Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Hai, 29 tháng 8, 2016

PGĐ SỞ 4T QUẢNG NAM NGHE TIẾNG TRUNG QUỐC NHƯ TIẾNG ANH


Ông Võ Văn Thơ, Phó Giám đốc Sở Thông tin và Truyền thông tỉnh Quảng Nam.
 
Phó GĐ Sở TTTT Quảng Nam bác tin loa phát thanh nhiễu sóng Trung Quốc

VOA
29-8-2016

Loa phát thanh ở Hội An bị nhiễu sóng tiếng Anh, chứ không phải tiếng Trung Quốc, lãnh đạo Sở Thông tin và Truyền thông tỉnh Quảng Nam khẳng định với đài VOA.

Ông Võ Văn Thơ, Phó Giám đốc Sở Thông tin và Truyền thông tỉnh Quảng Nam, cho VOA biết vụ nhiễu sóng tiếng Trung Quốc ở một số loa phát thanh phường Cẩm Châu, thành phố Hội An, là “do báo đưa lộn”.

Ông Thơ nói: “Không có vấn đề gì. Báo nó đưa lộn đó. Tần số của VOV nó bị nhiễu qua tiếng Anh chứ không phải tiếng Trung Quốc”.

Giới chức của Sở Thông tin và Truyền thông Quảng Nam xác nhận với VOA rằng sự cố đài VOV bị nhiễu sóng là do “đang thử nghiệm”. Ông Võ Văn Thơ cũng khẳng định từ trước tới nay chưa hề xảy ra hiện tượng nhiễu sóng tương tự tại địa phương.

Trước đó trong ngày 28/8, báo Tuổi Trẻ đưa tin nhiều người dân ở khu vực chợ Bà Lê đã rất bất ngờ khi nghe loa phát thanh của phường phát toàn tiếng Trung Quốc trong gần nửa giờ vào trưa 27/8.

Bà Trương Thị Ngọc Cẩm, trưởng Đài truyền thanh – truyền hình thành phố Hội An, được Tuổi Trẻ dẫn lời cho biết nguyên nhân vụ việc là do sự cố nhiễu sóng. Bà Cẩm xác nhận với Tuổi Trẻ rằng sự cố nhiễu sóng tiếng Trung Quốc trước đây đã xảy ra một lần, nhưng chỉ trong khoảng 3 – 5 phút. Bà Cẩm cho Tuổi Trẻ biết Chủ tịch UBND thành phố Hội An đã “tham mưu” cho thành phố để “xử lý triệt để” hiện tượng này. Một trong những đề nghị của đài là xin cấp kinh phí để mua bộ lọc mã hóa chắn sóng chống nhiễu để cài đặt tại các đài truyền thanh xã, phường của Hội An.

Thông tin từ nhiều tờ báo Việt Nam cho biết hiện tượng nhiễu sóng Trung Quốc còn xảy ra ở các đài truyền thanh phường Cẩm Kim, Cẩm Thanh của thành phố Hội An.

Trước đây trong tháng 7, loa phát thanh phường Khuê Mỹ, quận Ngũ Hành Sơn, thành phố Đà Nẵng, và loa phát thanh ở huyện Phú Lộc, tỉnh Thừa Thiên – Huế, cũng đã bị tình trạng nhiễu, chèn sóng Trung Quốc.
____

Tiền Phong
Loa phát thanh Hội An xì xồ tiếng Trung Quốc 

28-8-2016 

TPO – Chiều 28/8, ông Lương Sơn – Chủ tịch UBND phường Cẩm Châu (TP. Hội An) xác nhận có hiện tượng một số loa phát thanh của phường bị nhiễu sóng, phát ra tiếng Trung Quốc.

Cụ thể, lúc 9h sáng ngày 27/8 một số đài phát thanh địa bàn phường bị nhiễu sóng, có lúc phát ra tiếng Trung Quốc. Sau khi phát hiện, địa phương đã báo với Đài Truyền thanh – Truyền hình thành phố Hội An để xử lý. Đến chiều tối cùng ngày thì sự cố được khắc phục.

Được biết, trước đó tại các phường Cẩm Kim, Cẩm Thanh… (TP. Hội An) cũng xảy ra hiện tượng nhiễu sóng nhưng chỉ biểu hiện rè, gây ồn chứ không phát ra tiếng Trung Quốc.

Chiều 28/8, trao đổi với PV Tiền phong, ông Nguyễn Văn Dũng, Chủ tịch UBND TP. Hội An (Quảng Nam) cho biết đã chỉ đạo cho Đài Truyền thanh – truyền hình thành phố xử lý, khắc phục sự cố một số đài ở phường Cẩm Châu bị nhiễu sóng.

“Hiện, hiện tượng nhiễu sóng đã được khắc phục. Đồng thời để khắc phục triệt để hiện tượng này, thành phố đã chỉ đạo mua bộ lọc mã hóa chắn sóng chống nhiễu để cài đặt trên các đài truyền thanh xã, phường địa bàn sắp tới” – ông Dũng cho hay.
_____

Mời xem thêm: Quảng Nam: Nhiễu sóng tiếng Trung Quốc ở đài phát thanh phường (CATP). –Loa phát thanh ở Hội An nhiễu sóng Trung Quốc gần nửa giờ (TT). – Đài phát thanh phường tại phố cổ Hội An nhiễu sóng tiếng Trung Quốc (NĐT).

