Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Tư, 14 tháng 9, 2016

Trung Quốc tại Venezuela: Bỏ Của Chạy Lấy Người


Nguyên Lam & Nguyễn-Xuân Nghĩa
"Diễn đàn Kinh tế" 
 
 
... Hoa kiều bị bắt cóc tống tiền và sát hại hàng loạt!     
 
000_G54Y4.jpg


Tình hình kinh tế bế tắc và xã hội bất trắc tại xứ Venezuela khiến lãnh đạo Bắc Kinh lúng túng không ít. Họ vừa lo mất tiền cho vay lên tới 60 tỷ đô la, lại sợ kiều dân của họ bị sát hại trong một xứ mà tỷ lệ tội ác và lạm phát đang dẫn đầu thế giới. Diễn đàn Kinh tế tìm hiểu về cuộc phiêu lưu thất bại của Trung Quốc tại một quốc gia thuộc loại giàu nhất lục địa Nam Mỹ nay sắp vỡ nợ vì chủ trương xã hội chủ nghĩa với màu sắc cộng sản….


Vì đâu nên nỗi?


Nguyên Lam: Ban Việt ngữ đài Á Châu Tự Do và Nguyên Lam xin chào chuyên gia kinh tế Nguyễn-Xuân Nghĩa. Thưa ông, nền Cộng hòa Bolivar Venezuela đang bị khủng hoảng muôn mặt mà chưa thấy lối ra sau 16 năm theo đuổi con đường xã hội chủ nghĩa do cố Tổng thống Hugo Chávez đề xướng từ năm 1999. Là quốc gia giàu tài nguyên nhất lục địa Nam Mỹ, ngày nay Venezuela lại dẫn đầu thế giới về suy thoái kinh tế với đà tăng trưởng có thể sụt 10%, về mức lạm phát lên tới 100%, về nạn khan hiếm lương thực khiến người ta cướp thức ăn trong trường học, và nhất là về tỷ lệ tội ác tính theo đầu người. Trong khung cảnh đó, thế giới mới nói tới sự lúng túng của lãnh đạo Bắc Kinh vì họ đã đầu tư nhiều nhất vào xứ này, nay kiều dân của họ có thể bị sát hại nên đã lánh nạn qua hai nước lân bang là Colombia và Panama. Thưa ông, thính giả của chúng ta có thể tò mò tự hỏi là “vì đâu mà nên nỗi như vậy?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Tôi nghĩ rằng câu trả lời sẽ gồm có hai phần. Thứ nhất, vì đâu mà một quốc gia giàu có lại đến nỗi phá sản và tan hoang như vậy? Thứ hai, vì sao Trung Quốc trút tiền và người vào xứ này và nay chưa biết làm sao thu hồi lại vốn và bảo vệ mạng sống cho kiều dân của họ?

- Về phần nhất, trên diễn đàn này từ hơn ba năm trước, khi ông Hugo Chávez tạ thế, chúng ta cũng đã đề cập và tiên báo các vấn đề ngày nay của Venezuela. Tôi xin được cập nhật lại các chi tiết mới. Số là sau khi giành được nền độc lập từ Đế quốc Tây Ban Nha vào đầu thế kỷ 19 nhờ ông Simon Bolivar, thì Venezuela có hai đặc sản là nạn độc tài và tài vỡ nợ. Trong phạm vi của chương trình kinh tế, ta hãy nói đến nạn vỡ nợ. Tính bình quân thì từ năm 1825 đến 1900, cứ 12 năm rưỡi lại vỡ nợ một lần. Trong ba chục năm gần đây thì bốn lần vỡ nợ, bình quân là bảy năm một lần, mới nhất là vào năm 2004 và nay sắp là lần thứ năm với 100 tỷ đô la trái phiếu sẽ đáo hạn.


Nguyên Lam: Nhưng thưa ông, vì sao trước đây người ta vẫn tin rằng xứ này giàu tài nguyên và thuộc loại trù phú của lục địa Nam Mỹ?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Câu trả lời ngắn gọn là sự hồ hởi sảng vì tài nguyên quan trọng là bộ não trên đầu, không là quặng mỏ dưới đất! Tìm hiểu kỹ thì ta thấy nạn lạc quan tếu vì tài nguyên phong phú khiến giới đầu tư vay tiền và thổi bong bóng chả khác gì hiện tượng bể bọt trên sóng tại vùng biển Nam Mỹ nổi tiếng của Đế quốc Anh vào thế kỷ 18, gọi là "South Sea Bubble". Qua thế kỷ 20, người ta lại hồ hởi nữa khi tìm ra dầu mỏ tại Venezuela từ năm 1922. Xứ này có trữ lượng khoảng 300 tỷ thùng dầu thô, hàng thứ nhì thế giới, và thành cột trụ của Tổ chức các nước xuất khẩu dầu lửa OPEC mà cũng bị hoạn nạn chính là vì nguồn tài nguyên đó.

- Hơn 30 năm trước, Venezuela đã có dân chủ và tương đối thịnh vượng nhờ kho dầu. Nhưng bất ổn kinh tế vì dầu thô sụt giá và nạn tham ô đã gây bất mãn. Sau khi đảo chánh không thành, Hugo Chavez bèn bơi trên làn sóng phẫn nộ của quần chúng mà tham gia bầu cử và thắng lớn. Ông lập ra một chế độ quyến rũ là "độc tài mị dân". Mị dân nghèo để tập trung quyền lực vào phe đảng của mình, trên cùng là bản thân, tới khi gần chết mới buông. Có tài hùng biện và khẩu hiệu cách mạng của anh hùng Bolívar, tinh thần độc lập chống Hoa Kỳ và chủ trương xây dựng xã hội chủ nghĩa cho dân nghèo, v.v... Chavez đã thắng và cầm quyền trong 14 năm nhờ đảng Xã hội Chủ nghĩa Thống nhất Venezuela và lực lượng dân quân có 125 ngàn tay súng, nằm ngoài quân đội mà trong hệ thống quyền lực của mình. Ông Chavez cũng lập ra mạng lưới liên hội cộng đồng có cái vỏ của "dân chủ từ cơ sở" mà thực chất là thu vén quyền hành và quyền lợi của các địa phương vào tay những kẻ thân tín của lãnh tụ.


