Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Năm, 15 tháng 9, 2016

Sát thủ cáo buộc TT Duterte từng tự tay giết người

duterte2

Biên dịch: Phan Nguyên
Ông Rodrigo Duterte đã bắn chết một nhân viên Bộ Tư pháp và ra lệnh giết các đối thủ, một cựu thành viên biệt đội ám sát điều trần trước Quốc hội vào hôm thứ năm (15 tháng 9), trong một cáo buộc gây chấn động chống lại vị tổng thống Philippines.
Tay sát thủ tự xưng đã tuyên bố trước phiên điều trần ở Thượng viện rằng ông và một nhóm cảnh sát cùng cựu phiến quân cộng sản đã giết chết khoảng 1.000 người suốt 25 năm theo lệnh của ông Duterte, trong đó có một nạn nhân được vứt cho cá sấu ăn thịt.
Nhiều người trong số những người còn lại bị siết cổ, đốt cháy, phân thây, rồi đem chôn ở một mỏ đá thuộc sở hữu của một sĩ quan cảnh sát và là một thành viên của biệt đội ám sát. Những người khác bị ném xuống biển cho cá ăn.
Edgar Matobato, 57 tuổi, đưa ra lời cáo buộc trước Thượng viện, cơ quan đang điều tra về các vụ giết người được cáo buộc là không qua xét xử trong chiến dịch đàn áp tội phạm của ông Duterte mà cảnh sát cho là đã khiến 3.140 người chết trong 72 ngày đầu tiên ông làm tổng thống.
Chủ tịch Ủy ban Nhân quyền, Thượng nghị sĩ Leila de Lima, đã nói với phiên điều trần rằng Matobato đã đầu hàng cơ quan điều tra vào năm 2009 và cho đến gần đây được che chở bởi một chương trình bảo vệ nhân chứng.
Phát ngôn viên của ông Duterte nói các cáo buộc này đã được điều tra mà không có lời buộc tội nào được nộp lên tòa án, trong khi con trai của ông, Paolo Duterte, gọi các lời chứng này “chỉ là tin đồn” của “một người điên”.
Matobato nói rằng hồi năm 1993, ông và các thành viên khác trong biệt đội ám sát đang thực hiện một nhiệm vụ thì họ tới một con đường ở Davao bị chặn bởi một chiếc xe của một sĩ quan thuộc Cục Điều tra Quốc gia của Bộ Tư pháp.
Cuộc đối đầu đã dẫn tới một màn đấu súng khiến viên sĩ quan bị thương và hết đạn. Rodrigo Duterte, thị trưởng thành phố Davao vào thời điểm đó, sau đó đến hiện trường, Matobato nói.
“Thị trưởng Duterte là người đã kết liễu anh ta. Jamisola (tên của nhân viên Bộ Tư pháp) vẫn còn sống khi ông ấy (Duterte) đến. Ông ấy xả hết hai băng đạn Uzi (súng tiểu liên) vào người anh ta.”
“Tôi đã không giết bất cứ ai trừ khi có lệnh của Charlie Mike,” ông nói, và giải thích rằng đó là biệt danh của đội ám sát để chỉ ông Duterte, người lúc đó là thị trưởng của thành phố miền nam Davao, bằng cách ghép hai chữ cái đầu CM.
Người dân thường gọi Duterte là CM, tức City Mayor (thị trưởng thành phố).
“Giết người như ngóe”
Lời chứng của Matobato đã đưa ra các chi tiết đối với các cáo buộc lâu nay rằng Duterte đứng đằng sau một biệt đội ám sát vốn đã giết chết hơn một nghìn người ở Davao, nơi ông là thị trưởng trong gần hai thập niên qua.
“Công việc của chúng tôi là tiêu diệt bọn tội phạm, hiếp dâm, buôn bán ma túy, cướp giật. Đó là những gì chúng tôi đã làm. Chúng tôi giết người gần như hàng ngày, “Matobato nói.
“Người dân Davao đã bị giết như ngóe,” ông nói, và thêm rằng đội sát thủ chủ yếu giết những người bị nghi là tội phạm và kẻ thù cá nhân của gia đình ông Duterte từ năm 1988 đến 2013.
Phát ngôn viên của ông Duterte, ông Martin Andanar, cho biết ông nghi ngờ việc vị thị trưởng lúc đó có thể ra lệnh giết chết được cả 1.000 người.
“Tôi không nghĩ ông ấy có khả năng đưa ra một chỉ thị như thế. Ủy ban Nhân quyền đã điều tra điều này một thời gian dài trước đây và không có lời buộc tội nào đã được nộp lên,” ông nói.
Một phát ngôn viên khác, ông Ernesto Abella, nói rằng các cáo buộc cần phải được xem xét kỹ lưỡng.
“Dù lời chứng và các tuyên bố của vị chủ tịch (ủy ban Thượng viện) là gì, chúng ta sẽ phải có một cuộc điều tra thích hợp về điều đó.”
Ông Duterte, người nhậm chức hơn hai tháng trước, thắng cử hồi tháng 5 với một chênh lệch phiếu lớn dựa trên lời hứa sẽ giết hàng ngàn tội phạm.
Matobato nói các sát thủ đã nhận được “đơn đặt hàng” trực tiếp từ ông Duterte hoặc từ các sĩ quan cảnh sát được biệt phái tới làm việc ở văn phòng của thị trưởng.
Nhiều người trong số các nạn nhân bị bắt cóc bởi các thành viên của một nhóm người tự giới thiệu là nhân viên cảnh sát, sau đó họ bị đưa đến một mỏ đá địa phương nơi họ đã bị giết và chôn, ông nói thêm.
“Các sĩ quan này nói với chúng tôi giết người kiểu bình thường sẽ không đủ thỏa mãn. Họ là những kẻ thích giết người một cách dã man,” ông nói và mô tả cách các nạn nhân bị bóp cổ.
“Sau đó chúng tôi sẽ lột quần áo của họ, đốt cháy và chặt các thi thể,” Matobato nói, đồng thời cho hay ông đã đích thân giết “khoảng 50” người.
‘Mổ bụng phanh thây’
Thi thể của các nạn nhân khác bị mổ bụng và ném xuống biển, trong khi những người khác thì bị vứt bên lề đường ở Davao, và bàn tay của họ bị làm cho như đang nắm một khẩu súng ngắn, ông nói thêm.
Một trong các nạn nhân là một người đàn ông nước ngoài bị nghi ngờ là “khủng bố quốc tế”, còn một người là bạn trai của em gái ông Duterte.
Một nạn nhân khác là phóng viên đài truyền hình Davao Jun Pala, người liên tục chỉ trích ông Duterte, còn bốn người khác là vệ sĩ của một đối thủ người địa phương của con trai ông Duterte, Paolo Duterte, người hiện là phó thị trưởng thành phố Davao, Matobato nói.
Đáp lại, ông Paolo Duterte gọi các lời chứng của Matobato “chỉ là tin đồn”. “Tôi sẽ không thèm trả lời những cáo buộc của một người điên.”
Tổng thống Duterte trước đó đã bác bỏ là đã ra lệnh phục kích giết Pala ở Davao hồi năm 2003 nhưng mô tả Pala là một kẻ tống tiền và một “thằng chó đẻ thối tha”, người “xứng đáng bị như vậy”. Các bình luận này đã bị lên án bởi Liên Hợp Quốc và các cơ quan giám sát nhân quyền.
Bà De Lima cho biết Ủy ban Nhân quyền sau đó đã đào lên được một vài bộ xương người không xác định được là ai tại mỏ đá ở Davao.
Bà cho biết những phát hiện ban của Ủy ban Thượng viện sẽ được chuyển đến Tổng Thanh tra Philippines, mặc dù bà thừa nhận các tổng thống đương nhiệm được miễn truy tố hình sự và chỉ có thể bị phế truất thông qua quy trình đàn hạch (luận tội).
Matobato nói đội ám sát đã “tra tấn” ông khi ông rời khỏi nhóm vào năm 2013, khiến ông phải đầu hàng và tham gia chương trình bảo vệ nhân chứng của Bộ Tư pháp.
Tuy nhiên Matobato nói ông rời khỏi chương trình này và đi trốn khi ông Duterte thắng cử tổng thống.
Khi được hỏi tại sao ông rời đội ám sát, Matobato trả lời rằng: “Tôi cảm thấy lương tâm bị cắn rứt.”
- See more at: http://nghiencuuquocte.org/2016/09/16/sat-thu-cao-buoc-tt-duterte-tung-tu-tay-giet-nguoi/#sthash.MT1My1T4.dpuf
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Làm gì...? Mà đòi đất nước phải đưa xác về ?


