Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Sáu, 12 tháng 8, 2016

Phản ứng về tin ‘pháo VN ở Trường Sa’

Phát ngôn viên Elizabeth Trudeau
Một ngày sau khi Reuters đưa tin về việc Việt Nam điều giàn phóng rốc két ra Trường Sa, các nước liên quan đã có phản ứng.
Mỹ kêu gọi các bên tìm giải pháp hòa bình trong khi báo chí Trung Quốc lên án Việt Nam, gọi đây là "sai lầm".
Phát ngôn viên của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ Elizabeth Trudeau nói Hoa Kỳ "có được biết tin này, rằng Việt Nam điều hệ thống hỏa tiễn tầm ngắn ra một số đảo thuộc Trường Sa".
Bà Trudeau nói: "Chúng tôi tiếp tục kêu gọi tất cả các bên tuyên bố chủ quyền ở Biển Đông tránh các hoạt động có thể làm gia tăng căng thẳng, có các bước thiết thực để xây dựng lòng tin và tăng cường nỗ lực tìm kiếm giải pháp hòa bình và ngoại giao cho các tranh chấp".
Khi được hỏi liệu Hoa Kỳ có kêu gọi Việt Nam dừng hoặc đảo ngược các hành động này hay không, bà Trudeau nói: "Chúng tôi kêu gọi các bên tránh hành động gây căng thẳng, nên câu trả lời là có".
Phóng sự đặc biệt của phóng viên Greg Torode, hãng Reuters, ra hôm 10/8 dẫn nguồn tin từ giới chức phương Tây, gồm các nhà ngoại giao và quan chức quân đội, nói rằng thông tin tình báo cho thấy Hà Nội đã vận chuyển các giàn pháo EXTRA từ đất liền tới 5 căn cứ ở quần đảo Trường Sa trong những tháng gần đây, một động thái có thể khiến căng thẳng với Bắc Kinh.
Bài báo của Reuters cũng nhắc tới việc các sân bay và các cảng mới xây của Trung Quốc sẽ nằm trong tầm tấn công một khi các hệ thống này được triển khai.
'Sai lầm khủng khiếp'
Quân đội VN lần đầu tiên giới thiệu tên lửa EXTRA do Israel sản xuất vào tháng 5/2015 (Ảnh chụp trong lễ kỷ niệm 60 năm thành lập Hải quân Nhân dân Việt Nam tại quân cảng Cam Ranh)
Báo chí chính thống của Trung Quốc ngay lập tức vào cuộc.
Hoàn cầu Thời báo bản tiếng Anh gọi hành động của Việt Nam là "sai lầm khủng khiếp" và kêu gọi Hà Nội "rút ra bài học" từ cuộc chiến 1979 giữ́a hai bên.
Trong khi đó cũng báo này, phiên bản tiếng Trung, nói Bắc Kinh cần phải làm rõ rằng Hoa Kỳ vẫn là "mối đe dọa lớn nhất" đối với các hòn đảo của Trung Quốc trên Biển Đông.
"Cần phải cảnh giác về những bước đi sắp tới của Hà Nội ở trên biển, nhưng chúng ta không được để việc đối đầu quân sự với Việt Nam trở nên nổi bật hơn so với những xung đột khác," bài xã luận viết.
"Việt Nam không có khả năng như Hoa Kỳ trong việc thúc đẩy các đồng minh hành động. Việc xử sự với Việt Nam mang tính quan hệ song phương nhiều hơn - đó là điều nằm trong khả năng của Trung Quốc."
Ảnh chụp từ vệ tinh cho thấy Trung Quốc đã xây các nhà ga chứa máy bay và một số kết cấu khác tại Đá Vành khăn, 22/07/2016 (Ảnh của CSIS/AMTI Digital Globe)
Hoàn cầu Thời báo cũng nhắc tới một tường thuật của báo này nhưng đăng trên phiên bản tiếng Anh về việc mối quan hệ giữa hai quốc gia láng giềng không bị ảnh hưởng gì bởi các tranh cãi trên biển.
Bài báo tiếng Anh đăng tin các công ty Trung Quốc đặt tại Việt Nam vẫn làm ăn bình thường bất chấp các sự kiện bài Trung diễn ra gần đây, và dẫn lời các du khách Trung Quốc tại Thành phố Hồ Chí Minh nói người dân Việt Nam đối xử với họ rất dễ chịu.
Nhân dân Nhật báo, cơ quan ngôn luận của Đảng Cộng sản Trung Quôc, phiên bản tiếng Trung, chạy bài xã luận với tiêu đề "Việt Nam bí mật triển khai rocket ở Nam Hải (tức Biển Đông, theo cách gọi của Việt Nam)".
Báo này viết: "Việc Việt Nam có các hành động quân sự tại các hòn đảo ở Nam Hải không phải là tin mới gì. Việt Nam hiện đã chiếm 29 đảo của chúng ta ở Nam Hải. Việt Nam đã bắt đầu việc xây dựng ở Nam Sa (tức Trường Sa, theo cách gọi của Việt Nam), kể từ thế kỷ 20."
"Đảo này nay đã có một đường băng dài 550m và bãi đáp trực thăng. Việt Nam cũng đã bắt đầu bồi đắp đảo quy mô lớn và tiến hành các dự án xây dựng trên năm hòn đảo khác. Tuy nhiên, Việt Nam thỉnh thoảng lại phản đối Trung Quốc."
Phóng vệ tinh
Trung Quốc đã phóng các vệ tinh có khả năng chụp hình ảnh với độ phân giải cao lên quỹ đạo Trái Đất
Cùng ngày với bài báo của Reuters, Trung Quốc phóng vệ tinh mới có khả năng chụp được các hình ảnh chất lượng cao, mà Bắc Kinh nói là có thể dùng để theo dõi, kiểm soát quyền hàng hải của nước này.
Vệ tinh Cao Phân 3, được phóng đi từ một căn cứ tại Sơn Tây hôm 10/8, sẽ phục vụ các mục đích dân sự trong mọi điều kiện thời tiết.
Thời báo Bắc Kinh nói rằng vệ tinh này hoạt động bằng cách phát sóng điện từ tới các mục tiêu và chụp ảnh khi nhận lại sóng phản hồi.
Tờ báo nói thêm là việc này sẽ cho phép vệ tinh hoạt động kể cả trong điều kiện thiếu sáng hoặc khi thời tiết xấu.
Tờ South China Morning Post cũng nói vệ tinh này có khả năng phát hiện được những mục tiêu cụ thể, chẳng hạn như một chiếc tàu di chuyển trên biển.
"Một khi đưa mục tiêu vào tầm ngắm, nó sẽ ngay lập tức chuyển sang chế độ theo dõi liên tục, chặt chẽ với những hình ảnh đạt độ phân giải cao trong hơn một giờ đồng hồ," báo này viết.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

TỪ LỖ TẤN ĐẾN MẠC NGÔN: NGHĨ VỀ HỘI CHỨNG ĂN THỊT NGƯỜI TRONG VĂN HỌC TRUNG QUỐC

Mạnh Hảo


“Mình là một kẻ có truyền thống ăn thịt người trên bốn nghìn năm”…”Mình đã sống bao nhiêu năm ở một nơi mà người ta ăn thịt lẫn nhau từ bốn nghìn năm nay”…
(Lỗ Tấn – Nhật Ký người điên)Viết kỷ niệm 76 năm ngày giỗ của đại văn hào Lỗ Tấn ( 19.10.1936 – 19.10.2012)

Lỗ Tấn là nhà văn Trung Quốc nổi tiếng, bậc thầy thể loại truyện ngắn, người đặt nền móng cho văn chương hiện đại Trung Quốc. Chủ đề “truyền thống ăn thịt người của dân tộc Trung Hoa” ám ảnh suốt những trang văn của ông như một lời cảnh báo nước Trung Hoa đã, đang và sẽ bị chủ nghĩa DUY ÁC thống trị.

Mạc Ngôn, người vừa được giải Nobel văn chương là một hậu duệ tuyệt vời của Lỗ Tấn, vẫn tiếp tục đưa món thịt người khoái khẩu Trung Hoa vào văn chương của mình, đặng hoàn tất hành trình mấy nghìn năm văn học Trung Quốc về nỗi ám ảnh người ăn thịt người. Tác phẩm Mạc Ngôn có chuyện ăn thịt người thật ru ? Có đấy, hồi sau sẽ rõ.

Ngay sau khi nhận giải văn chương Nobel, trả lời một báo Pháp, Mạc Ngôn nói ông thích nhất tác phẩm “Tam quốc chí” của La Quán Trung. Ngày bé, đọc “Tam quốc chí”, kẻ viết bài này quá kinh hãi khi đọc đến đoạn có một người ái mộ Lưu Bị ( lúc còn hàn vi) đến mức mời vị hoàng thân nhà Hán này đến nhà chơi, nhưng vì nghèo quá, không có gà lợn ngan ngỗng, đã giết thịt bà vợ yêu quý của mình làm bữa cỗ thịnh soạn đãi Lưu Bị.

Trong danh tác “Thủy hử” của Thi Nại Am, bàng bạc một không khí ăn thịt người, bánh bao nhân thịt người, thịt người giả thịt nai, thịt người ngon hơn thịt lợn dê hay trâu bò khiến người đọc có khi nổi da gà vì thú ăn thịt người của dân Trung Hoa. Nhân vật Lý Qủy giả làm Lý Qùy chuyên chặn đường giết người cướp của. Khi Lý Qùy bắt được Lý Qủy, bèn ngả anh này ra cắt tiết làm thịt như làm thịt một con chó, rồi ăn ngon lành trong mấy ngày túy lúy mồi ngon rượu ngọt…

Vợ chồng Trương Thanh & Tôn Nhị Nương trong “Thủy Hử”trước khi lên Lương Sơn Bạc từng làm nghề giết thịt người để ăn, đem thịt người giả làm thịt bò, thịt heo mang ra chợ bán. Hai vợ chồng này mở quán bán các món nhậu làm bằng thịt người trên đồi Thập tự, chuyên đánh thuốc mê giết người xẻ thịt. Võ Tòng đả hổ chỉ chút nữa đã bị Tôn Nhị Nương thọc tiết như heo…

Trước khi lên Lương Sơn bạc, Tống Giang suýt nữa đã bị mổ bụng lấy gan làm thuốc giải rượu cho đầu lĩnh Trương Anh…
Tuyệt tác “ Tây Du ký” của Ngô Thừa Ân mô tả sư phụ Trần Huyền Trang và đệ tử Trư Bát Giới đi thỉnh Kinh Thiên Trúc đã mấy lần bị yêu quái, bị bọn đầu lĩnh lục lâm thảo khấu toan làm thịt ăn nếu không có đệ tử Tôn Ngộ Không kịp đến cứu thoát…Ngay cả một số nữ yêu quái xinh đẹp cũng thèm ăn thịt nhà sư điển trai này…

“Đông Chu liệt quốc” từng kể nhiều chuyện ăn thịt người như là một truyền thống văn hóa Trung Hoa. Chỉ xin nêu ra mấy thí dụ :
Tề Hoàn công được coi là minh quân thời Xuân Thu, từng làm chủ soái chư hầu trong 35 năm, được sử phong là vua tốt có văn hóa “Hoàn văn”, lại chỉ thèm món thịt trẻ con, nghe nói ngon lắm mà mình chưa được ăn. Dịch Nha là bề tôi nịnh thần chiều ý nhà vua, bèn về đè con trai thừa tự của mình ra giết thịt, làm ra các món ngon tuyệt dâng Tề Hoàn công. Tề Hoàn công khen món thịt trẻ con ngon nhất trần đời, bèn ngỏ ý tháng nào cũng ăn cho đỡ nhớ…

Một thuở Nước Sở vây thành nước Tống. Người Tống hết lương thực, bèn đổi con cho nhau mà giết ăn, còn xương trẻ con thì dùng thay củi nhóm lửa để nhà này xào nấu thịt trẻ con nhà khác và ngược lại…
Tấn Châu Xước bắt được hai tướng nước Tề là Thực Xước và Quách Tối bèn giết thịt ăn, da hai ông này dùng làm nệm trải gường vừa êm vừa ấm…

Đến các thủy thần trên hàng nghìn con sông lớn bé Trung Hoa mỗi năm cũng ăn thịt đến hàng trăm ( có thể hàng nghìn) gái trinh vô tội. Mỗi lần thủy thần dâng vỡ đê lụt lội, dân làng lại phải ném một cô gái trinh còn sống xuống sông cho Thủy thần ăn tươi nuốt sống…
Sử Trung Hoa chép : Lã hậu vợ Lưu Bang Hán Cao tổ từng giết đại tướng Hàn Tín rồi băm nát như tương để làm mắn ông này, đoạn gửi cho các chư hầu ăn món mắn Hàn Tín để thấy thứ mắn tuyệt chiêu của nhà Hán có ngon không ?

Thuở Phục Ba tướng quân Mã Viện chinh nam đàn áp cuộc khởi nghĩa Hai Bà Trưng, bị Hai Bà đánh trả tới cùng. Khi bị quân Hán dùng kế tiện nhân cởi truồng tấn công nữ binh của Nữ vương Việt, quân Việt xấu hổ quá đã thua trận. May mà Hai Bà nhảy xuống Hát giang trầm mình tự tử; nếu không, Hai Bà không may rơi vào tay Mã Viện, chắc chắn đã biến thành hai hũ mắn gửi về dâng vua Hán dùng thử xem mắm làm bằng thịt hai vua bà xứ Man di này ngon tới đâu ?

