Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Bảy, 5 tháng 3, 2016

Báo Nga: Trung Quốc phạm sai lầm chí mạng sẽ bị Mỹ bao vây

VietTimes -- Mới đây, chuyên gia Vasily Kashin thuộc Trung tâm Phân tích chiến lược và công nghệ Nga đã có bài phân tích đăng trên trang Sputniknews của Nga về những sai lầm của Trung Quốc trong vấn đề biển Đông.
Bao Nga: Trung Quoc pham sai lam chi mang se bi My bao vay - Anh 1
Mỹ và các nước đồng minh đang bao vây Trung Quốc?
Sai lầm chí mạng của Trung Quốc
Mới đây, chính phủ Australia công bố Sách Trắng quốc phòng, đề ra “chương trình nâng cấp lực lượng hải quân toàn diện nhất kể từ Chiến tranh thế giới thứ hai đến nay”. Cùng với đó, chính phủ nước này còn liên tục chỉ trích hành vi xây dựng đảo trái phép ở biển Đông của Trung Quốc. Rõ ràng là những vấn đề này đều khiến Trung Quốc khó chịu. Bắc Kinh đã lên tiếng “khuyên nhủ” Canberra nên từ bỏ “tư duy chiến tranh lạnh”.
Không còn nghi ngờ gì nữa, sở dĩ Australia lên kế hoạch xây dựng lực lượng hải quân kiểu mới hùng mạnh hơn, kể cả xét trên góc độ lý luận, ngoài việc kìm hãm sự bành trướng của Trung Quốc thì không còn lý do nào khác. Chính sách phòng thủ mà Australia sắp thực thi không phải để đối phó với mối đe dọa địa chính trị từ phía Trung Quốc, mà là chính sách phối hợp cùng Mỹ để chặn đứng những mưu đồ của Trung Quốc.
Bao Nga: Trung Quoc pham sai lam chi mang se bi My bao vay - Anh 2
Sách Trắng quốc phòng của Australia cực lực phản đối tham vọng bành trướng của Trung Quốc trên biển Đông
Sự gia tăng về sức mạnh của quân đội Australia không tách rời việc củng cố mối quan hệ đồng minh với Mỹ. Nguồn tài nguyên của Australia có hạn, trong khi Mỹ thì nợ công lớn, quốc gia này lại sa lầy vào cuộc xung đột ở Đông Âu và Trung Đông. Vai trò quân sự của các nước đồng minh của Mỹ trong khu vực đương nhiên là phải được nâng cao. Sức mạnh quân sự của các quốc gia này được tăng cường, phạm vi sử dụng lực lượng này sẽ không ngừng được mở rộng.
Tiến trình này không chỉ bó hẹp trong việc phát triển lực lượng quân sự các nước đồng minh của Mỹ trong khu vực. Trong ngôn luận của người Mỹ, ngày càng xuất hiện nhiều cụm từ như “tự do hàng hải” và “mối đe dọa Trung Quốc”. Họ đã dùng những ngôn luận này để ảnh hưởng thế hệ chính trị gia mới ở các nước đồng minh của họ.
Trung Quốc thân cô thế cô sẽ không thể thành công
Ông Vasily Kashin nhấn mạnh, kể cả thỉnh thoảng Trung Quốc vẫn làm được một số việc giúp cho mối quan hệ Trung – Mỹ xuất hiện sự ổn định nhất định, tuy nhiên lực lượng chính trị ở các quốc gia này chịu sự ảnh hưởng của các ngôn luận của Mỹ và chống lại Trung Quốc cũng sẽ tìm mọi cách để tạo ra xung đột, giống như những gì chúng ta đã nhìn thấy trong sự phát triển của mối quan hệ giữa Nga với các nước Đông Âu, đặc biệt là mối quan hệ giữa Nga với Ba Lan và Rumania.
Còn về vấn đề Australia là nước cung cấp khoáng sản quan trọng nhất của Trung Quốc và Trung Quốc đóng vai trò đầu tầu trong sự phát triển kinh tế của khu vực châu Á – Thái Bình Dương xét về tổng thể, cũng khó có thể ngăn chặn xu thế xuất hiện liên minh chống lại Trung Quốc một cách vững chãi và rộng rãi ở khu vực này. Sức mạnh kinh tế không thể tự động biến thành sức mạnh chính trị, để làm được điều này vẫn cần rất nhiều điều kiện.
Mấy chục năm qua, Trung Quốc đã đánh giá quá cao vai trò của ngoại giao kinh tế và coi nhẹ sự ảnh hưởng của các nhân tố chính trị, hình thái ý thức và quân sự . Đã từ lâu, người Trung Quốc vẫn ngây thơ cho rằng, chỉ cần gia tăng quy mô thương mại và đầu tư là có thể tranh tài cao thấp với Mỹ về độ ảnh hưởng ở một khu vực nào đó.
Sai lầm của Trung Quốc nằm ở chỗ, Bắc Kinh những tưởng rằng, sự phát triển kinh tế của Trung Quốc sẽ làm ảnh hưởng đến chính sách của một số nước đồng minh của Mỹ như Hàn Quốc hay Australia, tuy nhiên trong điều kiện hiện nay, không có chính sách ngoại giao tích cực và linh hoạt, không có hình thái ý thức thu hút người khác, không có năng lực đối thoại trực tiếp với một giai tầng nào đó của dân chúng nước láng giềng thì sẽ không thể làm được điều này.
Bao Nga: Trung Quoc pham sai lam chi mang se bi My bao vay - Anh 3
Trung Quốc cần học Mỹ phát triển mối quan hệ đồng minh
Đúng là như vậy, chiến lược cố gắng “ẩn mình” mà Trung Quốc từng áp dụng ở thập kỷ 80 thế kỷ XX, đến đầu thế kỷ XXI đã phát huy tác dụng cực lớn, tuy nhiên trong cuộc khủng hoảng kinh tế toàn cầu từ năm 2008 đến năm 2009, đã xuất hiện điều kiện thay đổi chiến lược này đồng thời thúc đẩy chính sách thay đổi phương thức phát triển kinh tế.
Tuy nhiên một điều đáng tiếc là cho dù về mặt kinh tế hay chính trị, Trung Quốc đều đã bỏ lỡ thời cơ vàng khi thời kỳ đó mới bắt đầu: Sự thay đổi buộc phải tiến hành diễn ra rất muộn, và quy mô cũng có hạn, vì đã gặp phải sự cản trở lớn của lực lượng tinh hoa Trung Quốc đã quen với cuộc sống trước đây. Vài năm gần đây, mặc dù Trung Quốc đạt được một số kết quả về mặt chiến thuật ở biển Đông, mối quan hệ với một số ít quốc gia Đông Nam Á (như Thái Lan) được tăng cường, tuy nhiên lại cho Mỹ cơ hội củng cố mối quan hệ đồng minh với các nước đồng minh truyền thống, cho dù về mặt quân sự hay về mặt kinh tế (Hiệp định đối tác xuyên Thái Bình Dương được thông qua).
Cuối cùng, ông Vasily Kashin khẳng định, Mỹ đang tích cực tăng cường mối quan hệ quân sự vốn có với các nước đồng minh tại châu Á. Nếu Trung Quốc thân cô thế cô, không xây dựng liên minh cho mình, không xây dựng mô hình quan hệ nội bộ đồng minh thu hút người khác thì không thể ngăn cản được tiến trình này.
Đ.Q
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Bị phanh phui sai phạm, Petrolimex “cầu cứu” Ban Tuyên giáo Trung ương


