Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Tư, 14 tháng 9, 2016

Bị Triều Tiên "cưỡi lên đầu", Hàn Quốc sẽ sở hữu vũ khí hạt nhân?


Bị Triều Tiên "cưỡi lên đầu", Hàn Quốc sẽ sở hữu vũ khí hạt nhân?
(Ảnh minh họa: CNN)

Là một bên quan trọng trong mâu thuẫn hạt nhân ở bán đảo Triều Tiên, Hàn Quốc dường như không còn ý định xử lý "bình tĩnh" nữa.

Hankyoreh Sinmun (tờ báo Hàn Quốc hoạt động từ năm 1988) đưa tin, Tổng thống Hàn Quốc Park Geun Hye ngày 13/9 tiếp tục đả kích mạnh mẽ Triều Tiên.
Bà yêu cầu quân đội Hàn Quốc duy trì tình trạng giới bị cao nhất để bảo đảm chỉ cần Bình Nhưỡng có ý đồ phóng 1 quả tên lửa hạt nhân về phía Seoul thì Triều Tiên sẽ đối diện "sự kết thúc của chính quyền".
Bà Park cũng ra lệnh các bộ phận liên quan tăng tốc triển khai việc bố trí Hệ thống phòng thủ tên lửa tầm cao giai đoạn cuối (THAAD) của Mỹ trên lãnh thổ Hàn Quốc.
Báo Chosun Ilbo của Hàn Quốc hôm 13/9 cũng đưa tin về tình trạng "nóng như lửa" ở nước này, với sự nổi lên rõ nét của "thuyết vũ trang hạt nhân".
Tờ này viết: "Triều Tiên đã tiến hành lần thử hạt nhân thứ năm và cưỡi lên đầu Hàn Quốc. Vũ khí hạt nhân Triều Tiên không hề được sử dụng để đối phó Mỹ hoặc để phòng vệ, giống như chủ trương của thế lực thân Triều Tiên.
Hành động của Triều Tiên đã nói với Seoul rằng đối tượng mà vũ khí hạt nhân của họ đang nhắm thẳng vào chính là Hàn Quốc.
Vũ khí hạt nhân Triều Tiên bắn trúng Seoul sẽ gây ra hàng trăm ngàn thương vong trong tích tắc..."
Theo Chosun Ilbo, đã đến thời điểm Hàn Quốc buộc phải sử dụng vũ khí hạt nhân để chống lại Bình Nhưỡng, và Seoul cần rút khỏi Hiệp ước không phổ biến vũ khí hạt nhân để tiến hành vũ trang hạt nhân "có điều kiện".
"Con đường sinh tồn của Hàn Quốc chính là sở hữu vũ khí hạt nhân giống như Triều Tiên,"Chosun viết.
Bình luận của Chosun Ilbo được cho là sự chỉ trích nhằm vào Trung Quốc, bởi Seoul không hài lòng trước việc Bắc Kinh phản đối mạnh mẽ Hàn Quốc triển khai THAAD, đồng thời áp đặt các biện pháp răn đe làm ảnh hưởng đến kinh tế Hàn Quốc.
Trung Quốc cũng là bên cảm thấy nguy cơ nghiêm trọng nhất nếu ngoài THAAD, vũ khí hạt nhân của Mỹ được bố trí ở Hàn Quốc. Chính phủ nước này nhiều lần tuyên bố THAAD là mối đe dọa đối với an ninh quốc gia.
Bắc Kinh mới đây đã bị Bộ trưởng quốc phòng Mỹ Ashton Carter yêu cầu "chịu trách nhiệm" vì đã không gây được ảnh hưởng và kiềm chế Triều Tiên, quốc gia từng là "đồng minh xương máu" của Trung Quốc.
Sau vụ thử hạt nhân lần thứ năm của Triều Tiên ngày 9/9, những lời kêu gọi sở hữu hạt nhân từ phe bảo thủ ở Hàn Quốc đã nổi lên mạnh mẽ, đặc biệt là từ các chính khách trong đảng Saenuri cầm quyền của bà Park.
Nghị sĩ Won Yoo Chul của đảng này tuyên bố, trong thời gian ngắn sắp tới Hàn Quốc cần phải đề nghị Mỹ triển khai vũ khí hạt nhân trở lại trên lãnh thổ nước này. Còn về lâu dài, Seoul phải nghiên cứu phát triển vũ khí hạt nhân, "đồng thời phải đạt số lượng gấp 2 lần của Triều Tiên".
Chủ tịch đảng Saenuri, ông Lee Jung Hyun nhận định Bình Nhưỡng đã đi quá giới hạn và đã đến lúc Chính phủ Hàn Quốc thảo luận những biện pháp răn đe quyết liệt nhất, chưa từng được áp dụng trước đây.
Học giả Lữ Siêu của Viện khoa học xã hội Liêu Ninh, Trung Quốc chỉ trích trên Thời báo Hoàn Cầu: "Một số nhân vật ở Hàn Quốc kêu gọi phát triển vũ khí hạt nhân chắc chắn sẽ khiến tình hình khu vực Đông Bắc Á thêm phức tạp, hỗn loạn."
Ông này cho rằng lựa chọn đúng đắn đối với Seoul là nỗ lực tìm giải pháp ngăn chặn Triều Tiên phát triển vũ khí hạt nhân, thay vì chạy đua vũ trang theo Bình Nhưỡng.
theo Trí Thức Trẻ

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Lũ lụt kinh hoàng, ông Kim Jong-un xuống nước "xin" viện trợ

Lũ lụt kinh hoàng, ông Kim Jong-un xuống nước "xin" viện trợ

Triều Tiên đã bất ngờ kêu gọi viện trợ của thế giới, sau khi phải hứng chịu trận lũ kinh hoàng.

Mặc dù rất “cứng đầu” trước lệnh trừng phạt của Liên Hợp Quốc, song mới đây, chính quyềnKim Jong-un đã bất ngờ lên tiếng “cầu” viện trợ của thế giới sau khi Triều Tiên hứng chịu trậnlũ lụt lịch sử lần đầu tiên trong suốt 70 năm qua.
Vốn là một quốc gia hiếm khi cần sự giúp đỡ của nước ngoài, song nay Triều Tiên đã phải lên tiếng kêu gọi các quốc gia khác viện trợ nhân đạo. Bình Nhưỡng thừa nhận rằng, họ đang phải đối mặt với “cơn mưa kinh hoàng” nhất kể từ năm 1945 và người dân nước này đang phải sống trong “đau khổ”.
Liên Hợp Quốc ước tính đã có khoảng 133 người thiệt mạng, 395 người mất tích, 100.000 người vô gia cư và hơn 140.000 ngườ khác đang cần hỗ trợ khẩn cấp.
Báo cáo cho biết, có khoảng 17.000 ngôi nhà đã bị phá hủy hoặc hư hại do lũ quét hậu bão Lionrock. Các vùng bị ảnh hưởng đặc biệt là khu vực quanh sông Tumen, giáp biên giới Trung Quốc và Nga.
theo Báo giao thông

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Choáng váng với khối tài sản khủng trong nhà tham quan Nga


Cách đây vài ngày, khi khám nhà một tham quan "ngã ngựa" của Nga, cảnh sát nước này đã không khỏi choáng váng trước khối tài sản khổng lồ được cất giữ ngay trong tư gia của ông ta.
Theo thông tin từ truyền thông Nga, số tiền mặt thu được trong nhà tham quan trên là 120 triệu USD và 2 triệu euro. Cảnh sát vẫn chưa thể thống kê làm rõ rốt cục ông ta có bao nhiêu tài sản.
Nhân vật "tai to mặt lớn" trên là Dmitry Zakharchenko – Phó Vụ trưởng Vụ Công nghiệp năng lượng của Tổng cục An ninh kinh tế và đấu tranh chống tội phạm tham nhũng (GAESCC) của Nga. Zakharchenko bị bắt sau khi có người tố cáo ông ta nhận hối lộ 7 triệu rúp.
Dmitry Zakharchenko trong tù.
Sau khi Zakharchenko "ngã ngựa", những tấm ảnh chụp tiền mặt, châu báu trong tư gia của ông ta liên tục "đổ bộ" trên mặt báo. Theo hãng tin WangYi (Trung Quốc), số tài sản trên phải cần đến 50 chiếc bao rứa và thùng carton chứa mới hết.
Truyền thông Nga thậm chí trước đó còn cho hay, chỉ tính đến việc kiểm kê tài sản, nhân viên trinh sát đã phải mất đến cả buổi tối. Một số hình ảnh về khối tài sản trong nhà tham quan "ngã ngựa" của Nga khiến người ta không tin vào mắt mình:
Nữ trang bằng vàng được tìm thấy trong nhà Dmitry Zakharchenko.
Tiền xếp thành cọc.
Phải cần đến rất nhiều bao tải nhỏ và thùng giấy mới chứa hết số tiền mặt trong nhà tham quan vừa "ngã ngựa".
Những bức tranh quý hiếm treo trên tường nhà.
Trong tủ quần áo cũng trữ rất nhiều tiền.
Bộ sưu tập đồng hồ hạng sang.
Các tủ châu báu được phát hiện.
Chỉ nhìn qua ảnh thôi cũng đã thấy lóa mắt trước những món đồ đắt tiền trong nhà Dmitry Zakharchenko.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