Bài trên mạng: Trong hàng ngàn hàng vạn lời bình về hình ảnh người phụ nữ xấu số ở Sơn La , mất ở bệnh viện, được đưa về bằng xe máy, có mấy câu này quá thấm thía (Thơ của một bạn tên Ngô Diễm Quỳnh):
Làm gì cho đất nước chưa ?
Mà đòi đất nước phải đưa xác về ?
Xe máy sẵn đấy - chở đê
Tiền của đất nước làm giề biết không
Còn đang phải trả nợ công
Còn đang trong túi các ông các bà 
Còn đang xây tượng nguy nga 
Còn đang tổ chức rất là trang nghiêm
Đại hội, bầu cử... liên miên
Hàng chục nghìn tỉ thăng thiên mất rồi.

Không có tiền thuê xe, người nhà chị P. đành nhờ người quen dùng xe máy chở thi thể về quê mai táng. Ảnh: T.H
Giám đốc Sở Y tế lên tiếng vụ xe máy chở thi thể
15/09/2016 09:55 GMT+7

 - Bác sĩ khẳng định gia đình đã xin cho bệnh nhân ra viện, sau đó chị P. tử vong trong quá trình đưa về
 nhà, chứ không phải tử vong ở bệnh viện.

Hình ảnh chiếc xe máy chở thi thể bọc trong chiếu ở TP Sơn La, tỉnh Sơn La chiều 12/9 đang được dư luận cả nước quan tâm đặc biệt.

Chiều qua, Công an tỉnh Sơn La cho biết, cơ quan này đã vào cuộc và xác minh vụ việc không có dấu hiệu hình sự.

Danh tính người chết được xác định là chị P, trú ở xã Mường Sại, huyện Quỳnh Nhai. Chị P. mắc bệnh lao phổi được gia đình đưa đi điều trị tại bệnh viện Lao và bệnh phổi tỉnh Sơn La.

Vì bệnh tình quá nặng, sau một thời gian điều trị, chị P. đã tử vong. Sau khi làm các thủ tục cần thiết, gia đình đưa chị về quê để mai táng.

Tuy nhiên, do điều kiện kinh tế khó khăn, người thân của bệnh nhân xấu số không đủ tiền thuê xe chuyên dụng để chở thi thể về quê nên đã nhờ người quen vận chuyển bằng xe máy.


Khi biết sự thật đằng sau bức ảnh này, nhiều người vô cùng xót xa, thương cảm hoàn cảnh của bệnh nhân xấu số
"Khi rời bệnh viện, bệnh nhân chưa tử vong"

Trao đổi phóng viên, bác sĩ chuyên khoa 2, Giám đốc Sở Y tế Sơn La Lầu Sáy Chứ cho biết, người phụ nữ là chị Lò Thị P., 40 tuổi, dân tộc Thái, trú tại xã Mường Sại.

Ông khẳng định, trước khi tử vong và được chở về bằng xe máy như trong hình ảnh, chị P. là bệnh nhân điều trị tại bệnh viện Lao và bệnh phổi tỉnh với tình trạng viêm phổi, suy kiệt nặng.

Sau khi được điều trị tích cực, đến sáng 12/9, gia đình đã xin cho bệnh nhân P. được về nhà.

"Theo báo cáo của lãnh đạo bệnh viện, các y bác sỹ đã giải thích rõ ràng là trường hợp này cần điều trị nhưng gia đình không đồng ý và xin về.

Sau khi làm đầy đủ thủ tục theo quy định, bệnh nhân được xuất viện. Khi xuất viện thì sức khỏe bệnh nhân cũng yếu nhưng vẫn ổn định, chưa tử vong.

Trên đường gia đình đưa về sau đó, bệnh nhân tử vong và được gia đình đưa về bằng xe máy như trong ảnh", ông Chứ thông tin.

Ông cũng cho biết thêm, lãnh đạo bệnh viện khẳng định, nếu tử vong trong bệnh viện thì không có lý do gì viện không bố trí xe đưa bệnh nhân về nhà.

"Chúng tôi rất tiếc về trường hợp này và cảm thấy xót xa khi nhìn hình ảnh chở thi thể không ai mong muốn này...", Giám đốc Sở Y tế Sơn La bày tỏ.

Nhị Tiến
http://vietnamnet.vn/vn/thoi-su/326738/giam-doc-so-y-te-len-tieng-vu-xe-may-cho-thi-the.html


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Gieo gió gặt siêu bão


Triều Tiên dưới sự lãnh đạo của ông - cha - con nhà Ủn (Kim Jong-un) luôn kiên định con đường đi lên CNXH nghèo đói, luôn to mồm dọa biến Hàn Quốc thành tro bụi, luôn đe Mỹ phải trả giá khủng khiếp, luôn tất cả vì hạt nhân, tất cả để chiến thắng. 

Hôm 12.9 nước này bị trận lụt khủng khiếp, thiệt hại vô cùng nặng nề, đói quá chịu không nổi phải cầu cứu quốc tế giúp đỡ. Không nước nào ra mặt hoặc lên tiếng, thậm chí có nước cho biết không muốn dây với thằng hủi mặc dù rất ái ngại trước tình cảnh của người dân đen Triều Tiên. Cho đến thời điểm này, chưa nước nào có ý định giúp đỡ, kể cả hai ông bạn chí cốt Việt Nam, Trung Quốc.

Gieo gì thì gặt nấy, còn kêu ai. Đổ gạo vào mõm nó, nó ăn xong (chứ không cho dân ăn) lại dọa biến trái đất thành bình địa, nên chả ai dại. Cứ để người dân Triều Tiên da bọc xương tự đứng lên quyết định vận mệnh của mình là tốt nhất.


Cả Venezuela cũng vậy, hăng hái tiến lên CNXH để bây giờ đã tiến sát... vực thẳm. Dân chúng Venezuela sẽ không để yên sự ngu muội ấy kéo dài.


Chả biết có kẻ nào nhìn vào đó để rút ra bài học cho mình.


