Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Bảy, 27 tháng 8, 2016

Củng cố quan hệ Việt Nam – Campuchia, bài toán mới cho Việt Nam


3 vấn đề nổi cộm trong quan hệ Việt Nam – Campuchia hiện nay, đòi hỏi chúng ta có những nhận thức mới, tư duy mới để tìm giải pháp căn cơ giải quyết vấn đề.
LTS: Quan hệ hợp tác hữu nghị Việt Nam – Campuchia thời gian gần đây có những diễn biến mới đáng chú ý. Tiến sĩ Trần Công Trục, chuyên gia về biên giới lãnh thổ và luật pháp quốc tế gửi đến Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam bài phân tích của ông xung quanh vấn đề này.
Tác giả mong muốn thông qua bài viết này góp phần chung sức tìm cách củng cố quan hệ hợp tác hữu nghị giữa hai nước, hai dân tộc, giữ vững hòa bình và ổn định trong khu vực trong bối cảnh tình hình quốc tế, tranh chấp Biển Đông diễn biến hết sức phức tạp. Xin trân trọng giới thiệu đến quý bạn đọc.
Ngày 22/8, Hội nghị Ngoại giao lần thứ 29 với chủ đề "Nâng cao hiệu quả công tác đối ngoại và hội nhập quốc tế – thực hiện thắng lợi đường lối đối ngoại của Đại hội Đảng lần thứ XII" đã khai mạc tại Hà Nội.
Đây là một sự kiện chính trị quan trọng không chỉ của ngành ngoại giao, mà của cả đất nước.
Cá nhân tôi đánh giá rất cao những nỗ lực và thành tích mà ngành ngoại giao Việt Nam đã đạt được trong những năm qua, góp phần rất lớn vào công cuộc công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước, đưa Việt Nam hội nhập ngày càng sâu rộng vào đời sống kinh tế, chính trị, văn hóa toàn cầu, thiết thực nâng tầm ảnh hưởng của Việt Nam trong khu vực cũng như trên trường quốc tế.
tran_cong_truc.JPG
Tiến sĩ Trần Công Trục và một sĩ quan Bộ đội Biên phòng Việt Nam, ảnh do tác giả cung cấp.
Tôi cũng rất chia sẻ với những khó khăn, thách thức đang đặt ra đối với ngành ngoại giao Việt Nam, cùng giải pháp mà ngành đề ra nhằm đưa đất nước vượt qua khó khăn, thách thức, giữ gìn hòa bình, ổn định để phát triển, phồn vinh.
Là người có may mắn được tham gia công tác đàm phán hoạch định biên giới giữa Việt Nam với các nước láng giềng, một vấn đề hệ trọng của đất nước cũng như ngành ngoại giao, bằng tâm huyết, kiến thức và kinh nghiệm của mình, tôi xin chia sẻ một vài vấn đề nóng thực tiễn đang đặt ra.
Hy vọng những góp ý nhỏ của tôi có thể giúp ích phần nào cho các đồng chí lãnh đạo Đảng và Nhà nước cũng như Bộ Ngoại giao, liên quan đến một phần quan trọng của công tác đối ngoại, đó là làm sao củng cố quan hệ hợp tác hữu nghị Việt Nam – Campuchia, góp phần duy trì hòa bình và ổn định trong khu vực.
Phần I: Những vấn đề nảy sinh
Dư luận Việt Nam thời gian qua rất quan tâm và có nhiều quan điểm bức xúc xung quanh lập trường của Campuchia về Biển Đông, nhưng theo tôi đây chưa phải điều đáng ngại.
Vấn đề mới nảy sinh mà chúng ta cần quan tâm, phân tích và nhìn nhận thấu đáo đó là sự trỗi dậy của tâm lý bài Việt trong xã hội Campuchia.
Tâm lý bài Việt tại đất nước Chùa Tháp đang trỗi dậy với sự thể hiện rõ rệt nhất qua 3 khía cạnh: Tranh chấp biên giới lãnh thổ; vấn đề cộng đồng người Campuchia gốc Việt trong chính sách nhập cư của nước bạn; những điều chỉnh chính sách của Thủ tướng Hun Sen
1. Tranh chấp biên giới lãnh thổ
Về biên giới lãnh thổ, Việt Nam và Campuchia đang trong giai đoạn phân giới cắm mốc trên bộ và đã hoàn thành khoảng 89% khối lượng công việc sau nhiều năm nỗ lực của cả hai phía.
Tuy nhiên tại một số điểm còn lại hai bên còn bất đồng, đã nảy sinh những vấn đề mới.
Tờ Khmer Times ngày 22/8 đưa tin, hôm 18/8/2016 Bộ Ngoại giao Campuchia đã gửi Công hàm đến Bộ Ngoại giao Việt Nam yêu cầu phía Việt Nam ngừng xây dựng một trạm kiểm soát biên giới ở khu vực chưa phân định tại khu vực giáp ranh giữa tỉnh Gia Lai với xã Pk Nhai, huyện O’Yadav, tỉnh Rattankiri của Campuchia.
Biên giới Việt Nam – Campuchia trên đất liền có tổng chiều dài 1.270 km, hai bên đã tiến hành phân giới và cắm mốc thành công khoảng 89% chiều dài biên giới trên bộ với 282 cột mốc biên giới đã được xây cất trong tổng số 314 cột mốc được xác định. [1]
nguyen_tan_dung.jpg
Nguyên Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và Thủ tướng Campuchia Hun Sen trong một lần dự lễ khánh thành cột mốc biên giới giữa Việt Nam và Campuchia, ảnh: báo Nhân Dân.
Ngày 26/8/2016, tờ The Phnom Penh Post dẫn lời người phát ngôn Bộ Nội vụ Campuchia, Khieu Sopheak than phiền rằng Việt Nam đã "thô bạo bỏ qua" kêu gọi của phía Campuchia, trong khi ưu tiên của chính phủ Campuchia là duy trì sự ổn định ở biên giới. [2]
Trong khi đó vấn đề biên giới Việt Nam – Campuchia lại bị các thế lực chính trị tại Vương quốc này lợi dụng kích động dân chúng để tranh giành ảnh hưởng chính trị trước thềm của cuộc bầu cử Quốc hội Campuchia năm 2018.
Nếu chúng ta xử lý không khéo, vấn đề biên giới lãnh thổ có thể bị các thế lực chính trị chống đối lợi dụng, kích động dân chúng gây bất ổn trên toàn tuyến biên giới Tây Nam và quan hệ Việt Nam – Campuchia.
2. Chính sách của Campuchia với cộng đồng người gốc Việt đang sinh sống tại Vương quốc này
Sáng 23/8, tại Hội nghị chuyên đề về công tác dân tộc, tôn giáo, quốc phòng, an ninh và vấn đề định cư, sinh kế cho Việt kiều từ Campuchia về Việt Nam, Phó Thủ tướng Vương Đình Huệ, Trưởng Ban chỉ đạo Tây Nam Bộ nhận định:
Đồng bào di cư từ Campuchia về Việt Nam đã được các cơ quan chức năng giải quyết về quốc tịch và nhập khẩu, đồng thời được hỗ trợ đột xuất khó khăn.
Đối với công tác di dân của Việt kiều từ Campuchia về Việt Nam, Phó Thủ tướng giao Bộ Ngoại giao phối hợp với phía Campuchia giải quyết thủ tục cho kiều bào được sinh sống ổn định, hợp pháp tại Campuchia trên tinh thần hữu nghị, tuân thủ luật pháp nước bạn. [3]
Càng gần thời điểm bầu cử Quốc hội Campuchia, phe đối lập càng sử dụng chiêu bài bài Việt để kiếm phiếu.
Ngày 22/8 /2016 Bộ Nội vụ Campuchia cho biết, theo điều tra của Tổng cục Di trú Campuchia, có trên 76 ngàn người nước ngoài cư trú tại Campuchia có "bất thường" về điều kiện pháp lý.
Báo cáo cho biết từ năm 2014 khi Tổng cục Di trú bắt đầu điều tra "người nước ngoài cư trú bất hợp pháp", đã phát hiện ra 10.892 người nước ngoài, trong đó có 9221 người gốc Việt và đã bị phía Campuchia trục xuất.
Tuy nhiên phe đối lập chưa thỏa mãn với con số này và sẽ còn tiếp tục tìm cách gây sức ép với chính phủ Campuchia về vấn đề người Việt. [4]
Theo điều tra của nhà báo Michele Penna đăng trên tờ Asia Sentinel ngày 26/7 vừa qua, có khoảng 75 ngàn người Việt được cho là sinh sống tại Campuchia, nhưng gần như phải sống trong tình trạng "vô thừa nhận".
Chỉ có một số ít được hưởng quyền công dân Campuchia.
Cộng đồng người Việt sinh sống tại Biển Hồ suốt hàng chục năm qua, nhưng rất nhiều người không được hưởng quyền công dân.
Luật Quốc tịch của Campuchia đã quy định, người nước ngoài sinh sống hợp pháp tại Vương quốc này có thể được áp dụng quy chế công dân. Nhưng rất khó chứng minh tính chất "hợp pháp".
Bởi lẽ muốn chứng minh "tính chất hợp pháp" cho người Việt sinh sống tại Campuchia để làm giấy tờ căn cước thì phải có công việc thích hợp. Mà muốn có công việc thích hợp được thừa nhận ở Campuchia thì người Việt phải có giấy tờ hợp pháp.
Sourn Butmao, Giám đốc điều hành Tổ chức Quyền của người thiểu số tại Campuchia nhận định: Đối với người Việt Nam tại Campuchia, họ luôn bị coi là "bất hợp pháp". [5]
Vì thế cuộc sống của bà con Việt kiều tại Campuchia gặp rất nhiều khó khăn, không được bảo vệ quyền và lợi ích chính đáng, con cái không được học hành…
Theo dõi truyền thông Campuchia có thể thấy, gần như tuần nào cũng có trường hợp người Campuchia gốc Việt "không giấy tờ hợp pháp" bị cơ quan Di trú nước này bắt giữ.
3. Những điều chỉnh chính sách của Thủ tướng Hun Sen
Gần đây Thủ tướng Campuchia Hun Sen có những phát biểu công khai dễ bị lực lượng đối lập lợi dụng để kích động tâm lý bài Việt. Chúng ta không thể xem thường hiện tượng Thủ tướng nước bạn phải tranh cãi với một facebooker người Việt rằng:
"Việt Nam không phải là ông chủ của tôi. Tôi không phải trung thành với họ. Nếu bạn là một người Việt nhập cư hợp pháp tại Campuchia, bạn phải tuân theo pháp luật Campuchia. Nếu bạn là một người Việt nhập cư bất hợp pháp , bạn phải rời khỏi Campuchia."
Gần như ngay lập tức phe đối lập đã vồ lấy cơ hội này để kích động bài Việt. Eng Chhai Eang, nghị sĩ đảng CNRP nói với đài RFA về phát biểu này của ông Hun Sen:
"Nếu tầm nhìn chính trị này là thật, người Campuchia sẽ hoan nghênh nó với niềm vui, tương tự CNRP chào đón nó." [6]
Chủ tịch Viện nghiên cứu Chiến lược Campuchia (CISS) Vannarith Chheang nhận định với đài BBC tiếng Việt hôm 24/8:
“Ông Hun Sen cần phải chứng minh ông là người bảo vệ lãnh thổ và chủ quyền vì thế bất cứ điều gì mà ông nghĩ là xâm phạm chủ quyền Campuchia, ông sẽ phản đối.
Lần này ông rất cứng rắn. Trước đây ông thỏa hiệp và xuống giọng khi nói đến vấn đề biên giới với Việt Nam. Nhưng bây giờ tôi nghĩ ông sẽ rất, rất cứng rắn."
Ông Vannarith nhận định, quan hệ song phương Việt Nam – Campuchia sẽ phải “đối mặt với nhiều thách thức hơn trong tương lai”. [7]
Khmer Times ngày 26/8/2016 bình luận: chính phủ Campuchia dường như đang bước vào cuộc chiến truyền thông để "chứng minh mình độc lập với Việt Nam" khi phe đối lập sử dụng con bài lệnh cấm của Hun Sen không cho người Việt thuê đất Campuchia ở vùng sát biên giới hai nước. [8]
Cá nhân tôi nhận thấy rằng, đây là 3 vấn đề nổi cộm trong quan hệ Việt Nam – Campuchia hiện nay, đòi hỏi chúng ta có những nhận thức mới, tư duy mới để tìm giải pháp căn cơ giải quyết vấn đề.
Nguyên nhân và giải pháp tôi xin được phép trình bày trong Phần II: Cần nhận thức mới, tư duy mới để củng cố quan hệ hữu nghị Việt Nam – Campuchia, mời bạn đọc quan tâm theo dõi.
TS Trần Công Trục