NGƯỜI LÀNG



                
                      Truyện  ngắn của Hồng Giang

Lão là Tư bền, không phải “Kép tư Bền” đâu. Vốn dĩ lành hiền ít nói. Lão chỉ thay đổi tính cách gần đây, khi con trai làm ăn mỗi ngày mỗi khá. Lão xin nghỉ hẳn chân trửơng thôn, ở nhà chơi với cháu. Hai cái nhẫn tổ bố đeo ở tay, cổ sợi dây chuyền hơn một cây vàng. Mặt đỏ au, ngực hơi ưỡn về phía trước, khác hẳn ông Tư Bền đi cui cúi ngày nào. Ít khi thấy lão ra khỏi nhà. Cái không gian rất riêng khác hẳn với cảnh trạng xung quanh vốn lam lũ nhếch nhác. Tuy ở gần nhà nhau, nhưng có khi cả năm tôi mới hân hạnh được gặp lão vài lần. Đó là những lần không thể không đi, việc hiếu việc hỉ, hay họp thôn chẳng hạn..
Cũng chẳng có gì đặc biệt, con người lão là hiền lương. Không đè đầu cưỡi cổ ai, không tham nhũng và không lừa dối. Đương nhiên những việc đó lão có muốn cũng không làm được. Chức lão làm to nhất mới là anh trưởng thôn, “đầu binh cuối cán” thì làm được nỗi gì? Lão giàu sang hơn người là nhờ “Cái số”, hoàn toàn “Chả nhờ bố con thằng nào” như lời lão nói, không nhờ bất cứ thứ gì mờ ám và khuất tất.
Gặp lão ở đám, cười cười, tư tin, cái nhìn chung chung không rõ quan tâm cái gì. Đi thẳng lưng,ngực hơi ưỡn lão đến ngồi bên tôi sau cái bắt tay:
-Thế nào, bài vở vẫn tốt chứ?
- Cảm ơn bác, vưỡn thế, chẳng có gì thay đổi.
- Ừ thì nước mình ngàn năm nữa, nếu còn sống các cậu vẫn viết thế, tớ lạ gì? Nói cho vui thôi, đừng giận nhá!
- Không đâu, giận bác làm gì..
Nói thì nói vậy, thực lòng tôi buồn hết cả chân tay. Một lão già như Tư Bền còn nói thế thì nguy mất rồi. Lão không đọc báo, nghe đài. Xem ti vi cũng chỉ xem “Tam Quốc”, “Thủy Hử” vậy mà còn nhận xét như thế thì việc viết của các ký giả, tác giả ngày nay quả là có vấn đề. Tôi chủ động cho qua việc này. Tranh luận với lão là điều không hay và rất không nên. Trình của lão rất có hạn. Còn nhớ lâu rồi, có anh bạn từ Hà Nội lên đòi đi thực tế để tìm hiểu đời sống dân chúng vùng này. Lão mổ gà mời cơm. Rượu say, không nhớ anh bạn lỡ lời nói câu gì, lão nổi cáu, vác đòn gánh mời ra khỏi nhà. Bạn tôi mặt tái xanh tái xám thanh minh thanh nga lại: “ Mình đâu có nói gì sai, chả biết ông ấy nghĩ thế nào lại cho là sai quan điểm, mất lập trường, phản tuyên truyền? Suýt nữa thì ăn mấy cái đòn gánh”. Dân mình, nước mình nó thế. Chỉ vì bạn chưa kinh nghiệm, chưa biết “dân trí” thực ra đang ở chỗ nào, nên mới ra nông nỗi. Hôm vừa rồi đọc một bài của tay ký giả vớ vẩn nào đó, hắn bảo: “Cần phải thay dân- Vì bao nhiêu hư hỏng của quan chức, xuống cấp của xã hội đều bắt nguồn từ cung cách của người dân mà ra- Ấy là cách nhìn nhận vấn đề của nhiều vị chức trách ngày nay..” Bố láo thật! “Thay dân” có khác gì thay khán giả? Hát không hay, đã bóng không giỏi bảo người ta không biết nghe, không biết xem, đòi “Thay khán giả”. Đúng là lý lẽ của bọn khùng, bọn bậy bạ, lếu láo có làm bố thiên hạ mới có thể nói thế được! Thay gì thì thay, làm sao thay nổi dân? Chắc mấy thằng ấy sắp mất trí rồi. Ở đấy mà viết với chả lách!
Hôm nay nghe Tư Bền nói câu vừa rồi, không thể nào không thắc mắc, không ngạc nhiên? Hình như lão có chuyển biến về nhận thức rồi thì phải. Ừ mà cũng đúng, dân trí là cái phát triển tự nhiên, muốn đẩy nhanh cũng không được, muốn hãm lại cũng không xong. Như cái cây, như con người, mãi cũng phải cao, mãi cũng phải lớn! Nhưng gặp lão ở đây tốt nhất là quên đi chuyện này. Nói ra rất phức tạp, không nên và thật vớ vẩn..