Nguyễn Thông

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Dân chủ vẫn đứng ở điểm tận cùng của Lịch sử



berlin wall.jpg

Nguồn: Francis Fukuyama, “At the ‘End of History’ Still Stands Democracy,” Wall Street Journal, 06/06/2014.
Biên dịch: Nguyễn Huy Hoàng
Hai mươi lăm năm trước, tôi viết tiểu luận “Sự cáo chung của lịch sử?” cho The National Interest, một tập san nhỏ. Lúc đó là mùa xuân năm 1989, và với những người trong chúng ta bị cuốn vào những cuộc tranh luận chính trị và ý thức hệ lớn về Chiến tranh Lạnh, đó là một thời khắc đáng kinh ngạc. Bài viết ra đời chỉ vài tháng sau sự sụp đổ của Bức tường Berlin, đúng thời gian diễn ra các cuộc biểu tình ủng hộ dân chủ trên quảng trường Thiên An Môn ở Bắc Kinh và giữa một làn sóng chuyển tiếp dân chủ ở Đông Âu, Mỹ Latinh, châu Á, và vùng châu Phi hạ Sahara.
Tôi lập luận rằng Lịch sử (theo nghĩa triết học tổng quát) hóa ra rất khác những gì mà các nhà tư tưởng cánh tả tưởng tượng. Quá trình hiện đại hóa kinh tế và chính trị không dẫn đến chủ nghĩa cộng sản như các nhà Marxist khẳng định và như Liên Xô tuyên bố, mà dẫn đến một hình thức nào đó của dân chủ tự do và một nền kinh tế thị trường. Lịch sử, tôi viết, có vẻ đạt đến đỉnh điểm trong tự do: các chính phủ dân cử, các quyền tự do cá nhân, một hệ thống kinh tế trong đó vốn và lao động lưu thông dưới sự giám sát tương đối khiêm tốn của nhà nước.
Nhìn lại tiểu luận này từ thời điểm hiện tại, chúng ta hãy bắt đầu bằng một điểm rõ ràng: Năm 2014 xem ra rất khác so với năm 1989.
Nga là một chế độc chuyên chế dân cử nguy hiểm được thúc đẩy bởi đô la dầu mỏ, tìm cách bắt nạt các nước láng giềng và đòi lại những lãnh thổ đã mất khi Liên Xô giải thể năm 1991. Trung Quốc vẫn chuyên chế nhưng giờ đã có nền kinh tế lớn thứ hai thế giới, và những tham vọng lãnh thổ của nó ở Biển Đông và Biển Hoa Đông cũng vậy. Như nhà phân tích chính sách đối ngoại Walter Russell Mead viết gần đây, địa chính trị kiểu cũ đã trở lại ở cấp độ lớn, và sự ổn định toàn cầu đang bị đe dọa ở cả hai đầu của lục địa Á Âu.
Vấn đề trong thế giới ngày nay không chỉ là các cường quốc chuyên chế đang trên đà tiến tới mà nhiều nền dân chủ hiện có cũng không ổn định. Ví dụ Thái Lan, nơi kết cấu chính trị bất ổn đã nhường bước cho một cuộc đảo chính quân sự tháng trước, hay Bangladesh, nơi hệ thống vẫn bị kiềm tỏa bởi hai bộ máy chính trị suy đồi. Nhiều nước có vẻ đã chuyển tiếp sang dân chủ thành công—Thổ Nhĩ Kỳ, Sri Lanka, Nicaragua—lại quay trở lại thực tiễn chuyên chế. Các nước khác, bao gồm cả những thành viên gần đây của Liên minh châu Âu (EU) như Romania và Bulgaria, vẫn bị tham nhũng quấy nhiễu.
Rồi còn có các nền dân chủ phát triển. Cả Hoa Kỳ lẫn EU đều trải qua các cuộc khủng hoảng kinh tế trầm trọng trong thập niên qua, đồng nghĩa với tăng trưởng ảm đạm và tỷ lệ thất nghiệp cao, đặc biệt là với người trẻ. Dù nền kinh tế Hoa Kỳ giờ đã bắt đầu tăng trưởng trở lại, ích lợi vẫn chưa được chia sẻ một cách đồng đều, và hệ thống chính trị phân cực và mang tính đảng phái của nước này khó có thể là tấm gương sáng cho các nền dân chủ khác.
Vậy là giả thuyết “sự cáo chung của lịch sử” của tôi đã được chứng minh là sai lầm, hoặc nếu không sai lầm thì cũng cần sửa chữa nghiêm trọng? Tôi tin rằng về cơ bản thì ý tưởng nền tảng đó vẫn đúng, nhưng giờ tôi cũng đã hiểu nhiều vấn đề về bản chất của sự phát triển chính trị mà tôi thấy chưa thật rõ ràng trong những ngày sôi sục của năm 1989.
Khi quan sát các xu hướng lịch sử rộng lớn, điều quan trọng là đừng sa đà vào những bước phát triển ngắn hạn. Minh chứng của một hệ thống chính trị ổn định là sự bền vững trong dài hạn, chứ không phải hiệu năng của nó trong một thập niên nào đó.
Trước tiên, thử xem xét các hệ thống chính trị và kinh tế đã thay đổi đáng kể như thế nào trong hai thế hệ qua. Về mặt kinh tế, nền kinh tế thế giới chứng kiến sự tăng trưởng rất lớn về sản lượng, tăng khoảng bốn lần trong giai đoạn từ đầu những năm 1970 đến cuộc khủng hoảng tài chính 2007–08. Mặc dù cuộc khủng hoảng là một bước thụt lùi lớn, mức độ thịnh vượng trên thế giới vẫn gia tăng một cách đáng kể trên mọi lục địa. Điều này diễn ra là bởi thế giới đã gắn kết với nhau trong một hệ thống thương mại và đầu tư tự do. Ngay cả tại các nước cộng sản như Trung Quốc và Việt Nam, các quy tắc thị trường và cạnh tranh vẫn chiếm ưu thế.
Những thay đổi lớn cũng diễn ra trong lĩnh vực chính trị. Năm 1974, theo chuyên gia về dân chủ Larry Diamond tại Đại học Stanford, chỉ có khoảng 35 nền dân chủ dân cử, đại diện cho chưa đến 30% số quốc gia trên thế giới. Đến năm 2013, con số này đã tăng lên đến khoảng 120, tương đương hơn 60% tổng số. Năm 1989 đánh dấu sự tăng tốc đột ngột của một xu hướng rộng lớn hơn mà nhà khoa học chính trị quá cố Samuel Huntington tại Đại học Harvard gọi là “làn sóng thứ ba” của dân chủ hóa, một làn sóng bắt đầu với những cuộc chuyển tiếp (sang dân chủ) ở Nam Âu và châu Mỹ Latinh khoảng 15 năm trước đó và sau này mở rộng sang cả vùng châu Phi hạ Sahara và châu Á.
Sự xuất hiện của một trật tự kinh tế toàn cầu dựa trên thị trường và sự lan rộng của dân chủ rõ ràng là có liên quan đến nhau. Dân chủ luôn dựa trên một tầng lớp trung lưu rộng lớn, và số lượng những công dân phát đạt, có tài sản đã lớn mạnh ở mọi nơi trong thế hệ qua. Người dân giàu có hơn, có giáo dục hơn thường đòi hỏi nhiều hơn ở chính phủ của họ—và bởi vì họ trả thuế, họ cảm thấy các quan chức công phải có trách nhiệm giải trình với họ. Nhiều pháo đài cứng đầu nhất của chủ nghĩa chuyên chế trên thế giới là các nước giàu dầu mỏ như Nga, Venezuela, hay các chế độ ở Vịnh Ba Tư, nơi “lời nguyền tài nguyên,” như người ta vẫn gọi, đã cho chính phủ doanh thu ngân sách khổng lồ từ một nguồn lực khác mà không phải là người dân.
Thậm chí nếu thừa nhận khả năng cưỡng lại thay đổi của các chế độ độc tài giàu dầu mỏ, từ năm 2005 chúng ta đã chứng kiến cái mà giáo sư Diamond gọi là “sự suy thoái dân chủ” toàn cầu. Theo Freedom House, tổ chức đưa ra các thang đo được sử dụng rộng rãi về tự do chính trị và dân sự, cả số lượng và chất lượng của các nền dân chủ (sự minh bạch của các kỳ bầu cử, tự do báo chí, v.v.) đều suy giảm trong tám năm liên tiếp vừa qua.
Nhưng hãy đặt sự suy thoái dân chủ này vào bối cảnh rộng lớn hơn: Trong khi chúng ta có thể lo ngại về các xu hướng chuyên chế ở Nga, Thái Lan, hay Nicaragua, thì cả ba nước này đều là các nền độc tài rõ ràng trong những năm 1970. Bất chấp những ngày cách mạng đầy cảm hứng ở quảng trường Tahrir của Cairo năm 2011, Mùa xuân Ả Rập có vẻ sẽ không mang lại một nền dân chủ đích thực ở bất cứ nơi nào trừ đất nước nơi nó bắt đầu, Tunisia. Tuy nhiên, điều đó nhiều khả năng sẽ đồng nghĩa với một nền chính trị Ả Rập đáp ứng người dân tích cực hơn trong dài hạn. Kỳ vọng điều này sẽ diễn ra nhanh chóng là hết sức phi thực tế. Chúng ta đã quên rằng sau các cuộc cách mạng năm 1848—“Mùa xuân của các dân tộc” châu Âu—dân chủ mất đến 70 năm mới có thể được củng cố.
Hơn nữa, trong lĩnh vực tư tưởng, nền dân chủ tự do vẫn chưa có đối thủ nào thực thụ. Nước Nga của Vladimir Putin và Iran của các ayatollah (đại giáo chủ) vẫn bày tỏ sự tôn trọng với các lý tưởng tự do ngay cả khi họ chà đạp chúng trên thực tế. Sao phải mất công tổ chức các cuộc trưng cầu dân ý giả tạo về “quyền tự quyết” ở Đông Ukraine? Một số kẻ cực đoan ở Trung Đông có thể ôm mộng khôi phục một caliphate Hồi giáo cực đoan, nhưng đây không phải lựa chọn của đa số người dân sống trong các nước Hồi giáo. Hệ thống duy nhất có vẻ cạnh tranh với nền dân chủ tự do là cái gọi là “mô hình Trung Quốc,” kết hợp chính phủ chuyên chế với một nền kinh tế một phần dựa trên thị trường và mức độ cao về năng lực kỹ trị và công nghệ.
Nhưng nếu có ai bảo tôi đặt cược xem sau 50 năm nữa, Mỹ và châu Âu sẽ giống Trung Quốc hơn hay là ngược lại, tôi sẽ không do dự mà chọn phương án sau. Có nhiều lý do để cho rằng mô hình Trung Quốc không bền vững. Tính chính danh của hệ thống và sự cầm quyền kéo dài của Đảng phụ thuộc vào mức độ tăng trưởng cao liên tục, một điều đơn giản là sẽ không diễn ra khi Trung Quốc tìm cách chuyển dịch từ một nước thu nhập trung bình lên một nước thu nhập cao.
Trung Quốc đã tích tụ những chi phí ẩn khổng lồ bằng cách đầu độc nguồn đất và không khí của mình, và trong khi chính phủ vẫn đáp ứng người dân nhiều hơn hầu hết các chế độ chuyên chế khác, tầng lớp trung lưu ngày càng lớn của nước này nhiều khả năng sẽ không chấp nhận hệ thống gia trưởng suy đồi hiện tại trong những thời kỳ khó khăn. Trung Quốc đã không còn truyền bá một lý tưởng phổ quát ra ngoài bên giới như trong những ngày cách mạng của Mao. Với mức độ bất bình đẳng gia tăng và đặc quyền khổng lồ mà những người có liên quan đến chính trị được hưởng, “Giấc mơ Trung Hoa” không là gì hơn một con đường làm giàu nhanh chóng cho một số tương đối ít.
