Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Tư, 13 tháng 7, 2016

Thứ trưởng Ngoại giao Trung Quốc Lưu Chấn Dân tuyên bố nước này có quyền thành lập ADIZ ở Biển Đông và trắng trợn cáo buộc các thẩm phán phán PCA đã "nhận tiền" từ Philippines?

"Về việc Trung Quốc có lập Vùng nhận dạng phòng không ADIZ ở Biển Đông hay không, đầu tiên chúng tôi cần phải nói rõ rằng Trung Quốc có quyền đó", Thứ trưởng Ngoại giao Lưu Chấn Dân nói với các phóng viên trong cuộc họp báo hôm 13/7, một ngày sau phán quyết cuối cùng của Tòa Trọng tài về vụ kiện Biển Đông giữa Philippines với Trung Quốc.
   Trung Quốc ngang ngược tố cáo Philippines hối lộ PCA - Ảnh 1
Thứ trưởng Ngoại giao Trung Quốc Lưu Chấn Dân
"Tuy nhiên, chúng tôi sẽ thiết lập tùy thuộc vào mức độ đe dọa mà Trung Quốc phải đối mặt", ông Lưu nói thêm.
"Đừng biến Biển Đông thành cái nôi của chiến tranh", ông nói với các phóng viên và nhấn mạnh rằng "mục tiêu của Trung Quốc là biến Biển Đông thành một vùng biển hòa bình, hữu nghị và hợp tác".
Trong cuộc họp báo Trung Quốc cũng tái khẳng định tuyên bố chủ quyền đường chín đoạn ở vùng biển trong khu vực của nước này là hợp pháp.
Ông Lưu gọi phán quyết của Tòa Trọng tài công bố ngày hôm qua là "mảnh giấy vụn" và cáo buộc tòa án đã bị "thao túng" khi trắng trợn vu cáo các thẩm phán "ăn tiền" của Philippines". Ông Lưu còn vơ đữa cả nắm khi cho rằng "có cả những nước khác mang tiền cho họ".
Ngoài ra trong cuộc họp báo này, Trung Quốc còn công bố Sách Trắng với nội dung phản ánh quan điểm của Bắc Kinh về chủ quyền ở Biển Đông.
Trung Quốc là "người đầu tiên đã phát hiện, đặt tên, khám phá và khai thác" các đảo trong vùng biển và vùng nước ở Biển Đông, tài liệu xuyên tạc một cách trắng trợn cho biết.
Nội dung trong Sách Trắng được cho là mâu thuẫn trực tiếp đối với quyết định ở The Hague vào hôm thứ Ba, khi phán quyết nói rằng "không có bằng chứng cho thấy Trung Quốc đã có chủ quyền lịch sử kiểm soát vùng biển này".
Các tòa án quốc tế cũng nói rằng cơ sở của cái gọi là chủ quyền lịch sử hay tài nguyên trong các vùng biển ở Biển Đông đều không phù hợp với Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển (UNCLOS) mà Trung Quốc đã tham gia.
"Tôi hy vọng họ sẽ đưa quyết định này vào thùng rác, hoặc cất trên kệ sách, hay vào một nơi nào đó", ông Lưu nói với các phóng viên về bản phán quyết từ PCA. Ông cũng kêu gọi đối thoại mới với Philippines trên cơ sở công nhận các yêu sách lịch sử của Trung Quốc.
Trong cùng động thái, các phương tiện truyền thông nhà nước Trung Quốc hôm thứ Tư đã lên án phán quyết của PCA là "thiên vị" và "không hợp lệ". Các bài viết trên các trang báo đều thúc giục Bắc Kinh có động thái "bảo vệ" chủ quyền lãnh thổ của mình.
Tờ Nhân dân Nhật báo, cơ quan ngôn luận của đảng Cộng sản Trung Quốc, cáo buộc chính quyền của cựu Tổng thống Philippines Benigno Aquino thiết lập vụ kiện dưới sự "sắp xếp và xúi giục của các thế lực bên ngoài".
Tờ báo nói thêm rằng Bắc Kinh sẽ "thực hiện mọi biện pháp cần thiết" để bảo vệ chủ quyền và quyền lợi của mình. Tờ China Daily gọi phán quyết của tòa án là "trắng trợn một chiều" và "vốn đã thiên vị, bất công, nên nó không có quyền thực thi".
Minh Vũ
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Báo Nga: Trung Quốc đe dọa Mỹ vì lập trường về Biển Đông


Hãng tin Sputnik của Nga ngày 13/7 đưa tin cho rằng, đại diện Bộ Ngoại giao Trung Quốc đã đưa ra một tuyên bố đầy đe dọa chống Mỹ về lập trường của Washington trong vấn đề Biển Đông.

Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc Lu Kang hôm 12/7 đã gửi thông điệp cứng rắn tới Mỹ vì Washington lên tiếng về lập trường tại khu vực Biển Đông.
Vào ngày 12/7, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Mỹ John Kirby cho biết Mỹ hy vọng Trung Quốc sẽ tôn trọng phán quyết Tòa án trọng tài The Hague về tình hình Biển Đông, và việc từ chối tuân thủ có nghĩa là vi phạm luật pháp quốc tế của Bắc Kinh.
   Báo Nga: Trung Quốc đe dọa Mỹ vì lập trường về Biển Đông - Ảnh 1
Ông Lu Kang, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc. Ảnh: Nikkei Asian Review.
"Chúng tôi bày tỏ sự bất mãn mạnh mẽ của chúng tôi và sự phản đối kiên quyết đối với thông cáo có liên quan của phía Mỹ, cũng như Mỹ đã đưa ra quan điểm cứng nhắc", Bộ Ngoại giao Trung Quốc trích lời tuyên bố của ông Lu Kang cho hay.

"Chúng tôi khuyên phía Mỹ hãy suy nghĩ kỹ về lời nói và hành động của mình, ngừng quảng bá các quyết định trái pháp luật có liên quan (của Tòa Trọng tài), ngừng khiêu khích tại Biển Đông, chấm dứt các tuyên bố và hành động làm phương hại đến chủ quyền và lợi ích của Trung Quốc trong lĩnh vực an ninh, cũng như dẫn đến sự căng thẳng trong khu vực", Lu Kang nói.
Cho tới thời điểm này, Nga chưa đưa ra phản ứng chính thức nào về phán quyết của PCA. Tuy nhiên, theo giới phân tích, Moscow chắc chắn sẽ ưa ra một phản ứng có chừng mực và thận trọng bởi quan hệ giữa Moscow và Bắc Kinh trong giai đoạn hiện nay đang ở một trạng thái "đặc biệt", trong khi Nga cũng có quan hệ gần gũi với cả các nước Đông Nam Á khác có tuyên bố chủ quyền ở Biển Đông như Việt Nam.
Trung Quốc thường xuyên đổ lỗi cho Mỹ về những căng thẳng trong khu vực thay vì chính các hoạt động bồi lấp, quân sự hóa trái phép của mình ở Biển Đông. Trong khi đó, Washington đã nhiều lần lên tiếng cho biết sẽ tiến hành các cuộc tuần tra nhằm khẳng định tự do hàng hải ở Biển Đông, qua những khu vực Trung Quốc tuyên bố chủ quyền và kiểm soát (trái phép), bất chấp các cảnh báo và đe dọa từ phía Trung Quốc.
Ngày 12/7, sau khi Tòa Trọng tài thường trực (PCA) ở La Hay (Hà Lan) ra phán quyết vụ Philippines kiện Trung Quốc liên quan tới tranh chấp ở Biển Đông, giới chức Mỹ đã nhanh chóng đưa ra các phản ứng ủng hộ động thái trên.
Bộ Ngoại giao Mỹ đã ra tuyên bố khẳng định phán quyết của PCA là "đóng góp quan trọng đối với mục đích chung của giải pháp hòa bình" cho các vấn đề tranh chấp trên Biển Đông.
Trong tuyên bố, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Mỹ John Kirby bày tỏ "hy vọng và mong muốn" các bên sẽ tuân thủ những nghĩa vụ đối với phán quyết có tính ràng buộc pháp lý về Biển Đông nói trên. Washington đồng thời hối thúc "tất cả các bên có tuyên bố chủ quyền tránh những tuyên bố hoặc hành động khiêu khích" sau khi PCA ra phán quyết này.
Cùng ngày, ứng viên tranh cử tổng thống của đảng Dân chủ, cựu Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton cũng đã hoan nghênh phán quyết của PCA đồng thời nhấn mạnh vùng biển này có ý nghĩa “then chốt” đối với nền kinh tế Mỹ.
Trong tuyên bố, ứng viên tổng thống đảng Cộng hòa Donald Trump đã hối thúc tất cả các bên tôn trọng phán quyết của PCA trong vụ Philippines kiện Trung Quốc liên quan tới tranh chấp ở Biển Đông.
Chủ tịch Ủy ban Quân lực Thượng viện Mỹ John McCain và Thượng nghị sĩ Dan Sullivan đã ra tuyên bố chung hoan nghênh phán quyết này, đồng thời khuyến khích các bên có tranh chấp ở Biển Đông nỗ lực giải quyết khác biệt bằng các biện pháp hòa bình, phù hợp với luật pháp quốc tế, thông qua các cơ chế trọng tài quốc tế và đàm phán.
Hoàng Hải
Phần nhận xét hiển thị trên trang

