Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Tư, 24 tháng 2, 2016

TS Lê Đăng Doanh: Tối hậu thư cải cách..



Báo cáo Việt Nam 2035 vừa được Chủ tịch Ngân hàng Thế giới Jim Yong Kim công bố trong cuộc họp báo sáng 23/2/2016 tại Hà Nội.
AFP

Thách thức cải cách chính trị và kinh tế

Báo cáo Việt Nam 2035 vừa được Chủ tịch Ngân hàng Thế giới Jim Yong Kim công bố trong cuộc họp báo sáng 23/2/2016 tại Hà Nội. Đây là sáng kiến chung giữa World Bank và Chính phủ Việt Nam theo đó Việt Nam sẽ phải thực hiện cải cách lớn ở ba trụ cột, thứ nhất là thịnh vượng kinh tế phải đi đôi với bền vững về môi trường. Thứ hai, Công bằng và hòa nhập xã hội có nghĩa bình đẳng cho mọi người và thứ ba là Nâng cao năng lực và trách nhiệm giải trình của Nhà nước. Nếu thực hiện được những cải cách vừa nêu thì hy vọng tới năm 2035, thu nhập bình quân đầu người của Việt Nam có thể đạt từ 15.000 tới 18.000 USD tương đương người Malaysia ở thời điểm 2010. Để đạt tới mục tiêu này Việt Nam sẽ phải vượt qua thách thức cải cách chính trị và kinh tế đồng bộ và sâu rộng.
Nam Nguyên phỏng vấn TS Lê Đăng Doanh, Thành viên Ủy ban Chính sách Phát triển Liên Hiệp Quốc, nguyên Viện trưởng Viện Nghiên cứu Quản lý Kinh tế Trung ương trong khi ông đang dự một Hội nghị ở TP.HCM. Trước hết TS Lê Đăng Doanh phát biểu:
TS Lê Đăng Doanh: Sáng nay 23/2 Chủ tịch Ngân hàng Thế giới đã thắng thắn đề cập là Việt Nam cần phải mạnh mẽ nâng cao năng suất lao động, nâng cao sự sáng tạo hiệu quả và phải phát triển mạnh mẽ năng lực cạnh tranh. Muốn như vậy thì Việt Nam phải cải cách về mặt thể chế và nếu như những điều đó được giới lãnh đạo được Đại hội 12 đã bầu ra thực hiện, thì Việt Nam với tiềm năng của mình hoàn toàn có thể đạt được những tiến bộ như đã đề ra. Nếu như công cuộc cải cách không vượt qua được sự cản trở của nhóm lợi ích và không tự minh vượt qua được những ràng buộc mà mình tự buộc mình vào, tự hạn chế mình thì Việt Nam sẽ ngày càng bị tụt hậu xa hơn.
Tôi nghĩ rằng, báo cáo đó là nguồn khích lệ và sẽ là một trong những thách thức rất là nghiêm túc để Việt Nam có thể vươn lên được. 

-TS Lê Đăng Doanh
Sáng nay ông Chủ tịch Ngân hàng Thế giới cũng có nói, vào những năm 1960 người ta đánh giá Hàn Quốc là một đất nước không hy vọng gì, không xứng đáng để nhận bất kỳ một sự trợ giúp nào. Vậy mà bây giờ Hàn Quốc vượt lên như thế và bây giờ Việt Nam có thể lại đưa ra một chứng minh, một ví dụ điển hình là Việt Nam có thể vươn lên mạnh mẽ. Tôi nghĩ rằng, báo cáo đó là nguồn khích lệ và sẽ là một trong những thách thức rất là nghiêm túc để Việt Nam có thể vươn lên được.
Nam Nguyên: Theo tình hình sau Đại hội Đảng 12 và dưới quyền lãnh đạo của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, nhân vật được cho là rất bảo thủ thì liệu có thể chấp nhận những cải cách như thế này hay không, giữa khi Dự luật Biểu tình đã bị các Bộ ngành phản đối cho là đổi mới chính trị quá, mặc dù đây là qui định Hiến pháp. Như vậy vướng mắc của Việt Nam phải cải cách ở ba trụ cột có là thách thức phải thay đổi thể chế dân chủ hay không ?
TS Lê Đăng Doanh: Tôi thấy ông Đinh La Thăng làm Bí thư Thành ủy TP.HCM thì cũng tạo ra được một số đột phá nhất định. Tôi hy vọng rằng, trước những sức ép, trước những đòi hỏi mà năm 2016 này đã là những đòi hỏi rất là gay gắt. Chúng ta chứng kiến việc cạnh tranh gay gắt trên thị trường nội địa, chúng ta đang chứng kiến hiện tượng khô hạn và xâm nhập của nước mặn đã gây tác động mạnh mẽ đến đồng bằng sông Cửu Long, thì tôi nghĩ trước tình hình này sẽ có những biện pháp rất mạnh mẽ đột phá để nâng cao năng lực của bộ máy, để phát huy nhân tài, phát huy sự sáng tạo, phát huy vai trò của các doanh nghiệp dân doanh. Tôi hy vọng trước các sức ép, dân tộc Việt Nam lại có sự vươn lên mạnh mẽ.
Nam Nguyên: Cải cách nêu ra ở cột trụ thứ nhất là thịnh vượng kinh tế phải đi đôi với bền vững về môi trường, cũng có đề cập tới những Bất cập về quyền sở hữu tài sản, bất công trong tiếp cận vốn, đất đai, tài nguyên và tiếp cận thông tin của người dân, đặc biệt vấn đề sở hữu đất đai. Theo TS những cải cách này có quá lớn không ?
TS Lê Đăng Doanh: Vâng, đúng là Việt Nam hiện nay cần phải bảo đảm qui định pháp lý rõ ràng hơn nữa về quyền tài sản đối với đất đai và người dân. Hiện nay người nông dân chỉ có quyền sử dụng còn quyền sở hữu thì đấy là sở hữu toàn dân. Nhưng mà sở hữu toàn dân là ai thì đấy là một trong những điều chưa được rõ ràng. Bởi vì sở hữu luôn luôn phải là một người cụ thể, một pháp nhân rõ ràng thì mới có thể thực hiện được quyền sở hữu đó. Chứ còn bây giờ toàn dân sở hữu thì điều ấy không rõ ràng. Ngoài ra việc bảo hộ các quyền về tài sản cũng là một trong những vấn đề lớn. Nếu như mà không có sự bảo hộ một cách rõ ràng về pháp lý quyền tài sản thì chúng ta thấy doanh nghiệp Việt Nam sẽ không lớn lên được. Người ta sẽ ngại trở nên giàu có, có nhiều tài sản, bởi vì nếu như những tài sản đó không được pháp luật bảo hộ một cách rõ ràng thì tài sản đó có thể bị xâm phạm bị mất đi. Đấy là những thách thức mà Việt Nam cần phải giải quyết trong thời gian tới.
Vì vậy vấn đề cải cách bây giờ trở nên một vấn đề hết sức cụ thể và bước đi cũng rất là rõ ràng chứ không phải là trừu tượng được. 

-TS Lê Đăng Doanh
Nam Nguyên: Thưa TS, có khả năng giải quyết vấn đề này hay không, khi vẫn còn vướng mắc như Hiến pháp vào kỳ sửa đổi 2013 đã không thực hiện được?
TS Lê Đăng Doanh: Trong công cuộc cải cách thì bao giờ cũng có những ý kiến khác nhau. Nhưng tôi thấy ông Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng gần đây đã có những đòi hỏi rất rõ ràng và phía Ủy ban Thường vụ Quốc hội cũng có những đòi hỏi rõ ràng về Luật Biểu tình, cũng như là có những ý kiến về việc phải khắc phục bộ máy công kềnh, những thủ tục giấy phép… và ông ấy đã dùng những ngôn từ rất là mạnh mẽ. Tôi hy vọng rằng sau khi đã có những ý kiến khác nhau thì cuối cùng Hiến pháp 2013 sẽ được thực hiện một cách nghiêm túc, đúng với tinh thần và lời văn của Hiến pháp là bảo đảm các quyền tự do của người dân về tự do ngôn luận, quyền biểu tình về những quyền như đã được quy định trong Hiến pháp.
Nam Nguyên: Thưa, nhiều chuyên gia đã từng nói không cải cách chính trị song hành thì không thể cải cách kinh tế. Có thể nào Việt Nam thực hiện cải cách kinh tế mà không cải cách chính trị hay không ?
TS Lê Đăng Doanh: Việt Nam đã cải cách kinh tế và cũng có một số chuyển biến nhất định trong cải cách chính trị, như vai trò của Quốc hội đã được tăng lên và đã có những nỗ lực nhất định trong hội nhập quốc tế. Nhưng bây giờ tình hình về hội nhập quốc tế đã trở nên rất cụ thể, như Hiệp định Hợp tác Xuyên Thái Bình Dương TPP đã qui định rất rõ về những quyền về Internet, về sự công khai minh bạch về sự cạnh tranh bình đẳng…. Và nếu như Việt Nam không thực hiện nghiêm túc những cam kết đó thì Việt Nam sẽ không được hưỡng những ưu đãi về mặt thương mại như giảm thuế quan...v..v..
Vì vậy vấn đề cải cách bây giờ trở nên một vấn đề hết sức cụ thể và bước đi cũng rất là rõ ràng chứ không phải là trừu tượng được. Ví dụ như theo Hiệp định Hợp tác Xuyên Thái Bình Dương TPP thì đến năm 2018 thời gian thông quan qua các cảng của Việt Nam là 48 tiếng đồng hồ. Trong khi đó theo Nghị quyết 19 của Chính phủ ngày 12/3/2015 thời gian thông quan là 10 ngày. Như vậy chúng ta thấy khoảng cách từ 10 ngày xuống 48 giờ là một khoảng cách khá xa và được qui định rất cụ thể rồi, cho nên Việt Nam cần phải cải cách một cách rất mạnh mẽ.
Nam Nguyên: Cảm ơn TS Lê Đăng Doanh đã dành thì giờ trả lời phỏng vấn.
http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/will-vn-able-realize-political-n-eco-reform-nn-02232016124057.html



2.