Vẫn là sáu người một mâm, ngồi hai phía đối diện nhau, theo truyền thống và “bản sắc văn hóa” lâu nay của làng. Phía Tư Bền, ông ta ngồi giữa, hai bên hai ông phục phịch, tương đương nhau như ba anh em Lưu Quan Trương. Vô tình thôi chứ không ai có ý chọn lựa. Phe tôi là khập khễnh nhất. Người mập thì mập ú, mỡ che gần kín mắt vì mi mắt sụp. Tôi mảnh khảnh, tay nữa cao lêu đêu. Cao đến nỗi bắc dây điện hay hái cau khỏi cần thang. Cũng là ngẫu ý tự nhiên thành, chẳng ai được chọn lựa. Nhiều nơi bây giờ khá giả, cỗ chỉ ngồi năm. Ít người, nhưng thêm bia lon, bia chai và nhiều món lạ. Làng Hạ dứt khoát không đổi mới theo cách ấy vì sức của làng có hạn. Vẫn sáu vị, đủ để đối xứng cân thế cho mâm. Tiền nong có hạn, nhất là khi moi mói, tháng ba ngày tám này. Nhà nào cũng chỉ có chi mà chưa có thu nhập gì. Mãi tới tháng tư, tháng năm lúa bấy giờ mới đỏ đuôi, bông uốn cần, lợn mới kịp lớn..Dưng mà con cái lấy vợ lấy chồng là cái chuyện chẳng thể đừng! Khó thế, khó nữa vẫn phải lo! Giàu thì làm kép, hẹp làm đơn. Đơn kép gì người làng vẫn đến, phong bì vẫn một mức. Không thèm như ở nơi khác, dòm cỗ rồi len lén rút bớt tiền mừng. Cứ bảo phú quý sinh lễ nghĩa, thực lòng mà nói: Cũng tùy nơi tùy người. Khối anh giàu nứt mắt, có tiền tỷ mà vẫn bo bo bẹp bẹp, tiêu tiền son són tý một. Làng Hạ chúng tôi nhất khoát là không có chuyện ấy. Không có thịt thì ăn rau. Chưa ăn ngậm cái tăm vào mồm. Không có kiểu bủn xỉn “vớ vẩn vợ vân”!
Trong bao nhiêu cái chán ở đời, có lẽ cái cách ngồi mâm thế này là một: Phần nhiều không ai thân thiết với nhau. Có trường hợp còn đương vướng mắc cũng phải ngồi một mâm. Hôm nay cũng vậy. Lão mập ú ngồi phía tôi đang không muốn đội chung trời với lão Tư Bền. Kiểu như hàng tôm, hàng cá ghét nhau. Con lão Tư mổ bò giết ngựa, đi đâu bố con lão cũng khuyếch trương tính ưu việt của thịt trâu thịt bò, thịt ngựa. Tất nhiên phải có đối chứng so sánh. Thịt lợn thịt gà được nêu ra làm ví dụ loại thực phẩm không an toàn, nuôi tăng trọng. Toàn là những thứ đang bày ra trên mâm, dễ làm đầu đề cho bất cứ câu chuyện gì có liên quan. Lão mập ngoài kinh doanh mổ lợn, vợ lão còn phụ trách môn thịt gà. Cỗ nhà nào bao nhiêu mâm, cần bao nhiêu cân thịt gà, mụ đọc ra vanh vách.
Lúc mới ngồi vào, hai lão cũng chào hỏi nhau khách khí lấy lệ. Ra điều “ Yêu người chẳng cho người hay, ghét người trải chiếu bàn tay cho ngồi”. Sau vài ba chén, ý tứ gần như mất dần.. Lão mập ( Tên Khánh, nguyên đội trưởng lâm trường, khi giải thể vì lâm trường thất thu, giải tán, quay ra làm ba toa). Một nghề khi còn đang tại chức lão không mấy thích vì phạm giới, “sát sinh”. Làm kiếm được lão mới đâm mê. Ở đâu không nói, làng Hạ này anh một nắng hai sương làm ăn vất vả chả bằng anh đi buôn. Nuôi con lợn con gà lời lãi anh hàng thịt hai phần, mình chỉ được một. Không bán thì thôi. Chả có văn bản, nghị định nào nhưng những anh cùng phường như có một quy ước ngầm với nhau. Mua thịt ở chợ đắt lòi mắt ra, nhưng bán lợn bán gà rẻ chua rẻ sót. Cũng có anh muốn vượt rào, tự mổ bán lấy. Nhưng không phải tay nghề tự bán lại càng lỗ hơn. Lợn không biết làm thịt, lợn lành nom thịt như lợn ốm. Pha thịt nom như bị chuột, bị mèo ăn dở, không vào mắt người mua. Cuối cùng trăm xôi cũng đổ đầu oản, biết mà không cưỡng lại được..
Hôm nay hai lão ngồi đối diện nhau, chỗ yếu chỗ mạnh đều rõ cả. Còn đang thế thủ chưa bên nào xuất chiêu. Tôi biết ý, vội để chai rượu ra đầu phía chàng cao kều. Nhất sợ hai lão tiện tay nói chuyện với nhau thì phiền. Vừa cầm chai rượu đặt xuống, Tư Bền đã bảo:
- Nhà Luyện Y rượu độ này mất tiếng, thấy khách mua thưa hẳn đi..
 Phục Phịch ngồi gần đỡ lời:
- Nghe bảo người ta bắt gặp nhà nó mua men nước của Tàu. Gì chứ thứ ấy  có khác gì uống chất độc vào ruột? Người ta bỏ đi tìm rượu men lá là phải thôi!
Khánh mập gừ gừ, đôi mắt sụp mi dài như dao lá lúa ánh lên tia phòng bị. Tôi biết cuộc xung đột sắp xảy ra. Vội lấy trong túi mẩu cành cây khô, hôm vô tình nhặt được ở khu di tích thờ  một danh nhân lịch sử. Bảo:
- Rượu đám này cũng của nhà Luyện đấy, nhưng các bác đừng sợ. Đây là cành cây kim giao, tôi thử các bác biết để khỏi mang tiếng ác cho người ta.
Cả mâm trố mắt. Đúng là người sống vùng rừng thật, nhưng cây kim giao là cây gì? Làm sao thử lại biết được rượu độc hay không độc?
Tôi nói: Như thế, như thế.. Đại loại là cây này ngày xưa dùng làm đũa để đầu bếp nấu cơm vua. Hễ có độc là đũa đen tím lại vv..
Chưa kịp dứt lời, Thắng Kều, cái tay cao lỏng ngỏng chen vào:
- Sống chết có số. Tôi có ông anh làm bác sĩ vừa mất vì ung thư vòm họng tháng trước. Ông này giữ vệ sinh cực đoan lắm. Rượu không uống, thuốc không hút, kể cả thuốc lào. Mùa hè nhất quyết ngồi trong màn ăn cơm, vừa nóng vừa vướng nhùng vướng nhằng. Có muốn chạy quạt cũng không được vì vướng màn. Sạch sẽ thế mà chết vẫn cứ chết. Đầu óc lúc nào cũng bận bịu mấy cái đó, hỏi còn ăn được cái gì thấy ngon nữa bây giờ?
Tư Bền góp lời:
- Cậu nói thế đếch nào ấy chứ? Ông ấy tôi đâu có lạ. Nhà ông ấy gắn điều hòa lấy đâu ra ruồi muỗi?
Thắng Kều chống chế:
- Là mấy năm trước, lúc ấy làm gì có máy điều hòa? Mà bệnh ung thư đâu phải một sớm một chiều sinh ra được? Nó phải âm ỉ tự khi ấy rồi..Thôi kệ việc ta ăn cứ ăn. Chưa chết vì bệnh có khi lại chết vì nhịn không dám ăn gì, suy dinh dưỡng..
Miệng nói, tay gắp bỏ vào bát mỗi người một miếng thịt gà. Phàm là những anh cao lêu đêu thường mắc chứng chủ quan, thích làm theo ý mình, không hay để ý xung quanh có đồng tình hay không?  Người phản đối đầu tiên là Tư Bền. Ông ta ử ư không nói không rằng, gắp trả lại đĩa, quay ra làm gắp dưa nộm. Khánh mập cười khẩy. Cái anh mắt he hé khi cười khẩy nom rất đểu, ra giọng chèo Xuân Hinh ngai ngái:
- Cái giống dưa leo này cũng có thuốc phọt đấy quan anh ạ! ( Thuốc phọt là thứ thuốc kích thích sinh trưởng rất mạnh, rau dưa gì chỉ trồng vài hôm là được ăn, nghe bảo rất độc).
Tư Bền chả vừa:
- Có độc cũng không bằng lợn tăng trọng. Dù sao cây ngoài tự nhiên nó có cách tự thải loại độc tố nhờ nắng, nhờ gió. Gà lợn trong chuồng hấp thụ hóa chất mới ghê, vì chả biết thải ra bằng cách nào?
Tôi đoán Khánh mập định nói câu gì rất tục. Mặt lão từ màu nâu xậm chuyển dần sang tái xanh. Cứ đà đấu khẩu thế này va chạm là không thể tránh khỏi. Bất cứ cuộc chiến nào từ xưa đến nay, trước khi xảy ra đều đánh nhau bằng mồm trước như thế.
Vừa khi đó, có tiếng điện thoại. Khánh a lô. Mặt tự nhiên biến sắc, ông ta nói nhà vừa có việc, cáo lỗi mọi người về trước. Bàn tay mập, ngón ngắn nom như gắn liền với nhau vẫy về phía Tư Bền:
- Tôi nói để ông biết, từ nay bỏ cái lối xỏ xiên xóc óc ấy đi. Hàng ai người ấy bán, quán ai người ấy ngồi, cạnh khóe nhau là không xong với tôi đâu?
Tư Bền vẫn bình tĩnh như không:
- Ở đây có anh em chứng kiến, ai xóc óc ai? Chẳng qua là câu chuyện vui, tự nhiên vơ vào lại còn trách người ta! Không xong thì ông làm gì tôi? Cậy bố con ông đông người ăn hiếp nhau à?
Khánh mập đã đứng lên, đi được vài bước vẫn quay cổ lại:
- Đúng là cây khô không lộc, người độc không con. Đây có thừa hơi cũng không thèm dây vào. Nhưng cũng sẽ nói cho mọi người biết thịt ngựa, thịt bò nhà ông đều xịt thuốc cho nó tươi mã nhá! Thịt để mấy ngày mà vẫn tươi như thế không nhờ thuốc thì là gì?
Nét mặt Tư Bền biến sắc. Hình như Khánh mập nói đúng tim đen. Chuyện tưởng như không ai biết lại bị Khánh mập nói ra thật bất ngờ, mình không kịp trở tay.. Lại chạm vào đúng chỗ đau trong lòng Tư Bền không muốn ai đụng tới nó..
***
Cuộc va chạm nho nhỏ làm bữa tiệc mất vui. Không ai biết Khánh mập về vì việc gì? Tư Bền cũng lặng im không nói. Mấy người kia đồ đoán thế này, thế kia.. Còn tôi vẫn chưa tìm ra câu trả lời thích đáng. Không lẽ người cùng nghề với nhau lại cay cú nhau đến thế sao?
Lúc về, đi cùng đường tôi rủ Thắng kều đến chơi nhà. Nhắc lại chuyện vừa rồi, hắn mới bảo:
- Hồi đó anh chưa về đất này, chưa biết kể cũng phải
Rồi Thắng kể: “ Nhà bà Vạn An có cô con gái đẹp nhất làng. Năm cô mười bảy tuổi, bà đã muốn cho con gái bắt rể để lấy nơi nương tựa. Rất nhiều người ngấp nghé, muốn cưới cô về làm vợ mà không thành. Khánh mập cũng có trong số đó. Hồi ấy anh ta còn kẻng trai, chưa phục phịch như bây giờ. Anh ta nổi tiếng là tay chơi trong vùng, đàn giỏi hát hay mà đánh nhau cũng tài. Riêng cái tài gây gổ làm người làng e ngại. Không cứ bà Vạn An, nhà nào có con gái đến tuổi cập kê đều lấy làm lo ngại mỗi khi thấy Khánh xuất hiện trước cửa nhà mình”
Tôi bảo:
-Việc ấy thì liên quan gì đến sự khúc mắc giữa hai người vừa rồi?
- Sao lại không? Khánh nhờ người đến dạm ngõ bị từ chối thẳng thừng. Chính vào lúc ấy Tư xuất hiện. Tính nết anh ta cũng chẳng khác bây giờ bao nhiêu. Cần cù chịu khó, ai nói gì cũng chỉ cười nhen nhen, nhịn hết nước hết cái. Mới biết câu “lạt mềm buộc chặt, nhu thắng cương”. Rỉ rê thế nào cô Bền bằng lòng. Nhà mẹ con đàn bà, một mẹ một con cốt tìm người hiền lành. Làng nước ai cũng mừng cho bà Vạn An tìm được rể hiền. Chỉ riêng Khánh mập là tức tối hằn học. Bắn tin sẽ đốt nhà bà Vạn An cho hả giận. Có lần Khánh mập chặn giữa đường, không nói không rằng, lấy cái mũ cối Tàu đập vào mặt Tư Bền, lên trạm phải khâu mấy mũi. Mãi cho đến ngày Khánh lấy vợ, ghen tức mới nhạt dần.. Lúc này trong thôn cử Tư Bền làm trưởng thôn. Giống như mọi trưởng thôn vùng này, có công có việc không thể không mó tay. Một lần công an huyện về bắt bạc, trưởng thôn dĩ nhiên là phải có mặt. Khánh cùng mấy ngươi nữa bị đưa về dưới huyện. Mối thù năm nào như cái nhọt âm ỉ, giờ lại tấy lên vì Khánh nghi Tư Bền đi báo, đám bạc mới bị lộ. Thực ra Tư bền chỉ làm theo phận sự. Anh ấy có đi báo cáo ai đâu?
- Còn cái chuyện lão ấy tỷ ông Tư rằng “cây khô cây khiếc” là sao?
- À.. Anh Tư và cô Bền lấy nhau đến mấy năm mà không có con. Người nhà ở dưới quê lên bảo ông ấy về quê lấy vợ khác. Nhưng ông ấy không nghe. Ông ấy bảo “đã lấy người ta rồi, không thể bỏ. Không có con thì nuôi con nuôi”. Chính đứa con ông Tư bây giờ lại là “con ngoài luồng” của ông Khánh đấy. Hai bên đều biết cả, nhưng ông Khánh không dám nhận, ông Tư cũng không muốn phức tạp làm gì. Thằng này càng lớn càng ngoan. Nước làm ăn tính toán của nó hơn hẳn đám con ông Khánh. Không bài bạc, đua đòi ăn chơi, đề đóm. Ông Khánh nhìn mà tiếc, cay hùi hụi ấy. Chuyện ấy cả làng biết mà ông lại không à?
- Thì ra là thế.. Chật vật đời thường, quả thật những chuyện phong thanh, “bí sử” ấy tôi không mấy quan tâm..  
Chúng tôi lan man sang chuyện khác. Giống đời rượu vào thì lời ra, lắm chuyện lắm. Có người í ó ở ngoài ngõ gọi Thắng. Một lúc sau hắn vào. Tôi hỏi có chuyện gì? Hắn đáp “đứa cháu ở nhà ra vườn bị rắn cắn. Lão Khánh hờ đi lấy hộ thuốc”. Tôi ngớ người, hắn thì biết thuốc men gì kia chứ? Thắng mới ghé tai tôi.. Tôi bảo: Không được, tốt nhất cứ nói thẳng ra. Đường đi hay tối, nói dối hay cùng, đến lúc bấy giờ nhiều phức tạp. Nếu ngại, để tôi đi cùng.
Chúng tôi đến Tư bền. Tôi nói:
- Đứa cháu nhà ông Khánh bị rắn cắn. Ông ấy ngại không dám đến sợ ông không giúp. Thuốc chữa rắn cắn vùng này ngoài anh ra còn ai chưa được? Thôi thì nó là đứa trẻ con, chuyện người lớn bác bỏ qua, giúp cho nó nếu không nguy mất!
- Sao lão không đến đây? Tôi đâu có hẹp hòi như vậy? Nói gì thì nói, hàng xóm láng giềng, không khi này thì khi khác phải cậy nhờ nhau. Muốn bỏ là bỏ được ngay sao? Đâu phải chuyện dễ?
Dứt lời, Tư Bền ra sau nhà. Lát sau Tư Bền về, đưa cho Khánh nắm lá gói trong bẹ chuối. Khánh đã đi được một quãng tư bền gọi giật lại:
- Để tôi đi cùng. Sợ không đúng cách, thuốc không hiệu quả. Mạng con người đâu phải chuyện chơi!
Nói rồi Tư Bền khoác cái áo vừa cởi ra mặc vào người. Xe máy thời bây giờ đường làng cũng không được kèm ba người, tôi đành ở lại, về một mình.
Con người ta kể cũng lạ. Đã là người cùng làng có giận đến chết, lúc lâm nguy cũng không thể bỏ nhau. Như cái duyên tiền định, không bao giờ là ngẫu nhiên. Không phải tự nhiên mà biết nhau, mà ở cùng làng.. 
Tôi về một mình, lan man nghĩ như thế. 
Lúc ấy, chiếc xe chở Khánh và Tư Bền đã chạy khá xa rồi..

