Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Tư, 13 tháng 1, 2016

Dư luận đồn đoán của phương tây về ĐH khóa 12: (Chỉ nên tham khảo vì chưa chắc chắn bảo đảm là đúng )


TBT Trọng ‘ở lại thêm một năm’?

Lê Quỳnh
BBCVietnamese.com
Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng ‘được Bộ Chính trị đề cử’ để ở lại thêm một năm, trong phương án đệ trình ra Hội nghị Trung ương 14, theo một số nguồn tin từ Việt Nam.
Hội nghị lần thứ 14 Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam khoá XI đã khai mạc ngày 11/1, dự kiến kéo dài đến 13/1.
Nhưng trước khi bước vào Hội nghị, tại cuộc họp cuối tuần trước, 16 thành viên Bộ Chính trị đã chọn phương án giới thiệu ông Nguyễn Phú Trọng, sinh năm 1944, ở lại một năm.
Theo phương án này, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang và Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng sẽ nghỉ hưu.
Ông Trọng sẽ ở lại một năm, và một tân Tổng Bí thư sẽ do Bộ Chính trị khóa mới (khóa 12) lựa chọn.
Tuy nhiên, đây chỉ mới là phương án được Bộ Chính trị đưa ra Hội nghị 14 thảo luận.
Lá phiếu của Ban Chấp hành Trung ương sẽ quyết định liệu phương án này có được chọn hay không.

‘Đặc biệt tái cử’

Phát biểu khai mạc Hội nghị ngày 11/1, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng nói hội nghị này “thời gian họp không dài, nhưng có ý nghĩa đặc biệt quan trọng”.
Diễn văn của ông Nguyễn Phú Trọng cho biết sau kết quả thảo luận của hội nghị 13, Tiểu ban Nhân sự và Bộ Chính trị đã “thống nhất giới thiệu nhân sự lãnh đạo chủ chốt khoá XII bao gồm các đồng chí Uỷ viên Bộ Chính trị, Ban Bí thư khoá XI đủ tiêu chuẩn, điều kiện, trong độ tuổi và trường hợp ‘đặc biệt’ tái cử khoá XII”.
Ngoài ra, Tiểu ban Nhân sự và Bộ Chính trị cũng “đề nghị giới thiệu thêm một số đồng chí Uỷ viên Trung ương khoá XI thuộc trường hợp ‘đặc biệt’ tái cử khoá XII”.
Bên cạnh phương án về chức vụ Tổng Bí thư, Hội nghị 14 cũng sẽ xem xét, đề cử nhân sự cho ba chức khác trong ‘Tứ trụ’: Thủ tướng, Chủ tịch nước và Chủ tịch Quốc hội.
Đại hội XII của Đảng Cộng sản sẽ tổ chức phiên trù bị ngày 20/1 và khai mạc chính thức ngày 21/1.
Việc Đảng Cộng sản vẫn chưa quyết định xong ứng viên cho vị trí ‘Tứ trụ’ dù đã sát ngày Đại hội cho thấy sự cạnh tranh ngày càng quyết liệt của chính trường Việt Nam lần này.
Những diễn biến này cũng được giới quan sát quốc tế ghi nhận.
Tiến sỹ Jonathan London từ Đại học Thành thị Hong Kong cho rằng “tính quyết tâm của ông Nguyễn Phú Trọng” lần này đã khiến các đối thủ của ông “bị bất ngờ”.
Trước đó, trong một bài dự báo các sự kiện lớn ở châu Á năm 2016, Joshua Kurlantzicktừ Hội đồng Đối ngoại (Council for Foreign Relations), một tổ chức nghiên cứu đặt ở Mỹ, viết trong dự đoán thứ 8 là Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng của Việt Nam “sẽ lên làm tổng bí thư Đảng”.
Ông Kurlantzick viết rằng: “Một số nhân vật bảo thủ tức tối vì ông Dũng đã dẫn dắt Việt Nam gia nhập TPP, điều sẽ buộc Hà Nội phải tự do hóa một số doanh nghiệp nhà nước và nâng cấp quyền của người lao động…Nhờ TPP, xuất khẩu của Việt Nam sẽ tăng 37% đến năm 2025, theo một đánh giá của Viện Peterson…”
Ý kiến của GS Carl Thayer, chuyên gia nghiên cứu Việt Nam từ Úc, cũng thiên về khả năng chức tổng bí thư có thể sẽ về tay ông Nguyễn Tấn Dũng.
Tuy nhiên, những diễn biến gần sát ngày Đại hội Đảng XII cho thấy nội tình chính trị Việt Nam có thể bất ngờ hơn các dự đoán trước đây.
Còn phải chờ xem Hội nghị 14 và chính kỳ họp Đại hội XII đem lại kết quả ra sao về chức tổng bí thư.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Ba, 12 tháng 1, 2016

Tại sao con người lại bị bệnh? Đăng ngày: 9/01/2016. Bởi: Huyền bí . Lượt xem bài: 8