Báo cáo VN 2035: Ba trụ cột phải cải cách

Tư Hoàng
Thứ Ba,  23/2/2016, 15:50 (GMT+7)


(TBKTSG Online) - Đến năm 2035, Việt Nam đạt mức thu nhập bình quân đầu người từ 15.000-18.000 đô la Mỹ. Để đạt được mục tiêu này con đường duy nhất là phải tăng năng suất.
Chủ tịch Ngân hàng Thế giới Jim Yong Kim (giữa) trong buổi họp báo công bố báo cáo Việt Nam 2035. Ảnh TG
Báo cáo Việt Nam 2035 gồm 7 chương nghiên cứu sâu về 3 trụ cột phát triển với 6 chuyển đổi lớn, đề xuất nhiều khuyến nghị quan trọng để đưa Việt Nam trở thành nước thu nhập trung bình cao vào năm 2035.
Trụ cột 1: Thịnh vượng kinh tế phải đi đôi với bền vững về môi trường
Thứ nhất, Việt Nam phải có mức tăng trưởng cao và ổn định liên tục trong 20 năm tới với mức tăng thu nhập bình quân đầu người hàng năm bằng 7% (tương đương với mức tăng trưởng GDP 8%/năm) để đến năm 2035 đạt mức thu nhập bình quân đầu người từ 15.000-18.000 đô la Mỹ. Để đạt được mục tiêu này con đường duy nhất là phải tăng năng suất. Mức tăng năng suất lao động của Việt Nam đã liên tục sụt giảm từ cuối những năm 1990 đến nay khiến năng suất lao động Việt Nam ở mức rất thấp so với các quốc gia trong khu vực. Điều đặc biệt năng suất lao động ngay cả khu vực tư nhân của Việt Nam cũng đang liên tục sụt giảm và ở mức rất thấp. Có 3 nguyên nhân chính về vấn đề này:
(i) Cơ cấu kinh tế, cơ cấu lao động của Việt Nam rất lạc hậu: Lao động trong khu vực phi chính thức cao hơn nhiều so với trong khu vực chính thức, có tới hơn 44% lao động trong tổng số lao động của đất nước làm việc trong lĩnh vực nông nghiệp, khu vực tạo ra giá trị gia tăng thấp.
(ii) Nền tảng kinh tế thị trường chậm hoàn thiện gây phương hại đến quyền sở hữu tài sản và làm giảm tính cạnh tranh trên thị trường hàng hóa.
(iii) Thị trường các yếu tố sản xuất như vốn, đất đai, tài nguyên khoáng sản được phân bổ chưa theo cơ chế thị trường, chủ yếu bằng mệnh lệnh hành chính.
Thứ hai, phải tập trung cao độ thúc đẩy sự phát triển doanh nghiệp trong nước (chủ yếu là doanh nghiệp tư nhân Việt Nam) cả về số lượng và chất lượng, coi đây là nhiệm vụ của bộ máy nhà nước các cấp. Sức khỏe của doanh nghiệp trong nước chính là sức khỏe của nền kinh tế. Trước mắt phải nâng cao được năng lực cạnh tranh và hiệu quả cho các doanh nghiệp trong nước thông qua việc hoàn thiện, củng cố nền tảng của kinh tế thị trường, đặc biệt là quyền sở hữu tài sản và xác định các chính sách công bằng, cạnh tranh lành mạnh trong tiếp cận vốn, đất đai, tài nguyên và thông tin.
Thứ ba, phải thúc đẩy mạnh mẽ tinh thần khởi nghiệp. Nhà nước phải tạo dựng môi trường thuận lợi, xây dựng những trung tâm hướng dẫn và đào tạo cho các doanh nghiệp mới khởi nghiệp, cung cấp những kiến thức cũng như nguồn vốn thông qua việc hình thành các quỹ đầu tư mạo hiểm, ngân hàng đầu tư mạo hiểm để hỗ trợ cho các doanh nghiệp này… nhằm tạo ra một làn sóng khởi nghiệp và tinh thần doanh nghiệp mạnh mẽ trong xã hội. Phải coi vị thế của doanh nghiệp là vị thế của quốc gia.
Thứ tư, để duy trì tăng trưởng cao trong một thời gian dài, bền vững cần tăng cường cải cách và tích cực đẩy mạnh học hỏi và đổi mới sáng tạo. Cả doanh nghiệp lẫn các tổ chức nghiên cứu khoa học hiện nay đều chưa có động lực để theo đuổi một chương trình tăng năng suất. Do vậy xây dựng hệ thống đổi mới sáng tạo quốc gia chính là cách thức để cải thiện tình hình về năng suất lao động của Việt Nam.
Trụ cột 2: Công bằng và hòa nhập xã hội (bình đẳng cho mọi người).
Bên cạnh sự phát triển nhanh vận động theo cơ chế, quy luật thị trường, sự cạnh tranh gay gắt sẽ tạo ra sự gia tăng khoảng cách giầu nghèo và cơ hội tiếp cận các phúc lợi xã hội cơ bản. Do vậy bên cạnh những chính sách phát triển kinh tế nhanh, mạnh mẽ, chúng ta phải xây dựng những chính sách đảm bảo sự công bằng trong phát triển cũng như cơ hội tiếp cận các dịch vụ xã hội cơ bản cho mọi người, nhất là đối với những đối tượng yếu thế, thiệt thòi trong xã hội như dân tộc thiểu số, người khuyết tật, người nghèo… Đây cũng chính là tính ưu việt của CNXH và cũng chính là trách nhiệm của Nhà nước trong thực thi nền kinh tế thị trường định hướng XHCN và cũng là hành động thiết thực để thực hiện tốt các kế hoạch hành động của Liên hợp quốc về mục tiêu thiên niên kỷ sau năm 2015.
Để đảm bảo công bằng và thúc đẩy hòa nhập xã hội, cần tiếp tục thực hiện các chương trình đang được triển khai, đồng thời thực hiện chương trình cải cách hướng tới sự hình thành của tầng lớp trung lưu. Các chương trình này đặt trọng tâm vào việc cải cách thể chế, mang lại cơ hội phát triển cho mọi người như mục tiêu được Liên hiệp quốc đưa ra: “không để ai bị bỏ lại phía sau”.
Trụ cột 3: Nâng cao năng lực và trách nhiệm giải trình của Nhà nước.
Thứ nhất, năng suất trì trệ hiện nay và môi trường yếu kém cho phát triển khu vực tư nhân là do nhà nước còn thiếu hiệu quả. Do điều kiện lịch sử của Việt Nam, những thiết chế công đã bị thương mại hóa, cát cứ, manh mún và thiếu sự giám sát của người dân.
Thứ hai, hiệu lực của nhà nước dựa trên 3 trụ cột hỗ trợ: (a) Chính phủ được tổ chức tốt với công chức thực tài và có kỷ luật, phải nỗ lực để xử lý các vấn đề để tạo ra một cấu trúc nhà nước chặt chẽ hơn, mạnh mẽ hơn và đảm bảo chế độ chức nghiệp thực tài; (b) Nguyên tắc thị trường cần được áp dụng đầy đủ hơn trong hoạch định chính sách kinh tế trên cơ sở phân định rõ các lĩnh vực công cộng và tư, hạn chế xung đột lợi ích, tăng cường bảo vệ quyền tài sản (đặc biệt là về đất đai), thực thi cạnh tranh thị trường và hợp lý hoá sự tham gia của nhà nước trong nền kinh tế; (c) Nâng cao hơn nữa trách nhiệm giải trình thông qua việc xây dựng một cơ chế hữu hiệu về kiểm soát và cân bằng giữa ba nhánh quyền lực, tạo dựng khung khổ pháp lý thúc đẩy quyền công dân. Bảo đảm quyền tiếp cận thông tin chính xác và kịp thời của công dân, và tăng cường vai trò của các phương tiện thông tin đại chúng.
Thứ ba, khung khổ pháp lý của Việt Nam đã tạo không gian nhất định cho công dân tham gia vào quá trình quản trị nhà nước. “Nhà nước của dân, do dân, vì dân”, “dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra” là những điều được khẳng định rõ trong Hiến pháp. Nhưng trên thực tế, vẫn tồn tại khoảng cách giữa những cam kết này với thực tiễn tham gia của công dân trong quản trị nhà nước. Quy trình bầu cử và cơ chế cho sự tham gia của các tổ chức xã hội chưa thực sự bảo đảm tính đại diện đích thực của người dân.
Một số quan điểm, tư tưởng lớn của Báo cáo, theo Bộ trưởng Kế hoạch và Đầu tư Bùi Quang Vinh, đã được chắt lọc, đưa vào nội dung nhiệm vụ phát triển kinh tế - xã hội đến năm 2020 trong Văn kiện Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ XII. Đồng thời, Bộ này đã và đang đưa các nội dung nghiên cứu này để bổ sung, hoàn thiện Kế hoạch phát triển kinh tế - xã hội 5 năm 2016 – 2020 trình Quốc hội phê chuẩn trong tháng 3 năm 2016.
Bài liên quan:

http://www.thesaigontimes.vn/142633/Bao-cao-VN-2035-Ba-tru-cot-phai-cai-cach.html



1.



