Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Bảy, 3 tháng 9, 2016

Hồ sơ mật về tình trạng ăn thịt người trong thời Cách mạng Văn hóa


(Ảnh: Internet)
Nhân kỷ niệm 50 Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) phát động Cách mạng Văn hóa, Giáo sư Tống Vĩnh Nghị thuộc Đại học California (Mỹ) chuẩn bị xuất bản sách “Hồ sơ mật tại Quảng Tây thời Cách mạng Văn hóa”, sách ghi chép lại câu chuyện ăn thịt người trong thời Cách mạng Văn hóa ở tỉnh Quảng Tây.
Theo VOA đưa tin, sách “Hồ sơ mật tại Quảng Tây thời Cách mạng Văn hóa” chuẩn bị xuất bản vào tháng Sáu tới, gồm 7 triệu chữ với 18 tập, 36 quyển.
Theo Giáo sư Tống Vĩnh Nguyên giới thiệu trên VOA, thời Cách mạng Văn hóa, số người chết bất thường có danh tính cụ thể ở tỉnh Quảng Tây là 150.000 người, số người chết không rõ danh tính là 30.000 người, ngoài ra còn hơn 30.000 người mất tích. Trong số người chết này, chết vì xung đột giữa các phe phái chưa tới 5%, còn lại 95% là bị chính quyền bức hại đến chết.
Trong những cái chết bất thường này, rất nhiều người chết vì tình trạng người ăn thịt người. Theo sách ghi chép, thảm cảnh người ăn thịt người xảy ra trên địa bàn 27 huyện của tỉnh Quảng Tây (chiếm 2/3 số huyện của tỉnh Quảng Tây). Nhưng tình trạng người giết người và ăn thịt nhau không phải xảy ra ở những người dân thường với nhau, mà chính ông Trưởng ban Vũ trang của huyện đích thân chỉ huy giết người. Nhiều kẻ ăn thịt người chính là Trưởng ban Vũ trang của các xã, cán bộ Đảng viên và dân quân vũ trang.
Giáo sư Tống Vĩnh Nguyên đã dẫn ra nhiều ví dụ dẫn chứng.
“Trung tuần tháng 10/1968, ông Trưởng ban Vũ trang của huyện Thượng Tư là Vương Chiêu Đằng đã công khai giết người. Tên đồ tể này đã chỉ huy 5 tên dân binh mổ bụng moi gan 5 người và nấu chín để cùng nhau ăn. Ngày hôm sau tên này lại giết 4 người và cho mổ bụng moi gan, sau đó mang chia gan cho đội sản xuất cùng ăn. Có thể gọi đây là chính quyền ăn thịt người theo đúng nghĩa đen của nó.”
“Có 5 loại đối tượng chính bị xử lý: địa chủ, phú nông, phần tử phản cách mạng, phần tử xấu, phái hữu. Một người sau khi bị thanh toán còn lại hai người con (11 tuổi và 14 tuổi), bọn cán bộ Đảng viên và dân binh vũ trang nói phải diệt cỏ tận gốc, thế là chúng giết chết và ăn thịt cả hai cháu bé.”
Trong những đối tượng này, đối tượng chủ yếu bị ăn thịt vẫn là địa chủ, phú nông, phần tử phản cách mạng, phần tử xấu và con cái của họ, nhưng nhiều trường hợp không phải phần tử loại này cũng vẫn bị nạn như thường. Ví dụ ngày 14/9/1968, có 3 thanh niên trí thức tham gia đội sản xuất vạch tội người phụ trách Trà Quảng làm nhục nữ thanh niên trí thức. Kết quả người phụ trách đã dẫn một số dân binh giết chết 3 thanh niên trí thức này và moi gan của họ ra nấu ăn, uống rượu mua vui. Sau khi việc này xảy ra, hơn trăm thanh niên trí thức của xã không ai còn dám ho he một tiếng, họ trở thành không khác gì con vật nuôi của bọn ác bá, bất cứ lúc nào cũng có thể bị chúng giết chết ăn thịt.
Giáo sư Tống Vĩnh Nghị chỉ ra, những phong trào chính trị trong thời Cách mạng Văn hóa không chỉ phá hoại toàn diện nền tảng pháp trị cơ bản mà còn kích động chính quyền giết người, theo đó bọn ác bá vô học không còn biết phân biệt ranh giới giữa thú và người.
Theo Secretchina /DaikynguyenTinh Vệ biên dịch


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Hà Nội: Lộ kho vũ khí cực "khủng" của nhóm đòi nợ thuê giết người ở đườn...

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Âm nhạc ngày nay thường vô hồn, vì sao?