=============================


Phần nhận xét hiển thị trên trang

NGƯỜI ĐÀN ÔNG MANG TÓC GIẢ



Truyện ngắn của HG

Lần cuối cùng người ta thấy lão xuất hiện ở xóm Cây Bàng cách nay hai tháng. Hôm đó phải khó khăn lắm mới nhận ra lão. Không phải hôm đó tối trời hay mưa gió, bụi cuốn mu mít mỗi lần có xe chạy ngang qua làm ảnh hưởng đến tầm nhìn. Trời rất xanh và cao. Cái nắng đầu hè rực rỡ, tầm nhìn xa có khi hơn mười cây số. Lão ngồi ngay sát bờ đường, chỗ hành lang chỉ rộng hơn hai mét thì có gì mà khó nhìn?
Người ta khó nhận ra lão vì lần này mặt lão nom hốc hác, không béo tốt phương phi như mọi lần từ tỉnh Bắc sang đây. Cái áo phông mỏng cộc tay lại càng như phô diễn đám xương sườn rõ từng chiếc một. Không thấy mái tóc dày đen nhánh, bóng nhẫy trên đầu lão như mọi khi. Thay vào đó là mái tóc lưa thưa màu hung húc, hói từ trán lên đến đỉnh đầu, nom rõ từng sợi tĩnh mạch màu thâm thẫm.
Thì ra, mọi khi lão mang tóc giả, nhiều người cứ ngỡ là thật do nhuộm thuốc, nhất là với các ông bà già kém mắt của thị trấn này. Một thị trấn nhà cao tầng xây khá nhiều, mốt mới, rất hiện đại, nhưng dân trí thì vẫn như xưa, chả chịu nhúc nhích.
“Trong các mục tiêu “phấn đấu” xây dựng văn hóa, xã hội thì cái anh “dân trí” là cái khó thúc đẩy, khó “xây” nhất. Người ta không thể dùng sức người, sức của, “đốt cháy gian đoạn” mà nâng nó lên ngay được. Nó là cái tiệm tiếm, ngấm từ từ, cần có không gian và thời gian, cần có môi trường thích hợp nó mới khá lên dần dần và định hình được”- Có lần chuyện vãn, lão tâm sự với tôi như thế.
Tôi đánh giá cao “trình” của lão. Rõ ràng lão không phải con người bình thường. lão là người có lý luận, có trình độ, có hiểu biết hẳn hoi. Ít nhất là so với mặt bằng tri thức ở một nơi như thị trấn “Con Sóc” này!
Lúc đầu thấy người ta thì thào câu chuyện về lão, nói thực tôi không để ý. Ở nơi tôi ở thiếu gì chuyện kì lạ và kỳ cục?
Một cậu phó chủ tịch vừa lãnh bằng tốt nghiệp cao học ra, tiền đồ đang độ thăng hoa, hứa hẹn nhiều thành công lớn trong đời, bỗng dưng giở chứng, gặp chuyện chẳng ra làm sao. Cậu này kẻng trai, đẹp mã, nhà khá giả vợ dáng dấp như người mẫu thời trang. Không hiểu tại sao lại phải lòng một cô giáo đã có chồng, người ngắn một mẩu.
Chuyện chỉ thế thôi cũng chẳng đáng nói làm gì bởi sự đời dù cắc cớ đến đâu, mãi cũng thành quen.
Nhưng chuyện chàng phó này không như thế. Người ta có thể phải lòng gái bởi nhiều lý do. Cái này chỉ có giời mới biết, mới hiểu là vì sao?
Khi con người ta sẵn điều kiện, nhất là có nhiều tiền kiếm được một cách quá dễ dàng, quá vô lý, điều gì cũng có thể xảy ra. Vì một lẽ nông cạn, một ham muốn rồ dở nào đó vào những lúc những người nghiên cứu tâm lý xã hội cho rằng: “Có khi, có lúc con người tiết ra cái chất không ra người”..
Thời nay những chuyện đại loại như thế không hiếm, thậm trí tràn lan xứ sở, nơi nào cũng có thể gặp.
Thiên hạ bàn: Lòng thòng thì cứ lòng thòng, đạo lý và ngay cả đến luật lệ cũng không cho phép, vì lẽ bí hiểm, được che dấu, nó vẫn thường diễn ra. Ăn vụng phải biết chùi mép vv..
Nhưng lòng thòng kiểu tay phó này thì có một không hai ở đất này. Anh ả bàn nhau cho người chồng “lấp lỗ” bằng cách lén bỏ vào cốp xe cả một gói ma túy mấy mươi “tép”..Rồi báo nhà chức năng. Suýt nữa thì anh chồng mang họa lớn. Không dựa cột cũng chắc chắn ngồi tù không biết bao giờ mới ra?
May mà giời có mắt. Kẻ châm lửa đốt trời thì lửa lại rơi trúng mình. Thời nay những kẻ gắp lửa bỏ tay người khó thành được âm mưu. Những người lập kỷ cương, trật tự xã hội mau chóng tìm ra kẻ thủ ác. Anh phó vào trại và sau đó ra tòa..
Rồi chuyện một cô gái lấy ông chồng già hơn cô những bốn mươi tuổi, gần bằng tuổi của ông nội mình! Người ta lại bảo: “Ý chừng cô ả đón lõng, chờ ông lão về chầu tiên tổ rồi sau đó thừa hưởng cái gia sản to lớn mà nhiều năm lăn lộn quan trường ông này kiếm được nhờ vào có đăng ký kết hôn hẳn hoi”. Cũng có kẻ cho rằng cô gái ở vào tình cảnh quá khó khăn muốn nương tựa vào cuộc hôn nhân này để tìm lối thoát.