Tư Hoàng
Thứ Ba,  23/2/2016, 19:34 (GMT+7)

(TBKTSG Online) - Sáng 23-2 tại Trụ sở Chính phủ, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã tiếp Chủ tịch Ngân hàng Thế giới (WB) Jim Yong Kim đang thăm và làm việc tại Việt Nam.
Kết thúc buổi tiếp, Chủ tịch Ngân hàng Thế giới Jim Yong Kim đã tặng Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng Báo cáo “Việt Nam 2035 - Hướng tới thịnh vượng, sáng tạo, công bằng và dân chủ” (Báo cáo VN 2035) vừa được công bố trước cuộc gặp.
Báo cáo được phối hợp thực hiện trong hơn một năm bởi các chuyên gia Việt Nam và Ngân hàng Thế giới nhằm đề xuất, khuyến nghị các định hướng, giải pháp về các lĩnh vực Việt Nam cần chú trọng phát triển trong thời gian tới nhằm đưa Việt Nam trở thành một nước công nghiệp, có thu nhập trung bình cao vào năm 2035, đạt được tiến bộ và công bằng xã hội; và năng lực, trách nhiệm giải trình của Nhà nước được tăng cường.
Tại buổi tiếp Thủ tướng đánh giá cao và cảm ơn sự đồng hành, hợp tác tốt đẹp của WB với Việt Nam trong tiến trình phát triển kinh tế - xã hội, đặc biệt trong công cuộc chống đói nghèo, phát triển bền vững; đồng thời mong muốn tiếp tục nhận được sự hợp tác của WB, nhất là hỗ trợ nguồn lực, tư vấn chính sách, trợ giúp kỹ thuật trong quá trình thực hiện thành công các mục tiêu phát triển.
Thủ tướng cũng đánh giá cao các cơ quan chức năng của Việt Nam và WB đã phối hợp chặt chẽ trong xây dựng Báo cáo VN 2035 với các mục tiêu, khuyến nghị rất cụ thể, phù hợp với định hướng phát triển bao trùm của Việt Nam; đồng thời đánh giá cao việc ông Jim Yong Kim có mặt tại Việt Nam để công bố Báo cáo này.
Ông Dũng cho biết sau 30 năm đổi mới, Việt Nam đã đạt được những thành tựu to lớn, có ý nghĩa lịch sử. Tuy nhiên, bên cạnh những thành tựu đạt được, Việt Nam cũng đang đứng trước những khó khăn, thách thức lớn, nhất là thách thức về trình độ phát triển; là một trong số ít nước trên thế giới chịu tác động nặng nề nhất của biến đổi khí hậu, nước biển dâng; phải tập trung khắc phục những hậu quả và di chứng nặng nề từ các cuộc chiến tranh xâm lược.
Bên cạnh đó, hệ thống kết cấu hạ tầng kinh tế - xã hội, chất lượng đào tạo nguồn nhân lực của Việt Nam chưa đáp ứng được yêu cầu phát triển đặt ra; thách thức từ hội nhập kinh tế quốc tế là rất lớn.
Do đó, Việt Nam mong muốn tiếp tục nhận được sự hợp tác, đồng hành của WB trong thực hiện thành công các mục tiêu phát triển của mình, nhất là trong hỗ trợ nguồn lực; tìm kiếm, tiếp cận các nguồn tài trợ ưu đãi; tư vấn chính sách, hỗ trợ kỹ thuật… nhằm giúp Việt Nam giữ vững thành quả phát triển cũng như tiếp tục phát triển nhanh, bền vững.
Ông Jim Yong Kim cho rằng Việt Nam đã đạt rất nhiều thành tựu trong quá trình phát triển của mình, nhất là trong phát triển kinh tế - xã hội, giảm nghèo, thu hẹp khoảng cách phát triển, cải thiện đời sống người dân; và tin tưởng trên nền tảng kết quả đạt được, với tầm nhìn dài hạn, hội nhập quốc tế sâu rộng cũng như nỗ lực làm việc của mỗi người dân, Việt Nam sẽ tiếp tục có những bước tiến lớn hơn trong tương lai.
“Chúng tôi luôn theo dõi và ngưỡng mộ Việt Nam. Các bạn đã trở thành một câu chuyện thành công lớn trên thế giới. Chúng tôi luôn sẵn sàng sát cánh cùng các bạn và tin tưởng Việt Nam sẽ trở thành nước phát triển có thu nhập cao”, Chủ tịch Jim Yong Kim phát biểu và cho biết sự có mặt của Đoàn tại Hà Nội để Công bố Báo cáo 2035 là sự thể hiện mạnh mẽ cam kết của WB đối với tiến trình phát triển của Việt Nam.
Ông Jim Yong Kim cũng khẳng định, WB sẽ quan tâm hỗ trợ Việt Nam trong tiếp cận nguồn vốn ưu đãi với lãi suất thấp, thời gian vay dài để phát triển các nguồn năng lượng tái tạo, phát triển giáo dục, y tế, trong đó có việc hạ thấp tỷ lệ trẻ em suy dinh dưỡng, còi cọc từ 0-5 tuổi hiện đang còn ở mức khá cao (khoảng 30%);… 
“Đối với các mục tiêu này, tôi muốn nói một cách chắc chắn rằng chúng tôi sẽ tìm được các nguồn lực ưu đãi cho Việt Nam”, ông Jim Yong Kim cam kết.

---

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Ngân hàng AIIB – quân cờ lợi hại cho tham vọng bá chủ của Trung Quốc


