Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Chủ Nhật, 3 tháng 1, 2016

Các ngài đang làm gì vây? Coi thường dư luận đến thế sao?

Báo Tuổi trẻ
03/01/2016 18:03 GMT+7

Hà Tĩnh đồng ý cho Formosa 
tiếp tục xây “cọc biển hiệu"

TTO - Sau thời gian bị đình chỉ, công trình “cọc biển hiệu dạng ngang cổng chính” do Formosa làm chủ đầu tư đã được cấp phép tiếp tục xây dựng. 
Sau khi bị đình chỉ xây dựng, Hà Tĩnh đã cấp phép xây dựng "tháp" cho Formosa

Ngày 3-1, ông Hoàng Thanh Tùng, phó trưởng Ban quản lý Khu kinh tế tỉnh Hà Tĩnh xác nhận, công trình “cọc biển hiệu dạng ngang cổng chính” do Formosa làm chủ đầu tư đã được cấp phép và tiếp tục triển khai trở lại.


Theo ông Tùng, diện tích đất xây dựng công trình này của Formosa là nằm ngoài diện tích dự án khu liên hợp gang thép. Ông Tùng khẳng định Formosa xây công trình này mang ý nghĩa là một cổng chào...

Được biết vào tháng 10-2015, Formosa Hà Tĩnh tiến hành thi công dự án "tháp biểu tượng tinh thần". Tháp này có tổng đầu tư khoảng 6 tỷ đồng, với chiều cao 32m, bằng bê tông cốt thép.

Sau khi kiểm tra không có giấy phép Sở Xây dựng Hà Tĩnh lập biên bản vi phạm hành chính và yêu cầu ngừng thi công công trình.

Trao đổi với Tuổi Trẻ, ông Chu Xuân Phàm - Trưởng đại diện Formosa tại Hà Nội, cho biết việc xây dựng tòa tháp là để gắn logo của Formosa lên để cho mọi người biết.

Theo ông Phàm, tên “tháp biểu tượng tinh thần bão lũy” là cách nói của người Hoa.

Văn Định

___________

Hà Tĩnh: Cấp giấy phép xây dựng 
cho “Tháp biểu tượng tinh thần”

Dân trí 
Chủ Nhật, 03/01/2016 - 15:42

Liên quan đến vụ việc Công ty TNHH Gang thép Hưng nghiệp Formosa Hà Tĩnh xây dựng công trình “tháp biểu tượng tinh thần”, mới đây các cơ quan chức năng Hà Tĩnh đã cấp phép và cho đơn vị tiếp tục triển khai thi công trở lại.

>> Yêu cầu ngừng thi công “Tháp biểu tượng tinh thần”
>> Formosa xây “tháp biểu tượng tinh thần” cao 32m không phép

Ngày 3/1, trao đổi với báo chí, ông Hoàng Thanh Tùng, Phó trưởng Ban quản lý Khu kinh tế tỉnh Hà Tĩnh cho biết, sau một thời gian tạm ngừng thi công, mới đây công trình “Cọc biển hiệu dạng ngang cổng chính” (trước gọi là Tháp biểu tượng tinh thần) của Công ty TNHH Gang thép Hưng nghiệp Formosa Hà Tĩnh (Công ty FHS - thuộc Tập đoàn Formosa Đài Loan), đã được Ban QLKKT Hà Tĩnh cấp giấy phép và tiếp tục cho triển khai thi công trở lại.


Hiện cơ quan chức năng Hà Tĩnh đã cấp giấy phép xây dựng cho công trình 
"Tháp biểu tượng tinh thần".

Ông Tùng cho biết: “Đất ở đó là nằm ngoài hàng rào phạm vi của Công ty FHS và chưa giải phóng mặt bằng, đất ở đó sau này chỉ cho họ mượn tạm thôi. Công trình như là cái cổng chào, biển hiệu quảng cáo, cổng kiểm tra qua lại của Công ty FHS mà thôi, đừng nặng về văn hóa mà gây ra sự nhạy cảm không cần thiết”.

Thế nhưng, ông Trần Phố Huế, Phó Chủ tịch phường Kỳ Liên (thị xã Kỳ Anh) lại cho biết, hiện khu đất xây dựng biển hiệu quảng cáo đã được Ban QLKKT Hà Tĩnh bàn giao cho Formosa từ năm 2012 và diện tích đất này đã được đền bù giải phòng mặt bằng.

Trước đó như báo Dân trí đã phản ánh, tại ngã ba Kỳ Liên (thị xã Kỳ Anh, thuộc Khu Kinh tế Vũng Áng), mặc dù chưa được cấp giấy phép nhưng Công ty Hòa Bình (trụ sở tại TP Hồ Chí Minh) đã tiến hành xây dựng một tòa tháp cao 32m.

Đến khi phát hiện ra sự việc này thì công trình đã cơ bản hoàn thành phần trụ, chuẩn bị đổ bê tông.