Tuy nhiên, những điều kể trên không có nghĩa là chúng ta có thể thỏa mãn với những gì dân chủ đã làm được trong vài thập niên qua. Giả thuyết “sự cáo chung của lịch sử” của tôi chưa bao giờ có ý mang quan điểm tất định (tức là không phụ thuộc vào ý chí tự do của con người—ND), hay là một dự đoán đơn giản về chiến thắng tất yếu của dân chủ tự do trên toàn thế giới. Các nền dân chủ tồn tại được và thành công chỉ là bởi người ta sẵn sàng chiến đấu vì pháp quyền, các quyền con người, và trách nhiệm giải trình chính trị. Các xã hội như vậy phụ thuộc vào lãnh đạo, khả năng tổ chức, và sự may mắn tuyệt đối.
Vấn đề lớn nhất trong các xã hội đang khát khao trở nên dân chủ là họ không cung cấp được thực chất của những gì mà người dân mong muốn ở chính phủ: an ninh cá nhân, tăng trưởng kinh tế chung, và các dịch vụ công cơ bản (đặc biệt là giáo dục, y tế, và cơ sở hạ tầng) vốn cần thiết để đạt được cơ hội cá nhân. Vì những lý do có thể hiểu được, những người ủng hộ dân chủ tập trung vào việc giới hạn quyền lực của các nhà nước độc tài hay cướp bóc. Nhưng họ không dành nhiều thời gian tương đương để suy nghĩ về cách quản trị hiệu quả. Nói theo lời Woodrow Wilson, họ quan tâm việc “kiểm soát nhiều hơn việc tiếp sinh lực cho chính phủ.”
Đây là thất bại của cuộc Cách mạng Cam lần đầu lật đổ Viktor Yanukovych năm 2004 của Ukraine. Các nhà lãnh đạo lên nắm quyền thông qua các cuộc biểu tình—Viktor Yushchenko và Yulia Tymoshenko—đã lãng phí năng lượng của họ vào đấu đá nội bộ và những giao dịch mờ ám. Nếu một chính quyền dân chủ hiệu quả lên nắm quyền, quét sạch tham nhũng ở Kiev và khiến các thể chế nhà nước trở nên đáng tin cậy hơn, thì chính phủ đã có thể thiết lập tính chính danh của nó ở mọi nơi ở Ukraine, bao gồm cả miền Đông nói tiếng Nga, rất lâu trước khi Putin đủ mạnh để can thiệp. Thay vào đó, các lực lượng dân chủ đã đánh mất uy tín và mở đường cho sự trở lại của Yanukovych năm 2010, qua đó mở màn cho sự bế tắc căng thẳng và đẫm máu trong những tháng gần đây.
Ấn Độ cũng tụt hậu vì một sự chênh lệch tương tự trong hiệu năng khi so với Trung Quốc. Việc Ấn Độ duy trì được nền dân chủ của mình kể từ khi thành lập năm 1947 là rất ấn tượng. Nhưng nền dân chủ Ấn Độ, như làm xúc xích, không quá hấp dẫn khi nhìn gần. Hệ thống này đầy rẫy tham nhũng và quan hệ bảo trợ thân hữu; theo Hiệp hội Cải cách Dân chủ Ấn Độ, 34% số người chiến thắng trong các cuộc bầu cử gần đây của Ấn Độ có cáo trạng hình sự, bao gồm các tội nghiêm trọng như giết người, bắt cóc, và tấn công tình dục.
Pháp quyền có tồn tại ở Ấn Độ, nhưng chậm và thiếu hiệu quả đến mức nhiều nguyên đơn qua đời trước khi khiếu kiện của họ được đưa ra xét xử. Tòa án Tối cao Ấn Độ đang tồn đọng hơn 60.000 vụ, theoHindustan Times. So với Trung Quốc chuyên chế, nền dân chủ lớn nhất thế giới hoàn toàn lép vế về khả năng cung cấp cơ sở hạ tầng hiện đại hay các dịch vụ công cơ bản như nước sạch, điện, hay giáo dục cơ bản cho người dân.
Ở một số tiểu bang của Ấn Độ, 50% giáo viên không đến lớp, theo nhà kinh tế và nhà hoạt động Jean Drèze. Narendra Modi, một nhà dân tộc chủ nghĩa người Hindu mang quá khứ rắc rối vì dung thứ cho bạo lực chống Hồi giáo, vừa được bầu làm thủ tướng bởi một tỷ lệ đa số lớn ấn tượng với hy vọng bằng cách nào đó ông có thể tránh được thói khoa trương thông thường của nền chính trị Ấn Độ và thực sự làm được điều gì đó.
Hơn các dân tộc khác, người Mỹ thường không hiểu được sự cần thiết của chính phủ hiệu quả, mà thay vào đó tập trung vào giới hạn thẩm quyền. Năm 2003, dường như chính quyền George W. Bush tin rằng chính phủ hiệu quả và một nền kinh tế theo định hướng thị trường sẽ đồng thời xuất hiện ở Iraq một khi Hoa Kỳ đã loại bỏ được chế độ độc tài của Saddam Hussein. Họ không hiểu rằng chúng phát sinh từ sự tương tác của các thể chế phức tạp—các đảng chính trị, tòa án, quyền sở hữu, bản sắc dân tộc chung—thứ phát triển trong các nền dân chủ tiên tiến trong hàng thập niên, thậm chí hàng thế kỷ.
Không may là việc thiếu khả năng quản trị hiệu quả đã mở rộng đến cả Hoa Kỳ. Bản hiến pháp kiểu Madison của chúng ta, được cố ý thiết kế nhằm ngăn chặn sự chuyên chế bằng cách nhân rộng các cơ chế kiểm soát và đối trọng ở mọi cấp chính quyền, đã trở thành một chế độ phủ quyết (vetocracy). Trong không khí chính trị phân cực—thực sự độc hại—của Washington ngày nay, chính phủ đã tỏ ra không thể tiến hoặc lùi một cách hiệu quả.
Trái với những kích động ở cả hai bên, Hoa Kỳ phải đối mặt với một vấn đề tài khóa dài hạn rất nghiêm trọng nhưng có thể giải quyết thông qua những thỏa hiệp chính trị nhạy cảm. Nhưng Quốc hội vẫn chưa thông qua ngân sách, theo những quy định của riêng nó, trong nhiều năm qua, và mùa thu năm ngoái, Đảng Cộng hòa đã cho đóng cửa toàn bộ chính phủ vì họ không đồng ý về việc trả các khoản nợ trong quá khứ. Mặc dù nền kinh tế Mỹ vẫn còn là một nguồn của sự đổi mới kỳ diệu, chính phủ Mỹ khó có thể là nguồn cảm hứng cho thế giới ở thời điểm hiện tại.
Hai mươi lăm năm sau [kể từ năm 1989], mối đe dọa nghiêm trọng nhất đối với giả thuyết “sự cáo chung của lịch sử” không phải là ngoài kia có một mô hình cao hơn, tốt hơn, sẽ thay thế nền dân chủ tự do vào một ngày nào đó; cả chế độ thần quyền Hồi giáo lẫn chủ nghĩa tư bản Trung Quốc đều không làm được. Một khi các xã hội lên chiếc thang cuốn công nghiệp hóa, cấu trúc xã hội của chúng bắt đầu theo đổi theo những cách thức làm gia tăng nhu cầu tham gia chính trị. Nếu giới tinh hoa chính trị đáp ứng những yêu cầu đó, chúng ta sẽ đạt đến một phiên bản nào đó của dân chủ.
Câu hỏi là liệu mọi quốc gia có chắc chắn sẽ lên chiếc thang đó hay không. Vấn đề ở đây là sự gắn bó giữa chính trị với kinh tế. Tăng trưởng kinh tế đòi hỏi một số thể chế tối thiểu nhất định, ví dụ như những hợp đồng có thể thi hành và các dịch vụ công đáng tin cậy, trước khi nó bắt đầu cất cánh, nhưng rất khó tạo ra những thể chế đó trong cảnh đói nghèo cùng cực và chia rẽ chính trị. Trong lịch sử, các xã hội thoát khỏi “cái bẫy” này thông qua các biến cố lịch sử, trong đó những điều tồi tệ (như chiến tranh) thường tạo ra những điều tốt đẹp (như các chính phủ hiện đại). Tuy nhiên, chưa rõ liệu có phải ai cũng chắc chắn được sao tốt chiếu xuống hay không.
Vấn đề thứ hai mà tôi chưa đề cập đến cách đây 25 năm là vấn đề suy thoái chính trị, nó tạo nên một chiếc thang đi xuống. Mọi thể chế đều có thể suy thoái trong dài hạn. Chúng thường cứng nhắc và bảo thủ; các quy tắc đáp ứng những nhu cầu của một thời kỳ lịch sử không nhất thiết là các quy tắc đúng đắn khi những điều kiện bên ngoài thay đổi.
Hơn nữa, các thể chế hiện đại vốn được thiết kế sao cho mang tính phi cá nhân thường dần bị khống chế bởi các tác nhân chính trị quyền lực. Xu hướng tự nhiên muốn làm lợi cho gia đình và bạn bè của con người tồn tại trong mọi hệ thống chính trị, giáng tự do xuống thành một thứ đặc quyền. Điều này cũng đúng trong một nền dân chủ (hãy nhìn vào luật thuế hiện hành của Hoa Kỳ), không khác gì trong một hệ thống chuyên chế. Trong trường hợp này, người giàu có xu hướng trở nên giàu hơn không chỉ vì lợi nhuận cao hơn từ vốn, như nhà kinh tế học người Pháp Thomas Piketty lập luận, mà còn vì họ tiếp cận tốt hơn với hệ thống chính trị và có thể sử dụng quan hệ của họ để thúc đẩy lợi ích của mình.
Còn về tiến bộ công nghệ, nó rất dễ thay đổi trong việc phân phối lợi ích. Những đổi mới như công nghệ thông tin giúp lan truyền sức mạnh do chúng khiến thông tin trở nên rẻ và dễ tiếp cận, nhưng cũng làm suy yếu những công việc kỹ năng thấp và đe dọa sự tồn tại của một tầng lớp trung lưu rộng lớn.
Không ai sống trong một nền dân chủ lâu đời được tự mãn về sự tồn tại của nó. Nhưng bất chấp thăng trầm và dòng chảy của chính trị thế giới trong ngắn hạn, sức mạnh của lý tưởng dân chủ vẫn còn rất lớn. Chúng ta thấy nó trong các cuộc biểu tình tiếp tục nổ ra đầy bất ngờ từ Tunis đến Kiev đến Istanbul, nơi dân thường đòi hỏi chính phủ công nhận phẩm giá bình đẳng của họ như những con người. Chúng ta cũng thấy nó trong hàng triệu người nghèo tuyệt vọng di chuyển mỗi năm từ những nơi như Guatemala City hay Karachi đến Los Angeles hoặc London.
Ngay cả khi vẫn đặt câu hỏi rằng mất bao lâu người ta mới đến được đó, chúng ta cũng đừng nên nghi ngờ gì về kiểu xã hội nằm ở điểm tận cùng của Lịch sử. ♦
Francis Fukuyama là nghiên cứu viên cao cấp tại Đại học Stanford và giám đốc Trung tâm Dân chủ, Phát triển, và Pháp quyền tại Viện Nghiên cứu Quốc tế Freeman Spogli. Cuốn sách mới nhất của ông là Political Order and Political Decay: From the Industrial Revolution to the Globalization of Democracy (Farrar, Straus and Giroux, 2014).
Bản dịch © 2016 Nghiên cứu Quốc tế.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Bi kịch xã hội Trung Quốc: Bị lừa từ lúc mới sinh cho đến lúc già