Óc suy diễn của thiên hạ thật vô cùng, chuyện gì cũng có thể nghĩ ra và có lý cả.
Nhưng áp vào hoàn cảnh của ông đại úy già này vẫn thấy khó giải thích. Ở tuổi của ông người ta coi trọng sự yên ổn thảnh thơi. Không ai lại mua thêm phiền phức, rắc rối về mình. Phải thế nào đấy ông ấy mới chịu kết hôn với bà Lan Béo. Một bà đã trải qua mấy đời chồng. Ông chồng thứ nhất bỏ nhau vì sự ghen tuông. Hai người chia tay một thời gian, sau khi bán hết cơ nghiệp chuyển ra phố ở. Ông này vẫn còn sống, đến bây giờ chưa lấy ai. Ông thứ hai là cán bộ ngành điện. Bà quen ông này lúc mở quán ăn sáng gần cổng cơ quan. Ông này “già nhân nghãi, non vợ chồng”. Bà vợ ông ấy chỉ tạm thời ly thân mà chưa ra tòa. Việc to việc nhỏ trong gia đình bà, ông này đều hết lòng. Ngay đến vợ chồng bằng thật chưa chắc đã được như thế. Căn nhà và miếng đất bà đang ở bây giờ là do ông ấy lo liệu. Bà chỉ việc đứng tên chứ không phải mất đồng nào.
Người tốt việc tốt thường không có nhiều và kéo dài lâu. Ông cán bộ ngành điện không may bị tai nạn thảm khốc trên đường. Tối hôm đó trời cuối tháng xe cộ chạy nhiều, ông từ thành phố chạy ngược lên thị trấn này bằng xe máy. Đến cua tay áo sát bờ sông bị lóa đèn hay do quán tính, xe chạy tốc độ cao, không làm chủ được tay lái, cả người và xe văng xuống bờ sông, nơi vực thẳng đứng.. Sáng ra người ta phát hiện thì ông này đã chết cỏng từ khi nào không ai biết!
Sau đận ấy người ta thấy bà Lan Béo đi ngược về xuôi với nhiều người. Đàn bà con gái khi còn trẻ son phấn đã đành. Nhưng bà ngoài năm mươi, tô son điểm phấn thì ngộ lắm. Nhất là thứ son phấn rẻ tiền ( có thể do tình hình tài chính đang khó khăn? ).
Dưới gầm trời này, hãn hữu mới có người muốn và có đủ can đảm  sống một mình, ngay cả khi con cái có cả đàn, đã ra ở riêng. Bà Lan cũng vậy.
Người ta xì xào một thời gian, chán rồi cũng thôi. Mà có phải có mình bà đâu? Ngay sát nhà bà cũng có một bà như vậy.
Có lẽ chưa có thời nào người ta hồi xuân kinh khủng như thời bây giờ. Bà gần nhà bà vừa nói đến cũng xấp sỉ tuổi bà, cháu nội cháu ngoại cả đống, vẫn tấp tểnh với đủ hạng đàn ông. Có người còn kém bà đến hơn chục tuổi, vẫn “anh anh em em” ngọt xớt.
Khi bà Lan dẫn được ông cựu đại úy về, bà này cũng đột nhiên có ông ôm quần áo cùng vài trăm triệu đến, rồi ở hẳn ở lại đấy.
Ông này cứ một hai đòi ra chính quyền đăng ký vì cả hai đều chết vợ, chết chồng không còn vướng mắc. Bà “số hưởng”, theo cách nói của dân xóm, xấu hổ hay có ý gì khác, ngại con cái phẫn nộ chẳng hạn, nhất định không chịu nghe.
Giá như mươi năm trước, chắc chắn thế nào người ta cũng hỏi hộ khẩu hộ tịch dù người lạ già hay trẻ. Bây giờ chính quyền việc tồn chất cao như núi, chả ai rỗi hơi hỏi đến những việc vớ vẩn như chuyện này.
Ông mới đến sau ông cựu, không chịu thua người đồng cảnh, chồng hờ của bà Lan. Ông khoe trước từng là đặc công. Gì chứ võ vẽ ông đầy mình. Ông đã từng có chức vụ cao trong ngành an ninh. Ông về nghỉ  một cục theo cái nghị định, nghị điếc gì đấy quy hoạch về bằng cấp trong chiến dịch “Chuẩn hóa” của cơ quan nhà nước.
Riêng chuyện vợ con ông im thin thít, không đả động gì. Nhưng cũng không giấu được lâu. Mắt, miệng thiên hạ tinh lắm và khó quản lý. Cuối cùng người ta cũng hay: Ông và bà vợ cũ vừa ra tòa li dị vì cái tội ông không đàng hoàng với con dâu. Số tiền ông mang đến đây là tiền “cưa đôi” tài sản với bà vợ cũ..
Hàng ngày ông đánh cái xe máy tàu chở cám đi, chở cám về bán cho khách tới tận nhà. Bà chủ tiệm bán tạp hóa kiêm cám lợn từ đó thôi không phải mướn xe ôm.
Ông cựu đại úy không ở lỳ như cái nhà ông thừa tiền mà lại thiếu tình cảm kia. Ông chỉ đi đi về về. Mỗi lần từ tỉnh bắc sang chỉ ở độ đôi ba ngày, sau đấy lại về.
Một bận sang nhà tôi chơi ông ấy bảo: “ Tôi không ở lâu bên này được vì vẫn có việc phải lo. Con cái đã riêng tây cả, tôi vẫn còn cái trang trại, vẫn phải thuê người làm. Mình ở lâu, người ta làm không đến nơi đến chốn, tiền công vẫn phải trả, nên phải về..”
Cả hai ông khách vãng lai này đều không uống rượu, không hút thuốc. Ngay cả nước trà cũng không.
Tôi thì bận nhiều việc, lại nghiện thuốc, nghiện trà chả có chung sở thích gì với các ông. Có ngồi với nhau cũng không có gì để nói. Chuyện chiến trường, chuyện B chuyện C nghe nói nhiều, nói mãi rồi cũng chả còn mấy hứng thú. Chuyện sách vở, viết lách các ông ấy lại không quan tâm. Vậy có chuyện gì để nói với nhau? Chuyện yêu đương trai gái nói vào tầm tuổi này là không được rồi. Hơn nữa, ông nào ông nấy cũng muốn tỏ ra trước người bạn khác giới của mình rằng mình đoan trang, đứng đắn không ưa chuyện gái gú, ướt át. Vậy thì cách tốt nhất, cơm ai nhà ấy ăn, việc ai người ấy lo. “Kính nhi, viễn nhi” cho nó lành!
Tuy nhà đối diện nhau, không xa nhưng có nhẽ hàng tháng nay chả ai đến nhà ai. Có gặp giữa đường cũng chỉ qua loa chiếu lệ.
Thôi thì “nửa quê nửa tỉnh” thế cũng có cái hay, đỡ mất thời giờ!