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Nhận diện nhóm lợi ích "bán nước, hại dân”



 
(GDVN) - Những kẻ đang làm cho đất nước “đội sổ”, khiến lòng dân không yên có phải là những kẻ "bán nước, hại dân"?
Khái niệm “bán nước” đề cập trong bài viết này không liên quan đến quán nước vỉa hè, đến những xe téc chở nước ngọt bán cho đồng bào vùng khô hạn Đồng bằng sông Cửu Long hay cư dân Hà Nội khi đường ống nước sinh hoạt sông Đà vỡ 18 lần.
“Bán nước” nói ở đây liên quan chủ quyền quốc gia, đến khả năng đất nước có đủ lực lượng và sức mạnh quốc phòng khi buộc phải chiến đấu chống ngoại xâm, đến một xã hội mà người dân giàu có, hạnh phúc vẫn được sống trong an bình chứ không phải nghèo mà an bình.
Từ xưa đến nay, quan niệm phổ biến cho rằng “bán nước” là hành động cấu kết, tiếp tay cho các thế lực ngoại bang nhằm mưu lợi cho bản thân, dòng tộc, phe nhóm… gây thiệt hại tới chủ quyền quốc gia, lợi ích dân tộc, nói theo ngôn ngữ dân gian là “rước voi về giày mả tổ”.
Hiểu như thế đúng nhưng chưa đủ. 
Những hành động làm băng hoại đạo đức xã hội, biến Nhà nước thành công cụ trấn áp nhân dân, phá hoại khối đoàn kết toàn dân; gây thiệt hại kinh tế… không đơn thuần chỉ là hại dân, hại nước.
Đó chính là hành động "bán nước, hại dân" bởi chúng làm suy yếu khối đoàn kết dân tộc, suy yếu lực lượng vũ trang, khiến đất nước lệ thuộc vào nước ngoài về kinh tế, quân sự, bị đồng hóa về văn hóa…

“Nhóm lợi ích” đang chuẩn bị để đối phó với quyết tâm của Tổng Bí thư?

(GDVN) - Tạo ra một tiền lệ phải chăng là cách mà các “nhóm lợi ích” đang chuẩn bị để đối phó với quyết tâm chống tham nhũng của Tổng Bí thư?
Những kẻ đang hàng ngày đem tiền thuế của dân mua đồ phế thải từ nước ngoài, biến đất nước thành bãi rác công nghiệp;
Đổ hàng nghìn tỷ tiền mồ hôi, nước mắt của dân vào các công trình để rồi bỏ hoang;… làm cho đất nước nghèo đi, khiến đứa bé vừa chào đời đã trở thành con nợ, khiến tài nguyên cạn kiệt, ô nhiễm tràn lan, tệ nạn xã hội hoành hành;
Khiến người dân suy giảm niềm tin vào thể chế, vào đội ngũ cán bộ, không thể gọi với cái tên nào khác ngoài cụm từ “bán nước, hại dân”. 
Theo nghĩa đó, những cá nhân ở Cục Trồng trọt - Bộ Nông Nghiệp dung túng cho 11 đơn vị cấp chứng nhận bừa bãi hàng nghìn sản phẩm phân bón vô cơ và hữu cơ trên địa bàn cả nước, gây thiệt hại không thể đo lường hết nền cho nông nghiệp và nông dân chính là hành động "bán nước, hại dân".
Theo nghĩa đó, những công bộc ở Tổng cục Thủy Sản - Bộ Nông Nghiệp, bán giấy chứng nhận cho 668 sản phẩm dùng cải tạo môi trường nuôi trồng thủy sản, 140 sản phẩm thức ăn thủy sản không qua kiểm định chất lượng khiến thế giới cảnh giác với sản phẩm thủy sản Việt Nam, khiến người Việt phải ăn thực phẩm độc hại chính là "bán nước, hại dân".
Không phải chỉ có thế, những kẻ tiếp tay cho người nước ngoài thuê đất thuê rừng tại các địa bàn chiến lược, tạo điều kiện cho họ đầu độc cả đất, cả biển, cả trời khiến người dân phải rời bỏ nơi sinh sống (Tienphong.vn 22/7/2016); những cá nhân đang tiếp tay cho người Trung Quốc bôi xấu lịch sử đất nước và con người Việt Nam ngay trên quê hương mình chính là "bán nước, hại dân".

Là con Rồng cháu Tiên, làm gì cũng phải thấy Tổ quốc là trên hết

Còn những ai tiếp tay cho việc phong danh hiệu Anh hùng Lao động thời kỳ Đổi mới đối với Tổng Công ty cổ phần Xây lắp Dầu khí Việt Nam (PVC) hay danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang cho cựu Bí thư Thừa Thiên - Huế Hồ Xuân Mãn nên gọi họ là gì?
Đâu phải cứ cầu xin ngoại bang đem quân vào giày xéo quê hương, “Nướng dân đen trên ngọn lửa hung tàn; Vùi con đỏ xuống dưới hầm tai vạ” mới là kẻ bán nước?
Theo thông tin mà Tuoitre.vn cung cấp, tháng 1/2016 đã có đoàn Thanh tra của Tổng cục Môi trường về Formosa, Hà Tĩnh làm việc.
Ông Chu Xuân Phàm (phải) đại diện Formosa từng nổi tiếng với câu hỏi "chọn thép hay chọn tôm cá?" (Ảnh: Vietnamnet.vn).
Nếu không có sự chống lưng (hay dựa hơi) từ đâu đó thì nhân vật cỏn con như Chu Xuân Phàm có dám mạnh miệng rao giảng người Việt cần phải “chọn thép hay chọn tôm cá”?
Đoàn Thanh tra của Bộ Nông nghiệp & Phát triển Nông thôn không thể vào thanh tra khu công nghiệp Vũng Áng (trong đó có doanh nghiệp thép Formosa) vì đây là khu công nghiệp “có yếu tố nước ngoài” (Vietnamnet.vn 21/4/2016).
Ai và vì sao phải tạo nên một vùng đất như một vương quốc cho người nước ngoài trong lòng Hà Tĩnh đến nỗi Thanh tra cấp Bộ của Việt Nam cũng không thể vào kiểm tra?
Đất đai, tài nguyên biển ở Vũng Áng có phải thuộc chủ quyền của Việt Nam khi cơ quan chức năng Nhà nước lại không thể vào giám sát?

