Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Tư, 17 tháng 8, 2016

"Những ngôi sao ở trên đời đáng yêu":


NHỮNG NGÔI SAO
Một ngôi sao...
Vạn ngôi sao...
Ngôi thấp thì sáng, ngôi cao thì mờ
Ngôi xa vời vợi mong chờ
Ngôi gần lóng lánh đậu nhờ mắt ai ?
Thương ngôi sao nhỏ lạc loài
Lặng thầm chiếc hạt rắc ngoài bầu không
Ngang trời vắt một dòng sông
Để cho muôn thuở vời trông...con đò
Trong như giọt tuyết trong lò
Là ngôi ta vẫn hỏi dò từng đêm
Góc trời nào góc trời nghiêng
Để trăng treo lệch đầu hiên gió hời
Ngắm sao ta nhớ tới người
Mỗi dòng sao nối lời lời nông sâu
Sao ơi ! Sao sáng vì đâu ?

Phần nhận xét hiển thị trên trang

TQ lan truyền thuyết âm mưu đáng sợ về Hillary Clinton


Trong một thế giới không có những người đối chứng dữ liệu, hoặc xác minh sự thật, đây hẳn nhiên là mảnh đất màu mỡ cho các thuyết âm mưu bùng nổ và lan rộng.

Một trong những thuyết âm mưu đang đặc biệt thịnh hành tại Trung Quốc hiện nay, chính là những bí ẩn đằng sau cái chết của một nhân viên làm việc cho Ủy ban Quốc gia của Đảng Dân chủ (DNC), liên quan tới vụ rò rỉ thư điện tử của ứng viên Tổng thống Mỹ Hillary Clinton.
bê bối rò rỉ email, email của Hillary Clinton, Đại hội Toàn quốc Đảng Dân chủ, ám sát, sát hại, thuyết âm mưu, Hội Liên hiệp Thanh niên Trung Quốc, mạng xã hội Weibo
Ứng cử viên Tổng thống Mỹ của đảng Dân chủ - Hillary Clinton
Seth Rich, 27 tuổi, là nhân viên của DNC. Rich đã bị bắn chết tại Washington DC, vài tuần trước khi Đại hội Toàn quốc của Đảng Dân chủ diễn ra.
Theo BuzzFeed, người sáng lập WikiLeaks là Julian Assange tuần qua cho rằng có khả năng Seth Rich chính là người cung cấp tin tức cho WikiLeaks.
Các trang web chuyên truyền tải thuyết âm mưu cho rằng Rich có liên quan tới vụ bê bối rò rỉ thư điện tử và hồ sơ tài liệu của DNC.
Trước đó, các quan chức tình báo Mỹ cho rằng vụ việc này có thể liên quan tới bàn tay của các tin tặc Nga.
Business Insider đưa tin, cha mẹ của Rich đã kêu gọi báo chí ngừng chính trị hóa cái chết của con trai họ.
bê bối rò rỉ email, email của Hillary Clinton, Đại hội Toàn quốc Đảng Dân chủ, ám sát, sát hại, thuyết âm mưu, Hội Liên hiệp Thanh niên Trung Quốc, mạng xã hội Weibo
Trang của Hội Liên hiệp Thanh niên Trung Quốc đăng một tin, nói rằng: “Các nguồn tin trong vụ rò rỉ thư điện tử (email) của bà Hillary đều bị ám sát, từng người một? Đây chính là sự thật về nền dân chủ phương Tây”.
Tuy nhiên, trên mạng xã hội Weibo của Bắc Kinh, thuyết âm mưu này dường như rất hấp dẫn đối với Hội liên hiệp Thanh niên Trung Quốc.
Hiệp hội này nói với 4 triệu người theo dõi trang của mình rằng: “Các nguồn tin trong vụ rò rỉ thư điện tử (email) của bà Hillary đều bị ám sát, từng người một? Đây chính là sự thật về nền dân chủ phương Tây”.
Đoạn đăng tải này không cho thấy tính xác thực trong thông tin mà hiệp hội này đăng tải. Thay vào đó, hiệp hội này cho rằng các doanh nghiệp và các nhà tư bản đã kiểm soát truyền thông và chính trị tại các quốc gia phương Tây, và viện dẫn bài báo đăng tải trên Tân Hoa Xã như một bằng chứng.
Trong số hơn 3.000 lượt bình luận dưới đoạn đăng tải, hầu hết mọi người đều tin vào thuyết âm mưu này.
Những người có quan điểm trái chiều đều bị những người ủng hộ thuyết âm mưu ‘ném đá’ dữ dội.
Zhang Daxi, một dư luận viên trên mạng Weibo, tranh thủ tạo thêm hiệu ứng cho thuyết âm mưu này: “Năm cái chết bất thường trong số những người chống Hillary trong vòng 6 tuần, những người tố giác vụ rò rỉ email của Hillary đều bị ám sát lần lượt từng người một, sự kinh hoàng của nền chính trị Mỹ vượt quá sự tưởng tượng của chúng tôi”.
Trên thực tế, không có thông tin nào xác nhận về ‘năm cái chết bất thường’ mà Zhang nêu ra.
“Hội Liên hiệp Thanh niên (Trung Quốc) luôn phải làm việc với các bạn trẻ, do đó họ có lý do nhất định để trở nên năng động trên internet” – Fang Kecheng, cựu nhà báo của tờ Southern Weekly (Mỹ) nhận định.
Về lý thuyết, các quan chức Trung Quốc có hình phạt rất nghiêm khắc đối với các tin đồn. Một tin đồn không có căn cứ bị đăng tải lại 500 lần (trên mạng xã hội) có thể dẫn tới án tù.
Lê Thu

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Kênh truyền hình của Bộ Quốc phòng Việt Nam mới cho đăng tải một đoạn clip về buổi huấn luyện chiến đấu với loại tên lửa mà báo chí trong nước còn gọi là “sát thủ diệt hạm”.



Hình chụp từ YouTube cho thấy buổi huấn luyện chiến đấu với loại tên lửa mà báo chí trong nước gọi là 'sát thủ diệt hạm'.
Hình chụp từ YouTube cho thấy buổi huấn luyện chiến đấu với loại tên lửa mà báo chí trong nước gọi là 'sát thủ diệt hạm'.
Bản tin dài hơn 2 phút ghi lại cảnh diễn tập thực tế, sử dụng tổ hợp tên lửa phòng thủ bờ biển K-300P Bastion-P do Nga sản xuất, của Lữ đoàn Tên lửa bờ 681 của Hải quân Việt Nam.

