Kho giống má trên cánh đồng chữ nghĩa!

Thứ Sáu, 13 tháng 11, 2015

Bài ca tháng Mười!

Tháng mười
Gã bắt đầu viết "Bài ca ở xứ thiên đường"
Khi hình như không còn mùa đông,
Không còn "đàn sếu bay qua"
Và mùi hương nhóng nhánh
Chảy ra từ những gốc mù u già
Bạn tình hẹn nhau nơi vực thẳm hang sâu
Tìm sự khác lạ quên ngày sầu
ngáo đá
Say mà không biết mình say
Bài ca của xứ thiên đường
Không rõ mặt nhau vì mây trời vẩn đen khói bụi
Chỉ lờ mờ nhận ra nét mơ hồ của vành tai nhau
Lờ mờ những lời cũ mòn
Chiếc áo ka ki nhiều năm rồi ám chặt mùi dĩ vãng
Hiện thực không ai nhận biết:
-Thực ra nó là gì?
- Tình là chi?
- Đạo người là chi?
Hình tượng chủ đạo của bài thơ là:
Đoàn người kéo dài,
nhiều thế hệ cúi đầu mà đi..
Tin sẽ có ngày tới đích
Ở đâu? là gì? không ngày nghĩ ngợi!
Chỉ cần theo thói quen:
Ước mơ và chờ đợi..
Bài trường ca của gã đành dở dang
Không thể kéo dài sự nhàm chán , vô nghĩa
Như người ta không ai muốn kéo dài nỗi buồn
lê thê trên xứ sở
dù xứ ấy mệnh danh là gì?
Bài thơ thành cụt lủn
Thơ mà không ra thơ
Như cây cầu dở dang..mười năm chưa xây xong phần móng
Ngơ ngác nhìn xuống sông nước mùa đang cạn
Sỏi đá chờ rêu phong..
Đành chấm dứt nửa chừng
Một trường ca chết yểu
Không biết lý nào
Một tháng mười mưa bão
lũ lụt ngược đời làm sao?
Gã đành gõ: Delete
Bài thơ vụt chạy vào cõi ảo
Và bây giờ thì gã ngâm nga:
"Mùa dông bão..
bắt đầu cho mùa yêu"!

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Mỹ dùng B-52 thị uy, bay ngang qua đảo nhân tạo phi pháp


Lầu Năm Góc hôm 12.11 tuyên bố, họ đã điều 2 chiếc máy bay B-52 thị uy, bay ngang qua đảo nhân tạo phi pháp mà Trung Quốc xây dựng trên biển Đông. Hai máy bay B-52 đã bay ngang qua cái gọi là "không phận" trong vòng 12 hải lý xung quanh các đảo nhân tạo phi pháp mà Trung Quốc xây dựng, bất chấp các phản đối từ phía quân đội Trung Quốc.
Mỹ dùng B-52 bay ngang qua các đảo nhân tạo phi pháp của Trung Quốc trên biển Đông
Việc dùng hai máy bay ném bom chiến lược B-52 bay ngang qua khu vực xung quanh các hòn đảo nhân tạo, được xem là hành động mới nhất trong loạt tín hiệu mà Mỹ gửi đến Trung Quốc rằng họ không công nhận các yêu sách lãnh thổ Trung Quốc tại biển Đông.

Quân đội Trung Quốc đã ngang nhiên yêu cầu phi công Mỹ "bay khỏi khu vực hòn đảo của chúng tôi", nhưng phi công Mỹ từ chối thực hiện yêu cầu vô lý của phía Trung Quốc, theo các quan chức Quốc phòng Mỹ cho biết.

Người phát ngôn của Lầu Năm Góc khẳng định rằng có ít nhất một chuyến bay như vậy đã được thực hiện, và rằng Trung Quốc đã "cố với" tới những chiếc B-52 khi chúng bay ngang qua các đảo nhân tạo phi pháp (B-52 có trần bay rất cao).

"Tôi biết rằng chúng tôi đã tiến hành chuyến bay của B-52 trong không phận quốc tế ở khu vực này (biển Đông) và trên thế giới trong thời gian qua", ông Peter Cook người phát ngôn của Lầu Năm Góc cho biết.