Ngày xưa, ở một gia đình nọ, có một cô nương mới 18 tuổi đã qua đời. Sau khi chết xuống đến âm phủ, cô đã kết phu thê cùng với một vị quan tra hình của địa phủ. Sau khi cô gái chết được 1 năm, có 1 lần, nguyên thần người em trai 12 tuổi của cô gái đã đi tới địa phủ. Dưới cõi âm này, cậu ta nhìn thấy chị gái và người anh rể, mấy người họ gặp nhau đều rất vui mừng.
Ngày hôm sau, người anh rể đi tuần, cậu em trai cũng muốn đi theo. Nhưng người anh rể nói: “Chỗ kia sao có thể tùy tiện mà đi được?”. Người chị nhẹ nhàng thuyết phục: “Chàng hãy để em trai đi cùng đi!”. Người chồng nói: “Muốn đi cũng được, nhưng ta phải dán miệng cậu lại đã”. Nói xong, liền dùng một miếng vải dán miệng cậu em vợ lại, rồi 2 người mới lên đường.
Tới nơi, nhìn thấy rất nhiều tội phạm được mang đến tra khảo tội hình, các dụng cụ dùng để tra hình đều có đủ loại. Trong đám tội nhân được mang đến, có một người là chịu loại cực hình: bị nung đốt từ sau lưng, lưng bị là ủi nóng đến mức bốc khói. Người này đau đớn khôn cùng, đau đến mức tê tâm liệt phế. Lúc này, cậu em trai lấy tay túm lấy áo anh rể như muốn nói gì đó, nhưng người anh này lại vỗ nhẹ vào vai cậu, ý bảo không cần phải phản ứng.
Đợi đến khi về nhà, bóc bỏ miếng vải dán trên miệng cho cậu em, người anh rể hỏi: “Lúc nãy, cậu muốn nói gì vậy?”. Cậu em trả lời: “Người bị tra tấn đó là bác trai của tôi, bác trai bị đau như vậy, tôi sao có thể đứng yên được?”.
Người anh rể nói cho cậu em biết: “Người bác trai trong âm phủ này chính là ‘âm mạng’ của bác trai trên dương gian. Ở dưới đây, bác trai bị tra hình, thì chính là tương ứng với người bác trai trên dương gian đang bị bệnh ở lưng. Nguyên nhân là người bác trai này đã dùng vai, lưng vác trộm đồ của người khác. Nếu muốn khỏi bệnh, thì đầu tiên người bác này phải từ nội tâm mà thật lòng hối lỗi và nhận tội. Sau đó hãy dùng tàn hương (tro sau khi đốt hương) trộn với mỡ rán bôi vào chỗ bị đau, mấy ngày sau là có thể khỏi bệnh”.
Nghe vậy, cậu em trai nhanh vội trở về dương gian. Cậu liền lập tức đến gặp người bác trai, quả nhiên thấy người bác này đang bị đau lưng, đau đớn đến mức không thể bước đi được. Cậu hỏi bác trai: “Có phải bác đã vác trộm đồ của người ta không?”.
Bác trai của cậu kinh sợ đến ngẩn người, không hiểu vì sao đứa cháu này lại có thể biết chuyện. Cậu em trai đem sự tình thấy được dưới âm phủ kể hết cho người bác. Người bác trai lúc này mới thật sự thấy hối hận vì chính mình lại tự làm hại mình. Sau đó đã cùng với cháu trai thành tâm dâng hương hối lỗi, rồi dùng mỡ rán trộn với tàn hương bôi vào chỗ đau, quả nhiên không lâu sau thì bệnh khỏi.
Kỳ thực, cách giải thích của y học Trung Quốc cổ đại là phù hợp với khoa học hiện đại. Ví dụ: Trung y giảng nội ngũ độc là giận, buồn, oán, hận, phiền; ngoại ngũ độc là gió, lạnh, khô, nóng, ẩm ướt. Nội ngũ độc là gốc rễ, ngoại ngũ độc là yếu tố bên ngoài, mà nội ngũ độc lại trực tiếp quan hệ đến sát, trộm, dâm, vong, rượu.
Trung y cổ đại có thể từ bộ phận bị bệnh trên cơ thể người bệnh mà đoán được người đó đã mắc sai lầm gì, đã làm điều gì thất đức.
Ví dụ: dâm loạn hoặc oán hận thì gây tổn thương thận và âm bộ; bất nghĩa hoặc muộn phiền thì làm tổn thương phổi; bất nhân hoặc cáu giận thì gây tổn thương gan; tâm bất chính hoặc buồn bực nổi nóng thì tổn thương tim; thất tín hoặc oán thì thương tổn tỳ.
Vậy nên, những người có phẩm đức thiện lương, khoan dung cao thượng và biết nhẫn nhịn … thì sẽ có một thân thể khỏe mạnh, chính là đạo lý này!
Cũng bởi vậy mà người ta mới nói:
Tửu sắc tài khí chắn bốn tường,
Mỗi người đều nhốt trong tường đó,
Có người vượt khỏi tường mà đi,
Không phải thần tiên cũng thọ trường.
Vậy Khi người ta mắc bệnh, chính là “người âm” đang chịu cực hình
Mỗi người sống trên dương gian thì dưới âm phủ đều có một “âm mạng” tương ứng. Khi người trên dương gian đau đớn bệnh tật, thì có thể chính là lúc “âm mạng” đang chịu cực hình.
Kết luận : Bài bài tuy không có sức thuyết phục và đối với người bình thường thì khó có tin. Nhưng dù các bạn không tin, nhưng sự thật vẫn là sự thật.
Ví dụ nếu ta nói chuyện với con phù du, ta bảo : ” Này bạn, bạn có tin không khi mạng số một đời của bạn chỉ bằng giấc ngủ trưa của tôi.”Cũng vậy, ta là phàm phu khó mà biết được sự việc diễn ra dưới địa ngục ra sao.
Nhưng xét về tín Nhân Quả của Phật Giáo, thì bài này nói đúng luật Nhân Quả thiện Ác (do gánh trộm đồ của người nên bị bệnh ở lưng) như vậy là Chánh. Nó cũng cho ta biết thêm : Tại Sao Con Người Lại Bị Bệnh? Do họ làm Thập
Ác, cổ đức bảo :
Mỗi người đều có ba nghiệp chướng sau đây:
Thân nghiệp: tội lỗi do thân xác gây nên.
Khẩu nghiệp: tội lỗi do miệng lưỡi gây nên.
Ý nghiệp: tội lỗi do ý tưởng gây nên.
Ba nghiệp chướng ấy khiến con người phạm mười điều ác kể ra dưới đây:
Thân nghiệp sanh 3 điều ác:
1/ Sát sanh
2/ Đạo tặc
3/ Tà dâm
Khẩu nghiệp sanh 4 điều ác:
1/ Lưỡng thiệt
2/ Ỷ ngôn
3/ Ác khẩu
4/ Vọng ngữ
Ý nghiệp sanh 3 điều ác:
1/ Tham lam
2/ Sân nộ
3/ Si mê
Vậy mà khi bị bệnh con người lại chạy kiếm thầy thuốc, nếu mà làm ác quá nặng thì chữa sẽ không khỏi và chủ yếu chỉ tốn Tiền mà chẳng giúp đặng ai.
Cách Chữa Bệnh Hiệu Quả Nhất Là Gì?
Người đời nay, xét thấy nặng Nhất nghiệp SÁT SiNH
1. Sám Hối: Thấy có lỗi với những nghiệp Ác thường làm, và nguyện từ nay không tái phạm nữa.
Tác dụng thuốc này:
Sám hối chỉ làm giảm nhẹ nghiệp, mau hết bệnh thôi. Bởi vì nếu lúc trước đề đầu, cắt cổ, đập đầu, đánh vẫy,… đau đớn biết dường nào. Nay xin lỗi chỉ làm nhẹ bớt tội đi mà thôi, để dễ dàng làm Thiện bù đấp lại.
2. Ta nên PHÓNG SANH: để giải nghiệp Sát Sinh từ những tiền kiếp tới hiện nay (có thế do vô tình hoặc cố ý). Khi trị bệnh bằng cách này không những mau hết bệnh, ít tốn tiền thuốc men, khỏi nhọc sức. Mà tương lai còn được phước báo, gieo duyên lành đối với họ.
Trên chỉ về nghiệp Sát Sinh, hãy lấy đó mà suy đối với các nghiệp khác. Cổ Thi :
577. Bớt giết vật đặng mà cúng tế,
Gẫm Thánh-Thần đâu có tư riêng.
Rủi ốm đau bởi tại căn tiền,
580. Hoặc hiện kiếp làm điều bạo-ác.
Phải ăn-năn phước-điền tạo-tác,
Lo thuốc thang khẩn-vái Phật Trời.
Nguyện sửa lòng ắt Phật giúp đời,
584. Xuống phước rộng từ-bi hỉ-xả.
Đấng Thần-Minh công bình trực dạ,
Đâu ăn lo đổi họa làm may.
Mở tâm linh nghĩ đến đoạn này,
588. Điều họa phước ấy cơ báo ứng.
Chẳng biết thân còn toan chứa đựng,
Quả bất lành chưa trả vay thêm.
Cầu cho đời sóng lặng gió êm,
592. Đặng bá-tánh an-nhàn tu niệm.