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tượng đài Đinh Tiên Hoàng hơn 1.500 tỉ đồng bị bỏ hoang


TT - Bị bỏ hoang nhiều năm nay, tượng đài Đinh Tiên Hoàng Đế đặt trong quảng trường Đinh Tiên Hoàng Đế ở ngay khu trung tâm hành chính TP Ninh Bình (tỉnh Ninh Bình) hiện xuống cấp nghiêm trọng.
Tượng đài Đinh Tiên Hoàng hơn 1.500 tỉ đồng bị bỏ hoang
Tượng đài Đinh Tiên Hoàng Đế ở TP Ninh Bình bị bỏ hoang, xung quanh mọc đầy cỏ dại - Ảnh: V.V.Tuân
Tượng đài có khối lượng gần 100 tấn, phần thân bằng đồng, cao 9,9m; phần bệ đỡ bằng đá, cao 10m. Theo quyết định 926/QĐ-UBND năm 2009 của UBND tỉnh Ninh Bình, dự án quảng trường và tượng đài Đinh Tiên Hoàng Đế (phường Ninh Khánh, TP Ninh Bình) được phê duyệt có tổng vốn đầu tư dự kiến hơn 1.500 tỉ đồng, bằng ngân sách nhà nước. (Riêng phần tượng đài bằng đồng, do một số tổ chức và cá nhân cung tiến).
Khu tượng đài có diện tích gần 10ha, với khu tượng đài Đinh Tiên Hoàng Đế, diện tích 5,1ha, được xây dựng dạng tam cấp, mỗi cấp có chín bậc đá xanh. Sân khánh tiết của khu tượng đài dự kiến được lát đá tự nhiên toàn bộ.
Tuy nhiên ngày 23-11, theo quan sát của phóng viên, tượng đài như một công trình bỏ hoang. Xung quanh tượng đài cỏ mọc kín. Sân khánh tiết ở dưới chân tượng đài đang được thi công dang dở, nhiều tấm đá lớn đã bị vỡ.
Nhưng nguy hiểm và ghê sợ nhất là ngay dưới chân tượng đài có rất nhiều bơm kim tiêm đã qua sử dụng vứt bừa bãi. Nếu ai không để ý rất dễ giẫm phải những bơm kim tiêm này.
Người dân địa phương cho biết nơi đây lâu nay đã trở thành chỗ tụ tập của các con nghiện trong TP. Sau khi hút chích, bơm kim tiêm được vứt tại đây mà không ai thu dọn.
Toàn thân tượng Đinh Tiên Hoàng Đế qua mưa nắng thời gian và không có người gìn giữ, sửa sang, giờ đã được phủ kín bởi một màu đen của rêu mốc.
Nhiều phần của tượng đài như hai bàn tay, cổ tay, cánh tay, khuỷu tay... bị ăn mòn, thủng những mảng lớn. Tượng đài như một người bị thương tích đầy mình, với những vết mốc đen xen lẫn những lỗ thủng lớn.
Ngay cả dòng chữ lớn ở phía trước phần bệ đỡ đề “Đinh Tiên Hoàng Đế (924-979)” cũng đã ngả màu xám xịt vì bám bụi bẩn. Có những chữ đã lỏng lẻo như sắp rơi. Phía sân ngoài, nhiều bệ rồng đã được chạm khắc hoàn chỉnh, giờ nằm chơ vơ giữa cỏ hoang.
Công trình này nằm cách UBND TP Ninh Bình khoảng 1km, cách Sở VH-TT&DL tỉnh Ninh Bình chỉ vài trăm mét.
Chiều 23-11, trao đổi với Tuổi Trẻ, bà Phạm Thị Hoàn - phó giám đốc Sở VH-TT&DL Ninh Bình - cho biết tượng đài đó là do một số tổ chức, cá nhân cung tiến cho tỉnh, nhưng do đúc tượng đài không đúng mẫu nên bây giờ các cơ quan nhà nước vẫn chưa nghiệm thu.
Trước đây, dự án do Sở VH-TT&DL tỉnh Ninh Bình làm chủ đầu tư, nhưng hiện đã bàn giao lại cho UBND TP Ninh Bình quản lý.
Còn ông Đinh Văn Thứ - chủ tịch UBND TP Ninh Bình - giải thích: “Chúng tôi vẫn thường xuyên kiểm tra công trình ở quảng trường Đinh Tiên Hoàng Đế chứ không phải bỏ đấy. Chỉ những chỗ thi công chậm hay chưa thi công thì cỏ mới mọc thôi.
Tượng đài Đinh Tiên Hoàng Đế do các tổ chức, cá nhân quyên góp tiền đúc tượng cung tiến, nhưng các hạng mục phụ trợ xung quanh tượng đài và các hạng mục khác thuộc quảng trường Đinh Tiên Hoàng Đế là do vốn ngân sách nhà nước đầu tư.
Nguyên nhân là do ngân sách trung ương chưa bố trí được vốn nên chuyển về địa phương mới chậm trễ trong thi công. Hiện tại, dự án vẫn còn thiếu nhiều vốn và chưa biết đến thời điểm nào mới có thể hoàn thành”.
* Bạn nghĩ gì về công trình này? Xin mời để lại ý kiến ở phần Bình luận bên dưới.
VŨ VIẾT TUÂN (vuviettuan@tuoitre.com.vn)

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Đừng nhân danh Đảng để chèn ép dân!

Ngọc Quang
Giáo dục Việt Nam
08:44 27/08/16
 
(GDVN) - Đảng ra đời là để đấu tranh cho lợi ích của nhân dân. Bởi vậy, đừng ai nhân danh Đảng để cư xử tệ bạc với dân. 



Ngày 24/8, tờ Dân Việt đưa thông tin bà Đỗ Thị Thúy Hiền (SN 1976, tổ 3, phường Nguyễn Phúc, TP.Yên Bái) bị ông Vũ Quang Huy – Chủ tịch UBND phường Nguyễn Phúc ký và đóng dấu vào văn bản giao Trưởng Công an phường Nguyễn Phúc “nắm bắt biểu hiện của công dân Đỗ Thị Thúy Hiền – tổ 3 đưa vào hồ sơ quản lý vì chống đối Đảng, chính quyền”.

Thực chất thì đây là một vụ tranh chấp đất đai giữa nhà bà Hiền và hàng xóm và vụ việc đang được cơ quan chức năng tỉnh Yên Bái giải quyết.


Ngày 11/8, công văn số 49 – CV/UBKT trả lời bà Hiền do ông Nguyễn Xuân Hòa – Chủ nhiệm Uỷ ban Kiểm tra Thành ủy Yên Bái ký, đã khẳng định ông Vũ Quang Huy – Chủ tịch UBND phường Nguyễn Phúc làm sai.


Theo Điều lệ Đảng, hình thức kỷ luật đối với ông Huy là khiển trách; đồng thời ông Huy sẽ phải công khai xin lỗi bà Hiền.


Văn bản thông báo bà Hiền nhận được có nội dung giao cho công an phường đưa bà vào hồ sơ quản lý vì “chống đối Đảng, Chính quyền”. ảnh: dân việt.


