Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Chủ Nhật, 24 tháng 1, 2016

Xe om biet gi ma tham gia?

“Quy chế phát ngôn viên số 25" do Thủ tướng ký ban hành 4/5/2013…

Hai Xe Ôm.
chum anh hoat dong ben le dai hoi dang lan thu xii
Trung tâm báo chí Đại hội XII
Điều 4 Hiến pháp 2013 quy định tại khoản 3:” Các tổ chức của Đảng và đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật…
Căn cứ vào điều khoản này của Hiến pháp, Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ 12 của Đảng CS Việt Nam là một sự kiện trọng đại, tập hợp 1510 đại biểu, hơn 100 nhà báo trong ngoài nước tham gia khai thác tin bài, do đó Ban tổ chức đại hội phải tuân thủ các quy định của pháp luật hiện hành trong đó có vấn đề cung cấp thông tin cho báo chí…

Về vấn đề cung cấp thông tin cho báo chí, ngày 4/5/2013, Thủ tướng đã ký Quyết định số 25/2013/QĐ-TTg ngày ban hành Quy chế phát ngôn và cung cấp thông tin cho báo chí của các Bộ, cơ quan ngang Bộ, cơ quan thuộc Chính phủ, UBND các tỉnh, thành phố trực thuộc Trung ương.
Như vậy Ban tổ chức Đại hội Đảng lần thứ 12 là đối tượng điều chỉnh của Quyết định số 25/2013/QĐ-TTg…vì quyết định này có hiệu lực thi hành từ ngày 1.7.2013.
Tại Điều 2 curq Quyết định 25 quy định cụ thể:
“Người phát ngôn và cung cấp thông tin cho báo chí
1. Người phát ngôn và cung cấp thông tin cho báo chí của cơ quan hành chính nhà nước gồm:
a) Người đứng đầu cơ quan hành chính nhà nước;
b) Người được người đứng đầu cơ quan hành chính nhà nước giao nhiệm vụ phát ngôn và cung cấp thông tin cho báo chí thường xuyên (sau đây gọi là Người phát ngôn);
Họ tên, chức vụ, số điện thoại và địa chỉ e-mail của Người phát ngôn phải được công bố bằng văn bản cho các cơ quan báo chí, cơ quan quản lý nhà nước về báo chí và phải được đăng tải trên Cổng thông tin điện tử hoặc trang tin điện tử của cơ quan hành chính nhà nước.


c) Trong trường hợp cần thiết, người đứng đầu cơ quan hành chính nhà nước có thể ủy quyền cho người có trách nhiệm thuộc cơ quan mình phát ngôn (sau đây gọi chung là Người được ủy quyền phát ngôn) hoặc phối hợp cùng Người phát ngôn để phát ngôn hoặc cung cấp thông tin cho báo chí về những vấn đề cụ thể được giao;
Người phát ngôn quy định tại Điểm b Khoản 1 Điều này nếu đi vắng mà không thể thực hiện phát ngôn và cung cấp thông tin cho báo chí thì phải báo cáo để Người đứng đầu cơ quan hành chính ủy quyền cho người có trách nhiệm thuộc cơ quan mình thực hiện việc phát ngôn và cung cấp thông tin cho báo chí;
Việc ủy quyền phát ngôn được thực hiện bằng văn bản, chỉ áp dụng trong từng vụ việc và có thời hạn nhất định;
Khi thực hiện ủy quyền thì họ tên, chức vụ, số điện thoại và địa chỉ e-mail của Người được ủy quyền phát ngôn, văn bản ủy quyền phải được đăng tải trên Cổng thông tin điện tử hoặc trang tin điện tử của cơ quan hành chính nhà nước trong thời hạn 12 giờ kể từ khi ký văn bản ủy quyền.
2. Người phát ngôn, Người được ủy quyền phát ngôn quy định tại Điểm b, Điểm c Khoản 1 Điều này không được ủy quyền tiếp cho người khác…”
Theo Điều 2: mỗi cơ quan, tổ chức người đứng đầu sẽ làm nhiệm vụ phát ngôn viên hoặc ủy quyền, giao nhiệm vụ phát ngôn và cung cấp thông tin cho báo chí thường xuyên cho 1 người..
Quy chế cũng nêu rõ, người phát ngôn hoặc người được ủy quyền phát ngôn theo quy định phải bảo đảm các tiêu chuẩn: là cán bộ, công chức thuộc biên chế chính thức và đang công tác tại cơ quan hành chính nhà nước; có lập trường chính trị, tư tưởng vững vàng, có phẩm chất đạo đức tốt, có thái độ trung thực khách quan; có am hiểu sâu về chức năng, nhiệm vụ, quyền hạn, cơ cấu tổ chức và lĩnh vực quản lý của cơ quan hành chính nhà nước mà mình đang công tác; có hiểu biết nhất định về lĩnh vực báo chí, nắm vững các quy định pháp luật về báo chí; có năng lực phân tích, tổng hợp, xử lý thông tin báo chí và có khả năng giao tiếp với báo chí.
Trường hợp người phát ngôn đi vắng thì người đứng đầu, Đại hội Đảng lần thứ 12 người đứng đầu là ông Nguyễn Phú Trọng sẽ ủy quyền bằng văn bản cho một người nào đó trong một vụ việc cụ thể nào đó và trong thời hạn nhất định…
Đại hội Đảng mới diễn ra 3 ngày, thế nhưng thấy trên báo chí đưa tin đã có tới 4 vị sau đây cung cấp thông tin cho báo chí: Ông Nguyễn Thế Kỷ-Phó Ban Tuyên giáo TW, Ông Vũ Ngọc Hoàng-Phó Ban Tuyên giáo TW, ông Nguyễn Bắc Son-Bộ trưởng Bộ Thông tin-Truyền thông; Ông Trương Minh Tuấn-Thứ trưởng Bộ Thông tin-Truyền thông; ông Nguyễn Hạnh Phúc – Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội;Thượng tướng Võ Tiến Trung, Giám đốc Học viện Quốc phòng; Vũ Trọng Kim-Phó Chủ tịch kiêm Tổng Thư ký UB TƯ MTTQ VN-
Vậy, mới 3 ngày mà báo chí đã được 5 vị cung cấp thông tin liên quan tới việc tổ chức Đại hội Đảng lần thứ 12, toàn những thông tin động trời cả…
Những thông tin này khác với các thông tin do các nhà báo khai thác từ các đại biểu tham gia đại hội, nói về suy nghĩ và sự quan tâm của các nhân họ tới đại hội…
Vậy đề nghị Thanh tra Bộ Thông tin Truyền thông gấp rút cho thanh tra Đại hội Đảng lần thứ 12 xem có Ban chấp hành TW Đảng có ủy quyền cho 1 người làm phát ngôn viên của Đại hội 12 như Quy định tại Quyết định 25 do Thủ tướng ký; Trong 6 vị có tên trên ai là phát ngôn chính thức, ai là người được ủy quyền phát ngôn cho từng vụ việc cụ thể…
Việc ủy quyền này có được tiến hành bằng văn bản, tức bằng quyết định không ?
Nếu kiểm tra thấy có dấu hiệu vi phạm Quyết định 25 thì đề nghị xử lý theo Điều 8 của Quyết định 25:
“Điều 8. Xử lý vi phạm.
Cơ quan, tổ chức, cá nhân có liên quan không thực hiện, thực hiện không đúng hoặc thực hiện không đầy đủ các quy định trong Quy chế này thì tùy theo tính chất, mức độ vi phạm sẽ bị xử lý kỷ luật, xử lý vi phạm hành chính hoặc bị truy cứu trách nhiệm hình sự theo quy định của pháp luật.”