TIN SHOCK - TRUNG QUỐC chiếm hết biển đông - thời sự VTV1

Phần nhận xét hiển thị trên trang

ĐẤT NƯỚC CỦA NHỮNG CÂU CHUYỆN MÙ MỜ

DoducDongngan

Câu chuyện bắt đầu từ Lạc Long Quân và Âu Cơ. Bố rồng mẹ tiên sinh trăm trứng nở trăm con rồi cuộc ly hôn lịch sử xảy ra với cái cớ mù mờ rất thiếu tính thuyết phục của ông bố Rồng chán vợ “ Ta là giống rồng/ nàng là giống tiên, vốn chẳng hợp nhau…” thế rồi Rồng bố mẹ tiên chia nhau của nả . Bố dắt 50 người con xuống bể, mẹ đưa 50 người con lên núi…
Cuộc ly hôn lịch sử của Rồng- Tiên hồn nhiên vô biên bao nhiêu thế hệ trên trang vở học trò, như đúng rồi.. · 
Một ngày kia, có đứa trò rắn mặt hỏi thày “ Thưa thày, chuyên tiên rồng này thật khó thuyết phục. Rồng và tiên sao lại đẻ ra bọc trứng, như loài cóc nhái. Em nghĩ đây là câu chuyện bịa dở nhất của kẻ xấu tính muốn hạ nhục nguồn gốc Văn Lang. Dù là truyền thuyết mù mờ em cũng khó thấy chấp nhận được vì sự phi lý đùng đùng này…”

Thày chết lặng trên bục giảng. Xưa nay thày chỉ nói theo sách người ta soạn ra, mà chưa bao giờ nghĩ đến tính phi lý của câu chuyện.
Trang Tử xưa có câu luận về sách khá nổi tiếng “ Cẩn tín thư, bất như vô thư”, nghĩa là đọc sách mà tin cả vào sách thì thà không có sách còn hơn. Cái đọc chỉ là sự mở cho cái nghĩ. Cái nghĩ là để loại bỏ những bất ổn của người viết. Chỉ đọc mà không nghĩ có khác nào đổ vào đầu đủ thứ độc hại biến cái đầu thành hố rác mà không hề biết.
Lạ thay, những câu chuyện mù mờ đầy chất hoang đường như thế cứ mon men đi suốt lịch sử học đường trên mực đen giấy trắng. Đến thời hiện đại có “Em bé đuốc sống” tẩm xăng vào người rồi bùng thành ngọn lửa chạy hàng trăm mét lao vào kho xăng địch mà đám trò cứ tin sái cổ. Ngày còn học phổ thông , tôi còn thuộc từng dòng trên sách tập đọc viết về Lý Tử Trọng “… Anh sinh tại tỉnh Lạc Hòn, nước Xiêm…từ thuở lọt lòng, đã mang lòng thương nhớ nước…” Ôi chao, cứ như là thần tiên vậy. Người cách mạng cứ như là định mệnh, yêu nước từ lúc còn đỏ hỏn!
Những câu chuyện kể trên chẳng có gì mới, nó cũ kĩ đến mốc meo mà vẫn có người tin, thì mới thấy nói dối trăm lần thì cái giả cũng thành cái thật! “ Lộng giả thành chân” là vậy.
Vậy là mù mờ ở ta đã thành truyền thống nghìn năm!
Khai sáng cho một dân tộc thì ngay cách học cũng cần lựa chọn, cho nên càng buồn khi vẫn có một nền giáo dục cho tương lai theo lối nuôi cừu thì quả thật đáng sợ!
13/7/2016

