Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Hai, 12 tháng 9, 2016

Phát hiện để bắt giữ xử lý ông Trịnh Xuân Thanh không khó


Nếu trong trường hợp ông Thanh không có hồi âm lại, khi cơ quan nhà nước phát hiện ra nhiều hành vi vi phạm pháp luật thì các cơ quan tư pháp sẽ có quyền khởi tố. Tuy nhiên việc này cũng không khó để có thể phát hiện xử lý”

 
   
"Về Đảng, khai trừ khỏi Đảng là kỉ luật cao nhất. Tuy nhiên chính quyền sẽ xem xét sai phạm của ông Thanh, nếu có dấu hiệu hình sự sẽ khởi tố".

Sẽ khởi tố nếu có dấu hiệu hình sự

Ngày 8/9, tại Trụ sở Trung ương Đảng, Ban Bí thư đã họp dưới sự chủ trì của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng để xem xét thi hành kỷ luật ông Trịnh Xuân Thanh, Tỉnh uỷ viên, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Hậu Giang nhiệm kỳ 2011 - 2016.

Căn cứ nội dung, tính chất, mức độ vi phạm, căn cứ Quy định số 181-QĐ/TW, ngày 30/3/2013 của Bộ Chính trị khoá XI về xử lý đảng viên vi phạm, Ban Bí thư đã nhất trí rất cao (biểu quyết 100% bằng phiếu kín) quyết định thi hành kỷ luật bằng hình thức khai trừ ra khỏi Đảng đối với ông Trịnh Xuân Thanh.

Trước vấn đề trên, trao đổi với Đất Việt, bà Lê Thị Thu Ba - Nguyên Chủ nhiệm Ủy ban tư pháp của QH cho biết xét về mặt Đảng thì hình thức kỷ luật khai trừ khỏi Đảng là cao nhất, thể hiện sự cương quyết của Ban Bí thư.

“Những sai phạm của ông Trịnh Xuân Thanh thì Ủy ban kiểm tra Trung ương đã kết luận đầy đủ và rõ ràng rồi. Việc xin ra khỏi Đảng chỉ được xem xét khi Đảng viên chưa đến mức khai trừ. Còn với vi phạm của ông Thanh đến mức nhận quyết định khai trừ thì không ai xét đến đơn ra khỏi Đảng cả.

Về phía Đảng tôi thấy đó là mức cao nhất. Nhưng sau khi Đảng xử lý rồi thì chính quyền sẽ tiếp tục xem xét. Nếu có dấu hiệu hình sự thì họ khởi tố vụ án, còn nếu sai phạm hành chính thì họ xử lý theo quy định của pháp luật về cán bộ công chức. Việc này phải chờ các cơ quan chức năng làm việc”, bà Thu Ba nhấn mạnh.

Thực tế làm việc từ trước đến nay, bà Lê Thị Thu Ba khẳng định đã có quá nhiều tấm gương Đảng viên bị khai trừ khỏi Đảng vì tham nhũng, tham ô tuy nhiên tình trạng vi phạm trên chưa giảm nhiều.

“Thật ra bài học thì nhiều lắm rồi. Tôi đã gặp nhiều trường hợp vi phạm kiểu như ông Trịnh Xuân Thanh. Mỗi người một kiểu, không ai giống ai cả.

Nhưng ai rút ra và sẽ thực hiện bài học đó như thế nào? Đây không phải là chuyện mới mẻ gì cả. Cán bộ công chức nhất là những người giữ vị trí lãnh đạo thì phải hết sức chân thành, trong sáng trong điều hành công việc. Nhưng những người vi phạm họ toàn cố tình chứ có phải không biết đâu”, bà Ba chia sẻ.

Lý giải thêm về việc ông Thanh thời gian qua vắng mặt tại Hậu Giang, bà Ba cho rằng, ông Thanh không còn chức vụ, địa vị cũng như không được phân công công tác nên vào địa phương cũng không để làm gì cả. Tuy nhiên khi có quyết định kỷ luật và văn bản từ các cấp chính quyền, ông Trịnh Xuân Thanh phải có mặt theo đúng quy định.

Gia đình nên động viên ông Thanh

Cùng đưa ra ý kiến về việc này, bà Trần Thị Quốc Khánh – ĐBQH Hà Nội khẳng định, việc khai trừ ra khỏi Đảng đối với ông Thanh là việc cần phải làm khi người Đảng viên có nhiều biểu hiện vi phạm nghiêm trọng đạo đức, điều lệ của Đảng.

“Ở đây Ủy ban Kiểm tra Trung ương và Ban bí thư đã xem xét ở nhiều góc độ khác nhau rồi. Chuyện này cũng là chuyện bình thường và cần phải làm”, bà Khánh nói.

Trước việc ông Thanh quá thời hạn nghỉ phép nhưng phía tỉnh và gia đình vẫn không biết hiện giờ ông đang ở đâu, nữ ĐBQH Hà Nội cho rằng cần phải tìm hiểu cụ thể điều này.

“Trong trường hợp này, các cơ quan nhà nước phải xem ông Trịnh Xuân Thanh đã đi đâu để chữa bệnh. Phải có văn bản yêu cầu ông Thanh phải đến để nhận các quyết định của các cơ quan chức năng. Văn bản đó có và giờ chúng ta chờ đợi xem ông Thanh sẽ chấp hành thế nào.

Nếu trong trường hợp ông Thanh không có hồi âm lại, khi cơ quan nhà nước phát hiện ra nhiều hành vi vi phạm pháp luật thì các cơ quan tư pháp sẽ có quyền khởi tố. Trước đây ở Việt Nam cũng có 1 vài vụ việc tham nhũng và chạy ra nước ngoài. Tuy nhiên việc này cũng không khó để có thể phát hiện xử lý, bà Khánh nêu quan điểm.

Bên cạnh đó, nữ ĐBQH cũng cho rằng gia đình nên chủ động liên hệ và động viên để ông Thanh sớm ra trình diện trước các cơ quan nhà nước.

“Sai phạm như thế nào thì đã có kết luận cụ thể. Việc ông Thanh có trốn tránh tôi cho rằng cũng không giải quyết được vấn đề gì cả. Nhà nước vẫn có chính sách khoan hồng với những người vi phạm pháp luật nhưng biết ăn năn hối lỗi.

Trường hợp ông Thanh cũng là lời cảnh báo cho những người nào đã vào Đảng, sắp vào Đảng . Đó là phải vì Đảng, vì dân, suốt đời hi sinh, phấn đấu cho lợi ích của Đảng cộng sản Việt Nam”, bà Khánh nhấn mạnh.

Hoàng Nam
Đất Việt

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Nữ phi công Mỹ tiết lộ chi tiết rúng động vụ 11/9