Từ câu chuyện “thật như đùa” ấy, hẳn là nhiều người dân sẽ rất lo lắng, băn khoăn lắm, bởi nếu một ngày nào đó chẳng may họ bị gán cho cái tội “chống đối Đảng, chính quyền”, không biết sẽ ra sao?


Lo xa như vậy cũng chẳng thừa, bởi trong những năm gần đây, đã có quá nhiều vụ việc xảy ra thể hiện sự trì trệ của những cán bộ công chức, viên chức, đặc biệt là những người có trách nhiệm ở các phường xã lâu nay đã bị người dân than phiền rất nhiều.


Họ hưởng lương từ tiền thuế dân đóng góp; hưởng bổng lộc từ vị trí, chức vụ do dân bầu ra. Nhưng họ lại nghĩ rằng, ngồi ở chiếc ghế đó, họ có quyền sinh, quyền sát, áp đặt cho người dân bất cứ điều gì mà tự họ cho là đúng.


Khi người dân không chịu nổi thói quan liêu ấy và phản ứng thì họ lập tức dùng sức mạnh chính quyền để quy kết, điều đó khiến cho người dân càng bức xúc hơn.

Nói như Đại biểu Quốc hội Nguyễn Sỹ Cương thì những bức xúc của người dân có chung một nguyên nhân là sự vô cảm của một số cơ quan trong bộ máy nhà nước và đội ngũ thực thi công vụ là cán bộ công chức, viên chức.


Thì đã có vô khối các vụ quan xã, quan huyện, quan ở các sở ngành hành xử “vô cảm” với người dân đấy thôi.


Đấy là vụ ông Nguyễn Văn Tấn – chủ quán café Xin chào ở huyện Bình Chánh (TP.Hồ Chí Minh) bị khởi tố với những lý do hết sức nhí nhố và ngay lập tức Thủ tướng Chính phủ đã ra tay “dẹp loạn”. Sau vụ việc này, ông Trưởng Công an huyện Bình Chánh đã bị cách chức.


Nhưng vừa mới đây, ông Tấn lại bị Chủ tịch Thị trấn Tân Túc ra lệnh xử phạt vì “Tổ chức thi công công trình container trên đất không được phép xây dựng theo khoản 1 Điều 12 Nghị định 180/2007. Quyết định yêu cầu các đơn vị cấp điện, cấp nước phải dừng ngay việc cấp điện, cấp nước. Trong thời hạn 3 ngày ông Tấn phải tự tháo dỡ, nếu không sẽ bị cưỡng chế...”.


Theo các luật sư thì Nghị định 180/2007/NĐ-CP và Chủ tịch Thị trấn Tân Túc – ông Nguyễn Thanh Vũ đang cố vẽ ra lỗi để xử lý ông Tấn.


Cách hành xử này có lẽ sẽ chỉ khiến cho người dân bức xúc hơn mà thôi? Cách hành xử thô bạo ấy của những người nhân danh Đảng, nhân danh chính quyền cũng sẽ đẩy người dân ra xa Đảng hơn, và chỉ khiến cho người dân mất niềm tin với Đảng.


Một vụ việc khác mà Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam đã từng đề cập cách đây 2 tháng là bà Bùi Thị Kiểm (sinh sống tại thị trấn Phúc Yên, tỉnh Vĩnh Phúc) bị buộc thôi việc oan và đã gõ cửa khắp các cơ quan địa phương tới trung ương hơn 30 năm nay để tìm lại công lý.


Sau rất nhiều năm thụ lý đơn của ông dân thì mới đây UBND tỉnh Vĩnh Phúc lại tìm cách “đá” vụ việc này sang tỉnh Phú Thọ. Đó chẳng phải là thói quan liêu, vô cảm hay sao?


Bà Bùi Thị Kiểm 34 năm bị buộc thôi việc oan, gõ cửa các cơ quan từ địa phương tới trung ương nhưng vẫn chưa tìm được công lý. ảnh: Ngọc Quang.


"Vô cảm" và "áp đăt" là một "căn bệnh" rất cần phải có thuốc kháng sinh đặc trị đối với một bộ phận cán bộ công chức, viên chức.


Nếu không tìm được thuốc chữa cho căn bệnh này, người dân sẽ không còn tin vào lãnh đạo nữa. Khi niềm tin cạn dần thì cũng đồng nghĩa với nguy cơ đất nước sẽ phải đối diện với nhiều hiểm họa hơn. Bởi thế mà khi người dân còn thể hiện sự bức xúc đối với các vấn đề xã hội, đối với những hành vi gian dối của quan chức thì đó là một tín hiệu mừng. 
Hơn nữa, ở khía cạnh nhà nước pháp quyền thì đó là sự thể hiện dân chủ, mà theo lời dạy của Chủ tịch Hồ Chí Minh thì “Dân chủ là để cho dân được mở miệng ra”.


Còn người sáng lập chủ nghĩa cộng sản là ông K. Marx thì: “Sự phát triển tự do của mỗi người là điều kiện cho sự phát triển tự do của tất cả mọi người”.

Xã hội muốn phát triển thì tự do cá nhân của mỗi con người phải được tôn trọng. Nhưng trên thực tế có khi đưa ra một quan điểm trái chiều, không cẩn thận sẽ bị quy chụp là “suy thoái tư tưởng”. 


Điều đó sẽ khiến cho nhiều nhân sĩ, trí thức e ngại khi muốn góp ý cho những yếu kém của đất nước. 
Có lần Đại biểu Quốc hội Đồng Hữu Mạo (đoàn Thừa Thiên Huế) cũng đã đặt ra vấn đề khi thảo luận về dự án Luật trưng cầu ý dân rằng: Nếu người dân không đồng tình và đưa ra ý kiến khác thì có bị cho là xuyên tạc không?


Băn khoăn ấy của Đại biểu Đồng Hữu Mạo cách đây 1 năm cho đến bây giờ vẫn còn nguyên tính thời sự, và lối hành xử của ông Chủ tịch phường Nguyễn Phúc (Yên Bái) chỉ là một thí dụ cụ thể mà thôi. 
Điều đáng lo hơn là ở khắp hơn 6.000 xã, phường, thị trấn trên cả nước, còn có bao nhiêu lối hành xử quy chụp như vậy với dân không? Và nếu có thì cách xử lý sẽ ra sao? Khiển trách và xin lỗi công khai là xong, hoặc nếu cần nữa thì sẽ chua thêm câu “rút kinh nghiệm sâu sắc”?


Trong khi đó nếu ở chiều ngược lại thì có khi người dân sẽ bị quy tội “vu khống” hay “bôi nhọ lãnh đạo”?


Và để không bị quy kết là “chống đối Đảng”, “suy thoái tư tưởng”, “chống đối chính quyền”... có lẽ cách tốt nhất là vờ như không biết, không nghe thấy. Có nghĩa là suy nghĩ dù khác nhau nhưng phải nói giống nhau, hành xử giống nhau. 