Phần nhận xét hiển thị trên trang

'Thạch trụ huyết' – Vấn thế gian thế nào là nhân nghĩa


 Dưới ngòi bút của nhà văn Nguyễn Trần Bé cuộc đời của bạo chúa khát máu Sùng Chứ Đa hiện lên vừa đáng thương vừa đáng sợ, một minh chứng cụ thể về cơn mê quyền lực của con người.
Nguyễn Trần Bé là nhà văn sở hữu lối viết rất đa dạng, từ bút ký đến thơ thiếu nhi ông đều có thể sáng tác. Văn chương của cây viết lão làng này thường mang tính phổ quát cao, dễ đọc, dễ tiếp nhận nhưng cũng vô cùng đẹp đẽ hướng tới cái chân, thiện, mỹ ở đời.
Để hoàn thành tác phẩm Thạch trụ huyết, tác giả đã phải vất vả trong suốt bảy năm vừa viết vừa lao động, tìm hiểu, quan sát cuộc sống sinh hoạt của bà con đồng bào người Mông. Tác phẩm với cái tên ấn tượng này đã đem về cho ông giải ba trong cuộc thi viết tiểu thuyết lần thứ thứ tư của Hội Nhà văn Việt Nam.
Thạch trụ huyết là câu chuyện kể về cuộc đời của tên bạo chúa Sùng Chứ Đa. Sinh thời hắn vốn là một chàng trai khôi ngô, tuấn tú, có tố chất trở thành thủ lĩnh thâu tóm một vùng thiên hạ. Nhưng người đời vẫn nói, trẻ sinh giờ thiêng hoặc thành kỳ nhân hoặc thành ác nhân. Chứ Đa là con của trời, nó có sự dũng cảm bản lĩnh hơn người nhưng cái ác trong máu cũng mạnh mẽ hơn bất kỳ ai.
Ở nơi mù sương, xám đá này từ một thanh niên tay trắng mà hắn đã lập nên cả một cơ nghiệp với đội quân Đại Thạch khét tiếng chỉ bằng con đường điều chế và bán thuốc phiện. Người dân bị khủng bố tinh thần bằng bạo lực, bị tàn sát không thương tiếc. Nơi vó ngựa Chứ Đa đi qua cỏ không mọc nổi. Đỉnh điểm của sự tàn bạo độc tài ấy là việc tên bạo chúa cho xây dựng một cột trụ đá để hành hình những kẻ chống lại mình.
Nạn nhân sẽ phải chịu đau đớn, giày vò cả thể xác lẫn tinh thần cho đến chết. Máu của kẻ xấu số tưới đẫm cột thành những mảng loang lổ như một con quái vật kỳ dị đang ngấu nghiến nuốt trọn con mồi.
Nhưng ngồi trên tháp ngà tự phong Chứ Đa không hề hay biết một cuộc cách mạng đang âm thầm diễn ra và kẻ lãnh đạo lại chính là đám bạn thân thiết thủa hàn vi của hắn. Họ là Seo Lử, Mí Vư, Tháo Mỷ, A Pẩu… những người con chiến đấu vì nhân nghĩa, vì đạo làm người, giải thoát chúng sinh, bá tánh khỏi cảnh thống khổ, lầm than.
'Thach tru huyet' – Van the gian the nao la nhan nghia hinh anh 1
Tác phẩm Thạch Trụ Huyết.
Truyền thống Đông phương thường khuyên con người ăn ở sao cho hợp lẽ đời, đừng tạo nghiệp để tránh tai ương. Giáo lý nhà Phật khuyên chúng ta hãy cố gắng tu tập hướng đến mục tiêu chính là cuộc sống hướng thiện, giải thoát, tự tại. Người nào đạt được những điều trên, kẻ ấy hạnh phúc nhất thế gian. Thật tiếc Chứ Đa lại nằm ngoài số đó. Vì thế dù cố gắng nhưng y cũng không thể kháng được mệnh trời.
Khi cái ác bị đẩy lên tới tận cùng đương nhiên sẽ xuất hiện sự phản kháng, cách mạng. Bản chất dã man, thú tính của Chứ Đa được miêu tả sắc bén tới nỗi chính quân binh dưới trướng cũng không thể chịu nổi. Họ đã bật khóc trong bất lực, vụng trộm giấu kín đi hàng nước mắt xót thương cho những kiếp người bị bạo chúa hành hình.
Bằng một lối viết nặng miêu tả, tác giả khéo léo dẫn dắt, xuyên suốt các sự kiện khiến người đọc bị thuyết phục. Thiện ác đối đầu, không một chi tiết thừa thãi, tạo cho mạch chuyện một sự chắc chắn, hoàn chỉnh về thuyết nhân quả cõi đời. Bên cạnh đó nội tâm của các nhân vật cũng được phơi bày, đặc tả kỹ càng, tường tận nhất có thể.
Nếu như Sùng Chứ Đa làm người đọc kinh hãi, căm hờn bằng những hành động không thể dung thứ thì cái tình, cái lý, sự đùm bọc nơi chốn hoang vu giữa người với người lại khiến độc giả cảm thấy ấm lòng mà rưng rưng nước mắt. Cái thiện vẫn chưa bị tận diệt, luôn song hành chờ ngày phản kháng.
Seo Lử được tạo ra như một thế đối trọng với Chứ Đa, không quá lời nếu ví chàng trai Mông này sống trọng tình như Lưu Bị trong Tam Quốc diễn nghĩa. Cũng chính sức mạnh ấy mà anh được buôn làng tin theo, cầm vũ khí cùng Seo Lử chống lại kẻ thù.
Trong Thạch trụ huyết không có ai là kẻ ác mãi mãi. Tác giả đã thể hiện góc nhìn nhân đạo với tất cả các nhân vật từ đó để cho họ một đường lùi để cải tà quy chính. Đọc văn mà như thấy được khuyên răn, tự nhủ trong lòng sống tốt, đời sẽ không đãi bạc người lành.
Thạch trụ huyết miêu tả khá nhiều về các trận đánh của Chứ Đa. Một yếu tố khiến cuốn tiểu thuyết trở nên đáng đọc. Tài cầm quân và đầu óc đầy tham vọng, mưu lược đã giúp hắn chiếm được hết các vùng đất, bày binh bố trận không thua kém mưu sĩ năm xưa. Vậy tại sao một kẻ tài giỏi như vậy lại sa ngã, lầm lạc? Đây sẽ câu hỏi khiến người đọc phải suy nghĩ, thậm chí là ám ảnh để rút ra câu trả lời của riêng mình.
Những thứ Chứ Đa hướng tới như tài sản, quyền lực, thuốc phiện chỉ là phù du hư ảo, một ngọn lửa thiêu sẽ xóa sạch mọi sự tồn tại của y. Hắn đã ỷ vào sức mạnh để hà hiếp chèn ép mọi người mà quên đi con người thật của mình, mặc cho chất độc gặm nhấm, mục nát tận bên sâu trong tâm hồn. Một hồi chuông cảnh tỉnh cho ai đang sa đà, u mê. Nếu tất cả chỉ lo làm giàu về của cải vật chất mà sống không có đạo đức thì sẽ tạo ra mầm họa lớn cho xã hội.
'Thach tru huyet' – Van the gian the nao la nhan nghia hinh anh 2
Tác giả Nguyễn Trần Bé.
Tác giả Nguyễn Trần Bé sinh năm 1960 tại Hoa Lư, Ninh Bình. Từ những năm 1980 ông tham gia sáng tác văn học (viết truyện ngắn, kịch bản, ký và thơ). Thời kỳ đầu chủ yếu cộng tác với bBáo Tân Trào (Hội VHNT Tuyên Quang) và báo Tuyên Quang; đồng thời có gửi tác phẩm cho một số báo khác của Trung ương.  Ông có khá nhiều tác phẩm được đăng trên các báo và đọc trên Chương trình Văn nghệ của Đài Tiếng nói Việt Nam. Nổi bật là các tác phẩm:Xanh mướt đồng ngô, Hương của đất (bút ký), Tạo vốn ăn chơi, Em và tôi (truyện ngắn); Mẹ không cô đơn, Thơ viết ở vùng chè (thơ), Sự tích rùa vỡ mai, Nỗi oan của chim sâu (thơ thiếu nhi)… đăng trên báo Tân Trào; Hoa hướng dương (truyện ngắn) đăng trên báo Tiền Phong; Dòng sông có một chuyện tình (truyện ngắn) đăng trên tạp chí Diễn đàn Văn nghệ Việt Nam... Một số tác phẩm nổi bật của ông được chọn in trong các tuyển tập; có truyện được trích đưa vào sách giáo khoa Tiếng Việt lớp 2…
My Lan