Dân tộc Trung Hoa có nền văn minh sớm vào bậc nhất thế giới. Ngay từ thời cổ đại, Trung Hoa đã sinh ra nhiều vị thánh tuyệt vời cứu nhân độ thế : Khổng tử, Mạnh tử, Lão tử, Trang tử, Chu Văn Vương, Mặc tử, Tuân tử…Thời bách gia chư tử ( Xuân Thu Chiến quốc) là thời loạn lạc nhưng cũng là thời nở hoa nhân bản của hàng chục nhà lấp thuyết nhân văn giúp nền văn minh Trung Hoa hướng thiện.

Lỗ Tấn tên thật là Chu Thụ Nhân sinh năm 1881 ở phủ Thiệu Hưng, tỉnh Chiết Giang, mất ở Thượng Hải 1936
Lẽ nào, trong một xứ sở có nền văn minh xuất chúng như thế, nơi ánh sáng của triết học, thi ca rạng ngời như thế, lại cũng là nơi mà cái ác, cái xấu xa ghê tởm của thói người ăn thịt người dã man tới mức đầu thế kỷ XX, văn hào Lỗ Tấn còn đau đớn thốt lên cái thuộc tính Trung Hoa ăn thịt lẫn nhau kia kinh tởm đến vô cùng bằng truyện ngắn “ Nhật ký người điên”, viết về một trí thức chống lại chế độ man rợ bị nhà cầm quyền vu cho là điên và bắt nhốt chuẩn bị làm thịt. Xin quý vị đọc một ít đoạn trích từ truyện ngắn này, như sau :

“…Mấy hôm trước, người tá điền bên thôn Lang Sói sang báo mất mùa, kể chuyện với ông anh mình rằng bên ấy, có một tên đại ác vừa bị người ta đánh chết. Có kẻ đến moi tim moi gan đem về rán mỡ ăn cho được can đảm. Mình nói xen vào mấy câu thì ông anh và người tá điền trố mắt nhìn. Hôm nay, mới biết là ánh mắt họ cũng giống hệt ánh mắt những người gặp ngoài đường kia!
Nghĩ lại mà lạnh từ đầu đến chân.

Họ đã ăn được thịt người thì vị tất lại không ăn được thịt mình!
Rõ ràng câu nói “Ăn thịt mày một miếng…” của người đàn bà nọ, tiếng cười của những người mặt tái mét, răng nhọn hoắt kia, và mẩu chuyện của người tá điền hôm trước, đều là những ám hiệu cả. Mình thấy rõ trong lời nói của họ có thuốc độc, trong giọng cười họ có dao găm. Răng thì nhăn ra trắng hếu. Toàn là bọn ăn thịt người!
Theo mình nghĩ, tuy mình không phải là một người ác, nhưng từ ngày mình giẫm lên cuốn sổ ghi nợ của cụ Cố Cữu, thì không còn thể nói chắc được nữa. Hình như họ có ý định gì, không thể nào đoán ra được. Huống hồ, họ giở mặt một cái là có thể đổ riệt cho người ta là người ác. Còn nhớ hồi ông anh bầy cho mình làm luận. Mặc dù nhân vật đem ra bàn tốt đến đâu, hễ tìm được cách chê vài câu là ông ta khuyên cho mấy khuyên. Và đối với những nhân vật xấu, hễ lựa lời bào chữa, là ông ta phê ngay bên cạnh “Phiên thiên diệu thủ, dữ chúng bất đồng ” (Có tài biện luận! Độc đáo!). Như vậy thì mình làm sao đoán biết được tâm địa họ thế nào? Huống hồ khi họ đã muốn ăn thịt mình!
Việc gì cũng phải suy nghĩ mới vỡ nhẽ. Cổ lai, việc ăn thịt người thường lắm, mình cũng còn nhớ, nhưng không được thật rõ. Liền giở lịch sử ra tra cứu thử. Lịch sử không đề niên đại, có điều trang nào cũng có mấy chữ “nhân, nghĩa, đạo đức” viết lung tung tí mẹt. Trằn trọc không sao ngủ được, đành cầm đọc thật kỹ, mãi đến khuya mới thấy từ đầu chí cuối, ở giữa các hàng, ba chữ: “Ăn thịt người”.
Những chữ đó trên trang sách và những lời nói của người tá điền cũng lại cười khì khì và trợn mắt nhìn mình một cách quái gở.
Mình cũng là người, họ định ăn thịt mình thật!
Dịch Nha(8) nấu thịt con cho Kiệt, Trụ ăn. Đó là chuyện ngày trước. Ai biết được từ khi Bàn Cổ khai thiên lập địa, người vẫn ăn thịt người, cho đến con Dịch Nha, và từ con Dịch Nha cho đến ông Từ Tích Lâm(9) rồi từ ông Từ Tích Lâm cho đến cái anh gì bên thôn Lang Sói! Năm ngoái, trên tỉnh có mấy tên phạm nhân bị chém, còn có người mắc bệnh lao lấy bánh bao chấm máu liếm(10).

Đứa em gái mình bị ông anh ăn thịt, mẹ có biết thế hay không, mình làm sao hiểu được!
Nghĩ có lẽ mẹ cũng biết. Chẳng qua khi khóc, mẹ không nói ra đó thôi. Chắc cũng cho là phải. Còn nhớ hồi lên bốn lên năm, mình đang ngồi hóng mát trước nhà, nghe ông anh nói rằng: Cha mẹ ốm đau, con phải cắt một miếng thịt, nấu chín, dâng cho cha mẹ, mới là có hiếu. Mẹ cũng không cãi lại. Ăn được một miếng thì tất nhiên có thể ăn cả con người. Nhưng bây giờ nhớ lại thì hôm ấy, nghe mẹ khóc, thương tâm quá đi mất! Thật là một chuyện lạ lùng!

XII
Không thể nghĩ được nữa.
Bây giờ mới biết mình đã sống bao nhiêu năm ở một nơi mà người ta ăn thịt lẫn nhau từ bốn nghìn năm nay”(hết trích)

Lỗ Tấn mang trong mình cả một nước Trung Hoa cổ hủ và tàn ác, hèn hạ và dối trá, nghèo đói và thất học trong cơn mê ngủ ảo tưởng về mình đang bị các đế quốc xâu xé. Ông sinh ra trong cuối thời Thanh mạt, từng chứng kiến ông nội mình bị vua Quang Tự ra lệnh xử tử hình vì tội hối lộ trong trường thi.
Khi nhìn thấy trong phim cảnh người Nhật chém đầu một người Trung Hoa mà dân Trung Hoa lại hí hửng chen nhau xem cảnh ô nhục đó, Lỗ Tấn bèn bỏ giở ngành y ông đang học tại Tokio, về nước dùng ngòi bút cứu nước. Ngay khi còn học tại Nhật, ông đã tham gia “Quang phục hội” là hội của những người sau này tham gia cách mạng Tân Hợi ( 1911) lật đổ nhà Thanh tạo ra Trung Hoa Dân quốc.
Lỗ Tấn cho rằng căn bệnh trầm kha của Trung Hoa là căn bệnh tinh thần, căn bệnh ảo tưởng, mê ngủ kinh niên, phải chữa bằng ngòi bút chứ không thể chữa bằng dao kéo hay ống chích y khoa. Liệu Lỗ Tấn có thể chữa nổi căn bệnh ung thư tinh thần của nước Trung Hoa lên cơn thèm thịt đồng loại đang trong giai đoạn ung thư cuối cùng này chăng ?
Ông nhìn thấy nước Trung Hoa chính là một con bệnh điên đang bị giam nơi nhà tù có tên là lịch sử trong ám ảnh bị thời đại ăn thịt, như suốt bốn nghìn năm hội chứng ăn thịt nhau phải chăng là nghiệp chướng Trung Hoa ? “Nhật ký người điên” là tác phẩm đầu tay viết năm 1918 lại cũng chính là một kiệt tác của Lỗ Tấn.
Ông nhìn thấy nước Trung Hoa, dân Trung Hoa trong số phận của chú AQ khờ khạo, ngu dốt, khôn lỏi, cả tin, ấm ớ dễ bị lừa, ảo tưởng, tự huyễn hoặc mình, tự lừa mình bằng phép thắng lợi tinh thần luôn luôn là miếng mồi ngon cho các triều đại, cho các thể chế chính trị trên đất nước rồng điên này ăn thịt.
Một anh nông dân điển hình AQ vừa đói, vừa dốt, vừa hèn hạ khôn vặt, vừa ảo tưởng vừa rất thiêu thân, dễ bị
kích động, ấm ớ, mơ ngủ…sao có thể làm cách mạng? Chẳng qua cũng chỉ là thứ cách mạng a dua, thứ cách mạng súc vật. Hàng tỉ anh AQ này chỉ là phương tiện cho bọn cai chính trị, bọn lãnh tụ buôn chính trị, buôn cách mạng lợi dụng tính cả tin ngu xuẩn, tính thiêu thân khi bị kích động, bị bơm nước đường của AQ, để rồi cuối cùng chú và các chú thành nạn nhân của cách mạng.
Thiên tài Lỗ Tấn bằng truyện “AQ chính truyện” đã tiên đoán số phận bi kịch của hàng trăm triệu các chú nông dân thất học, đói rách, tự dối lừa mình và bị bọn cai đầu dài cách mạng lừa dối, dụ dỗ đi tìm thiên đường ảo tưởng; để rồi anh em nhà AQ bị cuộc cách mạng cộng sản tàn bạo nhất trong lịch sử bốn nghìn năm ăn thịt người của nước Trung Hoa giết hoặc bị chết đói ngót trăm triệu nhân mạng trong thời cải cách ruộng đất, thời hợp tác hóa, thời đại nhảy vọt, thời cách mạng văn hóa ( cách mạng phản văn hóa, diệt văn hóa mới đúng).

Tác phẩm “ AQ chính truyện” là kiệt tác hàng đầu của Lỗ Tấn được in trong tập truyện “ Gào thét” ( 1923). Năm 1926, tập truyện lừng danh của Lỗ Tấn có tên là “Bàng Hoàng” ra đời đưa ông lên vị trí số một của văn đàn Trung Hoa về thể loại truyện ngắn. Ngoài ra, Lỗ Tấn còn xuất bản thêm bảy tập tạp văn kiệt xuất.
Viết truyện ngắn “Thuốc” kể lại chuyện bài thuốc gia truyền kinh tởm chữa bệnh lao của người Trung Hoa bằng cách ăn bánh bao chấm máu tử tội bị chém đầu. Các sách giáo khoa văn từ phổ thông lên đại học của Trung cộng và Việt cộng dạy về “Thuốc” rằng : Lỗ Tấn lên án chế độ phong kiến giữ nhiều hủ tục man rợ, chủ trương ngu dân để dễ cai trị.
Không, chế độ phong kiến Trung Hoa mấy nghìn năm không hề chủ trương ngu dân mà luôn khuyến học, trọng kẻ sĩ : “nhất sĩ nhì nông”, “nhân bất học bất tri lý”…
Trong lịch sử nhân loại, chỉ những người cộng sản mới chủ trương ngu dân để dễ cai trị bằng cách diệt trí thức : “trí phú địa hào đào tận gốc trốc tận rễ”, coi trí thức không bằng cục phân ( câu nói của Lê Nin được Mao nhắc lại”
Viết truyện “Thuốc”, Lỗ Tấn công bố một tư tưởng sâu sắc rằng máu ( tức cách mạng bạo lực “súng đẻ ra chính quyền” của Mao) mãi mãi không thể là phương thuốc chữa nổi con bệnh Trung Hoa, không cứu nổi nước Trung Hoa chìm trong cơn mê ảo tưởng, lạc hậu, nghèo hèn. Mao đã vay máu của hàng trăm triệu chú AQ, chắc chắn chỉ có thể trả bằng máu…Và quả thực, lời tiên tri bằng văn học của Lỗ Tấn rất chính xác : Mao Trạch Đông đã tắm máu nước Trung Hoa không phải chỉ một lần. Mao còn tìm cách tắm máu các dân tộc khác bằng món bánh bao chấm máu người có tên là “tư tưởng Mao Trạch Đông”…
Trước hết, phải khẳng định một sự thực, rằng Lỗ Tấn chưa bao giờ là một người cộng sản, mặc dù ông từng là bạn thân một nhà văn, một lãnh tụ cộng sản Trung Hoa là Cù Thu Bạch ( bị Quốc Dân đảng xử bắn năm 1935). Ông từng cùng với Cù tiên sinh lập ra phong trào Tả liên – các nhà văn cánh tả. Lỗ Tấn mãi mãi là một người quốc gia, yêu nước Trung Hoa của người nghèo khổ bị cả bốn nghìn năm quan quyền bần cùng hóa, AQ hóa…
Chính là Mao Trạch Đông đã “vơ vào”, đã lôi tên tuổi kiểu nhận vơ ông vào phong trào cộng sản của mình sau khi ông chết năm 1936, để gọi ông là nhà văn vô sản số một Trung Hoa, là tấm gương cách mạng Trung Hoa, coi ông như là Goocki của Trung quốc.
Từ năm 1949 Trung Quốc đã cho dạy văn chương Lỗ Tấn trong nhà trường, từ năm 1954 ở Việt Nam cũng dạy học về Lỗ Tấn y chang Trung Quốc, đều dùng lăng kính cộng sản để soi vào văn Lỗ Tấn, biến ông thành công cụ tuyên truyền cho đảng cộng sản chính là công cuộc giết chết văn tài Lỗ Tấn.
Giả sử trời cho Lỗ Tấn sống thọ đến U 90, thì năm 1966, năm Mao làm cách mạng văn hóa, chắc chắn Lỗ Tấn đã phải bị đấu tố tới chết hoặc cùng đường phải tự tử như Lão Xá mà thôi.
Suốt cả đời, Lỗ Tấn luôn chống chủ trương ngu dân của những kẻ nhân danh cách mạng, như ông viết trong lời tựa tập truyện “ Gào thét”(1923), như sau :
“Dân mà còn ngu muội, hèn nhát thì dù thân thể có khỏe mạnh, cường tráng chăng nữa, cũng chỉ có thể làm thứ người mà người đưa ta đưa ra chém đầu thị chúng và làm thứ người đứng xem cuộc thị chúng vô vị như thế kia mà thôi.. Cho nên, điều chúng ta cần phải làm trước là biến đổi tinh thần họ, và theo tôi hồi đó, thì muốn biến đổi tinh thần họ, tất nhiên không gì bằng dùng văn nghệ…” (Tựa viết lấy cho tập Gào thét, Trương Chính dịch)

Tinh thần ngạo nghễ nhưng hiền dịu, nhu mì của Lỗ Tấn chừng như giấu ẩn trong câu thơ tuyệt vời này của ông :
Hoành mi lãnh đối thiên phu chi
Phủ thủ cam vi nhũ tử ngưu.
Xin tạm dịch là:
Trợn mắt xem khinh ngàn lực sĩ
Cúi đầu làm ngự các nhi đồng.