Đó sẽ là một thảm họa vì nó sẽ tạo nên một xã hội giả dối, mà có lần GS.Nguyễn Minh Thuyết nói rằng đó là “bệnh đồng phục”, làm đảo lộn hết các giá trị thật.


Nhìn ở một góc độ khác, các nhà quản lý của đất nước hẳn sẽ rất lo lắng khi mà kết quả khảo sát của Tổ chức hướng tới sự minh bạch chỉ ra rằng, có tới hơn 90% thanh niên được hỏi đánh giá cao về giá trị liêm chính, nhưng cũng có tới 35% thanh niên sẵn sàng thỏa hiệp với tham nhũng (năm 2011 là 29%).


Có rất nhiều lý do khiến cho người ta không thể giữ được liêm chính, nhưng đều có liên quan tới thái độ nhũng nhiễu của cán bộ công chức, viên chức. Và, nhiều người dân chọn cách thỏa hiệp, không nói khác, để tránh bị quy chụp, bị xử ép.


Đại hội XI của Đảng đã đặt một mốc son trong lịch sử khi đưa hai chữ “dân chủ” lên hàng đầu. Đại hội XII vừa qua, yêu cầu “dân chủ” tiếp tục được Đảng chú trọng. 


Theo lẽ ấy, GS. Nguyễn Minh Thuyết bình luận: “Nếu hiểu tự do, dân chủ có ý nghĩa quyết định như thế nào đối với sự phát triển của mỗi người và đất nước thì chắc chắn chúng ta phải khắc phục nhanh chóng và triệt để căn bệnh đồng phục đáng buồn”.


86 năm trước, đất nước ở vào tình thế ngàn cân treo sợi tóc, nhưng Bác Hồ và Đảng đã tìm mọi cách, kiên trì từng bước vượt qua khó khăn để giữ gìn độc lập, tự do cho dân tộc. 


Nhân dân tin và đi theo Đảng chỉ với một lý do duy nhất, Đảng làm tất cả vì quyền lợi của nhân dân. Lý lẽ ấy đơn giản, nhưng thật chân thành và sâu sắc.


Bây giờ nhiều người nói vui mà sâu sắc rằng: “Bao giờ Đảng ta trở lại sự mẫu mực như ngày xưa”. Khi chúng ta mở cửa phát triển và thực hiện nền kinh tế thị trường, có nhiều mặt tốt đã đạt được, nhưng bên cạnh đó có nhiều Đảng viên đã mắc khuyết điểm, vi phạm pháp luật, làm giàu bất chính. Họ nhân danh Đảng để làm những điều xấu xa, lạm quyền, vượt quyền, gây thêm bức xúc trong xã hội.


Bởi thế, Đảng cần phải sớm chỉ ra “một bộ phận không nhỏ” ấy là những ai, xử lý nghiêm minh để một bộ phận “chưa bị lộ” không còn dám nhân danh Đảng để chèn ép nhân dân.


Ngọc Quang

Phần nhận xét hiển thị trên trang

SỰ THẬT


là sự thật
chẳng bao giờ chối bỏ
mặc phía sau
sương khói thế nào
cứ lầm lũi bước đi
lạnh lùng
sự thật
cỏ ở bên đường
mây ở trên cao.
*
tất cả những gì mình muốn thế
mộng mơ
thì cũng đã làm sao.
- thơ Nguyễn Xuân Lai-

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Người buôn Gió lại phét lác về nước Mỹ, chối quá hè:

Có thật Việt kiều Mỹ sống ‘khổ như nô lệ’?