Không xem quảng cáo… đừng đọc báo

Phải gọi những người ban hành chính sách thu hút đầu tư kiểu Vũng Áng là gì?
Bà dân biểu Trần Thị Quốc Khánh tại diễn đàn Quốc hội đã dùng cụm từ “há miệng mắc quai” để nói về cách thức xử lý vi phạm tại một vài công trình ở Hà Nội.
Báo chí dựa vào đó đánh giá về đoàn Thanh tra của Tổng cục Môi trường như sau: 
Đoàn thanh tra như thế có còn mặt mũi nào để gặp người dân miền Trung, để tiếp xúc với các đại biểu Quốc hội miền Trung không?
Và trong những ngày qua, trước hậu quả biển chết, dân trắng tay, mất nghề, tấn hoàng du lịch biển, có ai trong số họ áy náy với cái "quái" của mình không?
Và tới lúc nào thì tên tuổi và hành vi thiếu trách nhiệm của họ mới đưa ra ánh sáng?”. [1]
Những quan Thanh tra Môi trường ấy không biết có những ai sinh ra, lớn lên ở miền Trung?
Điều chắc chắn là có những người quê cha đất tổ ở đó, khi mà có nơi “biển chết, dân trắng tay, mất nghề, tan hoang du lịch biển” thì ngậm miệng không thốt nổi một lời, họ không muốn hay không dám thăm hỏi, động viên người dân quê mình? 

Chuyện Người – chuyện Ruồi

(GDVN) - Muốn thương người thì trước hết phải thương mình. Nhân đạo với kẻ bất nhân là có tội với người lương thiện. Người xưa dạy thế!.
Chỉ khi đích thân chủ tịch Quốc hội lên tiếng thì người ta mới đưa ra đủ thứ lý lẽ biện minh cho sự “đúng quy trình” của mình? 
Tiếc rằng có một quy trình mà chẳng người nào dám viện dẫn, thậm chí còn cố tình bưng bít, đó là “Quy trình ban hành các quy trình”! 
Có ý kiến cho rằng “nhóm lợi ích tư bản thân hữu” là nhóm lợi ích nguy hiểm nhất vì nó có thể làm đất nước phát triển “chệch hướng”.
Chệch hướng hay đúng hướng sẽ thúc đẩy hoặc kìm hãm tiến trình phát triển xã hội cần có thời gian kiểm chứng, chưa thể khẳng định từ lúc này.
Tuy nhiên có một nhóm lợi ích được hình thành từ mọi thành phần xã hội, từ những công chức bình thường đến quan chức cao cấp, từ thành viên các “nhóm lợi ích chính sách”, “nhóm lợi ích kinh tế”, “nhóm lợi ích tư bản thân hữu”… 
Họ đang từng ngày, từng giờ làm người dân mất niềm tin, làm dân tộc còi cọc về thể lực, làm văn hóa xã hội suy đồi…
Điều nguy hiểm là chúng gây tổn thất khủng khiếp về kinh tế, khiến chúng ta phải đắn đo từng đồng khi cần mua vũ khí trang bị cho các lực lượng vũ trang. 
Một đất nước 90 triệu dân với rừng vàng, biển bạc nhưng máy bay, xe tăng, tên lửa, tàu chiến… chưa sản xuất được, đều phải mua của nước ngoài với số lượng hạn chế, vậy thì khả năng phòng thủ trước họa xâm lăng hiện hữu từ biên giới đến hải đảo sẽ tăng hay giảm?

Vì đồng tiền cho bản thân, họ đã quên đi lợi ích quốc gia, dân tộc

(GDVN) - Nếu không có sự vào cuộc của truyền thông, Hà Tĩnh có tự mình phát hiện ra những sai phạm của Formosa như ông Dương Tất Thắng khẳng định?
Thế giới ngày nay, cuộc chiến đang dần được “tự động hóa” với máy bay không người lái, tàu ngầm không người lái, với robot chiến đấu… chúng ta không thể chiến thắng ngoại xâm chỉ với tinh thần yêu nước và những vũ khí cổ điển sản xuất từ thế kỷ trước. 
Một nền quốc phòng trang bị kém liệu có đủ sức răn đe mộng bành trướng, bá quyền của những cái đầu nóng?
Làm yếu khả năng bảo vệ Tổ quốc chính là tạo điều kiện cho bọn xâm lược đe dọa sự toàn vẹn lãnh thổ.
Những kẻ đang làm cho đất nước “đội sổ”, khiến lòng dân không yên có phải là những kẻ "bán nước, hại dân?"
Vậy, liệu đã đủ bằng chứng để kết luận, rằng đã hình thành “nhóm lợi ích … bán nước, hại dân”?
Nếu không gọi họ là “bán nước, hại dân” thì phải gọi họ bằng tên gì?
Để bảo vệ Tổ quốc, để đoàn kết toàn dân, để xây dựng một thể chế chính trị “do dân và vì dân” cần tiêu diệt những kẻ bán nước, hại dân đó!