Nguyên Lam: Còn về chính sách kinh tế thì người sáng lập ra chế độ xã hội chủ nghĩa này đã làm những gì, thưa ông?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Vì ỷ vào dầu khí là nguồn thu chính, chế độ Chávez quốc hữu hóa khu vực năng lượng mà không phát triển các khu vực sản xuất khác cho nên kinh tế bị mất cân đối, phải nhập khẩu lương thực, bị lạm phát mà công nghiệp dầu khí lại tụt hậu và mắc nợ vì nạn bao cấp nên mới càng lệ thuộc vào Trung Quốc. Nói chung, Venezuela nay đã cạn tiền và thành phần nghèo khổ bắt đầu thất vọng nhưng chế độ dân chủ nửa vời của Hugo Chavez đã tiêu diệt mọi lực lượng và giải pháp khác nên giờ này các đảng phái đối lập mới chật vật đối phó.


Vì sao Trung Quốc sa lầy?   


000_G56FX.jpg-400.jpg
Người dân mua bánh mì ở một tiệm bánh ở Caracas, ngày 14 Tháng Chín năm 2016. AFP photo  


Nguyên Lam: Nguyên Lam xin bước qua phần hai là vì đâu mà Trung Quốc lại lâm vào tình trạng khó khăn ngày nay tại Venezuela? Thưa ông, chẳng lẽ Bắc Kinh không học được bài học về nạn bể bọt đầu tư đã từng xảy ra tại Venezuela và nhiều xứ Nam Mỹ khác hay sao?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Thật ra họ đã tiếp thu kinh nghiệm quốc tế và có bản lĩnh chứ không mơ hồ. Chuyện này có đầy khúc mắc nên tôi xin từng bước giải thích.

 - Về đại thể, Trung Quốc là xứ đói ăn khát dầu nên cần bảo đảm nguồn cung cấp nguyên nhiên vật liệu và lương thực về lâu dài, nếu không thì bị loạn. Ưu tiên thứ hai là khi tiến hành việc đó, lãnh đạo Bắc Kinh quan tâm đến yêu cầu phát triển thế lực ngoại giao với các nước, bất kể bản chất của chế độ sở tại. Sở dĩ họ thi hành được là nhờ hệ thống tư bản nhà nước với sức huy động và phối hợp phương tiện mà các nền kinh tế tự do khó cạnh tranh nổi. Từ đó, Bắc Kinh bành trướng ảnh hưởng đến Á Châu, Phi Châu và Nam Mỹ qua hai mũi công là Ngân hàng Phát triển Quốc gia, được gọi tắt theo Anh ngữ là CDB, và các tập đòan nghiệp nhà nước. Ngắn gọn thì ngân hàng CDB cho các nước có tài nguyên vay tiền để thực hiện  dự án do doanh nghiệp nhà nước Trung Quốc tiến hành hầu bảo đảm nguồn tiếp vận tài nguyên và qua đó củng cố thế lực ngoại giao của Bắc Kinh với các nước đang phát triển, kể cả các nước độc tài, và nhất là các nước độc tài.

- Bắc Kinh đã xây dựng quan hệ với chế độ Chávez tại Caracas từ lâu nhưng bàn trướng mạnh là từ sau năm 2008. Một phần ba các khoản tín dụng của ngân hàng CDB ra hải ngoại là trút vào Venezuela, nay lên tới hơn 60 tỷ đô la. Song song, doanh nghiệp nhà nước Bắc Kinh cũng được ngân hàng này cho vay để thực hiện các dự án gọi là "thuộc diện chính sách", trong đó nhiều dự án được hoàn thành tại xứ Venezuela. Nhờ tín dụng của ngân hàng CDB, tập đoàn quốc doanh Venezuela còn đầu tư ngược vào Trung Quốc làm người dân càng tin vào uy thế của Chávez trên con đường xây dựng xã hội chủ nghĩa gọi là Chavismo của ông ta.

- Năm 2007, sau khi quốc hữu hóa khu vực năng lượng và đuổi doanh nghiệp Âu Mỹ ra ngoài, ông Chavez tuyên bố rằng tài nguyên của Venezuela là tài sản của toàn dân. Thật ra tài nguyên ấy vẫn do nhà nước Trung Quốc thống nhất quản lý nhờ vai trò của ngân hàng CDB và doanh nghiệp Bắc Kinh. Đây là điều mỉa mai mà truyền thông Venezuela hay quốc tế khó phanh phui vì ngần ấy nghiệp vụ là bí mật về an ninh của Trung Quốc! Tới khi Venezuela lâm khủng hoảng thì Bắc Kinh sợ mất cả chì lẫn chài nên đang cố mồi chài giải pháp khác!