Dù cố tình tỏ ra không để ý, có một việc làm tôi bất ngờ và sửng sốt. Đó là một buổi sáng như mọi buổi sáng ở thị trấn này. Chỉ có khác ngồi trên chiếc ghế dựa có tựa lưng hình như không phải lão Cựu hàng ngày, mà là một con người khác? Nhác thấy tôi người ấy gọi, giọng lại quen quen:
- Bưu tá vừa đến gọi không thấy cậu. Anh ta đưa cho tôi cái công văn này, nói là khi nào cậu về đưa giúp.
Tôi không thể từ chối, bèn sang bên kia đường gặp lão. Đến gần tôi tá hỏa: Đầu lão trọc lông lốc, nhẵn bóng chả có sợi tóc nào. Nếu có cạo trọc đầu như mốt mới gần đây của một số người thì vẫn phải còn chân tóc chứ. Ai lại nhẵn nhụi như nhổ tóc tận gốc thế kia? Ngay cả mớ tóc lơ thơ hung húc ngày nào giờ cũng biến đâu mất?
Tôi hỏi. Thì ra trước nay lão mang tóc giả. Mà tóc giả làm theo mốt bao giờ chả đẹp hơn tóc bình thường? Tôi vẫn thường khen bộ tóc lượn sóng điệu nghệ của lão, mà lão cứ chỉ cười mỉm, không nói gì cả.
Bây giờ mới vỡ lẽ ra, từ lâu nay thỉnh thoảng lão có đi trị xạ ở viện K. Lần này lão nói người không được khỏe. Đeo thêm bộ tóc giả vào khó chịu, phát ốm lên, đành phải cất đi. Lão nói khi nào khỏe lại, sẽ mang tiếp. Tôi thì tôi nghĩ, lão có đeo hay không, không quan trọng. Tai tóc chỉ là hình thức bề ngoài. Tâm tính, tư cách không giả là được. Suýt nữa tôi buột miệng nói ra điều này. Người ta đang mang bệnh, không có lời an ủi thì thôi, nói ra điều chạm vào chỗ đau của người khác là việc rất, rất không nên!
**
Cái quán bán hàng ăn sáng của bà Lan béo đột nhiên đóng cửa. Cánh cửa kéo hàn bằng sắt sơn xanh của nhà bà móc khóa đến cả tuần nay. Ông Cựu thì cũng lâu không thấy sang.
Người ta đoán bên tỉnh Bắc đã vào mùa thu hoạch vải thiều, ông cựu có thể do bận không sang được. Nếu bà Lan béo không vào miền nam thăm ông bồ cũ có nhẽ bà ấy sang bên tỉnh Bắc cũng nên?
Ông chạy cám của chủ nhà có tiệm tạp hóa cũng đột nhiên biến mất. Hỏi bà chủ nhà chỉ nói: “Không rõ ông ấy đi đâu”. Có người ngờ rằng vào một đêm đã khuya có cái xe bít bùng đỗ trước cửa nhà bà Ninh bán tạp hóa này. Không phải xe chở hàng đến, hàng đi như mọi bận. Xe chở hàng ít ai đến vào những giờ như vậy. Người ta bán hàng ngay thẳng, chính đáng chứ có phải hàng buôn lậu đâu vào lúc đêm hôm như thế. Chỉ có một giả thiết thuyết phục: Sự xuất hiện của chiếc xe bịt kín đó có liên quan đến sự vắng mặt từ hôm ấy của ông chạy cám hàng bà Ninh! Ông ta “được” hay “bị” cái gì đến nay cả tôi và dân của thị trấn này đều chưa biết!
Thị trấn vắng đi hai người đàn ông đáng kể. Những người chẳng giống ai ở đất này. Người ta cũng chỉ xôn xao ít bữa, rồi quên hẳn. Không ai có đủ kiên nhẫn để quan tâm bàn luận mãi về người khác. Nhất là trong thời buổi thông tin loạn cào cào này. Ngay đến hạn hán miền Cao nguyên, ngập mặn đồng bằng sông Cửu Long, ô nhiễm cá chết hàng loạt ngoài bể, người ta cũng chỉ bàn tán dăm ba bữa. Thì cái chuyện vặt vãnh của hai ông cựu quân nhân kia có đáng gì mà nói?
 Thờ ơ và lãnh đạm không biết từ khi nào đã ăn mòn trí não con người không trừ nơi nào. Ngay cả đến cái thị trấn heo hút này cũng không có ngoại lệ. Cuộc sống thực dụng, áp lực, ham muốn vì đồng tiền có lẽ là thứ dung môi thích hợp cho loại vi rút thờ ơ lãnh đạm sinh sôi nảy nở.
Ông chủ tịch thị trấn rất lấy làm lo ngại về việc này, nhưng chưa biết làm cách nào. Sự sa sút của ông phó cho ông làm ông thêm lúng túng. Biết nói thế nào với trên với dưới lúc này đây?
Một bận tình cờ gặp nhau ở nhà đám ông có “bật mí” với tôi tí ti. Không hiểu hôm ấy do thói quen giữ gìn hay do lo ngại cái gì tôi lại nói với ông: Chuyện vớ vẩn ấy tôi không quan tâm?
Không khéo ông ta sẽ không thích mình vì câu nói này. Mặc kệ, cũng chả tội tình gì, nghĩ như nào là việc của ông ta!
Bà Lan béo đột ngột trở về nhà, trên đầu chít khăn tang. Các cụ thân sinh quy tiên đã lâu, thân nhân quanh thị trấn này có ai mất? Hay ở dưới quê có chú bác họ hàng hang hốc vừa qua đời?
Tôi không phải thắc mắc quá lâu. Ngay chiều hôm ấy bà Lan béo qua nhà báo tin ông Cựu, chồng bà, hàng xóm của tôi vừa mất cách đây mấy ngày. Đó là lý do vì sao nhà bà cửa đóng then cài những ngày vừa qua. Vì quá gấp bà không kịp biến báo cùng ai, nhận được tin vội vã thuê xe sang tỉnh bắc, hy vọng gặp người chồng mới giây phút cuối cùng. Rất tiếc sang đến nơi, người nhà ông ấy đang bàn giờ giấc phát tang. Thi thể chưa nhập quan đã được trang điểm lại theo cung cách văn hóa mới thời bây giờ. Bà thấy người ta đã lại mang cho ông bộ tóc thật đẹp ngày nào, buổi bà gặp và làm quen với ông trên chuyến tàu từ nam ra bắc. Đôi môi ông khép vẻ nghiêm nghị, rất có dáng quân nhân, tuy có thoa chút son hồng. Hai mắt như người say ngủ..
Kể xong vài chi tiết như trên, bà Lan béo mời tôi vào sáng hôm sau sang nhà, cùng với gia đình bà và xóm làng làm lễ báo tang cho ông ấy. Dù sao thì ông cũng là dể của đất này, không thể ra đi âm thầm không ai hay biết. Bà có xin phép gia đình ông ấy bên tỉnh bắc để lập án thờ, lập bài vị vì lý do đường xá xa xôi không sang thường xuyên bên ấy được. Là bà nói vậy. Giả dụ bà có xin phép hay không người nhà ông ấy đâu có biết/ Dù có biết thì cũng không ai nỡ bắt bẻ.
Người ta chết là hết, nhiễu sự thêm để làm gì? Từ nay, sẽ chẳng còn ai được thấy người đàn ông mái tóc lượn sóng, mặc đồ quân nhân ngồi trước cửa quán cháo lòng. Cái ghế nhựa có lưng tựa không để bên gốc cây bàng như mọi khi. Nó đã được mang vào nhà, hay mang tới đâu, không ai biết?

Nước ngoài sông đang cạn, mây trời rối và mỏng, đang trôi.
Nắng và nóng hình như là cái còn lại dài lâu, mãi mãi ở đất này?