H.X.Ô.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Tương đồng giữa Phan Đăng Lưu và Hồ Chí Minh (bài Phan Tâm, 2009)

Giao blg.

Bài đã lên trang của Tạp chí Sông Hương từ năm 2009.

Tác giả Phan Tâm là người họ Phan ở gần quê của Phan Đăng Lưu, nhưng không cùng một dòng Phan. Phan Tâm viết:

"Tôi là kẻ hậu sinh, hậu học, đến với đề tài Phan Đăng Lưu, không chừng bị đàm tiếu: Thấy người sang bắt quàng làm họ.
Thật ra, Phan Đăng Lưu họ Mạc, dòng dõi Mạc Đĩnh Chi, chi họ này mới đến Hoa Thành từ thế kỷ 17.
Còn họ chúng tôi, dòng dõi tiến sĩ Phan Tất Thông đã ở Nghệ An hơn 600 năm nay.
Tuy vậy, cũng có liên quan: Cụ Phán, thân sinh ông Lưu, với cha tôi là con o con cậu, nhà ở liền xóm. Cụ Phán là người "giao chỉ" (hai ngón chân cái khuỳnh ra, giao vào nhau), người thông minh khoáng đạt, đến quan huyện quan phủ cụ cũng xem thường. Cụ bà là người cực kỳ hiền lành, cả đời không làm hại ai. Có vậy mới sinh được ông Lưu, ông Tài.

Cha tôi kể: Khi còn ở nhà, bác Lưu hay sang nhà tôi chơi, ngồi chõng tre, ăn khoai luộc, uống nước chè xanh. Bác đậm người, rất hiền, hay cười, đọc sách cả ngày.
Cha tôi kể: Trên chuyến xe lửa Hà Nội - Sài Gòn năm ấy, bác mặc áo dài tàu, đội mũ tàu, nói tiếng Quảng Đông.
Mật thám tưởng người Hoa, đã bỏ đi, sau vì có chỉ điểm nó mới quay lại và bắt bác.
Đó là ngày 22 - 11 - 1940.
Hôm sau thì nổ ra khởi nghĩa Nam Kỳ.
Khởi nghĩa không thành, bị đàn áp, máu xương tràn vào tận Ngọc Hiển, Cà Mau.
Phan Đăng Lưu bị chính phủ Pê - tanh xử tử hình tại Hóc Môn ngày 25 - 5 -1941 tức là ngày 29 tháng tư năm Kỉ Dậu.
Gia đình lấy ngày 29 tháng tư năm âm lịch hàng năm làm ngày giỗ. "

Sông Hương là tên một tờ báo mà Phan Đăng Lưu làm chủ bút.




10:06 | 28/04/2009

PHAN TÂM

Quê hương Phan Đăng Lưu, xã Hoa Thành, huyện Yên Thành, cách Kim Liên, Nam Đàn, quê hương Hồ Chí Minh khoảng 60 km.Hai nhân cách lớn của đất Nghệ An. Không hẹn mà gặp, xuất phát từ lương tri dân tộc, chủ nghĩa yêu nước Việt Nam, đến chủ nghĩa Mac - Lê nin, thành hai chiến sĩ cộng sản Việt Nam nổi tiếng.
Điểm tương đồng, giao hội giữa Hồ Chí Minh & Phan Đăng Lưu
Năm 1928, Phan Đăng Lưu đến Quảng Châu, Trung Quốc, thì Nguyễn Ái Quốc đã sang Liên Xô.
Năm 1941, Hồ Chí Minh về nước thì Phan Đăng Lưu đã hy sinh.
Tuy chưa gặp lãnh tụ, nhưng Phan Đăng Lưu là người sớm có phong cách Hồ Chí Minh.


1, Tiếp thụ văn hoá Phương Đông:Phương Đông, chủ yếu là Trung Hoa. Đối với nước ta, nói học văn hoá phương Đông là học chữ Hán, học đạo Nho, học Bách gia và Bắc sử. Hồ Chí Minh và Phan Đăng Lưu ra đời vào lúc chữ Hán còn thịnh, được học chữ Hán ít ra là 9, 10 năm rồi sau đó là tự học.
Chữ Hán của Hồ Chí Minh đạt đến nhuần nhị uyên bác, làm thơ bằng chữ Hán đạt đến phong vị thơ Đường, thơ Tống.
Phan Đăng Lưu học chữ Hán viết được hàng 8, từng lều chõng đi dự khoa thi hương cuối cùng năm 17 tuổi (1919).
Rồi, vốn Hán học cùng với tinh hoa văn hoá Phương Đông là cơ sở cho hai con người xứ Nghệ thành những người Phương Đông có bản lĩnh, đậm đà bản sắc dân tộc với tinh thần yêu nước Việt Nam sâu sắc nhất.

2, Học tập văn hoá Phương Tây:Cuối thế kỷ 19, chủ nghĩa tư bản phương Tây phát triển, đưa văn hoá cùng kỹ thuật công nghiệp và súng đạn ra toàn thế giới. Gió Tây ào ào mạnh mẽ, tưởng chừng thổi bạt cả gió Đông.
Các phạm trù kinh điển Nho giáo truyền từ đời này sang đời khác đã thành những cái khung cứng nhắc bó chặt lấy mọi tầm nhìn. 
Phương Đông thích nghi không kịp.
Trung Quốc là nước đầu tiên chạm trán với chủ nghĩa tư bản Phương Tây và bị xâu xé.
Rồi đến Việt Nam. Vua chúa nhà Nguyễn như mê ngủ.
"Sự mê ngủ của một lực lượng được gọi là tiên tri tiên giác, bao giờ cũng là nhân tố hàng đầu của mọi bi kịch lịch sử". (Cao Xuân Huy, Chủ thuyết canh tân của Nguyễn Trường Tộ, tr 356).

