Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Năm, 24 tháng 12, 2015

Ông Vương Kỳ Sơn đau đầu về tình trạng dâm loạn của quan chức Trung Quốc


Ông Chu Vĩnh Khang được cho là “vua trăm gà”, là tâm phúc của ông Lý Đông Sinh - kẻ thao túng giới mỹ nữ của Đài Truyền hình Trung ương Trung Quốc. (Ảnh: Internet)
Ông Chu Vĩnh Khang được cho là “vua trăm gà”, là tâm phúc của ông Lý Đông Sinh - kẻ thao túng giới mỹ nữ của Đài Truyền hình Trung ương Trung Quốc. (Ảnh: Internet)
Vấn đề dâm loạn trong quan trường Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) vốn ko có gì lạ, nhưng nhiều vụ án sau khi bị Ủy ban Kỷ luật Trung ương lôi ra mới thấy hết được mức độ kinh khủng của nó. Hiện nay ngày càng nhiều vụ án như vậy bị đưa ra ánh sáng.
Gần đây, khi điều tra về ông Vương Vịnh (Wang Yong) cựu Cục trưởng Cục Kiểm dịch Kiểm tra giám sát Chất lượng tỉnh Giang Tây đã hé mở mối quan hệ với một phụ nữ ở Giang Tây.
Theo ThePaper, ngày 17/12 vừa qua, ông Phó Tuần tra viên Lí An Vận (Li Anyun) của Cục Kiểm dịch Kiểm tra giám sát Chất lượng tỉnh Giang Tây bị điều tra vì vi phạm kỷ luật nghiêm trọng. Theo thông tin, ông Lý An Vận bị điều tra vì có liên quan đến vụ án án ông Vương Vịnh, cựu Cục trưởng Cục Kiểm dịch Kiểm tra giám sát Chất lượng tỉnh Giang Tây (bị điều tra vào hồi tháng 5 năm nay). Được biết, ông này cũng là một trong hơn 40 tham quan của ông Tô Vinh, cựu Bí thư tỉnh Giang Tây.
Vào ngày 17/8, Ban Kỷ luật tỉnh Giang Tây đã có thông báo về vụ án ông Vương Vịnh, theo đó ngoài tội tham ô và làm trái với “quy tắc chính trị” thì nhiều tình tiết về đời sống dâm loạn của ông này cũng được tiết lộ. Khi ông Vương Vịnh bị bắt thì vẫn đang trong trạng thái “hành lạc” với một phụ nữ tại Giang Tây.
Sự dâm loạn trong quan trường Trung Quốc hiện đã trở thành phong trào, đặc biệt là trong thời ông Giang Trạch Dân nắm quyền đã cất nhắc vô số “dâm quan hủ bại trị quốc”. Sau gần một năm khi ông Tập Cận Bình khởi động chống tham nhũng thì nhiều vụ việc kinh khủng đã bị phanh phui, nhiều tham quan khi bị tóm vẫn còn đang “hành lạc”.
Ngày 10/10, tờ “Tài chính số một” (Yicai) đã dẫn lại lời kể của ông Vương Nho Lâm (Wang Rulin), Bí thư tỉnh Giang Tây cho biết, vào hồi tháng Ba năm nay có quan chức giới doanh nghiệp bị khai trừ Đảng và chức vụ, một ngày trước khi sự việc xảy ra thì ông này còn đang hưởng lạc với tình nhân trong khách sạn. Được biết, quan chức này chính là ông Lưu Sinh Thụy (Liu Shengrui), Phó Tổng Giám đốc công ty than cốc Sơn Tây.
Trước đây giới truyền thông Hồng Kông từng đưa tin, ông cựu Phó Chủ tịch Quân ủy Trung ương Từ Tài Hậu và ông Bí thư Chính trị và Pháp luật Chu Vĩnh Khang đều bị bệnh lậu và ung thư bàng quang.
Theo Tạp chí Tranh Minh của Hồng Kông số tháng 4/2015, khi ông Từ Tài Hậu bị xử lý đã khai nhận bản thân có nhiều quan hệ bất chính với nhiều nữ quân nhân trẻ đẹp. Bài viết chỉ ra, trước khi ông này bị khai trừ Đảng và chức vụ thì vẫn đang ăn chơi trác táng với một nữ quân nhân thuộc cấp.
Ngày 19/2/2014, tờ Apple Daily của Hồng Kông đưa tin, hai ngày trước khi ông Chu Vĩnh Khang bị bắt (29/11/2013) từng bị một nhân viên điều tra phát hiện đang vui vẻ trên xe hơi riêng cùng một phát thanh viên của Đài Truyền hình Trung ương. Sau đó ngày 1/12/2013, ông Chu Vĩnh Khang bị bắt. Theo tin của truyền thông Hồng Kông, ông Chu Vĩnh Khang bị bệnh lậu từ tháng 3/2005, từng đi phẫu thuật vì ung thư bàng quang.
Tạp chí Động hướng của Hồng Kông số tháng 6/2015 đưa tin, gần đây trong cuộc họp Ban Thường vụ lần thứ 56, khi nhắc đến tính phức tạp và phổ biến của tình trạng giao dịch giữa nhan sắc và quyền lực này, ông Vương Kỳ Sơn đã nói: “Phải làm thế nào bây giờ? Thực trạng này cứ tiếp tục kéo dài mãi sao?
Được biết, 65% vụ án hủ bại của quan chức năm 2013, 2014 của Trung Quốc và 85% vụ án hủ bại về lĩnh vực kinh tế có liên quan đến tình dục ngoài hôn nhân, giao dịch đổi chác giữa nhan sắc và quyền lực.
Theo Secretchina
Tinh Vệ biên dịch/daikynguyen

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Sự kiện học sinh Ninh Hiệp tham gia biểu tình đòi đất gần đây đang gây xôn xao.



Đọc lại một bài cũ năm 2013, trên LĐ.


---





(LĐ) AN NHIÊN - NGUYÊN TRANG 
Cổng làng Ninh Hiệp dẫn vào chợ. Ảnh: An Nhiên

Ninh Hiệp (huyện Gia Lâm, Hà Nội) bây giờ vẫn là làng thuốc bắc, chợ vải và là chợ đầu mối quần áo lớn nhất-nhì miền Bắc. Nhưng Ninh Hiệp hôm nay còn mang dáng dấp của một thành phố trong làng với những người thu nhập bạc tỉ; là biệt thự, siêu xe, hàng hiệu khoác trên người những cô cậu tuổi thiếu niên. Và đâu đó là nỗi buồn của sự thụt lùi tri thức…


Kiếm bạc tỉ ở làng

Ngồi trong căn nhà nhỏ cạnh ao Rối, ông Nguyễn Đạo Phúc (70 tuổi) - nguyên là cán bộ UBND xã Ninh Hiệp - bồi hồi kể: “Ninh Hiệp vốn là làng nghề truyền thống nổi tiếng của miền Bắc. Xưa, người làng Ninh Hiệp có nghề chính là dệt vải và làm thuốc bắc. Khoảng 5 năm trở lại đây, người dân chủ yếu buôn quần áo từ Trung Quốc về, trở thành chợ đầu mối lớn nhất-nhì miền Bắc”. Và kinh tế ở Ninh Hiệp phát triển đến chóng mặt. Ngay từ đầu làng Ninh Hiệp đã thấy những tòa nhà cao tầng mọc san sát, xe ôtô mới coong đậu đầy đường. Đi sâu vào làng, đâu đâu cũng thấy biệt thự, siêu xe...

Từ một chợ nông thôn nho nhỏ với những sạp vải cỏn con ở mỗi gian, giờ đây chợ Ninh Hiệp phát triển rộng khắp, trục chính đường làng bỗng chốc trở thành con phố nhộp nhịp buôn bán, quy mô thậm chí còn hơn phố Hàng Ngang, Hàng Đào ở phố cổ Hà Nội!  Với người Ninh Hiệp bây giờ, có một kiốt trong chợ là một niềm ước mơ, thèm muốn, bởi đó là một tài sản lớn, lên đến tiền tỉ.

Bà Nguyễn Thị Cheo (72 tuổi) - người làng Ninh Hiệp - kể: “Ở làng này không thiếu gì những người bỗng dưng trở thành tỉ phú nhờ kiốt như nhà ông Phó Tấn, ông Dương Minh... Xưa ông Phó Tấn là thợ rèn nghèo nhất làng. Từ khi chợ “phình” rộng, làng là chợ, chợ trong làng thì ông Tấn trở nên giàu sụ. Đất rộng nên ông chia thành gần 20 sạp chợ để bán và cho thuê. Mỗi sạp cho thuê từ 400-500 triệu/năm. Mỗi năm, gia đình ông Phó Tấn thu về cả chục tỉ bạc chứ không ít. Cũng có gia đình mới mấy năm trước còn nhặt nhạnh từng đồng để lo cho con cái. Nhờ có nhà mặt đường nên bớt sân, phá tường chia thành ba, bốn ô để cho thuê. Con gái tôi cho thuê sạp mỗi năm cũng thu về gần 2 tỉ”.

Chợ Ninh Hiệp đông nghẹt người.

Tiêu tiền như nước

Kiếm tiền dễ như vậy nên bây giờ, từ con hẻm, cái cổng cho đến lối đi vào nhà ở Ninh Hiệp đều trở thành... sạp hàng. Đồ ở Ninh Hiệp rất rẻ, vì người dân qua tận nhà may ở Trung Quốc để nhập về. Áo ấm trên thị trường có giá từ 1 - 2 triệu thì về Ninh Hiệp chỉ mua từ 80.000 - 500.000 đồng. Nhiều người Ninh Hiệp cho biết, mỗi ngày ngồi chợ nếu lãi nhiều cũng được cả chục triệu, ít thì một vài triệu. Họ kiếm tiền dễ, chi tiêu cũng thoáng. Phụ huynh ở Ninh Hiệp không tiếc tiền cho con cái. Chúng tôi gặp ở Ninh Hiệp những cô cậu bé mới học cấp THCS đã được bố mẹ sắm cho điện thoại HTC, iPhone cả chục triệu đồng/chiếc.