  
ANTT.VN – Không chịu được sức ép của truyền thông khi những thông tin về hàng loạt sai phạm của mình bị Thanh tra Chính phủ (TTCP) khui ra được đăng tải dày đặc trên báo chí mấy ngày nay, hôm qua 4/3, “ông lớn ngành xăng dầu” Petrolimex đã phải lên tiếng “cầu cứu” Ban Tuyên giáo Trung ương và Bộ Thông tin Truyền thông.

Công văn Petrolimex 'cầu cứu" Ban Tuyên giáo TW, Bộ Thông tin Truyền thông
Tại Công văn số 0174/PLX-PR ngày 4/3/2016 do Phó Tổng giám đốc Tập đoàn xăng dầu Việt Nam Trần Ngọc Năm ký gửi Ban Tuyên giáo Trung ương, Bộ Thông tin và Truyền thông “Về việc: Đưa tin về kết luận của TTCP tại Tập đoàn Xăng dầu Việt Nam”, tập đoàn này đã báo cáo lên cơ quan tuyên giáo như sau:
Trong 2 ngày qua một số cơ quan báo chí đã đưa tin về kết luận của TTCP liên quan đến Tập đoàn xăng dầu Việt Nam. Về vấn đề này Tập đoàn Xăng dầu Việt Nam đã có công văn giải trình gửi Văn phòng Chính phủ và Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đề nghị xem xét lại một số kết luận của TTCP.
Theo Tập đoàn này, hiện nay Kết luận này vẫn đang còn một số ý kiến khác nhau của các đơn vị liên quan, đề nghị rà soát lại, TTCP cũng đang thực hiện các công việc cuối cùng để hoàn tất Kết luận cuối cùng trình Thủ tướng Chính phủ phê duyệt trước khi công bố chính thức.
Do đó, Tập đoàn này đề nghị Ban Tuyên giáo Trung ương, Bộ Thông tin Truyền thông chỉ đạo các báo đưa tin theo đúng quy định của pháp luật.
Trước đó, trong hai ngày 3 và 4/3, nhiều tờ báo đã đăng tải thông tin về các sai phạm trong hoạt động kinh doanh của Petrolimex do TTCP “Khui ra”. Cụ thể là các sai phạm liên quan đến công bố và quản lý bán lẻ xăng dầu, đầu tư tài chính kém hiệu quả, gây thất thoát nguồn vốn…


Thông tin này ngay lập tức được dư luận hết sức quan tâm, bởi xăng dầu là mặt hàng thiết yếu chi phối đến giá thành của hầu hết các mặt hàng tiêu dùng khác. Đặc biệt, người tiêu dùng hết sức bất bình trước thông tin Petrlimex “nhập nhèm” trong công bố giá bán lẻ xăng dầu và thu lãi “khủng” (mỗi lít xăng tập đoàn này bỏ túi 222 đồng).
Tuy nhiên, bản Kết luận chưa chính thức của TTCP cũng đang vấp phải sự phản ánh của chính tập đoàn này và liên bộ Tài chính – Công thương vì một số thông tin liên quan.
Diệp Chi