Xem chi tiết: http://xuangiao.com/tai-sao-con-nguoi-lai-bi-benh.html#ixzz3x5XslDci

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Những vụ hải quan lập liên minh, ăn chặn trăm tỷ đồng

Hải quan lâu nay vẫn bị mang tiếng là vòi vĩnh, đi đêm ăn tiền của doanh nghiệp. Liên tiếp những vụ bắt giữ, xét xử cán bộ hải quan gần đây đang gây sức ép, đòi hỏi hải quan gấp rút chấn chỉnh lại mình.
“Ăn” 60 phong bì tiền tỷ do DN cống nạp
Nguyễn Tường Duy (SN 1968, ngụ quận 1, TP.HCM) cán bộ Đội Kiểm soát của Cục Hải quan TP, vừa bị Cục An ninh Tài chính tiền tệ và đầu tư, Bộ Công bắt tạm giam và ra quyết định khởi tố vụ án, khởi tố bị can để điều tra về hành vi “Lợi dụng chức vụ quyền hạn trong khi thi hành công vụ”.
Nhiệm vụ của Duy ở Đội Kiểm soát, Cục Hải quan TP.HCM là kiểm soát hàng hóa và chống buôn lậu qua biên giới. Lợi dụng chức vụ này, Duy đã ép các doanh nghiệp có hàng hóa cần thông quan phải cống nạp mới cho qua.
Theo báo Tiền phong, Duy đặt cho một container được thông quan không có dấu hiệu khả nghi là 2 triệu đồng và container nào chứa hàng hóa “có vấn đề” là 15 triệu đồng. Bằng thủ đoạn trên, Duy đã ép buộc hơn 200 lượt DN phải nộp tiền mới thông quan. Nếu không theo “luật chơi”, container sẽ bị ách lại, phải trả tiền lưu kho. Vì thế, nhiều doanh nghiệp bấm bụng chấp nhập quy định của Duy.
hải quan, hải quan vòi vĩnh, hải quan ăn chặn tiền, bắt cán bộ hải quan, Nguyễn Tường Duy, chi phí đen, phí lót tay, hải quan nhũng nhiễu, thủ tục hải quan, hải-quan, hải-quan-vòi-vĩnh, hải-quan-ăn-chặn-tiền, bắt-cán-bộ-hải-quan, Nguyễn-Tường-Duy
Đối tượng Nguyễn Tường Duy
Trước năm 1990, Nguyễn Tường Duy từng làm việc tại Cục Hải quan tỉnh An Giang. Do có sai phạm, một năm sau, Duy bị kỷ luật buộc thôi việc. Sau đó, không hiểu bằng con đường nào, Duy được vào làm ở Cục Hải quan TP.HCM hơn 20 năm nay.
Gia đình Duy có 4 anh em đều làm trong ngành Hải quan, 3 người đã dính vào vòng lao lý (1 là tội phạm, 2 đang là bị can của những vụ án liên quan đến tội phạm kinh tế). Cuối tháng 12/2015, đến lượt Duy bị bắt khi vừa đáp chuyến bay từ Trung Quốc về sân bay Tân Sơn Nhất.
Qua khám xét nơi ở tại quận 1, công an thu giữ hàng chục phong bì chứa gần 1 tỷ đồng. Số tiền này bị tình nghi là của các doanh nghiệp cống nạp cho Duy trong 5 ngày đi Trung Quốc.
Liên minh hải quan chiếm đoạt 150 tỷ
Do thiếu tinh thần trách nhiệm, 10 bị cáo nguyên là cán bộ Chi cục Hải quan Cửa khẩu quốc tế Hà Tiên và Chi cục Hải quan cửa khẩu quốc gia Giang Thành, Kiên Giang, đã tạo cơ hội cho các đối tượng chiếm đoạt tiền hoàn thuế gây thất thoát ngân sách nhà nước gần 150 tỷ đồng.
hải quan, hải quan vòi vĩnh, hải quan ăn chặn tiền, bắt cán bộ hải quan, Nguyễn Tường Duy, chi phí đen, phí lót tay, hải quan nhũng nhiễu, thủ tục hải quan, hải-quan, hải-quan-vòi-vĩnh, hải-quan-ăn-chặn-tiền, bắt-cán-bộ-hải-quan, Nguyễn-Tường-Duy
Các đối tượng trong vụ án
CA TP.HCM đưa tin, ngày 28/12/2015, VKSND tỉnh Kiên Giang đã có cáo trạng truy tố các đối tượng: Lâm Văn Giao (SN 1966, nguyên Chi cục trưởng), Nguyễn Văn Trung (SN 1958 cùng công tác Chi cục Hải quan cửa khẩu quốc tế Hà Tiên, TX Hà Tiên) và nguyên cán bộ Chi cục Hải quan cửa khẩu quốc gia Giang Thành (huyện Giang Thành): Võ Văn Toàn (SN 1969, nguyên Chi cục trưởng) cùng các bị can là cán bộ tại 2 cơ quan này gồm: Bùi Thanh Vũ (SN 1975), Nguyễn Đông Thắng (SN 1968), Lê Văn Lương (SN 1956), Võ Văn Hiếu (SN 1963), Lâm Văn Xầm (SN 1969), Lê Văn Dũng (SN 1958), và Hoàng Văn Chung (SN 1969) về hành vi “Thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng”.
Trước đó, ngày 6/10, TAND tỉnh Kiên Giang tuyên phạt 8 bị cáo về hành vi “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản” bằng cách mua bán hóa đơn thuế giá trị gia tăng, từ hơn 2 năm đến tù chung thân.