Chị Hoàng Thị Lan (37 tuổi)- người dân Ninh Hiệp - cho biết: “Trẻ con ở đây được bố mẹ cho mỗi lần cả chục triệu để lên Hà Nội sắm đồ hiệu.  Dân buôn bán ngoài chợ thì 99% là dùng iPhone, iPad. Xe ôtô họ sắm toàn Audi, Lexus, Mercedes...”.

Tại Trường THPT Ninh Hiệp, một bảo vệ nói với chúng tôi: “Học sinh ở trường này làm rơi tờ 5.000 đồng không thèm nhặt đâu nhé, còn tờ 2.000 đồng nhiều lần tôi thấy các em xé như xé giấy vụn’. Và chuyện thật như đùa là mới đây, UBND xã Ninh Hiệp phát động góp tiền cải tạo lại ao Rối của làng, dự trù kinh phí khoảng 1 tỉ. UBND xã vừa phát động hôm trước thì hôm sau có người tự nguyện góp cả tỉ đồng, có người đòi góp 500 triệu, 300 triệu... Nhưng cho đến bây giờ, chưa có ai góp được đồng nào, do dân làng Ninh Hiệp nhất định... không đồng ý cho một người ủng hộ, ai cũng giành nhau đóng góp với hy vọng được hưởng phúc của bề trên (!).

Không có tiền đi buôn mới… làm công chức

Nếu ở các vùng quê khác, việc con cái đậu đại học, việc một gia đình có con làm công chức, có nghề nghiệp ổn định ở thành phố là niềm tự hào thì ở Ninh Hiệp hoàn toàn ngược lại. Công chức ở Ninh Hiệp thường không được coi trọng, vì họ... làm ra ít tiền. Chị N.T.T - giáo viên Trường Tiểu học Ninh Hiệp - thở dài: “Mỗi năm tôi thấy học sinh ở đây học kém đi một chút. Bố mẹ kiếm tiền quá dễ khiến các em không mặn mà gì việc học. Mà không chỉ có học sinh lười học, đồng nghiệp của tôi nhiều người bỏ dạy đi buôn. Hai vợ chồng tôi làm công chức, thu nhập cả tháng chưa tới 10 triệu đồng, không bằng dân Ninh Hiệp đi buôn một ngày. Dù mình rất yêu nghề, nhưng kinh tế gia đình không bằng ai, phận công chức hết tháng hết tiền, nghĩ cũng thấy chạnh lòng!”.

Theo ông Nguyễn Đạo Phúc, có một thời gian các trường học cũng thiếu giáo viên vì mọi người rủ nhau ra chợ buôn bán cả. Gặp vài người ngoài chợ, nhìn họ nhanh nhảu, chao chát bán hàng, không mấy ai nghĩ họ là cán bộ xã hay là giáo viên. Bạn bè đồng lứa với cô T thường lắc đầu kể lại chuyện một người bạn của họ sau khi tốt nghiệp lớp 12, thi 3 năm mới đỗ đại học. Rồi mài quần 4 năm trên giảng đường, ra trường về dạy ở Ninh Hiệp, phấn đấu mãi mới được vào biên chế. Nhưng vào biên chế rồi thì thời gian ở chợ nhiều hơn thời gian đứng lớp, vì cô nhờ và thuê người dạy hộ để ra chợ buôn bán! Đặc biệt, nhiều người Ninh Hiệp là bác sĩ, làm công chức ở Hà Nội cũng bỏ việc về nhà đi buôn. Không ít người ngồi chợ sở hữu đến... hai tấm bằng đại học. Sinh viên đại học học xong cũng về quê buôn bán...

Ông Nguyễn Hữu Trí - Hội trưởng Hội Phụ huynh Trường THPT Ninh Hiệp - ngậm ngùi: “Chúng tôi cũng đau đầu lắm. Kinh tế phát triển bao nhiêu thì nền giáo dục, tri thức lại đi xuống bấy nhiêu. Trẻ con Ninh Hiệp được tiếp xúc với đồng tiền quá sớm, bố mẹ kiếm tiền dễ nên con không biết quý trọng đồng tiền. Mỗi lần họp phụ huynh, tôi đều nhắc nhở mọi người nên quan tâm chuyện học hành của con em. Nhưng rồi họ bận rộn ngoài chợ suốt ngày nên con học được tới đâu thì học. Ở Ninh Hiệp giờ ngồi ở đâu cũng nghe chuyện kiếm tiền...”.

Ông Trí làm hội trưởng hội phụ huynh - công việc mà ở Ninh Hiệp chẳng ai chịu làm - đã gần 7 năm nay. Ông bảo nhận làm việc này vì nó giúp ông theo dõi được việc học của hai đứa con. Con trai ông Trí năm nay học lớp 12, ông đã hướng con học khối B để thi Đại học Y Hà Nội.

Tiền nhiều, người Ninh Hiệp đầu tư vào xe pháo, vào đồ hiệu, vào những chuyến du lịch trong và ngoài nước. Thế nhưng cho dù đi đâu, xài đồ sang trọng thế nào, nhưng đâu đó quanh họ vẫn là... văn hóa chợ. Chị Nguyễn Thu Hương - một người Ninh Hiệp, làm công chức ở Hà Nội - than thở: “Nhiều khi về quê thấy... lệch với bạn bè và đôi khi với chính cả anh em họ hàng. Có những lễ nghĩa mình coi là cần thiết, thì họ không để ý, việc đơn giản nhất là kính trên, nhường dưới đôi khi bị xóa nhòa. Nhiều lúc cũng muốn góp ý, cũng muốn hậm hực, nhưng rồi nghĩ mãi lại thôi. Bạn bè mình nhiều người cất bằng cử nhân ra ngồi chợ, sau 1-2 năm thì UNESCO là tổ chức gì họ cũng không biết. Mối quan tâm của họ, đó là hôm nay có bán được nhiều hàng không, là trời nắng hay mưa, là tỉ giá nhân dân tệ... mà thôi. Buồn lắm, nhưng biết làm sao...”.

Thảnh thơi như làm chồng con gái Ninh Hiệp. Người Ninh Hiệp có phong tục chỉ lấy chồng, lấy vợ trong làng. Họ quan niệm lấy vợ làng khác về không biết buôn bán. Phụ nữ Ninh Hiệp suốt ngày ở ngoài chợ buôn bán, còn chồng ở nhà cơm nước và đón con cái. Mỗi sáng, đàn ông ở Ninh Hiệp kéo nhau đi tập thể dục, rủ nhau đi chợ mua thức ăn. Buổi chiều trong lúc đợi đón con, họ tập trung ở các quán nước ven làng đánh cờ, ngồi tán gẫu. Chưa thấy cuộc sống ở làng quê nào mà đàn ông thảnh thơi như ở Ninh Hiệp!





Đang xác minh việc học sinh được cho tiền để phản đối xây trung tâm thương mại ở Ninh Hiệp



(LĐO) HUYÊN NGUYỄN 
Hơn 1300 học sinh vẫn chưa quay trở lại trường học tập

Trước thông tin hiện có tình trạng mỗi học sinh tham gia phản đối xây trung tâm thương mại được cho 50.000 đồng/buổi, 100.000 đồng/ngày, cá biệt có khi là 200.000-300.000 đồng/ngày, ông Hoàng Anh Tú - Chánh văn phòng UBND huyện Gia Lâm cho biết đã thừa nhận có thông tin đó.

Sáng nay (23.12), UBND huyện Gia Lâm đã họp để phân công nhiệm vụ cụ thể cho các cơ quan, ban ngành cùng tham gia phối hợp giải quyết vụ việc. Trong buổi họp đã có ý kiến phản ánh của công an huyện và các ban ngành xã về có thông tin mỗi học sinh tham gia tập trung phản đối xây trung tâm thương mại được các đối tượng lôi kéo xúi giục cho 50.000 đồng/buổi, 100.000 đồng/ngày, cá biệt có khi là 200.000 - 300.000 đồng/ngày.
Chánh văn phòng UBND huyện Gia Lâm ông Hoàng Anh Tú cho biết, lãnh đạo UBND huyện có tiếp nhận được thông tin học sinh được nhận tiền để nghỉ học, phản đối xây trung tâm thương mại. Tuy nhiên, đây chỉ là thông tin dư luận, chưa có bằng chứng cụ thể nên huyện yêu cầu công an huyện và các cấp ngành tiếp tục xác minh để có biện pháp xử lí, chấn chỉnh.
Trước tình trạng học sinh vẫn tiếp tục nghỉ học, UBND huyện chỉ đạo các nhà trường: Thứ nhất, tiếp tục tuyên truyền, vận động phụ huynh cho con em đến lớp, 100% cán bộ, giáo viên trực tại trường, 100% giáo viên ra cổng trường đón học sinh  vào lớp. Thứ hai, các trường phân công giáo viên đến các điểm đông học sinh tụ tập để vận động và đưa các cháu đến lớp. Thứ ba, giao cho công an huyện xây dựng phương án tăng cường công tác bảo vệ an ninh trật tự trên địa bàn, có phương án xử lí các đối tượng ngăn chặn học sinh đến lớp.
UBND huyện Gia Lâm cho biết theo quyết định của TP. Hà Nội vào ngày 22.12, chủ đầu tư sẽ san lấp mặt bằng để xây dựng trung tâm thương mại với diện tích sàn là 4.900m3, cao 3 tầng. Tuy nhiên chủ đầu tư đã ngừng san lấp để nhận sự đồng thuận trong nhân dân.
Tính đến chiều 23.12, ông Hoàng Việt Cường - Trưởng phòng GD&ĐT huyện Gia Lâm cho hay, đã có 302/940 học sinh THCS và 930/1646 học sinh tiểu học đến trường. Phòng sẽ vẫn tiếp tục các biện pháp để vận động phụ huynh cho con em quay trở lại trường học.
Chiều cùng ngày, Sở GDĐT Hà Nội đã có công văn chỉ đạo giải quyết việc khoảng 2.000 học sinh ở Ninh Hiệp nghỉ học mấy ngày qua để phản đối xây trung tâm thương mại. Mục tiêu là bằng mọi giá phải đảm bảo an toàn cho học sinh, cũng như môi trường sư phạm trong các trường. Tuyệt đối không để học sinh bị lôi kéo tham gia tụ tập đông người gây rối loạn, mất trật tự an ninh địa phương.
Học sinh tập trung tại trường Tiểu học Ninh Hiệp sáng ngày 23.12
Vẫn còn rất ít học sinh quay trở lại trường học
Sân trường THCS Ninh Hiệp chỉ lác đác học sinh