Phóng viên thực hiện bản tin nói: “Các cuộc diễn tập như thế này đã nâng cao trình độ, khả năng và sức mạnh chiến đấu thường xuyên của lữ đoàn”.

Trong khi đó, Thượng tá Trần Văn Dung, Lữ đoàn trưởng Lữ đoàn 681, được trích lời nói:

“Năm 2016, lữ đoàn tiếp tục huấn luyện sát với nhiệm vụ của đơn vị, sát với đối tượng tác chiến, sát với chiến trường, sát với phương án chiến đấu”.

Một loạt các tờ báo trong nước cũng đã đăng lại bản tin cũng như hình ảnh do Truyền hình Quốc phòng Việt Nam đăng tải hôm 11/8.

Báo điện tử của Quốc hội Việt Nam viết: “Tổ hợp tên lửa bờ K-300P Bastion-P là hệ thống vũ khí bảo vệ bờ biển hiện đại nhất của nước ta hiện nay”.

Tiến sỹ Nguyễn Ngọc Trường, Chủ tịch Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Phát triển Quan hệ Quốc tế ở Hà Nội, nhận định với VOA Việt Ngữ rằng việc huấn luyện trên “nằm trong nỗ lực tăng cường phòng thủ của Việt Nam”.

Cựu quan chức ngoại giao này nói thêm:

“Việt Nam rất ít khi phô trương. Khi nào cần thiết thì mới tiến hành một cuộc tập trận như vậy. Nó mang tính tượng trưng. Quan điểm của Việt Nam là đề cao tinh thần cảnh giác, sẵn sàng bảo vệ chủ quyền lãnh thổ, giữ ổn định an ninh phát triển của Việt Nam, đồng thời đóng góp vào ổn định của khu vực, theo phương châm của phương Đông là 'người nào biết lo cái lo ở xa thì không phải lo cái lo ở gần' đặt trong bối cảnh cuộc xung đột ở biển Đông”.

Bản tin truyền hình ngắn có đoạn “nằm trong đội hình chiến đấu của Quân chủng Hải quân, Lữ đoàn Tên lửa bờ của Vùng 2 Hải quân được trang bị những vũ khí, phương tiện hiện đại, luôn đặt ra các tình huống sát với thực tế, trong đó có các tình huống phức tạp”.

Tin tức về buổi huấn luyện được đăng tải trong bối cảnh tình hình biển Đông “dậy sóng” sau phán quyết của Tòa Trọng tài Liên Hiệp Quốc, và ít lâu sau khi hãng tin Reuters dẫn các nguồn tin giấu tên nói rằng Việt Nam “bí mật” đưa các giàn rocket di động mới ra “năm căn cứ ở Trường Sa trong những tháng gần đây”.

Theo tiến sĩ Trường, các động thái mới của Việt Nam có thể là một chỉ dấu cho thế giới. Ông nói thêm:

“Việt Nam muốn khẳng định rằng Việt Nam sẵn sàng bảo vệ lợi ích của mình. Cái này có thể là một tín hiệu gửi tới thế giới, trong đó có Trung Quốc, chứ không nhất thiết là với Trung Quốc. Nhưng mà rõ ràng vào thời điểm tế nhị này, nếu như người ta không có các đòn bẩy, thì rất dễ bị người khác lấn át, và người ta hiểu nhầm rằng thái độ xoa dịu lại là thái độ nhượng bộ hay là yếu”.

Theo đánh giá của một dự án thuộc Viện nghiên cứu George C. Marshall ở Mỹ, Việt Nam “chú trọng nhiều tới phòng thủ duyên hải do tranh chấp lãnh hải với Trung Quốc ở biển Đông”.

Cơ quan này viết tiếp rằng tên lửa K-300P Bastion-P mua từ Nga cho phép hải quân Việt Nam “có thể phóng tên lửa hành trình chống hạm, được thiết kế để đánh đắm tàu thuyền đối phương. Với tầm bắn lên tới 300 km, loại tên lửa này có thể đánh trúng các mục tiêu của Trung Quốc gần Đảo Hải Nam”.

Viện nghiên cứu này viết rằng “tên lửa trên của Việt Nam có khả năng gây ra thiệt hại nghiêm trọng cho Hạm đội Nam Hải của Trung Quốc”.

Việt Nam được coi là quốc gia Đông Nam Á đầu tiên trang bị tên lửa tấn công các mục tiêu trên bộ cho đội tàu ngầm và chiến hạm.

(VOA)

Phần nhận xét hiển thị trên trang

TIN MỚI-BÀI DIỄN THUYẾT KHIẾN CẢ TRUNG QUỐC CHẤN ĐỘNG của Thượng Tướng,T...

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Trung Quốc ‘chết lặng’ vì tuyên bố Biển Đông sắc lạnh của đối thủ không ngờ