Phần nhận xét hiển thị trên trang

CÔ BA TÍ



       Truyện ngắn của HG
Tháng giêng là “tháng ăn chơi”. Ở Đâu không nói, chứ ở làng Tắc này, Khượm thấy hoàn toàn không phải như vậy.
Mới ra đến mồng bốn, mồng năm tết đã có người ra đồng. Người ta vội vội vàng vàng như sợ nếu không gấp ngay thì chả bao giờ được làm cái công việc ngàn đời đã nên “nghiệp” của đời người nữa.
Khác với mọi nơi, người ta vẫn thong thả đi hội, thăm chùa, lễ đền có khi kéo dài sang đến tháng ba âm lịch.
Đất bãi soi nổi giữa sông không làm sớm cho kịp vụ, đến lúc ngô chín, được thu trúng vào vụ nước là coi như bỏ. Nếu có kịp thu cũng vất vả trăm bề. Vác tải ngô nặng vãi tinh thần từ giữa  bãi xuống thuyền, lại phải bơi thuyền, bơi mảng qua con ngòi nước sâu. Lại.. vác cái bao “tinh thần khốn khổ” ( cách gọi của dân làng ) lên từ bờ ngòi ngược dốc, lên bờ. Xong vụ thu hoạch, người nào người đấy hốc hác, bơ phờ như vừa qua đận sốt rét rừng! Như vừa trải qua trận dịch..
Từ ngày có đập thủy điện ở phía thượng lưu cái nạn nước nôi mới dứt hẳn. Nhưng, bao nhiêu năm chịu mãi quen rồi, giờ không có nước ngập nữa, người ta vẫn quen thói canh tác ngày nào..
Cũng có cái lợi mỗi năm thêm một vụ, nên người làng vẫn giữ thói quen cũ.
Tết xong là hối hả cày bừa, gieo cấy để chuyển sang làm việc khác.
Những anh nhà ít đất, qua tết lại khăn gói gió đưa, đi làm ăn xa. Đủ cả mọi nghề. Người thì vào Đắc Nông thuê đất làm khoai, anh vác thước, mang dao bay đi làm thợ hồ. Người đi buôn đường dài, vào nam ra bắc, sang cả bên Tàu, làm đủ thứ công việc. Ai thuê gì làm nấy, phần nhiều công việc nặng nhọc, bẩn tưởi người sở tại không muốn làm, vẫn OK, miễn là có tiền.
Thời buổi khó khăn, có cơ hội kiếm được đồng tiền, không ai nề hà.
Một làng có hơn trăm nóc nhà, vậy mà đi đâu trong nam, ngoài bắc tỉnh nào cũng gặp.
Khượm nghĩ.. có khi sang tận Hoa Kỳ, sang Úc đại lợi cũng vẫn có thể gặp được những người con yêu dấu của làng này!
Chỉ riêng mấy anh, mấy chị có nghề riêng bám ven đường quốc lộ phía bên kia làng này là trụ được ở nhà.
Nhà thằng Côn là một trong các trường hợp như vậy.
Thằng này môi trễ, mắt lồi, bản tính nhút nhát giống như mẹ nó ngày xưa, lúc “Cô Ba Tí” còn sinh thời. Nó tốt tính, ai nói gì cũng ư hữ, không thấy cãi, nhưng hay bị động bạn bè.
Suốt ngày xưởng cửa kính khung nhôm của nó đập choang choang, máy cắt sắt chạy è è đinh tai nhức óc. Tối đến đám bạn vô công rồi nghề kéo đến tụ tập, hát hỏng . Ca nhạc gì quanh đi quẩn lại chỉ có mấy bài, vừa khê vừa nồng, lúc nhẽo nhẹt như khoai nát, lúc cứng còng như sắn khô.. mà cả bọn cứ tưởng là hay.
Khượm là thiếu tá, sĩ quan về hưu mới về làng hôm trước tết, chưa quen bầu không khí ở đây. Nhà anh ở đối diện với nhà nó. Thấy nhóm thằng Côn vô lối quá, anh xem ra không bằng lòng.
Anh định sang nhà nó mắng cho thằng Côn một trận. Hát gì thì hát phải có sự tôn trọng chung. Các nhà xung quanh nói chuyện với nhau át hết cả tiếng, ti vi xem không nghe thấy gì là không nên. Vợ anh bảo: “Nó hát chán mỏi mồm khác tự  thôi, nói làm gì? Bọn trẻ bây giờ đâu có như ngày xưa? Có đứa gặp người già cứ chống mắt lên, không thèm chào. Anh mà nói nó lại càng trêu ngươi, phí lời!”. Khượm nghe vợ nói vậy mới thôi. Anh bỏ ra đầu làng cho yên tĩnh. Nhưng chơi đâu bây giờ? Khó chọn quá!

Làng Tắc này chín người mười tỉnh, văn hóa làng chả giống làng nào. Vợ anh người làng này, Khượm theo vợ về đây, anh thấy nó khác xa với làng anh ở đường xuôi/ Làng xóm gì mà quê chẳng ra quê, tỉnh không ra tỉnh? Ngày tết láng giềng chẳng ai đến nhà ai, khách quanh quẩn toàn con cháu nhà, không thì người quen từ xa đến.
Láng giềng suốt mấy ngày tết không lai vãng nhà nhau. Khỏi tết xong mới đến nhà hỏi mượn cái này, nhờ cái kia, cứ làm như thân thiết lắm.
Có cái gì không ổn trong văn hóa sống ở làng này, chả trách gọi là “làng Tắc” là phải!
Cái gì cũng bí rị, không thông, chả thoáng tẹo nào!
Thực ra, Khượm không biết lai lịch của cái tên gọi là “Tắc” của làng này.
“Tắc” là tên gọi con gà lạc mẹ. Khi ông Khanh móm, người đầu tiên đến ở làng này ngày ấy, nơi đây còn hoang vắng. Ông bắt gặp chú gà con bị lạc trong bụi rậm nên gọi luôn chỗ ở của mình là “chòm Gà tắc”.
Dần dà đông người lên, mới thành làng như bây giờ. Riêng chuyện về con gà tắc ấy có rất nhiều giai thoại. Có thể nó là con gà quạ tha đánh rơi xuống, cũng có thể nó tự sinh ra từ những bụi lau rậm rạp ven sông, hoặc nở ra từ trứng bìm bịp, cuông cuốc mà thành..
Nhưng đó là đề tài của câu chuyện khác, chưa kể ở đây..
**
( Còn nữa )



Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tướng 4 sao Triều Tiên có thể lật đổ lãnh đạo Kim Jong-un!

 
Trang Daily Beast nhận định: tướng 4 sao Triều Tiên có thể lật đổ lãnh đạo Kim Jong-un, người đang có thói quen trừ khử các lãnh đạo quân sự cao cấp nhất.