Có nhận xét trên mạng xã hội tiếng Trung cho rằng: Người Trung Quốc thật đáng thương, hành trình làm người thật gian nan, từ lúc sinh ra cho đến lúc chết đi đều bị xoáy vào vòng vây của bọn lừa đảo, mỗi bước đi đều có khả năng bị lừa đến tán gia bại sản, thân bại danh liệt. Thật đúng là “bộ bộ kinh tâm” (mỗi bước đi đều kinh tâm động phách).
nguoi Trung Quoc
Sau vụ nữ sinh Từ Ngọc Ngọc ở Sơn Đông bị lừa và qua đời 2 ngày sau đó trong bệnh viện, báo chí Trung Quốc liên tục tiết lộ nhiều vụ lừa đảo khác. Từ giáo sư đại học cho đến sinh viên bình thường đều lần lượt rơi vào tròng của bọn lừa đảo. Xã hội Trung Quốc xuất hiện đủ loại lừa đảo trong mọi ngóc ngách, ngành nghề, đến nỗi phát sinh câu nói “tôi lừa người, người lừa tôi”. Theo như lời cảm thán của một cư dân mạng: Người Trung Quốc bước trên đường đời, từ lúc mới sinh cho đến khi nghỉ hưu, đều là “bộ bộ kinh tâm“, tại mỗi bước chân đều có thể rơi vào bẫy lừa đảo. Nhiều người khác cùng kêu lên rằng: Tại sao lại nhiều lừa đảo đến mức này? Có thể nói, Trung Quốc có 360 chủng loại lừa đảo, muôn hình muôn vẻ, tại mỗi ngành nghề thì tương ứng đều có một loại lừa đảo đi kèm. Nhỏ thì bên đường, mỗi lần lừa lấy vài nghìn tệ. Lớn thì bán hàng đa cấp trên mạng, mỗi lần lừa làm người ta mất hơn 10 triệu tệ.
Theo “Báo cáo thống kê lừa đảo trên Internet” của Trung Quốc, số lượng lừa đảo ít nhất là 1,6 triệu người, bằng với quân số của Lục quân Trung Quốc. Mỗi năm, ngành ‘lừa đảo’ có ‘sản lượng’ vượt trên 1.100 tỷ nhân dân tệ.
Dưới đây là các vụ lừa đảo điển hình sắp xếp theo vòng đời của một người sinh trưởng trong xã hội Trung Quốc:

Bác sĩ phụ sản lừa sản phụ

Vừa bước vào thế giới đúng một khắc đã suýt bị lừa bán đi. Đó là trường hợp của mẹ con chị Đổng (23 tuổi), người ở thôn Tiết Trấn, huyện Phong Bình. Tân Hoa Xã đưa tin ngày 16/7/2013, chị Đổng đến bệnh viện huyện sinh con, được phó chủ nhiệm khoa sản của bệnh viện bà Trương Tố Hiệp tư vấn bỏ con vì đứa trẻ bị dị tật không thể phát triển. Bác sĩ Trương khuyên gia đình từ bỏ điều trị và giao cháu bé cho bà xử lý. Sau đó chính vị bác sĩ này đã đem cháu bé khỏe mạnh đi bán.

Trường mẫu giáo lừa trẻ con uống thuốc

Sữa có chứa Melanine tại Trung Quốc không phải là ít. Có bao nhiêu trẻ em lớn lên mà đảm bảo chưa từng uống qua loại sữa này?
Ngày 13/3/2014, Tân Kinh báo đưa tin, trong suốt một thời gian dài, trường mẫu giáo Phong Vận ở thành phố Tây An cho trẻ em uống thuốc chống vi-rút mà không cho phụ huynh biết. Sau đó, nhiều gia đình phát hiện con em mình bị các hiện tượng như đau đầu, nhức chân, đau bụng, táo bón, đổ mồ hôi đêm, v.v… Sau đó chính Hiệu trưởng trường thừa nhận đã cho trẻ uống thuốc một thời gian dài, mục đích để chống vi-rút mà duy trì thời gian đến trường.
Phụ huynh bất bình khi biết được con họ bị cho uống thuốc cả thời gian dài mà nhà trường không hề thông báo.
Phụ huynh bất bình khi biết được con họ bị cho uống thuốc cả thời gian dài mà nhà trường không hề thông báo.
Phụ huynh bất bình khi biết được con họ bị cho uống thuốc cả thời gian dài mà nhà trường không hề thông báo.
Phụ huynh bất bình khi biết được con họ bị cho uống thuốc cả thời gian dài mà nhà trường không hề thông báo.
Loại thuốc nhà trường cho học sinh uống để chống vi-rút trong thời gian dài gây ra các tác dụng phụ.
Loại thuốc nhà trường cho trẻ em uống để chống vi-rút trong thời gian dài gây ra các tác dụng phụ.

Giáo viên tiểu học lừa phụ huynh hơn 400.000 tệ

Ngày 31/8/2016, Quảng Châu Nhật Báo đưa tin, giáo viên chủ nhiệm lớp 602 trường Nam Hải Kiều Đài, cô Đàm Hoành, hứa hẹn giúp đỡ học sinh đủ điều kiện nhập học vào trường công, lừa phụ huynh của lớp tổng cộng 400.000 nhân dân tệ (hơn 1,3 tỷ đồng).
Đối tượng bị hại gồm 9 vị phụ huynh, đều là những người đến công tác từ ngoại tỉnh. Trong đó có 1 vị phụ huynh, ông Hồ cho biết “Tháng 3 vừa rồi, cô Đàm Hoành nói với tôi rằng chỉ cần 35.000 tệ tiền bồi dưỡng thì cháu nhà tôi có thể vào được trường công lập. Lúc đó tôi nghĩ rằng, dù sao cũng là giáo viên chủ nhiệm, lời của cô ta nhất định có thể tin được”. Ngày 20/3, ông Hồ đã chuyển khoản qua ngân hàng cho cô Đàm Hoành 35.000 tệ. Sau đó, đến lúc mất liên lạc với cô giáo, ông mới biết mình đã bị lừa.

Trường luyện thi đại học lừa đảo

Tụ Trí Đường được Dương Chí sáng lập vào năm 1999, là một trường luyện thi cỡ lớn, nghiệp vụ chủ yếu là luyện thi đại học. Năm 2014, Tụ Trí Đường đề xuất ra chương trình “học miễn phí”: các phụ huynh nộp một số lượng tiền nhiều hơn mức thực tế, nếu 1 năm sau, học sinh không đạt mục tiêu thì có thể lấy lại tiền. Có phụ huynh tại Bắc Kinh cho biết đã nộp vào trong một năm hơn 1 triệu nhân dân tệ. Ngày 16/5/2016, trường luyện thi Tụ Trí Đường bị đóng cửa, Dương Chí chạy ra nước ngoài. Số tiền có liên quan đến vụ án là hơn 100 triệu nhân dân tệ (hơn 332 tỷ đồng).