 Trung Quốc chắc hẳn sẽ đi từ cảm giác sững sờ, choáng váng đến tức giận và lo ngại thực sự trước tuyên bố hết sức bất ngờ và sắc lạnh chưa từng có mà Tổng thống Indonesia vừa đưa ra liên quan đến tranh chấp Biển Đông.
Lâu nay, nhắc đến tranh chấp Biển Đông, người ta không nói đến Indonesia bởi cường quốc Đông Nam Á này luôn khẳng định không có tranh chấp ở vùng biển chiến lược này với bất kỳ nước nào. Thực tế này là lý do khiến nhiều người không khỏi ngạc nhiên về tuyên bố cứng rắn vừa được Nhà lãnh đạo Indonesia đưa ra ngày hôm qua (16/8). Bản thân Trung Quốc chắc cũng không thể ngờ được có một ngày họ nhận được thông điệp sắc lạnh từ một đối thủ mà họ chưa bao giờ lường đến ở Biển Đông.
Indonesia đang có thấy một lập trường không ngại đối đầu với Trung Quốc trong vấn đề Biển Đông
Indonesia đang có thấy một lập trường không ngại đối đầu với Trung Quốc trong vấn đề Biển Đông
Trong bài phát biểu trước toàn quốc được truyền hình trực tiếp, Tổng thống Joko Widodo đã lên tiếng thề sẽ bảo vệ “từng tấc đất và tấc biển” của Indonesia ở Biển Đông. Ông Widodo còn nói thêm rằng, Indonesia sẽ “tham gia tích cực” vào tiến trình tìm kiếm một giải pháp hòa bình cho các cuộc tranh chấp ở Biển Đông.
“Chúng tôi đang tập trung vào mục tiêu phát triển các khu vực như Entikong, Natuna, và Atambua để thế giới có thể thấy rằng Indonesia là nước lớn và mỗi tấc đất hay tấc biển của chúng tôi đều được quan tâm thực sự”, Tổng thống Widodo nhấn mạnh trong bài phát biểu của mình. Dù không đả động trực tiếp đến cái tên Trung Quốc, ông Widodo rõ ràng đang ám chỉ đến cường quốc Châu Á – nước đang có tranh chấp lãnh thổ, lãnh hải ở Biển Đông với một loạt quốc gia láng giềng.
Sở dĩ người ta có thể hiểu ngay được thông điệp trên là dành cho Trung Quốc bởi nó được đưa ra trong bối cảnh căng thẳng vì tranh chấp ở Biển Đông giữa Bắc Kinh và Jakarta chưa bao giờ leo cao như hiện tại, nhất là sau khi xảy ra một cuộc va chạm tàu thuyền giữa hai nước ở vùng lãnh hải quanh quần đảo Natuna ở Biển Đông hồi tháng Sáu.
Không giống như nhiều nước láng giềng Đông Nam Á khác, Indonesia từ lâu luôn khẳng định nước này không có tranh chấp với Trung Quốc ở Biển Đông. Tuy nhiên, Jakarta phản đối đường 9 đoạn hay còn gọi là đường lưỡi bò của Trung Quốc – một yêu sách đòi chủ quyền đến gần như toàn bộ Biển Đông. Đường 9 đoạn của Trung Quốc chồng lấn lên vùng đặc quyền kinh tế của Indonesia ở xung quanh Natuna – một dãy đảo chứa đựng nguồn cá dồi dào nằm ở vùng cận tây bắc của Indonesia.
Trong quá trình cấp tập thực hiện các bước đi nhằm tiến tới tham vọng độc chiếm Biển Đông, Trung Quốc bắt đầu cho tàu thuyền xâm phạm vào vùng lãnh hải quanh quần đảo Natuna. Điều này khiến cho Indonesia đặc biệt tức giận. Vì thế, những vụ đụng độ, va chạm giữa tàu thuyền hai nước Trung Quốc và Indonesia gần đây đang gia tăng. Indonesia cho thấy một lập trường vô cùng cứng rắn và quyết liệt trong việc đối đầu với Trung Quốc ở Biển Đông.
Mới đây nhất, hồi tháng Sáu, Hải quân Indonesia cho biết họ đã chặn và bắt giữ một tàu cá của Trung Quốc cùng 7 ngư dân do đánh bắt cá bất hợp pháp trong vùng lãnh hải của Indonesia. Theo tố cáo của Trung Quốc, Hải quân Indonesia đã không ngại ngần bắn tàu cá của Trung Quốc, khiến một ngư dân bị thương và con tàu bị hư hỏng. Ít nhất đây là lần thứ ba kể từ hồi tháng Ba Indonesia quyết liệt chặn tàu cá Trung Quốc ở ngoài khơi quần đảo Natuna. Hồi tháng Năm, một tàu khu trục Indonesia đã bắn hàng loạt phát súng khi một tàu cá của Trung Quốc không chịu ngừng đánh bắt cá trong khu vực. Sau đó, Indonesia đã bắt tàu cá này cùng 8 ngư dân đi trên đó. Một cuộc đụng độ tương tự giữa Indonesia và Trung Quốc cũng đã xảy ra hồi tháng Ba
Sau cuộc đụng độ hồi tháng Sáu, Tổng thống Widodo đã đích thân đến thăm quần đảo Natuna trên một chiếc tàu chiến. Bộ trưởng Quốc phòng Indonesia kể từ đó đã vạch ra các kế hoạch tăng cường tên lửa đất đối không, máy bay không người lái và vũ khí quân sự hạng nặng đến quần đảo của họ ở Biển Đông nhằm sẵn sàng đối phó với Trung Quốc.
Trung Quốc có lý do phải lo ngại trước những động thái quyết liệt của Indonesia bởi giờ đây cuộc tranh chấp ở Biển Đông đã lôi kéo sự dính líu của thêm một nước lớn trong khu vực Đông Nam Á. Không chỉ phải đối mặt với một loạt nước láng giềng xung quanh, Trung Quốc còn phải đương đầu với sự lên án gay gắt của cộng đồng quốc tế vì những hành động hung hăng trong tranh chấp biển đảo ở khu vực.
Biển Đông được xem là một trong những những điểm nóng nhất ở Châu Á hiện giờ. Các cuộc tranh chấp lãnh thổ, lãnh hải nóng bỏng ở đây mang theo nguy cơ có thể vượt ra khỏi tầm kiểm soát bất kỳ lúc nào, và có thể leo thang thành xung đột.
Trung Quốc đòi chủ quyền đối với gần như toàn bộ khu vực Biển Đông chiến lược và giàu tài nguyên, thậm chí cả với những khu vực nằm giáp với bờ biển của nhiều nước Đông Nam Á. Đòi hỏi chủ quyền của Trung Quốc dựa vào yêu sách đường 9 đoạn hay còn gọi là đường lưỡi bò. Nhiều khu vực nằm trong bản đồ đường 9 đoạn phi lý của Trung Quốc cách xa nơi gần nhất thuộc đại lục Trung Quốc đến cả hơn 1.000km và nằm sâu trong vùng đặc quyền kinh tế của các nước láng giềng. Mới đây, Tòa án Trọng tài Thường trực đã ra phán quyết bác bỏ đường 9 đoạn của Trung Quốc, giáng một đòn choáng váng vào tham vọng biến Biển Đông thành “ao nhà” của cường quốc Châu Á.
(Theo Soha News)