Tài liệu tham khảo:

[1]http://infonet.vn/shop-tin-247-nghi-ngo-ha-mieng-mac-quai-post204491.info
[2]http://congan.com.vn/vu-an/mot-can-bo-22-thang-dang-ky-14-giay-chung-nhan-quyen-su-dung-dat-trong-noi-o-thanh-pho_22988.html





Xuân Dương


Ngày này năm xưa- 30/8/2016



CHUYỆN VĂN.
dongngan
Khơ rút sốp đi Mĩ đem theo nhà văn Solokhop, tác giả "Sông Đông êm đềm" - Noben văn học, để cho người Mĩ biết thế nào là giá trị xô viết.
Khi Aixenhao, tổng thống Mĩ qua Nga đáp lễ, muốn Hê Minh Guê, nhà văn tên tuổi với "Ông già biển cả" tháp tùng. Nhưng Hê Minh Guê từ chối: ông cao ngạo: sao tôi phải tháp tùng tổng thống, mà không phải là ông ấy tháp tùng tôi. Tất nhiên chuyến ấy Aixenhao qua Nga mà không có Hê minh Guê!
Chỉ có nước Mĩ mới có chuyện lạ đời ấy .30/8/2015.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

CHUYỂN ĐỔI NGHỀ


Vũ Quốc Túy

Công ty “Phahoaimoitruong” của nước ngoài tên viết tắt là FM có nhà máy rất to đóng đô ở huyện Kì Quặc, tỉnh Hà Tiện. 
Nhà máy của họ đã xả thải một lượng cực lớn hóa chất độc hại ra biển làm cá chết hàng loạt, nổi thành đống lớn thối hoắc dọc bờ biển mấy tỉnh liền kề. 
Thảm họa môi trường vô cùng khốc liệt, di hại có thể kéo dài tới 50 năm sau. 
Biển nhiễm độc, không còn cá, ngư dân, diêm dân thất nghiệp. Ngư cụ, dụng cụ sắm ra để đánh bắt và sản xuất đành bỏ xó hoặc vứt đi. 
Đời sống bỗng nhiên khó khăn, điêu đứng. Dân chúng vô cùng phẫn nộ, gào khóc thảm thiết, chửi bới, xỉa xói vào mặt cái bọn chủ trương giết biển, thủ tiêu chỗ sinh nhai của họ và bọn tham tiền cho thuê đất làm nhà máy. Còn người đến thuê đất thì khẳng định chắc nịch với lý lẽ rất thuyết phục “đã cho thuê đất lấy tiền thì thôi ăn cá chứ không thể chọn cả hai”. 
Khi này những kẻ cho thuê đất mới tá hỏa điều quân khiển tướng nhẩy bổ vào điều tra, đấu tố kẻ gây tội ác. 
Trước chứng cứ không thể chối cãi kẻ giết hại môi trường đành cúi đầu nhận tội và hứa sẽ bồi thường một số tiền có thể đủ để xây dựng vài cái tượng đài, vài cái trụ sở cơ quan công quyền. 
Vài kẻ bên bị hại nhảy cẫng lên sung sướng. Từ nay bỏ được nghề ra khơi vào lộng lam lũ, bỏ được nghề phơi muối đội thúng cực nhọc… để chuyển sang nghề khác nhờ khoản tiền hỗ trợ đền bồi của đối tác làm ăn. 
Còn bên thuê đất thì mở cờ trong bụng. “Thế là từ nay chúng mày phải bỏ biển, biển nghiễm nhiên trở thành của tao, ha ha!” 
Rồi hắn sẽ tiếp tục xả thải chất độc ra biển, có trời mà kiểm soát nổi, vì biển không còn cá để chết, người ăn hải sản nhiễm độc thì chết từ từ khó mà quy kết cho kẻ đầu độc…

Mặc dù bị cướp mất cái cần câu, cướp mất chỗ sinh nhai, lại chỉ được bồi thường một con cá cỏn con nhưng có vài kẻ nhân danh lãnh đạo bên bị hại đã rất hí hửng, vui mừng ra mặt khi mới nghe tin sẽ được bồi thường tiền. 
Họ bàn nhau khuyến khích dân bỏ biển, chuyển đổi nghề. 
Nhưng biết làm nghề gì bây giờ? 
Đã gắn bó với nghề biển từ lọt lòng đến lúc về chín suối dễ gì mà chuyển đổi? Phải có học hành đào tạo, phải có cơ sở vật chất hạ tầng v.v…và phải có thời gian chuẩn bị chu đáo với sự hỗ trợ của nhà nước mới làm được chứ! 