Âm nhạc ngày nay chỉ dừng lại ở việc nghe bằng tai chứ không nghe bằng trái tim được vì nó là sản phẩm kỹ thuật tinh vi và công phu của những anh thợ nhạc giỏi kỹ năng chứ không phải là một nghệ sĩ 


Một trong những lý do dòng nhạc xưa quay trở lại trong cơn say êm dịu của người nghe như một trào lưu thời thượng, mà chủ đạo là bolero, rất đơn giản: Người ta đang khát một thứ âm nhạc được nghe bằng trái tim chứ không chỉ để xem hoặc chỉ để nghe bằng tai rồi lại trôi qua tai, nghĩa là nó phải thấm được vào trong trái tim người thưởng thức. Nhạc xưa, phần lớn thỏa mãn được những điều đó.
Điểm trang bằng kỹ xảo
Âm nhạc đương đại, nếu xét về mặt cập nhật kỹ thuật và sử dụng ngôn ngữ hiện đại cũng như kỹ năng “làm nhạc”, thì không phải là tồi. Internet, computer, sample ngập tràn và phổ biến đến mức thông dụng, giúp cho người sáng tác quá tiện lợi, nhanh gọn và năng suất cao so với cái thời nhạc sĩ chỉ với cây bút và tờ giấy kẻ nhạc.
Nhưng nghệ thuật không dừng ở đó. Nói cho đúng bản chất thì những điều kể trên chỉ là phương tiện của sáng tác mà thôi. Vẻ đẹp tâm hồn, sự rung cảm của tác phẩm mang lại cho người thưởng thức mới chính là cứu cánh của nghệ thuật.
Nghệ thuật, trong đó có âm nhạc, trước hết là một thông điệp và là tiếng vọng của tâm hồn. Một thứ âm nhạc không hoặc ít cảm xúc cho dù có được điểm trang bằng kỹ thuật hay kỹ xảo thì thông điệp hay tiếng vọng đó sẽ câm nín hoặc lạnh nhạt. Kết cục là thứ âm nhạc đó trở nên nghèo nàn hay xa lạ, , tạm bợ.
Các giải thưởng âm nhạc cuối năm thường diễn ra sôi động về số lượng, từ thượng vàng cho đến hạ cám, hàng trăm tác phẩm âm nhạc xếp hàng để được tôn vinh như những cái xác vô hồn đang khoác nhiều y trang lòe loẹt, sặc sỡ không làm tươi thêm thân thể rỗng của vô cảm đó. Giải thưởng càng nhiều thì sự tôn vinh càng bị lạm phát và trở nên hình thức, không giá trị mấy về chất lượng nghệ thuật.


Công chúng tìm về nhạc xưa là để được nghe bằng cảm xúc của con tim. Ca sĩ Lệ Quyên lên ngôi khi khai thác dòng nhạc xưa đầy cảm xúc. (Ảnh do nghệ sĩ cung cấp)
Công chúng tìm về nhạc xưa là để được nghe bằng cảm xúc của con tim. Ca sĩ Lệ Quyên lên ngôi khi khai thác dòng nhạc xưa đầy cảm xúc. (Ảnh do nghệ sĩ cung cấp)

Âm nhạc ngày nay vì thế thường vô hồn. Nó không còn đơn thuần là nghệ thuật của thính giác, nó được xem nhiều hơn nghe. Phần nghe nếu có tăng lên ở một số tác phẩm cố tử tế thì nó cũng chỉ dừng lại ở việc nghe bằng tai chứ không nghe bằng trái tim được vì nó chỉ là một mớ kỹ thuật tinh vi và công phu của những anh thợ nhạc giỏi kỹ năng chứ không phải là một nghệ sĩ - một người sáng tạo bằng tâm hồn và cảm xúc chân thật.
Vô cảm giết chết nghệ thuật
Viện Gallup, năm 2012, đã công bố chỉ số vô cảm (ít cảm xúc, thờ ơ, bàng quan) được khảo sát ở người dân của 150 vùng, quốc gia và lãnh thổ trên thế giới. Việt Nam được xếp thứ hạng 13. Một chỉ số tương đối cao về sự vô cảm của người Việt. Những hiện tượng, những vấn nạn xã hội, những đối nhân xử thế hằng ngày đã cho mọi người thấy ngày nay người ta càng lúc càng sống ít tình cảm đi, thay vào đó là sự thực dụng, ích kỷ và vô tâm. Nó chứng minh con số thống kê trên không phải là không đáng tin cậy.
Đó có phải là một trong những lý do chính, chủ đạo khiến chất lượng tinh thần và tâm hồn của nghệ sĩ tất yếu cũng vô cảm. Vô cảm giết chết nghệ thuật.
Vô cảm truyền đi thái độ vô cảm về chân - thiện - mỹ nhưng lại rất nhạy cảm về lòng tham vật chất và danh tiếng. Điều đó trở thành mục tiêu và cứu cánh của một số người làm nghệ thuật hiện nay. Sự vô cảm không chỉ đẻ ra sự vô hồn cho tác phẩm mà còn tạo ra sự vô ý thức của sáng tạo và sự vô tâm của người nghệ sĩ. Nó tạo ra môi trường nảy nở của những nhân cách nghệ sĩ thấp kém thích trộm ý tưởng, lắp ghép những mảnh rời sáng tác của người khác, lười biếng tư duy sáng tạo nhưng lại cao cường về thực dụng, chai lì và ảo tưởng. Cho nên “hình hài nghệ thuật “ đó, nếu có tạo ra cái đẹp hay cảm hứng nào đó thì chỉ hướng người ta đến dục vọng hơn là khát vọng của tâm hồn. Một người cha - tác giả như vậy làm sao tạo nên những đứa con - tác phẩm tốt hơn?
Có thể, đó chỉ là phần nổi của tảng băng. Nghĩa là chỉ trên những tác phẩm âm nhạc đang được phổ biến rộng rãi với sự góp sức lăng xê của truyền thông và đồng tiền. Chúng ta hy vọng đang có những tác phẩm âm nhạc ở phần chìm còn lại vẫn đủ sức đến và ở lại với trái tim nhưng nó đang chìm khuất đâu đó trong mớ vàng thau lẫn lộn đang bị xới tung lên bởi sự giải trí tầm thường cùng sự luồn lách của vật chất, danh vọng hão huyền và thoáng chốc của những ca sĩ hát vì vật chất hơn là tâm hồn.

