Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Sáu, 5 tháng 8, 2016

HUAWEI (HOA VI)



Sự phát triển và biến thành tập đoàn siêu quốc gia của Hoa Vi không giúp công ty viễn thông khổng lồ này trở thành một thương hiệu được tín nhiệm. Cho đến nay, nhiều nước vẫn rất thận trọng với Hoa Vi. Telecomstechnews (19-5-2016) cho biết Lãnh sự quán Canada tại Hong Kong mới đây đã khước từ visa đối với một cặp vợ chồng làm việc cho tập đoàn Hoa Vi bởi những tình nghi liên quan gián điệp. Thử điểm lại những vụ việc liên quan Hoa Vi.
Sau một năm điều tra, ngày 8-10-2012, Ủy ban tình báo Hạ viện Hoa Kỳ công bố báo cáo cho biết, có bằng chứng rằng hai tập đoàn viễn thông Trung Quốc – Hoa Vi (Huawei) và Trung Hưng Thông Tấn (ZTE Corp) – là hiểm họa an ninh đối với Mỹ. Chủ tịch ủy ban trên, dân biểu Cộng hòa Mike Rogers, thậm chí kêu gọi các công ty Mỹ ngưng làm ăn với Hoa Vi.
Ủy ban điều tra Hạ viện tin rằng, Hoa Vi lẫn Trung Hưng Thông Tấn “đều không đáng tin cậy để có thể hoạt động tự do mà không bị ảnh hưởng từ nhà nước nước ngoài (ám chỉ Bắc Kinh) và do đó trở thành một hiểm họa đối với an ninh Mỹ cũng như các hệ thống của chúng ta”. Ủy ban tình báo Hạ viện Hoa Kỳ yêu cầu Ủy ban xem xét đầu tư nước ngoài Hoa Kỳ (CFIUS – một hội đồng liên bộ phụ trách giám định các thương vụ đầu tư nước ngoài vào Mỹ) phải chặn đứng mọi vụ sáp nhập tại Mỹ mà Hoa Vi hoặc Trung Hưng Thông Tấn đứng sau.


Năm 2011, CFIUS đã chặn đứng vụ Hoa Vi mua hãng máy tính 3Leaf Systems tại California. Cơ quan điều tra liên bang Hoa Kỳ (FBI) cũng xem xét cáo buộc việc Trung Hưng Thông Tấn bán thiết bị máy tính cho Iran (vi phạm luật cấm vận của Mỹ), trong khi Hoa Vi lại có khả năng bị điều tra tội tham nhũng, hối lộ và vi phạm bản quyền. Năm 2010, Motorola từng kiện Hoa Vi tội đánh cắp kỹ thuật. Motorola cho rằng một công nhân gốc Hoa của họ, Phan Thiệu Vĩ (Shaowei Pan), đã bí mật tuồn nhiều tài liệu mật cho đích thân Nhậm Chính Phi (người sáng lập Hoa Vi) trong nhiều năm ròng. Sau khi nghỉ Motorola, Phan Thiệu Vĩ lập công ty Lemko Corp và có quan hệ làm ăn trực tiếp với Hoa Vi… Năm 2003, Hoa Vi cũng bị Cisco Systems cáo buộc tội “sao chép bất hợp pháp” một phần mềm…
Vài năm gần đây, nhiều nước, đặc biệt Mỹ, bắt đầu cảnh giác sự có mặt các tập đoàn viễn thông Trung Quốc. Dù chiếm đáng kể thị phần viễn thông toàn cầu với vô số hợp đồng béo bở tại nhiều nước nhưng đến nay Hoa Vi vẫn không thể ký được hợp đồng nào, dù đơn lẻ, với các hãng viễn thông khổng lồ của Mỹ, từ AT&T, Sprint, T-Mobile đến Verizon. Với giới chính trị Mỹ, Hoa Vi là một cái tên gây dị ứng. Nguyên Bộ trưởng thương mại Gary Locke (cựu đại sứ Mỹ tại Bắc Kinh) là một trong những người vận động quyết liệt chống lại sự thâm nhập của Hoa Vi vào Mỹ. Giới chính trị gia Mỹ tin rằng Hoa Vi là công cụ của Bắc Kinh trong cuộc chiến tình báo, đặc biệt khi người ta nhận ra rằng người sáng lập Hoa Vi là một cựu sĩ quan kỹ thuật từng có mặt trong quân đội Trung Quốc 10 năm (Nhậm Chính Phi)...
Thêm một ví dụ. SingleRAN của Hoa Vi là một thiết bị thuộc dòng sản phẩm giúp tiết kiệm. Với thiết bị này (có thể xử lý cùng lúc nhiều loại tín hiệu - 2G, 3G, WiMax, CDMA, GSM; nằm gọn trong một chiếc hộp), nhà mạng sẽ không còn bận tâm thiết lập các hệ thống kết nối đơn lẻ khác nhau (cho từng loại tín hiệu). Mùa thu 2010, khi nghe tin Sprint Nextel chuẩn bị đấu thầu nâng cấp hệ thống, Hoa Vi xuất hiện, với đề nghị giúp nhà mạng này tiết kiệm được ít nhất 800 triệu USD chỉ trong năm hoạt động đầu tiên (sau khi sử dụng SingleRAN). Tuy nhiên, thượng nghị sĩ Cộng hòa Jon Kyl kiên quyết ngăn chặn. Ông thực hiện chiến dịch viết thư yêu cầu Sprint Nextel loại Hoa Vi khỏi cuộc đấu thầu. Bộ trưởng thương mại (lúc đó) Gary Locke (vốn là người Mỹ gốc Hoa với tên tiếng Hoa là Lạc Gia Huy) đích thân điện cho CEO Dan Hesse (Sprint Nextel), bày tỏ “mối lo ngại sâu sắc” liên quan an ninh quốc gia có thể nảy sinh từ thương vụ. Gói thầu 5 tỉ USD cuối cùng được chia cho Ericsson, Alcatel-Lucent và Samsung...
Đầu năm 2012, cũng xuất phát từ mối lo ngại an ninh quốc gia mà Chính phủ Úc đã ngăn Hoa Vi tham gia thương vụ đấu thầu liên quan mạng băng thông rộng trị giá 37 tỉ USD của nước mình. Năm 2011, doanh số Hoa Vi lẫn Trung Hưng Thông Tấn tại Ấn Độ đều tụt giảm khi Chính phủ Ấn lập ra nhiều hàng rào khống chế. Cũng trong năm 2011, Ủy ban châu Âu đưa ra báo cáo cho biết Hoa Vi và Trung Hưng Thông Tấn đã được Bắc Kinh bí mật hậu thuẫn để có ưu thế cạnh tranh. Nhiều công ty viễn thông thế giới đang tỏ ra thận trọng khi làm ăn với Hoa Vi. Stephane Richard, CEO của France Telecom-Orange (một nhà mạng hoạt động tại 33 nước) với trụ sở tại Paris, cho biết công ty mình không dùng thiết bị Hoa Vi cho hệ thống mạng tại (nước nhà) Pháp (dù có sử dụng thiết bị Hoa Vi cho các hệ thống mạng tại thị trường Bỉ, Anh, Tây Ban Nha và một số nước châu Phi). Tháng 6-2016, Hoa Vi tiếp tục bị Mỹ điều tra bởi các cáo buộc xuất khẩu đến Syria, Iran, Bắc Triều Tiên, Sudan và Cuba…
Trong khi đó, Hoa Vi lại rất thành công tại thị trường Việt Nam. Cách đây ba năm, trong số đề ngày 29-4-2013, tờ Nhịp Cầu Đầu Tư cho biết, Hoa Vi đã đánh bại các hãng sừng sỏ Ericsson, Alcatel, Nokia-Siemens, Orange-France Telecom, Motorola… để giành thầu cung cấp hệ thống tổng đài, mạng lõi, trạm thu phát sóng cho Viettel, Vinaphone, Vietnamobile, MobiFone, SFone và G-Tel. Chiến lược của họ “đơn giản chỉ về giá…, tạo ra mức giá rẻ chưa từng có”. Báo Thanh Niên, số 3-2-2015, viết rõ hơn, cho thấy vấn đề không chỉ về giá mà còn là chiến lược và chiến thuật. Cụ thể, Hoa Vi “tìm cách đưa thiết bị hỗ trợ các dự án viễn thông ở các vùng sâu, vùng xa”. Các dự án luôn được kèm với “quà”. Thanh Niên nói thêm, “theo báo cáo của Hiệp hội An toàn thông tin Việt Nam công bố tháng 4-2013, có tới 6/7 hãng viễn thông ở Việt Nam đang sử dụng thiết bị công nghệ của Huawei và ZTE. Đặc biệt, hiện có hơn 30.000 trạm thu phát sóng (BTS) của các nhà mạng Việt Nam sử dụng thiết bị của hai tập đoàn Trung Quốc này”. Ông Trịnh Ngọc Minh, Phó chủ tịch Hiệp hội an toàn thông tin (VNISA), cho rằng đây là “mối lo về an ninh, an toàn cho viễn thông trong nước” (nđd).
Cho đến nay, dù nhiều lần báo chí trong nước đề cập yếu tố an ninh quốc gia liên quan sử dụng các thiết bị Hoa Vi nhưng chưa từng có động thái cụ thể gì từ giới chức trách trong việc giám sát các thương vụ làm ăn cũng như hệ thống kỹ thuật mà Hoa Vi cung cấp. Chưa hề có một tổ chức liên bộ nào được thành lập để kiểm soát Hoa Vi, và Quốc hội chưa một lần đề cập Hoa Vi như một nghị trình an ninh quốc gia cần được xem xét với sự cẩn thận đặc biệt và nghiêm túc đặc biệt. Có thành viên Quốc hội nào, dù một lần, tự hỏi rằng hệ thống mạng Quốc hội là an toàn hay không và rằng liệu có khả năng hệ thống mạng chính phủ bị cài “virus thành Troy” hay không. Nếu các hệ thống mạng cấp quốc gia, từ mạng an ninh nội bộ, hệ thống điện lưới quốc gia, đến hệ thống điện tử quốc phòng, bị tấn công thì sẽ phản ứng như thế nào...
Chủ quyền không chỉ liên quan biển đảo. Chủ quyền là các vấn đề bảo vệ an ninh quốc gia nói chung trong đó có an ninh mạng. Chủ quyền, dĩ nhiên, cũng “không phải cứ hô hào, kích động thật to, là có được…” (như lời một bà nào đó). Chủ quyền đang bị thách thức, từ nhiều phía và nhiều mặt. Nó chỉ còn là một khái niệm mơ hồ, nếu những người có chức trách bảo vệ nó, tiếp tục “hô hào, kích động thật to” mà không mảy may hành động.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Năm, 4 tháng 8, 2016