Lãnh đạo Kim Jong-un vừa rời chuyên cơ riêng.
Lãnh đạo Kim Jong-un vừa rời chuyên cơ riêng.
Trang tin Mỹ còn nêu việc tướng 4 sao Triều Tiên có thể lật đổ lãnh đạo Kim Jong-un, ông cho rằng trừng trị có thể khiến họ sợ hãi, nhưng điều đó có thể khiến có nhiều kẻ thù quyền lực trong Quân đội nhân dân Triều Tiên (KPA).
Tướng 4 sao đi họp mà chống lại đảng Lao động Triều Tiên
Hãng thông tấn Yonhap (Hàn Quốc) và Reuters ngày 10.2 đưa tin: hồi đầu tháng 2, ông Kim đã ra lệnh xử tử tướng 4 sao Ri Yong-gil, Tổng tham mưu trưởng KPA, người bị buộc tội tham nhũng, trục lợi. CNN bồi thêm rằng nguồn tin giấu tên nói Ri còn bị tội lạm quyền và bè phái.
Yonhap có được thông tin từ một nguồn tin thân cận chính quyền CHDCND Triều Tiên. Nguồn này cho biết cựu Bộ trưởng Công an Ri Myong-su thay thế Ri, người làm Tổng Tham mưu trưởng KPA từ năm 2013.
Ri từng được xem là một trong những “cận thần” tin cậy nhất của ông Kim. Ông thường cùng lãnh đạo đi thị sát các đơn vị quân, các xí nghiệp.
Lần cuối cùng Ri xuất hiện vào ngày 5-1, cùng thời điểm Bình Nhưỡng tuyên bố đã thực hiện thành công một cuộc thử nghiệm bom nhiệt hạch. Lúc đó, Ri cùng ông Kim “thị sát một đơn vị pháo” ở duyên hải Triều Tiên.
Ri vắng mặt ở một cuộc họp của các cán bộ cấp cao đảng Lao động Triều Tiên trong hai ngày 2 và 3.2. Lúc đó, ông Kim chủ trì cuộc họp, kêu gọi “phải đấu tranh với nạn lạm quyền, làm việc quan liêu khiến phá hỏng tinh thần đoàn kết của nước ta”.
Hãng thông tấn KCNA (Triều Tiên) hôm 4.2 đưa tin cuộc họp này nhằm triệt phá nạn lạm quyền, tham nhũng trong đảng: “Cuộc họp tuần này nhằm củng cố đảng cầm quyền, phê bình thói xấu tìm kiếm sự ưu ái, lạm dụng quyền lực và quan liêu”.
Ri cũng không có mặt ở một cuộc mít-tinh mừng việc Triều Tiên phóng tên lửa đưa một vệ tinh quan sát trái đất lên quỹ đạo hôm 7.2.  
Nguồn tin giấu tên cho biết: tướng Ri bị xử tử không lâu sau cuộc họp giữa đảng ủy KPA với đảng Lao động Triều Tiên này. Theo nguồn tin của Yonhap, có thể Ri bị xử tử, vì “dám phản đối việc ông Kim chỉ định một số lãnh đạo đảng nắm các vị trí quan trọng trong quân đội”.
Vì thế, tên của tướng Ri không có trong thông  tin về cuộc họp trên của báo Rodong Sinmun - cơ quan ngôn luận của đảng Lao động Triều Tiên. Nó cho thấy tướng Ri đã dám “cãi lộn”với các đảng viên ở cuộc họp này.
Nếu thông tin trên đúng, vụ tử hình Ri là diễn biến mới nhất của một loạt vụ xử tử các cán bộ Triều Tiên, từ sau khi ông Kim kế nhiệm người cha quá cố, ông Kim Jong-il,  hồi cuối năm 2011.
Ri là lãnh đạo cao cấp thứ hai  bị xử tử, sau lần ông Kim xử tử chú dượng Jang Song-thaek, người bị cáo buộc tham nhũng, quan hệ bất chính với nhiều phụ nữ, nhận hối lộ, cố tình gây chia rẽ trong đảng Lao động Triều Tiên. Jang đã bị khai trừ khỏi đảng và bị xử tử hình hồi cuối năm 2013.
Các nhà phân tích nhận định: việc ông Kim sẵn sàng tiêu diệt các tướng lĩnh KPA cho thấy nhà lãnh đạo trẻ chật vật thiết lập khả năng kiểm soát quân đội. Vụ xử tử Ri là "một cuộc thanh trừng tiếp diễn", đối với những cán bộ chủ chốt mà ông Kim xem là mối đe dọa hoặc bất trung với ông.
Các nhà phân tích cũng bắt đầu thắc mắc: sẽ còn tướng lĩnh nào nữa “phải đền tội”?
Tướng Ri là cận thần của ông Kim 
Tướng chống lệnh Đại tướng trẻ, bị súng phòng không bắn tan xác 
Việc kết thúc đột ngột con đường quân lộ của Ri khó thể gây bất ngờ. Hồi tháng 1.2015, tướng Pyon In-son bị xử tử vì tội “bất tuân lệnh trên”, đặc biệt là từ chối thay thế một số sĩ quan trẻ.
Tiếp đó, tướng Hyon Yong-chol, Bộ trưởng quốc phòng, bị xử tử vì tội ngủ gật ở một sự kiện quan trọng, có sự hiện diện của ông Kim. Ông còn bị tội “bất tuân lệnh trên”, vì “xúi giục hệ thống quan liêu trong quân đội”.    
Các nhà quan sát nói: những vụ xử tử này là chứng cứ ông Kim đang dư quyền lực để loại bỏ bất kỳ “kẻ bất trung” nào. Thực ra thì tình hình “nóng như lửa” ở cấp lãnh đạo cao nhất. Vì nếu ông Kim thực sự nắm quyền kiểm soát, thì ông chẳng cần thiết tiến hành mãi những vụ thanh trừng.  
Vụ xử tử Bộ trưởng quốc phòng Hyon được cho đội xử bắn dùng súng phòng không bắn nát thân thể ông tại cự ly gần, ngay trước mặt hàng trăm người tại một học viện quân sự gần thủ đô Bình Nhưỡng.
Vụ xử tử công cộng này diễn ra cuối tháng 4.2015, nhằm gởi thông điệp cảnh cáo, nhưng cũng cho thấy ông Kim chưa thể hoàn toàn nắm quyền kiểm soát PLA. Có thông tin khác rằng Hyon bị kỷ luật, bị bỏ tù.
Tại sao ông Kim xử chết những tướng lĩnh? Ông được gọi là “Đại tướng trẻ”, nhưng không có nhiều quan hệ với KPA. Tức khác với ông nội (nhà lập quốc Kim Il-sung)  là chỉ huy du kích chống Nhật hồi Thế chiến 2 nên rất gắn bó với các đồng chí.
Và khác với người cha, cố Chủ tịch Kim Jong-il, người “mua” được sự trung thành của các tướng lãnh bằng chủ trương “quân đội trên hết”.   
“Đại tướng trẻ” đi ngược lại chính sách của “tiên quân”, giảm quyền lực của các tướng lĩnh cấp cao, lột quyền kiểm soát lĩnh vực xuất khẩu của họ. Nói cách khác là chặn dòng ngoại tệ chảy vào túi họ, và ông còn chặn vai trò đáng kể mà họ có được trong 18 năm cha ông nắm quyền.
Bộ trưởng Hyong bị xử tử bằng súng phòng không bắn nát thây 
Bao giờ các tướng "hết chịu nổi" sự hà khắc của "Đại tướng trẻ"? 
Cho đến nay, ông Kim có thể cách chức, kỷ luật, giết các cán bộ bị buộc tội “âm mưu nổi loạn”. Các tướng lĩnh “biết điều” nhận ra họ cần ông Kim để tiếp tục cuộc sống.
Nhưng ông Kim - khoảng 33 tuổi đã làm quá tay. Cục tình báo Hàn Quốc (NIS) đã lưu ý: nhiều lãnh đạo cao tuổi ở Bình Nhưỡng đã đặt dấu hỏi về “phong cách lãnh đạo” của ông Kim, vì ông luôn dựa cậy hình phạt cao nhất, xử tử hình.  
Hồi tháng 7.2015, NIS nói 70 cán bộ Triều Tiên đã bị xử tử từ khi ông Kim nắm quyền lực, một số liệu vượt quá những vụ xử tử thời ban đầu ông Kim Jong-il nắm quyền.
Nhà phân tích Koh Yu-hwan ở đại học Dongguk (ở Seoul) cho rằng các tướng lĩnh có thể sẽ “đạt tới ngưỡng kiềm chế” nếu những vụ xử tử vẫn tiếp tục.
“Ngưỡng chịu đựng” này có thể không còn quá xa. Cuối năm ngoái, đài phát thanh Châu Á tự do đưa tin: chất nổ được tìm thấy trên mái trần sân bay quốc tế Wonsan, chỉ một ngày trước “chuyến thăm và làm việc” của ông Kim.
Nếu thông tin này đúng, có lẽ đó là âm mưu ám sát ông Kim của một nhóm bất mãn. Kế hoạch này thất bại, vì trong lịch sử Triều Tiên, đã có nhiều vụ ám sát, lật đổ, nhưng không vụ nào thành công vì đa số sĩ quan KPA vẫn phò dòng họ Kim.
Dù vậy, các tướng 4 sao vẫn có thể “đảo chiều”, nếu ông Kim tiếp tục trừng phạt họ, như đã xử tử các tướng Ri, Pyon và Hyon.


