nông nghiệp.

– Trong khi sản lượng thép trên thế giới nhiều năm qua và dự báo sẽ còn cung vượt xa cầu, thép giá rẻ (có phần nhờ yếu tố dễ dãi trong quản lý chất thải) Trung Quốc đang lũng đoạn thị trường, liệu thép HSG, nếu bị buộc xử lý chất thải đạt chuẩn, có khả năng cạnh tranh? Hay đây chỉ là điểm trung chuyển cho thép Trung Quốc, núp bóng xuất xứ Việt Nam, tuồn ra thế giới, tránh hàng rào thương mại?

– HSG huênh hoang tuyên bố, nếu gây ô nhiễm môi trường, sẽ giao tài sản cho nhà nước. Nguồn vốn chủ sở hữu của HSG hiện chỉ có khoảng 2.500 tỷ đồng. Tổng vốn đầu tư lên tới 230.000 tỷ đồng (10,6 tỷ USD), còn lại phải vay, không lẽ HSG trao khoản nợ khổng lồ cho ngân sách nhà nước? Tiền nào đổi được tính mạng, sức khỏe của nhân dân, thiệt hại to lớn của các ngành kinh tế khác?

– Ai cũng biết công nghệ sản xuất thép của Trung Quốc lạc hậu, tiềm ẩn lớn rủi ro môi trường. HSG công khai tuyên bố nếu mua công nghệ sản xuất thép Âu, Mỹ thì không có lời, chủ tâm mua công nghệ Trung Quốc. HSG cũng đã có văn bản xin phép Ninh Thuận cho 5 chuyên gia Trung Quốc vào khảo sát.

– Tại đại hội cổ đông bất thường HSG ngày 6-9-2016, Chủ tịch Lê Phước Vũ trắng trợn tuyên bố: “Một quý làm thép lời tới 2.000 tỷ đồng, ngu gì không làm?”. Rõ ràng, HSG chỉ chăm chăm lợi nhuận của doanh nghiệp, bất chấp nguy cơ khủng khiếp đối với tính mạng, sức khỏe, lợi ích nhân dân cũng như trật tự trị an xã hội.

4. Tại sao Bộ Công Thương lại sốt sắng đến bất thường (bổ sung vào quy hoạch trong 4 ngày) ưu ái dự án thép HSG ngay thời điểm di họa Formosa đang nóng bỏng? Tại sao Bộ trưởng Công Thương Trần Tuấn Anh liên tục xuất hiện tại các sự kiện, dù nhỏ nhoi, của HSG? Quan hệ gia tộc anh em cọc chèo giữa ông Trần Tuấn Anh với ông Lê Phước Vũ có là nguyên nhân?

5. Động cơ và căn cứ pháp luật nào để Phó trưởng Ban Tuyên giáo trung ương Phạm Văn Linh trắng trợn, lố bịch toan tính bịt miệng báo chí nhà nước (13-9-2016) “dừng phản biện, đưa tin về dự án thép của Tôn Hoa Sen”?

6. Rất nhiều chuyên gia, nhà quản lý có uy tín và dư luận cả nước đã và đang lên tiếng phản biện, quan ngại, phản đối dự án hết sức nguy hiểm này của HSG.

7. Lãnh đạo Ninh Thuận nhắm mắt ủng hộ dự án, nhưng nếu thảm họa môi trường xảy ra, họ có đảm bảo tính mạng, sức khỏe của người dân Ninh Thuận? Có ngăn được thảm họa không tác động cả nước?

Bằng tuyên bố này, chúng tôi mạnh mẽ và quyết liệt yêu cầu Chính phủ, các bộ ngành trung ương hữu quan, Ban Bí thư, Bộ Chính trị ĐCSVN, Quốc hội thực thi nghiêm túc bổn phận, trách nhiệm của mình với nhân dân và đất nước trước nguy cơ một Formosa 2 tại Ninh Thuận, dứt khoát không được phép để xảy ra sự đã rồi như Formosa Hà Tĩnh. Chúng tôi cũng kêu gọi nhân dân cả nước và đồng bào ta ở nước ngoài, bằng mọi phương cách, dấy nên làn sóng phản đối quyết liệt dự án thép hết sức nguy hiểm này. 