Hậu quả là Việt Nam mất chủ quyền quốc gia, mất nước vào tay chủ nghĩa tư bản Pháp.
Hồ Chí Minh (bấy giờ là Nguyễn Tất Thành) chuyển sang học chữ quốc ngữ, học chữ Pháp, đến đầu thế kỉ 20 thì sang hẳn nước Pháp để học tập, tiếp thụ văn hoá Pháp, văn hoá phương Tây, mong hoàn thiện, nâng cao bản lĩnh văn hoá và tầm nhìn cho mình, quá trình đó cũng gọi là "đi tìm con đường cứu nước".
Rõ ràng là với tấm lòng yêu nước không thôi, không thể đương đầu với chủ nghĩa thực dân Pháp.

Nguyễn Đình Chiểu (1822 - 1888) "thà đui mà giữ đạo nhà", ghét Tây đến độ đường Tây làm không chịu đi, vải Tây bán không thèm mặc, nổi tiếng với tấm lòng trong sáng "Chở bao nhiêu đạo thuyền không khẳm/ Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà", nhưng rồi cụ Đồ chỉ ca ngợi được người nông dân Cần Giuộc, hăng hái chiến đấu chống xâm lược không quản hy sinh tính mạng, "liều mình như chẳng có", còn "mấy thằng gian" là tập đoàn cướp nước Tây dương, thì bút cụ Đồ không đâm nổi, trước hết là vì cụ mù loà, không thấy được mặt mũi quân thù, thứ nữa, quan trọng hơn là cụ không đọc, không viết được chữ quốc ngữ và chữ Pháp.
Việc "đâm mấy thằng gian" ấy rồi sẽ phải nhờ đến Nguyễn Ái Quốc, đến "bút chẳng tà" của Nguyễn Ái Quốc với những bài viết bằng tiếng Pháp, sắc như dao, đăng trên báo Pháp, như "Lời than vãn của bà Trưng Trắc", "Vi hành", "Va - ren và Phan Bội Châu" đến tác phẩm tiêu biểu là "Bản án chế độ thực dân Pháp" xuất bản ngay trên đất Pháp. 

Rõ ràng, có học văn hoá Phương Tây, đọc được luận văn của Lê - Nin về vấn đề dân tộc và thuộc địa, Nguyễn Ái Quốc mới thấy ra "cái cần thiết cho chúng ta", mới nhìn ra "con đường giải phóng chúng ta",
Và càng rõ ràng, cách mạng là khoa học, nhà cách mạng phải không ngừng học tập, phải là người có kiến thức, có văn hoá.
Phan Đăng Lưu học chữ Hán đến 17 tuổi, chuyển sang tân học, sau hai năm đã đậu bằng tiểu học ở Vinh, rồi vào Huế học trung học, được mấy năm lại xin vào trường Canh nông Tuyên Quang học hai năm. Ra làm ở Sở thí nghiệm nuôi tằm Đông ba Vĩnh Phú, rồi xin đổi về Diễn Châu rồi vào Vinh. 

Gặp phong trào yêu nước đòi thả Phan Bội Châu và truy điệu Phan Chu Trinh, Phan Đăng Lưu hăng hái tham gia, bị mật thám theo dõi, bị đổi từ Vinh đi Linh Cảm, Hà Tĩnh, rồi Phú Phong, Bình Định, đến Đà Lạt, Di Linh, Lâm Đồng, ở đâu Phan Đăng Lưu cũng tỏ thái độ chống Pháp, cuối cùng bị cách chức.
Phan Đăng Lưu về quê một thời gian, rồi vào Huế, bước vào con đường hoạt động cách mạng chuyên nghiệp. Bấy giờ là vào năm 1927, Phan Đăng Lưu 25 tuổi, Đảng Cộng sản Việt Nam chưa ra đời.

Nhờ giỏi tiếng Pháp, Phan Đăng Lưu đọc được các báo chí gửi từ nước ngoài về, đọc Bản án chế độ thực dân Pháp (bằng tiếng Pháp) của Nguyễn Ái Quốc, lại học theo lối gửi thư hàm thụ qua Pháp, nghiên cứu cả lịch sử, chính trị, kinh tế và từ một đảng viên Tân Việt chuyển hẳn sang lập trường đảng Cộng sản.
Không hẹn mà nên, quĩ đạo Phan Đăng Lưu đã trùng với quĩ đạo Nguyễn Ái Quốc. Phan Đăng Lưu còn đọc Tư bản của Mác bằng tiếng Pháp và là một trong những người cộng sản Việt Nam đầu tiên nghiên cứu kinh tế chính trị và học thuyết giá trị thặng dư của Mác.

3, Sự nghiệp báo chí :
Viết báo, làm báo là việc quan tâm của Bác Hồ. Ở Pháp, ở Thái Lan, ở Quảng Châu, ở Cao Bằng, ở đâu Hồ Chí Minh cũng làm báo, ra báo, là tác giả hàng ngàn bài báo, bằng tiếng Pháp, tiếng Hán, tiếng Việt, coi công tác tuyên truyền, công tác tư tưởng là nhiệm vụ quan trọng thường xuyên của Đảng cách mạng. Phan Đăng Lưu cũng thế.
Năm 1930, bị giam ở Buôn Ma thuột, Phan Đăng Lưu vừa viết nhật ký, vừa học tiếng Ê đê, ra tờ Doãn đê tù báo.(Doãn tiếng Êđê nghĩa là Việt) để tuyên truyền lính người Thượng.
Khi tù chính trị Buôn Ma Thuột đấu tranh tuyệt thực, địch định để cho chết không ai biết, Phan Đăng Lưu đã bí mật viết tin cho một tờ báo của người Pháp ở Sài Gòn, đưa vụ việc ra công luận, khiến kẻ địch phải nhượng bộ.