Muốn có hoa thì phải diệt cỏ
“Hoa thường hay héo, cỏ thường tươi” (Nguyễn Trãi). Điều này thể hiện rõ trong môi trường âm nhạc hiện nay. Những giá trị tầm thường như cỏ rác nhiều vô số và được ưu thế khoác áo tươi mới của những sáng tác đương đại đang được lăng xê. Muốn có hoa thì phải diệt cỏ. Trong một khu vườn, có nhiều cỏ thì không có hoa. Khi con người chọn thứ âm nhạc vì đồng tiền và lòng tham danh lợi thì sự vô cảm sẽ xanh như cỏ dại mọc tràn lan tranh giành đất sống và làm chết héo những bông hoa đẹp của tâm hồn.

Nhạc sĩ Trần Minh Phi (Người lao động)


Phần nhận xét hiển thị trên trang

LỖ CHÂU MAI CUỐI CÙNG CỦA LÀNG THƠ VỪA SỤP ĐỔ ?



(Chuyện thực đến 99%, còn 1 % không phải là phi thực mà là chất keo dính để nối các miếng ghép lại với nhau) 


Dăm bảy nhà thơ ngồi quây quần bên nhà thơ Áp Mái. Nhà thơ này uy tín khá cao, chức tước cũng cao, đi vòng quanh thế giới chỉ thua vệ tinh. Và nhà thơ Áp Mái trịnh trọng tuyên bố:
- Tôi sẽ viết tiểu thuyết để còn giật giải Nobel!
Người ta nghe như không gian yên ắng rạn vỡ tung tóe. Đúng ra là những tâm hồn rạn vỡ như một cuộc chuyển mình vĩ đại. Nó thực sự là một cuộc động đất. Chí ít ra đó là cách loan báo về một cuộc trời long đất lở của tâm hồn. Nhà thơ Áp Chót liền lên tiếng:
- Trời ơi, anh mà bỏ đường thơ sang văn xuôi, chúng tôi khác gì rắn mất đầu, có hoa tiêu nào để chúng tôi nương bóng. Danh tiếng thơ anh như thế, chẳng lẽ lại phí hoài, nó khác gì trái pháo hoa sắp bắn vọt ra đầu nòng, thơ anh đã vang danh Âu Mỹ, sao không tiện đó mượn thế ỷ dốc xốc tới mà lĩnh giải Nobel?
Nhà thơ Tốp Trên bảo: - Nhưng mà nói trước không bước được qua!
Nhà Quan Sát bảo: Để làm một ngôi nhà tranh, người ta phải trồng xoan 10 năm, ngâm 3 năm. Còn tre trồng 5 năm, ngâm 1 năm… Đấy cũng chỉ là nhà tre lá. Giờ anh muốn viết tiểu thuyết thì cần rất nhiều trí tuệ và logic để xây lâu đài, trong khi đó tư duy của anh lâu nay là tư duy vần vèo liệu có đủ độ cứng để kết dính thành kết cấu cho tiểu thuyết?
Nhà thơ Áp Mái bảo: Dù có thể không bước được qua nhưng vẫn còn một phần nghìn tia hy vọng, trong khi đó nếu lao vào thơ không có nổi một phần vạn tia hy vọng!
- Tại sao?
- Các bạn hãy nhìn Trung Quốc với thơ Đường chói sáng hơn nghìn năm nay với Lý Bạch, Đỗ Phủ … mà vẫn chỉ được các chuyên gia hiện đại cả Tây cả Tàu coi là “những mảnh vụn lấp lánh”. Họ có 2 giải Nobel là Cao Hành Kiện và Mạc Ngôn, đều là văn xuôi cả. Nhìn sang Nhật Bản cũng vậy, nào Kawabata, hay Kenzaburo Oe đều là văn xuôi. Những nước đó không thể có chuyện thơ thua Việt Nam, cho dù chúng ta có tự mệnh danh mình là cường quốc thơ đi nữa. Hai nước này phải được Nobel về thơ thì Việt Nam mới đến lượt xếp gạch?!
- Vậy nên dự báo trong khoảng bao lâu?
- Nếu hơn một nghìn năm Trung Quốc, cộng với hơn một nghìn năm Nhật Bản mà còn chưa có giải Nobel thơ cho châu Á, thì có lẽ phải đầu tư khoảng vạn năm mới đến lượt Việt Nam xếp gạch. Vì thế không thể có hy vọng. Đặc biệt là thời công nghệ này, thơ càng ngày càng xuống cấp.
Nhà thơ Tốp Trên bảo: - Tôi thấy thơ vẫn còn hy vọng, vì tôi xem xét thường cứ 6 nhà văn lĩnh Nobel thì sẽ có 1 nhà thơ.