DANH SÁCH TỔ CHỨC, CÁ NHÂN KÝ TUYÊN BỐ

I. Tổ chức:
  1. Diễn đàn Xã hội dân sự, TS Nguyễn Quang A đại diện
  2. Văn đoàn độc lập, Nhà văn Nguyên Ngọc đại diện
  3. Hội Nhà báo độc lập Việt Nam, Nhà báo Phạm Chí Dũng, Chủ tịch Hội, đại diện
II. Cá nhân:
  1. Nhà văn Nguyên Ngọc, Quảng Nam
  2. GS Lê Xuân Khoa, Hoa Kỳ
  3. TS Hà Sĩ Phu, Đà Lạt
  4. TS Nguyễn Quang A, Hà Nội
  5. GS Nguyễn Đăng Hưng, GS Danh dự Đại học Liège (Bỉ), TP HCM
  6. Nhà báo Võ Văn Tạo, Nha Trang
  7. Linh mục Tổng Giáo phận Sài Gòn G.B. Huỳnh Công Minh, Sài Gòn
  8. Nhà thơ Nguyễn Duy, TP HCM
  9. Nhà nghiên cứu Nguyễn Khắc Mai, Hà Nội
  10. Đạo diễn, nghệ sĩ Nguyễn Thị Kim Chi, Hà Nội
  11. Vũ Linh, cựu giảng viên ĐH Bách Khoa Hà Nội, Hà Nội
  12. Chu Hảo, Đà Nẵng
  13. Nhà thơ Bùi Minh Quốc, Đà Lạt
  14. Nhà báo Phạm Chí Dũng, TP HCM
  15. Nhà văn tự do Tiêu Dao Bảo Cự, Đà Lạt
  16. Nhà thơ Hoàng Hưng, Sài Gòn
  17. Nhà báo Trần Tiến Đức, Hà Nội
  18. Đại tá Nguyễn Đăng Quang, nguyên cán bộ Bộ Công an, Hà Nội
  19. TS Phạm Gia Minh, TP HCM
  20. TS Hán – Nôm Nguyễn Xuân Diện, Hà Nội
  21. Dịch giả Phạm Nguyên Trường (Phạm Duy Hiển), Vũng Tàu
  22. Nhà thơ Bùi Hiền, Canada
  23. Kỹ sư, nhà báo tự do JB Nguyễn Hữu Vinh, Hà Nội
  24. Kỹ sư Mai Đậu, hưu trí, Hà Nội
  25. Nhà báo tự do Ngô Kim Hoa (Sương Quỳnh), Sài Gòn
  26. Nghệ sĩ Lại Thị Ánh Hồng, Sài Gòn
  27. Nhà thơ Phan Đắc Lữ, TP HCM
  28. Nhà văn Vũ Ngọc Tiến, Hà Nội
  29. Trần Minh Thảo, viết văn, Bảo Lộc, Lâm Đồng
  30. Hồ Phú Bông, hưu trí, Hoa Kỳ
Các tổ chức, cá nhân tán thành tuyên bố này, xin email về hộp thư  vvtao.nb@gmail.comTrân trọng cảm ơn!

 

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Nóng: Bắt tàu hàng chở bùn bô xít từ Trung Quốc nhập vào Formosa



Người đưa tin


Một tàu hàng từ cảng Đại Liên (Trung Quốc) đã cập cảng Sơn Dương (Hà Tĩnh), mang theo khối lượng lớn chất thải lỏng bô xít. 


Hình ảnh tại Cảng nước sâu Sơn Dương (Ảnh minh họa)

Nguồn tin mới nhất do nhóm PV báo điện tử Người Đưa Tin điều tra có được, chiều 15/9, một tàu hàng từ cảng Đại Liên (Trung Quốc) đã cập cảng Sơn Dương (Hà Tĩnh), đưa vào Formosa 160 tấn chất lỏng bô xít. 