Xuân Sinh


nhận xét hiển thị trên trang

VN phản đối TQ 'bay thử nghiệm' ở Trường Sa

Image copyrightAFP
Việt Nam cáo buộc Trung Quốc vi phạm chủ quyền của mình bằng việc đáp một máy bay xuống một hòn đảo nhân tạo đã được xây dựng trong khu vực có tranh chấp ở Biển Đông.
Bộ Ngoại giao Việt Nam nói sân bay này được xây dựng bất hợp pháp trên một phần của quần đảo Trường Sa.
Bộ Ngoại giao Việt Nam nói đại diện bộ này đã gặp đại diện Đại sứ quán Trung Quốc tại Hà Nội trao công hàm phản đối hành động này của phía Trung Quốc.
Trung Quốc cho biết họ có chủ quyền toàn bộ tại Fiery Cross Reef (đá Chữ thập) và đã sử dụng một máy bay dân sự để kiểm tra đường băng.
Bộ Ngoại giao Việt Nam trên đưa tin trên website của bộ này vào ngày 02/01/2016 như sau:
"Ngày 02/01/2016, Trung Quốc đã thực hiện việc bay thử nghiệm ra sân bay mà Trung Quốc xây dựng bất hợp pháp trên đá Chữ Thập thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam.
Người Phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam Lê Hải Bình được dẫn lời nói hành động nêu trên của Trung Quốc đã xâm phạm nghiêm trọng chủ quyền của Việt Nam đối với quần đảo Trường Sa;
"[Hành động này] đi ngược lại nhận thức chung của Lãnh đạo Cấp cao hai nước, Thỏa thuận về những nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển Việt Nam – Trung Quốc, tinh thần của Tuyên bố về Ứng xử của các bên ở biển Đông (DOC) năm 2002; ảnh hưởng hòa bình, ổn định ở Biển Đông; giảm sự tin cậy chính trị giữa hai nước; tác động tiêu cực đến quan hệ láng giềng và tình cảm tốt đẹp giữa nhân dân hai nước Việt Nam – Trung Quốc.
Image copyrightAFP
Image captionHoa Kỳ từng yêu cầu các nước trong khu vực ngưng cơi nới và cải tạo đảo ở Biển Đông.
"Việt Nam kiên quyết phản đối hành động nêu trên của Trung Quốc; yêu cầu Trung Quốc chấm dứt ngay, không tái diễn các hành động tương tự và có hành động thiết thực, cụ thể góp phần duy trì hòa bình, ổn định, an ninh, an toàn, tự do hàng hải và hàng không ở Biển Đông”.
Hoa Kỳ nói họ quan ngại rằng chuyến bay được thực hiện hôm thứ Bảy đã làm trầm trọng thêm căng thẳng.
Pooja Jhunjhunwala, một phát ngôn viên của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ, cho biết có "nhu cầu cấp thiết cho các bên tranh chấp công khai cam kết cùng ngưng tiếp tục hoạt động cải tạo đảo, xây dựng cơ sở mới, và quân sự hóa những nơi đang có tranh chấp".
"Chúng tôi khuyến nghị tất cả các bên tuyên bố về chủ quyền chủ động giảm căng thẳng từ những hành động đơn phương vốn làm ảnh hưởng tiêu cực tới ổn định trong khu vực, và tiến hành các bước để hình thành không gian cho giải pháp ngoại giao có ý nghĩa", bà nói.
Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Trung Quốc Hoa Xuân Oánh cho biết Trung Quốc đã tiến hành chuyến bay để kiểm tra xem liệu cơ sở của phi trường có đáp ứng các tiêu chuẩn về hàng không dân dụng hay không.
"Trung Quốc có chủ quyền không thể tranh cãi đối với quần đảo Nam Sa (Trường Sa theo cách gọi của Việt Nam) và vùng biển lân cận. Trung Quốc sẽ không chấp nhận lời cáo buộc vô căn cứ của phía Việt Nam," người phát ngôn Trung Quốc nói.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

31 THG 12, 2015 Nguyễn Minh Châu

Ghi chú 31-12-2015

Trước khi mời các bạn đọc tiếp phần ghi chép về Nguyễn Minh Châu hơn 40 năm trước xin có mấy lời tâm sự.
Các đoạn ghi chép trên đây đã được đưa lên blog của tôi từ 12-2011. So với các đoạn sổ tay các đoạn đưa lên lúc ấy đã bị rút gọn đi nhiều. Lần này, tôi khôi phục cho đầy đủ hơn, bởi tin rằng nếu bạn đọc nào muốn tìm hiểu suy nghĩ của các nhà văn VN trong chiến tranh, khoảng cách giữa những cái mà họ viết ra và cái nung nấu trong đầu họ -- thì các trang ghi chép này có thể có ích. Chính tôi đã tin như thế. Khi đọc lại những trang ghi chép trên đây, tôi như nhớ lại cả không khí văn học những năm chiến tranh và thầm nhủ nếu có thời gian tôi có thể giải thích thêm nhiều điều chung quanh các ý tưởng của anh Châu cũng như của bọn tôi lúc ấy. Trong lúc chưa làm được cái việc bổ sung đó, tôi tạm chỉnh lý như trên, với niềm tin rằng có một số bạn đọc nào đó cần biết.
Tôi không rõ phản ứng của bạn đọc với các đoạn ghi chép trên thế nào, chỉ có một lần đọc được đoạn phản hồi sau đây, xin chép ra để ghi nhớ rằng đã có những bạn đọc đã đồng cảm với mình.

Nói thế này có thể là “hơi buồn” và không “phải đạo” lắm.
Lính chiến trường đi qua Đường 9 thì quên đi “Chiến sĩ” của Nguyễn Khải. Nếu đi đến được cánh rừng cao su Tây ninh thì cũng không còn nhớ “Dấu chân người lính” nữa. Đến với “Đất trắng” thì khóc cho Nguyễn Trọng Oánh ra đi sớm quá. Rùng mình và chắp tay kính cẩn với Chu Lai, Bảo Ninh mà thốt lên “Mấy cha này là người hay là ma? Nếu là người thì có phúc to bằng cái đình”. Lính chiến trường mấy thằng qua nổi dăm bẩy trận mà còn gáo lành lặn trở về.(Lại còn viết tiểu thuyết nữa chứ.)
Sau cuộc chiến khốc liệt nhất, dài nhất lịch sử ấy, CÒN GÌ? – Cục đất thì nhiều lắm, còn hòn vàng thì quá ít, lại sứt sẹo, méo mó, mòn mỏi, lạc lõng …. và đâu còn sức để học mà viết. Bởi vậy, thật khó mong có được vài cuốn như “Nỗi buồn chiến tranh” và cũng dễ hiểu vì sao thiên hạ cứ nghĩ nhà văn mình kém, trí thức mình hèn.
Buồn và ngán ngẩm quá anh Nhàn ạ.

Phản hồi bởi Nguyen Thanh Van — 07.12.2009 @

Nhớ lại thời gian viết Dấu chân người lính
Hồi ấy, tôi tách hẳn mọi người ra. Ngồi ở cái tầng cuối của một ngôi nhà. Chung quanh đấy, nào là chuồng lợn, chuồng gà, ống nước chảy, bẩn thỉu, tối om ra. Ngồi như thế mà viết, một là anh cũng dễ ấm đầu, hai là anh sẽ viết đuợc một cái gì rất là ghê gớm. Như là ngồi ở dưới cái đáy một cái giếng.
Tôi đi chữa răng về, vừa đi vừa nghĩ được khối thứ. Thời buổi này, đánh nhau không xong, thì lại khổ nhất là thằng văn nghệ.Thắng xem, viết tha hồ tung tẩy.

Về anh em trẻ

Trông thằng Đỗ Chu mình chả hiểu rồi nó sẽ ra sao. Về xưởng phim nữa, thì cũng thành ra lố bịch như mọi người. Chính hồi nó viết Phù sa, nó lại tĩnh trí hơn bây giờ. Bằng Việt trông nó cứ yểu yểu như thế nào đó. Từ hồi ông ấy đi Trường Sơn về đến giờ, thấy ông ấy càng nhảm. Cái cô Quỳnh này, bây giờ nhiều bài đã lặp lại rồi, cái phần thực chất chỉ có thế. Lưu Quang Vũ không chỉ tài hoa. Chính là Vũ nó đi hết được một cái gì đó, theo con đường của nó.