Thôi thì muôn vàn khó khăn bày ra trước mắt. Xưa nay mọi việc dân không được biết, được bàn, được làm, được kiểm tra, nhưng đến việc này thì phải đem ra cho dân bàn để thực hiện quy chế dân chủ ở cơ sở. 
Chín người mười ý, ồn ào như chợ vỡ kéo dài hàng tuần mà chưa tìm ra được giải pháp nào khả thi. 
Khi không khí sôi động tạm lắng xuống, mọi người tỏ ra thất vọng thì có ý kiến của một vị sếp vừa mãn nhiệm được mọi người hưởng ứng. 
Ông ta đứng lên dõng dạc: “ Thưa bà con! Với danh nghĩa một người tử tế, có tâm huyết, với kinh nghiệm nhiều năm trên chính trường, tôi xin đưa ra giải pháp. Nước là một phần tất yếu của cuộc sống, nước duy trì sự sống trên hành tinh của chúng ta, là tài nguyên thiên nhiên có sẵn, ở đâu cũng có. Chúng ta sẽ chuyển đổi nghề, chúng ta chỉ việc khai thác nước lên để bán. Trong tương lai ở vùng ta nước sạch sẽ ngày càng khan hiếm vì công ty FM đã thông đồng với bên tài nguyên môi trường của ta vụng trộm chôn giấu chất thải độc hại xuống đất với số lượng rất lớn. Biển chết rồi, nguồn nước trong nội địa rồi cũng sẽ bị ô nhiễm nặng. Cho nên chúng ta chuyển sang kinh doanh nước sạch, hay gọi tắt là nghề “bán nước” !” 
Cả hội trường tâm đắc, tán thành bằng những tràng pháo tay rất dài, cho đó là ý kiến tuyệt hay vì nghề này mất ít vốn mà lãi rất “khủng”. 
Đây đúng là ý kiến hay của nhà lãnh đạo thiên tài. Mọi người cùng đứng lên đồng thanh “ Nhất trí! Nhất trí, từ nay chúng tôi xin chuyển đổi sang nghề…bán nước!” 

VQT

Trần Nhương.com



Phần nhận xét hiển thị trên trang

CẢ TIN VÀ CỎ VÀ TÔI

I

Phạm Xuân Trường
2:03 PM

Kết quả hình ảnh cho pHẠM xUÂN tRƯỜNG


CẢ TIN
(Tặng Phạm Xuân Trường con)
.
Bố hoang phí suốt thời trai
Đuổi theo những thứ ở ngoài tầm tay
Nói rằng ớt ngọt, chuối cay
Giữa đêm người bảo là ngày cũng tin
Áo cơm bảy nổi ba chìm
Thương bao thằng bạn nằm im dưới mồ
Một đời no những giấc mơ
Trên con đò nát mà bờ càng xa
Con ơi hết trẻ là già
Phù vân là của - Phù hoa là đời
Bão trời cây héo lại tươi
Còn như bão tự lòng người bão ra ???
Đất bằng nổi trận phong ba
Thành trì lăng tẩm biết là về đâu
Kim cô đã hết phép màu
Giải thiêng thần chú khỏi đầu chúng sinh
Bao năm mình tự dối mình
Đã là lời “Thánh” đinh ninh là vàng...
Lý luận đầy túi ba gang
Một mồi lửa cứu cả ngàn năm sau
Nhóm nào thì cũng như nhau
Chỉ là quỷ khoác áo nâu trong chùa
Bố giờ thương tiếc ngày xưa
Cả tin mà để lọc lừa dẫn đi.
22/8/2016

CỎ VÀ TÔI
(Tâm sự với Phạm Xuân Trường con)
.
Bao năm như cỏ ven đường
Cứ lan man sống tự thương lấy mình
Thơ là sương giọt hồi sinh
Tan vào đất những bình minh mạ vàng
Mình nghèo tránh chỗ cao sang
Ở nơi trọc phú cứ bàng bạc thơ
Người khôn ngoảnh mặt làm ngơ
Lựa lời sống giữa đôi bờ đục trong...
Phận mình cái kiến con ong
Sống nơi tục lụy một vòng trần ai
Một tôi trong lũ bất tài
Gieo câu bất kính nghịch tai thánh thần
Ngai vàng loáng thoáng hôn quân
Xa thì bạo chúa mà gần: Quỷ vương
Quẩn quanh giữa cõi vô thường
Thao thao định hướng thiên đường phù vân
Cát lầm thấy cỏ dưới chân
Lá như gươm sắc cứ ngằn ngặt xanh.
23/8/2016

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Cựu Chủ tịch tỉnh mở quán nhậu 15 tỷ đồng cho nữ phó phòng


Sau khi lùm xùm chuyện nữ phó phòng đập xe của Chủ tịch UBND tỉnh Trà Vinh Trần Khiêu, ông Khiêu khẳng định hai người không có tình cảm. Nghỉ hưu xong, ông và nữ phó phòng cùng nhau mở quán nhậu 15 tỷ đồng ở Vĩnh Long...

Năm 2013, dư luận miền Tây “dậy sóng” trước việc nữ phó phòng T.H.L (Phó phòng Quản lý doanh nghiệp - Lao động thuộc Ban quản lý (BQL) Khu kinh tế tỉnh Trà Vinh) chạy xe vào trụ sở UBND tỉnh Trà Vinh đập xe ông Trần Khiêu - Chủ tịch UBND tỉnh này. Câu chuyện không chỉ xôn xao trong năm 2013 mà còn kéo dài qua 2014 khi nữ phó phòng liên tục tố cáo một số cán bộ cấp trên có tiêu cực.