Mỹ và Trung Quốc đánh nhau điều gì sẽ xảy ra...hé lộ mội cái kết thế giới chỉ còn...

 Báo cáo công bố mới đây của Viện nghiên cứu RAND đưa ra dự đoán rằng nếu một cuộc chiến nổ ra giữa Mỹ và Trung Quốc, đây sẽ là một cuộc xung đột không có hồi kết bởi không bên nào giành được phần thắng mang tính quyết định, theo National Interest.


 
Tiêm kích cất cánh từ tàu sân bay USS John C. Stennis của hải quân Mỹ. Ảnh: USAF
Trong báo cáo có tựa đề "Góc nhìn đa chiều của cuộc chiến tranh Mỹ - Trung" đăng tải hôm 28/7, ba học giả David C. Gompert, Astrid Cevallos và Cristina L.Garafola nhận định rằng nếu vì lý do nào đó, căng thẳng giữa Mỹ và Trung Quốc không thể hóa giải, cuộc chiến giữa hai cường quốc nhiều khả năng sẽ nổ ra trên biển và trên không, trong khi lĩnh vực chiến tranh mạng, chiến tranh không gian cũng sẽ đóng vai trò quan trọng.
Những tiến bộ trong năng lực tác chiến của Bắc Kinh gần đây, đặc biệt là khả năng chống tiếp cận/chống xâm nhập khu vực (A2AD), khiến Mỹ không thể kiểm soát hoàn toàn chiến trường, phá hủy các hệ thống phòng thủ của Trung Quốc và giành được chiến thắng mang tính áp đảo và quyết định.
Mặc dù vậy, Trung Quốc vẫn có thể hứng chịu nhiều thương vong hơn từ những loại vũ khí tấn công uy lực tầm xa của Mỹ, bất chấp năng lực A2AD được cải thiện của quân đội nước này. 
"Việc các bên tăng cường bố trí lực lượng ở các khu vực xa xôi, cũng như khả năng phát hiện và tấn công đối thủ được cải thiện có thể biến phần lớn Tây Thái Bình Dương thành vùng chiến sự và hậu quả kinh tế của nó sẽ rất thảm khốc. Tuy nhiên khó có khả năng vũ khí hạt nhân sẽ được triển khai bởi cả hai bên đều cân nhắc được mức độ hủy diệt của nó với các lợi ích quốc gia", báo cáo viết.
Ngoài ra, báo cáo cũng dự đoán khả năng Mỹ tấn công dồn dập vào lãnh thổ Trung Quốc đại lục cao hơn so với việc Bắc Kinh chủ động tấn công vào nước Mỹ, ngoại trừ các cuộc tấn công mạng.
"Có thể Trung Quốc sẽ không tấn công vào lãnh thổ Mỹ, bởi các vũ khí thông thường của họ chưa đạt được khả năng này. Ngược lại, Mỹ sẽ sử dụng vũ khí phi hạt nhân tấn công ồ ạt vào các mục tiêu quân sự ở Trung Quốc", báo cáo nhận định.
Chiến tranh Mỹ - Trung có thể phát triển theo nhiều kịch bản, gồm một cuộc chiến đẫm máu trong thời gian ngắn hoặc một cuộc xung đột kéo dài mang tính hủy diệt. Ngoài ra, việc sử dụng các công nghệ hiện đại khiến hai bên đều muốn phát động đòn tấn công phủ đầu trước đối thủ.