Phần nhận xét hiển thị trên trang

CHUYỆN LẠ MÙA THU

Kết quả hình ảnh cho ảnh mùa thu
                            
                          Truyện ngắn của Hồng Giang

- Cứ đi thẳng vào trong cái hẻm ấy, may còn chỗ cho thuê trọ! - Gã xe ôm nói nhõn một câu sau khi nhận tiền xe, rồi vội vàng đi ngay. Miệng nói, nhưng mắt cứ đảo liên tục, dớn dác tìm xem có khách mới tìm đi xe không. Mồ hôi dầu lấm tấm trên mặt, bui và gió làm nhòe nét mặt, nên không biết gã đã bao nhiêu tuổi?
Ông Thành không lạ chỗ này. Hình như ngày xưa nó là cánh đồng rau thì phải. Con mương tưới bây giờ thành lối thoát nước. Nước đen như pha mực tàu, bốc lên mùi nồng nồng, chua chua, thum thủm. Nắng hạn đã lâu, vậy mà nước lai láng mặt đường, có chỗ đọng thành vũng. Khỏi phải nói, nếu trời mưa cả khu vực sẽ biến thành dòng sông là cái chắc.
Thành phố phình lên, phát triển vội vàng, tạm bợ, cảnh tượng cứ như vừa qua một trận động đát, mới tạm thu dọn qua loa.
Hai bố con vào sâu trong ngõ. Chỗ nào cũng nói: “ hết chỗ rồi, ai bảo đến chậm?”. Rẽ sang một ngõ khác, bên cạnh một công trường xây dựng, biển đề “ Nhà máy chế biến thức ăn gia súc”. Ông Thành lẩm bẩm:” Thiếu gì chỗ mà lại dựng nhà máy thức ăn gia súc ngay nội đô như thế này?”. Gần chỗ ông ở cũng có một nhà máy y hệt thế. Rác thải của nó chất cao như quả đồi. Nước bẩn từ khu sản xuất chảy ra đen xì một quãng sông. Những nhà ở gần đó trồng rau cũng không mọc được vì nước thải ngấm vào đất. Không thể nuôi nổi con gì. Chó mèo mang về vài hôm là lăn cổ ra chết. Có chăng chỉ muỗi và con người còn sống được.
Người ở xung quanh nhà máy da cứ bợt đi như đói ăn, ngâm nước lâu ngày, ô nhiễm nặng, ăn gì cho lại? Một chỗ ở gần nơi như thế, xem ra cũng không dễ. Nhà nào cũng lèn đủ số có thể cho sinh viên trọ. Các loại thợ từ các tỉnh về, người đi chợ, thu mua phế liệu, cả những ả cave váy cũn cỡn, mặt nhoe nhoét phấn. Một khung cảnh méo mó, xộc xệch, bệ rạc không sao nhớ nổi.
Đang đi, một ả chặn ngang đường:
- Bác đang muốn tìm nhà trọ?
- Vâng, cô biết chỗ nào làm ơn chỉ cho tôi, cảm ơn quá..
- Vậy bác đi theo cháu..
Hai bố con lưỡng lự một chút rồi đi theo. Dãy nhà trọ từ xa giống như kiểu nhà chuồng gà, từng ngăn, từng ngăn một, giống hệt nhau, cất ngay bên dòng mương. Có lẽ để đỡ nhìn thấy dòng nước hôi hám nên tất cả các phòng đều xoay lưng lại, tựa vào hàng dừa lá xanh thẫm. Dừa là giống cây ưa gần thứ nước bẩn và mặn này, lá cứ xanh thẫm lên, nom ám muội ra làm sao đâu! Đi được một quãng, vẻ nhấp nhởi từ hai cô gái lạ biến mất. Có cái gì quen quen như.. “những người cùng làng”. Giọng một cô chùng xuống:
- Trọ ở đây vô giá lắm bác ạ. Triệu rưỡi tháng, một phòng. Năm mười triệu cũng có. Sinh viên tỉnh lẻ về, bác chọn chỗ này là chính xác đấy!
 Hôm qua một người quen dẫn hai bố con sang phố bên. Hỏi giá, người ta đòi tháng   mười lăm triệu! Thế mà vẫn có khách thuê. Gặp thằng cháu họ, nó mừng quýnh, đưa vào phòng nó vừa thuê tháng trước. Phòng nó có điều hòa nhiệt độ, ti vi, tủ lạnh, chỗ nấu ăn, tắm nóng lạnh.. Hỏi giá bao nhiêu một tháng, nó bảo “ Hai mươi chai, có bếp ga nhưng cháu toàn ăn cơm hàng, ngại nấu nướng..”. Nó rủ thằng con ông ở chung với nó, ở một mình “chán như con gián”, ấy là nói theo cách của nó! Ông hiểu ngay ý nó muốn gì? Thằng con ông ở đây khác gì thằng đầy tớ cho nó? Quyét dọn, giặt quần áo cho nó đã đành, không đấm lưng, xoa bóp cho nó mới là lạ? Có thể thằng con ông không ngại những việc đó, nhưng ông ngại. Ông từng nghe nói về thằng này. Có lần bố nó về quê than về nó. “Sướng thế đấy nhưng học hành có ra gì đâu? Suốt ngày gái gú, bài bạc, nghe nói dính dáng cả đến ma túy nữa”. Gần mực thì đen. Nó bảo nó cho ở không, tiền trọ nó trả, ông cũng không dám nhận lời, đành nói lảng :
- Chú có chỗ rồi, sang đây thăm anh ăn ở thế nào thôi, để anh em biết chỗ của nhau, khi cần thì qua lại.
-Vâng, nếu có chỗ rồi thì thôi, cũng không sao – Miệng nó nói vậy, mắt nhìn nghiêng nghiêng ra điều hiểu trong bụng ông đang nghĩ gì, chẹp miệng, quay vào.
Con ông nói nhỏ vào tai bố, khi ra đến ngoài đường:
- Bằng thu nhập cả năm của nhà mình bố ạ!
- Chuyện, cả bố lẫn mẹ nó đều là giám đốc, cỡ quan tỉnh, nhà nó thiếu gì tiền? Nếu nó học được như mày, bố nó cho du học bên Hoa Kỳ rồi. Mang tiếng là đi học nó ít khi đến lớp. Nó thuê hẳn một thằng hàng ngày đến trường học thay nó.. Mày bì với nó thế nào được!
Ông không ngờ thằng con ông nói:
- Nó không bì được với con thì có. Sướng thế chứ sướng nữa, cũng chẳng giá trị gì. Nhìn cái mã nó là con biết học hành chẳng ra gì! Học không cầu kiến thức thì đi học để làm gì? Khổ cho bố mẹ, không có ích cho mình, không ích cho ai. Bố mẹ hết thời dựa vào đâu? Dù cho có của ăn hết đời sau, sống thế con cũng không ham!