Ông Trần Khiêu bên công trình đứng tên bà T.H.L
Theo báo cáo của Công an phường 1, thành phố Trà Vinh, khoảng 22 giờ 10 phút ngày 7/1/2013, T.H.L chạy xe Honda SH thẳng vào trụ sở UBND tỉnh. Bà không chấp hành hiệu lệnh yêu cầu dừng xe của lực lượng cảnh sát bảo vệ, sau đó dùng gạch đập kính chiếc ô tô biển xanh 84E-0727 là phương tiện công vụ của ông Trần Khiêu - Chủ tịch UBND tỉnh. Khi lực lượng làm nhiệm vụ đến can ngăn không cho đập phá ô tô, bà L đã dùng gạch đánh lại, làm một chiến sĩ bị thương.
Tiếp đó, bà L lên phòng làm việc của ông Khiêu ở lầu 1, rồi dùng gạch đập vào cửa phòng. Khi lực lượng cảnh sát bảo vệ can ngăn, bà L đã lớn tiếng đe dọa, chửi bới, thóa mạ với những lời lẽ thô tục. Mãi đến 23 giờ 15, bà này mới bỏ về nhưng không chấp hành yêu cầu của Công an phường 1 là về làm việc tại trụ sở. Ngày 8/1, Công an phường 1 đã 2 lần gửi giấy triệu bà L lên làm việc nhưng bà vẫn không chấp hành và cũng chẳng thông báo lý do vắng mặt.
Sau khi sự việc xảy ra, ngày 22/2, Đảng ủy Khối doanh nghiệp tỉnh Trà Vinh đã ra quyết định khai trừ bà L ra khỏi Đảng vì những sai phạm trên. Ngoài ra, Đảng ủy khối cũng yêu cầu cơ quan nơi bà L công tác tiến hành buộc thôi việc đối với bà.

Ông Trần Khiêu và bà THL bên công trình đang xây dựng.
Ông Trần Khiêu và bà THL bên công trình đang xây dựng.
Báo chí vào cuộc, ông Trần Khiêu khẳng định, giữa ông và bà T.H.L hoàn toàn trong sáng, chỉ là anh em bình thường, không vượt giới hạn như dư luận đồn đoán. Chuyện bà T.H.L đập xe ông, hay chuyện bà đến nhà ông “quậy” vào ban đêm chỉ là do những chuyện hiểu lầm. Đến tháng 7/2013, ông Trần Khiêu có đơn xin nghỉ hưu sớm vì lý do lớn tuổi, sức khỏe yếu, mất sức lao động.
Ông Khiêu phủ nhận mối quan hệ với bà T.H.L và sự việc cũng chìm vào quên lãng. Vài tháng nay, người dân thành phố Vĩnh Long lại xôn xao khi thấy ông Khiêu thường xuyên chở bà T.H.L đến một công trình xây dựng quán nhậu rất lớn ở Vĩnh Long. Địa điểm này trước đây là Hội quán Bia Sài Gòn, được hai người mua lại và đầu tư mới.
Bà T.H.L cho biết, miếng đất này bà mua hơn 8 tỷ đồng, xây cái nhà phía trước hơn 2 tỷ đồng. Ngoài ra, bà cho xây dựng phòng ốc mở nhà hàng, tổng giá trị toàn bộ công trình khoảng 15 tỷ đồng.
Ông Trần Khiêu cho biết, ngoài quán nhậu đang xây dựng, ông và bà T.H.L còn có một nhà hàng ở huyện Duyên Hải (Trà Vinh) và một công ty chuyên đấu giá tài sản. Theo lời ông Khiêu, những tài sản này bà T.H.L đứng tên nhưng cũng là của ông, vì ông là người đứng sau. “Mày thấy báo chí đăng không? Mày đăng đi... Nhầm mẹ gì. L nóng tánh. Tánh bây giờ vẫn nóng” - ông Trần Khiêu nói.
Ông Trần Trí Dũng - Bí thư Tỉnh ủy Trà Vinh cho biết, ông Trần Khiêu đã chuyển sinh hoạt Đảng về nơi cư trú, không còn sinh hoạt đảng ở cơ quan cũ.
Theo Hữu Danh
Dân Việt

Phần nhận xét hiển thị trên trang

kiến trúc hùng vĩ kỳ quái bị lãng quên của trường nghệ thuật quốc gia cuba


 
♦ Chuyển ngữ: 