Lực lượng Phòng Cảnh sát môi trường (PC49) Công an Hà Tĩnh đã phát hiện hành vi trên. Ngay sau đó, PC49 Công an tỉnh Hà Tĩnh đã tiến hành tạm giữ con tàu và hàng hoá; phối hợp với hải quan cảng vụ Vũng Áng kiểm tra xử lý.

Hồ sơ nhập khẩu cho thấy, số chất thải lỏng này là bùn bô-xít lỏng. Sáng 16/9, Sở Tài nguyên – Môi trường Hà Tĩnh đã lấy mẫu kiểm nghiệm, đang chờ kết quả chính thức.

Câu hỏi đặt ra, việc nhập chất thải lỏng này nhằm mục đích gì? Chất thải này, có được phép nhập vào Việt Nam không? Hiện, PV Người Đưa Tin đang tiếp tục theo sát diễn biến và cập nhật thông tin để làm rõ vụ việc này. 



Nhóm PVMT
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Một mình.


( Trích đoạn tiểu thuyết Chơi cuộc trăm năm của HG )

..Một hôm, không nhớ hắn bực bõ, ngột ngạt, bức bối cái gì đó. Cà phê thì đắng, trà lại hôi, chả thiết gì nữa. Hắn lại không có thói quen uống rượu vặt nửa ngày, nên lại càng chán..
Hắn ra vườn, như người ta nói để đổi không khí. Nắng vẫn như mọi ngày. Gió vẫn như mọi ngày. Cây cối tàn úa theo đông về, thu mình trong bốn bức tường trơ trẽn như mọi khi.
Tâm trạng chả tốt hơn được chút nào.
Một con chim bé bằng quả cau lích chích trong bụi cây mận lấp ló hoa trắng. Kỳ lạ thật. Giống cây không quản gì sương gió. Lạnh giá thế mà vẫn ra hoa. Hoa trắng muốt, buốt như pha lê. Cái màu tang tóc ấy làm hắn run rẩy. Hắn chạnh lòng nghĩ đến kiếp người.
Tự nhiên thấy thương tất cả. Thương cả tên hàng xóm ở cạnh nhà, hàng ngày vẫn theo dõi, dèm pha, soi mói có ý tìm cơ hội chơi xấu hắn.
Mẹ kiếp ! Hắn lấy làm lạ, giữa đời bận rộn này sao thằng cha lại có thời gian để làm một việc vô ích đến thế nhỉ ? Gã có đọc sách bao giờ đâu mà đòi "đọc" người ?
Gã làm sao biết hắn đang nghĩ gì?
Buồn gì ?
Vui sướng gì ?
Làm sao gã biết hắn mong muốn gì ?
Chờ đợi gì ?
Gã làm sao biết hắn yêu gì ?
Gét gì ?
Định làm gì ?
Nếu không hiểu điều này, có theo dõi kể như bằng thừa !
Gã tự nguyện làm. hay ai đó dụ dỗ, ép buộc gã ?