Ông mừng nở từng khúc ruột, ra nó cũng biết nghĩ, vậy mà ông cứ lo.. Nhưng vẫn bảo:
- Anh đừng có chủ quan! – Miệng nói thế, nhưng ông thấy mắt lại cứ cay cay, cũng là con người cả! Con người ta thì chẳng thiếu thứ gì. Con mình đến chỗ ở cũng phải hà tiện, nói gì cái ăn cái mặc? “Thôi thì cố lên con nhé!” như người ta nói.. Thấy tủi thân, không biết đang giận cái gì? Bố cái thằng này ngày xưa cùng học với mình ở trường BK. Nếu không được chiếu cố diện gia đình chính sách, chắc chẳng thể nào tốt nghiệp. Cái thằng chân tay to, đầu óc đơn giản, trán ngắn, mặt vành ra hai bên như cái bánh đúc méo thế mà có số sướng, con nó bây giờ lại sướng hơn con mình..
Mới nghĩ đến đấy, đã đến nơi. Cô gái đã mở phòng, mời hai bố con vào. Cô rót cho mỗi người một cốc nước lọc, nói như phân trần:
- Bác đừng đánh giá chúng cháu nhé. Chẳng qua chúng cháu cũng cũng vì hoàn cảnh. Bác là nhà báo cháu biết không giấu bác được. Ở đời ai chẳng muốn đẹp muốn giòn? Ai muốn thế này đâu ạ?
- Sao cô biết tôi làm báo?
- Hôm vừa rồi cháu thấy bác trên ti vi nhận giải thưởng báo chí. Gặp là cháu nhận ra ngay, hóa ra bác là đồng hương, chỉ khác huyện..Chỉ xin bác đừng viết gì về chuyện gặp cháu ở đây, bác nhé!
- Chuyện ấy cô đừng lo. Báo chí nước mình chỉ nói cái hay cái đẹp. Nói điều phức tạp làm gì?  Thôi bỏ qua chuyện đó, cô bảo có chỗ cho trọ, chả nhẽ chỗ này ư?
- Không sao đâu bác ạ? Chỗ này gần trường, em nó lại không có xe máy, chẳng tiện sao? Hai chị em cháu ban đêm bận “đi làm”, chỉ ở nhà ban ngày. Em nó thì ngược lại, tuy là ở chung, nhưng không cùng nhau.. Nếu bác thuê riêng một phòng hơi cao tiền.. Hay là cứ tạm như thế đã, nếu em rủ thêm được bạn tìm thuê phòng chung nhau sau cũng được..
Ông Thành biết cũng không còn cách nào khác. Đêm hôm qua hai bố con phải thuê tạm một phòng, vừa tối vừa chật mà phải trả ba trăm ngàn một ngày một đêm. Nếu thuê cả tháng tiền đâu cho xuể ? Lương của hai vợ chồng có lẽ chỉ đủ thuê phòng cho con.. Còn bao nhiêu khoản khác lấy ở đâu? Ông đành chép miệng:
- Chú có việc phải về gấp, thôi có gì hai chị giúp đỡ em, rồi chú sẽ tính sau.. Bây giờ trưa rồi, ta tìm chỗ nào ăn cái đã..
    Thằng con không nói gì, nó lúng túng, mặt cứ đỏ lên như bị sơn ăn mặt. Nó biết  “Khổ học” là như thế nào về sau càng tốt chứ sao? Ông nghĩ trong bụng như vậy..
**
Ông Thành, bố nó về sau bữa ăn cực kỳ tốn kém đối với nó. Hai con bé  đồng hương đòi trả tiền, ông không nghe. Có bốn người, ăn uống chả có gì nhiều, hết gần nửa triệu bạc.
Nó nhớ lại hồi cuối năm, đi Tam Đảo về, bố nó kể rất hài hước; “Mùa này trên đó vắng khách lắm, hàng nào cũng có người chổng mông mài dao, vớ được “quý khách” nào chém cho bằng chết..” Ở Hà Nội nó không thấy ai mài dao, mà chặt chém cũng ghê phết, có kém gì đâu? Chả khác nào lỗ đen, bao nhiêu tinh tú nó đều nuốt chửng hết. Không biết mình sống, ăn ở thế nào đây?  Con bé già tuổi hơn, người gày, tóc ngắn là đứa thạo. Nhìn vẻ ưu sầu của nó như đoán được, bảo:
- Bọn chị muốn đưa bác đến chỗ “ngon lành cành đào” đãi cho cụ một bữa, chứ ăn hàng ngày tiền đâu đến chỗ ấy? Có chỗ gần nơi bọn mình ở, ăn rất rẻ, chỉ tội không được ngon, cậu có chịu không?
 Nó thành thực:
- Em ở nhà quê, ăn uống thế nào cốt xong bữa. Các chị ăn được, chắc em không dám chê..      
Thế mà đến chiều, phải cố lắm nó mới khỏi buồn nôn khi và miếng đầu tiên vào miệng. Cơm sống, cơm nát lẫn lộn. Còn thịt không biết gồm những thứ thịt gì, vừa hôi vừa chua rất khó tả, cứ nhơn nhớt như vừa vớt ở dưới ao lên. ( Sau này nó mới biết đó là những thức ăn thừa ở các khách sạn, nhà hàng được thầu về đây bán cho học sinh, sinh viên, người lao động vãng lai ). Còn canh thì khỏi nói, nom cứ vàng như dưa, chắc là rau ôi, mua cả đống ngoài chợ về.
Vậy mà khách vẫn đông, không đủ chỗ ngồi. Gian hàng hơn chục mét vuông kê mấy cái bàn, mỗi cái mỗi kiểu, chỉ rộng bằng nửa cái bàn học của mẫu giáo. Ghế cũng không khuôn khổ nào, cái thấp cái cao. Chủ hàng có chân trong nhóm buôn phế liệu, nên mới có kiểu bàn ghế như vậy. Cái nào cũng cáu bẩn, nứt nẻ, ít cái còn nguyên vẹn.
Ngay cả mái lợp, vách tường cũng bao gồm đủ thứ thập cẩm. Vỏ phuy đựng nhựa đường, tôn cũ, bìa các tông.. Vá víu, xiêu vẹo rất buồn cười.
Được cái bà bán hàng sởi lởi, nói ngọt như mía. Thì bà cũng từng cảnh lấm láp, than bụi, bốc xếp, khuân vác mà nên. Bà mới vừa thoát cảnh đầu do, mặt muội ít năm lại đây nhờ thu mua sắt vụn, giờ bà vẫn chưa bỏ nghề cũ, đưa con cái từ quê lên, thuê đất, mở thêm cái hàng ăn này.