- Ái chà, còn soi kỹ thế để mơ thơ mình Nobel cơ đấy?! – Nhà thơ Tốp Dưới bảo. – Nhưng tôi thấy, như bà Symboska hay nhà thơ Thụy Điển mới đây cũng được giải Nobel thơ đó thôi. Nhà Quan Sát nói:
- Việt Nam đừng bao giờ so sánh địa vị với những người đó. Nhà thơ Thụy Điển được vì đó là nước chủ nhà “của nhà trồng được”. Còn Symboska là công dân của nước có Chopin và nền văn hóa cao cấp hàng đầu thế giới . Trong khi đó chúng ta còn đang tranh tre nứa lá lọ mọ!
Nhà thơ Áp Chót hắng giọng: - Ôi dào cần gì phải Nobel với thế giới, chúng ta cứ hay ở địa phương là được?!
- Thế tại sao ông đang từ hội văn nghệ tỉnh cứ phải chạy về trung ương?
- Ừ… Ừ…
- Tại sao ông làm thơ bao năm rồi mà vẫn chỉ là nhà thơ Áp Chót?
- Vì tôi làm thơ chỉ cần câu ngắn mà hay!
- Người Việt nói “Thế gian chuộng của chuộng công/ nào ai có chuộng người không bao giờ”. Thi ca là một bữa đại tiệc của mỹ học thì mới đáng để người ta khao khát, giả sử ông mời mọi người đến nhà ăn cỗ, ông lại trình dãi yến bé như đồng xu, để mọi người xếp hàng đi qua liếm một cái… có thành tiệc được không? Nhà thơ Áp Chót gân cổ:
- Một đôi trai gái có cần trưng ra cỗ gì vậy mà khi họ lăn xả vào nhau vẫn sung sướng tột cùng?!
- Vậy tôi hỏi ông, tại sao vô số cột điện lại dán các biển quảng cáo “sướng lâu dài”, “xuất muộn”, “chữa cướp cò”? Giờ đôi trai gái mà ông nói đó, vừa vào trận đã cướp cò thì có lên đỉnh thiên thai được không? Mà ông có hiểu ý nghĩa của từ lên đỉnh không?
- Ừ… Ừ…
- Lên đỉnh nghĩa là càng cao đường càng dài, đấy cũng là nguyên tắc của cuộc sống, lạc thú và nghệ thuật đó. Thơ ngắn của ông có một hai câu, khác gì một hai bước chân đòi chạm đỉnh ư?
- Con phù du, con cung quăng vì cuộc đời của chúng quá ngắn nên không bao giờ được tôn trọng. – Nhà thơ Tốp Trên bảo. - Tôi Xin kể cho các ông thứ khoái lạc thời bao cấp. Thời đó cái gì cũng bao cấp, đàn bà ở hậu phương đầy ra vì chồng đi bộ đội, mà cũng trở thành thứ hàng hiếm bao cấp. Và có một thứ dịch vụ 5 hào một que diêm. Đàn ông muốn khám phá nửa vũ trụ bên kia, liền ra công viên mua que diêm và được nghe tiếng chun bật, bật diêm lên soi vào đó, vì đời của que diêm ngắn quá, hầu hết kẻ soi xem chưa đã nên cứ cố soi thêm đến mức que diêm cháy vào tận ngón tay. Rút cục anh nào đi soi một nửa thế giới đều bị bỏng- cháy xém ngón tay…
- Hu hu… hô hô … ha ha…
- Này đại ca Áp Mái còn không đợi nổi vạn năm cơ may giải Nobel. Thử hỏi tiểu đệ Áp Chót như anh phải đợi mấy vạn năm?
- Ơ… Ơ…
Nhà Quan Sát bảo: - Thực ra giới văn học Trung Hoa đã ý thức việc này từ lâu, các cây bút bỏ thơ viết tiểu thuyết lâu rồi. Còn chúng ta hãy chắc chắn điều không thể cãi này:
1- Người viết Đại thuyết là bậc thánh ! Vì đó là kinh sách.
2- Người viết tiểu thuyết có hay thế nào cũng chỉ là nhà văn, xếp dưới.
3- Còn người chỉ có câu, tạm gọi là “câu vần thuyết” chỉ là cung quăng, phù du, một que diêm cháy không bao giờ làm đủ một đam mê hay khoái lạc.
Thơ Áp Mái còn chẳng dám hy vọng. Ông Áp Chót cũng nuôi hy vọng sao?
Sự kiện này có đáng gọi là “Lỗ châu mai cuối cùng của thơ sụp đổ” không? Nếu bạn nào thấy hơi quá đáng xin các bạn đặt lại một cái tên chính xác hơn. Cám ơn các bạn!
FB Paul Đức 26/7/2015

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Trước tương lai, sao thể yên lòng?