Đang lúc vừa giận vừa thương như thế, tự nhiên hắn thấy nóng bừng hai bên cánh tay. Có cái gì cồm cộm trong lần áo.
Hắn bèn cởi áo ra xem sự thể ra sao. Thật là kỳ lạ. Bắt đầu từ nách, có những sợi lông dài đang nhú  dần, vươn ra.. Không phải lông chim, không phải lông người. Càng không phải lông trâu bò, lông chuột.. Một thứ lông hắn chưa thấy bao giờ, trong suốt. Ấm và mượt. Không lẽ "Lại người" như kiểu "lại gạo" ?
Hắn không tin lắm khi ngài ĐácUyn nói : " Tổ tiên loài người là giống vượn, tinh tinh hoặc khỉ leo cây.." Đấy là thuyết phỉ báng con người. Phỉ báng nhân loại. Ít ra cũng phải từ một giống chim nào đấy chứ ? Làm gì có chuyện tổ tiên mang một cái đuôi thầy lầy sau lưng, với hàm răng nhọn hoắt sẵn sàng ăn thịt đồng loại ?
Láo khoét.
Không thể tin được.
Chỉ với hai hòn bi thịt làm mắt, đôi mộc nghĩ làm tai thì nhìn và nghe được gì ? Tin được gì vô lối như vậy chứ ?
Cái thuyết tiến hoá, biến đổi gen do môi trường thay đổi chẳng qua là cách giải thích vụng về, dễ dãi về nhân loại mà thôi.
Hắn có đâu a dua, thấy người ta tin ào ào, thì mình cũng tin như thế ?
Lâu nay ý nghĩ ấy làm hắn khổ sở.
Khi con người không có cái gì đấy để tin, để yêu thì mọi sự thật khốn nạn !
May mà hắn còn mảnh vườn, tuy chẳng xum xuê, tỉa tót gì như bọn đại gia ở gần nhà nhưng được cái thoáng đãng, trong sạch và tự do.
Đang nghĩ vơ vẩn như thế, hắn phát hiện có ngọn gió nhẹ từ đâu đang thổi tới. Gió mà cũng thơm mới lạ chứ ? Không đúng như người ta nói : "Khí trời không màu sắc, không mùi vị". Hắn còn nhìn thấy được kia mà. Hình như đó là một thứ màu đã được pha trộn kỳ ảo. Không vàng. Không đỏ. Không tím. Không xanh.. Nói chính xác là màu của cây cầu vồng.. Hay là màu của tia Gam ma nào đấy ??
Hắn chẳng có dụng cụ gì để phân tích chính xác nó là màu gì..
Làn gió quẩn, quay bên hắn một lát, nâng dần hắn lên khỏi mặt đất. Hắn hoảng hốt, tự véo vào má mình một cái thật mạnh. Cảm giác đau nhói.. Hắn vẫn tỉnh, chưa thăng. Không phải cái ảo giác thường có mà những nhà nghiên cứu cận lâm sàng phát hiện.
Hắn đang sống bình thường, vô bệnh tật.
Chỉ có điều hắn đang xa dần mặt đất ở trạng thái thức tỉnh hoàn toàn. Có lẽ câu chuyện thằng Cuội bay lên trời là có thật.. Nhưng như thế thì kinh khủng quá. Hắn sợ nếu phải xa nơi chốn này, nơi chốn mà hàng ngày hắn chẳng vui sướng gì. Thậm chí còn khốn khổ .
Nhưng nơi ấy có cô nàng hắn vừa mới quen. Xinh như mộng. Nói thực mộng chẳng là gì vì nàng quá xinh và quá thông minh.
Bao nhiêu lần hẹn mà chưa thành.
Lẽ nào hắn để mất một cái hôn chắc chắn là cháy bỏng, chắc chắn là cuồng nhiệt, có thể chết đi mà không cần ân hận ?
Hắn vội vàng dứt bỏ bộ lông cánh cho dù tuyệt đẹp của mình để rơi về mặt đất.
Cuội ơi ! Thôi mày đi một mình !!
Một mình !
...




Phần nhận xét hiển thị trên trang

"Tinh thần thể thao"