Nữ phi công Mỹ tiết lộ chi tiết rúng động vụ 11/9
Nữ phi công Heather ‘Lucky’ Penney.
15 năm sau vụ khủng bố kinh hoàng vào nước Mỹ 11/9, nữ phi công Heather ‘Lucky’ Penney tiết lộ những tình tiết bất ngờ liên quan tới chiếc máy bay thứ 4 của Mỹ bị không tặc chiếm.
Tờ Washington Post ghi lại, vào khoảng gần trưa buổi sáng thứ Ba gây chấn động địa cầu cách đây 15 năm, Trung úy Heather ‘Lucky’ Penney có mặt trên đường băng tại Căn cứ không quân Andrew và sẵn sàng cất cánh.
Tay của Penney đặt trên điều khiển chiếc máy bay chiến đấu F-16, và cô nhận được lệnh: Hạ gục chiếc máy bay Flight 93 của hãng hàng không United Airlines.
Đó là ngày 11/9, khi mà chiếc máy bay thứ tư bị không tặc khống chế có vẻ như sẽ lao thẳng xuống Washington. Penney là một trong hai phi công chiến đấu đầu tiên có mặt sáng hôm đó, nhận được lệnh phải chặn đứng chiếc Flight 93.
Khi lao thẳng lên bầu trời xanh thăm thẳm, thứ duy nhất mà Penney không mang theo trên chiếc F-16 là đạn dược. Tên lửa cũng không có. Thậm chí, cô không có bất kỳ thứ gì khác có thể nhắm bắn vào chiếc máy bay đang bị cướp.
Cô chỉ có độc nhất chiếc F-16. Và đó là toàn bộ kế hoạch tác chiến.
Bởi vì vụ tấn công bất ngờ xảy ra với diễn tiến quá nhanh so với thời gian máy bay kịp nạp vũ khí, nên Penney và sĩ quan chỉ huy của cô tính đến việc lao thẳng vào chiếc Boeing 757.
“Chúng tôi đã không thể bắn hạ nó (chiếc Boeing 757 số hiệu Flight 93). Chúng tôi định đâm thẳng vào máy bay. Về cơ bản thì tôi sẽ là một phi công cảm tử” – Penney nhớ lại nhiệm vụ của cô hôm đó.
Nhiều năm sau vụ khủng bố rúng động toàn cầu, Penney – một trong số những nữ phi công chiến đấu lứa đầu tiên của Mỹ – không trả lời bất kỳ phỏng vấn nào về những gì cô đã trải qua hôm 11/9/2001.
Trong đó có cả việc cô đã hộ tống chiếc Không lực Một của Tổng thống về Washington trên không phận bị siết chặt nghiêm ngặt sau vụ tấn công.
Nhưng 10 năm sau, Penney nhớ lại một trong những câu chuyện ít người biết nhất về buổi sáng định mệnh: Đó là phương án tác chiến đầu tiên của quân đội Mỹ nhằm đáp trả những kẻ tấn công, trên thực tế lại là một nhiệm vụ cảm tử.
“Chúng tôi phải bảo vệ không phận bằng mọi giá” – Penney kể lại chuyện này vào tuần trước, trong văn phòng của cô tại hãng Lockheed Martin, nơi cô đang làm giám đốc cho chương trình siêu chiến đấu cơ F-35.
Sau hàng ngàn giờ bay, tham gia nhiều sứ mệnh khác nhau trên thế giới, nhưng chưa có lần nào có thể sánh với nhiệm vụ khẩn cấp mà Penney được giao ngày 11/9 – thực hiện chuyến bay một chiều để gây ra một vụ nổ giữa trời.
Lớn lên trong mùi khói xăng máy bay, Penney được truyền cảm hứng về những chiếc máy bay chiến đấu từ bố – một cựu quân nhân.
Đáng ra, cô đã trở thành một giáo viên. Cô có bằng lái máy bay khi đang học đại học. Khi Quốc hội Mỹ mở lối cho phụ nữ tham gia đội máy bay chiến đấu, Penney lập tức ghi danh trong tốp đầu.
“Tôi ký đơn đăng ký ngay lập tức. Tôi muốn trở thành phi công chiến đấu như bố” – Penney chia sẻ. Sau đó, Penney trở thành nữ phi công đầu tiên lái F-16 trong Phi đội Chiến đấu 121 của Vệ binh Quốc gia trên không của thủ đô Washington.
Buổi sáng thứ Ba ngày 11/9, Penney cùng đồng đội mới hoàn tất khóa tập huấn bay chiến đấu kéo dài hai tuần tại Nevada.
Họ ngồi quanh bàn nghe báo cáo, nhận được thông tin một chiếc máy bay đã đâm vào tòa tháp đôi của Trung tâm Thương mại Thế giới ở New York. Khi một chiếc khác tiếp tục xuất hiện và tấn công, họ hiểu rằng chiến tranh đang xảy ra.
Nhưng mọi sự ngạc nhiên vẫn chưa dừng ở đó. Trong những giờ đầu tiên bối rối cực độ, không có mệnh lệnh nào rõ ràng được ban ra. Tất cả mọi thứ đều chưa sẵn sàng. Các máy bay vẫn đang nạp đạn giả từ đợt tập huấn.
Điều đó có nghĩa là không máy bay nào được trang bị vũ khí để sẵn sàng chiến đấu và không có hệ thống nào sẵn có để điều máy bay tới Washington.
Trước ngày hôm đó, tất cả mọi con mắt vẫn chỉ tìm kiếm các máy bay và tên lửa từ các đường bay quen thuộc, với mối đe dọa từ những năm Chiến tranh Lạnh. Không ai hình dung được nguy cơ lại xuất hiện ngay trên đất Mỹ.
Khi chiếc máy bay thứ ba đâm vào Lầu Năm Góc, tất cả mọi người đều hiểu rằng còn có thể có chiếc thứ tư, hoặc nhiều hơn thế. Máy bay chiến đấu Mỹ có thể được nạp đạn trong vòng 1 giờ, nhưng ngay lúc đó phải có ai đó bay lên trời, dù có vũ khí hay không.
Đại tá Marc Sasseville ra lệnh: “Lucky, cô đi với tôi”. Sasseville nói ông sẽ nhằm trúng buồng lái. Còn ‘Lucky’ Penney nhận phần đuôi chiếc Flight 93.
Sasseville thừa nhận, các phi công không hề được huấn luyện để hạ gục máy bay dân sự. Ông vẫn kịp tính toán xem tấn công vào điểm nào trên máy bay là thích hợp nhất.
“Nếu bạn chỉ đâm vào động cơ, máy bay vẫn có thể liệng trên trời và nó vẫn có thể tiến đến mục tiêu. Tôi nghĩ ngay đến buồng lái và cánh”.
Điều làm Penney lo sợ lại là việc đâm trượt mục tiêu nếu cô tìm cách nhảy ra khỏi máy bay. Với Penney, nỗi lo đâm trượt còn đáng sợ hơn cả việc hy sinh.
Nhưng cả Penney và Sasseville đều không phải chết. Penney không phải hạ gục chiếc máy bay dân sự chở đầy trẻ nhỏ, các nhân viên bán hàng và bạn gái của họ. Các hành khách trên chuyến bay Flight 93 đã tự làm việc đó.
Vài giờ trước khi Penney biết rằng chiếc Flight 93 đã đâm xuống Pennsylvania, các con tin trên máy bay đã nổi dậy, chống lại không tặc và sẵn sàng làm bất kỳ điều gì họ cần phải làm, y như hai phi công của đội Vệ binh Quốc gia.
“Những người hùng thực thụ chính là các hành khách trên chuyến bay Flight 93, những người sẵn sàng hy sinh mạng sống của mình. Còn tôi chỉ tình cờ là một nhân chứng lịch sử mà thôi” – Penney nói.
Penney và Sasseville đã canh gác bầu trời suốt ngày hôm đó, hộ tống Tổng thống George Bush, bảo vệ các thành phố.
Nguồn TTT

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Triều Tiên 'nuôi' các chương trình hạt nhân bằng cách nào?


Minh Anh 
Triều Tiên 'nuôi' các chương trình hạt nhân bằng cách nào?

Triều Tiên kiếm tiền chủ yếu từ bán vũ khí "lậu", làm ăn với Trung Quốc, thu nhập từ khu công nghiệp Kaesong, và buôn lậu đồ giả để đầu tư vào chương trình hạt nhân và tên lửa.

Dù kinh tế ngày càng khó khăn, Bình Nhưỡng vẫn đang dồn nhiều nguồn lực vào phát triển chương trình hạt nhân như một cách để đối phó với Mỹ và các nước họ coi là thù địch.
Ngân hàng Trung ương Hàn Quốc cho biết GDP của Triều Tiên năm 2014 đạt khoảng 33,95 nghìn tỷ KPW (28,5 tỷ USD). Đến tháng 7 vừa qua, BOK cập nhật cho thấy GDP Triều Tiên năm 2015 giảm 1,1% so với năm 2014. Thu nhập đầu người là 1,39 triệu won/năm (khoảng 1.223 USD), bằng 4,5% so với Hàn Quốc, theo Bloomberg.
Tiền được sử dụng nhiều nhất vào phát triển năng lực răn đe của Triều Tiên, khi nhà lãnh đạo Kim Jong Un quyết tâm dồn nguồn lực cho các vụ thử nghiệm hạt nhân và phát triển tên lửa đạn đạo. Trong cuộc thử nghiệm lần ba vào năm 2013, Yonhap cho biết Triều Tiên tốn khoảng 1,5 tỷ USD cho sự kiện này.
Triều Tiên nuôi các chương trình hạt nhân bằng cách nào? - Ảnh 1.
Cơn địa chấn hơn 5 độ Richter gây ra từ việc Triều Tiên thử nghiệm hạt nhân lần 5 hồi tuần qua. Ảnh: Reuters
Trong khi đó, báo Chosun Ilbo dẫn các nguồn tin tình báo cho rằng, Bình Nhưỡng đã chi từ 2,8 - 3,2 tỷ USD cho tổng thể chương trình hạt nhân, bao gồm các chi phí vận chuyển và hậu cần, xây dựng các nhà máy làm giàu uranium... Khoản tiền này đủ để cứu đói cho người dân trong 3 năm, mua được khoảng 10 triệu tấn lúa.
Để có tiền cho chương trình hạt nhân và vũ khí, Triều Tiên tận dụng các nguồn mang lại thu nhập chính cho nước này như bán vũ khí trái phép, giao thương với Trung Quốc, nguồn tiền từ khu công nghiệp chung Kaesong, và xuất khẩu lao động ra nước ngoài.

Bán vũ khí với các nước Thế giới Thứ 3

Những khách hàng thường xuyên của Triều Tiên là các quốc gia đang phát triển ở Trung Đông và châu Phi. Trước đây, những mặt hàng chủ yếu là các tên lửa tầm ngắn và tầm trung. Giới quan sát cảnh báo, Triều Tiên thậm chí có thể đã bán công nghệ và bom cho những tổ chức khủng bố.
Từ thập niên 1980, Triều Tiên trở thành bạn hàng thường xuyên để cung cấp vũ khí cho Iran. Doanh số tăng đáng kể trong cuộc chiến Iran - Iraq, ước tính Bình Nhưỡng đã kiếm được 4 tỷ USD giai đoạn này.
Trong năm 2001, Triều Tiên còn thu về được 556 triệu USD từ bán tên lửa. Dù làm ăn chính với Iran, Bình Nhưỡng được cho là muốn tìm cách bán hàng cho cựu lãnh đạo Saddam Hussein của Iraq.
Mối quan hệ với Iran nâng cấp thành hợp tác quân sự, bao gồm đồng phát triển và chuyển giao công nghệ hạt nhân. Sau đó, Triều Tiên mở rộng quan hệ sang cả Syria, cung cấp cho Syria một lò phản ứng hạt nhân (sau này bị Israel dội bom).
Cuối năm 2012, hải quan cảng Busan, Hàn Quốc chặn một chuyến tàu Triều Tiên chở hơn 400 xylanh than chì có thể dùng trong sản xuất tên lửa đạn đạo dự định chuyển tới Syria.
Năm 2009, Thái Lan chặn một máy bay từ Bình Nhưỡng chở 35 tấn vũ khí thông thường, bao gồm các tên lửa đất đối không, và hướng đến Iran - bạn hàng lớn của Triều Tiên.
Tuy nhiên, những năm gần đây, việc mua bán trở nên khó khăn từ sau khi quốc tế áp đặt cấm vận ngặt nghèo lên Triều Tiên. Mặt khác, vũ khí do Triều Tiên sản xuất không còn được ưa chuộng nhiều do sử dụng công nghệ lạc hậu từ thời Liên Xô.