Tin tức nguồn: http://www.xaluan.com/modules.php?name=News&file=article&sid=1388683#ixzz4227NBoGi
doc tin tuc xaluan.com

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tin buồn: THƯƠNG TIẾC VĨNH BIỆT NHÀ NGOẠI GIAO TRẦN KINH NGHỊ



.
.
.
.
.

TIN BUỒN
Chúng tôi vô cùng thương tiếc báo tin

 Nhà ngoại giao
TRẦN KINH NGHỊ 
chủ Blog Bách Việt 

Sinh năm 1946,
Cán bộ Vụ Tổng hợp kinh tế đa phương, 
Bộ Ngoại giao Việt Nam
nguyên Tham tán Đại sứ quán VN tại nhiều nước. 
đã từ trần sau một thời gian lâm bệnh. Hưởng thọ 71 tuổi. Tang lễ đã được cử hành tại Nhà tang lễ Bệnh Viện 354.
Thương tiếc vĩnh biệt ông Trần Kinh Nghị, một nhà ngoại giao kỳ cựu, từng là tham tán của tòa đại sứ VN ở nhiều nước. Sau khi nghỉ hưu đã viết nhiều bài khẳng định bản sắc văn hóa Việt, cổ vũ dân chủ hóa đất nước và lên tiếng phản biện nhiều vấn đề về chính trị, về chủ quyền, về văn hóa để rồi nhiều lần "được" hỏi thăm cả nhà.
Xin cầu nguyện linh hồn Ông Trần Kinh Nghị yên nghỉ thanh thản cõi vĩnh hằng, đoàn tụ cùng anh linh chư liệt vị tiên hiền Đại Việttrong niềm thương nhớ khôn nguôi của gia đình và thân hữu cùng bạn đọc bốn phương. 



Thật sự chia tay Trần Kinh Nghị mất rồi! Cũng là chia tay
vĩnh viễn với người chủ trang blog Bách Việt

  .
Nguyễn Văn Vĩnh
fb Vinh Nguyen Van 
 .
Thật sự chia tay Trần Kinh Nghị mất rồi! Cũng là chia tay vĩnh viễn với người chủ trang blog Bách Việt.*

Sáng nay, 4/3, bạn bè ở BNG, những ông lão bà lão cả rồi, đều thuộc lứa trước/sau Trần Kinh Nghị vài ba, hoặc năm sáu năm gì đó thôi, đã đến Nhà tang lễ phố Đội Nhân để cùng với Gia đình anh Nghị và đơn vị cũ của anh gắn bó là Vụ Tổng hợp kinh tế đa phương BNG, mọi người cùng Vĩnh biệt một người đồng nghiệp tử tế, một người bạn tốt, rất tốt của anh em bạn bè chúng tôi.



Mình lâu nay nghĩ, điều đáng quý nhất ở TKN (anh Nghị sinh năm 1946) là khi đã về nghỉ, sau những năm tận tụy với công việc chung của một nhà ngoại giao chuyên nghiệp thì anh vẫn hết sức quan tâm tới những điều đang diễn ra trong xã hội, trong đối ngoại. Cũng có người bảo gái góa đi lo chuyện triều đình làm chi nữa nhỉ !? Thôi mỗi người mỗi ý, mỗi người có cách sống của mình chứ tranh luận hơn thua, nên thế này, nên thế khác thì vô cùng, sẽ không bao giờ có hồi kết...

Với tôi thì luôn thấy rằng/đánh giá rằng, trang blog Bách Việt của anh là một việc/một sự đóng góp cụ thể nhất để cùng/hoặc giúp những ai muốn chia sẻ với người chủ blog Trần Kinh Nghị về thế sự, nhất là về các mối quan hệ quốc tế và chính sách đối ngoại, hoạt động ngoại giao...Những gì trang này còn lưu giữ (trên mạng internet, Google...) sẽ có sức sống mãi như là một/những tư liệu, tài liệu quý bằng văn tự văn bản cho những ai quan tâm đến các vấn đề về thế sự nói chung và đối ngoại nói riêng.