Ngoài giá rẻ hơn các chỗ khác, nếu thực khách cơ nhỡ, bà vẫn cho ăn thiếu, bán chịu cho. Bên trong cái tủ quây bằng lưới mắt cáo đựng thức ăn còn thấy quyển sổ khá dầy, dành ưu tiên cho các thực khách đó. Sinh viên nhà chưa gửi kịp tiền, người làm công chưa đến tháng lương.. có thể đến đây trông cậy vào bà.
Xong bữa nó cứ thấy bụng binh bích, tưng tức. Vội lấy mấy viên Cơloxit ra vã vào miệng. Nghĩ chắc kiểu này khó mà sống được lâu quá! Người ta cứ nói vệ sinh thực phẩm đâu đâu. Có thể những chỗ nhếch nhác như thế này không ai để mắt tới.
Nhà nó ăn uống cũng chẳng sang trọng, ngon lành gì nhưng được cái sạch sẽ. Cơm canh nóng sốt, rau của nhà trồng không có cá thịt ôi thiu như chỗ này.
Nhưng vẫn còn may. Có mấy đứa học Kinh Tài gọi điện đến bảo chỗ bọn nó không có hàng ăn. Phải đi cả chục cây số mới đến. Hỏi chúng mày làm thế nào? Bọn nó bảo : “ Cái khó ló cái khôn”. Giời ạ, “Khôn” cái con tiều. Chui vào nhà toa let nấu vụng cơm vì chỗ trọ cấm đun nấu trong nhà. Có hôm chủ trọ bắt được chửi như té nước vào mặt.. Từ bé đến giờ nó chưa thấy ai nấu nướng như thế bao giờ. Có đứa “Thông minh” hơn, giấu nồi cơm điện vào ba lô, giả vờ vào thư viện, cơm chín là lúc trả sách đứng dậy. Thảo nào có lần nó đọc ở đâu đó về sự hồi sinh của “văn hóa đọc”. Có lẽ các bác nhà văn hay tin này thì vui lắm! Nếu không các bác ấy viết để làm gì nhỉ?
Mỗi tháng mẹ nó bảo sẽ gửi cho hai triệu. Trừ tiền trọ, tiền điện, nước mỗi ngày chia ra, còn bốn mươi ngàn đồng. Quy ra đô la Mỹ như người ta tính, xấp xỉ hơn một đô! Nếu không ăn ở đây, còn chỗ nào thích hợp hơn? Còn khá hơn những đứa bố mẹ là nông dân. Bọn chúng chỉ có một đô la một ngày. Không biết bọn nó sống bằng cách nào? Chắc là phải đi làm thêm đủ loại công việc. Chỉ nghĩ đến thôi nó đã cảm thấy như bị xúc phạm. Cái tự ty, tự ái vặt của con nhà nghèo thường vùng lên, phẫn nộ không đúng chỗ như vậy.. Nhưng mà rồi cũng phải làm thôi, còn những bốn, năm năm nữa mới ra trường chứ đâu phải ngày một, ngày hai. Bố mẹ làm sao chu cấp mãi được, chưa kể ở nhà có chuyện gì? Ốm đau, tai ách chẳng hạn..
Hai con bé vẫn rì rầm cái gì đó, chưa ăn xong. Nó bảo về trước. Hai con ừ, không giữ..
Ra tới cửa có một thằng cao to lêu nghêu đâm xầm vào nó. Nó định gừ.. nghĩ mình “ma mới”, lại thôi. Thằng kia vội rú lên:
- Khánh hả?
- Ừ!
- Xuống khi nào?
- Mới!
Chuyện vài câu, thằng kia bảo:
- Tao cũng trọ gần đây, nửa ngày đi học, nửa ngày  đi làm thêm, nếu mày thích hôm nào tao giới thiệu cho chỗ có việc?
Nó mừng húm, nhưng vẫn bảo:
- Ờ, để tao xem thế nào đã..
**
Căn phòng rộng hơn chục mét vuông. Kê một cái bàn nhỏ bằng nhựa, để son phấn, đồ trang điểm, mấy thứ vặt vãnh.. Kế bên chiếc giường gỗ ván tạp hình quân bài. Một tấm đệm cũ trải phía trên. Hai cô gái nhường nó nằm trên giường, nó không nghe. Dù sao nó cũng “Nam tử hán”, làm sao lại tranh chỗ của phái chân yếu, tay mềm? Cái đệm cũ trải ra phía đối diện thành chỗ nằm của nó. Độc nhất chiếc quạt để bàn không có lồng bảo hiểm, dùng chung cho cả phòng..
Hà nội sang thu rồi mà bức bối chưa dịu. Hơi nóng từ mái tôn úp xuống, hơi người bốc lên, ngột ngạt như ở trong hầm. Gần như ngày nào cũng cắt điện. Lúc đó chỉ muốn chạy ra ngoài bờ mương, nhưng mùi xú khí bay lên, thốc vào mũi không sao chịu nổi. Về đến nhà, cả ba cô gái chả cần ý tứ gì nữa, cởi hết quần áo ngoài, chỉ mặc áo con và mỗi chiếc quần đùi. Một thứ mùi gì đó hòa quyện vào gian phòng khiến nó nôn nao, khó thở. Tiếng xe cộ, tiếng máy trộn bê tông ở gần đấy vọng vào, tiếng ồn ngoài đường vọng tới.. Tất cả như hỗn hợp tiếng động của một cơn dông, làm nó xây xẩm mặt mày. Nó tự trấn an là do mình chưa quen. Đang sống ở nơi thanh bình, yên tĩnh nên chưa thích nghi với môi trường sôi động nơi đây. Nhưng đến bao giờ thì thích nghi, với nó giờ này hoàn toàn chưa biết? Ra đụng vào chạm với người khác giới, với nó chả khác đụng phải dây điện để trần, chạm phải lửa. Nó thường vờ quay mặt nhìn đi chỗ khác, không để mắt tới hai cô gái. Quả là sự bất tiện, dù cố tránh nhưng thường xuyên va chạm vào nhau. Các cô cũng chỉ hơn nó dăm ba tuổi, sự hơn kém có thể san bằng bất cứ lúc nào nếu nó có ý nghĩ u ám. Ý nghĩ này dằn vặt nó. Bứt dứt. Không yên.
Ngày hôm sau, khi nó ở trường về, nó thấy hai cô đang hí húi nấu cơm. Họ mua thanh lý được bộ bếp ga của một người trọ phòng bên vừa rời đi chỗ khác. Như vậy là từ nay trở đi, ăn uống sẽ được cải thiện. Nhìn vẻ mặt hớn hở của hai người nó đọc ra điều đó. Nhưng hạnh phúc, niềm vui ở đời thường có giá đắt đỏ. Được ăn ngon hơn, rẻ hơn theo ý mình cũng đồng nghĩa với nỗi khổ cực về nóng nực.  Bình thường nhiệt độ đã ba bảy, ba tám độ. Đun nấu trong nhà nhiệt độ sẽ tăng thêm ba bốn độ nữa. Trừ người trực tiếp nấu ăn, kẻ không phận sự xin mời ra ngoài, ra bờ kênh hóng mát. Ai đã qua kênh Nhiêu Lộc chắc chắn sẽ biết sự ô nhiễm ở đó so với nơi đây chưa là cái đinh gì! Một kiểu xóm chiếu xưa, ngay giữa lòng Hà Nội.