Nguyên Lam: Có lẽ vì vậy mà quốc tế mới loan tin Bắc Kinh đã tiếp xúc với các nhân vật đối lập và doanh gia Venezuela để chuẩn bị giải pháp thay thế chế độ hiện hành của Tổng thống Nicolás Maduro và nhất quyết không cho chế độ này vay thêm một đồng nào nữa. Thưa ông, liệu Bắc Kinh có hy vọng thành công hay không?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Ta không quên là sinh thời, Hugo Chávez rất phục Mao Trạch Đông và sau khi ông mất ngày năm Tháng Ba năm 2013, chính quyền kế nhiệm của Phó Tổng thống Nicolás Maduro quyết định cho ướp xác Hugo Chavez để toàn dân chiêm bái ông ta. Đâm ra ngày nay có năm lãnh tụ độc tài là những xác chết chưa chôn,.. Tôi còn nhớ khi ấy tuần báo The Economist tại Anh có một chữ rất ác, là “Dân Mỹ Châu La Tinh đi vào mùa tử dâm” dịch từ "necrophiliac streak". Tôi xin lỗi quý thính giả và cô Nguyên Lam, khoa thần kinh tâm lý học nói đến một bệnh lạ là "necrophilia", ham muốn tình dục với xác chết. Có thể dịch là "ái tử thi", "lạc thi bệnh" hoặc đơn giản mà cũng hiểu được là "thi dâm" hay "tử dâm".

- Nghĩ vậy thì lời phê của tờ báo là quá nặng, mà chưa đủ vì ngày nay thế giới bên ngoài còn nhiều người mắc bệnh sùng bái Chavez khi ca tụng di sản của ông ta là chế độ cho dân nghèo. Chỉ vì thiếu am hiểu kinh tế nhập môn họ không hiểu dân nghèo mới là nạn nhân và hậu qủa là đầu tháng này, ông Maduro bị cư dân trong khu vực được coi như thành lũy của chủ nghĩa Chavismo rượt đuổi. Cho nên chưa chắc là họ đã ưa thích gì chủ nợ của Venezuela là chính quyền Bắc Kinh. Vì vậy mà Hoa kiều tại Venezuela mới bị bắt cóc và sát hại hàng loạt.


Nguyên Lam: Thưa ông, nếu có thay đổi chính trị tại Venezuela thì liệu Bắc Kinh có thu lại được các món nợ của mình không? Tính ra thì 60 tỷ đô la cũng là nhiều lắm!

Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Tôi xin giải thích thêm vài chi tiết chuyên môn để ta hiểu ra tương lai.
 
- Thứ nhất, khi cho vay, Bắc Kinh vẫn có thể nắm dao đằng chuôi. Trong quan hệ với các nước giàu tài nguyên, họ nhấn mạnh đến khẩu hiệu họ gọi là "song doanh" theo lối nói "win-win" của giới kinh tế, tức là đôi bên cùng có lợi. Thật ra, Bắc Kinh lời gấp đôi vì vừa nắm nguồn cung cấp vừa tìm ra nhiều hợp đồng cho doanh nghiệp của mình. Venezuela đi vay mà trả bằng dầu, mỗi ngày trả 430 ngàn thùng thì mới đủ. Nguồn dầu ấy lại do các tập đoàn dầu khí Trung Quốc như Sinopec hay CNPC khai thác để xuất khẩu ra ngoài. Chi tiết ly kỳ là sự sai biệt giữa lượng dầu chở từ Venezuela để trả nợ so với số dầu nhập khẩu vào Trung Quốc, vốn là những số liệu được đôi bên giữ kín. Các chuyên gia quốc tế tìm mãi mới hiểu khúc mắc bên trong.

- Do đặc tính địa chất, dầu Venezuela thuộc loại "nặng" và "đắng" chứ không "nhẹ" và "ngọt" như dầu của Á Rập Saudi nên khó lọc thành xăng vì cần loại kỹ thuật Trung Quốc chưa có. Thứ hai, dù mua với giá rẻ thì việc chuyển vận từ Venezuela về Trung Quốc cũng tốn kém. Vì vậy, doanh nghiệp Trung Quốc lặng lẽ đem dầu Venezuela bán cho các xưởng lọc dầu Châu Mỹ để kiếm lời ở giữa. Điều ấy mới giải thích vì sao thống kê Hải quan về số dầu nhập vào Trung Quốc lại thấp hơn số dầu xuất khẩu từ Venezuela. Tức là nhờ Chávez, Trung Quốc trở thành tay buôn dầu đáng kể trên các thị trường Bắc Mỹ khi giá dầu còn cao! Nay họ than là đã cho Venezuela vay 60 tỷ đô la thì ta nên tính lại. Và chế độ Venezuela sau này sẽ đòi tính lại.


Nguyên Lam: Tức là ông cho rằng Bắc Kinh cũng có thể bị rủi ro mất nợ tại Venezuela?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Venezuela có truyền thống bốc đồng vì dầu và nhờ dầu mà xây dựng hệ thống chia chác quyền lợi nên mới gặp bất ổn chính trị. Đấy là một rủi ro cho Trung Quốc ở bên ngoài. Trường hợp ấy từng xảy ra tại các nước được Bắc Kinh viện trợ mà bị động loạn và nội chiến nên càng dễ xảy ra tại Venezuela. Vả lại, dân bản xứ không tin vào thiện chí của Bắc Kinh và lề lối giao tế trịch thượng của các doanh nghiệp Trung Quốc. Nếu Venezuela thay đổi thì sẽ có ngày dân chúng xứ này nêu vấn đề về các "món nợ đáng tởm", là điều mà dân Việt Nam chúng ta nên biết. Số là trên thế giới có nhiều trường hợp mà quần chúng, phe đối lập hay chế độ mới đòi điều tra và hủy bỏ các món nợ do chế độ cũ cam kết với xứ khác. Người ta gọi đó là "món nợ đáng tởm" hay "odious debts" vì chế độ cũ nhân danh quốc gia đi vay nước khác để trục lợi riêng cho tay chân hay thân tộc rồi lại bắt người dân phải trả. Chúng ta còn theo dõi chuyện ấy trong nhiều năm tới.


Phần nhận xét hiển thị trên trang

'Gỗ Sưa' Quý Cỡ Nào? Và những tiết lộ Động Trời của thương lái Trung Quố...