02/09/2016 08:24 GMT+7
TTO - Nhân dịp Quốc khánh 2-9, Tuổi Trẻ gửi đến bạn đọc bài viết với nhiều gửi gắm tâm huyết về thời cuộc của nguyên Ủy viên Bộ Chính trị, nguyên Chủ tịch nước Trương Tấn Sang. Các tít và tựa do Tuổi Trẻđặt.
Trước tương lai, sao thể yên lòng?
Các bạn trẻ trong chương trình Điểm hẹn thanh niên “Tôi yêu Tổ quốc tôi” - Ảnh: NAM TRẦN
Ngày hôm nay, từ góc nhìn mạnh, yếu, suy vong của các triều đại trong lịch sử thì những hiểm họa, những tiêu cực đang phát sinh trong nội tại đất nước khiến cho những đảng viên cộng sản trung kiên, các bà mẹ đã cống hiến những người con cho Tổ quốc, những gia đình đã chịu nhiều hi sinh mất mát không thể yên lòng
Đã từ lâu, với thế hệ chúng ta, ngày 2-9 là ngày Quốc khánh thiêng liêng của đất nước. Trải qua hàng nghìn năm lịch sử, Tổ quốc thiêng liêng được vun đắp bởi xương máu và mồ hôi nước mắt của biết bao thế hệ người Việt Nam...
Ngày hôm nay, từ góc nhìn mạnh, yếu, suy vong của các triều đại trong lịch sử thì những hiểm họa, những tiêu cực đang phát sinh trong nội tại đất nước khiến cho những đảng viên cộng sản trung kiên, các bà mẹ đã cống hiến những người con cho Tổ quốc, những gia đình đã chịu nhiều hi sinh mất mát 
không thể yên lòng.
Ai là người đủ dũng cảm để gột sạch những vết nhem nhuốc?
...Năm 2015, Việt Nam đứng ở vị trí 112 trong số 168 quốc gia về chỉ số cảm nhận mức độ tham nhũng theo khảo sát của Tổ chức Minh bạch quốc tế; còn người dân thì có gánh nặng thuế và chi phí cao bậc nhất khu vực, theo báo cáo của Ủy ban 
Kinh tế Quốc hội năm 2012.
Trong khi đó, nợ công đang ở mức trên 58% GDP (số liệu Kiểm toán Nhà nước công bố tháng 8-2016), tức là mỗi người dân đang phải chịu khoản nợ 1.000 USD. Năng suất lao động thấp, làm không đủ để trả nợ, đất nước đang phải đi vay nợ để trả nợ.
Chưa bao giờ trong lịch sử hơn 70 năm Nhà nước ta, Nhà nước “của dân, do dân và vì dân” lại xuất hiện những biểu hiện tiêu cực như hiện nay: “tư bản thân hữu”, “lợi ích nhóm”, “sân sau của gia đình”; xuất hiện sự câu kết quyền lực với lợi ích kinh tế, lèo lái chính sách, dàn dựng để tạo ra các cú “áp-phe” lớn mang lại lợi ích “khủng” cho một số cá nhân và phe nhóm..., gây thiệt hại khôn lường cho ngân sách nhà nước, làm chao đảo nền kinh tế.
Các vụ án tham nhũng lớn, đặc biệt nghiêm trọng được đem ra xét xử hay chưa xét xử, thấy thấp thoáng “bóng dáng” của những cán bộ nắm giữ vị trí quản lý, thậm chí cả cán bộ quản lý ở cấp cao.
Với đội ngũ hùng hậu hơn 4,5 triệu đảng viên hiện nay, đặc biệt là trong ban lãnh đạo, ai là những người đủ dũng cảm để gột sạch những vết nhem nhuốc làm vấy bẩn đội ngũ của chúng ta.
Trong cuộc đấu tranh trước đây, để bảo vệ Đảng, bảo vệ lợi ích nhân dân, chúng ta dám chấp nhận hi sinh mạng sống của mình, thì hôm nay cũng phải dám vượt qua cám dỗ, thậm chí phải có dũng khí thấy cái đúng phải lên tiếng ủng hộ, thấy cái sai phải kiên quyết bài trừ.
Trước tương lai, sao thể yên lòng?
Nguyên Chủ tịch nước Trương Tấn Sang (bên trái) trong một lần tiếp xúc cử tri ở Q.3, TP.HCM - Ảnh: Q.ĐỊNH
Ai không đảm đương được công việc, hãy tự trao mái chèo
Ngoài những điều đã sáng rõ và sự thống nhất cao về những nhiệm vụ trọng tâm mà toàn Đảng, toàn dân sẽ tập trung thực hiện, Đại hội Đảng lần thứ XII đã chứng tỏ còn là một đại hội ghi dấu ấn đặc biệt quan trọng trong tập trung thống nhất về quyền lực của lãnh đạo cấp cao của toàn Đảng - tạo thêm những điều kiện cần và đủ để ban lãnh đạo mới có thể chỉ đạo làm đến cùng và rốt ráo những việc nguy cấp, nổi cộm mà ở những giai đoạn trước không làm nổi.
Cũng vì thế mà từ Đại hội Đảng lần này đang dấy lên sự hi vọng trong toàn Đảng, toàn dân về sự trở lại của niềm tin của Dân với Đảng, với sự nghiệp bảo vệ và phát triển đất nước.
5 năm một nhiệm kỳ chỉ là cái chớp mắt của lịch sử, nhưng cũng chính vào lúc này, Đảng phải chứng minh cho nhân dân thấy được rằng bằng việc làm đúng đắn hôm nay, những đảng viên chân chính sẽ giữ cho con thuyền cách mạng không bị chệch hướng trong tương lai.
Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đã thẳng thắn chỉ ra những tiêu cực trong lựa chọn cán bộ, đó là: thứ nhất hậu duệ, thứ nhì quan hệ, thứ ba tiền tệ, thứ tư mới đến trí tuệ.
Dưới sự chỉ đạo của Bộ Chính trị, Ban Bí thư T.Ư Đảng, những hành động mạnh mẽ gần đây của các cơ quan chức năng là những dấu hiệu tốt, thể hiện quyết tâm làm trong sạch bộ máy, chỉnh đốn Đảng và được nhân dân đồng tình, hưởng ứng.