Về văn học tiền chiến
Nhàn: Anh có thể viết cho mục lý luận của bọn tôi một ít nhận xét về văn học trước cách mạng, so sánh văn chương thời ấy với bây giờ chẳng hạn
Châu: Mình đọc những thứ như Giông tố, thấy cũng vớ vẩn, như thứ tiểu thuyết đăng báo, cứ thế mà kéo dài câu chuyện, theo một thứ đường dây có sẵn.
Lão Nguyễn Công Hoan, thì văn chương quá là thuộc địa. Chỉ còn trường hợp khá như Khái Hưng và Thạch Lam, nhưng cả hai người, cũng chỉ là ăn vào sự tài hoa. Nói chung người viết chỉ tài hoa không đủ đâu.Ngay cả cái lớp trẻ các ông bây giờ nữa, tôi cũng không gặp được một cái gì mới.
– Chưa có một cảm hứng mới về thời đại?
– Đại khái một cái gì như thế, muốn theo được thời đại nó phải mới lắm mới được

Tĩnh và động. Mới và cũ
* Mình về ở với những người hàng xóm và thấy nơi đó, cũng giống như tình hình nước mình. Người ta bận bịu, vất vả suốt ngày, nhưng chính vì thế, người ta chả làm được trò trống gì cả. Cuộc sống hoàn toàn mù tối.
(Ra xí nghiệp khai thác cát) Ở những chỗ này, nó cũng dễ thành hào thành rãnh lắm. Mình cũng rất dễ xỉa vào rãnh! Anh phải viết về một mối quan hệ nào thật mới mới được.

Ngoài miền Bắc mình, cán bộ có thằng tham ô, thằng hống hách, nhưng nó còn rõ mặt.Vào trong Quảng Trị, ở với bọn cán bộ, mình chỉ buồn cười. Cứ y như là con trẻ. Một lũ chim sẻ rất là buồn cười
Dẫu sao đi thực tế, vẫn thích hơn ở nhà. Đi thực tế, mình tiếp xúc với cái xấu cũng rõ hơi, cái tốt cũng rõ hơn.

Sự thải loại thường xuyên của đời sống
*Lắm khi ngồi nghĩ lại mới thấy sợ. Đang viết đã thấy chắc rồi những cái viết ra phải vứt đi nhiều rồi. Viết nhiều quá, chỉ có nghĩa là mắc bệnh tâm thần
– Trong anh viết văn, lúc tự tin, thì thật tự tin mà lúc hoài nghi thì cũng phải đến độ mới được. Những tay như Hữ Mai, chẳng có bao giờ nó hoài nghi nó một ít nào cả.

(Đi họp NXb Văn học) Trong các mặt ngồi đấy, chỉ thấy già và cổ. Ông Nguyễn Tuân lại chửi ông Hoài Thanh . “Báo Văn nghệ có cho mình ăn được một bữa, thế này không. Cái thằng nó suốt đời đi nịnh, nó lại keo kiệt. Ông Vũ Tú Nam với bà Cẩm Thạnh đáng phải vật cổ, hất tòm nó đi mới phải”. Mọi người không chấp, cũng chẳng động dạng gì. Như trong những bữa cỗ, con cháu còn mải lo các việc khác, mấy bậc bề trên làm gì cũng mặc.
Một tay vào chạc tuổi mình như thằng Mai Ngữ, trông nó ngồi với các ông già, thấy nó cũng cổ lắm.… Trong cả bọn, chỉ còn có mặt Khải là đáng nói chuyện.

*Tôi về quê, tôi thấy những người già thường hay tham, tham lam một cách trắng trợn . Bà cụ tôi sống đúng như một con mẹ ăn mày, bạ ai cũng xin tiền .Ở ngoài này, trông bọn nhà văn cũ, cũng tham lam lắm. Nay mai Hội nhà văn có cái nhà xuất bản, rồi họ cũng xí phần hết cho mà xem.
Không hiểu sao, giữa hai con đường ở với bọn cán bộ chính trị, và bọn nhà văn già tất nhiên là vẫn trong cung cách sống hiện nay, thì mình thấy ở với bọn cán bộ chính trị còn hơn. Hoặc là chính nó lại còn bênh mình nữa.

Đọc các tác giả miền Nam
Chính trong cả bọn, tôi lại thích ông này ( Vũ Khắc Khoan &Thần tháp rùa) nhất. — văn học không thể xa rời tính chất tượng trưng được. Dẫu sao, đọc miền Nam mình vẫn thấy gần với mình hơn là đọc bọn Liên Xô. Đọc tập truyện ngắn Liên Xô, thấy ghê sợ cả người. Viết rất giỏi, nhưng toàn nói những cái vớ vẩn những là con người phải sống có lương tâm, có trách nhiệm với chung quanh.
Không hiểu sao cả, tôi cứ nghĩ cái chính là văn học phải xui người ta phản kháng với hiện thực mới phải.
Với lại anh phải có một thế đứng như thế nào đó. Như bây giờ ở mình, ngồi mà rỉa rói phê phán nhau những cách sống bủn xỉn, ti tiện, ăn cắp, thì không biết chừng, chính anh lại tỏ ra là hèn thấp, vớ vẩn.
(Nghe tôi kể về quyển Bên dòng lịch sử của Cao Văn Luận) Thế mới biết những chuyện hôm nay nó động chạm tới mình, nó buộc mình thế nọ thế kia, thực ra nó lại được quyết định ở đâu đó, lâu lắm rồi, mà mình không sao hiểu được.
Dĩ nhiên bây giờ mình không nên lảng tránh mọi chuyện. Nhưng mình cũng đừng nên nhảy chồm chồm ra làm gì. Không biết chừng, cái mà hôm nay mình thấy ở bề mặt nó là thế này, trong ruột nó lại là thế khác. Lúc bấy giờ, có thể những điểm trước đây mình tin, nó cũng hỏng hết. Bây giờ phải biết trước, mà tránh đi cái hỏng ấy.

Viết về thói dung tục, có lẽ phải như Tchekhov. Lão cứ lạnh tạnh đi, mà lại nhân hậu, nhân hậu ghê chứ. Rồi mà xem, khó ai hơn được Tche khov. Đọc bọn miền Nam, cái cảm giác của mình cũng giống như cảm giác của một người vào Quảng Trị. Nghĩa là ở trong đó, cũ cũng có, mới cũng có, nhưng cũ ra cũ mới ra mới, cái chùa ra cái chùa, cái mả ra cái mả, thằng côn đồ ra thằng côn đồ, mà vợ lính ra vợ lính. Cũng như thế trong văn chương, ở trong kia, đâu nó ra đấy. Chính mình ở ngoài này lại nhoá nhoà mọi chuyện.