Năm 1933, Phan Đăng Lưu viết báo nhờ gửi sang Pháp, việc bại lộ, bị tăng thêm 5 năm tù.
Năm 1936, Chính phủ Bình dân lên cầm quyền bên Pháp, ra lệnh ân xá, Phan Đăng Lưu được thả, đưa về quản thúc ở Huế.
Thời kỳ 1936 -  39, lịch sử cách mạng gọi là thời kỳ Đông Dương đại hội, báo chí công khai của Đảng tuyên truyền đòi dân sinh dân chủ, huy động nhân dân đưa yêu sách đến Gô - Đa, phái viên của Chính phủ Bình dân Pháp.
Đây là thời kì hoạt động báo chí sôi nổi nhất của Phan Đăng Lưu với hàng trăm bài báo, đăng trên các báo Dân, Dân tiến, Dân muốn, Sông Hương tục bản... với các bút danh Đông Tùng, Phi Bằng, Bằng Phi, Sông Hương... (xem Nguyễn Thành, Phan Đăng Lưu, tiểu sử, tác phẩm, NXB Thuận hoá 1998).

Kiến thức rộng, ngòi bút sắc sảo, Phan Đăng Lưu xứng đáng với câu "Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà" Nguyễn Đình Chiểu viết năm 1860, thành một nhà báo cánh tả tiên phong của Cách mạng Việt Nam. 
Chẳng hẹn mà nên, quĩ đạo Phan Đăng Lưu lại một lần nữa trùng với quĩ đạo Nguyễn Ái Quốc - Hồ Chí Minh.

4, Bút pháp:
Về bút pháp Hồ Chí Minh thì đã có rất nhiều tác giả, uyên bác và đủ thẩm quyền, với hàng trăm bài viết, tham luận này không nói lại, chỉ xin tóm tắt: Bác Hồ viết ngắn gọn và hài hước.
Hài là sức mạnh của văn học, nhờ bút pháp hài, những bài báo như: Vi hành, Va - ren và Phan Bội Châu đã thành tác phẩm văn học.
Trong sáng tác của mình (xem sách đã dẫn) Phan Đăng Lưu đã sử dụng nhiều thủ pháp hài, trong đó có cách "chiếu radio", ngày nay ta gọi là chiếu điện, chiếu X quang để vạch trần tâm địa đối phương.
Phạm X. lăm le tranh chức Viện trưởng Dân biểu Trung kỳ với Huỳnh Thúc Kháng, là một người nghiện, mồm nói thì hay ho, mà "chiếu radio", trong bụng lại thấy toàn bàn đen và thuốc phiện.

Ông Nghị Y., nhà cầm quyền giới thiệu ra tranh cử, chiếu điện, thấy trong đầu chỉ cái khoang đếm tiền là còn sáng, còn các khoang khác thì chứa toàn bã đậu v.v...
Thủ pháp này về sau Tự lực văn đoàn cũng thường vận dụng trên các báo Ngày nay, Phong hoá.

5, Học và sử dụng tiếng Pháp:Tiếng Pháp, ngôn ngữ sang trọng nhất Tây phương thế kỷ 19, nhiều người cho là khó.
Thời còn thuộc Pháp, ở ta, là ngôn ngữ chính thức, học sinh học tiếng Pháp từ lớp 2, ở một tỉnh ham học như Nghệ An, số người giỏi tiếng Pháp cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Ai cũng biết thấm nhuần được một ngoại ngữ không đơn giản, đó là chuyện "học đổi mạng" (chữ của Phan Ngọc).

Nguyễn Ái Quốc sống giữa lòng nước Pháp, tự mình học tập, nhờ bền gan bền chí, đến chỗ làm chủ được ngôn ngữ Pháp, để dùng nó như một công cụ, một phương tiện hoạt động cách mạng.
Phan Đăng Lưu ở trong nước, miệt mài tự học là chính.
Huỳnh Thúc Kháng viết : Ông Lưu là người rất chăm học. 
Ngay ở trong tù, thấy mẩu giấy, tờ báo, đều nhặt lên, có chữ thì đọc, không có chữ thì cất làm giấy viết.
Ông học thuộc cả từ điển Pháp.
Căn cứ vào các bài viết còn để lại, có thể nói Hồ Chí Minh và Phan Đăng Lưu là hai nhà cách mạng giỏi tiếng Pháp ở Việt Nam và đó cũng là điểm tương đồng, giao hội giữa Hồ Chí Minh và Phan Đăng Lưu.

6, Phong cách:Tố Hữu viết: Anh Lưu tập nhu thuật, ăn uống đạm bạc mà vẫn mạnh khoẻ, nằm xuống là ngủ được.
Phan Đăng Tài viết: Phan Đăng Lưu sống lạc quan, giản dị, ăn uống đạm bạc, quần áo sơ sài, không nhằm lợi ích riêng mà hướng về một mục tiêu duy nhất: phục vụ cách mạng, phục vụ nhân dân.
Lê Duẩn viết: Phan Đăng Lưu là một trí thức cách mạng tiêu biểu, là tấm gương về phẩm chất, đạo đức cách mạng.

7, Bức thư cuối cùng:Khi bác Lưu còn ở nhà, tôi chưa ra đời. Nay vào nhà lưu niệm, xem ảnh, thấy thật giống anh Tề, con trai bác.
Đến khi đọc đến Bức thư cuối cùng thì thật ngỡ ngàng.
Thư viết trong khám tử hình, gần một tháng trước ngày hy sinh, vừa biện hộ cho mình, vừa tố cáo chế độ, vừa an ủi gia đình, nghĩa lớn, tình riêng, được diễn đạt bằng một thứ Pháp văn điêu luyện, xao xuyến lòng người.
Xem thư, tôi như "thấy" được bác Lưu rõ hơn là xem ảnh: một trí thức cách mạng, một chiến sĩ anh hùng chịu hy sinh vì độc lập dân tộc ở tuổi đời 39.

Bức thư chỉ hơn 400 chữ, hiện được lưu giữ ở Bảo tàng cách mạng ở Hà Nội, là tư liệu có giá trị như một tác phẩm văn học, là anh linh còn lại của Phan Đăng Lưu.
Hiện đã có bản dịch ra tiếng Việt mà xem ra chưa xứng với nguyên tác.
Như một sự trùng hợp:
Trong nhà tù Tưởng Giới Thạch, Hồ Chí Minh viết Ngục trung nhật kí bằng chữ Hán. Trong khám tử hình Sài Gòn, Phan Đăng Lưu viết bức thư cuối cùng bằng Pháp văn. Hai nhân vật, một cách làm, bác học mà không ai cho là phi dân tộc.