"Với tầm hiểu biết của mình về chuyến bay của B-52, tôi không dám chắc ngày điều đó đã xảy ra, nhưng đã có một nỗ lực được thực hiện bởi bộ phận điều khiển trên mặt đất của Trung Quốc nhằm tiếp cận với máy bay và máy bay vẫn tiếp tục sứ mệnh của mình".

Tháng trước, Mỹ đã gửi một tàu chiến đến tuần tra trong khu vực 12 hải lý quanh các đảo nhân tạo Trung Quốc xây, nhằm thách thức sự phi pháp của những hòn đảo này.

Trung Quốc đã xây dựng các hòn đảo nhân tạo phi pháp trên các bãi cạn thuộc quần đảo Trường Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam mà nước này chiếm đóng trái phép.

Các đảo nhân tạo phi pháp do Trung Quốc xây dựng làm dấy lên căng thẳng trên biển Đông, khi nước này đang quân sự hóa quần đảo tranh chấp bất chấp các tuyên bố trước đó trong DOC.

Thiên Hà
(Theo Telegraph)
Một Thế Giới


Phần nhận xét hiển thị trên trang

Trời xanh, mây trắng, nắng hồng. Chỉ tội u ám nó chồng lên trên!

Xin hỏi!
Nếu tôi có quyền công dân như hiến pháp VN đã từng công bố, tôi xin hỏi các nhà chức trách vài điều.
1. Tôi không biết chắc chắn các luật sư bị đánh (đang là đề tài nóng sốt trên các tờ báo và mạng xã hội) là tốt hay xấu, tử tế hay không tử tế nhưng dù sao các luật sư hiện tại được cấp giấy phép hành nghề là đại diện cho công lý, đại diện cho luật pháp của VN lại bị “côn đồ” đánh vì gây bụi mà “kẻ gây tội” chưa được lôi ra “ánh sáng pháp luật” là vì lẽ gì? Có phải khả năng điều tra của CA hạn chế hay giá trị của Pháp luật VN không còn?
2. Ngày 10/11/2015 có kẻ côn đồ đã đập vỡ đàn và đánh trật ngón tay của cụ Trí Hải tuổi ngót 80 – tức là cái tuổi đã không còn đủ khả năng tự bảo vệ chính mình. Tôi xin hỏi, liệu nhà chức trách có thể điều tra tìm ra thủ phạm không? Hoặc chí ít cũng cho chúng tôi biết ông Trí Hải bị đánh vì lý do gì? Để chúng tôi lấy đó làm bài học kinh nghiệm không lặp lại lỗi như ông Trí Hải.
Tôi rất tin vào khả năng điều tra của quí vị vì vụ thảm sát giết nhiều mạng người ở Bình Phước, vụ thảm sát 4 người ở Yên Bái chỉ trong vài ngày lực lượng điều tra đã sớm bắt được hung thủ thì không có cớ gì vụ "côn đồ vặt" này các vị không thể điều tra ra.
Tôi luôn hy vọng Công an là người bạn tin cậy của nhân dân.
Chũm, 12/11/2015
Bình Luận
Son Nghiem Lũ 'côn đồ đỏ' (DLV) này cũng từng ngang nghiên ngăn chặn và gây gổ với những người tưởng niệm liệt sỹ hy sinh chống Tàu. Có video, có ảnh và tên tuổi lũ này, có hứa 'giải quyết' nhưng nay đã chìm để chúng tiếp tục gây tội ác mới. Câu trả lời đã rõ, côn đồ là công cụ, tay sai của nhà cầm quyền. Trị quốc bằng côn đồ là biểu hiện của thể chế bất chính danh và đang tàn lụi.
ThíchTrả lời28 giờ
Ngô Thị Thu Huyền Chị Thủy Hướng Dương cứ yên tâm và tin tưởng ạ, bởi vì "Cơ quan điều tra Việt Nam thuộc hàng giỏi nhất thế giới"
http://vnexpress.net/.../co-quan-dieu-tra-viet-nam-thuoc...
ThíchTrả lời16 giờ
Thủy Hướng Dương Tin nóng rãy đành đạch đây bà con, lại là của anh Như Phong nhé http://petrotimes.vn/luat-su-tran-vu-hai-co-dau-hieu-lua...
PETROTIMES.VN|BỞI BÁO ĐIỆN TỬ PETROTIMES
ThíchTrả lời15 giờ
Nguyễn Hồng Mỹ Sáng nay tôi gặp cụ Trí Hải đi chụp X Quang ngón tay bị gãy , tôi hỏi cụ , cụ bị đánh vì cụ phản đối T C B .
ThíchTrả lời11 giờ
Doãn Hồng Giang
Viết bình luận...
Trời xanh, mây trắng, nắng hồng.
Chỉ tội u ám nó chồng lên trên.