Lỗ Tấn một bác sĩ chữa bệnh tinh thần cho nước Trung Hoa rất tài giỏi, gọi tên căn bệnh ấy là bệnh mê ăn thịt người, bệnh ảo tưởng cho cái ngu của mình là tài giỏi, cho cái ấm ớ của mình là minh triết, cho cái hèn hạ của mình là anh hùng, cho cái tàn ác vô song của mình là thiện căn…Nhưng căn bệnh tinh thần của đời mình, Lỗ Tấn chừng như không chữa nổi.
Một người có tham gia vừa trực tiếp vừa gián tiếp vào cuộc cách mạng Tân Hợi, xóa bỏ mấy nghìn năm phong kiến, trao nước Trung Hoa vào tay nhân dân gọi là dân quốc, thế mà Lỗ Tấn vẫn còn bị hủ tục cha mẹ đặt đâu con ngồi đó hành hạ một đời. Đang du học tại Nhật thì mẹ ông là Lỗ Thụy gọi về cưới vợ. Cuộc hôn nhân không có tình yêu này là bi kịch cả đời ông.
Đêm tân hôn ông mới biết mặt cô dâu Chu An là một phụ nữa xấu, lại mù chữ nên suốt cả đêm động phòng hoa chúc, ông quyết không động phòng, thức đến sáng đọc sách. Và cả đời ông cho đến chết vẫn không hề động phòng với bà vợ lấy do mẹ ông chọn. Cuộc hôn nhân này đã là nấm mồ chôn bà Chu An ngay trên cõi dương thế. Và tâm hồn ông chừng cũng bị chôn sống trong nỗi đau khổ cô đơn, khi nhìn thấy sự bất hạnh ghê gớm của bà vợ Chu An bị chữ hiếu cực đoan của mình giết chết ngay trong cõi sống…
May là cô sinh viên của ông : Hứa Quảng Bình đã đến yêu ông và trở thành vợ hai của ông, cho ông một đứa con trai nối dõi.
Bi kịch từ nhau của người em ruột Chu Tác Nhân ( cũng là một nhà văn, một giáo sư đại học) vì chuyện không đâu do cô vợ ngươi Nhật của ông em ghét anh chồng, vu cho Lỗ Tấn rình xem trộm em dâu tắm, đã trở thành nỗi đau lớn trong tâm hồn Lỗ Tấn, cùng với nỗi đau không một lần ân ái với bà vợ cả do không có tình yêu, khiến ông sinh bệnh mà chết sớm lúc 55 tuổi.
Sau 13 năm Lỗ Tấn qua đời, nước Trung Hoa đã rơi vào tay bạo chúa Mao Trạch Đông. Mao nhất quyết dùng máu, hơn nữa dùng cả biển máu chữa căn bệnh Trung Hoa bằng mấy cuộc tắm máu sau : năm 1949 sau chiến thắng do cuộc tranh hùng Mao-Tưởng, Mao đã tắm máu hàng triệu đảng viên Quốc Dân đảng, rồi cuộc tắm máu cải cách ruộng đất, cuộc đại chết đói do phong trào hợp tác hóa nông nghiệp, đại chết đói trong cuộc đại nhảy vọt, cuộc đại tắm máu 1966 cách mạng văn hóa…
Chưa có thời kỳ nào trong lịch sử Trung Hoa mà cái ác, cái xấu, cái đểu cáng dối lừa lại được tôn vinh đến thế. Chưa bao giờ máu Trung Hoa lại đổ nhiều đến thế, hội chứng ăn thịt người lại trở thành kinh khủng như dưới thời Mao đến thế. Xin quý độc giả xem hai đoạn trích dưới đây :
“Ngày 27-5-2012, Tân Hoa xã đưa tin, công an đã bắt Trương Vĩnh Minh, 56 tuổi, người thôn Nam Môn, thị trấn Tấn Thành, huyện Tân Ninh, tỉnh Vân Nam vì bị cáo buộc giết người hàng trăm người để ăn thịt và lấy thịt người giả làm thịt đà điểu đưa ra chợ bán nhiều năm.Năm 1992, vợ chồng ký giả Nicholas D.Kristof và Sheryl Wudunn của tờ New York Times tìm được một số hồ sơ tiết lộ chi tiết về những vụ ăn thịt người tập thể trong giai đoạn Đại cách mạng văn hóa tại một số khu vực ở tỉnh Quảng Tây hồi cuối thập niên 60.
Theo những tài liệu kể trên, đã có ít nhất 137 người đã bị ăn thịt – mỗi nạn nhân bị cả chục người cùng ăn. Hầu hết những người liên quan đến việc ăn thịt người tại tỉnh Quảng Tây chỉ bị phạt nhẹ sau khi kết thúc Đại cách mạng văn hóa.
Theo cuốn “Mao Trạch Đông ngàn năm công tội” của tác giả Tân Tử Lăng:Trong tình cảnh này xuất hiện nạn ăn thịt người ở tỉnh Tứ Xuyên và nhiều nơi khác – khi chôn người chết chỉ vùi sơ sài, đợi đến tối bới lên lấy thịt ăn, hoặc tang chủ đã lóc thịt thân nhân trước khi mai táng.
Tàn nhẫn nhất là nạn ăn thịt trẻ con ở Đội sản xuất số 1, Đại đội 5, Công xã Đông Dương, huyện Sùng Khánh, khu Ôn Giang, tỉnh Tứ Xuyên.
Đội sản xuất này có 82 hộ, 491 nhân khẩu, chỉ trong 1 năm (từ tháng 12-1959 đến tháng 12-1960) đã có 48 bé gái (từ 7 tuổi trở xuống) bị người lớn làm thịt và 83% số gia đình ở đội này từng ăn thịt người.
Kế toán Vương Giải Phóng là người đầu tiên phát hiện tình trạng ăn thịt trẻ con bởi khi đó tuy nhà ăn tập thể đã ngừng hoạt động trên thực tế vì không còn lương thực, nhưng lệnh cấm các gia đình nấu nướng vẫn còn hiệu lực, bếp nhà ai nổi lửa là phạm pháp.Các gia đình đổi con cho nhau để giết thịt chúng cho bớt đau lòng.
Đêm ấy, đến lượt Vương Giải Phóng cùng 2 người khác đi tuần và họ phát hiện một dải khói mỏng tỏa ra từ mái nhà bần nông Mạc Nhị Oa. Khi ập vào nhà Mạc Nhị Oa có 8 nhân khẩu, đã chết đói 2, còn lại 6 người, nhưng khi đó chỉ thấy có 5 bởi bé gái Thụ Tài 3 tuổi vừa bị giết, xẻ lấy thịt và đang luộc trong nồi.
Trong lúc tổ tuần tra tìm cây trói can phạm, Mạc Nhị Oa và mấy đứa con lao vào cướp thịt Thụ Tài, ăn ngấu nghiến. Lãnh đạo địa phương sau khi cân nhắc đã quyết định ỉm vụ này đi vì sợ bị kỷ luật – sau 1 ngày bị giam giữ, cả nhà Mạc Nhị Oa được phóng thích.
Những tưởng các câu chuyện kể trên chỉ có thể diễn ra trong thời kỳ “đói kém”, nhưng sự kiện Trương Vĩnh Minh thực sự khiến dư luận bị sốc bởi bởi lẽ xã hội Trung Quốc ngày nay không làm gì có chuyện đói kém đến thế.
Ngày 225-2012, Vince Weiguang Li, người nhập cư gốc Trung Quốc không bị kết án cho dù đã chặt đầu và ăn thịt Tim McLean trên xe buýt Greyhound ở Canada trước sự chứng kiến của hành khách hôm 30-7-2008 bởi ông ta bị coi mắc bệnh tâm thần phân liệt chứng hoang tưởng.”
http://www.tienphong.vn/…/Su-that-chuyen-an-thit-nguoi-o-Tr… chí Hàn Quốc đưa tin từ tháng 8.2011 hải quan Hàn Quốc đã ngăn chặn tới 35 vụ buôn lậu thuốc làm từ thịt trẻ em tán bột và cho rằng chúng có nguồn gốc từ Trung Quốc. Họ đã tịch thu 17.451 viên được cất giấu trong hành lý của du khách hoặc chuyển qua đường bưu điện. Nhiều người cho rằng, loại thuốc này có khả năng trị bách bệnh và tăng cường sinh lực. Cơ quan Giám định pháp y quốc gia Hàn Quốc đã kiểm định, cho thấy 99,7% thành phần trong viên thuốc tương ứng với ADN của người. Có nhiều thông tin khác nhau về thứ thuốc “thịt người” này. Chẳng hạn có ý kiến cho rằng đó chỉ là những mẩu nhau thai được lấy từ các bệnh viện phụ sản, mà theo y học cổ truyền, đó cũng là những vị thuốc chữa bệnh. Nhưng một đài truyền hình lớn của Hàn Quốc đã mất công điều tra công nghệ làm thuốc kinh hoàng này. Những người trực tiếp chế thuốc dường như không có cảm giác ghê tay. Họ cắt nhỏ từng xác thai nhi ra thành từng mảnh, sau đó đưa vào lò vi sóng sấy khô. Khi những lớp da và thịt đã khô cong, những miếng nhỏ này được đưa ra, bỏ vào máy nghiền, hoặc máy đập để tán nhỏ thành bột. Sau đó, chất bột này được trộn đều với các loại thảo dược theo tỷ lệ vừa đủ để đóng thành viên nang hòng che giấu thành phần thực sự của nó với mục đích đánh lừa các nhà điều tra y tế và các nhân viên hải quan…”
http://nhavantphcm.com.vn/…/lo-tan-cung-that-kinh-%E2%80%9C… Tấn hình như đã truyền lại cho hậu duệ Mạc Ngôn ám ảnh một nền văn minh nghiện ăn thịt người suốt bốn nghìn năm ? Trong các tác phẩm của Mạc Ngôn có thấy nhân vật nào giết thịt người ăn đâu ? Nhầm !
Chả lẽ con người chỉ có thể xác mà không có tâm hồn ru ? Này nhé, các nhân vật của Mạc Ngôn hầu như đã bị bọn quan quyền, bọn buôn cách mạng,bọn đầu lậu chính trị ăn thịt hết linh hồn họ là gì ?
Cứ nhìn các bà các chị trong “ Mông to vú nở” bị cán bộ nông trang buộc rọ vào miệng khi bóc vỏ đậu để họ khỏi ăn hạt đậu sống vì đói, thì họ có khác gì con vật đâu ? Những người đàn bà này và hàng ngót tỉ chú AQ tân thời hình như đã bị tà thuyết của các bác ăn thịt hết linh hồn, khiến họ sống y như súc vật đó sao ?
Xin hãy đọc dòng văn học vết thương được mở đầu bằng truyện “ Chủ nhiệm lớp” ( 1977) của nhà văn Tứ Xuyên Lưu Tâm Vũ, các tác giả kế tiếp : Lý Bích Hoa, Tông Phác, Trương Khiết, Trần Thế Cưu, Trịnh Nghĩa, Vương Á Bình, Vương Tống Hán, Ngô Cường, Lục Văn Phu…Rồi đến các tác phẩm của Mạc Ngôn, Giả Bình Ao, Trương Hiền Lượng, Vương Mông…Hầu hết các nhân vật bi kịch của dòng văn học vết thương nơi các tác giả trên đều đã bị tà thuyết của bác Mao ăn thịt hết linh hồn…
Văn học mô tả con người ăn thịt thân xác nhau đã kinh khiếp như Lỗ Tấn đã viết; chẳng lẽ việc con người bị kẻ khác ăn thịt hết linh hồn của mình như nhân vật của Mạc Ngôn lại ít kinh hãi hơn sao ?
Để kết thúc bài viết này, chúng tôi xin nhắc các vị cầm quyền Việt Nam rằng, đừng quên chuyện Trương Phụ tướng nhà Minh sang cướp nước ta vẫn thích ăn thịt người dân Việt, đã tiếp sứ thần
Nguyễn Biểu thay mặt vua hậu Trần là Trùng Quang đến gặp tướng nhà Minh Trương Phụ cầu hòa.Trương Phụ đãi sứ Việt ngay trên đất Việt món đầu người luộc để thử gan tướng Việt nhà hậu Trần có dám xơi thịt người như chúng hay không ? Xin trích từ điển mạng Wikipedia mục “Nguyễn Biểu”:
“Ông đỗ Thái học sinh (Tiến sĩ) cuối thời Trần, làm quan đến chức Điện Tiền Thái sử (Ngự Sử). Khi quân nhà Minh xâm lược Đại Ngu, ông đã phò vua Trần Trùng Quang Đế (1409-1413) tổ chức cuộc kháng chiến.
Năm 1413, quân Minh đánh vào Nghệ An, vua Trùng Quang Đế chạy vào Hóa Châu, sai ông đi sứ giảng hoà. Tướng giặc là Trương Phụ dọn cỗ đầu người để thử lòng. Nguyễn Biểu móc mắt ăn, rồi làm thơ đòi quân Minh công nhận chủ quyền Đại Việt, ông tức giận mắng Trương Phụ: “Trong bụng thì mưu đánh lấy nước, bên ngoài giả làm quân nhân nghĩa. Đã hứa lập con cháu nhà Trần, lại đặt quận huyện, không chỉ cướp lấy vàng bạc châu báu, lại còn giết hại nhân dân, thực là giặc tàn ngược”. Trương Phụ trả thù bằng cách buộc ông vào cột cầu sông Lam để cho nước dâng lên ngập chết. Tương truyền ở dưới chân cầu ông dùng móng tay vạch vào thân cầu tám chữ: “Thất nguyệt, thập nhất nhật Nguyễn Biểu tử” (Nguyễn Biểu tử tiết ngày 11 tháng 7).
Vua Trùng Quang Đế cảm kích của với khí tiết đáng trân trọng của ông đã làm bài thơ tiễn Nguyễn Biểu đi sứ và bài văn tế Nguyễn Biểu. Cả hai bài này đều được lưu truyền đời sau.”(hết trích)
Than ôi, vòng kim cô 16 chữ vàng và 4 tốt mà hậu duệ bác Mao ban cho hậu duệ bác Hồ liệu có cứu nổi hội chứng ăn thịt người Trung Hoa, bắt đầu bằng cuộc ăn thịt 16.000 km2 mặt biển của ta và hàng ngàn km2 đất liền Việt Nam, lại toan ăn thịt hết linh hồn các bác lãnh đạo nước Việt ta chăng ?
Xin các vị nhớ, rằng hàng tỉ chú AQ nước họ , mà họ còn xơi thịt cả thân xác lẫn tâm hồn, lẽ nào họ lại đi thương bọn ngoại tộc mà họ từng khinh bỉ gọi là man di ?
Sài Gòn ngày 19-10-2012 ( ngày giỗ thứ 76 văn hào Lỗ Tấn)