8, Kết luận:Tôi là kẻ hậu sinh, hậu học, đến với đề tài Phan Đăng Lưu, không chừng bị đàm tiếu: Thấy người sang bắt quàng làm họ.
Thật ra, Phan Đăng Lưu họ Mạc, dòng dõi Mạc Đĩnh Chi, chi họ này mới đến Hoa Thành từ thế kỷ 17.
Còn họ chúng tôi, dòng dõi tiến sĩ Phan Tất Thông đã ở Nghệ An hơn 600 năm nay.
Tuy vậy, cũng có liên quan: Cụ Phán, thân sinh ông Lưu, với cha tôi là con o con cậu, nhà ở liền xóm. Cụ Phán là người "giao chỉ" (hai ngón chân cái khuỳnh ra, giao vào nhau), người thông minh khoáng đạt, đến quan huyện quan phủ cụ cũng xem thường. Cụ bà là người cực kỳ hiền lành, cả đời không làm hại ai. Có vậy mới sinh được ông Lưu, ông Tài.

Cha tôi kể: Khi còn ở nhà, bác Lưu hay sang nhà tôi chơi, ngồi chõng tre, ăn khoai luộc, uống nước chè xanh. Bác đậm người, rất hiền, hay cười, đọc sách cả ngày.
Cha tôi kể: Trên chuyến xe lửa Hà Nội - Sài Gòn năm ấy, bác mặc áo dài tàu, đội mũ tàu, nói tiếng Quảng Đông.
Mật thám tưởng người Hoa, đã bỏ đi, sau vì có chỉ điểm nó mới quay lại và bắt bác.
Đó là ngày 22 - 11 - 1940.
Hôm sau thì nổ ra khởi nghĩa Nam Kỳ.
Khởi nghĩa không thành, bị đàn áp, máu xương tràn vào tận Ngọc Hiển, Cà Mau.
Phan Đăng Lưu bị chính phủ Pê - tanh xử tử hình tại Hóc Môn ngày 25 - 5 -1941 tức là ngày 29 tháng tư năm Kỉ Dậu.
Gia đình lấy ngày 29 tháng tư năm âm lịch hàng năm làm ngày giỗ. 

Bằng phẩm chất con người xứ Nghệ và ý chí cách mạng, Phan Đăng Lưu đã tự đi vào con đường Hồ Chí Minh, như cành cây vươn về phía ánh sáng và đã có những cống hiến nhất định, nêu tấm gương toàn tâm toàn ý phục vụ cách mạng, phục vụ nhân dân, chịu sự hy sinh cao nhất, thành một liệt sĩ cách mạng tiền bối, một tia sáng đẹp bên cạnh hào quang Hồ Chí Minh.
Hồ Chí Minh (1890 - 1969) hơn Phan Đăng Lưu (1902 - 1941) một giáp.
Trong lịch sử, từng xuất hiện một cặp Nghệ - Tĩnh cũng hơn kém nhau một giáp: Nguyễn Huệ (1753 - 1792) và Nguyễn Du (1765 - 1820), dẫu bất tương đồng mà đều đạt đến những giá trị vĩnh cửu, đỉnh cao dân tộc.

P.T
(
168/02-03)

http://tapchisonghuong.com.vn/tin-tuc/p0/c7/n2018/Diem-tuong-dong-giao-hoi-giua-Ho-Chi-Minh-Phan-Dang-Luu.html

Phần nhận xét hiển thị trên trang

ÔNG SANG ÔNG DŨNG ĐƯỢC ĐỀ CỪ VÀO TW KHÓA 12


Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng

Chủ tịch nước, Thủ tướng được đề cử vào Trung ương khoá 12 
15:49 - Chủ Nhật, 24/1/2016

Có một số ủy viên Bộ Chính trị trong những người được giới thiệu bổ sung để bầu vào Trung ương khóa mới... 
Trong 62 người được giới thiệu bổ sung để bầu Ban Chấp hành Trung ương khoá mới tại Đại hội Đảng lần thứ 12, có đương kim Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng...

Đây là nguồn tin từ ông Vũ Ngọc Hoàng, Phó trưởng ban Tuyên giáo Trung ương.

Ông Hoàng cũng cho biết thêm, gần 50% trong số những người được giới thiệu bổ sung là uỷ viên Ban Chấp hành Trung ương khoá 11, trong đó có một số vị ủy viên Bộ Chính trị. Các ông Lê Thanh Hải, Phạm Quang Nghị, Lê Hồng Anh, Tô Huy Rứa cũng được đề cử.

"Ai xin rút thì sẽ xin ý kiến Đại hội"

Cho biết bên lề Đại hội Đảng lần thứ 12, ông Hoàng nói hiện chưa có ai tự ứng cử. "Chỉ có một người đề cử cũng được tổng họp vào danh sách", ông nói thêm.

Về quy trình tiếp theo, ông Hoàng cho biết Đại hội sẽ xem ý kiến của những người được đề cử, có thể sẽ có người xin rút, sau đó sẽ xin ý kiến Đại hội xem có cho rút hay không, sau đó lập danh sách chính thức để bỏ phiếu.

"Với những ai xin rút thì Đoàn Chủ tịch sẽ báo cáo xin ý kiến Đại hội", ông Vũ Ngọc Hoàng nói.

"Tất cả những người xin rút lập thành danh sách và có thể Đại hội sẽ bỏ phiếu kín, có thể là như thế, còn tuỳ thuộc vào điều hành".

Ngoài 62 vị được đề cử thêm để bầu uỷ viên Trung ương khoá mới, thì có 10 vị được đề cử bổ sung để bầu uỷ viên dự khuyết, một nguồn tin cho biết.

Một nguồn tin khác cho biết, Thủ tướng là người được giới thiệu nhiều nhất trong danh sách được đề cử bổ sung.

Ông Hoàng cũng nói thêm, với các nhân sự đang là uỷ viên Bộ Chính trị, ủy viên Ban Chấp hành khoá 11 nhưng không được Ban Chấp hành Trung ương khóa 11 giới thiệu, giờ được đề cử thêm, nếu Đại hội quyết định vẫn để trong danh sách bầu, thì việc bầu cũng không có áp lực gì, khi bỏ phiếu kín

Theo giới thiệu của Ban Chấp hành Trung ương khoá 11, có 199 ứng viên để bầu 180 uỷ viên Trung ương Đảng khoá 12 chính thức. Và có 22 ứng viên để bầu 20 vị uỷ viên dự khuyết.

Như vậy, số dư để bầu Ban Chấp hành Trung ương khoá 12 do Ban Chấp hành Trung ương khoá 11 giới thiệu là 10%.