150528_EYE_2.jpg.CROP.original-original[1]
Trường dạy vũ ba lê thuộc Viện Nghệ Thuật Quốc Gia Cuba, ngày nay được biết đến với tên gọi “Instituto Superior de Arte” (mọi hình ảnh – nếu không mang ghi chú khác – đều được cung cấp bởi Dorothea Trufelman)
Lời Giới Thiệu của tạp chí Slate: Kênh phát thanh internet “99% Invisible” của ký giả Roman Mars khai phá những vấn đề thiết kế lớn và nhỏ, từ “Sự quyến rũ của lõi thép gia cường” đến “Lịch sử máy đánh bạc,” rồi đến “Âm mưu loại trừ xe điện Red Car trong thành phố Los Angeles”. Ở đây, tại trang thiết kế “The Eye” của tạp chí Slate, chúng tôi đăng xen kẽ những podcast mới từ kênh phát thanh cùng những trích dẫn song song từ blog “99% Invisible” của ký giả Mars, kèm theo những hình ảnh bổ sung cho mỗi bài.
Đề tài tuần này – về Trường nghệ thuật Quốc gia Cuba, ngày nay được biết đến với tên gọi “Instituto Superior de Arte” có thể được thưởng thức qua podcast dưới đây,
hoặc có thể tiếp tục đọc qua text để tìm hiểu thêm:
Vào ngày 03/01/1961, Che Guevara gợi ý với Fidel Castro là họ sẽ chơi một hiệp đánh gôn. Vào thời điểm đó, họ lái xe đến một câu lạc bộ thể thao ngoài trời sang trọng và ưu tú nhất ở Havana. Nơi đó vắng tanh – hầu hết mọi thành viên đã bỏ trốn trong biến cố chính trị – Castro và Guevara vui vẻ nhẩn nha trên đồng cỏ xanh mướt trong lúc phó nhòm của chính quyền chụp những bức ảnh quảng cáo cho cách mạng. Trong khi chơi, họ nhận ra rằng bãi đất của câu lạc bộ thể thao thật hùng vĩ, đẹp mắt, và họ biết họ cần phải làm điều gì với miếng đất này. Từ nơi đó, với gậy đánh gôn trong tay, họ quyết định sẽ xây dựng một ngôi trường nghệ thuật. Theo một số tường thuật thì đó là sáng kiến của Castro, một số khác thì cho rằng là sáng kiến của Guevara. Dù trường hợp nào thì một trong hai người cũng đã thảo luận với người kia khuynh hướng của mình về một trường nghệ thuật quốc tế. Havana rồi sẽ thu hút sinh viên trên khắp thế giới, một thế giới đang phát triển và mang đến cho họ sự đào tạo nghệ thuật chất lượng bậc nhất, hoàn toàn miễn phí.150528_EYE_1.jpg.CROP.original-original[1]
Trung tâm sân khấu của trường dạy múa ba lê sau thành khu biểu diễn của trường dạy xiếc Nga
Một viễn ảnh đẹp cho một quang cảnh đẹp cần một công trình kiến trúc đẹp. Kiến trúc sư trẻ người Cuba, Ricardo Porro, được thông báo ông chỉ có vỏn vẹn hai tháng để hoàn tất thiết kế cho toàn bộ khuôn viên trường: năm tòa nhà riêng biệt dành cho ba lê, khiêu vũ hiện đại, mỹ thuật, âm nhạc, và kịch nghệ. Porro biết rõ ông sẽ cần yểm trợ, do đó đã tuyển mộ hai người bạn là hai kiến trúc sư người Ý, Vittorio Garatti và Roberto Gottardi. Bên cạnh áp lực thời gian, lệnh cấm vận thương mại khiến cho việc nhập khẩu bê tông và cốt thép trở nên cực kỳ đắt đỏ. Ba kiến trúc sư phải tận dụng những vật liệu có sẵn trong nước bằng cách tiến hành công trình xây cất với gạch địa phương và ngói chế tạo từ đất nung. Với ngói bằng đất nung, Porro, Garatti, và Gottardi quyết định xây dựng ngôi trường theo kiến trúc mái vòm kiểu Catalan –  cấu trúc bởi nhiều lớp ngói tiêu biểu ở vùng tự trị Catalonia, đặc biệt trong những tòa nhà được thiết kế bởi kiến trúc sư Gaudi tại thủ phủ Barcelona. Với sự thống nhất về nguyên liệu gạch và phong cách kiến trúc Catalan, ba kiến trúc sư bắt đầu dựng lên các thiết kế riêng biệt ở khu vực viền quanh sân gôn. Mỗi ngôi trường sử dụng mái vòm với cách thức hoàn toàn khác nhau, các nóc nhà uốn cong giống như đang gợn sóng, nhảy múa, xoắn lại, rồi duỗi dài thành mái hiên và sân trong.
150528_EYE_6.jpg.CROP.original-original[1]
Trường múa hiện đại, thiết kế bởi Richardo Porro
Đằng sau vẻ đẹp của các trường nghệ thuật, mỗi ngôi trường đều bao hàm một nét đặc thù, thể hiện rõ rệt qua biểu tượng. Ý tưởng này được diễn tả thành công nhất qua ngôi trường mỹ thuật của Porro (hay còn được gọi là “nghệ thuật tạo hình” ở Cuba) như một tòa nhà sẽ nuôi dưỡng nghệ thuật và nghệ sĩ, giúp khơi dậy một truyền thống thẩm mỹ đặc sắc của Cuba trong thời hậu cách mạng. Ngôi trường này chính là nơi sẽ khai hoa. Như Porro chia sẻ: “Tôi muốn thể hiện ngôi trường của nghệ thuật tạo hình trong hình ảnh nữ thần sinh sản. Vì thế, tôi thiết kế rất nhiều nhũ hoa trên mái vòm.” Ở hành lang có mái hiên, Porro đặt một hồ phun nước được chạm trổ hình quả đu đủ, loại quả mang ý nghĩa tính dục ở Cuba. Một số quan chức cao cấp cho rằng hồ phun nước này xúc phạm đến công chúng nên cuối cùng hồ phun nước bị ngắt điện. Ngoài sự khêu gợi về tính dục, tòa nhà mỹ thuật của Porro cũng là một bình luận về quá khứ và tương lai của Cuba. Khi bạn đi vòng trên hành lang uốn cong của ngôi trường, bạn không thể thấy nơi bạn đã đi qua hay nơi bạn sẽ tới. Sự mất thời gian và phương hướng là một ẩn dụ về giai đoạn phát triển mới của Cuba. Tòa nhà là hiện thân của sự phấn khích lẫn lo sợ trong cuộc cách mạng mới này.