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Thứ Năm, 12 tháng 11, 2015

Tinh giản biên chế ở Việt Nam: Càng tinh giản, càng lớn nhanh như tằm ăn rỗi


Tình trạng "lạm phát" cấp phó hiện vẫn diễn ra tại nhiều bộ, ban, ngành. (Hình minh họa qua kinhtevadubao.vn)
Tình trạng "lạm phát" cấp phó hiện vẫn diễn ra tại nhiều bộ, ban, ngành. (Hình minh họa qua kinhtevadubao.vn)
Khi bài toán nợ công được đặt ra, tinh giản biên chế là một trong những biện pháp đầu tiên được suy xét. Nhưng trên thực tế, cũng không phải vô cớ khi hơn 10 năm qua, Việt Nam càng tinh giản, bộ máy hành chính lại càng “phình” to.
Ba thành phố lớn, Hà Nội, Sài Gòn, Đà Nẵng gần đây đã thông báo mỗi thành phố sẽ tinh giản tối thiểu 10% biên chế trong 7 năm tới, từ 2015 đến 2021.
Báo cáo của Chính phủ do Bộ trưởng Bộ Nội vụ Nguyễn Thái Bình ký vừa gửi các đại biểu Quốc hội hôm 9/11 cũng đặt mục tiêu từ 2015-2021 tinh giản ít nhất 10% biên chế bộ, ngành, địa phương.
Càng tinh giản, bộ máy càng “phình” to
“Chúng ta nói nhiều đến giảm nhưng sau nhiều đợt tinh giản thì bộ máy lại phình ra, biên chế tăng lên. Tôi biết không phải 4 triệu công chức hưởng lương mà có tới 11 triệu người ăn lương, hưởng lương và mang tính chất lương. Con số này chiếm hơn 1/10 dân số…”, ông Nguyễn Ngọc Thắng – Chủ tịch tỉnh Khánh Hòa nói trên VOV vào hồi tháng 1/2015.
Từ năm 2007 đến 2014, biên chế cán bộ, công chức từ cấp huyện trở lên (không kể các ngành công an, quân đội) tăng 49.992 người, tỷ lệ 14,43% (tăng từ 346.379 người lên 396.371 người), theo thông tin từ báo Hà Nội Mới.
Chỉ tính riêng khối cơ quan hành chính nhà nước, con số công chức mới bổ sung vào biên chế trong vòng 7 năm là 36.952 người, tăng 15,48%, từ 238.668 người (2007) lên 275.620 người (2014).
Tương tự, biên chế các đơn vị sự nghiệp công lập tăng nhanh, từ 1,63 triệu người năm 2010 lên 2,31 triệu người năm 2014: tăng 680.000 người.
Theo báo cáo của Bộ Nội vụ, sau 5 năm thực hiện Nghị định 132 về chính sách tinh giản biên chế, tính đến hết năm 2012, tổng số cán bộ, công chức từ trung ương đến cấp huyện là 388.480 người (tăng hơn 42.000 biên chế); cán bộ, công chức cấp xã là 257.675 người (tăng hơn 14.000 biên chế).
Trong số 67.389 người nghỉ thuộc diện “tinh giản biên chế” trên cả nước, có tới 61.018người nghỉ hưu trước tuổi (chiếm hơn 90,5%).
Trong vòng 10 năm (từ 2003-2013) thực hiện tinh giản, số lượng biên chế không những không giảm, mà còn tăng thêm 20%.
Trong cơ cấu lao động, có tới 11 triệu người ăn lương, hưởng lương và mang tính chất lương từ ngân sách nhà nước. Con số này chiếm hơn 1/10 dân số. (Ảnh minh họa/Internet) Trong cơ cấu lao động, có tới 11 triệu người ăn lương, hưởng lương và mang tính chất lương từ ngân sách nhà nước. Con số này chiếm hơn 1/10 dân số. (Ảnh minh họa/Internet)
Biên chế của Bộ Nội vụ giao TP.HCM là khoảng 8.000 biên chế. Nhưng Giám đốc Sở Nội vụ TP Trương Văn Lắm vẫn “đề xuất UBND TP báo cáo Thường trực Thành ủy xem xét kiến nghị Thủ tướng Chính phủ điều chỉnh tăng chỉ tiêu biên chế hành chính năm 2015 là 13.049 người”, theo thông tin từ báo Người Lao Động.
Do mới chuyển trụ sở, quy mô quá lớn nên Quảng Trị xin thêm một biên chế để lo công tác tạp vụ cho HĐND, dù theo tờ trình về kế hoạch biên chế hành chính, sự nghiệp năm 2015 của UBND tỉnh, đã có 288 chỉ tiêu hợp đồng, tăng 10 chỉ tiêu so với năm 2014.