Từ năm 2010 đến tháng 7-2013, các bị cáo trên đã cấu kết với nhau thành lập nhiều công ty ký hợp đồng ngoại thương với một số đối tác Campuchia.
Sau đó, chúng tiến hành nhiều lần mua bán và xuất khống hoá đơn hàng hoá để lập hồ sơ hoàn thuế GTGT nhằm lừa đảo chiếm đoạt tiền của nhà nước, tổng cộng gần 110 tỷ đồng.
Một cửa khẩu có 44 cán bộ hải quan 'nhúng chàm'
Cơ quan CSĐT Công an TP.HCM đã khởi tố 46 đối tượng, trong đó có 30 nhân vật nguyên là công chức Hải quan cửa khẩu Khánh Bình (An Giang), do liên quan vụ chiếm đoạt hàng trăm tỷ đồng tiền hoàn thuế của Nhà nước tại Công ty cổ phần Thực phẩm công nghệ Sài Gòn (Công ty TPCN Sài Gòn).
hải quan, hải quan vòi vĩnh, hải quan ăn chặn tiền, bắt cán bộ hải quan, Nguyễn Tường Duy, chi phí đen, phí lót tay, hải quan nhũng nhiễu, thủ tục hải quan, hải-quan, hải-quan-vòi-vĩnh, hải-quan-ăn-chặn-tiền, bắt-cán-bộ-hải-quan, Nguyễn-Tường-Duy
Nguyên lãnh đạo Cửa khẩu Hà Tiên thiếu trách nhiệm gây thiệt hại hơn 18 tỷ đồng
Từ tháng 2/2011 đến cuối năm 2013, Lê Dũng - Giám đốc Công ty TPCN Sài Gòn đã cấu kết với Trần Thị Bích Tuyền, Giám đốc Công ty CP Đại Đắc Tài cùng một số đối tượng, lập khống 71 hợp đồng mua hàng trong nước giá trị hơn 900 tỷ đồng và 17 hợp đồng ngoại thương xuất khẩu hàng cho hai công ty ở Campuchia, với tổng trị giá khoảng 716 tỷ đồng có thuế suất bằng 0.
Từ những hợp đồng khống trên, các đối tượng đã tạo dựng năm bộ hồ sơ xin hoàn thuế, với số tiền đã được Cục Thuế TP.HCM hoàn lại là 92,5 tỷ đồng. Sai phạm của các đối tượng được sự hỗ trợ đắc lực từ một số cán bộ, công chức hải quan tha hóa, biến chất của Chi cục Hải quan Cảng Sài Gòn Khu vực IV và Chi cục Hải quan Khánh Bình.
Ngoài 30 bị can trên, liên quan đến Chi cục Hải quan Khánh Bình còn có 14 cán bộ bị khởi tố vì hai vụ án tương tự, do Cơ quan ANĐT Bộ Công an thụ lý.
Nhận tiền DN, nhân viên hải quan bị bắt
Đối tượng Nguyễn Trung Quyết - công tác tại Chi cục Hải quan cửa khẩu quốc tế Lào Cai (trực thuộc Cục Hải quan tỉnh Lào Cai) chiều 4/9/2014 đã bị bắt vì nhận 5 triệu đồng của DN.
Khám phòng làm việc của Nguyễn Trung Quyết ngay sau đó, công an đã thu được trên 130 triệu đồng.
hải quan, hải quan vòi vĩnh, hải quan ăn chặn tiền, bắt cán bộ hải quan, Nguyễn Tường Duy, chi phí đen, phí lót tay, hải quan nhũng nhiễu, thủ tục hải quan, hải-quan, hải-quan-vòi-vĩnh, hải-quan-ăn-chặn-tiền, bắt-cán-bộ-hải-quan, Nguyễn-Tường-Duy
Một lô hàng điện tử nhập lậu bị cơ quan chức năng bắt giữ trước khi thông quan.
Trước đó, ngày 2/7/2013, cũng do nhận tiền hối lộ của doanh nghiệp, Chi cục trưởng Hải quan Mường Khương (trực thuộc Cục Hải quan tỉnh Lào Cai) Trần Minh Thượng và nhân viên hải quan Nguyễn Văn Cường đã bị TAND tỉnh Lào Cai tuyên phạt tổng cộng 32 năm tù; truy nộp 514 triệu đồng tiền nhận hối lộ.
Ông Thượng đã bị bắt quả tang khi đang nhận hối lộ gần 170 triệu đồng của một công ty vận chuyển hàng đông lạnh qua cửa khẩu, ngay tại trụ sở Chi cục Hải quan Mường Khương.
Không đưa tiền, sợ việc không xong
Theo một công bố mới đây của Phòng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam (VCCI) về đánh giá nức độ hài lòng của doanh nghiệp đối với lĩnh vực hải quan năm 2015, 28% doanh nghiệp được hỏi cho hay đã phải trả chi phí đen khi làm thủ tục hải quan. Tỷ lệ này là 49% (năm 2013) và 57% (năm 2012).
Đứng đầu danh sách này là Cục Hải quan TP.HCM, với trên 53% DN cho hay đã phải trả chi phí không chính thức tại đây.
Nếu không trả phí đen, hơn 1/3 số DN lo ngại vì sẽ bị hải quan gây khó dễ như kéo dài thời gian làm thủ tục, yêu cầu bổ sung giấy tờ, chứng từ không có trong quy định,...
Minh Thu (tổng hợp) /Vnamnet

TRUYỆN NGẮN PHÙNG NGUYỄN NHỮNG DAY DỨT VỀ LỊCH SỬ VÀ VĂN HOÁ.