 
Khu trục hạm tên lửa của Trung Quốc diễn tập bắn đạn thật. Ảnh: Xinhua
Báo cáo cho rằng các thiết bị cảm biến, vũ khí dẫn đường, kết nối mạng kỹ thuật số và các công nghệ thông tin khác được sử dụng để tấn công lực lượng đối phương đã phát triển đến mức có thể là mối đe dọa cho cả hai bên. Đây là lý do khiến cả hai bên đều muốn ra tay trước nhằm tránh thiệt hại. Tuy nhiên không bên nào có thể giành quyền kiểm soát hoàn toàn bởi cả hai đều có nguồn lực dồi dào để tham chiến trong thời gian dài, ngay cả khi bị tổn thất về quân sự lẫn kinh tế.
Hậu quả thảm khốc
Theo các học giả, nếu chiến tranh Mỹ - Trung diễn ra trong thời gian ngắn, Mỹ sẽ bị tổn thất nặng nề, nhưng hậu quả mà nó gây ra với Trung Quốc có thể biến thành thảm họa.
Nếu các lãnh đạo Mỹ và Trung Quốc trao quyền cho các tướng quân đội lên kế hoạch tấn công chớp nhoáng đối phương, một cuộc chiến khốc liệt sẽ bùng phát. Lực lượng không quân và tàu chiến mặt nước của hải quân Mỹ sẽ chịu thiệt hại nhiều nhất, các tàu sân bay bị tên lửa diệt hạm vô hiệu hóa và các căn cứ không quân trong khu vực bị đánh phá.
Tuy nhiên, tổn thất của Trung Quốc sẽ nặng hơn nhiều, khi các hạm đội hải quân, không quân cũng như các hệ thống A2AD trên đất liền gần như bị xóa sổ. "Nếu chiến tranh nổ ra vào năm 2025, các hệ thống A2AD cải tiến có thể giúp Trung Quốc hạn chế thiệt hại, nhưng họ vẫn chịu tổn thất nhiều hơn Mỹ. Nếu chiến tranh kéo dài, kết quả của cuộc chiến vẫn còn bỏ ngỏ", báo cáo đánh giá. 
Trong bất kỳ kịch bản nào, một cuộc chiến Mỹ - Trung sẽ khiến hai bên chịu tổn thất nặng nề về quân sự và kinh tế. Trên thực tế, chiến tranh sẽ phá hủy năng lực quân đội hai nước ở mức độ chưa từng thấy khiến cả hai đều bị các mối đe dọa khác gây hại.
Khả năng tấn công và tiêu diệt lẫn nhau khó lường của quân đội Mỹ và Trung Quốc trong một cuộc chiến tranh thông thường có thể hủy hoại sức chiến đấu của họ trong nhiều tháng, khiến họ sau đó phải chạy đua huy động công nghiệp, công nghệ và nhân lực để bổ sung và tăng cường lực lượng. 
"Suy cho cùng, Mỹ và Trung Quốc không được lợi gì khi phát động chiến tranh. Chiến tranh Mỹ - Trung không hẳn là không thể tránh được", Graham Allison, giám đốc Trung tâm Khoa học và các Vấn đề Quốc tế Belfer thuộc trường Havard Kenedy, nhấn mạnh.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Bộ đội Biên phòng Bà Rịa-Vũng Tàu vừa bắt một tàu cá Trung Quốc, phá âm mưu...


Tin nóng: Nhận được thông báo của ngư dân, Bộ đội Biên Phòng Bà Rịa_Vũng Tàu lập tức truy đuổi một tàu mang số hiệu Trung Quốc xuất hiện gần Mỏ Bạch Hổ,khi bắn chỉ thiên 3 phát thì chúng mới chịu dừng tàu. Kiểm tra tàu thì choáng váng phát hiện ra... Nếu chậm một chút nữa thì không biết hậu quả nghiêm trọng như thế nào...

Ngày 4/8, Bộ Chỉ huy Bộ đội Biên phòng BĐBP) Bà Rịa- Vũng Tàu, cho biết lực lượng vừa phát hiện bắt giữ tàu cá Trung Quốc có biểu hiện nghi vấn xâm phạm vùng biển VN
Theo đó, sau khi nhận tin báo của ngư dân, Bộ Chỉ huy BĐBP Bà Rịa- Vũng Tàu lập tức chỉ đạo Hải đội 2 thành lập Biên đội gồm 2 tàu cao tốc ST112 và 16 cán bộ, chiến sĩ do thiếu tá Nguyễn Văn Vũ - thuyền trưởng chỉ huy tuần tra bảo vệ vùng biển và giám sát nghề cá xuất kích làm nhiệm vụ.

Đến 14 giờ 45 phút cùng ngày, biên đội phát hiện tại khu vực cách Mỏ Bạch Hổ  20 hải lý, cách đường giới hạn phía tây vùng đánh cá chung khoảng 10 hải lý có 1 tàu Trung Quốc xâm nhập.
Khi lực lượng tổ chức vây bắt, số tàu này tăng tốc bỏ chạy. Sau quá trình truy đuổi quyết liệt, lực lượng biên phòng đã chặn bắt được tàu vi phạm; tiến hành kiểm tra, thì phát hiện 20 bộ quân phục, cùng 5 thùng AK bang gập, 2 súng ngắn. Ngay lập tức khống chế và đưa về Bộ Chỉ huy Bộ đội Biên phòng BĐBP điều tra.

Trước đây tàu Trung Quốc cũng đã từng xâm nhập, nhưng đây là lần nguy hiểm nhất, đe dọa nghiêm trọng đến chủ quyền quốc gia.