Buôn lậu đồ giả, viagra, ngà voi

Ủy ban nghiên cứu nhân quyền Triều Tiên (Mỹ) cho biết chiến dịch sản xuất và buôn lậu đồ giả ở Triều Tiên bắt đầu từ thập niên 1970, dưới thời nhà lãnh đạo Kim Jong Il, mà người tham gia bao gồm cả thành phần chính phủ.
Tiền giả là một trong những mặt hàng được sản xuất nhiều nhất, với mệnh giá để làm giả chủ yếu là các tờ 50 USD và 100 USD. Hồi năm 1994, New York Times cho biết chính quyền ở Hong Kong và Macao (Trung Quốc) bắt giữ 5 nhà ngoại giao Triều Tiên mang theo lượng tiền mặt 430.000 USD, nhưng sau đó phát hiện toàn là tiền giả.
Kang Myung Do, một người Triều Tiên đào tẩu và hiện là giảng viên tại Đại học Kyungmin, nói những tay môi giới có quan hệ với các tổ chức tội phạm ở Hong Kong và Macao đã mua lại tiền giả của Triều Tiên với giá một nửa so với giá trị thực.
"Họ phải trả 500.000 USD để mua lượng tiền giả 1 triệu USD", ông nói với báo Korea Times.
Đến năm 2001, Triều Tiên đã tuồn ra ngoài khoảng 100 triệu USD tiền giả. Lợi nhuận thu về từ bán tiền giả ước tính khoảng 15 triệu - 25 triệu USD hàng năm. Do vậy, đến năm 2013, chính phủ Mỹ quyết định thiết kế lại mẫu tiền 100 USD.
Khi đến nhận nhiệm vụ ở các phái bộ ngoại giao, những quan chức Triều Tiên kiêm luôn việc buôn lậu những mặt hàng có khả năng mang lại nhiều ngoại tệ cho nhà nước. Các mặt hàng được làm giả rất đa dạng, từ thuốc lá, thuốc giả, viagra, tiền giả...
Hồi năm 2004, Telegraph cho biết chính quyền Ai Cập đã bắt một số quan chức Triều Tiên vì tội buôn lậu 150.000 viên thuốc giảm đau Clonazepam. Một số nhân viên từ phái bộ ở Bulgaria thì bị bắt ở Ai Cập khi đang giữ trong người khoảng 500.000 viên thuốc kích thích Captagon làm giả, với giá trị ước tính 7 triệu USD.
Bên cạnh buôn đồ giả, nhiều nhà ngoại giao Triều Tiên gần đây chuyển sang lén lút vận chuyển ngà voi và sừng tê giác. Năm 2012, chính quyền Mozambique bắt một công dân Triều Tiên vì tội vận chuyển trái phép 130 miếng ngà voi ra khỏi nước này, ước tính giá trị 36.000 USD. Một số nước như Kenya, Nga và Pháp cũng thực hiện các vụ bắt giữ tương tự, tịch thu lại tổng cộng 1,8 tấn ngà voi.

Buôn bán với Trung Quốc

Trung Quốc là đồng minh lớn duy nhất của Triều Tiên, che chở cho nước này về mặt ngoại giao, đồng thời là đối tác thương mại lớn nhất. Theo Cơ quan Thống kê Hàn Quốc, giao dịch với Trung Quốc chiếm hơn 74% thương mại của Triều Tiên trong năm 2014.
Các mặt hàng xuất khẩu của Triều Tiên sang Trung Quốc chủ yếu là than đá, khoáng sản, quần áo, vải vóc và các mặt hàng thực phẩm. Đổi lại, Triều Tiên nhập khẩu về xăng dầu, thép, máy móc, ôtô và hàng điện tử.
Thời gian gần đây, sau mỗi lần Bình Nhưỡng thử hạt nhân hoặc phóng tên lửa, Bắc Kinh cùng với thế giới lên án cách việc làm này, nhưng vẫn lưỡng lự không ủng hộ trừng phạt Triều Tiên mạnh tay. Nguyên nhân vì Trung Quốc lo sợ cấm vận ngặt nghèo có thể dẫn đến sự sụp đổ của chính phủ Bình Nhưỡng, tạo ra dòng người tị nạn tràn qua biên giới nước này.

Khu công nghiệp chung Kaesong

Bộ Thống nhất Hàn Quốc cho biết, khu Kaesong mang lại cho Triều Tiên 616 tỷ won (516 triệu USD) tiền mặt kể từ khi dự án hợp tác 2 miền này đi vào hoạt động hồi năm 2004. Hơn 120 công ty Hàn Quốc đã tuyển dụng khoảng 54.000 lao động Triều Tiên làm việc tại Kaesong, tiền lương khoảng 150 USD/tháng.
Bộ này tình nghi phần lớn nguồn tiền mà chính phủ Triều Tiên thu được từ các lao động nước này làm việc ở Kaesong là để chuyển vào kinh phí cho các dự án tên lửa và hạt nhân.
Ông Jeong Joon Hee, phát ngôn viên Bộ Thống nhất Hàn Quốc, nói Bình Nhưỡng cố tình "cắt xén" thu nhập từ công dân của họ qua cách trả lương gián tiếp. Trong khi các công ty Hàn Quốc thanh toán tiền lương bằng USD, chính phủ Triều Tiên đã quy đổi sang won Triều Tiên và phát lại cho công nhân bằng nội tệ. Việc quy đổi cũng dựa trên tỷ giá mà Triều Tiên quy định.

Xuất khẩu lao động ra nước ngoài

Từ giữa thập niên 2000, Triều Tiên tăng cường gửi công nhân ra nước ngoài làm việc nhằm thu về thêm nhiều ngoại tệ. Cơ quan Xúc tiến Thương mại & Đầu tư Hàn Quốc cho biết, khoảng 60.000 - 100.000 người Triều Tiên đang làm việc tại hơn 40 quốc gia. Họ làm việc trong nhiều lĩnh vực khác nhau, từ phục vụ nhà hàng ở Trung Quốc và các nước Đông Nam Á, cho đến công nhân xây dựng ở Nga và vùng Trung Đông...
Marzuki Darusman, chuyên gia Liên Hợp Quốc về nhân quyền của Triều Tiên, năm 2015 cho biết hơn 50.000 lao động Triều Tiên tại các nước hàng năm gửi về quê hương khoảng 1,2 - 2,3 tỷ USD. Tuy nhiên, người Triều Tiên thường không được những người chủ ở nước ngoài đối xử tử tế.

Phát triển du lịch

Những năm gần đây, chính quyền Triều Tiên tỏ ra muốn cởi mở hơn với thế giới qua việc phát triển du lịch. Họ thành lập một số khu vực đặc biệt để du khách tham quan, phát triển các khu nghỉ dưỡng và vui chơi giải trí.
AP dẫn lời một quan chức Triều Tiên cho biết, khoảng 100.000 du khách đã đến thăm nước này vào năm 2014, trong đó vài chục nghìn người là từ Trung Quốc. Số lượng khách du lịch được cho là vẫn tiếp tục tăng, dù Bình Nhưỡng cũng thỉnh thoảng bắt một số người nước ngoài vì cáo buộc họ có hành động "chống phá nhà nước".
theo Zing

Phần nhận xét hiển thị trên trang

HOANG TƯỞNG - LÊN ĐỒNG TRONG KINH TẾ


Bức tranh Vũ điệu lên đồng. Tranh sơn dầu của Nguyễn Tường Linh. Ảnh: TT & VH.


Nguyễn Gia

Người viết xin bộc bạch rằng, thần kinh của mình chắc cũng có “vấn đề” nên những gì thấy, đọc hoặc nghe ban ngày thì đêm, hoặc bị mất ngủ, hoặc mộng mị trong cơn mê sảng, nhiều khi tới mức “ác mộng”. Xin kể lại những gì hư hư, thực thực trong cơn mộng gần đây.

Chả là cách đây mấy năm, trên một trang báo mạng có một bài viết về ba căn bệnh cơ bản của doanh nghiệp (doanh nhân) Việt nam, đó là: (1) học không đến đầu đến đũa, (2) lãng mạn trong kinh doanh, và, (3) bỏ trứng trong cùng một giỏ.