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Ông Rajiv Parti, một bác sĩ Ấn Độ khẳng định mình đã nhìn thấy thiên đường trong khi trải qua cuộc phẫu thuật sống còn cách đây 6 năm.


Người đàn ông Ấn Độ kể chuyện nhìn thấy thiên đường
Ảnh minh họa
Năm 2010, vì bị biến chứng sau khi mổ ung thư tụy, Rajiv Parti được đưa tới cấp cứu ở bệnh viện Đại học California, Mỹ.
Toàn bộ nội tạng của Rajiv Parti gần như không thể hoạt động, các bác sĩ phải quyết định đưa ống thông đặt vào trong cơ thể để hỗ trợ.
Tuy nhiên, chỉ sau vài giờ, ông Rajiv Parti bị nhiễn trùng nặng. Vùng bẹn bị sưng đỏ, đau nhức kèm sốt cao khoảng 40,5 độ C. Sau một đêm được tiêm mocphin giảm đau Rajiv Parti được đưa vào phòng phẫu thuật.

Chính trong lúc này, ông khẳng định đã nhìn thấy thiên đường và quyết định sẽ viết lại sự việc trong cuốn sách mang tên “Dying to wake up” (tạm dịch Chết để thức tỉnh).
Oliver Sacks, nhà thần kinh học nổi tiếng khẳng định đó chỉ là ảo giác. Năm ngoái, Viện nghiên cứu Karolinska từng công bố kết quả cho rằng vùng não tạo ra những hình ảnh ảo giống như khi phê thuốc phiện.
Nhưng bản thân với 33 năm kinh nghiệm làm bác sĩ, ông Parti hoàn toàn tin rằng ông đã trông thấy thiên đường.
Ông kể rằng khi phẫu thuật, thuốc mê hoàn toàn không có tác dụng. Ca mổ diễn ra được 15 phút mà ông vẫn cảm thấy đau đớn. Lúc đó ông cảm thấy cơ thể mình trôi bồng bềnh và trông thấy được bản thân mình đang nằm trên bàn mổ và nghe các bác sĩ khác đang nói chuyện. Thậm chí còn nghe được một người đang nói gì đó trêu đùa.
Người đàn ông Ấn Độ kể chuyện nhìn thấy thiên đường
Ông Rajiv Parti, một bác sĩ Ấn Độ khẳng định mình đã nhìn thấy thiên đường trong khi trải qua cuộc phẫu thuật sống còn cách đây 6 năm
Cũng lúc đó, ông thấy gương mặt của mẹ và em gái. Bà mặc bộ đồ truyền thống sari, em gái thì mặc quần bò, áo lửng màu xanh ngồi ở nhà. Họ đang cùng chuẩn bị bữa cơm có rau, sữa chua và cơm.
Sau đó, ông nhìn thấy cảnh u ám, những đám mây đen kịt, sấm sét, một ánh lửa lóe lên và sự xuất hiện của những con vật có sừng dài. Thấy cả bệnh nhân cũ và những người mà ông từng cáu giận với họ.
Tiếp theo ông thấy một bà cụ khoảng 75 tuổi, vỗ nhẹ vào vai ông và muốn nói chuyện với ông vì chồng bà bị ung thư sắp chết.
Ngay sau đó, cha ông xuất hiện dẫn vào một đường hầm ánh sáng chói lọi. Lập tức ông tỉnh dậy.
Chuyện về thế giới bên kia vẫn còn rất nhiều tranh cãi khác nhau. Tuy nhiên, kiểm chứng sau đó cho thấy mẹ và em gái ông đã mặc đúng trang phục, đúng khung cảnh như ông mô tả và trùng thời điểm trong cuộc phẫu thuật.
Trước đây từng có nhiều trường hợp về các trải nghiệm ngoài thân xác hay sống lại từ cõi chết. Nhiều ý kiến cho rằng đây là ảo giác và hoàn toàn có thể thấy nếu sử dụng thuốc tạo cảm giác mê.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Kinh tế Trung Quốc có thể đối mặt với đại khủng hoảng

Ba năm nữa kho dự trữ ngoại tệ của Trung Quốc có thể chỉ tương đương 1/10 GDP và chỉ cần dính đòn tấn công tài chính, e rằng Trung Quốc sẽ trở thành “thuộc địa mới” của các nước phát triển.
aghostcity
Ảnh minh họa: AFP
Ngày 15/6 vừa qua, tỉ giá tham chiếu giữa đồng nhân dân tệ (NDT) và đồng USD đã rớt xuống dưới ngưỡng 6,6 NDT/USD, là mức thấp nhất kể từ năm 2011.
Trong một bài viết đăng trên tài khoản của mình ở trang sina.com (Trung Quốc), chuyên gia phân tích tài chính Dương Quốc Anh cho biết sau khoảng 5 tháng miễn cưỡng duy trì, cuối cùng Ngân hàng Trung ương Trung Quốc đã phải thối lui, khiến đồng NDT thất thủ ở ngưỡng 6,6 NDT/USD.
Bước thối lui của Ngân hàng Trung ương Trung Quốc phát đi tín hiệu quan trọng rằng đồng NDT một lần nữa sẽ bước vào xu thế phá giá với dự đoán bảo thủ là trong 3 năm, đồng NDT sẽ phá giá ít nhất là 16%, rồi bước vào “thời đại 8.0”, nghĩa là 8 NDT đổi 1 USD.
Skip in 4...
Ad finishes in 26 seconds