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Gỡ thế bí, TQ dụng bài có-thể-làm mà không cần điều kiện


 Việc Trung Quốc phá vỡ nguyên tắc kinh tế để thắng cho bằng được dự án đường sắt cao tốc tại Indonesia có liên quan đến kế hoạch thực hiện bằng được tham vọng Con đường tơ lụa trên biển và cũng là nhằm mở ra ‘lối thoát’ cho Bắc Kinh trong hoàn cảnh bị dồn vào thế bí tại khu vực Thái Bình Dương. 
Indonesia đã đưa ra quyết định lớn và rất quan trọng khi trao quyền xây dựng tuyến đường sắt cao tốc Jakarta – Bandung cho Trung Quốc thay vì Nhật Bản. Chính phủ Indonesia bối rối chọn lựa giữa Nhật Bản – “người bạn lâu năm đáng tin cậy” – và Trung Quốc – một cường quốc mới nổi – khi nước này đang chuẩn bị triển khai dự án đường sắt cao tốc vào đầu năm 2016 tới. Hai ‘gã khổng lồ’ trong khu vực Đông Á này trình ra những gói thỏa thuận rất cạnh tranh, trong đó mỗi bên đều đưa ra các điều khoản có lợi cho chính phủ Indonesia.
Dẫu Nhật Bản có lời đề nghị khá hấp dẫn nhưng Trung Quốc cuối cùng lại giành được dự án với những điều kiện mà phía Jakarta khó lòng từ chối. Điểm mấu chốt giúp Bắc Kinh giành phần thắng là việc nước này không đòi hỏi chính phủ Indonesia phải bảo lãnh cho khoản vay của dự án.
Ve vãn Jakarta
Nhật Bản chỉ trích đề xuất của Trung Quốc là phi thực tế, nhất là nếu không được chính phủ tài trợ vốn và có khả năng thua lỗ do phải đối mặt với bộ máy quan liêu tham nhũng và phức tạp tại Indonesia. Tuy nhiên, phía Bắc Kinh cho thấy họ không hề do dự áp dụng thứ vũ khí quan trọng nhất nhằm đạt được điều mình muốn, đó là tiền và tính mềm dẻo để đáp ứng các nhu cầu của chính quyền Indonesia.
Trung Quốc, Nhật, Con đường tơ lụa trên biển, tham vọng, dự án đường sắt, Indonesia
Ban đầu, Nhật Bản là ứng viên hàng đầu cho dự án đường sắt cao tốc Jakarta – Bandung sau khi hoàn thành một nghiên cứu khả thi kéo dài 10 năm và tốn khoảng 3 triệu đô la. Với tư cách là nhà đầu tư lớn thứ hai tại Indonesia, Tokyo cũng có nhiều mối quan hệ chặt chẽ với Jakarta, đặc biệt là khi Nhật Bản thể hiện cam kết mạnh mẽ trong việc hiện thực hóa các khoản đầu tư của mình vào Indonesia.
Mặt khác, Nhật Bản còn đưa ra lời đề nghị khả dĩ nhất đối với Indonesia, không chỉ cung cấp các sản phẩm chất lượng cao mà còn cho vay với lãi suất thấp, theo đó Indonesia chỉ phải trả lãi suất ở mức 0,1%. Thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe cũng đã nỗ lực đưa ra đề nghị vào phút chót bằng việc giảm tỷ lệ bảo lãnh của chính phủ Indonesia, rút ngắn thời gian hoàn thành xuống còn gần 5 năm, gồm cả việc chuyển giao kiến thức và cam kết mở rộng hợp tác hàng hải với Indonesia.
Về phần mình, phía Bắc Kinh chào mời Jakarta mức đầu tư cao hơn với khoản tiền 5,27 tỉ đô la so với 4,4 tỉ đô la của Nhật, đồng thời không yêu cầu bảo lãnh từ chính phủ mà coi đây đơn thuần chỉ là hoạt động giao dịch giữa các doanh nghiệp với nhau. Ngoài lời đề nghị này, Trung Quốc còn đưa ra nhiều thỏa thuận khác, chẳng hạn như xây dựng năng lực và phát triển ngành công nghiệp chế tạo địa phương, góp phần mở rộng cơ hội nghề nghiệp cho khoảng 40.000 công nhân.
Nói cách khác, phía Indonesia sẽ được hưởng nhiều lợi ích trong khi Trung Quốc làm tất cả các công việc khó khăn. Đó là chưa kể tới việc Trung Quốc còn cam kết hoàn thành dự án vào năm 2019 khi Indonesia tổ chức bầu cử quốc gia. Đây thực sự là điểm cộng trong mắt Tổng thống Joko ‘Jokowi’ Widodo, người có khả năng sẽ tranh cử thêm một nhiệm kỳ nữa. Tất nhiên, khung thời gian ba năm đối với ông Jokowi là hấp dẫn hơn, bởi nó sẽ giúp ông cải thiện đáng kể vị thế chính trị của mình.
Cuộc chiến giành ảnh hưởng
Quyết định của Indonesia gây thất vọng sâu sắc cho chính phủ Nhật Bản. Akihiro Ota, Bộ trưởng Giao thông Nhật Bản, cho biết nước này sẽ đánh giá lại hoạt động đầu tư tổng thể tại Indonesia. Nhằm doa xịu tình hình, Indonesia ngỏ ý muốn trao cho Nhật Bản các dự án khác, thế nhưng quyết định mà Indonesia đưa ra cho thấy cách tiếp cận về hợp tác kinh tế và đầu tư của Trung Quốc khiến các quốc gia đang phát triển không thể cưỡng lại được.
Chính sách của Trung Quốc đối với Indonesia cho thấy ý định hăng hái của nước này muốn biến chiến lược Một vành đai, một con đường (OBOR) thành hiện thực. Các chính sách này là những nỗ lực của Trung Quốc nhằm mở ra ‘lối thoát’ cho riêng mình trong hoàn cảnh bị dồn vào thế bí tại khu vực Thái Bình Dương. Trung Quốc cho là Mỹ đang tạo ra một “vòng vây chiến lược” bằng việc tái cân bằng sang Tây Thái Bình Dương. Đa phần các nước đồng minh với Mỹ tại khu vực Thái Bình Dương như Nhật Bản, Hàn Quốc, Philippines và Úc đều đang định hình cảm nhận rằng sự trỗi dậy của Trung Quốc là mối đe dọa tiềm ẩn và sẽ gây bất ổn khu vực.
Tuy nhiên, quan điểm đó không được chia sẻ bởi các quốc gia Đông Nam Á, và nhất là khu vực Trung Á nơi chịu ít ảnh hưởng của Mỹ. Tuy có động thái độ thận trọng trước sự trỗi dậy của Trung Quốc, các nước Đông Nam Á vẫn cởi mở với các nỗ lực của Trung Quốc nhằm tăng cường chỗ đứng của mình tại khu vực miễn sao Bắc Kinh mang lại những lợi ích nhất định. Trung Quốc cũng cần phải chứng tỏ được năng lực xây dựng của mình, nhất là để cạnh tranh với Nhật Bản vốn đã có nhiều kinh nghiệm đầu tư tại ASEAN.
Hiện Tokyo đang nỗ lực tạo đối trọng đối với những nỗ lực của Bắc Kinh nhằm nâng cao và làm sâu sắc thêm tầm ảnh hưởng của mình tại châu Á – Thái Bình Dương. Vào tháng 5/2015, Thủ tướng Abe thông báo kế hoạch đẩy mạnh quan hệ với các nước Đông Nam Á, thông qua tăng cường hỗ trợ tài chính cho các dự án hạ tầng trong 5 năm tới. Thêm vào đó, chính phủ Nhật còn củng cố thêm các mối quan hệ hàng hải với Philippines và Việt Nam, hai quốc gia đang cùng phản đối sự lấn lướt ngày càng tăng của Trung Quốc trong các tranh chấp chủ quyền trên biển Đông. Phía Nhật không muốn chấp nhận vị thế thượng phong của Trung Quốc, đồng thời muốn bảo vệ sự độc lập về mặt chiến lược lẫn chính trị của các nước Đông Nam Á bằng cách đề xuất một phương án thay thế cho Trung Quốc.
Một trong những trở ngại lớn nhất mà Trung Quốc phải đối mặt là việc Đông Nam Á thiếu tin tưởng vào cam kết của Trung Quốc cũng như chất lượng sản phẩm của nước này. Trái lại, thắng lợi của Trung Quốc khi giành được quyền thực hiện dự án đường sắt cao tốc này sẽ mở ra nhiều cơ hội để giành được thêm nhiều dự án khác tại Indonesia và các quốc gia khác ở Đông Nam Á.
Khả năng của Trung Quốc trong việc linh hoạt để đáp ứng các nhu cầu của chính phủ đương nhiệm đã trở thành điểm hấp dẫn nhất của nước này. Vậy nhưng, dù thái độ có-thể-làm mà không cần điều kiện đã mang lại lợi thế cho quốc gia này, thì giờ đây rất nhiều thứ sẽ phụ thuộc vào việc liệu Trung Quốc có thể sánh ngang tầm danh tiếng của Nhật Bản về chất lượng và mức độ đáng tin cậy hay không.
Emirza Adi Syailendra là chuyên gia phân tích của Chương trình Nghiên cứu Indonesia tại Trường Nghiên cứu Quốc tế S. Rajaratnam (RSIS), Đại học Kỹ thuật Nanyang, Singapore.
Theo RSIS Commentary, 09/12/2015 - Tiêu đề do Tuần Việt Nam đặt