===============


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Trung Quốc bắt nạt láng giềng : Già néo đứt dây by anle20


media
Nữ tổng thống Hàn Quốc Park Geun Hye (p) và chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình nhân cuộc gặp tay đôi ngày 05/09/2016 bên lề Thượng Đỉnh G20 ở Hàng Châu (Trung Quốc).mber 5, 2016.Reuters

Cho rằng Mỹ đã bị suy yếu, Trung Quốc đã có một loạt hành vi bức hiếp các láng giềng, đặc biệt là ỷ mạnh hiếp yếu trên Biển Đông. Tuy nhiên, trong bài phân tích « Hành vi bắt nạt khó hiểu của Bắc Kinh » (Beijing's baffling bullying) đăng trên nguyệt san PacNet của Trung Tâm Nghiên Cứu Chiến Lược và Quốc Tế CSIS ngày 07/09/2016, hai chuyên gia Mỹ Brian Moore và Brad Glosserman cho rằng hành động gây căng thẳng của Trung Quốc đã tạo ra « nhiều vấn đề cho Trung Quốc hơn là những thành công ».
Trung Quốc không phải là bậc thầy chiến lược
Từ lâu nay, người thường coi người Trung Quốc là những nhà hoạch định chính sách rất có chiến lược và phương pháp, là bậc thầy trong điều hành đất nước với tầm nhìn xa trông rộng. Phương Tây và đặc biệt là Mỹ hoàn toàn không sánh được. Đối với nhiều chiến lược gia, hai bên thậm chí không cùng đẳng cấp : Trong khi Trung Quốc chơi cờ vây (phức tạp) thì phương Tây lại chỉ chơi cờ đam (đơn giản).
Đã đến lúc dẹp bỏ suy nghĩ lỗi thời đó. Kể từ khi đánh giá sai về tương quan lực lượng sau cuộc Đại Khủng Hoảng cuối thâp niên 2000 - Trung Quốc cho rằng Mỹ bị suy yếu rất nhiều - Bắc Kinh đã tiến hành một loạt hành vi đối đầu trên Biển Đông và Biển Hoa Đông. Những hành động này đã gây ra nhiều vấn đề hơn là thành công.
Hơn nữa Trung Quốc gia tăng gấp đôi hành vi hung hăng, tung ra một loạt hành động hù dọa và thực hiện một đường lối ngoại giao mạnh tay với các láng giềng. Đấy không hề là biểu hiện của một thiên tài chiến lược hay một người có tầm nhìn, mà thực ra là một cái gì hết sức ngớ ngẩn.
Bắt bí Hàn Quốc, kể cả bằng cách tẩy chay các ngôi sao K-pop
Hai tác giả trước hết nêu lên trường hợp của Hàn Quốc, nước gần đây là đối tượng bị Trung Quốc bắt nạt.
Trước quyết định của Hàn Quốc cho Mỹ triển khai hệ thống phòng thủ tên lửa tầm cao THAAD nhằm đối phó với BắcTriều Tiên, Trung Quốc đã viện đến các công cụ kinh tế và chính trị để tỏ thái độ bất bình của mình. Trung Quốc phản đối bất kỳ một sự hợp tác quốc phòng sâu hơn nào giữa Mỹ và Hàn Quốc, và hệ thống lá chắn tên lửa là trọng tâm của sự bất mãn đó.
Trung Quốc đã ngăn chặn việc nhập những sản phẩm truyền thông từ Hàn Quốc, trong đó có các phim bộ truyền hình nổi tiếng, và nhạc K-pop được biết dưới tên Hallyu. Một bài viết trên Hoàn Cầu Thời Báo, tờ báo có quan điểm cứng rắn, thậm chí còn loan tin là các chương trình có diễn viên ngôi sao Hàn Quốc tham gia sẽ bị ngăn chặn, và việc xuất khẩu văn hóa Hàn Quốc qua Trung Quốc chắc chắn sẽ bị tổn hại nếu Seoul vẫn duy trì quyết định triển khai hệ thống THAAD. Bài báo kết luận một cách đầy hăm dọa : « Chính Hàn Quốc đang tạo nên rắc rối ».
Đối với Hàn Quốc, Bắc Kinh không chỉ giới hạn hành động trong các mối đe dọa kinh tế và đánh vào các ngôi sao nhạc pop Hàn Quốc, mà còn nhắc nhở Seoul về vai trò của Trung Quốc vào những thời điểm quan trọng. Một bài viết trên tờ Nhân Dân Nhật Báo gần đây đã nói rằng « tình hình bán đảo Triều Tiên sẽ đổi khác rất nhiều. Liệu Hàn Quốc thực sự muốn nếm mùi vị đó hay không ? » Nói cách khác, Bắc Kinh tìm cách trừng phạt Seoul chỉ vì Hàn Quốc muốn tự vệ chống lại tên lửa của Bắc Triều Tiên.
Một bài báo Hoa ngữ trên trang thông tin DW News của Đức, khi đưa tin về Hội Nghị Thượng Đỉnh G20, đã nhận xét rằng tổng thống Hàn Quốc Park Geun Hye « quả là một vị khách phiền phức nhất » của nước chủ nhà Trung Quốc. Bài báo trích lời các học giả cho rằng Trung Quốc« phải trừng phạt Hàn Quốc để ngăn không cho các nước khác trong khu vực có những hành động tương tự », theo đúng một câu tục ngữ của Trung Quốc là « giết gà dọa khỉ ».
Bài báo viết tiếp : « Bắc Kinh nên gây áp lực mạnh, không nên ngần ngại để cho bà Park Geun Hye bị lật đổ ». Câu này ám chỉ các tiếng nói đối lập ở Hàn Quốc gần đây đặt ra vấn đề truất phế nữ tổng thống.
Các nhận định trên đây đối lập hẳn với những lời khen ngợi mà bà Park Geun Hye đã nhận được cách đây một năm khi bà thuyết phục Trung Quốc giúp đỡ trong việc xử sự với Bắc Triều Tiên.
Bà Park Geun Hye đã bác bỏ những lời chỉ trích của Trung Quốc và củng cố thêm lập trường của mình về vấn đề THAAD, ghi nhận rằng đó là « một biện pháp tự vệ chống lại các hành động khiêu khích liều lĩnh của Triều Tiên ». Thậm chí chính khách Hàn Quốc đã nêu lên vấn đề truất phế tổng thống, cũng cho rằng những phát biểu của ông « đã bị truyền thông Trung Quốc bóp méo và báo chí Trung Quốc đã trích dẫn lời ông theo ý muốn của họ ».
Hù dọa từ Úc, Anh đến Philippines, Việt Nam
Úc cũng bị Trung Quốc đả kích sau khi bày tỏ lập trường ủng hộ phán quyết của Tòa Trọng Tài Thường Trực La Haye về yêu sách chủ quyền của Trung Quốc ở Biển Đông.
Cũng tờ Hoàn Cầu Thời Báo lại quậy phá trong một bài viết mang tựa « Mèo giấy Úc sẽ học được bài học ». Bài báo gọi Úc là đất nước « thiếu văn minh », gốc gác chỉ là « một nhà tù hải ngoại của Anh Quốc », và bị đô hộ trong « một quá trình đẫm nước mắt của những thổ dân bản địa ».
Bài báo cũng kết luận bằng một lời cảnh báo, khuyên Úc là không nên dấn thân vào Biển Đông, nếu không muốn trở thành « mục tiêu cảnh cáo và tấn công lý tưởng của Trung Quốc ».
Trung Quốc không chỉ nhục mạ các quốc gia và các chính phủ khác, mà còn đưa ra những lời đe dọa tấn công rõ ràng.
Về Biển Đông, hãng tin Anh Reuters đã phỏng vấn bốn nguồn tin Trung Quốc có quan hệ chặt chẽ với giới quân đội và lãnh đạo. Trong số này, một nguồn nói rằng « Quân đội Trung Quốc đã sẵn sàng », trong khi những nguồn khác thì có lời lẽ rất hiếu chiến: « Chúng tôi sẽ nhập cuộc và đánh cho họ hộc máu mũi giống như những gì Đặng Tiểu Bình đã làm với Việt Nam năm 1979 ».
Vào ngày 08/07, bốn ngày trước khi Tòa Trọng Tài ra phán quyết, Trung Quốc đã đe dọa rằng họ có thể « kéo đi hoặc đánh chìm chiếc tàu cũ và giải quyết dứt điểm các bế tắc ». Câu nói này ám chỉ đến chiếc tàu BRP Sierra Madre cũ nát của Philippines mắc cạn tại Bãi Cỏ Mây (Second Thomas Shoal) ở quần đảo Trường Sa (hiện là nơi có lính Philippines trú đóng).
Tác giả bài báo sau đó cảnh báo rằng Trung Quốc « có thể biến đảo Hoàng Nham (tức là bãi cạn Scarborough ở Biển Đông) thành một tiền đồn quân sự » nếu cảm thấy cần phải làm.
Đáp trả lại quyết định của nữ thủ tướng Anh Theresa May tạm dừng đề án nhà máy điện hạt nhân Hinkley Point tại Anh Quốc trong đó Trung Quốc có 30% cổ phần, Tân Hoa Xã đe dọa rằng quan hệ Trung- Anh mà nhiều người cho rằng đang ở « thời kỳ vàng son », có thể trở thành nguội lạnh.
Trong một bài báo khác, Tân Hoa Xã cũng tuyên bố rằng bất kỳ một sự gián đoạn nào (của dự án Hinkley Point) « chắc chắn sẽ là một vết nhơ tới uy tín của Anh Quốc là một nền kinh tế mở, và có thể làm nản lòng các nhà đầu tư Trung Quốc và nước khác tìm đến Anh trong tương lai ».
Đã qua rồi thời kỳ nhẫn nhịn kiểu Đặng Tiểu Bình ? Vì sao ?
Theo hai nhà nghiên cứu Mỹ, các tuyên bố trắng trợn và ngày càng hung hăng từ Bắc Kinh đã thay đổi hoàn toàn so với đường lối ngoại giao « bình tĩnh ứng phó » và « tránh khoa trương » thời Đặng Tiểu Bình. Có một số giải thích cho cách hành xử của Bắc Kinh hiện nay.
Một là các quan chức Trung Quốc thực sự tin rằng so sánh lực lượng trong khu vực đã thay đổi và Trung Quốc hiện ở trong thế thượng phong và sửa chữa những sai lầm của lịch sử. Nói ngắn gọn thì giới hoạch định chính sách đối ngoại có thể là đã thực sự tin rằng lời chỉ dẫn của Đặng Tiểu Bình đã không còn áp dụng được cho Trung Quốc ngày nay.
Cách giải thích thứ hai nhấn mạnh đến chủ nghĩa dân tộc cực đoan đang ngày càng lộ rõ ở khắp Trung Quốc. Phản ứng dữ dội sau sự kiện năm 1999 khi Mỹ dội bom xuống đại sứ quán Trung Quốc ở Beograd (thủ đô Serbia) và vụ tranh chấp quần đảo Điếu Ngư/Senkaku với Nhật Bản năm 2012, đã cảnh báo lãnh đạo Trung Quốc về cái giá chính trị phải trả cho việc thiếu nhiệt tình bảo vệ lợi ích và hình ảnh của Trung Quốc. Nhận thức này càng thêm gay gắt trong một thời kỳ suy thoái kinh tế.
Khả năng thứ ba là Trung Quốc nghĩ rằng gây áp lực sẽ đem lại kết quả. Suy cho cùng, bất chấp những lời lẽ cứng rắn, tổng thống Philippines Rodrigo Duterte đã nói rằng ông sẽ đàm phán song phương với Trung Quốc trong vòng một năm, cũng như hứa là không nêu vấn đề phán quyết quốc tế trong suốt cuộc họp của ASEAN tại Lào trong tháng 9 này.
Vào ngày 24/08, ngoại trưởng Trung Quốc và Nhật Bản đã đồng ý giảm căng thẳng ở Biển Hoa Đông, mở đường cho cuộc gặp giữa ông Tập Cận Bình và ông Shinzo Abe bên lề hội nghị thượng đỉnh G20 diễn ra tại Hàng Châu, Trung Quốc.
Cũng trong logic đó, Bắc Kinh đã thấy rằng cần nhắc nhở các nước khác là chống lại mong muốn của Trung Quốc sẽ mang tới hậu quả không hay. Lời đe dọa của Trung Quốc là bằng chứng cho thấy Bắc Kinh cần chứng tỏ rằng họ không phải là một con hổ giấy và cần duy trì những nước nhỏ ủng hộ Trung Quốc trong khuôn phép.
Chủ trương bắt nạt không hiệu quả
Tuy nhiên, theo hai tác giả bài phân tích trên Pacnet, thái độ hù dọa của Trung Quốc không thấy có kết quả. Không có dấu hiệu nào cho thấy là lập trường của Nhật Bản trong các tranh chấp với Trung Quốc đã bớt cứng rắn, còn áp lực đối với Hàn Quốc và Úc đã phản tác dụng.
Trong tháng 9 này, Hàn Quốc đã đạt được thỏa thuận mua hệ thống Aegis Baseline 9 trang bị cho ba khu trục hạm Hàn Quốc và cung cấp hệ thống radar di động giúp tăng cường hiệu năng của hệ thống phòng thủ tên lửa THAAD.
Úc đã quyết định đình chỉ việc bán mạng lưới năng lượng Ausgrid, lưới điện lớn nhất nước này, cho hai công ty Trung Quốc, vì quan ngại trước vấn đề an ninh quốc gia. Động thái này của Úc đã khiến quan hệ hai nước căng thẳng thêm.
Ngoài ra, còn có thể kể đến những phản ứng chống Trung Quốc khắp châu Á, và những tiếng nói ngày càng lớn yêu cầu siết chặt quan hệ an ninh giữa Mỹ với các chính phủ trong khu vực...
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Đó không phải là báo chí