Theo Nghị định số 36/2012/NĐ-CP, số Thứ trưởng ở mỗi bộ không vượt quá 4 người, nhưng Bộ Quốc phòng có 10 thứ trưởng. Bộ Công an, Bộ Công Thương, Bộ Tài chính, Bộ Giao thông vận tải có 7 thứ trưởng. Bộ Xây dựng, Bộ Kế hoạch và Đầu tư có 6 thứ trưởng. Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn, Bộ Tài nguyên và Môi trường, Bộ Lao động – Thương binh và Xã hội, Bộ Ngoại giao, Bộ Nội vụ, mỗi bộ có 5 thứ trưởng.
Vì sao khó tinh giản?
Trong 4 bài học cho Việt Nam từ sự đổ vỡ tài chính của Hy Lạp, có một bài học hữu ích cho Việt Nam.
Trong vòng 6 năm trước khi nền kinh tế Hy Lạp đổ sập vào đầu tháng 7 năm nay, thu chính phủ chỉ tăng 31% trong khi chi tiêu chính phủ tăng tới 87%. Điều này khiến cho ngân sách thâm hụt vượt quá mức cho phép 3% GDP của EU.
Theo đó, cuối tháng 1, đầu tháng 2, để được đổi lại chấp thuận gia hạn nợ thêm 4 tháng từ các chủ nợ EU, Chính phủ mới của Hy Lạp đã đề xuất một bản danh sách cải cách gồm kiểm soát chi tiêu công, giảm tham nhũng và trốn thuế. Cắt giảm nhân sự là một phần trong bản cải cách mà Hy Lạp “trình” lên các chủ nợ.
Bất cứ ai đang bắt đầu nghĩ rằng mình như là một tân bộ trưởng, phải quên điều đó đi” – ông Alexis Tsipras nói về kế hoạch hành động gọi là “những thay đổi quét sạch bộ máy hành chính” của đảng mình.
Vị Thủ tướng 41 tuổi lên kế hoạch tái cấu trúc bộ máy chính phủ: thay vì 16 bộ, nhân lực được tinh giản còn lại 10 bộ. Nội dung cam kết gồm “cho về vườn” các “cố vấn đặc biệt”, tức là những công chức được hưởng đặc quyền, đặc lợi; cắt lương của các nghị sĩ, đồng thời thắt chặt việc hỗ trợ tài chính cho các đảng phái.
Đương nhiên, hệ thống lương hưu và thuế không dễ dàng thỏa thuận đến thế, trong khi những cơ quan trên đã trở thành một trong những cái nôi nuôi dưỡng tham nhũng, cùng vô vàn cơ hội trốn thuế và gian lận thuế, nằm dưới sự thao túng của một số tài phiệt. Thông qua những tam giác câu kết giữa các đảng chính trị, các “ông trùm” kinh tế, cùng ông chủ các tập đoàn truyền thông và ngân hàng, các nhà tài phiệt có thể dễ dàng thao túng để lũng đoạn thị trường.
Quá phụ thuộc vào vốn vay nước ngoài, chi tiêu công vượt mức, và luôn làm đẹp các con số được coi là những nguyên nhân dẫn đến bi kịch vỡ nợ của Hy Lạp. (Ảnh: wreg.com)Quá phụ thuộc vào vốn vay nước ngoài, chi tiêu công vượt mức, và luôn làm đẹp các con số được coi là những nguyên nhân dẫn đến bi kịch vỡ nợ của Hy Lạp. (Ảnh:wreg.com)
Theo Tổ chức Minh bạch quốc tế, Hy Lạp là một trong những nước có tỷ lệ tham nhũng cao nhất trong EU. Không chỉ không chịu nộp thuế, mà việc nhận tiền hối lộ còn khá phổ biến trong các viên chức từ trung ương đến địa phương. Một ví dụ, năm 2008, hơn 13% người Hy Lạp đã chi 750 triệu euro vào túi các lãnh đạo khu vực công và khu vực tư qua hình thức hối lộ. Trong những cuộc trao đổi để có được những lợi ích tham nhũng lớn hơn, không thể thiếu các nhà quy hoạch thành phố là những người quyết định thời gian giấy phép xây dựng.
Trở lại với bản cải cách, 4 tháng trôi qua, Athens không hoàn thành được các mục tiêu. Rắc rối kéo theo khi Hy Lạp không có khả năng thanh toán 1,5 tỷ euro cho Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF) vào ngày 30/6, và sau đó cho ECB vào tháng 7.