Văn chương và thời cuộc
* Rồi mà xem, tình hình không mở ra thì trừ Khải không kể, còn loại như tôi, Kiên, Đỗ Chu, là không kéo được đâu. Rồi chỉ còn toàn nhưng loại như Hữu Mai, hay là loại như thằng Thiều là ăn. Nó không phải là văn chương, cho nên lúc nào nó cũng viết được.
Văn chương bây giờ nó giống như một thứ lá số, người ta có thể đoán ra thế nào cũng được.
Lâu nay, cứ nói thằng nào giỏi chính trị, viết chính trị — đó là những thằng láu cá.Ngồi nghe chuyện cảnh giác chẳng hạn, thấy những thói lừa lọc, lèo lá mà bọn viết gán cho bọn miền Nam, thực ra, cũng là của bọn miền Bắc hết. Xã hội mình là thế đấy, mọi chuyện cốt được việc ngay bây giờ.
Bấy nhiêu năm chiến tranh, thằng Mỹ nó đánh vào mình, có những thứ rất cổ hủ, mà nó không sao tàn phá nổi. Khoảng đầu năm 1973, tôi về quê hương. Tất cả là như vậy. Đi đường gặp một bà bán hàng, chào hỏi. Hoá ra con bà cụ chứ không phải bà cụ ngày xưa. Nhưng mà dáng dấp vẫn vậy.
Khi nó không đánh được cái cổ hủ ấy, thì những cái tốt đẹp kia, lại bị nó làm cho tan nát đi, không thể nào lấy lại được.

Mấy ý tưởng bâng quơ
* Ông hỏi tiểu thuyết là gì ư? Cũng như hỏi hạnh phúc là gì, bố ai mà nói được.
(Xem phim xxx) Diễn viên bây giờ, cũng như những người khác. Đóng người anh hùng được thôi, đóng người bình thường thì không đóng nổi.
(Nhân nghe đọc một thông cáo) Chính trị bây giờ còn đầy những chuyện ám chỉ, văn chương làm sao mà không ám chỉ được.
Cảm giác về những ngày hôm nay ư? Cảm giác về không khí. Mình đã ở với cái không khí này bao lâu nay, vậy mà mình vẫn không thật hiểu nó. Bây giờ mình mới thấy nó ở bên mình, đè lên mình, như một trái núi vậy.
Mỗi cuốn sách được viết như là một thứ nhà tù, mình giam mình vào đấy rồi mình gỡ từng viên gạch ra dần dần.Cuộc đời mỗi người là gì, nếu không phải là cuộc liên hiệp dài giữa mình và hoàn cảnh. Buổi sáng dậy, bố ngồi chân tường, con ngồi chân tường. Từ chỗ ngồi đó, sang chỗ ăn chỉ cần lê có vài bước thôi. Rồi người nào lại lê về chỗ của người ấy.
Thế mà cuộc đời mình cũng đi qua, mình cũng trở thành một người viết văn nổi tiếng, mình biết không biết bao nhiêu điều về những điều mình chả tin tưởng gì.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

DÂN NUÔI QUÂN ĐỘI VÀ CẢNH SÁT BIỂN ĐỂ BỌN HỌ LÀM GÌ?


Không có tàu bạn, 
chúng tôi đã nằm lại trùng khơi

Tiền Phong
06:29 ngày 03 tháng 01 năm 2016

TP - Sau hơn một ngày trời lênh đênh trên biển giữa mưa rét, tàu cá QNg 98459 bị đâm ở Cồn Cỏ (Quảng Trị) được lai dắt về vịnh Mân Quang (Đà Nẵng) chiều qua. “Không có các bạn tàu, có lẽ bây giờ chúng tôi đã nằm lại giữa biển khơi”, một thuyền viên nói.

 
Tàu QNg 98459 trở về với vô số vết thương trên mình.

Hai hôm trước, tàu QNg 98459 còn hùng dũng ra khơi với 10 thuyền viên, nhưng chiều 2/1 trở về với bụng thuyền trống trơn, hai bên thân tàu bị đâm vỡ.

Vớt người, tát nước cứu tàu


Bước xuống thuyền với khuôn mặt xanh xao, mệt mỏi, thuyền viên Trần Tiết (40 tuổi) kể: “Trưa 1/1, tàu đang trên đường ra Cồn Cỏ hành nghề thì bất ngờ một tàu có mui tàu dài gấp ba lần tàu tụi tui, trên tàu có ghi chữ tượng hình lù lù tiến lại đâm thẳng vào hông tàu khiến 7 anh em trên tàu rơi xuống nước.

Hoảng loạn, chúng tôi cầu cứu nhưng tàu lạ không có động thái gì. Một lúc sau, tàu này thình thình lui ra xa rồi ngang nhiên đâm thêm lần nữa. Cú đâm mạnh làm nước tràn vô nhấn chìm gần hết con tàu. Tụi tui lóp ngóp bơi vào tàu để tát nước, vừa la hét để những tàu đi gần ứng cứu”.

Thuyền trưởng Huỳnh Bi, tàu QNg 94429, kể: “Khi nghe tiếng kêu cứu từ tàu QNg 98459, tàu tôi và nhiều tàu khác ở xung quanh lập tức chạy tới, mất chừng 30 phút mới đến nơi. Khi ấy tàu đã chìm một phần, thuyền viên chới với giữa biển, anh em chúng tôi gấp gáp vớt lên rồi vội vàng sang tàu lục tung những đồ vật nặng, ít giá trị quăng hết xuống biển để tàu không chìm hẳn. Thấy không xong, anh em lại chạy về tàu mình lấy máy hì hục bơm hết nước ra, phía ngoài, mọi người vừa tát nước bằng tay, vừa khuân ngư lưới cụ sang tàu khác để con tàu có thể cầm cự”.

Sau nhiều giờ cật lực cứu tàu, đến cuối giờ chiều, tàu QNg 98459 nổi hoàn toàn, mọi người hoàn hồn, ăn vội mì tôm giữ sức. Đến 2 giờ sáng 2/1, tàu QNg 94429 TS lai dắt tàu bị nạn với vô số vết thương trên mình về Đà Nẵng. Hơn 4 giờ chiều, hai tàu cập vịnh Mân Quang, các thuyền viên trên tàu bị nạn vào hết Đồn biên phòng Mân Quang để khai báo sự việc. Mọi thứ ngổn ngang trên tàu được các ngư dân tàu QNg 98459 tiếp tục thu dọn cho đến lúc trời tối sẫm. “Không có các bạn tàu, có lẽ bây giờ chúng tôi đã nằm lại giữa biển khơi”, ông Tiết xúc động nói.