Phần nhận xét hiển thị trên trang

"Cận cảnh" nguyên nhân Liên Xô tan rã


Nhân kỷ niệm 96 năm Cách mạng tháng Mười Nga (7/11/1917 - 7/11/2013), bài viết này nhằm cung cấp một cái nhìn cận cảnh về sự tan rã của Liên Xô.
Sự sụp đổ của hệ thống xã hội chủ nghĩa ở Liên Xô và Đông Âu cuối những năm 80 đầu những năm 90 của thế kỷ XX là một sự kiện đặc biệt quan trọng của thế giới, là một tổn thất hết sức to lớn của những người cộng sản trong quá trình hiện thực hóa học thuyết Mác-Lênin. Sự tan rã của Liên bang Xô viết vào cuối 1991 đã làm thay đổi căn bản cục diện chính trị thế giới.
Trong giai đoạn 1918 - 1920, nước Nga Xô viết nằm trong vòng vây của chủ nghĩa đế quốc và bị bọn Bạch vệ (được sự hậu thuẫn của nước ngoài) tấn công từ bốn phía. Trong giai đoạn đặc biệt khó khăn này, nước Nga Xô viết non trẻ lâm vào thế "ngàn cân treo sợi tóc". Dưới sự lãnh đạo của Lênin và Đảng Bonsevich, nước Nga Xô viết đã vượt qua thách thức hiểm nghèo để tiếp tục phát triển.
Sau hơn bảy chục năm tồn tại, phát triển không ngừng, vào cuối những năm 80 của thế kỷ trước, Liên Xô đã trở thành một cường quốc hàng đầu thế giới. Với sức mạnh to lớn về quân sự, khoa học công nghệ và kinh tế, Liên xô đủ sức đương đầu với hệ thống tư bản thế giới và có khả năng ngăn chặn mọi âm mưu, hoạt động hiếu chiến của chủ nghĩa đế quốc để bảo vệ hòa bình thế giới.
Liên Xô tan rã khi đã đạt đến đỉnh cao.
Tại sao?
Đã có hàng trăm, thậm chí hàng nghìn bài viết, công trình chuyên khảo và sách lý giải vấn đề này, trong đó các cuốn sách của những người trong cuộc đưa ra lời giải có sức thuyết phục nhất. Nhân kỷ niệm 96 năm Cách mạng tháng Mười Nga (7/11/1917 - 7/11/2013), bài viết này nhằm cung cấp một cái nhìn cận cảnh về sự tan rã của Liên Xô.
1. Hệ thống XHCN hiện thực với Liên Xô làm trụ cột đã có đóng góp hết sức to lớn vào sự phát triển của thế giới.
Trong nửa sau của thế kỷ XX, trên thế giới có hơn một chục Đảng Cộng sản cầm quyền, hình thành một hệ thống XHCN hùng mạnh đủ sức kiềm chế mọi hành động đơn phương, hiếu chiến chống phá cách mạng của chủ nghĩa đế quốc đứng đầu là Mỹ.
Chính nhờ sự tồn tại của hệ thống XHCN hùng mạnh, hàng trăm dân tộc bị nô dịch, áp bức đã vùng lên làm cách mạng giải phóng dân tộc, làm suy sụp chủ nghĩa thực dân cũ, làm thất bại chủ nghĩa thực dân mới. Xét đến cùng, sự hình thành và phát triển của phong trào không liên kết là thành quả của cuộc đấu tranh vô sản - tư sản trên phạm vi toàn cầu, là thành tựu to lớn của các Đảng Cộng sản cầm quyền trong thế kỷ XX. Nói cách khác, chính những người cộng sản, trước hết là các Đảng Cộng sản cầm quyền ở các nước thuộc hệ thống XHCN, đã ghi tạc một mốc son chói lọi vào tiến trình phát triển văn minh nhân loại.
Các Đảng Cộng sản cầm quyền đã xây dựng được một hệ thống xã hội hùng mạnh (hệ thống XHCN), trên nhiều lĩnh vực cơ bản của đời sống xã hội tốt đẹp hơn, ưu việt hơn chủ nghĩa tư bản (CNTB). Cho đến nay, sau 22 năm Liên Xô tan rã, vẫn có 59% người Nga được hỏi ý kiến cho rằng ở chủ nghĩa xã hội nhiều điều tích cực hơn là tiêu cực, và đa số người Nga vẫn nuối tiếc thời Xô viết vàng son.
Thật trớ trêu, chính các Đảng Cộng sản cầm quyền, trước hết và chủ yếu là Đảng Cộng sản Liên Xô, lại để mất quyền lãnh đạo, làm cho hệ thống XHCN hùng mạnh được họ dẫn dắt hàng trăm triệu người xây dựng nên sụp đổ, tan rã. Cần lưu ý rằng Đảng Cộng sản Liên Xô mất quyền lãnh đạo, Liên Xô tan rã mà không thông qua một cuộc chiến tranh với chủ nghĩa đế quốc.
Thực chất, Đảng Cộng sản Liên Xô, trực tiếp và chủ yếu là Bộ Chính trị, BCHTƯ đã tha hóa, đã tự đánh mất mình và làm cho Liên Xô tan rã. Chính những người lãnh đạo cao nhất, các ủy viên Bộ Chính trị Đảng CSLX đã thừa nhận điều đó. Tất nhiên, hoạt động chống phá của các thế lực chống cộng quốc tế thông qua chiến lược "diễn biến hòa bình" cũng là một nguyên nhân làm cho Liên Xô tan rã, nhưng chắc chắn không phải là nguyên nhân chính, không phải là nguyên nhân chủ yếu.
liên xô sụp đổ, Lênin, Đảng Bonsevich, đấu tranh vô sản - tư sản
Cuộc duyệt binh của các chiến sĩ Hồng quân Liên Xô ở Quảng trường Đỏ
2. Đảng Cộng sản Liên Xô đã tha hóa, biến chất như thế nào?
Sơ bộ có thể nêu ra một số biểu hiện lớn sau đây:
- Một là, Đảng Cộng sản Liên Xô đã vi phạm nguyên tắc tập trung dân chủ trong sinh hoạt Đảng. Đi liền với nó là các bệnh tật: độc đoán, chuyên quyền, không chấp nhận những ý kiến khác với mình; coi thường tập thể, coi thường cấp dưới, tự cho mọi ý kiến của mình là chân lý buộc mọi người phải tuân theo, coi những ai có ý kiến ngược lại là chống đối, thậm chí là thù địch, khi cần thiết bảo vệ "cái uy" của mình, họ sẵn sàng đối xử với đồng chí, đồng đội như đối với kẻ thù. Kết quả là trong sinh hoạt, đảng mất hết sinh khí, mất hết tính chiến đấu. Sinh hoạt đảng trở nên tẻ nhạt, khô cứng, độc thoại một chiều. Trong điều kiện đó nhiều đảng viên trung kiên, trong sáng không được trọng dụng, cố nín nhịn để tồn tại, những kẻ cơ hội, nịnh bợ có điều kiện được thăng tiến.
- Hai là, Bộ Chính trị, BCHTƯ Đảng Cộng sản Liên Xô đã quan liêu xa rời thực tiễn, để mất quan hệ máu thịt giữa Đảng CSLX với nhân dân Liên Xô. Tệ quan liêu làm cho những người lãnh đạo các cấp của Đảng CSLX xa rời thực tế, không có hiểu biết đúng đắn hiện trạng xã hội mà mình đang lãnh đạo, quản lý. Họ thờ ơ trước những nguyện vọng chính đáng của quần chúng, thậm chí không có rung động, phản ứng trước những nỗi thống khổ, oan ức của một bộ phận quần chúng nhân dân, trong đó có cả một bộ phận đảng viên, cán bộ cấp dưới.
- Ba là, những suy thoái về đạo đức, lối sống của một số lãnh đạo cấp cao giữ vai trò chủ chốt với những biểu hiện nổi bật: Sống ích kỷ, đặt lợi ích của bản thân, gia đình và người thân lên trên lợi ích của Đảng, của nhân dân; cục bộ địa phương, kéo bè kéo cánh đưa những người thân tín với mình, kể cả những người yếu về năng lực, kém về đạo đức, lối sống vào những vị trí lãnh đạo để làm vây cánh, che chắn bảo vệ mình; tham ô, sống xa hoa, nói một đằng làm một nẻo, cá biệt còn tha hoá, suy đồi về đạo đức, lối sống.
Trên đây là những biểu hiện nổi bật chủ yếu sự thoái hoá của một bộ phận cán bộ, đảng viên của Đảng Cộng sản Liên Xô, nhất là các cán bộ chủ chốt ở cấp cao.