Gần đây thấy nhiều bài báo kêu ca cuộc sống của người Việt tại Hoa Kỳ rất khổ. Tình cờ đầu tháng 8 mình có việc lại đến Hoa Kỳ. Đây là lần thứ ba.
Lần này mình xuống phi trường LAX, mang theo mối lo lại bị đình lại mấy tiếng như lần trước xuống phi trường Houston. Nhưng không, lần này khác với lần đầu mình xuống LAX, đã có những máy tự động để người ta làm thủ tục nhập cảnh, máy đến mấy chục cái và khai báo rất nhanh. Cái máy tự chụp ảnh và dấu vân tay sau đó tòi ra tờ giấy bằng một phần ba trang A4 trong đó có ảnh mình.
Ảnh Tapchihaingoai
Ảnh Tapchihaingoai
Qua cửa hải quan đưa cái vé và hộ chiếu, ông sĩ quan hỏi đúng câu anh vào Mỹ bao ngày. Mình trả lời 20 ngày. Lần này vốn tiếng Anh của mình khá hơn chút đỉnh. Ông ta đóng dấu cho mình ở đến tận tháng 2 năm 2017. Mặc dù visa vào Mỹ của mình đến tháng 10 năm 2016 là hết hạn. Tất cả chỉ mất một phút , đưa hộ chiếu cho mình ông ta còn chúc một kỳ nghỉ tốt đẹp.
Tiếp tới là một cửa nữa, người sĩ quan Mỹ hỏi có mang đồ ăn không.
Mình lắc đầu không, ông ta cho mình đi qua. Cửa này chỉ mất 30 giây.
Nhưng số mình khổ, nhanh cái này lai vất vả cái kia. Vì mình đi chuyến bay từ Anh đến của hãng hàng không Mỹ, thế nên mình ra cửa 6, không phải cửa quốc tế đến. Mình chờ hai tiếng không thấy ai đón, bèn đến gần một quầy thông tin trợ giúp nói bằng tiếng Đức với cô trực quầy, bạn có giúp tôi được không, tôi muốn gọi điện thoại cho bạn mình.
Tiếng Đức có nhiều từ giống tiếng anh, như từ điện thoại, bạn, giúp đỡ…cô trực quầy cũng hiểu gật đầu và bấm giúp mình số.
Cuối cùng mình gặp được người đón, cố nhân Nguyễn Văn Hải, tức anh Điếu Cày.
Anh Hải đi cùng bạn Hương đến đón mình, hỏi nhau mới biết cả hai chờ mình đã mấy tiếng. Anh Hải cứ ra vào ngóng tìm, còn bạn Hương tranh thủ bắt Pokemon ở sân bay được cả đống.
Trên chiếc xe Lếch Sù 7 chỗ đời mới đã có bánh mỳ bạn Hương dự phòng cho mình lỡ có đói. Vợ chồng bạn Hương có một nhà hàng ăn, mới đầu tư hết 400 ngàn đô la. Nhà hàng toạ lạc ở một khu phố cổ rất đẹp cách Bolsa chừng một tiếng đi xe. Bạn ấy vừa mua miếng đất có lời lớn, nên hai vợ chồng định chuyển cho mình cái cửa hàng đó luôn để họ tính chuyện nghỉ hưu non.
Một anh bạn khác bay từ Austin đến Bolsa đã chờ mình ở khách sạn, anh thuê khách sạn và thuê xe để đưa đón mình đi đâu mình muốn trong thời gian mình ở Cali. Anh ấy có rất nhiều trang trại rộng bát ngát ở Austin. Có trang trại anh cho thuê đất, có trang trại anh thuê người Mễ chăn nuôi gà chọi, đúng món mình thích. Anh bạn khuyên nhủ mình hãy đến đây nuôi gà chọi và trồng rau, đúng những gì mình mơ ước chắc anh đọc trên Facebook của mình. Anh là một chủ thầu xây dựng giờ chuyển sang làm đồn điền, trang trại. Anh hứa sẽ đầu tư tất cả cho mình, để mình ổn định được cuộc sống ở Hoa Kỳ với nghề trồng rau và nuôi gà cùng với việc viết sách.
Nói chung là mình chỉ cần vác cái thân không đến Hoa Kỳ, thích có nhà hàng thì có sẵn một nhà hàng đẹp để mình làm ông chủ, thích chăn nuôi thì có hẳn một trang trại mình chăn nuôi làm chủ nông trại.
Có lẽ một số bạn nghĩ rằng họ hứa hão hay trục lợi gì đó, nhưng mình với kinh nghiệm mấy chục năm bôn ba trong giang hồ. Mình biết đó là những lời hứa thật lòng, không chút vụ lợi. Những con người ấy chỉ muốn giúp mình có cuộc sống tốt ở đây và làm bạn bè với họ mà thôi.
Nhưng ở lại Mỹ cũng lằng nhằng, nhiều thủ tục và mình thì không nghĩ đến. Mình chỉ đến đây có việc ít ngày. Nên mình dự định sẽ đến Houston ở nhà anh Hoàng kỹ sư, nhà anh dạng biệt thự ở một khu có hồ, công viên đẹp và thơ mộng gấp tỷ lần cái khu Ciputra hay Ecopak, đi vào khu đó có barie gác cổng. Trong nhà anh có đủ loại súng, súng trận và đạn trận nhé, rất nhiều loại dùng vào việc đi săn nai, lợn rừng. Anh Hoàng vừa tậu được một khu rừng và đang cất nhà trong rừng để làm nhà nghỉ và đi săn. Ngoài ra anh còn có vô số cần câu, đồ câu cá để đi ra biển câu. Ở trong kho nhà anh có mấy cái tủ đá đựng đồ ăn, có cái đến 1 ngàn lít dung tích. Trong đó đựng cơ man nào là tôm, cá, thịt lợn rừng, nai hoẵng mà anh đi săn hay đi câu có được.
Anh Hoàng đưa mình và anh Hải điếu cày đến nhà bà cô anh chơi, một biệt thự nằm trên 6 mẫu đất, có sân ten nít và hồ và cả trang trại nuôi dê, gà, vịt. Chung quanh biệt thự là cỏ cây được săn sóc kỹ lưỡng, có con công nhởn nhơ đi lại nữa. Ngoài hồ có cầu gỗ và nhà bát giác để ngồi chơi. Biệt thự rộng đến nỗi chủ nhà đã phải bỏ ra 3 ngàn usd thuê máy bay lượn trên cao chụp ảnh toàn cảnh ngôi nhà. Ông bà chủ là dân thuyền nhân di cư năm 75, sang đến Mỹ đi học lại, ông làm kỹ sư công chánh, khi về hưu được hưởng 95% lương chính. Còn bà là quan chức của địa phương nay đã về hưu. Ông chủ hơn 80 tuổi mà vóc dáng chắc nịch , ông bảo nhờ chăm sóc cỏ cây quanh nhà hàng ngày ông mới được khoẻ như thế.