150528_EYE_5.jpg.CROP.original-original[1]
Trường múa ba-lê
Nếu tinh thần cách mạng chính là động lực thúc đẩy quá trình thiết kế, thì nó cũng là động lực cho quá trình thi công xây dựng. Thi công kiến trúc mái vòm Catalan cần rất nhiều nhân công, vì thế có rất nhiều nhóm công nhân trẻ người Cuba ở trên sân gôn, tất cả đều đóng góp công sức vào xây dựng ngôi trường để thế hệ con cháu của họ có thể đi học sau này. Lợp từng viên ngói, họ tự xây dựng nên tương lai cho chính họ. Công trình này lý thú đến mức những ngôi trường được mở cửa ngay khi vẫn còn đang được kiến thiết. Sinh viên sử dụng phòng họp và phòng khiêu vũ của câu lạc bộ thể thao ngoài trời, cũng như những bãi đất trống khác. Nữ diễn viên múa ba lê xoay tròn trên thảm cỏ xanh, họa sĩ căng vải dầu trong bóng râm, nghệ sĩ vĩ cầm thì luyện tập trong cánh rừng. Sinh viên mang thức uống và đồ ăn cho công nhân xây dựng và chơi trống để vực dậy tinh thần của họ. Đây là cả một sứ mệnh tuyệt đẹp và diệu kỳ  – cho đến lúc nó không còn như vậy. Sau cuộc xâm lược “Vịnh Con Lợn” và khủng hoảng tên lửa Cuba, ngân sách quốc gia bắt đầu ưu tiên để phòng thủ hơn là dành cho phát triển. Đột ngột, ngôi trường gặp vấn đề về tài chính.
150528_EYE_3.jpg.CROP.original-original[1]
Trường múa ba-lê
Vào thời điểm đó, Cuba bắt đầu phỏng theo Liên Xô về cả quan điểm triết lý lẫn nguyên tắc thẩm mỹ. Kiến trúc Sô viết theo hình khối, thực dụng, đồng dạng, phù hợp với mọi nhu cầu – hoàn toàn tương phản với mái vòm có kiến trúc hữu cơ gợi dục và đường cong của ngôi trường nghệ thuật. Chúng bắt đầu bị xem là ngông cuồng quá mức khi một đất nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa mới cần phải thắt lưng buộc bụng. Trong những ngôi trường, nhiều sinh viên là người đồng tính, sùng đạo hoặc bằng cách nào đó bị xem là “chống đối cách mạng” và bị trục xuất. Porro cho họ đến lớp học tại nhà của ông. Porro linh cảm rằng những mục tiêu của cách mạng đã biến chuyển và gấp gáp hoàn thành việc xây dựng những ngôi trường của ông, phòng hờ công trình có thể bị trì hoãn bất cứ lúc nào. Không còn nghi ngờ gì nữa, số lượng nhân công bắt đầu giảm dần cho tới tháng 7/1965, các ngôi trường được tuyên bố là đã tổng hoàn thành bất kể tình trạng kiến trúc.  Một số những tòa nhà của Porro đã gần xong, nhưng nhà hát chỉ mới hoàn thành được 30%. Trường âm nhạc cũng chưa xong trừ vài phòng là có thể sử dụng được. Trường múa ba-lê là còn nhiều thiếu sót sơ đẳng nhất, vì vẫn chưa có sàn hoặc kính cửa sổ.
150528_EYE_4.jpg.CROP.original-original[1]
Trường dạy múa ba lê
Các kiến trúc sư bị phân tán bởi những dự án khác nhau trong Bộ Xây Dựng. Porro bị giao phó những công việc kém phẩm giá như thiết kế chuồng cho đại bàng trong sở thú. Vào năm 1966, ông di cư sang Paris. Kỳ lạ thay, hầu như các ngôi trường chưa bao giờ đóng cửa. Các lớp học vẫn tiếp diễn ngay cả vào những thời điểm khủng khiếp trong lịch sử Cuba, khi mà hàng loạt gia đình chiếm cứ các khu hoang phế của những ngôi trường hầu cướp bòn vật liệu. (Trường dạy múa ba lê là một ngoại lệ vì được dùng làm trường dạy xiếc Nga sô trong một thời gian ngắn, nhưng sau đó cũng thành một tàn tích bên lề.) Ngày nay, các ngôi trường được biết đến với tên gọi “Instituto Superior de Arte” (Viện Cao học Nghệ Thuật). Lịch sử về những ngôi trường này chưa từng được bàn luận giữa các sinh viên hay giáo sư và không được phổ biến cho đến khi John Loomis, kiến trúc sư và giáo sư tại trường đại học San Jose State, xuất bản một cuốn sách về nó có tựa đề:Cuộc cách mạng về hình thể: những trường nghệ thuật bị lãng quên của Cuba. Khi cuốn sách xuất hiện vào năm 1999, Castro công khai cam kết phục hồi những ngôi trường và cả ba kiến trúc sư được tái tập hợp ở Havana để lên kế hoạch phục hồi ngôi trường. Tuy nhiên, dự án này bị bỏ rơi trong cuộc khủng hoảng tài chính năm 2000.
150528_EYE_Loomis1.jpg.CROP.original-original[1]
Một bức ảnh trong Cuộc cách mạng về hình thể (ảnh cung cấp bởi John Loomis)
Kể từ đó, nhiều nỗ lực phục hồi khác đã được đề xuất và bị bỏ xó. Tuy nhiên, ngay cả trong tình trạng đổ nát hiện tại, kiến trúc của Instituto Superior de Arte vẫn gây ấn tượng sâu sắc. Đây là những ngôi trường không giống bất cứ công trình kiến trúc nào khác trên thế giới, vì chúng hiện thân cho Cuba: sản phẩm, nạn nhân và biểu tượng của một cuộc cách mạng.

Phần nhận xét hiển thị trên trang