Bạn bè đồng nghiệp chúng tôi một lần nữa chào anh, vĩnh biệt anh - một người bạn tốt. Thành tâm ước muốn hương hồn Trần Kinh Nghị chóng siêu thoát cõi Vĩn
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Sự chân thành đáng sợ


(GDVN) - “Triệu tấc đất” của tổ tiên dần dần trở thành tài sản của người khác trong một cuộc chiến âm thầm – chiến tranh kinh tế - thì nhiều người có thể dễ lãng quên.
Ngày 3/3 The Straits Times có đăng bài viết của Giáo sư Lu Guangsheng - Đại học Vân Nam về công cụ “ngoại giao đường sắt” của Trung Quốc, trong đó chủ yếu phân tích về nguyên nhân các doanh nghiệp Trung Quốc thắng thầu trong các dự án đường sắt cao tốc tại các quốc gia Đông Nam Á trong thời gian gần đây.
“Đó là một cuộc đua và Trung Quốc cuối cùng đã vượt qua đối thủ Nhật Bản trong tháng 10/2015, khi các doanh nghiệp Trung Quốc đã ký một thỏa thuận liên doanh với các đối tác Indonesia về dự án đường sắt cao tốc Jakarta-Bandung.
Dự án này là một mốc quan trọng trong sự tiến bộ của chính phủ Trung Quốc trên lĩnh vực "ngoại giao đường sắt". Trung Quốc đã đạt được thành công ban đầu với ngoại giao đường sắt của mình, trước hết bởi vì Trung Quốc rất coi trọng ngành đường sắt tốc độ cao của mình.
Thứ hai, Trung Quốc cho thấy mình có "đủ chân thành", mà dự án Jakarta-Bandung là một ví dụ. Trung Quốc đồng ý không sử dụng vốn của chính phủ Indonesia hoặc yêu cầu bảo lãnh của Chính phủ nước này đối với các khoản vay.
Nói cách khác, Trung Quốc cung cấp khoản vay đủ 5,5 tỷ USD với lãi suất 2%/năm mà không đòi hỏi Indonesia ứng vốn hay bảo lãnh nợ".
Tổng thống Indonesia Joko Widodo và lãnh đạo ngành đường sắt Trung Quốc Sheng Guangzu tham dự một buổi lễ động thổ cho tuyến đường sắt tốc độ cao Jakarta-Bandung – một sản phẩm của “ngoại giao đường sắt với đầy sự chân thành" của Trung Quốc. Ảnh: Reuters.
Hiện cũng đã có tiến bộ trong các dự án đường sắt Trung - Thái, Trung - Lào và dự kiến ​​sẽ khởi công trong năm nay.
Vào tháng 9/2015 chính phủ Lào đã thông qua một nghị quyết cho việc xây dựng đường sắt Trung - Lào với chi phí 6,8 tỷ USD. Tháng 11/2015, Nội các Thái Lan đã thông qua dự án đường sắt Trung - Thái với chi phí 14 tỷ USD.
Qua phân tích cho thấy, Chính phủ Trung Quốc đã nâng đỡ các đối tác của mình và hỗ trợ họ có thể sử dụng sản phẩm công nghệ đường sắt cao tốc của Trung Quốc một cách tưởng chừng "chân thành và đầy nghĩa cử cao đẹp" của những mối quan hệ hợp tác.
Điều đó cùng với việc bị tung hỏa mù bởi quy trình kinh tế đảo ngược là lý do khiến các đối tác không thể từ chối bắt tay Trung Quốc.
Với những chiến thắng trên mặt trận không tiếng súng này cùng những kết quả của việc tái cơ cấu nền kinh tế, có thể thấy rằng những triết lý và cơ chế nguy hiểm trong chính sách phát triển kinh tế của Trung Quốc đang là mối nguy hại cho các nền kinh tế trên thế giới, nhất là những quốc gia láng giềng và thân cận của họ.
Theo tìm hiểu của người viết và qua những sự kiện diễn ra gần đây trong hợp tác kinh tế của Trung Quốc với nước ngoài, trong đó có Việt Nam, có thể nhận diện hai hiện tượng nguy hiểm, thể hiện sự “chân thành” của người Trung Quốc đối với những đối tác thân tình nhưng mục đích có lẽ không ngoài việc phục vụ ý đồ toàn cục của họ.

Những công trường rộn tiếng Hoa
“Trung Quốc đã trúng thầu bằng cách cung cấp cho Indonesia một gói tài chính cạnh tranh hơn Nhật Bản. Song điều đáng chú ý là đường sắt tốc độ cao Jakarta-Bandung dài 150km, tốc độ 250km/h đến 300km/h, áp dụng đầy đủ các tiêu chuẩn của Trung Quốc về công nghệ và thiết bị. Trung Quốc sẽ quản lý toàn bộ quá trình từ khảo sát, thiết kế, xây dựng đến vận hành và quản lý khai thác”, theo Giáo sư Lu Guangsheng.
Như vậy là người Trung Quốc có mặt và nắm giữ vai trò đối với tất cả các khâu của một dự án đầu tư nước ngoài. Và không chỉ là sự có mặt của các chuyên gia kỹ thuật, những nhà kỹ trị mà là cả công nhân lao động kỹ thuật cao và thậm chí cả lao động làm những công việc phổ thông, giản đơn – những công việc thường thuộc về người lao động bản địa.
Khu công nghiệp Formosha, Vũng Áng, Hà Tĩnh cũng là một đại công trường "rộn tiếng Hoa", ảnh: Báo Tuổi Trẻ (tuoitre.vn).
Điều ấy đã là một thực tế và càng ngày càng có nhiều dự án kiểu “bao trọn gói” như vậy của người Trung Quốc. Những nhà thầu Trung quốc tạo công ăn việc làm cho người Trung Quốc ở nước ngoài không chỉ là “lợi ích toàn tập” mà nó còn là một kênh góp phần quan trọng vào việc giải quyết vấn nạn lao động dôi dư của Trung Quốc do tái cơ cấu kinh tế tạo ra.
Ngay từ năm 2011 – 2012, khi Chính phủ Trung Quốc xác định và đẩy mạnh tái cơ cấu nền kinh tế, tập trung vào tiêu dùng nội địa và dịch vụ tài chính, thương mại thì nhịp độ phát triển của nền kinh tế Trung Quốc giảm nhiệt. Và sau 25 năm bùng nổ, năm 2015 vừa qua tốc độ tăng trưởng của kinh tế Trung Quốc chỉ đạt con số 6,9%.
Con số 6,9% gắn với nhiều vấn đề kinh tế - xã hội phát sinh mà Bắc Kinh phải giải quyết. Đặc biệt năm 2016 và những năm tiếp theo, dự báo kinh tế nước này vẫn tiếp tục có tốc độ tăng trưởng giảm, năm sau phát triển thấp hơn năm trước. Điều đó khiến cho việc giải quyết những hệ quả của nó ngày càng trở thành vấn đề mang tính chiến lược của Trung Quốc.
Trong số đó có vấn đề đầu tư nước ngoài và tạo việc làm cho lưc lượng lao động dôi dư do tái cơ cấu nền kinh tế tạo ra. Khi đầu tư trong nước giảm thì đầu tư nước ngoài của Trung Quốc tăng để tạo sự cân bằng trong phát triển, nhưng thực ra là tạo ra đòn bẩy cho hoạt động thương mại và dịch vụ tài chính.