Người viết cho dù chưa hoàn tòan nhất trí với tác giả bài viết về 3 căn bệnh kể trên, nếu được phép chỉnh sửa, thì căn bệnh thứ 2 xin đổi từ “lãng mạn” thành “hoang tưởng” và căn bệnh này chỉ giới hạn trong một số người, nhất là đối với những ai ít nhiều đã “thành đạt” . Trong cuộc sống, kể cả trong kinh doanh, “lãng mạn” đôi khi cũng là “cái men”, là đông lực cho sáng tạo…song, nếu không kiểm soát được, trong y học hình như kêu là “khu trú”, mà để nó phát triển tới tầm thành “hoang tưởng”, mê sảng như “lên đồng” thì thực nguy hiểm, tùy theo mức độ mà hậu họa lớn nhỏ khác nhau, khi tỉnh ra thì ôi thôi mọi thứ đã tan thành mây khói…

Virus “hoang tưởng”, căn bệnh “lên đồng” này đã lây lan và phát triển ngày càng nặng trong nhiều lĩnh vực, nhiều cấp, tất cả đều theo cùng một logic “đúng quy trình”, tùy theo khu vực mà được gắn với những “nhãn mác” phù hợp: trong khu vực nhà nước được kêu là “duy ý chí” (không tưởng), ở tầng thấp doanh nghiệp thì tới mức nguy kịch được gọi là… “khùng”…Tất cả cứ lâng lâng “lên đồng” , mê xảng, nhẩy nhót theo tiếng nhạc chầu văn, tiếng thì thầm nhỏ to “tấu cô”, “tấu cậu” …của những kẻ ngồi chầu, người trong nhà cũng như ngoài ngõ, tán tỉnh hòng xin ban lộc…

Cứ để sang bên những “nhóm lợi ích”, những “nôi xâm tham nhũng”, những “tư bản thân quen”… mà ô hay, người viết trong mơ cứ lẩn thẩn nghĩ, nước mình có phải nước tư bản đâu mà kêu bằng “TB thân quen”, mình đàng hòang là nước XHCN cơ mà (?) Phải chăng có nhiều cái chỉ tồn tại (và phát triển) trong môi trường XHCN mà không thể sinh tồn trong môi trường TBCN (?). Thôi để chuyện này cho các học giả trong lĩnh vực lý luận cao xiêu hậu xét!

Hãy gạt sang bên những “Vina xin”, những “Vina lai” vốn có những “Vina cho”, những “Vina dắt”; với “cái lý người… Kinh”, vì quê hương của “cụ này”, “cụ kia” mà cho xây những nhà máy lọc dầu này, những khu gang thép kia, những nhà máy xi măng nọ… với những ống khói cao lừng lững “vô tư” tuôn khói lên bầu trời xanh, từ xa đã thấy tỉnh nhà đã có “công nghiệp” (!), những cảng nước xâu…có gì đâu đủ cho tàu cập bến làm hàng, những sân bay vài ngày một chuyến, số nhân viên “mặt đất” lắm khi còn nhiều hơn số ghế khai thác trên các mỗi chuyến bay đi về, rồi những công trình hoành tráng đủ loại…Chưa kể đồng vốn ngốn trong xây dựng, “tiền vào nhà khó như gió vào nhà trống”… những “của nợ” đó khi được đưa vào khai thác mỗi năm còn làm lỗ hàng trăm, hàng ngàn tỷ…Tất cả đều “đúng quy trình”, có chăng là tại khách quan, quá lắm là “quên” không tính đến các cam kết trong các hiệp định đã ký với nước ngoài, “quên” tính đến yếu tố thị trường, “quên”tiên lượng đến những thay đổi và ứng dụng mới trong công nghệ, sự ra đời và phát triển của những nhiên liệu, vật liêu mới thay thế…Những cái “quên” (thông tin) này, trong thời đại “số hóa” như hiện nay, không phải lúc nào cũng đòi hỏi mất nhiều thời gian tìm kiếm mà chỉ cần vài cái “nhấp chuột” trên máy tính, dễ hơn cả thời gian chơi games hay đuổi bắt Pokemon ... “Người trần, mắt thit”, lại càng không dám bàn tới khía cạnh an ninh, quốc phòng, lý giải về việc cho thuế đất làm “những sân golf che mắt tầm nhìn, những vạt rừng chắn đường lên điểm chốt”…

“Tấu cô”, “tấu cậu” để “thánh” phán phải “tập trung” phát triển cả 19 ngành “mũi nhọn” hơn cả số ngành “mũi nhọn” phát triển của Mỹ, Pháp, Nhật…vì lũ này nhát gan sợ nhiều mũi nhọn góp đứng kề nhau sẽ thành (góc) “tù”, gai mít đau tay vẫn nhiều hơn số ngón tay quả phật thủ vẫn còn có hương thơm nên được bầy trên bàn thờ Phật.

“Tấu cô”, “tấu cậu”…, đám chầu văn chuyển làn điệu cho “đồng lên” hết màn “DAP phân…lân Đình vũ” (Hải phòng), đến đường sắt trên cao (Hà nội) với những “đường cong mềm mại” uốn lên, lượn xuống, đến lọc dầu Nghi sơn (Thanh hóa) khi đi vào khai thác hàng năm sẽ lỗ từ 1900-2200 tỷ bởi “thánh” khi “thăng hoa” đã quên xướng tới các bài “hiệp định”, khi màn Formosa Hà tĩnh với thảm họa môi trường cho cả 4 tỉnh miền Trung chưa biết bao giờ thánh mới “thăng”, và biết bao nhiêu màn (dự án) khác tiếp theo chưa biết tới bao giờ kết thúc…

Các chiếu trên chưa “thăng” thì bỗng dưng chiếu dưới “cô” lại nhập vào một cậu “khùng”, tay cầm hương bắt quyết mà phán rằng “ngu gì mà không làm sắt thép” ở chốn “chảo rang” Cà ná (Ninh thuận), con nhang đệ tử ngồi chầu cứ há hốc mồm, mắt tròn, mặt dẹt:

- Tấu cô, ở đó không có nước, mỗi năm hàng ngàn con trìu (cừu) chết khô vì khát, người dân thiếu nước ăn, tắm giặt là thứ hàng xa xỉ?

- Ta sẽ phán dẫn đường nước mở vòi lấy 1/3 số nước dự trữ theo thiết kế của tất cả hồ nước ngọt về, thiếu nữa ư, ta sẽ cho xây nhà máy biến nước biển thành nước ngọt (nếu câu này được dịch sang tiếng Hebrew để cho bên Israel nghe thấy thì chắc các thánh đạo Do thái phải phục sát đất “cô đồng” Việt nam này!).

- Tấu cô, cô đã “từ bi” phát lộc quá nhiều, trong hầu bao, ruột tượng của cô chẳng còn bao nhiêu, tiền đâu ra để lên tiếp?

Vừa đúng lúc đám chầu văn mới được “thướng” nên chuyển làn sang “Bà chúa đại ngàn”… đến độ cao trào “Cô bắn súng lục, cô bơi thuyền rồng….”, “cô” cao hứng tưng tửng rung đùi bần bật mà phán rằng:

- Không lo, ta là con Trời, con Phật, oai phong lẫm lệt như ta, ta có một nhưng sẽ tấu “Thiên đình” mở kho (bạc) và phán lũ “đệ” của ta nhung nhúc trong các ngân hàng mở hầu bao rót cho ta chín phần còn lại để ta “ngồi” (đồng) tiếp!

Rồi bao nhiêu câu “tấu” khác, nào là về nguồn “điên nặng” (điện), nào là về môi trường, xử lý rác thải, nào dắn, nào lỏng, nào khí, nào chôn vào đất, nào đổ vào biển, nào phả lên trời… “cô” cứ bỏm bẻm nhai trầu, rất “đẳng cấp”, nhâm nhi ly rượu (không phải rượu đế của “hai lúa chân đất” mà ít ra cũng phải Chivas 25, Ông già chống gậy uytki vỏ vàng 30…), phì phèo điếu thuốc (không phải “ba số” ngoại mà ít ra cũng phải xi-gà gộc Lahavana nghe nói có loại cỡ cả triệu đồng một điếu như giới thượng lưu thường dùng)… “Cô” trả lời vanh vách, nào là đã có sẵn điện gió, điện (mặt) trời, rồi còn điện hạt nhân, nào là không để một giọt nước thải nào đổ vào biển, vân vân và vân vân…Trước khi “cô” thăng, con nhang đệ tử liều lĩnh “tấu” thêm:

- Bẩm “cô”, màn gang thép Cà ná “nhập” mà không “thăng” được thì sao?

Cô cười khẩy thản nhiên phán:

- Lo gì! Ta sẽ “thăng”, “hạ thế” chẳng mất gì, ta sẻ bỏ lại tất cả xiêm y cho các ngươi để làm bằng!

Con nhang đệ tử há hốc mồm nhìn nhau, “cô” người to, sai-dơ (size) XXX lớn như vậy, ai mà mặc cho vừa xiêm y của “cô”, vả lại phàm đã “ra đồng”, ai cũng có những bộ xiêm y riêng của mình, chẳng ai chịu mặc chung, như vậy ngoài việc thể hiện lòng thành và đẳng cấp sang giàu…mà còn về lý do… vệ sinh, bảo vệ than thể “ lá ngọc, cành vàng” của “cô”, tránh lây ghẻ lở, hắc lào, ít ra cũng tránh bắt mùi mồ hôi của người mặc trước, chẳng may lại đúng là kẻ hôi nách thì nguy! Chẳng có con nhang đệ tử nào dám mặc xiêm y của “cô”, có mang ra bán theo hàng Sida (đồ cũ) thì cũng chẳng có ai mua vì…điên gì mà mặc!

Trước khi màn “gang thép Cà ná” thăng, “cô” còn dặn với đám ngồi chầu rằng:

- Đấy, rồi các ngươi hãy xem, ta sẽ tấu đại ca của ta đưa màn “sắt thép Cà ná” cả 11 tỷ (USD) này bổ sung hẳn vào Quy hoạch mà họ đã quên không tính đến! Ta bỏ ngoài tai những lời chê bai thị phi của đám báo in, báo mạng, kỳ lạ thay lần này cả bọn “lề phải” cũng như “lề trái” cứ hùa nhau “ném đá” vào ta, đám này liệu có to hơn “báo hình” phát sóng cho cả nước được xem và nghe lời “thánh phán”!

Rồi “Ú!...Ú!...Ú…”, cô hất khăn che mặt, bật người ra sau, may có lũ đệ tử ngồi sau đỡ, kéo cái đầu mốt đương đại “skin hết” (skinhead-trọc lốc) mà giáng xuống chiếu trên nền xi mắng thì phải gọi “05 cấp cứu” là cái chắc, rồi cô… “thăng”!