Phùng Nguyễn (1950-2015)

..
Khánh Phương

Nhà văn Phùng Nguyễn đến với nghề viết khi đã ở tuổi trung niên; truyện ngắn đầu tay của ông, “Tháp Ký Ức”, được công bố lần đầu tiên vào đầu năm 1995 trên tạp chí Văn Học (Nam California). Có lẽ không hẳn để hưởng những điều lý thú của nghề cầm bút, Phùng Nguyễn chủ yếu viết dưới sự thôi thúc ngày càng choán chỗ và dằn vặt của nhu cầu muốn giải đáp những câu hỏi về nhân sinh của cá nhân và cũng là của thế hệ ông, người vừa rời khỏi ghế nhà trường đã bước thẳng ra nơi chiến địa, và ngay khi còn chưa hết cơn choáng váng của chiến cuộc tàn lụi bất ngờ, đã thấy mình chơ vơ lạc lõng giữa một thế giới “hoang vu”của văn hóa khác biệt, những cội rễ thâm sâu bị cắt lìa mà thay vào đó là vũ trụ của tự do lạ lẫm.
Theo dòng cảm hứng và lối viết của tác giả, người đọc có thể nhận thấy hai chủ đề quan trọng trong các truyện ngắn đã công bố của nhà văn Phùng Nguyễn. Chủ đề thứ nhất: sự tìm tòi, mổ xẻ, cân nhắc, định vị lại những giá trị đạo đức và nhân tính của con người, bao trùm mảng hiện thực hai cuộc chiến tranh diễn ra tại Việt Nam, thời Việt minh đánh Pháp (từ khoảng những năm 1940 đến 1954) và cuộc nội chiến 1954-1975. Dựa vào chứng nghiệm cá nhân và kiến thức, ông muốn nhờ văn chương “mô thức hóa” những lầm lạc, bất hạnh và phi lý của chiến tranh như một bài học cho người tham chiến và những thế hệ sau. Những truyện ngắn quan trọng nằm trong phạm vi đề tài này gồm có: “Rick”, (viết tháng 6/1995), “Tuổi Thơ” (viết tháng 3/1997), “Chim Gáy Sau Vườn” (tháng 7/1998), “Ngày đầu tiên của Mùa Xuân” (tháng 1/1999), “Văn Sĩ Ngại Ngần” (tháng 3/ 1999), “Cựu Chiến Binh, Nhà Thơ” (tháng 10/1999), “Đêm Oakland. Câu hỏi” (tháng 2/2000), “Bóng Phượng” (tháng 3/2000).
Chủ đề thứ hai: những khoảnh khắc làm thay đổi tâm thức và định mệnh. Chủ đề này bao trùm cả mảng hiện thực chiến tranh, mảng “tị nạn” và mảng “truyện tình” được phản ánh trong tác phẩm của Phùng Nguyễn. Đó là những khoảng khắc sống lại một tình yêu mãnh liệt bất chấp mọi ranh giới của không gian, thời gian địa lý hay sự đứt lìa của nhiều kiếp sống trong cùng một cuộc đời; sự choán chỗ của quá khứ trong thực tại và tương lai; những mất mát, lỡ làng trở thành ám ảnh và giác ngộ… Những truyện ngắn tiêu biểu nằm trong chủ đề này bao gồm: “Tháp Ký Ức” (viết tháng 11/1994), “Ruộng Gió” (viết tháng 6/1995), “Kim Nga” (12/1995), “Quán Đêm” (1/1996), “Suối Trong Rừng” (6/1996), “Chuyện Tình Kể Lại” (2/1996), “Chuyện Thần Tiên” (5/1997), “Circular Quay. Hoàng Hôn” (10/1997), “Khách Quen” (10/1997), “Chuyện Thằng Bạn” (7/1998), “Chim Gáy Sau Vườn”(7/1998), “Ngày Đầu Tiên của Mùa Xuân” (1/1998), “Cháy lên những ngọn đồi cỏ khô” (11/1998), “Văn Sĩ Ngại Ngần” (3/1999), “Đêm Oakland. Câu hỏi”(2/2000), “Bắt Hến ở Hồ Isabella” (4/2000).
Những truyện ngắn được kể tên hai lần là những truyện quan trọng bộc lộ cả hai chủ đề trên đan xen nhau.
Viết về chiến tranh, hay chính xác hơn, về những giới định của đạo đức và nhân tính trong chiến tranh cũng như những lầm lạc và nỗi thống khổ phi lý của nó, Phùng Nguyễn mô tả bản chất đó là sự tiếp nối của đời sống bình thường nhưng bị biến dạng bởi vai diễn tàn nhẫn và kệch cỡm của chiến tranh. Luôn có một cuộc sống ngầm của tình bạn, tình yêu, tình cha con, chồng vợ… ẩn dưới bề ngoài là những tranh đoạt, chết chóc, đổ máu. Vài bữa Mặt trận về, cả làng bị tập hợp đi coi mít tinh, xử án “những tên ác ôn nợ máu”. Vài bữa Mặt trận rút đi, lính trên Quận xuống bố ráp. Những người bạn chiến đấu hồi đánh Pháp, vì khác biệt trong nhận thức cá nhân, nay trở thành kẻ đối đầu như hai nhân vật Tấn và Thuận trong “Chim Gáy Sau Vườn”. Những người chồng, người yêu sau khi đi tập kết lại bí mật quay về “nắm cơ sở”, hằng đêm vẫn về gần gũi bà xã, người yêu… và hoài thai những đứa trẻ sẽ ra đời trong bom đạn, khi cha hoặc mẹ chúng đang lâm vào những tình thế lưỡng phân vô cùng éo le, hoặc phải trả giá bằng cái chết của chính mình hay người thân, như nhân vật cha, mẹ Ngọc Hồi trong “Ngày Đầu Tiên của Mùa Xuân”, hay Thuận và Xuyến trong “Chim Gáy Sau Vườn”. Nhân vật thằng Kình khùng, trong “Đêm Oakland. Câu hỏi”, “mới đi theo các ổng có vài tháng đã biết hô khẩu hiệu”, sau khi thẳng tay bắn chết “tên ác ôn” Hồ Luyện, vốn là một tay ủy viên hộ tịch của “bên kia”, trước khi tòa án nhân dân kịp “xét xử”, về thực chất chỉ là loại trừ “tình địch” để ngang nhiên làm “chuyện vợ chồng” với chị Hạnh, người đàn bà trẻ khốn khổ.
Cái nhìn này về chiến tranh của Phùng Nguyễn không phải hoàn toàn mới mẻ nếu so sánh với văn chương thế giới và dòng văn học miền Nam trước 1975. Erich Maria Remarque từng miêu tả cuộc chiến qua cái nhìn trong veo nghịch ngợm của anh lính trẻ như một sự nối tiếp không thể chặn lại những nhu cầu bản năng và thông tục vốn dĩ của con người, nguồn sống tươi đẹp mà trong sự so sánh của người đọc, sẽ cuốn phăng cái suy đồi khủng khiếp của chiến tranh. Nhà văn Dương Nghiễm Mậu từng coi chiến tranh là phần đối trọng bất thường để làm nổi bật tính thiêng liêng, kỳ lạ của đời sống thông tục vốn dĩ của con người. Điều khác biệt của Phùng Nguyễn có lẽ nằm ở những lý luận riêng của ông về bản chất của con người và bi kịch chiến tranh.