TIỂU THUYẾT LỊCH SỬ “HAI TRONG MỘT” CỦA VŨ NGỌC TIẾN


Vũ Nho





































Tiếp theo “Sóng hận sông Lô” (Nxb HNV- 2013) viết theo thể kí vãng về khởi nghĩa Lam Sơn và 30 năm thời Lê sơ, Vũ Ngọc Tiến cho ra đời tiểu thuyết mới cũng về triều Lê, nhưng là thời Lê mạt, sau cái chết của Lê Thánh Tông- vị vua anh minh của triều Lê và của lịch sử nước ta. Có thể nói không quá lời rằng có hai nhà tiểu thuyết lịch sử của hai triều đại. Đó là nhà văn Hoàng Quốc Hải với triều Trần và nhà văn Vũ Ngọc Tiến với triều Lê. Được biết, anh còn đang dụng công trăn trở viết tiếp cuốn thứ ba về triều Lê trung hưng có tựa đề “Kẻ sĩ thời mạt”…
Khác với các tiểu thuyết trước của mình, và cũng khác với tất cả các tiểu thuyết Lịch sử của Việt Nam, Vũ Ngọc Tiến viết “Quỷ vương” về hai ông vua quỷ, vua lợn của triều Lê và những quỷ quan của thời đại đó, đồng thời với một tiểu thuyết khác về sự tranh giành quyền lực ở tỉnh K của thời nay. Cuốn tiểu thuyết 12 chương của tác giả thì có 6 chương thuộc về Lịch sử, còn sáu chương thuộc về thời hiện tại. Không chỉ là phân chia theo chương, mà ngay trong chương về lịch sử, tác giả lại cũng nói về hiện tại, bởi vì có nhân vật Hiếu Dân, nhà sử học với công trình “ 100 năm lịch sử triều Lê sơ”. Anh ta xuất hiện trong cả các chương lịch sử và hiện tại. Với vai trò của người nghiên cứu Lịch sử, làm cầu nối giữa hiện tại và quá khứ. Những trang nghiên cứu của Hiếu Dân làm sống lại Lịch sử thời Lê mạt. Chưa hết, nhà văn dùng thủ pháp “ huyền hoặc” về kiếp trước của mấy nhân vật trong lịch sử Bùi Trụ, Lệ Thanh, thầy đồ Vọng và kiếp này của họ là Hiếu Dân, Thùy Dung, thầy giáo Hạnh. Họ sống trong thời nay. Nhưng ảo giác lại đưa họ chìm vào “kiếp trước”. Thành ra Lịch sử và hiện tại cứ đan xen, trộn lẫn trong mỗi chương. Hai tiểu thuyết trong một được triển khai song song. Một bên là triều đình nhà Lê với những rối ren từ Quỷ vương và Trư vương cùng các quỷ quan. Bên kia là tỉnh K, với Quyền và Uy trong vương quốc của tập đoàn Bil-Kel và nhân sự cho nhiệm kì mới của tỉnh. Cũng có thể coi như đó là một “vương quốc” thời nay.
Đối với nhà Lê, tác giả vẫn kiên trì một quan điểm xuyên suốt từ “ Sóng hận sông Lô” đến “Quỷ vương” khi đánh giá. Trong những sự bất ổn về triều chính, luôn luôn có bàn tay của nhà Minh can thiệp: Hoặc một cách lộ liễu, trực tiếp thông qua các nhân vật nhà buôn, chủ chứa, đạo sĩ, lọt vào tận gia đình các nhân vật trọng thần (Sóng hận sông Lô); hoặc một cách lặng lẽ, gián tiếp qua các khách buôn phương Bắc, các thầy lang, thầy bói, thầy địa lí và sứ thần nhà Minh là Nhược Thủy và Hi Tăng ( Quỷ vương). Nhân vật Mạc Đăng Dung đã nhận xét về bọn sứ thần này : “ chúng đã từng xoay từ lũ nhãi nhép Khương Chủng, Đình Khoa đến tận cung đình nơi bà Thái hậu Nguyễn Thị Cận đang ngồi” ( trang 69). Chính Hi Tăng đã mua chuộc Khương Chủng và bày kế cho y bằng mọi cách đưa Lê Oanh ( vua Tương Dực) chìm đắm trong sắc dục. Điều này nằm trong âm mưu của bọn phong kiến phương Bắc “ dùng mạng lưới gian tế chia rẽ triều đình nhà Lê, khuynh đảo chính trường, làm mọi cách để nước chúng suy yếu chờ thời cơ đánh chiếm, biến Nam Man thành quận huyện của Đại Minh ( trang 123). Bài học lịch sử cảnh giác với kẻ thù phương Bắc là một bài học lớn mà tác giả tiểu thuyết muốn nhắc nhở.