FB Lợi Mai Phan

Một nữ thành viên diễn đàn đã rất bức xúc vì đột nhiên "được" trở thành nhân vật báo chí do tham gia màn kịch nhận lời tỏ tình cùng 1.000 chiếc bánh bao từ một nam đồng nghiệp báo bạn.

Bức xúc bởi vì nữ phóng viên này vừa bị ép (lãnh đạo trực tiếp của cô ra lệnh buộc cô phải ra nhận hoa, chụp ảnh), vừa bị lừa (rằng chỉ chụp kỷ niệm dịp 2 báo cùng đi làm từ thiện, nhưng lại biến thành "bạn bè 2 cơ quan chụp ảnh chúc mừng đôi trẻ"). Bài báo + clip của một bên tổ chức về "màn tỏ tình độc đáo, ý nghĩa" đã phát huy tác dụng: không chỉ "gây bão" trên mạng mà nó còn làm điện thoại của nữ phóng viên nóng bỏng suốt cả ngày hôm qua bởi các cuộc gọi từ gia đình, bạn bè và cả... người yêu của cô.

"Cả đêm qua em đã không thể ngủ. Em sẽ xin thôi việc vì cú sốc này" - cô cho biết. "Sáng nay họ bảo em lên để cơ quan bên kia sang xin lỗi, nhưng em không thể, em không muốn biến thành nhân vật cho vở kịch của họ lần nữa để rồi họ lại đưa lên báo".

Câu chuyện giao lưu giữa hai đơn vị báo chí khi chung tay làm từ thiện, rồi câu chuyện tình thương, mến thương nảy sinh giữa những người trẻ tuổi khi đồng hành là những câu chuyện rất bình thường, là chất keo gắn kết, tạo niềm cảm hứng cùng gánh vác việc chung. Trong cuộc đồng hành đó có thể có sự hiểu lầm, cả nể, ko vừa ý, nhưng rồi mọi thứ sẽ qua nếu có sự cảm thông lẫn nhau. Đó cũng là việc nội bộ của hai cơ quan báo trong vụ từ thiện bánh bao này.

Nhưng với độc giả thì đó không phải chuyện nội bộ nữa rồi. Hàng trăm người đã share, cmt ngưỡng mộ, bàn tán về sự kiện, thậm chí có cả những lời đùa sốc quanh chuyện bánh bao... và đấy là sự khát khao cái đẹp khi nó đang dần trở thành thứ quí hiếm. Song ở đây cái đẹp dàn dựng bắt đầu phản tác dụng. "Em làm báo mà còn bị chính tờ báo biến thành trò hề với những cái title, chú thích bịa đặt thì làm sao em còn đủ sức làm việc tiếp". Như vậy rõ ràng các sản phẩm báo chí do bên chủ động đưa ra từ "màn tỏ tình" này không còn là "câu chuyện nội bộ" mà nó là sự lừa dối bạn đọc có chủ ý. "Kể cả khi em phản ứng họ cũng không hạ bài, mà chỉ viết tắt tên em và bớt đi một số ảnh".

Có thể ngày mai nữ phóng viên kia sẽ không nộp đơn xin nghỉ việc và sẽ vẫn lên xe hoa cùng anh người yêu hiện tại, màn tỏ tình 1.000 chiếc bánh bao của nam đồng nghiệp báo bạn trôi qua như một kỷ niệm trong đời, nhưng với độc giả thì màn kịch này lại bào đi chút niềm tin còn sót lại vào những điều tốt đẹp trong xã hội.

Vì đơn giản đó không phải là báo chí!

Phần nhận xét hiển thị trên trang