Người viết hoảng quá, toát hết cả đẫm mồ hôi, chưa thóat khỏi cơn mộng mị, tự tát vào má trái mình, rồi lại tát mạnh hơn vào má phải cho tỉnh hẳn cơn mê, thấy trời đất vẫn còn chạng vạng mới ngẫm rằng, có lẽ hôm trước trên đường từ Sapa về có ghé thăm đền Ông Hoàng Bẩy, nghe nói rất linh thiêng, thấy cảnh cùng lúc 5,7 màn lên đồng từ ngoài sân lên tới tận hậu cung , trống chiêng inh ỏi, các ban nhạc chầu văn thời điện tử, mở hết công suất, cả nhạc “sống” lẫn “hát nhép” đang chọi lẫn nhau, những lời “tấu” rì rầm , u u , mê mê…nên chuyện thật “thép Cà ná” đã ngấm vào đầu và trở thành ác mộng làm cho mình cũng “nhập đồng” ngồi “tâu” hóng hớt với các “cô”, các “cậu” vậy!

Khi tỉnh hẳn, người viết tự nhủ mình: Đứa trẻ nào từ khi biết nhận thức đều chả muốn “mỗi ngày làm một việc tốt”, rồi người trưởng thành nào, tùy theo địa vị xã hội mà chả muốn làm điều gì đó để lại những dấu ấn cho người thân, cho gia đình, cho đất nước…

Làm kinh tế, mà chẳng riêng gì về kinh tế, mà cứ bệnh hoạn “hoang tưởng”, tới mức “lên đồng” thì khó tránh khỏi những hậu họa khó lường, cả “bia đá” vấn còn đấy và “bia miệng” thì dai dẳng “để đời” còn lâu lắm!

Bỗng dưng người viết nhớ ra có lần “nhấp chuột” vào Youtube về xứ Bhutan, một đất nước nhỏ xiú dưới chân núi Hymalaya, được nghe ông Tschering Tobgay, thủ tướng trẻ của nước này, chỉ có mỗi tấm bằng kỹ sư mà dám nói về chỉ tiêu “Tổng hạnh phúc quốc nội” (GDH) để ngẫm và mong sao ở đất nước ta đừng để các dự án “lên đồng” có làm tăng Tổng sản phầm quốc nội (GDP) đấy, nhưng lại làm giảm chỉ số hạnh phúc của người dân, làm cho cái gánh, vốn đã rất nặng, đè thêm lên nền kinh tế, mà cuối cùng là lên vai người dân, người đóng thuế phải gánh chịu.

Đừng để “gang thép Cà ná” dẫm tiếp vào vết xe đổ Formosa vẫn còn đấy, cho dù người ta cố nói rằng dự án này đã từng có dự kiến quy hoạch hay đã từng “quy hoạch” cách đây cả 10 năm. Hãy chịu khó làm vài cái “nhấp chuột” trên máy tính là có thể thấy tình hình, trong đó có thị trường thế giới (và cả trong nước) đối với từng mặt hàng đã thay đổi rất nhiều…Xin đừng “cố đấm ăn xôi” mà ở đây chắc gì đã có xôi đâu mà ăn, quá lắm chỉ còn lại bùng nhùng một mớ xiêm y… giẻ rách!

Hà nội, 12-9-2016
Nguyễn Gia

Phần nhận xét hiển thị trên trang

CÓ PHẢI CÁC BÊN ĐỀU THUA?


Trong chuyến thăm Singapore gần dây, chủ tịch nước Trần Đại Quang có nói đại ý, nếu gây xung đột vũ trang ở Biển Đông thì các bên đều thua, coi như một lời cảnh báo đối với ai muốn đe doạ vũ lực đối với lân bang.

Thưa chủ tịch nước, nhưng theo thiển ý của nhiều người, trong thời đại ngày nay Tàu sẽ không dám dùng quân sự để xâm phạm Việt Nam. Nếu chúng diễu võ dương oại ngoài biển Đông là chúng làm ta mất cảnh giác việc chúng đang tiến hành cuộc xâm lược nước ta theo chiến lược tằm ăn rỗi. Nếu chịu nhìn vào thực tế thì thấy: Chúng gậm nhấm biên giới ta, chúng mua rừng mua biển của ta, chúng mua chuộc cán bộ các cấp của ta, chúng chiếm lính hầu hết công nghiệp của ta, chúng phá hoại nền nông nghiệp ta, chúng huỷ hoại và mua rẻ tài nguyên của ta, chúng thâm nhập vào mọi ngõ ngách của đất nước ta, chúng bóp chết đồng bằng sông Cữu Long của ta, chúng đầu độc môi trường sinh thái của ta, chúng còn muốn di dân , lập phố Tàu , lấy vợ để con... đến một lúc nào đó, cả nước bị chúng gậm nhấm hết, toàn thân bj tê liệt, chân tay bị trói, không còn sức đề kháng, là bị chúng thâu tóm. 

Tôi đề nghị ông và cả ông Trọng hãy nhìn vào thực tế cuộc xâm lược này, một cuộc xâm lược ngọt ngào, mang đậm tính chất anh em, với lá cờ 16 chữ vàng và coi chừng có khi nhiều cán bộ các cấp của ta vô tình hay hữu ý tiếp tay cho bọn Tàu.

Xin hỏi các ông có nhìn thấy cuộc xâm lược đó không? đã có đối sách nào đối với chiến lược này? Xin hỏi các ông đã truyền vào nhân dân ý thức phản khắng xâm lược chưa? Hay là tuyên truyền để cho nhân dân mất cảnh giác thêm?

Trong thời đại hội nhập, nhiều bên, mà ta lại chỉ ngầm cho Tàu trúng thầu hầu hết dự án lớn thì hiểm hoạ vô cùng to lớn.

Tôi xin nói, nếu ta không có đối sách thì ta sẽ thua, kẻ đich sẽ thắng. Xin đừng vội nói các bên đều thua.
 
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Bắt Giám đốc Bệnh viện đa khoa Bưu điện TP HCM

(NLĐO)- Giám đốc Bệnh viện đa khoa Bưu điện TP HCM Trương Anh Kiệt đã bị CSĐT Bộ Công an khởi tố, bắt vì cùng 2 thuộc cấp khác chỉ đạo lập khống hồ sơ bệnh án, nâng khống số ngày điều dưỡng, điều trị nội trú nhằm quyết toán khống 23,1 tỉ đồng tiền hỗ trợ.


Ông Trương Anh Kiệt bị khởi tố, bắt giam về hành vi lợi dụng chức vụ quyền hạn trong khi thi hành công vụ
Ông Trương Anh Kiệt bị khởi tố, bắt giam về hành vi lợi dụng chức vụ quyền hạn trong khi thi hành công vụ

Ngày 13-6, Cơ quan Cảnh sát điều tra (CSĐT) - Bộ Công an đã khởi tố bị can, bắt, khám xét đối với ông Trương Anh Kiệt, Giám đốc Bệnh viện đa khoa Bưu điện TP HCM, về hành vi lợi dụng chức vụ quyền hạn trong khi thi hành công vụ, theo Điều 281 Bộ luật hình sự.
Liên quan đến vụ án, cơ quan CSĐT cũng khởi tố bị can để điều tra về hành vi trên đối 2 cán bộ dưới quyền của ông Kiệt là ông Phạm Văn Sửu, Trưởng phòng kế toán, và bà Trương Bích Nguyệt, Trưởng phòng kế hoạch (Hai bị can Sửu và Nguyệt được tại ngoại hầu tra).
Theo thông tin ban đầu, từ năm 2009 - 2011, lợi dụng chủ trương của Tập đoàn Bưu chính Viễn thông Việt Nam về việc hỗ trợ kinh phí điều trị cho cán bộ, nhân viên, ông Kiệt cùng hai bị can trên đã chỉ đạo các phòng, ban lập khống hồ sơ bệnh án, nâng khống số ngày điều dưỡng, điều trị nội trú tại cơ sở 2 của bệnh viện tại quận 2, TP HCM, nhằm quyết toán khống 23,1 tỉ đồng tiền hỗ trợ của Tập đoàn.
Bước đầu, Cơ quan điều tra làm rõ ông Kiệt đã hưởng lợi bất chính gần 118 triệu đồng; ông Sửu hơn 76 triệu đồng và bà Nguyệt hưởng lợi hơn 77 triệu đồng.

Điều 281. Tội lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ
1. Người nào vì vụ lợi hoặc động cơ cá nhân khác mà lợi dụng chức vụ, quyền hạn làm trái công vụ gây thiệt hại cho lợi ích của Nhà nước, của xã hội, quyền, lợi ích hợp pháp của công dân, thì bị phạt cải tạo không giam giữ đến ba năm hoặc phạt tù từ một năm đến năm năm.
2. Phạm tội thuộc một trong các trường hợp sau đây, thì bị phạt tù từ năm năm đến mười năm:
a) Có tổ chức;
b) Phạm tội nhiều lần;
c) Gây hậu quả nghiêm trọng.
3. Phạm tội gây hậu quả rất nghiêm trọng hoặc đặc biệt nghiêm trọng, thì bị phạt tù từ mười năm đến mười lăm năm.
4. Người phạm tội còn bị cấm đảm nhiệm chức vụ nhất định từ một năm đến năm năm, có thể bị phạt tiền từ ba triệu đồng đến ba mươi triệu đồng.