Việc Bắc Kinh nuôi mộng bá chủ thế giới được Tập Cận Bình xây dựng bằng một chiến lược mang tên “Con đường tơ lụa mới” mà khi phân tích về nó, người ta sẽ hiểu được lý do tại sao Bắc Kinh quyết tâm gây hấn tại Biển Đông cũng như gây ảnh hưởng ngày càng lớn tại Trung Đông và thực hiện “đồng hóa” tại Châu Phi.
Ngày 18/1, Phó Thủ tướng Nga Arkady Dvorkovich cho biết, Nga hy vọng Ngân hàng Đầu tư Cơ sở hạ tầng châu Á (AIIB) do Trung Quốc nắm cổ phần chi phối, sẽ thông qua những khoản vay đầu tiên trong vòng sáu tháng tới, theo Reuters.Không chỉ Nga, mà hàng loạt các quốc gia khác cũng đang chờ AIIB cho vay để có thể có nguồn tài chính phục vụ cho phát triển đất nước trong giai đoạn kinh tế thế giới đang chao đảo do tác động của giá dầu thô giảm mạnh như hiện nay.
Điều này cho thấy AIIB đang được xem như một định chế tài chính cung cấp vốn cho nhiều nền kinh tế, còn Bắc Kinh đang được xem là “bà đỡ” cho nhiều chính phủ, dù AIIB “sinh sau đẻ muộn” so với những định chế tài chính khác trên thế giới như WB, IMF, ADB...
Điều gì làm cho AIIB trở nên quan trọng như vậy, ngay cả khi nó chưa thực sự vận hành để cung cấp các dịch vụ cho thị trường tài chính?
AIIB - một “siêu ngân hàng thế giới”
Dư luận thế giới cho rằng việc AIIB ra đời là do Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình muốn “dằn mặt” Tổng thống Mỹ Barak Obama khi bị gạt ra ngoài TPP. Song theo người viết thì việc Trung Quốc cho thành lập AIIB còn do chính phủ nước này thực hiện việc tái cơ cấu nền kinh tế và do chính sự thiếu toàn diện của TPP.
Theo tài liệu giới thiệu thì Ngân hàng Đầu tư Cơ sở hạ tầng châu Á (AIIB) là một ngân hàng phát triển đa phương (MDB) được hình thành nhằm phục vụ cho thị trường vốn trong thế kỷ 21. AIIB được tổ chức và quản trị dựa trên nền tri thức hiện đại, tập trung vào sự phát triển cơ sở hạ tầng và các ngành sản xuất khác ở châu Á.
Các dự án mà AIIB ưu tiên cung cấp vốn sẽ nằm trong các lĩnh vực điện và năng lượng, giao thông vận tải và viễn thông, cơ sở hạ tầng nông thôn và phát triển nông nghiệp, cung cấp nước và vệ sinh môi trường, bảo vệ môi trường, hậu cần và phát triển đô thị.
AIIB sẽ bổ sung và phối hợp với các MDB hiện có để cùng giải quyết các nhu cầu vốn về cơ sở hạ tầng tại những quốc gia khó khăn ở châu Á. Sự cởi mở và tính toàn diện của Ngân hàng đã phản ánh tính chất đa phương của nó.
AIIB chào đón tất cả các nước trong khu vực Châu Á và ngoài khu vực, các nước phát triển và các đang nước phát triển – nghĩa là AIIB sẽ đón nhận tất cả những cổ đông có mục đích đóng góp vào sự phát triển cơ sở hạ tầng và kết nối các khu vực ở châu Á.
Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình và Thủ tướng Lý Khắc Cường đã công bố sáng kiến thành lập AIIB trong những chuyến thăm đến các nước Đông Nam Á vào tháng 10/2013. Theo tính toán của của Trung Quốc thì nhu cầu vốn cho phát triển cơ sở hạ tầng tại Châu Á cần tới khoảng 8.000 tỷ USD, vì vậy Bắc Kinh đã xác định quy mô của AIIB với số vốn đóng góp của các cổ động lên đến 1.000 tỷ USD, theo aiib.org.
Đến nay, đã có 56 quốc gia trên thế giới tham gia làm thành viên sáng lập AIIB cùng với Trung Quốc và cam kết số vốn góp lên đến 981,514tỷ USD, gần bằng con số như Bắc Kinh dự tính ban đầu. Điều này làm cho AIIB trở thành định chế tài chính lớn nhất thế giới hiện nay.
Tuy nhiên, nếu nhìn vào thành phần trong danh sách các nền kinh tế tham gia AIIB mới thấy nó là một “siêu ngân hàng thế giới” chứ không chỉ đơn giản là định chế tài chính có quy mô lớn nhất mà thôi. Và nó được xem là công cụ mà Bắc Kinh sẽ sử dụng cho cả mục đích kinh tế và mục đích chính trị của mình trong tương lai.
Những nước thuộc G7 tham gia AIIB có Đức, Anh, Pháp, Italia, Canada. G20 có thêm Nga, Úc, Brazil, Trung Quốc, Ấn Độ, Indonesia, Ả Rập Xê Út, Nam Phi, Hàn Quốc và Thổ Nhĩ Kỳ. EU có thêm: Áo, Đan Mạch, Phần Lan, Luxembourg, Hà Lan, Ba Lan, Bồ Đào Nha, Tây Ban Nha, Thụy Điển, Bỉ, Séc, Hungary.
Những nước OPEC tham gia AIIB có thêm Iran, Kuwait, Qatar, Các Tiểu vương quốc Ả rập thống nhất UAE. ASEAN có thêm Brunei, Campuchia, Lào, Myanmar, Philippines, Singapore, Thái Lan và Việt Nam.
Như vậy, có 5/7 nước G7, 15/20 nước thuộc G20, 16/28 nước thuộc EU, 5/13 nước thuộc OPEC và có 9/10 nước thuộc ASEAN, là thành viên của AIIB. Nghĩa là hầu hết những cường quốc kinh tế, những quốc gia phát triển trên thế giới quy về dưới trướng Bắc Kinh. Vì vậy, giới quan sát cho rằng AIIB là một “siêu ngân hàng thế giới của Trung Quốc”.
Và ngày 16/1 vừa qua AIIB đã chính thức đi vào hoạt động với vốn đóng góp đợt đầu của các thành viên là 10% của vốn cam kết, tức là khoảng gần 100 tỷ USD. Với hơn 29% vốn góp, Trung Quốc đóng vai trò chi phối hoạt động của AIIB. Trụ sở của AIIB đặt tại Bắc Kinh và Chủ tịch đầu tiên của Ngân hàng này là người Trung Quốc – ông Kim Lập Quần, theo aiib.org.
Qua việc thành lập AIIB người ta có thể nhận ra đây là một trong những bước đi của Trung Quốc trong việc chi phối, tiến tới thống trị nền kinh tế thế giới trong thế kỷ 21 – điều mà Mỹ quyết tâm ngăn chặn. Liệu Trung Quốc có thể làm được điều ấy và sẽ thực hiện theo cách nào?
AIIB – công cụ Bắc Kinh chặn đầu chặn đuôi Washington
Do Tổng thống Barak Obama chuyển hướng trọng tâm trong chiến lược quan hệ quốc tế sang khu vực Châu Á – Thái Bình Dương nên đã khởi động Hiệp định Đối tác xuyên Thái Bình Dương (TPP). Tuy nhiên, Mỹ đã gạt Trung Quốc ra ngoài TPP để tránh hậu họa là Bắc Kinh trở thành bá chủ thế giới trong thế kỷ 21, theo The NewYork Times ngày 4/12/2015.
Có thể thấy rằng, TPP là một hiệp định thương mại tự do giữa các đối tác hai bên bờ Thái Bình Dương. Đấy chỉ là hiệp định thuần túy về thương mại. Mục đích của hiệp định này nhằm hướng tới việc tự do và bình đẳng trong quan hệ thương mại giữa các thành viên tham gia hiệp định.
Hiệp định Đối tác Xuyên Thái Bình Dương có 12 nước tham gia gồm Mỹ, Nhật, Canada, Úc, New Zealand, Singapore, Brunei, Peru, Chile, Mexico, Malaysia và Việt Nam, theoustr.gov/tpp
Có thể hiểu một cách đơn giản là, việc các quốc gia được hưởng lợi là nhờ giảm thủ tục và áp thuế suất ưu đãi cho những hàng hóa trao đổi giữa các thành viên, trong đó có nhiều mặt hàng thuế suất bằng 0. Nói một cách nôm na là bán hàng giá rẻ và mua hàng giá cũng rẻ.
Như vậy, người dân và doanh nghiệp của các nước tham gia TPP là những đối tượng chịu sự ảnh hưởng trước tiên và trực tiếp nhất bởi hiệp định này.
Khi TPP vận hành thì có thể mang đến cả lợi ích và thiệt hại cho các thành viên. Việc lợi nhiều hay thiệt nhiều là do sức mạnh của nền kinh tế cũng như những chủng loại hàng hóa mà quốc gia có thể xuất khẩu được và những mặt hàng mà người dân và doanh nghiệp có thể tiêu thụ được. Nghĩa là lợi và hại là rất tương đối và tùy theo lĩnh vực cụ thể.
Tuy nhiên, muốn được lợi và tránh thua thiệt thì điều kiện cần và đủ là phải có hàng để bán và có tiền để mua hàng sử dụng. Nghĩa là phải có tiền, có hàng hóa thì mới có thể thấy được lợi ích của TPP.
Song TPP chỉ thuần túy là hoạt động thương mại, chứ không liên quan đến dịch vụ tài chính – một yếu tố cực kỳ quan trọng đảm bảo cho hoạt động thương mại có thể diễn ra.
Một ví dụ đơn giản là Việt Nam tham gia TPP nên mặt hàng may mặc của Việt Nam được hưởng lợi khi xuất khẩu vào thị trường Úc với thuế nhập khẩu của Úc là 0% chẳng hạn, nhưng nếu không đủ vốn để phát triển sản xuất thì lợi thế đó chẳng có ý nghĩa gì.
Ngược lại, Việt Nam giảm thuế nhập khẩu hàng nông sản từ các nước TPP bằng 0% chẳng hạn và New Zealand sẽ xuất khẩu gạo vào Việt Nam vì giá của họ rẻ hơn, gạo ngon hơn.
Nông dân và doanh nghiệp kinh doanh gạo Việt Nam sẽ thua thiệt nều không có vốn cải tiến kỹ thuật nhằm nâng cao năng suất và chất lượng để không mất thị trường nội địa – nghĩa là không để người Việt Nam ăn gạo New Zealand.
Điều đó cho thấy. những bên tham gia vào TPP chỉ tạo ra sự thuận lợi cho đối tác và cũng khai thác tối đa sự thuận lợi mà đối tác tạo ra cho mình. Ở đây không có sự tương trợ, hỗ trợ giữa các đối tác, thậm chí còn ngược lại để có thể được lợi nhiều hơn – nghĩa là phải cạnh tranh sòng phẳng với phương châm: mạnh thì thắng, yếu thì chết (chứ không chỉ là thua).
Vì vậy, sẽ có đối tác thua thiệt rất nhiều khi tham gia TPP nếu như tài chính công và tài chính doanh nghiệp yếu, sức mạnh kinh tế nội địa kém hơn so với các đối tác khác.
Đây chính là sự thiếu toàn diện của TPP mà Trung Quốc nhắm tới khi xúc tiến việc thành lập AIIB. Có thể mục tiêu của AIIB là cho giúp cho Châu Á thoát nghèo, nhưng tác động vào TPP mới là mục đích của Bắc Kinh, theo The New York Times ngày 4/12/2015.
Trong số 12  nước tham gia TPP thì có tới 7 quốc gia là cổ đông và cổ đông sáng lập của AIIB, điều đó cho thấy khi TPP vận hành thì AIIB có sự chi phối tới nhiều chủ thể của nó. Nghĩa là tiền của AIIB sẽ làm nên hàng hóa cho TPP  - dịch vụ tài chính của AIIB có sự chi phối hoạt động thương mại của TPP.
Như vậy dù không được tham gia vào TPP, thậm chí bây giờ có thể nói là không cần tham gia, nhưng Trung Quốc đã có ảnh hưởng trực tiếp tới TPP và được hưởng lợi khi TPP vận hành.
Do vậy, trước đây Trung Quốc có thể có ý định ngăn cho TPP chậm được các nước thông qua, thì nay Trung Quốc có thể sẽ thúc đẩy TPP nhanh chóng khởi động và vận hành.
Song Trung Quốc sẽ không chỉ “ngồi mát ăn bát vàng” mà Bắc Kinh sẽ sử dụng AIIB như một công cụ tác động mang tính chi phối tới TPP, mà mục đích là chặn hướng đi của Washington tới Châu Á – Thái Bình Dương hay nói cách khác là buộc người Mỹ đi theo hướng của Bắc Kinh.
Bên cạnh đó, khi Tổng thống Obama khởi động TPP thì cũng đồng thời xem nhẹ quan hệ với những đối tác truyền thống ở các khu vực khác, trong đó có EU. Thế là Bắc Kinh thấy đây là cơ hội trời cho nên đã nhanh chân thay thế Mỹ, trở thành đối tác quan trọng của những “người bạn cũ” của Mỹ, theo BBC ngày 20/10/2015.
Với thành phần cổ đông và cổ đông sáng lập của AIIB thì có thể thấy rằng, những đối tác mà Mỹ “buông” đã nằm trong sự chi phối của Bắc Kinh thông qua lợi ích từ AIIB và cơ chế hoạt động của nó.
Có thể thấy rằng, nếu TPP không mang lại hiệu quả như Mỹ mong muốn thì Washington cũng không còn cửa quay lại với những đối tác truyền thống vì Bắc Kinh đã thay thế họ mất rồi.
Lúc này thúc đẩy cho TPP khởi động là nhiệm vụ tối quan trọng của chính quyền Tổng thống Obama, nhưng khi nó vận hành thì người được hưởng lợi đầu tiên nhất không phải là Washington mà lại là Bắc Kinh.
Và Trung Quốc sẽ tác động vào TPP theo hướng chi phối nó ngày càng nhiều trong tương lai, mà mục đích hướng tới là khống chế Mỹ.
Như vậy, Bắc Kinh đã chặn cả đường tiến lẫn đường lùi của Washington trong một thế trận được họ bày ra với việc sắp đặt lại những quân cờ mà có thể Mỹ đã vội vàng cho là “vô dụng”, thông qua dịnh chế AIIB.
Tuy nhiên, cùng với kênh thị trường hàng giá rẻ và tỷ giá tiền tệ có điều tiết, thì dịch vụ tài chính của AIIB cũng chỉ là công cụ phục vụ cho những kế hoạch mang tính sách lược của Trung Quốc mà thôi.
Việc Bắc Kinh nuôi mộng bá chủ thế giới được Tập Cận Bình xây dựng bằng một chiến lược mang tên “Con đường tơ lụa mới” mà khi phân tích về nó, người ta sẽ hiểu được lý do tại sao Bắc Kinh quyết tâm gây hấn tại Biển Đông cũng như gây ảnh hưởng ngày càng lớn tại Trung Đông và thực hiện “đồng hóa” tại Châu Phi.
Tất cả các công cụ đều được sử dụng nhằm phục vụ cho ý đồ của Bắc Kinh nhằm thống trị thế giới.
Theo GIÁO DỤC VIỆT NAM

GS Tôn Thất Tùng: “Danh tiếng giả sẽ sớm tiêu tan”