Phần nhận xét hiển thị trên trang

CÔ BA TÍ



       Truyện ngắn của HG
Tháng giêng là “tháng ăn chơi”. Ở Đâu không nói, chứ ở làng Tắc này, Khượm thấy hoàn toàn không phải như vậy.
Mới ra đến mồng bốn, mồng năm tết đã có người ra đồng. Người ta vội vội vàng vàng như sợ nếu không gấp ngay, thì chả bao giờ được làm cái công việc ngàn đời, đã nên “nghiệp” của mình nữa.
Khác với mọi nơi, người ta vẫn thong thả đi hội, thăm chùa, lễ đền có khi kéo dài sang đến tháng ba âm lịch.
Nhưng ở làng Tắc này lại khác, nó có những nguyên do của nó.
Đất bãi soi nổi giữa sông, không làm sớm cho kịp vụ, đến lúc ngô chín, được thu trúng phải giữa vụ nước, là coi như bỏ.
Nếu có kịp thu cũng vất vả trăm bề.
Vác tải ngô nặng “vãi tinh thần” từ giữa  bãi xuống thuyền, lại phải bơi thuyền, bơi mảng qua con ngòi nước sâu. Lại.. vác cái bao “tinh thần khốn khổ” ( cách gọi của dân làng ) lên, từ bờ ngòi ngược dốc, lên bờ..
 Xong vụ thu hoạch, người nào người đấy hốc hác, bơ phờ như vừa qua đận sốt rét rừng!
Như vừa trải qua trận dịch..
Từ ngày có đập thủy điện ở phía thượng lưu, cái nạn nước nôi mới dứt hẳn. Nhưng, bao nhiêu năm chịu mãi quen rồi, giờ không có nước ngập nữa, người ta vẫn quen thói canh tác ngày nào..Vẫn y như nguyễn mà làm!
Cũng có cái lợi mỗi năm thêm một vụ, nên người làng vẫn muốn giữ thói quen dù vất vả.
Tết xong, là hối hả cày bừa, gieo cấy để chuyển sang làm việc khác.
Những anh nhà ít đất, qua tết lại khăn gói gió đưa, đi làm ăn xa. Đủ cả mọi nghề. Người thì vào Đắc Nông thuê đất làm khoai, anh vác thước, mang dao bay đi làm thợ hồ. Người đi buôn đường dài, vào nam ra bắc, sang cả bên Tàu, làm đủ thứ công việc. Ai thuê gì làm nấy, phần nhiều công việc nặng nhọc, bẩn tưởi người sở tại không muốn làm, vẫn OK, miễn là có tiền.
Thời buổi khó khăn, có cơ hội kiếm được đồng tiền, không ai nề hà.
Một làng có hơn trăm nóc nhà, vậy mà đi đâu trong nam, ngoài bắc tỉnh nào cũng gặp.
Khượm nghĩ.. có khi sang tận Hoa Kỳ, sang Úc đại lợi cũng vẫn có thể gặp được “những người con yêu dấu” của làng này!
Chỉ riêng mấy anh, mấy chị có nghề riêng, bám ven đường quốc lộ phía bên kia làng này là trụ được ở nhà.
Nhà thằng Côn là một trong các trường hợp như vậy.
Thằng này môi trễ, mắt lồi, bản tính nhút nhát, giống như mẹ nó ngày xưa, lúc “Cô Ba Tí” còn sinh thời.
Nó tốt tính, ai nói gì cũng ư hữ, không thấy cãi, nhưng hay bị động bạn bè.
Suốt ngày xưởng cửa kính khung nhôm của nó đập choang choang, máy cắt sắt chạy è è đinh tai nhức óc. Tối đến đám bạn vô công rồi nghề kéo đến tụ tập, hát hỏng .
Ca nhạc gì quanh đi quẩn lại chỉ có mấy bài, vừa khê vừa nồng, lúc nhẽo nhẹt như khoai nát, lúc cứng còng như sắn khô.. mà cả bọn cứ tưởng là hay.
Khượm là thiếu tá, sĩ quan về hưu mới về làng hôm trước tết, chưa quen bầu không khí ở đây. Nhà anh ở đối diện với nhà nó. Thấy nhóm thằng Côn vô lối quá, anh xem ra không bằng lòng.
Anh định sang nhà nó mắng cho thằng Côn mấy mắng. Hát gì thì hát, phải có sự tôn trọng chung. Các nhà xung quanh nói chuyện với nhau át hết cả tiếng, ti vi xem không nghe thấy gì là hát kiểu gì?
 Vợ anh bảo: “Nó hát chán mỏi mồm khác tự  thôi, nói làm gì? Bọn trẻ bây giờ đâu có như ngày xưa? Có đứa gặp người già cứ chống mắt lên, không thèm chào. Anh mà nói nó lại càng trêu ngươi, phí lời!”. Khượm nghe vợ nói vậy mới thôi.
Anh bỏ ra đầu làng cho yên tĩnh. Nhưng chơi đâu bây giờ? Khó chọn quá!

Làng Tắc này chín người mười tỉnh, văn hóa làng chả giống làng nào. Vợ anh người làng này, Khượm theo vợ về đây, anh thấy nó khác xa với làng anh ở đường xuôi/ Làng xóm gì mà quê chẳng ra quê, tỉnh không ra tỉnh?
Ngày tết láng giềng chẳng ai đến nhà ai, khách quanh quẩn toàn con cháu nhà, không thì người quen từ xa đến.
Láng giềng suốt mấy ngày tết không lai vãng nhà nhau. Khỏi tết xong mới đến nhà hỏi mượn cái này, nhờ cái kia, cứ làm như thân thiết lắm.
Có cái gì không ổn trong văn hóa sống ở làng này, chả trách gọi là “làng Tắc” là phải!
Cái gì cũng bí rị, không thông, chả thoáng tẹo nào!
Thực ra, Khượm không biết lai lịch của cái tên gọi là “Tắc” của làng này.
“Tắc” là tên gọi con gà lạc mẹ.
Khi ông Khanh móm, người đầu tiên đến ở làng này.
Lúc ấy, nơi đây còn hoang vắng. Ông bắt gặp chú gà con bị lạc trong bụi rậm nên gọi luôn chỗ ở của mình là “chòm Gà tắc”.
Dần dà đông người lên, mới thành làng như bây giờ. Riêng chuyện về con gà tắc ấy có rất nhiều giai thoại. Có thể nó là con gà quạ tha đánh rơi xuống, cũng có thể nó tự sinh ra từ những bụi lau rậm rạp ven sông, hoặc nở ra từ trứng bìm bịp, cuông cuốc mà thành..
Nhưng đó là đề tài của câu chuyện khác, chưa kể ở đây..
**
Một hôm sau rằm tháng giệng Thanh sứt sang nhà tôi chơi. Ngồi vãn một lúc, tự dưng hắn hỏi:
- Chú Khượm, có biết vì sao Hạnh dấm không chịu lấy vợ nữa không? Từ ngày vợ chết đã cả chục năm, ai giới thiệu, manh mối kiểu gì, chỗ nào cũng lắc đầu quầy quậy. Cứ như người ta sắp đeo vào cổ mình cục cối đá không bằng, lạ lắm..
- Bác hởi giữa giời như thế nhà em chịu. Vợ ai chả muốn có? Đàn ông đang tuổi, ai muốn ở một mình? Nhu cầu này nọ, em không nói, nhưng đã là gia đình, phải có vợ có chồng nó mới nên gia thất. Rồi ai chợ búa, cơm nước? Sinh hoạt nhiều cái bất tiện lắm.. Chắc cái nhà bác ấy có uẩn khúc làm sao mới sợ lấy vợ ấy chứ?
- Chú nói cũng phải! Cái đó vừa là bổn phận, vừa là quyền lợi, làm người ai cũng phải qua, phải có. Chỉ có thế nào mới..
Tự dưng hắn thấp giọng thì thầm:
- Chính cái sự này làm tôi suy nghĩ mãi, không tiện nói ra cùng ai.. Cái thằng kia liệu có phải con mình không, tôi vẫn hồ nghi. Nó thì chắc chắn không biết. Ai lại nói cho nó chuyện ấy bao giờ? Mẹ nó chắc còn sống chắc cũng không dám hé miệng. Ở gần nhau cái sự con hoang thời nay chả hiếm, nó không biết, không tôn trọng cũng được. Nhưng đằng này nó cứ như thể trêu ngươi, nghĩ hận lắm..
- Chuyện bác Hạnh không chịu lấy vợ thì liên quan gì đến chuyện này?
- Sao lại không liên quan? Tôi cam đoan với chú lão ấy thuộc dạng vô sinh, ba đứa con trong đấy có thằng Côn đều không phải con của lão. Đứa nào tôi không biết chứ thằng Côn đích thự là con tôi. Bây giờ mà lão lấy vợ nữa, chuyện sẽ lộ ra. Chả có chuyện gì bưng bít mãi được. Không phải ai cũng cư xử được như cô Ba Tí. Đắng cay ngậm cả trong lòng, người ngoài không ai biết cô ấy bất hạnh đến thế nào..Hồi ấy chú chưa về đây, có kể chú cũng chẳng tin..Nếu phải cô khác có ông chồng “bất lực” chả nhảy cỡn lên, phá cày, phá vạy ra rồi à?
Cô Ba Tí thì tôi biết. Đó là người đàn bà có dáng mạo đàn ông, chả có vẻ gì lẳng lơ nhăng nhít, làm gì có chuyện như hắn nói? Bà ấy lại mất cách đây khá lâu. Trong làng nhớn bé chưa thấy ai nói gì về tính giăng hoa, thiếu đứng đắn của bà.