Nguyễn Quyết

Phần nhận xét hiển thị trên trang

NHÂN DUYÊN KHÓ ĐỊNH


Truyện ngắn của HG

          

 

Đó là góc chết. Không hiểu sao nàng lại ngồi đó một mình, xuay mặt vào trong, một chân gếch lên chiếc ghế bỏ không bên cạnh?
Hình như nàng không muốn ai nhìn thấy mình, hoặc nàng không muốn nhìn thấy ai? Đôi lông mày thanh tú, cặp mắt đen, đuôi mắt dài thỉnh thoảng nhíu nhẹ, không ra vẻ vui hay buồn.
Nàng thoa nhẹ chút son môi. Da mặt để mộc gần như không đánh phấn. Mái tóc dày cắt ngắn theo mốt hiện đại của tuổi teen thời bây giờ. Khó có thể đoán tuổi của nàng, cũng như khó đoán nàng đang nghĩ, hay không nghĩ gì?

Đám ăn “mải” khánh thành “nhà miếu” của ông chuẩn tướng, nàng có liên quan gì mà tới đây?

Có một vài người nàng quen, nàng chào hỏi, họ cũng chào lấy lệ rồi quay ra chỗ khác. Không một ai tới ngồi cùng bàn với nàng, mặc dù nàng cũng người làng này, đâu có xa lạ gì nhau? Tôi đọc trong cái nhìn của những người đó có chút gì ganh tị, khinh khi và cả một chút coi thường. Như nàng là kẻ xa lạ, dơ dáy, không bình thường..
Người ta ganh tị là phải, vì nàng ăn mặc không giống ai. Ở tuổi đấy mà vẫn quần bò, áo phông, tóc để thế kia, lại phảng phất mùi nước hoa.. Bề ngoài ấy xa lạ với những người ở xứ đồng rừng thường đi chân đất. Họ chỉ giày dép mỗi khi đi dự tiệc hoặc có hội hè.
Họ ganh tị cũng là phải. Tuổi nàng, đàn bà mấy người được như nàng? Hai bàn tay trắng muốt, ngón thon dài, móng tay sơn vẽ cầu kì. Gót chân hồng hồng như chân thiếu nữ. Người ta thì quần áo dù còn mới vẫn luôn bị  nhăn nhúm, gấp để đã lâu, mới lấy trong giương ra, mặc một buổi, về cất lại vào giương. Công việc đồng áng khiến người ta mất dần thói quen chải chuốt, ngắm vuốt khi còn trẻ. Chân tay chai sần, có người nẻ tếch nẻ toác. Có bà chỗ nẻ quá sâu phải dùng chỉ khâu lại.Chỗ nứt rơm rớm chút máu khô mầu quyết trầu. Chả mấy ai được eo thon như nàng! Sinh đẻ sớm, lại làm ăn vất vả không chịu kiêng khem, bà nào, cô nào vòng hai cũng to hơn vòng một. Tóc tai cũng không còn được chú ý mấy. Chỉ chải qua loa cốt sao cho gọn gàng, kẹp bằng cái cặp tóc bằng đồng hay bằng sát cũ. Có người buộc bằng sợi vải sơ sài lắm, đâu có ai diêm dúa được như nàng?
 Còn phấn son ư? Thật xa lạ với người quê, tỉnh lẻ.
Nàng hệt như con công đứng giữa bầy gà. Như bông hồng nổi bật trên đám hoa sói, hoa ngâu.
Người lạ chắc hẳn tưởng nàng ở thành phố về. Không là cô sinh viên sắp ra trường cũng con nhà quyền quý, có địa vị ngoài xã hội.

Riêng tôi, tôi biết chắc nàng là ai? Nhưng cái biết đó giờ cũng thành lạc hậu, vì nó cũ, quá lâu rồi. Phải có đến năm bảy năm nàng vắng bóng ở đất này. Làm sao biết con người thật của nàng hiện tại?
 Con người ta nhiều đột biến, may mắn cũng như tai ương lắm. Một tháng, một năm đã khác, huống chi năm, bảy năm trời?

Đã đến đây, mọi người đều bình đẳng như nhau. Mọi người có quyền gì mà ganh ghét, tị nạnh hoặc khinh khi đối với nàng? Duyên ai phận nấy, “ai hay ấm bản thân mình”, tỏ vẻ ra đây để làm gì?
 Ý nghĩ ấy khiến tôi có chút tò mò, không muốn cho một vị khách như nàng thất ý. Bất luận nàng là người ra sao? Như thế nào?

Hơn nữa đó cũng là trách nhiệm của tôi. Chuẩn tướng có nhờ tôi đón và tiếp khách giúp ông ta. Tôi không có quyền để bất cứ một ai đó mếch lòng..

Có mấy bà mấy cô mới đến, tôi xếp ngay họ vào ngồi với nàng cho có bạn. Hình như họ có chút chần chừ, gượng ngồi một lúc rồi lại sang bàn khác. Thấy vậy tôi ngồi xuống kéo thêm một tay mới đến ngồi bạn với nàng.
Tay này hiện là chủ của hai cái tàu vàng đang nạo sồn sột lòng sông trước cửa nhà tôi. Y có vẻ e ngại tôi nên khi tôi nói y vui vẻ ngồi xuống ngay. Tay ấy e ngại tôi là phải. Chả gì tôi cũng là mồm ăn, mồm nói, có tí “Quyền lực thứ tư” ở cái đất này.

Không ngờ mới, cũ  hai người từ lâu quen nhau. Chuyện rôm rả, thân thiết lắm. Tôi lấy làm lạ, nhưng không tiện hỏi. Lộc Viên, chủ tàu vàng hình như đoán được ý nghĩ ấy, da mặt thiết bì của y dãn ra đồng thời với cặp mắt xếch, đôi lông mày rậm:

- Bọn tớ quen nhau từ hồi còn học phổ thông. Lâu lắm mới gặp..

Rồi y quay sang nàng:
- Tình hình chồng con và làm ăn của em hiện nay ra sao rồi?

Nàng cười rất tự nhiên:

- Nguyễn y vân anh ạ! Còn anh thế nào kiếm được có khá không?

- Bọn anh vẫn thế. Em bảo làm cát sỏi như bọn anh lấy đâu ra khá? Đủ ăn đủ tiêu là được rồi. Nào xăng dầu, xe pháo, công nhân.. Trừ mọi khoản cũng chẳng còn là bao. Chủ yếu tạo công việc cho mấy đứa em, đứa cháu làm là được rồi.

- Anh cứ nói.. Em hỏi thế thôi chứ đâu có ý định vay mượn đâu mà anh kín thế.

Nghe hai người nói chuyện với nhau, tôi biết cả hai không phải “lâu lắm mới gặp” như họ vừa nói khi nãy. Càng không phải là chuyện “cát sỏi cái mả mẹ gì” như Lộc Viên vừa trình bày.
Làm cát sỏi phải có bến có bãi, có đường, có nơi xuất hàng đi. Đằng này tàu đào giữa sông, sỏi cát đào lên lại đổ thành đống giữa dòng, đâu có bán, có chuyển đi đâu, vì làm gì có đường vận chuyển? Mặc dù chủ tàu nào cũng có “Giấy phép kinh doanh khai thác cát sỏi xây dựng”. Tuy là phạm vào tài nguyên, nhưng cũng chưa đụng đến của trong kho hay tiền trong két ngân hàng nhà nước.
So với những con bạch tuộc khổng lồ ngốn hàng ngàn, hàng tỉ đồng chẳng là cái gì. Cái thằng nhà báo quèn như tôi tạm an ủi mình với cái lí lẽ tạm bợ đó. Mà thực ra là sợ vu vơ một thế lực vô hình nào đấy. Đụng vào những việc như thế, chả khác nào mó dái ngựa? Không bản thân mình thì anh em gia đình mình không khó chuyện này, cũng khó chuyện kia. Chẳng gây được chuyện gì, biết đâu giữa đường bị cái xe lạ tông vào hay bị ném đá vào nhà lúc nửa đêm? Mọi chuyện đều có thể! Tốt nhất là không dây. Với lại ít ra hắn cũng còn biết tôn trọng, e dè đối với mình. Hôm mình cảm cúm qua loa hắn đến cho cả nửa lạng cao ngựa bạch bảo: “ Tớ cũng chẳng có gì, chỗ bạn bè với nhau, cái này nấu cháo bồi dưỡng cho nó khỏe, dạo này thấy cậu xanh lắm”. Mà thực ra mình đâu có bạn bè với hắn khi nào? Chỉ là chỗ quen biết, ở gần nhà nhau!

Chuyện của hắn với nàng không thuận lỗ nhĩ lắm, nhưng là chuyện của họ với nhau, mình bận tâm làm gì?
Tôi định đứng dậy đi ra chỗ khác để họ tự nhiên. Nàng kéo tôi lại:

- Anh thong thả đã, em có chuyện này muốn hỏi anh một tý?

- Chuyện gì? Để lúc khác được không? Tôi đang bận đón khách. Chả nhẽ người ta nhờ mình lại cứ ngồi đóng cọc một chỗ, e không tiện.

Nàng cười cười, cái cười của người đẹp, tuy vô cảm vô tư như tôi cũng thấy xao xuyến trong lòng:

- Úi giời.. Người ta cứ nói thế, chứ tướng tá thiếu gì người đón khách? Chẳng qua ông ấy nói thế cho đẹp lòng, đẹp đội hình đấy thôi, anh cứ ngồi đây!