Chỉ khi nào sự thoái hóa, biến chất diễn ra tại trung tâm quyền lực (chóp bu) của Đảng thì mới trở thành nguy cơ đối với Đảng, đó là đêm trước của sự tan rã, sụp đổ. Đảng Cộng sản Liên Xô và các "phiên bản" Đông Âu của nó thuộc trường hợp này.
Thông thường các biểu hiện trên không tồn tại biệt lập, mà luôn song hành, có quan hệ với nhau, tác động với nhau, có lúc cái này làm tiền đề, điều kiện cho cái kia tồn tại và phát triển. Những biểu hiện thoái hoá nói trên, không bỗng nhiên xuất hiện, mà có một quá trình từ chớm nở như một ung nhọt nhỏ rồi phát triển qua nhiều giai đoạn. Những bệnh tật này lặng lẽ tích dồn liên tục trong nhiều tháng, nhiều năm làm Đảng mất sức chiến đấu, thiếu nhạy bén, không đưa ra được đường lối, quyết sách đúng đắn, khả thi. Trong Đảng CSLX đã thực sự có phân hoá: Một bộ phận cán bộ, đảng viên giàu lên nhanh chóng do đặc quyền, đặc lợi, đại bộ phận sống khó khăn; nhiều đảng viên nói một đằng làm một nẻo, trong cuộc họp nói khác ngoài cuộc họp, suy nghĩ một đằng phát biểu một nẻo. Tính chiến đấu trong sinh hoạt đảng dần dần nguội lạnh, nhiều đảng viên trở nên thờ ơ trước những vấn đề chính trị có quan hệ đến vận mệnh của Đảng CSLX.
Theo Ph. M. Rudinxki, có thể chia 20 triệu đảng viên Đảng Cộng sản Liên Xô làm 4 loại: 1, Những đảng viên chân chính thường chiếm tỷ lệ nhỏ, 2. Những người thực hiện, chấp hành chỉ thị, nghị quyết của Đảng như cái máy (chiếm khoảng hơn 96 %); 3. Những kẻ cơ hội , xu thời, nịnh bợ (phần lớn trong bộ máy công quyền) ; 4. Những người im lặng (phần lớn họ là những người có hiểu biết nhưng sợ bị trù dập nên họ giữ im lặng, không dám phát biểu).
N. I. Rưscôp, nguyên ủy  viên Bộ Chính trị ĐCS Liên Xô, Thủ tướng Liên Xô (1985 - 1990) cho rằng: Tồn tại hai Đảng trong Đảng Cộng sản Liên Xô: Một đảng của hàng chục triệu đảng viên bình thường và một đảng của những quan chức chóp bu trong hệ thống đảng, nhà nước Liên Xô . Những đảng viên nắm quyền lực ở cấp cao ngày càng xa rời, cách biệt với hàng chục triệu đảng viên bình thường. Số đảng viên này, về thực chất, không đại diện và bảo vệ lợi ích của giai cấp, của dân tộc, mà chỉ tìm mọi cách bám giữ quyền lực vì lợi ích cá nhân của họ.
Do những bệnh tật kể trên, đại bộ phận quần chúng nhân dân giảm lòng tin đối với sự lãnh đạo của Đảng CSLX, thờ ơ đối với những vấn đề chính trị trọng đại của đất nước, thậm chí có một số trông chờ, mong muốn có sự thay đổi. Chính đó là trạng thái trong Đảng Cộng sản Liên Xô và trong xã hội Liên Xô vào cuối những năm 80, đầu những năm 90 của thế kỷ XX, đêm trước của sự sụp đổ, tan rã (1989 - 1991).
3. Thử bàn về các nguyên nhân.
Về hoạt động chống phá của Mỹ và các thế lực chống cộng quốc tế thì rõ ràng, có đầy đủ thông tin, tư liệu để khẳng định. Tuyệt đối không được mơ hồ, mất cảnh giác.
Mặt trái của cơ chế thị trường cũng là một nguyên nhân. Nhưng nếu quá nhấn mạnh, cường điệu mặt trái của cơ chế thị trường thì khó lòng giải thích được những thoái hoá của Đảng Cộng sản Liên Xô, Đảng Cộng sản Trung Quốc trong thời kỳ Mao Trạch Đông, Xtalin và Brê-giơ-nhép nép lãnh đạo, vì thời Mao, thời Xtalin, thời Brê-giơ-nhép chưa có kinh tế thị trường.
Nghiên cứu kỹ quá trình thoái hoá của Đảng Cộng sản Liên Xô, kể cả những đảng cầm quyền rồi mất quyền và những đảng hiện nay còn cầm quyền, chúng tôi xin nêu ra hai vấn đề để trao đổi, thảo luận.
- Một là, về mặt tổ chức, trong suốt quá trình tồn tại, phát triển của mình, Đảng Cộng sản Liên Xô chưa xây dựng được cơ chế hữu hiệu để đảm bảo dân chủ thực sự trong sinh hoạt Đảng. Đảng CSLX đã vi phạm nguyên tắc tập trung dân chủ trong suốt quá trình hoạt động. Theo chúng tôi, đây là điểm khởi thuỷ, nguồn gốc của mọi biểu hiện khác về sự thoái hoá của Đảng CSLX (quan liêu, tha hoá về tư tưởng chính trị, thoái hoá về đạo đức, lối sống, chia rẽ mất đoàn kết...). Ở đâu và khi nào trong sinh hoạt đảng thể hiện sục sôi dân chủ, thì đảng có sức sống mãnh liệt. Đảng Cộng sản Bôn-sê-vích Nga dưới thời lãnh đạo của Lênin là một ví dụ điển hình.
Xét đến cùng, do thiếu dân chủ trong sinh hoạt Đảng nên cơ quan lãnh đạo của Đảng CSLX thiếu thông tin nhiều mặt về một vấn đề, đặc biệt là những vấn đề hệ trọng quan hệ đến sinh tồn của Đảng. Thiếu dân chủ cho nên trong sinh hoạt đảng thường là độc thoại một chiều từ những người lãnh đạo cao nhất, thiếu hẳn thông tin phản hồi từ dưới lên. Thiếu dân chủ, nên những đảng viên ưu tú, nhạy bén, sắc sảo, thông minh không có chỗ để thể hiện ý tưởng của mình. Trong một tổ chức như vậy, bộ tham mưu cao nhất không có đủ thông tin nhiều chiều, toàn diện, do đó những quyết định về đường lối, sách lược thường không phù hợp với thực tiễn, thậm chí trái ngược với quy luật, ngược với hiện thực khách quan. Phải chăng, đó là một trong những nguyên nhân căn bản dẫn đến tình trạng nghị quyết, chỉ thị rất nhiều nhưng việc đưa vào cuộc sống không được bao nhiêu. Theo ngôn ngữ y học, thuốc rất nhiều nhưng không có loại đặc trị, nên bệnh tình sẽ ngày càng trầm trọng.
Dưới góc độ lý thuyết hệ thống, có thể xem một tổ chức đảng như một hệ thống. Để đảm bảo cho hệ thống đó tồn tại bền vững, nhất thiết phải có trao đổi thông tin. Nếu thiếu trao đổi thông tin (theo 2 chiều thuận - nghịch, từ trong ra ngoài, từ ngoài vào trong) thì sớm muộn hệ thống đó sẽ bị đổ vỡ để chuyển sang một trạng thái khác. Thiếu dân chủ trong sinh hoạt đảng, tức là thiếu trao đổi thông tin (trên xuống, dưới lên, trong đảng ra ngoài xã hội và ngược lại). Nếu trạng thái này kéo dài thì sẽ sinh ra thoái hóa của hệ thống đảng dưới nhiều biểu hiện như đã trình bày ở trên. Nếu không khắc phục được, để kéo dài, thì sớm muộn sự thoái hóa của một số đảng viên ở vị trí chủ chốt sẽ dẫn đến sự thoái hóa của đảng cầm quyền.