Không có cách nào khác, trước sự tồn vong của Đảng, của đất nước, với sự ủng hộ của hơn 90 triệu nhân dân, trách nhiệm với lịch sử và tương lai đang đè nặng lên vai những người được tin tưởng nắm giữ vai trò chèo lái; phải lấy lại niềm tin trước sự rộng lượng của nhân dân bằng cách hành động, bằng tính tiên phong đã được chứng minh trong thực tiễn đấu tranh.
Ai đó cảm thấy không đảm đương được công việc hãy tự nguyện trao lại mái chèo, hoặc Đảng buộc họ phải ra đi.
Phụng sự Tổ quốc, phục vụ nhân dân, có tài, có liêm sỉ và có khát vọng cống hiến, đó là những phẩm chất mà nhân dân trông đợi vào đội ngũ cán bộ lãnh đạo của Đảng, Nhà nước.
Sau khi bài viết của nguyên Chủ tịch nước Trương Tấn Sang được đăng tải trên Tuổi Trẻ Online và một số báo trong ngày 1-9, có nhiều người bày tỏ sự ủng hộ với các nhận định của nguyên Chủ tịch nước. Tuổi Trẻ ghi nhận các ý kiến sau đây và mong nhận thêm các đề xuất, gợi mở từ bạn đọc.
Ông LÊ QUANG THƯỞNG (nguyên phó trưởng ban thường trực Ban Tổ chức trung ương):
Hãy bắt đầu bằng các vụ Trịnh Xuân Thanh, MobiFone mua AVG
Trước tương lai, sao thể yên lòng?
Ông Lê Quang Thưởng - Ảnh: V.DŨNG
Tôi nghĩ rằng đa số người dân, cán bộ, đảng viên đồng tình và hoan nghênh bài viết của nguyên Chủ tịch nước Trương Tấn Sang. Bước đầu người dân cũng thấy rằng sau Đại hội XII, ban lãnh đạo mới có nhiều biểu hiện tích cực trong công tác phòng chống tham nhũng, tiêu cực, quyết tâm xây dựng bộ máy liêm chính.
Tuy vậy, như ông Trương Tấn Sang nói, những trở ngại đối với đất nước còn quá lớn, để vượt qua được phải cần đến trách nhiệm, lòng dũng cảm, đặc biệt là trách nhiệm của những người lãnh đạo Đảng, Nhà nước.
Chống tham nhũng là vấn đề vô cùng khó khăn, như chính Tổng bí thư gần đây nói rằng vì lợi ích bây giờ nó chằng chịt với nhau, mà trong đám lợi ích ấy lại có bóng dáng cán bộ cấp cao như đề cập của ông Trương Tấn Sang.
Nhưng khó không phải là không làm được. Tôi nghĩ một khi đã thẳng thắn nói ra được như vậy thì nếu quyết tâm cũng sẽ làm tốt. Trung Quốc “đả hổ diệt ruồi” được, tại sao chúng ta không làm được.
Lúc này, tôi đề nghị ban lãnh đạo phải đoàn kết, quyết tâm, những người liêm chính phải đồng lòng chung sức. Trước mắt, hãy làm triệt để, làm đến cùng các vụ việc được Tổng bí thư chỉ đạo như vụ Trịnh Xuân Thanh, vụ MobiFone mua AVG, công bố rõ để nhân dân biết thì sẽ tạo niềm tin, tạo đà cho những việc khác.
* Bà Nguyễn Thị Việt Thùy (nguyên phó chủ nhiệm Ủy ban người Việt Nam ở nước ngoài TP.HCM):
Một bài viết 
nói hộ nỗi lòng
Trước tương lai, sao thể yên lòng?
Bà Nguyễn Thị Việt Thùy - Ảnh: NGỌC DƯƠNG
Hôm nay, giữa rất nhiều thông tin thời sự, tôi dừng lại rất lâu trước bài viết của ông Trương Tấn Sang - một bài viết nặng suy tư, một bài viết nói hộ nỗi lòng của nhiều người, nhất là những đảng viên chân chính yêu nước, yêu Đảng, yêu lý tưởng và con đường 
mà chúng ta đã chọn, đã đi.
Cách đây ít ngày, đảng ủy xã nơi tôi đang cư trú tổ chức đợt học tập nghị quyết Đại hội Đảng XII. Trong bài thu hoạch, tôi đã gạch dưới, tô đậm nhiều lần câu hỏi: “Ray rứt, băn khoăn của đồng chí hiện nay là gì?”. Câu trả lời của tôi cũng chính là bốn nguy cơ đe dọa sự tồn vong của Đảng và sự nghiệp cách mạng như ông Trương Tấn Sang phân tích.
Tôi đã đặt dấu hỏi một cách thẳng thắn: Liệu Đảng vẫn có đủ năng lực, đủ tầm để dự báo hay không? Đảng có trách nhiệm như thế nào trước hiện trạng phát triển của đất nước? Trong báo cáo nào cũng thấy đất nước có phát triển, nhưng nếu lý ra có thể phát triển đến 10 mà thực tế chỉ được 2-3 thì đó là vấn đề phải xem lại trách nhiệm. Rồi nạn tham ô, tham nhũng mãi vẫn chưa diệt được.
Ông Sang có nêu nguyên nhân do năng suất lao động thấp nên nước ta làm không đủ để trả nợ, tôi cho rằng trong ý này cần phải vạch rõ chính tham ô, tham nhũng, lãng phí mới là nguyên nhân lớn khiến nợ công tăng cao, của cải làm ra không đủ cho nhu cầu đầu tư phát triển.
Gần đây, tôi và bạn bè đã bắt được một số tín hiệu vui. Các lãnh đạo mới của Đảng và Nhà nước đã có những chỉ đạo khá kiên quyết khiến chúng tôi cảm thấy bước đầu lấy lại niềm tin, dù vẫn vừa tin vừa lo.
Thật ra trong đội ngũ của chúng ta vẫn còn rất nhiều những cán bộ tốt, đảng viên tâm huyết. Việc cần làm của Đảng là phải sáng suốt, đánh giá đúng năng lực, phẩm chất, mạnh dạn kiên quyết đưa ra khỏi bộ máy những người không xứng đáng.
Dĩ nhiên kêu gọi liêm sỉ, lòng tự trọng và dũng khí của những người “cảm thấy không thể đảm đương nổi công việc” để họ “tự nguyện trao lại mái chèo” là cần thiết. Nhưng kỷ cương và sự cứng rắn của Đảng để “đưa họ ra khỏi bộ máy” còn cần thiết và bức bách hơn, nhất là trong giai đoạn hiện nay.
LÊ KIÊN MAI HƯƠNG ghi