Đành rằng cái thời tôi đang sống có nhiều sự lạ, nhiều bí ẩn chưa có lời giải. Thậm chí nhiều ngừơi xuất sinh từ nguồn gốc hoang đàng, con hoang con hủy vẫn thành công trong đời. Người ta bảo những đứa con như thế sinh ra tính nết ranh quái, tinh ma, nhiều thủ đoạn hơn người thường. Có kẻ về sau còn ngất ngưởng ngôi cao, hơn mọi chúng sinh..
Nhưng đấy là chuyện ngoài xã hội, ngoài đời chứ không ở làng. Một làng mà tính đố kị, ghen ghét vào hàng nhất nước. Người ta hay để ý, canh chừng nhau từ chuyện tỷ tì ti. Không có gì có thể giấu người làng được. Chính cái “đức tính” ấy mà “mở cửa”, “đổi mới” bao nhiêu năm rồi mà vẫn chưa mở mắt ra được, vẫn nghèo, vẫn trì trệ chả khác xưa là mấy.
Một làng như thế, đến con bê con, con muỗi què vào ngày nào, tháng nào cả làng còn biết, huống hồ chuyện ghê gớm, Hạnh sứt nói mà lại không ai biết gì?
***
Bảo rằng Khượm không biết cô Ba Tí từ độ trước là không đúng, dù điều này Khượm chưa hề nói với ai. Đó là hồi anh có chân trong ban chỉ huy quân sự tỉnh H, phụ trách khối “quân sự địa phương”, chuyên trách  dân quân tự vệ và dân công phục vụ hỏa tuyến. Sau này nhiều người chỉ biết cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới phía bắc diễn ra và kết thúc thời gian rất ngắn. Thậm chí có người còn chưa biết thực sự nó xảy ra khốc liệt như thế nào? Nó kéo dài, dai dẳng cả chục năm trời, hy sinh mất, mát hơn cả cuộc kháng chiếng chống Pháp, được mệnh danh là cuộc kháng chiến “trường kỳ”, có sự đóng góp công sức máu xương của đồng bào và chiến sĩ cả nước.
Làng La Tinh quê anh, một làng “không xa kinh kỳ sáng chói” cũng có không ít người có mặt, tham gia cuộc chiến giữ biên cương. Ngoài các chiến binh gian khổ giữ chốt, anh còn biết thêm nhiều con trai, con gái quê mình cũng có mặt phía trước và cả phía sau, sát nách tuyến lửa.
Cô Ba Tí, Khượm gặp và biết trong dịp đó, một lần xuống phòng tuyến Bắc Mê, Khượm được giáp mặt lần đầu.  Cô Ba Tí chả có gì nổi bật so với đám chị em, Khượm để ý vì khía cạnh khác. Chị có chân trong đội dân công hỏa tuyến lúc bấy giờ. Công việc hàng ngày là vừa mở thêm con đường chiến lược chuẩn bị kháng chiến lâu dài, nếu tình hình ngày càng xấu đi.
Trong đội có người nói chị quá lứa nhỡ thì, tuy không ở diện đi theo chỉ tiêu bắt buộc của địa phương, chị tự nguyện làm đơn xin đi. Khượm thấy trước mặt mình là người phụ nữ đã cứng tuổi, vẻ ngoài khô khan, ít nữ tính. Nhưng giọng nói riêng biệt của làng La Tinh thì không trộn lẫn vào đâu được.
Bẵng đi một thời gian, Khượm không có điều kiện gặp lại. Có lúc nhớ câu chuyện làng, điều hiếm hoi xảy ra trong tâm trí anh thời tao loạn, Khượm có thoáng nhớ đến chị. Một phần chị cũng như bao người làng gặp nhau nơi  xa quê thời chiến tranh, không có ấn tượng, hay kỷ niệm gì đặc biệt.
Anh cũng không ngờ sau này chị cũng lại về cùng sống nơi quê hương mới sau này của mình.
 Lúc Khượm ra quân về quê vợ ở Tắc, Chị Ba Tí đã lấy chồng, ở cùng làng như bây giờ.
Con gái làng anh giỏi bán buôn, đến nơi nào thích ứng cũng rất nhanh, cô Ba Tí cũng vậy. Hàng ngày cô cùng anh chồng vào các làng người thiểu số mua nông sản, thuê thuyền máy chở về xuôi bán cho các chủ hàng từ dưới xuối lên đón mua về. Khi thì ngô, khi thì đỗ.. Khi ngược thì mùa nào thức ấy, lại mua các hàng nhu yếu phẩm ngược lên bán cho đồng bào.
Nói là thiểu số, nhưng người dân tộc ở đây lại là số đông, đáng ra phải gọi là “đa số” ở chỗ này. Cô Ba tí là một thương lái có tín nhiệm với họ. Giá cả lên xuống đã có thị trường, nhiều người vẫn thích bán mua với cô ba có tiếng là ngay thẳng. Không ai nói cô “kẹo cân”, hay dìm giá, nâng giá bao giờ. Cô học nhập tâm tiếng Thổ, tiếng Mán rất nhanh, vì thế rất dễ giao dịch không ú ớ như thương lái vùng xuôi lên đây buôn bán.
Anh Hạnh dấm, chồng cô kẽo kẹt cái xe trâu đi sau vợ một quãng.
Cuộc tình của họ thật đơn giản.  Không thơ mộng như người ta hay ví von khi viết về chuyện này.
Họ gặp nhau thời cùng làm dân công, hết đợt là đưa nhau về làng.
Thực là ông trời có mắt và chuộng công bằng, chẳng để sót ai.
Anh Hạnh có hơi dở tính, nhà nghèo lại xấu trai cuối cùng cũng lấy được vợ. Trong nhà anh, cô Ba tí mới là người chủ trương, định đoạt mọi sự.
Cũng đúng thôi, ai kiếm nhiều tiền người đó nắm quyền lãnh đạo trong gia đình. Anh Hạnh không lấy đó làm khó chịu, mà còn cảm thấy thinh thích.
Việc đã có người lo, bán mua đắt rẻ không cần biết, cứ “cơm no bò cưỡi” là được rồi.
Ngay cái chuyện xấu đẹp, cũng không thành vấn đề.
Đẹp có mài ra ăn được đâu? Người ta chỉ quan trọng nó lúc đầu do đòi hỏi của của con mắt, chưa thấm nỗi lo của cái dạ dày.
Người quê cần nhất là no cơm ấm áo, sau đó mới tới thứ khác. Cái nhu cầu ấy, tưởng chừng đơn giản, bao đời nay khát vọng chưa nguôi. Đó chính là thời mà nhan sắc chưa thành tài sản, chưa có giá “gay go” như thời bây giờ..
Anh cứ thèn thẹn như con gái, vợ mắng xơi xơi vì vụng về cũng chỉ gãi đầu gãi tai, nhe hàm răng bổ cuốc, cười..
Cũng có người chê cô Ba thái quá. Gì thì gì đối xử với chồng như vậy là không được. Muốn gì thì muốn, người đàn ông vẫn là trụ cột, cây nóc trong gia đình. Nhưng tuyệt nhiên không thấy ai  cho đến khi Cô Ba Tí lâm bệnh hiểm nghèo, thác đi, có xầm xì về đức hạnh của cô.
Nhan sắc không có, làm gì có anh nào đưa đẩy, tán tỉnh, “đong” cô làm gì?
Khượm thật bất ngờ khi nghe chuyện này. Theo khượm có nhẽ Thanh sứt bực tức thằng Côn điều gì nên nói như vậy. Nó đập búa vang quá, hay dịp tết không chịu sang nhà sát ngay vách chúc mừng năm mới, làm Thanh tự ái?
Khượm nghĩ không phải.
Những sự như cơm bữa ấy diễn đi diễn lại nhiều năm nay rồi. Chín tỉnh, mười làng người ta quen cái nết thờ ơ ấy với nhau rồi. Không thăm hỏi nhà nhau ngày tết hoặc ngày dưng cũng có cái hay của thời “sống tốc độ”, như bọn trẻ hay kháo nhau, đỡ mất thì giờ, nhỡ việc.
Mà cũng ai biết ma ăn cỗ, khối anh đạo mạo bề ngoài, lừ đừ như ông từ vào đền còn có chuyện ái oăm. “Ban ngày quan lớn như cha..”. Không nên kết luận sớm điều gì.
Mà thôi uẩn khúc đời người ai chả có, tò mò vẩn vơ làm gì cho mệt óc?!