Cũng may là hai cô gái thường ra khỏi nhà từ lúc trời xâm xẩm tối. Họ về khi nào, nó cũng không biết vì lúc đó nó đã say giấc, khi về khuya nóng bức giảm đi ít nhiều. Cửa thường nó không đóng, chỉ khép hờ vì nó ngại phải dậy khi các cô gọi cửa. Có hôm họ không về, nó đoán có đại gia nào đón họ đi pích ních đâu đó ít ngày.
Trong nhà không có đồ đạc gì đáng giá nên không lo trộm cắp, dù xung quanh việc đó thường xuyên xảy ra. Không mấy ngày không có tiếng kêu khóc, cãi vã, chửi bới vì ai đó bị trộm đồ..
Nó có duy nhất cái láp tốp cũ của bố mang theo là đáng kể. Ông Thành phải dùng chung máy tính với vợ để nó mang theo. Học công nghệ thông tin, dù nghèo đến đâu, bắt buộc phải có máy. Nếu không chả khác gì ở nhà quê đi cày không trâu, đi câu không có mồi câu vậy! Nó có ý giữ gìn lắm. Lúc nào cũng kè kè bên người, “Vật bất ly thân”. Mà trong phòng nào có tủ ỷ gì đâu mà bảo cất cơ chứ? Sự cẩn thận của nó như đã được “mặc định” rồi. Ngồi ăn, láp tốp để lên đùi, khi ngủ quàng dây đeo vào cổ, như bóng với hình. Dù rằng thực ra cái láp tốp cũ không đáng mấy  tiền. Nếu bây giờ mang ra hiệu cầm đồ, quá lắm, may được hai triệu bạc. Máy tính là thứ hàng hóa mất giá nhanh chóng như xe lao dốc. Vừa mua trong hàng ra, vì cơ nhỡ, hay không thích, bán lại ít nhất mất non nửa tiền. Mười mấy triệu, có kho chỉ còn lại bốn năm, dù  nhãn hiệu xịn thế nào cũng chung số phận, hơn kém nhau không đáng kể.
Nhưng đây là máy của bố. Là báu vật đối với nó. Nếu mất nó, lấy đâu ra tiền để mua cái mới?  Mua máy cũ còn chưa chắc nữa là.. Nó cẩn thận là phải..
Không ai ngờ, có một ngày cái láp tốp thân thiết ấy vĩnh viễn ra đi.
Nó học được bài học gì về cuộc sống của chàng sinh viên trẻ vừa bước ra đời?
**
- Tao không hiểu người như bố mày làm sao lại hớ như thế? Không nghe có câu “ Thằng nghiện chớ nghe, ca ve chớ tin” à? Làm sao lại tìm chỗ ở chung cho mày với hai con bé đấy được?
- “Ai” cũng có người tốt người xấu. Không thể đánh giá người ta bằng công việc. Chẳng qua cũng vì hoàn cảnh đưa đẩy cả thôi. Bố tao bận về gấp, có chuyến thăm của ông “gì” to lắm, tao không biết, bố tao không thể vắng mặt. Ông phụ trách mảng “thời sự chính trị” của báo mà. Định ở tạm mấy ngày “chống móm” cái đã rồi tìm chỗ sau, ai ngờ..
Không để nó nói hết câu, thằng Ngân cao kều gạt đi:
- Còn nghĩ như thế, mày còn khổ. Nghề nghiệp nào làm lâu cũng có cái “Đạo” của nó nhập vào. Nhưng mà thôi, không bàn chuyện ấy nữa, tốt xấu mặc mẹ nó! Giờ thử xem có cách nào lấy lại cho mày cái máy tính được không? Mày đã báo công an chưa? Chẳng nghẽ chịu nó hả? Đấy mày thấy chưa, có phải tự nhiên nó sốt sắng mời rồi đưa ông già mày với mày đến chỗ nó đâu? Không có chuyện tự nhiên người đời tốt với nhau như thế, thằng ngu ạ!
 - Có báo cũng chẳng ích gì.. Đây mày xem – Nó đưa cho thằng Ngân kều tờ giấy gấp làm tư, xé ra từ một quyển vở con. Trong đó viết :
“Chị lạy chú, khi chú tỉnh giấc thì chị đã đi rồi. Nếu chú còn thức chị cũng không dám nói chuyện này với chú. Xin chú đừng nói việc này với ai, nhất là đừng đi báo CA!  Không những không làm gì khác được mà con chị sẽ nguy thêm. Chẳng qua bất đắc dĩ chị phải làm vậy, Con chị bị bệnh trọng, nếu không có tiền cháu sẽ chết! Chị đã hết cách rồi, không còn đường xoay sở. Tháng này ít khách quá, kinh tế khủng hoảng, ai còn đi chơi lúc này? Tiền chị kiếm chỉ đủ mồm mình ăn, không lẽ để con chết? Coi như chị mượn chú cái máy tính, cầm mua thuốc cho cháu. Kiếm được tiền, chị sẽ chuộc lại gửi trả chú, để cháu được sống. Trăm ngàn lần xin chú tha thứ cho chị. Dù xấu xa đến đâu chị cũng là con người, vẫn biết điều hay lẽ phải, không phải là súc vật, không biết gì.. Nhưng không còn cách nào khác. Chú có đánh, có giết chị cũng cam lòng và không hận chú. Chỉ xin chú rủ lòng thương, tha cho chị lần nàỳ . Kính thư!”
Đọc xong lá thư, Ngân kều bừng bừng nộ khí:
- Đúng là chó cắn áo rách. Lấy của ai không lấy, lấy của thằng trò nghèo như mày..đúng là giọng lưỡi đàn bà thối, chỉ mày mới tin. Tao thì nhổ toẹt vào những lời mẹ mìn của nó.. Nhưng thôi, cứ tạm gác đó đã. Bây giờ mày tính thế nào? Chả nhẽ mày cứ tiếp tục ở đấy với con kia?
Khánh ngẩn mặt, lúng túng. Ngân kều lưỡng lự một lúc rồi bảo:
- Thôi, ngay bây giờ chuyển sang chỗ tao. Tao với mày dùng chung máy của tao. Tao sẽ đưa mày đến chỗ tao làm. Có việc, vài tháng dành tiền mua cái khác. Chỉ tội chỗ ở hơi chật một chút, hai thằng nằm dở đầu đuôi là ổn chứ gì?
Nó không ngờ, thêm một lần, lấy sai lầm này để sửa sai lầm khác!