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Lý Thường Kiệt hạ thành Ung châu, xác quân Tống chất cao như núi


   Ngày 1.3.1076, thành Ung Châu bị hạ sau 42 ngày cố thủ. Số người thành Ung Châu bị giết đến 58.000 người
Các kỳ trước

Dù bị bất ngờ và tổn thất nặng nề ở vùng biên thùy phía nam bởi cuộc tấn công của Lý Thường Kiệt, nước Tống vẫn còn tiềm lực rất lớn. Vua Tống và Vương An Thạch bàn nhau dựa vào sự kiên cố của thành Ung Châu để cầm chân quân Đại Việt, rồi cho một đạo quân lớn đi đường khác đánh thẳng vào lãnh thổ Đại Việt. Vương An Thạch thay vua Tống soạn tờ thư chiêu hàng gọi là Thảo Giao Chỉ Chiếu để dùng cho việc khuất phục tinh thần quân dân Đại Việt, cũng là đối đáp lại những lời lẽ của các văn bản Phạt Tống Lộ Bố Văn mà Lý Thường Kiệt đã cho yết bảng dọc đường tiến quân. “Thảo Giao Chỉ Chiếu” có những lời lẽ thể hiện rõ tư tưởng hống hách của nước lớn, ra vẻ bề trên vừa xoa dịu dụ dỗ, vừa đe dọa vũ lực đối với quân dân Việt. Lời chiếu như sau :
“Xét lại nước An Nam đời đời hưởng vương tước, các triều trước đối đãi khoan hậu, khi nào cũng bao dung tha thứ, mãi đến ngày nay. Nay lại xâm phạm thành ấp, sát hại quân dân, đã phạm pháp kỷ thì không thể tha thứ được. Vâng mệnh trời mà chinh phạt, tức là có danh nghĩa. Vậy sai Triệu Tiết sung làm chức An Nam đạo hành dinh, Mã Bộ Quân Đô Tổng Quản Kinh Lược Chiêu Thảo Sứ, Lý Hiến sung làm chức Phó Sứ, Yên Đạt sung làm chức Mã Bộ Phó Sứ Đô Tổng Quản , thuận theo thời lệnh mà dấy binh đường thuỷ và đường bộ tiến quân. Ý trời tỏ ra giúp thuận, hiện ra những điểm chỉ vẽ rõ ràng.  Người nào biết hối hận, đều giữ khí khái đối địch quân thù, những nơi nào quân vua tới sẽ không tổn hại đến thường dân và tàn sát kẻ bại trận.
Hỡi nhân dân đã lâu ngày sống trong cảnh lầm than, nếu biết khuyên dụ chủ mình nội phụ, xuất chúng qui phục, bắt giặc hiến cống, đem mình hiếu thuận, thì sẽ được thưởng tứ tước lộc, vinh hiển bội phần, những tội lỗi trước đây đều được ân xá. Càn Đức đương còn ấu trĩ, chính lệnh không do y mà ra, khi nào lai triều cũng sẽ được tiếp đãi trọng hậu như trước. Lời ta không sai, chớ có nghe lầm. Gần đây, ta nghe nhân dân bị bóc lột cực khổ, ta đã căn dặn sứ thần truyền đạt ân chiếu của ta, sự tàn bạo và thuế nặng đều được tẩy trừ. Mong rằng một nước chư hầu của ta luôn được yên vui.”
Thành Ung Châu kiên cố và có nhiều quân lương, khí giới do đây là nơi tập kết của cải của nước Tống để đánh Đại Việt. Tô Giám lại là một tướng lão luyện của Tống. Y dùng tài sản phân phát cho dân chúng trong thành, dùng lời khích lệ tinh thần khiến cho cả thành đồng lòng cố thủ. Lý Thường Kiệt vây thành ngót hơn một tháng không thể hạ nổi. Quân Đại Việt nghĩ cách đào hầm xuyên qua hào sâu và tường thành để đột nhập vào trong thành. Quân Ung Châu phát hiện được hầm, Tô Giám cho phóng hỏa đốt ngay miệng hầm khiến quân Đại Việt lại bị thương vong. Quân Đại Việt dùng hỏa công, bắn các loại đạn gây cháy từ máy bắn đá và hỏa tiễn vào trong thành gây nhiều thương vong cho dân chúng và binh lính Tống. Thành Ung Châu bị cháy nhiều nơi, không đủ nước dập lửa.


Trong thành lại bị thiếu nước uống, dân chúng phải uống nước dơ bẩn, dịch bệnh do đó mà bùng phát khiến rất nhiều dân chúng bị chết. Dù vậy tường thành vẫn không hạ được. Đạn từ máy bắn đá thời kỳ này tỏ ra không đủ sức đánh thủng tường thành Ung Châu . Cuối cùng, Lý Thường Kiệt dùng kế thổ công. Ông sai quân lấy đất xúc vào bao, làm đến hàng vạn bao đất rồi bắt tù binh người Tống liều mạng vượt qua mưa tên khiên bao đất xếp dưới chân thành để tạo thành bực thềm. Chẳng mấy chốc đã làm được một đường dốc cao tới mặt thành. Quân Đại Việt theo đó tràn vào thành như nước vỡ bờ, thế không ai địch nổi. Tô Giám vẫn liều chết lãnh đạo quân và dân chúng thành Ung Châu chống cự, khi thấy không còn hy vọng bèn quay về nhà giết hết người nhà tổng cộng 36 người, chôn xác xuống hố rồi tự thiêu chết. Tô Giám liều mình như vậy khiến dân chúng thành Ung Châu cảm kích mà không chịu đầu hàng, họ đã chiến đấu đến cùng trong tuyệt vọng. Tai ương đã ập lên tất cả họ, một cuộc thảm sát đã diễn ra.
Lý Thường Kiệt để hoàn thành cuộc chiến tiêu hao đã hạ lệnh giết tất cả người trong thành. Ngày 1.3.1076, thành Ung Châu bị hạ sau 42 ngày cố thủ. Số người thành Ung Châu bị giết đến 58.000 người. Về phía quân Đại Việt cũng có tổng thiệt hại đến hơn vạn người và một số voi chiến trong chiến cuộc Ung Châu. Trước đây, Tô Giám là người đã từng khuyên Lưu Di, Thẩm Khởi không nên khiêu khích Đại Việt vì sợ quân Đại Việt sẽ tràn sang đánh Tống trước nhưng bị gạt bỏ ngoài tai, lại còn bị khiển trách. Nay quả thật quân ta chủ động tấn công trước, căn cứ chiến lược dùng cho việc xâm lăng là thành Ung Châu phút chốc bị đập tan, hàng vạn quân dân Tống bị giết. Với việc thành Ung Châu bị hạ, ta sẽ thấy mọi toan tính chiến lược của nước Tống về sau đều bị đảo lộn. Dù cuộc tấn công này đối với quân Đại Việt mang mục đích tự vệ chính đáng, cũng phải nói rằng trong số những người nước Tống bị giết có nhiều người oan uổng. Họ cũng như quân dân Đại Việt, là nạn nhân trong tham vọng bá quyền của Tống triều.
Lý Thường Kiệt hay tin quân Tống sắp đưa quân sang đánh Đại Việt, liền chuẩn bị một kế hoạch rút quân hoàn mỹ. Ông sai lấy đá lấp sông Ung Giang, một tuyến đường thủy huyết mạch ở phía nam nước Tống. Để đánh lạc hướng quân Tống trước khi rút về nước, Lý Thường Kiệt phao tin là sắp đem quân đánh Tân Châu. Quan giữ thành Tân Châu là Cổ Cắn Lặc nghe tin bỏ cả ấn tín mà chạy trốn. Quân Đại Việt chủ động rút lui về nước lo chuẩn bị về phòng thủ một cách nhanh gọn. Một số thám tử Đại Việt được phái cải trang thành nhà sư, nạn dân, lái buôn người Tống, đi khắp nơi do thám. Quân Đại Việt đốt trại, thiêu hủy lương thực, phá thành, phá các đồn lũy, mang theo nhiều của cải và tù binh rút về nước. Không một đội quân Tống nào dám đuổi đánh do trúng kế của Lý Thường Kiệt, lo quân ta tiếp tục đánh Tân Châu nên các đội quân chính quy vẫn ở thế thủ. Những của cải không đem theo hết được đều bị quân Đại Việt thiêu hủy. Những tù binh không đem theo được cũng bị giết. Đó cốt là để tàn phá bàn đạp mà nước Tống định dùng cho cuộc xâm lược Đại Việt. Cả một vùng rộng lớn thuộc lộ Quảng Tây tiêu điều. Tổng cộng trong toàn bộ chiến dịch đánh Tống, quân Đại Việt đã giết hơn 10 vạn quân dân Tống.
Khoảng cuối tháng  3.1076 Lý Thường Kiệt đã an toàn rút hết quân về nước. Đội quân thiện chiến đã theo ông bắc phạt không có nhiều thời gian để nghỉ ngơi hay mừng chiến thắng. Bởi mọi người hiểu rằng cuộc chiến sắp tới sẽ còn rất cam go.  Triều đình nhà Lý bắt tay ngay vào việc điều động quân dân Đại Việt chuẩn bị bước vào giai đoạn chiến đấu mới mang ý nghĩa quyết định vận mệnh dân tộc – đón đánh đội quân viễn chinh Tống trên lãnh thổ Đại Việt.
Các kỳ tiếp theo 

Kỳ 9: Bị Lý Thường Kiệt phá Ung châu, triều Tống mang vũ khí tối tân nhất đối phó Đại Việt
Kỳ 10: Lý Thường Kiệt dùng lính thủy đánh bộ chống quân Tống
Kỳ 11: Lý Thường Kiệt dùng gián điệp, vua Tống hoang mang
Kỳ 12: Tượng binh Đại Việt đối đầu với chiến thuật 'biển người' của nhà Tống
Kỳ 13: Lý Thường Kiệt và cuộc đại khai sát giới quân Tống trước cửa Bạch Đằng
Kỳ 14: Lý Thường Kiệt bày hiểm trận, nhà Tống quyết nướng quân
Kỳ 15: Sử Tống kể chuyện quân Tống bị làm thịt khi sang xâm phạm Đại Việt
Kỳ 16: Lý Thường Kiệt siết vòng vây, hàng vạn quân Tống chôn chân chờ chết
Kỳ 17: Việt - Tống nghị hòa, lân bang kinh hãi
Kỳ 18: Thua trận, nhà Tống còn đòi bắt Lý Thường Kiệt như tội phạm chiến tranh​
Quốc Huy