Ngày 1/7/2015, Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF) phát đi thông báo xác nhận Hy Lạp không trả nợ đúng hạn, đồng nghĩa với việc Athens chính thức vỡ nợ, đánh dấu tiền lệ thất bại đầu tiên trong lịch sử kinh tế của Khu vực đồng euro.
Đương nhiên hệ thống đa đảng của Hy Lạp khác với tại Việt Nam. Nước này theo một hệ thống phân quyền mà các đảng phái khi tham chính được chia một số bộ, tự do bổ nhiệm hàng dọc, hàng ngang để thay nhau chia chác.
Nhưng hãy cùng nhìn vào chuỗi trung tâm hành chính nghìn tỷ của hệ thống công quyền Việt Nam.
Trung tâm hành chính của Lâm Đồng có tổng mức đầu tư lên tới 1.014 tỷ đồng (mức đầu tư ban đầu chỉ 495 tỷ đồng), từ 100% vốn ngân sách nhà nước. Công trình này do Tổng công ty xây dựng số 1 (Bộ Xây dựng) là nhà đầu tư giai đoạn 1, Sở xây dựng Lâm Đồng làm chủ đầu tư trực tiếp quản lý dự án giai đoạn 2.
Trung tâm hành chính của Đà Nẵng tiêu tốn gần 1.124 tỷ đồng, do Văn phòng UBND thành phố làm chủ đầu tư, Ban quản lý Dự án xây dựng thành phố Đà Nẵng điều hành dự án, đơn vị thi công là Công ty Cổ phần xây dựng Công trình giao thông 586.
Ngoài ra là trung tâm hành chính của Lai Châu: hơn 500 tỷ, Bà Rịa – Vũng Tàu: hơn 1.000 tỷ, Bình Dương: 1.4000 tỷ, Khánh Hòa: 4.300 tỷ, Hải Dương: hơn 2.000 tỷ, Hải Phòng (dự kiến): gần 10.000 tỷ.
Thực chất xây mới cũng thu nhập được tiền, phá cũng có tiền, còn mọi lý do chỉ là để biện hộ – GS. TS Tri cho hay.
Hóa ra, một hệ thống công bộc có thể hoàn toàn vô hiệu mà không phụ thuộc vào chế độ nào. Sự thanh liêm dễ dàng bị tiêu biến trong một chính thể nhiều sức cản và tham nhũng, thay vào đó là sự phình to của hệ thống công chức theo các chuỗi hối lộ, tham ô, từ bán chức, bán giấy phép, tới móc ngoặc người nhà, phe, nhóm… để cùng nhau trục lợi hay giữ cho cái ghế chắc hơn.
Các trung tâm hành chính công nghìn tỷ chỉ là bề nổi, cho thấy sức hút của hệ thống công bộc đối với ngân sách nhà nước lớn thế nào. Đó là lý do khiến bộ máy đó liên tục phình to. Càng tinh giản, càng phình to. Xây trụ sở to, nhiều việc – xin thêm biên chế. Xây mới trường học, bệnh viện công – xin thêm biên chế.
Không một nơi nào mà tốc độ phát triển đô thị nhanh lại đi kèm với sự phình ra của hệ thống công chức. Thay vào đó, tính chất công khiến người dân phải còng lưng làm trả lương cho hệ thống này thông qua thuế nộp về ngân sách.
Hãy xem sự tiên tiến về công nghệ quản lý khiến một hệ thống có thể tinh giản nhân lực tới mức nào: Công ty thoát nước Dresden (Đức), riêng doanh thu một năm từ xử lý nước thải đã tới 75 triệu euro/năm. Tổng tài sản của công ty là 614 triệu euro. Thế nhưng công ty chỉ có 409 nhân viên. Trong phân phối chi phí của công ty Dresden, chỉ 25% chi phí dành cho nhân sự, khấu hao chỉ chiếm 29%, còn lại tới 46% vốn là để đầu tư.
Còn đối với chi phí nuôi bộ máy công chức Việt Nam, “cứ hình dung nếu ngân sách thu 100 đồng thì…  65% là chi thường xuyên, trong đó khoảng một nửa là chi lương cho công chức, viên chức, những người chưa phải là công chức nhưng hưởng các định suất lương ở địa phương…”, Bộ trưởng Tài chính Đinh Tiến Dũng cho biết trong năm 2013.
Phan A/daikynguyen