Cuối cùng là bác sĩ nha khoa Lâm Quang Thắng, anh ấy làm răng cho mình và anh Hải xong còn cảm ơn và xin chụp ảnh cùng. Sau đó anh cho mượn căn nhà nghỉ ven biển cực kỳ thơ mông, trong nhà đầy đủ tiện nghi. Anh Hoàng bảo nhà nghỉ này rẻ, chỉ vài trăm ngàn một cái chứ mấy. Ôi chao vài trăm ngàn usd là 6 hay 7 tỷ VND mà anh nói tỉnh không.
Mình chỉ gặp duy nhất một người Việt khắc khổ, ông ta đứng ở ngã tư đường để lau kính cho xe ô tô chạy qua. Đấy là người Việt nghèo khổ nhất mình thấy.
Mình cũng nhìn thấy lão Ngô Kỷ ngồi cà phê thân thiết với thằng Luân hay gì đó của Tivi phố Bolsa. Hoá ra cả cái đài tivi phố Bolsa mà cộng sản Việt Nam ca ngợi ấy chỉ nhõn một thằng đó mà thôi, nó tự vác máy đi quay, phỏng vấn và đưa lên youtube và xưng là đài. Lão Ngô Kỷ đi cái xe sơn màu cờ vàng VNCH, luôn miệng lên gân đấu tranh cho lá cờ vàng, thế quái nào ngồi như đồng bọn với thằng Tivi phố Bolsa.
Lại nói về đài và báo, ở Bolsa hay ở Beo Le ( viết tiếng Anh thế nào mình không nhớ ) toà soạn nào cũng tương đối hoành tráng và đông nhân viên. Công việc của họ mình thấy còn nhàn hơn mình viết blog cả Facebook mà người nào cũng có nhà, có xe và không có gì toát lên vẻ lo toan về cơm áo, gạo tiền. Bây giờ chị Hà Giang là sếp của tờ Sài Gòn Nhỏ, tờ này trước kia dính vụ kiện với tờ Người Việt vì bảo tờ Người Việt là Việt Cộng. Toà xử phạt mấy triệu usd, không có tiền phải gán toà báo cho Người Việt. Chị Hà Giang sang đó làm sếp sòng, vẫn lấy tên là báo Sài Gòn Nhỏ. Ông Uyên Vũ thành viên của CLB nhà báo tự do tị nạn cùng với vợ con cũng làm việc ở đây, trông ông Vũ không còn vẻ ốm yếu như ngày xưa gặp. Ông khoẻ mạnh, rắn rỏi, dường như nước Mỹ đã đánh tan căn bệnh mãn tĩnh của ông. Một số nhân viên của của tờ Sài Gòn Báo vẫn làm việc tại đây mặc dù toà báo đã thay đổi chủ nhân.
Hoành tráng nhất là cơ ngơi của SBTN và trung tâm ca nhạc Asia, nó là cả một toà nhà rộng đến nỗi đi vào đó như đi vào một mê cung, còn có cả phòng tưởng niệm của nhạc sĩ Anh Bằng và Việt Dzũng nữa. Nếu tờ người Việt trụ sở hoàh tráng nhất về làng báo chí, thì SBTN lớn nhất về truyền hình, hàng đống màn hình, thiết bị hoa cả mắt không biết cái nào ra cái nào nữa giăng khắp nơi. Nhạc sĩ Trúc Hồ vừa đi chuyến tổ chức đại nhạc hội giúp đỡ thương phế binh thành công về. Anh hỏi – Gió có cần gì không, anh quảng cáo việc bán sách cho. Mình lắc đầu vì chỉ mang có hơn trăm cuốn và phần lớn số đó là chuyển bưu điện đến Houston, không có chương trình gì ở Nam Cali này cả. Đến chỉ xin anh ít đĩa DVD Asian về nghe, anh Trúc Hồ dẫn xuống phòng đĩa bảo lấy bao nhiêu cái thì lấy.
Ở Houston các anh em đã sắp đầy đủ cho mình phòng giới thiệu sách. Có nhiều hội đoàn và nhiều người muốn giúp làm hoành tráng có cả ca sĩ, dàn nhạc và khán phòng. Nhưng vì số sách mang đi chẳng đáng bao nhiêu, nên mình chỉ muốn làm ở phòng nhỏ vài chục người. Anh Hà bác sĩ cho mượn phòng còn nói , nếu không bán hết còn bao nhiêu anh mua tất.
Chuyện đi Mỹ kể rông dài về người này, người kia như vậy, là để quay lại cái dòng ban đầu mình viết. Chả hiểu người ta nói Việt Kiều Mỹ khổ thế nào, chứ mình thấy ở Mỹ cứ VK nào có giấy tờ hợp pháp, có công việc dù chỉ làm móng tay , cắt cỏ, bê phở, cắt tóc cũng có nhà , có xe đàng hoàng. Trong khi đó những nghề như vậy ở Việt Nam thì chỉ đủ ăn đã là may.
Mấy cái bài báo nói VK Mỹ khổ, phải nhìn theo quan điểm vị trí của ai khi đọc. Mấy ông bà làm văn phòng tham nhũng thời gian, tiền của nhân dân đất nước nhìn người VK lao động ở Mỹ thì chê VK Mỹ khổ. Nhưng thử hỏi những người làm công nhân ở VN, trong các khu công nghiệp hay ngoài đồng ruộng họ nhìn người cắt cỏ, bê phở ở Mỹ có nhà cửa thênh thang, xe điều hoà số tự động láng cóng thì mới chuẩn được.
Nhưng mà mấy ông bà tham nhũng ấy chỉ nói miệng vậy thôi. Chứ tiền của tham nhũng được họ mua nhà , gửi con đi Mỹ, làm thẻ xanh cho mình hết cả hoặc đang làm hay đang tính làm. Họ cứ kêu vậy cho dân tình khỏi so sánh. Như tất cả đi trên con thuyền mục nát sắp chìm nghỉm, một số thủ sẵn phao, đồ ăn và dây để nhảy sang chiếc thuyền khác tốt lành hơn. Trong thời gian kiếm chác đồ ấy, phải gần cổ kêu thuyền này mới tốt, thuyền kia mục nát lắm. Kêu thế để bọn dân đen, phu thuyền nó tưởng thật nó còn chèo và tát nước do bao nhiêu lỗ thủng tràn vào. Không lừa thế, bọn dân đen phu thuyền nó bỏ tay chèo, gầu múc thì chìm mẹ nó thuyền chết cả, trong khi vẫn chưa tích đủ đồ để sang thuyền khác.
Chuyện chi có thế thôi, một người vào Mỹ để sống có giấy tờ bây giờ mất từ 500 ngàn usd trở lên. Như thế mà còn bao người Việt muốn vào, biển treo tiếng Việt tư vấn định cư nhan nhản khắp vùng người Việt ở. Việt Kiều Mỹ khổ thì sao phải mất từng ấy tiền để làm Việt Kiều Mỹ.
Nguồn: FB Thanh Hieu Bui
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thơ mảnh như tơ, người mỏng như tờ!