Phần nhận xét hiển thị trên trang
- Bà Tôn Nữ Ngọc Trân nhớ nhất về người cha thân yêu của mình – GS.BSTôn Thất Tùng – là hình ảnh ông ngồi bên bàn đọc tài liệu dưới ánh đèn vàng ấm áp mỗi khi đêm về.
“Nghiêm khắc nhưng cũng rất chiều con” – bà Trân mở đầu câu chuyện về người cha danh tiếng của mình. “Ông cũng vô cùng ngăn nắp. Trên bàn làm việc của ông, chúng tôi chỉ lấy cái kéo mà không đặt lại đúng chỗ cũ sẽ bị ông giận”.
“Tôi học được ở ông nhiều nhất là tính công bằng, yêu thương mọi người, đối xử với con cháu như nhau, không phân biệt”.
GS Tôn Thất Tùng, dạy con, Tôn Nữ Ngọc Trân, Tôn Nữ Hồng Tâm, Tôn Thất Bách
Bác sĩ Tôn Thất Tùng đang nghiên cứu trên bệnh phẩm (gan khô) (năm 1962)
Một người cha “bình thường”, và nhân ái
Cha tôi là người có tấm lòng nhân ái bẩm sinh, ông thương yêu con người một cách tự nhiên, cảm nhận được nỗi đau của từng con người. Ông thường dạy chúng tôi về sự yêu thương của con người với con người, và con người với động vật.
Tôi vẫn nhớ ông rất thương bệnh nhân. Ngày đó, nhà tôi hay có người quen, rồi người quen của người quen…, đến nhờ ông khám. Thuốc men thiếu thốn, nhưng ai đến ông cũng tìm cách để giúp đỡ ngay.
Chúng tôi còn nhớ ông đã giận dữ đến thế nào khi thấy đứa cháu lỡ tay bóp một con mèo con gần chết. Ông từng nói, “chúng ta ăn thịt động vật để sống, nhưng phải tôn trọng động vật bằng cách không được giết chúng bừa bãi chỉ vì thú vui hoặc để ăn uống thừa thãi”...
Nhưng trước hết, trong mắt chúng tôi, ông là người cha bình thường như bao người cha khác.
Với việc học trên trường, như bao bậc phụ huynh thời đó, ông rất tin tưởng vào nhà trường, thầy cô. Ông chỉ hỏi chúng tôi về kết quả học tập, chứ không kèm cặp hay dạy thêm. Nhưng ông dành thời gian để dạy chúng tôi tiếng Pháp, mỗi tuần vài ba buổi.
Buổi tối, trước khi đi ngủ, ông thường kể chuyện cho chúng tôi, chờ chúng tôi ngủ rồi mới dậy làm việc tiếp. Ông kể những câu truyện cổ tích của châu Âu như Truyện cổ tích Andersen, Truyện cổ Grim…
Sinh nhật các con ông không bao giờ quên. Cứ đến Noel là ông bỏ kẹo vào giày, để sáng ra khi tìm thấy thì mấy chị em chúng tôi ai cũng tưởng có ông già Noel từ ngày đấy.
Nhà tôi có nguyên tắc em nhỏ hư, cha mẹ mắng cả người anh lớn. Anh lớn chịu trách nhiệm trông coi các em. Em chẳng may dẫm đinh, đứt tay là anh bị khiển trách.
Trong những kỷ niệm về cha, không hiểu sao tôi lại rất nhớ căn phòng làm việc riêng của ông ở bệnh viện, nơi có… phòng tắm khép kín. Ngày đó ở các gia đình làm gì có nhà vệ sinh, nhà tắm có bình nước nóng như bây giờ. Muốn tắm nước nóng, chúng tôi phải tự đun ở ngoài rồi xách vào, pha vào xô, vào chậu. Vì vậy khi đến phòng làm việc của ông, vài ba lần được ông cho sử dụng nhà tắm này, khiến tôi cứ nhớ mãi.
GS Tôn Thất Tùng, dạy con, Tôn Nữ Ngọc Trân, Tôn Nữ Hồng Tâm, Tôn Thất Bách
GS Tôn Thất Tùng (tóc bạc) cùng các con và vợ chụp ảnh cùng gia đình GS Bùi Duy Tâm. Từ trái qua: Tôn Thất Bách, Bùi Duy Linh, Bùi Duy Việt Hà, Tôn Thất Tùng, Bà Bùi Duy Tâm (Đỗ Thị Việt Hương), Bà Tôn Thất Tùng (Vi Nguyệt Hồ), Tôn Nữ Ngọc Trân, Bùi Duy Thiện, Bùi Duy Việt Hồng, Tôn Nữ Hồng Tâm
Trung thực là điều quan trọng nhất
Cha chúng tôi thường tâm sự với chúng tôi rằng trong cuộc sống, đặc biệt trong nghiên cứu khoa học, cần lấy trung thực làm đầu. Những gì gian dối sớm muộn cũng sẽ lộ ra, và lúc đó các danh tiếng giả cũng sẽ tiêu tan.
Hồi học lớp 7, có lần tôi làm bài kiểm tra toán xong trước bèn ném bài cho bạn, bị thầy giáo bắt được. Thầy nói lại với cha tôi. Ông đã mắng tôi rất ghê, vì với ông không ai được làm điều dối trá.
Ông không dặn dò, không nói lời răn dạy, nhưng tất cả những người trong gia đình đều biết không bao giờ được nói dối. Ông chỉ cần nhìn là biết chúng tôi đang nói dối hay nói thật.
Chúng tôi còn nhớ vào những năm cuối thập kỷ 70, một nhà khoa học Mỹ bị lật tẩy giả mạo trong công trình ghép da khác màu trên động vật, ông đã rất vui mừng nói với chúng tôi rằng ông nghi ngờ người này từ lâu, ngay cả khi ông ta đang rất nổi tiếng và được cả giới y học thế giới tâng bốc.
Theo cha tôi, đức tính trung thực trong khoa học nhiều lúc cũng cần sự dũng cảm để không bị lung lay, cầu lợi. Đầu những năm 80 của thế kỷ trước, các phương tiện thông tin đại chúng ở phương Tây tố cáo Việt Nam sử dụng chất độc hóa học tại Campuchia, trong khi Việt Nam đang thu thập các chứng cứ và tố cáo Mỹ trên thế giới về tác hại của chất diệt cỏ đã rải xuống nước ta. Cha tôi đã viết một bài đăng trên Báo Nhân dân nói về vấn đề chất độc hóa học trong chiến tranh, và Việt Nam không có cơ sở nào chế tạo chất độc này.
Bài báo có tiếng vang nhất định trong dư luận trong và ngoài nước. Tuy nhiên, có một số nguồn tin của phương Tây tung ra là Việt Nam đã sử dụng kho chất độc hóa học của Mỹ để lại và cha tôi được yêu cầu viết thêm một bài nữa để phản bác. Ông đã không viết với lý do ông không có bằng chứng xác thực nào về vấn đề này, mặc dù ông rất muốn ủng hộ ta.
“Những người con của tương lai”
Câu đầu tiên trong quyển sách “Đường vào khoa học của tôi” xuất bản lần đầu tiên, ông viết “Tặng Hồng Tâm và Hiếu Thảo, những người con của tương lai” – điều này thể hiện cha chúng tôi coi trọng việc chăm lo cho thế hệ trẻ, tương lai của gia đình và dân tộc, như thế nào.
GS Tôn Thất Tùng, dạy con, Tôn Nữ Ngọc Trân, Tôn Nữ Hồng Tâm, Tôn Thất Bách
Bà Ngọc Trân kể chuyện với VietNamNet về những ký ức đẹp với người cha. Ảnh: Hồng Hạnh
Đối với chúng tôi, ông khá nghiêm khắc với các xu hướng lệch lạc như lười suy nghĩ, không cố gắng đến cùng để thực hiện một công việc…Ông hiểu biết rất sâu sắc nền văn hóa phương Tây, đặc biệt là về nền văn hóa Pháp đã được hấp thụ từ nền giáo dục của Pháp, mặc dù có một số phần đã bị méo mó do chính sách thuộc địa.
Ông cũng là người am hiểu rất sâu văn hóa phương Đông và văn hóa của dân tộc. Ông có một quyển vở tự tay ông chép các bài thơ Đường của Lý Bạch, Đỗ Phủ, Bạch Cư Dị… bằng chữ Hán, và có lời dịch sang tiếng Việt. Ông cũng hay dịch thơ của Tố Hữu sang tiếng Pháp, rồi đọc cho chúng tôi nghe.
Sự yêu quý sách và ham mê đọc sách của ông đã truyền sang cho chúng tôi, với tâm niệm cách nâng cao tri thức rẻ nhất và chắc chắn nhất là bằng con đường đọc sách.
Với con cái, ông không đặt ra vấn đề hướng các con vào ngành y hay ngành nào đó, mà để chúng tôi tự do lựa chọn. Nhưng với những người trẻ đã “đi theo” ông, ông luôn có những cách riêng để bồi dưỡng, hướng dẫn và giúp đỡ.
Với người con trai duy nhất - anh Tôn Thất Bách - được ông đào tạo rất kỹ trong nghề y theo phương châm lấy thực tiễn làm chân lý, và người bác sĩ giỏi phải là người hiểu hết các công việc trong bệnh viện.
Khi anh Bách mới ra trường, công tác tại Bệnh viện Việt –Đức và Trường ĐH Y Hà Nội, chúng tôi rất ít khi được nghe ông khen anh Bách trước mặt người khác, nhưng ông biểu lộ sự hài lòng về sự tiến bộ trong chuyên môn của anh.
Đầu năm 1982, sau chuyến công tác của ông và anh Bách ở châu Âu có mổ biểu diễn phương pháp cắt gan “khô”, ông đã nói với mẹ chúng tôi rằng anh Bách đã trưởng thành trong nghề nghiệp, ngang tầm với các đồng nghiệp trên thế giới. Sau đó vài hôm, ông đã ra đi vĩnh viễn.
Chúng tôi nhìn gương cha mẹ mà cư xử
Cha mẹ đi làm vất vả, người làm con như chúng tôi đều biết.
Cha kết hôn với mẹ chúng tôi, bà Vi Thị Nguyệt Hồ, khi ông 32 tuổi và đã có danh tiếng trong ngành y với các công trình về cấu trúc mạch máu và phẫu thuật gan.
Mẹ tôi là cựu nữ sinh Trường Trung học nữ Felix Faure danh tiếng ở Hà Nội, nhưng bà đã không học tiếp để lấy bằng Bác sĩ như nhiều người khác đã làm, mà sẵn sàng làm công việc của một y sĩ, trợ giúp cho ông trong mổ xẻ gần 30 năm.
Mẹ chúng tôi thường nói trong gia đình cần có những người sẵn sàng hy sinh những ước vọng của bản thân mình để giúp cho người bạn đời của mình hoàn thành sự nghiệp. Và bà đã làm tốt việc rất khó như vậy.
Cha đã tuyệt đối tin tưởng ở mẹ chúng tôi trong công việc và trong cuộc sống, kể từ khi bà rũ bỏ đời sống an nhàn sung sướng ở Hà Nội, ôm con mới vài tháng tuổi theo ông lên chiến khu Việt Bắc để cùng ông chia sẻ ngọt bùi và thực hiện lý tưởng giải phóng dân tộc của ông...
GS Tôn Thất Tùng, dạy con, Tôn Nữ Ngọc Trân, Tôn Nữ Hồng Tâm, Tôn Thất Bách
GS Tôn Thất Tùng và vợ trong chuyến thăm CHDC Đức
Cha tôi có thói quen dậy sớm, tự làm bữa ăn sáng, pha cà phê cho ông và cho mẹ tôi, rồi đi làm.
Cha chúng tôi nổi tiếng là người “nóng tính” trong bệnh viện khi có các sai sót trong điều trị nguy hại đến tính mạng bệnh nhân, tuy nhiên ở nhà ông là người rất hòa nhã, vui vẻ, luôn đối xử công bằng với mọi người.
Gia đình chúng tôi và gia đình GS. BS Hồ Đắc Di có chung một bếp ăn lớn nấu bằng than, hàng này có gần hai chục người cùng ăn, nên không khác bếp ăn tập thể là mấy. Bà Hồ Đắc Di làm quản gia cho đại gia đình trong thời gian bao cấp đầy khó khăn nhưng cũng có rất nhiều chuyện vui vẻ.
Hàng ngày trước bữa ăn, mọi người thường tụ tập quanh gốc cây bàng cổ thụ gần bếp để trò chuyện, trao đổi. Mỗi khi cha tôi xuống bếp, mọi người đều “báo động” cho nhau để các thanh niên hút thuốc lá kịp “thủ tiêu” hoặc giấu các điếu thuốc đang cháy dở, bởi vì ông rất ghét thuốc lá.
Có nhiều câu chuyện được nói trong bữa ăn. Và rất nhiều lần chúng tôi được nghe ông thông báo các tin mới đã đạt được trong bệnh viện, như nối thành công các chi bị đứt rời, các kỹ thuật mới được triển khai áp dụng…
Chúng tôi nhớ có lần ông nói cuối thế kỷ XIX các gia đình tại Pháp đã có thể một tuần ăn một con gà và mong chúng ta sớm đạt được chỉ tiêu này. Ông còn có câu nói đùa “Một con gà chết, cả nhà vui”…
Khi cha tôi mất, GS.BS Hồ Đắc Di nói về cha tôi rằng: “Ông Tùng là người có nhân cách cao thượng, lòng nhân ái vô bờ, trí tuệ siêu việt, là nhà khoa học xuất sắc tầm cỡ thế giới, nhà văn hóa lớn và là danh nhân”.
Còn những người con của ông - chúng tôi coi cha là một “CON NGƯỜI HOÀN HẢO”, xứng đáng được viết chữ hoa để mọi người, mọi thế hệ trong gia đình phấn đấu noi theo.