Tàn nhẫn, dã man

Trở về với vô số vết thương trên mình, tàu QNg 98459 rệu rạo, phần vỏ tàu hứng chịu cú đâm quá mạnh đã vỡ toang. Toàn bộ máy móc, thiết bị hư hỏng hoàn toàn. Bụng tàu chứa đầy một mớ hỗn độn thanh gỗ gãy, cột kèo xiêu vẹo. Ngư dân trên tàu nói rằng, các thiết bị quý giá đã hỏng, chưa kể những đồ vật ít giá trị hơn đã quăng hết xuống biển để tàu khỏi chìm, thiệt hại hơn 1 tỷ đồng. Nhưng tổn thất ấy có là gì so với sự hoảng loạn của các ngư dân và người thân của họ.

Thuyền trưởng Huỳnh Thạch cho biết, đây là tai nạn kinh hoàng nhất trong đời đi biển của ông. “Chúng cố đâm hai lần cho chìm đã hung dữ. Lúc chúng tôi chới với giữa biển, chúng cũng dửng dưng đứng trên tàu chỉ tay xuống mà không hề có động thái giúp đỡ. Quá tàn nhẫn, dã man!”, ông nói. Theo thuyền trưởng Huỳnh Thạch, ở vùng vịnh Bắc Bộ chỉ có tàu Việt Nam và tàu Trung Quốc đánh bắt hải sản.

Nghe tin tàu về Đà Nẵng, từ trưa qua, người thân của các thuyền viên đã khăn gói bắt xe ra Đà Nẵng. Ba giờ chiều tới nơi, họ ngồi trên xà lan mỏi mắt ngóng đợi giữa tiết trời rét căm. Bà Đồng Thị Lệ Thu, vợ ngư dân Huỳnh Văn Giao, nói: “Hôm qua, nghe trên bộ đàm, mọi người mất hết đồ đạc nên tui mang áo quần, dép, chăn và thức ăn ra. Ngâm nước ngâm gió giữa biển thì còn chi cực bằng”. Con tàu bị nạn vừa neo vào xà lan, thuyền trưởng Huỳnh Thạch rệu rạo bước xuống, bà Võ Thị Cảm, vợ ông, òa lên chạy tới ôm chồng, không thốt lên lời.

Trưa hôm trước, anh trai bà ngoài biển điện về báo tin tàu gặp nạn, bà lập tức về mở bộ đàm nối máy với tàu nhưng không được. Đến 6 giờ tối, anh em ngoài đấy mới nối thông, chỉ nói qua là tất cả bình an, bà vẫn chưa nghe được tiếng chồng.

Bà nức nở: “Chồng tui đi biển nhiều năm, có lần về kể bị tàu lạ chọi đá nghe đã rùng mình, bây giờ nó còn quyết đâm luôn thì không thể nào tưởng tượng được. Nhìn con tàu tan nát thế kia là tôi biết nó hung hãn thế nào rồi”.

 
Thuyền trưởng Huỳnh Thạch thuật lại sự việc khi bị tàu lạ đâm.
Đáp chuyến xe đò cuối cùng từ Quảng Ngãi ra Đà Nẵng, ông Huỳnh Hợp, bố thuyền trưởng Huỳnh Thạch, như ngồi trên đống lửa vì vừa lo cho con, vừa lo cho vợ ở nhà.

“Hôm nghe tin tàu thằng Thạch bị nạn, bà ấy ngất lên ngất xuống, đòi đi theo nhưng tôi không cho. Lúc tôi lên xe, bà cũng khuỵu xuống, không thều thào nổi, suốt từ chiều đến giờ, tôi điện về mà bả không bắt máy. Không biết có chuyện chi xảy ra không nữa”, ông nói.

Đến tối qua, lực lượng biên phòng Đà Nẵng vẫn tiếp tục làm việc, lấy lời khai từ các ngư dân trên tàu bị nạn để hoàn tất hồ sơ.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

SAO LẠI CHỌN CÁI ĐỨA HAY XEM TI VI?


+....Còn sự phẫn nộ nào hơn khi ngư dân của ta đánh cá trên vùng biển chủ quyền của đất nước lại phải liên tục bị tàu sắt Trung Quốc đâm, va, xua đuổi, có trường hợp ngư dân bị chết, rồi liên tục tàu cá của bà con bị đâm phá tơi tả xác xơ trở về, và có vẻ như những tuyên bố đầy vẻ ngoại giao và lừa mị đã không che giấu nỗi sự bặm trợn, hung hãn của các loại tàu Trung Quốc vừa trắng trợn xâm phạm lãnh hải vừa tác oai tác quái cuộc sống của ngư dân Việt.
+....Chúng tôi ra sức làm việc để anh em đi sau đỡ vất vả. Đấy, bây giờ các chú ấy nhiếp chính thì khoẻ re. Bọn tôi làm hết cho cả rồi, từ chợ đến đường, từ xây trường đến đường điện...xong hết cả rồi. Nhiệm kỳ của các chú ấy chỉ có mỗi một việc là...lo trả nợ.
+...Năm cũ đâu rồi nhỉ
Hỏi ai cũng im lìm
Thì ra nó lên mắt
Khắc vài dấu chân chim
+Khai Từ:
....Một ẻm rất chi là tự nhiên đã tự nhiên thoát y, tự nhiên nằm đợi, thấy sếp vào thì tự nhiên cười, tự nhiên vùng dậy, tự nhiên chạy tới ôm ghì lấy sếp và tự nhiên nhìn rất kỹ gương mặt của sếp, rồi tự nhiên reo lên:
-Ôi chú ơi, hôm qua cháu vừa thấy chú trên ti vi, chú nói hay quá chú ạ, chú nói gì nhỉ, chú nói rằng, chú rất phẫn nộ với loại cán bộ đi đâu cũng ăn chơi, gái mú, làm mất uy tín, làm nhân dân coi thường, chú nói sâu sắc quá chú ạ, nào chú, lên giường đi, cháu yêu chú quá cơ chú ạ…
Sếp tự nhiên vọt ra khỏi phòng.
Cơ sở hỏi, ơ kìa anh, sao vậy, cô ấy không đẹp à?
Sếp trợn mắt: Sao lại chọn cái đứa hay xem ti vi?


Phòng 215 anh nhé, anh nhé, anh nhé... Sếp tự nhiên vọt ra khỏi phòng. Cơ sở hỏi, ơ kìa anh, sao vậy, cô ấy không đẹp à? Sếp trợn mắt: Sao lại chọn cái đứa hay…
infonet.vn

Phần nhận xét hiển thị trên trang

NGUYỄN KHẮC PHỤC number one!