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Năm, 11 tháng 8, 2016

Sống cái đã


Truyện ngắn HG

Bạn tôi, tên đầy đủ: Nông Sinh Quỳnh, người cùng xã với tôi. Hồi chưa ra trường, nó học đại học kinh tế, còn tôi học Báo chí và tuyên truyền. Chỗ đám đông tôi vẫn gọi theo tên giấy khai sinh là “Quỳnh” của nó. Lúc chỉ hai đứa với nhau, tôi lại gọi theo tên cúng mụ hồi còn ở nhà là cái Khình, theo cách gọi thân mật trong bản của người Tày.
Tuy là cùng xã, nhưng nhà nó với nhà tôi cách nhau những hai chục cây số. Xã miền núi, đất rộng, người thưa, diện tích có khi bằng cả một huyện vùng đồng bằng.
Lúc đang học, cả tôi lẫn nó đều hăm hở, đều tự vẽ cho mình bao nhiêu mộng mị về ngày ra trường. Đứa nào cũng có một giấc mơ bay bổng. Nó ước sẽ được nhận vào sở kế hoạch đầu tư hay ở phòng của một huyện nào đó vì có kiến thức về quản trị kinh doanh. Còn tôi trong số ba bốn tờ báo nhỏ của tỉnh nhà, biết đâu chẳng có một chân biên tập hay phóng viên chẳng hạn?
Cả hai sẽ thoát khỏi cảnh chân lấm tay bùn. Không thua chị kém em..Sẽ có phen mở rộng tầm mắt, vượt qua khỏi tầm che chắn, hạn hẹp rừng núi quê nhà.
Nhưng thật không may, khi ra trường trúng vào thời kinh tế suy trầm, mỗi lúc mỗi tệ, chả thể vui và hy vọng được.. Các cơ quan nhà nước đang hồi tinh giản biên chế, xin đâu cũng không được việc. Người ta bảo muốn xin việc phải có thật nhiều tiền, nhưng nhà chúng tôi nghèo lấy đâu ra?
Bốn năm năm trời tốn kém, cha mẹ ở nhà đã quá vất vả, làm sao dám đòi hỏi thêm, mà lại là rất nhiều tiền bạc vào lúc này?
Nhưng rồi lời đồn đại ấy cũng vu vơ, không đúng, chả biết lần mò manh mối từ đâu. Kể cả nếu như có tiền, biết đưa ai để tìm việc giúp mình? Thời người khôn của khó, khối đứa nhà có tiền trăm, bạc tỷ còn phải đi làm công ty ngoài, chạy việc đâu có dễ? Chỉ là đồn đoán hàm hồ, thế thôi!
Bố tôi thương, lên huyện, ra tỉnh mấy lần cũng chịu, chả biết “đường dây xin việc” ấy thực ra nó ở đâu? Ai nắm đầu mối?
Không lẽ theo hết đại học, giờ lại về làm ruộng, để rồi năm sau lấy chồng, sinh con?
Cứ nghĩ đến cảnh sống nheo nhóc của mấy đứa bạn bỏ học sớm mà rùng mình, mồ hôi ươn ướt nơi tóc mai.
Cái Khình bảo:
- Tao định ở lại Hà Nội xin việc gì đó làm tạm, bao giờ có cơ hội xin việc nhà nước sẽ hay. Chứ bây giờ về bỏ công việc đồng áng lâu ngày, lại thấy ngại..
Nó nói vậy, tôi đồng ý ngay. Nhưng làm gì bây giờ? Làm gia sư dạy thêm cho học sinh con nhà khá giả bây giờ người ta không thuê, ít người có nhu cầu. Hơn nữa phải có người mai mối. Không phải cứ muốn mà được.
Xin việc công ty ngoài phải ký kết dài hạn. Nếu có thời cơ xin việc nhà nước sẽ rắc rối lúc xin thôi. Chỉ còn mỗi cách làm thuê cho các quán ăn, quán giải khát. Công việc khá nặng nhọc mà tiền công chẳng được bao nhiêu.
Tính nát nước, tôi đã định về thì một hôm cái Khình bảo:
- Có cách rồi!
Tôi hỏi cách gì? Nó không trả lời, kéo tôi đi theo nó.
Chúng tôi qua ngã tư Cầu Giấy, lên mãi gần Cao Đẳng In, nơi người làng tôi có người đang theo học ở đó. Một phần, trong làng gần đấy nó bảo nó có người nhà.
Hai đứa đi vào ngõ nhỏ làng Kiều Mai. Đây là con ngõ hẹp, dài, chạy sâu tút hút vào mãi bên trong.
Chỗ này có lần tôi đã đến gửi đồ cho đứa bạn đang học Cao đẳng in. Ngồi quán nghe người ta kể: “Ngày xưa nơi này là nhà máy bút máy Trường Sơn, thuộc tổng công ty Văn phòng phẩm. Xung quanh đây hồi chiến tranh phá hoại, dân xã Mỹ Đình vẫn trồng lúa, trồng rau muống vì tiện nước ngay ở con mương chạy dọc cánh đồng. Có cả vườn ươm của công ty công viên.”.
Nghe vậy thì biết vậy. Hình dạng Hà Nội xưa, nơi này còn thưa thớt chúng tôi có phải người Hà Nội đâu mà biết? Mà có ở Hà Nội đi chăng nữa thì tuổi tôi, tuổi cái Khình vẫn chưa sinh ra đời lúc đó để biết phong cảnh lúc bấy giờ tròn méo như thế nào.
Đời người ta thì “bãi biển nương dâu” thiếu gì biến cố, đổi thay?
Con ngõ nó dẫn tôi vào nằm giữa trung tâm mấy trường đại học, sinh viên thuê trọ ở đây rất đông, giá cả cũng rẻ. Không như chỗ chúng tôi thuê, tuy rộng rãi một chút, nhưng giá lại gần gấp đôi!
Tôi vẫn ngờ ngợ, chưa hiểu ý tứ của nó rủ tôi đến đây làm gì? Học hành coi như xong, công việc chưa đâu vào đâu, tìm chỗ trọ mới làm gì?
Điều thắc mắc này tôi được gỡ bỏ ngay khi nó bảo dừng, trước một quầy hàng nho nhỏ.
Chủ quầy là một bà lão cỡ bà nội tôi. Khuôn mặt bà đầy đặn, phúc hậu dễ gần ngay từ phút gặp đầu tiên. Mái tóc bà để dài, bạc trắng. Từng sợi tóc mềm và trong như những sợi cước, không khô cứng, màu nhuôm nhuôm như bà tôi ở nhà.
Thấy chúng tôi đến bà rót nước nhân trần ra mời hai đứa. Bà bảo thứ lá nhân trần này gửi từ trên quê xuống, bà chỉ để dùng chứ không có bán.
Trời nóng. Thứ nước màu gần như cà phê đen của bà vừa thơm vừa mát, làm sự oi bức giảm hẳn đi. Bà bảo:
- Không biết cháu có đến không. Có mấy người biết tin bà sắp về quê, thôi không bán nữa, đến hỏi thuê lại chỗ này. Nhưng bà đã hẹn với cháu rồi không dám nhận lời người ta. Chỉ sợ chúng mày con gái con lứa, bán thứ hàng lặt vặt rau dưa hoa quả, lặt vặt này không hợp lại chê thôi?
Khình giới thiệu tôi với bà. Bà lão nhìn tôi ánh mắt ái ngại. Hẳn là bà nghĩ đến thu nhập của cái quầy hàng nho nhỏ này. Nó liệu được bao nhiêu cho cả hai đang lúc thất nghiệp này? Hơn nữa hai cô cử nhân với công việc này liệu có phù hợp không?
Một công việc mà không cần kiến thức gì nhiều, thậm chí không cần biết chữ, chỉ cần biết tính nhẩm bằng miệng và nhận được mặt của từng loại tiền như bà lão đây đã có thể làm được.
Qua câu chuyện, tôi biết cái Khình với bà có họ hàng gần.
Hồi năm bảy chín chạy giặc biên giới bà cũng về chỗ quê chúng tôi ở bây giờ. Chồng con bà thất lạc hay đã chết trong đám loạn cư bà không biết nữa.
Nhiều năm nay bà sống một mình, mãi tới đầu năm nay mới biết được tin của người thân. Bà có nghề buôn bán hoa quả từ hồi còn trên thị xã Cao bằng. Về Tuyên Hóa một thời gian bà xuôi Hà Nội, thuê chỗ này. Con trai bà hiện đang giữ trọng trách nơi quê cũ.
Năm lần bảy lượt bác ấy đánh xe xuống đón mời cụ về lại Cao bằng. “Thôi thì trẻ cậy cha, già cậy con” bà bảo vậy.
Sang tháng bà sẽ thu xếp, thôi không bán hàng nữa, để về trên quê. Số vốn từ hàng tồn của bà không nhiều, nhưng với hai đứa là cả gia tài. Bà nói để lại cho cháu gái, cũng không nói cho hẳn hay là cho vay.
Cái Khình bảo tôi cứ tạm ngơ đi chuyện này bởi cả hai chả có tiền mặt, hỏi kỹ càng, ngộ nhỡ bà bảo thanh toán ngay lấy đâu tiền để trả? Sau này làm ăn được sẽ tìm cách trả lại bà cũng không muộn mà!
Nó nói vậy rồi hi hí cười..
Chúng tôi tiễn bà ra xe mà chả hiểu vì sao, ứa nước mắt.
Tôi không tin lời của ông thầy bói khi mẹ tôi đi xem về kể lại. Mẹ tôi rằng: “Cuộc sống của tôi thời thanh niên chật vật, nhưng luôn có quý nhân phò trợ”. Nhưng tôi biết; Cuộc sống dù khó khăn đến đâu, ở hoàn cảnh nào cũng luôn có thể gặp được người tốt. Họ không nhiều, nhưng luôn xuất hiện kịp thời. Gọi là sự may rủi hay đức hiếu sinh của trời đất dành cho mỗi người đều đúng, không sai.

**
Cái Khình là đứa tháo vát. Nó kiếm đâu về mấy tấm ván, hình như mua lại mảnh cốp pha ở công trường xây dựng gần đấy về kì cạch làm cái xích đông treo lên tường. Buổi tối chúng tôi làm chỗ ngủ rộng gần bằng cái chiếu đại. Ban ngày thì móc lên tường cho rộng rãi. Căn phòng hơn chục mét vuông cho cả hai đứa vừa ở vừa làm chỗ bán hàng. Ở đất kinh kì này, một chỗ như thế có thể là mơ ước của nhiều người có hoàn cảnh như hai đứa tôi. Sách vở, đồ lề một thời sinh viên chúng tôi bó gọn lại để vào một góc. Có giở ra cũng chưa thật cần vào lúc này.
Gì gì thì gì, sống cái đã!
Sáng ra Khình dậy thật sớm, đạp xe ra chợ đầu mối mua hàng. Cũng phải vừa làm vừa nghe, bấc đến đâu dầu đến đấy, thứ gì bán được lựa tính mới “đong” hàng về.
Tuần sau nữa có người rủ nó lên Hòa Bình mua rau sạch, rau đặc sản rừng về bán. Quầy hàng chúng tôi đông khách hơn hẳn thời bà cụ chủ quầy cũ. Rau sắng, bắp bi, rau bao, rau rớn chả cứ đám sinh viên nghèo rất thích mua, ngay người Hà Nội gốc cũng rất chuộng.
Được vài chuyến, Khình quen, không cần phải đi xa, có người mang hàng đến bỏ mối, chỉ phải ra chợ mua thêm một vài thứ rau quả khác nữa thêm vào là đã “hoành tá tràng” rồi!.
Đang thời người ta lo lắng về thực phẩm, rau quả sạch hay bẩn, có tẩm hóa chất hay không. Trong cái rủi có cái may. Chính vì thế các loại rau rừng bán rất chạy. Tiền hai đứa kiếm được có khi còn hơn cả lương tháng nếu như làm công chức nơi tỉnh lẻ.
Dù sao đấy cũng là may mắn, an ủi bọn tôi lúc này.
Nhưng không hiểu sao cái Khình cứ rầu rầu không vui. Nó là đứa có chí lớn, làm ăn kiểu “cò con”, “nhỏ lẻ” thế này chắc nàng chưa bằng lòng với bản thân.
Là tôi đoán chừng như vậy. Có hỏi nó cũng không nói. Nhưng tôi biết, nó đang ấp ủ điều gì đó chưa làm được nên không vui. Hoàn toàn không phải do nhớ nhà hay “thất tình” gì đấy mà có vẻ mặt như vậy!

***
Một hôm sau bữa cơm tối, Cái khình nói:
- Hai đứa con gái hơ hớ thế này mà chỉ lo mỗi cái quầy rau quả be bé thế này thì phí phạm quá.
Tôi chưa hiểu ý nó nó muốn gì, hỏi:
- Hay là trên nhà bố mẹ xin được việc, mày muốn bỏ chỗ này?
- Chưa có chuyện ý đâu. Chỗ nào người ta cũng đang tinh giản biên chế. Xin việc lúc này đâu có dễ.. Nhưng tao đang dự tính một việc, không hiểu ý mày thế nào?
- Thì có nói tao mới biết được chứ?
Nó không nói gì, lặng lẽ thả tấm xích đông xuống. Hai đứa nằm gác chân lên nhau như mọi bận.
Im lặng một lúc lâu nó mới bảo:
- Trên mình đất rộng như da giời, lại toàn đất tốt, nước cũng tiện. Lúc này rau sạch cả nước chỗ nào cũng cần, có bao nhiêu cũng không đủ. Hôm qua tao thấy mấy nhà bên cạnh trồng rau vào các hộp sốp( chưa chắc đã đảm bảo tiêu chuẩn vệ sinh ) để lấy rau ăn. Cầu kỳ lắm mà kết quả chẳng đáng là bao.. Tao nghĩ ngay đến khu Khe Nước ở trên nhà. Chỗ ấy hồi ở nhà mày đi hộ bẻ ngô mày biết rồi còn gì?
Chỗ ấy thì tôi biết. Khu đất tương đối bằng nằm lọt thỏm giữa ba bề vách đá. Có đát nước nhỏ đổ xuống từ trên cao. Tôi với cái Khình từng ra đấy tắm mát. Chỉ phải cái vắng vẻ, chứ cảnh vật thì đẹp không mấy chỗ bằng. Nhưng chỗ đất ấy liên quan gì đến chuyện của tôi với cái Khình bây giờ?
Tôi không phải đợi lâu, nó nói:
- Tao muốn về tạo dựng cơ sở rau quả sạch ở chỗ đám đất ấy. Bước đầu đầu tư không nhiều vì địa điểm khá thuận lợi. Chỗ đấy chủ yếu sẽ trồng các giống rau rừng như rau bao, rau rớn. Xung quanh chân vách đá trồng hai hàng rau sắng. Thứ này hơi lâu, nhưng lại được thu lâu dài. Mày cứ ở lại đây “vận hành” cái quầy này. Đấy là đầu ra an toàn lâu dài. Sau này làm ăn được mở rộng ra, lập công tyn hẳn hoi..
Tôi ngắt lời nó:
- Trồng cấy theo mày nói, tao cho là được đi. Dưng mờ mang về đây bàng cách nào? Từ trên ấy về đến đây chả héo rũ ra rồi à, bán tây nó mua!
- Cái đấy mày khỏi lo. Trên mình giờ có ba chuyến xe chở khách, chở hàng đi về trong ngày. Đóng gói cẩn thận, thêm mấy cục đá là rau tươi luôn. Đấy là lúc đầu. Lên công ty rồi, mình sắm xe đông lạnh chở hàng chứ lo gì?
Tôi ngồi vùng dậy nhìn nó. Nó vẫn cười cười chả để ý đến sự sửng sốt của tôi, mải theo đuổi ý tưởng riêng của mình.
Con này tâm ngẩm mà ghê. Nó suy nghĩ như người từng trải đã từng nhiều năm lăn lộn kinh doanh. Mà toàn những thứ, những việc bày ra trước mắt lại rất ít người để ý. Đúng là tay không bắt giặc. Vốn liếng nào có là bao mà mở công ty?