Ông coi chiến tranh và những đau khổ mà nó gây ra, thậm chí như một tai nạn. Không có hình ảnh những kẻ say máu chém giết hay những âm mưu tranh đoạt xấu xa như định kiến sẵn có về chiến tranh. Người lính của bên “phía đối phương” trong cuộc nội chiến (phân biệt với các nhân vật tạm thời đại diện cho cái nhìn của tác giả- nhân vật người lính miền Nam) được miêu tả cũng thiện chiến, ranh ma, dày dạn kinh nghiệm như người lính phía bên này, thậm chí từng là một “cặp gà nòi” xứ Điện Hồng với nhau. Không ai nỡ rắp tâm hại chết bên còn lại mà chỉ đánh tiếng xua đuổi hoặc vờ thực thi “nhiệm vụ”. Ngay cả sự phản bội của mẹ con nhân vật Hoa trong truyện ngắn “Rick” khi họ giả đò mở quán ăn cho cố vấn Mỹ và binh sĩ miền Nam dừng chân ăn nghỉ rồi lén đặt bom hẹn giờ, ngụy trang trong chiếc hango nấu nước trước khi bí mật tẩu thoát, cũng được kể lại bằng giọng điệu khách quan, không hề tỏ ra có sự oán giận hay kết tội. Tai nạn chỉ xảy ra khi “người du kích trẻ măng năm nào,” người có bổn phận “canh chừng cái bẫy không cho ai tới gần ngoài ‘đối tượng’ chọn lựa, ”chỉ “đau bụng, đi ngoài có một chút thôi,” người thương yêu nhất với cả hai bên đã lọt xuống chết tức tưởi dưới cái hầm chông nguy hiểm, được ngụy trang ngay sát bên mộ mẹ cô, cũng là mẹ đẻ của một bên và đáng lẽ, có thể là “má vợ” của bên kia (“Chim Gáy Sau Vườn”). Tai nạn chỉ xảy ra khi “toán trinh sát của đơn vị ông nằm phục cả đêm” chờ đón người cán binh Việt cộng lẻn về thăm nhà đêm vợ anh ta trở dạ; loạt đạn vội vàng khi cánh cửa nhà bật tung đã quật ngã cô thiếu nữ Ngọc Hồi, mối tình thơ mộng của người lính trong chính nhóm trinh sát ấy (“Ngày Đầu Tiên của Mùa Xuân”). Sự phi lý, chia rẽ (chứ không phải hận thù), và làm xói mòn nhân tính của chiến tranh trong cái nhìn của những đứa trẻ như thằng Phú, con Xuyến (“Tuổi Thơ”), là những vai diễn bi thiết khó hiểu mà cha mẹ cô dì chú bác chúng bất đắc dĩ phải đóng. “Đứa bé côi cút” trong “Bóng Phượng”, “sinh ra trong chiến tranh, nhìn ngắm chiến tranh suốt một thời thơ ấu, và tham dự vào cuộc chơi đầy bất trắc này khi đến tuổi trưởng thành,” nhưng khác với thế hệ cha mình, “không có những yêu thương, những hắt hủi, những phản trắc rất riêng tư và trong cùng một lúc, vô cùng khắn khít với cái rất chung của một quá khứ không dễ quên” (cuộc chiến của thế hệ họ)… trong một cuộc chiến trắng chưa tìm ra ý nghĩa đích thực.
Sẽ có người thắc mắc, tại sao Phùng Nguyễn chọn một góc nhìn thừa nhân đạo đến thế? Phải chăng ông đã dễ dãi xí xóa mưu đồ chiến tranh của phía bên kia? Tại sao ông ít khi nhắc đến và nhắc kỹ những ngược đãi, trả đũa của bên thắng cuộc dành cho bên còn lại? Có nhiều lý do, nhưng một trong những lý do đó là, cũng như nhiều nhà văn miền Nam còn tiếp tục viết sau 1975, Phùng Nguyễn, người trực tiếp tham gia và chịu thương tật trong cuộc chiến đã không muốn, dùng tư cách người-viết để kết tội phía bên kia là kẻ tội phạm chiến tranh. Chọn viết về khía cạnh tai nạn của chiến tranh, phải chăng ông muốn nhắn gửi với chúng ta, hãy cứ “dễ tính” tạm coi rằng nếu chỉ là tai nạn không thôi, thì chiến tranh cũng đã đủ muôn phần đau khổ và đáng sợ!
Chủ đề thứ hai, lớn hơn và bao trùm hầu khắp những phạm vi hiện thực được phản ánh trong tác phẩm của Phùng Nguyễn. Nỗi đau là một phần của giác ngộ. Những trang văn Phùng Nguyễn luôn trĩu nặng đau buồn và mất mát. Từ nỗi mất mát của cá nhân bị tổn thương một phần thân thể trong chiến cuộc (“Thuỷ tinh”) cho đến đổ vỡ không thể nói thành lời khi bị lừa dối, đổi trắng thay đen trong “Rick”, “Cựu Chiến Binh, Nhà Thơ”, hay“Văn sĩ Ngại Ngần”. Từ nỗi đau hoang mang của con người nhiều lần bị cắt lìa khỏi những cội rễ về tình cảm như mất người thân yêu, xa dời tuổi thơ; cội rễ về giá trị sống như ứng xử hay nhân tính; cho đến cội rễ về văn hóa như thói quen, ký ức, vẻ đẹp, hay không gian của tâm thức... Tình yêu là mặt bên kia của đau thương, biến hóa luân hồi cho nhau như sự lưỡng phân khắn khít không thể tách bạch để đẩy con người tới giác ngộ. Ngòi bút Phùng Nguyễn như bay lên trong những miêu tả khắn khít này. Khoảnh khắc lỡ lầm không đáng có của chàng trung úy David làm tan vỡ tình yêu đẹp trong trái tim nàng Adela; và chỉ một khoảnh khắc thấp hèn nơi kẻ thầm tương tư nàng, người bạn học thời niên thiếu tên Juan đủ khiến người thiếu phụ Nam Mỹ xinh đẹp không bao giờ trở lại dương thế để nhận lời chuộc lỗi của David; câu chuyện tình của đôi lứa khác chủng tộc trên nền hậu cảnh là cuộc nội chiến của dân tộc Panama không khỏi khiến chúng ta chạnh nghĩ tới sự đối kháng giữa những cảm xúc nhân tính với hoàn cảnh tàn khốc, dù ở bất cứ không gian địa lý nào. Trở đi trở lại trong những truyện ngắn của Phùng Nguyễn là hình