Không chỉ dựng lại Lịch sử, nhà văn muốn lí giải tại sao nhà Lê, sau cái chết của ông vua văn võ song toàn và nổi tiếng hiền minh trong Lịch sử là Lê Thánh Tông thì chỉ toàn xuất hiện những ông vua hèn kém và triều đình ngày càng mục nát? Qua nhân vật Hiếu Dân và luận văn “100 năm lịch sử thời Lê sơ”, nhà văn muốn cắt nghĩa điều này. Nhân vật Hiếu Dân đã say sưa nghiên cứu và khẳng định nguyên nhân sâu xa là sự chệch hướng của giáo dục. Nói gọn lại trong mấy chữ là “ Mất đạo trước, mất nước sau, ngai vàng quyền lực còn đâu”. Vì quyền lợi của triều đại mình, nhà Lê đã bãi bỏ tư tưởng giáo dục “ tam giáo đồng nguyên” vốn tiến bộ của thời Trần, để chỉ độc tôn Nho giáo. Hơn nữa là Nho giáo phản động của Tống nho chứ không phải nguyên thủy của nó thời Tiên Tần. Lí lẽ xem chừng có vẻ…thuyết phục: “Độc tôn một hệ tư tưởng tất sẽ dẫn đến độc quyền chân lí, con người dễ bị mê lạc, cái ác lấn cái thiện, thói kiêu căng và tự mãn, ích kỉ và gian dối sẽ lộng hành trong xã hội” ( trang 213). Nhưng có lẽ Hiếu Dân và cả chính tác giả nữa không thể nào giải thích được nhà Trần với tư tưởng giáo dục tiến bộ như thế, với võ công hiển hách như thế, vì sao cũng cứ diệt vong và bị thay thế bởi nhà Hồ? Vấn đề không hề đơn giản như vị triết gia ở chùa Sùng Miên giảng giải. Hoặc giả người viết muốn nhấn mạnh nguy cơ của sai lầm và sự xuống cấp về giáo dục thôi chứ sự hưng vong của các triều đại phong kiến đâu có thể chỉ đơn giản quy về nền giáo dục? Tuy nhiên bạn đọc ghi nhận sự dụng công của tác giả trong chương này.
Với “ Quỷ Vương” nói về Quỷ vương, Trư vương và quỷ quan, tác giả đã dựng lại thời nhiễu nhương và đau khổ của dân tộc. Khi mà vua không ra vua, quan không ra quan, chỉ còn lại những kẻ ích kỉ, độc ác, xấu xa thì việc loạn lạc là tất yếu và dân chúng chịu lầm than . Dù sao, người viết cũng có ý thức chiêu tuyết cho một triều đại mới, triều đại nhà Mạc thay thế triều Lê đã mục nát. Tuy nói về nhà Mạc không nhiều, nhưng hai vị vua Mạc là Mạc Đăng Dung (trạng võ) và Mạc Đăng Doanh tuổi trẻ, tài cao được tác giả dành cho không ít cảm tình. Nhất là với Mạc Đăng Dung khi suy nghĩ về toàn vẹn lãnh thổ cương vực của đất nước. Hiếu Dân đã viết cả một bài báo “ Chiêu tuyết cho Mạc Đăng Dung” để bác lại những sự bôi bác của các sử gia thời Lê trung hưng.
Tiểu thuyết thứ hai lồng trong “Quỷ vương” nói về tỉnh K chủ yếu là vương quốc Bil-Kel và tình hình chuẩn bị nhân sự cho nhiệm kì mới. Tác giả cắt nghĩa vì sao Lê Thế Quyền khi lập nghiệp ở tỉnh này đã thăng tiến một cách nhanh chóng. Tập đoàn kinh tế Bil- Kel của anh em ông ta vì sao có thể phát triển mạnh mẽ. Vốn là người có máu buôn và trúng quả khi làm ăn ở Đôm 5 bên Nga, Quyền đã lựa chọn tỉnh K và đã vô cùng hào phóng để lấy lòng “Ông Cụ” - người quyết định mọi việc của tỉnh được cán bộ và dân coi như vị thánh. Trong khi người ta quà cáp chai rượu ngoại với vài tút ba số, khoảng 100 đô thì Quyền đã biếu cả một cân sâm Cao li và 5000 đô. Lấy lòng Ông Cụ, lại kèm theo việc đưa Xuân Tây Thi nhận làm con nuôi, sẵn