Tôi học Tuyên truyền báo chí, lẽ ra phải phát hiện, nghĩ ra điều này trước nó mới phải. Làm văn làm báo nếu không phát hiện dâng hiến cho cuộc đời những ý tưởng hay ho, mang lại ích lợi cho người dân thì làm văn làm báo làm gì? Nếu tôi còn ấp ủ tình yêu sự nghiệp, còn muốn thực hiện giấc mơ tuổi trẻ, tôi biết mình không thể quên điều này.
Caí khó của chúng tôi là vốn liếng và kinh nghiệm. Nhưng nếu không có khát khao, không có chí hướng thì dẫu có những thứ đó cũng chẳng để làm gì?
Không lẽ bằng lòng với cuộc sống, với cung cách hiện tại tôi với cái Khình có khác gì các ông bà già về hưu, chọn cách an nhàn?
Tôi vùng dậy, lôi cái láp tốp từ lâu không ngó đến. Tôi tìm kiếm trên mạng về các loại rau quả thích hợp với vùng đất quê tôi.
Và thật thấy mình tội nghiệp và đáng trách. Sao mình cứ day dứt mãi về chưa có ai giúp mình lập nghiệp. Mình luôn quen thói ỷ lại, chờ người cầm tay chỉ việc, phụ thuộc người khác. Sao không tự đứng lên, tự lo, tự tạo cho bản thân như cái Quỳnh nó biết nghĩ? Tất nhiên là có muôn vàn khó khăn. Nhưng trong hoàn cảnh hiện nay, chả cứ chúng tôi, ai chả khó khăn cơ chứ?

Ngày hôm sau cái Khình ra bến xe. Nó để lại toàn bộ vốn liếng cho tôi tạm thời ở lại quán xuyến quầy hàng một mình. Nó chỉ mang đủ tiền xe từ đây về trên nhà.
Lúc nó lên xe rôi, tôi mới sực nhớ không có tiền nó về trên nhà thực hiện dự định bằng cách nào?
Gì thì gì, “có tiền mua tiên cũng được, không có tiền mua được thành không”.
Hay là về trên nhà nó đã có báo trước với bố mẹ có sự chuẩn bị rồi? Hay cái anh chàng lùn tìn tịt, nhưng lưng và bụng có tướng đại gia, theo đuổi nó nhiều năm nay chịu giúp nó?
Tôi suy nghĩ lung mung mãi mà chưa ra.
Có lẽ tôi phải thu xếp, nghỉ bán vài ngày, về trên ấy một lần mới được!

========================








Phần nhận xét hiển thị trên trang

Luật nào cho quan, luật nào cho dân?


Hình ảnh anh Cường đập phá sữa tại TP. Vinh, tỉnh Nghệ An.
   Hai sự việc xảy ra cách nhau chừng nửa tháng trời, cùng có điểm chung là hành vi huỷ hoại tài sản nhưng duy chỉ có anh Cường và anh Hùng trong vụ đập 7 hộp sữa ở siêu thị Tú Bắc bị khởi tố hình sự còn người phá hủy 7 cây cầu được cho là tiện cho... việc đi lại của quan huyện là vẫn im ỉm, không có khởi tố vụ án, không có khởi tố bị can.
 Thế nhưng, Điều 16, Hiến pháp nước Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam năm 2013 ghi rõ: “Mọi người đều bình đẳng trước pháp luật”.
Chính bởi vậy, ta phải khẳng định rằng nếu anh Nguyễn Cảnh Cường (xã Nghi Phú, TP.Vinh) bị Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an TP.Vinh (tỉnh Nghệ An) khởi tố bị can với tội “huỷ hoại tài sản" khi đập 7 hộp sữa của siêu thị Tú Bắc thì những người phá hỏng lan can của 7 cây cầu ở xã Giai Xuân, huyện Phong Điền, TP.Cần Thơ để... tiện đường ô tô "quan huyện" đi cũng phải bị khởi tố với tội danh như anh Cường.
Nhưng điều đó vẫn chưa xảy ra, ngay cả khởi tố vụ án thì Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an huyện Phong Điền cũng chưa có quyết định khởi tố.
Trở lại câu chuyện của anh Nguyễn Cảnh Cường, cho rằng con mình do uống sữa mua tại siêu thị Tú Bắc nên đã bị đi ngoài phải đi viện, sau nhiều lần “nói chuyện phải quấy”, ngày 14.7, anh Cường đến siêu thị Tú Bắc tại số 77, đường Đinh Công Tráng, TP.Vinh , tỉnh Nghệ An lấy 7 hộp sữa mang ra đường đập phá. 
Sau khi vào cuộc xác minh, điều tra, ngày 21.7 được Viện kiểm sát nhân dân cùng cấp phê chuẩn, Cơ quan CSĐT Công an TP.Vinh đã quyết định khởi tố vụ án, khởi tố bị can với tội danh huỷ hoại tài sản, ra lệnh bắt, khám xét khẩn cấp đối với Nguyễn Cảnh Cường và Nguyễn Văn Hùng để điều tra về hành vi hủy hoại tải sản.
Báo chí chưa nguôi vụ việc anh Cường bị khởi tố thì mới đây, Báo điện tử Một Thế Giới cũng như các cơ quan ngôn luận khác đã cùng phản ánh về việc lan can của cả 7 cây cầu tại xã Giai Xuân, huyện Phong Điền, TP.Cần Thơ bị đập phá để... tiện cho “xe quan huyện" qua lại?


7 hộp sữa bị phá hoại đã được định giá với giá trị 3,745 triệu đồng. Còn lan can của 7 cây cầu tại xã Giai Xuân, huyện Phong Điền bị đập phá thì chưa có cơ quan chức năng nào đưa ra con số thiệt hại là bao nhiêu. Nhưng, người viết tin chắc rằng con số thiệt hại sẽ lớn hơn 3,745 triệu đồng kia. Đây lại là tài sản công, được đầu tư xây dựng từ ngân sách. 
2 sự việc xảy ra cách nhau chừng nửa tháng trời, cùng có điểm chung là hành vi huỷ hoại tài sản nhưng duy chỉ có anh Cường và anh Hùng trong vụ đập 7 hộp sữa ở siêu thị Tú Bắc bị khởi tố hình sự còn người phá hủy 7 cây cầu được cho là tiện cho... việc đi lại của quan huyện là vẫn im ỉm, không có khởi tố vụ án, không có khởi tố bị can.
Phải chăng cơ quan chức năng, mà cụ thể là Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an huyện Phong Điền, TP.Cần Thơ chậm chạp, không rốt ráo hay vẫn chưa nắm được sự việc? Hay phải chăng, sự việc liên quan tới “cán bộ" thì chỉ kiểm điểm “xuề xoà" và thực hiện việc làm kinh điển là rút “sợi dây kinh nghiệm"?
Đó là những nguyên nhân mà dư luận đặt ra câu hỏi, những hoài nghi về việc áp dụng luật pháp có sự đối xử phân biệt giữa “quan” với “dân”?
Chắc hẳn chẳng ai không biết tới vụ án 2 chàng thanh niên cướp bánh mì với tổng giá trị lên tới... hẳn 45.000 đồng bị phạt án tù. Trong khi đó, cựu Phó chủ tịch UBND TP.Hà Nội Phí Thái Bình, nguyên Chủ tịch HĐQT Vinaconex và Nguyễn Văn Tuân - nguyên Tổng giám đốc Vinaconex cùng 3 thành viên HĐQT có dấu hiệu của tội vi phạm quy định về xây dựng gây hậu quả nghiêm trọng theo điều 229 bộ luật Hình sự nhưng lại được miễn truy cứu trách nhiệm hình sự vì... khai báo thành khẩn, phạm tội lần đầu, sức khỏe yếu.
Hành vi trộm cướp của 2 thanh niên và việc vi phạm quy định về xây dựng gây hậu quả nghiêm trọng theo điều 229 bộ luật Hình sự của ông Bình cùng các đối tượng khác cũng đã được cơ quan chức năng đánh giá thiệt hại. Với vụ vỡ đường ống nước Sông Đà, chủ đầu tư đã phải bỏ ra hơn 13 tỉ đồng để sửa chữa các điểm vỡ (14 lần vỡ) và phải đầu tư đường ống mới với hơn 1.000 tỉ đồng.
Thiệt hại rõ ràng gấp cả tỉ lần, nhưng các “cựu cán bộ" vẫn thoải mái ngoài vòng pháp luật.? Hà cớ gì, liên quan tới “quan" là lại nhẹ nhàng? 
Như vậy, việc thực thi pháp luật đã được nghiêm minh? Quyền bình đẳng trước pháp luật có được tôn trọng?
Càng là quan, là công bộc của dân thì càng phải gương mẫu thì dân mới nghe. Càng là người có chức, có quyền vi phạm pháp luật thì càng phải chừng trị nghiêm khắc thì mới có tính răn đe. Chứ đừng đi ngược lại, chà đạp lên luật pháp, làm phương hại đến lòng tin của dân chúng thì ắt nhận hậu họa khôn lường.
Nam Phong

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Chuyện như đùa ở Đà Nẵng


Tòa thị chính gần 2 ngàn tỉ bên sông Hàn - Ảnh: Lê Đình Dũng
   Điều đáng buồn, “biểu tượng” chưa kịp ghi dấu vào lòng người thì đã mau chóng bị hạ bệ. Mới khánh thành tháng 9.2014 đến nay, chỉ gần tròn 2 năm chứ đã lâu dài xa xôi gì. Hải đăng đang mờ dần và sắp tắt. Cánh buồm yếu gió xếp lại như một kỷ niệm buồn.
Tưởng chuyện đùa nhưng đó là chuyện thực. Thực trăm phần trăm. Những người theo chủ nghĩa hoài nghi cũng không cần phải nghi ngờ gì nữa bởi chuyện như đùa này được chính những người ngồi ghế cao nhất trong bộ máy lãnh đạo ở Đà Nẵng xác nhận.
Chả là sáng 11.8 Hội đồng nhân dân TP.Đà Nẵng họp. (Đây là ngày họp cuối của kỳ họp diễn ra từ 9.11) đã nóng lên ngay. Một vị dân biểu đồng thời là quan chức, ông Trần  Văn Trường – Bí thư Huyện ủy Hòa Vang chất vấn, nêu ra thông tin việc thành phố này định bỏ không dùng tòa nhà trung tâm hành chính công đang sử dụng để đi chỗ khác. Một thông tin khiến rất nhiều người, ngay cả cán bộ ở Đà Nẵng, sững sờ, không tin vào tai mình. Một “sĩ quan” cấp cao của thành phố như ông Trường mà nói ra tức là có cơ sở. Đặt trường hợp, nếu ông Bí thư Hòa Vang không phát lộ ý kiến thì cuộc họp có thể sẽ lại êm đẹp, yên bình như bao cuộc họp khác lâu nay.
Phải nói ngay rằng, tòa nhà “hải đăng - cánh buồm” cực kỳ hoành tráng và hiện đại ấy khi đang thi công, khi hoàn thành, khi đưa vào sử dụng đều được gắn mác ca ngợi “biểu tượng của thành phố ven sông Hàn”, trở thành thứ đáng để ý, thu hút nhất ở “thành phố đáng sống”. Còn gì nữa, nó cao 34 tầng chưa kể 2 tầng hầm, thiết kế hiện đại, ngốn gần hết 2.000 tỉ đồng, là nơi tụ hội làm việc của hầu như toàn bộ các cơ quan hành chính đầu não của thành phố. Tôi còn nhớ hồi tháng 9.2014 đại công sở được đưa vào sử dụng, báo chí khen ngợi rầm trời, người dân sở tại nhìn những người hằng ngày ra vào “biểu tượng” với con mắt ngưỡng mộ, thán phục.
Điều đáng buồn, “biểu tượng” chưa kịp ghi dấu vào lòng người thì đã mau chóng bị hạ bệ. Mới khánh thành tháng 9.2014 đến nay, chỉ gần tròn 2 năm chứ đã lâu dài xa xôi gì. Hải đăng đang mờ dần và sắp tắt. Cánh buồm yếu gió xếp lại như một kỷ niệm buồn. Nếu ý định của ban lãnh đạo Đà Nẵng biến thành hiện thực, tức là quyết chí không xài nó làm trung tâm đầu não của thành phố nữa, dẫu nó có còn sừng sững đó cũng chỉ làm nhiệm vụ chứng tích gợi lại một thời nông nổi cạn hẹp.
Vì sao ra nông nỗi? Cứ theo lời hai vị cấp cao của Đà Nẵng, tòa nhà… có vấn đề. Dẹp mọi lời xì xào này nọ, cứ theo nguồn chính thống cũng đủ khiến dư luận băn khoăn. Ông Đặng Việt Dũng – Phó chủ tịch UBND TP.Đà Nẵng trả lời dân biểu Trường và các vị trong cuộc họp rằng tòa trung tâm hành chính hiện đại này tuy đã phát huy được nhiều thế mạnh nhưng nó… nóng quá, đặc biệt là thiếu oxy, ảnh hưởng đến sức khỏe của cán bộ. Thật không ngờ. Oxy là sự sống, thiếu oxy thì toi, một tòa nhà chi phí vào đó gần 2.000 tỉ mà lại thiếu oxy, chả hiểu làm sao cho cái sự thiết kế có một không hai này. Mà ngược đời ở chỗ, cao sừng sững như thế, lại ngự ngay bờ sông Hàn lộng gió, thứ tài sản thiên nhiên quý giá ưu đãi này không phải nơi đâu cũng có, vậy mà thiếu… oxy. Theo ông Dũng, UBND thành phố đã chỉ đạo ban quản lý tòa nhà phải khắc phục cho được các tồn tại này, như bơm khí tươi vào, đảm bảo điều kiện thuận lợi cho anh em làm việc. Thầm nghĩ, một trăm nhà văn hài hước bậc nhất như Azit Nexin cũng không thể viết được chuyện như đùa của những người thích đùa tầm cỡ siêu như thế.
Cứ như ông Dũng và ông Bí thư Thành ủy Nguyễn Xuân Anh, lãnh đạo thành phố cũng tính đến chuyện di dời để đảm bảo sức khỏe cho cán bộ. Đúng là sức khỏe cán bộ phải đặt lên hàng đầu, nhưng để cán bộ khỏe thì phải di dời, xây chỗ khác, tòa dinh thự hoành tráng khác, vậy chỗ thiếu oxy đó bắt ai thở. Chả nhẽ chỉ có mình thích khỏe, muốn khỏe, muốn thở đủ oxy, còn thiên hạ thì không. Còn nếu sửa chữa được cho nó có đủ oxy, dù tốn kém, sao không sửa để dùng tiếp mà lại nhấp nha nhấp nhổm đòi bay nhảy. Hay là đằng sau chuyện này còn có điều gì chưa tiện nói ra, chứ không phải chỉ là khó thở. Hay là tốn kém ngân sách ư, dào, chuyện nhỏ.