VỀ NGUYÊN NHÂN KHIẾN "NGƯỜI ĐỐT ĐỀN" THÁI BÁ TÂN THAY ĐỔI?

by Hải An Phạm  |  at  8/27/2016 04:39:00 CH



Ghi nhận sự thay đổi đến độ khó tin của Thái Bá Tân, Fbker Lăng Khắc Trọng đã viết thế này: "Gần đây, Thái Bá Tân rất được việt kiều không yêu nước vô cùng mến mộ, bởi ông đã có những bài thơ 5 chữ dí dỏm có góp phần nói xấu chế độ cộng sản. Nhưng hôm kia bỗng dưng ông bộc bạch những thứ mà người ta cho rằng "rất thật bụng" của ông. Không ít những người lề trái thất vọng về ông...". 



Fbker này cũng dẫn về nguyên vẹn bài viết ngắn với cái tên cũng rất ngắn "Đôi lời" của Thái Bá Tân về như để minh chứng cho sự thay đổi mà mình cảm nhận được: 
"Bực mình một bác vừa rồi bảo tôi nâng bi bác Trọng và chế độ.
Nói rõ thế này nhé.
Cuộc sống đa dạng, con người cũng đa dạng, không ai, không cái gì xấu cả hoặc tốt cả. Cách đánh giá cũng da dạng như vậy. Bất chấp nguy hiểm cho bản thân, tôi lên tiếng phản biện, có khi nặng lời. Nhưng cái gì tôi tin là đúng thì tôi khen. Chưa nói chuyện đúng sai, nhưng đó là quan điểm và quyền của tôi. Không đồng ý thì thôi, sao phải thóa mạ? Nhiều bác lề trái đôi khi nói thái quá, tôi đọc đấy, biết đấy và im lặng. Đó là thái độ tôn trọng người khác.
Nhân tiện:
1. Tôi tin bác Trọng là người liêm khiết. Làm quan thời bây giờ như thế là tốt lắm rồi. Còn có cái này cái nọ thì lại chuyện khác.

2. Tôi tin lãnh đạo ta không bán nước cho Tàu.

3. Bất chấp tham nhũng và sự bất tài của một số lãnh đạo, tôi tin đất nước ta sẽ phát triển về kinh tế, và dần dần sẽ đổi mới hơn nữa và tiến bộ hơn về chính trị. Hình ảnh “chìm tàu” tôi nhắc đến chỉ là một kiểu phúng dụ, nói quá, của văn chương. Mà ta đã tiến bộ và đổi mới lắm rồi đấy.