Học sinh đại học bị lừa học phí

Sau sự việc của Từ Ngọc Ngọc, báo chí liên tục phát hiện ra nhiều vụ học sinh đại học bị lừa học phí. Ngày 3/9, báo Dương Tử đăng tin, nữ sinh Trần ở Tĩnh Giang, một người tính tình rất cẩn thận nhưng vẫn bị lừa. Ngày 31/8, khi mua hàng trên mạng, cô bị bộ phận chăm sóc khách hàng của công ty ma lừa cung cấp thông tin qua QQ (ứng dụng chat) để hoàn tiền. Kết quả chỉ trong 5 phút, toàn bộ tài khoản của cô gồm số tiền học phí mà bố mẹ gửi hơn 20.000 nhân dân tệ đã bị ‘bốc hơi’ sau khi bị rút 12 lần.

Đi tìm việc cũng bị lừa

Ngày 23/4/2016, báo Thanh Niên Trung Quốc đưa tin, ít nhất 150 sinh viên đại học tại Thượng Hải bị rơi vào bẫy của lừa đảo tìm việc. Công ty môi giới hứa hẹn giới thiệu việc làm với mức lượng khoảng 6.000 nhân dân tệ/tháng, yêu cầu sinh viên đóng 19.800 tiền bồi dưỡng huấn luyện. Các sinh viên sau khi nộp tiền và tham gia lớp bồi dưỡng vài ngày thì toàn bộ công ty biến mất không để lại vế tích. Theo thống kê chưa đầy đủ trên toàn Trung Quốc đã có ít nhất 355 người bị hại theo dạng này tại các thành phố như Tế Nam, Tây An, Thành Đô, Bắc Kinh, v.v…

Bị lừa khi đi khám bệnh

Theo thông tin quảng cáo trên Baidu, sinh viên Ngụy Tắc Tây đã đến bệnh viện số 2 Cảnh sát Vũ trang Bắc Kinh để điều trị khối u trong gan bằng biện pháp đặc biệt do Stanford nghiên cứu ra. Sau khi tốn hơn 200.000 nhân dân tệ (hơn 664 triệu đồng) thì phát hiện ra liệu pháp này đã bị ngừng sử dụng ở Mỹ từ lâu do không có tác dụng. Đến lúc này khối u đã lan ra, ngày 12/4/2016, Ngụy Tắc Tây đã qua đời.
Gia đình và di ảnh sinh viên Ngụy Tắc Tây.
Gia đình và di ảnh sinh viên Ngụy Tắc Tây.

Tiền trong ngân hàng bị “thất lạc”

3/12/2015, truyền thông đưa tin, hơn 10 người dân Chiết Giang, khi đến rút tiền tại Hợp tác xã Tín dụng Nông thôn quận Tân Thành, thành phố Tân Châu, tỉnh Sơn Đông, thì được ngân hàng báo là tiền trong tài khoản của họ đã bị rút hết từ một năm trước. Khi điều tra phát hiện ra giấy yêu cầu chuyển khoản toàn bộ đều là giả. Những người này mất số tiền tổng cộng 62 triệu nhân dân tệ (hơn 206 tỷ đồng).
Ngày 23/6/2015, tuần san Kinh Tế Trung Quốc đưa tin, trong vòng 1 năm rưỡi tại các tỉnh như Sơn Tây, Hàng Châu, Hà Bắc, Chiết Giang v.v…, xuất hiện rất nhiều vụ chủ tài khoản đột nhiên bị mất tiền, liên quan đến các ngân hàng như Ngân hàng Nông Nghiệp, Ngân hàng Công Thương, Ngân hàng Kiến Thiết, Ngân hàng Liên hợp Hàng Châu v.v. Tổng số tiền lên đến 4,6 tỷ nhân dân tệ.

Đi xe trên đường bị lừa

Ngày 8/1/2016, Quảng Châu Nhật báo đưa tin, lái xe Mã ở thành phố Thiểu Quan bị lừa ăn vạ. Phương thức lừa cụ thể là cho xe chạy chậm trước mặt để ông Mã lách qua trái vượt lên, ngay lúc đó một người đàn ông sẽ ngã lăn ra trước xe ăn vạ. Cảnh sát sau khi xem xét hiện trường kết luận rằng ông Mã sai và phải xử lý riêng với người bị hại nếu không muốn bị kéo xe đi. Rốt cuộc, ông Mã đã chi cho người kia 1.700 nhân dân tệ. Sau này cảnh sát cho biết đây là nhóm chuyên lừa người va chạm xe.
16071768351764981382

Làm người tốt cũng bị lừa

Ngày 31/12/2013, ông Ngô Vĩ Thanh (46 tuổi) người thôn Chương Khê huyện Đông Nguyên thành phố Hà Nguyên tỉnh Quảng Đông, đang đi xe máy qua cầu thì thấy một ông lão bị ngã nên đưa ông vào bệnh viện Chương Khê. Tuy nhiên, người nhà ông này nhất định cho rằng ông Ngô đã gây ra tai nạn cho ông lão và đòi bồi thường 100.000 nhân dân tệ. Để chứng minh sự trong sạch của mình, ngày 2/1/2014, ông Ngô Vĩ Thanh đã nhảy xuống hồ tự sát. Theo Tân Kinh báo đưa tin, ông lão này sau đó đã thừa nhận rằng tự mình bị ngã.
Người nhà và di ảnh của ông Ngô Vĩ Thanh
Người nhà và di ảnh của ông Ngô Vĩ Thanh

Về hưu vẫn bị lừa

Ngày 2/9, báo Sáng Bắc Kinh đưa tin, một vị hưu trí đã đầu tư hơn 6 triệu nhân dân tệ vào Tập đoàn Dịch vụ và Thương mại Hiên Viên. Công ty này hứa sẽ có lợi tức cao và 15 năm miễn phí ở viện dưỡng lão. Tuy nhiên sau đó công ty này đóng cửa và hiện đã có nhiều người báo cáo cảnh sát về vụ này.

Lừa đảo ở Trung Quốc có bao nhiêu?

Ngày 26/5/2016, tờ Đông Phương Nhật Báo đăng bài bình luận “Có bao nhiêu lừa đảo ở Trung Quốc?” trong đó viết, ở Trung Quốc phú cường, hàng giả thống trị, trên thương trường thì giả trộn với thật, trên quan trường thì giả nhân giả nghĩa, trong xã hội thì giả tình giả ý. Từ sữa giả có chứa Melamine cho đến bằng cấp giả, luận văn giả, cho đến quan trường với lý lịch giả, cả mảnh đất “Thần Châu” giờ chỉ còn một chữ “giả”.
Một blogger nổi tiếng của Trung Quốc từng đăng bài “Lừa đảo bay cao ở Trung Quốc” nói rằng, lừa đảo không chỉ có một vài hình thức như vậy. Ví dụ như Mao Trạch Đông từng hứa rằng đảng sẽ không độc tài quyền lực sau khi nắm được chính quyền. Sau đó thì sao? Khi cải cách kinh tế mở cửa, Đặng Tiểu Bình nói rằng đầu tiên cứ để một vài người giàu có trước, sau sẽ dẫn đại chúng cũng trở sung túc. Kết quả là sao? Chính quyền Trung Quốc luôn nói về sứ mệnh phục vụ người dân Trung Quốc toàn tâm toàn sức. Thực tế là sao?
Tự Minh

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tảng đá mang thông điệp bí ẩn có từ 270 triệu năm trước