****
Ba ngày sau, tôi (Khượm) đang sửa lại chỗ tường bao vỡ, do xe tải đụng vào, thấy Thanh sứt vẻ mặt bí hiểm chạy sang. Hắn thì thào: “Chú sang anh nhờ chút..” Không biết hắn nhờ việc gì, không thể xử sự như bọn trẻ, lơ tít được, tôi buông dao xây sang xem chuyện gì. Thấy trên bàn nơi ngồi uống nước mọi khi nhà Thanh sứt đặt cái tộ thủy tinh. Cái tộ chứa lưng lửng nước màu hồng thẫm như pha máu gà. Thấy tôi chú ý, Thanh sứt nói ngay:
- Chuyện hôm trước nhỡ mồm, anh nói có khi không phải chú ạ?
Tôi nhớ ra chuyện gì, hỏi lại hắn:
- Bác căn cứ vào đâu để kết luận?
Thanh sứt cười hì hì:
- À anh căn cứ kết quả thử máu cổ truyền có từ thời các cụ ngày xưa. Sáng nay thằng Côn làm cố quá nên đổ máu cam, nhờ anh cầm máu cho, do đấy mới có máu của nó..
Rồi hắn giơ ngón tay út của mình đưa tôi xem chỗ cắt máu đã được băng lại.
Thì ra thế.
Chả biết hắn nghe ai bày, lại thử máu kỳ quái như vậy?
Chỗ máu của thằng Côn được hòa vào tộ nước trong. Sau đấy Thanh sứt cắt máu của mình nhỏ vào, khuấy trộn lên. Hắn bảo nếu cùng huyết thống máu sẽ tụ lại kết vón lại thành cục!
Trần đời tôi chứa nghe hoặc thấy ai thử AND kiểu này bao giờ!
Kết quả là chả có cục máu nào tụ lại cả..
Vẻ mặt lão có vẻ suýt xoa tiếc rẻ, kể lại cho tôi nghe chuyện Cô Ba Tí kín đáo xin giống má thế nào.
..Hôm ấy ở trên lõng Bốc, nhá nhem mặt trời, Thanh sứt gặp Ba Tí vào làng đong Ngô. Ngang chỗ Thanh sứt lên nương về thì gặp. Cô ấy gọi Thanh giọng hốt hoảng.
Hỏi chuyện gì?
Nói: “Có con gì đang bò sau cổ, ngứa quá, nhờ anh bắt đi giúp”
Tìm đi tìm lại chả thấy con gì.
Lật cả cổ áo, mở cả khuy cũng chỉ thấy những thịt là thịt, trắng hếu. Chợt Thanh hiểu ra liền bảo: “Ở đây không tiện, vào chòi của tôi, khác có cách bắt bọ cho..”
Tính ngày tính tháng thằng Côn phải là của tôi mới phải”.
Tưởng gì, chỉ có thế mà nhận con người thành con mình, thật quái quỷ.
Tôi không tin cách hắn thử, nhưng qua lời hắn kể thì chả có lý do nào để tin như thế.
Một lần ấy chắc quái gì đã có kết quả? Hắn nhầm chăng?
- Bác Thanh ạ, theo em muốn xác định AND phải đến bệnh viện người ta có phương tiện mới biết được. Qua nhiều khâu lắm, hiện đại đấy, mà còn có lúc nhầm, huống hồ cách thử của bác tin làm sao được? Mà con ai cũng là con xã hội, cũng là con người. Bác nặng nghĩ làm gì?
- Chú nói cũng phải. Chả hiểu sao tôi lại lẩn thẩn như thế. Đúng là “có lúc người không ra người”. May mà bà xã nhà tôi không biết chuyện này. Chú cũng đừng nói với ai nữa nha!
Tôi giữ lời, không nói với ai.
Viết câu chuyện này tôi đã phải đổi cả tên nhân vật và hoàn cảnh riêng của họ.
Nhỡ không may, bác “Thanh” có đọc cũng đừng buồn tôi.
Bác cứ coi như chưa đọc, hoặc chuyện của ai ở đẩu đâu, không phải của mình!


17/2/2016
     HG

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Đập thủy điện Pak Beng -- Tọa độ: 19°50′37.64″N 101°1′7.22″E






Tên đập: Pak Beng
Vị trí đông dân cư
Địa điểm: Tọa độ 19°50′37.64″N 101°1′7.22″E  
Thị trấn:  Pakbeng Tỉnh: Oudomxai. Cộng Hòa Dân Chủ Nhân Dân Lào

Công suất tối đa: 1230MW
Chiều cao của đập: 76 M Dài 943 M
Hồ chứa: 442 triệu mét khối nước.
Diện tích hồ chứa: 87 Km2.