sàng “lên giường” với cha nuôi, bởi vậy mà tập đoàn kinh tế Bil- Kel phát triển vượt bực. Cùng với nó là vai trò của Quyền cũng được nâng cao đến mức Quyền “xếp đầu bảng” danh sách nhân sự. Thế nhưng các đợt sóng ngầm tranh giành quyền lực chưa bao giờ yên ở đây. Để đảm bảo cho công ti và vị trí của mình, phe Quyền đã thủ tiêu tất cả tang chứng tố cáo mình đang ở chỗ vị Chủ tịch mặt trận để rồi đã và vô tình gây ra cái chết của bà Cao Thị Thơ. Để che giấu, tiếp theo, bộ sậu lại ám hại nhà báo Quang Huy. Cuộc chiến tranh giành ghế lại càng gay gắt khi có “ người mới về tỉnh K”. Thế là cuộc đấu trí gữa Quyền ở “nhà xanh” và Huy Hùng trong “nhà đỏ” diễn ra gay gắt. Quyền định ám hại Huy Hùng bằng chất độc phóng xạ. Nhưng Huy Hùng cao tay hơn lại dùng chính chất độc đó bẫy lại Quyền. Có thể nói là trong phần viết về tỉnh K, tiểu thuyết có hơi hướng trinh thám, điều tra vụ án và phản ánh những nhóm quyền lợi thao túng bộ máy. Có hai chuyện nổi bật là việc “mua bán” chức quyền và việc “bảo vệ” tuyệt đối an toàn, bí mật của nhóm quyền lợi. Việc thứ nhất thì chính Quyền cũng phải thốt lên: “Ở xứ mình đến cái chức cán bộ đáy như trưởng thôn cũng có khối kẻ tranh giành đấu đá, đi đêm quà cáp với các bề trên nữa là những chức cao hơn” ( tr 92). Việc thứ hai thì được minh chứng bằng đội quân bảo vệ trung thành đối với tập đoàn Bil-Kel. Đến nỗi trụ sở của tập đoàn là nơi bất khả xâm phạm, là “vương quốc” trong một tỉnh vùng biên. Điều gây tò mò là tác giả ca ngợi Mạc Đăng Doanh tài cao, chí lớn. Có vẻ như Huy Hùng xuất hiện là ứng với nhân vật đó. Nhưng rốt cuộc, Huy Hùng cũng chỉ là một tay chính khách khôn ngoan và đầy tham vọng. Anh ta dám làm những việc tồi tệ nhất, cốt “hạ” đối thủ chính trị của mình. Thành ra với Quyền, người ta nghĩ rằng “Người này còn ngồi lâu trên ghế quyền lực, tỉnh K. sẽ còn loạn” ( trang 239). Nhưng Huy Hùng, người mà ông Bình và Hiếu Dân có hi vọng le lói, song họ sẽ phải thất vọng nặng nề.
Việc viết hai tiểu thuyết trong một tiểu thuyết lịch sử đòi hỏi một vốn hiểu biết về lịch sử sâu rộng, chắc chắn. Đồng thời cũng đòi hỏi vốn sống, vốn hiểu biết về hiện thực trong cuộc sống thời hiện tại cũng không được non lép. Có như vậy mới cuốn hút được người đọc và không tạo cảm giác vênh lệch. Về tiểu thuyết lịch sử, Vũ Ngọc Tiến đã có bốn cuốn sách trước đó. Đây là cuốn thứ năm. Những hiểu biết về nhà Lê, về đạo Phật, đạo Nho, đạo Lão, về thủy lợi, giáo dục của quá khứ đảm bảo cho sự thành công của tác giả. Về tiểu thuyết hiện đại, tuy đây là cuốn đầu tiên, nhưng vốn sống trong 4 tập truyện ngắn trước đó cộng với một bút lực mạnh, một phong cách dựng truyện đa dạng, biến hóa, một lối hành văn sáng, khúc chiết cũng làm cơ sở chắc chắn cho sự thành công.
Điều quan trọng nhất có lẽ đây là lần đầu tiên, Vũ Ngọc Tiến thử nghiệm lối viết hai trong một mà không tạo ra cảm giác rời rạc hay lắp ghép. Chính hai tiểu thuyết về nhà Lê và tỉnh K soi chiếu vào nhau làm cho chiều sâu tư tưởng và bề dày nhân vật như được nhân lên.
Hà Nội, tháng 7/ 2016