Đại hội đã quyết định số dư để bầu không quá 30%, vì thế nhân sự ứng cử, để cử bổ sung sẽ không được vượt quá 39 người (để bầu cử uỷ viên chính thức và uỷ viên dự khuyết).

Kết quả công bố sáng 28/1

Chiều nay (24/1), Đoàn Chủ tịch Đại hội nghe các trưởng đoàn báo cáo về danh sách ứng cử, đề cử (bổ sung) vào Ban Chấp hành Trung ương khoá 12.

Sáng thứ Hai (25/1), Đoàn Chủ tịch sẽ thông báo tổng hợp danh sách ứng cử, đề cử (bổ sung) Ban Chấp hành Trung ương khoá 12 đến các đoàn.

Cũng tại đoàn, đại biểu ghi phiếu xin rút khỏi danh sách đề cử, ứng cử Ban Chấp hành khoá mới (nếu có). Tiếp đó, Đoàn Chủ tịch họp để xem xét các trường hợp xin rút.

Buổi chiều, tại hội trường, Đoàn Chủ tịch báo cáo với đại hội về việc bầu cử và danh sách ứng cử, đề cử, các trường hợp xin rút trước khi đại hội thực hiện quy trình để biểu quyết thông qua danh sách ứng cử, đề cử Ban Chấp hành Trung ương khoá 12 và tiến hành bầu ban kiểm phiếu.

Đầu giờ sáng 26/1, đại biểu nhận danh sách bầu cử chính thức tại đoàn, ghi phiếu bầu cử Ban Chấp hành Trung ương nhiệm kỳ mới tại đoàn. Điều này được một số vị đại biểu nhận xét là hợp lý, có thời gian để đại biểu cân nhắc và tập trung hơn khi ghi phiếu ở hội trường.

9h30 ngày 26/1, đại biểu tiến hành bỏ phiếu tại hội trường và kết quả sẽ được công bố vào cuối chiều cùng ngày.

Cả ngày 27/1, Ban Chấp hành Trung ương khoá 12 họp hội nghị lần thứ nhất bầu Bộ Chính trị, Tổng bí thư, Ban Bí thư, Uỷ ban Kiểm tra Trung ương, Chủ nhiệm Uỷ ban Kiểm tra Trung ương.

Kết quả bầu cử các chức danh nói trên sẽ được công bố tại phiên bế mạc Đại hội vào sáng thứ Năm, ngày 28/1.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

TỄU - BLOG: TÂM THƯ CỦA ÔNG KHA LƯƠNG NGÃI GỬI ĐẠI HỘI ĐẢNG 12...

TỄU - BLOG: TÂM THƯ CỦA ÔNG KHA LƯƠNG NGÃI GỬI ĐẠI HỘI ĐẢNG 12...: Tâm thư gởi Đại biểu Đại hội Đảng lần thứ 12 Kha Lương Ngãi,  TP. Hồ Chí Minh Kính thưa quý vị Đại biểu ĐH 12 Trong giờ phút... Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Bảy, 23 tháng 1, 2016

Tập Cận Bình tiết lộ nỗi lo "rủi ro lớn nhất" của Bắc Kinh


Những đánh giá của Chủ tịch Tập Cận Bình trước giới lãnh đạo Trung Quốc về rủi ro mà nước này phải đối diện gần đây đã được giới quan sát chú ý lý giải.

Truyền thông Trung Quốc hôm 21/1 đồng loạt đăng tải bài viết "Phát biểu nội bộ của Tập Cận Bình, giải thích 'rủi ro lớn nhất' của Trung Quốc hiện tại"
Bài viết trích dẫn phát biểu của Chủ tịch Tập Cận Bình ngày 29/10/2015, tại Hội nghị toàn thể lần 2 thuộc Hội nghị trung ương 5 khóa XVIII đảng Cộng sản Trung Quốc, chỉ ra những nguy cơ mà Trung Quốc phải đối diện.
Ông Tập tuyên bố: "5 năm sắp tới có thể là giai đoạn mà rủi ro ở mọi lĩnh vực sẽ không ngừng tích lũy, thậm chí bùng phát đồng thời.
Rủi ro lớn nhất mà Trung Quốc đối diện bao gồm kinh tế, chính trị, ý thức hệ, rủi ro xã hội trong nước cùng các vấn đề tự nhiên, ngoài ra là kinh tế-chính trị quốc tế, rủi ro quân sự..."
"Nếu để xảy ra rủi ro lớn mà không chống đỡ được thì an ninh quốc gia của Trung Quốc sẽ bị đe dọa nghiêm trọng, tiến trình xây dựng xã hội tiểu khang (xã hội khá giả) toàn diện có khả năng bị gián đoạn,"ông nhấn mạnh.