Lúc này tôi thực sự lúng túng. Tôi không có ác cảm hay khi rẻ nàng như một vài người tôi vừa thấy, nhưng vẫn thấy ngài ngại thế nào ấy. Đây là chỗ đông người, chỗ công chúng, tôi đã biết gì về nàng đâu mà ngồi đây đằm thắm, chuyện trò với nàng? Chưa nói đến con mắt nhìn vào của thiên hạ xung quanh, ngay như ông anh họ tôi, chủ nhân thực sự của đám tiệc này có thể sẽ không bằng lòng. Ông ấy sẽ bảo: “ Tưởng chú thế nào, hóa ra thấy gái cứ như mèo thấy mỡ. Chả đàng hoàng tý nào, tao sượng hết cả mặt”. Thế thì còn ra làm sao? Tôi đành nói cho xong việc:
- Đằng nào thì em vẫn còn ở đây. Thông cảm đến cuối buổi gặp lại, muốn  hỏi gì hẵng hỏi nhé!

Tôi nói như vậy và đứng dậy đi ngay. Tôi tưởng, sau buổi tiệc này nàng sẽ quên lời xã giao ấy, hóa ra không phải.

**

Buổi khánh thành miếu rồi cũng xong. Khác với tiệc tùng, đám xứ trong vùng. Bao nhiêu phong bao, phong bì của khách đến mừng gia chủ đều cúng hết lên nhà chùa. Một ngôi chùa vừa mới xây bên kia sông, trông xuống bến đò. Cái nghĩa cử ấy làm nhiều người nể trọng. Thông thường nhà chùa đến tham gia làm lễ người ta chỉ sửa một cái lễ nhỏ, một cái phong bao nhiều thì đến năm trăm ngàn là cùng.. Chưa từng có ai tất tay cúng tiến cả thế này!
 Nhưng vẫn có người xì xào: “ Người có quyền có chức chẳng qua phóng tài hóa thu nhân tâm, thu phúc lộc lâu dài”! Miệng dân sóng bể, chả biết đâu là cùng.

Chuẩn tướng sắp xếp cho đoàn cô đồng, thầy cúng, thầy phong thủy ra xe về Cốc Lếu Lào Cai. Từ đây lên đến đấy đường còn xa hơn đường xuôi Hà Nội. Nghe nói đây là các bậc thầy cao tay, trừ tà bắt quyết rất giỏi. Lại giỏi cả việc “định tính linh”, bốc bát nhang thờ. Chỉ riêng tiền trả công thầy, mua vàng mã, thuê xe đưa đi đón về đã hết gần trăm triệu.
Phải chi lớn như vậy là có lí do rất riêng của gia chủ. Vợ đồng chí ấy đi xem về nói “Dòng họ Nguyễn nhất định phải lập miếu thờ. Ngôi mộ cụ thân sinh ngày trước do vô ý chôn nhầm vào mộ địa của một “quan ngài” thác đã lâu. Nấm mộ ngài không còn dấu tích nên mới xảy ra cơ sự này. Ngày đấy đồng chí ấy vắng nhà, mai táng cụ đồng chí có biết đâu? Lẽ nào phải chịu trách nhiệm?
Âm dương gì, công bằng mà nói “Ai làm người đấy chịu”. Lúc đầu đồng chí anh họ tôi không tán thành!
 Thầy nói nếu không làm gấp, trong nhà tất sẽ có nạn to. Đứa cháu gái ông anh cả làm bên an ninh đi công tác mãi không sao. Hôm vừa rồi đi thăm quan lại bị lật xe giữa ban ngày, đưa đến bệnh viện không kịp, nó mất vào quãng thanh xuân đẹp nhất của cuộc đời.
Thanh tra giao thông xác định “tai nạn do lái xe ngủ gật trong lúc cầm vô lăng”. Chỗ ấy đường rộng, không có xe chạy ngược chiều, trời nắng ráo, bị như thế thật không ai ngờ?
 Nhưng cõi âm nói “không phải bỗng dưng”. Lại tiếp đến ông anh trai trưởng đi đám về tự nhiên cảm nhập, cấm khẩu. Chữa chạy hàng tháng trời.. giờ nói năng ú ớ, ăn đâu nằm đấy. Thày còn bảo nếu không sớm dựng miếu thờ ngài, có khi cả chuẩn tướng chưa chắc đã toàn!

Đồng chí ấy không tin, một mực không đồng ý. Bên trên trông xuống, ở dưới trông vào làm thế sao tiện?

Thêm bà chị dâu khóc khóc, mếu mếu hùa theo bà vợ, nói đi nói về, cuối cùng đồng chí ấy miễn cưỡng phải nghe theo! Cũng là cách giữ hòa khí, êm thuận trong nhà. Người ta càng có danh có giá, càng phải giữ gìn cẩn thận. Tránh nhất là chuyện lục đục, ầm ĩ trong gia đình.
 Miếu lại lập ở nhà ông anh trai, dù mình có đầu tư tiền của thì “bàn dân” vẫn cứ cho là vợ chồng ông ấy đứng ra làm. Vả lại ai hỏi chuyện này mà phải lo? Cũng là “tự do tín ngưỡng các nơi khác rầm rộ từ lâu rồi”..

Quả là sức mạnh tâm linh có sự huyền diệu, thu nạp bí ẩn. Từ chỗ miễn cưỡng chiều theo, đến chỗ săng sái tin cậy, là một sự thay đổi bất ngờ.
Tôi hết sức ngạc nhiên khi thấy ông anh họ chắp tay khấn vái với vẻ rất thành thực, trung tín, nom lóng ngóng, ngọng ngịu và buồn cười. Ông cầu cho cuối năm nay điều phỏng đoán của ông về việc thăng chức trở thành hiện thực. Dù thời bây giờ phong tướng không còn là chuyện hiếm hoi và các ông tướng cũng khá đông đảo rồi. ( Ngay cái làng bé tẹo này cho đến nay cũng đã có đến hai ông tướng. Một ông qua đời năm ngoái, đám rước linh đình, và ông anh họ tôi đây. Lịch sử của làng chắc thế nào cũng phải có tên của cả hai vị dù còn sống hay đã chết!)

Đám vui, nhưng thật lòng là khá mệt. Làm cái anh MC mời khách, qua mỗi mâm chỉ lưng lưng chén, từng ấy mâm chưa đổ là còn may. Đến lúc ngồi vào mâm, ăn quấy ăn quá một tí rồi lại đứng lên tiễn khách. Tôi chỉ muốn mau chóng xong xuôi công việc, ngả lưng một chút để lấy lại thăng bằng. Từ đấy đến giờ mình cứ như người phiêu du ở vương quốc lưu li. Chân như muốn chạm đất nhà trời. Nói như cụ Nam Cao là chả biết đứng lên, đi lại bằng cái gì? Có lẽ nhờ thói quen của cái nghề tiền chả được bao nhiêu, nhưng rượu lại được hơi nhiều, thành quen mẹ nó rồi!

Chuẩn tướng bảo:

- Thôi chú về nghỉ đi, công việc còn bao nhiêu các cháu lo. Việc ấy không phải việc của chú. Độ năm giờ chú nhớ đến đừng để phải gọi hay đi đón đấy nhá!

- Vâ..ầng, em về.ề..

- Liệu có đủ bình tĩnh cầm lái được không?

- Bác yên tâm đi, nam nhi sống ở đời, chạy xe là chuyện nhỏ..

Tôi loạng quạng dắt xe ra ngõ. Ngồi lên yên rồi đề mãi mà xe không nổ? Chắc là bình điện yếu, đạp khởi động vậy. Tôi co một bên giò.. Đạp thế quái nào toạc một ống quần mà xe vẫn trơ như cục sắt. Đạp cái nữa, cả người cả xe chúi sang bên rãnh ta luy.. Phải chỗ hờm, quả này ăn chắc lăn xuống ruộng!

Bỗng có bóng người quần bò, áo thun quen quen chạy lại đỡ tôi và dựng cái xe dậy:

- Anh để em. Chắc anh không đi được đâu. Để em đưa anh về cho an toàn..

- Cô cứ mặc tôi
Tôi lại cố gắng đạp mấy cái nữa. Nàng rúc rích cười. Tôi đã hơi cáu.

- Xe anh khóa xăng thế kia làm sao nổ được? Thôi để em xem..

Nàng bảo tôi ngồi lên. Lúc đó không hiểu sao tôi không nói lại câu nào nữa. Tôi như một đứa bé ngoan ngoãn cho nàng mang đi.
Rượu là cái gì nguy hiểm, đôi khi đánh mất phẩm giá con người. Ấy là sau này tôi nghĩ thế. Chứ thực ra lúc đó đâu còn biết mô tê,răng rứa, con mẹ gì?

Khi tỉnh dậy tôi thấy mình đang ở trong một gian phòng. Trên cái bàn kê gần cửa sổ giống như bàn làm việc của tôi có một bình hoa. Còn cái giường tôi nằm rất lạ, không phải của mình. Mà tôi đâu có cắm hoa bao giờ đâu nhỉ?
Vậy chỗ này là đâu?

***

Đồng chí anh họ tôi quả là hiểu đời, có con mắt nhìn xa trông rộng. Chẳng những giỏi  binh “Binh thư yếu lược” mà còn thấu rõ mọi lẽ tình đời, hiểu sâu sắc thân phận con người.. Điều ông ấy e ngại cho tôi, rất không may nó đã xảy ra!