Tôi không có chuyên môn về kiến trúc, xây dựng nên không dám hà lạm bàn sâu vào lĩnh vực này. Nhưng tôi ngạc nhiên một công trình kiến trúc tầm cỡ quốc gia, thậm chí khu vực, hiện đại thế, ngay trong thời buổi khoa học kỹ thuật siêu việt mà lại bộc lộ điểm yếu cực kỳ ngu ngơ: thiếu dưỡng khí. Nói không ngoa, mọi người cứ chịu khó để ý mà xem, những công trình kiến trúc (dinh thự, công sở, cơ sở giáo dục - y tế) thời thuộc Pháp được xây dựng cách nay cả trăm năm, ngoài độ bền vững trơ trơ cùng tuế nguyệt, ngoài vẻ đẹp sang trọng kinh điển, nét thẩm mỹ tuyệt vời… còn rất hiệu dụng. Đó là những kiến trúc kiểu Pháp thuộc địa (tức là kiến trúc Pháp nhưng phù hợp với hoàn cảnh xứ thuộc địa, cụ thể ở nước ta xứ nhiệt đới) rất ấn tượng. Tôi từng có thời gian sống trong loại nhà ấy, mùa hè nắng nóng thì bên trong lại rất mát mẻ, khi trời chuyển sang mùa đông thì lại ấm áp hơn bên ngoài. Nhà thiết kế lẫn chủ đầu tư cốt cho ra sản phẩm phục vụ đắc lực cho người sử dụng đến từng li từng tí chứ không nhằm đạt hoành tráng biểu tượng này nọ. Không cốt thành biểu tượng mà lại cực kỳ biểu tượng, như tòa nhà Phủ chủ tịch nước, trụ sở Bộ Ngoại giao, Bảo tàng lịch sử ở Hà Nội bây giờ, tòa nhà Bưu điện, trụ sở UBND thành phố ở Sài Gòn bây giờ; còn cố ý biến thành biểu tượng thì nay mới “ba bảy hai mốt” ngày đã định vội vàng tháo chạy.
Xung quanh tòa nhà biểu tượng này sẽ còn nhiều điều để bàn, chỉ có điều, đúng là chuyện như đùa bên sông Hàn.
Nguyễn Thông

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tiếng Việt sẽ đi về đâu với báo mạng ?


Hiện nay trên báo điện tử xuất hiện ngày càng nhiều những tiêu đề "giật gân" câu khách. Cách dùng chữ cẩu thả, tùy tiện này có nguy cơ làm méo mó, mất đi vẻ trong sáng của tiếng Việt. Những dẫn chứng trong bài viết này đều trích từ những trang báo điện tử chính thống, chứ không phải từ những trang mạng xã hội như Twitter, Facebook, Google Plus hay những tờ báo "lá cải" bát nháo hỗn tạp, thượng vàng hạ cám.
Tôi ở tuổi trung niên, tiếp xúc nhiều với giới trẻ và may sao không đến nỗi bị xem là "cổ lỗ sĩ" hay "quê mùa", "hai lúa". Tôi sử dụng internet đã hơn 15 năm nhưng chưa bao giờ thấy hiện tượng đưa tin "giật gân", đặt tiêu đề (dưới đây có lúc gọi là "tít" - title) một cách cẩu thả, vô lối trên báo điện tử đến mức đáng báo động như vài năm trở lại đây.