Ông Tập tại một cuộc họp trong khuôn khổ Hội nghị trung ương 5 hồi tháng 10/2015. Ảnh: Xinhua
Ông Tập tại một cuộc họp trong khuôn khổ Hội nghị trung ương 5 hồi tháng 10/2015. Ảnh: Xinhua
Rủi ro của Trung Quốc là một "thể tổng hợp"
Trang Đa Chiều (Mỹ) cho hay, nguy cơ về kinh tế là vấn đề khiến các nhà hoạch định chính sách Trung Quốc đau đầu trong năm 2015 khi thị trường chứng khoán sụt giảm, tốc độ tăng trưởng kinh tế chậm lại, nhiều "ông lớn" trong ngành tài chính bị phát hiện tham nhũng...
Hiện tại, tốc độ tăng trưởng ngành công nghiệp Trung Quốc đang đi xuống, các doanh nghiệp không kịp thích ứng với thị trường biến đổi, một số ngành hàng sản xuất thừa nghiêm trọng, trong khi chất lượng sản phẩm không đạt tiêu chuẩn quốc tế.
Chuyển đổi cơ cấu và mô hình kinh tế là xu hướng tất yếu đối với Trung Quốc, đồng thời tạo ra mối lo ngại khi cải cách kinh tế phải "động đến căn bản".
Giới quan sát Trung Quốc đánh giá, mặc dù không gian phát triển của nền kinh tế nước này còn lớn, nhưng việc chuyển đổi mô hình tăng trưởng vẫn chưa thực sự bắt đầu.
Sự bất ổn của thị trường ngoại hối và thị trường chứng khoán đã ảnh hưởng đến lòng tin của người dân nước này đối với chính phủ.
Ông Tập Cận Bình cũng nói trong bài phát biểu ngày 29/10 của mình, khẳng định tính cần thiết của việc chuyển đổi mô hình phát triển, bù đắp các điểm yếu.
"Không để cho rủi ro cục bộ diễn biến thành rủi ro mang tính khu vực hoặc cả hệ thống. Không được để rủi ro về kinh tế diễn biến thành mối đe dọa đối với xã hội, chính trị. Không được để rủi ro quốc tế diễn biến thành rủi ro quốc nội," ông Tập nói với các lãnh đạo Trung Quốc.
Về mặt chính trị, cơ quan truyền thông của đảng Cộng sản Trung Quốc trước đó cũng đề cập đến các quan tham "ngã ngựa" như Chu Vĩnh Khang, Quách Bá Hùng, Bạc Hy Lai, Từ Tài Hâu, Lệnh Kế Hoạch.
"Ngũ hổ" này được nhắc đến khá nhiều lần trong các bài xã luận dài đăng vào giai đoạn cuối năm 2015 như một bài học về rủi ro chính trị đối với các nhà lãnh đạo Trung Quốc khi tiến hành điều tra các nhân vật cỡ lớn như vậy.
Bên cạnh đó, Đa Chiều cho hay, mặc dù ông Tập cùng các cơ quan chống tham nhũng của Trung Quốc đã nỗ lực xây dựng được một guồng máy "đả hổ đập ruồi" hoạt động ổn định, đều đặn, song gốc rễ của vấn đề vẫn chưa được xử lý.
Hiện nay, giải pháp hiệu quả nhằm ngăn chặn sự xuất hiện của các Chu, Quách, Từ... "2.0" đang trở thành bài toán then chốt mà ông Tập cần tính đến.
Trên bình diện quốc tế, mặc dù xu thế trỗi dậy của Trung Quốc không giảm, nhưng rủi ro về kinh tế, chính trị, quân sự... vẫn sẽ tồn tại về dài hạn và không ngừng phát sinh tình hình mới.
Đa Chiều đánh giá, xét về tổng thể, tình hình trong khu vực giữa Trung Quốc và các nước láng giềng hầu như không đạt được bước cải thiện đột phá nào.
Trong phát biểu hồi tháng 10, ông Tập Cận Bình đã thừa nhận các rủi ro sẽ không xuất hiện một cách đơn lẻ mà nhiều khả năng hình thành một "thể rủi ro tổng hợp".
Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thơ tượng quẻ! ( Bài này dành cho các pác giỏi Dịch )?

Xong
còn mỗi cái nong
ông ngồi
Xong
còn mỗi cái nong 
ông chơi
Xong 
còn mỗi củ khoai
ông vùi
Xong
còn mỗi cái roi
ông..
ông biết rồi
sẽ toi!
Xong
Xong
Xong..
Đến lượt ông 
chổng mông
Không.. 
cười

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Ở Việt Nam nhà thơ nhiều và thường bé tí bé tẹo như đồ chơi đáng yêu.....