Một vấn đề đáng quan tâm khác là tới cuối tháng 5 vừa qua, Trung Quốc đã bỏ ra 2.370 tỷ NDT để mua các tài sản ngoại tệ (vì không phải là thị trường tiền tệ tự do, cho nên, tất cả nguồn vốn nước ngoài sau khi vào Trung Quốc đều phải đổi ra NDT), giảm 11% so với mức 2.670 tỷ NDT của cùng kỳ năm 2015.
Đây là mức sụt giảm tương đối đáng lo ngại , càng làm rõ hơn tình trạng suy giảm của kho dự trữ ngoại tệ của Trung Quốc.
Thống kê cho thấy trong tháng 5/2016, kho dự trữ ngoại tệ của Trung Quốc chỉ còn 3.100 tỷ USD, giảm 900 tỷ USD so với mức 4.000 tỷ USD của hai năm trước, tương đương mức giảm là 23%.
Nếu tốc độ sụt giảm như vậy tiếp tục, trong 3 năm nữa, kho dự trữ ngoại tệ của Trung Quốc chỉ còn 1.000 tỷ USD, nghĩa là trong 3 năm giảm từ mức tương đương 50% GDP trước đây xuống còn 10% GDP.
Theo chuyên gia Dương Quốc Anh, là một nước lớn mới nổi lại tạo dựng quá nhiều kẻ địch, một khi dự trữ ngoại tệ giảm xuống chỉ còn tương đương 10% GDP, Trung Quốc chỉ còn 2 con đường. Một là trở thành “thuộc địa mới” của các nước phát triển, mất hoàn toàn quyền tự chủ về kinh tế. Hai là trở lại với tình trạng bế quan tỏa cảng của 200 năm trước, giống như Triều Tiên ngày nay.
Bởi vì dự trữ ngoại tệ tiếp tục giảm mạnh trong khi kinh tế trong nước không ổn định, một khi dính đòn tấn công tài chính từ các nước phát triển, các “tử huyệt” của Trung Quốc sẽ bộc lộ hoàn toàn.
Tới khi đó, đừng nói tới việc rơi vào “bẫy thu nhập trung bình”, kinh tế Trung Quốc thậm chí sẽ quay về với thời điểm 20 năm về trước. Các nước như Malaysia, Thái Lan đều rơi vào tình trạng như vậy khi khủng hoảng tài chính châu Á năm 1997 bùng nổ.
Bạn đang đọc bài viết Dự đoán lạnh sống lưng về Trung Quốc tại chuyên mục Bình luận quốc tế của trang Tin Tức Việt Nam. Mọi thông tin góp ý và chia sẻ, xin vui lòng gửi về hòm thư bbt@tintuc.vn

Phần nhận xét hiển thị trên trang

tất cả đều là bởi Putin có toan tính của mình.