Tháng 6/2002, trên một tảng đá to bị nứt vỡ ra từ 500 năm trước tại Quý Châu, Trung Quốc, người ta vô cùng kinh ngạc khi phát hiện ra 6 chữ “Trung Quốc Cộng sản đảng vong”. Điều làm các nhà nghiên cứu còn đau đầu cho đến ngày nay là tảng đá và 6 chữ này có cùng niên đại vào 270 triệu năm trước.
Năm 2002, phát hiện ra một tảng tàng tự thạch lớn có niên đại 270 triệu năm, có ghi 6 chữ “Trung Quốc Cộng Sản Đảng Vong”.
Năm 2002, phát hiện ra một tảng tàng tự thạch lớn có niên đại 270 triệu năm, có ghi 6 chữ “Trung Quốc Cộng Sản Đảng Vong”.
Ngày 13/9, chương trình khám phá các hiện tượng siêu tự nhiênDisclose.tv của Đức đưa tin, tháng 6/2002, tại một vùng phong cảnh có thác nước ở huyện Bình Đường tỉnh Quý Châu, phát hiện một tảng đá lớn lộ ra do một vụ sụt lở từ 500 trước. Điều đáng kinh ngạc là trên đó có 6 chữ lớn được viết khá chỉnh tề từ trái sang phải “Trung Quốc Cộng Sản Đảng Vong”.
Đây là một việc không thể hiểu nổi vì Viện khoa học Trung Quốc, Đại học Địa chất Trung Quốc, cũng như các học giả địa chất và học giả cổ sinh vật học của Khoa nghiên cứu Đại học Quốc gia trung Quốc, sau khi giám định đều cho rằng “tàng tự thạch” (tảng đá có chữ) này hoàn toàn không phải được khắc hay gia công bởi con người.
Các chuyên gia khẳng định, tảng đá màu xám này có niên đại 270 triệu năm, 6 chữ trên tảng đá “Trung Quốc Cộng Sản Đảng Vong” cũng có cùng niên đại.
Truyền thông nhà nước Trung Quốc cũng từng giải thích, “tàng tự thạch” đã qua phân tích của học giả địa chất, học giả tầng tích, học giả hóa học địa lý, học giả cổ sinh vật học, học giả cấu tạo địa chất, chuyên gia địa chất quốc gia, chuyên gia quy hoạch, cũng như một số giáo sư và học giả nổi tiếng khác, vì vậy có thể nói rằng kết luận của họ là đáng tin.
Du khách liên tục đến xem kỳ quan tuyệt thế kỳ quan tàng tự thạch “Trung Quốc Cộng Sản Đảng Vong”. (Ảnh từ chương trình TV)
Du khách liên tục đến xem tuyệt thế kỳ quan “tàng tự thạch” “Trung Quốc Cộng Sản Đảng Vong”. (Ảnh từ chương trình TV)
Tang tu thach
Du khách liên tục đến xem kỳ quan tuyệt thế kỳ quan tàng tự thạch “Trung Quốc Cộng Sản Đảng Vong”. (Ảnh từ chương trình TV)
Du khách liên tục đến xem tuyệt thế kỳ quan “tàng tự thạch” “Trung Quốc Cộng Sản Đảng Vong”. (Ảnh từ chương trình TV)
Ba tháng sau ngày phát hiện, đoàn khảo sát văn hóa khoa học Trung Quốc gồm các nhà khoa học nổi tiếng để điều tra về các hiện tượng địa chất dị thường ở huyện Bình Đường, tỉnh Quý Châu đã được thành lập để nghiên cứu “tàng tự thạch” trong khoảng từ ngày mùng 5 đến ngày mùng 8 tháng 12 năm 2003. Đoàn gồm 15 người, trong đó có ông Lý Đình Đống, viện sĩ Học viện Khoa học Trung Quốc, Phó Giám đốc Học viện Khoa học Địa chất Trung Quốc, là một chuyên gia về Địa chất Không khí và Biểu đồ Địa lý; ông Lưu Bảo Quân, một nhà địa chất học trứ danh của Học viện Khoa học Trung Quốc; ông Lý Phượng Lân, giáo sư Đại học Khoa học Địa lý Trung Quốc, ủy viên của Công viên Địa chất Quốc gia thuộc Bộ Tài nguyên Đất Quốc gia, và là một chuyên gia cổ sinh vật học.
Các chuyên gia tin rằng “tàng tự thạch” ở thung lũng sông Chưởng Bố có niên đại khoảng 270 triệu năm trước, thuộc kỷ Péc-mi. Sự sắp xếp ngay ngắn của các chữ trên “tàng tự thạch” có thể được giải thích từ khía cạnh địa chất rằng không có dấu hiệu là chúng đã được con người làm ra, tuy thế xác suất xảy ra là rất nhỏ. Tảng “tàng tự thạch” này không chỉ là một kỳ quan tầm cỡ thế giới, mà còn có một giá trị nghiên cứu địa chất lớn.
Trong cuộc khảo sát này, Nhân dân Nhật báo, CCTV, Quang Minh Nhật báo, Khoa kỹ Nhật báo, Vệ tinh Du lịch, Đài truyền hình Quốc tế Trung Quốc, cùng hơn 20 hãng thông tấn khác bao gồm People’s Daily.Net, Sina.Net, Eastern Net, Sohu.Net, Yahoo, và New China đều đưa tin về phát hiện trên. Hơn 100 tờ báo khác, cùng các đài truyền hình và các website đã đăng lại tin về cuộc khảo sát khoa học này.
Tàng tự thạch nằm ở giữa hai vách đá. (Ảnh từ chương trình TV)
“Tàng tự thạch” nằm ở giữa hai vách đá. (Ảnh từ chương trình TV)
Disclose.tv cho biết: “Mỗi chữ lớn khoảng 1 mét vuông. Nếu theo cách viết của Trung Quốc cổ đại là từ phải sang trái, thì tảng đá này thật là khó tin”. Ngoài ra, 6 chữ này “Trung Quốc Cộng Sản Đảng Vong” được viết dùng cả giản thể và phồn thể, chữ “Đảng” được viết hoàn toàn bằng giản thể, những chữ còn lại thì viết bằng phồn thể. Trong lịch sử, chữ giản thể chỉ xuất hiện ở Trung Quốc sau khi Đảng Cộng sản Trung Quốc nắm quyền.
Các phương tiện truyền thông chính thức tại Trung Quốc đều tường thuật tin này, nhưng họ giấu nhẹm chữ “vong” đi và chỉ đề cập rằng trên đó viết “Trung Quốc Cộng sản Đảng”. Tuy nhiên chữ “vong” có thể thấy rõ ràng trên ảnh của tờ Nhân dân Nhật báo và mạng Tân Hoa Xã.
Bức ảnh đăng trên Tân Hoa Xã, mặc dù không đề cập đến chữ "vong" nhưng trong ảnh chụp vẫn còn đầy đủ 6 chữ.
Bức ảnh đăng trên Tân Hoa Xã, mặc dù không đề cập đến chữ “vong” nhưng trong ảnh chụp vẫn còn đầy đủ 6 chữ.
Sáu chữ “Trung Quốc Cộng sản Đảng vong” in trên vé vào cửa công viên quốc gia tại Quý Châu.
Sáu chữ “Trung Quốc Cộng sản Đảng vong” in trên vé vào cửa công viên quốc gia tại Quý Châu.
Tự Minh tổng hợp
Xem thêm:
Nguồn Tri Thức VN
Phần nhận xét hiển thị trên trang