Phần nhận xét hiển thị trên trang

Trần Dần & Tố Hữu


Tất nhiên, không ai tin việc tập thơ Trần Dần bị “niêm phong” chỉ vì vài cái lỗi về thủ tục. Nhưng thôi, đó cũng là một lối ra rất đỡ mất mặt. Dù sao, Thơ Trần Dần cũng đã bán rất chạy, ngay đến cậu con trai tôi, 15 tuổi, cũng tò mò.
Thơ ông đa nghĩa quá. Chỉ riêng một bài Nhất Định Thắng, tôi nghĩ, đã có thể vừa quy kết ông là một tên phản động cực kỳ nguy hiểm, vừa có thể ca ngợi ông như một người yêu nước nồng nàn. Không hiểu sao, cho tới nay, chưa thấy ai làm một bộ phim truyện dựa trên bài thơ ấy. Ta ở phố Sinh Từ... Một giai đoạn lịch sử buồn đau của đất nước hiện ra mồn một trong mỗi câu thơ của ông.
Khi Trần Dần viết bài thơ ấy, đất nước đang bị phân đôi, ở miền Bắc chiến tranh kết thúc. Nhưng, cuộc sống của người dân thì không có hòa bình. Trần Dần viết: Tôi đi giữa trời mưa đất Bắc/Đất hôm nay tầm tã mưa phùn/Bỗng nhóingang lưng/máu rỏ xuống bùn/Lưng tôi có tên nào chém trộm? Không hiểu, hình tượng “vết chém ngang lưng” ông viết ở đây là để nói về nỗi đau chia cắt tổ quốc hay chỉ đơn giản nói về cái không khí ngột ngạt ở miền Bắc, cái không khí mà đến 30 năm sau, Hữu Loan vẫn nhớ: “Thành viên nào (trong cộng đồng) cũng chứa toàn âm mưu đen tối để chủ hại người bên cạnh”.
Theo Hiệp định Geneve, người dân có một thời gian dài để chọn cho mình miềnNam hay miền Bắc. Nhưng lúc ấy, không có ai tự nguyện từ miền Nam chạy ra “Miền Bắc thiên đường của các con tôi”. Trong khi, hàng triệu người dân đã gồng gánh vào Nam để lại mồ mả ông bà trên đất Bắc. Thoạt đầu, có vẻ như Trần Dần trách móc, thậm chí ông đã buộc tội “những bạn đi Nam” là Thiếu quả tim bộ óc! Nhưng rồi quan sát kỹ hơn, ông buột hỏi: Họ vẫn ra đi/ - Nhưng sao bước rã rời?/Sao họ khóc?/ Họ có gì thất vọng?
Trong những ngày xây dựng Chủ Nghĩa Xã Hội ấy, tình hình Thế giới được “quán triệt” thành hai “phe” Xô- Mỹ. Nhưng cái “phe” mà ông quan tâm cũng “căng thẳng” vô cùng: Gặp em trong mưa/Em đi tìm việc/Mỗi ngày đi lại cúi đầu về/- Anh ạ!/ Họ vẫn bảo chờ... Ông nghĩ: Trăm cái bận hàng ngày nhay nhắt./Chúng ta vẫn làm ăn chiu chắt./Ta biết đâu bên Mỹ miếc tít mù/Chúng còn đương bày kế hại đời ta? Nhưng “cơm áo” không phải là những gì ngột ngạt nhất mà những người như ông đã từng nếm trải.