ảnh người nam giới đã qua tuổi trung niên hoặc tráng niên, đã kinh qua chiến tranh và lưu lạc nơi quê người, mang ít nhiều thương tổn trong lòng vì những bất trắc của cuộc đời và nghiệp dĩ, với hiểu biết và kinh nghiệm tình trường dày dặn, nhưng vẫn cuồng si, rồ dại một cách có chủ ý, đôi khi thành công và đôi khi thất bại, kiếm tìm tình yêu, nhất là tình yêu ở những phụ nữ trẻ vừa ngây thơ vừa tinh quái, cách xa về thế hệ. Trong hệ thống hình ảnh nghệ thuật của Phùng Nguyễn, tình yêu đóng vai trò ít nhất là một phép thử của nhân tính. Năng lực yêu mãnh liệt và cuồng dại đẩy các nhân vật của ông, nam cũng như nữ đến những ranh giới mà họ sẽ bứt khỏi ràng buộc của những giới hạn mang danh nghĩa thông thường để lựa chọn, hoặc lòng cao thượng và vẻ đẹp, hoặc không gì hết. Trong dạng thức cuồng dại và phi thường của nó, tình yêu chữa lành mất mát và làm liền lại ranh giới của sự cách biệt thế hệ, mà thực ra đó là những vết cắt của chiến tranh và cuộc di tản khổng lồ kéo dài nhiều thập kỷ cắt đứt con người khỏi không gian tồn tại và văn hóa ở đó anh ta được sinh ra và nuôi dưỡng.
Và anh tin rằng Thái đã có hạnh phúc trong suốt bao nhiêu năm tháng qua, nếu hạnh phúc là được sống với những điều mình mơ ước. Điều đáng buồn là anh không còn khả năng kiến tạo một thế giới tương tự như của Thái. Đã quá trễ để thực hiện được một kỳ công như vậy. Chẳng phải em đã có lần than phiền anh đã hoang phí hết cả một đời, chẳng còn gì để dành cho em hay sao? Chẳng phải chúng ta chia tay cũng vì điều này hay sao? … Anh sẽ dùng mồi lửa nhỏ nhoi này để đốt cháy một cọng cỏ khô run rẩy trong cơn gió núi hắt hiu của mùa Thu, và nhìn ngọn lửa lan dần… Và những ngọn đồi cỏ khô sẽ cháy lên, trong gió núi hắt hiu của mùa Thu. Và cũng cháy lên rực rỡ trong gió núi hắt hiu mùa Thu là cuộc tình ta, lần cuối cùng! Bởi vì một điều phi thường như thế không nên chết đi một cách tầm thường. (“Cháy Lên Những Ngọn Đồi Cỏ Khô”)
Mặt khác, tình yêu cũng phải dừng lại trước những giới hạn của chính nó. Nhân vật em gái Ngọc Hồi trong “Ngày Đầu Tiên của Mùa Xuân” trả lại người lính kỷ vật của ông, người yêu không biết mặt mà cô đã thay chị mình chắp mối duyên trong suốt thời thơ ấu tới khi đi vượt biên và trưởng thành ở xứ sở tị nạn; bởi một thực tế, hầu như tất cả cuộc đời ông đã không có cô và không dành cho cô.
“Tháp Ký Ức”, “Đêm Oakland. Câu hỏi” và “Bắt Hến ở Hồ Isabella” có lẽ là những truyện ngắn gây được ấn tượng trọn vẹn và quyết liệt hơn cả trong chủ đề này. “Tháp Ký Ức” thoạt tiên chỉ đơn thuần sống lại những kỷ niệm thơ mộng và tinh nghịch của thời thơ ấu nhọc nhằn nơi làng quê xứ Quảng và phố thị Hội An. Nhưng suy nghiệm của người đang sống những kỷ niệm ấy là suy nghiệm của người đã trải qua hai lần bị chia cắt khỏi quá khứ hay bản thể văn hóa của chính mình. Một lần, bởi chiến tranh, lần thứ hai, bởi cuộc di tản. Và những suy tưởng này của Phùng Nguyễn nói lên rằng, ông thuộc lớp người sẽ vĩnh viễn thuộc về quá khứ, không chỉ bởi những khuất lấp và oan trái của nó còn chưa một lần được nói rõ, mà còn bởi quá khứ ấy chính là những giá trị đáng lẽ được khám phá, là bản thể mà nhiều thực tại đã trôi qua bỏ lỡ cơ hội khám phá nó và tương lai còn mắc nợ nó. Trên mặt nào đó, nó là tiến trình bình thường của đời sống và văn hóa đáng lẽ sẽ tới nếu không có những bi kịch khủng khiếp vừa qua.
Bất kể những khác biệt lớn về tuổi thơ và kinh nghiệm chiến tranh, tôi cho rằng Đức và tôi cùng thuộc về nhóm những kẻ đứng chông chênh trên hai mảnh ván trôi ngược chiều nhau, cố giữ thăng bằng để không rơi vào cái vực đen ngòm của hoang mang bên dưới. Thực ra, cái mảnh ván cứ kéo giật tôi về quá khứ có nhiều cơ hội thành công hơn. Có những điều nằm ở đó sẽ đeo đuổi tôi cho đến hết đời. Trong nhiều năm, tôi cứ đi giật lùi nhiều hơn là đi tới. (“Đêm Oakland. Câu hỏi”)
Hành động dừng xe bất cẩn dẫn đến cái chết thương tâm của nhân vật Chung cùng “chiếc pick up màu xám rơi xuống bờ vực lởm chởm đá và chìm nghỉm trong dòng nước xoáy của sông Kern, mang theo những bao cát chứa đầy những con nghêu nhỏ màu xám đen” vừa là kết thúc, vừa là mở đầu của một quá trình tìm kiếm. Cuộc kiếm tìm trong tâm tưởng khởi đi “không phải từ cái bờ vực dốc đứng nhìn xuống dòng sông Kern hung bạo ở ba trăm bộ phía dưới, mà từ một ngôi làng nhỏ bên kia bờ Thái Bình Dương, nơi dòng sông chảy qua sẽ cạn dần theo ngày tháng”, không đơn thuần chỉ là câu chuyện của những con người phải lưu vong nhớ tiếc lề thói của miền đất cũ mà nó còn mang theo cả một quá khứ những day dứt của lịch sử và văn hóa đang cần lời giải đáp.
Ngoại trừ một số truyện ngắn mà người đọc nhận thấy được viết cũng với chủ đề và cấu tứ tương tự nhưng có lẽ hơi thiếu lửa, các truyện ngắn của Phùng Nguyễn cho thấy bút lực mạnh mẽ trong việc khai phá những góc nhìn vào tâm tưởng và các vấn đề bản thể của con người, từ mỗi “bài tập” nhỏ cho đến những công trình của tâm huyết và sáng tạo nghệ thuật.