Hãy trở lại với Đảng Cộng sản Liên Xô để chúng ta hiểu rõ vấn đề dân chủ trong đảng. Nguyên tắc tập trung dân chủ trong sinh hoạt Đảng được ghi rõ trong Điều lệ, Cương lĩnh của Đảng Cộng sản Bôn - sê - vích Nga từ năm 1903. Điều lệ Đảng Cộng sản Liên Xô, qua nhiều lần thay đổi, vẫn là một văn bản quy định rất chặt chẽ, rõ ràng quyền hạn và trách nhiệm của đảng viên. Tại sao không ngăn chặn được những biến thái lệch lạc của Xta-lin, Brê-giơ-nhép, không ngăn chặn được hành vi lạm quyền, lộng quyền và phản bội của Góoc-ba-chốp? Cớ sao hàng chục triệu đảng viên Đảng Cộng sản Liên Xô không có phản ứng gì khi Góoc-ba-chốp tuyên bố giải tán Đảng? Không thể nói cách khác, thiếu dân chủ trong sinh hoạt Đảng và không có cơ chế giám sát quyền lực hữu hiệu, đặc biệt là thiếu hẳn cơ chế giám sát hoạt động của Tổng bí thư, của Bộ Chính trị là nguồn gốc sinh ra tệ lạm quyền, lộng quyền của những người lãnh đạo Đảng CSLX, làm cho đảng có một xác thịt to lớn (hàng chục triệu đảng viên), nhưng không có hồn, không có sức sống.
Thực tế xác nhận: Đảng CSLX trước đây không có lực lượng nào và không có cơ chế nào thực hiện giám sát và phản biện hoạt động của Tổng Bí thư, của Bộ Chính trị. Một nhóm nhỏ này, có khi chỉ dăm ba người nắm quyền lực tối cao, tự tung tự tác, ai có ý kiến khác sẽ bị họ chụp cho cái mũ là "chống đối", "là phản động", "là chống Đảng", thậm chí là "phản bội Tổ quốc"...
Cũng do thiếu dân chủ trong sinh hoạt Đảng mà các thành viên trong tổ chức có quan hệ với nhau rất lỏng lẻo, đảng mất hết sức sống, tính chiến đấu chỉ còn lại trong nghị quyết.
Do thiếu dân chủ trong sinh hoạt Đảng, mà một thời gian dài trước khi sụp đổ, tan rã, trong Đảng Cộng sản Liên Xô cũng như trong các Đảng Cộng sản ở các nước XHCN ở Đông Âu đã lặng lẽ diễn ra một quá trình phân hóa trong đảng, cả trong sinh hoạt Ban Chấp hành Trung ương, Bộ Chính trị. Các đảng viên nghĩ một đằng phát biểu một đằng, không dám thể hiện chính kiến của mình ngay cả đối với vấn đề quan hệ đến sinh tồn của Đảng. Trong cuộc họp người ta nói một đằng, mà phần lớn không thật lòng, ngoài cuộc họp người ta nói riêng với nhau lại khác, cấp trên áp đặt, cấp dưới điều chỉnh hành  vi cho phù hợp với cấp trên, mọi thông tin chính thức từ trên xuống và đặc biệt là từ dưới lên đều thiếu chân thật. Chưa đến một tháng trước khi tan rã, mất quyền lãnh đạo, những người lãnh đạo của một Đảng Cộng sản cầm quyền vẫn khẳng định sức chiến đấu của đảng mình, vẫn tuyên bố tuyệt đại bộ phận nhân dân còn ơn đảng, theo đảng, tin đảng và tuyệt đại đa số đảng viên là tin cậy, trung thành...!
Cũng do thiếu dân chủ trong sinh hoạt Đảng mà Đảng CSLX đã mắc sai lầm trong việc đánh giá cán bộ, đào tạo cán bộ, tuyển chọn và bố trí, sử dụng cán bộ vào vị trí chủ chốt trong Đảng, trong Nhà nước. Thiếu dân chủ là bà đỡ của thói nịnh bợ, luồn lọt, là điều kiện tốt cho chủ nghĩa thực dụng, cơ hội vị kỷ phát sinh tồn tại trong đảng, nhất là ở các cơ quan lãnh đạo cấp cao. Ai cũng biết cán bộ quyết định tất cả, và thực tiễn cũng xác nhận điều đó. Nhưng Đảng CSLX phạm sai lầm trong công tác sử dụng, bố trí cán bộ.
- Hai là, sự thoái hóa của Đảng CSLX là do các đảng viên, trước hết và chủ yếu là các đảng viên trước hết giữ vị trí lãnh đạo chủ chốt ở cấp cao, chưa đủ độ chín muồi về mặt chính trị, chưa thực sự giác ngộ về giai cấp, về lý tưởng cộng sản. Khi kết nạp mọi đảng viên đều tuyên thệ về sự giác ngộ lý tưởng cộng sản của mình, hứa hẹn một lòng một dạ phấn đấu vì  lợi ích  của giai cấp, của những người lao động, nguyện trung thành với lý tưởng cộng sản... Nhưng khi đã vào đảng rồi thì họ thiếu rèn luyện và trong hoạt động thực tiễn, họ dần dần xa rời những lời tuyên thệ, hứa hẹn của mình. Đó là quá trình tha hóa của đảng viên, và kéo theo sự tha hóa của đảng. Tất nhiên, không phải mọi đảng viên đều diễn ra quá trình tha hóa đó.
Tất nhiên, còn nhiều vấn đề thuộc về nguyên nhân và điều kiện làm cho Đảng CSLX thoái hóa, Liên Xô tan rã. Ở đây chúng tôi không có điều kiện để trình bày tất cả, chỉ nêu ra những nhân tố quan trọng nhất, cơ bản nhất. Có thể xem nó là nguồn gốc của mọi thoái hóa của Đảng cầm quyền nói chung, của Đảng CSLX nói riêng.
*
*          *
Năm 2013, nhân dân Nga nói riêng, nhân dân 15 nước Cộng hòa thuộc Liên Xô (cũ) cũng như nhân dân Việt Nam và nhân loại tiến bộ nói chung, kỷ niệm 96 năm Cách mạng tháng Mười Nga vĩ đại (7/11/1917 - 7/11/2013). Chủ nghĩa xã hội đã tồn tại 74 năm tại nước Nga (1917 - 1991) và Liên Xô tan rã đã 22 năm (1991 - 2013). Người Nga nói riêng, nhân loại tiến bộ nói chung, còn phải tiếp tục nghiên cứu lý giải một cách cặn kẽ và có sức thuyết phục về những vấn đề liên quan đến sự tan rã của Liên Xô.
Sau chừng ấy thời gian, cho phép chúng ta khái quát ba vấn đề lớn sau:
- Một là, từ Cách mạng tháng Mười Nga đến khi Liên Xô tan rã (1917 - 1991) có thể phân kỳ như sau: 1. Thế hệ cách mạng đầu tiên do Lênin lãnh đạo đã đưa nước Nga Xô viết non trẻ vượt qua thử thách "ngàn cân treo sợi tóc" 1917 - 1920 để tồn tại và phát triển; 2. Thế hệ lãnh đạo thứ hai do Stalin lãnh đạo đã tiêu diệt Chủ nghĩa phát xít Đức - Nhật - Ý và đưa Liên Xô trở thành cường quốc thế giới; 3; Thế hệ lãnh đạo thứ ba ở Liên Xô từ Khơrusốp đến Bregiơnép là những người đã tham gia Chiến tranh Vệ quốc vĩ đại (1941 - 1945) và họ đã đưa Liên Xô trở thành cường quốc hàng đầu thế giới; 4. Thế hệ lãnh đạo thứ tư với hạt nhân là Góocbachop, là những người sinh ra trong thời kỳ chiến tranh vệ quốc vĩ đại và chưa nếm trải thử thách của chiến tranh.
Chính thế hệ lãnh đạo thứ tư đã làm cho Đảng CSLX mất quyền lãnh đạo, làm cho Liên Xô tan rã.
- Hai là, thế hệ lãnh đạo thứ tư ở Liên Xô với Góocbachop là hạt nhân đã nắm trong tay mọi quyền lực và mọi nguồn lực của đất nước, nhưng họ không thuận theo lòng dân, không được dân ủng hộ nên đánh mất toàn bộ cơ đồ sự nghiệp và bị lịch sử vứt vào sọt rác.
Hóa ra, việc thâu tóm được mọi quyền lực và mọi nguồn lực quốc gia không khó bằng nắm được lòng dân. Những ai không nắm được lòng dân thì họ đã thất bại ngay khi đang nắm quyền lực.
- Ba là, các đảng cộng sản đang cầm quyền và chưa cầm quyền cần rút ra bài học từ thất bại của Đảng CSLX, từ sự tan rã của Liên Xô để vượt qua chính mình vì hạnh phúc của nhân dân và sự hưng thịnh của đất nước.
Sai lầm và khuyết điểm rất khó tránh, nhưng không thực sự nguy hiểm. Điều nguy hiểm nhất là không dám thừa nhận sai lầm, khuyết điểm, đặc biệt là không có quyết tâm chính trị để tránh sai lầm, khắc phục khuyết điểm.
Thiếu tướng Lê Văn Cương (Nguyên Viện trưởng Viện nghiên cứu chiến lược Bộ Công an)
TheoBáo Nghệ An. Tên bài do Tuần Việt Nam đặt lại.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Tư, 23 tháng 12, 2015