Trái với mong đợi của Trung Quốc, tham gia tập trận ở Biển Đông lần này, hạm đội Nga có quy mô nhỏ, không điều tàu chiến tối tân, không tuyên bố ồn ào... tất cả đều là bởi Putin có toan tính của mình.
Trung Quốc ‘tưởng bở’
Từ ngày 12-19/9, Trung Quốc và Nga tiến hành cuộc tập trận hải quân kéo dài 8 ngày ở ngoài khơi tỉnh Quảng Đông thuộc Biển Đông. Lương Dương, người phát ngôn Hải quân Trung Quốc cho biết cuộc tập trận này, mang tên "Phối hợp trên biển-2016", sẽ có sự tham gia của nhiều tàu chiến, tàu ngầm, máy bay trực thăng và xe bọc thép lội nước từ hải quân của cả hai bên.
Hải quân hai nước sẽ tiến hành các khoa mục diễn tập gồm phòng ngự, cứu hộ, chống tàu ngầm cùng nhiều hoạt động khác.
Cũng theo ông Lương Dương, phần lớn lực lượng quân nhân Trung Quốc tham gia cuộc tập trận này đến từ Hạm đội Nam Hải thuộc Lực lượng Hải quân Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc (PLAN).
Thông cáo của hải quân Trung Quốc còn nhấn mạnh hải quân hai nước sẽ tiến hành các chiến dịch cứu hộ, chống tàu ngầm, phòng thủ cũng như “chiếm đảo” và nhiều hoạt động khác. Trong đó, lính thủy đánh bộ sẽ tham gia diễn tập bắn đạn thật, đổ bộ và bảo vệ đảo với quy mô “lớn nhất” từ trước tới nay.
Nga
Tàu khu trục mang tên lửa DDG-112 Harbin của Trung Quốc khai hỏa trong một cuộc tập trận với Nga năm 2012. Ảnh: AP.
Trước đó, truyền thông Trung Quốc chỉ tuyên bố sẽ tập trận cùng Nga trên Biển Đông, mà không nêu rõ vị trí chính xác, gây tranh cãi về khả năng cuộc tập trận sẽ diễn ra ở khu vực tranh chấp. Theo giới phân tích, sự mơ hồ về địa điểm này là một chiêu bài của Trung Quốc nhằm truyền đi thông điệp bóp méo rằng họ có được sự ủng hộ của Moscow trong cuộc tranh chấp, một thái độ tự huyễn hoặc của những người ở vị thế yếu ớt, vốn luôn tìm kiếm điều mà họ tưởng là sự ủng hộ bằng mọi giá giữa lúc hứng chịu búa rìu dư luận.
Ngoài ra, cuộc tập trận thu hút sự quan tâm rất lớn từ phía dư luận quốc tế bởi nó diễn ra sau khi Tòa Trọng tài theo Phụ lục VII Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển năm 1982 ra phán quyết bác bỏ yêu sách chủ quyền "đường 9 đoạn" mà Trung Quốc tự vẽ ra trên Biển Đông.
Trong một phát biểu được tờ New York Times dẫn lời, chuyên gia thuộc Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế (CSIS) Bonnie Glaser cho rằng cuộc tập trận là một trong chuỗi các biện pháp phản ứng trước phán quyết từ Tòa Trọng tài nhằm thể hiện quyết tâm bảo vệ chủ quyền phi lý của Bắc Kinh, qua đó chống lại sức ép từ dư luận cũng như giới quân đội.
Vì thế, truyền thông Trung Quốc nói nhiều về cuộc tập trận này. Thậm chí, Thời báo Hoàn Cầu cho rằng cuộc diễn tập này xuất phát từ tính toán phối hợp chống lại những mối đe dọa từ bên ngoài, có tính răn đe và kiềm chế cũng như có ý nghĩa trong việc bảo vệ chủ quyền phi pháp ở Biển Đông.
Toan tính của Nga
Tuy nhiên, khác với Trung Quốc, sớm tuyên bố sẽ tập trận chung với Nga ở Biển Đông (từ ngày 28/7), phía Nga khá im lặng về vấn đề này, gần một tháng sau mới xác nhận thông tin về kế hoạch liên quan.
Điều đáng chú ý nữa là phía Nga chỉ cử một lực lượng rất hạn chế tham gia tập trận. Tờ China Times của Đài Loan (Trung Quốc) ngày 1/9 cho biết tổng cộng 5 tàu Nga tham gia tập trận, gồm: tàu chống ngầm Đô đốc Tributs, tàu chống ngầm Đô đốc Vinogradov, tàu đổ bộ Peresvet, tàu kéo Alatau và tàu chở dầu Pechenga.
Tờ Diplomat cho rằng quy mô như vậy là rất hạn chế. Hơn nữa, các chiến hạm mà Nga cử tới Biển Đông tập trận không phải là loại tàu tối tân của nước này, chỉ có chiếc tàu đổ bộ Peresvet được hạ thủy vào đầu những năm 1990, còn hai chiếc tàu chống ngầm đều từ thời Liên Xô.
Tàu Peresvet là tàu đổ bộ lớp Ropucha, thiết kế chuyên dùng cho đổ bộ đánh chiếm bờ biển, đồng thời có thể chở tới 10 xe tăng chiến đấu hoặc 12 xe chở quân bọc thép, cộng với 230 - 340 binh sĩ.
Tờ Diplomat cho rằng vì đang trong quá trình cung cấp thiết bị quân sự cho Việt Nam, từ khu trục hạm cho đến tàu ngầm, cho nên Moscow rất cẩn thận và cố gắng duy trì một thế cân bằng đối với tranh chấp Biển Đông. Điều này trái ngược với mong muốn của Bắc Kinh.
Theo Diplomat, Trung Quốc và Nga không có quan hệ liên minh quân sự chính thức, cho nên, tập trận chung giữa hai nước có ý nghĩa chính trị hơn là ý nghĩa thực chất, chủ yếu cho thấy quan hệ đối tác an ninh giữa hai nước đang phát triển nhanh chóng.
Bên cạnh đó, theo chuyên gia vấn đề Đông Á của Nga, ông Sumsky, việc Nga tập trận chung với Trung Quốc ở Biển Đông không phải là dấu hiệu cho thấy Nga ủng hộ Trung Quốc trong vấn đề Biển Đông.
Mặt khác, Andrew O'Neil, giáo sư từ Đại học Griffith, Australia, cũng cho rằng thế giới cần "thận trọng khi phóng đại về sức mạnh của mối quan hệ Nga - Trung bởi hai nước vẫn tồn tại những ngờ vực. Trong mắt nhiều người Nga, Trung Quốc không khác gì một đối thủ tiềm tàng".
Chính vì vậy, giới chuyên gia phân tích quân sự cho rằng, trong cuộc tập trận này, Nga cũng khôn khéo đặt ra cái bẫy đề phòng Trung Quốc. Theo tạp chí National Interest của Mỹ, rất có thể mục tiêu thực sự của Nga là do thám những tàu ngầm như 039G sẽ tham gia cuộc tập trận này. Mặc dù không được đánh giá cao về chất lượng nhưng với số lượng đông đảo của hạm đội tàu ngầm Trung Quốc, sự thận trọng của Nga được cho rằng không phải là thừa.
Như vậy, vì lý do chiến lược, Nga không thể không tham gia cuộc tập trận trên Biển Đông do Trung Quốc khởi xướng, tuy nhiên, việc Nga tham gia chỉ mang tính chất chiếu lệ.
Mục tiêu của một cuộc tập trận thường là phô trương thanh thế và uy lực. Thế nhưng dường như lần này Nga không hề nhắm mục tiêu đó bởi Mosocw không muốn cho thấy là mình hoàn toàn về hùa với Trung Quốc trên vấn đề Biển Đông. Điều đó có nghĩa là mục đích chính của Trung Quốc trong cuộc tập trận này đã không đạt được, trong khi đó, Putin đã khéo léo tạo cơ hội cho Nga thăm dò được sức mạnh ngầm của Trung Quốc, có được lợi ích chiến lược từ Bắc Kinh mà không ảnh hưởng đến quan hệ với bất cứ “đối tác” nào.
Bạn đang đọc bài viết Tập trận ‘chiếm đảo’ ở Biển Đông: Trung Quốc ‘trúng kế’ của Putin? tại chuyên mục Bình luận Quân sự của trangTin Tức Việt Nam. Mọi thông tin góp ý và chia sẻ, xin vui lòng gửi về hòm thư bbt@tintuc.vn

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Xả súng kinh hoàng tại UBND TP Thái Bình: Bắn bốn cán bộ rồi tự sát