Phần nhận xét hiển thị trên trang

những giấc mơ bốc cháy…

 
Cuối năm, chuông nhà thờ Đức Bà đổ hồi gióng giả
Cơn bão mưa thình lình ập đến trút nước liên hồi
Thành phố rỗng không, Nguyễn Du tóc trắng bước vào chân mây
Đế đô hoang tàn, trùng trùng nỗi sợ hãi
Có ai còn nghe cô Cầm hát “Long thành cầm giả ca”
Và nuôi niềm khát vọng mơ hồ về đất nước
Có còn giảng đường nào mở cuộc hội thảo kỷ niệm 250 đại thi hào dân tộc
Đồng hành cùng hoạt động quân sự khốc liệt biển Đông
Thương sao đàn hải âu bay vòng quanh các đảo
Những câu triết lý thời thượng khúc xạ muôn màu quanh các bài diễn ngôn
Mắc kẹt trong toa tàu ngầm quanh co xuyên qua đại dương
Chẳng bao lâu, những giấc mơ bốc cháy…
 
 

Phần nhận xét hiển thị trên trang

XỬ LÝ NGƯỜI TIẾT LỘ THÔNG TIN NHÂN SỰ ĐẢNG

Hà Nội: 

Xuân Nguyên tại TỄU - BLOG - 7 giờ trước
Bà Ngô Thị Thanh Hằng - Phó Bí thư thường trực Thành ủy Hà Nội Để ‘lộ’ thông tin nhân sự, một đảng viên cộng sản VN bị cách chức *VOA* 12.01.2016 *Một đảng viên cấp huyện ở Hà Nội đã bị “khai trừ khỏi đảng” và bị “bãi nhiệm” vì cung cấp các thông tin nhân sự, trong bối cảnh Việt Nam đang gấp rút chuẩn bị Đại hội Đảng 12.* Báo chí trong nước đưa tin, sáng nay, Phó bí thư thường trực thành ủy Hà Nội, Ngô Thị Thanh Hằng cho hay, Ủy ban kiểm tra của thành phố đề nghị “cắt tất cả các chức vụ trong Đảng và bãi nhiệm đại biểu hội đồng nhân dân huyện” đối với một ủy viên ban thường vụ hu... thêm »

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Anh Lãng viết ngắn quá!

Tin giờ chót và đọc cách dòng.

Tin giờ chót và đọc cách dòng.
Read between the lines! - Đọc cách dòng lời phát biểu của ông Trọng khai mạc hội nghị TW 14 sáng 11/01/2016
http://baochinhphu.vn/…/Hoi-nghi-Trung-uong-14-T…/245742.vgp
Trang web chính phủ chính thức loan tin về bài phát biểu khai mạc hội nghị TW14 của Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng. Mẩu tin ngắn ngủi này, thực sự chỉ có vài dòng dưới đây là đáng lưu tâm:
"Sau Hội nghị Trung ương 13, trên cơ sở kết quả giới thiệu của Ban Chấp hành Trung ương, ý kiến giới thiệu của các đồng chí Ủy viên Bộ Chính trị, Ban Bí thư khóa XI, Tiểu ban Nhân sự và Bộ Chính trị đã thảo luận, cân nhắc kỹ và thống nhất giới thiệu nhân sự lãnh đạo chủ chốt khóa XII bao gồm các đồng chí Ủy viên Bộ Chính trị, Ban Bí thư khóa XI đủ tiêu chuẩn, điều kiện, trong độ tuổi và trường hợp “đặc biệt” tái cử khóa XII.
Tiếp thu ý kiến của Trung ương tại Hội nghị Trung ương 13, Tiểu ban Nhân sự và Bộ Chính trị cũng đã nghiên cứu, xem xét, cân nhắc và đề nghị giới thiệu thêm một số đồng chí Ủy viên Trung ương khóa XI thuộc trường hợp “đặc biệt” tái cử khóa XII."
Như vậy, tại hội nghị 13 ông Trọng đã đưa ra "một trường hợp đặc biệt" tái cử khóa XII. Tuy nhiên Hội nghị 13 đã diễn ra không theo sắp xếp của ông ấy, mà diễn ra dưới sự điều phối của một thế lực khác, đủ mạnh để đảo ngược ý chí của danh sách đã được Bộ Chính Trị thông qua. Dẫn đến kết quả logic là Tiểu ban nhân sự và Bộ Chính Trị buộc phải đề nghị giới thiệu thêm "MỘT SỐ đồng chí thuộc trường hợp đặc biệt tái cử khóa XII"
Có thể khẳng định cái tên "Nguyễn Tấn Dũng" chắc chắn có mặt trong danh sách đề cử, và đương nhiên sẽ tái cử.
Kết luận: Khả năng cao là .. đã có một sự thỏa hiệp phía đằng sau. Trong trường hợp này, ông Trọng sẽ nắm vị trí Tổng Bí Thư đến năm 2018 và lui xuống giữa nhiệm kỳ, ông Dũng tại vị thủ tướng (hay chủ tịch??? có lẽ không vì quyền lực giảm đi) và có thể lên thay TBT vào thời điểm đó.
Khả năng khác thấp hơn, là ông Dũng đủ mạnh để kick off đối phương và nắm quyền tối cao ngay sau đại hội. 
Bất cứ tình huống nào, thì người Việt Nam vẫn buộc phải tiếp tục sống chung với ông Dũng và có thể cả một số ông khác và chờ đợi tiếp các biến cố lịch sử.

Phần nhận xét hiển thị trên trang