Rung chà cá nhảy

Doanh nhân Trung Quốc ra nước ngoài làm ăn, ngoài làm tăng giá trị tài sản của Trung Quốc nước ngoài, còn giải quyết việc làm cho lao động Trung Quốc.
Sau khi “ngoại giao kinh tế” đi trước, tiếp theo sẽ đến nghiệp vụ kinh tế phát sinh, thể hiện qua việc người Trung Quốc tham gia hợp tác kinh tế với đối tác bằng hàng loạt những dự án mà họ là những nhà thầu cung ứng trọn gói các dịch vụ từ khảo sát thiết kế, tư vấn giám sát, quản lý kỹ thuật đến triển khai gói thầu, sử dụng sản phẩm và quản lý khai thác.
Nếu như các nhà thầu ở các quốc gia khác, lực lượng triển khai gói thầu chủ yếu là lao động có trình độ chuyên môn cao như các chuyên viên, chuyên gia thì với người Trung Quốc, họ tham gia vào cả những bước công việc, thực hiện những loại công việc có tính chất giản đơn mà trước đây giành cho công nhân lao động của những quốc gia là chủ đầu tư.
Vì vậy, đã có nhiều công trường “rộn tiếng Hoa” ở nhiều quốc gia mà doanh nghiệp Trung Quốc thắng thầu và triển khai dự án. Nay với việc tái cơ cấu nền kinh tế theo hướng giảm đầu tư trong nước thì lượng lao động thất nghiệp tại quốc nội là rất lớn.
Bởi vậy, sắp tới sẽ có làn sóng người Trung Quốc chuyển ra nước ngoài làm việc, cạnh tranh gay gắt với thị trường lao động thế giới.
Dư luận Việt Nam đã từng nhiều lần đặt câu hỏi và nghi ngại về hàng ngàn người Trung Quốc làm việc trên công trường của các dự án mà doanh nghiệp Trung Quốc thắng thầu tại Việt Nam. Điều đó cho thấy nguy cơ người Việt Nam bị “cướp” mất việc ngay trên đất nước mình là một thực tế được cảnh báo và đã diễn ra. 
Theo báo cáo của Ban quản lý các Khu kinh tế Hà Tĩnh tháng 10/2014, trong tổng số hơn 5.300 lao động làm việc tại các công trường của dự án Formosa có 3.680 người Trung Quốc.
Trong dự án Formosa có 92 nhà thầu thi công đến từ Trung Quốc, Đài Loan và chính quyền Hà Tĩnh đồng ý cho các nhà thầu tuyển dụng 10.820 lao động nước ngoài, để đáp ứng nhu cầu của họ.

Thế trận không thể đảo ngược

Trong khi đó, trả lời báo chí ngày 9/10/2014, bà Nguyễn Thị Hải Vân, Cục trưởng Việc làm (Bộ Lao động Thương binh và Xã hội) thì cho hay : "Ở Vũng Áng, thời điểm cao nhất trung bình cứ 7 người Việt Nam thì có một người nước ngoài làm việc. Thời điểm thấp nhất tỷ lệ này là 4/1. Như vậy, lao động Việt Nam vẫn là những lao động chính".
Có lẽ cơ quan quản lý nhà nước chưa xem vấn đề lao động Trung Quốc tại Việt Nam là đáng báo động.   
Hiện nay, ở Việt Nam có bao nhiêu dự án, bao nhiêu nhà thầu và bao nhiêu người lao động Trung Quốc đang làm việc tại đó, người viết xin phép chưa đưa ra con số cụ thể, bởi lẽ nó không chính xác vì còn tình trạng lao động chui, lao động không phép.
Tuy nhiên, chỉ biết rằng những công trường rộn tiếng Hoa vẫn đang hàng ngày, hàng giờ tạo ra những "đổi thay" trên đất nước Việt Nam.