Khi tôi hoàn hồn thức giấc, chẳng cần phải suy nghĩ gì lâu, biết ngay mình đang ở chỗ nào?
Tại sao mình lại ở đó từ đấy đến giờ?
Mặt trời đã lên được hơn con sào phía đầu rặng tre. Ánh nắng vàng rộp của ngày tháng mười, tươi mới đang tràn ngập trên cánh đồng, dọc con đường làng, một góc của dòng sông qua cửa sổ của căn phòng này của nàng nom thấy.
Có thể nói là một buổi sáng đẹp trời. Than ôi lòng tôi lúc này đâu có được đẹp như thế? Nó đang trĩu nặng như đeo đá vào người để nhấn chìm từ từ tâm hồn xuống dòng sông mùa này chắc là đang lạnh giá kia!
 Tôi đã ở trong phòng của nàng gần hai mươi tiếng đồng hồ mà hoàn toàn không có chủ ý gì. Không ai bắt buộc tôi cả, nhưng không phải tôi muốn, hay tôi tự nguyện!
Tôi thường không ưa những kẻ đạo mạo, sĩ diện rởm theo lối “liếm đĩa dính mật trước mặt học trò”. Nhưng thực tâm những nơi như thế này tôi thực sự không muốn bước chân vào. Không hẳn tôi sợ căn bệnh thế kỉ những người như nàng thường mang sẵn trong người. Cũng không hẳn sợ tai tiếng hay con mắt người đời dè bỉu..
Một nỗi sợ khác, rất mơ hồ chỉ nhận được qua linh cảm, chứ không bằng trực giác.
Tại sao nàng không đưa tôi về nơi tôi ở? Từ đây tới đó chỉ non nửa giờ xe chạy chứ có bao nhiêu? Nàng giữ tôi lại trong phòng này làm gì?
Tôi đã làm gì nàng và nàng đã làm gì tôi trong lúc tôi say gần như bất tỉnh nhân sự? Liệu đây có phải là một âm mưu?
Tôi vội vàng mặc quần áo ngay ngắn lên người, đề phòng mọi bất chắc có thể xảy ra, len lén như kẻ vụng trộm.
Bạn đọc, xin bạn hãy thông cảm cho tình trạng của tôi lúc bấy giờ. Ngay bây giờ đây khi kể lại câu chuyện này, tôi vẫn còn tim đập, chân run. Hạng người như tôi vẫn thường hèn như thế đấy. “Nói giời nói bể”, nhưng “hễ nghe một tiếng súng kíp đã tái xanh mặt mày”. Thiên hạ đồ đoán, có điều là rất đúng. Cái mà tôi lo không phải không có cơ sở. Không thiếu những con mồi trong tình cảnh này phải trả một giá đắt cho sự ngu ngốc và bất cẩn của mình..

Vẫn không có động tĩnh gì. Không có kẻ nào cầm súng cầm dao dọa giết hay vào đây khống chế tôi, buộc tôi phải ký vào sổ nợ một ngân khoản mà tôi không hề vay, hay nợ.
Cũng không có nhà chức trách nào tới lập biên bản, “tìm mẩu khăn ướt hay một thứ gì đó tương tự” làm tang vật. Sau đó tôi sẽ bị điệu đến một nơi để chấm dứt sự nghiệp còn đang dang dở của mình..
Bốn bề im ắng, tôi nghe thấy cả tiếng đập của quả tim vừa đang lo lắng của mình. Chẳng qua, thần hồn nát thần tính, mình tự dọa mình chứ nào có cái quái gì đâu?
 Hình như ngoài vườn còn có tiếng chim kêu lích tích. Không hiểu sao lúc này tai tôi thính, đầu óc minh mẫn đến thế?
 Tôi chú ý nhìn khắp gian phòng của nàng, đề phòng một kẽ hở nào đó có thể dùng ghi âm, ghi hình những gì diễn ra trên tấm đệm kia. Hoàn toàn không có gì cả!
( Sau này nhớ lại, tôi tự thấy sự vô lý và lố bịch của mình. Đúng là kẻ ngu xuẩn thường hay phức tạp hóa những gì thực ra quá đơn giản ).

Cái xe Way Tàu của tôi vẫn dựng sát chân tường, nó vẫn y như vậy, không hề mất một cái gương hay một mẩy yên nào cả!
Nhưng nàng đi đâu mà lúc này không có mặt ở đây?

Tôi không phải chờ đợi lâu. Nàng đã về tay mang một chiếc cặp lồng nho nhỏ vừa gỡ ra từ ghi đông xe đạp của nàng. Chúng tôi nhìn nhau. Cảm giác thật là khó nói. Bực tức, hằn học? Ngượng ngịu, đồng tình? Đều không phải!

Nàng tự nhiên như không có việc gì xảy ra:

- Anh rửa mặt rồi ăn chút cháo đi cho nó nóng. Cháo lòng em vừa ra quán mua về đấy. Hàng nhà bà Mùi Cắm sạch mà ngon!

Tôi không biết nói sao. Tự hỏi không biết mình trở thành Chí phèo ngồi ngắm cháo hành tự khi nào? Chỉ có điều nàng không là Thị nở. Nàng đẹp hơn và “có vấn đề” hơn Thị Nở rất nhiều.

Cuối cùng tôi cũng mở được miệng:

- Sao cô không cho tôi về nhà, mà lại đưa tôi đến đây?

- Em sợ đến nhà anh, chị ấy nghĩ sai về em. Bây giờ anh đã tỉnh rượu rồi, anh tự về thì hay hơn.

- Hỏi thật nhé, đêm qua tôi say rượu có làm điều gì không phải với cô không?

Nàng rúc rích cười ( Cứ như hay lắm, buồn cười lắm ấy):
- Sao anh hỏi thế. Không có chuyện anh làm gì, hay em làm gì đêm qua đâu.anh đừng nghĩ như thế. Em tuy là đứa không ra gì nhưng không hẳn như mọi người nghĩ. Ít ra còn chút tự trọng, chút liêm sỉ chứ. Hơn nữa em biết anh là người thế nào chứ? Không thể cư xử như lúc khác được..
Tôi vẫn chưa hiểu “lúc khác” của nàng là lúc nào. Thì nàng nói tiếp:

- Thực ra em quý anh vì anh là hình tượng thủa còn con gái của em. Không cần trai đẹp, trai giàu, cần người thông cảm và hiểu biết, tin cậy được mà thôi.

Giời đất! Tôi thì “Hình tượng”, “Thần tượng” cái nỗi gì? Cô ả này không chừng giăng câu mình đây. Tôi giật mình, không cả rửa mặt, ăn uống dắt xe ra cửa.

Nàng giữ tay tôi lại:

- Em biết em không nên nói ra câu này. Em không có tư cách gì để nói với anh câu đó. Nhưng từ khi đọc trong tập thơ của anh có hai câu em rất thích: “ Làm điếm mà xây lâu đài, còn hơn tham nhũng tiêu xài của dân”. Tự thấy an ủi mình được phần nào. Trước đây em tự ti và rất mặc cảm.

Đúng là cuộc đời luôn có những bất ngờ. Đó là tập thơ đầu tay của tôi in đã lâu. Tôi không nghĩ có những người như nàng cầm đến và đọc nó. Hai câu trên chả qua là bí tứ, bí vần viết cho nó Liên mà thôi chứ tôi đâu có ngụ ý gì?

Bất ngờ nàng khóc. Tôi chưa thấy ai khóc thê thảm như nàng. Không tru tréo, không nỉ non, chỉ lặng lẽ khóc. Không hiểu sao lúc đấy tôi lại nói:

- Cô nín đi, ai làm gì cô mà khóc? Người ta dễ hiểu nhầm..

Bất chợt nàng lại cười, cái cười mếu máo:

- Em thành thực xin lỗi anh và cảm ơn anh đã cho em được “một đêm gần một người đàn ông tử tế”. Tuy chúng ta không có duyên gì, em chỉ ngồi nhìn anh ngủ, gối đầu tay cho anh..Chỉ thế thôi em mãn nguyện rồi.. Đời em ra thế này là vì gặp người đàn ông đầu tiên không ra gì, lấy hắn làm chồng..

Nàng kể. Mặc kệ tôi có nghe hay không. Rất nhiều chuyện..
Tôi thì tôi nghĩ, người như nàng ai mà không nói thế?
Nghe thằng nghiện và tin lời ả ca ve có mà mất trí!
Tôi vội phóng xe ra khỏi nơi nàng ở như bay khỏi nơi đang có báo động dịch bệnh nguy hiểm..

Nửa năm sau, tôi có việc ngang qua chỗ đó. Không ai biết nàng đã bỏ đi đâu?
Tôi hỏi dò hàng xóm xung quanh, mới biết chuyện hôm nào nàng nói với tôi là có thật. Nàng từng bị lợi dụng, bị bỏ rơi nơi đất khách quê người, và cả gặp những tên khốn nạn…Cả những việc xấu xa người ta đồn đại cũng một phần là có thật..

Ai nghĩ thế nào về nàng thì nghĩ, với riêng tôi, tôi tin một ngày nào đó nàng sẽ làm lại cuộc đời.

Ý nghĩ mai mối nàng cho một người bạn đứt gánh giữa đường của tôi không thực hiện được, vì đâu còn gặp lại nàng? Nhiều điều tốt đẹp cứ ngỡ trong tầm tay, lại như tìm kim đáy bể.

Bây giờ nàng ở đâu?
Nhân duyên khó định, không ai có thể sắp xếp được cho ai, nhưng có điều chắc chắn người tử tế sẽ gặp điều tử tế!
Có thể đồng chí anh họ của của tôi sẽ không tin câu chuyện này là thực. Và nếu có, ông ấy chắc cũng không đồng ý với tôi, có thể bảo tôi là đứa dở hơi, có vấn đề.
Nhưng mà chuyện này, tôi có điên đâu mà đem kể với ông ấy?


*****


Phần nhận xét hiển thị trên trang