“BÀN TAY NHỎ DưỚI MưA”
BẦU LÊN NHÀ VĂN KHÔNG NHỎ
TRưƠNG VĂN DÂN
Paul Nguyễn Hoàng Đức
Ở Việt Nam nhà thơ nhiều và thường bé tí bé tẹo như đồ chơi đáng yêu, vì thế như nhà văn Nguyễn Một ví: nhà thơ hay đạo thơ lẫn của nhau vì bé quá dễ cho vào túi, còn tiểu thuyết như lâu đài cho nên mấy ai ăn cắp được (diễn ý).
Bởi thế mà mỗi khi có một cuốn tiểu thuyết xuất hiện lập tức nó biến thành biến cố hệ trọng, chẳng khác gì chiếc ô tô dù chỉ là mô hình, không biết có chạy được hay không, nhưng tất cả dân hàng xén thơ vụn lèo tèo đều lác mắt. Thậm chí, tiểu thuyết hiếm đến độ, nhiều người viết hy vọng nó sẽ có thể bước ngay vào sơ khảo các cuộc thi văn chương, và nếu chỉ cần múa may vài chữ “ệ” nữa thôi, thì giải thưởng đâu có xa vời gì? Mấy chữ “ệ” đó như mọi người đều biết là: hậu duệ, quan hệ, tiền tệ… Trong Hội Nhà Văn còn truyền bá một nguyên tắc hơi giòn (tại sao lại hơi giòn, vì nó vừa cứng vừa mềm) là: anh chị nào muốn nhanh vào hội, thì đừng xếp hàng qua cửa thơ, đông rinh rích; nhưng chỉ cần xếp hàng qua cửa văn xuôi, hàng ngắn tũn, vừa đứng vào hàng đã thấy áp mặt vào cửa mua vé rồi, chỉ cần nguệch ngoạc một hai tập truyện ngắn là có cơ hội.
Có người bảo tôi sao mỗi khi viết về tác phẩm nào lại cứ phải đá xoáy nhắc nhở về nền thơ nước nhà? Không phải vậy! Mà đó chính là nền tảng của bút pháp. Nếu con mèo phải đưa bộ ria đi trước, đó chính là ăng ten để nó làm việc, chớ nên xem ria là thừa. Và một đám rước diễu hành thì luôn là trống kèn đi trước sau mới đến vua chúa đi ra. Tiểu thuyết rõ ràng là nền công nghệ lớn của văn học.
Vậy thì đoàn diễu hành đi trước hẳn phải là những nhà thơ, tác phẩm thường là ngẫu tác trong vài phút, vài giờ và vài ngày. Còn tiểu thuyết là sức lao động sáng tạo kéo dài ít nhất là vài tháng, vài năm, thậm chí vài chục năm… sức nặng của nó buộc phải đặt trên xe nhiều ngựa kéo, hoặc xe công xuất lớn. Và bạn viết hay bạn đọc buộc phải đánh giá bằng con mắt như vậy.
“Y phục xứng kỳ đức”, màn ra mắt nhỏ hay lớn hoàn toàn tùy thuộc vào “Sản phẩm” ra mắt, mà với sáng tạo chúng ta gọi là “Tác phẩm”. Phần diễn văn dài ngoằng phía trước lại còn tung hứng thơ ca, chẳng lẽ lại chỉ đón một “Bàn tay nhỏ dưới mưa”.
Khi gấp cuốn tiểu thuyết lại, chúng ta thấy trình độ đặt tên cũng như ý định hành trình của tác giả. Có rât nhiều cây bút dù viết rất nhiều nhưng không đặt nổi tên cho tác phẩm của mình. Vì anh – chị kém quá chăng? Không, anh chị cũng trường văn trận bút nhiều rồi, nhưng không đặt nổi tên, chỉ vì không minh định nổi ý tưởng xuyên suốt của mình.
Nhưng tác giả Trương Văn Dân lại không vậy, trái lại. anh đã đặt một cái tên rất hay. Một cái tên rất xứng hợp với tiểu thuyết. Trong nghệ thuật đó là nguyên tắc lớn nhất “Ensemble” – nghĩa là sự Đồng Điệu, đặc biệt là đồng điệu giữa nội dung và hình thức. Nghệ thuật chán nhất là “tiếng đàn chênh” hay ông chẳng bà chuộc. Khi tôi bình một cái tên hay, không có nghĩa là phán xét bằng bụng hay là tán, mà nó phải được đổ “khuôn vàng thước ngọc” một cách chắc chắn nhất. Nhân đây tôi lại muốn nhắc lại trình độ mắt toét của HNV khi trao giải nhất cho tập thơ “Giờ thứ hai mươi nhăm”. Trời ơi, giữa gánh rau nông nghiệp lẫn vào một con chíp điện tử từ trời rơi xuống, ngay đến bà nhà quê còn nhặt ra, vậy mà cả cái hội to đùng, học ta học tây, đi khắp thế giới như đi chợ mà không nhận ra bánh ga-tô siêu thị và bánh đúc nhà quê, thì thật là cà cộ hết chỗ lùi?!
Bàn tay nổi tiếng nhất của thế giới là gì? Đó là bàn tay trong phương ngôn “Bàn tay không thể che lấp mặt trời”. Bàn tay này muốn miêu tả tầm vóc của kẻ độc tài như một bàn tay đòi khoa trương muốn che lấp ánh sáng của mặt trời, cũng là đòi che phủ chân lý.
Bàn tay nổi tiếng thư hai là gì? Đó là bàn tay trong tác phẩm “Những bàn tay bẩn” của triết gia văn hào (đoạt giải Nobel nhưng không nhận) Jean Paul Sartre nguyên bản tiếng Pháp là “Les mains sales”. Hiển nhiên khi gọi bàn tay này nổi tiếng không phải nó nổi tiếng xuông, mà trong tác phẩm có một phương ngôn bất hủ: “Tôi yêu những bàn tay bẩn vì đó là những bàn tay bắt vào dọn dẹp cuộc đời”.
Bàn tay thứ ba, không biết có nổi tiếng không, nhưng nhà văn Việt Trương Văn Dân đã viết cả một tác phẩm dầy hơn bốn trăm trang về nó. Và nó đồng điệu, ensemble từ đầu đến cuối, để nói rằng, cái tên đó vừa juyt cho tác phẩm giống như áo lễ giành cho thầy tu vậy.
“Bàn tay nhỏ dưới mưa” là gì? Không giống bàn tay định che lấp mặt trời, bàn tay nhỏ là một cái gì nhỏ bé, yếu ớt, thụ động, khiêm nhường, bị mưa sa bão táp dập vùi. Hình ảnh bàn tay trong cơn mưa làm người ta liên tưởng đến sự bất lực của nó. Trời ơi, cơn mưa nghĩa là lạnh lẽo, là không nơi ẩn nấp, bàn tay nhỏ bé run lên, cái lạnh từ đôi tay chạy vào tim, và nếu nó không tìm được được chỗ trú ẩn, cơn lạnh đó sẽ dìm trái tim của nó vào giữa hoang vu lạnh giá… và cuộc đời khi đó chỉ đáng giá một que diêm. Que diêm ư? Người ta bật nó lên, đốt lửa lên, và cơn cảm lạnh bị xua đuổi, người ta được sống sót. Nhưng than ôi, ai sẽ đem lại cho bàn tay nhỏ lạnh lẽo kia que diêm đó, giữa một xã hội náo loạn mưu sinh chạy tít hơn đèn cù, vô cảm lan tràn, thì ai dừng lại để bật que diêm… Đấy chưa phải là sự đau xót thủng đáy đâu. Mà có thể có nhiều tổ chức dịch vụ còn đứng đợi bàn tay đó ngã xuống để lao vào xin dịch vụ đám ma??? Chúng ta liệu có giật mình về điều này không?! Nếu giật mình như vậy, thì cũng là một xoay vần xa hoa rồi. Tại sao? Người Trung Hoa xưa có câu “Cùng là thợ mộc, nhưng người đóng xe mong người ta giầu, còn người đóng quan tài mong người ta chết”. Thật đắng cay! Bàn tay nhỏ kia đang run rẩy, thì đã được rước vào ăn hoa quả đầy chất ướp hóa học, ăn để mà chết! Được đưa vào bệnh viện, bắt mạch qua loa rồi cho uống thuốc giả đắt như thật. Uống thuốc để mà chết! Như những em bé tiêm chúng phải thuốc giả mà chết vậy!
Chỉ cần bàn tay nhỏ dưới mưa đó thôi, nó đã đánh động biết bao tình cảm xót thương, xao xuyến, tha thiết của con người. Tôi nhớ lới của một nhà văn Nga viết về vùng đất Si-bê-ri, một vùng đất hoang vu lạnh giá nhất hành tinh. Cặp đôi kia lê gót đến một cái làng hẻo lánh giữa chiều tối, đói, lạnh lẽo, những trận tuyết sẽ vùi chết họ trong đêm nếu không tìm thấy ngôi nhà nào trú ẩn. Kìa chủ nhà mở cửa. Nụ cười thân thiện. Họ vừa lấy nước, múc cháo và dọn giường cho khách, và nói một câu rung chuyển cả miền lạnh lẽo: “Bạn đi tới bất cứ đâu, thì một bữa tối và một ổ rơm ngả lưng là điều không cần mong ước”.
Trời ơi, phải là một sứ xở lạnh lùng luôn có thể vùi sống người ta trong tuyết mới có một câu sinh tử như vậy. Và cũng ý này tôi đã từng viết câu thơ:
Rồi một đống lửa được đốt lên
Từ tay đoàn thám hiểm
Cả miền băng tuyết cựa làn da lạnh
Sà vào lòng ngọn lửa
Ấm mầu hồng!
Ấm hơi người!
(Mùa đông vọng cánh én về)
(còn nữa)
Bài chưa viết xong, nhưng tôi vẫn đăng, chỉ để tự cam kết mình sẽ viết tiếp. Vì độ này tôi đang phải viết tiểu thuyết, cho nhân vật ăn mối ngày, đã viết được khoảng 600 trang in. Mong các bạn và tác giả thông cảm...

Phần nhận xét hiển thị trên trang