Ý kiến Đảng viên về Đại hội XII: Báo cáo của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng gửi Bộ Chính...

Ý kiến Đảng viên về Đại hội XII: Báo cáo của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng gửi Bộ Chính...: Càng gần đến Đại hội 12 của Đảng, các thông tin về nhân sự cấp cao của Đảng càng nóng từng giờ. Đặc biệt mới đây trên mạng internet đang l... Phần nhận xét hiển thị trên trang

25-12-1991, ngày cuối cùng của chế độ CS Liên Xô ( Lưu ngâm cứu )


ngominh 
Mikhail Gorbachev

25-12-1991, ngày cuối cùng của chế độ CS Liên Xô

 Merry Christmas !” Một viên chức trong đoàn tùy tùng của Tổng Bí Thư Mikhail Gorbachev chào Ted Koppel và nhóm phóng viên của hệ thống ABC đang đứng chờ trước bậc thềm điện Kremlin. Ted Koppel chào lại nhưng anh chàng Rick Kaplan, phụ tá của Ted Koppel phản đối  “Với tôi anh phải chúc là Happy Hanukkah mới phải”. Rick Kaplan nói thế chỉ vì anh ta gốc Do Thái. Viên chức Liên Xô không hiểu Hanukkah nghĩa là gì và tưởng là Honecker nên hỏi ngược “Tại sao tôi phải chào Happy Honecker chứ nhỉ?”
Thật ra, thắc mắc của viên chức Liên Xô không phải là không có lý do. Ngày 25 tháng 12 không chỉ là ngày cuối cùng của hệ thống CS Liên Xô mà có thể cũng là ngày cuối của Erich Honecker nữa. Tên lãnh tụ CS Đông Đức này bị truy tố tại Đức và được Gorbachev cho phép tỵ nạn chính trị tại Liên Xô. Erich Honecker sợ bị Boris Yeltsin tống cổ về Đức nên hôm qua đã chạy sang tòa đại sứ Chile ở Moscow xin tỵ nạn. Báo chí loan tin sáng hôm đó Erich Honecker vừa xin tỵ nạn chính trị lần nữa nên viên chức trong đoàn tùy tùng Gorbachev liên tưởng đến y khi nghe “Happy Hanukkah”.
Ngày 25 tháng 12 là ngày nhiều tỉ tín đồ Thiên Chúa Giáo trên thế giới kỷ niệm ngày Chúa Cứu Thế giáng trần nhưng tại Moscow, ngày 25 tháng 12, 1991 là ngày chính thức cáo chung của chế độ Cộng Sản. Thật khó tin nhưng đang diễn ra trước mắt nhân loại. Ngày cuối cùng của chế độ CS Liên Xô được tường thuật theo từng giờ trong tác phẩm Moscow, December 25, 1991, the last day of Soviet Union của Conor Óclery mà người viết tham khảo.
Tối ngày 24
Thời tiết Moscow lạnh xuống gần 0 độ F. Những lớp tuyết dày trên dưới chân tường điện Kremlin dấu vết của cơn bão tuyết ba ngày trước. Nửa đêm 24 tháng 12, một đoàn hành hương đến cầu kinh dưới chân tháp Thánh Nicholas. Từ khi chính sách Glasnost ra đời, việc tiếp xúc tôn giáo có phần cởi mở. Nhiều đoàn hành hương có cơ hội đến thăm viếng các nhà thờ lớn ở Liên Xô. Phần đông người trong đoàn đến từ Mỹ. Dù Giáng Sinh theo lịch Julian do Giáo Hội Chính Thống Giáo Nga dùng là ngày 7 tháng Giêng những người hành hương này muốn đón Giáng Sinh theo lịch Mỹ ở Moscow. Những ngọn đèn cầy được thắp lên trong đêm đông tại quốc gia CS hàng đầu thế giới. Những người hành hương không biết một cách chi tiết những gì sắp xảy ra trên đất nước này trong vài giờ nữa.
Sáng sớm ngày 25
Mikhail Sergeyevich Gorbachev, Tổng Bí Thư đảng CS kiêm Chủ tịch Cộng Hòa Liên Bang Sô Viết thức dậy sớm. Ông ta ý thức ngay rằng, tất cả những gì ông sắp sửa làm từ bữa ăn sáng do đầu bếp Shura phục vụ và cả biệt điện nguy nga mà vợ chồng ông ta nghĩ trước đó sẽ ở cho đến chết đều sẽ là lần cuối. Chiếc xe đặc biệt ZiL-41047 chờ ông. Hai viên đại tá có khuôn mặt lạnh như tiền ngồi trên chiếc Volga theo  sau xe của Gorbachev. Họ không phải là cận vệ nhưng là người mang chiếc cặp trong đó chứa các thông tin tuyệt mật để  phát động chiến tranh nguyên tử. Hai đại tá này biết chiều tối nay họ sẽ chào từ biệt Mikhail Gorbachev để phục vụ lãnh đạo Cộng Hòa Nga Boris Yeltsin.  
Mikhail Sergeyevich Gorbachev được thế giới ca ngợi như là người đã thổi vào không khí chính trị Liên Xô làn gió mới và được trao tặng giải Nobel Hòa Bình 1990 nhưng trong nước dân chúng đổ hết công phẫn lên ông ta. Tên Gorbachev đồng nghĩa với suy thoái, thất nghiệp, vật giá leo thang, tem phiếu. Người dân thường dĩ nhiên không biết và cũng không cần biết, Gorbachev là lãnh đạo CS thứ bảy từ Lenin và cũng là người kế thừa một gia sản lạc hậu, ung thối từ trong máu của chế độ.
Nhiều câu chuyện cười ở Moscow về thái độ bất mãn của người dân đối với Gorbachev. Ví dụ, trong một tiệm rượu, một người khách đứng dậy bỏ đi, các bạn anh ta hỏi đi đâu, anh chàng đáp đi giết Gorbachev chứ đi đâu, anh ta mở cửa ra đi thật nhưng trở lại ngay, bạn bè hỏi sao giết Gorbachev mà nhanh thế, anh chàng đáp không giết được vì phải sắp hàng dài quá.
9 giờ sáng ngày 25
Mikhail Gorbachev và đoàn tùy tùng đến dinh chủ tịch ở điện Kremlin hơi trễ hơn thường lệ chút ít. Hãng tin Mỹ ABC gồm Ted Koppel và Rick Kaplan có mặt ngay tại chỗ dừng xe. Họ được Gorbachev  cho phép tường thuật biến cố lịch sử này. Theo lời kể lại của Ted Koppel, Gorbachev rất trầm tỉnh. Nhân viên làm việc trong điện Kremlin vẫn tới đủ nhưng không có việc nào làm khác hơn là dọn dẹp. Thời khóa biểu tiếp khách trước đây được tính từng phút hôm đó trống không. Mặc dù theo thỏa thuận, Gorbachev có đến cuối năm để dời ra khỏi điện nhưng thực tế Yeltsin đã tóm thu hết quyền hành và các phương tiện thông tin. Đơn vị phòng vệ điện Kremlin vẫn túc trực nhưng không đặt dưới quyền chỉ huy của Gorbachev mà trực thuộc thẳng Yeltsin. Chiếc điện thoại màu trắng trên bàn làm việc của Gorbachev còn hoạt động nhưng không ai gọi vào.
10 giờ sáng ngày 25
Trong lúc điện Kremlin chìm trong im lặng, Tòa Nhà Trắng Nga lại sôi nổi với hàng loạt chương trong ngày mới của nền Cộng Hòa. Tòa nhà quốc hội Nga này là biểu tượng của trận chiến chống chế độ toàn trị khi Yeltsin đứng trên xe tăng thách thức đám lãnh đạo CS cực đoan hồi tháng Tám trước đó. Boris Yeltsin lãnh đạo Nga đến văn phòng làm việc. Ông lên văn phòng đặt trên tầng thứ năm bằng cầu thang riêng phía sau. Trên bàn làm việc hàng loạt sắc lịnh chờ ông ký. Một chế độ hình thành bằng máu, dao búa và súng đạn đang được giải thể bằng sắc lịnh. Một trong những sắc lịnh ông phải ký hôm nay là giải tán cơ quan KGB và thay bằng Federalnaya Sluzhba Bezopasnosti gọi tắt là FSB tức Cơ Quan An Ninh Liên Bang Nga. Không chỉ trong ngành an ninh, mật vụ mà cả sắc lịnh về các hí viện, nhạc viện, các viện hàn lâm, trường đại học, viện bảo tàng, v.v. từ nay đều trực thuộc Cộng Hòa Nga.
Các cơ quan ngoại giao quốc tế cũng vậy. Bộ trưởng Ngoại Giao Eduard Shevardnadze nổi tiếng thời Gorbachev bị trục xuất ra khỏi nhiệm sở và thay bằng Bộ trưởng Ngoại Giao Nga Andrey Kozyrev. Tại tất cả nhiệm sở ngoại giao khắp các múi giờ trên toàn thế giới, cờ Liên Xô bị hạ xuống và cờ Cộng Hòa Nga ba màu được kéo lên. Nhiều đại sứ vội vả đánh điện cho Yeltsin tuyên bố trung thành. Tòa đại sứ lớn nhất của Liên Xô là tòa đại sứ tại Washington DC với hơn 300 nhân viên thuộc nhiều sắc tộc. Các nhân viên chia thành nhiều nhóm theo sắc dân và tự tuyên bố họ là đại diện cho cộng hòa của họ tại Mỹ.
Gần 11 giờ sáng Tổng thống Nga Boris Yeltsin qua phòng họp quốc hội Nga ở lầu 1. Tổng cộng 252 đại biểu quốc hội đang tập trung để chứng kiến ngày lịch sử. Nhân dịp này, Boris Yeltsin thông báo tin vui rằng 11 quốc gia cựu Liên Xô trong phiên họp tại Kazakhstan đã đồng ý thành lập Khối Thịnh Vượng chung.
12 giờ trưa ngày 25
Mikhail Gorbachev ăn trưa xong. Phía sau phòng ăn có một phòng nhỏ bỏ trống. Tổng bí thư CS Liên Xô vào, đóng cửa lại và nằm nghỉ. Các phụ tá của ông hớt hải đi tìm. Gorbachev phải có mặt để ký thư từ biệt gởi các lãnh đạo thế giới mà ông có quan hệ tốt. Một danh sách khá dài từ Tổng thống Mỹ George H. W. Bush cho đến Thủ tướng Anh John Major và cả các ông hoàng như Vua Juan Carlos và Nữ Hoàng Sofia của Spain.
Bài bình luận trên báo Nga buổi sáng hôm đó chẳng tốt lành gì cho lãnh tụ CS Mikhail Gorbachev. Tờ Rossiyskaya Gazeta tiết lộ các cam kết mật Yeltsin dành cho Gorbachev khi về hưu bao gồm số phụ cấp bằng với mức lương hiện nay của ông ta có điều chỉnh theo mức lạm phát, hai chiếc xe riêng và một đoàn tùy tùng 20 người kể cả tài xế và an ninh. Đây là thỏa thuận kín giữa Gorbachev và Yeltsin nhưng đã bị cánh Yeltsin tiết lộ cho báo chí biết. Các báo còn cho rằng Gorbachev đòi hỏi một đoàn phục vụ lên đến 200 người. Thật ra, theo Chernyaev, phụ tá của Gorbachev, ông ta chưa bao giờ đòi hỏi một số lượng nhân viên phục vụ đông như thế. Phe Yeltsin chỉ bịa ra để làm nhục Gorbachev.