Ngoại giao nhà đất
Tại Indonesia, Thái Lan, Lào, nhà thầu Trung Quốc được đối tác lựa chọn nhờ có sự hỗ trợ của “ngoại giao đường sắt” khi “Chính phủ Trung Quốc thúc đẩy để thỏa hiệp nhiều lần và cuối cùng đồng ý cung cấp khoản vay đầy đủ mà không cần vốn đối ứng của đối tác cũng như bảo lãnh của Chính phủ Indonesia, như trong dự án đường sắt Jakarta-Bandung.
Bởi lẽ Trung Quốc áp dụng lãi suất khoảng 2%/năm, trong khi Nhật Bản cung cấp một lãi suất thấp đáng ngạc nhiên là 0,1%/năm đối với dự án đó. Điều này cũng làm giảm đáng kể khả năng cạnh tranh của Trung Quốc với Nhật Bản khi tham gia đấu thầu các dự án đường sắt lớn ở Đông Nam Á”, theo Giáo sư Lu Guangsheng.
Nhưng hiện nay, với kinh tế khó khăn và thời gian hoàn vốn cho dự án rất dài nên những dự án lớn của Trung Quốc thắng thầu ở nước ngoài sẽ tăng thêm mức độ rủi ro. Vậy nhưng các doanh nghiệp Trung Quốc vẫn tăng cường hợp tác đầu tư ở nước ngoài, vẫn tham gia mọi gói thầu mà họ thấy có lợi. Tại sao họ không lo sợ mất vốn, thua lỗ, thiệt thòi?
Dự án “đổi đất lấy hạ tầng” Tân Sơn Nhất – Bình Lợi có thể là cơ sở cho “ngoại giao nhà đất” của Trung Quốc. Ảnh: Báo Tuổi Trẻ (tuoitre.vn).
Thực ra, Chính phủ Trung Quốc, doanh nhân Trung Quốc đã nhìn thấy một loại vốn đối ứng cho khoản tiền “bỏ ra trước” trong việc thi công những công trình mà họ thắng thầu, đó là nhà và đất. Và “ngoại giao nhà đất” sẽ là một kiểu “ngoại giao kinh tế” mà Chính phủ Trung Quốc có thể thực hiện để hỗ trợ cho doanh nghiệp Trung Quốc làm ăn ở nước ngoài.
Hiện tại ở nhiều nước trên thế giới, trong đó có Việt Nam, hàng ngàn công trình ngàn tỷ, trăm tỷ phải ngừng thi công vì thiếu vốn, gây lãng phí tiền bạc vô cùng lớn cho người dân, cho doanh nghiệp và cho nhà nước. Theo giới đầu tư quốc tế, những công trình đắp chiếu ấy sắp tới có thể là những tài sản đối ứng cho Trung Quốc và nhiều công trình sẽ lại rộn tiếng Hoa.
Việc đó không có gì là không thể khi người Trung Quốc có thể định giá “rẻ như cho” những “miếng mồi” mà trước đây thuộc dạng “đắt sắt ra miếng” và họ chỉ cần hoàn tất là có thể sử dụng vào mục đích của mình.
Còn với chính phủ và doanh nghiệp các nước sở tại, nếu được đề nghị đối ứng thì chẳng khác gì nằm mơ giữa ban ngày. Tưởng chừng như thế là "hai bên cùng có lợi".
Tuy nhiên, việc “nhà đối ứng công trình” hay “công trình đối ứng công trình” còn gặp khó khăn về thủ tục và nhất là định giá, do đó thời gian sẽ không thể nhanh được, ảnh hưởng đến những công trình mới mà doanh nghiệp Trung Quốc thắng thầu, ảnh hưởng đến sự phát triển của kinh tế - xã hội của một vùng miền hay cả một đất nước.
Do vậy người viết cho rằng, doanh nhân Trung Quốc sẽ chọn vốn đối ứng là quyền sử dụng đất, ngay cả đất nông nghiệp hay đất lâm nghiệp, thậm chí cả đất hoang hóa, chứ không cần đất ở các khu vực đắc địa hay “đất vàng”. Điều này tính khả thi cao và có thể sớm diễn ra “ngoại giao nhà đất” giữa Chính phủ Trung Quốc với nhiều chính phủ các quốc gia trên thế giới.
Riêng ở Việt Nam, có lẽ dư luận chưa quên một dự án giao thông quan trọng bậc nhất của Thành phố Hồ Chí Minh là dự án vành đai Tân Sơn Nhất – Bình Lợi (nay là đường Phạm Văn Đồng) đã thực hiện theo phương châm “đổi đất lấy hạ tầng” với nhà thầu chính Tập đoàn GS Engineering & Construction (GS E&C) – Hàn Quốc, theo báo cáo của UBND Tp.Hồ Chí Minh.  

Ném đá giấu tay

Dự án Tân Sơn Nhất - Bình Lợi - Vành đai ngoài đi từ sân bay quốc tế Tân Sơn Nhất qua cầu Bình Lợi và nối với vành đai ngoài tại Ngã tư Xuân Hiệp. Toàn tuyến dài 13,7 km đi qua 4 quận: Tân Bình, Gò Vấp, Bình Thạnh và Thủ Đức, chiều rộng tuyến từ 30-60m (tương đương đường 6 - 12 làn xe). Thời gian thi công dự án là 48 tháng kể từ khi bàn giao mặt bằng

Đây là dự án BT (xây dựng - chuyển giao) đầu tiên do công ty vốn 100% nước ngoài đảm nhận, theo đó Công ty GS E&C sẽ ứng vốn thi công dự án và đổi lấy 7 khu đất tại Quận 2, Quận 9, Quận 10 của Thành phố Hồ Chí Minh với tổng diện tích 100 hecta để GS E&C đầu tư các dự án bất động sản. Tổng trị giá đầu tư cho dự án là hơn 340 triệu USD.
Đến nay, dự án Tân Sơn Nhất - Bình Lợi đã đưa vào sử dụng. Với một “tiền lệ” như vậy, có lẽ việc doanh nghiệp Trung Quốc đề xuất phương án “đổi đất lấy hạ tầng” cho những dự án của họ sẽ triển khai là không có gì nằm ngoài dự đoán của giới đầu tư. Đặc biệt, với mối quan hệ giữa Việt Nam và Trung Quốc thì hình thức “ngoại giao nhà đất” có thể diễn ra thuận lợi.
Như vậy trong tương lai có thể hàng trăm hecta, thậm chí hàng ngàn hecta đất của các quốc gia trên thế giới, trong đó có Việt Nam, trở thành vốn đối ứng trong các dự án mà doanh nghiệp Trung Quốc thắng thầu. Trong tương lai sẽ có thể có những “làng mạc” Trung Quốc ở nhiều quốc gia trên thế giới, chứ không chỉ là những khu phố Trung Quốc, dạng “China town” nữa.
Nông dân Trung Quốc thuê đất ở nước ngoài làm nông nghiệp – có thể trong tương lai họ sẽ tham gia thực hiện chính sách “ngoại giao nhà đất” của Trung Quốc. Ảnh: Nikkei Asian Review.
Trong khi người ta còn đang mải nghiên cứu tái cơ cấu nền kinh tế Trung Quốc là gì, chỉ số tăng trưởng của kinh tế Trung Quốc giảm thì có ý nghĩa như thế nào, thì tác hại của nó đã hiển hiện, đã trở thành mối nguy cho người dân, cho đất nước ở nhiều khu vực trên thế giới – trong đó có người dân, có doanh nghiệp Việt Nam.
Chỉ “một tấc đất” của cha ông để lại nơi biên giới hay đảo xa bị mất là có thể xảy ra những xung đột căng thẳng. Nhưng hàng ngày, hàng giờ có thể có hàng “triệu tấc đất” của tổ tiên dần dần trở thành tài sản của người khác trong một cuộc chiến âm thầm – chiến tranh kinh tế - thì nhiều người có thể dễ lãng quên.
“Cuộc chiến tranh không tiếng súng” với Trung Quốc dù không gây ra thương vong, đổ máu, nhưng ảnh hưởng của nó trên những công trường rộn tiếng Hoa có thể là nguyên nhân khiến cho người dân mất đi cuộc sống yên bình, đất nước mất đi vẻ thanh bình nếu mất cảnh giác với những suy nghĩ chủ quan.
Ngọc Việt
Phần nhận xét hiển thị trên trang

VĂN BỰA TRONG LÒNG DÂN TỘC


Phần nhận xét hiển thị trên trang