Chủ Nhật, 21 tháng 2, 2016

Nhân nói về làm thơ


Xứ ấy một thời tao đàn nhộn nhịp. Văn nhân dập dìu xe ngựa. Lúc an vui thì véo von ca hát, lúc lầm than thì lên tiếng gọi bầy, đánh động cả trời xanh. Nhiều câu thơ viết như nước mắt, “đã đi với nhân dân / thì thơ không thể khác / dân máu lệ khốn cùng / thơ chết áo đắp mặt...” (*) Vì thế nên các quan trong triều không vui, họp bàn cách xử lý.
Một ông nói: Ồn ào vậy, chi bằng ta dẹp quách các Tao đàn đi là xong. Một ông khác lên tiếng: Không nên. Dẹp vậy bọn chúng làm loạn, lại kêu gào đòi tự do cầm bút nữa, có mà ăn cám. Ta cứ tập họp bọn chúng trong các trại sáng tác, cho ăn uống no say. Lúc say rồi thì bọn chúng tất nói bậy, nhiều khi còn tranh nhau cả chỗ đi tiểu tiện. Ta lại còn cho tiền tài trợ. Đứa nhiều đứa ít. Đứa có đứa không. Đứa nông đứa sâu. Thế nào bọn chúng cũng cãi nhau, tranh giành chí choé, kiện tụng cả lên quan. Thế nào cũng xong. Không phải chỉ chúng ta mà người dân cũng ớn.
Khi thi hành quả nhiên đúng y như vậy.
-------------------------
(*): thơ Phùng Quán

Phần nhận xét hiển thị trên trang

9 kiểu người không chịu thay đổi sẽ bị xã hội đào thải


8 KIỂU NGƯỜI SẼ BỊ XÃ HỘI ĐÀO THẢI NẾU KHÔNG CHỊU THAY ĐỔI
1. Người không học hỏi thêm ngoài thời gian làm việc
Khác biệt trong công việc giữa người với người là cách sử dụng thời gian ngoài thời gian làm việc. Người luôn có thời gian rảnh rất khó thành công, người lúc nào cũng bận rộn mới rất có thể sẽ thành công. Khoảng thời gian ngoài 8 tiếng làm việc quyết định hiện tại và tương lai của bạn.
Có học tập thì mới có quyền lựa chọn, không có tri thức thì không có thưởng thức. Vì vậy muốn có thưởng thức thì bạn phải bước vào phòng học. Không phải xã hội phát triển quá nhanh, mà là tư duy của chúng ta quá chậm. Tại sao chúng ta tư duy chậm? Là do chúng ta không chịu học thêm.
Hai đau thương lớn của đời người là: Thành vợ chồng rồi thì không yêu nữa, tốt nghiệp xong thì không học nữa. Cự tuyệt học tập chính là cự tuyệt phát triển, phụ huynh không học tập sẽ bị con cái bỏ xa làm khoảng cách giữa hai thế hệ ngày càng lớn.
Người học tập giống như một cây cao lớn, tự nhiên sẽ có những bụi cây cao mọc xung quanh. Một người không học sẽ tách rời với xã hội, không theo kịp tiến độ của thời đại, như người sống ở thế kỷ 21 nhưng tư tưởng lại ở thế kỷ 20.
Vậy rốt cuộc là phải học cái gì? Từ công thức thành công tìm ra điểm yếu của mình rồi khắc phục nó:
Thành công = 40% quan niệm tư tưởng + 40% quan hệ xã hội + 20% năng lực chuyên môn.
Bạn cần có hai mảnh đất, một mảnh để ban ngày no bụng, một mảnh để buổi tối trồng trọt cho tương lai.
2. Người không chịu tiếp thu cái mới
Một ý tưởng mới, một phát minh mới nào đó đều có vai trò quan trọng trong sự phát triển của xã hội. Thế nhưng, nếu một cái mới vừa ra đời lại bị hoài nghi cự tuyệt thì không thể đưa đến xu thế phát triển.
Vây nên xu thế không thể dùng con mắt để nhìn mà phải dùng nhãn quan để phán đoán. Ai nắm bắt được xu thế sẽ nắm bắt được tương lai, không nên lấy suy luận làm kết luận, chỉ sử dụng những cái mình biết để phán đoán tương lai. Người mắt điếc tai ngơ trước cái mới nhất định sẽ bị xã hội đào thải.
3. Người chỉ dựa vào mình đơn đả độc đấu
Thế kỷ 21 là thời đại anh hùng thoái vị tập thể lên ngôi, nơi nào xây dựng được tập thể tốt thì nơi đó sẽ chiếm được thì trường.
Bạn nên biết 1+1=2 là toán học, còn 1+1=11 là kinh tế học. Bạn dễ dàng bẻ gãy 1 chiếc đũa nhưng 10 đôi đũa bó lại thì bạn không thể bẻ gãy.
4. Người có tâm lý yếu ớt dễ bị tổn thương
Phát sinh sự việc to nhỏ không quan trọng, cách nghĩ và cánh nhìn của bạn mới là quan trọng.
Bản thân sự việc không làm tổn thương bạn, mà chính cách nghĩ của bạn khiến bạn tổn thương. Trong cuộc sống luôn có những chuyện không như ý xảy đến với bạn, nếu tâm lý của bạn yếu đuối dễ bị tổn thương, bạn sẽ rất dễ bị xã hội đào thải.
5. Người chỉ có một nghề, không có năng khiếu nào khác
Các chuyên gia kinh tế dự đoán rằng năm 2015 có 50 ngành nghề bị đào thải.
Không có nguy cơ chính là nguy cơ lớn nhất, thỏa mãn với hiện tại là cái bẫy khổng lồ. Khi đắc ý nhất nên tìm đường lui cho mình, đừng đợi đến lúc không được như ý mới tìm đường lui.
6. Người thiển cận toàn so đo tính toán những chuyện trước mắt
So bì tị nạnh những việc nhỏ nhặt trước mắt sẽ đánh mất đi tương lai, so đo món tiền nhỏ sẽ đánh mất món tiền lớn, không có tầm nhìn xa trông rộng sẽ dẫn đến hẹp hòi.
Một loại đầu tư tốt nhất trên thế giới và không có rủi ro chính là đầu tư vào học tập, học tập có thể giúp người ta có tầm nhìn xa, học mới thấy được xu thế của tương lai.
7. Người có khả năng thương lượng kém
Cổ nhân nói chuyện nhỏ không nhẫn, hay nổi cáu, không thể mưu sự chuyện lớn. Chỉ số thông minh cao có thể tìm được một công việc tốt, người biết thương lượng trong hoàn cảnh khó khăn là người có thể đạt tới đỉnh cao. Trên thế giới, người gặp phải khó khăn liền trốn tránh trách nhiệm chiếm đến 80%, người gặp phải chuyện khó khăn có thể giải quyết một cách dễ dàng chiếm 15% là những người thành công, 5% còn lại dù có đốt đèn lồng đi tìm cũng khó thấy chính là những con người sẽ trở thành những nhân vật đỉnh cao.
Các nhà tâm lý học đã tổng hợp ra 4 trường hợp sau:
Người có năng lực nhưng nóng tính —> có tài nhưng không gặp thời;
Người có năng lực mà không nóng tính —> sự nghiệp phát triển thuận lợi;
Người không có năng lực mà lại nóng tính —> không làm nổi chuyện gì;
Người không có năng lực cũng không nóng tính —> được người khác giúp đỡ.
8. Người quan niệm lạc hậu, tri thức cổ hủ
Thực phẩm hết hạn sử dụng không thể ăn, quan niệm quá hạn không thể sử dụng.
Trong thế kỷ 21 này, thành công không phải là bạn vượt qua bao nhiêu người mà là bạn giúp đỡ bao nhiêu người, kẻ địch lớn nhất không phải là người khác mà là chính mình, thành công là biết phát huy được ưu điểm, thất bại lại tổng hợp của khuyết điểm.
Không nên cậy mình là người “cao lớn”, làm ra vẻ người lớn cho rằng thế này là đúng thế kia là sai, hãy học cách đặt mình vào vị trí của người khác thì thế giới này mới thuộc về bạn. Hiện nay đang trong tình cảnh cạnh tranh vô cùng kịch liệt, hãy tận dụng thời gian không ngừng học tập bồi dưỡng khả năng quan sát bạn sẽ nắm vững được tương lai.
– ST –
Phần nhận xét hiển thị trên trang