Một cán bộ chết, ba người khác đang được cấp cứu tại BV Việt-Đức (Hà Nội) và BV Thái Bình. Thủ phạm tự sát cách điểm gây án hơn 20 km.
Khoảng 14 giờ ngày 11-9, tại trụ sở UBND TP Thái Bình xảy ra vụ nổ súng đặc biệt nghiêm trọng làm bốn người bị thương, một người khác bị bắn sượt qua mang tai phải.
Vào phòng họp bắn người
Thời điểm xảy ra vụ án, UBND TP đang tổ chức cuộc họp nghe báo cáo dự thảo quy chế quy hoạch kiến trúc TP thì tại khu vực Trung tâm Phát triển quỹ đất TP (nằm trong trụ sở UBND TP Thái Bình) liên tiếp phát ra những tiếng nổ lớn. Tiếp cận hiện trường, phát hiện bốn nạn nhân bị thương gồm Vũ Ngọc Dũng, Phó Giám đốc Trung tâm Phát triển quỹ đất TP; Bùi Đức Xuân, Vũ Công Cương và Nguyễn Thanh Dương (đều là cán bộ Trung tâm Phát triển quỹ đất TP), người bị bắn sượt tai là bà Phạm Thị Lan Anh.
Đến hơn 16 giờ, nạn nhân Dũng và Dương bị thương rất nặng đã được chuyển lên cấp cứu tại BV Việt-Đức (Hà Nội), hai nạn nhân còn lại đang điều trị tại BV Đa khoa tỉnh Thái Bình. Nguồn tin từ bệnh viện cho biết nạn nhân Vũ Ngọc Dũng bị đạn găm vào hộp sọ, còn nạn nhân Nguyễn Thanh Dương bị đạn găm vào hốc mắt.
Đến 18 giờ cùng ngày, ông Vũ Ngọc Dũng đã chết do vết thương quá nặng
Trụ sở UBND TP Thái Bình, nơi xảy ra vụ nổ súng. Ảnh: THẮNG LỢI
Công an phong tỏa đoạn đường trước UBND TP Thái Bình. Ảnh: THẮNG LỢI
Công an lập tức phong tỏa hiện trường, thực hiện công tác khám nghiệm và truy tìm thủ phạm. Thông tin ban đầu, bốn nạn nhân bị bắn bởi một khẩu súng Colt quay kiểu Trung Quốc, bắn đạn chì. Kẻ gây án được xác định tên là Đặng Ngọc Viết, sinh ngày 15-7-1971, trú tổ 48, phường Kỳ Bá (TP Thái Bình) đã lẩn trốn.
Theo một số nhân chứng, vào thời điểm trên, Đặng Ngọc Viết trong trang phục lịch sự, mang cặp đen đi vào trụ sở UBND TP Thái Bình. Bảo vệ cơ quan đã sơ suất vì nghĩ rằng đối tượng là khách đến liên hệ công tác. Viết đã đi thẳng vào phòng họp và nổ súng.
Một nhân chứng khác cho hay trong cặp của đối tượng còn có một hộp acid vì sáng cùng ngày, Viết cãi nhau với người yêu, khi một phụ nữ đi đường can ngăn, anh ta đã hăm he tạt acid phụ nữ này.
Hung thủ về quê tự sát
Chiều tối 11-9, Chánh Văn phòng UBND TP Thái Bình Nguyễn Hải Trường cho biết công an tỉnh đã huy động lực lượng truy lùng thủ phạm và chính quyền đang tập trung cứu chữa các nạn nhân.
Trong khi đó, tin từ lãnh đạo Công an huyện Kiến Xương, Thái Bình cho biết sau khi gây án, Đặng Ngọc Viết đã về quê tại xã Trà Giang, huyện Kiến Xương, cách nơi gây án hơn 20 km. Tại đây, hung thủ đã ăn cơm chiều cùng gia đình bên nội. Đến khoảng 18 giờ, y đã ra cổng chùa Dục Dương cạnh nhà và tự sát. Xác Đặng Ngọc Viết được người thân phát hiện ngay sau khi chết, không có dấu vết bị tác động bởi ngoại lực, nghi tự sát bằng thuốc độc.
Được biết Đặng Ngọc Viết là đối tượng giang hồ, không nghiện hút nhưng rất đam mê cờ bạc, là kẻ có tiếng trong giới bài bạc, lô đề tại Thái Bình. Gần một năm trước, Viết có liên quan đến một vụ cờ bạc của một đối tượng tên là Vưu Lộc. Khi các đối tượng khác bị bắt, Viết dù không bị khởi tố vẫn lánh vào các tỉnh phía Nam một thời gian và vừa trở về Thái Bình chừng 10 ngày.
Liên quan đến động cơ giết người, cơ quan điều tra hiện vẫn đang làm rõ. Tuy nhiên, có thông tin địa phương đang có dự án mở đường qua khu vực đất nhà Viết. Buổi sáng trước khi gây án, Viết uống cà phê và than phiền với một người bạn là muốn có giá đền bù cao hơn nhưng không được.
THẮNG LỢI
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Duterte: Không tuần tra với Mỹ ở Biển Đông nữa để khỏi mất lòng TQ

Duterte: Không tuần tra với Mỹ ở Biển Đông nữa để khỏi mất lòng TQ

Mệnh lệnh ông Duterte mới ra cho Bộ trưởng Quốc phòng Philippines khiến giới phân tích không khỏi băn khoăn: Liệu Manila có chuyển hướng chính trị?