Nguyễn Khắc Phục xa lánh tất cả cảnh bon chen, xếp hàng danh lợi. Anh ghê sợ có một phần. Điều quan trọng hơn, qua rất nhiều ca đại, tiểu phẫu (của mình và của người, mổ xẻ chảy máu và cả mổ xẻ bằng miệng lưỡi) anh biết mình “phận mỏng cánh chuồn” nên Phục né tránh mọi bận bịu, mọi rắc rối…Để dành thời gian chỉ cho hai việc độc nhất: Viết… Và đàn đúm ông- tôi, tao- mày cùng bạn hữu. Phải chăng, cũng chính ở điểm này, chúng ta hiểu được một trong những duyên do vì sao gia tài sáng tác của anh đạt tới con số “khủng”  đến vậy! Có một lần Nguyễn Khắc Phục được tặng Giải thưởng Nhà nước về Kịch bản Sân khấu. Về Điện ảnh, vì là tác giả kịch bản, chả hiểu theo quy định từ đâu và bao giờ, anh không hề nhận được tặng danh hiệu gì; cũng không hề nhận được giải thưởng cấp độ nào. Về văn chương, với 12 cuốn tiểu thuyết, tính độ dày tới vài ngàn trang… mà  hoàn toàn không phạm vào những “ húy, kỵ”… Nhưng ngạc nhiên chưa, cho tới tận những ngày anh đang ở tình trạng “thập tử nhất sinh” như bây giờ- chưa hề nghe phong phanh ai, cấp nào có ý định xét tặng giải cho anh.



NGUYỄN KHẮC PHỤC, Number One !

TÔ HOÀNG

Đâu đó, vào cuối năm 1977 hay 1978, từ Sài Gòn ra, Nghiêm Đa Văn tụ họp mấy thằng bạn văn chương tới, vứt cái cassett hòn gạch ra bàn, nói với chúng tôi: “Chúng mày đặt máy kín, hở thế nào tùy. Nhưng làm sao ghi được 1 phút cuộc trò chuyện tay ba giữa thằng Đỗ Chu, con Dương Thu Hương, thằng Nguyễn Khắc Phục, tao sẽ thết đãi chúng mày một bữa thịt chó chợ Hòe Nhai!”. Một bữa thịt chó với lòng dồi thơm phưng phức, với thịt luộc thịt hấp chấm mắm tôm vắt chanh, với nhựa mận nức mùi giềng mẻ… vào thời buổi đói ăn thuở đó đâu dễ dàng trong tầm tay với của mấy thằng bọn tôi? Nhưng lùa được 3 “cao thủ võ lâm” kia ngồi chung một chiếu, mà còn phải cậy răng để họ đấu hót với nhau càng là thách đố gian nan hơn! Cùng với Phạm Tiến Duật, Lưu Quang Vũ, Xuân Quỳnh… lúc này 3 ông bà viết văn xuôi kể trên đang nổi như cồn. Thêm nữa, cả 3 đều rất to mồm, gọi là khí khái cũng được, mà coi là hiếu thắng cũng xong. Nghĩa là không ai chịu ai!
 Lừa mãi, vài ngày sau, đành trả lại Nghiêm Đa Văn cả máy lẫn băng!
Quay về chuyện với Phục..
Bạn hữu, báo in, báo mạng đã nói, đã viết, thuộc tài sản của nhà văn này có tới 12 đầu tiểu thuyết, 12 kịch bản phim truyện một tập và nhiều tập, 70 kịch bản sân khấu, mấy chục kịch bản cho các lễ hội. Tất cả đều đã xuất bản, đã dựng thành phim, đã đưa lên sân khấu...
Đã đủ, hay còn thiếu đây? 
Thiếu! Bởi anh còn hàng trăm truyện ngắn (kiểu như “Ngã ba vô tình”, “Hoa cúc biển”..) đã xuất hiện trên tuần báo, tạp chí nhưng chưa được gom thành sách; cùng hàng trăm bài thơ; một số trường ca chưa in thành tập.
Phục còn cả trăm bức tranh bột màu, sơn dầu; trong số đó mới có một số bức ra mắt công chúng trong cuộc triển lãm chung với nhà thơ- họa sỹ Trần Nhương.
Số trang viết cho sách, cho phim, cho kịch đáng coi là kỷ lục như vậy… nhưng còn điều này chắc rất ít bạn biết: Để lấy tư liệu cho ngần ấy tác phẩm, anh chỉ nghe nhân chứng kể, tuyệt nhiên anh không ghi lại, như thói quen làm việc của nhiều nhà văn khác. Tức sau này khó có thể tìm thấy trong kho lưu trữ của nhà văn một cuốn sổ ghi chép.
Viết với một tốc độ riết ráo, một hiệu xuất cao, một số lượng “khủng”,  nhưng chưa một một văn nhân, một người bạn nào tình cờ ghé tới chơi mà Phục khoát tay lắc đầu, gương mặt nghiêm trọng: “Xin lỗi ông, tôi đang bận viết..”. Ai cũng có cảm giác anh sẵn sàng sà vào các tụ họp, các cuộc đấu láo; ai ơi ới gọi anh cũng sẵn sàng lên đường được ngay...
Phục rất cao cờ ( cờ tướng ) cũng rất “cao tay ấn” trong các trò chơi như “tiến lên” hay tu- lơ- khơ, “tá lả”... Nhập cuộc anh say mê, hào hứng đúng như một “con bạc khát nước” và vì trò đó đen này Phục sẵn sàng thức trắng đêm, mà vài ba đêm liền để hầu bạn.
Phục cũng là một “fan” cuồng nhiệt của bóng đá. Trong một bài viết cách nay cả chục năm, tôi đã kể lần anh vào Bệnh viện Phủ Doãn mổ sỏi mật, anh khước từ đánh thuốc mê chỉ với một điều kiện: hãy kê cạnh bàn 1 chiếc tivi để anh không bỏ giữa chừng Giải bóng đá Quốc tế năm đó.
Vậy anh viết vào lúc nào, âu cũng là một điều bí ẩn!
Nguyễn Khắc Phục trở thành Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam vào năm 1976, khi lực lượng nhà văn Miền Bắc và lực lượng nhà văn Giải Phóng tập hợp về một mối. Anh 29 tuổi. Những năm tháng đó được kết nạp vào Hội nhà văn đối với những người viết khó khăn, trầy trật, là chuyện “cá vượt vũ môn”. Thì Phục  được coi là một hội viên còn rất trẻ.
Từ ngày ấy, cho đến những năm 2000 của thập kỷ này, hình như chưa bao giờ chúng tôi thấy anh đăng đàn phát biểu hoặc tranh cãi điều gì tại diễn đàn của các đại hội nhà văn. Càng chưa hề một lần nào thấy họ tên Nguyễn Khắc Phục trong danh sách đề cử hay trúng cử Ban Chấp hành Hội.
Anh thuộc biên chế Phòng Biên tập Hãng phim truyện Hà Nội đâu đó cũng vào khoảng hai năm 1978,1979. Một loạt kịch bản của anh đã được các đạo diễn tên tuổi Hải Ninh, Đặng Nhật Minh, Hồng Sến, Khánh Dư … dựng thành những bộ phim truyện gây dư luận như “Những ngôi sao biển”, “Tự thú trước bình minh”, “Sơn ca trong thành phố”, “Học trò thủy thần”, “Nhiệm vụ hoa hồng”, “Chiến trường chia nửa vầng trăng”, “Lạc cầm thứ 13”, “Bọn trẻ”… Có người viết phim chỉ cần đôi ba kịch bản biến thành câu chuyện kể từ màn ảnh đã trở thành tên tuổi ghi trong sử sách điện ảnh, đã vắt vẻo ngồi trong Ban Giám khảo các kỳ Liên hoan phim, các cuộc thi tuyển sinh viên vào trường điện ảnh. Nguyễn Khắc Phục chưa hề ngồi trong Hội đồng xét duyệt kịch bản, Hội đồng tuyển sinh hoặc ban Giám khảo bất cứ một kỳ Liên hoan phim nào.
Với lĩnh vực kịch nói, tình cảnh cũng tương tự như thế… Liệu có nên thống kê ra đây tên của các vở kịch đã được dàn dựng trên sân khấu theo kịch bản của Phục vào mấy thập niên 1980, 1990, 2000 không? Thấy chả cần. Nhưng anh cũng chưa bao giờ ngồi vào ghế Ủy viên ban chấp hành của hội nghề nghiệp này. Hoàn toàn cũng không thấy Phục lên tiếng khẳng định khuynh hướng sân khấu này, trường phái kịch nghệ khác của thực tiễn sân khấu tại các lần đại hội Hội nghề nghiệp này hoặc tại các buổi hội thảo..