sự ngụy biện của những chiếc mặt nạ

Nguyễn Hoàng Anh Thư

Chứng sợ hãi đã lây lan toàn thành phố. Có rất nhiều kẻ gieo rắc phủ khắp các ngóc ngách từ làng xã lên đến những thành phố hoa lệ. Đã có rất nhiều kẻ bỏ nhà lên núi trốn nhưng cũng không thoát khỏi cảm giác ấy. Chúng kiểm soát rất gắt gao. Người ta có thể không sợ chết mà chỉ sợ trước khi chết không nói được lời từ biệt với người thân. Tôi thì biết hắn là một kẻ rất sợ, nỗi sợ thường bám trên mười đầu ngón tay của hắn, hắn thường run run khi viết, hắn đã rất can đảm khi lựa chọn nghiệp viết lách làm mưu sinh. Bên cạnh hắn còn có vợ và con gái, có lẽ điều đó đã làm hắn sợ hơn. Hình như hắn đang tự bào mòn từng lời nói. Tôi có gặp hắn mấy lần. Lần cuối, tôi thấy hắn tự bỏ cái mặt nạ ra và thú nhận, những lời nói bằng máu. Bạn tôi nói: "nhưng trên gương mặt hắn vẫn là lớp da khá chắc chắn". Ừ, chắc chắn như thế. Tôi biết chắc đó là cái mặt nạ mà hắn chưa thể gỡ ra. Hắn tự đày đọa mình với sự giả dối trong đôi mắt. Đôi mắt hắn đang lướt nhanh trên bàn phím và gõ gõ. Cái vẻ trầm uất mà tôi thường đọc ở điều hắn viết đang bò như những con rắn độc. Chẳng có một ước nguyện từ ai để hắn biện minh cho những lời nói suông ngọt bằng máu mà hắn đang thè lưỡi ra để liếm. 
– Có phải con đang phạm phải sai lầm? – lời của người chú thân tình của hắn hỏi thăm. 
Hắn không trả lời thẳng, hắn nói: "con đang khóc đây chú ơi" – ở đầu dây bên kia. Rồi im bặt, mọi thứ. 
Một tuần sau hắn viết thư, một bức thư bằng những cơn mưa máu, bàn tay máu, thân thể máu, hắn muốn nhuốm những dòng máu của sự giả dối lên tất cả người thân để đổ lỗi cho họ. Hắn muốn một sự an vị trên niềm cảm thông của người khác. 
– Thật bất nhân, bạn tôi nói, hắn đổ tất cả điều đó chỉ vì ước nguyện cha và ông nội, thật là một điều kệch cỡm và thô bỉ hết sức! 
Hắn thừa nhận, cả nhà hắn bị lừa, và mười mấy năm cả nhà hắn mắc chứng thần kinh. Haha, đó là một trong những lời ngụy biện thô vụng nhất mà tôi đọc. Hắn đau xót cho cha và ông nội, hắn đau cho chính hắn. Ai làm gì hắn đau? không phải hắn muốn phạm sai lầm để có khoái cảm khi bệt bệt màu lên những bức tranh bị cắt ngang. Những bức tranh bị cắt ngang hay bị buộc bằng những sợi chỉ màu đỏ. Hắn treo cổ những bức tranh lủng lẳng giữa phòng rồi ngắm. Mỗi lần như vậy hắn thấy thứ khoái vị tiết ra ngòn ngọt từ đầu lưỡi. Hắn nuốt ực. Tôi gọi hắn: "mày là thứ AQ thứ thiệt đó nhá". AQ bây giờ ở Việt Nam cũng có đẳng cấp, có phân loại hẳn hoi. Và những cái mặt nạ hắn vẫn treo ở đầu giường để thật tiện tay cho những buổi sáng thức dậy. Đều đặn, ngày hai buổi đỗ xe và lấy xe. Đều đặn như những bản đánh máy những con chữ đỏ chót lên mặt giấy và tiếng leng keng của tiếng thìa đánh bọt café – loại café gây nghiện sự nhàn rỗi. 
Khi những lớp chữ nghĩa không đủ diễn tả hết điều hắn huyễn tưởng về gương mặt của mình, hắn đã bắt đầu tập dùng cọ màu để vẽ. Những bức tranh, những mảnh ghép của gương mặt, tay, chân…đã bị cắt lìa, bị trói, bị nhuốm màu máu đỏ và chảy dài trên một dòng sông máu hoặc hun hút trong một thung lũng máu. Những nét vẽ thô vụng bắt đầu nghuệch ngoạc, chúng đi xuyên qua đêm cùng với hắn. 
Bạn có tin hắn bị mắc chứng tâm thần gì đó không?. Tôi thì ngờ ngợ. Hắn mắc cái điều lập dị ấy với nỗi đau của Théo để lớn dần lên. Giống như khi bạn tin vào một cái gì đó, bạn hành động như thể nó là sự thật, làm cho nó khó khăn để chứng minh cho một cái gì khác. Niềm tin của bạn mạnh mẽ sẽ tác động tích cực đến sự diễn giải về các sự kiện đã bất ngờ ập tới trong cuộc đời, chúng là bộ lọc định hướng cho bạn hành động như thế nào trong những ngày tới. Hôm nay hắn bị ai đó gỡ chiếc mặt nạ khi đang ngồi nhâm nhi café. Vị café lúc này đắng nghét, mặc dù thường ngày hắn thích vị không đường. Hắn còn nhiều chiếc mặt nạ khác đang để trên đầu giường cơ mà, chiếc mặt nạ bằng da người có lẽ là hữu dụng nhất, chúng cũng có cảm xúc, thật đó bạn ạ. 
Hắn tiếp tục vẽ xuyên đêm, suốt cả tháng trời. Hắn cảm thấy những bức tranh nhuốm màu đỏ của những dòng máu sung sức của tấm thân mà cha mẹ ban cho hắn. Hắn ngỡ mình như Salvador Dali (nổi tiếng với những hình ảnh ấn tượng và kỳ lạ trong các tác phẩm siêu thực). Tôi nhớ người họa sĩ thiên tài này đã chú thích về bức họa lừng danh của mình: "tình yêu của tôi với tất cả mọi thứ có ánh vàng, sự cực đoan, niềm đam mê của tôi với sự sang trọng và quần áo phương Đông". Hắn cũng thích đắm mình trong hành vi bất thường và kỳ vĩ. Có khi hắn chụp hình con gái đứng bên bức tranh có hình bàn chân người vượn bấu víu sự sống một cách man dại, có khi hắn mặc chiếc áo khoác đỏ trùm kín đầu vào ban đêm rồi chụp ảnh với cái hình mới vẽ về con chim nhạn bị trúng mảnh gương rồi rơi, có khi hắn úp mặt vào bàn tay để che cả nhân gian. Đó là những avatar của hắn mà tôi thấy. 
Hình như hắn không bao giờ cho phép mình xuất hiện trong những buổi hội hè vui chơi như những đám thanh niên trẻ. 
Bùm, bùm, xèng…tiếng ghi ta điện, tiếng hò dô, tiếng cười khoái trá…Vô vị! một lũ vô vị. Hắn nghĩ: “đám trẻ ấy rồi cũng sinh ra chỉ để chết, quan trọng là những gì khi mình níu kéo được sự chết kìa”. Hắn tập vẽ chữ ký của mình rất điêu luyện. Khi thì như dải mây mềm, khi thì như một bông hồng lửa. Chữ kí của hắn thường đặt khiêm tốn ở một góc bức tranh, nhưng hình như tôi thấy từ đó hắn đã ngước nhìn lên và thiêu cháy cả bức tranh vậy, thiêu cháy tất cả, bột màu, mùi vị của từng lớp acrylic và mùi của vải bố, mùi giấy. Chúng đang bốc lên nồng nặc. Hắn cảm nhận được khoái vị của sự cháy, hắn thấy mình đang cháy dữ dội. 
Mỗi sáng sớm mai, tôi đã thấy hắn ngồi ở quán café trước cơ quan, rất đúng giờ.
Một ngày, hắn hỏi tôi (hay chính hắn đang muốn chỉ hướng cho tôi) về một truyện có cấu trúc mà hắn hay viết, tôi nghĩ, đó là cách rập khuôn theo kiểu sáng tạo của nhiều người đi trước, hắn nói rằng lý thuyết luôn phải có trước trong mỗi hư cấu, trong mỗi sự tưởng tượng của con người. Tôi mở link, ấn tượng nhất là một dòng sông đen ngòm trong “Chết”. Khi cái chết cũng có lời hẹn trước thì liệu người ta có thờ ơ với một cái mỉm cười của ai đó thoáng qua? Mọi cái chết như là lời hứa trút ra từ dòng máu ào ạt của những người thân: cha, mẹ, cô, trò, bạn bè…nhường nhau đi trước. Tôi rùng mình, mọi suy nghĩ méo mó. Cảm giác bất an chìm ngập cả dòng sông hiền từ phẳng lặng. Hắn khiến tôi từng khâm phục, khâm phục bởi tôi đã quá sợ hãi. Tôi đã từng gá nỗi sợ hãi của mình vào những dòng lý thuyết sáo rỗng: “hãy vượt qua những ranh giới ngầm, bạn hãy là một con kỳ nhông biến màu giữa sa mạc”. Tôi đã viết những dòng đánh lừa cảm xúc như vậy mà không một chút mảy may tra vấn. Hắn nói với tôi về sự phản tỉnh, tư tưởng, triết học, phân tâm, ngôn ngữ điện ảnh, nghệ thuật trình diễn đương đại…, chúng ta muốn lột trần hiện thực đau đớn này bằng chính những điều tưởng như không thực, siêu hư cấu làm được điều đó, càng ảo hóa và phi lí thì càng chạm sâu vào hiện thực, chứ nếu chỉ mô tả, miêu tả kể lể thì sẽ trình ra những hiện thực thiếu sức sống, ẻo lả.
Có vài bức họa của hắn làm tôi kinh ngạc, mọi thứ như bị vỡ từ kỷ Tân sinh. Lớp băng hà bỗng vỡ toang. Chúng từ từ chảy, mọi sự chết bắt đầu ngọ nguậy. Những cây dương xỉ, những cây rong tảo, hay những loài thằn lằn bỗng nhiên sống lại và lấn chiếm mặt đất. Con người đã tự hủy hoại mình bởi những cái nhìn quỷ quyệt, man trá. Nhưng tôi tin điều đó thật đúng, có thể hắn đã tiên tri trước những điều mà chúng ta chưa thấy. Mọi sự sống rồi sẽ bắt đầu từ màu rêu đậm hoen rỉ như bức thành nhà Hồ – màu mà tôi thấy hàng ngày trên những bức tranh của hắn. Chúng kiên cố như những lớp hóa thạch đã chốt lại cái ranh giới của một kỷ đã bị vùi lấp, và lòng tham, sự bạo tàn của con người không thể vượt lên được.
Hôm qua tôi nghe tin hắn mắc chứng sợ hãi, hắn sợ ở một mình trong phòng. Hắn đã bị người ta lấy mất những chiếc mặt nạ để trên đầu giường. Hắn nghĩ là do lũ trẻ con hiếu kỳ thôi. Hắn hét toáng lên khi nhìn lên trần nhà đầy những con mắt trên mái tôn bị thủng lỗ. Ánh sáng dọi vào, hắn nheo mắt và sau đó nhắm tít lại, hỏi: “chúng mày muốn gì? chúng mày muốn biết sự thật ư? Chúng có màu đỏ ấy, đỏ loét, đỏ từng khúc xương, từng lóng tay, biết chưa, biết rồi thì cút hết cả đi!” Vợ hắn hoảng, đứa con gái khóc thét lên khi vừa về đến nhà. Giữa trưa trời thật nóng, cái nóng ở trong nhà hắn như lò luyện kim đan. Hắn thấy người ta đang luyện hắn thành một thứ cao gì đấy. Hắn tự nguyện. Hắn xin một ân huệ là hãy gửi một ít cao ấy về với người thân của hắn. Đêm ấy hắn mơ về cánh đồng có rất nhiều mạ non trên những ô ruộng đầy nước mát, mẹ hắn đang phe phẩy cái nón rách bươm bên khuôn mặt đầy mồ hôi nhễ nhại. Ông nội và cha đang ngồi uống nước chè xanh với kẹo vừng. Hy vọng người ta sẽ gửi quà của hắn ra trước mùa giáp hạt.
*
Bệnh viện màu trắng lóa, hắn lại chói mắt. Vị bác sĩ nói: 
– Cậu không phải là xác chết, biết chưa! 
Hắn cười, vẻ mặt thản nhiên: 
– Vậy thì xác chết có bị chảy máu? 
– Tất nhiên là không, với xác chết máu đã đông không chảy được – ông ta từ tốn trả lời. 
Hắn lập tức đưa ngón trỏ lên miệng cắn. Hắn nếm được vị ngọt ngọt và mằn mặn. 
– Tôi không bị tâm thần, hiểu chưa! Xác chết vẫn chảy máu, ông xem. 
Hắn đưa ngón tay đầy máu trước mặt vị bác sĩ. Vị bác sĩ giật phắt mình, người chung quanh chạy vào, tất cả hoảng loạn. 
Hắn khóc: 
– Nhưng mà xác chết cũng chảy máu, các người không thấy đó thôi. Tôi đã chết, sự thật là như vậy mà. 
Người ta chụp hai cánh tay của hắn và dẫn đi về phía dãy dành cho bệnh nhân bị rối loạn tâm thần nặng.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Giá dầu thô giảm khiến Việt Nam chịu thiệt nặng ra sao?