4 giờ chiều ngày 25
Gorbachev và phụ tá Andrei Grachev xem lại diễn văn mà 4 giờ nữa ông sẽ đọc và quyết định thay chữ “từ chức” bằng chữ “ngưng các hoạt động” trong chức vụ chủ tịch Liên Bang Sô Viết. Diễn văn được sửa tới sửa lui nhiều lần chung quanh các điểm xung khắc giữa Yeltsin và Gorbachev.
Cũng trong buổi chiều cuối cùng này, Gorbachev gọi điện thoại chào từ giã tổng thống Mỹ George H. W. Bush. Buổi điện đàm được truyền hình ABC thu. Gorbachev mở đầu trước bằng gọi một cách thân mật “George thân mến, chúc mừng Giáng Sinh đến anh và Barbara !” và nói tiếp “George, tôi muốn báo anh biết một tin quan trọng. Trước mặt tôi là diễn văn từ nhiệm. Tôi sẽ rời khỏi chức vụ tổng tư lịnh và chuyển giao quyền sử dụng vũ khí nguyên tử sang tổng thống Liên Bang Nga”.  Buổi điện đàm diễn ra trong không khí rất thân mật và tổng thống Mỹ mời Gorbachev viếng thăm Mỹ lần nữa. Cả hai đều tránh nhắc tới tên Yeltsin.
Trời đã về chiều. Gorbachev và hai phụ tá thân cận nhất của ông ngồi quanh nhau bên ly cà phê cuối cùng. Cả ba đồng ý, sau khi đọc diễn văn, Gorbachev sẽ ký quyết định từ nhiệm thay vì ký trước như dự tính.
Trong lúc nhắp cà phê, câu chuyện về số phận Nicolae Ceausescu của Romania được nhắc đến. Mặc dù Gorbachev ví Ceausescu như là Hitler của Romania, cả hai đã duy trì một quan hệ lãnh đạo các quốc gia trong khối CS. Chỉ ba tuần trước khi vợ chồng Nicolae Ceausescu bị xử bắn, Gorbachev đã tiếp y tại điện Kremlin. Trong dịp đó Gorbachev khuyên Ceausescu đừng ngại thực hiện các cải cách dân chủ và tiên đoán “đồng chí sẽ còn sống trong dịp hội nghị các lãnh đạo CS Liên Xô và Đông Âu” tổ chức ngày 9 tháng Giêng. Ngày đó không bao giờ đến và Nicolae Ceausescu cũng đã chết rồi.
7 giờ tối ngày 25
Kính thưa toàn thể nhân dân”, giọng Mikhail Gorbachev hơi lạc đi vì xúc động, gò má ông rung lên. Trong chốc lát,  ông lấy lại bình tỉnh và đọc tiếp “Số phận đã quyết định rằng, khi tôi trở nên lãnh đạo đất nước, hiển nhiên đã có những sai trái trầm trọng trong quốc gia này. Chúng ta có đầy đủ mọi thứ, đất đai, dầu khí, tài nguyên thiên nhiên và Tạo Hóa đã ban cho chúng ta trí tuệ và tài năng – Tuy nhiên, mức sống của chúng ta tệ hại hơn nhiều so với các quốc gia kỹ nghệ khác và khoảng cách mỗi ngày rộng thêm. Lý do rõ ràng vì xã hội bị bóp ngặt trong tay của một hệ thống quan quyền được tạo ra để phục vụ một ý thức hệ, và phải chịu gánh nặng chạy đua vũ trang, căng thẳng tột cùng. Tất cả cố gắng để thực hiện các cải cách nửa vời đều lần lượt dẫn đến thất bại. Đất nước không còn hy vọng gì nữa.”
Gorbachev tiếp tục nói về các cải cách ông thực thi từ 1985, dù sao, đã là những viên gạch cần thiết lót lên con đường dẫn đến chế độ dân chủ và theo ông “xã hội đã đạt được tự do, tự do về chính trị và tự do về tinh thần”.Gorbachev chấm dứt diễn văn lúc 7:12 phút tối. Ông nhìn lên ống kính truyền hình và thêm vào câu nữa “Chúc quý vị mọi điều tốt đẹp”.
Các lý do làm Liên Xô sụp đổ là nguồn thúc đẩy sự nghiên cứu của nhiều sử gia, nhà nghiên cứu, nhà phân tích và vẫn còn đang được nghiên cứu, phân tích. Tuy nhiên, như nhiều người đông ý, nguyên nhân sâu xa vẫn là (1) những mâu thuẫn có tính triệt tiêu trong bản chất của chế độ CS độc tài toàn trị, (2) sự chuyển hóa không ngừng của xã hội và (3) các nguyên nhân trực tiếp gồm tình trạng tham nhũng thối nát, chạy đua vũ trang và trung ương không giữ được địa phương.
Mâu thuẫn có tính triệt tiêu của chế độ CS
Nếu chỉ nhìn từ bên ngoài, chế độ CS Liên Xô không thể nào sụp đổ. Sau thế chiến thứ hai, Liên Xô có một đạo quân khổng lồ gồm 500 sư đoàn trong đó 50 sư đoàn thiết giáp. Trong thời kỳ chiến tranh lạnh với Mỹ và Tây phương, Liên Xô duy trì một đạo quân từ 3 triệu người đến 5 triệu người. Khoảng thời gian Liên Xô sụp đổ, Liên Xô có 210 sư đoàn với một phần tư là các sư đoàn thiết giáp. Kho vũ khí hạt nhân Liên Xô có 27 ngàn đầu đạn nguyên tử trong đó 11 ngàn đầu đạn có tầm bắn xa đến tận nước Mỹ. Mỗi đầu đạn nguyên tử có thể tàn phá một thành phố Mỹ. 
Bên ngoài hùng mạnh nhưng bên trong, Liên Xô là một cơ chế chính trị chứa đựng các mâu thuẫn nội tại dẫn đến thối rửa. Chủ nghĩa Marx-Lenin đề cao “Cách mạng là sự nghiệp của quần chúng” nhưng thật sự từ Cách mạng CS tại Nga, Trung Cộng, Cu Ba, Bắc Hàn,  v.v.. đều phát xuất từ một nhóm nhỏ cán bộ CS biết vận dụng các lý do lịch sử và bất đồng nhất thời trong xã hội để phát động chiến tranh và sau đó tiếp tục cai trị nhân dân bằng súng đạn, nhà tù, sân bắn. Người dân không có quyền chọn lựa. Mâu thuẫn đối kháng mang tính triệt tiêu nhau giữa chế độ độc tài toàn trị và quyền sống, quyền tự do chọn lựa của con người vì thế đã bắt đầu ngay khi cách mạng CS thành công và sâu sắc dần theo thời gian.
Sự chuyển hóa tri thức xã hội
Như người viết đã có dịp phân tích bài Trung Cộng không đáng sợ, sự chuyển hóa tri thức của xã hội là nguồn lực chính thúc đẩy cách mạng dân chủ tại các quốc gia CS. Nguồn lực đó nhanh hay chậm tùy theo điều kiện mỗi nước nhưng là một tiến trình không thể bị ngăn chận bởi bất cứ một cơ chế độc tài nào. Những nguồn đối kháng từ bên trong các nước CS đã âm thầm lớn mạnh chỉ chờ cơ hội là bùng vở. Sức sống của đất nước cũng như của xã hội là một dòng chảy không bao giờ ngừng nghỉ, các thế lực cầm quyền độc tài chỉ là những khe đá, có thể làm chậm dòng thác văn minh nhưng không thể ngào ngăn chận được.
Khi nhận thức con người được mở rộng sự sợ hãi sẽ giảm dần. Điều này thể hiện không chỉ ở người dân Liên Xô lúc đó mà cả các cấp lãnh đạo CS Liên Xô cũng không còn sợ các biện pháp chế tài của trung ương đảng. Chưa bao giờ trong lịch sử đảng CS Liên Xô có một ủy viên bộ chính trị từ chức. Không cần phải tìm hiểu cũng biết điều gì sẽ xảy ra cho Boris Yeltsin nếu ông ta từ chức trong thời kỳ Lenin, Stalin.
Yếu tố chính tác động vào sự sụp đổ của Liên Xô, hệ thống CS tại châu Âu và sẽ diễn ra tại Trung Cộng ......chính là nội lực phát xuất từ xã hội, kết quả của các phong trào xã hội và sự chuyển hóa không ngừng của xã hội.  Các quốc gia CS còn lại ... tìm mọi cách để ngăn chận sự phát triển tự nhiên của văn minh con người, cố tình che đậy, bưng bít thông tin nhưng chỉ làm chậm lại tiến tình cách mạng dân chủ một thời gian ngắn mà thôi. Cuộc chiến tranh xoi mòn từng mảnh nhỏ này đang diễn ra từng giờ, từng phút và phần thắng đang nghiêng dần về phía người dân.
Tham nhũng thối nát, chạy đua vũ trang và trung ương không giữ được địa phương
Thập niên 1970 Liên Xô có vẻ trong vị trí ổn định và có ảnh hưởng quốc tế nhất. Vị trí của Liên Xô lên cao tại Phi Châu, Trung Đông và Á Châu. Tuy nhiên sau thượng đỉnh Vladivostok giữa Leonid Brezhnev và Tổng thống Mỹ Gerald Ford tình hình bắt đầu đổi khác.  Nền kinh tế Liên Xô suy sụp dần vì hơn 30%, nhiều phân tích cho rằng hơn một nửa, ngân sách quốc gia phải đổ vào cuộc chạy đua vũ trang với Mỹ. Giống như đòn kinh tế Mỹ đang áp dụng hiện nay đối với Vladimir Putin, thập niên 1980, Mỹ cũng thỏa thuận với Saudi Arabia để giữ giá dầu thấp nhằm đánh vào nền kinh tế sống nhờ xuất cảng dầu khí của Liên Xô.
Gorbachev kế thừa một “sự nghiệp cách mạng” nhưng trong thực tế một gánh nặng của chủ nghĩa độc tài toàn trị kéo dài từ 1917 cho đến tháng 3 năm 1985, thời gian ông được chọn làm tổng bí thư đảng. Cơ chế chính trị trung ương không giữ được các cộng hòa địa phương. Trước Giáng Sinh 1991 vài ngày, 11 nước cộng hòa Sô Viết gồm Ukraine, Liên Bang Nga, Belarus, Armenia, Azerbaijan, Kazakhstan, Kyrgyzstan, Moldova, Turkmenistan, Tajikistan và Uzbekistan tuyên bố họ không còn là những tiểu quốc trong liên bang Sô Viết. Bốn nước Estonia, Lithuania, Latvia, Georgia chọn nghiêng hẳn về phía Tây thay vì theo Nga.
Không có con đường nào khác dành cho các lãnh đạo CS
............................................
.............................................................

Phần nhận xét hiển thị trên trang