Nói về Phục ở những điều trên, tôi không có ý tìm tới sự khen, sự chê anh. Tôi nhìn thấy nhiệt tâm, ý thức trách nhiệm, kể cả “cái sự không đừng được” của những ai lên tiếng tại các lần đại hội, các cuộc hội thảo hoặc nhận lấy một chân ủy viên trong các ban chấp hành hội này, hội kia. Vả lại còn phải tính đến tình yêu mến, sự tín nhiệm của anh chị em đồng nghiệp nữa chứ? Cái kỳ kỳ là, đôi ba nhiệm kỳ bầu bán trở lại đây, chả thấy khối người vận động xa, lay động gần để xin thêm một lá phiếu mong được kéo dài một nhiệm kỳ ủy viên hoặc cậy cục để trót lọt giành được chiếc ghế chấp hành mới. Còn chưa kể tới chuyện “chui cửa trước, lòn cửa sau”, xun xoe nịnh bợ , lót tay nhẹ thì là một chầu bia, nặng thì là một chiếc phong bì.. để được vào hội; để giành giải này giải khác trong các cuộc bình chọn văn thơ cuối năm.
Phục xa lánh tất cả cảnh bon chen, xếp hàng đó. Anh ghê sợ có một phần. Điều quan trọng hơn, qua rất nhiều ca đại, tiểu phẫu (của mình và của người, mổ xẻ chảy máu và cả mổ xẻ bằng miệng lưỡi) anh biết mình “phận mỏng cánh chuồn” nên Phục né tránh mọi bận bịu, mọi rắc rối…Để dành thời gian chỉ cho hai việc độc nhất: Viết… Và đàn đúm ông- tôi, tao- mày cùng bạn hữu. Phải chăng, cũng chính ở điểm này, chúng ta hiểu được một trong những duyên do vì sao gia tài sáng tác của anh đạt tới con số “khủng”  đến vậy!
Có một lần Nguyễn Khắc Phục được tặng Giải thưởng Nhà nước về Kịch bản Sân khấu.
Về Điện ảnh, vì là tác giả kịch bản, chả hiểu theo quy định từ đâu và bao giờ, anh không hề nhận được tặng danh hiệu gì; cũng không hề nhận được giải thưởng cấp độ nào.
Về văn chương, với 12 cuốn tiểu thuyết, tính độ dày tới vài ngàn trang… mà  hoàn toàn không phạm vào những “ húy, kỵ”… Nhưng ngạc nhiên chưa, cho tới tận những ngày anh đang ở tình trạng “thập tử nhất sinh” như bây giờ- chưa hề nghe phong phanh ai, cấp nào có ý định xét tặng giải cho anh.

Vào năm 1977, khi tôi trở thành nhân viên của Phòng Biên tập Xưởng Phim Quân đội Nhân Dân, Nguyễn Khắc Phục đã trao cho tôi một kịch bản phim truyện kể về những người chiến sỹ Quân giải phóng bám đường, diệt xe Mỹ, xe Sài gòn trên đoạn từ Quy Nhơn qua đèo Măng Giang lên PleiKu tiếp đạn dược, thuốc men, nhu yếu phẩm từ dưới đồng bằng khu 5 lên tuyến phòng thù của chúng ở trên cao nguyên. Kể về một ông già người Xê Đăng bị bom đạn làm mù mắt vẫn đứng một mình một chiếc lò rèn đợi các cô gái Xê Đăng gom nhặt những trái bom Mỹ không nổ, những viên đạn trái phá Mỹ bỏ rơi lăn lóc ở nơi chúng vừa rút đi, đem về để ông già và đám thanh niên Xê Đăng thổi lửa, rèn lại thành những trái đạn góp thêm cho nhóm chiến sỹ Giải phóng diệt đoàn xe địch. Niềm thương cảm và tình yêu đã nẩy nở giữa hai nhóm người, đảm trách hai phần công việc ấy. Những dòng viết trong kịch bản rất sinh động, giàu chi tiết của sự hiểu biết và am tường, của những phập phồng vui buồn có thật… Chả là  dạo ấy Xưởng phim Quân đội được sự cổ súy của các nhà điện ảnh Liên Xô định làm thêm phim truyện cạnh phim phóng sư- tài liệu. Để giống như Xưởng phim Bát Nhất bên Trung Quốc, nhưng dự định không thành. Cái kịch bản kia cũng thất tán đi đâu, ngay tác giả của nó- nhà văn Nguyễn Khắc Phục cũng không bao giờ nhắc tới nữa.

                               
                             Từ phải qua: Nhà văn Trần Vũ Mai, nhà thơ Thanh Quế, nhà báo Đương Đức Quảng, nhà văn Nguyễn Khắc Phục . Mặt trận khu V, thời kháng chiến chống Mỹ .