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Kiểm tra kỹ, nếu không vấn đề gì cũng không sao cả. Có gì mà ầm ĩ?

THÒ RA THỤT VÀO - NHỮNG THÙNG RÁC TRUNG QUỐC Ở BỜ HỒ

Những thùng rác in chữ Trung Quốc 
ở quanh hồ Hoàn Kiếm bất ngờ biến mất sau một đêm?

Kênh 14 
01/09 lúc 16:40

Tối 31/8, trên MXH xuất hiện hình ảnh hàng chục thùng rác có in chữ Trung Quốc được đặt quanh khu vực hồ Hoàn Kiếm, Hà Nội. Tuy nhiên, sau một đêm, theo ghi nhận của PV, những thùng rác này đã biến mất hoàn toàn.

Chiều 31/8, trên mạng xã hội xuất hiện hình ảnh nhiều thùng rác mới được đưa tới Bờ Hồ để chuẩn bị lắp đặt quanh bờ hồ Hoàn Kiếm, Hà Nội. Theo hình ảnh được chia sẻ, trên nắp những chiếc thùng rác này đều có chữ tiếng Trung. 


  

Thùng rác in chữ Trung Quốc xuất hiện ở bờ hồ Hoàn Kiếm chiều 31/8. Ảnh Facebook 
 
 Hàng loạt thùng rác có in chữ tiếng Trung Quốc.

Ngay sau đó, trong đêm lại tiếp tục xuất hiện những hình ảnh một số người được cho là công nhân đang cố gắng tẩy rửa dòng chữ Trung Quốc in trên nắp thùng rác, gây xôn xao cộng đồng mạng vì sự khó hiểu của vụ việc.

Để tìm hiểu kĩ hơn, sáng 1/9, chúng tôi đã có mặt tại khu vực Bờ Hồ – và khảo sát những địa điểm đã từng xuất hiện trong các bức ảnh kia. Tuy nhiên, hoàn toàn không thấy bóng dáng của những thùng rác đã được ghi nhận trong chùm ảnh chụp ngày hôm trước. 


 


Khoảng 7h sáng 1/9, những thùng rác trên đã được đưa đi nơi khác.

Liên lạc với ông Lê Trung Dũng, Trưởng phòng truyền thông Công ty TNHH MTV Môi trường Đô thị Hà Nội (Urenco) qua điện thoại, ông Dũng xác nhận hệ thống thùng rác quanh khu vực bờ hồ Hoàn Kiếm do công ty ông quản lý.

Ông Dũng cho biết, chiều qua (31/8), Công ty TNHH MTV Môi trường Đô thị Hà Nội có nhập một lô thùng rác mới với số lượng 50 thùng chứa rác vụn để người dân bỏ rác. Trong vòng ngày hôm nay và ngày mai đơn vị sẽ tiến hành lắp đặt quanh khu vực bờ hồ gồm các đường Hàng Khay, Lê Thái Tổ, Đinh Tiên Hoàng.

Khi được hỏi về xuất xứ của những thùng rác này có phải từ Trung Quốc hay không, ông Dũng cho biết: “Tất nhiên mình không có thì mình phải nhập thôi chứ có gì đâu. Hàng hóa chữ Trung Quốc hay chữ Anh thì có sao, quan trọng là chất lượng có bị ảnh hưởng gì không thôi”.

Trả lời về việc có người thấy nhóm công nhân đã dùng xăng tẩy rửa dòng chữ Trung Quốc trên nắp thùng rác vào chiều tối 31/8 thì ông Dũng cho biết: “Tôi chưa rõ và sẽ cho kiểm tra lại thông tin này”.

Sau đó, đến trưa nay, chúng tôi tiếp tục ghi nhận được hình ảnh nhân viên của Urenco mang các thùng rác mới đến lắp đặt ở khu vực hồ Gươm. 
 

Đến trưa cùng ngày nhân viên Urenco đã đưa thùng rác đến lắp đặt. 
. 

Những thùng rác này rất giống với thùng rác in chữ Trung Quốc tối qua.

 


Tuy nhiên, trên các thùng rác này chỉ có chữ tiếng Việt và tiếng Anh.