Ngừng tuần tra chung trên biển Đông
Hôm qua, 13/9, Tổng thống Philippines Rodrigo Duterte đã lệnh cho Bộ trưởng Quốc phòng Delfin Lorenzana tìm mua các thiết bị phục vụ cho cuộc chiến chống ma túy - phiến quân nổi dậy từ các nhà cung cấp Nga và Trung Quốc.
Trước nay, Philippines đều nhập các thiết bị cần cho cuộc chiến chống ma túy từ các nhà cung cấp tại Mỹ và các đồng minh của Washington ở châu Á như Hàn Quốc. Vì thế, mệnh lệnh này đã làm nảy sinh nhiều đồn đoán.
WaPo cho rằng đây là động thái báo hiệu một sự thay đổi lớn trong quan hệ giữa Philippines và đồng minh lâu năm - Mỹ.
"Tôi muốn có vũ khí và đạn dược... Chúng ta không cần tiêm kích F-16, thứ đó chẳng có ích lợi gì với chúng ta", ông Duterte nói trước các sĩ quan Không lực Philippines, "Chúng ta không định giao tranh với bất cứ nước nào. Hãy tự hài lòng với những chiếc máy bay cánh quạt mà ta có thể sử dụng để chống quân nổi dậy".
Chưa hết, ông Duterte còn tuyên bố: Philippines sẽ ngừng hoạt động tuần tra trên biển Đông cùng Hải quân Mỹ, để tránh làm mất lòng Bắc Kinh. Thay vào đó, Tổng thống Philippines cho biết, quân đội nước này sẽ tập trung chống ma túy và khủng bố.
Trong bài phát biểu, lãnh đạo Philippines đề nghị các sĩ quan chuẩn bị đối mặt với một thách thức mới. Không phải là nguy cơ tranh chấp trên biển Đông mà là cuộc chiến chống ma túy và phiến quân.
Trước đó, hôm 12/9, Duterte nói rằng ông muốn quân đội Mỹ rời khỏi Mindanao, nơi đặt một căn cứ quân sự chiến lược. Sau đó 1 ngày, Bộ Ngoại giao và Bộ Quốc phòng Philippines đồng loạt lên tiếng trần tình cho phát ngôn của Tổng thống.
Theo người đại diện của các cơ quan này, ông Duterte nói vậy chỉ vì lo cho sự an toàn của các binh lính Mỹ. Tuy nhiên, những phát ngôn của Tổng thống Philippines còn nói lên nhiều điều hơn thế. Bản thân ông Duterte cũng khẳng định: Philippines không cắt đứt quan hệ đồng minh nhưng sẽ "theo đuổi một chính sách ngoại giao độc lập".
Sự "độc lập" này có lẽ ám chỉ tới quan hệ phụ thuộc vào Mỹ.
"Chỉ có Trung Quốc mới giúp chúng tôi"
Philippines đã duy trì mối quan hệ thân cận với Mỹ trong nhiều thập kỷ. Vậy mà giờ đây, ông Duterte lại muốn chuyển hướng sang phía những đối thủ chiến lược của Washington. "Tôi không thích người Mỹ. Đó đơn giản là vấn đề nguyên tắc đối với tôi", ông Duterte nói.
Kể từ khi lên nắm quyền vào 30/6, ông Duterte tỏ ý muốn tách mình khỏi Mỹ. Và nếu trở thành sự thật, điều này sẽ dẫn tới sự thay đổi trong cán cân chiến lược của khu vực châu Á - Thái Bình Dương.
Hiện thời, không có sự thay đổi nào lớn lao và quan trọng hơn dự tính chuyển hướng chính trị khỏi Mỹ của ông Duterte. Mặc dù chưa chắc ông Duterte đã chấm dứt hiệp ước quân sự với Mỹ nhưng ông đang đứng trước nguy cơ khiến quan hệ hai bên tổn hại, Angelica Mangahas, phó giám đốc Viện Nghiên cứu Quốc tế và Chiến lược Albert del Rosario tại Manila, nhận định. 
Trong một thời gian dài, cả Washington và Manila đều nỗ lực thúc đẩy quan hệ đồng minh để giữ thế đối trọng với Trung Quốc. Thậm chí hai bên còn tăng cường hợp tác quân sự thông qua thỏa thuận năm 2014, một mắt xích quan trọng trong chiến lược tái cân bằng châu Á - Thái Bình Dương của ông Obama. Từ tháng 4, hai nước đã bắt đầu tuần tra chung trên biển Đông.
Duterte: Không tuần tra với Mỹ ở Biển Đông nữa để khỏi mất lòng TQ - Ảnh 1.
Hải quân Mỹ kéo cờ trong một cuộc tập trận chung với Philippines trên biển Đông (2014). Ảnh: AFP
Đây vốn là một trong những sáng kiến ngoại giao chủ chốt của cựu Tổng thống Philippines Benigno Aquino III, người chủ trương tìm sự hậu thuẫn của Mỹ để đối đầu với Trung Quốc trong cuộc tranh chấp trên biển Đông.
Đầu năm nay, hai nước cũng đồng ý triển khai hàng nghìn binh lính Mỹ tới 5 căn cứ chiến lược của Philippines. Về vấn đề này, phát ngôn viên của ông Duterte khẳng định, ông vẫn sẽ tiến hành thỏa thuận.
Theo số liệu của trung tâm phân tích RAND, trong khoảng 2002 tới 2013, Mỹ đã chi 441 triệu USD để đầu tư an ninh cho Philippines. Chỉ tính riêng năm nay, chính quyền Obama đã dành khoản tiền kỷ lục 120 triệu USD để viện trợ quân sự cho Manila.
Không rõ, lãnh đạo Philippines có nhớ tới những con số này không, nhưng gần đây, ông Duterte không tiếc lời ca ngợi Bắc Kinh "hào phóng", khi nước này đề nghị xây các trung tâm phục hồi sau nghiện cho Manila.
"Chỉ có Trung Quốc mới giúp chúng tôi", ông Duterte nói, "Mỹ sẽ chỉ trao cho anh những nguyên tắc, luật lệ, ngoài ra không có gì khác". 
theo Trí Thức Trẻ
Phần nhận xét hiển thị trên trang