Theo tác giả của Màu Tím Hoa Sim, nhà thơ Hữu Loan: Trên thực tế, khi ấy, rất hiếm những bí thư, chủ nhiệm, thủ kho, cửa hàng trưởng tốt, phải nói hầu hết là ăn cắp, thi nhau để ăn cắp, nhưng văn học không được nói thực mà phải dựng lên toàn là những người lý tưởng. Các văn nghệ sỹ lúc ấy phải học tập những tài liệu hiện thực xã hội chủ nghĩa, từ Liên Xô đưa về, rồi tự Diên An (Trung Quốc) đưa sang. Nghĩa là văn nghệ chỉ được nói đến cái xã hội thiên đường vô cùng đẹp chưa có, chưa biết bao giờ mới có, chứ không được nói đến những cảnh trộm cướp áp bức bóc lột đang diễn ra trước mắt. Theo ông Hữu Loan: Khi một nhà báo hỏi: “Như vậy là Cách mạng đã cấm tự do ngôn luận?” Ông Trường Chinh sửng sốt: “Anh nói sao? Các anh được tha hồ tự do chửi đế quốc đó thôi.” Tố Hữu là một trong những nhà lãnh đạo hăng hái đưa “hiện thực XHCN” vào văn nghệ. Trong khi Trần Dần, Lê Đạt, Hoàng Cầm… phản đối đường lối này. Những người phản đối sau đó, lần lượt dính vào một vụ án gọi là “Nhân Văn Giai Phẩm”.
Phong trào Giai phẩm và Nhân Văn bắt đầu khi hai nhà thơ Trần Dần, Lê Đạt phê phán tập thơ Việt Bắc của Tố Hữu là “dòng thơ lục bát không có gì mới, nộidung vân vê kỷ niệm không lấy gì làm sâu sắc”. Trần Dần là người phê nặng lời nhất. Tuy nhiều người tán thành với nhận xét này nhưng tập thơ vẫn giành được giải nhất đầu năm 1956. Về sau, nhóm Nhân Văn còn viết nhiều bài được coi như là những “Thất Trảm Sớ”, đặc biệt, bài của Nguyễn Hữu Đang nói về thiết lập nhà nước Pháp quyền. Ngày nay, nếu đọc lại những bài viết của nhóm Nhân Văn, phải công nhận là nước ta đã từng có những nhà trí thức khả kính. Đất nước ra nông nỗi hiện nay là bởi lịch sử đã không chọn họ. Trần Hữu Đang bị tù 17 năm; Phùng Cung, tác giả truyện ngắn “Con ngựa già của chúa Trịnh”: 7 năm tù giam; Vũ Duy Lân (Bộ Nông lâm, bị nghi là cho Nguyễn Hữu Đang một áo len khi đang đi tù): bị giam 7 năm mới tha; Giám đốc Nhà xuất bản Minh Đức: 17 năm... Khi Hoàng Cầm cho in Nhất Định Thắng, Trần Dần bị mất chức và sau đó bị bắt giam. Nếu Trần Dần không dùng lưỡi lam rạch cổ, có lẽ thời gian “ở trong lao” của ông không chỉ là 3 tháng. Trong tình cảnh ấy, mấy câu thơ: Những ngày ấy bao nhiêu thương xót/Tôi bước đi/không thấy phố/không thấy nhà/Chỉ thấy mưa sa/ trên màu cờ đỏ… không hẳn là không mang ít nhiều ẩn dụ chính trị.
Cho dù phải sau khi Tố Hữu chết, các ông Hữu Loan, Trần Dần, Lê Đạt… mới được “chiêu tuyết”, vụ “Nhân Văn” không đơn giản chỉ là những vấn đề giữa các cá nhân với nhau. Một nhà nghiên cứu viết, ở thời điểm ấy, thay đổi là một quy luật. Người biết và sử dụng được quy luật thì thăng quyền tiến chức, như Tố Hữu, Nguyễn Đình Thi; người biết, nhưng chỉ né tránh thì tồn tại như Nguyễn Tuân, Tô Hoài, Nguyễn Huy Tưởng; hay xa lánh như Nguyên Hồng. Người