 


Nhân viên sẽ lắp đặt 50 thùng rác quanh bờ hồ.

 


Cận cảnh thùng rác mới.

 


Thùng rác có kích thước rộng và chiều cao khoảng gần 1m.

Điều đặc biệt những thùng rác này có kích thước và màu sắc giống hệt những thùng rác được đặt vào chiều tối ngày 31/8. Tuy nhiên, không có chữ Trung Quốc nào cả mà thay vào đó là dòng chữ tiếng Việt HÃY CHO TÔI XIN RÁC ở trên nắp và mặt trước thùng thì có dòng chữ tiếng Việt và tiếng Anh: THÙNG RÁC/WASTE BIN.



 


Hình ảnh người bỏ rác giống hệt hình ảnh lan truyền trên mạng trước đó nhưng chữ Trung Quốc đã “biến mất”.

Trao đổi với chúng tôi về việc các thùng rác đã bày trước đó in chữ Trung Quốc tại sao hiện tại đã biến mất, ông Dũng cho hay: “Đó là bên đơn vị giới thiệu thùng rác cho công ty chứ không phải người của Urenco, lô hàng đó cũng không liên quan tới chúng tôi. Còn thùng rác của chúng tôi không in chữ Trung Quốc nào cả. Hai lô hàng có hình dáng giống nhau thôi.”

 


Việc lắp đặt thùng rác quanh bờ hồ tránh việc vứt rác bừa bãi khi tuyến phố này sẽ thành tuyến phố đi bộ. 
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Người Nhật mất bao nhiêu năm để "tẩy độc" biển ?


image
"......Sau khi khảo sát quần thể sinh vật ở 4 tỉnh: Hà Tĩnh, Quảng Bình, Quảng Trị và Thừa Thiên Huế, Viện Hàn lâm Khoa học và Công nghệ Việt Nam (được giao nhiệm vụ tìm nguyên nhân cá chết) kết luận, 50% diện tích san hô (trên tổng số 800 ha) khu vực biển 4 tỉnh này đã bị phá hủy...."

animals ocean turtles sea turtle sea turtles
Sau khi khảo sát quần thể sinh vật ở 4 tỉnh: Hà Tĩnh, Quảng Bình, Quảng Trị và Thừa Thiên Huế, Viện Hàn lâm Khoa học và Công nghệ Việt Nam (được giao nhiệm vụ tìm nguyên nhân cá chết) kết luận, 50% diện tích san hô (trên tổng số 800 ha) khu vực biển 4 tỉnh này đã bị phá hủy. Các nhà khoa học nói rằng, Việt Nam cần đến 50 năm, hệ sinh thái biển ở Miền Trung mới có thể phục hồi hoàn toàn.

Khi biển bị nhiễm độc, các nước trên thế giới làm gì ?

. Một giải pháp khả thi làm sạch môi trường là dùng tàu hút trầm tích đáy biển, lấy chất độc xyanua & phenol ra khỏi biển.

image
Đó chính là phương pháp mà người Nhật sử dụng trong quá trình làm sạch vịnh Minamata, nơi xảy ra thảm họa môi trường Minamata vào năm 1953..

image

Tại sao người ta phải vét đáy biển?.

. Vì rằng, mỗi khi có sóng ngầm, lớp trầm tích độc hại đang lắng đọng, nằm yên dưới đáy sẽ trỗi dậy, cuộn lên trên bề mặt mà khi “trời trong, biển lặng”, chúng ta cứ tưởng là biển sạch.

.Lúc bấy giờ, với sự lao động miệt mài, chăm chỉ & đầy ý chí, họ đã MẤT 23 NĂM ĐỂ ĐÁNH BẮT, TIÊU HỦY HẾT SỐ CÁ ĐÃ NHIỄM ĐỘC, ĐỒNG THỜI MẤT 14 NĂM RÒNG RÃ ĐỂ NẠO VÉT, XỬ LÝ SỐ BÙN NHIỄM ĐỘC dưới lòng vịnh Minamata với kinh phí lên tới 48,5 tỉ yên.

.Thế nhưng, ngày ấy, với sự thận trọng trong cách xử lý chất độc, đất nước Nhật đã không ngăn cản được bệnh Minamata, một căn bệnh khủng khiếp nhất của mọi thời đại.

image
. Máu của những người tắm biển, ăn cá & các sinh vật vỏ cứng từ vịnh Minamata đã bị nhiễm xyanua & phenol nhưng họ không hề hay biết.

.Và một thời gian không lâu, người dân của thành phố Minamata thơ mộng, xinh đẹp thuộc tỉnh Kumamoto (Nhật Bản) bỗng phát bệnh, tay, chân bị liệt, run lẩy bẩy, tai điếc, mắt mờ, nói lắp bắp, rú lên đau đớn vì co thắt. Những đứa trẻ sơ sinh bắt đầu bị liệt não, điếc, mù, đầu nhỏ, sống thoi thóp trong què quặt & dị dạng.

image
. Kinh hoàng vì số người mắc bệnh Minamata do nhiễm hóa chất từ Công ty Chisso thải ra đã lên tới 17.000 người !

Thảm họa biển nhiễm độc tại vịnh Minamata đã đi vào lịch sử như một vết hằn đau đớn & khủng khiếp nhất của nhân loại.




Trương Văn Khoa
Phần nhận xét hiển thị trên trang