4. Tôi tin con người Việt Nam ta về cơ bản vẫn tốt chứ không hoàn toàn u ám như nhiều bác mô tả.

5. Tôi không thích cộng sản, nhưng vẫn ghi nhận, thậm chí biết ơn những gì chế độ đã làm cho đất nước từ ngày đổi mới. Chúng ta từ một nước cực nghèo mà được thế này là quá tốt rồi. Tất nhiên vẫn muốn tốt hơn nữa. Tôi thấy bộ máy chính phủ vận hành được. Bác thủ tướng chỉ đạo quyết liệt. Bác Thăng năng nổ và dám nói, dám làm.

6. Tôi tin sớm muộn đất nước mình sẽ có dân chủ và tự do thực sự. Tạm thời chưa có được cái đích tốt đẹp ấy thì tạm hài lòng với những gì đã có, và chung sức cùng đồng bào đấu tranh (một cách xây dựng) để đạt được điều ấy. Tóm lại, về đại cục mà nói, tôi thấy tình hình không phải xấu đi mà đang tốt lên, trừ vụ nợ công và thâm hụt ngân sách mà tôi không rõ lắm.

Tôi nghĩ như thế đấy. Và chính niềm tin này đã tiếp sức cho tôi trong việc phản biện và thơ phú giúp lớp trẻ sống có ích, có ý nghĩa cho mình và cho đất nước.

Tôi yêu Việt Nam. Tôi cũng yêu cả các bác. Không yêu, đã chẳng thèm nói, chẳng thèm dạy học và chẳng thèm viết.

Hơi thật thà quá. Xin lỗi.
Nguồn fb Thái Bá Tân

Cũng như tôi, tin chắc rằng nhiều người khi tiếp cận thông tin này chắc sẽ tự đặt ra câu hỏi, nguồn cơn nào đã khiến cho Thái Bá Tân thay đổi? Hay nó chỉ đơn thuần như ông nói trong đoạn viết ngắn nói trên: "Cuộc sống đa dạng, con người cũng đa dạng, không ai, không cái gì xấu cả hoặc tốt cả. Cách đánh giá cũng da dạng như vậy. Bất chấp nguy hiểm cho bản thân, tôi lên tiếng phản biện, có khi nặng lời.Nhưng cái gì tôi tin là đúng thì tôi khen. Chưa nói chuyện đúng sai, nhưng đó là quan điểm và quyền của tôi". Nghĩa là sở dĩ Thái Bá Tân không thóa mạ, chửi chế độ ở thời điểm hiện tại vì chế độ đang tốt, đang có những bước đi tích cực....

Tuy nhiên, những ai quan tâm câu chuyện hay xem cái cách Fbker Lăng Khắc Trọng "giật nảy" khi chứng kiến sự thay đổi của Thái Bá Tân: "Bất ngờ... Thái Bá Tân". Hay nói cách khác, chính Fbker Lăng Khắc Trọng không dám tin đó là một điều có tính nội tại đang diễn ra trong chính con người của Thái Bá Tân sau tất cả những gì đã xảy ra? Thái Bá Tân không thể thay đổi chóng vánh đến thế nếu bản thân ông không gặp và chứng kiến hoặc chịu một tác động nào đó khiến ông phải thay đổi nếu không muốn lún sâu hơn vào bước đường chính ông đang đi. 

Mặt khác, cũng cần thấy rằng, ngay cả đám "lề trái", "những Việt Kiều không yêu nước" cũng không thể giấu nổi sự thật vọng đến chóng vánh và không có quá trình về ông. Nhiều người trong họ đã "bất ngờ" khi một Thái Bá Tân đã gần như đứng trọn bên chiến tuyến của họ thông qua "những bài thơ 5 chữ dí dỏm có góp phần nói xấu chế độ cộng sản" ấy lại đột ngột phản bội lại chính họ chỉ trong một thời gian rất đỗi ngắn ngủi. Chính vì vậy, cái lí mà Thái Bá Tân nói ra sẽ khó lòng thuyết phục được cả bên "lề trái" hay bên "lề phải". 
Vậy nguyên nhân khiến Thái Bá Tân thay đổi ở đây là gì? 
Trên góc nhìn của cá nhân thì tôi nghiêng nhiều hơn việc chính ông (Thái Bá Tân) đã cảm nhận được việc người đời, dư luận chửi ông sau những vần thơ 5 chữ vốn thuộc về sở trường và đặc trưng riêng của ông. Họ đã thất vọng về ông như một khán giả bỗng dưng chán chường những thần tượng, minh tinh màn bạc mà mình từng yêu thích và mến mộ. 

Là một nhà thơ, Thái Bá Tân đã từng sống trong sự kỳ vọng, ngưỡng mộ của không ít người. Đó cũng là thứ động lực mà khiến ông đã có lần tự tâm nguyện rằng: "Sẽ tiếp tục sáng tác nhiều bài thơ hay hơn nữa". 

Và thử hỏi rằng, một con người đã sống trong hoàn cảnh như thế, từng có được những ngưỡng vọng như thế, họ sẽ ra sao nếu một ngày khi ra đường họ nhận ra rằng, sự ngưỡng vọng đó bỗng vụt tắt mà không ai cho chính họ biết lí do đó là gì? Chắc chắn họ sẽ hụt hẫng và thử lục tìm trong ký ức và trong chính cái trí nhớ của bản thân để trả lời cho câu hỏi: Vì sao nên nông nổi này? 

Và tôi cũng hiểu rằng, một người vốn được tiếng thông minh và nhạy cảm như Thái Bá Tân sẽ không quá khó để gọi tên, định hình cái gì đã, đang đến với mình! Chính cái lúc ông có được câu trả lời thì cũng là lúc ông hiểu thêm rằng, cuộc sống của chính mình sẽ chẳng đi về đâu nếu mất đi những nguồn cảm hứng mà dường như cuộc đời đã ban tặng cho ông? Ông sẽ là một thể nhân không tồn tại nếu ông mất dần đi sự yêu mến vốn được xem là nguồn cảm hứng vô tận trong những vần thơ. Và ở đây, không quá khó để khiến Thái Bá Tân quay về với chính mình bởi đó vốn là cái ông đã từng có, từng gắn bó! 

Nói cách khác, chính sự đối xử của dư luận, người đời đã khiến Thái Bá Tân tỉnh ngộ, tránh xa được những tiếng khen của những kẻ đang cố công kéo ông về phía họ để làm những điều trái với lương tâm, con tim. Và thật may, Thái Bá Tân đã tỉnh ngộ đúng lúc và tôi tin rằng, ông sẽ sớm lấy lại sự yêu mến của dư luận, người đời chỉ trong một thời gian ngắn! 

Tôi tin thế và đặt sự kỳ vọng vào Thái Bá Tân! 

An Chiến

Phần nhận xét hiển thị trên trang