Truyện hơi ngắn của H.G

Thị trấn chúng tôi không kém gì các thị trấn khác. Họ có ban bệ như thế nào chúng tôi cũng có như thế. Thậm chí các hội đoàn thị trấn tôi còn có phần lớn mạnh hơn. Họ có hội Chim cảnh, Chó cảnh, hội trọi trâu, đấu bò.. Chúng tôi đều có cả. Lại còn hơn hội cầu lông, không phải địa phương nào cũng có.
Khối nơi muốn mà không được !
Nói gì thì nói, đây là hội sang trọng, phải có trình độ, có kiến thức mới theo được.
Có người không hiểu, coi thường bảo rằng : Đấy là hội của mấy lão già về hưu, mở ra để các lão có chỗ chơi, đỡ buồn khỏi sinh bệnh mà chết ! Tệ hơn còn bảo chẳng qua mở ra cái hội cầu lông này để các lão ấy có công có việc mà chơi với nhau, sợ các cụ ngồi không, nhàn cư vi bất thiện, xì xào nói xấu cán bộ.
 Lâu lâu ủng hộ các lão ấy tý tiền, các lão sướng, bảo nhau phụ hoạ cho cấp trên dễ bề lãnh đạo quần chúng vv..
 Không có cái hội ấy cũng chẳng chết ai, chẳng qua là cái cớ cho một vài anh đầu trò dễ chi và dễ kiếm tiền !
Đã là kẻ xấu thì còn thiếu chuyện gì để nói ? Chỉ thiếu chúng chưa nói lập hội vô tích sự này để các cụ không ngã xuống ao, xuống hồ như người ta vẫn lo trông nom cho các cháu.  Hoặc để các cụ hạn chế rượu chè, không thôi bét nhè, chửi con chửi cháu, mất trật tự, an ninh xã hội !
Tệ thế là cùng.
Người ngoài cuộc biết sao được mà nói ?
Thử hình dung một ngày nào đó không còn hội của chúng tôi xem tình hình ở thị trấn này sẽ như thế nào ?
Loạn là cái chắc !
Thường là các ông về hưu đều cỡ có đầu óc trong thị trấn này. Các vị ấy mà bực mình, mà buồn, tình hình thị trấn sẽ không đơn giản. Không còn người để tham khảo ý kiến, đề xuất sáng kiến nọ kia cho các vị chức sắc. Chưa kể đến bầu không khí tẻ nhạt, buồn phiền tất yếu ắt phải sinh ra.
Đời sống con người yếu tố tinh thần cực kỳ quan trọng, vật chất có là cái gì khi người ta đã chua rèn qua bao năm tháng cuộc đời ?
Thực ra hội cầu lông thành phần không hoàn toàn là các ông, bà lão già nua. Chúng tôi cũng như mọi thứ hội, có già có trẻ. Tất nhiên số hội viên già đông hơn là có đặc thù riêng. Đây là hội đòi hỏi không chỉ lòng  nhiệt tình, còn cần phải có tài năng, kiến thức, kỹ thuật và một vài yêu cầu,  mà thường đến lứa tuổi nhất định nào đấy mới hội đủ được, không như các hội khác.
Chỉ riêng sinh hoạt hội đều đặn hàng quý, hàng năm đã hơn hẳn các hội khác rồi. Hai mùa mưa nắng, chúng tôi vẫn họp hành liên tục, không có khi nào bê trễ, hay cách quãng.
Tôi không có ý chê các vị bên hội trọi trâu, chọi gà, cũng vì đặc thù riêng của hội người ta. hàng năm hội mở có kỳ, thường là vào dịp tết nhất, lễ lạt. Họ làm thế là phải. Chỉ những khi ấy, mới có khán giả, mới mở được. Không lẽ trọi trâu, trọi gà để xem riêng với nhau ? Hội cầu lông chúng tôi thì không cần, chẳng ai xem chúng tôi vẫn cứ chơi với nhau !
Có lẽ cũng nên phác thảo qua đôi nét : Hội cầu lông có trên dưới sáu bảy chục hội viên, đủ cả nam nữ. Chủ tịch hội là cái ông tên nghe không được hoành tá tràng mấy : Rên Văn Lường. Phó chủ tịch là bà Khúc Thị Bành Nguyệt . Bà này mắt xếch, lưng gù, nói choang choác, khác hẳn với ông chủ tịch về tính cách. Ông chủ tịch bề ngoài có vẻ phong lưu nho nhã  ( Xuất ra từ cán bộ tuyên truyền).
Cũng phải thôi, trưởng phó đối nghịch tính cách như âm với dương là rất hợp với quy luật tự nhiên.
Năm nào hội cũng có vài cuộc thi tranh giải. Nói đến việc này rất chi là dài dòng...
Hôm nay chỉ nói một chuyện thôi.
Đang tự nhiên tự lành, ông chủ tịch bóp bụng nghĩ ra một trò mới. Một kiểu chơi đặc biệt, chơi cầu lông bằng chân, không chơi bằng tay như từ xưa đến giờ.
Hội viên cứ ngã liểng xiểng. Vợt không cầm ở tay, lại buộc vào cổ chân, đón trái cầu thế quái nào văng theo cả người. Hỏng đến hơn chục bộ răng giả của cầu thủ. Còn như trật khớp, bong gân thì hầu hết dính phải..
 Đúng là cái mới nào cũng khó nhai. Nhưng chủ trương đề ra rồi, báo cáo lên trên rồi, nhất định phải có kết quả . Không có kết quả đừng mong kinh phí rót về. Mọi người đều lo lắng..
Có một số phàn nàn, sao không duy trì như trước ? Bày đặt ra làm gì để giờ khó ăn khó nói ?
Ông chủ tịch không giữ được bình tĩnh như mọi khi : Vị nào không thích cứ làm đơn xin ra. Có ai bắt buộc các vị đâu ?
Bà phó đỡ lời :
Đành là thế, nhưng bác trưởng nói vậy hơi quá, hội là hội chung, chứ có phải hội riêng của nhà bác đâu ? Không có hội viên bác làm chủ tịch với ai đây ?
Chủ tịch vội xoa dịu :
- Nói thế có thể là chưa phải, nhưng tôi xuất phát từ cái tâm của mình. Còn một vài sáng kiến nữa tôi chưa thử.. Dưng mà đường dài mới biết ngựa hay. Chúng ta đã tự nguyện rồi, vào rồi, phải cố gắng xây dựng hội chứ ?
- Chỉ cầm vợt tay phải cấm chơi tay trái chứ gì ?
- Là gì xin được bảo mật, chưa thể tiết lộ. Tôi chỉ xin nhắc các vị trong điều lệ của hội có ghi là :
"Hội ta là cuộc chạy Ma ra ton, tinh thần thể thao là luôn hướng lên phía trước, luôn cố gắng và sáng tạo.." Việc đề xuất những việc trên có gì sai nào ?
Sai thì không sai..
Nhưng ai cũng tần ngần nhìn đôi chân khẳng khiu của mình, nhìn cái bụng mỗi ngày mỗi xệ ra. Hình như mắt cũng kém dần đi thì phải ??
Tự nghĩ :
 - Đứng vững được trong hội cầu lông này, đâu phải chuyện đùa.
Không ai bảo ai, cúi xuống, buộc vào chân cây vợt.
Quá nửa ngã nhào về phía trước , còn vợt gần như gãy cán bằng hết !!
Tinh thần thể thao thật là vĩ đại.
 Muôn năm cầu lông !!







Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Năm, 15 tháng 9, 2016

KHINH BỈ LUẬN

FB Phạm Lưu Vũ

Không cần thiết phải xây dựng cái gọi là "nền văn hóa khinh bỉ bọn tham nhũng", bởi dân ta vốn đã có sẵn nền văn hóa khinh bỉ bọn ngu dốt rồi.

Song dù có khinh bỉ đến mấy, thì bọn ngu dốt vẫn tồn tại, vẫn ngày càng phát triển trơ lì cùng tuế nguyệt, vẫn leo cao hết mức con người có thể leo, để hàng ngày "ngôn" ra những câu nói, những "luận điểm" ngu tới mức bò nghe thấy cũng phải lăn ra cười.
Mà làm người ngu dốt nào có sung sướng gì. Đã bị thiên hạ khinh bỉ, lại còn bị chửi rủa, con cháu thua thiệt đủ điều... Vậy mà con người ta vẫn cứ hăng hái ngu dốt, ngày càng ngu dốt, dốt leo thang....
Trong khi làm kẻ tham nhũng thì sung sướng vô ngần, quyền ăn, quyền nói, quyền trói, quyền mở... nhất nhất ở trong tay nó, vợ đẹp xe đẹp, nhà bạc ghế vàng, tiền hô hậu ủng, con cháu leo cao...
Cái món "khinh bỉ" kia vô hình, vô tướng, chỉ ngấm ngầm đâu đó, bên trong thì như giả vờ, bên ngoài thì như đạo đức giả... đã không chặn được ngu dốt, thì chặn tham nhũng thể đếch nào được.
Khinh bỉ đã không thể chặn được tham nhũng, thì nên làm ngược lại. Nên... trọng nó, vái lạy nó, tôn vinh nó... như vẫn đang làm, như cái văn hóa trọng quan của dân ta ngàn đời nay vậy.
Tại sao như thế?
Xưa nay kẻ có đức được thiên hạ trọng là lẽ đương nhiên. Song kẻ vô đức mà được trọng thì giảm thọ, mất phước... Nó có thể sung sướng, sống dai kiếp này, song kiếp sau chắc sẽ bị "đọa", con cháu, vây cánh của nó sẽ bị quả báo nhãn tiền, bởi chắc chắn bọn tham nhũng lớp sau sẽ "làm thịt" lũ con cháu, vây cánh của bọn tham những lớp trước. Những việc đó vẫn hằng xảy ra.
Tóm lại là không nên khinh bỉ bọn tham nhũng. Hãy nên trọng nó, càng trọng nhiều nó càng... nặng nghiệp. Đó là cách trừng trị hay nhất, lại được nó cảm ơn, có khi còn được nó biếu ít tiền.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Hoàng Anh Gia Lai: Sẽ bán rừng cao su cho Trung Quốc