Khi nghe tôi nhắc tới cái kịch bản ấy, các nhà văn, nhà báo, các phóng viên quay phim thời chiến tranh ở cùng chiến trường khu 5 với Phục như Thái Bá Lợi, Thanh Quế, Ngân Vịnh, Dương Đức Quảng, đạo diễn phim Vũ Xuân Hưng… đều nắc nỏm hết lời khen. Rằng khi xuống đồng bằng “móc” gạo đưa lên chiến khu, Phục thường nêu kỷ lục đeo trên vai những bao gạo tới 35, 40 ký. Rằng khi theo bộ đội bám đường diệt xe địch trên đèo Măng Giang, Phục được tặng “danh hiệu dũng sỹ” về lòng dũng cảm. Rằng Phục đã chết hụt pháo X. lần, bom B.52 Y.lần. Rằng Phục đã đôi ba lần lọt vào giữa trần càn của quân Mỹ, quân Nam Hàn, phải rúc hầm, chịu đói chịu khát, chịu tình cảnh thiếu không khí để thở suốt cả tuần…
Thời ở chiến trường dạo ấy, chữ HÈN là thước do duy nhất ý thức chính trị, trình độ học vấn, lòng tự trọng, lương tâm và tình nghĩa đối với cha mẹ, anh em, bà con xóm làng… của chúng tôi. Chỉ cần một lần vì sợ xuống đồng bằng dễ gặp lính Mỹ, lính Nam Hàn phục kích mà từ chối đi “moi” gạo; chỉ cần một lần chúng tôi tỏ ra hoảng loạn sau một trận bị pháo bày, bom b.52 “chụp” lên đầu; chỉ cần một lần giữa cơn đói muối, đói gạo hoặc đang trong cơn sốt rét rung giường chiếu, chúng tôi than van vì cuộc chiến tranh kéo dài quá; ngày về được gặp lại gia đình, người thân sao mờ mịt sương rơi thế … Lập tức chữ Hèn kia sẽ đội lên đầu, khoác lên cổ chúng tôi...
Anh đã có vài bài thơ được ngâm trên sóng của Đài Tiếng Nói Việt nam; anh có dăm truyện ngắn đã in trên báo Văn Nghệ, tạp chí Văn Nghệ Quân Đội ư? Nếu anh nhận một chữ HÈN kia có nghĩa là anh đã trắng tay.
Trước khi trở thành một nhà văn, Nguyễn Khắc Phục đã có những năm tháng “qua lửa” để chứng minh đã là một người lính can trường.
Nhưng tính làm gì? Đó đã là chuyện của ngày xa xưa, chuyện của mọi người..
Nguyễn Khắc Phục, Number One !

           T.p Hồ Chí Minh những ngày mở đầu năm 2016.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Không nhẽ trời đánh rắm chơi?

Sau 3 tiếng nổ phát hiện vật thể lạ hình cầu

Người lao động
02/01/2016 16:36

(NLĐO)- Sau 3 tiếng nổ lớn trên không trung, người dân thôn Nà Giang (Tuyên Quang) phát hiện một vật thể lạ bằng kim loại dạng hình cầu ở ven suối.

Khối kim loại hình cầu xuất hiện sau vụ nổ (ảnh Facebook)

Chiều 2-1, một lãnh đạo công an xã Tân Mỹ, huyện Chiêm Hoá, tỉnh Tuyên Quang xác nhận thông tin sáng nay người dân trong thôn Nà Giang bất ngờ phát hiện vật thể lạ sau 3 tiếng nổ lớn trên không trung khiến nhiều người hoang mang.


Trước đó, lúc 6 giờ 30 phút sáng 2-1, người dân tại thôn Nà Giang bất ngờ nghe 3 tiếng nổ rất lớn trên không trung. Lúc đó, khu vực này không có sấm sét. Ngay sau đó, tìm đến khu vực phát ra tiếng nổ, người dân phát hiện một vật thể lạ gần bờ suối.

“Vật thể lạ tương tự như bom, vỏ bằng kim loại, có núm ở hai đầu. Đường kính khoảng 80 - 100 cm. Trước khi rơi xuống đất, vật thể này phát nổ 3 tiếng ở trên không. Rất may, nó không rơi vào khu dân cư” - vị lãnh đạo công an xã Tân Mỹ nói.

Khu vực phát hiện vật thể lạ

Ngay sau khi nhận được tin báo của người dân, công an xã Tân Mỹ báo cáo lên cấp trên để cùng các đơn vị chức năng đến phong tỏa hiện trường đểlàm rõ vụ việc.

____________

VNExpress
Thứ bảy, 2/1/2016 | 17:58 GMT+7

Vật thể lạ hình cầu rơi xuống đất sau tiếng nổ lớn

Trong sáng 2/1, sau tiếng nổ lớn, hai vật thể lạ hình cầu bất ngờ rơi xuống bãi đất trống tại hai tỉnh Yên Bái và Tuyên Quang.

Theo Vietnam+, khoảng 7h ngày 2/1, sau một tiếng nổ rất lớn như tiếng sấm, người dân xã Tân Đồng và Báo Đáp, huyện Trấn Yên (Yên Bái) tìm thấy một "vật thể lạ" tại vườn nhà bà Trần Thị Lợi ở thôn 1, xã Tân Đồng. 

Vật thể này được cho là lạ đã rơi xuống vườn nhà bà Trần Thị Lợi ở thôn 1 xã Tân Đồng. 
Ảnh: Báo Yên Bái.

Vật này trông như viên đá có tròn, màu trắng, đường kính khoảng 30 cm. Do hiếu kỳ, một số người dân đã bẩy vật này lên khỏi mặt đất để lại một hố tròn sâu chừng 20cm, nơi rộng nhất chừng 30 cm.

Ông Tạ Duy Chinh (Phó Chỉ huy trưởng Ban Chỉ huy quân sự xã Tân Đồng) cho biết, lực lượng dân quân và công an xã đã phong tỏa hiện trường ngay sau khi nhận được tin báo.

Lực lượng Công binh Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Yên Bái đã có mặt và đưa "vật thể lạ" này về Ban Chỉ huy Quân sự huyện Trấn Yên. Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Yên Bái thông tin, vật thể nói trên bằng kim loại có đường kính 27 cm.

Vật thể hình cầu được người dân phát hiện tại thôn Nà Giàng, xã Tân Mỹ, 
huyện Chiêm Hóa, tỉnh Tuyên Quang. Ảnh: Pháp luật TP HCM

Theo Pháp luật TP HCM, khoảng 6h30' ngày 2/1, người dân thuộc khu vực thôn Nà Giang, xã Tân Mỹ, huyện Chuyên Hóa (Tuyên Quang) cũng nghe tiếng nổ lớn và thấy một vật thể lạ rơi xuống vườn nhà dân.

Vật thể lạ có hình cầu, đường kính 80-100cm trông giống như bom bi, vỏ bằng kim loại có núm ở hai đầu. Trên thân có nhiều chữ viết nước ngoài. Theo người dân, trước khi vật lạ rơi xuống đất, trên bầu trời xuất hiện 3 tiếng nổ lớn.

X.H

Phần nhận xét hiển thị trên trang