Đập thủy điện Pak Beng là con đập nằm về phía cực Bắc của  11 con đập được xây dựng trên hạ lưu sông Mekong. Dự án 912- 1300 MW dự kiến sẽ tạo ra 4.700 GWh điện mỗi năm, trong đó 90% sẽ được bán cho Thái Lan và 10% còn lại được xử dụng tại Lào bởi công ty  Laos’ state-owned utility, Electricite du Laos.

Buổi sáng mờ sương và bến thuyền tại Pak Beng


Đường phố Pak Beng


Pak Beng là một ngôi làng nhỏ ở Lào, trên sông Mekong ở khoảng giữa biên giới Thái Lan tại Huay Xai và Luang Prabang, Lào. 
Pakbeng có con đường nối liền với Oudomxai dọc theo sông Nậm Beng ( Nam Beng River).

Sông Mekong là tuyến đường giao thông chính duy nhất tại Lào, Pak Beng phát triển như là một điểm dừng qua đêm cho cả hàng hóa và hành khách đi phà, là một địa điểm phong cảnh đẹp, có con sông Nậm Beng (Nam Beng river) chảy vào sông Mekong (Pak có nghĩa là miệng và Beng là tên của con sông), thị trấn không có những chỗ vui chơi gì, ngoại trừ một số nhà nghỉ và nhà hàng mọc lên như nấm phục vụ du khách mà gần như tất cả đều ra đi vào sáng sớm hôm sau.


Sông Nm Beng (Nam Beng river) nằm  bên cạnh Muang Pak Beng thuộc tỉnh Oudomxai, Lào. Nam Beng có chiều dài 174 km.
Nguồn: US Army Bản đồ Dịch vụ L7015 




Đập thủy điện Pak Beng, nằm về phía bắc của Luang Prabang thuộc tỉnh Oudomxay Tây Bắc Lào. Pak Beng Dam sẽ tạo ra một hồ chứa với chiều cao của đập là 76 mét.  Với đập thủy điện Pak Beng lớn được xây dựng tại Lào và các đập khác, sông Mekong đang đối mặt với một làn sóng của các dự án thủy điện, mà từ đó có thể làm thay đổi hệ sinh thái của dòng sông và phá vỡ các nguồn cung cấp lương thực của hàng triệu người trong khu vực Đông Nam Á.



Một đập lớn là gì?

Các câu hỏi và câu trả lời về đập lớn của hiệp hội Sông ngòi Quốc tế:
Một con đập lớn được xác định bởi các ngành công nghiệp như là một con đập một cao hơn 15 mét (cao hơn một tòa nhà bốn tầng). Hiện có hơn 40.000 đập lớn trên toàn thế giới và hiện  có hơn 300 đập khổng lồ – đập  khổng lồ là  một con đập  với  một số tiêu chuẩn về chiều cao (ít nhất là 150 mét), khối lượng đập và hồ chứa khối lượng.

Trung Cộng chủ đầu tư của đập thủy điện Pak Beng: Công ty quốc doanh Datang Overseas Investment Co, Ltd, (China Datang Overseas Investment (Datang)  đã ký một biên bản ghi nhớ vào năm 2007với mã số: ID 38710 cho một nghiên cứu khả thi để xây dựng  đập thủy điện Pak Beng .

Sau thỏa thuận này, tháng 3 năm 2014, Datang nhận được giấy phép môi trường từ chính phủ Lào cho các dự án thủy điện, thông báo rằng nó sẽ trải qua thủ tục của MRC Thông báo, Tham vấn trước và quá trình thỏa thuận (PNPCA), theo yêu cầu của Hiệp định Mekong1995.
Một báo cáo tin tức vào cuối năm 2015, 
cho biết rằng, Thai energy giant, Electricity Generating Holding Public Company Limited (RATCH), cũng sẽ tham gia vào một liên doanh với đối tác Trung Quốc, và có thể là một nhà nhập khẩu để sản xuất điện (798 MW) đến Thái Lan.
Nhà máy hiện đang được xây dựng và dự kiến hoàn thành vào năm 2018 với công suất từ 923 đến 1300 MW.


  
Tương lai Mekong trông tối tăm như những cuộc tranh luận về đập thủy điện.
Tháng 10 năm 2015, những tin tức về sông Mekong đến một cách không gây ngạc nhiên như lúc đầu.  Chính phủ Lào là thành thạo trong việc không để lộ ý định của mình cho đến khi kế hoạch của mình đang tiến triển khá. Đập thủy điện Xayaburi, đang được xây dựng, là một trường hợp đáng chú ý trong thời điểm này, Chính phủ Lào bất ngờ công bố chính thức mở đập làm điên đầu các nhà phê bình.

Bây giờ, với sự chú ý tập trung vào việc có hay không
 việc  chính phủ Lào đang thực sự đi trước với các con đập gây tranh cãi lên kế hoạch Nam Lào tại Don Sahong, một báo cáo của CSIS ngắn mới là vấn đề đang được tiến hành  quan hệ với một con đập dự kiến ​​ở Pak Beng, cáchkhoảng 100km về phía thượng lưu Luang Prabang theo đường chim bay, hoặc suốt một ngày trên một chiếc thuyền sông chậm. Địa hình của khu vực xung quanh Pak Beng làm cho nó lý tưởng cho một con đập (như ảnh chứng minh).



Theo báo cáo của CSIS, các quan chức Lào đã gặp một nhà phát triển của Trung Quốc, Công ty Trung Quốc đầu tư ở nước ngoài Datang, vào ngày 21 tháng 9 để thảo luận về các dự án, mà sẽ tạo ra 4700 gigawatt/giờ điện (4700 gigawatt hours of electricity a year) một năm. Trong quá trình nhập cuộc thảo luận, các đại biểu Lào đã nói về mối quan tâm của họ để đảm bảo các đập được đề xuất là "bền vững và thân thiện về kinh tế ".

Sự phát triển này nhấn mạnh mối quan tâm lặp đi lặp lại của những người lo sợ cho tương lai của sông Mekong như một nhà cung cấp 
thực phẩm quan trọng của cá và là một nguồn dinh dưỡng trong lớp trầm tích chảy xuống trình lâu dài của nó. Các mối quan tâm lâu dài đã được rằng khi một con đập được xây dựng trên dòng sông bên ngoài Trung Quốc, cũng như bây giờ đã xảy ra với đập Xayaburi, đập khác sẽ làm theo, bất chấp rủi ro rõ ràng liên quan đến sự phát triển như vậy.

Vì vậy, vấn đề bây giờ , Xayaburi đang được xây dựng, đập Don Sahong đang tiến hành, và Pak Beng hiện đã được đưa vào xây dựng. Với việc tiếp tục không chắc chắn về khả năng của một con đập Cambodia tại Sambor và việc xây dựng 2 con đập Hạ nguồn  Sê San trên một phụ lưu lớn để phụ họa thêm vào bức tranh u ám cho  tương lai của sông Cửu Long không phải là điều khó nhìn thấy. Những lo ngại "hiệu ứng domino" đặt ra khả năng thực sự mà sông Mekong ở hạ lưu sông Mekong được thiết lập để được thay đổi một cách vĩnh viễn và tiêu cực.