image
Hoàng Anh Gia Lai bị cáo buộc chiếm dụng đất của dân địa phương Lào

Nợ nần lớn, công ty Hoàng Anh Gia Lai nói đang cân nhắc bán hàng chục nghìn ha rừng cao su bên Lào cho Trung Quốc.

Điều đáng nói là con số 10.000-20.000 ha rừng cao su này là đất thuê của nước sở tại, nằm trong khu vực mang tầm quan trọng đặc biệt về an ninh quốc phòng gần biên giới hai bên với Campuchia.

image
Thông tin nói trên được đưa ra trong Đại hội Cổ đông thường niên của Công ty cổ phần Nông nghiệp Quốc tế Hoàng Anh Gia Lai (HAGL Agrico – Mã chứng khoán HNG) sáng thứ Năm 15/9.

Tại đó, công ty này cho hay tới thời điểm 30/6/2016, HAGL Agrico có số dư các khoản vay và trái phiếu phải trả trên 14 nghìn tỷ đồng, trong đó 4.749 tỷ đồng sẽ đến hạn thanh toán trong vòng 12 tháng kể từ cuối quý II/2016.

HAGL Agrico đã gửi thư cho các tổ chức tín dụng, đề nghị tái cơ cấu nợ bao gồm điều chỉnh lãi vay về mức hợp lý, giãn nợ và bơm thêm vốn để cho công ty được tiếp tục hoạt động.

Công ty này cũng nói đã kêu gọi chính phủ trợ giúp.

image
Ông Đoàn Nguyên Đức nói giãn nợ là chủ trương lớn của công ty

Tuy nhiên trong trường hợp xấu nhất là không được hỗ trợ về tái cơ cấu các khoản nợ vay, HAGL sẽ phải cân nhắc việc bán 10.000-20.000 ha rừng cao su mà công ty này thuê đất bên Lào.

Ông Đoàn Nguyên Đức, Chủ tịch Hội đồng Quản trị HAGL Agrico, được Báo Đấu thầu dẫn lời nói: "Các đối tác Trung Quốc tỏ ra rất quan tâm đến tài sản này".

Ông Đức cũng nói chủ trương của công ty cho tới cuối năm nay là tập trung giãn nợ với trông đợi sang 2017 sẽ giảm nợ về cơ bản.

image

HAGL Agrico cũng dự kiến phát hành thêm 110 triệu cổ phần theo hình thức phát hành riêng lẻ với giá chào bán tối thiểu 6.400 đồng/cổ phần để tái cơ cấu nguồn vốn của công ty.

image

Vài năm trở lại đây một số tổ chức phi chính phủ cáo buộc các khu rừng cao su của HAGL tại Campuchia và Lào đã gây những thiệt hại to lớn về xã hội và môi trường xung quanh, trong đó có tình trạng lấy đất của các cộng đồng địa phương và tàn phá các vùng rừng rộng lớn.
theo BM Blog

Phần nhận xét hiển thị trên trang