không biết, thì đành phải sa hầm sẩy hố… Kể ra thì, các bác ấy sống quá tử tế, làm thơ quá thơ, tính đa nghĩa trong thơ của các bác ấy thật dễ để mà suy diễn. Nếu, 50 năm trước, các bác ấy cứ theo Tố Hữu, viết huỵch toẹt: Má thét lớn tụi bay đồ chó/Cướp nước tao, cắt cổ dân tao…; hay thật xạo: Yêu biết mấy nghe con tập nói/ Tiếng đầu lòng con gọi Stalin… rồi trơ trẽn khi nghe tin Stalin chết: Thương cha, thương mẹ, thương chồng/Thương mình thương một, thương Ông thương mười, thì cuộc đời các bác ấy chắc chắn đã không phải thế.
Viết như thế không chỉ giúp Tố Hữu leo dần tới BCT, đã từng có lúc ông nhà thơ khẩu hiệu này lãnh đạo sự nghiệp phát triển kinh tế cho đất nước. Chúng ta không chỉ là nạn nhân của ông ở góc độ “giá lương tiền”. Suốt gần 30 năm, sách vở ngập tràn thơ Tổ Hữu. Bài thi nào cũng Tố Hữu. Giải bình thơ hay nào cũng Tố Hữu. Biết bao thế hệ đã tưởng đấy là thơ. Dân trí đã từng bị đặt trong cái “thênh thang 8 thước” đó. Nay thì Tố Hữu đã chết. Mới đây, gia đình ông đã bán nốt căn biệt thự ở phố Hồ Xuân Hương với giá tính bằng đô la cũng hơn 7 triệu.
Trong khi những người như Tố Hữu được ban những bổng lộc như vậy, những người như Trần Dần, Hữu Loan lại bị đọa đày. Bà Phạm Thị Nhu, vợ ông Hữu Loan, kể: “Chúng tôi nuôi 10 đứa con thật vô cùng vất vả. Ông nhà tôi đi thồ đá, tôi làm 2 sào ruộng, lại xay bột làm bánh bán ở chợ. Hôm nào bán ế là gánh về một gánh nặng, cả nhà ăn trừ bữa. Tôi cứ xào một xoong to toàn các thức rau, các con đi học về là nhào vào múc ăn thay cơm. Ba đứa trai lớn thì hàng ngày phải dậy từ 3 giờ sáng, kéo 3 chuyến xe cải tiến chở đá từ trên núi xuống hồ cách 2 cây số, bán cho các thuyền rồi mới ăn vội bát cơm độn để chạy bộ 7 cây số đi học." Các con của Hữu Loan gần như không có ai vào được đại học vì lý lịch của một kẻ “Nhân Văn”. Một người con thi đủ điểm đi học nước ngoài cũng không được đi học. Ông đã bị biết bao người thân trách cứ. Nhưng, khi quyết định rời bỏ Hà Nội về quê, Hữu Loan đã nói với vợ: “Thôi thì bà với các con chịu khổ để cho tôi được sống lương thiện. Tôi mà chịu khó hót thì nhà lầu xe hơi sung sướng đấy, nhưng tôi không làm được”. Ông giải thích: “Làm nhà văn khó lắm. Viết vừa lòng nhà nước thì dân chửi, viết vừa lòng dân thì đi tù như chơi. Thôi tôi về đi cày”.
Đôi khi nghĩ, những người như Hữu Loan, Trần Dần dại thật. Nhưng, Những ngày ấy bao nhiêu thương xót, làm sao có thể bắt những người như các ông có thể quay lưng lại với nhân dân!

Bài trên Blg HĐ.

Phần nhận xét hiển thị trên trang