Về chương trình: Sáng kiến Hạ nguồn Mekong
Vào ngày 25 tháng bảy năm 2016, Ngoại trưởng John Kerry dẫn đầu đoàn đại biểu Hoa Kỳ đối với lần thứ IX Sáng kiến Hạ Mekong (LMI) Hội nghị Bộ trưởng tại Vientiane, Laos. Được thành lập tại cuộc họp thường niên tháng 7 năm 2009 Diễn đàn Khu vực ASEAN (ARF), LMI tìm cách để thu hẹp khoảng cách phát triển giữa năm nước hạ lưu sông Mekong: Campuchia, Lào, Myanmar, Thái Lan và Việt Nam, và phần còn lại của ASEAN


Kế hoạch tổng thể của hành động thực hiện Sáng kiến Hạ nguồn Mekong từ 2016-2020 nhấn mạnh các lĩnh vực liên ngành của nước, năng lượng, và mối quan hệ an ninh lương thực và bình đẳng giới và trao quyền cho phụ nữ, ngoài sáu lĩnh vực chương trình tập trung ("trụ cột") : nông nghiệp và an ninh lương thực; kết nối; giáo dục; an ninh năng lượng; môi trường và nước; và sức khỏe. Các sáng kiến "Đối tác Cơ sở hạ tầng bền vững" mới sẽ bổ sung cho những nỗ lực của LMI và FLM trong khu vực cho đến nay.

Thực sự “Sáng kiến hạ nguồn Mekong” có mang đến kết quả là sự ngăn chận việc xây dựng các đập thủy điện lớn và khổng lồ trên dòng chính Mekong, tác hại đến hàng triệu nông dân cuối nguồn Đồng bằng Cửu Long của Việt Nam hay không?
Năm nay là năm thứ bảy, LMI đã hỗ trợ các quốc gia thành viên trong việc xây dựng năng lực xã hội của chính phủ và dân sự. LMI cũng đã tạo điều kiện hợp tác đa quốc gia quan trọng thông qua các chương trình như Chương trình quốc gia ngoài Hoa Kỳ-Singapore thứ ba và cơ sở hạ tầng thông minh cho sông Mekong. Tại hội nghị năm nay, các Bộ trưởng chính thức ra mắt "Đối tác Cơ sở hạ tầng bền vững" chủ động, một nền tảng mới để nâng cao tính bền vững cơ sở hạ tầng trong khu vực tiểu vùng sông Mêkong thông qua các hoạt động xây dựng năng lực bổ sung hỗ trợ bởi các nhà tài trợ trong khu vực. Qua sáu trụ cột của nó, LMI đã đáp ứng những thách thức phát triển khu vực, một vai trò mà sẽ được đặc biệt quan trọng bây giờ là sông Cửu Long phải đối mặt với hạn hán nghiêm trọng.

Vài hình ảnh ghi nhận được tại công trình 
xây dựng đập thủy điện Pak Beng tháng 11 năm 2013
(Ảnh do nhóm Cựu chiến binh Hoa Kỳ cung cấp)


24 Nov 2013 02:11 





Pak Beng Dam Site

Dự án thủy điện Pak Beng nằm trên sông Mekong, vì vậy nó sẽ tuân thủ các nguyên tắc của Hiệp định Mekong 1995, đặc biệt là quá trình tham vấn trước, quốc gia thực hiện đập thủy điện sẽ cần ít nhất sáu tháng trước khi đưa ra quyết định về phát triển.

Ủy Hội Mekong hỗ trợ thực hiện các điều ước quốc tế và nhất trí thông báo cho nhau về các dự án quy hoạch. Trong một phần của điều ước, các chính phủ cũng đã đồng ý tham khảo ý kiến của nhau về các đề xuất xây dựng đập trên hạ lưu sông Mekong.

Chính phủ bốn nước đã nhận thấy khó khăn khi thực hiện hiệp ước. Trong năm 2012, Lào đã thông báo rằng sẽ tiếp tục xúc tiến xây đập Xayaburi, và Lào tuyên bố rằng họ có chủ quyền để quyết định việc này. Trong thực tế, hiệp ước yêu cầu các chính phủ phải nỗ lực để đạt được thỏa thuận trước khi phê duyệt bất kỳ con đập nào. Trong năm 2011, các quốc gia thành viên MRC đã đồng ý tiến hành các nghiên cứu sâu hơn về tác động của các đập nhưng Lào từ chối đề nghị trì hoãn các dự án này khi thực hiệnnghiên cứu . Đập Xayaburi đã tạo ra một tiền lệ nguy hiểm khi Lào không cần giải quyết các mối quan tâm của các nước láng giềng trước lúc bắt đầu xây dựng đập.


PHẢN ĐỐI CHƯA TỪNG CÓ CỦA CÔNG CHÚNG
Cộng đồng sinh sống ven sông yêu cầu phải nâng cao và tôn trọng các quyền lợi của mình.
Các nhà báo phải đảm bảo rằng các lãnh đạo chính phủ chịu trách nhiệm về quyết định của mình.
Các nhà khoa học cần nâng cao sự hiểu biết của công chúng về sông Mekong cũng như là những tác động của sông đến cuộc sống của con người.
Các lãnh đạo chính phủ kêu gọi trì hoãn việc xây dựng các đập trên sông Mekong trong khi cần có các nghiên cứu khoa học sâu hơn, các nghiên cứu tác động và quá trình tham vấn vẫn được tiếp tục thực hiện.
Các nhà bảo vệ môi trường tham mưu cho những người ra quyết định về các lựa chọn thay thế sạch hơn, có trách nhiệm hơn so với các dự án đập này.
Các công ty đầu tư vào công nghệ năng lượng sạch hơn, có trách nhiệm hơn trong khu vực.
Các nhà hoạch định chính sách cải cách Ủy hội sông Mekong  để tổ chức này có thể hoạt động hiệu quả nhằm thúc đẩy sự phát triển có trách nhiệm với xã hội và môi trường trong lưu vực sông.
Nhận thức của cộng đồng về kế hoạch xây dựng các đập và các mối đe dọa mà những con đập ở Hạ lưu sông Mekong gây ra ngày càng được nâng cao. Dòng Mekong trong lành là vô giá. Vì vậy, việc bảo vệ sông Mekong-Cửu Long phụ thuộc vào sự tham gia và cam kết của nhiều bên liên quan.
Những người dân quan tâm đã kiến nghị hủy bỏ các đập thủy điện này, bao gồm công dân trên khắp thế giới, khi mà người dân ở Lào và các quốc gia khác có thể gặp, tại Việt Nam ngày nay, với một nhà cầm quyền độc tài, bưng bít mọi thông tin cần thiết, trấn áp các cuộc tập họp của quần chúng nhằm kêu gọi bảo vệ môi trường sạch và trong lành là một điều bất hạnh cho toàn dân nói chung và đặc biệt vùng Đồng Bằng sông Cửu Long nói riêng đang phải đối diện với những hệ lụy do nhà cầm cầm quyền độc tài thiếu kiến thức và  nô dịch cho ngoại bang.

Lymha tháng 8 năm 2016

Phần nhận xét hiển thị trên trang