Ảnh: Cà phê cùng anh Vũ Ngọc Tiến, Đàm Khánh Phương. Vũ Ngọc Tiến tặng Vương quỷ, Trần Nhương tặng anh Kim kổ kỳ kuặc ký
Các tin khác
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Nhạy cảm


Bây giờ, quá nhiều thứ, nhiều chỗ nhạy cảm, chứ không phải là độc quyền của đàn bà.

Nhạy cảm bởi dù biết rằng nó phải như thế nhưng ngại nói ra, không muốn nói ra, nói nửa chừng, ngại khác ý lãnh đạo, ý cấp trên, ý đám đông.


-Vụ Formosa, hình như bây giờ cứ đụng đến Formosa là bị chửi ngay. Thứ gì lấy từ khu nhà máy Formosa đều độc, kể cả bùn. Nếu đúng là chất thải từ sản xuất thép của Formosa thì việc nghiêm cấm, lên án tay giám đốc công ty có trang trại đem bùn về là đúng rồi, nhưng nếu quả thật đó là bùn, là đất mặt bằng thải bỏ không dùng đến (như ông ta phân trần) ông ta đem về thì chỉ nên chửi ông ta ở khía cạnh lợi dụng chức vụ quyền hạn để mưu lợi riêng, bởi không phải ai cũng dễ dàng xin được bùn như vậy. Nhưng bở vì Formosa và vấn đề môi trường đang nhạy cảm nên chưa cần biết bùn ấy độc hại hay không, ùa vào mắng ngay. 


-Vụ Tòa trọng tài PCA phán quyết, nhiều người thừa hiểu rằng có tòa giời chăng nữa thằng Tàu nó cũng chả sợ, chả chùn bước, thậm chí còn kích thích nó làm bậy thêm, nhưng lúc này là cứ phải ca ngợi tòa và mừng, chứ nói ra cái thực chất vô tác dụng với Tàu cộng cũng sẽ bị mắng ngay. Cũng nên hiểu rằng Philippines có lợi từ phán quyết chứ xứ An Nam chả lợi bao nhiêu, bởi công nhận cho Phi tức là ít nhiều mất chủ quyền biển đảo cho Việt, vả lại càng nhắc nhiều đến vụ kiện thì chỉ tổ thiên hạ khen Phi, nhân đó chửi lãnh đạo Việt hèn, thế cho nên chỉ nói, chỉ mừng nửa chừng, vừa phải thôi.


-Báo chí xứ này tường thuật khá nhiều phiên tòa của nhà nước, nói là xử công khai các bị cáo nhưng lại thường dấm dúi, cấm cản hạn chế này nọ. Ngay cả nhà báo, luật sư cũng không được vào, phải ngồi ở phòng tivi cách ly để theo dõi, còn dân chúng thì bị cấm tiệt. Thế mà không báo nào dám nêu ra sự trái khoáy đó, sợ đụng vào chỗ nhạy cảm. Tôi đề nghị, với phiên tòa nào ngại lộ bí mật an ninh quốc gia, hoặc cần đảm bảo cho cuộc sống bị cáo về sau này (chẳng hạn xử gái bán dâm, trẻ em có liên quan), cứ xử kín, có nhẽ không ai thắc mắc. Nhưng với những bị cáo khác phạm tội, dù là dân chúng hay cán bộ, phải xử công khai, thậm chí đem ra sân vận động, quảng trường dựng tòa, mở rộng cửa cho dân chúng vào theo dõi để biết được "tội" của bị cáo. Dân với nhà nước là một, sao nhà nước cứ độc quyền công lý. Nhà nước ngại dân theo dõi tòa tức là công lý có vấn đề, bị bẻ queo, mờ ám, sợ bị dân thấy. Theo tôi, chả có lý gì để cấm dân chúng vào dự cả nếu nhà cai trị đàng hoàng, minh bạch, trong sạch, làm đúng luật pháp. Còn không thì đừng gọi là tòa án nhân dân nữa.


Nguyễn Thông
Phần nhận xét hiển thị trên trang