Trong thời gian qua, giá dầu thế giới giảm luôn là mối quan tâm hàng đầu đối với nhiều quốc gia trong khu vực châu Á vì đây là khu vực nhập khẩu dầu thô lớn nhất trên toàn cầu. Đối với Việt Nam, việc giá dầu giảm đã gây ra những ảnh hưởng tiêu cực trông thấy.

Ảnh minh họa
Theo đánh giá của nhiều chuyên gia, giá dầu giảm sẽ kéo theo GDP của Việt Nam giảm theo vì xuất khẩu dầu thô đang là một trong những lĩnh vực xuất khẩu trụ cột của Việt Nam. Theo số liệu mới nhất của Tổng cục Hải quan, 7 tháng đầu năm 2015, lượng dầu thô xuất khẩu của Việt Nam đạt 5,44 triệu tấn, tăng 1,5% so với cùng kỳ năm trước. Tuy nhiên, do đơn giá dầu thô bình quân giảm 47,8% khiến trị giá xuất khẩu dầu thô của cả nước chỉ đạt2,46 tỉ USD, giảm 47,1% so với cùng kỳ năm ngoái, tương đương với mức giảm 2,18 tỉ USD. 

Về mặt nhập khẩu, lũy kế 7 tháng đầu năm, cả nước đã nhập khẩu 5,93 triệu tấn xăng dầu với giá trị đạt 3,42 tỉ USD, tăng 8,4% về lượng và giảm 34% về trị giá so với cùng kỳ năm trước. Bên cạnh đó, giá xăng dầu thành phẩm giảm đã khiến số thu thuế nhập khẩu, thuế tiêu thụ đặc biệt, thuế giá trị gia tăng đối với mặt hàng này cũng bị hụt hàng nghìn tỉ đồng.
Một số chuyên gia kinh tế nước ngoài trước đó đã từng đánh giá rằng nếu giá dầu giảm xuống 40 USD/thùng, nền kinh tế Việt Nam có thể hao hụt tới 110.000 tỉ đồng trong năm 2015 từ sự suy giảm hoạt động khai thác và xuất nhập khẩu dầu khí.

Bất lợi gần đây nhất mà giá dầu giảm gây ra cho nền kinh tế Việt Nam chính là làm suy giảm kim ngạch xuất khẩu của Việt Nam sang Úc. Cụ thể, theo số liệu thống kê mới nhất của Tổng cục Hải quan, trong năm 2015, kim ngạch hai chiều giữa Việt Nam và Úc đạt 4,93 tỉ USD, giảm 19% so với năm 2014, trong đó xuất khẩu của Việt Nam sang Úc đạt 2,91 tỉ USD, giảm 27,2%, kim ngạch nhập khẩu của Việt Nam từ Úc đạt 2,02 tỉ USD, giảm 1,6% so với cùng kỳ. Việt Nam xuất siêu khoảng 900 triệu USD sang Úc.


Tổng cục Hải quan đánh giá kim ngạch xuất khẩu của Việt Nam sang Úc giảm chủ yếu là do giá dầu thô giảm mạnh. Kim ngạch xuất khẩu dầu thô giảm tới 69,4% (giảm gần 1,3 tỉ USD) và lần đầu tiên xuất khẩu dầu thô của Việt Nam chỉ đứng thứ 2 trong các mặt hàng Việt Nam xuất khẩu sang Úc. 

Trong những năm gần đây, xuất khẩu dầu thô chiếm khoảng 1/2 tổng kim ngạch xuất khẩu của Việt Nam sang Úc, do vậy, kim ngạch dầu thô giảm mạnh sẽ kéo tổng kim ngạch xuất khẩu giảm. Nếu không tính dầu thô, kim ngạch xuất khẩu các mặt hàng phi dầu thô vẫn tăng 9,5% so với năm 2014.

Theo đánh giá của tổ chức xếp hạng tín nhiệm Fitch Ratings, dầu thô lao dốc, Việt Nam sẽ là nước chịu thiệt nặng nề nhất trong khu vực châu Á bởi lẽ Việt Nam là nước phải chứng kiến chi phí nhập khẩu ròng tăng với mức tăng 1% GDP do lượng xuất khẩu sụt giảm mạnh. Kể từ năm 2013, cán cân vãng lai của Việt Nam đã suy giảm, một trong những nguyên nhân này chính là do kim ngạch xuất khẩu dầu thô giảm.

Trước đó, trao đổi với báo chí về bối cảnh giá dầu thô suy giảm ảnh hưởng tới nền kinh tế Việt Nam, TS Lương Văn Khôi, Trưởng ban Kinh tế thế giới thuộc Trung tâm Thông tin và dự báo kinh tế - xã hội quốc gia (Bộ Kế hoạch và Đầu tư) nhận định các nền kinh tế xuất khẩu dầu mỏ sẽ chịu tác động tiêu cực và rất nặng nề trong năm 2016 và tăng trưởng kinh tế thế giới giảm. Riêng GDP của Việt Nam có thể sẽ sụt giảm mạnh.

Tuy nhiên, trước bối cảnh giá dầu thô hiện nay, nhiều chuyên gia cũng cho rằng Việt Nam nên thích ứng và coi giá dầu giảm là cơ hội thúc đẩy tái cơ cấu, tăng năng suất lao động, tiết kiệm chi phí, giảm giá thành sản phẩm và cân nhắc kỹ lưỡng các tác động sâu rộng hơn trong giai đoạn tới.

http://motthegioi.vn/tieu-diem/gia-dau-tho-giam-khien-viet-nam-chiu-thiet-nang-ra-sao-289561.html

Nhận xét: 

Xét về tổng thể và lâu dài thì giá dầu giảm VN sẽ có lợi vì:

1. VN nhập khẩu thành phẩm dầu vẫn cao hơn giá trị xuất dầu thô

2. Chi phí SX sẽ giảm giúp DN sẽ phát triển mạnh hơn và sẽ tạo ra nhiều công ăn việc làm và thu được nhiều thuế (đây mới là bền vững)

3. Chi phí SX dầu thô VN lớn hơn nhiều so với thế giới (từ 25USD-70USD/thùng) so với trung đồng 5SD-10USD/thùng như vậy thực chất lợi nhận VN thu về rất ít và có lợi cho nhà nước rất ít. 

Do đó không nên để nền kinh tế phụ thuộc lớn và dầu mỏ vì nó không phải là thế mạnh của VN.
Phần nhận xét hiển thị trên trang