Quán cà phê thằng Ngân kều đưa đến là một quán đặc biệt vắng khách. Điều đó đối với chị chủ quán không thành vấn đề. Chồng chị ta đang công tác ở nước ngoài. Chị mở quán cho “vui cửa vui nhà”. Nhân viên chị tuyển chỉ là nam, không phải nữ. Đặc biệt “phải cao ráo, điển trai cho quán sáng sủa, tươi vui”. Nó may mắn hay không còn chưa rõ, nhưng đấy lại là câu chuyện khác. Chỉ biết đỡ nao núng, rắc rối trong tình cảnh này.

Đột nhiên hôm ấy Hà nội mưa rất to. Từ ngày biến đổi khí hậu, đây là trận mưa được ghi vào lịch thời tiết nước nhà. Sấm sét vang trời, một điều lạ chưa từng xảy ra vào mùa thu..

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Đừng im lặng: Làm thế nào để rút hết sợi dây kinh nghiệm?


ĐÀO TUẤN

LĐO - Cố Bí thư Thành ủy Đà Nẵng Nguyễn Bá Thanh từng có câu nói để đời: “Không ở đâu có sợi dây kinh nghiệm dài như ở Việt Nam... Rút hoài, rút mãi mà không hết”.

Không biết khi ấy, ông đang hóm hỉnh hay cay đắng! Nhưng nó nửa như một chân lý, nửa như một lời tiên tri vậy.

Nói như chân lý, là bởi thực tiễn cuộc sống cho thấy rút kinh nghiệm nhiều quá. Ai, chỗ nào cũng rút kinh nghiệm. Cái gì cũng rút. Và rút. Thậm chí, để việc rút kinh nghiệm thêm sinh động, người ta có thêm nghiêm túc rút kinh nghiệm, rút kinh nghiệm sâu sắc. Rút đến hết nhiệm kỳ. Rút cho đến khi thanh thản về hưu.

Rút nhiều, rút phổ biến đến mức nó trở thành một thứ văn hóa quan trường, một thói quen xử lý.

Nhớ lại ông Nguyễn Bá Thanh với sợi dây kinh nghiệm thần thánh, khi hôm qua, Chủ tịch QH Nguyễn Thị Kim Ngân tiếp tục nói về sợi dây “rút năm này qua tháng nọ” mãi không hết này.

10 năm. Hai nhiệm kỳ chủ tịch tỉnh, hồ Tả Trạch, Thừa Thiên - Huế cũng đã xong, vậy mà mỗi việc đền bù cho dân mãi vẫn chưa xong! Vẫn còn nợ tới cả ngàn hécta đất. Nợ lời hứa tái định cư! Nợ phương kế sinh nhai. Và giờ là rút kinh nghiệm.

Nhưng đó không hề là cá biệt!

Điểm nhanh ngay trong ngày hôm qua, có tin 188 cán bộ thanh tra xây dựng TPHCM vi phạm bị kỷ luật. Đọc kỹ muốn ơ rê ca, bởi trong đó, 187 trường hợp khiển trách, cảnh cáo, và đương nhiên, được “rút dây kinh nghiệm” để tiếp tục tại vị.

Rồi sờ sờ clip vị giám đốc một sở văn hóa luồn tay lấy điện thoại ở... chỗ hiểm nữ tạp vụ. Mất hình ảnh cán bộ đến thế là cùng mà cũng chỉ... rút kinh nghiệm.

Thưa bạn đọc, nhân sự tái xuất của sợi dây huyền thoại này từ phát ngôn của những người có trách nhiệm, và từ những câu chuyện thực tế, Lao Động muốn đặt ra một câu hỏi: Vậy thì phải làm thế nào để rút hết sợi dây huyền thoại này?

Xin đừng im lặng! Xin hãy cho chúng tôi biết ý kiến!

Không lẽ chúng ta cứ mãi phải khoanh tay ngó lơ chịu đựng hài kịch người ta rút sợi dây này như một cách thức “mưa to như mưa nhỏ, mưa nhỏ như không mưa? như một cách thoát tội, như một kiểu “hòa cả làng”?

Tôi thấy tiếc, giá như chuyện một nữ bộ trưởng giao thông 29 tuổi vừa từ chức khi bị phát hiện lái xe sau khi uống rượu mà là chuyện ở Việt Nam, có phải đã được ngợi ca về sự tự trọng, về một thứ văn hóa quan trường tiến bộ và cần thiết thay thế cho sợi dây kinh nghiệm huyền thoại? 


Phần nhận xét hiển thị trên trang