Những tiêu đề "giật gân"
Là người Việt nhưng đọc nhiều tiêu đề trên báo điện tử (báo mạng), nhiều lúc tôi không hiểu nổi và cảm thấy mình như lạc lõng, bơ vơ giữa thế giới chữ nghĩa thời @. Tiếng Việt đi về đâu nếu tiếp tục bị cuốn trào lưu dùng chữ "giật gân", vô lối trên báo chí, nhất là báo mạng hiện nay ? Trong khi nêu dẫn chứng, vì lý do tế nhị, tác giả xin được viết tắt tên một số trang báo mạng đang lưu hành.
Thời gian qua, từ "rúng động" xuất hiện với tần suất dày đặc trên báo mạng. Vậy "rúng động" nghĩa là gì ? Từ điển Tiếng Việt của NXB Từ điển Bách khoa, năm 2013 giải thích : "Rúng động" (động từ) : "náo động và nao núng".
Thế mà trong chuyến thăm Việt Nam của tổng thống Mỹ Obama, một trang mạng có uy tín trong nước là V.N "giật tít" : "Rúng động' trước quyết định lịch sử của Mỹ với VN". Tôi đọc mà hoảng hồn, tưởng rằng hai nước sắp có chuyện gì. Đọc nội dung bài viết thì té ra là chuyện "Mỹ dỡ bỏ cấm vận vũ khí sẽ giúp VN tiếp cận được với những vũ khí cần thiết để tự phòng thủ". May sao, sau đó báo này đã phát hiện lỗi và sửa lại bằng một tiêu đề khác. Nhưng lỗi đặt tít trên báo này vẫn chưa hết. Ngay dưới tiêu đề bài viết trên, có đường link của một bài viết khác mang tiêu đề : "Chủ tịch nước: Hoan nghênh Mỹ dỡ bỏ cấm vận vũ khí VN". Bỏ qua lỗi viết tắt (từ "VN"), chỉ xin hỏi "vũ khí Việt Nam" là vũ khí gì vậy ? Tại sao không viết là "Hoan nghênh Mỹ dỡ bỏ cấm vận vũ khí đối với Việt Nam" ?
Còn trên trang P.Đ.L.S thì "giật tít": "Rúng động trước vẻ đẹp của đảo Lý Sơn". Nếu viết thế này thì ai còn dám đến Lý Sơn du lịch nữa ? Vì "rúng động" là làm cho người ta hoang mang, nao núng, dao động, bất an.
Những từ mà người ta tưởng "hay", "độc", "lạ" thật ra rất nông cạn, dễ dãi. Chẳng hạn như tiêu đề: "Cách viết mở bài môn Văn lấy lòng giám khảo chấm thi" (báo VN.E). Trước hết, ở tiêu đề này thừa hai chữ "chấm thi", tác giả quên để ý "giáo khảo" chính là người chấm thi. Về phương diện tuyên truyền, tiêu đề này vô hình trung đánh giá thấp vai trò của giám khảo. Chẳng lẽ giám khảo dễ bị "lấy lòng", chấm bài thi một cách cảm tính như vậy sao ? Tiêu đề này cần sửa lại như sau: "Cách mở bài môn Văn để thuyết phục giám khảo".
Cũng trên trang báo này, tôi còn gặp một cái tiêu đề ngồ ngộ : "Con ngựa 'đẹp trai' nhất thế giới". Có phải tiêu đề cố ý nhấn mạnh đây là con ngựa đực chăng ? Nếu không thì "con ngựa đẹp" trong tiếng Việt đã có từ "tuấn mã", sao không dùng ?
Trên trang G.D thì giật tiêu đề câu khách như sau : "Thầy giáo "bày mưu" giúp học sinh giành điểm cao môn Ngữ văn". Thầy giáo đi "bày mưu" ư ? Phản cảm quá ! Trong trường hợp này từ "bày mưu" là một hành động không trong sáng, thiếu đàng hoàng. Tiêu đề này có thể là một lời nói trong giao tiếp hằng ngày (khẩu ngữ), chứ không thể xuất hiện trên mặt báo của một trang báo mạng chuyên viết về giáo dục.
Trang báo này còn đập vào mắt tôi cái tựa đề "hồn nhiên" : "Đà Nẵng sẽ phạt nặng người vứt rác lung tung tại các bãi biển". Buồn cười quá, phạt người vứt rác "lung tung", còn những người vứt rác không lung tung (vứt dồn một chỗ thôi) thì không bị phạt à ? Tiêu đề này thừa hai chữ "lung tung" nên mới thành ra như vậy.
Thay vì viết "chia tay thời học sinh", trang VN.E lại viết "chia tay đời học sinh", tạo ra một tiêu đề rất khó chịu : "Các bạn trẻ rơi nước mắt chia tay đời học sinh".
Trang N.Z ham "dùng chữ" nên đặt một tiêu đề là "Nam sinh đạt điểm cao nhất nước tư vấn thi đỗ đại học". Sao không phải là "thí sinh" mà phải là "nam sinh" ? Và thí sinh có điểm cao nhất, tiếng Việt có từ "thủ khoa", sao không dùng ?
Gần đây từ "vi diệu" xuất hiện nhan nhãn trên báo nói, báo hình, báo viết. Nhiều người chẳng rõ nghĩa từ này nên dùng rất tùy tiện, cẩu thả. Chẳng hạn : "8 sự thật vi diệu bạn không thể biết khi còn đang là một nhóc tì" (trang T.T.T), "Học cách dạy con vi diệu từ bố Xuân Bắc" (trang P.N). Nên nhớ, chỉ có những thần thánh, tiên Phật mới làm được những điều vi diệu, chẳng hạn thiên biến vạn hóa, cải lão hoàn đồng, thoắt ẩn thoắt hiện ...
Hết "vi diệu" đến "gây bão", từ này "ăn sâu" vào cách đặt tiêu đề báo mạng : "MC Phan Anh nói về chương trình ‘gây bão' của VTV" (báo V.N), "Kỷ yếu ăn mày gây ‘bão' của học sinh Lạng Sơn" (báo VN.E), "7 lần Angela Phương Trinh gây "bão" vì áo váy" (trang 24H), "Đàm Vĩnh Hưng gây "bão" khi khen thí sinh của Tuấn Hưng biết trước, biết sau" (báo T.N), "Hoài Linh "gây bão" khi lần đầu khoe ảnh cùng con trai" (báo E.V), "Messi gây bão vì từ thiện thiếu suy nghĩ" (trang GDE). Nói tóm lại, bất cứ cái gì cũng có thể "gây bão", lời khen cũng gây bão, khoe ảnh của con cũng gây bão, áo váy cũng gây bão ! Nếu vậy thì với bài viết này, tôi phải đổi tiêu đề thành "Những tít báo gây "bão" trên mạng" mới xứng tầm với các "fan" thích "bão" !
Còn đây là tít "giật" trên báo T.T : "Méo mặt vì hải sản xuống giá, ngư dân mong trong bờ ổn định". Đọc qua, tôi cũng "méo mặt" vì tiếng Việt đang bị người ta "xuống giá".
Và đây nữa, tiêu đề "Cận cảnh gia đình Sài thành trồng rau, nuôi gà trên sân thượng" (trang N.ĐT). Trồng rau, nuôi gà trên sân thượng là chuyện thường, có gì mà phải "cận cảnh" với "viễn cảnh" rồi "phóng" tiêu đề lên như vậy ?
Gần đây do ám ảnh phim Tàu, phim Hàn nên các trang mạng thích dùng từ "soái ca". Từ này chưa có trong từ điển Tiếng Việt. Trên Internet có giải thích : "Soái ca" chỉ một chàng trai vô cùng đẹp trai, đàng hoàng, phong nhã, giàu có nhưng thường đi theo tiếng gọi của tình yêu và yêu một cô gái không có gì đặc biệt cả.
Thế nhưng nhiều trang báo mạng đặt tít như sau : "Những "soái ca" trong lòng cư dân mạng trong ngày Hà Nội ngập !" (trang K14), "Bắt "soái ca" Tây Nguyên chém trọng thương công an" (báo Gi.T), "Soái ca" tè bậy giữa phố bị phạt 200.000 đồng" (báo Gi.T). Thật là hết chỗ nói, "soái ca" vốn mang nghĩa tốt đẹp - "anh chàng phong độ, giàu có, hào hoa, si tình", bị báo mạng "biến tướng" thành những tên lưu manh, vô văn hóa ("chém công an", "tè bậy") !
Tiếng lóng "cười té ghế" được nhiều trang mạng ngày nay sử dụng triệt để. Trang V.U và hàng loạt trang khát có bài viết mang tiêu đề : "Những Pha Không Đỡ Nổi, Chơi Ngu Dã Man, Cười Té Ghế". Trang E.V "sáng tạo" một tiêu đề vô cùng "độc lạ" : "Cười té ghế với chàng "cao, to, đen, hôi" tìm bạn gái". Đã "té ghế" rồi lại còn "cao, to, đen, hôi", đọc tiêu đề này tôi bị sốc nặng, suýt nữa cũng bị "té ghế" luôn.
Trên báo mạng có một thời gian rộ lên cái từ "đắng lòng". Xin trích vài tiêu đề : "Đắng lòng" dự án TTTM Thuận Kiều Plaza gần 20 năm hoang vắng" (trang C.F); "Đắng lòng nhìn cá chép Táo quân ngáp giữa dòng kênh rác" (báo T.N); "Đắng lòng bát cơm của học sinh nghèo"(trang Đ.V); Đắng lòng 'trai vẫy' vật lộn mưu sinh giữa lòng Thủ đô" (trang Đ.V, K.T, V.B).
Trang Đ.V còn đăng một tin câu khách với nhan đề : "Sự thật vụ bị đâm chết vì liên tục nói 'Đắng Lòng'?". Nội dung như sau : "Nạn nhân là anh Trần Văn Lợi sinh năm 1989, quê quán Quận 1, TP.HCM. Trong lúc đang nhậu với đám bạn, anh liên tục "chêm" từ "đắng lòng" vào mỗi câu nói. Các bợm nhậu bàn kế bên quá bực tức với mỗi câu nói của anh. Không kiềm chế được, một thanh niên ngồi bàn bên cạnh là dùng dao đâm nhiều nhát vào anh Lợi, kết quả khiến anh tử vong tại chỗ".
Xin được "đắng lòng" cùng câu chuyện khôi hài trên.
Bên cạnh từ "đắng lòng" có báo còn dùng từ "tím mặt" : "Chủ quán Nhật 'tím mặt' nhìn thức ăn thừa của khách Việt" (báo V.N). Thức ăn thừa chứ có phải chuyện gì sợ hãi, thất kinh mà "tím mặt" ? Sự "giật gân" tít báo trong trường hợp này quá lộ liễu.
Những tiêu đề "tai hại"
"Thầy giáo Nguyễn Tất Thành ở trường Dục Thanh" ra mắt bạn đọc", đó là tiêu đề đăng trên báo V.NG. Chao ôi ! Đáng lẽ phải viết : Sách "Thầy giáo Nguyễn Tất Thành ra mắt bạn đọc", vì đây là vấn đề cần hết sức nghiêm túc.
Phản ánh tình trạng thiếu nước sinh hoạt vì vỡ đường ống dẫn nước sông Đà, trang VTC thì không ngại "giật tít" : "Mất nước, bệnh viện lao đao". Còn báo Đ.Đ.K thì "chơi chữ" tương tự : "Bệnh viện cũng lao đao vì ... mất nước". Tại sao không viết "thiếu nước", "mất nguồn nước", "không có nước" mà dùng từ "mất nước", một từ vốn nhạy cảm như vậy ? Dùng chữ trên diễn đàn cần phải hết sức cẩn trọng. Trước đây ở bến xe, bến tàu, người ta bán dạo nước chè, nước đá, không ai bảo ai, người dân đều dùng từ "đổi một ly nước", "cho một ly nước", chứ không ai dùng từ "mua nước", "bán nước" cả.
Còn đây là tiêu đề của một bài viết hoang đường, gây hoang mang dư luận trên báo V.N : "Rùng rợn chuyện heo 'thành tinh' báo oán chủ lò mổ". Nếu thật vậy, toàn thế giới sẽ ăn chay !
Trang VN.E cũng vậy, giật tít "khủng khiếp" : "Bà vợ hét lên kinh hãi vì ôtô bị 'bóng ma' chặn đường". Mặc dù không tin sự nhảm nhí đó nhưng tôi cố đọc để xem thực hư thế nào thì cuối bài viết ghi "nguồn Youtube". Biết nguồn tin trên Youtobe là không đáng tin cậy nhưng trang VN.E cố ý giật cái tít như vậy để câu khách.
Và đây là một tiêu đề phản cảm, phản giáo dục đối với trẻ em : "Chuyện tình đôi uyên ương gieo mầm từ năm lên 7" (báo VN.E). Ngợi ca một tình yêu "gieo mầm từ năm lên 7" như vậy mà chấp nhận được sao ?
Trang S.H, giật một tít chẳng giống ai : "Phó TGĐ VCCorp: "Chỉ cần bạn tốt nghiệp cấp 3, nhưng đủ điên, đủ dị, đủ say mê, hãy join với chúng tôi". Đây là một câu nói đùa không hơn không kém, không phải là tít đúng nghĩa của một bài báo. "Đủ điên", "đủ dị" rồi còn "join" nữa là sao ? Tít này không chỉ không chuẩn mực mà còn khó hiểu đối với nhiều người. Nên nhớ rằng báo chí là phương tiện truyền thông mang tính đại chúng.
Những tiêu đề "ăn theo" người nổi tiếng
Viết về một người mẫu ăn kiêng, trang 24H và D.V dùng tít "Phương Trinh Jolie bỏ ăn cơm hơn 5 năm để giữ dáng", trang S.B thì giật tít "Những bữa ăn giản dị đến khó tin của người đẹp Việt". Trong bài này còn có câu : "Hình ảnh bữa cơm quá giản dị khiến người hâm mộ của cô không khỏi xót xa". Người mẫu ăn kiêng, ăn rất khoa học, khẩu phần đầy đủ chất dinh dưỡng, có gì đâu mà phải dùng từ "bỏ ăn", "khó tin", "xót xa" ?
Chuyện riêng tư của chính trị gia cũng được lôi lên mạng : "Ứng viên tổng thống Mỹ gọi bồ cũ là "loại gái hạng bét" (trang D.V). Chuyện 3 cô người mẫu ở Thụy Sỹ hát nhép, nhảy múa với trang phục hơi hở hang trên ô tô, vậy là trang D.V giật tít "3 người mẫu "gây bão" vì làm chuyện kỳ cục trong ô tô".
Một ca sỹ nói đùa một câu cũng trở thành đề tài của báo T.N : "Lý Hải : ‘Người ta nói vợ tôi chỉ biết ăn rồi đẻ".
Trang Đ.S.P.L đặt một tiêu đề rất "kêu" : "Chăn dắt nữ sinh với chiêu nhập vai "bạch mã hoàng tử". Có lẽ người viết là một người quá mê phim Tàu nên "giật tít" cũng đậm chất kiếm hiệp như vậy. Bài này viết về một câu chuyện pháp luật hẳn hoi ở Lào Cai, chứ không phải viết về chuyện phím, chuyện đùa. Thật ngược đời khi tác giả gọi một kẻ "buôn thịt bán người", lừa tình, bán nữ sinh qua biên giới là bằng cái tên khá mỹ miều là "bạch mã hoàng tử" ! (?).
Có báo gọi Bà Tưng là "gái hư", "âm mưu" nhưng có báo gọi là "thánh nữ" : "Bà Tưng, Hồng Quế, Andrea: 3 'gái hư' hết thời" (trang Đ.V), "Âm mưu Bà Tưng: Từ thả rông, y tá sexy đến ... hình ảnh thiếu nhi !" (trang T.T.T), "Chân dung thật của thánh nữ "Bà Tưng" (trang T.I.N).
Trang phục Ngọc Trinh "xuyên thấu" là tiêu đề không thể thiếu của nhiều trang mạng, nhất là trang E.V: "Ngọc Trinh diện mốt váy ngủ xuyên thấu", "Ngọc Trinh, Thủy Tiên gây tranh cãi vì váy hở bạo", "Úp mở vòng 1 với váy ren, Ngọc Trinh hút chặt mọi ánh nhìn", "Ngọc Trinh khoe eo thon với váy xuyên thấu tại sự kiện". Cuộc sống, xã hội hết người tốt, việc tốt, hết những hình ảnh đẹp hay sao mà cứ "khai thác" mãi đề tài "xuyên thấu", "hở", "sexy" của người mẫu như vậy ?
Những tiêu đề lạm dụng tiếng nước ngoài
"Loạt clip makeover với tóc giả sẽ khiến bạn mê tít vì quá "ảo" (trang T.T.T), "Màn 'make-over' trên truyền hình bị coi là thảm họa" (Ng.S), "Hoàng Thùy Linh - Huyền My: váy xịn đụng váy fake" (báo VN.E), "Loạt người mẫu chân ngắn hội tụ tại Victoria's Secret Fashion Show phiên bản chó" (trang T.T.T), "11 bí kíp "xương máu" giúp bạn thoát khỏi "kiếp FA" vô cùng hiệu quả" (trang Đ.O) ...
Đó là những tiêu đề "khoe chữ", đánh đố người đọc. ("makeover" chuyển giao, chuyển nhượng, bỏ đi; "fake" là "giả mạo" "hàng nhái"; Victoria's Secret là nhà bán lẻ nội y lớn nhất ở Mỹ; "Fashion Show" là chương trình trình diễn thời trang. Nhưng thời trang ở đây không dành cho người mà dành cho ... chó, vì thế người viết bài này đã nói rõ là "phiên bản chó" !
Hết đề tài để viết rồi sao ?
Có lẽ hết đề tài để viết nên các trang báo "lá cải" này giật hàng loạt tít nhảm nhí : "Hoàng Thùy khoe eo "con kiến" bên Xuân Lan, Hoàng Hải, Hoàng Thùy "lột xác" đầy ma mị, ấn tượng", "Cái bẫy đằng sau chiếc váy của Phương Trinh ở Cannes" (trang NEW), "Angela Phương Trinh lộ bụng to bất thường tại LHP Cannes", "Chán ngoan hiền, Angela Phương Trinh lại nghịch phá" (trang P.N), "Hồ Ngọc Hà cùng Cường Đô la dắt con trai đi chơi giữa tâm bão" (báo T.N), "Diễn viên Mai Phương cùng con gái dạo chơi công viên" (trang Ng.N.T), "Học phí con trai Lệ Quyên "ăn đứt" con trai Hồ Ngọc Hà" (báo V.N), "Lộ diện người trả tiền bún chả cho Tổng thống Obama" (báo Gi.T), "Obama rủ vợ đi ăn nhà hàng sau khi trở lại Mỹ" (trang D.V), "Dắt chó đi chơi, nhặt được "cục phân" 250 triệu đồng" (trang D.V), "Ronaldo ‘vô đối' trên MXH; Sao Real lấy tên Messi đặt cho... chó cưng" (báo B.Đ).
Và đây là hàng loạt tít giật ... cấp 12 của báo T.N : "Tuổi trẻ dữ dội của Tổng thống Obama: Cuộc đua khốc liệt vào Nhà trắng", "Tuổi trẻ dữ dội của Tổng thống Obama: Bươn chải mưu sinh", "Tuổi trẻ dữ dội của Tổng thống Obama: Năm tháng không yên bình", "Tuổi trẻ dữ dội của Tổng thống Obama: Những giọt nước mắt".
Đúng là "dữ dội" thật, dữ dội ngay trên cái tít báo, làm người ta chưa đọc đã thấy choáng, vì "dữ dội" không kém.
Xin được "thoát"
Tôi xin dùng 3 chữ "Xin được thoát" để khép lại bài viết này. Dung lượng trang báo không cho phép tôi viết dài thêm. Và dẫu có được phép đi nữa, tôi cũng không thể dẫn chứng và phân tích hết những tiêu đề báo "gây sốc" hiện nay trên báo mạng, vì nó càng ngày càng "lây lan" một cách vô kiểm soát. (Dù đó mới chỉ là tiêu đề, chưa bàn đến nội dung). Điệp khúc "giật tít" trên báo mạng không biết bao giờ mới chịu dừng ? Khổ nỗi, báo mạng hiện nay lại chiếm ưu thế, lớp trẻ thích đọc, cứ rảnh khi nào là chúng lại cầm i-phone, i-pad lướt web, "lên phây" (facebook) lúc đó, thay vì đọc sách như thế hệ trước. Nói không ngoa rằng, cứ đà này, không bao lâu nữa, một thế hệ trẻ Việt Nam sẽ mù mờ, ngớ ngẩn, lệch lạc, méo mó trong việc sử dụng tiếng mẹ đẻ, vì họ bị tiêm nhiễm bởi cách dùng chữ tùy tiện, vô lối, thiếu trách nhiệm, "phá hoại" sự trong sáng của tiếng Việt trên báo mạng hiện nay.

LÊ XUÂN CHIẾN (Quảng Nam)
Email: xuanchienle@gmail.com

Phần nhận xét hiển thị trên trang